Khác đợi anh!

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
396246320-256-k115040.jpg

Đợi Anh!
Tác giả: pvbchi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đầu tay mong mn góp ý nhẹ nhàng để mình sữa đổi aa



dammy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • Cuộc đời Hi Quý Phi
  • Sự ra đời, Broco
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Thần Tích Cô Đôi Thượng Ngàn
  • Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
  • Đợi Anh!
    Khóc Nhè Thay Em


    Tình yêu của cậu và anh xa xỉ quá anh chẳng dám thương cậu đâu, vậy...

    Cậu ráng đợi anh kiếp sau nhé, đợi anh đến khi...

    Tình yêu của đôi mình, là bình thường?

    Đến lúc đó, anh sẽ hỏi cưới em đường hoàng, không để em bên anh chằng danh chẳng phận nữa

    --------------------------------------------------------- bên cạnh cây phong lớn đang xõa bóng mát như muốn xóa đi cái nực đang chiếm lấy làng quê nhỏ.

    Mấy bà tám trong làng ngồi không lại rỗi nên buôn chuyện với nhau.

    -Bà ba cất tiếng nói:Này, mấy bu biết ông phú hộ hai trong làng mình chứ?

    - cạnh đó mấy ả ngồi kế gật đầu lia lịa vẻ chăm chú chờ đợi một câu chuyện giải trí tại cái làng nhỏ hẻo lánh này

    -Bà ba như ý rồi lại cất tiếng, lần này mang vẻ mỉa mai hơn

    -Ừa đấy, thằng chả đó đấy thằng đó chẳng tốt đẹp gì cho cam, mấy bu biết không, hôm nọ, thằng con nhà tôi đột nhiên bị bệnh.

    Ông nhà tôi bất quá mới bấm bụng sang nhờ vả, mượn chả năm hào.

    Hôm sau liền tất bật qua trả, không muốn nợ lâu, thế mà chẳng biết hắn lấy tự tin ở đâu vòi tận mười hào, nhà tôi cãi không lại nên đành đưa thêm năm hào nữa

    Tiền đấy nhà tôi còn định đi chợ mua đồ ăn vậy mà, "nhờ ơn" lão nên trưa đấy nhà tôi ăn đói, con cái quấy khóc điên hết cả người

    -mấy mụ còn lại bất bình thay, từng người, từng người buông lời gièm pha nhà bá hộ hai như thể chính họ mới là người mất năm hào đó

    câu chuyện dần đi xa, từ việc chửi bới ông bá hộ hai mấy ả chuyển qua quở luôn thằng con ông, thằng Nhu

    Bà ba như tìm thấy vị thế của mình trong câu nói mồm luyên thuyên chửi bới, câu từ cũng ngày càng cay nghiệt hơn, rồi bà mở mồm : ối dào, thằng cha nó ăn ở ác ôn, vậy nên con nó mới phải gánh lấy cái nghiệp mà cha nó tạo đấy, người cứ Dở dở ương ương, sau chẳng biết nhờ vả được gì không để nom mà đẻ thêm đứa nữa

    Câu nói của bà ba nghe mới thật là ngoa ngoắt làm sao, giận thì giận, cớ gì mà lấy sự chậm chạp của một đứa nhỏ vốn chẳng không liên quan gì với câu chuyện mà bà kể để hả cái bực tức trong lòng để mà đem ra chế giễu, gièm pha

    Thấy mồm bà ba đi hơi xa, một bà trong đám, nãy giờ lẳng lặng lên tiếng, chửi thẳng :

    -Ối dào, ối dào, phỉ phui, phỉ phui cái mồm mấy bà đi, chửi gì chửi, mắng gì mắng, cớ sao lôi thằng con chả vào.

    Thằng đó tuy khờ khờ, nhưng bản tính nó hiền lành, hay lén cha cho tôi mượn tiền lắm, thôi thôi, tôi xin kiếu mấy bu tôi về còn gặt lúa, nghe mấy bu nói thêm hồi nữa có khi bất công mà tức chết mất

    Mấy bà biết đuối lý im ỉm chẳng nói thêm gì.

    Cách đó chẳng xa thằng Hoàng, là thằng ở trong nhà bá hộ hai, đang vác mấy bó lúa, định bụng sẽ mang đi phơi cho ráo khựng lại, yên lặng nghe mấy bà "tám" về cậu chủ nhỏ của hắn

    Nghe mấy ả nói không hay về cậu nhỏ nhà hắn, hắn tức mình, giậm chân mấy cái rồi chạy biến về nhà, kệ xác bó lúa nặng ì trên vai

    Về tới căn nhà lát gạch, hắn vứt bó lúa một cái bịch giữa sân, chạy sâu vào gian phòng cũ kĩ, nói vọng vào:

    -Em Nhu, em Nhu..

    Em dậy chưa?

    Lặng đi một hồi, chẳng nghe được hồi đáp Hoàng lại vọng vào:

    -Em Nhu, anh vào nhé?

    Nói rồi chẳng nghe động tĩnh Hoàng dứt khoát vào trong

    Căn buồng tuy cũ kĩ, mang đậm dấu vết thời gian nhưng lại gọn gàng đến lạ như thể miếng ngói trên mái nhà đều đẹp tăm tắp

    Trong buồng chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn gỗ bên cửa sổ và một cái chõng tre, nắng ban trưa chiếu vào phòng, làm lóa mắt hắn, nhưng lòng hắn nhẹ đến lạ, lặng đi như dòng suối mát êm ả trôi

    Trên cái chõng tre trong góc tối vương vãi đủ loại chăn mền xõa xuống nền gạch lát hoa cũ kĩ hay thấy tại mấy ngôi nhà ở quê bây giờ, tương phản hẳn với cái "dáng" gọn gàng của căn phòng

    Lẫn trong mớ chăn mền luộm thuộm, một cái đầu nhỏ nhỏ thò ra, tóc tai mềm mại, xõa rũ rượi trên chiếc chăn bông thêu hoa lan, hoa quỳnh đầy màu sắc

    Hoàng khẽ khàng bước vào, anh dừng chân ngay tại đầu cái chõng tre, nhìn xuống.

    Nhu, cậu chủ của anh đang ngủ, kệ đời, kệ cả...

    Con gà gáy từ ban mai.

    Nhìn vẻ bù xù của Nhu bây giờ anh chẳng thấy gì là lôi thôi mà ngược lại, có chút yêu kiều lại hơi..

    Tức cười

    Anh gọi:Nhu, Nhu, em dậy đi, dậy đi, mấy bu ngoài đầu làng đang quở em đấy, vậy mà em vẫn ngủ ngon lành được hả

    Chàng trãi trên chõng khẻ rục rịch mang theo tiếng kẽo kẹt của cái chõng, dôi mi dài rũ xuống mắt lờ đờ mở ra, cất tiếng:

    -Kệ mấy bu ấy, anh ơi, anh ơi nằm ngủ với em, 1 mình lạnh lắm

    Hoàng khẽ thảng thốt, mặt vốn dày nay lại ửng lên ánh hồng phớt lại làm anh thêm đẹp đẽ

    Anh cất lời:

    -Ư..

    Anh lại chẳng chịu, em dậy đi mà xem, mấy mụ ấy ăn ở đều nhờ em cả, vậy mà nói em vậy.

    Nhìn em...

    Dễ thường lắm chứ bộ

    anh mếu đi, nhìn như tuyến lệ anh lại sắp hoạt động.

    Lần này đến Nhu bất lực đến tỉnh cả người, vội chồm dậy, kéo anh xuống nằm cạnh, chúi nhũi trong lòng mình, an ủi:

    -Ối dào, anh coi nè Nhu bị nói chưa khóc mà anh khóc nhè thay Nhu đấy hả

    Hoàng đơ người, mặt đã phớt ánh hồng hồng nãy giờ lại đỏ lự lên, anh bật dậy chạy vội ra ngoài, miệng vẫn nói:

    -Thôi anh đi phơi lúa đây, em cũng dậy đi đã gờ ngọ rồi

    Vừa chạy anh cảm thấy mặt mình ngày càng nóng, rồi anh thấy...

    Khát nước

    Trong căn buồng nhỏ Nhu ngồi im, nhớ lại cảnh anh chạy biến khỏi phòng tại đỏ như muốn chảy cả máu, rồi Nhu...

    Bật cười?

    Cái nụ cười nuông chiều, âm trầm đến lạ, lại có vẻ tinh nghịch...
     
    Đợi Anh!
    Khó Chịu


    Hoàng chạy ra lu nước sau nhà, anh lấy gáo dừa múc lấy múc để mà tạt nước vào mặt mình.

    Từng giọt nước mát lạnh xối thẳng vào mặt anh, làm dịu đi khuôn mặt , trái tim đang đập cuồng loạn của anh.... cũng đôi chút mà dịu lại

    "mẹ kiếp, cậu nhỏ duyên quá, cứ thế này mình lại thương cậu thêm nữa"

    Anh không kìm được lòng mà thầm thì vài câu, nhưng con tim anh lại nhanh chóng bị chút lí trí cuối cùng kéo lại, anh rõ hơn ai hết, địa vị và bản thân anh ở đâu

    Lòng anh hiện tại như binh hoan mã loạn mà đập rộn, rối bời cả lên

    *chú thích:binh hoan mã loạn :là một tục ngữ trung quốc ý nghĩa là bối rối, rối bời

    Trong buồng, Nhu vừa vệ sinh cá nhân xong, thiếu niên đứng trước tấm kiếng trang điểm của mẹ mình, nhìn vào trong, gương mặt xinh xắn của cậu hiện lên, tuy không phải khuynh đảo kinh thành, nhưng đường nét lại rõ ràng và thanh tú, nhất là đôi ngươi của anh, sâu thẳm mà lại hút hồn đến lạ

    Tự hào về bản thân trong gương hồi lâu, Nhu bước ra ngoài cửa, muốn thường thức chút vẻ đẹp nông thôn tại nhà mình.

    Cậu dựa đầu vào khung gỗ chạm khắc rồng phượng, lẳng lặng nhìn Hoàng phơi lúa giữa trưa nắng gắt

    Lòng Nhu dao động, khẽ rục rịch mà nhói lên một cái, kìm lòng không đặng,đành gọi với ra bảo Hoàng đi pha chè cho mình, chẳng nỡ để anh vất vã

    "Anh Hoàng, anh Hoàng, thôi anh vào đây để đặng mấy người khác làm, vào pha em bình chè nhé"

    Hoàng nghe anh nói liền tất bật chạy đi rửa ấm, đun nước rôi pha chè cho em, anh sợ để em đợi lâu, không thấy được chén chè ngon mà mất đi nhã hứng, chẳng bận lòng đến bình chè anh pha nữa

    Hoàng nhanh nhảu pha chè cho anh, từng phân đoạn được Hoàng nâng niu cẩn thận rót tình cảm của anh vào trong bình chè, lòng muốn anh uống được chén trà vui cũng mà vui lây

    Nhu hôm nay rỗi rãi, lơ đãng ngồi một mạch đến chiều, thời gian trôi đi như lòng sông, tuy lẳng lặng, nhưng lại không ngừng.

    Từ ngoài đồng, mấy kẻ ở trong nhà cũng từ ngoài ruộng về, trái với vẻ ồn ào nhộn nhịp của buổi chiều ở làng, Hoàng lặng lẽ ngữa cổ lên nhìn trời, lơ đễnh cho tim phập phồng.

    Nắng hanh đầu tháng 7 đang chói chang, tự dưng lại có cơn gió nhè nhẹ ngang qua làm mồ hôi trên người Hoàng co lại, mát lạnh thể như vừa tắm xong.

    Tinh thần cũng khoan khoái hơn mà thả hồn mình ngoài đồng

    Về tới nhà, trời đã dần sập tối, gió cũng êm dịu mà róc rách chảy qua, thay thế cho cái nắng buổi ngày

    Dưới bếp mấy bà dì vừa ngồi tụm lại lặt rau, tay bận hàm nhai mà buôn chuyện với nhau, kế bên, nồi thịt kho tỏa mùi thơm nức làm ấm cả không khí xung quanh

    Nói là buôn chuyện, vậy mà chẳng ít kẻ im ỉm, chăm chăm hích mũi lên mà ngửi lấy mùi thơm từ nồi thịt.

    Vào cái thời nhà còn đói ăn đói mặc, nhất là ở cái làng nhỏ này việc ăn được miếng cơm đã khó, huống chi dám nghĩ đến việc cơm canh thịt cá đầy đủ như nhà bá hộ hai

    Chẳng phải đám kẻ ở trong nhà không có gan mà vụng ăn miếng thịt cho bỏ thèm, nhưng lúc trước, có con ở trong nhà lén ăn một miếng thịt kho, chẳng may bị bá hộ hai biết được, thế là bị phạt một trận thật nặng.

    Còn phần thịt kho hôm ấy bị bá hộ đổ cho con mực nhà nuôi ăn, còn con ở bị bắt quỳ ở cạnh, nhìn con chó ăn mà thèm rỏ dãi

    Sau chuyện này, nhà bá hộ hai không đuổi con nhỏ, nhưng cứ hề rảnh rỗi lại lôi con nhỏ ra bỡn cợt,.

    Con bé mới đôi mươi, da mặt mỏng dính, cứ bị bá hộ chì chiết vài câu thì run lên bần bật, chỉ dám khóc thút thít, nó chịu không nỗi cảnh bị người đày đọa, trong đêm mưa liền bỏ đi, từ đó không thấy bóng dáng ở đâu, thằng Hoàng cũng được thay vào làm từ đó

    Mấy mụ trong bếp đương sự biết được chuyện của con nhỏ, không ai dám vụng mấy miếng thịt nhỏ, sống biết người biết ta, biết điều một tí lại có miếng cơm hay miếng cháo mà húp cho ấm bụng

    Hàn huyên bên bếp hồi lâu, món thịt cũng chín, cơm được dọn lên cho nhà bá hộ ăn

    Còn đám kẻ ở, người ở sau bếp, vét chút nước thịt từ nồi ra ăn với cơm.

    Kẻ lại trải manh chiếu rách ra ngồi nhậu

    Hầu hết mọi người sẽ tụ tập lại ngồi ăn với nhau cho vui vẻ, chỉ có một mình thằng Hoàng một thân một mình ăn cơm, rồi lại đi làm việc

    Hôm nay chẳng phải ngoại lệ, anh vẫn ăn cơm một mình, định bụng ăn cơm xong sẽ đi làm chút việc rồi đi ngủ

    Bỗng có ông bác réo anh lại, trông mặt có vẻ ngà say, rủ anh nhậu cùng, anh khéo léo từ chối

    "thôi, bác uống đi bác ạ, cháu còn việc phải làm"

    Ông bác nghe anh từ chối, lòng bực bội, lại đã ngà ngà say nên chửi rủa vài câu

    Anh chẳng thèm chấp, bỏ đi làm việc.

    Từ đâu, thằng Nhu chui vào nhậu cùng rủ thêm thằng Hoàng.

    Thấy em cũng nhậu Hoàng mới do dự ngồi lên manh chiếu

    Cả bọn nhậu cùng rất vui vẻ, kể chuyện trên trời dưới đất, lại thêm thằng Nhu khờ khờ nên vui chẳng xuể, cười mệt cả người

    Hoàng trước giờ chẳng uống nhiều rượu nên chỉ uống vài chén, tội nhất là Nhu, ngồi chơi với các bác vui nên quên đường về, uống liền mấy chai, mặt mày đỏ au như ói máu lại luôn mồm nói chẳng say

    Mồm toàn lời của mấy kẻ say bi tỉ

    Hoàng sợ Nhu bị gì ông lại chửi cho nên khuyên các bác

    "thôi thôi, Nhu uống tới dấy được rồi, uống, thêm nữa ông chửi cho"

    Mấy ông cũng sợ nên tha Nhu vứt em qua cho Hoàng mà nhậu tiếp

    Anh bế em ra cái lu sau vườn, múc nước lên mà rửa mặt cho em tỉnh

    Nhu bị tạt nước đã hơi tỉnh tỉnh, nhìn Hoàng mà mắt cứ ươn ướt, làm Hoàng mém kìm lòng không đặng mà hôn em

    Tửu nhân của Nhu rất tốt, chẳng như mấy ông bác kia, say chút là lại dở thói.

    Nhu lúc say lại ngoan ngoãn như cún con để im cho Hoàng rửa mặt, lâu lâu còn dụi vào lòng anh như lúc bé

    Đuôi mắt cậu ửng ánh hồng, lại trong như nhựa thông, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng, Hoàng nhìn mà lòng nao núng, muốn hôn em một chút

    Suy nghĩ của anh nhanh chóng bị kìm lại, anh không dám, cũng buết mình ở đâu nên đành dìu em về buồng

    Mùi rượu trên người em nồng nặc ,anh đành đi lấy khăn cho em lau người,quay người đi ,tay anh bị kéo lại ,một giọng nói mềm như nước vang lên:

    "Anh,ở lại với em ,dừng đi nhé ,em khó chịu lắm"

    Giọng em mềm nhũn thanhh âm trong trẻo như tua đi tua lại trong đầu anh ,làm anh choáng váng cả người.

    Anh buộc miệng chửi một câu" đệch"

    Rồi trong lòng liền cảm thán:

    [Say đến bí tỉ vậy mà lúc nãy lại luôn mồm nói không say]

    [Giờ quyến rũ mình vậy hả???]

    [a a a a]

    [phạm quy, phạm quy rồi]

    Anh đơ cả người, nhìn em lẩm bẩm một mình, lâu lâu lại hừ hừ vài cái

    Nhu thấy anh đứng đực ra đó liền bực dọc mà vói tay, đương sự muốn kéo cả người anh vào lòng mình

    Hoàng đang lơ đãng, không phòng bị bị Nhu kéo vào lòng mà ôm ấp, miệng luôn câu khó chịu,muốn anh ở bên em
     
    Back
    Top Dưới