Khác Đối Thủ, Đừng Hòng Trốn!

Đối Thủ, Đừng Hòng Trốn!
Chương 19


Gần đây công ty của Huyền Đông Trạch xuất hiện một vị cố vấn tài chính, hành tung thần bí, thường xuyên cùng tổng tài của bọn họ cùng tiến cùng lùi, gian tình tỏa ra bốn phía chói mù mắt cún của đám nhân viên lương thiện.

Đương nhiên vị cố vấn tài chính siêu cấp thần bí kia không ai khác chính là vợ yêu dấu của hắn Bạch Hạo Thiên.

Có trời mới biết Huyền Đông Trạch đã khó khăn như thế nào để dụ dỗ Bạch Hạo Thiên đến công ty hắn làm việc.

Có biết không, việc cùng người mình yêu thương cùng nhau tạo ra giá trị thặng dư là cỡ nào hạnh phúc.

Hắn cũng đã dự tính chọn ngày mang Bạch Hạo Thiên cùng con trai về ra mắt ba mẹ mình, dẫu sao vợ tốt như thế cũng nên sớm một chút rước vào cửa, bên ngoài lang sói quá nhiều.

Bạch Hạo Thiên biết được tin này thì khẩn trương lắm, còn cố gắng thu xếp thời gian cùng Đông Đông đi mua quà cáp, nhưng lại không thể nào ngờ được lúc trở về lại là một cái kinh hỉ to lớn chờ đón cả hai.

"Chào bác."

Bạch Hạo Thiên cất tiếng chào hỏi người trước mặt.

Vừa về đến cửa thì anh đã phát hiện một chiếc xe sang trọng dừng ở trước cổng, từ trên xe một người phụ nữ ăn mặc trang nhã, rất ra dáng một mệnh phụ phu nhân bước xuống, tiến về phía hai cha con đang đứng, từ đầu đến cuối cũng không lên tiếng, chỉ đăm đăm đến Đông Đông đang ôm một gói quà nhỏ đứng bên cạnh anh.

Bạch Hạo Thiên rõ ràng tầm mắt của người phụ nữ xuất hiện bất thường, nhưng vẫn không cảm thấy khó chịu vì anh nhận ra người này, bà chẳng phải ai xa lạ chính Lạc Tịnh Văn mẹ ruột của Huyền Đông Trạch.

Chỉ là anh không ngờ đến người này lại sẽ bất ngờ xuất hiện như vậy nên trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút khẩn trương.

"Xin lỗi!

Bác là mẹ của anh Đông Trạch có đúng không ạ?"

Lúc này người phụ nữ mới hồi thần, dời tầm mắt đến chỗ Bạch Hạo Thiên.

"Mời bác vào nhà ạ!

Chào bác Cháu là Bạch Hạo Thiên, đã lâu không gặp bác vẫn nhớ cháu chứ ạ!"

Bạch Hạo Thiên lịch thiệp mời Lạc Tịnh Văn vào bên trong, lúc này bà mới nhận ra người thanh niên này quả thực quen mắt, hình như chính là cậu bé xinh đẹp, lễ phép, lúc nào cũng vâng dạ, ngọt ngào chào hỏi người lớn khác hẳn thằng con ấu trĩ lúc nào cũng nhăn nhó mặt mày của bà, lúc nhỏ vẫn thường theo con trai bà đến nhà giải đề, bà vẫn thường ước ao cưng nựng cậu bé ấy.

"Con là cậu chủ nhỏ nhà họ Bạch đó sao?"

"May quá bác còn nhớ con ạ!

Bất quá hiện tại con không còn là cậu chủ Bạch gia rồi ạ!

Bác dùng trà chứ ạ!"

Lạc Tịnh Văn gật đầu, nhìn theo bóng lưng Bạch Hạo Thiên đang xoay người chuẩn bị trà nước, lại nhìn đến đứa bé hệt như đuôi nhỏ bám theo cậu.

"Chào bà đi con, bà là mẹ chú Huyền của con đó."

Vì quan hệ của hai người vẫn chưa chính thức ra mắt người lớn nên Bạch Hạo Thiên nghĩ hiện tại vẫn nên giữ ý tứ một chút, không để Đông Đông trực tiếp gọi bà nội.

"Cháu chào bà ạ!"

Bạch Đông Đông lễ phép cuối đầu, sau đó lại rụt rè nấp sau lưng baba, người này đáng sợ quá cứ nhìn chằm chằm bé.

"Đây là con trai cháu sao?"

Lạc Tịnh Văn lần nữa ngẩn ngơ nhìn Đông Đông quên mất ý định ban đầu của mình khi đến đây.

Bà tham gia kinh thương suốt bao năm tuy ít có thời gian chăm lo cho con cái nhưng cũng không phải là hết thảy đều sẽ bỏ mặc Huyền Đông Trạch.

Tiếc rằng đứa con trai này từ nhỏ đều rất tự lập, mọi việc đều tự mình quyết định.

Một tuần trước Huyền Đông Trạch đột ngột gọi về nhà thông báo hắn cùng một nam nhân kết giao, còn muốn cùng người này kết hôn, kỳ nghỉ sắp tới sẽ dắt người về ra mắt ông bà tiện thể làm lễ cưới, muốn ông bà chuẩn bị tinh thần.

Nói xong thì đột ngột cúp máy, khiến hai người già ngẩn tò te nhìn nhau, mãi đến một lúc sau mới ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, giật mình hoảng hốt đủ mọi thể loại.

Ông bà Huyền không phải là người bảo thủ, trường kỳ sinh hoạt ở nước ngoài tư tưởng vô cùng cởi mở, nhưng chí ích cũng muốn biết đối tượng của con trai mình là người như thế nào nên mới bỏ ra tâm tư đi nghe ngóng một phen. ai ngờ lại nghe được tin đối tượng kết giao của con trai bà là một người đàn ông đã ly hôn, còn có con trai, cũng chẳng biết từ đâu xuất hiện, hiện tại đang làm cố vấn tài chính cấp cao trong công ty nhà mình.

Hai vị phụ huynh Huyền gia đương nhiên cũng hơi lo lắng.

Lạc Tịnh Văn bèn lén không báo cho Huyền Đông Trạch biết mà bay về quốc nội, biết được đối tượng của con trai mình hiện tại đang cùng hắn sống chung bà liền vội vàng tìm đến đây, vốn muốn thử lòng người này một phen xem người ta cùng con trai mình có thật lòng hay không, hay chỉ vì tiền đồ của hắn mà đến.

Lạc Tịnh Văn gần đây đều nghe về mấy loại trà xanh nam trà xanh nữ gì đó, vẻ ngoài thanh thuần tốt đẹp, nhưng bên trong lại chẳng ra làm sao, chỉ giỏi đóng kịch, bà sợ nhất loại người này.

Vốn đã nghĩ ra một mớ kịch bản phong phú, nhưng lúc đến đây lại phát hiện đối tượng của con trai mình hóa ra lại là người bà quen biết, cậu chủ nhỏ của Bạch năm đó nổi tiếng thông minh hiểu chuyện nếu không phải vì Bạch gia đột nhiên đổi chủ thì chắc hiện tại người ngồi lên chiếc ghế gia chủ kia chính là anh rồi.

Gần đây lại có tin đồn hắn kỳ thực là con trai ruột của gia chủ hiện tại của Bạch gia, chỉ là cậu chủ nhỏ này nhất quyết không muốn trở về chẳng lẽ lại là vì con trai bà?

Chẳng lẽ không phải là con trai bà bị dụ dỗ mà là nó đi dụ dỗ cậu chủ nhà người ta bỏ nhà ra đi?

Trời ơi!

Lạc Tịnh văn vừa nghĩ đã thấy sợ, nhưng rất nhanh bà đã bị diện mạo của đứa nhỏ lấp ló phía sau Bạch Hạo Thiên hấp dẫn, không khống chế được mà có hơi thất thố, không đợi Bạch Hạo Thiên giải đáp đã khẽ khàng reo lên.

"Giống quá."

Trong chốc lát bà cứ ngỡ nhìn thấy thằng con trai mình biến nhỏ lại, đứng ở trước mặt bà, điều này...

điều này cũng thật phi thường đi.

Lạc Tịnh văn đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, mắt bà hơi trợn lên, trực tiếp hỏi:

"Nói cho ta biết, đứa bé này có phải là con trai của Đông Trạch không?"

Bạch Hạo Thiên không ngờ Lạc Tịnh Văn lại hỏi như vậy, liền có chút lúng túng không biết phải giải thích làm sao:

"Bác gái kỳ thực...con...con."

"Con không cần khẩn trương, ta không có ý gì, chỉ là vừa bước vào ta đã thấy nó rất quen mắt, nhìn kỹ mới phát hiện thằng bé ngoại trừ trắng hơn, thanh tú hơn thì ngũ quan đều giống hệt Đông Trạch lúc nhỏ, ta...chỉ là nghĩ đến nó có phải...?"

Bạch Hạo Thiên biết hiện tại có dấu cũng không được, ai bảo con trai anh lớn lên cùng ba nó quá mức giống nhau như vậy.

Huyền Đông Trạch vốn là một người kỳ ba nên không nói đến, nhưng Lạc Tịnh Văn lại là người sinh ra hắn, liếc mắt một cái đương nhiên đã nhận.

Anh nhắm mắt dứt khoát gật đầu.

Ai dè vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Lạc Tinh Mặt khí huyết dâng lên đầy mặt, nhíu mày tức giận:

"Giỏi lắm cái đứa khốn kiếp Đông Trạch kia, dám cùng người khác ở bên ngoài có con."

Nói rồi bà đột nhiên túm chặt tay Bạch Hạo Thiên, gấp gáp nói:

"Bác xin lỗi!

Có phải thằng nhóc đó làm chuyện có lỗi với con hay không?

Cùng người phụ nữ khác sinh con lại còn dụ dỗ con đến chỗ này chăm con cho nó?"

Cả Bạch Hạo Thiên cùng Đông Đông đều bị hành động bất ngờ của Lạc Tịnh Văn làm cho giật mình, chưa kịp giải thích thì cửa nhà lần nữa bật mở.

Huyền Đông Trạch cầm theo cặp công văn vui vẻ tiến vào định cất giọng gọi 'vợ ơi!', sau đó liền ngỡ ngàng nhận ra bên cạnh vợ yêu lúc này còn có thêm mẹ mình, bà ấy nắm chặt vợ yêu biểu tình phẫn nộ, mà Bạch Hạo Thiên cùng Đông Đông bên cạnh nét mặt dường như bị dọa sợ không khỏi khiến hắn một phen bổ não, sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?

Lẽ nào mẹ hắn đến đây là để chia uyên sẻ thúy, cầm gậy đánh uyên ương trong truyền thuyết.

Vừa mới nghĩ thôi mà Huyền Đông Trạch đã thấy kích thích vô cùng.

Nghĩ rồi hắn vội bày ra tư thế liều mình bảo vệ hạnh phúc lứa đôi, giang rộng cánh tay bảo vệ vợ con, dùng ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa ai oán chất vấn mẹ mình:

"Mẹ lén con bay đến quốc nội là muốn ở sau lưng con chia rẽ tình cảm của con và Hạo Thiên sao?

Mẹ muốn ép buộc em ấy phải rời xa con sao?"

Nói rồi hắn cuối đầu hỏi nhỏ đôi cha con vẫn còn đang ngơ ngác với màn diễn xuất xuất thần của mình:

"Bà ấy cho em bao nhiêu để em rời khỏi anh?"

"Huyền – Đông – Trạch, cái thằng nghịch tử này, hôm nay mẹ phải cho mày biết tay."

Lạc Tịnh Văn lúc nãy đang còn vui mừng vì được lên chức bà nội, hiện tại mọi cảm xúc đều bị thằng con trai khiến cho tan tành hết, làm sao bà có thể quên được cái đứa này đầu óc có chút chập mạch chứ, không ngờ nó còn dám nghĩ mẹ nó thành cái dạng này.

Bà tức quá, thật sự tức quá!

Muốn từ con ghê luôn đó trời!
 
Đối Thủ, Đừng Hòng Trốn!
Chương 20 (Hoàn)


Nhận thấy bầu không khí có vẻ không xong rồi, Bạch Hạo Thiên nhanh chóng lên tiếng cứu vãn tình hình:

"Không phải như những gì anh nghĩ đâu!

Em và bác gái chỉ đang trò chuyện thôi."

"Con không cần giải thích với cái thằng nhóc này, chỉ toàn nghĩ xấu cho mẹ nó!

Ta còn đang muốn viết giấy từ con đây!"

Lạc Tịnh Văn quá ư là tức giận khi bị chính con trai ruột nghi ngờ, bà cũng có phải là mẹ chồng đáng sợ trong mấy bộ phim Ấn Độ chiếu lúc 8 giờ tối đâu chứ?

Lại còn bà chưa có tính sổ với hắn vì dám lén lút ở bên ngoài sinh con đâu, nhìn thằng bé mà xem, ít nhất cũng bốn năm tuổi, hẳn là sinh lúc đang học đại học đi, còn nhỏ như vậy đã học thói trăng hoa.

Bạch Hạo Thiên đi đến bên cạnh trấn an bà:

"Bác gái bớt giận, anh Đông Trạch không phải có ý xấu đâu ạ!"

Vừa trấn an xong bên này, Bạch Hạo Thiên lại tiếp tục xoay sang bên kia liếc xéo cái con người vẫn đang còn đinh ninh là mình đúng mà vênh mặt lên trời Huyền ấu trĩ Đông Trạch kia:

"Anh mau xin lỗi bác gái đi!"

Huyền Đông Trạch nghĩ mãi cũng không biết bản thân mình sai chỗ nào, tại sao vợ lại lườm hắn cơ chứ?

Hắn đến đây là để bênh vợ cơ mà, nhìn vào đã thấy mẹ thật dữ dằn, vợ thật đáng thương vậy mà:

"Tại sao anh phải xin lỗi, bà ấy bắt nạt em và con trai anh cơ mà!"

"Hừ!

Cái đồ nghịch tử nhà anh!"

Lạc Tịnh Văn bị lời của Huyền Đông Trạch làm cho giận tím người, bà vén tay báo chuẩn bị cho thằng nghịch tử kia một trận, nhưng trước khi bà kịp làm điều đó thì Bạch Hạo Thiên đã kịp thời ngăn bà lại, khổ tâm giải thích cùng Huyền Đông Trạch:

"Kìa bác gái, bác đừng giận mà!

Anh Đông Trạch, thật ra mọi chuyện không phải như vậy, em và bác gái chỉ là...chỉ là đang nói chuyện về con trai anh."

Huyền Đông Trạch khó hiểu, nhưng rất nhanh đã tự mình bổ não:

"Con trai anh?

Đông Đông?

Mẹ anh không muốn nhận Đông Đông sao?

Sao lại có thể như thế, thằng bé dù gì cũng là cháu ruột của bà ấy..."

Bạch Hạo Thiên biết hắn sẽ nói gì vội chạy đến túm chặt tay áo hắn, lên tiếng cắt ngang lời hắn:

"Anh Đông Trạch..."

Lần này thì Lạc Tình Văn triệt để tức giận, không giữ nổi bình tĩnh mà đi đến bên cạnh Huyền Đông, dùng túi da hàng hiệu đập thẳng lên đầu con trai mình, này thì cho chừa cái tật bổ não lung tung, nghĩ xấu cho mẹ ruột mình:

"Cái thằng nghịch tử nhà anh!

Còn biết thằng bé là cháu ruột của tôi sao?

Vậy mấy năm nay còn dấu diếm cái gì?

Hạo Thiên là đứa trẻ tốt, lần này là anh dụ dỗ con nhà người ta đúng không?

Còn bắt người ta chăm con cho anh?

"

Lần này đến phiên Bạch Hạo Thiên triệt để thất thần vì cái độ thích bổ não của đôi mẹ con này.

Không biết đã xem qua bao nhiêu bộ phim truyền hình mới có thể luyện ra trình độ như thế.

Huyền Đông Trạch cũng chẳng khá hơn Bạch Họa Thiên là bao, thì ra từ nãy đến giờ đều cùng mẹ mình "ông nói gà bà nói vịt", chẳng ăn nhập gì.

"Mẹ à!

Thật sự không phải như vậy đâu.

Nghe con nói đã, Đông Đông quả thực là con trai con, nhưng không phải là lén lút cùng người phụ nữ khác sinh ra, con cũng không có dụ dỗ Hạo Thiên mà cùng em ấy là thật lòng yêu nhau."

Bạch Hạo Thiên chạy đến giữ tay Lạc Tịnh Văn, cùng với Huyền Đông Trạch gấp gáp giải thích:

"Bác gái, là thật!

Anh Đông Trạch không có dụ dỗ con, chúng con là thật lòng, Đông Đông...Đông là do con sinh."

Lạc Tịnh Văn đương nhiên không tin, một người đàn ông rõ rành rành làm sao lại có thể sinh con.

Bà vẫn đinh ninh rằng là do Bạch Hạo Thiên quá yêu con trai mình nên mới nói giúp hắn.

"Hạo Thiên bác biết là con yêu Đông Trạch thật lòng, nhưng cũng không thể vì như vậy mà giúp nó nói dối đến cái trình độ này."

"Không phải đâu, con nói đều là thật, bác nhìn cái này."

Nói rồi Bạch Hạo Thiên lập tức vén y phục lên để lộ vết sẹo trên bụng mình.

"Bác gái, bác từng sinh con nhất định biết vết sẹo này từ đâu mà có chứ ạ?"

Một khoảng vắng lặng kéo dài, Lạc Tịnh Văn ngây người nhìn vết sẹo trên bụng Bạch Hạo Thiên lại nhìn đến thằng con trai đang đứng bên cạnh, không hề báo trước lại lần nữa nổi trận lôi đình.

"Khá lắm Huyền Đông Trạch, Hạo Thiên nhỏ hơn con tận 3 tuổi, năm đó bất quá cũng chỉ vừa tròn mười tám đã bị con làm to bụng.

Hèn gì suốt bao nhiêu năm cũng không thấy tin tức, có phải bị con làm cho ủy khuất không?"

"Mẹ!

Mẹ nghe con nói, quả thực là con sai, nhưng thật sự lúc đó con không biết."

"Không biết liền không có tội sao?"

"Bác gái đừng tức giận anh ấy, là con không tốt, không có nói cho anh ấy biết về chuyện cơ thể của mình, cũng là con trốn đi, dấu diếm anh ấy về chuyện có Đông Đông.

Con không nghĩ đến anh ấy có thể chấp nhận một người đàn ông như con, là con không tốt."

Bạch Hạo Thiên rơm rớm nước mắt nắm chặt tay Lạc Tinh Văn giải thích lại càng khiến bà thương xót, bản năng làm mẹ phút chốc trở nên cuộn trào, bà ôm lấy Bạch Hạo Thiên vỗ về an ủi:

"Con ngoan, đừng khóc!

Bác không đánh nó nữa, không đánh nữa."

Nói đoạn bà quay sang lớn tiếng với Huyền Đông Trạch:

"Còn không mau gọi điện cho ba anh, kêu ông ấy mau mau thu xếp công việc.

Cháu nội cũng có rồi còn không mau rước con dâu vào cửa à?

Chọn một ngày tốt tháng sau lập tức tổ chức lễ cưới, nhất định phải linh đình rầm rộ, Huyền gia chúng ta nhất định không thể để cho con dâu chịu ủy khuất được.

"

Nước đi của Lạc Tịnh Văn bất ngờ đến nỗi khiến Huyền Đông Trạch không tài nào lường trước được.

Quà cáp còn chưa mua xong, ngày ra mắt cái gì đó đã định trước cũng chẳng cần dùng đến, cứ như thế đã được chấp thuận, ngây ngây ngốc ngốc mà bay sang nước M chuẩn bị cho lễ cưới.

Bạch Đông Đông phấn khích cực độ vì lần đầu tiên được bay lên lên bầu trời, cũng là lần đầu tiên trong đời có gia đình đầy đủ, có cả ông bà nội thương yêu bé.

Cứ tíu ta tíu tít suốt cả chặng đường.

Mây trắng tự do trôi nổi, sóng biển rì rào đổ xô nhau đánh lên bờ cát vàng rực rỡ.

Lễ cưới của bọn họ được tổ chức ở nước M vào một ngày cuối thu yên ả, trên một hòn đảo nhỏ được Huyền Đông Trạch mua từ vài năm trước.

Hôm đó Bạch Vũ Hạo cũng đến, ông ngồi trên xe lăn ngắm nhìn Bạch Hạo Thiên từ phía xa xa, dịu dàng câu lên khóe miệng, khóe mắt lan tràn chua xót, mái tóc hoa râm nhuốm màu ảm đạm bấy lâu bị gió biển thổi tung.

Khi tiếng chuông nguyện ngân vang, Bạch Hạo Thiên cùng Huyền Đông Trạch trao nhau chén rượu giao bôi thơm ngọt nồng nàn, trao nhau nụ hôn chưa đầy tình cảm, trao nhau nhẫn cưới chứa đầy yêu thương.

Chính giây phút thiêng liêng này, trong mắt ta có người, trong mắt người chứa trọn đôi ta.

Năm năm nghe như một cái chớp mắt kỳ thực rất dài, mà đối với những ai đang chờ đợi, năm năm này lại càng như thể dài hơn gấp bội.

Một người có thể si tình một người bao nhiêu?

Một người có thể vì một người nguyện ý trả giá bao nhiêu?

Là ai yêu ai trước quan trọng lắm sao?

Bởi lẽ trong đoạn thời gian dịu dàng nhất của cuộc đời, họ có thể an ổn một lần nữa tìm thấy đối phương, nắm chặt tay nhau mà tiến về phía trước...

Năm năm tìm kiếm, năm năm trốn chạy đổi lấy cả đời bên nhau...

------------------------------Toàn Văn Hoàn------------------------------

Đôi lời cuối truyện: 20 chương không dài cũng chẳng ngắn gửi tặng Bạch Hạo Thiên cùng Huyền Đông Trạch một tình yêu đẹp, một gia đình hạnh phúc.

Hi vọng trên đời này những người yêu nhau cũng sẽ tìm thấy nhau, cho nhau hạnh phúc viên mãn.

Rất cảm ơn mọi người ủng hộ tác phẩm của mình!

Tuy văn phong vẫn còn rất hạn chế, mình sẽ cố gắng nhiều hơn.

Chúc mọi người thật nhiều sức khỏe!

Hẹn gặp lại ở tác phẩm tiếp theo.
 
Back
Top Dưới