Khác Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
405347742-256-k863267.jpg

Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
Tác giả: Inhyeongz_0704
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng.

Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến.

Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.

Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo.

Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên.

Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.

---
Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng.

Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay.

Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình.

Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ.

Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.

- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.

Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.

- Chỉ sợ... không ai ra đón.

Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.

- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.



vietnam​
 
Related threads
  • 𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
  • 𝑆𝑜𝑎́𝑛 𝑁𝑔𝑜̂𝑖 𝑃ℎ𝑒̂́ 𝐻𝑎̣̂𝑢༒
  • [Fallderz/Folder] 𝕃ệ𝕟𝕙 𝕍𝕦𝕒 𝕋𝕙𝕦𝕒 𝕃ệ ℕà𝕟𝕘
  • •𝙳𝚛𝚊𝚙𝚎𝚝𝚘𝚖𝚊𝚗𝚒𝚊•
  • 𝙎𝙃𝘼𝘿𝙊𝙒 𝙎𝙐𝙍𝙑𝙄𝙑𝘼𝙇
  • Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
    Chương I


    Quân khu 4 buổi sáng chìm trong tiếng hô dõng dạc.

    Trên bãi tập, hàng ngũ tân binh thẳng tắp, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.

    Khương Đình Thanh đứng phía trước, quân phục chỉnh tề, giọng cô vang lên đầy dứt khoát.

    - Một...hai!

    Giữ hàng cho thẳng!

    Đừng để tôi phải nhắc lại!

    Một tân binh lúng túng bước lệch nhịp.

    Cậu ấy sợ hãi nhìn sang đại đội trưởng của mình.

    Cậu ấy chưa kịp mở lời thì Đình Thanh đã cau mày quát lớn.

    - Đã vào quân ngũ thì bỏ thói quen lơ là.

    Làm lại!

    - Rõ!

    - Cả hàng đồng thanh.

    Chưa kịp dứt buổi tập thì một chiến sĩ liên lạc chạy đến, nghiêm người chào điều lệnh.

    Đình Thanh cũng chào lại, chiến sĩ đó liền lên tiếng.

    - Báo cáo trung úy Khương!

    Sở chỉ huy gọi đồng chí lên phòng họp ngay.

    - Ừm, tôi biết rồi

    Đình Thanh nhẹ nhàng gật đầu, rồi quay sang nhìn tiểu đội 3 của mình rồi nói.

    - Giải tán đội hình

    Cô chỉnh lại mũ, quân phục, rồi bước nhanh về phía phòng của sở chỉ huy.

    Cánh cửa phòng được đẩy vào trong.

    Đình Thanh đứng thẳng người, giơ tay chào điều lệnh.

    - Báo cáo!

    Trung úy Khương Đình Thanh có mặt!

    - Đồng chí ngồi đi.

    - Vị chỉ huy đặc hồ sơ xuống bàn rồi nhìn cô, giọng trầm.

    - Báo cáo, tôi đứng được

    Ông gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không giấu được sự hài lòng.

    Vì đây là một người chiến sĩ ông đã huấn luyện từ còn là một người lính mới vào quân đội.

    Đến khi trở thành một thiếu úy tài năng của đất nước.

    - Cấp trên đã quyết định cử đồng chí sang phương Tây học tập quân sự và tổ chức.

    Trước khi đi, đồng chí sẽ được nghỉ phép mười ngày để giải quyết việc riêng

    Không hỏi thêm, không chần chừ, Đình Thanh giơ tay chào, chấp hành mệnh lệnh.

    - Rõ!

    - Chuẩn bị cho tốt.

    Tổ quốc đang cần những người như đồng chí.

    - Rõ!

    Tôi xin phép chỉ huy - Cô đáp, rồi xoay người rời khỏi phòng.

    Tối đến, doanh trại bớt ồn ào hơn hẳng, không còn những lời nói dứt khoát, nghiêm túc đến lạnh thường.

    Chỉ còn là những ánh đèn được thấp sáng của quân khu, từng doang trại và ánh đèn mờ nhạt của những người lính gác đêm.

    Trong phòng ngủ tập thể, Đình Thanh mở rương gỗ, lặng lẽ xếp từng bộ quân phục.

    Chưa kịp xong thì mấy đồng đội đã kéo tới, vừa giúp vừa trêu.

    - Nghe tin chưa?

    Trung úy Khương sắp đi Tây học đó!.

    - Một người chiến sĩ cười toe toét.

    Làm cả đội cười theo.

    - Đi Tây mà được về phép mười ngày cơ à ?

    - Về quê chắc vui lắm nhỉ ?

    - Đồng chí khác huýnh vai cô.

    - Toàn mấy người rảnh chuyện.

    - Đình Thanh không ngẩng đầu lên, trầm giọng trả lời.

    - Rảnh đâu!

    - Một cô bạn cười lớn.

    - Về làng, biết đâu lại gặp mấy cô xinh xắn, thiếu úy rước về luôn!

    - Phải đó!

    - Người khác phụ họa.

    - Qua bên Tây rồi nhớ đừng quên tụi này là được

    - Tôi đi học chứ có phải đi lấy vợ đâu.

    - Đình Thanh lắc đầu, môi khẽ cong.

    - Nói trước vậy thôi!

    - Cả đám cười ồ lên.

    - Mười ngày phép, biết đâu lại có người đứng đợi ngoài cổng làng!

    Một chiến sĩ khác nãy giờ gấp áo, nãy giờ chưa mở lời một lần nào, lúc này, chiến sĩ đó cũng bắt đầu hùa theo mà trêu chọc cô.

    - Hay là trung úy đã có người chờ sẵn rồi, nên không nói ?

    Đình Thanh đang xếp đồ vào ba lô, bỗng khựng tay một chút, rồi bình thản nói.

    - Mấy người lo soạn đồ giùm tôi đi

    - À, né kìa!

    Né kìa!

    - Tiếng cười của tất cả đại đội bổng rộ lên.

    - Có chuyện rồi!

    Căn phòng nhỏ vang đầy tiếng cười nói.

    Ngoài kia, đêm quân khu yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây.

    Đình Thanh nhìn chiếc mũ ê-kíp đặt gọn bên cạnh, ánh mắt thoáng xa xăm.

    Mười ngày phép...

    Con đường làng, những điều chưa biết, và một tương lai phía trước.

    Khi mọi thứ đã được xếp gọn vào ba lô, căn phòng dần vắng tiếng cười nói.

    Đình Thanh để ba lô vào một chỗ gọn gàng trên giường, đứng yên một lúc, rồi lặng lẽ bước ra khỏi doanh trại.

    Khu tập luyện về đêm trống trải.

    Nền đất còn in dấu giày ban sáng, nay nằm im dưới ánh trăng nhàn nhạt.

    Đình Thanh đứng giữa khoảng rộng ấy, ngước nhìn vầng trăng treo cao, ánh sáng lạnh mà hiền, trải dài xuống mặt đất như một lớp sương mỏng.

    Bất giác, trong cô hiện lên hình ảnh làng Mộc Châu năm nào.

    Con đường đất đỏ, hàng tre ven làng, tiếng gió thổi qua mái nhà thấp.

    Nơi ấy từng là tuổi thơ của nàng, là những ngày còn nhỏ, chưa biết đến quân hàm, chưa hiểu thế nào là chiến tranh, càng chưa nghĩ đến những cuộc chia ly.

    Từ khi khoác lên mình bộ quân phục, Đình Thanh rời làng mà đi.

    Năm tháng nối tiếp, nhiệm vụ nối nhiệm vụ, cô ít khi có dịp trở về.

    Năm năm rồi...quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ lớn lên, đủ dài để một ngôi làng đổi khác.

    Đêm quân khu yên tĩnh đến lạ.

    Cô dừng lại giữa khoảng sân rộng, ngước nhìn vầng trăng đang treo lơ lửng trên cao.

    - Trăng vẫn sáng như vậy...

    - Đình Thanh khẽ nói, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe.

    Cô ngồi xuống trên một phiến đá, đưa tay đặt lên vành mũ ê-kíp, khẽ thở ra.

    - Năm năm rồi...Không biết làng mình giờ đã ra sao ?

    Những câu hỏi lặng lẽ vang lên trong lòng, không thành tiếng, cũng chẳng ai có thể trả lời thay cô.

    Đình Thanh lặng yên ngồi dưới trăng rất lâu, như thể chỉ cần thêm một chút tĩnh lặng nữa thôi, ký ức sẽ hiện ra rõ ràng hơn.
     
    Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
    Chương II


    Gió đêm thổi qua khu tập luyện, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ.

    Đình Thanh hít sâu một hơi, chỉnh lại cổ áo quân phục.

    Dẫu chưa biết ngày trở về sẽ ra sao, cô hiểu rằng mười ngày phép sắp tới không chỉ là một chuyến đi, mà là cuộc trở lại với chính nơi mình đã sinh ra...sau năm năm xa cách.

    Vầng trăng vẫn lặng lẽ treo cao, chứng kiến một người lính đứng giữa quá khứ và những điều chưa kịp gọi tên.

    - Con đường đất năm đó...chắc vẫn còn chứ ?

    Hàng tre trước ngõ...có cao thêm không?

    Gió thổi nhẹ qua, cỏ khẽ lay.

    Trong đầu cô, hình ảnh làng Mộc Châu dần hiện lên rõ ràng.

    Đình Thanh mím môi, ánh mắt dõi theo vầng trăng.

    - Lúc rời đi, mình còn nhỏ lắm.

    Giờ trở về...người ta còn có nhận ra mình không ?

    - Hay là chỉ có mình còn nhớ ?

    - Cô bật cười khẽ, nụ cười rất nhạt.

    Một khoảng lặng trôi qua.

    Đình Thanh bước vài bước trên nền đất cứng, tiếng giày vang lên khẽ khàng.

    - Mộc Châu...

    - Cô gọi tên ngôi làng như gọi một người quen cũ.

    - Năm năm rồi không về, làng có giận mình không ?

    Ánh trăng rơi xuống vai áo quân phục.

    Đình Thanh đưa tay vuốt nhẹ hàng cúc áo, bước chân cũng chậm lại.

    Đôi mắt đã đỏ lên vì sự xúc động và sự nhớ nhung.

    - Nếu trở về...mình còn là đứa con của làng không ?

    Hay chỉ là một người lạ khoác áo lính ?

    Cô đứng yên rất lâu, rồi khẽ nói như tự dặn mình.

    Gió đêm lại thổi qua.

    Đình Thanh ngẩng đầu, chào vầng trăng một cách vô thức.

    - Dù có đổi thay... cũng phải về nhìn lại.

    Mười ngày thôi...nhưng cũng đủ để biết mình còn thuộc về nơi đó hay không

    - Đợi tôi nhé...Mộc Châu

    Nói rồi, cô xoay người bước về doanh trại, để lại khu tập luyện lặng im dưới ánh trăng...nơi những câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng, chưa có lời đáp.

    Chuông báo thức vang lên đúng bốn giờ sáng, dội khắp doanh trại.

    Âm thanh ngắn gọn mà dứt khoát, quen thuộc như nhịp sống của những người lính.

    Đình Thanh mở mắt, ngồi dậy gần như ngay lập tức.

    Cô xếp chăn lại, rồi đến vệ sinh cá nhân, rồi cuối cùng là mặc quân phục, cô chỉnh lại quân phục, đội mũ, bước ra sân cùng các chiến sĩ khác.

    Trời còn sớm, sương đọng mỏng trên nền đất, hơi lạnh len qua từng bước chân.

    Trên sân tập, hàng ngũ nhanh chóng ngay ngắn.

    - Khởi động! — tiếng chỉ huy vang lên.

    - Một!

    Hai!

    - Một!

    Hai!

    Nhịp hô đều đặn vang lên trong buổi sớm.

    Những thân người trẻ tuổi chuyển động nhịp nhàng.

    Có người chỉ mới mười tám, đôi mươi, gương mặt còn nét non, nhưng ánh mắt đã mang theo sự kiên cường của thời loạn.

    Một chiến sĩ trẻ vừa chạy vừa thở mạnh, cười khẽ với người bên cạnh.

    - Cố lên, chưa chết vì giặc thì đừng chết vì mệt.

    - Miệng còn đùa được là còn sức đó!

    - người kia đáp lại.

    Đình Thanh chạy ngang qua, ánh mắt nghiêm túc nhìn hai người lính trẻ, rồi nghiêm giọng.

    - Tâm trung

    - Rõ

    Buổi tập kết thúc khi mặt trời vừa nhô lên khỏi hàng cây.

    Không ai nói nhiều, nhưng trong sự im lặng ấy là ý thức rất rõ: những người đứng ở đây hôm nay, ngày mai có thể đã không còn.

    Đã có quá nhiều người trẻ nằm lại trên nền đất lạnh, chưa kịp sống trọn một đời.

    Nhừng người chiến sẽ còn tuổi đôi mươi, bỏ lại tương lai phía trước chỉ để vì đất nước, vì độc lập, hoà bình mà đã hi sinh.

    Sau đó, toàn đơn vị di chuyển ra thao trường bắn súng.

    Tiếng kim loại va vào nhau, tiếng lên đạn khô khốc vang lên.

    - Kiểm tra súng!

    - Rõ!

    - Mục tiêu phía trước, cự ly năm mươi mét.

    Bắn theo lệnh!

    - Chuẩn.

    Bắn!

    Tiếng súng nổ giòn, vang dội giữa khoảng đất rộng.

    Khói súng thoảng nhẹ trong không khí.

    Đình Thanh đi dọc hàng bắn, quan sát từng động tác.

    Ánh mắt nghiêm túc của một người quân nhân

    - Giữ chắc tay.

    Ngắm thấp hơn một chút.

    Đừng giật cò.

    - Trung úy đi Tây học rồi, chúng tôi nhớ ai chỉnh bắn đây.

    - Một chiến sĩ quay sang, vừa lau mồ hôi vừa nói nhỏ.

    - Tôi chưa đi mà mấy cậu đã than rồi à ?

    - Đình Thanh liếc sang nhìn người lính đó.

    - Than trước cho quen!

    - Đồng chí quân hàm Đại Uý bên cạnh cười cười lên tiếng.

    Đến giờ nghỉ, các chiến sĩ ngồi rải rác dưới bóng cây mà nghỉ ngơi sao một ngày luyện tập gian nan và sực khổ.

    Đình Thanh vừa tháo mũ ê-kíp thì một tiểu đội khác bước sang.

    - Chào đại đổi trưởng

    Cô cũng quay người lại, rồi cũng giơ tay chào điều lệnh đáp lại với đồng chí đó, rồi cô lên tiếng.

    - Ngồi đi

    - Nghe nói mai là đại đội trưởng về quê sao ạ ?

    - Người chiến sĩ đó lên tiếng trước, giọng nửa đùa nửa thật.

    - Ừm, đúng rồi

    - Rồi mốt là đội trưởng đi Tây học luôn ?

    - Ừm, có gì không ?

    - Sướng nha!

    - Đồng đội huých vai cô.

    - Còn tụi này thì vẫn ôm súng ngoài này

    - Học xong rồi cũng về thôi.

    Có đi đâu mà sướng, cũng vì hoà bình, tự do của đất nước mình.

    - Đình Thanh cười nhạt, nụ cười chứ đựng ý chí, quyết tâm vì đất nước Việt Nam.

    - Về quê chắc yên bình lắm ha ?

    Đồng đội chống tay ra sau, nhìn lên trời.

    - Cũng...lâu rồi tôi chưa về.

    - Đình Thanh im lặng một chút rồi nói.

    - Vậy là quê trung úy chắc nhớ lắm đó

    - Biết đâu về là người ở quê không nhận ra luôn

    - Trung úy giờ nghiêm nghị quá.

    - một đồng đội khác khác chen vào.

    - Nghiêm nghị để mấy đồng chí khỏi leo đầu thôi.

    - Đình Thanh đáp lại.

    Tiểu đội bật cười trước lời nó của cô.

    Là bộ đội cụ Hồ, họ luôn rất bận rộn với những nhiệm vụ, cũng khó khăn và sự kỉ luật thép của quân đội...nhưng dù vậy, họ vẫn luôn vui vẻ và sự khát khao giải phóng dân tộc và đem lại hòa bình, độc lập cho đất nước
     
    Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
    Chương III


    Vui vẻ một thì cả tiểu độ cũng trở lại chủ đề, nghiêm túc lại và một người đồng đội của cô nhẹ nhàng lên tiếng.

    - Thiệt chứ, Mai trung úy đi rồi, chắc doanh trại vắng hẳn

    - Tôi đi học, không phải đi mất.

    - Cô nhìn họ, giọng trầm xuống.

    - Biết là vậy...nhưng vẫn thấy trống

    Không khí bắt đầu chùng xuống trong chốc lát, mọi người nhìn nhau cũng có chút buồn, nhưng rồi một người phá lên.

    - Thôi!

    Đi Tây nhớ gửi thư về khoe nha!

    - Phải đó!

    - Nhớ đừng quên tụi này nhá

    - Lo tập luyện cho tốt đi.

    Tôi mà về thấy mấy cậu lười là không yên đâu.

    - Đình Thanh đội lại mũ, đứng dậy.

    - Rõ!

    - cả đám đồng thanh, cười vang, rồi cô lúc đó cũng nhẹ nhàng mĩm cười.

    Giữa thao trường đầy nắng, tiếng cười ấy vang lên ngắn ngủi nhưng ấm áp.

    Đình Thanh đứng đó, nhìn những gương mặt trẻ trung trước mắt, lòng chợt hiểu: ngày mai cô rời đi, nhưng chiến tranh thì vẫn còn ở lại.

    Sáng hôm sau, bầu trời còn vương hơi sương.

    Trước cổng đơn vị, cả tiểu đội đã đứng chờ sẵn, xếp thành hai hàng dọc ngay ngắn, quân phục chỉnh tề, mũ đội thẳng, ai nấy đều nghiêm trang hơn thường ngày.

    Từ phía doanh trại, Khương Đình Thanh bước ra, trên vai cô là ba lô, tay xách túi đồ, từng bước vững vàng quen thuộc.

    Cô không ngờ rằng khi đến gần cổng đơn vị, cảnh tượng trước mắt lại khiến mình khựng lại một nhịp.

    Ngay khi Đình Thanh dừng chân, cả tiểu đội đồng loạt giơ tay chào điều lệnh, giọng hô vang dội giữa buổi sớm.

    - Chào Trung úy!

    Âm thanh ấy vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng cũng chan chứa tình đồng đội.

    Đình Thanh đứng sững trong giây lát, cổ họng chợt nghẹn lại.

    Cô đặt túi đồ xuống đất, đứng thẳng người, giơ tay chào điều lệnh đáp lại.

    - Chào các đồng chí

    - Trung úy về quê...vui vẻ.

    - Một chiến sĩ bước lên nửa bước, cười tươi nhưng vẫn giữ tư thế nghiêm.

    - Phải đó!

    - Nhớ giữ gìn sức khỏe, rồi sớm quay lại với đại đội.

    - Người khác nói thêm.

    Đình Thanh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mềm đi sau bao ngày nghiêm nghị.

    - Các đồng chí ở lại tập luyện cho tốt.

    Tôi về...rồi sẽ trở lại

    - Rõ!

    - cả tiểu đội đồng thanh.

    Cô cúi người nhấc lại hành lý, quay đầu nhìn cổng đơn vị thêm một lần nữa.

    Trong khoảnh khắc ấy, Đình Thanh hiểu rõ hơn bao giờ hết: mình không chỉ là một người lính, mà còn là niềm tự hào của đồng đội, của cha mẹ, và của làng Mộc Châu nơi cô sinh ra.

    Một người mang trên vai trọng trách với đất nước, nhưng trong tim vẫn nặng trĩu nỗi nhớ quê nhà.

    Ngoài cổng, một chiếc xe quân đội đã chờ sẵn.

    Đình Thanh bước lên xe, đặt đồ gọn gàng rồi ngồi xuống.

    Tài xế quay đầu lại hỏi cô.

    - Sẵn sàng chưa, Trung Úy ?

    - Rồi

    Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.

    Cổng đơn vị lùi dần về phía sau, những hàng người đứng nghiêm trang nhỏ lại rồi khuất hẳn, rồi cách cổng đơn vị cũng từ từ kép lại.

    Đình Thanh nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

    Con đường phía trước dẫn cô trở về làng Mộc Châu — nơi năm năm rồi cô chưa đặt chân về, nơi đang chờ đợi một người con xa nhà trở lại.

    Sau khoảng 8 tiếng ngồi trên xe, thì sau bao năm xa cách, con đường dẫn vào làng Mộc Châu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

    Xe quân đội chậm dần rồi dừng lại ngoài cổng làng, nơi hàng tre già rì rào trong gió.

    Nơi có những đồng ruộng rộng và dài thơm mùa lúa chín, nơi có người cha người mẹ đợi người con trở về.

    Đình Thanh nhìn ra ngoài, ánh mắt dừng lại rất lâu, năm năm dài xa cách, trải qua bao nhiêu những nhiệm vụ, những lần bận rộn vì nước vì dân, thì cuối cùng cô cũng đã trở về với quê nhà.

    Nơi mà cô sinh ra, nơi nuôi cô lớn lên, nơi sinh ra đứa con của Tổ Quốc, nơi sinh ra người vì nước vì dân, vì độc lập, tự do, hoà bình của đất nước.

    Cô quay sang người đồng chí láy xe.

    - Đồng chí cho xe dừng ở đây thôi

    - Trung úy không muốn đi vào trong ạ ?

    - Đồng chí lái xe thoáng ngạc nhiên.

    - Tôi muốn tự đi bộ vào làng

    - Rõ!.

    Để tôi xách đồ giúp Thiếu Úy

    Đình Thanh nhấc ba lô lên vai, bước xuống xe.

    Cả hai cùng đi bộ qua cổng làng, từng bước chậm rãi như để chắc rằng đây không phải là một giấc mơ.

    Vừa bước được vài bước, phía cánh đồng làng đã vang lên tiếng gọi.

    - Ê!

    Một cậu bé đang ngồi trên lưng trâu đang thổi sáo, bỗng tròn mắt nhìn chằm chằm.

    Nó nghiêng đầu, rồi reo lên đầy phấn khích.

    - Ủa...sao giống quá vậy ta!?

    Chưa kịp để ai phản ứng, thằng bé nhảy phắt xuống lưng trâu, bỏ cả roi và cây sáo, vừa chạy vừa hét toáng lên.

    - Trung úy Khương Đình Thanh về làng!

    Trung uý Khương Đình Thanh về làng rồi!

    Tiếng hô vang dội cả con đường đất.

    Những người nông dân đang làm ruộng gần đó, người trong nhà đang uống trả, ăn cơm,...cũng phải ngạc nhiên mà bất ngờ, vì không tin cô đã về làng rồi.

    - Thiệt không đó ?

    - Một bà đang gánh nước dừng lại.

    - Khương Đình Thanh hả ?

    Con bé hồi xưa hay chạy chân đất đó hả ?

    - Trời ơi, nó về thiệt hả ?

    Chỉ trong chốc lát, người trong làng từ trong nhà, ngoài ngõ, từ bến nước, sân đình...đổ ra ngày một đông, đua nhau chạy ra cổng làng.

    Ai cũng trên môi một nụ cười hạnh phúc, và cũng có người khóc vì bất ngờ và sự nhớ nhung bao nhiêu ngày đêm.
     
    Đợ𝙞 𝙂𝙞ó 𝙌𝙪𝙖 𝙈ù𝙖 𝘾𝙝𝙞𝙣𝙝 𝘾𝙝𝙞ế𝙣
    Chương IV


    Những tiếng xì xào nối nhau vang lên, vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ, lại pha lẫn niềm tự hào khó giấu.

    Người trong làng từ khắp các ngõ nhỏ đổ ra, kẻ trước người sau, bước chân vội vã.

    Có người nheo mắt nhìn cho rõ, có người đứng sững lại như sợ nhận nhầm.

    Niềm vui lan nhanh như gió, mang theo cả nỗi nhớ những năm tháng cũ.

    Người ta vừa chạy, vừa gọi nhau, vừa kể lại những chuyện ngày xưa như thể sợ ký ức trôi mất.

    - Trời đất ơi, nó đi lâu lắm rồi mà!

    - Nghe nói đâu là làm bộ đội, còn được đi học bên Tây nữa kia!

    - Con cả nhà ông hội đồng Khương đó!

    - Hồi nhỏ nó lanh lợi lắm nha!

    - Cha mẹ nó mát mặt thiệt!

    - Cả làng mình mới có được một người như vậy đó!

    - Đúng nó rồi!

    - Thiệt là con Thanh!

    - Trời ơi, cao ráo quá chừng!

    - Năm năm rồi mới thấy nó về làng cho đó đa!

    - Đi biền biệt, tưởng đâu không còn gặp nữa!

    Giữa những lời bàn tán ấy là niềm hạnh phúc giản dị của một ngôi làng: đứa con đi xa nay trở về, không chỉ bình an, mà còn mang trên mình màu áo lính, màu áo của niềm tự hào.

    Đình Thanh bất ngờ trước cảnh tượng trước mắt nên từ từ dừng bước.

    Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cô lấy lại sự nghiêm túc của mình, đứng thẳng người, chỉnh lại quân phục, giơ tay chào điều lệnh một cách nghiêm trang.

    - Chào cả làng, con mới về

    Cả làng lặng đi một nhịp, rồi đứng nghiêm lại xem như là lời chào, rồi tiếng xì xào bắt đầu vỡ òa.

    Mọi người ôm nhau đầy hạnh phúc.

    - Trời ơi...con Thanh kìa!

    - Lớn quá rồi!

    - Đúng là bộ đội cụ Hồ có khác, đứng coi oai ghê không

    - Có phải...Đình Thanh đó không con ?

    - Một bà cụ run run bước lên.

    - Dạ, con đây ạ.

    - Đình Thanh hạ tay xuống, mỉm cười lễ phép.

    - Trời đất ơi...Năm năm rồi mới thấy con về!

    Tưởng con đã còn lại ở chiến trường rồi.

    Thấy con về giờ này bà mừng quá con ơi.

    - Bà cụ chắp tay, rồi ôm lấy cô, tay đánh đánh vào lưng cô.

    Cô cũng cuối người xuống đáp lại cái ôm của bà.

    - Nghe nói con làm tới Trung úy thiệt hả ?

    - Một người khác chen vào.

    - Dạ

    - Giỏi quá!

    Đúng là phúc của làng mình!

    Lúc này đồng chí láy xe tiếng vài bước lại gần cô, cậu đứng phía sau khẽ nói nhỏ vào tay cô.

    - Trung úy nổi tiếng quá rồi đó

    - Là nhờ bà con nuôi dưỡng

    Giữa đám đông, dáng người cô cao ráo, thẳng thớm, bộ quân phục làm nổi bật hẳn giữa những tà áo nâu, áo bà ba nâu đất quen thuộc.

    Dẫu được đón chào nồng nhiệt, cô vẫn giữ tác phong điềm đạm, nghiêm cẩn, kỹ luật của một người lính.

    - Con về phép mười ngày, trước khi tiếp tục nhiệm vụ

    - Mười ngày cũng quý lắm rồi đó đa!

    - Về làng là làng mừng lắm

    Tiếng nói cười vang lên khắp con đường làng.

    Giữa vòng tay đón chào ấy, Đình Thanh chợt nhận ra: dù đi xa bao lâu, nơi này vẫn gọi cô là đứa con của làng Mộc Châu.

    Con đường đất đỏ năm nào vẫn ở đó.

    Chỉ là, người trở về đã khác xưa.

    Năm năm xa cách, làng đã đổi khác đôi chút.

    Mái nhà cũ thêm rêu, bờ giếng thấp hơn trong ký ức, hàng tre ven đường cao và dày hơn trước.

    Con đường đất đỏ năm nào vẫn nằm đó, in dấu bao bước chân quen thuộc, vẫn dẫn người ta về bến nước, về sân đình, về những buổi chiều yên ả.

    Mọi thứ dường như không hề rời đi, chỉ lặng lẽ trôi cùng thời gian.

    Chỉ có người trở về là đã khác.

    Đứa trẻ năm xưa nay đứng giữa làng với dáng người cao ráo, vai thẳng, ánh mắt trầm tĩnh của một người lính từng trải.

    Trong bộ quân phục nghiêm trang, cô mang theo cả những tháng ngày chiến tranh, những buổi tập dưới nắng gắt, những đêm thức trắng và cả nỗi nhớ nhà chưa từng gọi thành lời.

    Đình Thanh đứng giữa con đường làng, vừa quen vừa lạ với chính nơi mình sinh ra.

    Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng chuyến trở về này không chỉ là một kỳ nghỉ phép ngắn ngủi, mà là cuộc gặp gỡ giữa quá khứ và hiện tại — giữa cô bé năm nào và người chiến sĩ của hôm nay.

    Và làng Mộc Châu, bằng sự yên lặng hiền hòa của mình, đã dang tay đón lấy cả hai.

    Buổi trưa, Mạc Hạ vừa cùng người hầu đi chợ về.

    Trên tay nàng là giỏ tre đựng ít rau, mấy miếng cá khô, bước chân thong thả theo con đường làng quen thuộc.

    Nhưng lạ thay, con đường hôm nay vắng không một bóng người.

    Cô bé người hầu đi cạnh ngó trước ngó sau, giọng ngập ngừng.

    - Cô hai...

    - Ừm ?

    - Mạc Hạ khẽ dừng bước.

    - Sao đường làng hôm nay trống trơn vậy cô ?

    Giờ này mọi bữa đông lắm mà...

    - Chắc có chuyện gì đó.

    Đi thêm chút nữa coi sao.

    - Mạc Hạ cũng thấy trong lòng có chút lạ.

    Nàng nhìn quanh một lượt, rồi nói nhẹ.

    Cả hai bước thêm vài bước thì từ phía xa, tiếng nói cười rộn ràng bắt đầu vọng lại.

    Mạc Hạ ngẩng lên, nhìn về phía cổng làng, nơi một đám đông tụ lại bất thường.

    - Ủa ?

    Sao mọi người kéo hết ra ngoài đó vậy cô ?

    - Con hầu tròn mắt.

    - Ta cũng không rõ.

    - Mạc Hạ cau mày nhẹ.

    - Hay là có hội cô gái ?

    - Không phải ngày lễ, đi qua coi thử.

    - Mạc Hạ đáp, giọng chậm lại.

    Cả hai men theo lối đất, càng đến gần thì tiếng người càng rõ.

    Rất làm lạ thì nếu là hội thì sẽ có rất nhiều trò chơi, nhưng cái này là tụ lại ở gần cổ làng, mà chẳng có trò chơi gì cả, lạ thật ?
     
    Back
    Top Dưới