[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
Tác giả: Inhyeongz_0704
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật
Giới thiệu truyện:
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng.
Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến.
Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.
Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo.
Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên.
Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.
---
Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng.
Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay.
Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình.
Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ.
Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.
- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.
Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.
- Chỉ sợ... không ai ra đón.
Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.
- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.
vietnam
Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến.
Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.
Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo.
Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên.
Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.
---
Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng.
Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay.
Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình.
Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ.
Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.
- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.
Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.
- Chỉ sợ... không ai ra đón.
Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.
- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.
vietnam
Related threads
𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu
𝑆𝑜𝑎́𝑛 𝑁𝑔𝑜̂𝑖 𝑃ℎ𝑒̂́ 𝐻𝑎̣̂𝑢༒
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu
[Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu
[allbhc] 𝐮𝐩𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐡𝐨𝐫𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐫𝐨𝐬𝐞
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu
•𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu
𝙎𝙃𝘼𝘿𝙊𝙒 𝙎𝙐𝙍𝙑𝙄𝙑𝘼𝙇
- Người khởi tạo [BOT] Wattpad
- Ngày bắt đầu