Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3080


Từ đó, ngũ vực Huyền Hoàng trừ cổ vực Nam Hoa, bốn vực khác đều đã có người giành được suất tham gia cuộc tranh tài vạn giới. Thanh Đồ trưởng lão nhìn những người khác được chúc mừng, cảm thấy hơi cô đơn. Trước mắt cổ vực Nam Hoa chẳng những không có người giành được suất, ngay cả Lâm Nhất có giành được thắng lợi cuối cùng hay không cũng không biết.

Điều này làm ông ấy rất lo lắng, nhưng ngoài mặt không thể để lộ quá nhiều, chỉ có thể giữ bình tĩnh.

“Khà khà, Lâm Nhất mạnh đấy, nhưng những người còn lại của Nam Vực thì thật vô dụng, một suất cũng không giành được”, người áo đen trung niên của Đông La Vực nhìn về phía Thanh Đồ trưởng lão, cười khà khà bỏ đá xuống giếng.

Người này tên là Lôi Xích, trước khi gia nhập Thánh Minh là một cao thủ ma đạo, tính tình quái gở, cò thù tất báo.

Lâm Nhất đánh Diêm Ma tơi bời trong mật cảnh Mê Cung, rất có thể giành được thắng lợi cuối cùng, tất nhiên điều này sẽ khiến ông ta cảm thấy khó chịu và gai mắt trưởng lão của Nam Vực.

Vẻ xấu hổ hiện lên trên mặt Thanh Đồ trưởng lão, không tiện phản bác.

Cao Trường Thiên thấy vậy bèn cười bảo: “Lôi trưởng lão, ta nghe nói trước khi gia nhập Thánh Minh thì ông có qua lại với gia tộc của Diêm Ma, nhưng bây giờ ông đã thuộc Thánh Minh, phải nhớ thân phận trung lập của chúng ta”.

Tuy ngoài mặt ông ta tươi cười nhưng lại đang nhắc nhở Lôi Xích nhớ thân phận của mình, tiện thể giải vây cho Thanh Đồ trưởng lão.

“Ha ha, thân phận của ta còn ở đây, đương nhiên sẽ không nói thêm gì, ta chỉ nói sự thật thôi”, Lôi Xích ngoài cười nhưng trong không cười, vẫn tiếp tục nói kháy: “Nam Vực vốn là như vậy, ăn hại chiếm đa số, nếu Lâm Nhất bị Diêm Ma đánh chết thì chắc chắn cả đội sẽ bị diệt”.

Thanh Đồ trưởng lão nổi giận: “Lôi Xích, ông đừng có quá đáng!”

Lôi Xích cười khẩy: “Ha ha, ta có à? Ông đừng lấy Cao lão đại ra doạ ta, ta chỉ ăn ngay nói thật thôi”.

Lời này làm cho những trưởng lão Thánh Minh khác khẽ biến sắc, nhưng họ đều không nhiều lời. Tuy cùng thuộc Thánh Minh nhưng mỗi người đều đại diện cho các khu vực khác nhau, ít nhiều vẫn phải giữ thể diện cho mình.

Cao Trường Thiên nhíu mày nhưng cũng không làm gì được Lôi Xích, dù sao những gì ông ta nói cũng là sự thật.

Soạt!

Đúng lúc này, một bóng người bước ra khỏi trận truyền tống, người nọ mặc đồ đen, ánh mắt lạnh lẽo, đeo mặt nạ quỷ nửa mặt.

Nam Vực, Ma đao Chúc Thanh Sơn!

“Là người của Nam Vực!”

Mọi người nhìn thấy Chúc Thanh Sơn đều kinh ngạc, hiển nhiên họ không ngờ Nam Vực còn có người khác có thể giành được suất ngoài Lâm Nhất.

Lôi Xích kinh ngạc, sắc mặt trở nên hơi khó coi.

“Ha ha, chúc mừng Thanh Đồ trưởng lão, cuối cùng Nam Vực cũng giành được một suất tham gia cuộc tranh tài vạn giới”.

Những người khác ngẩn ra một lúc mới định thần lại, vội vàng chắp tay chúc mừng Thanh Đồ. Nếu đã như vậy, dù Lâm Nhất thật sự thua trong tay Diêm Ma, Nam Vực cũng sẽ không bị diệt cả đội.

Soạt!

Sau khi Chúc Thanh Sơn ra ngoài, tiếp theo là một bóng người xinh đẹp bước ra, dung mạo tuyệt sắc, làn da mịn màng, đó chính là Nguyệt Vi Vi.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3081


Đáng kinh ngạc không chỉ dừng tại đây, Nguyệt Vi Vi còn chưa ra khỏi trận truyền tống, Vũ Hạo Thiên đã bước ra với vẻ mặt mỉm cười.

“Lại là một yêu nghiệt Nam Vực!”

“Điên rồi, tổng cộng chỉ có tám suất mà Nam Vực đã chiếm mất ba”.

“Khá đáng sợ, họ vượt mặt cả Huyền Vực”.

Tiếng ồ lên vọng lại từ bốn phía, lần này không chỉ Lôi Xích, ngay cả Cao Trường Thiên cũng trở nên khác thường.

Hạnh phúc đến quá đột ngột, Thanh Đồ trưởng lão sửng sốt, kích động đến mức run rẩy, nhưng khi nhìn về phía Vũ Hạo Thiên thì ánh mắt hơi phức tạp, ngay cả Vũ Hạo Thiên cũng giành được suất.

Nếu Lâm Nhất không giành được thì không ổn lắm, ít nhất thì thanh danh mà hắn có được ở Nam Vực đều sẽ tan thành bọt biển.

“Lâm ca ca vẫn chưa ra ngoài sao?”

Nguyệt Vi Vi nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Lâm Nhất bèn hỏi nhóm người Khương Tử Diệp.

Nhóm người Khương Tử Diệp nghiêm túc đáp: “Hắn gặp Diêm Ma, hai người đánh nhau kịch liệt đến mức làm thủng bức màn ánh sáng, không thể nhìn thấy hình ảnh trong đó nữa. Nhưng trước khi hình ảnh biến mất, Lâm đại ca là người chiếm ưu thế, Diêm Ma bị thương rất nặng”.

Phương Hàn Lạc tiếp lời: “Trước đó nghe nói các trưởng lão Thánh Minh nói rằng đây là trận chiến định mệnh gì đó, trông họ rất căng thẳng”.

“Trận chiến định mệnh?”

Nguyệt Vi Vi chau mày, vội vàng hỏi.

Phương Hàn Lạc giải thích cặn kẽ cho Nguyệt Vi Vi về ý nghĩa của trận chiến định mệnh, sắc mặt nàng ta dần trở nên nặng nề. Sau khi nghe xong, nàng ta lặng lẽ liếc nhìn Vũ Hạo Thiên, suy tư.

Xem ra rất có thể là đúng, Lâm ca ca đang gánh chịu nhân quả của Kiếm Tông.

Tiếng xì xào trên đỉnh núi dần nhỏ lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía trận truyền tống, linh hoả cuối cùng trong trận đại diện cho suất cuối cùng.

Không có gì để nghi ngờ, suất cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về Lâm Nhất hoặc Diêm Ma.

Hai người mãi vẫn chưa ra chứng tỏ trận chiến trong đó khá kịch liệt, thậm chí có thể nói là khốc liệt. Rất có thể đã phân thắng bại, sinh tử cũng đã định.

Trận chiến gánh chịu định mệnh của Nam Vực đã được định sẵn là đầy sóng gió.

“Không biết cuối cùng là ai sẽ thắng?”

“Chắc là Lâm Nhất, dù sao thì trước khi bức màn sáng vỡ nát, Lâm Nhất cũng đang chiếm ưu thế”.

“Khó nói lắm, ý chí Giết Chóc rất kì lạ, nó thậm chí có thể cắn nuốt máu của bản thân để vượt giới hạn vào thời khắc mấu chốt”.

Trong những tiếng bàn tán này, trận truyền tống sáng lên, phóng thích chân nguyên dao động vô cùng đáng sợ ngay trước mắt rất nhiều người.

Ầm!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3082


Ngay sau đó huyết quang nổi lên trong trận, một bóng người vô cùng quen thuộc xuất hiện trên trận truyền tống. Khí tức lạnh lẽo, ý chí Giết Chóc cuồng bạo và áo đen bê bết máu, tất cả đều cho thấy người bước ra này chính là Diêm Ma của Đông La Vực.

“Diêm Ma thắng!”

“Đợi đã... Hình như có gì đó sai sai”.

Các võ giả Đông La Vực mừng như điên, nhưng ngay tức khắc ngây người, ánh mắt lộ ra vẻ cực kì kinh ngạc.

Không phải Diêm Ma bước ra mà là bị đánh ra ngoài, hắn ta văng lên cao, hộc ra một búng máu, trong cơ thể có vô số kiếm quang b*n r*, cả cơ thể đang bị một luồng kiếm ý tàn phá điên cuồng.

Răng rắc!

Ngay trước mắt bao nhiêu người, cơ thể Diêm Ma bị kiếm ý cuồng bạo cắt thành vô số mảnh nhỏ.

Bùm!

Sau đó kiếm ý nổ tung làm cho cơ thể đã bị cắt thành nhiều mảnh này biến thành bột phấn, quán quân Đông La Vực biến mất ngay trước mặt mọi người.

“Chuyện này... sao có thể?”

“Diêm Ma chết rồi ư?”

“Rốt cuộc hắn đã làm bằng cách nào?”

Vô số tiếng ồ vang lên, ai cũng không ngờ mình sẽ được chứng kiến cảnh tượng máu me như vậy.

Lôi Xích trưởng lão của Đông La Vực vô cùng kinh ngạc, dù có nghĩ nát óc ông ta cũng không ngờ tới kết quả này. Dù có từng nghĩ đến khả năng Diêm Ma sẽ thua, thậm chí xui xẻo chết trong tay Lâm Nhất.

Bởi vì tiểu tử được gọi là công tử Táng Hoa của cổ vực Nam Hoa kia không hiền lành như vẻ bề ngoài, thủ đoạn cực kì tàn nhẫn, vô cùng quyết đoán.

Nhưng ông ta không bao giờ ngờ được rằng Diêm Ma sẽ chết thê thảm như thế, bị đánh ra khỏi trận truyền tống rồi ép thành bột phấn.

Soạt!

Trận truyền tống lại sáng lên, một người áo xanh đeo hộp đựng kiếm bước ra từ giữa ánh sáng, hắn cầm lấy linh hoả cuối cùng rồi chậm rãi bước ra.

“Ta đã giành được suất cuối cùng rồi đúng không?”

Đợi đến khi ánh sáng tan biến, Lâm Nhất nhìn những ánh mắt kinh ngạc ở xung quanh, cau mày hỏi.

Diêm Ma khó giải quyết hơn trong tưởng tượng của hắn, đã bị Thanh Tiêu Thập Tam Kiếm đâm thủng bàn tay máu mà vẫn tiếp tục cắn nuốt máu của bản thân để vượt giới hạn.

Dù phương pháp cấm kỵ đó giúp hắn ta thắng được Lâm Nhất, bản thân hắn ta cũng bị tàn phế.

5820914-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3083: Tất cả đều rất quyết tâm


Lâm Nhất nhìn qua, phát hiện rất nhiều người của Đông La Vực và Tây Sơn Vực có vẻ rất khác thường. Xem ra khi hắn đánh nhau, đỉnh núi Huyền Hoàng này cũng không yên bình cho lắm.

Nhưng không quan trọng, dù sao suất này cũng đã thuộc về tay hắn.

Cao Trường Thiên nhìn lướt qua, tuyên bố: “Phương Thiếu Vũ, Lâm Nhất, Triệu Thần... Vũ Hạo Thiên, chúc mừng các ngươi đã giành được suất tham gia cuộc tranh tài vạn giới... Còn những người khác, xin lỗi các ngươi đều không được chọn, nhưng nếu muốn thì các ngươi có thể ở lại núi Huyền Hoàng tu luyện. Sau này chưa chắc không có cơ hội đến thế giới kia, chỉ là không thể bước lên thiên lộ, không được tông môn siêu cấp chọn. Các ngươi cần phải bắt đầu lại từ đầu ở thế giới kia. Ở thế giới này cao cao tại thượng, đến thế giới kia sẽ hơi khó chịu”.

Ông ta nói rất khéo, nếu không được tông môn siêu cấp chọn thì đâu chỉ là hơi khó chịu.

Ở trong Huyền Hoàng Giới, họ được vạn người chú ý, nhưng đến thế giới kia sẽ thuộc tầng thấp nhất. Nếu ngày thường quen cao cao tại thượng, đột nhiên bị đối xử khác biệt như thế, không mấy người có thể dễ dàng chấp nhận được.

Nhiều người do dự một lúc rồi dè dặt chọn từ bỏ, họ thà làm đầu gà chứ không muốn làm đuôi phượng, Cao Trường Thiên cũng không ép buộc.

Nhưng nhân tài kiệt xuất của Nam Vực không hề có ai từ bỏ, tất cả đều rất quyết tâm.

“Được, các ngươi chọn ở lại thì tạm thời đi nghỉ ngơi đi, sau này có thể ở lại núi Huyền Hoàng tu luyện. Bây giờ...”

Cao Trường Thiên dời mắt sang nhóm Lâm Nhất, nghiêm túc dặn dò: “Tám người các ngươi sẽ đại diện cho Huyền Hoàng Giới tham gia cuộc tranh tài vạn giới, không cần đi đâu, cứ ở đây nghỉ ngơi một đêm, đợi đến tối mai sẽ bước lên thiên lộ ngay tại đây”.

Ánh mắt Lâm Nhất chợt loé, sâu trong lòng nổi gợn sóng.

Cuối cùng con đường thông thiên này cũng sắp chính thức giáng lâm, không biết sẽ có điều gì đang chờ đợi hắn.

Sau nhiều trận chém giết ác liệt, cuối cùng cuộc tuyển chọn danh ngạch hạt giống kịch liệt nhất Huyền Hoàng Giới cũng đã kết thúc.

Nam Vực giành được tổng cộng bốn suất trúng tuyển là một việc khá bất ngờ với Lâm Nhất, hắn cứ tưởng ngoại trừ hắn và Nguyệt Vi Vi, những người khác sẽ khó có thể thông qua khảo hạch.

Không ngờ Chúc Thanh Sơn và Vũ Hạo Thiên đều thông qua, may mà Chúc Thanh Sơn có quan hệ tốt với hắn, Vũ Hạo Thiên trúng tuyển thì quả thật hơi phiền phức.

Chẳng lẽ hắn vẫn phải dây dưa với người này trên con đường thông thiên?

Khi Lâm Nhất đang suy nghĩ, hắn cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, ngẩng đầu lên thì thấy là Vũ Hạo Thiên.

Có vẻ như đối phương vô tình nhìn về phía Lâm Nhất, thấy Lâm Nhất nhìn qua, hắn ta tỏ ra lạnh lùng, không hề sợ hãi chút nào.

“Các vị tự đi tìm chỗ cho mình trên đỉnh núi này đi, sau khi nghỉ ngơi xong, tối đến sẽ có bất ngờ”.

Cao Trường Thiên không cho nhóm Lâm Nhất xuống núi, dặn họ nghỉ ngơi ngay trên đỉnh núi.

Đỉnh núi khá rộng, ngoài những cung điện nguy nga và trận truyền tống, còn có rất nhiều bồ đoàn và đài quan tinh.

Lâm Nhất chiến đấu liên tục nên hơi mệt mỏi, bèn tìm một cái bệ phẳng ngồi xuống, lúc này ngựa Huyết Long cũng vui vẻ chạy tới.

“Hì hì, còn mèo này thật đáng yêu”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3084


Nguyệt Vi Vi bước tới nhìn thấy ngựa Huyết Long lớn bằng bàn tay, cười khẽ bảo.

“Mèo?”

Lâm Nhất suy tư, nhìn kĩ lại, đúng là ngựa Huyết Long lúc này khá giống với một con mèo mập.

“Huynh có nghe nói về trận chiến định mệnh bao giờ chưa?”

Nguyệt Vi Vi chậm rãi ngồi xuống, hơi lười biếng hỏi.

Tất nhiên là Lâm Nhất không biết, sau khi đối phương giải thích xong, hắn ngạc nhiên.

Thú vị, dường như có cảm giác của định mệnh.

Thanh Tiêu Kiếm Quyết của hắn là do Kiếm Vô Nhai rảnh rỗi sáng tạo, hai vị tiền bối Kiếm Vô Nhai và Kiếm Vô Danh này có tên rất giống nhau, có lẽ đều có liên quan đến Kiếm Tông.

“Huynh đã giết Chung Huyền và Diêm Ma, nhưng có lẽ định mệnh này vẫn chưa kết thúc”, vẻ nặng nề hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Vi Vi.

Lâm Nhất hơi suy tư, sau đó nhanh chóng trả lời: “Vũ Hạo Thiên!”

Kiếm Tông diệt vong là do Tử Nguyệt Động Thiên liên minh với Tây Sơn Vực và Đông La Vực gây ra. Định mệnh của Tây Sơn Vực và Đông La Vực đều đã bị hắn chém, nhưng Vũ Hạo Thiên còn sống, hơn nữa hắn ta còn là chính chủ.

Nguyệt Vi Vi nhỏ giọng: “Những ân oán liên quan đến định mệnh và nhân quả đều khá rắc rối, nếu không thể loại trừ thì sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến huynh. Con đường thông thiên, giữa huynh và hắn ta chỉ có một người có thể sống sót ra ngoài, ta đoán hắn ta đã phát hiện gì đó”.

Lâm Nhất buồn rầu, chưa diệt trừ người này, hắn luôn cảm thấy lưng mình như dính gai.

“Nhưng dù con đường thông thiên có nhiều rắc rối, nơi đó không thể so sánh với Huyền Hoàng, có thiên tài của chư thiên vạn giới tập trung. Có lẽ Diêm Ma người mà hôm nay huynh đối phó chưa thể đứng trong đội ngũ của họ, chênh lệch giữa các giới vực với nhau quá lớn”.

Nguyệt Vi Vi tiếp tục nói: “Theo ta được biết, trong các giới vực thuộc chư thiên vạn giới, Huyền Hoàng Giới chỉ có thể xếp vào hạng trung xuống. Cuộc tranh tài vạn giới này rất tàn khốc, nơi đó không có bất kỳ quy tắc nào cả, một khi có truyền thừa và kỳ ngộ xuất hiện thì chỉ có mạnh thắng yếu thua”.

Nhìn Nguyệt Vi Vi nghiêm túc giải thích, Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn chưa bao giờ khinh thường cuộc tranh tài vạn giới này.

Hắn cũng không cảm thấy mình là người vô địch trong cùng thế hệ ở Huyền Hoàng Giới nên sẽ không sợ gì khi ở con đường thông thiên kia, chắc chắn chư thiên vạn giới sẽ không thiếu yêu nghiệt và nhân tài kiệt xuất.

Có lẽ thiên phú và ngộ tính của hắn không thua kém bất kỳ ai, nhưng nếu bản thân giới vực không đủ mạnh thì cần phải tạm thời tránh mũi nhọn. Chỉ cần chủ quan một chút, bất cẩn một chút sẽ trở thành bàn đạp của người khác, kết cục sẽ rất thê thảm.

Có lẽ những sóng gió mà hắn đã trải qua ở Huyền Hoàng Giới trong mấy năm nay hoàn toàn không có tư cách so sánh với cuộc tranh tài vạn giới trong con đường thông thiên.

“Hì hì, Lâm ca ca, hình như Vi Vi làm huynh sợ rồi nhỉ?”

Thấy sắc mặt Lâm Nhất càng thêm nặng nề, Nguyệt Vi Vi tít mắt cười hì hì: “Tuy cuộc tranh tài vạn giới có vô vàn nguy hiểm nhưng cũng có rất nhiều kỳ ngộ, những ai may mắn đều có thể một bước lên trời, được tông môn siêu cấp chú ý và nhận làm đệ tử nội môn, thậm chí là đệ tử nòng cốt!”

Đây là một cơ hội không tồi, chưa kể đến làm đệ tử nòng cốt, chỉ cần là đệ tử thuộc tông môn hàng đầu cũng đủ để anh tài ở hạ giới cuồng nhiệt theo đuổi rồi.

Dù cho sau này đám người Nam Cung Vãn Ngọc và Phương Hàn Lạc có được cơ hội đến đại thế bên kia, thì vẫn không thể nào bước chân được vào ngưỡng cửa của những tông môn hàng đầu.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3085: May mắn sao?


"Vẫn là Lâm ca ca may mắn nhất, vì thế không cần phải lo lắng", Nguyệt Vi Vi tiếp tục cười nói.

May mắn sao?

Tuy Lâm Nhất tin tưởng vào vận mệnh, nhưng nó vẫn mù mờ lắm, thà hắn tin vào kiếm ở trong tay hơn là tin vào số mệnh. Giữa số mệnh và tài nguyên, thì nhân cách của mỗi người và một trái tim luôn hướng về kiếm mới là quan trọng hơn hết.

Mặc bao hung hiểm, bất kể cơ hội có lớn lao đến đâu, hắn cũng muốn nắm chặt kiếm trong tay làm bản thân trở nên mạnh mẽ hơn trong cuộc tranh đấu vạn giới này.

Bóng đêm dần buông, Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi câu được câu mất trò chuyện, đôi mắt lanh lợi của ngựa Huyết Long thì lại luôn chuyển động quan sát xung quanh, sau cùng lại nhìn đăm đăm lên bầu trời.

Đến khi bóng đêm hoàn toàn bao trùm, bỗng trước mắt đám người Lâm Nhất liền hiện ra một khung cảnh đẹp không gì sánh bằng.

Trên bầu trời đầy sao thăm thẳm, không biết vì sao nhưng những ngôi sao nơi đây sáng lấp lánh và to lớn hơn ở những nơi khác rất nhiều. Ánh sáng của sao chói lóa cả mắt, gần như làm người khác không thể nhìn rõ được, dưới trời sao, mỗi người họ bỗng cảm nhận được chân nguyên của mình bắt đầu dao động.

Đây chính là điều bất ngờ mà Cao Trường Thiên đã nói sao?

Trên đỉnh núi Huyền Hoàng này, dường như có tinh nguyên rơi xuống, bọn họ có thể hấp thụ và luyện hóa nó. Nhưng số lượng này cũng có hơi quá chấn động rồi, nên biết, sức mạnh tinh thần phải được hấp thụ và luyện hóa từ những tinh nguyên rơi thẳng từ trên trời xuống.

Nhưng vẫn có điểm khác biệt, bọn họ đang hấp thụ những tinh nguyên rơi rải rác, còn Tinh Quân thì lại hấp thụ trực tiếp từ sao trên trời.

Lâm Nhất không cần suy nghĩ nhiều, vội vã nhắm hai mắt lại, chậm rãi vận chuyển Thanh Tiêu Kiếm Quyết.

Cùng với nguồn tinh nguyên dồi dào được đưa vào cơ thể, Lâm Nhất còn cảm nhận được luồng linh khí đang dâng trào chưa từng có, có thể nhận ra rõ rằng nút thắc của Thanh Tiêu Kiếm Quyết tầng thứ sáu đang dần dãn ra.

Ngựa Huyết Long bên cạnh giương mắt nhìn tinh nguyên rơi xuống mà sốt ruột không thôi, nó có thể cảm nhận được lợi ích trong đó, nhưng không tài nào hấp thụ được.

Nguyệt Vi Vi nhìn thấy bèn cười nói: "Nhóc con, qua đây".

Ngựa Huyết Long hơi ngây ngô đi đến, sau khi đến gần, Nguyệt Vi Vi khẽ đưa ngón tay ngọc ngà chạm nhẹ lên trán nó.

Soạt!

Bỗng nhiên, một loại công pháp Yêu tộc rót thẳng từ ngón tay Nguyệt Vi Vi vào trong đầu ngựa Huyết Long.

Một lát sau, ngựa Huyết Long liền mở to hai mắt, trong con ngươi nó chợt thoáng hiện lên một ngọn lửa đỏ thẫm cực kỳ yêu dị. Đôi mắt lém lỉnh gian manh kia bỗng trở nên sâu thẳm lanh lợi hơn rất nhiều, cảm giác cứ như vừa được thay da đổi thịt vậy.

Vốn dĩ bản thân nó đã mang một chút huyết mạch Chân Long, nhờ có huyết mạch khác thường mà nó mới khôn ngoan hơn người, hiện tại lại có được thêm môn công pháp này, có thể nói là như hổ mọc thêm cánh.

Cái đầu nhỏ của ngựa Huyết Long đã bị nhồi nhét đầy, môn công pháp kia thì lại quá bao la, nó chỉ vừa lĩnh hội được một chút mà cảm giác đã như nhặt được của quý. Nó mừng rỡ đến mức không biết nên cảm ơn Nguyệt Vi Vi như thế nào.

Nguyệt Vi Vi đã "tắm" trong tinh huy thỏa thích, khí chất mê hoặc chúng sinh thường ngày bây giờ lại trở nên cực kỳ trong trẻo lạnh lùng. Gương nàng ta mặt tươi cười pha lẫn nét dịu dàng, xoa đầu ngựa Huyết Long nói: "Nhóc con ngươi không cần cảm ơn ta, sau này phải bảo vệ Lâm ca ca thật tốt, biết chưa? Tính tình hắn quá kiêu ngạo, một khi đến con đường thông thiên e rằng sẽ chịu thiệt không ít, ngươi không được để hắn bị bắt nạt đâu đấy".

Ẩn trong lời nói của Nguyệt Vi Vi hình như có chút tâm sự.

Ngựa Huyết Long câu hiểu câu không gật đầu, Nguyệt Vi Vi lại cười nói: "Vậy xem như ngươi đồng ý với ta rồi, không cho đổi ý đâu nhé, nếu để ta biết ngươi làm Lâm ca ca bị thua thiệt. Ta... ta sẽ suy nghĩ cách làm thịt ngươi thế nào, kho nè, xối mỡ, luộc nè, chưng hấp nữa... Ta sẽ nghĩ ra hàng trăm cách để nấu ngươi lên đó".

Ngựa Huyết Long càng nghe càng thấy kỳ kỳ, đến khi nghe được câu cuối đi bị dọa đến run lẩy bẩy, không ngừng rối rít ngật đầu.

Đáng sợ quá, vừa rồi còn là một chị gái dịu dàng, mà nháy mắt đã lật mặt rồi.

5820917-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3086: "Thành tinh rồi à?"


Lâm Nhất mở to hai mắt, trong mắt chợt lóe lên kiếm mang màu xanh, chỉ thiếu nửa bước nữa thôi thì Thanh Tiêu Kiếm Quyết đã có thể đột phá.

Xung quanh cơ thể hắn có rất nhiều hạt châu màu xanh thoang thoảng tỏa ra một tia u lãnh đang lơ lửng, nếu đếm kỹ thì có gần hơn trăm viên.

"Đây là?"

Lâm Nhất đưa tay cầm lấy một viên, cảm giác rất giống với lúc hắn thu hoạch Tinh Châu, chẳng qua độ tinh khiết hơi kém hơn một chút.

"Đây là đan Tinh Nguyên, đêm qua có quá nhiều tinh nguyên, mà cảnh giới của huynh còn quá thấp nên không thể nào hấp thụ được toàn bộ. Nhưng Kiếm Quyết của huynh bao phủ hết tất cả nên những tinh nguyên kia không thể tản ra, tất cả đều bị luyện hóa thành đan Tinh Nguyên", dường như Nguyệt Vi Vi đã dậy từ sớm, liền mở miệng giải thích cho Lâm Nhất.

"Thì ra là thế".

Lâm Nhất đã hiểu rõ, chợt đưa tay xuất chiêu gom lại hết toàn bộ đan Tinh Nguyên này.

Nguyệt Vi Vi nói tiếp: "Núi Huyền Hoàng có thể hấp thụ được một lượng tinh nguyên giới hạn, và cũng chỉ xuất hiện trong những ngày nhất định, chắc là mỗi tháng sẽ có một đêm. Còn con đường thông thiên không giống vậy, với hoàn cảnh đặc thù của tinh không cổ lộ, ngay cả đại thế Côn Luân cũng không thể sánh bằng".

Phù!

Lúc này, ngựa Huyết Long bên cạnh cũng đã tu luyện xong, miệng nó khạc ra một luồng trọc khí rất dài, lập tức thu hút sự chú ý của Lâm Nhất.

Hắn giật mình không thôi, đêm qua ngựa Huyết Long chỉ to bằng bàn tay, giờ lại cao đến nửa cánh tay rồi.

Đúng là đã cao hơn, tên ngốc kia đứng lên so với người khác, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy bá khí, khóe miệng thậm chí còn lộ ra nụ cười đắc ý.

"Thành tinh rồi à?"

Lâm Nhất ngạc nhiên nói.

"Cũng tạm, đêm qua thấy nó đáng yêu nên truyền cho nó một bộ công pháp Yêu tộc, xem ra thiên phú cũng không tồi", Nguyệt Vi Vi bên cạnh cười nói, thuận tay xoa đầu ngựa Huyết Long, nhóc con ngang ngược vừa rồi nháy mắt mất tăm, đột nhiên run rẩy ngoan ngoãn híp mắt như mèo con.

"Xem ra cô rất có duyên với nó, nếu cô thích ta sẽ tặng cho cô".

Lâm Nhất thấy Nguyệt Vi Vi chẳng tiếc công pháp Yêu tộc mà truyền cho nó, cảm thấy nàng ta thật lòng thích nó, huống chi ngựa Huyết Long ở trước mặt Nguyệt Vi Vi lại ngoan ngoãn, giống như thay đổi tính nết vậy.

Không được!

Lúc này ngựa Huyết Long mở to hai mắt, cả người xù lông lên, vừa định chạy đi lại bị Nguyệt Vi Vi nhéo lỗ tai xách lên, cười nói: "Nhóc con, có nghe thấy không, Lâm ca ca mang ngươi cho ta rồi?"

Chưng hấp, kho, xối mỡ, luộc...

Ngựa Huyết Long cảm giác như sắp tuyệt vọng, trong đầu văng vẳng hàng trăm cách Nguyệt Vi Vi nói làm thịt nó, nhưng đương nhiên Nguyệt Vi Vi chỉ đang trêu nó mà thôi, thoáng chốc đã đặt nó lại xuống đất.

Lâm Nhất thấy vậy cảm thấy có hơi buồn cười, ngựa Huyết Long này bắt đầu càng ngày càng giống một con một con rồng mèo rồi.

Những người khác trên đỉnh núi Huyền Hoàng lần lượt mở mắt, qua quýt chào hỏi nhau.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3087: Con đường thông thiên!


Lâm Nhất đảo mắt qua, nhìn thấy bên cạnh họ cũng có Tinh Châu lơ lửng, nhưng số lượng chưa đến năm mươi viên. Chỉ riêng những Tinh Châu lơ lửng quanh người Vũ Hạo Thiên vì nhờ có võ học Tạo Hóa thượng phẩm mới so được cùng Lâm Nhất, nhưng cũng không được nhiều hơn.

Thời gian trôi qua, đến lúc hoàng hôn buông xuống.

Trong đường núi mới truyền tới từng hồi tiếng xé gió chói tai, tất cả Thánh Minh trưởng lão thoáng chốc đã xuất hiện ở đỉnh núi, mọi người rối rít đứng dậy hành lễ.

Cao Trường Thiên dẫn đầu trầm ngâm nói: "Con đường thông thiên cũng chính là tinh không cổ lộ ở thế giới bên đây, nó xuất hiện sau khi thời đại Thái Cổ bị chấm dứt, nơi đó vốn dĩ là một chiến trường tràn đầy cấm kỵ cùng thần bí. Trước thời thượng cổ nó là một con đường hoàn chỉnh, nhưng đã bị tách thành chín phần sau thời Thượng Cổ Thịnh thế Hoàng kim. Từ đó, mỗi khi thịnh thế đến con đường thông thiên mới hạ xuống, mở ra cuộc tranh đấu cho các anh tài chư thiên vạn giới, để giúp tất cả anh tài trên thế gian này có thể một bước lên trời!"

"Có vô số cơ hội và truyền thừa mà các ngươi không tài nào tưởng tượng nổi được cất giấu trong đó, nhưng nguy hiểm trùng trùng thì ta cũng khỏi phải nhắc đến, ta chỉ có thể nói tự cầu phúc thôi!"

Vẻ mặt đám người Lâm Nhất căng thẳng không thôi, dù cho bọn họ đã sớm biết nó rất nguy hiểm, không một ai dám khinh thường.

Grào!

Khi màn đêm hoàn toàn bao trùm, ở sâu trong bầu trời đầy sao, con đường cổ mà Lâm Nhất từng nhìn thấy xuất hiện trên bầu trời sao xa xôi.

“Mở trận truyền tống tinh không!”

Nhóm người Cao Trường Thiên khẽ biến sắc, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, tất cả đồng loạt kết thủ ấn cổ xưa, trên người họ đều b*n r* một long ảnh chui vào trong trận pháp, ngay sau đó trận pháp sáng bừng lên, núi Huyền Hoàng cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội.

“Vào trận!”

Trưởng lão Thánh Minh vừa dứt lời, nhóm người Chúc Thanh Sơn nhanh chóng bước vào trong trận, Lâm Nhất bế ngựa Huyết Long, thở sâu một hơi rồi đi theo.

Rầm!

Sau khi tất cả họ đều vào trận, ánh sáng trong trận nổi lên, tạo thành một chùm sáng như mặt trời phóng về phía bầu trời bao la kia.

Hồi lâu sau, ánh sáng mờ dần, núi Huyền Hoàng như sắp sụp đổ mới yên tĩnh trở lại, nhóm người Lâm Nhất đã biến mất không còn bóng dáng.

Cao Trường Thiên và nhiều trưởng lão Thánh Minh khác nhìn chăm chú lên bầu trời, im lặng một lúc thật lâu.

Khi thiên lộ giáng lâm, một thời đại hoàng kim và bất tận được kéo màn che, nhưng mỗi một thời đại hoàng kim đều sẽ có hỗn loạn.

Con đường thông thiên có thể có tạo hoá như thế nào, tất cả phải dựa vào bản lĩnh của mỗi người.

Con đường thông thiên!

Cổ lộ trong tinh không được sinh ra sau khi thời đại thái cổ kết thúc, không ai biết cụ thể nó xuất hiện từ khi nào, cũng không ai rõ nguyên nhân nó xuất hiện.

5820919-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3088: Tám bóng người đồng loạt xuất hiện


Cuộc đại chiến đó vượt quá sức tưởng tượng của các võ giả ngày nay, không thể diễn tả bằng lời, đó là một cuộc đại chiến kinh hoàng làm kiệt quệ cả một thời đại hoàng kim. Con đường thông thiên vỡ thành chín mảnh, nhỏ hơn rất nhiều so với cổ lộ hoàn chỉnh vào thời đại viễn cổ, nhưng nó vẫn rất lớn đối với Huyền Hoàng Giới.

Không thể nói là một chiếc thuyền nhỏ giữa biển cả mênh mông nhưng lại có thể cất chứa cả Huyền Hoàng Giới, ở tinh không cổ lộ này cũng không thể dấy lên gợn sóng.

Trên con đường thông thiên này có vô số cao thủ đã bỏ mình, số lượng tông môn siêu cấp diệt vong càng không thể tưởng tượng, thậm chí thánh địa bất diệt trong truyền tống cũng vùi mình tại nơi đây.

Sau bao năm gột rửa, cuộc đại chiến năm đó ở con đường thông thiên ngày nay vẫn kinh khủng đến mức khiến người ta ngạt thở.

Cho đến nay, chín con đường thông thiên này chỉ mở ra khi gặp thời đại hoàng kim, các tông môn siêu cấp trong phía đại thế kia cũng sẽ theo dõi cuộc tranh tài vạn giới này, chọn lựa nhân tài kiệt xuất đã trải qua những trận chém giết tàn khốc trong số đó để đào tạo thành lực lượng ưu tú cho tông môn.

Nếu xét về thực lực, hạ giới không thể đánh đồng với đại thế, chỉ một khoảng nhỏ cũng có thể nâng cao địa vị của hạ giới lên một chút.

Nhưng khi đến thời đại hoàng kim, thiên lộ mở ra, yêu nghiệt hạ giới có thể quật khởi trong cuộc tranh tài vạn giới thì lại khác. Một là, bản thân nhân tài kiệt xuất hạ giới sẽ gặp được kỳ ngộ trong con đường thông thiên, bù đắp cho thực lực của mình. Hai là, trong cuộc chiến tàn khốc như cuộc tranh tài vạn giới, kể cả phía đại thế kia cũng có rất ít người tồn tại.

Điều quan trọng nhất là ở những lần trước, hầu hết các yêu nghiệt sinh ra trong con đường thông thiên đều quật khởi trong thời đại hoàng kim, trở thành đại năng kình thiên!

Mặc dù nhân vật đẳng cấp này rất hiếm và khó tìm, nhưng một khi chọn đúng tông môn siêu cấp thì sẽ tạo ra ảnh hưởng cực kì đáng sợ, thậm chí một mình người này cũng đủ để kéo địa vị và đẳng cấp của tông môn siêu cấp cao lên rất nhiều.

Khi thời đại hoàng kim đến, bất kỳ tông môn siêu cấp nào cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội quật khởi trở thành thánh địa.

Thậm chí một số yêu nghiệt ở đại thế sẽ vì bảo vật và truyền thừa đặc biệt trong con đường thông thiên, không ngại phong ấn tu vi, mạo hiểm xuống hạ giới để thể hiện hào quang của mình trong cuộc tranh tài vạn giới này.

Nguy hiểm rất lớn, bất cẩn một chút sẽ bỏ mạng, nhưng thu hoạch cũng rất khủng khiếp.

Con đường thông thiên có vô số truyền thừa và bào tàng còn sót lại, thậm chí thần thoại và truyền thuyết thời thái cổ cũng tồn tại ở đây. Chỉ cần ngươi có đủ can đảm, dù có xuất thân gì cũng có cơ hội giành được cơ duyên này, từ đó một bước lên trời, toả sáng trong đại thế.

Xoạt!

Giờ phút này, trên hoang nguyên vắng vẻ, thê lương của thiên lộ, vòm trời xuất hiện một cột sáng xé rách không gian. Cột sáng kia hệt như một thanh kiếm sắt bén, kiếm sắt có long ảnh quấn quanh, trong lúc xé rách không gian, nó đã bộc phát ra sóng năng lượng cực kỳ kh*ng b*. Khe hở thời không sinh ra cuồng phong, lốc xoáy khổng lồ quét ngang bốn phía.

Đến khi cột sáng hoàn toàn xé rách mảnh không gian này, long ảnh quấn quanh nó cũng theo đó mà tiêu tán, tám bóng người đồng loạt xuất hiện.

Ù ù!

Tám bóng người chính là đám người Lâm Nhất từ Huyền Hoàng giới chạy đến, vừa ra khỏi khe hở, sắc mặt cả đám lập tức thay đổi.

Bởi vì bọn họ đang rơi từ khoảng không cách mặt đất mấy vạn dặm, vừa định điều động chân nguyên thì lại phát hiện một chuyện quái dị, công pháp vận chuyển cực kỳ chậm, chân nguyên hùng hậu ở Tử Phủ cứ như biển chết, không dậy nổi một con sóng, hoàn toàn yên lặng.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3089


“Quy tắc không gian ở đây không giống với Huyền Hoàng giới, chớ kinh hoảng, bình tĩnh lại là có thể cảm nhận được linh khí thiên địa ở đây!”

Giọng Phương Thiếu Vũ vang lên, nhưng hiệu quả không quá lớn, có vài người đã bị dọa phát sợ rồi.

Với độ cao như thế, nếu không có chân nguyên hộ thể, một khi rơi xuống đất, ngoại trừ Lâm Nhất thì toàn bộ đều biến thành thịt nhão. Ngay cả Lâm Nhất cũng không muốn thừa nhận nguy cơ bực này, có quỷ mới biết mặt đất có bao nhiêu cứng rắn.

Tốc độ rơi xuống của đám người cực nhanh, chẳng mấy chốc đã có người trực tiếp bốc cháy giữa không trung, lớn tiếng thét lên.

Rầm!

Đến khi đám người rơi xuống, người bị thiêu kia đã hóa thành tro, còn có một người thì ngã thành thịt nát. Chúc Thanh Sơn cùng Triệu Thần của Bắc Lăng Vực phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt. Phương Thiếu Vũ và Vũ Hạo Thiên thì hét lên một tiếng, có vẻ như cũng không đáng lo ngại.

Còn Lâm Nhất, chân nguyên ở Tử Phủ của hắn chỉ trì trệ trong khoảnh khắc, sau đó Thanh Tiêu kiếm quyết đã thuận lợi vận chuyển.

Hắn vững vàng đáp xuống đất, không làm kinh động dù chỉ là một hạt bụi.

Nguyệt Vi Vi cũng lượn lờ hạ xuống bên cạnh Lâm Nhất, lông vũ đỏ thắm, không hề có chút dấu hiệu bị thương. Khí tức ẩn giấu giữa hai hàng lông mày càng trở nên kh*ng b* khi bước vào khoảng không gian này, mang đến cho người ta cảm giác sâu không lường được.

Chẳng mấy chốc, sắc mặt mấy người Lâm Nhất không ngừng thay đổi.

“Nơi này… linh khí thiên địa không khỏi quá nồng đậm!”

Lâm Nhất cảm giác linh khí thiên địa ở đây dồi dào đến mức khoa trương, thoáng vận chuyển công pháp mà đã có không ít linh khí thiên địa dũng mãnh lao vào cơ thể thông qua lỗ chân lông.

Sau khi luyện hóa, chúng lập tức hóa thành chân nguyên cuồn cuộn, chảy tràn trong kinh mạch. Ánh mắt Lâm Nhất bất giác lóe lên tia khác thường.

So với đỉnh núi Huyền Hoàng thì linh khí nơi đây còn nồng đậm hơn rất nhiều, mà lại pha tạp, năng lượng hỗn loạn, thập chí có cả lực lượng Tinh Nguyên!

Lâm Nhất mở lòng bàn tay ra, lẳng lặng vận chuyển kiếm quyết, một luồng linh khí thiên địa lập tức bị hắn chộp lấy, hình thành một vòng xoáy năng lượng thuần túy trong lòng bàn tay hắn. Vòng xoáy kia nhanh chóng cô đọng, thậm chí thoáng có hình thái ban đầu của đan Tinh Nguyên.

Chỉ cần luyện hóa thêm chút nữa là có thể ngưng tụ thành một viên đan Tinh Nguyên hoàn chỉnh, bất kể là hiệu suất hay độ tinh khiết đều vượt xa đỉnh núi Huyền Hoàng.

Tuy nhiên…

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ngoài ra, hắn còn cảm nhận được ma khí cực kỳ nồng đậm trong không khí. Những… ma khí kia ẩn giấu trong tầng mây, lẳng lặng lan ra, không mang đến cho người ta cảm giác quá rõ ràng, nhưng nếu tính toán thì lượng ma khí này có hơi đáng sợ. Rất khó tưởng tượng được nếu những… ma khí này lắng đọng lại thì sẽ biến chất kinh khủng như thế nào.

“Đây hẳn là thiên lộ thứ 9!”

Phương Thiếu Vũ ngẩng đầu nhìn, ở nơi cuối tầm mắt có một vầng trăng tròn no đủ mà khổng lồ treo lơ lửng. Thấy mọi người tỏ vẻ khó hiểu, hắn ta bèn giải thích: “Ánh trăng ở mỗi một thiên lộ đều khác biệt, những thiên lộ khác đều là trăng tàn, chỉ có thiên lộ thứ chín mới thấy được trăng rằm”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3090: Đây là đang giáo huấn ta sao?


“Ngươi xác định đó là ánh trăng? Giờ hình như đang là ban ngày”.

Chúc Thanh Sơn nghi hoặc hỏi.

Phương Thiếu Huy mỉm cười nói: “Nơi này ngày đêm tương đồng”.

Quả nhiên, mọi người quay đầu nhìn thì thấy một vầng mặt trời chói mắt, tầng mây bên ngoài cũng loáng thoáng có ánh sao. Thậm chí, có một vài ngôi sao sáng không kém gì mặt trăng, mặt trời, giữa ban này có thể nhìn thấy cảnh này quả thật khiến người ta không khỏi ngạc nhiên.

Phương Thiếu Vũ trầm ngâm chốc lát, nói với vẻ suy tư: "Con đường thông thiên thứ chín ứng với Hoang Cổ Vực, nó là một trong Cửu Đại Chủ Vực thuộc Côn Luân Giới, nếu chúng ta biểu hiện tốt thì sẽ có cơ hội gia nhập tông môn hàng đầu của Hoang Cổ Vực".

Côn Luân Giới đương nhiên không chỉ có chín vực mà tổng cộng lên đến hàng vạn vực rộng lớn, nói là hàng vạn thì cũng chỉ là số ảo, trên thực tế con số còn vượt xa hơn rất nhiều lần.

Mỗi một vực lại còn bao la rộng lớn, gộp lại chung thì biên giới Côn Luân phải gần như vô tận, có điều vạn vực Côn Luân lấy chín vực làm chính, mà người đời thường gọi là Cửu Đại Chủ Vực. Ngoại trừ Cửu Đại Chủ Vực ra, vẫn còn rất nhiều nơi bí ẩn đầy rẫy nguy hiểm, không hề thua kém những vực chính kia.

Nhưng chỉ có Cửu Đại Chủ Vực mới có thể cho ra đời tông môn hàng đầu.

Con đường thông thiên, vạn giới tranh phong, có khả năng sẽ hạ xuống những vực chính, điều đó cũng đã may mắn hơn rất nhiều so với anh tài của đại thế bên kia.

Dường như Phương Thiếu Vũ biết không ít, ngay cả thông tin về Côn Luân cũng đã rất nhiều, đám người Lâm Nhất lại là lần đầu nghe được.

"Hắn ta nói không sai. Có điều đại thế Côn Luân không chỉ có Cửu Đại Chủ Vực".

Nguyệt Vi Vi đứng cạnh Lâm Nhất, khẽ nói.

Phương Thiếu Vũ nghe vậy bèn cười đáp: "Lời ta nói đương nhiên không sai, ở Huyền Hoàng Giới này, bàn về hiểu rõ con đường thông thiên thì không ai biết nhiều bằng người của Huyền Vực".

Nguyệt Vi Vi bật cười, chẳng muốn tranh cãi với hắn ta.

Sau khi đã quen với không gian nơi này, mọi người mới cùng nghỉ ngơi một lúc. Một lát sau, bọn họ mới mở mắt ra. Trong mắt đầy tinh quang không gợn sóng, trạng thái hiện tại của mỗi một người đều là đỉnh phong, thậm chí còn có cảm giác tu vi tiến bộ không ít.

Con đường thông thiên này quả thật không tầm thường, không chỉ dành để tu luyện thông thường mà còn có nhiều mặt tốt khó tưởng hơn ở Huyền Hoàng Giới.

"Cuộc tranh đấu vạn giới từ giờ trở đi xem như đã chính thức bắt đầu, tuy chư vị cũng xem như là nhân trung long phượng tại Huyền Hoàng Giới, nhưng đã đến đây thì hãy khiêm tốn một chút. Toàn bộ chư thiên vạn giới ở Huyền Hoàng Giới cũng chỉ miễn cưỡng được xếp ở bậc trung, thậm chí có khi không đến, kém xa những vực khác nơi đây rất nhiều".

Ánh mắt của Phương Thiếu Vũ đảo quanh mọi người một vòng, sau cùng lại dừng trước người Lâm Nhất: "Trước khi chưa tích lũy đủ thực lực, không nên gây thêm chuyện, cũng cố gắng đừng đụng đến đao kiếm, chỉ cần chuẩn bị tâm lý là được rồi".

Hắn ta biết, trong cuộc thi tranh suất đi, Lâm Nhất đã bộc lộ tài năng, liên tục chém chết hai người. Với tính tình này thì thú thật rất khó sống sót trong cuộc tranh đấu vạn giới này, thậm chí có khi còn gây thêm phiền phức cho bọn họ.

Nên biết, núi cao còn có núi cao hơn, nhẫn được thì vẫn nên nhẫn!

Đây là đang giáo huấn ta sao?

Lâm Nhất cảm thấy buồn cười, cũng lười phản ứng với ý của đối phương.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3091: "Ta không có ý kiến"


"Muốn đoàn kết thì cần phải có thủ lĩnh, nếu Phương huynh không ngại, chịu thiệt một chút nhé?", Triệu Thần đứng đầu bảng Bắc Lăng Vực đã ngầm hiểu ẩn ý trong lời của Phương Thiếu Vũ, lên tiếng nói trước.

Vũ Hạo Thiên luôn khoanh tay trước ngực yên lặng, cũng lên tiếng: "Triệu huynh nói không sai, đây là một nơi cá lớn nuốt cá bé, tàn khốc vô cùng. Thực lực Phương huynh cũng đủ để dẫn dắt bọn ta, bản thân cũng hiểu biết nhiều về con đường thông thiên, không làm thủ lĩnh thì còn ai làm được nữa?"

Phương Thiếu Vũ mỉm cười, từ chối cho ý kiến, ánh mắt lại nhìn về phía Chúc Thanh Sơn.

Hắn ta kể cho mọi người biết nhiều thông tin như vậy cũng không uổng công, trách nhiệm của thủ lĩnh rất lớn, nhưng lợi ích cũng đáng sợ không kém!

Chúc Thanh Sơn thản nhiên nói: "Ta nghe theo Lâm Nhất".

"Ta không có ý kiến".

Lâm Nhất tùy ý đáp, Phương Thiếu Vũ muốn làm lão đại thì cứ để cho hắn ta làm, bản thân hắn cũng không có ý tranh.

"Vậy thì ta sẽ cố gắng hết sức vậy".

Phương Thiếu Vũ cũng không thăm dò ý kiến của Nguyệt Vi Vi, trên người nữ tử tinh quái này luôn lộ ra khí tức vô cùng thần bí, làm hắn ta rất khó nắm bắt được.

Vừa nói hắn ta vừa lấy ra một tấm bản đồ từ trong túi đựng đồ.

Trong mắt đám người Lâm Nhất thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, khá lắm, ngay cả bản đồ của con đường thông thiên mà cũng có, đúng là Phương Thiếu Vũ này chuẩn bị rất đầy đủ.

"Trước khi trời tối, chúng ta phải đến di tích có Long Tượng canh giữ".

Phương Thiếu Vũ cất bản đồ vào, nhìn về một hướng, trầm ngâm nói: "Theo ta!"

Vì trong tay Phương Thiếu Vũ có bản đồ nên những người khác đều yên tâm để hắn ta dẫn đường.

Vù! Vù! Vù!

Mấy bóng dáng chợt vụt đi, đám người Chúc Thanh Sơn lần lượt đi theo, mọi người cũng có thể cảm nhận được trong những tầng mây vừa dày vừa nặng trên trời kia như đang ẩn giấu một loại ma khí quỷ dị nào đó. Không một ai biết được, giữa đêm ở nơi xa lạ này sẽ xảy ra những biến đổi gì, nên không một ai dám mạo hiểm cả.

Nguyệt Vi Vi đứng bất động, như có điều muốn nói.

Lâm Nhất cũng dừng lại, hắn đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, đoán được sau khi tiến vào con đường thông thiên, Nguyệt Vi Vi sẽ nảy ra vài ý tưởng.

Dẫu sao, nàng ta cũng là một thiên kiêu đến từ đại thế, nếu bản thân không có bí mật gì, chắc hẳn sẽ không liều mình mạo hiểm đến Huyền Hoàng Giới. Lúc ở Huyền Hoàng Giới, Lâm Nhất biết Nguyệt Vi Vi luôn di chuyển khắp các mật cảnh khác nhau, dường như nàng ta đang tìm kiếm thứ gì đó.

Khi đặt chân đến con đường thông thiên này rồi, có lẽ nàng ta vẫn tiếp tục tìm kiếm, chắc là một món bảo vật cực kỳ quan trọng đối với nàng ta.

"Lâm ca ca, ta muốn đi trước".

Nguyệt Vi Vi mỉm cười, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp sâu thẳm kia có chút không đành.

"Cô đi đâu, ta đi đó".

5820923-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3092: "Bảo trọng!"


Lâm Nhất không lên tiếng, chợt trong con ngươi thoáng hiện lên tinh quang, đột ngột xuất thủ.

Giữa lúc chớp nhoáng, hắn vọt đến trước mặt Nguyệt Vi Vi vung tay chưởng ra.

Oành!

Nguyệt Vi Vi mỉm cười dịu dàng, trông có vẻ chậm nhưng còn nhanh hơn tia chớp mà nhận lấy chưởng kia. Một tiếng oanh trời vang lên, đất đá bay mù mịt, Lâm Nhất không ngừng lùi lại ba bước, nhìn lại Nguyệt Vi Vi vẫn không mảy may nhúc nhích, chỉ có hai lọng tóc mái hai bên đang bay phất phới.

Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên, như có điều suy nghĩ.

Chưởng vừa rồi hắn đã dùng năm phần sức mạnh, chưa đụng đến kiếm ý, nhưng đột nhiên lại tập kích mà Nguyệt Vi Vi vẫn có thể tiện tay ngăn cản.

Thực lực của đối phương lúc này không kém mình là bao.

Lâm Nhất cũng không tiếp tục gò ép, trầm giọng nói: "Nếu cô bằng lòng kể, ta sẽ sẵn lòng nghe, trên con đường thông thiên này, bất kể ai là kẻ địch của cô thì cũng chính là kẻ địch của ta!"

Lời nói của hắn cũng không có quá nhiều tình cảm sâu sắc hay câu từ chao chuốt gì, có ở đây chẳng qua chỉ là quyết tâm pha lẫn sự ngang ngược mà ngắn gọn súc tích.

Kẻ nào là địch của cô, cũng chính là địch của ta!

Trong lòng Nguyệt Vi Vi khẽ lộp bộp, Lâm ca ca đã đoán được mình sẽ gặp chút phiền phức, phải rời đi một mình là vì không muốn liên lụy huynh ấy sao?

Có lẽ là vậy.

Nguyệt Vi Vi cười nói: "Lâm ca ca phải thật cẩn thận, một năm sau, cuộc tranh đấu vạn giới sẽ chính thức bắt đầu ở cuối thiên lộ. Trong một năm này, Lâm ca ca huynh phải vượt qua ít nhất hai lần kiếp Thiên Phách, nếu không thì rất khó nổi bật ở cuộc tranh đấu vạn giới".

"Bảo trọng!"

"Hì hì, nhóc con, phải nhớ những gì ta nói với ngươi đó".

Nguyệt Vi Vi trêu ghẹo ngựa Huyết Long trên vai Lâm Nhất rồi xoay người rời đi, toàn thân nàng ta là một bộ y phục đỏ bay phất phới như mây. Quay đầu lại khẽ mỉm cười, rồi nhanh chóng xoay người biến mất khỏi tầm mắt, hòa vào trong dãy núi nhấp nhô.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, lời của Nguyệt Vi Vi khiến hắn cảm thấy cấp bách, vẫn nên đơn độc đi trên con đường thông thiên này mới tốt.

Thực lực của hắn và đám người Phương Thiếu Vũ chênh lệch quá lớn, nếu cùng đồng hành chỉ làm vướng chân vướng tay.

Nhưng dù sao cũng cùng là người của Huyền Hoàng Giới, vẫn nên đợi bọn họ vững vàng hơn một chút rồi mình hãy rời đi vậy.

Một lúc sau, Lâm Nhất thong thả đuổi kịp đám người Chúc Thanh Sơn.

"Lâm Nhất, Nguyệt Vi Vi đâu?", Phương Thiếu Vũ quay đầu hỏi.

Những người khác cũng bất ngờ, sao chỉ có một mình Lâm Nhất đuổi theo, vừa rồi còn tưởng rằng hai người họ tách đoàn hành động.

"Đi rồi".

Thần sắc Lâm Nhất lạnh nhạt, không nói nhiều lời.

Phương Thiếu Vũ khẽ cau mày, thái độ nói chuyện với thủ lĩnh như vậy đó à, hắn ta bèn mỉa mai: "Lâm Nhất, nếu ngươi còn muốn đồng hành cùng bọn ta, nên bớt tỏ thái độ kiêu ngạo thì hơn. Nếu không rất dễ gặp phiền phức, bị người khác lấy mạng thì ta cũng không thể giúp ngươi được gì đâu".
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3093: "Hỏa Vân Phần Thiên Thủ!"


"Đúng rồi, ngươi nói rất đúng!"

Lâm Nhất lười tranh cãi với hắn ta, nhếch môi cười.

Cái tên này!

Phương Thiếu Vũ nổi giận không thôi, quay ngoắt đi không thèm để ý tới hắn nữa.

Đoàn người tiếp tục lên đường, năm bóng người mạnh mẽ lao đi như những mũi tên đến một cánh đồng hoang vu không một chút sự sống.

Khi sắc trời gần sập tối, đằng cuối tầm mắt cũng đã nhìn thấy được hình dáng một tòa thành trì. Hai mắt đám người Phương Thiếu Vũ sáng lên, quả nhiên nắm bản đồ trong tay thì dễ dàng hơn rất nhiều.

Sau nửa giờ, rốt cuộc cũng đã đến trước tòa thành trì này.

Nghiêm túc mà nói đây cũng không được tính là một tòa thành trì, nơi đây bốc lên mùi thô sơ hoang tàn, phải nói là thành trấn thì đúng hơn.

Tường thành trái lại được xây rất cao, bên ngoài thành có rất nhiều võ giả của những vực khác, tất cả cũng đang hướng về cửa thành giống như đám người Lâm Nhất.

Khi đến gần, lúc này bọn họ mới phát hiện có rất nhiều người đang tụ tập trước cổng thành, dường như họ đang bị ngăn lại ở bên ngoài.

"Để ta qua đó xem thử".

Phương Thiếu Vũ mặt không đổi sắc, lách mình đã chui tọt vào trong đám người hỏi dò tin tức.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, trên tường thành có một nhóm người đang đi dạo, cầm đầu đeo đầy trang sức. Cả người khoác một trường bào màu đỏ tươi, có thêu một hoa văn hình ngọn lửa rất lớn, trên y phục khảm nạm đầy vàng, nâng tầm giá trị của mấy người họ cao quý vô cùng.

Sau lưng mấy người họ còn có một nhóm y phục khác nhau, rõ ràng là người đến từ những giới vực khác.

Vèo!

Một tiếng xé gió vang lên, Phương Thiếu Vũ trở lại với vẻ mặt khó coi, trầm giọng nói: "Chỗ này đã bị một đám người đến từ Hỏa Vân Giới chiếm đóng, muốn vào thành thì phải nộp ba mươi viên nguyên đan, nếu không thì..."

"Nếu không thì sao?"

Chúc Thanh Sơn lên tiếng hỏi.

"Các ngươi đều biết quy tắc rồi, ta không cần lặp lại nữa, nếu ai không tuân thủ quy tắc, đừng trách Đường Nham ta lòng dạ độc ác!"

Ngay lúc này, một tên thanh niên mặc trường bào đỏ rực đứng trên tường thành lạnh lùng nhìn xuống nói. Trên người hắn ta tràn ngập khí tức cực kỳ cường hãn, tu vi rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Thiên Phách, chân nguyên vô cùng thâm hậu, mạnh hơn đám người Phương Thiếu Vũ và Vũ Hạo Thiên không ít.

Vũ Hạo Thiên cũng đã đạt đến tiểu thành Thiên Phách, nhưng khi so với người này, khí tức lại thua kém hơn rất nhiều. Hiển nhiên, nội lực của cả hai đều chênh lệch quá lớn, mặc dù vẫn chưa vượt qua kiếp Thiên Phách, nhưng chỉ bàn về tu vi thì không thể so sánh được.

"Hừ, đây là đất hoang, ai cũng có thể vào, ngươi là cái thá gì!"

Đường Nham vừa dứt lời, lập tức có người hừ lạnh, bay vọt lên đánh về phía hắn ta.

Nhưng khi người nọ vừa mới chạm chân trên tường thành, còn chưa kịp xuất thủ, liền có một bóng người đỏ rực vọt đến trước mặt.

"Hỏa Vân Phần Thiên Thủ!"
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3094: "Cứ vào thành trước đã"


Ngay lúc cấp bách, bỗng có một tia chớp huyết sắc xoẹt qua, bàn tay của Đường Nham đã dán sát lên ngực người nọ. Tiếng gào hét thảm thiết vang vọng, toàn b* ng*c người kia đều bị đốt thủng trong tích tắc, ngay sau đó, ngọn lửa lan ra nuốt trọn cả thân người.

Cơ thể người kia bị thiêu như một miếng sắt nung đến dần trở nên trong suốt, hiển nhiên đã chết bất đắc kỳ tử.

Đến khi thi thể kia hạ nhiệt mới rớt xuống, lúc này lửa trên mặt đất nháy bắt làn ra, bốc lên thành một bức tường lửa.

"Võ học Tạo Hóa thượng phẩm!"

Mọi người ở dưới đều chứng kiến cảnh tượng này, ánh mắt chợt sợ hãi không thôi, sắc mặt cũng đã trắng bệch.

Thảm quá, vừa chạm mặt đã chết, ngay cả mẫu xương cũng không còn.

Có được võ học Tạo Hóa cũng đã là một chuyện đáng kiêu ngạo, nhưng võ học Tạo Hóa của Hỏa Vân Giới lại còn mạnh đến khó tưởng.

Chẳng trách bọn họ lại có thể chiếm cứ tòa thành trì này, điều đó cũng không vô lý chút nào.

Lâm Nhất híp mắt, đây quả thực là khí tức của võ học Tạo Hóa thượng phẩm, nếu so với Thanh Tiêu Kiếm Quyết cũng không kém là bao. Dĩ nhiên, nếu kết hợp Thanh Tiêu Kiếm Quyết và Thanh Tiêu Thập Tam Kiếm lại, Hỏa Vân Phần Thiên Thủ này cũng chẳng là gì, vả lại, hình như người này cũng chưa tu luyện tới mức cao thâm.

Con đường thông thiên thật đúng là ngoạ hổ tàng long, vừa mới bắt đầu mà lại đụng phải giới vực lớn mạnh như vậy rồi.

Phương Thiếu Vũ và Triệu Thần rõ ràng đã bị dọa, thực lực của người xuất thủ kia không thua kém bọn họ, nhưng chỉ vừa chạm mặt đối phương đã thua thảm.

Ánh mắt của Vũ Hạo Thiên lại không ngừng lóe lên, dường như cũng bị loạt cảnh tượng trước mắt làm cho kinh động.

Nhìn thấy đám người phía dưới đã bị mình làm chấn động, trong mắt Đường Nham thoáng đắc ý, cười lạnh nói: "Đừng nói ta là người không biết phải trái, các ngươi cũng có thể chọn không vào thành, nhưng có điều, con đường thông thiên về đêm, ma khí ngùn ngụt, yêu thú hoành hành, không có Long Tượng trấn thủ thì đừng nói là tu luyện, có thể giữa được cái mạng quèn hay không cũng rất khó nói rồi, khà khà".

Trời càng tối, mọi người dần cảm nhận rõ ma khí trong không khí nhiều hơn.

Linh khí thiên địa dồi dào của ban ngày giờ tiêu tán đâu mất, ma khí đang dần lan rộng và chiếm lấy hết thảy.

Ở dãy núi lờ mờ đằng xa, có một cặp mắt hung bạo tỏa ra tia khát lạnh. Tất cả mọi thứ khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ bất an và sợ hãi con đường thông thiên về đêm.

Tuy ba mươi viên đan Tinh Nguyên cũng khá nhiều, nhưng mang ra so với cái mạng nhỏ thì vẫn còn chấp nhận được.

"Cứ vào thành trước đã".

Vẻ mặt Phương Thiếu Vũ như đưa đám, trầm ngâm nói: "Tạm thời cứ nhẫn nại đã, ở đây cũng chỉ là vùng rìa của con đường thông thiên, chúng ta còn thời gian một năm nữa. Một năm này cũng đủ để chúng ta tìm thấy được cơ duyên, đến khi tới cuối thiên lộ, sẽ tính sổ với đám người này sau vậy".

Lâm Nhất bật cười không thành tiếng, Phương Thiếu Vũ này thật đúng là ngây thơ.

Nhẫn một thời gian đã đành, lại còn nghĩ nhẫn đến cả một năm trời, có khác gì đi làm con cháu nhà người ta đâu. Vả lại, đừng nói hắn ta nghĩ rằng thật sự nộp ba mươi viên đan Tinh Nguyên là có thể vào thành yên ổn đấy chứ.

Ánh mắt Đường Nham đứng trên tường thành như rắn độc, nhìn những người đang nộp đan Tinh Nguyên để được vào thành mà miệng không khỏi khép lại nụ cười dữ tợn.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3095: "Thiên địa nguyên khí thật ngào ngạt!"


Đám người đứng bên cạnh cũng cười với vẻ bất thiện, ánh mắt cứ như đang nhìn một đám gia súc vậy.

"Hỏa Vân Phần Thiên Thủ này không thể so được với thân pháp của mình, nhưng lực sát thương thật sự rất lớn..."

Lâm Nhất xuôi theo dòng người đi về phía trước, trong lòng thầm tính toán. Ở tình huống không dùng đến kiếm ý, chính hắn khi muốn đánh một người tan thành tro bụi, dường như không thể nào làm được. Hỏa Vân Phần Thiên Thủ của Đường Nham còn chưa đạt đến tiểu thành vậy mà lại dễ như trở bàn tay.

Hỏa Vân Phần Thiên Thủ!

Lâm Nhất thì thầm mấy tiếng, lại ngẩng đầu nhìn Đường Nham trên tường thành vừa quay người vào thành với đám người kia.

Nhưng khi Lâm Nhất nhìn mặt hững hờ của những người đang thu ba mươi viên đan Tinh Nguyên, hắn như có điều suy nghĩ, e rằng chuyện này không đơn giản như vậy.

Sau khi vào thành, mọi người rõ ràng cảm nhận được linh khí thiên địa trong không khí đã thuần khiết hơn rất nhiều. Thậm chí trong không khí còn pha lẫn tinh nguyên, tất cả đều được ngưng tụ không một chút tạp chất, còn ma khí thì gần như không chút tồn tại.

Lâm Nhất đảo mắt nhìn một vòng, ánh mắt quét qua rất nhiều mái hiên thấp, rồi dừng lại trên cột đá ngay ở trung tâm thành.

Bên ngoài cột đá có quấn một pho Long Tượng, Long Tượng giản dị lộ ra khí tức cổ xưa, nhìn từ đằng xa giống thân một con rồng đang quấn quanh cột đá rất chân thực, đầu rồng vừa khéo cuộn tròn ở trên đỉnh cột đá.

Tượng rồng cổ xưa tỏ ra uy nghiêm cực lớn, uy áp của nó khuếch tán ra giống như một cái lồng chụp xuống thành trì vậy.

Linh khí thiên địa trong thành có thể ngăn cách được sương mù ma khí, e rằng điều này cũng có liên quan đến việc tinh luyện khí tinh nguyên.

"Thiên địa nguyên khí thật ngào ngạt!"

"Quả nhiên dễ chịu hơn ở ngoài thành rất nhiều, đúng là sự khác nhau giữa thiên đường và địa ngục mà".

"Nói như thế, có nộp ba mươi viên đan Tinh Nguyên cũng không lỗ vốn rồi, chỉ cần vài đêm là đã có thể luyện hóa lại được".

Khuôn mặt của võ giả các giới vực khi được vào thành đều lộ vẻ vui mừng, sáng sủa hơn vẻ mặt không tình nguyện lúc còn ở ngoài rất nhiều.

Ken két!

Chỗ ở trong thành cũng khá đơn sơ, có rất nhiều cửa sổ đang mở, người đứng sau cửa sổ nhìn người mới đến với biểu tình tương đối phức tạp. Có kẻ thì như cười trên nỗi đau của người khác, có người lại khẽ lắc đầu, người thì không ngừng cười khẩy, nhưng nhìn chung khuôn mặt người nào người nấy cũng đều rất kỳ quái.

Tuy thành trì đơn sơ nhưng trái lại rất nhiều chỗ ở, đám người Lâm Nhất dễ dàng tìm được chỗ nghỉ chân.

Sắc mặt như đưa đám của Phương Thiếu Vũ đã đỡ hơn rất nhiều, thần sắc trong mắt đã khôi phục hào quang, cười nói: "Con đường thông thiên, vạn giới tranh phong, từ giờ trở đi xem như chính thức bắt đầu. Điều quan trọng nhất hiện tại là chúng ta phải đứng vững đã, tận lực tích lũy nội lực đầy đủ, sau đó tấn thăng lên cảnh giới Thiên Phách, nếu không thì rất khó tranh đoạt cơ duyên và bảo tàng".

5820927-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3096: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"


Hiển nhiên là phải chuẩn bị thật tốt, tích lũy tinh nguyên thật nhiều, hết thảy đều vì tấn thăng lên Thiên Phách!

"Cứ tạm ở đây đã, ta nói trước, nên nhẫn thì nhẫn, chịu thiệt một chút cũng không sao. Cố gắng không được xảy ra xung đột với đám người Hỏa Vân Giới kia..."

Nhắc tới Hỏa Vân Giới, trong mắt Phương Thiếu Vũ thoáng hiện rõ vẻ kiêng kỵ, đương nhiên là do cảnh tượng kia đã tạo thành ấn tượng sâu sắc với hắn ta.

Tu vi và thực lực của anh tài kia không thua kém hắn ta là bao, nhưng vẫn không chống đỡ nổi một chiêu của Đường Nham, tên kia quả thật mạnh đến mức khó tưởng.

"Lâm Nhất, hẳn là ngươi hiểu ý ta đúng không?"

Phương Thiếu Vũ nhướng mày, tầm mắt rơi vào trên người Lâm Nhất, những người khác cũng đều quay sang nhìn theo. Ngay cả trên mặt của Vũ Hạo Thiên cũng lộ ra vẻ nghiền ngẫm ít thấy.

Lâm Nhất hơi ngẩn ra, trong lòng buồn cười, tên Phương Thiếu Vũ này sợ mình gây phiền phức cho hắn ta đến vậy sao.

Đường đường là người đứng đầu bảng Huyền Vực, còn phải e sợ đến mức này, thật đúng là một chuyện lạ. Nếu như đối phương biết được mình có hứng thú với võ học Tạo Hóa của Hỏa Vân Giới, không biết biểu tình sẽ đặc sắc đến mức nào nữa.

Lâm Nhất không trả lời đối phương, chỉ nhắc nhở: "Các ngươi không nhận ra ánh mắt của đám người nhìn chúng ta lúc mới vào thành rất kỳ quái sao?"

"Đúng là có hơi là lạ".

"Nhìn đến nỗi muốn ngứa người, chẳng qua lúc đó mãi mê đắm chìm thiên địa linh ngào ngạt trong thành mà quên bén đi mất".

Chúc Thanh Sơn và Triệu Thần hơi biến sắc, lần lượt mở miệng nói.

Phương Thiếu Vũ suy nghĩ chốc lát, trầm ngâm nói: "Đúng là có hơi kỳ lạ, Thanh Sơn, huynh đi với ta tìm hiểu tin tức, còn lại đừng vội quay lại".

Không lâu sau, Chúc Thanh Sơn và Phương Thiếu Vũ đã trở lại, chẳng qua sắc mặt của hai người họ rất khó coi.

Chúc Thanh Sơn vốn đeo nửa miếng mặt nạ nên không nhìn rõ lắm, nhưng sắc mặt của Phương Thiếu Vũ thì hoàn toàn không chỉ đơn giản là khó coi.

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Trong lòng Triệu Thần lộp bộp, cảm thấy không ổn.

Sắc mặt Phương Thiếu Vũ trắng bệch, há mở miệng mấy lần nhưng vẫn chưa thốt ra được nửa chữ.

Chúc Thanh Sơn lạnh giọng nói: "Đám khốn kiếp kia xem chúng ta như gia súc, bắt mỗi một người chúng ta phải nộp một ngàn viên đan Tinh Nguyên mới có thể ra khỏi thành. Nếu không được mà tự ý rời đi, thấy một người là giết một người!"

Triệu Thần nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu, cả người run lên, cảm giác đầu hơi choáng váng.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3097: Đêm nay chúng ta lập tức rời đi!",


Một ngàn viên đan Tinh Nguyên á, cho dù bản thân không tu luyện, thì muốn luyện một ngàn viên đan Tinh Nguyên thì ít nhất cũng phải nửa tháng. Còn nếu không có tu luyện võ học Tạo Hóa, thời gian còn cần phải gấp đôi, muốn tích lũy đủ nội lực để tấn thăng lên Thiên Phách không biết còn phải đợi đến khi nào.

"Không thể ở đây được, đêm nay chúng ta lập tức rời đi!", Triệu Thần tỉnh táo lại, trầm giọng nói.

Phương Thiếu Vũ lắc đầu, thở dài nói: "Không thể, Hỏa Vân Giới xem như đứng đầu trong các giới vực trung đẳng, nội lực thâm hậu hơn Huyền Hoàng Giới của chúng ta rất nhiều. Số người vào con đường thông thiên cũng phải hơn ba mươi người, bọn họ cũng đã chiếm đóng hết bốn năm thành trì tương tự nơi chúng ta đang đứng. Đường Nham mà ban ngày chúng ta gặp còn chưa phải là người mạnh nhất Hỏa Vân Giới".

"Trên Long Tượng ở trung tâm thành còn có một người gọi là Nam Cung Hạ. Sẽ có một nửa số lượng đan Tinh Nguyên được nộp rơi vào tay người này, người này bế quan dài hạn, thực lực sâu không lường được, chưa bao giờ có người tận mắt thấy hắn ta xuất thủ. Chỉ có một lần... Người mạnh nhất của mười giới vực muốn liên thủ g**t ch*t người này, mười người nọ đều tu luyện võ học Tạo Hóa, lại nhẫn nhịn rất lâu, đợi đến sau khi tấn thăng lên Thiên Phách mới ra tay".

"Nhưng, kết quả là toàn bộ đều bỏ mạng, còn chết như thế nào thì không một ai biết cả, chỉ là sáng ngày hôm sau, trên tường thành treo liền mười cái thi thể không đầu. Từ đó về sau, không có bất kỳ ai dám nảy sinh ý tưởng gì nữa..."

Trừ chuyện này ra, theo lời Phương Thiếu Vũ nói, đám người Hỏa Vân Giới này cũng không phải một mực chèn ép tàn bạo. Bọn họ có một đám tay sai, tuần tra ngày đêm trên tường thành, cứ nghĩ người của Hỏa Vân Giới ít có thể chạy trốn nhưng đó cũng là chuyện không thể.

Tường thành là vùng cấm địa, ai dám đến gần liền g**t ch*t không cần luận tội.

Sau khi Phương Thiếu Vũ nói xong, mọi người đã có thể hiểu được vì sao sắc mặt hắn ta lại khó coi như vậy.

Quả nhiên... Vẻ mặt Lâm Nhất không hề bất ngờ chút nào, sớm đã liệu suy nghĩ của đám người Phương Thiếu Vũ quá ngây thơ rồi.

Vạn giới tranh phong, cá lớn nuốt cá bé!

Nếu không có quy tắc, chắc chắn quả đấm của người nào lớn người đó chính là chân lý, không chèn ép đến chết quyết không từ bỏ.

Yên lặng một lúc, Lâm Nhất dẫn đầu quay lại chỗ ở của mình.

Chỗ ở hoàn toàn là được chất lên từ nham thạch tạo thành một cái nhà đá, đơn sơ xù xì, chỉ có ở trung tâm thành mới có những ngôi nhà tương đối khá khẩm hơn. Nhưng tất cả đều bị Hỏa Vân Giới và đám tay sai chiếm hết, người ngoài đừng có mơ tưởng.

Màn đêm ngoài cửa sổ mờ mịt, vầng trăng tròn hoàn mỹ dưới tác động của ma khí tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Bầu trời được điểm xuyết những vì sao, màn đêm thăm thẳm của con đường thông thiên dường như có thể nuốt chửng hồn phách.

Ngựa Huyết Long đang ngồi xếp bằng bên trong nhà tu luyện công pháp mà Nguyệt Vi Vi giao cho nó. Sau khi bắt đầu tu luyện công pháp chí thánh của Yêu tộc, tên nhóc con này đã trở nên điềm đạm hơn rất nhiều, giống như im lặng mà trải qua một cuộc lột xác vậy.

Lâm Nhất cũng rất mong đợi, không biết sau khi tên nhóc con này tu luyện thành công thì sẽ có bộ dáng gì.

Vèo!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3098: Cực hạn của mình thì ở đâu?


Thân hình Lâm Nhất chợt lóe, im hơi lặng tiếng rời khỏi nhà đá, hắn thu lại khí tức im lặng mà bước đi trên mái nhà. Không bao lâu đã đến gần giữa thành, nhìn thấy được pho Long Tượng hoàn chỉnh, Long Tượng vờn quanh cột đá còn nguy nga hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn, ở phía dưới cùng long trảo có một bóng người đang ngồi xếp bằng.

Hắn ta đã bị long trảo bao vây, không cách nào thấy rõ khuôn mặt, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy được bóng người.

Nam Cung Hạ!

Không nghi ngờ chút nào, người này chính là Nam Cung Hạ trong lời Phương Thiếu Vũ nói, sự hiện diện của người này trong tòa thành trì là sự tồn tại kinh khủng không khác một vị thần.

Chưa có bất kỳ ai nhìn thấy được diện mạo chân chính mà luôn chỉ nghe đến tiếng ác của hắn ta, nên cũng không quá khó hiểu việc hắn ta đã gieo rắc trong lòng mọi người một hạt giống đáng sợ.

Nếu đám người Phương Thiếu Vũ ngay cả Đường Nham còn không thể thắng được, vừa nghĩ đến một người còn lợi hại hơn Đường Nham thì khó trách sẽ bị sa sút tinh thần, trở nên không còn chút ý chí chiến đấu nào.

Vị trí của long trảo không quá cao, tầm khoảng một phần ba cột đá, nhưng khí tức của bóng người ẩn nấp trong đó hết sức kinh khủng.

Đúng là mạnh hơn rất nhiều so với Đường Nham gặp lúc vừa vào thành, hoàn toàn không phải một cao thủ đơn giản.

Ồ?

Trong mắt Lâm Nhất chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, tu vi của Nam Cung Hạ này vậy mà là Bán Bộ Thiên Phách.

Với số lượng đan Tinh Nguyên khổng lồ mà đám người Hỏa Vân Giới thu thập trong thành, cho dù không rơi vào tay hắn toàn bộ nhưng cũng đủ để hắn ta tấn thăng lên Thiên Phách rồi mà.

Vì sao vẫn là Bán Bộ Thiên Phách?

Hắn ta đang thăm dò cực hạn!

Trong lòng Lâm Nhất thoáng chốc đã có câu trả lời, Bán Bộ Thiên Phách nhất định sẽ có cực hạn, cường độ luyện thể, phẩm cấp công pháp, tất cả đều quyết định cực hạn lớn hay nhỏ.

Nhưng không phải bất cứ ai cũng có thể tu luyện tới cực hạn, thứ nhất là thiếu tài nguyên, thứ hai là thiếu kiên nhẫn.

Người này đã thu thập nhiều đan Tinh Nguyên như vậy mà vẫn chưa tấn thăng lên Thiên Phách, có lẽ cực hạn đã vượt xa người thường rồi. Có điều nhìn hô hấp hiện tại, Nam Cung Hạ này cũng đã sắp đạt đến cực hạn, không bao lâu nữa sẽ tấn thăng Thiên Phách mà thôi.

Tích lũy nhiều đan Tinh Nguyên như vậy, tu luyện Bán Bộ Thiên Phách đến cực cảnh, một khi tấn thăng Thiên Phách thì không biết kinh khủng đến mức nào nữa.

Cực hạn của mình thì ở đâu?

Vẻ mặt Lâm Nhất vẫn dửng dưng như thường, cũng không vì thăm do được đối phương thật hư ra sao mà gợn sóng, tự hỏi trong lòng rồi âm thầm trở về không tiếng động.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 3099: Thông Linh thật tốt mới được"


Trong nhà đá.

Lâm Nhất ngồi xếp bằng cùng lúc vận dụng Thanh Tiêu Kiếm Quyết và Tử Diên Kiếm Quyết, nháy mắt, linh khí thiên địa cuồn cuộn tràn ngập như hồng thủy trót vào trong cơ thể.

Nhìn bao quát con đường thông thiên, người có thể đồng thời tu luyện hai đại công pháp duy chỉ có hắn mà thôi.

Vả lại còn có hai môn Kiếm Quyết, một môn là võ học Tạo Hóa thượng phẩm, môn còn lại là Tử Diên Kiếm Quyết hoàn toàn không thua kém gì môn trước. Đồng thời tu luyện hai đại Kiếm Quyết, chưa bàn đến Lâm Nhất còn luyện hóa được chiến thể Thương Long của Long Viêm, vậy cực hạn Bán Bộ Thiên Phách của hắn ở đâu, chính hắn cũng không rõ.

Ít ra, lấy Nam Cung Hạ mà so với hắn, cũng giống như sông lớn so cùng đại dương, mênh mông xa tít chân trời.

Chớp mắt, đã bốn ngày trôi qua.

Trong cơ thể Lâm Nhất chợt vang lên một tiếng kiếm âm kinh thiên, Thanh Tiêu Kiếm Quyết đã tấn thăng lên tầng thứ bảy, thân cây lưu ly màu xanh của bảo ngọc vùng Tử Phủ đã sinh trưởng đến hai mươi mốt nhánh cây. Vẫn trụi lủi không có một chiếc lá nào, nhưng phong mang của nhánh cây lại ngưng luyện gấp mấy lần, mỗi một nhánh cây giống như là một chuôi bảo kiếm tuyệt thế.

Ánh sáng màu xanh lấp lánh ẩn chứa ý chí Phong Lôi khiến người khác phải run sợ, hiện tượng này hoàn toàn do kiếm khí Phong Lôi ngưng luyện mà tạo thành Thanh Tiêu Bảo Thụ, kiếm khí vô địch trên từng cành từng tán đều có thể chém vỡ hư không.

Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, tròng mắt sâu hiện lên điện quang, rõ ràng chỉ là công pháp tấn thăng được một tầng, nhưng lại khiến cho người khác có cảm giác giống như thú dữ hoang dã thượng cổ thức tỉnh vậy.

Chân nguyên màu xanh trong kinh mạch như dung nham lôi đình đang dịch chuyển, dung nham vốn chảy rất chậm, nhưng dưới sự gia trì đã ngùn ngụt dâng trào như tuấn mã phi.

Ầm ầm!

Ý thức Lâm Nhất khẽ động, chân nguyên Thanh Tiêu ồ ạt hào hùng giống như vạn mã phi nhanh, khuấy động giang hà, trong cơ thể tràn ngập sức mạnh, cứ như tùy lúc có thể bùng nổ vậy,

"Đến tầng bảy rồi, Thanh Tiêu Kiếm Quyết cuối cùng cũng đã lột xác, cũng nên lĩnh hội kiếm ý Thông Linh thật tốt mới được".

Lâm Nhất vẫn chưa thỏa mãn khi thực lực tăng vọt do đột phá Kiếm Quyết, vẻ mặt bình tĩnh kia của hắn làm người khác tức muốn lộn ruột.

Mà tại thành trì ở rìa con đường thông thiên được kiểm soát bởi Hỏa Vân Giới, mắt thấy sắp đến ngày thu thập một ngàn viên đan Tinh Nguyên, có một dòng chảy ngầm đang âm thầm dâng trào.

Kiếm ý Thông Linh vĩnh viễn là chỗ dựa lớn nhất của Lâm Nhất.

Càng không cần bàn đến kiếm ý hiện tại của hắn, đã vượt xa không chỉ còn là Thông Linh đơn giản như vậy nữa, vừa có ý cảnh bất diệt, lại thêm kiếm uy Thương Long cuồng bạo. Chỉ cần dung hợp lại ba loại này thì kiếm ý Thông Linh của hắn dù có chống lại những ý chí võ đạo nhị phẩm đỉnh phong khác cũng đã có ưu thế áp đảo hơn nhiều.

Trong nhà đá, sau khi Thanh Tiêu Kiếm Quyết tấn thăng lên tầng bảy, Lâm Nhất bèn ở trong phòng hoạt động đơn giản.

Ầm! Đùng! Đùng!
 
Back
Top Dưới