Cập nhật mới

Khác Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
332580608-256-k365442.jpg

Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
Tác giả: Motthuophonhoa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là câu chuyện, chuyện về nàng công chúa không tên tuổi, không danh phận, không tộc tịch cũng không được ghi lại trong gia phả của tộc mình ngàn đời sau.

Nhưng nàng có công, công của nàng là cứu cả hàng vạn dân chúng khỏi lầm than, cứu những binh lính có ngày đoàn tụ vợ con, cứu cả hoàng tộc mình, cả giang sơn mà mấy đời vua Hùng, chục vị vua Lý, hai ba đời Trần đã dựng nên.

Cối Kê việc cũ khanh nên nhớ
Hoan, Diễn vẫn còn mười vạn quân
(Trần Nhân Tông)



việt-nam​
 
Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
CHƯƠNG 1:THỜI THẾ LOẠN LẠC


**Mọi vấn đề trong truyện không có tính nghiên cứu về lịch sử.

Vui lòng không đồng nhất và xem truyện là tư liệu gốc để nghiên cứu lịch sử.

Tác giả chào đón những ai yêu thích, có những góp ý thiện chí tích cực**

---------------

Mùa xuân tháng giêng năm Tân Tỵ, nhà Nguyên dụ rằng ""Nếu vua nước Nam không sang chầu được thì phải đưa vàng ngọc sang thay, và phải nộp hiền sĩ, thầy âm dương bói toán, thợ khéo mỗi hạng hai người"*

Chuyện này bắt nguồn từ việc Quan gia nhượng vị mà không sang Nguyên, Nguyên triều bắt cớ mà làm khó nước ta.

Bọn chúng cứ kỳ kèo mãi, Quan gia bèn đưa thư nói mình không quen nơi lạ, rồi nhờ ông chú họ là Trần Di Ái và Lê Tuân sang thay.

Nào ngờ, sự tín nhiệm của Quan gia lại đặt sai chỗ, Trần Di Ái thấy hư vinh lập tức, hắn quên đi tình thân, đầu quân cho giặc.

Trần Di Ái vì cái chức An Nam quốc vương của giặc phong cho mà phản nước.

Sau đó lại thấy Lê Mục được phong Hàn lâm học sĩ và Lê Tuân làm thượng thư lệnh thì nghĩ chắc có quân Mông Cổ chống lưng, nên theo Sài Thung về nước.

Trong nước, quan gia hay tin bọn phản quốc đang dẫn binh vào nước liền tập hợp quân, nghị sự:

"Các ngươi đã nghe tin mà quân lính báo từ ải Nam Quan.

Vậy ý các ngươi thế nào?"

"Đánh, tất nhiên phải đánh.

Đã đầu quân cho giặc thì tất thảy mọi quan hệ với Đại Việt đều không còn."

- Vị tướng trung niên, râu hùm hàm én, giận dữ lên tiếng.

Quan gia cũng không tính toán với lời nói các võ tướng, ăn ngay nói thẳng mới tạo thân thiết giữa vua-quan

Lòng Quan gia đã có tính toán.

Thật ra, trước khi đi sứ, Quan gia đã gặp Trần Di Ái.

Bấy giờ, vận nước xoay chuyển chuyển xoay, người người đều vì bản thân, vì trên dưới phủ đệ, đều có tính toán riêng của mình.

Cũng chính vì thế, Quan gia đã gặp Trần Di Ái, người nói:

"Các chú, các anh đều là con cháu Trần triều, vinh quan Trần triều còn thì các anh, các chú ắt sẽ có."

Nhưng quan gia nào ngờ, lòng tham con người cao hơn tất thảy mọi thứ.

Ngay sau đó, Quan gia cho một đội quân đón đường lũ nghịch thần ấy.

Ngày đưa Trần Di Ái về Kinh Đô, trời mưa rả rích.

Khi còn là vương, sống trong phủ đệ, tươm tất gọn gàng, quyền thề cũng chẳng kém ai là bao.

Ngày hắn về Kinh Đô, người dân đứng xung quanh, khinh bỉ miệt thị, hào quan của vương gia tông thất bỗng chốc tan thành mây khói.

"Tội nhân Trần Di Ái, bái kiến Quan gia."

"Ta nhận một lạy này của người, thật không biết là tăng thọ hay tổn thọ đây!"

Quan gia là người tin Phật, lấy tấm lòng từ bi mà đối đãi anh em họ hàng, quan thần, dân chúng.

Nay phải tự mình phán án cho chính người thân, người có chút chạnh lòng.

"Trước khi ngươi đi, ta đã nói, chỉ cần vinh quan Trần triều còn, ta tuyệt đối không đối đãi bạc tình với ngươi.

Nhưng ngươi...!

Ngươi lại đem an nguy xã tắc của Đại Việt, đổi lấy hư vinh, thỏa mãn lòng tham của mình."

Trần Di Ái từ lúc vào điện, vẫn quỳ cúi đầu, không nói một lời nào.

Khi nghe xong những lời trách mắng từ người cháu của mình, hắn dần dần ngẩng lên.

Mái tóc lòa xòa che đi con ngươi vẩn đục vì mệt mỏi.

"Quan gia, chi của người số quý số hưởng, từ nhỏ đến lớn, thứ mà con cháu ta không có, các người sẽ có.

Thứ mà con cháu ta cố gắng trăm lần, các người sẽ ung dung mà có.

Vậy thì, vinh quan Trần triều còn, ta sẽ có phần ở đâu?"

Quan gia nghe những lời này, bỗng chốc sững người, không ngờ, ông chú này lại có dã tâm lâu như vậy.

"Các người làm không ít chuyện tày trời, Trần triều này cũng từ tay người khác mà có, đổi vợ đổi con của anh em mà giành lấy, ta đầu quân cho giặc thì có là gì?"

"Người...!"

Quan gia không nói nên lời, chỉ có thể nén cơn giận, nhìn vào mắt Trần Di Ái, truyền chỉ:

"Truyền lệnh của ta, Trần Di Ái, phạm tội mưu phản, ăn nói hàm hồ, có lỗi với bề trên.

Xét thấy tội đáng trách nhưng vẫn chưa nguy hại nhiều đến xã tắc.

Tước bỏ danh hiệu, tông tịch, đày làm lính canh ở phủ Thiên Trường cả đời!"

Vừa dứt lời, tiếng cười ngạo nghễ lại mỉa mai của hắn lại cất lên:

"Haha, không giết chết ta, lại cho ta làm lính canh cửa, đây chính là tình thân mà các người nói, chi của các người, đừng mong sống yên ổn, các người đừng mong sóng yên biển lặng với bọn giặc Nguyên."

Khi lính canh lôi hắn ra ngoài, tiếng nguyền rủa vẫn văng vẳng trong điện, gió lạnh lùa vào, không khí dần ngưng trệ rồi rơi vào thinh lặng.

Dường như mọi người đang chiêm nghiệm lời nguyền rủa của hắn, lại như sợ hãi, không ai cất tiếng nói.

Tháng hai hoa mua xuân, muôn loài vui ca mà chẳng hề hay biết, Đại Việt, nơi chúng nơi tận hưởng cái tiết trời của bắt đầu sự sống ấy, đang dần lay chuyển, đón một trận cuồng phong.

Chuyện đã qua hai tháng, lại thêm hai tháng nữa, bây giờ đã qua tháng 6, cái tháng mà nắng hè bắt đầu khép hờ, gió heo phảng phất thổi nhè nhẹ và quân nhà Nguyên lại có động tĩnh.

Khi bắt bọn Trần Ích Tắc về chịu tội, lính ta đã bắn mất một mắt của Sài Thung.

Nay chúng càng có cớ để vào Nam, thế nhưng, chúng lại khôn ngoan hơn khi kiếm một cái cớ hợp tình lại hợp lý.

"Thật là càn quấy, làm gì có chuyện mượn đường đánh Chiêm!"

Quan gia đập tay nói to rồi lại hỏi bọn tướng tình hình của chúng:

"Tướng là ai?

Bao quân?

Đã đến đâu rồi?"

"Dạ bẩm, tướng là Thoát Hoan, còn có bọn Toa Đô, Ô Mã Nhi.

Dạ bẩm, 50 vạn quân đang ở cách cửa Kỳ Sơn khoảng 100 dặm về phía Bắc"

Quan gia thấy tình hình nguy cấp, liền ngự thuyền ra sông Bình Than mở hội nghị Diên Hồng.

Hội nghị gồm các bô lão, tướng quân vì thế, ý kiến cũng trái chiều nhau.

Có người nói rằng quân ta đương ít, cho chúng mượn đường, dẫu sao cũng chẳng đánh nước ta.

Có người phản bác, thế khác nào mở cửa cho hổ vào nhà.

Sau đợt hội nghị ấy, Hưng Đạo Vương và Nhân Huệ Vương mang binh chống giữ quân nhà Nguyên.

Cuộc chiến kéo dài đằng đẵng ba năm liền.

Quân ta sức yếu địch sao lại cường quốc to lớn như nhà Nguyên, thành ra, hao hụt binh mã, lương thảo, rất nhiều.

Bọn Nguyên đóng quân ở Thiên Trường, Bắc Ninh, Thăng Long.

Ô Mã Nhi, Toa Đô lại ở Nghệ An.

Trong lại có bọn phản chủ là Trần Ích Tắc, Trần Tú Viên.

Đâu đâu cũng có mặt lũ sâu bọ ấy.

Lòng dân lo sợ, Thượng hoàng, Quan gia lo lắng cho xã tắc, dân chúng.

Tình cảnh đất nước bây giờ như sợi chỉ treo cả cán cân.

Khi những anh hùng bị yếu thế cũng là lúc phận má hồng dụng trí.

Từ cổ chí kim, hễ ở đâu có giao tranh giữa hoàng tộc, nơi đó có trao đổi.

Hễ nơi nào có trao đổi giữa những hoàng tộc, nơi nó ắt sẽ có dáng dấp mảnh mai của người thiếu nữ.

---------------

*Theo Việt Nam Sử Lược tr.126 - Trần Trọng Kim
 
Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
CHƯƠNG 2: NHẤT TIẾU THIÊN KIM (1)


**Mọi vấn đề trong truyện không có tính nghiên cứu về lịch sử.

Vui lòng không đồng nhất và xem truyện là tư liệu gốc để nghiên cứu lịch sử.

Tác giả chào đón những ai yêu thích, có những góp ý thiện chí tích cực**

----------------------------------------

Sắc hoa nghiêng nước nghiêng trời

Vai gầy dáng mảnh một đời an yên

Khi công chúa An Tư tròn mười lăm, người anh trai của nàng - Thượng Hoàng Trần Thánh Tông, đã tặng cho nàng hai câu thơ này.

Ngụ ý người con gái sắc nước hương trời như nàng sẽ được cả đời an yên.

Mùa Xuân năm Ất Dậu, Ô Mã Nhi đánh vào Vạn Kiếp và Phả Lại theo đường thủy qua sông Bạch Đằng.

Khí quân hừng hực, binh mã đông như ong vỡ tổ, mạnh như trâu kéo cày, quân ta lại một lần nữa thua to.

Khi trời sững tối, trong đêm thanh vắng lại có tiếng đàn tỳ bà vọng từ tòa điện phía Tây.

Dưới nền trời đêm đen kịt ấy, những ngôi sao hiện lên dưới dáng vẻ kiêu kỳ trong màn đêm.

Ánh trăng thấp thoáng ánh bạc xuyên qua mây đen chiếu rọi vạn vật nơi cõi trần.

Một nơi thanh cao sáng rực trong đêm tối, một nơi lại u ám trong chính ánh sáng thanh cao kia.

Trăng vẫn cứ kiêu sa diễm lệ như cô tiểu thư quyền quý hất cằm nhìn xuống lầu rồng gác phượng.

Trăng soi ngắm mình trong cái ao sen còn tiếng đàn vẫn vang đều như đang đệm nhạc cho nét đẹp ấy.

Mỗi nốt cất lên như một lời động viên, lại như một lời tưởng nhớ đến những binh lính đã tử trận nơi chiến trường.

Đêm nào cũng vậy, nàng đều đàn đi đàn lại một khúc, đã rất lâu, rất lâu rồi.

"Công chúa, đêm đã khuya lắm rồi, người nghỉ ngơi thôi!"

Thị Mây đi vào, cúi đầu lạy chào sau đó khuyên nàng đi nghỉ sớm.

Nàng vẫn không nói gì, cứ ngồi bên ao sen, đàn hết cả một bài trọn vẹn rồi nhẹ dàng phủi áo đứng dậy, đưa đàn cho Thị Mây mang đi cất.

Nàng là con gái út trong nhà nhưng tài sắc lại hơn người, được Thái Thượng Hoàng hết mực yêu thương.

An Tư- Tước hiệu của nàng cũng chính Thái Thượng Hoàng ban cho.

An trong An yên, Tư trong Tư sắc.

Thái Thượng Hoàng mong cả đời cô con gái út này vừa có tư sắc lại vừa an yên.

"Lấy cho ta chậu nước, ta muốn rửa mặt một chút."

An Tư dặn dò Thị Mây, sau đó lại bàn, vén tay áo châm một ngọn đèn.

Nàng nhìn ngọn đèn ấy rất lâu rồi cũng dời gót ngọc đến kệ sáng lấy một quyển sách tiếng Hán ra đọc.

Gần đây cuộc chiến giữa Đại Việt và Đại Nguyên đã đến hồi cam go.Tình thế đã căng như dây đàn, chỉ cần một nhịp rung ắt dây đàn sẽ đứt.

Nàng tranh thủ học thêm vài tiếng nước chúng đặng sau dễ bề giao tiếp.

Chẳng bao lâu, Thị Mây bưng một chậu nước có vắt một cái khăn lên cho An Tư:

"Công chúa, giờ này đã quá canh ba, sao người còn đọc sách nữa?"

- Thị tiện tay đặt chậu nước lên cái ghế thấp cạnh bên.

"Không sao, em về phòng trước đi, có gì ta sẽ phân phó sau."

"Nhưng..."

Lời thị Mây chưa dứt, An Tư đã quay sang nhìn Thị, mỉm cười:

"Đi đi, công chúa của em sắp làm việc lớn đấy!"

Thị Mây hiểu, Thị biết việc lớn mà người nói là gì, Thị không nán lại nữa, đành quay đi.

Nhưng Thị không về phòng ngủ mà ngồi ngay cửa chờ nàng đi nghỉ.

Thi Mây ngẩng đầu nhìn trăng trên cao.

Trăng tháng sáu không tròn cũng không khuyết là bao, vừa hay hình dáng trông như một cái miệng cười lớn, nhe cả hàm răng trắng lại lốm đốm đen trông như những bà cô mới tập nhai trầu.

"Ông còn cười được, ông cũng thật là... thật là vô lương tâm..."

Thị nhìn màn đen trước mắt, Thị lại nhìn cái miệng cười kia.

Nó làm Thị khó chịu vô cùng.

Người xưa đều nói, người tốt gặp lành y hệt xấu gặp ác.

Công chúa của Thị là người lương thiện, nhưng sao nàng không nhận được điềm lành vậy?

Nói đi nói lại, đều là tại bọn giặc Nguyên hung tàn kia.

Tháng trước, khi quân của Toa Đô từ đường thủy vòng lên, đánh đến Nghệ An, khí thế bừng bừng, tinh quân vô cùng đông đảo.

Chẳng mấy chốc, Nghệ An trở thành nơi đóng quân của chúng.

Bên ta bấy giờ quân ít, vốn đã thua từ trận Vạn Kiếp rồi đến trận Thăng Long, nay, lại mất thêm vòng trong của Nghệ An, tướng binh và binh sĩ không khỏi nhụt chí.

May sao, vẫn có Hưng Đạo Vương làm chủ lòng quân, thấy thế nguy cấp nên tập hợp lại số quân ít ỏi ấy, cùng Quan gia lui về Thanh Hóa.

Sau đó, vương liền xin vua cho Chiêu Minh Vương dẫn quân chặn bọn Toa Đô ở mặt ngoài, quyết không cho chúng vào sâu hơn.

Bởi thế, ai bảo làm vua sẽ sung túc ấm no?

Ai bảo làm vua sẽ ăn thuế dân, bán nước hưởng lợi?

Mọi chuyện đều có ngoại lệ, đều có hai mặt, đều từ đồn đãi mà ra.

Cũng có lúc, vì mảnh đất nuôi ta lớn, Thiên tử phải chạy đôn chạy đáo vì từng sinh mệnh trên mảnh đất này.

Khi về đến Thanh Hóa, Hưng Đạo Vương cùng Quan gia nghĩ kế sách, nào ngờ, bọn chúng lại tự dâng kế lên, muốn thương thảo chuyện hoãn binh.

"Bẩm Quan gia, có tin báo từ Nghệ An châu."

Quan gia nhanh chóng nhận tờ thư báo ấy, đọc xong, người không khỏi tức giận, lập tức lớn tiếng:

"Bọn vô lại, vậy mà chúng lại dám đưa cái kế sách này!"

Khi quan thần biết được ý định của chúng, đa số đều không khỏi tán đồng, nhưng ngoài mặt lại chẳng dám nói gì.

Một thiếu nữ, đổi một quốc gia, không đến nổi quá đáng.

Dù sao thì công chúa cũng sống trong nhung lụa từ thuế dân mà ra, làm chút chuyện cho dân, không phải là quá quắt.

Ngặt nỗi, cô công chúa này là con gái cưng của Nguyên Hiếu hoàng đế*, đến cả Thượng Hoàng bấy giờ cũng rất trọng người em gái út ấy.

Đừng nói đến Quan gia, Thượng Hoàng nhất định không gả An Tư Công chúa cho Thoát Hoan!

Chuyện đã trôi qua nửa tuần trăng, Quan gia và Hưng Đạo Vương vẫn sầu não vì quốc sự.

Cuối cùng, Hưng Đạo vương cũng lên tiếng nói về kế sách mà bọn chúng gửi trong lá thư ấy.

"Quan gia, thứ cho thần thẳng thắn.

Quả thật, lời bọn quan nói lúc ấy, vẫn có chỗ đúng, là Công chúa, không tránh khỏi mệnh chung."

Quan gia không nói gì, ngài vẫn trầm ngâm ngồi đấy.

Đôi mắt người đầy ắp nỗi niềm.

Nếu không có kế sách vẹn toàn, người phải chọn lựa, hoặc là có tội với liệt tổ liệt tông hoặc là có tội với lời hứa của Thượng Hoàng năm ấy: dù bất cứ giá nào, phải bảo vệ An Tư Công chúa tuyệt đối!

"Quan gia, Công chúa sinh ra trong hoàng tộc, lớn lên trong hoàng cung, học lễ nghĩa gia giáo, Công chúa ắt sẽ nhận ra việc mình nên làm và cần phải làm."

Như đời trước có Trường Ninh Công chúa, Ngọc Kiều Công chúa, gần hơn có Ngoạn Thiềm Công chúa.

Có nàng gả gần, đến vùng biên cương, có nàng lại hạ giá đi xa, đến vùng đất mới, nơi mà các nàng ấy có ngày đi nhưng ngày về lại thăm thẳm trùng khơi.

Dẫu xa hay gần, các nàng ấy vẫn đã hoàn thành sứ mệnh mà một vị công chúa phải gánh trên vai.

Đó là lấy tuổi xuân của mình, lấy tình yêu tươi đẹp để đổi một tòa thành ấm êm cho bánh tính.

Làm Công chúa suy cho cùng cũng là làm người, có vui ắt có buồn, có sướng ắt có khổ.

Hồi lâu, tiếng thở dài của Quan gia đã thay cho câu nói "Cho lui" của người.

Sau khi Hưng Đạo Vương rời đi, Quan gia trong phòng suy nghĩ rồi cũng cất gót đi ra.

Người đến cái chòi nghỉ mát ngoài vườn, lấy chiếc sáo trúc mà Thượng Hoàng đã làm cho người lúc người còn bé, thổi.

Tiếng sáo du dương trong làn gió khẽ lay, lòng người lại mê man lạc về miền hồi ức đã qua...

Dù Quan gia và công chúa chỉ cách nhau chừng sáu, bảy tuổi nhưng quan hệ vẫn là cô cháu.

Khi An Tư vừa sinh ra, người cháu của mình đã lớn hơn mình bảy tuổi.

Vì trong cung ít trẻ con, nên Quan gia - bấy giờ là hoàng tử cả, rất thích chơi với cô của mình.

Ngoài giờ lên lớp với thầy đồ thì thời gian còn lại người sẽ ở cùng với An Tư.

Có lẽ vì trạc tuổi với nhau nên từ bé tới lớn, hai cô cháu luôn quấn quýt cùng nhau như hình với bóng.

Chỉ có điều, chuyện buồn cười nhất là An Tư năm ba tuổi hiểu biết mọi chuyện, chỉ duy nhất một chuyện chính là vẫn luôn gọi Trần Khâm là "anh Khâm".

Có một lần, lúc này An Tư đã năm tuổi, nàng nghe các chị nói về thế giới bên ngoài bức tường cao này.

Nàng thích thú, chăm chú và ước ao được một lần ra chợ chơi như các chị.

Trần Khâm thấy thế, vì không thể để cái cách gọi sai này tiếp diễn mãi nên mới nói nhỏ một giao kèo với An Tư:

"Nếu cô gọi con là cháu, con sẽ dẫn cô ra ngoài cổng thành."

An Tư nhìn theo hướng tay của Trần Khâm chỉ ra cổng thành, rồi lại nhìn khuôn mặt kia, lắc đầu thắc mắc :

"Lắm chuyện!

Rõ ràng em nhỏ hơn lại phải kêu người lớn hơn mình mười tuổi bằng cháu, hoang đường."

y dô, nói là nhỏ hơn nhưng khí thế khi nói chuyện lại rất ra dáng bậc trưởng bối nhỏ.

"Vậy thì người cháu lớn này đi chơi đây, không dẫn cô nhỏ theo nữa."

Trần Khâm toang bước đi, lúc đầu An Tư vẫn cứng rắn vì nàng nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao lại phải gọi Trần Khâm là cháu.

Nhưng tình thế cấp bách, nếu Trần Khâm mà đi ra khỏi cái cánh cửa điện thì coi như chuyến thăm thú thế giới ngoài kia của nàng đi đời ngay.

Vừa muốn kêu, lại vừa không muốn.

Nội tâm dằn xé cao trào, cuối cùng...

"Này!

Dám bỏ cô nhỏ lại, ta sẽ mách Quan gia ngươi lười học."

Trần Khâm coi như bước đầu dụ dỗ thành công, quay lưng lại, khóe miệng cong cong.

"Được rồi!

Cô nhỏ tôn kính đại lượng, người đừng mách cha con.

Đi thôi, con dẫn cô đi ngao du thiên hạ."

Kết thúc chuyến ngao du ấy, An Tư trúng gió ngã bệnh, người bị phạt là Trần Khâm.

Không phải vì ra ngoài cung mà vì ra ngoài cung nhưng lại dẫn theo cô nhỏ.

Chuyện này mấy vị trưởng bối trong cung nhắc đến là lại cười một trận.

Bây giờ hồi tưởng lại, tưởng chừng như chỉ mới hôm qua đây thôi.

Chuyện đã qua, cũng đã qua lâu rồi.

Mà vừa hay, khúc sáo cũng vừa thổi xong.

Thị không mù, tim Thị cũng không phải sắt đá.

Thị cảm nhận, chứng kiến và biết tất thảy những dịu dàng mà Quan gia dành cho Công chúa.

Thị giận lại càng giận.

Nhưng cũng chỉ biết giận mà thôi, phận làm tôi tớ, Thị không có quyền gì sất, kể cả khi Thị muốn lên tiếng giùm chủ của mình.

Cách tốt nhất mà Thị có thể làm là cùng Công chúa của Thị là đến một nơi xa xôi, bầu bạn cùng người suốt quãng đời còn lại.
 
Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
CHƯƠNG 3: Nhât Tiếu Thiên Kim (2)


**Mọi vấn đề trong truyện không có tính nghiên cứu về lịch sử.

Vui lòng không đồng nhất và xem truyện là tư liệu gốc để nghiên cứu lịch sử.

Tác giả chào đón những ai yêu thích, có những góp ý thiện chí tích cực**

---------------------------------------

Hoa niên réo rắt tiếng cười

Trời sinh mệnh tốt, người người hân hoan.

Nguyên Hiếu hoàng đế khi xế chiều mới có đứa con gái là Tư Hạ - đây là tên húy mà Thượng Hoàng đặt cho An Tư.

Thượng hoàng khi ấy cũng lên ngôi mới có người em gái này, vì thế công chúa là hòn ngọc mà Nguyên Hiếu hoàng đế và Thượng hoàng nâng niu.

Từ khi sinh ra, sư thầy đã nói công chúa mệnh tốt, hòa hợp với vận nước, tương lai có thể vì dân bình nước.

Cũng có thể, hoặc là quá tuổi tứ tuần mới có công chúa hoặc là do thầy nói thế mà liệt đế rất thương yêu nàng.

Công chúa sinh ra đã được ở điện gần vua cha, trong điện không thiếu bất kỳ món gì, đãi ngộ cũng hơn hẳn những vị công chúa khác.

Tuy có những thứ hơn chị hơn em song, công chúa chưa bao giờ kênh kiệu ngạo mạn với bất kỳ ai.

Nàng đối nhân xử thế rất chừng mực vì thế luôn làm Quan gia- lúc bấy giờ, rất vui lòng.

Khi còn bé, nàng rất mau học chóng lớn, biết đi khi chỉ mới tám tháng, lên mười tháng rưỡi đã nói bập bẹ.

Điều khác biệt của nàng và những đứa trẻ khác trong bốn bức tường đã khiến cho Quan gia vô cùng thích thú.

Người thường hay tự hào mà nói rằng:

"Con gái ta không thua gì đấng nam nhi, quả là con gái ta."

Khi lên mười, nàng đã rành thơ ca và chơi đàn sành sỏi.

Thường ngày, nếu không lên lớp cùng ông đồ, nàng sẽ chạy quanh sân cung Long Thụy nô đùa cùng người hầu.

Quan gia sợ công chúa buồn chán sinh bệnh nên cho lệnh các con cháu vương thất sẽ được vào chơi cùng công chúa, hoàng tử.

Thời gian là nửa tuần trăng được vào bốn lần.

Một hôm vào tiết lập thu, khi những chiếc lá bắt đầu ngả vàng, nhưng cơn gió bắt đầu lạnh hơn và những bông hoa sen đang độ nở bung đẹp nhất để bắt đầu chuỗi ngày lụi tàn khi sang Đông.

Khí trời này rất thích hợp ngồi giữa vườn sen thơm ngát, tấu một khúc nhạc trên chiếc đàn tam thập lục.

Hôm nay là ngày đám con cháu vương thất được vào cung chơi cùng công chúa cho nên sáng sớm, trên cái sân rộng ở trước điện đã nghe tiếng ồn ào, tiếng đùa nghịch.

Nàng đảo mắt quanh một vòng ở sân, sau nó gương mặt phấn chấn muốn gảy đàn lúc sớm bỗng chốc tan như khói, bỗng chốc không có hứng thú đùa vui cùng bọn nó nữa.

Nàng cúi gằm mặt nhìn chiếc giày đỏ trên mũi có thêu hoa đào đẹp nhất, hoa mà nàng thích nhất rồi buồn thiu thỉu.

Thị Mùi thấy nàng buồn hiu thì nhẹ giọng hỏi:

"Công chúa, các tiểu thư công tử chơi cùng, người không vui sao?"

An Tư nghe thế, lòng càng chùng xuống giống như hôm trước chị Thương vì nàng ăn hết kẹo mà giận không thèm chơi cùng nàng nữa.

Thương là tên húy của Hoa Dương công chúa, con gái của phu nhân Lý thị, cũng là người đã nuôi nấng Tư Hạ ngày còn bé đến bây giờ.

Lý thị còn hai người con gái nữa là Thiều Dương công chúa, tính tình Thiều Dương nhã nhặn điềm tĩnh và Tam công chúa vui vẻ lanh lợi.

Cả hai đều đã yên bề gia thất.

Lý Thị còn lại Hoa Dương là chưa gả đi và nuôi nấng An Tư như niềm vui lúc xế chiều.

Nàng nghĩ, có phải hôm trước, nàng bỏ hắn chơi một mình ở gốc mai nên hôm nay hắn không vào đây chơi với nàng nữa chăng?

Nhưng hôm đó ông đồ bắt nàng ở lại đọc hết thơ rồi mới cho về.

Nàng nghĩ rồi lại nghĩ, sau đó bắt đầu thút thít khóc nhưng không ngẩng lên, vẫn cúi gầm mặt dùng mũi chân đá loạn xạ trên nền đất.

Nàng dùng giọng mũi đặc nghẹt hỏi Thị Mùi:

"Hôm nay anh Thông không vào cung ạ?"

Thị Mùi nghe nàng hỏi thì mới vỡ lẽ, thì ra là đang muốn gặp Trần Thông.

"Dạ bẩm, hôm nay Thái úy cáo với Quan gia, con trai trong nhà nhiễm phong hàn, sợ sẽ lây cho công chúa."

"Bị ốm ạ?

Khi nào thế ạ?"

Nàng nghe thế, không còn sụt sùi thút thít nữa, cũng chẳng kịp để Thị Mùi đáp lại, chạy nhanh ra sân nói.

"Hôm nay, ta không chơi cùng các ngươi được, lui đi, mai lại vào.

Ta nói với cha, tuần trăng này các ngươi được vào cung thêm một ngày nữa."

Đám con nít nghe thế, gương mặt vẫn vui vẻ sau đó cáo lui.

Còn nàng thì chạy ngay vào trong điện, lấy cái áo choàng mà hôm qua Nội vụ vừa đưa đến cho mùa Thu khoác vào rồi đi đến trước mặt Thị Mùi.

"Chị dẫn ta đến điện Long Thụy đi, ta muốn gặp cha."

Thị nghe thế bèn dẫn nàng đến cung Long Thụy.

Công chúa chạy ngay vào bên trong điện, sà vào lòng Quan gia mà không kiêng dè.

Nàng nũng nịu nói với cha:

"Cha ơi, anh Thông ốm rồi, con muốn thăm anh.

Cha dẫn con đi nhé?"

Đôi mắt to tròn kia nhìn vào ánh mắt Quan gia sau khi hỏi xong, ánh mắt tròn xoe đầu chân mày hơi nhíu nhẹ như cầu khẩn rằng Quan gia hãy mau đồng ý.

"Anh Thông ốm nên xin nghỉ vì sợ lây cho con, con lại muốn đi thăm anh à?"

"Nhưng bị ốm rất buồn, giống như hôm trước con bị ốm, cha cũng không sợ mà chăm con đó sao?"

Quan gia nghe con gái phân trần thì khẽ cười, xoa xoa tóc mái phía trước của công chúa.

Người không muốn đồng ý nhưng nếu không đồng ý, cô con gái của người sẽ buồn, vì thế người chấp nhận lời yêu cầu này.

"Truyện lệnh của ta, chuẩn bị kiệu cho công chúa đến phủ Thái úy."

Khi đến phủ Thái úy, không chúa rất lễ phép nghe theo lời của người hầu trong phủ đi vào trong sân sau, nàng đảo mắt đã thấy Trần Thông ngồi trên cái ghế đá ngay giữa sân, dưới cây hoa hòe.

Nàng gọi một tiếng:

"Anh Thông"

Người con trai đó quay lại, nhìn nàng mỉm cười.

Trần Thông lớn hơn công chúa tầm hai ba tuổi, dáng người cũng cao lớn hơn.

Tuy nhỏ tuổi nhưng Trần Thông sớm có được phong thái như Thái úy bấy giờ.

Cậu muốn đứng lên cúi chào công chúa, nhưng nàng đã nhanh chóng đi đến nói một tiếng không cần đứng.

"Công chúa đến làm tôi không biết thế nào?"

"Anh không vui sao?"

"Không phải.."

- Trần Thông nghĩ công chúa hiểu lầm, vội xua tay lên tiếng.

"Là tôi bất ngờ...vui...vui lắm!"

Nàng nghe thế thì cười tít mắt, thì ra anh Thông vẫn thích chơi với nàng chứ không có giận nàng như chị Thương hôm trước.

"Em có đem cái này cho anh"

Nàng cẩn thận xòe cái cái khăn ra, trong đó có mấy viên mứt sen.

Mấy viên mứt tròn trịa, bên ngoài áo một lớp đường trắng trắng, óng ánh, nhìn ngon mắt lắm

"... là Phu nhân làm, em được một hũ để dành, hôm nay chỉ mang cho anh nhiêu đây, hết bệnh rồi thì mới được ăn nữa.

Cha nói, con nít ăn hạt sen nhiều không tốt."

Cậu nghe thế thì cười, lớn hơn cô nhóc này mà lại bị cô nhóc giáo huấn ăn uống chừng mực.

"Cảm tạ công chúa."

"Không cần khách sáo với ta, hết bệnh rồi thì nhớ vào cùng chơi cùng ta."

Trần Thông loay hoay đứng dậy với tay hái một nhánh hoa hòe ngắn tặng cho Tư Hạ:

"Em đem mứt sen cho ta, nhưng ta chẳng có gì đáp lễ em cả.

Hoa Hòe mang ý nghĩa tiền tài, ta tặng em nhánh hoa hòe, xem như tặng em tài lộc, cảm ơn vì mức sen của em nhé."

"Em chẳng thiếu tiền"

Lời nói của công chúa vừa thốt ra khiến cả hai đều phì cười.

Công chúa cười vì sự ngờ nghệch của mình, còn hắn cười vì nụ cười của nàng.

Lời nói cùng nụ cười của Tư Hạ như tưới mát trái tim của Trần Thông sau cơn hạn cằng cỏi.

Trần Thông thường ngày rất trầm tính, hiếm khi cười nói với ai như với công chúa.

Chính giây phút hắn mỉm cười với Tư Hạ, thì sợi dây đỏ của nguyệt lão đã bắt đầu len lỏi rồi cắm rễ trong trái tim hắn với những cảm xúc trẻ con, những ước nguyệt đơn giản là muốn được chăm sóc cho nàng.

Dù sau này, với tư cách là người anh trai, với tư cách là người chồng hay thậm chí là một quân thần thì với Trần Thông, danh phận chẳng ảnh hưởng đến việc hắn sẽ chăm sóc nàng cả đời này.

Đây là lời hứa hẹn với chính bản thân hắn.

Có hay, gió Thu đã hiểu lòng hắn mà thổi ngày một mạnh hơn như đang trêu đùa.

Những cánh hoa vì gió mạnh cũng rời cành rồi sà xuống vai nàng như đang thì thầm vào tai Tư Hạ thay lời của hắn.

Cảnh vật nhận ra lòng người, đương nhiên, Thái úy* đứng ở một góc nhà cũng nhận ra điều đó.

Ông nửa mừng nửa lo.

Được lòng con vua ai mà không mừng nhưng ông suy nghĩ về câu nói của sư thầy ngày xưa.

Ông lo, liệu nguyện vọng sâu trong tâm của con ông sau này, liệu là vui hay buồn, là sung sướng hay khổ đau khi trên vai người con gái kia còn gánh nợ nước nhà không còn chỗ nào để chứa một người nhỏ bé như con trai ông.
 
Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
CHƯƠNG 4: Thôi đợi trăng tròn, tính chuyện trăm năm


Lần đầu Trần Thông gặp công chúa không phải là hôm con cháu thế gia được Quan gia cho vào cung chơi cùng công chúa mà hắn gặp Công chúa vào ngày Lý thị đến phủ thăm Thái Úy phu nhân.

Lúc ấy, công chúa còn hãy bế bồng trên tay, hai mắt tròn xoe chớp chớp nhìn hắn pha trò.

Thấy con gái có vẻ thích Trần Thông nên phu nhân Lý thị cứ dăm ba tháng lại sang phủ chơi.

Phu nhân Lý thị còn hay trêu rằng

"

Sau này sẽ cho em ở bên con, thành vợ con, con có chịu không?"

Lúc ấy, Trần Thông còn nhỏ nhưng vẫn có thể hiểu được làm vợ là gì?

Là em bé sẽ ở với hắn cả đời, ở chung một nhà với hắn, chơi cùng hắn.

Em bé đáng yêu như vậy, mặc dù đôi lúc khóc nhè nhưng mà hắn đồng ý cưới em ấy.

Ai bảo em ấy đáng yêu đến thế chứ.

Nhưng mãi đến khi sức khỏe của Lý thị không còn tốt, ra ngoài không tiện nên thôi không sang nữa.

Lần mới nhất Trần Thông gặp Công chúa là khi hoàng cung mở yến tiệc mừng thọ Thượng Hoàng của hai tháng về trước.

Hôm ấy hắn ngồi thưởng nhạc nửa canh giờ thì rời đi hóng gió, vừa hay công chúa vừa khỏi bệnh nên được Phu nhân cho phép xúng xính áo quần tham gia yến tiệc.

Đứa bé ngày xưa còn phải nhờ người bế đến phủ hắn chơi, bây giờ có thể trèo lên hái mận:

"Công chúa, người mau xuống đi, Quan gia thấy sẽ phạt người đấy!"

"Suỵt, ngươi đừng la lớn đến vậy"

Nàng đặt ngón trỏ lên đôi môi nhỏ nhắn hồng hào, trông vô cùng lí lắc.

"Ngươi không nói, ta không nói thì làm sao cha biết được."

Sau đó, công chúa tiếp tục đặt chân lên một cành cây phía trên.

Hai tay nhanh nhẹn đu chắc một cành cây khác sau đó nâng người leo lên cao thêm một chút.

Nàng với tay hái chùm mận đỏ au phía bên trái.

Hình như hơi xa tầm với của nàng một chút nên nàng hơi rướm người phía trước.

Một chút... một chút... một chút nữa thôi!...

" y da"

Nàng réo lên một tiếng, cái tay nhỏ nhắn kia đã bắt được một quả mận rồi, nhưng tay bé quá, chỉ cầm được một quả, còn một quả lại rớt xuống đất rồi vỡ làm hai mất tiêu.

" y da, Thị Mây, sao ngươi không chụp quả mận ấy.

Trông quả ấy đỏ hơn quả này, hẳn là ngọt ngon hơn nhiều."

Nàng thở dài luyến tiếc rồi vén váy leo xuống từ từ cùng trái mận không mong muốn trên tay.

"Cây mận này mùa nào cũng ra quả xum xuê, quả nào cũng ngon ngọt.

Thảo nào cha ta quý nó."

Cây mận ấy có từ mấy đời ở hoa viên này, từ đầu đời Lý cho đến giờ.

Mấy vị nhà Lý trước kia rất hay trồng mận trong hoa viên bởi chữ "mận" viết giống như chữ Lý trong họ Lý.

Từ khi họ Trần lên thay thế, những cây ở nơi khác trong hoàng cung dần được hạ xuống.

Duy nhất cây trong hoa viên gần điện lớn vẫn còn sững sừng qua năm tháng.

Có người nói, gốc rễ cây mận đã ăn sâu vào long mạch của điện lớn, hạ xuống mang điềm xấu.

Cũng có người đồn, vì nợ ân tình của họ Trần với đời trước mà Quan gia không chặt đi.

Hơn thế nữa, người trong cung lâu lâu sẽ truyền tai nhau chuyện cây mận này là nơi Quan gia và Bảo Văn hầu phu nhân* kết thúc mối nghiệt duyên ngắn ngủi.

Trần Thông nãy giờ đều đứng một gốc ở hoa viên, nghe vị công chúa nhỏ kia nói về cây mận rồi hồi tưởng nhưng ân oán của hai họ.

Hắn cũng chỉ nghe từ miệng người khác, nhưng cách nhìn của hắn về vấn đề này hẳn là hơn Tư Hạ nhiều.

Một lúc lâu, trong Công chúa vẫn chưa biết những hành động ban nãy của mình đều được một người nào đó thu hết vào mắt.

Người đó đã lưu giữ nụ cười của nàng rất lâu, còn nàng vẫn ung dung thưởng thức quả mận trên tay, tung tăng cầm váy chạy về phía điện của Phu nhân Lý thị**.

Trở lại với yến tiệc, mọi người đã nhập tiệc rượu, Trần Thông cúi người rồi sau đó vào bàn ngồi cùng dãy với các hoàng tử và bọn con cháu thế gia.

Trong lúc nô đùa trò chuyện, thập hoàng tử là người nhỏ tuổi nhất trong các hoàng tử, nói rằng trong cung nhàm chán, cha lại không cho xuất cung, vô cùng vô vị.

"Ta thì không nói, nhưng ta thương các muội muội, tuổi còn nhỏ mà lại bị giam trong bốn bức tường, vậy mà vẫn hồn nhiên cười đùa.

Thật thương mà"

Mọi người nghe xong, ai cũng cười, nghĩ Thập hoàng tử nhỏ tuổi lại ham chơi, muốn các anh nhân dịp Phụ hoàng vui để xin xỏ ấy mà.

Trần Thông nghe thế, liền bày ý.

"Nếu em không ra được, thì đổi ngược chiều lại là xong ngay."

Thập hoàng tử lúc đầu không hiểu hắn nói gì, suy đi ngẫm lại vẫn chưa thông, sau đó, Chiêu Văn vương liền gõ đầu hắn một cái rồi thì thầm vào tai hắn vài câu.

Sau đó, mắt Thập hoàng tử sáng rỡ như mèo thấy mỡ, vỗ tay khen Trần Thông có kế sách hay.

Thập Hoàng tử nghĩ, bây giờ mà ra quỳ xuống tâu rằng "con muốn mời con cháu của các quan vào cung chơi hằng ngày hằng tháng" , chắc chắn Quan gia sẽ nghĩ hắn ham chơi.

Thành ra, hắn vắt não suy xét sao cho thập toàn thập mỹ nhất.

Khi nhạc và ca nữ đã lui, quan thần chỉ mãi uống rượu nhàm chán, Thập hoàng tử mới lên tiếng thi đối thơ.

Quan gia cũng vui vẻ đồng ý, người biết thằng nhóc này thường này học hành toàn bị thầy quở trách lười biếng, nay lên tiếng thi đối thơ, nếu không xin xỏ gì đó thì cũng là chuẩn bị vốn liếng đầy đủ cả rồi.

Không cho hắn chinh chiến thì đêm nay hắn ngủ không ngon.

"Được rồi, nói xem, con làm gì để náo nhiệt không khí?"

"Thưa, bọn hậu bối chúng con tài lẻ hèn mọn, cũng chỉ là vài trò vặt vãnh muốn góp cho buổi yến tiệc thêm náo nhiệt mà thôi."

Thập hoàng tử vừa cúi người một thưa hai dạ xong thì nhìn chung quanh.

Hai dãy đều có bá quan văn võ ngồi đủ cả.

Các vị gia quyến thì sau tấm bình phong mỏng, chỉ có thể chơi những trò nhẹ nhàng, ngồi im dùng miệng mà thôi.

"Trong điện quá nhỏ, không thể tỷ võ... chi bằng đấu văn.

Thi làm thơ vậy!

Trò cũ nhưng luôn mới."

"Được, vậy thì làm thơ, bắt đầu từ..."

Quan gia đảo một vòng, ánh mắt quét qua tất cả các vị tai to mặt lớn trong điện nhưng sau đó mỉm cười nhìn cái vị tai không to mặt cũng không lớn đang đứng trước mặt đây.

"...từ con, con xuất thơ trước cho ta, sau đó theo vòng, thế nào?"

Nếu là thường ngày Quan gia khảo bài thì hắn cứ hết gãy đầu rồi cười nhìn Quan gia.

Hôm nay lại khác, thẳng lưng ưỡn ngực cười rất tự tin.

Trăng sáng tỏ lòng người chưa tỏ,

chút tình vương bỏ ngỏ bên trời

Hai câu thơ vừa dứt, ánh mắt dừng ngay trên người Trần Thông.

Các quan thần chỉ thấy hai câu thơ vừa rồi, không dở cũng chẳng hay.

Chỉ có các hoàng tử lại thấu được ánh mắt kia của thập hoàng tử.

À cái tính thích đâm chọt lại nổi lên rồi!

Tình bỏ ngỏ lòng còn vương vấn mãi

Thôi đợi trăng tròn, tính chuyện trăm năm

Các quan thần lại tiếp túc dở khóc dở cười, từ khi nào mà con trai Thái Úy lại thích mấy câu thơ sến sẩm lại trẻ con như vậy.

Quan gia chẳng thể nào nghe nổi cái trò này nữa, bèn vạch trần luôn cái bộ mặt làm bộ làm tịch của Thập hoàng tử.

Cuối cùng, chuyện phê duyệt của hắn cũng xong, mà các hoàng tử lại có chuyện để trà dư tửu hậu mỗi khi họp mặt.

Sau này, khi đang ở chiến trường đẫm máu, trong giây phút thư thái hiếm có, Trần Thông hỏi Thập hoàng tử:

"Vì sao anh biết khi ấy trong lòng em có nàng?"

Thập hoàng tử phá cười rồi đáp:

"Chú đừng tưởng tôi không biết, bao nhiêu lần chú bao che con bé trèo cây hái mận"

Trần Thông mới vỡ lẽ.

Nhưng nếu yêu là bao che, che chở cho người đó bình an

thì thời khắc hắn bình an trên chiến trường nhớ về ngày tháng vô lo còn người hắn yêu lại ở một nơi địa ngục trần gian thì chữ yêu này hắn không cách nào viết được.
 
Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
CHƯƠNG 5: VẠN DẶM GIANG SƠN, XIN MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG


Trời trong xanh cao vun vút, nhành đào đã trĩu hoa như đang sà xuống ngang tầm mắt để mọi người dễ dàng ngắm nhìn vẻ đẹp của nó.

Chim trên cành líu lo ríu rít từng đàn, rộn ràng như lòng người đón năm mới đến.

Trẻ con chạy nhảy khắp chợ nô đùa.

Đứa nào con nhà quan thì quần áo gọn lỏn sạch sẽ.

Đứa nào nhà nông cơm áo đủ mặc thì áo quần lụng thụng nhưng vẫn mới tinh tươm.

Dù đất nước vẫn đang bị nhòm ngó tứ phương, song, người dân vẫn mong một cái Tết ấm no sum vầy nhất.

Và thế là lại một mùa xuân nữa đến rồi!

Trong cung vẫn trang hoàng tươm tất, vẫn cúng tổ tiên mâm ngũ quả, dưa hoa đủ đầy.

Bánh mứt vẫn được thợ nấu làm đủ, bày biện trên một cái dĩa nào là mứt bí, mứt dừa, mứt sen, kẹo nha, thèo lèo.

Từng phần được để trong cái tráp rồi phân phát cho từng cung.

Tuy năm nay có chút thiệt so với mọi năm nhưng các cung vẫn vui vẻ dùng, mọi người đều hiểu cho một năm gian lao của nước nhà.

Hôm nay là ngày chầu đầu năm của năm Thiệu Bảo thứ 7, quan văn quan võ không rộn ràng như dân chúng song vẫn tươm tất hai bên, mặt mày tươi tắn với hy vọng sớm bình nước bình dân trong năm nay.

Hai bên im ắng đến khi Quan gia lên triều.

"Cung chúc Quan gia năm mới bình an, xã tắc an bình yên ổn"

"Được rồi, đứng dậy cả đi, trong nhà trong cửa các khanh vẫn sung túc chứ?"

"Bẩm, trong nhà vẫn sung túc như mọi năm, tuy không nhiều nhưng vẫn vừa đủ."

Quan gia nghe xong câu ấy, lòng cũng vui vẻ hơn nhiều nên bắt đầu muốn vào việc chính.

"Vậy thì tốt, chúng ta bắt đầu buổi chầu thôi."

Các Quan bắt đầu báo cáo tình hình xã tắc.

Chung quy xã tắc vẫn yên bình nhiều so với nơi biên cương, một số nơi đã bị bọn Mông Nguyên chiếm song người dân đã được di tản đến nơi an toàn.

Một số hộ có con đi lính tử trận đã được an ủi hiện kim.

Với Quan gia, năm mới chỉ cần nghe được dân chúng vẫn an yên thì lòng người cũng yên an theo.

"Còn biên cương thì thế nào?"

Hai chữ "biên cương" vừa được thốt lên, không khí buổi xuân cũng dần lắng xuống, không một ai còn hứng thú với mai đào quất.

Hai mắt ta nhìn người, người nhìn ta, cũng chẳng biết mở miệng thế nào.

Bỗng Thái Úy bước lên trước, hai tay nắm trước mặt, người hơi cúi nói:

"Bẩm, con trai thần có viết thư báo, báo rằng Thoát Hoan lên sông Nhĩ Hà, cột liền bè vào làm cầu, cho quân qua sông.

Quân ta theo hai bên sông lập đồn để cự lại, tình hình không được khả quan lắm, cần nghĩ kế sách lâu dài."

"Thưa, Quan gia, bọn chúng đã đưa kế sách, mong quan gia xem xét kéo dài thời gian cho quân lính và lương thảo chi viện."

Quan gia chưa kịp đáp lại, Quan thần khắp điện đã rì rầm gật đầu tán thành.

"Được rồi, được rồi, chuyện này ta sẽ suy ngẫm rồi quyết định, chậm nhất ngày mai sẽ trả lời cho các khanh.

Được rồi, bãi triều!"

Sau đó là tiếng thái giám hô to "Bãi triều!" kèm theo tiếng thở dài rồi lắc đầu của mọi người.

Ý thiên tử đã quyết, chỉ còn cách chờ đợi.

Đêm hôm ấy, Lý thị như ngọn đèn trước gió, chỉ cần gió mạnh một chút nữa thì đèn lập tức tắt.

Bệnh tình Lý thị đi đến ngày hôm nay đã là một phần phước ông trời ban cho, vì thế, trong lòng mọi người không quá hoảng hốt, chỉ là luyến tiếc nên vội vội vàng vàng.

Cả cung Nguyệt Quang rối như tơ vò, người ra kẻ vào, bếp lửa không bao giờ tắt để sắc thuốc.

Quá giờ Tý, Lý thị tỉnh táo một chốc, vừa mở mắt đã muốn gặp hết các công chúa.

Đêm ấy, ba vị công chúa hầu như ở cung Nguyệt Quang chăm người.

Ngay cả Thiều Dương cũng được phép vào cung ngay trong đêm.

"Thúy con, con là chị, tính nết điềm đạm, nay lại yên bề gia thất.

Lòng ta chẳng còn gì để bận tâm về con nữa."

Lý thị không mong gì, cả đời bà sống trong cung cấm, có chuyện đấu đá nào bà chưa kinh qua.

Có mặt tối góc khuất nào mà bà chưa thấy.

Có sự lạnh nhạt nào mà bà chưa cảm nhận được.

Một đời người cứ tranh tranh đấu đấu tôn hơi tốn sức rồi cũng hóa tro tàn thì cần chi phải làm thế.

Cứ an ổn lớn lên, gả cho một quan hầu nhỏ hay một nhà nông, cứ áo vải bình dân nuôi con nuôi cái đến hết đời thì xem như tốt số rồi.

Bà âu yếm nhìn đứa con gái lớn này, lòng nhẹ hơn một chút.

Chỉ còn hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ này là tảng đá nặng, khi nào chúng chưa yên bề gia thất lòng bà chưa nhẹ nhõm.

"...Dung, con chưa gả ra ngoài, An Tư còn bé, con hãy chở che con bé."

Ánh mắt bà thật trìu mến.

Ánh mắt bà từng chứa biết bao hy vọng của ba nàng công chúa, là tất cả với các nàng khi còn bé.

"...Tư Hạ, con gái của ta, ta nói con nghe một bí mật, ta không phải mẹ ruột của con.

Nhưng ta vẫn yêu thương con như chính con ruột của mình..."

Dường như nói những câu dài như thế quá khó khăn với Lý thị, bà dừng một chút, hai tay đưa lên sờ lấy khuôn mặt đầy nước mắt của Tư Hạ, ánh mắt mơ màng rồi lại tiếp tục:

"...số con khổ như mẹ con, nhưng con an tâm, ta đã hứa sẽ bảo vệ con cả đời trước mộ mẹ con, ta nói được sẽ làm được.

Con không cần gả xa, hãy gả cho nhà Thái Úy, sống vui vẻ một đời là được rồi."

Rồi bà nhìn một lượt những đứa con của mình.

"Được rồi, lui cả đi, nói với Quan gia... ta muốn gặp người."

Rối bà nằm xuống quay mặt vào trong không nhìn ba công chúa lần nào nữa.

Nỗi khổ tâm của người biết sắp phải xa người mình yêu thương thống khổ chẳng kém gì người ở lại.

Khi Quan gia bước vào, người hầu đỡ bà dựa trên chiếc gối tựa, hơi thở ngày một yếu nhưng bà vẫn cố gắng vì đưa con gái của bà.

"Tôi đã hứa người người đó thì phải giữ lấy lời, Quan gia hiểu cho thân già này, hãy hiểu cho sự ích kỷ của một người mẹ đi trước bỏ lại con mình.

Tư Hạ có thể là một người khác."

Nói những lời cuối cùng rồi Lý thị thị tịch.

Mùa xuân đến với sự tươi mới, trái ngược với sự tươi mới là nỗi u buồn trong cung.

Tiếng khóc thương vọng ra từ cung Nguyệt Quang làm người ta xé cả ruột gan.

An Tư chẳng còn hơi sức nữa mà khóc.

Nàng đã vắt kiệt hết bao nước mắt từ thuở lọt lòng khi Lý thị nói lời trăng trối.

Giờ đây, đôi mắt vô hồn ấy cứ nhìn mãi vào cái khối gỗ hình chữ nhật kia.

Nàng không chỉ đơn giản là mất đi người mẹ thứ hai của mình mà nàng đã mất đi một người yêu thương mình nhất.

Nàng nhớ hồi nhỏ có một đám công chúa, tiểu thư rất thích trêu nàng, bọn họ cứ nói nàng là đồ không có mẹ.

Rõ ràng là Tư Hạ có mẹ mà!

Nàng ấm ức chạy về sà vào lòng Lý thị mà òa khóc, bà đã nhẹ nhàng vỗ vào tấm lưng bé bỏng của nàng rồi nói:

"Ngoan, Tư Hạ ngoan, chẳng phải mẹ ở đây sao?

Bọn họ nói xạo, bọn họ trêu Tư Hạ thôi.

Ngoan, không khóc con nhé!"

Bỗng dưng nàng thèm cái âu yếm đó, nàng thèm giọng nói nhẹ nhàng vỗ về mình.

Nàng nhớ mẹ của nàng rồi.

Trăng đã đến lúc đi xuống để dần nhường cho ánh nắng mặt trời, trong cung gõ ba hồi trống, treo khăn trắng ngay trong đêm...

Cũng trong đêm tang tóc ấy, Quan gia sắc phong cho một quý nữ trong thành làm công chúa, gửi thư cho Mông Nguyên tâu rằng gả nghĩa nữ cho Thoát Hoan.

Nhưng người chẳng ngờ răng, khi tang xong, Tư Hạ đã đến gặp người.

Hai mắt nàng đã đỏ lừ vì thức canh bàn thờ.

Sắc mặt nhợt nhạt mệt mỏi vì thức hôm thức khuya lo lễ tang chu tất cho Lý thị.

Trên người nàng vẫn còn mặc bộ trang phục trắng chưa thay.

"Quan gia"

Nàng cúi người tâu, giọng nàng giờ đây khàn khàn nhỏ như tiếng ruồi muỗi bay.

"Ta biết, khi thân mẫu ta sắp đi, đã gửi gắm ta cho người.

Nhưng từ bé đến lớn, ta đã được gửi gắm đủ rồi.

Thân là công chúa lại phải nhờ người khác làm công chúa thay ta còn ta lại được ấm êm ở kinh thành hết đời.

Ta không làm được.

Cho nên..."

Nàng dừng lại, hai mắt đã ửng đỏ ngẩng lên nhìn Quan gia.

Trong ánh mắt ấy có sự sợ sệt lại có sự kiên định.

"...hãy gả ta đi!

Hay gả ta cho tên tàn bạo ấy, ta biết tiếng bọn chúng, ta có thể giúp ích cho đất nước thay vì quý nữ kia!"

Trong chốc lát, Quan gia chẳng biết thế nào cho vẹn toàn.

Người đã khuất thì khuất rồi nhưng lời hứa vẫn còn đó.

Người trước mắt lại kiên định như thế.

Dường như Tư Hạ hiểu được ánh mắt kia, liền cất lời không do dự.

"Quan gia không cần lo sẽ thất hứa với bề trên, chuyện này ta đã bên người ba hôm nay, ta đã thưa với người, ta tin rằng người trên cao sẽ tôn trọng ta.

Ta chỉ xin một điều."

"Điều chi?

Cô nhỏ cứ nói."

Tư Hạ chỉ cần hai chữ "điều chi" của Quan gia.

"Đừng nói gì với Trần Thông cả.

Nếu ta không trở về, hãy lấy công lao của ta đổi một mối hôn sự thật tốt cho anh Thông."

Vạn dặm giang sơn, ta xin một đoạn cùng người đã đủ rồi.
 
Back
Top Bottom