Đam Mỹ Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,519,107
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
doi-thu-mot-mat-mot-con-la-ban-trai.jpg

Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Tác giả: Marey
Thể loại: Đam Mỹ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Từ cao trung đến đại học đến công tác

Ninh Thành tam trung học sinh vẫn luôn cho rằng Tiêu Xuyên cùng Lương Độc Thu cho nhau nhìn không thuận mắt, lại không biết bọn họ đã ở bên nhau đã nhiều năm, ngầm Tiêu ca một chút đều không khốc, đặc biệt ái làm nũng, mà Lương Độc Thu nhất ăn này bộ, luôn là nhịn không được đậu hắn, đem người khi dễ sinh khí lại thò lại gần hống hắn.

Tiêu Xuyên: Lão bà dán dán.jpg

Lương Độc Thu: Hắn là của ta. jpg

Công ái làm nũng, thụ bạch thiết hắc.

Sẽ kêu lão bà sẽ có dán dán, để ý chớ nhập.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 1


Tám giờ tối, buổi lễ tân sinh viên của đại học Tây đúng giờ bắt đầu, lớp 12 ban bảy của cấp ba Ninh Thành không một chút yên tĩnh.

[One Piece]: Theo tin tức đáng tin cậy, Tiêu ca và Lương ca ở cùng một trường đại học.

[Đệ nhất mỹ nữ Ninh Thành]: Không cần đoán cũng biết, bọn họ không chỉ học cùng trường mà còn cùng lớp, nói thật tôi cũng muốn xem hiện trường phát sóng trực tiếp.

[Không muốn học toán]: Đoán chừng Tiêu ca hiện tại đã muốn phiền chết, ai cũng biết anh ấy không thích Lương ca.

[Hoàng tử đại dương]: Phải nói một điều, Lương ca cũng không thích Tiêu ca.

Tiêu ca là ai? Tiêu Xuyên cũng là thể ủy (lớp phó thể dục) lớp 12 ban bảy, không nói đến thành tích thế nào, hắn chơi bóng rổ cực giỏi, còn thu được một đám đàn em mỗi ngày đều ước được cùng chơi bóng.

Mà Tiêu Xuyên trừ việc thích chơi bóng, còn thích đánh nhau, tương truyền thời cấp hai không thiếu lần bị gọi người nhà, khi vừa lên cấp ba cũng thường xuyên gây chuyện, bị giáo viên dạy dỗ.

Lương ca Lương Độc Thu cùng Tiêu Xuyên hoàn toàn là hai thái cực, anh thành tích tốt, ba năm cấp ba đều đứng đầu bảng, không chỉ là học sinh ba tốt trong mắt giáo viên, còn là học bá trong mắt bạn bè.

Hai người dù nhìn từ phương diện nào đều không giống như người sẽ xảy ra mâu thuẫn, bọn họ ba năm cấp ba xác thực không có đánh nhau, số lần nhìn nhau không thuận mắt không hiếm thấy, cho nên các bạn cùng lớp đều biết bọn họ chán ghét lẫn nhau, những lần có hoạt động đều sẽ cố ý ngăn cách bọn họ.

Ai biết không phải oan gia không đụng đầu, thật vất vả mới tốt nghiệp cấp ba, thế nhưng lại ở cùng trường đại học, còn mẹ nó trở thành bạn cùng lớp, không thể trách bạn bè tò mò, thế nhưng họ thực sự muốn biết hai đại lão này sẽ mang biểu tình gì.

Bạn bè cùng Tiêu Xuyên đến đại học Tây, còn cùng chơi bóng thời cấp ba, tự nhiên cũng biết chuyện giữa Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu, cho nên mấy người hiện tại ngồi nhìn ở bên cạnh Lương Độc Thu đều hận không thể chạy mất.

Quá mẹ nó xấu hổ đi?

"Không ăn?" Tiêu Xuyên liếc mắt nhìn Ngô Bộ Hoa, hạ giọng hỏi.

Ngô Bộ Hoa khó hiểu, "Sao vậy?"

"Tay run." Tiêu Xuyên nói ngắn gọn, "Vẫn luôn run."

Ngô Bộ Hoa cười không nổi, thậm chí muốn mắng Tiêu Xuyên, rốt cục tạo thành loại cục diện này toàn bộ là do Tiêu Xuyên.

Lương Độc Thu thoạt nhìn vậy nhưng thực ra thích ứng rất tốt, lúc trước dưới ký túc xá đụng phải hắn đến sắc mặt cũng không biến hóa, giống như là không quen biết Tiêu Xuyên.

Lại tỷ như hiện tại, Ngô Bộ Hoa xấu hổ đến mức không biết nói cái gì, Lương Độc Thu còn có thể vừa nghe tiếng Anh vừa nhớ trọng điểm, mà Tiêu Xuyên ôm điện thoại nói chuyện thoạt nhìn tâm tình không tốt lắm.

Ngô Bộ Hoa cạn lời nhìn trời, rất muốn ở diễn đàn phát biểu một câu cảm nghĩ, nhưng anh biết nếu thực sự làm vậy, Tiêu Xuyên phỏng chừng đến cho anh một cú.

Cấp ba Ninh Thành không ai không biết tính tình Tiêu Xuyên nóng nảy, một năm nay tuy khá hơn, nhưng lão hổ thu liễm vẫn là lão hổ, Ngô Bộ Hoa không muốn tiến lên nhổ lông.

Nghĩ đến đây, Ngô Bộ Hoa thở dài, lấy điện thoại xem một lần vòng bạn bè, sau đó anh phát hiện Tiêu ca vạn năm không đăng gì, vài phút trước đã bắt đầu đăng lên vòng bạn bè.

Tiêu ca của mày: Năm thứ tư, ở trường khác.

Hình ảnh là buổi lễ khai giảng bình thường, một phút sau, khu bình luận bị các bạn ban bảy công chiếm, mọi người đều đang cười nghiệt duyên giữa Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu, mà Ngô Bộ Hoa tại hiện trường lại không dám phát biểu ý kiến.

Ngô Bộ Hoa nhìn Tiêu Xuyên cùng người ở khu bình luận hàn huyên, anh thậm chí còn thấy Lương Độc Thu cho Tiêu Xuyên một like, điều này làm Ngô Bộ Hoa lập tức quay đầu nhìn Lương Độc Thu, mới phát hiện nguyên lai người đang ghi chú, hiện tại đã chơi điện thoại.

Thoạt nhìn đang nói chuyện phiếm, chỉ là không biết đối phương đã gửi cái gì mới có thể làm Lương Độc Thu xưa này cao lãnh cười lên, Ngô Bộ Hoa nhịn không được miên man suy nghĩ, cho nên anh cũng không biết Tiêu Xuyên ngồi cạnh cũng cùng người nói chuyện mà cười.

Tiêu ca của mày: Bọn họ còn tưởng chúng ta quan hệ không tốt, hiện tại ở khu bình luận đều đang cười anh.

Nhất Giang Thu: Cái đó không quan trọng.

Nhất Giang Thu: Em biết chúng ta rất tốt là được.

Tiêu ca của mày: Đêm nay không về ký túc xá?

Tiêu ca của mày: Chúng ta đã hơn mười ngày không ở cùng nhau, bà xã anh nhớ em lắm!

Nhất Giang Thu: ...

Nhất Giang Thu: Đi đâu?

Tiêu ca của mày: Bố mẹ thuê nhà cho anh, chúng ta có thể đến đó.

Tiêu ca của mày: Dán dán bà xã.jpg

Nhất Giang Thu: Được.

Nhất Giang Thu: Kỷ niệm bốn năm vui vẻ.

---Đọc tại truyenwiki1.com chanchanmeanchans---
 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 2



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 3



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 4



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 5



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 6


Edit: Nhím

Beta: Mee

-----Đọc tại truyenwiki1.com khonghitenpageghe-----

Tác giả có lời muốn nói: Đại gia đây không cần truyện trắc trở! Truyện không dài!!!

Editor có lời muốn nói: Mấy hôm nay mình không up chương mới vì bên nguồn convert không vào được 😀 hôm qua mới biết link mới để vào 😀 sorry mọi ngừi nha.

Beta có lời muốn nói: Thiệc ra do bọn tui lười ╮ (︶ ▽ ︶) ╭

Ngô Bộ Hoa rất nhiệt tình, Tiêu Xuyên không nỡ từ chối hắn, hơn nữa đây cũng là tình nghĩa huynh đệ, dù là từ phương diện nào, Tiêu Xuyên đều không nên thoái thác.

Nhưng mà từ trước khi khai giảng, Tiêu Xuyên đã cùng Lương Độc Thu hẹn Quốc khánh đi thảo nguyên chơi, bây giờ nếu hắn đồng ý với Ngô Bộ Hoa thì không có cách nào cùng Lương Độc Thu ra ngoài chơi.

Tiêu Xuyên có điểm không vui, ngồi ở phòng khách không muốn nói chuyện.

Lương Độc Thu về muộn, rửa mặt xong liền thấy mặt bạn trai mình buồn bực, không biết nghĩ tới cái gì, nhìn thật không cao hứng.

"Làm sao vậy?" Lương Độc Thu đi qua ngồi, duỗi tay nắm cằm Tiêu Xuyên, giả vờ không vui nói, "Ai bắt nạt Tiểu Xuyên của em? Em giúp anh đánh lại hắn."

Đây mới là Lương Độc Thu chân thật, mà không phải kẻ làm bộ làm tịch trong trường.

Không lạnh lùng, thật ák wỷ.

"Không ai bắt nạt anh." Tiêu Xuyên há miệng cắn ngón tay Lương Độc Thu, không dùng lực, "Cũng không có việc gì."

Lương Độc Thu không thu tay lại, tùy ý để Tiêu Xuyên cắn mình, nhướng mày nói, "Vậy sao anh lại nhíu mày?"

Tiêu Xuyên không lên tiếng giải thích, dứt khoát im lặng.

Lương Độc Thu không thích Tiêu Xuyên như thế, anh rút tay về, dùng môi dán miệng Tiêu Xuyên, giữ sau gáy hắn hôn một hồi mới lùi về, hỏi lại vấn đề vừa rồi.

Tiêu Xuyên bị Lương Độc Thu hôn đến tâm tình tốt lên, cũng không giống lúc bắt đầu còn ngượng ngùng, lấy thuốc lá trên bàn, lấy ra bật lửa châm một điếu cho vào miệng, thở vài hơi trước khi trả lời câu hỏi của Lương Độc Thu.

"Ngô Bộ Hoa nói muốn tổ chức sinh nhật cho anh, nhưng anh muốn cùng em ra ngoài chơi." Tiêu Xuyên thở dài, "Khó chịu quá."

Lương Độc Thu không nghĩ tới Tiêu Xuyên là khó chịu điều này, lập tức cảm thấy chỉ số đáng yêu của Tiêu Xuyên tăng vèo vèo, không nhịn được nhéo nhéo mặt hắn, trực tiếp khen Tiêu Xuyên đáng yêu.

"Chuyện này thì có sao." Lương Độc Thu cầm tay Tiêu Xuyên cùng hút thuốc, sau đó đem khói phun trên mặt Tiêu Xuyên, cười nói, "Lúc nào ra ngoài chơi cũng được, tụ tập tổ chức sinh nhật hiếm có cơ hội lắm."

Lương Độc Thu nói, "Ăn sinh nhật chỉ cần một ngày, còn sáu ngày đều là của chúng ta, muốn làm cái gì đều được."

Lương Độc Thu nói xong lại muốn thò qua hút thuốc, nhưng Tiêu Xuyên nhớ rõ Lương Độc Thu đang cai, thấy động tác này của anh liền vội vàng duỗi tay đẩy ra, đem thuốc dụi tắt.

"Không được hút." Tiêu Xuyên trừng Lương Độc Thu, "Còn hút nữa là phá giới nghiêm mất."

Lương Độc Thu được tiện nghi còn khoe mẽ, "Em không hút là được chứ gì, Tiểu Xuyên sao lại hung dữ thế?"

Tiêu Xuyên cạn lời, dán qua hôn Lương Độc Thu, ngang ngược vô lý nói, "Anh hung dữ thì sao nào?"

Lương Độc Thu trong mắt ánh lên ý cười, nhìn Tiêu Xuyên không nói.

Tiêu Xuyên đối diện Lương Độc Thu, không chịu bỏ qua mà hỏi, "Có chịu để anh hung dữ không?"

Tiêu Xuyên cho rằng Lương Độc Thu sẽ nháo với hắn, cố ý đối nghịch với hắn, nhưng phản ứng của Lương Độc Thu lại khiến Tiêu Xuyên ngoài ý muốn, bởi vì Lương Độc Thu không hề nghĩ ngợi gật đầu nói, "Có."

"Hung dữ thế nào cũng được." Lương Độc Thu không sợ chết bổ sung, khiến Tiêu Xuyên tức giận đến mức chỉ có thể hung hăng hôn anh.

Lương Độc Thu nấu cơm, cơm trưa có anh phụ trách, Tiêu Xuyên chỉ cần ngồi ở sofa chơi điện thoại.

Nhưng Tiêu Xuyên không nghe lời, chạy đến bếp nói muốn phụ Lương Độc Thu, không muốn anh quá mệt mỏi.

"Trước hết anh mang rau đi rửa?" Tiêu Xuyên cầm rau muống hỏi Lương Độc Thu, "Hay là bóc tỏi trước?"

Lương Độc Thu mặc tạp dề mua ở siêu thị dưới lầu, tay cầm dao, nghe vậy cũng không quay đầu lại, "Cái gì anh cũng không cần làm, ra phòng khách xem phim đi."

"Trên bàn có cam em bổ rồi, thích có thể ăn." Lương Độc Thu nói, "Xào rau không mất nhiều thời gian, chúng ta sẽ được ăn nhanh thôi."

Khác với Lương Độc Thu, Tiêu Xuyên thích ăn cam nhưng lại ngại cam khó bỏ vỏ, dứt khoát không ăn. Lương Độc Thu không ngại bóc vỏ, nên chỉ cần họ ở cạnh nhau, Tiêu Xuyên có thể ăn cam.

Không cần tự mình làm việc này.

Tiêu Xuyên biết Lương Độc Thu muốn cho anh xem tài nấu ăn của mình, chẳng qua là muốn quấy phá, Tiêu Xuyên không muốn cứ vậy mà đi, muốn ở lại trêu chọc Lương Độc Thu một chút.

Vì thế giây tiếp theo, Lương Độc Thu đang cắt rau lại nghe được Tiêu Xuyên gọi mình là lão bà.

Lương Độc Thu: "..."

Lương Độc Thu cũng không ghét xưng hô này, cũng không cảm thấy bị Tiêu Xuyên gọi như vậy thì làm sao, ngược lại Lương Độc Thu còn thấy Tiêu Xuyên gọi anh như vậy lại đặc biệt đáng yêu.

Giống chú chó vàng điên cuồng vẫy đuôi, Lương Độc Thu nhìn mà muốn đem hắn ôm vào lòng, tàn nhẫn hôn một hồi.

"Gì thế?" Lương Độc Thu cười nhìn Tiêu Xuyên, cũng không gọi hắn là Tiểu Xuyên mà đổi cách xưng hô càng có tình thú, "Xuyên ca có việc gì?"

Tiêu Xuyên không thiếu người gọi hắn là Xuyên ca, nhưng Lương Độc Thu lại rất ít khi gọi hắn như vậy, chỉ có vài lần đều là lúc trên giường, trừ khi đó Lương Độc Thu chưa bao giờ gọi hắn là Xuyên ca.

Cũng vì như thế, Tiêu Xuyên nghe thấy Lương Độc Thu gọi hắn là Xuyên ca, mặt liền nóng lên, không dám nhìn Lương Độc Thu lại không dám nhận điều đó, mạnh miệng nói, "Anh là muốn cùng lão bà ôm ôm, không được hả?!"

Tiêu Xuyên thực thích cái biểu tình này, ngẫu nhiên nói chuyện phiếm tao hai câu, thật sự là mặt đối mặt thế này, hôm nay mới là lần đầu tiên.

Hắn có điểm không hiểu lắm thái độ của Lương Độc Thu, rốt cục lời này nghe thật quá không biết xấu hổ.

Lương Độc Thu vĩnh viễn không làm Tiêu Xuyên thất vọng.

"Thật sao, em cũng muốn cùng Xuyên ca ôm ôm." Lương Độc Thu gọi tên Tiêu Xuyên, đáy mắt đong đầy ý cười, thanh âm cũng thực ôn nhu, đem quyền chủ động giao cho Tiêu Xuyên, "Vậy nên Xuyên ca muốn ôm em sao?"

Tiêu Xuyên choáng váng, tiếp không nổi lời này.

Lương Độc Thu thấy vậy nén cười, bổ sung, "Không ôm cũng không được, em muốn anh ôm em."

Thế này thì nhịn sao được? Tiêu Xuyên bước nhanh lên trước, ôm chặt Lương Độc Thu, "Người khác biết em như thế này không?"

"Quan trọng sao?" Lương Độc Thu nhướng mày, "Em như thế nào không cần người khác biết, chỉ cần em ở trước mặt anh như thế này là được."

Nói xong không đợi Tiêu Xuyên đáp lại, trực tiếp hôn lên, giống như nụ hôn đầu tiên.

-----Đọc tại truyenwiki1.com khonghitenpageghe-----
 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 7



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 8



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 9



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 10



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 11



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 12


Edit: Nhím

Beta: Dạ

-----Đọc tại truyenwiki1.com thestarryocean và thestarryocean.wordpress.com-----

Có đôi khi Tiêu Xuyên hận không thể uống rượu xong rồi kết thúc mọi chuyện. Mà không phải là ngày hôm sau tỉnh lại còn có thể nhớ rõ chuyện xảy ra đêm trước.

Nhưng đôi khi bạn thật sự mong muốn điều gì, ông trời sẽ không cho bạn toại nguyện. Vì vậy dù năm nào Tiêu Xuyên cũng ước như thế, hàng năm uống rượu không ngừng đều chẳng khác gì nhau.

Tiêu Xuyên nằm trên giường, bên tai là tiếng tim đập có quy luật của Lương Độc Thu. Nhưng hắn lại không có tâm trạng nghe. Vì trong đầu toàn là những chuyện ngu xuẩn mà hân đã làm vào đêm qua.

Đã là người trưởng thành rồi. Thế nhưng còn quấn quít lấy Lương Độc Thu đòi ôm ấp, quá xấu hổ rồi.

"Tỉnh rồi?"

Lương Độc Thu đã dậy từ sớm, nhìn Tiêu Xuyên còn ngủ không nhúc nhích. Bây giờ Tiêu Xuyên đã dậy, anh mới mở miệng hỏi: "Muốn ăn gì? Để em đi làm."

Vốn dĩ Lương Độc Thu không biết nấu nướng. Sau này ở chung với Tiêu Xuyên một thời gian khá lâu mới chậm rãi học được. Thỉnh thoảng hai người mới ở cùng nhau, anh có thể làm chút thức ăn ngon cho Tiêu Xuyên.

Tiêu Xuyên vẫn còn xấu hổ chuyện cũ. Lúc này không thể mặt dày đối diện với Lương Độc Thu. Nghe vậy, hắn bèn chui vào trong chăn muốn trốn tránh, giả chết trả lời: "Tùy ý, anh như thế nào cũng được."

Lương Độc Thu - người cũng như tên, đã đơn độc còn lạnh nhạt. Nhưng với Tiêu Xuyên thật sự rất nhạy cảm, vì vậy anh vừa nghe hắn nói thế liền biết Tiêu Xuyên còn bày đặt e lệ.

"Sao vậy? Còn biết xấu hổ?" Lương Độc Thu nâng mặt Tiêu Xuyên, nhịn cười nhìn hắn: "Chuyện này thì có gì đâu chứ? Không phải em cũng thường mất mặt khi ở với anh hay sao?"

Đôi mắt Lương Độc Thu tràn đầy ý cười. Trong lúc nhất thời Tiêu Xuyên nhìn đến ngơ ngẩn, không phản ứng lại lời nói có ý tứ của Lương Độc Thu. Hắn ngốc ngốc chớp mắt không biết đang hỏi cái gì.

Lương Độc Thu không biết Tiêu Xuyên không hiểu thật hay là giả vờ không hiểu. Nhưng nếu hắn muốn biết. Mặc kệ là câu trả lời như thế nào thì Lương Độc Thu đều nguyện ý nói với Tiêu Xuyên.

Vì vậy, anh dừng lại vài giây. Sau đó cúi đầu ở bên tai Tiêu Xuyên nói vài câu, thành công làm cho gương mặt cả hai người đỏ ửng.

Chuyện Lương Độc Thu nói liên quan đến phương diện đó.

"Em em em..." Tiêu Xuyên không nghĩ tới Lương Độc Thu sẽ nói tới loại chuyện này. Trong thời gian ngắn không nói được gì.

Nhưng Lương Độc Thu lại tỏ vẻ không sao cả: "Em là người yêu của anh, không thể nói sao?"

"Có thể." Vành tai Tiêu Xuyên dần dần nóng lên: "Chỉ là anh không nghĩ em sẽ nói như vậy."

Lương Độc Thu nở nụ cười: "Ở trước mặt anh, cái gì em cũng nói được."

"Lớp trưởng Lương, anh không nghĩ em lại là người như vậy đấy." Tiêu Xuyên cười xong cũng khôi phục lại vẻ mặt bình thường: "Lúc trước anh còn cảm thấy em lạnh lùng. Trong lớp có rất nhiều người không dám đến gần em."

Lương Độc Thu nháy mắt mấy cái, không thể tin được lấy tay chỉ vào bản thân: "Em lạnh lùng?"

"Đúng vậy." Tiêu Xuyên nhớ lại lời nhận xét nghe được lần trước, cảm khái nói: "Khi đó có không ít nữ sinh thích em. Thư tình viết cực kỳ hay, chỉ là không dám tặng em mà thôi."

Lương Độc Thu bĩu môi, không có giở trò gian xảo, ăn ngay nói thật: "Em không thích bọn họ."

"Đương nhiên anh biết em không thích họ, em chỉ thích anh." Nói đến đây, Tiêu Xuyên còn đặc biệt tự hào, cười hắc hắc hai tiếng: "Anh may mắn thật đó. Vậy mà được lớp trưởng Lương thích."

"Ít được tiện nghi rồi khoe mẽ đi." Lương Độc Thu cười khẽ: "Chẳng lẽ em không nghĩ anh khó sống chung chắc? Ai biết lại thích làm nũng như vậy."

Tiêu Xuyên mặt dày, hừ một tiếng: "Anh làm nũng đấy!"

Lương Độc Thu hết cách với Tiêu Xuyên, anh cũng vui vẻ nhìn Tiêu Xuyên như thế trước mặt mình. Cho nên Lương Độc Thu thấy vậy cười không ngừng, cũng không nói không cho Tiêu Xuyên làm nũng.

"Quà ở thư phòng, đợi lát nữa rửa mặt xong anh có thể đi xem." Lương Độc Thu sợ Tiêu Xuyên khó chịu, đứng lên vỗ vỗ eo hắn: "Em đi nấu đồ ăn sáng, lát nữa anh xuống ăn."

Tiêu Xuyên không kiềm được mềm lòng. Nếu không phải là chưa đánh răng, hắn còn muốn ôm Lương Độc Thu hôn một chút: "Được."

Đêm qua Ngô Bộ Hoa uống cũng không ít. Lúc Tiêu Xuyên đánh răng thì nhận được cuộc gọi từ hắn: "... Sao cậu lại đi mất rồi? Phần quà của tôi còn chưa được tặng đâu!"

"Bọn họ tỉnh chưa?" Tiêu Xuyên vừa đánh răng vừa nói: "Chưa tỉnh thì ngủ tiếp đi, đêm qua uống nhiều đấy."

"Chắc chưa tỉnh đâu nhỉ? Để tôi đi xem bọn họ thế nào." Đột nhiên Ngô Bộ Hoa bừng tỉnh: "Không đúng, cậu lại ngắt lời. Tôi còn chưa nói xong đâu."

Tiêu Xuyên nhổ bọt kem đánh răng trong miệng, súc miệng sạch sẽ. Dư quang thấy Lương Độc Thu từ bên ngoài đi vào, đuôi mắt liền cong lên: "Cậu còn muốn nói gì?"

Lương Độc Thu vào phòng tắm, thấy Tiêu Xuyên đang đánh răng. Định gọi hắn xuống ăn sáng thì thấy Tiêu Xuyên đang tươi cười nhìn anh, khẩu hình miệng ý nói đang gọi điện thoại.

Lương Độc Thu mỉm cười, yên lặng đi đến bên cạnh Tiêu Xuyên.

Tối qua Tiêu Xuyên uống rất nhiều, chưa kịp tắm. Vì thế ban nãy hắn tắm một lúc rồi mới đi đánh răng.

Chiều cao của hai người chiều cao không chênh lệch nhau lắm. Hắn lười kiếm quần áo, cho nên lấy áo của Lương Độc Thu ra mặc. Bên dưới còn mặc qυầи ɭóŧ, đôi chân thẳng tắp lộ ra bên ngoài.

Lương Độc Thu không kiềm được, ánh mắt cứ nhìn lên đùi Tiêu Xuyên. Kiên nhẫn mãi vẫn không khống chế được. Cuối cùng anh thỏa hiệp với khát vọng trong lòng, vươn tay ra ôm eo, cằm đặt lên vai hắn.

Tiêu Xuyên nhìn Lương Độc Thu qua gương. Ý cười trong mắt hắn càng sâu, nghiêng đầu hôn tai Lương Độc Thu. Một bên nghe Ngô Bộ Hoa nói những lời vô nghĩa, một bên cùng Lương Độc Thu hôn môi.

"... Tối qua cậu nói cậu đang yêu đương? Thật hay giả vậy?" Ngô Bộ Hoa tỉnh rượu, bắt đầu nghi ngờ Tiêu Xuyên nói dối: "Tôi không tin đâu."

"Suốt ba năm cấp ba, ngày nào tôi cũng ở cạnh cậu. Cũng có thấy cậu gần gũi với ai đâu?" Ngô Bộ Hoa vỗ đùi thắc mắc hỏi: "Tiêu ca, không phải là cậu đang trêu bọn tôi chứ?"

Tiêu Xuyên đánh răng xong, điện thoại bị hắn vứt qua một bên. Lương Độc Thu bị hắn ôm lên bệ rửa mặt. Lúc này Tiêu Xuyên đang giữ gáy Lương Độc Thu hôn môi mãnh liệt.

Âm thanh hôn truyền qua đầu dây bên kia. Ngô Bộ Hoa như trì độn liên tục nghe được tiếng nước quái dị cũng dần dần nhớ lại. Hắn nhận ra có điều gì đó không thích hợp.

"Tiêu ca, cậu cho tôi biết..." Ngô Bộ Hoa chần chờ mở miệng. Hiển nhiên không tin điều mình đoán: "Cậu đang ở cùng một với chỗ người yêu sao?"

Nghe được lời muốn nghe, Tiêu Xuyên mới tạm buông tha đôi môi của Lương Độc Thu đã bị hôn đỏ. Hắn cười cười hỏi lại: "Chứ cậu nghĩ là ở đâu?"

Giây tiếp theo, Ngô Bộ Hoa giận dữ cúp máy.

Nhìn thấy cuộc gọi bị ngắt, Tiêu Xuyên vô tội nhìn Lương Độc Thu: "Cậu ta cúp máy."

"Ai bảo anh trêu cậu ta?" Lương Độc Thu chưa hồi phục bèn ôm Tiêu Xuyên để bình tĩnh lại: "Việc này sẽ làm hội cậu ta tra hỏi anh rất nhiều."

"Hỏi thì hỏi, anh chẳng sợ." Tiêu Xuyên quay lại ôm Lương Độc Thu, mỉm cười nói: "Dù sao cũng không phải là lần đầu làm chuyện này."

Lương Độc Thu nghe vậy lỗ tay đỏ lên, nói không nên lời.

Đúng như Tiêu Xuyên nói, quả thật đây không phải lần đầu tiên bọn họ làm chuyện này. Thời gian nghỉ của cấp ba ít, hai người hiếm khi được ở cùng một chỗ. Vì thế, mỗi lần được nghỉ thì anh và hắn đều dính thành một khối.

Cố tình Tiêu Xuyên có nhiều bạn bè. Mỗi lần có buổi nghỉ, luôn có cuộc gọi bảo hắn ra ngoài chơi. Có đôi lần điện thoại tới không đúng lúc. Khi Tiêu Xuyên đang hôn Lương Độc Thu thì bị chuông điện thoại dọa. Tim đập muốn thăng thiên nên không dám hôn nữa.

Về sau da mặt hắn dày lên, nhận được điện thoại cũng không trốn. Ngược lại một bên hôn một bên nghe điện thoại, mang lại cảm giác cấm kỵ.

Trong khi tất cả mọi người đều nghĩ Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu đối đầu nhau, ai cũng không phục ai, lại chẳng có người nào biết cả hai đã sớm nói chuyện yêu đương, nắm chắc thời gian có thể hôn nhau.
 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 13


Hum nay không phải lịch đăng đâu nhưng tui tặng 1 chương cho cả nhà nè :3 năm mới vui vẻ nhaaaa

Edit: Nhím

Beta: Dạ

-----Đọc tại truyenwiki1.com thestarryocean và thestarryocean.wordpress.com-----

Tác giả có điều muốn nói: Truyện này thuộc thể loại sủng ngọt, chuyện thường ngày có chút trắc trở, xen kẽ ngược nhẹ. Hãy tin rằng Lương Độc Thu thật sự yêu Tiêu Xuyên! Bọn họ cứu rỗi lẫn nhau!

Bọn họ là một cặp trời sinh!

Vốn dĩ yêu sớm khó quên, ngoại trừ tình cảm thuần túy ra, hơn thế nữa là vì bọn họ đang ở tuổi bị cấm nói chuyện yêu đương, cũng vì thế mà bọn họ phải đấu trí so dũng khí với cha mẹ, thầy cô.

Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu cũng không tránh được. Khác nhau là bọn họ loại trừ việc trốn thầy cô, cha mẹ ra, còn phải đề phòng bạn học, bạn bè ở mọi nơi mọi lúc.

Mặc dù như thế, Tiêu Xuyên vẫn cùng Lương Độc Thu ở nhiều nơi trong trường học để lại nhiều ký ức không thể phai nhòa.

Cấp ba phạt nghiêm những học sinh yêu sớm, thậm chí nam nữ lớp mười hai đi cạnh nhau cũng bị chú ý rất nhiều. Vì vậy các cặp tình nhân suốt năm học lớp mười hai khổ không tả nổi.

Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu đều là nam, vì thế có thể trốn được ánh mắt của chủ nhiệm giáo dục. Cũng giống như việc hắn và Lương Độc Thu là người nổi tiếng trong trường, ai ai cũng biết quan hệ giữa hai người họ không tốt, vì thế nếu bị người khác phát hiện ra họ đi cạnh nhau đều sẽ cho là giữa hai người chắc chắn có chuyện.

Vì thế cả hai chịu tra tấn.

Nhưng thiếu niên lại có một lòng nhiệt huyết, nội quy trường học căn bản không thể ngăn cản được trái tim của hai người đến gần nhau. Cho nên mỗi lần có cơ hội, Tiêu Xuyên sẽ lôi kéo thân mật với Lương Độc Thu một lúc.

Ví dụ như năm lớp 11, có lần lớp bị mất điện, các bạn học khác hoan hô muốn lập tức tan học thì Tiêu Xuyên lại một lòng muốn sát gần Lương Độc Thu, còn muốn quay lại nắm tay anh.

Lương Độc Thu cách Tiêu Xuyên có chút xa, vả lại hắn còn ngồi cạnh Ngô Bộ Hoa. Tiêu Xuyên sợ sẽ kinh động đến Ngô Bộ Hoa nên đành phải nén lại khát vọng trong lòng. Hắn lên kế hoạch tối nay sẽ tan học đưa Lương Độc Thu về nhà và hôn tạm biệt trước khi chúc ngủ ngon.

Tiêu Xuyên không hành động không có nghĩa là Lương Độc Thu cũng không làm gì. Nghiêm túc mà nói thì Lương Độc Thu can đảm hơn Tiêu Xuyên nhiều. Cho nên chờ đến khi Tiêu Xuyên phục hồi tinh thần thì tay hắn đã bị Lương Độc Thu nắm lại, đè lên tường hôn.

Trên người Lương Độc Thu có hương thơm dễ ngửi, là mùi cam. Tiêu Xuyên biết được điều đó là do chính tay hắn đã chọn bột giặt cho Lương Độc Thu.

Chủ nhiệm lớp đang ở ngoài hành lang gọi điện thoại hỏi ban giám hiệu nhà trường hỏi bao giờ có điện. Vốn dĩ lớp bọn họ duy trì kỷ luật nhưng bây giờ lại bùng nổ, tiếng hoan hô vang lên không ngừng.

Nhưng tất cả điều đó Tiêu Xuyên lại không nghe thấy. Hắn chỉ nghe thấy âm thanh trái tim mình đập, còn có câu thích mà Lương Độc Thu ghé bên tai hắn nói kia.

-----Đọc tại truyenwiki1.com thestarryocean và thestarryocean.wordpress.com-----

Loại mỳ Lương Đôc Thu làm là kiểu bình thường nhất nhưng hương vị lại khá tốt. Tiêu Xuyên ăn xong còn chơi xấu nói muốn ăn tiếp vào bữa trưa.

"Trưa không có." Lương Độc Thu mặc tạp dề mà Tiêu Xuyên mua cho anh, thu dọn bát đũa nói: "Trưa nay làm cho anh một bữa lớn."

Hôm qua Tiêu Xuyên và bạn bè ra ngoài ăn liên hoan, Lương Độc Thu có lòng muốn thể hiện một phen cũng chưa có cơ hội. Vất vả lắm mới có được một hôm hắn ở nhà. Dĩ nhiên là Lương Độc Thu muốn nấu thức ăn ngon cho Tiêu Xuyên.

Trù nghệ của Tiêu Xuyên tốt hơn nhiều so với Lương Độc Thu. Khi hai người ở cùng nhau, hắn rất ít khi để Lương Độc Thu xuống bếp. Nhưng hôm nay Lương Độc Thu lại chủ động yêu cầu, Tiêu Xuyên cho anh cơ hội.

"Em muốn làm gì?" Tiêu Xuyên tò mò: "Học làm món mới?"

Lương Độc Thu cười: "Nghỉ hè theo mẹ học vài món. Bây giờ làm cho anh nếm thử chút."

"Muốn để anh làm chuột bạch hả?" Tiêu Xuyên cố ý xuyên tạc ý của Lương Độc Thu, trêu chọc nói: "Hội trưởng Lương cũng thật nhẫn tâm."

Lương Độc Thu cấp ba thuộc hội học sinh. Khi đó ai cũng gọi anh là hội trưởng Lương, Tiêu Xuyên cũng thích gọi, chẳng qua nếu hắn làm thế sẽ bị người khác cho là khiêu khích rồi nhìn chằm chằm hắn và Lương Độc Thu. Dần dà Tiêu Xuyên cũng không gọi vậy nữa.

Nhưng xưng hô này lại bí mật được gọi.

"Vậy được không?" Lương Độc Thu biết Tiêu Xuyên cố ý nhưng vẫn hùa theo: "Không được cũng phải được, đồ ăn này hôm nay anh phải ăn."

Tiêu Xuyên tươi cười đến nở hoa: "Được thôi."

"Làm món gì?" Tiêu Xuyên nháo đủ rồi đứng dậy: "Để anh giúp em."

Nói đến đây, Lương Độc Thu lại có chút ngượng ngùng. Vành tai anh hơi phiếm hồng, hơn nửa ngày không nói câu gì.

Tiêu Xuyên khó hiểu, nhíu mày định hỏi, lại nghe thấy Lương Độc Thu nói: "Là mấy món mà hồi nghỉ hè anh đến nhà em ăn nhiều hơn một chút ấy."

Sau khi thi đại học xong, Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu đi du lịch nửa tháng. Khi về thì trùng hợp đã có kết quả, hai người thương lượng cùng đăng ký vào một trường.

Vừa vặn hôm đó trong nhà Lương Độc Thu không có ai, Tiêu Xuyên nhanh chóng lái xe đến thẳng nhà Lương Độc Thu. Hắn định điền xong nguyện vọng sẽ đi ăn cơm, ai ngờ được cha mẹ Lương về sớm, Tiêu Xuyên bị phát hiện nên đành phải ở lại ăn cơm.

Nói đến lần ăn cơm đó, Tiêu Xuyên xấu hổ, vẻ mặt không muốn nhắc tới: "Đừng nhắc. Hôm đó anh về nhà, món gì cũng ăn không nổi nữa."

Tuy rằng hai người yêu nhau được ba năm nhưng còn chưa thông báo với người nhà. Họ cũng không có ý giấu giếm, muốn thuận theo tự nhiên. Nếu gia đình phát hiện và hỏi, hai người sẽ thừa nhận. Ngược lại cũng như vậy.

Nhưng như thế không có nghĩa là họ chưa chuẩn bị đã gặp cha mẹ, hơn nữa lúc đó hai người còn vừa hôn nhau. Cha mẹ Lương lên tầng tìm Lương Độc Thu, Tiêu Xuyên chột dạ nhưng giả vờ cũng không tồi.

"Mẹ em cũng bị anh dọa, còn tưởng lâu rồi anh không được ăn cơm." Lương Độc Thu nhớ đến chuyện ngày đó, không nhịn được cười: "Về sau em theo mẹ học vài món. Mẹ biết là làm cho anh ăn, còn đặc biệt dạy rất tỉ mỉ."

Tiêu Xuyên biết Lương Độc Thu ngầm chế giễu hắn, bĩu môi không vui: "Em cười anh."

"Em không có." Lương Độc Thu không thừa nhận, "Em vốn như vậy, trời sinh thích cười."

"Dừng dừng, anh không tin đâu." Tiêu Xuyên thở dài: "Em nói làm cho anh ăn, dì không hỏi gì sao?"

Dù sao trước khi ở cùng một chỗ với Tiêu Xuyên. Lương Độc Thu chính là mười ngón không dính nước mùa xuân, chưa bao giờ xuống bếp. Bây giờ đột ngột nói muốn nấu cho hắn ăn, nghĩ như thế nào cũng thấy kỳ.

Lương Độc Thu nhớ lại biểu tình lúc đó của mẹ Lương. Anh cảm thấy có chút lạ, lại cũng thấy bình thường, nhất thời không phân biệt được.

Lương Độc Thu không phân biệt được cũng không cố. Dù thế nào đi chăng nữa, quan trọng là anh học xong có thể làm cho Tiêu Xuyên ăn: "Nếu mẹ em nhận ra, chắc chắn đã đến đây xem rồi. Cùng lắm thì em thừa nhận."

"Hả?"

"Nói đây là bạn trai em, đã ở bên nhau bốn năm." Lương Độc Thu xoay người. Anh ở trên miệng Tiêu Xuyên hôn một cái, cười nói: "Hơn nữa không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ sống bên nhau cả đời."

Tâm Tiêu Xuyên như được ngâm trong mật, ngọt ngào: "Không có gì ngoài ý muốn."

"Hả?" Lương Độc Thu lùi lại, dựa vào ngực Tiêu Xuyên, cười vờ như không hiểu: "Không có gì ngoài ý muốn cơ?"

"Ý anh là..." Tiêu Xuyên ôm chặt Lương Độc Thu, cúi đầu hôn anh: "Chúng ta bên nhau đến bạc đầu giai lão."

-----Đọc tại truyenwiki1.com thestarryocean và thestarryocean.wordpress.com-----
 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 14


Edit: Nhím

Beta: Muối

-----Đọc tại truyenwiki1.com thestarryocean và thestarryocean.wordpress.com-----

Tác giả có lời muốn nói: Yêu mọi người

Editor cũng muốn nói: Tui cũng iu mọi người ~~

Trở lại trường ngày thứ Hai, Ngô Bộ Hoa trực tiếp ngăn Tiêu Xuyên lại, đầu tiên là trách hắn đêm đó không từ mà biệt, sau đó truy hỏi Tiêu Xuyên người yêu hắn là ai.

Tiêu Xuyên thuê nhà bên ngoài cách trường không xa, cho nên buổi sáng hắn ở nhà mè nheo với Lương Độc Thu, chờ đến lúc rời khỏi nhà đã gần đến giờ tự học sớm, làm hai người sợ đến mức không dám chậm trễ một giây, ra cửa cũng vội vàng chạy đến tòa dạy học.

Giống hồi cấp ba, Ngô Bộ Hoa không chọn ngồi hàng đầu, hơn nữa tiết học đầu lại ở phòng học này, để tranh được chỗ tốt, hắn đã ra khỏi cửa từ sớm.

Vì vậy dù Tiêu Xuyên chuông reo mới vào học, hắn cũng không ngồi ở hàng phía trước, Lương Độc Thu không may mắn như vậy, những chỗ còn lại với anh cũng không tốt lắm.

Đương nhiên cũng có chỗ ngồi tốt, ví dụ như trước Ngô Bộ Hoa có chỗ trống không, nhưng với hiểu biết của Ngô Bộ Hoa với Lương Độc Thu, hắn cho rằng vị học bá cao lãnh này sẽ không ngồi gần họ.

Nhưng lần này Ngô Bộ Hoa lại đoán sai, bởi vì Lương Độc Thu không chỉ ngồi trước hắn, mà còn không chút do dự ngồi xuống.

Ngô Bộ Hoa: "..."

Tiêu Xuyên nhìn bộ dáng kinh ngạc của Ngô Bộ Hoa, không nhịn được vui vẻ, cầm cặp ngồi xuống bên cạnh hắn, lại lấy ra sách tiếng Anh, định học vài từ đơn.

Lương Độc Thu nhất định còn muốn thi cao học, Tiêu Xuyên không giỏi như Lương Độc Thu, chỉ có thể người chậm bắt đầu sớm, từ sớm cần cần bắt đầu học từ đơn, miễn cho về sau được hạt vừng mất quả dưa.

"Tiêu ca, em thấy không đúng." Tự học ở đại học không có giáo viên chủ nhiệm trông lớp, hoàn toàn dựa vào tự giác, vì vậy Ngô Bộ Hoa lấy sách che mặt cùng Tiêu Xuyên nói chuyện, "Lương đại học bá vậy mà ngồi trước mặt chúng ta."

Tiêu Xuyên nghe vậy cười nhạo, "Cái này thì có gì lạ?"

"Điều này mà không lạ?" Ngô Bộ Hoa trừng lớn mắt, "Cậu không phải đã quên chuyện năm lớp 11 chứ? Cậu cùng Lương đại học bá vì một chỗ ngồi mà suýt cãi nhau, nếu không phải bọn tôi can ngăn, tôi còn nghi là hai cậu đánh nhau tại chỗ luôn đấy."

Tiêu Xuyên thật sự không nhớ rõ chuyện Ngô Bộ Hoa nói, "Có chuyện gì vậy?"

"Lớp 11 trường tổ chức tiệc tối tất niên, chúng ta đi xem văn nghệ, vốn là ngồi theo chỗ đã sắp xếp, nhưng mọi người muốn ngồi cùng nhau, chủ nhiệm lớp sẽ theo đi cùng." Ngô Bộ Hoa hạ giọng giải thích, "Cậu cùng Lương đại học bá không biết thế nào lại ngồi cùng một chỗ, lúc đó Lương Độc Thu đã ngồi rồi, cậu còn ép cậu ta rời đi, tôi..."

Cái này không cần Ngô Bộ Hoa giải thích nữa, Tiêu Xuyên đã nhớ ra chuyện còn lại.

Giống như Ngô Bộ Hoa nói, quả thật là hắn không nên cùng Lương Độc Thu tranh chỗ ngồi, nhưng Ngô Bộ Hoa không biết, Tiêu Xuyên sở dĩ làm vậy hoàn toàn là do lúc đấy hắn đang gây sự cùng Lương Độc Thu.

Cãi nhau vì cái gì Tiêu Xuyên cũng không nhớ ra, hắn chỉ nhớ rõ hắn cái gì cũng không để ý, mọi chuyện đều cùng Lương Độc Thu đối nghịch, Lương Độc Thu không thuận theo hắn một lần, Tiêu Xuyên liền nổi nóng.

Lần đoạt chỗ ngồi đó, Tiêu Xuyên rốt cuộc cũng không tranh chỗ với Lương Độc Thu, cuối cùng lại một mạch rời khỏi hội trường, còn cưỡng chế không cho bọn Ngô Bộ Hoa đến gần.

"Cậu xoay người rời đi, chúng tôi không ngăn lại kịp." Nhớ lại chuyện đó, Ngô Bộ Hoa không nhịn được thở dài, "Nhưng về sau Lương Độc Thu cũng đi mất, chỗ ngồi đó liền trống không, vì thế cậu đi vội vậy làm gì? Dừng lại một lúc, chỗ ngồi đó không phải là của cậu rồi sao?"

Nhìn từ đơn trong sách, Tiêu Xuyên không khỏi cười lạnh, lòng thầm nói hắn đương nhiên biết Lương Độc Thu về sau ra ngoài, dù sao hắn vừa ra ngoài không lâu đã bị Lương Độc Thu kéo vào rừng cây nhỏ.

Để nói Lương Độc Thu đã đi đâu, Tiêu Xuyên là người biết rõ nhất.

Bất quá chuyện đó Tiêu Xuyên không thể cùng Ngô Bộ Hoa nói, cũng không nhất thiết phải nói cho Ngô Bộ Hoa.

"Mấy chuyện đó đều từ lâu rồi, không chừng hai năm nay quan hệ bọn tôi tốt hơn nhiều đấy." Tiêu Xuyên có ý chuyển cách nhìn cho Ngô Bộ Hoa, "Hơn nữa bây giờ bọn tôi đều trưởng thành, chắc chắn không ngây thơ như vậy."

Ngô Bộ Hoa ha ha cười hai tiếng, dùng hành động biểu thị thái độ, "Đừng nghĩ muốn đánh trống lảng, mau trả lời câu hỏi của tôi."

Chuyện này còn có ý tứ.

Tiêu Xuyên hé miệng không nói, tầm mắt lại lạc trên người Lương Độc Thu, tò mò không biết anh nghe được họ nói chuyện sẽ có biểu tình gì.

"Tôi đang nói chuyện với cậu đó, cậu nhìn chằm chằm Lương đại học bá là có ý gì?" Ngô Bộ Hoa liếc mắt nhìn Lương Độc Thu, không biết người này thì có gì đẹp, "Tôi thề sẽ giữ bí mật, không nói với ai cả."

Tiêu Xuyên vẫn không nói gì, nhưng hắn chú ý tới bả vai Lương Độc Thu run run, hiển nhiên có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.

Nói không chừng anh còn nghe rất nghiêm túc.

"Chuyện này thì có gì mà nói? Chuyện thích cũng không thể dăm ba câu là nói được." Tiêu Xuyên mở điện thoại nhắn tin cho Lương Độc Thu, "Gặp được thì xác định, nhất định là người đó, nào có nhiều vì sao như vậy."

"Yo yo yo." Ngô Bộ Hoa tặc lưỡi, trêu ghẹo nói, "Không nghĩ tới Tiêu ca của chúng ta vẫn là một đại tình thánh nha."

Ngô Bộ Hoa càng nhiều hiếu kỳ, "Cẩn thận như vậy cũng không sao, cậu bao giờ mới nói cho tôi người kia là ai?"

"Hoặc là lộ ra một chút cho tôi biết?" Ngô Bộ Hoa nháy mắt mấy cái, tiếp tục bát quái, "Hai người bên nhau bao lâu rồi?"

Tiêu Xuyên vốn còn mang theo tâm tư đùa giỡn, giờ nghe Ngô Bộ Hoa hỏi nhiều như vậy, hắn còn thật sự ngồi thẳng dậy, "Rất lâu rồi."

"?"

"Cấp ba đã bên nhau, về phần cậu có biết hay không, Tiêu Xuyên úp mở, "Cậu đoán xem?"

Ngô Bộ Hoa cắn răng, "Ông nhà cậu!"

Tiêu Xuyên tiếp tục cười, không để ý tới Ngô Bộ Hoa nữa, ở điện thoại gửi cho Lương Độc Thu một nhãn dán, mà ngồi phía trước bọn họ, nhìn giống như đang học Lương Độc Thu, thực chất cũng đang nhìn điện thoại.

Gửi lại cho Tiêu Xuyên một nhãn dán ôm ôm đáng yêu.

Thấy vậy, Tiêu Xuyên khóe miệng khẽ cười, thuần thục trả lời lại một cái hôn nhẹ, sau đó liền cất điện thoại học từ đơn.

Tiêu Xuyên không lừa Ngô Bộ Hoa, hắn quả thật không biết thích là thế nào, dù sao hắn với Lương Độc Thu đã không còn nói rõ mình rốt cuộc thích điểm nào của anh. Tiêu Xuyên chỉ biết là sáng nào đó thức dậy, nghĩ đến việc hôm nay còn có thể nhìn thấy Lương Độc Thu, liền không nhịn được cảm thấy ngày hôm nay thật đẹp.

Vì thế, Tiêu Xuyên biết mình đã yêu.

Bọn họ hôm nay kết thúc lớp vào buổi trưa, cuối cùng lớp tan học vào lúc 12 giờ hơn, Ngô Bộ Hoa than vãn ngồi lì trên bàn, động ngón tay cũng không muốn động.

Tiêu Xuyên không khá hơn chút nào, Lương Độc Thu tinh thần không tệ, còn ngồi sửa lại vở ghi, thoạt nhìn một chút cũng không mệt.

Tiêu Xuyên nhìn tóc Lương Độc Thu, rất bội phục Lương Độc Thu, nếu không phải còn Ngô Bộ Hoa ở đây, hắn thậm chí muốn hỏi Lương Độc Thu sao có thể tập trung như vậy.

"Đi không? Ăn cơm thôi." Ngô Bộ Hoa thu dọn cặp sách, vỗ vỗ bả vai Tiêu Xuyên, giục hắn nhanh lên, "Còn không đi nữa là canteen đông lắm đấy."

Tiêu Xuyên không nói gì, dư quang liếc nhìn Lương Độc Thu nhất thời không thể rời đi, đã nghĩ muốn nhắn cho Lương Độc Thu một tin WeChat nói mình đi trước. Ai biết Tiêu Xuyên còn chưa lấy điện thoại ra đã thấy một nữ sinh đi đến cạnh Lương Độc Thu, nhìn là biết muốn nói chuyện cùng anh.

Tầm mắt Ngô Bộ Hoa dừng trên người Lương Độc Thu và nữ sinh kia, nhịn không được tặc lưỡi, nhỏ giọng nói bên tai Tiêu XUyên, "Tôi thấy hai người họ có chuyện xưa."

Ngô Bộ Hoa đã nhìn ra, Tiêu Xuyên lại không thấy vậy, vì thế Tiêu Xuyên giây trước còn tươi cười, giây sau mặt đã lạnh xuống.

"Chậc." Ngô Bộ Hoa không nhìn ra Tiêu Xuyên khác thường, vẫn tự nói, "Tiêu ca, cậu nói Lương đại học bá có gặp..."

Lương Độc Thu bộ dáng tốt, cấp ba còn có không ít người thích, mỗi tội cấp ba quản nghiêm, những người đó lại thích Lương Độc Thu nhưng chỉ có số ít đến tỏ tình. Dù bị từ chối, nhưng bị chủ nhiệm giáo dục phát hiện là toi đời.

Nhưng đại học khác cấp ba, không ai xen vào chuyện yêu đương nữa, cho nên thích ai là có thể hành động.

Ngô Bộ Hoa không nghe được câu trả lời từ Tiêu Xuyên liền nghiêng đầu nhìn, không biết hắn đang làm gì mà không trả lời, kết quả nhìn được Tiêu Xuyên mặt đen đến mức trích ra mực.

Ngô Bộ Hoa lập tức quên mình định nói gì.

Lương Độc Thu cuối cùng cũng xong một quyển vở ghi, ý thức được thời gian không còn sớm, định thu dọn đồ đạc, miễn cho Tiêu Xuyên chờ mình lâu quá.

Ai biết anh vừa ngẩng đầu đã thấy một nữ sinh đứng cạnh chỗ mình, bất động thanh sắc nhìn anh, "?"

"Lương Độc Thu, tôi là La Tuệ lớp bên cạnh, từ kỳ quân sự tôi đã chú ý đến cậu, nhưng lúc đó không tiện đến tìm, phải kéo dài đến bây giờ, nếu..."

Ngô Bộ Hoa hạ giọng, đang muốn tiếp tục hỏi Tiêu Xuyên thấy chuyện này thế nào, chợt nghe Tiêu Xuyên kiên định đáp lại một câu sẽ không.

"Cái gì sẽ không?" NGô Bộ Hoa khó hiểu.

Tiêu Xuyên nhìn sườn mặt Lương Độc Thu, tuy không vui vì có người đến gần Lương Độc Thu, nhưng hắn một chút chút cũng không lo Lương Độc Thu sẽ nói gì, bởi vì Tiêu Xuyên biết Lương Độc Thu thích hắn.

Chỉ thích hắn.

Ngô Bộ Hoa không nghe được lời giải thích của Tiêu XUyên, lại nghe được câu trả lời của Lương Độc Thu trước, "Tôi không có hứng."

Nữ sinh sửng sốt, ra chiều còn muốn tiếp tục nói, nhưng Lương Độc Thu không cho cô cơ hội mở miệng, rất nhanh đã nói, "Tôi đã có đối tượng, anh ấy không thích người khác hỏi phương thức liên hệ của tôi, mong cậu đừng làm tôi khó xử, tôi nghĩ anh ấy sẽ không vui đâu."

Đây không phải lần đầu Ngô Bộ Hoa nghe Lương Độc Thu nói nhiều như vậy, nhưng là lần đầu Ngô Bộ Hoa bị Lương Độc Thu làm cho kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới Lương Độc Thu lại đỉnh như vậy, nói thẳng mình đã có đối tượng.

Hơn nữa... Lương Độc Thu hết độc thân khi nào? Tam trung nhiều người nhìn chằm chằm Lương Độc Thu như vậy, sao không có ai phát hiện?

Rồi xong!

Tiêu Xuyên và Lương Độc Thu sao lại thế này, dù không ở chung, thế nào lại hết độc thân cùng lúc??

Editor có lời muốn nói: Má ơi chương này sao đặc biệt dài thế ~~~
 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 15



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 16



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 17



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 18



 
Đối Thủ Một Mất Một Còn Là Bạn Trai
Chương 19



 
Back
Top Bottom