Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2100: Cơ Vô Dạ!


Lâm Nhất siết chặt năm ngón tay, cảm nhận lực lượng mãnh liệt trong quyền mang, có cảm giác không chân thực lắm.

Nhớ trước khi vào biển Trăng Khô, hắn chỉ mới có cảnh giới Âm Huyền viên mãn đỉnh phong, bây giờ đã đạt tới Dương Huyền đại thành vô cùng đáng sợ rồi.

Chủ yếu vẫn nhờ vào hai kỳ vật là nước Huyền Âm và hoa Hoả Ngục cùng với cơ duyên của hắn.

Nếu không liên tục đại chiến, liên tục chiến thắng, thiên tài địa bảo những ngày qua cũng sẽ không phát huy tác dụng nhanh như thế.

Nhờ liên tục giao thủ kịch liệt thế này mới phát huy được hiệu quả của kỳ ngộ trước thời hạn.

Nên đi rồi!

Lâm Nhất thôi suy nghĩ, nét mặt nghiêm túc, đồng thời cũng có vẻ mong đợi.

Không biết ai sẽ chờ đợi hắn trong tầng chín của mộ cung đây.

Là một người hay rất nhiều người, tất cả đều không biết được.

Thông qua sát hạch cuối cùng này, lại tiến lên một bước nữa sẽ là nơi truyền thừa Tinh Quân ở tầng chín mộ cung.

Dù là ở cổ vực Nam Hoa cũng rất ít có cường giả cảnh giới Tinh Nguyên, thậm chí có tồn tại Tinh Quân hay không cũng khó nói được.

Chỉ có những thế lực cấp bá chủ kia mới có thể đoán được, có lẽ có trưởng lão thái thượng có thể đạt tới cảnh giới này.

Không cần nhiều lời cũng có thể hiểu được sức mạnh của Tinh Quân, càng không nói đến Tinh Quân thượng cổ.

Chỉ cần tiến thêm một bước là sẽ có thể đến trung tâm của mộ cung này, đi tơi nơi Tinh Quân thượng cổ toạ hoá.

Với Lâm Nhất, đây rõ ràng là một chuyện khá lớn lao, cường giả chân chính dù đã chết nhiều năm cũng sẽ khiến người ta kính sợ.

Hắn hít sâu một hơi, đẩy cửa điện.

Trời đất quay cuồng, Lâm Nhất cảm thấy người mình như bị kéo dài vô hạn, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Đến khi tầm nhìn khôi phục, ý thức rõ ràng, Lâm Nhất phát hiện mình vừa rơi xuống một mặt hồ vừa lạnh lẽo vừa yên tĩnh, trên đầu là tinh không đen nhánh sâu thẳm.

Trống vắng tịch mịch, suy nghĩ bay xa.

“Đây là tầng chín của mộ cung sao?”

Lâm Nhất ngẫm nghĩ, cảm thấy tầng chín mộ cung này thật giống như tách biệt với mộ cung, là một không gian khác.

Không giống một vài ngôi mộ trong tưởng tượng của hắn hoặc hắn đã từng đi qua.

Trước mắt là một cái hồ không nhìn thấy bờ, ngoài tinh không sâu thẳm trên đầu và nước hồ lạnh lẽo thì không còn gì đặc biệt nữa.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, ở giữa hồ dường như có một bóng người.

Lâm Nhất ngẫm nghĩ một lát, sau đó chậm rãi đi trên mặt hồ, người ở phía xa đang cúi đầu nhìn bóng ngược trong hồ. Khi hắn từng bước đến gần, cảm xúc bất an cũng dâng lên trong lòng.

Khi hoàn toàn thấy rõ người đến, trong mắt Lâm Nhất không khỏi lộ vẻ khác lạ.

Cơ Vô Dạ!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2101


Huyết Thủ Đồ Tể, Cơ Vô Dạ!

“Là ngươi?”

Cơ Vô Dạ ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Nhất, trong mắt hắn ta có ánh sáng kỳ lạ loé lên, còn rõ ràng hơn cả Lâm Nhất.

Nhưng sau sự ngạc nhiên, hắn ta chợt nở nụ cười, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta không rét mà run.

Cơ Vô Dạ vẫn chưa quên Lâm Nhất đã từng làm gì hắn ta ở trước cổ mộ Tinh Quân.

Một tên ranh không biết từ đâu nhảy ra lại dám chống đối hắn ta, khiến hắn ta gần như mất hết mặt mũi.

Ngay cả Diêm Không vừa thua trong tay hắn ta cũng lấy nó ra giễu cợt hắn ta.

Nếu đối phương không chết, tiếng xấu Huyết Thủ Đồ Tể của hắn ta sẽ mất sạch, trở thành một trò cười.

Lâm Nhất bình tĩnh đảo mắt nhìn, không còn người nào khác nữa.

Dường như người thật sự thông qua sát hạch vòng thứ chín chỉ có hắn và đối phương. Những người khác hoặc là thua trong lúc sát hạch, hoặc là phải chém giết, sau khi thua sẽ bị loại luôn.

Nhưng truyền thừa của Tinh Quân ở đâu?

Hình như không thấy Thiên Tinh Châu quan trọng nhất đâu cả.

Vào lúc hai người đang thấy khó hiểu, tinh không đen kịt sâu thẳm trên đầu đột nhiên sáng lên. Một bầu trời sao rộng lớn xuất hiện tựa như giấc mơ, có một ngôi sao sáng tựa nhật nguyệt lơ lửng trên đầu hai người, tản ra ánh sáng chói mắt.

Trong mắt bọn họ đều có ánh sao sáng lên.

“Sát hạch vòng thứ chín chính thức bắt đầu, tất cả lối đi đóng kín, dưới tinh không này, ai là người thắng cuối cùng, người đó sẽ có được tất cả những gì mình muốn”.

Bên tai hai người vang lên một giọng nói vô cùng xa xăm, lạnh lùng mà không có chút tình cảm, rõ ràng là chủ nhân của ngôi mộ này để lại.

Vào lúc giọng nói vang lên, tinh không hoàn toàn được thắp sáng, hồ dưới chân hai người như chiếu rọi ánh sao đầy trời.

Bọn họ như đang đứng trong bóng của tinh không, rất kỳ diệu.

Cùng lúc đó, bên bờ biển Trăng Khô, trưởng lão và đệ tử của các tông môn lớn cũng nhìn thấy tình cảnh vô cùng ngạc nhiên.

Bầu trời đột nhiên tối lại, chỉ có bầu trời sao ở trung tâm biển Trăng Khô tản ra ánh sáng chói mắt, đứng ở một nơi xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Vào lúc mọi người đang rất ngạc nhiên, trong tinh không rộng lớn đột nhiên xuất hiện bóng dáng của Lâm Nhất và Cơ Vô Dạ.

Tình cảnh chấn động như thế lập tức khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

“Tranh đoạt Thiên Tinh Châu sắp bắt đầu rồi!”

“Thật không thể tưởng tượng nổi tinh châu mà Tinh Quân thượng cổ toạ hoá để lại có thể che đi tất cả ánh sáng khác như thế. E rằng sau khi có kết quả, toà cổ mộ Tinh Quân này sẽ hoàn toàn huỷ diệt”.

“Quá tàn khốc, có biết bao nhiêu người tiến vào biển Trăng Khô như thế chỉ vì cổ mộ Tinh Quân này. Nhưng cuối cùng chỉ còn lại có hai người…”

“Cơ Vô Dạ còn coi được, Lâm Nhất này mới thật sự khiến người khác bất ngờ”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2102: Lâm Nhất thì quá mất mặt


Rất nhiều người đứng ở bên biển Trăng Khô lập tức tỏ vẻ hưng phấn, rõ ràng không ngờ rằng có thể chính mắt nhìn thấy Lâm Nhất và Cơ Vô Dạ giao thủ.

Dù lúc trước mọi người đều đoán được Lâm Nhất đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc, nhưng không tận mắt nhìn thấy, ít nhiều gì cũng hơi tiếc nuối.

Bây giờ Tinh Quân thượng cổ với thực lực mạnh mẽ đến mức đáng sợ kia tạo ra dị tượng như thế, mỗi một người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Bọn họ sẽ tận mắt nhìn thấy Thiên Tinh Châu mà Tinh Quân thượng cổ để lại sẽ thuộc về ai.

Chiến đấu một lần nữa, rốt cuộc là Cơ Vô Dạ có thể giữ được danh dự hay Lâm Nhất lội ngược dòng thành công, sẽ nhanh chóng được công bố.

Chỉ nghĩ thôi đã khiến mọi người cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

“Đám người này đang nghĩ gì thế? Vẫn ảo tưởng Lâm Nhất có thể thắng được Cơ Vô Dạ sao, thật ngây thơ…”, Tạ Vân Kiều khẽ cau mày, lạnh lùng nói.

“Đến cuối cùng có thể kiên cường không quỳ xuống cầu xin đã đủ để kiêu ngạo rồi. Cơ Vô Dạ đứng thứ ba bảng ngoài, Huyết Thủ Đồ Tể đâu chỉ là hư danh!”

Nét mặt của Tần An và Bùi Nhạc cũng rất lạnh lùng.

Dù là Diêm Không thua trong tay Cơ Vô Dạ cũng tỏ vẻ khinh thường, cười châm chọc: “Trận chiến không có bất ngờ cũng đáng được mong đợi như thế sao?”

Không chỉ những thiên tài trong mười người mạnh nhất của bảng ngoài, mà cả mấy người nhóm Quách Húc, Dương Phàm trên bảng Long Vân cũng không cho rằng Lâm Nhất sẽ chiến thắng.

Hoặc nói đúng hơn là không hy vọng Lâm Nhất chiến thắng.

Lâm Nhất bây giờ nhìn như đang khiêu chiến một mình Cơ Vô Dạ, nhưng thực tế là đang khiêu chiến toàn bộ bảng Long Vân bốn năm trước.

Quần Long thịnh yến, bốn năm một lần, chỉ cần là người có thể lên bảng, không ai không nổi tiếng cả Nam Vực. Danh tiếng như thế, gần như không ai không biết, hạng càng cao càng có tiếng tăm.

Bốn năm qua, những thiên tài trong bảng là bọn họ đi đến đâu cũng được mọi người chú ý, vô cùng chói mắt.

Không ai muốn mất đi ánh sáng này, ai cũng không cam lòng bị nhân tài mới nổi thay thế.

Nếu Cơ Vô Dạ bị Lâm Nhất đánh bại, chắc chắn bọn họ sẽ thấy không cam lòng, không ai muốn chịu đựng cảm giác sợ hãi khi bị thay thế cả.

Đặc biệt là mười người mạnh nhất trên bảng ngoài như Tạ Vân Kiều, thua Cơ Vô Dạ bọn họ có thể chấp nhận được, đối phương vốn có danh tiếng lẫy lừng, cũng là thiên tài xuất chúng trong bảng.

Nhưng thua bởi tiểu tử không biết từ đâu chui ra như Lâm Nhất thì quá mất mặt.

Biết bao nhiêu thiên tài của bảng Long Vân tập trung ở nơi này, cuối cùng lại để Lâm Nhất cướp đi Thiên Tinh Châu.

Không chỉ bị vả mặt mà cái tát này còn rất vang dội nữa.

Mấy người đều có vẻ đang khinh thường, khẳng định rằng Lâm Nhất chắc chắn sẽ thua. Nhưng sâu trong lòng lại căng thẳng hơn bất cứ ai.

“Sư tỷ, ta hơi sợ…”

Bên phía thư viện Thiên Phủ, nét mặt Liễu Vân Yên nặng nề, nàng ta yếu ớt nói.

Nghe vậy, Mặc Linh cười khổ, ai mà không sợ chứ?
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2103: Trả thù?


Nhìn thấy Lâm Nhất từng bước tiến lên, đầu tiên là lấy được nước Huyền Âm, giết Lãnh Hạo Vũ, sau đó đánh bại Tần An, Bùi Nhạc. Mấy người họ cảm thấy rung động, đều vui thay Lâm Nhất.

Nhưng nhìn hắn càng đi càng cao, đến bây giờ, mấy người Tạ Vân Kiều đều bị loại, còn hắn vẫn ở đó.

Tinh không rộng lớn, thiếu niên áo xanh đứng ở trên cao, được mọi người chú ý.

Độ cao này đã đủ khiến người ta không rét mà run rồi. Một khi ngã xuống, thật sự không biết hậu quả sẽ như thế nào.

Có câu trèo cao ngã đau, đặc biệt người hắn phải đối mặt còn là Cơ Vô Dạ!

Ở tầng chín mộ cung, Cơ Vô Dạ và Lâm Nhất đều không biết bây giờ bọn họ đang được mọi người theo dõi. Sau khi bị tinh không chợt sáng lên làm chấn động thì đều bình tĩnh trở lại.

Nét mặt Cơ Vô Dạ không chút cảm xúc, hắn ta thản nhiên nói: “Đợi một lúc lâu, không thấy Tạ Vân Kiều, cũng không thấy Tần An và Bùi Nhạc mà lại nhìn thấy ngươi, đúng là bất ngờ. Nhưng chúng ta cũng nên tính sổ với nhau rồi. Lâm Nhất, sư đệ Trần Hầu của ta là do ngươi giết đúng không?”

Oanh!

Giọng điệu trong câu cuối cùng rất nặng nề, cùng lúc nó vang lên, sát khí đáng sợ lập tức tản ra.

Rất nhiều người bên bờ biển Trăng Khô nhìn thấy cảnh này đều thay đổi sắc mặt.

Cơ Vô Dạ này đúng là kinh khủng, cách một khoảng xa như thế mà sát khí của hắn ta vẫn có thể khiến bọn họ khiếp sợ.

“Ta có giết sư đệ của ngươi hay không quan trọng sao? Người chết dưới kiếm của ngươi nhiều như thế, ngươi cũng đâu rảnh quan tâm sư huynh của bọn họ là ai đúng không”.

Lâm Nhất thầm cười nhạt, rõ ràng tên này giết người không gớm tay mà còn mặt dày đi hỏi vấn đề này.

“Có quan trọng hay không, lúc sắp chết ngươi sẽ biết thôi”.

Cơ Vô Dạ nở nụ cười, đã lâu rồi không có ai dám khiêu khích hắn ta như thế.

Lúc trước không phải là không có người như Lâm Nhất, nhưng lúc sắp chết vẫn sẽ quỳ xuống trước mặt hắn ta cầu xin tha thứ như một con chó.

“Nếu muốn trả thù, có lẽ ngươi sẽ không có cơ hội này đâu”.

Lâm Nhất cau mày, trong mắt ẩn hiện phong mang.

Từ lúc chưa vào cổ mộ, Lâm Nhất đã không sợ đối phương. Bây giờ hắn tu luyện Thương Long Cửu Biến, thăng lên Âm Huyền đại thành, trong tay còn có kiếm Táng Hoa, đương nhiên càng không sợ đối phương.

Trả thù?

Phải hỏi kiếm Táng Hoa trong tay hắn có đồng ý không đã!

“Không biết sống chết! Trong biển Trăng Khô, không ai dám động vào sư đệ của ta cả, dù là Tạ Vân Kiều hay Diêm Không, kể cả Tần An và Bùi Nhạc liên thủ với nhau cũng thế. Những người này đều biết rõ sau khi đắc tội Cơ Vô Dạ sẽ là kết cục gì!”

5819928-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2104


Lâm Nhất còn chưa sử dụng kiếm ý Tiên Thiên viên mãn đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc liên thủ với nhau, cho nên hắn thật sự không xem trọng Cơ Vô Dạ lắm.

Đối phương tự tin như vậy, e rằng là biết rõ thành tựu của hắn trên kiếm đạo là cảnh giới gì.

Sắp bốn năm trôi qua, thứ hạng trên bảng Long Vân cũng nên thay đổi một chút rồi.

Từ khoảnh khắc bước ra khỏi Đại Tần đế quốc, mục đích của thiếu niên vẫn chưa từng thay đổi, Quần Long thịnh yến, nhất định phải có chỗ ngồi của Lâm Nhất hắn. .

||||| Truyện đề cử: Đan Đại Chí Tôn |||||

Bên ngoài đế quốc, cổ vực Nam Hoa.

Lâm Nhất mặc áo xanh, dùng kiếm tranh đấu!

Nếu ngươi vẫn luôn nằm mơ không chịu tỉnh, vậy hôm nay kiếm trong tay ta sẽ chém vỡ cái uy danh Huyết Thủ Đồ Tể này của ngươi!

Câu nói của Lâm Nhất rất có khí phách, vô cùng hùng hồn.

“Người ngông cuồng ta gặp nhiều rồi, nhưng thật sự ít khi gặp kiểu khoác lác như ngươi. Có điều không sao cả, cho dù ngươi mạnh miệng như thế nào, trong cuộc chiến hôm nay, kết cục của ngươi cũng chỉ có một, chính là chết!”, Cơ Vô Dạ tỏ vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi trọng Lâm Nhất, lạnh lùng giễu cợt.

“Sống hay chết cũng không phải do ngươi quyết định!”, Lâm Nhất lạnh lùng nói.

“Không sai, vậy để ta xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu năng lực!”

Cơ Vô Dạ đã không kiềm chế được sát khí từ lâu, trong lúc trò chuyện, hắn ta luôn muốn tìm sơ hở trong khí thế của đối phương. Tiếc là kiếm ý của Lâm Nhất cực kỳ ác liệt, bị huyết sát của hắn ta chèn ép nhưng vẫn không hề dao động, ngược lại còn trở nên dữ dội hơn.

Bây giờ thật sự không kiềm chế được nữa.

Hắn ta quát lạnh một tiếng, nắm chặt tay phải, một lực lượng tràn đầy lập tức ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn ta. Huyết sát tràn đầy trên người hắn ta ngưng tụ thành một ngọn lửa chói mắt trong lòng bàn tay hắn ta.

“Ra tay đi”.

Nét mặt Lâm Nhất rất lạnh nhạt, không có chút dao động.

Hai người đứng trong hồ nước tựa như gương, mỗi một hành động đều chiếu ngược lên tinh không, được vô số đệ tử tông môn bên bờ biển Trăng Khô ngước mắt nhìn lên.

Lúc này, dù là trưởng lão hay đệ tử của các tông môn lớn cũng đều nín thở tập trung, theo dõi trận chiến này.

Dưới ánh nhìn chăm chú này, khí thế trên người hai bóng người chiếu ngược trong tinh không vẫn không ngừng dâng cao, nhanh chóng đạt đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở.

Chỉ mỗi hơi thở đã khiến người ta không rét mà run, kinh hãi sợ sệt.

Đột nhiên…

Trong mắt Cơ Vô Dạ có phong mang màu máu lạnh lẽo loé lên, hắn ta là người ra tay trước.

Oanh!

Hắn ta giẫm mạnh một phát trong nước hồ, một cột nước lập tức dâng lên sau lưng hắn ta. Cột nước cao đến trăm trượng, tựa như vực sâu, còn rất nguy nga, giống như một ngọn núi lơ lửng giữa không trung.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2105: Ánh Sáng Hạo Nguyệt!


Sau đó một tiếng vang lớn xuất hiện, hắn ta bước một bước đã đi được mấy trăm thước, vung quyền về phía trước.

Dưới sự bao quanh của ngọn lửa ngưng tụ từ huyết sát, cú đấm này vừa đánh ra đã lập tức căng phồng lên, không ngừng phóng to trên không trung, chẳng mấy chốc đã to bằng một toà nhà, nhìn kỹ, thậm chí có thể phát hiện quyền mang căng phồng kia có hình dáng một cái đầu lâu màu máu.

Uy lực của một đòn tựa như sao chổi bay xuống từ trên chín tầng mây!

Đây là thực lực chân chính của đối phương sao?

Lâm Nhất không suy nghĩ nhiều, hắn vẫy tay cầm lấy kiếm Táng Hoa, rút kiếm khỏi vỏ. Vào lúc kiếm ra khỏi vỏ, kiếm Táng Hoa lập tức bộc phát ra kiếm thế không thua gì đối phương, lập tức chém ra ngoài.

Ánh Sáng Hạo Nguyệt!

Chiêu kiếm này là một trong ba sát chiêu của Thuỷ Nguyệt kiếm pháp, Ánh Sáng Hạo Nguyệt.

Lúc trước, hắn đã đánh bại Tần An và Bùi Nhạc chỉ với chiêu kiếm này. Bây giờ giao thủ với Cơ Vô Dạ, uy lực đòn tấn công của đối phương quá mạnh mẽ, khiến hắn không thể không sử dụng đến nó khi vừa bắt đầu giao thủ.

Kiếm quang sáng rực như ánh trăng, thân kiếm nóng bỏng tựa ánh mặt trời, đầu tiên là ánh trăng ngưng tụ khi dùng chiêu, cái thứ hai là ánh sáng cuồn cuộn của thân kiếm sau khi kiếm Táng Hoa trở thành bảo khí.

Trong nháy mắt, dị tượng nhật nguyệt tranh nhau phát sáng quẩn quanh trên thân kiếm, kiếm chém thẳng lên đầu lâu khổng lồ ngưng tụ từ huyết diễm kia.

Đầu lâu lập tức bị chém vỡ, vô số mảnh vỡ ngưng tụ từ huyết sát vỡ ra trên không trung. Một mảnh vỡ to lớn trong đó rơi mạnh xuống hồ.

Thiên địa chấn động, mặt hồ lập tức xuất hiện một hố sâu tận mấy trăm thước.

Sau đó là những tiếng vang lớn ầm ầm xuất hiện, mấy trăm cột nước dâng lên tận trời, lực bộc phát đáng sợ như muốn xuyên thủng cả hư không.

Sau khi dùng một kiếm chém vỡ quyền mang của đối phương, Lâm Nhất thi triển Thất Huyền Bộ đến mức tối đa, Kim Ô Ấn sau lưng hiện rõ.

Lâm Nhất lập tức biến thành một tia kim quang xông về phía trước, hắn vung tay, những tia kiếm mang màu bạc ầm ầm rơi xuống nhanh như tia chớp.

Nhìn cả tinh không đều là bóng kiếm ùn ùn kéo đến.

Mỗi một bóng kiếm màu bạc dưới sự gia trì của kiếm ý Tiên Thiên đại thành đều chứa đựng phong mang đáng sợ.

Cơ Vô Dạ hừ lạnh, huyết sát trên người dâng trào, bên ngoài cơ thể ngưng luyện ra một chiến giáp huyết quang. Chiến giáp này rất kỳ lạ, huyết quang bên trên tựa như máu tươi đang chảy, kiếm mang rơi lên đó đều bị cắn nuốt hơn một nửa một cách kỳ lạ.

Kiếm mang đâm xuyên vào người Cơ Vô Dạ thì uy lực cũng giảm đi bảy tám phần.

Dù kiếm Táng Hoa là bảo khí, còn được kiếm ý Tiên Thiên gia trì, thì đối mặt với chiến giáp huyết quang này, nó cũng rất khó xử.

Cơ Vô Dạ cười dữ tợn: “Kiếm ý cũng không phải vạn năng! Với tu vi này của ngươi, dù có kiếm ý Tiên Thiên đại thành cũng chẳng là gì với ta cả!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2106


Trong lúc nói chuyện, sát khí cũng dâng lên trên người hắn ta. Hắn ta quát to một tiếng, lao tới một cách hung ác.

Không thể đâm thủng ư?

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, trước khi đối phương tiếp cận, hắn xoay cổ tay, từng tia kiếm quang sáng rực xuất hiện. Kiếm mang màu bạc ngưng luyện như một dải lụa sặc sỡ, xuyên thủng hư không, mãi không biến mất.

Nhưng kiếm ý có mạnh mẽ đến mức nào khi rơi lên chiến giáp huyết quang cũng lập tức mất đi hơn một nửa uy lực.

Với tu vi của Cơ Vô Dạ, uy lực còn lại hoàn toàn không thể đả thương hắn ta.

Ầm!

Cơ Vô Dạ mặc kệ kiếm uy, vẫn xông tới nhanh như tia chớp, một quyền mang tàn bạo như thiên thạch rơi xuống xuất hiện, biến thành một đầu lâu huyết diễm khổng lồ đánh mạnh về phía Lâm Nhất.

Nét mặt Lâm Nhất không hề thay đổi, hắn đứng trên không trung, không ngừng vung kiếm Táng Hoa.

Bóng kiếm và quyền mang không ngừng giao đấu, cho dù thế tấn công của đối phương mạnh mẽ đến mức nào vẫn không thể áp đảo kiếm thế của Lâm Nhất.

Oanh!

Lại một tiếng quyền mang nổ tung vang lên, Lâm Nhất bị đánh bay mấy trăm thước, nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng đáp xuống mặt hồ, sau đó xoay người, bay như hồng nhạn, đứng vững lại một cách dễ dàng.

“Tên này…”

Nền tảng vững chãi trên thành tựu kiếm đạo của Lâm Nhất khiến Cơ Vô Dạ không thể đánh tan kiếm thế của hắn. Cơ Vô Dạ tỏ vẻ bực bội, cũng mất kiên nhẫn hơn nhiều.

Kiếm ý Tiên Thiên không đủ mạnh mẽ, mà chiến giáp ngưng tụ từ huyết sát lại quá kỳ lạ, có điều huyết sát thế này không thể nào tồn tại mãi được.

Huyết sát luôn có lúc sẽ tiêu hao hết, muốn duy trì được chiến giáp huyết quang này chắc chắn không dễ dàng.

Trong mắt Lâm Nhất lập tức có hàn mang loé lên.

“Thiên Phá Vân!”

Oanh!

Một tiếng kiếm lanh lảnh lập tức vang vọng khắp nơi, dưới kiếm âm, mặt hồ mênh mông vô tận như muốn nổ tung hết. Kèm theo kiếm mang chói mắt là nước hồ cuồn cuộn dâng lên, tạo thành một vòi rồng khổng lồ.

Gió lớn thổi mạnh, kiếm thế không ngừng rơi xuống!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2107


Vòi rồng đáng sợ liên tục rít gào, kiếm ý ngưng tụ từ phong mang vô tận kéo đến.

“Muốn phá chiến giáp huyết quang của ta ư? Ngây thơ!”

Cơ Vô Dạ lạnh lùng nói, tay phải hắn ta siết chặt thành quyền, đánh tới bằng một cách thô bạo bá đạo.

Có điều huyết diễm trong cú đấm này rõ ràng còn mạnh hơn, tựa như có thể đánh tan mọi thứ trước mắt.

Ầm!

Trong tiếng vang chấn động đất trời, sát chiêu của hai người va chạm với nhau, vòi rồng lập tức vỡ tan. Giọt mưa chứa đựng kiếm ý đáng sợ không ngừng rơi xuống mặt nước, tiếng nổ không dứt bên tai.

Mặt nước vốn đang bằng phẳng lập tức nhấp nhô, trở nên gập ghềnh.

Trong dị tượng đáng sợ này, Cơ Vô Dạ cũng không thấy rằng có rất nhiều giọt mưa đang lặng lẽ thẩm thấu vào chiến giáp huyết quang kia.

Oanh!

Lại một âm thanh lớn vang lên, hai người đang giao đấu đều lùi lại.

Lúc này, những người đang theo dõi đều trợn mắt há mồm, cực kỳ ngạc nhiên.

“Cơ Vô Dạ này… mạnh quá, còn chưa sử dụng kiếm, chỉ mỗi quyền mang ngưng tụ từ huyết sát đã đáng sợ thế này rồi. E rằng một quyền hắn ta tuỳ ý đánh ra cũng có thể đánh chết chúng ta”.

“Chiến giáp huyết quang kia đúng là khắc tinh của kiếm khách. Kiếm khách sử dụng phong mang sắc bén, mỗi chiêu đều có tính xuyên thấu, đối mặt với chiến giáp huyết quang này, kiếm ý Tiên Thiên đại thành của Lâm Nhất gần như mất tác dụng một nửa”.

“Dường như Lâm Nhất muốn sử dụng chiêu này để làm mất đi chiến giáp huyết quang của Cơ Vô Dạ, tiếc là dường như vẫn không có hiệu quả”.

“Suy cho cùng kỹ thuật của Cơ Vô Dạ vẫn cao hơn một bậc, khả năng khống chế huyết sát đã đạt đến mức độ khó tin, Lâm Nhất không xong rồi”.

Toàn bộ biển Trăng Khô đều đang sôi trào, trận chiến thế này thật sự rất hiếm thấy trong các nhân tài kiệt xuất thế hệ trẻ.

Thực lực của hai người đều khá đáng sợ.

Ai cũng biết trận giao thủ trước đó chỉ là dò xét lẫn nhau thôi.

Nhưng dò xét như thế, rõ ràng Cơ Vô Dạ đang chiếm lợi thế.

Mấy người nhóm Tạ Vân Kiếm và Diêm Không đều thấy rõ, không ngừng cười châm chọc, Lâm Nhất này vẫn còn ngây thơ quá.

“Muốn huỷ đi uy danh của ta ư? Giết ngươi, thậm chí ta còn không cần sử dụng kiếm!”

Cơ Vô Dạ đứng chắp tay trên mặt nước, chiến giáp huyết quang trên người tản ra ánh sáng chói mắt.

“Vậy sao?”

Lâm Nhất nở nụ cười, trong mắt loé lên vẻ giễu cợt.

Ầm!

Có những vết nứt dần xuất hiện trên chiến giáp huyết quang, giọt mưa thấm vào trong chiến giáp ẩn chứa kiếm ý dâng trào, nổ tung ngay tại chỗ.

Chiến giáp cứ thế nổ tung mà không hề báo trước.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2108: Nếu ngươi không nghiêm túc thì ngươi sẽ chết thật đấy!


Nụ cười trên mặt Lâm Nhất biến mất, hắn hơi nhướng mày, vung ống tay áo, kiếm Táng Hoa vỗ lên trên một giọt nước.

Oanh! Oanh!

Kiếm ý cuồn cuộn ngập tràn trong giọt nước, hồ nước rộng lớn bị kiếm ý kinh khủng làm không ngừng rung động.

Cơ Vô Dạ bị nổ bay nhìn thấy giọt nước bay tới từ xa đang không ngừng phóng to trước mắt, sắc mặt hắn ta lập tức thay đổi.

Không đợi thân thể hoàn toàn rơi xuống nước, hắn ta giơ tay, rút kiếm ra khỏi vỏ.

Kiếm ra khỏi vỏ, huyết quang chói loá, thân kiếm lập tức ngăn cản giọt nước vốn muốn xuyên thủng trái tim hắn ta.

Ầm!

Tiếng nổ tựa như sấm vang vọng trong đất trời, sau khi giọt nước nổ tung, một màn nước cao hơn trăm trượng dâng trào.

Khoé miệng Cơ Vô Dạ có máu chảy ra, dưới sự dao động của cuồng phong, sắc mặt hắn ta trở nên khá khó coi.

Khi nãy còn khoác lác là không cần rút kiếm…

Ngay sau đó đã lập tức phải rút kiếm, cứ thế tự làm mất thể diện của mình.

“Cơ Vô Dạ, ngươi vẫn nên nghiêm túc chút đi, nếu không ngươi sẽ chết thật đấy”.

Lâm Nhất lạnh lùng nhìn đối phương.

Nếu ngươi không nghiêm túc thì ngươi sẽ chết thật đấy!

Chiến giáp huyết quang đột nhiên nổ tung, sau đó là một giọt mưa ép Cơ Vô Dạ phải rút kiếm trong nháy mắt.

Tình thế thoáng chốc thay đổi thật sự khiến mọi người bất ngờ.

Những người ở ven bờ biển Trăng Khô đều thầm tặc lưỡi, không chỉ Cơ Vô Dạ, Lâm Nhất này cũng không hề yếu.

Với kiếm ý ẩn chứa trong giọt mưa nhìn như tầm thường khi nãy, e rằng dù là thiên tài Dương Huyền viên mãn nào cũng có thể bị nghiền thành một đống thịt nát.

Dưới tình huống bất ngờ là chiến giáp nổ tung vẫn có thể rút kiếm ngăn cản giọt mưa này, thực lực của Cơ Vô Dạ đã vô cùng rõ ràng rồi.

Hai người này không hổ danh là hai người có thể đi đến cuối cùng, cả hành trình đều không phải dựa vào may mắn.

Cơ Vô Dạ lau đi vết máu trên khoé miệng, lè lưỡi l**m mấy cái, nét mặt vốn đã hung tàn dữ tợn càng có vẻ ác độc hơn.

“Có thể ép ta đến nước này, chẳng trách ngươi có thể đi đến trước mặt ta, ít nhất hai tên Tần An và Bùi Nhạc kia đều không làm được”.

Cơ Vô Dạ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lâm Nhất bằng đôi mắt lạnh lẽo chứa đựng huyết quang. Đầu tiên là hơi ngạc nhiên, sau đó thì nhếch miệng cười, vừa lạnh lẽo vừa kỳ quái.

5819933-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2109: Chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị nó làm sụp đổ


Cho dù nhìn từ góc độ nào, Cơ Vô Dạ trước mắt vẫn là người mạnh nhất hắn từng gặp từ khi đi tới biển Trăng Khô.

Lúc đầu đối phương nghênh chiến bằng quyền mang, thân thể Lâm Nhất không yếu, còn nắm giữ quyền pháp cấm kỵ Thất Sát Quyền. Nếu có thể, hắn cũng sẽ dùng quyền mang để ngăn chặn kẻ thù.

Nhưng tu vi chênh lệch quá xa, dù Tử Diên Kiếm Quyết có lai lịch hơn người cũng không thể lấp đầy khoảng cách đó. Tu vi của đối phương không chỉ đơn giản là Dương Huyền viên mãn đỉnh phong, sự hùng hậu trong chân nguyên của hắn ta cũng không thua gì cường giả mới bước vào cảnh giới Âm Dương.

Nếu hắn thật sự dùng quyền mang chống lại kẻ thù, chưa tới mười chiêu thì sơ hở trong kiếm thế sẽ bị đối phương dùng tu vi mạnh mẽ làm lộ ra.

Cũng may kiếm Táng Hoa đã thăng cấp lên bảo khí, kiếm ý của hắn cũng tạm được, đã là Tiên Thiên đại thành.

Nếu không, có thể phá huỷ chiến giáp huyết quang kia hay không cũng khó mà nói được.

Nụ cười trên mặt Cơ Vô Dạ ngày càng tươi, trông vô cùng kỳ lạ. Càng như vậy càng để lộ cơn giận trong lòng hắn ta, chiến giáp huyết quang bị Lâm Nhất phá hỏng, bị ép phải rút kiếm, đây là cục diện mà hắn ta không muốn nhìn thấy.

Lâm Nhất híp mắt lại, cảm thấy một hơi thở vô cùng nguy hiểm lan tràn trên người đối phương.

Nghe nói một năm rưỡi trước đối phương đã đến cảnh giới Dương Huyền viên mãn đỉnh phong, nhưng trong vòng một năm rưỡi này, hắn ta lại tập trung vào việc tu luyện huyết sát.

Tu vi trông như không thăng lên, nhưng thực lực vẫn luôn tiến bộ.

“Như ngươi mong muốn, ta sẽ nghiêm túc hơn…”

Ánh sáng đỏ trong mắt Cơ Vô Dạ đột nhiên trở nên chói loá hơn, sau đó một luồng huyết quang ngút trời điên cuồng cuộn trào trong người hắn ta tựa như gió bão. Trong nháy mắt, dưới áp lực của huyết quang này, mặt hồ được tinh không chiếu sáng thoáng chốc tối lại.

Huyết quang như bão táp kia mang theo sát khí vô tận, bao phủ lấy cả mặt hồ.

Trong nháy mắt, mọi thứ dưới huyết quang tựa như ngăn cách với thế giới bên ngoài vậy. Lâm Nhất ngạc nhiên phát hiện, ngay cả linh khí thiên địa tràn ngập trong không khí cũng như cô đặc lại, không thể hấp thu được, tựa như một kết giới chỉ tồn tại mỗi huyết sát.

Không chỉ có thế, vào khoảnh khắc huyết quang bao phủ, cũng có vô số cảm xúc tiêu cực không ngừng tấn công ý chí của Lâm Nhất. Thậm chí còn có rất nhiều ảo ảnh, một vài người bị Cơ Vô Dạ g**t ch*t liên tục gào thét trong đầu hắn.

Ảo ảnh kia như thật như giả, không ngừng tấn công tâm hồn của Lâm Nhất.

Chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị nó làm sụp đổ.

Trong mắt Cơ Vô Dạ có huyết quang tuôn trào, dưới huyết quang ngút trời, hắn ta như một con ác quỷ bò ra từ trong địa ngục.

“Đây là Ma Ngục Huyết Sát ta chuẩn bị để đối phó với yêu nghiệt trong bảng, cũng xem như cho ngươi mở mang tầm mắt, biết cái gì là núi cao còn có núi cao hơn. Thiên phú kiếm đạo của ngươi thật sự rất hiếm thấy, nhưng ngươi quá non nớt, Huyết Ngục không biến mất, ta sẽ không thua trận!”

Cơ Vô Dạ nhìn chằm chằm Lâm Nhất bằng ánh mắt lạnh lẽo, nụ cười trên mặt trông càng dữ tợn hơn.

Lâm Nhất nhìn Huyết Ngục trước mắt bằng nét mặt nặng nề, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng đây không chỉ là sự tấn công của ảo ảnh. Đứng bên trong, kiếm ý của hắn như hoàn toàn bị chặn lại, kiếm ý Tiên Thiên bị ngăn cản ở khắp nơi.

Còn thân kiếm tràn ngập huyết quang trong tay đối phương lại không ngừng bùng nổ sát khí đáng sợ.

“Lợi hại…”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2110


Lâm Nhất không thể không công nhận đối phương đúng là có chút bản lĩnh, khó trách trong biển Trăng Khô, hắn ta chỉ dựa vào hung danh Huyết Thủ Đồ Tể đã khiến người ta không có can đảm đánh trả.

So với chiến giáp huyết quang trước đó, Ma Ngục Huyết Sát này còn khó giải quyết gấp nhiều lần.

“Chết đi!”

Huyết kiếm trong tay Cơ Vô Dạ có hàn mang loé lên, tản ra hơi thở vô cùng lạnh lẽo, hắn ta di chuyển, chém mạnh kiếm xuống.

Tiếng xé gió chói tai lập tức vang lên, một tia kiếm mang màu máu gần trăm trượng thoáng chốc cô đọng, chém về phía Lâm Nhất với tốc độ kinh người.

Nhìn kiếm mang không ngừng rơi xuống, Lâm Nhất khẽ nhíu mày, lúc rơi xuống, uy lực trong kiếm mang này của đối phương vẫn không ngừng tăng lên. Nếu kiếm này bổ xuống, với thực lực của Tần An và Bùi Nhạc, e rằng bọn họ sẽ lập tức trọng thương.

Uy lực của kiếm này không thua Bá Kiếm của hắn là mấy.

Lâm Nhất suy nghĩ, kiếm Táng Hoa trong tay hắn chợt loé lên ánh sáng chói mắt, hai luồng ánh sáng lượn quanh như nhật nguyệt tranh phong, khiến kiếm thế nâng cao đến mức đáng sợ.

Ầm!

Kiếm mang chứa đựng huyết sát đáng sợ chém lên kiếm Táng Hoa của Lâm Nhất. Tiếng va chạm tựa như sấm nổ vang, có kiếm quang mạnh mẽ tản ra.

Lâm Nhất bị chiêu kiếm này đánh bay mười mấy bước, kiếm thế lớn mạnh trên người xuất hiện chút sơ hở…

“Kịch hay chỉ mới vừa bắt đầu thôi!”

Thấy cuối cùng kiếm thế của Lâm Nhất cũng xuất hiện sơ hở, Cơ Vô Dạ híp mắt, nụ cười càng dữ tợn hơn.

Đối phương dùng kiếm ép người, một khi kiếm thế vỡ tan, dựa vào ưu thế áp đảo về tu vi, Cơ Vô Dạ tin rằng mình có thể đánh chết Lâm Nhất bằng một quyền.

Lại một tiếng hét to vang lên, trên người hắn ta không ngừng tản ra làn sương máu tựa như xúc tua.

Sau huyết quang kéo đến, trong Huyết Ngục lại vang lên tiếng la như quỷ khóc sói gào.

Cơ Vô Dạ khí thế bừng bừng không ngừng đến gần, kiếm trong tay điên cuồng chém tới.

Sau mười chiêu, trên không trung xuất hiện vô số sương máu không tan đi, sương máu ngưng tụ thành những thanh huyết kiếm có hàn quang bao phủ. Mỗi khi có một thanh huyết kiếm xuất hiện lại có tiếng k** r*n thê lương, tan nát cõi lòng như đến từ địa ngục.

Hình ảnh đáng sợ thế này, đừng nói là đang giao thủ với nó, cho dù đứng trong đó cũng đủ khiến người ta sợ nhũn cả chân rồi.

“Huyết Kiếm Như Uyên!”

Tia sáng đỏ loé lên, mái tóc dài của Cơ Vô Dạ tung bay, hắn điên cuồng hét to một tiếng.

Trong nháy mắt, mấy trăm tia huyết kiếm chứa đựng kiếm mang mạnh mẽ và oán khí vô tận ùn ùn kéo đến, cuồn cuộn rơi xuống. Trong nháy mắt, kiếm mang mang theo oán khí như diễn hoá ra một vực sâu màu máu, bao phủ lấy Lâm Nhất.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt hơi thay đổi.

Vừa nhìn đã biết cực kỳ nguy hiểm, nếu thật sự bị chôn vùi bên trong, với kiếm ý của hắn chưa chắc có cơ hội chém tan oán khí như biển kia.

Chỉ sợ hồn phách của hắn sẽ lập tức bị nuốt chửng, vì những thứ kia đều là oán khí thật sự.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2111


Đều là oán khí của những người chết dưới kiếm Cơ Vô Dạ, bọn họ đã bị cơn giận và thù hận làm mất đi lý trí từ lâu, chỉ muốn tất cả những thứ mình gặp phải đều phải chôn theo mình.

Thất Huyền Bộ, người đi để lại bóng ảnh!

Trong lúc Kim Ô Ấn xuất hiện, Lâm Nhất lập tức bước tới một bước, để lại chín tàn ảnh.

Bá Kiếm, Bôn Lôi Trảm Điện!

Vẫn chưa hết, trên mỗi tàn ảnh đều chứa đựng khí thế Bôn Lôi động trời, sau đó chém một kiếm xuống.

Ầm!

Điện quang cuồn cuộn ngưng tụ thành kiếm mang màu bạc thoáng chốc chiếu sáng cả Huyết Ngục u ám, chín tia kiếm mang lần lượt giao nhau, đồng thời xuyên thủng vực sâu màu máu kia.

A! A! A! A!

Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, không ngừng có bóng kiếm tiêu tán trong vực sâu màu máu, bị điện quang đốt cháy thành khói đen hôi thối.

Vực sâu màu máu đáng sợ cứ thế bị chín tia kiếm mang đan xen cố định trên không trung không thể rơi xuống.

Nó tựa như một thi thể thối rữa bị chín tia kiếm mang xuyên thủng hư không treo lên không trung, không thể động đậy.

Nhưng dù thế vẫn có rất nhiều kiếm quang màu máu rải rác rơi lên người Lâm Nhất, phát ra tiếng xoẹt xoẹt, ăn mòn da thịt.

Lâm Nhất vung kiếm, không dám thả lỏng dù là một chút.

“Lại chặn được rồi…”

Trong mắt Cơ Vô Dạ lộ vẻ ngạc nhiên, hắn ta nở nụ cười, lạnh lùng nói: “Xem ngươi có thể kiên trì đến khi nào, Huyết Ngục Tù Long!”

Hắn ta đứng giữa không trung, kiếm trong tay khẽ rung.

Oanh!

Vực sâu màu máu bị xuyên thủng kia lập tức tản ra, một huyết võng khổng lộ ngưng tụ từ vô số huyết mang ngọ nguậy tránh thoát khỏi Bôn Lôi Trảm Điện của Lâm Nhất, muốn bắt lấy hắn.

Gào!

Dưới sự điều khiển của Cơ Vô Dạ, huyết võng đáng sợ liên tục phát ra tiếng gào thét, sát khí vô tận tràn ngập xung quanh, dù Lâm Nhất có rút lui nhanh đến mức nào, dường như cũng không thể tránh né trong Huyết Ngục này.

Huyết võng nhanh chóng bắt lấy Lâm Nhất, sau đó không ngừng co lại.

Nó còn chưa hoàn toàn co chặt mà Lâm Nhất đã cảm thấy cả người đau nhói. Cũng may thân thể hắn rất cứng rắn, nhưng e rằng một khi bị bắt, kết quả chắc chắn sẽ rất thê thảm.

Keng! Keng! Keng!

Những tia kiếm quang chém lên huyết võng làm tia lửa b*n r*, nhưng lại không có tác dụng gì.

Cơ Vô Dạ lạnh nhạt đứng nhìn mọi thứ Lâm Nhất làm, ở trong mắt hắn ta, đó đều là giãy giụa vô ích.

“Nên kết thúc rồi…”

Một lúc sau, Cơ Vô Dạ mới lạnh nhạt nói.

Trận chiến này nên kết thúc từ lâu, vào khoảnh khắc hắn ta sử dụng Ma Ngục Huyết Sát, Lâm Nhất đã định sẵn chỉ có thể làm đồ chơi của hắn ta.

“Sắp thua rồi à?”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2112: Trận chiến này, vẫn chưa thật sự kết thúc!


Rất nhiều người ở ven biển Trăng Khô nhìn lên tinh không, thấy Lâm Nhất gặp khó khăn trong Ma Ngục Huyết Sát, đều tỏ vẻ thất vọng nói.

Sắc mặt Liễu Vân Yên tái nhợt, nàng ta siết chặt tay, không ngừng run rẩy.

“Cuối cùng vẫn phải thua rồi…”

Nét mặt và ánh mắt Mặc Linh đầy vẻ u buồn.

Chương Viễn ở một bên thì lại thở phào, cuối cùng Lâm Nhất vẫn thua trong tay Cơ Vô Dạ.

Nếu không, hắn ta thật sự khó mà chấp nhận được.

“Vẫn còn giãy giụa sao? Ha ha…”

Nhìn thấy Lâm Nhất vẫn không từ bỏ, nụ cười của Cơ Vô Dạ dần có chút giễu cợt. Huyết võng này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, nó vốn là một thủ đoạn cực kỳ đáng sợ, sử dụng trong Ma Ngục Huyết Sát, uy lực của nó càng tăng lên gấp bội.

Rất nhiều người đều không biết hắn ta từng sử dụng sát chiêu này bẫy chết một trưởng lão cảnh giới Âm Dương của thế lực cấp bá chủ.

Ong!

Nhưng vào lúc hắn ta vừa cười giễu cợt, trong người Lâm Nhất chợt có tiếng kiếm ngâm lanh lảnh vang lên, hoa Tử Diên màu bạc ở vùng Tử Phủ chậm rãi nghịch chuyển, trong lúc xoay tròn, cánh hoa bay ra ngoài, biến thành những bóng kiếm màu bạc chói mắt.

Chín mươi bốn kiếm ảnh lập tức vây quanh Lâm Nhất, bày ra một kiếm trận cổ xưa.

Bị đẩy đến bước đường cùng, thiếu niên với bộ đồ xanh mang nét mặt lạnh lùng chưa từng có, trong mắt Lâm Nhất loé lên phong mang, hắn chợt hét to một tiếng.

Kiếm trận Tử Diên, tuyệt thế vô song!

Kiếm trận xuất hiện, kiếm ý cuồn cuộn ầm ầm tản ra, huyết võng đang không ngừng co lại phát ra tiếng sột soạt, sau đó không tiếp tục co lại nữa.

Ầm!

Chín mươi bốn bóng kiếm màu bạc bay lên quanh người Lâm Nhất, từng tia sáng màu bạc lan ra, ánh sáng của huyết võng với ngọn lửa thiêu đốt kia dần trở nên tối tăm.

Ven biển Trăng Khô, rất nhiều người ngạc nhiên nhìn cảnh này, khí thế trên người Lâm Nhất trong kiếm trận không ngừng tăng vọt.

Không ai ngờ rằng ln vốn sắp bị huyết võng trói chặt, đứng trước hiểm cảnh như thế vẫn còn có lá bài tẩy, phản kích từ trong bước đường cùng.

Quan trọng hơn là bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng khi kiếm trận chuyển động, khí thế trên người Lâm Nhất vẫn không ngừng tăng cường. Tuy khí thế này vẫn hơi chênh lệch với tu vi thâm hậu của Cơ Vô Dạ, nhưng chênh lệch không lớn lắm.

Lúc này, ưu thế cách biệt cảnh giới của Cơ Vô Dạ bị kéo gần không ít.

Trận chiến lại trở nên hồi hộp.

Mọi người đều vô cùng tò mò, tuy kiếm trận Lâm Nhất sử dụng trước mặt có thể tạm thời chặn huyết võng co lại, nhưng có thật sự phá rách được hay không vẫn khó nói được.

Có điều dù thế nào, thực lực của Lâm Nhất thể hiện ra đã nói với mọi người rằng.

5819937-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2113: Trong cổ mộ


Dù là kiếm trận bình thường nhất cũng sẽ kiến thực lực của mấy người tăng vọt trong nháy mắt, kiếm trận mạnh mẽ luôn là sát chiêu của rất nhiều tông môn kiếm đạo.

Người có thể điều động kiếm trận một mình là một tồn tại khá hiếm thấy ở cổ vực Nam Hoa.

Rất nhiều ông lão kiến thức rộng đều coi như mở rộng tầm mắt: “Đây là lần đầu nhìn thấy người có thể sử dụng kiếm trận một mình”.

Ông lão của một tông môn khác tiếp lợi: “Lâm Nhất mượn uy lực của kiếm trận này ổn định lại tình thế trong nháy mắt, hoá giải hiểm cảnh, e rằng trận chiến này vẫn còn tiếp tục”.



“Tên này có nhiều lá bài tẩy thật, cục diện chắc chắn sẽ thua mà hắn vẫn xoay chuyển được”, Tạ Vân Kiều cau mày, nói với vẻ tiếc nuối.

“Yên tâm, chỉ miễn cưỡng ổn định được cục diện thôi, huyết võng kia vẫn chưa thật sự bị đánh tan. Huống hồ dù đánh tan được thì sao, hắn vẫn đứng trong Ma Ngục Huyết Sát này, thua trận chỉ là chuyện sớm muộn thôi!”

“Nói thế nào đi nữa cũng không thể để hắn lấy được Thiên Tinh Châu Tinh Quân thượng cổ để lại…”

Những người nằm trên mười vị trí đầu của bảng ngoài như Tần An, Bùi Nhạc và Diêm Không cũng tỏ vẻ khá ngạc nhiên, dù ngoài miệng có nói thế nào, thì nét mặt bọn họ vẫn có vẻ hơi căng thẳng.

Cho dù thế nào thì Lâm Nhất cũng đã ổn định được cục diện. Cơ Vô Dạ đã mất đi ưu thế về cấp bậc trước đó.

Lâm Nhất đột nhiên sử dụng kiếm trận Tử Diên khiến ai cũng kinh ngạc, tạo thành một gợn sóng rất lớn ở bờ biển Trăng Khô.

Sắc mặt mấy người của thư viện Thiên Phủ vốn rất khó coi, bây giờ ai cũng không giấu được sự mừng rỡ trong mắt.

Trong mắt Mặc Linh có ánh sáng kỳ lạ loé lên, nàng ta nhìn chằm chằm bóng người của Lâm Nhất trên tinh không rộng lớn kia. Thiếu niên này thật sự mang đến quá nhiều ngạc nhiên cho nàng ta, hoàn toàn khác với lúc hắn vừa vào thư viện.

Tiềm long xuống vực, lại là chân long, sau trận chiến này, có lẽ hắn sẽ khiến mình nổi tiếng.

Nét mặt của Chương Viễn ở bên cạnh hơi gượng gạo, khi nãy hắn ta còn thở phào, bây giờ tâm trạng lại trở nên phức tạp.

Trong cổ mộ.

Cơ Vô Dạ nhìn về phía bóng kiếm đang di chuyển theo một quỹ đạo nào đó trên người đối phương, nét mặt cứng đờ, lạnh lùng nói: “Ngươi… có nhiều thủ đoạn thật”.

Lâm Nhất cầm kiếm Táng Hoa trong tay, hắn có thể cảm nhận chân nguyên cuộn trào trong người, hắn và kiếm trận Tử Diên này đã hoà thành một thể từ lâu. Chỉ cần vẫy tay là có thể bộc phát ra lực lượng động trời, uy năng đáng sợ kia mạnh mẽ đến mức bản thân hắn cũng thấy khiếp sợ.

Kiếm quyết thăng cấp, kiếm trận Tử Diên này đã trở nên kinh khủng hơn lúc còn là tầng chín nhiều.

“Cho nên ta mới bảo ngươi nghiêm túc hơn, vì chỉ cần không cẩn thận, ngươi sẽ thua rất thê thảm”.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt có tinh mang di chuyển, hắn lạnh nhạt nói.

“Ngông cuồng, ngươi còn chưa phá rách huyết võng này của ta đâu!”

5819938-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2114


Nó động đậy như có một con quái vật đáng sợ gì sắp ra đời vậy.

“Tên này thật sự bị điên rồi…”

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, thủ đoạn này của đối phương đã vượt khỏi phạm vi kiếm đạo. Nói đúng hơn thì thậm chí đối phương còn không được gọi là kiếm khách nữa, đây hoàn toàn là thủ đoạn tà đạo, đi trên con đường huyết sát không thể quay đầu.

Trong ma vân như núi thịt kia, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí cực kỳ đáng sợ, khiến kiếm trận xung quanh hắn cũng bắt đầu rung động.

Ầm!

Trong núi thịt ngọ nguậy có tiếng sấm nổ vang, Cơ Vô Dạ lạnh lùng hét lên: “Huyết Ngục Đoạn Hồn Đài!”

Giọng nói của Cơ Vô Dạ lạnh lẽo như không có chút cảm xúc, lúc này, hắn ta vô cùng đáng sợ, giống như đao phủ giết người vô tình trong luyện ngục, ngoài lạnh lùng thì chẳng còn chút tính người nào cả.

Dưới ánh nhìn của vô số người, núi thịt ngọ nguậy trên không trung biến thành một Đoạn Hồn Đài vô cùng rét lạnh.

Trên Đoạn Hồn Đài có chín sợi xích bị huyết quang bao phủ, trên mỗi sợi xích đều treo mấy trăm thi thể vô cùng thê thảm, khiến người nhìn thấy đều sởn gai ốc.

“Sau khi tự lĩnh ngộ chiêu thức này vẫn chưa có ai ép ta phải sử dụng, ngươi là người đầu tiên, hưởng thụ nó đi!”

Trong mắt Cơ Vô Dạ loé lên ánh sáng hung ác, lúc này nét mặt hắn ta vô cùng dữ tợn, huyết khí dày đặc.

Vừa dứt lời, hắn ta chém một kiếm xuống, sợi xích trên Đoạn Hồn Đài lập tức rung động dữ dội. Toàn bộ Đoạn Hồn Đài mang theo uy thế cực kỳ đáng sợ chèn ép về phía Lâm Nhất.

Ầm ầm!

Lúc Đoạn Hồn Đài kỳ lạ rơi xuống, không khí bị chèn ép đến mức nứt ra.

Trước mắt, cho dù ai cũng có thể nhìn ra Cơ Vô Dạ này đã có thực lực không thua gì Âm Dương tiểu thành, thậm chí còn mạnh hơn một chút.

Hắn ta sử dụng thủ đoạn này là muốn g**t ch*t Lâm Nhất, không cho hắn đường lui.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, nhưng hắn lại không hề tỏ vẻ sợ hãi.

Oanh!

Hắn dùng suy nghĩ, những bóng kiếm màu bạc vẫn đang phập phồng bay lên bay xuống kia lập tức đứng yên lại.

Kiếm trận khổng lồ chợt dừng lại, người Lâm Nhất run mạnh, lục phủ ngũ tạng cũng thoáng đau đớn.

Leng keng!

Tiếng kiếm reo giòn giã như tiếng tiên hạc bay cao trên mây, vang vọng khắp đất trời.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2115: Liều mạng rồi sao?


Chín mươi tư kiếm ảnh đang đứng yên chậm rãi di chuyển một tấc. Chỉ một tấc, nhưng lại như lũ quét kéo đến, núi tuyết sụp đổ, kiếm ý ngút trời đánh tới.

Kiếm ý cuộn trào trên người Lâm Nhất không ngừng tích luỹ với tốc độ không thể tưởng tượng được.

Đến khi kiếm trận nghịch chuyển một vòng, kiếm ý tích luỹ kia đã biến chất đến mức kinh người, ngưng tụ thành một chùm sáng màu bạc khổng lồ, giống như một thanh kiếm sắc bén cắm thẳng lên trời.

Rắc!

Huyết võng căng chặt kia lập tức vỡ tan thành vô số mảnh vụn. Lúc này, mặt hồ cũng không ngừng dao động, dao động một cách điên cuồng.

Đồng thời, kiếm trận vốn chỉ rộng trăm trượng lập tức mở rộng thành hai trăm trượng. Số lượng bóng kiếm xoay tròn bên trong chợt tăng gấp đôi, trở thành một trăm tám mươi tám tia.

Vẫn chưa hết!

Khi Đoạn Hồn Đài đè xuống, kiếm trận xung quanh Lâm Nhất vẫn không ngừng nghịch chuyển.

Một vòng, hai vòng, ba vòng… Lúc đạt tới bảy vòng vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Trên trán Lâm Nhất thấm ướt mồ hôi, sắc mặt tái nhợt.

Không phải hắn không muốn dừng lại, mà là Huyết Ngục Đoạn Hồn Đài của Cơ Vô Dạ quá khủng khiếp, thậm chí hắn còn không dám chắc kiếm trận nghịch chuyển tám vòng có thể đỡ được không.

Sắc mặt của Cơ Vô Dạ ở bên kia cũng khá khó coi. . ngôn tình ngược

Thân thể hắn ta run rẩy rất rõ ràng, mỗi khi Đoạn Hồn Đài rơi xuống một chút, sắc mặt hắn ta sẽ tái đi một chút. Nhưng hắn ta vẫn cắn chặt răng, huyết sát không ngừng cuộn trào trên người.

Liều mạng rồi sao?

Nhìn thấy đối phương vẫn đang không ngừng tăng cường uy năng của Đoạn Hồn Đài, trong mắt Lâm Nhất lộ vẻ dứt khoát.

“Ai sợ ai!”

Giọng nói trầm khàn mang theo tiếng kiếm ngút trời vang lên từ trong miệng Lâm Nhất, giống như một truyền thừa cổ xưa nào đó hiện lên trên người hắn, lúc này, nét mặt lạnh nhạt của thiếu niên trở nên vô cùng nghiêm túc.

Kiếm trận nghịch chuyển chín vòng, đạt tới phạm vi nghìn trượng, bóng kiếm dày đặc, tạo thành tiếng vang ầm ầm.

Kiếm trận hội tụ tất cả chân nguyên và khí lực của Lâm Nhất, đạt tới mức độ chưa từng có. Trên người thiếu niên ở trung tâm kiếm trận có hư ảnh của Băng Phượng màu tím như ẩn như hiện, đáp xuống vùng đất này.

Oanh!

Vào lúc mọi người nghi ngờ có phải mình hoa mắt nhìn nhầm không, trong kiếm trận Tử Diên vang lên một tiếng phượng kêu.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2116


Tiếng kêu kia tựa như vang lên từ chín tầng mây, khiến Côn Luân tan vỡ, tinh quang thưa thớt, mọi thứ trên thế gian đều mất đi màu sắc. Đó là tiếng kêu của Tử Băng Diên Tước, tồn tại kiêu ngạo nhất độc lập nhất trong tộc Băng Phượng, cả đời kiêu ngạo, tách biệt với thế giới.

Tiếng kêu của nói lạnh lẽo như có thể khiến vạn vật tan nát cõi lòng.

Trong mắt Lâm Nhất có kiếm mang loé lên, hắn nhìn Đoạn Hồn Đài chậm rãi đè xuống, vung kiếm Táng Hoa trong tay.

Kiếm trận Tử Diên, tuyệt thế vô song!

Cửu chuyển quy nhất, phượng minh triêu dương!

Vào khoảnh khắc tiếng phượng kêu vang vọng, một ánh mặt trời mọc lên từ sau lưng Lâm Nhất. Ánh mặt trời sáng chói, thế như chẻ tre quét sạch bóng tối trong Ma Ngục Huyết Sát, cuối cùng đánh vỡ kết giới kỳ lạ này.

Tinh quang đầy trời lại xuất hiện một lần nữa, tựa như một tấm rèm, nhưng lại khiến ánh mặt trời càng chói mắt hơn.

Chiêu kiếm Lâm Nhất chém ra phá vỡ không gian, chém thẳng lên trên Đoạn Hồn Đài đáng sợ và tà ác kia trong vô số ánh mắt ngạc nhiên.

Ầm!

Trong tiếng vang ngút trời, chiêu kiếm loé lên ánh sáng vừa cuồng bạo vừa chói mắt, ánh sáng đó còn chói mắt hơn cả ánh sáng mặt trời sau lưng Lâm Nhất. Cửu chuyển quy nhất này là một chiêu kiếm chẳng khác nào nghịch thiên, dưới kiếm mang đáng sợ này, ai cũng có thể cảm nhận được lực lượng khó tin ẩn chứa bên trong.

Ầm!

Dưới sự va chạm kịch liệt, dòng nước đang chảy trong mặt hồ mênh mông ở tầng chín mộ cung tựa như biến thành sông băng, xuất hiện những khe hở đếm không hết, sau đó ầm ầm nổ tung.

Những người đang theo dõi đều bị dị tượng này làm khiếp sợ, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

“Sát chiêu quá đáng sợ…”

Dù là kiếm trận cửu chuyển của Lâm Nhất hay Huyết Ngục Đoạn Hồn Đài của Cơ Vô Dạ cũng đều mạnh đến mức đáng sợ. Khi hai sát chiêu này va chạm với nhau, mọi người mới ngạc nhiên phát hiện cơn sóng huỷ diệt ẩn chứa bên trong còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của bọn họ rất nhiều.

Thực lực của Lâm Nhất và Cơ Vô Dạ thật sự cách những người khác rất xa. Mấy chục nghìn người kéo tới biển Trăng Khô này, cuối cùng chỉ còn lại hai người họ, hoàn toàn không phải dựa vào vận may.

“Ai chiến thắng vậy?”

Cảnh tượng phản chiếu trong tinh không rất mơ hồ, dư âm dao động, dị tượng nổ tung, thật sự không thể thấy rõ, mọi người đều đang nôn nóng chờ đợi.

Sát chiêu đáng sợ như vậy, ai mà thua thì chắc chắn là thua thật.

Đến mức độ này, hai người đều đã gần đến giới hạn rồi. Một khi bị đánh bại sẽ hoàn toàn thất bại, ưu thế tích luỹ trước đó đều sẽ tan thành mây khói.

“Đường tiền bối, ngài…”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2117: Đoạn Hồn Đài vẫn chưa sập…”


Mặc Linh căng thẳng nhìn về phía trưởng lão Đường Du bên cạnh với ánh mắt xin giúp đỡ, với cảnh giới của nàng ta, thật sự không thể nhìn rõ ai là người chiến thắng sau va chạm này.

Cảm giác sốt ruột này rất giày vò người khác.

Trưởng lão Đường Du lắc đầu: “Tinh không kia chỉ là cảnh tượng phản chiếu, không thể thấy rõ được”.

Hai sát chiêu va vào nhau tạo thành dị tượng quá đáng sợ, chân nguyên còn trở nên hỗn loạn như thế. Không chỉ trưởng lão Đường Du không thấy rõ, mà trưởng lão cảnh giới Thiên Phách của cách tông môn khác cũng không thể nhìn rõ.

Đột nhiên…

Tiền bối Đường Du đang nhìn chằm chằm tinh không kia chợt trợn mắt.

Oanh!

Vào khoảnh khắc này, trong tinh không sáng rực kia xuất hiện tia sáng chói mắt như nắng gắt. Ánh sáng này thật sự quá sáng, nhưng nó chỉ tồn tại một lát là lập tức biến mất.

Ánh sáng tựa như bọt nước xuất hiện rồi vỡ tan, rõ ràng là có sát chiêu của một người đã hoàn toàn bị đánh tan.

Ánh sáng đó chỉ là ánh sáng phản chiếu trước khi bị đánh tan, loé lên rồi biến mất.

Kết quả đã có!

Mọi người đều cảm thấy hồi hộp.

Rốt cuộc là ai?

Rốt cuộc là Đoạn Hồn Đài của Cơ Vô Dạ nghiền nát kiếm trận của Lâm Nhất, hay chiêu kiếm phượng minh triêu dương của Lâm Nhất đánh tan Đoạn Hồn Đài chất đống hài cốt.

Mỗi người đều nôn nóng muốn biết kết quả, đáng tiếc cảnh tượng trong tinh không kia vẫn rất lộn xộn, dị tượng chân nguyên dao động, mông lung mơ hồ.

Vụt! Vụt!

Dưới ánh nhìn chăm chú của rất nhiều người, dị tượng dần tan đi, rất nhiều dư âm cuồng bạo cũng dần lắng xuống.

Khi dư âm tan đi, cảnh tượng mông lung cũng dần rõ ràng.

Vào khoảnh khắc hình ảnh trở nên rõ ràng, trong hình chiếu trên tinh không, mọi người nhìn thấy kiếm trong tay Lâm Nhất đã bổ đôi Huyết Ngục Đoạn Hồn Đài.

“Là Lâm Nhất!”

Nhìn thấy tình cảnh như thế, mọi người đều như phát điên, rung động không thôi. Phong mang trong kiếm của Lâm Nhất vẫn chưa tan hết, dường như không lâu nữa sẽ hoàn toàn chém vỡ Đoạn Hồn Đài kia.

Mấy người đứng trên mười vị trí đầu bảng ngoài đều sắp rớt mắt ra ngoài, sắc mặt thay đổi. Lúc trước, bọn họ còn khẳng định rằng Lâm Nhất không có khả năng thắng, chắc chắn sẽ thua.

Nhưng bây giờ, trong lúc giao chiến quan trọng, rõ ràng Lâm Nhất chiếm lợi thế.

“Vẫn chưa thua, Đoạn Hồn Đài vẫn chưa sập…”

“Đúng thế, chiêu kiếm cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn đánh sập nó, Cơ Vô Dạ vẫn đang kiên trì, nếu Lâm Nhất không còn sức lực nữa thì hắn vẫn sẽ thua!”

5819942-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2118


“Xong rồi… Cơ Vô Dạ sắp thua rồi”, có người thất thanh kêu lên.

Vừa rồi mấy người Tạ Vân Kiều còn cố chấp kiên trì cũng bất giác ngây ra, sắc mặt lúc sáng lúc tối.

“Ngươi thua rồi…”.

Tầng thứ 9 của mộ cung, trên không trung của mặt hồ, sắc mặt Lâm Nhất vô cảm nhìn đối phương. Khoé miệng hắn vẫn còn vệt máu chảy ra, sắc mặt trắng bệch, trên trán thậm chí còn có vết rách da, máu tươi đang trào ra từ đó.

Rõ ràng, cho dù kiếm trận Tử Diên nghịch chuyển chín lần thì chiêu này của Lâm Nhất cũng không phải chiến thắng một cách dễ dàng. Trong cuộc đối đầu vừa rồi hắn cũng bị thương không nhẹ.

Vẻ bướng bỉnh chưa từng khuất phục trước ai của Cơ Vô Dạ lúc thường ngày giờ đây cũng trở nên vô cùng khó coi, hắn ta có thể cảm nhận được trên người đối phương có một luồng kiếm ý mãnh liệt như vầng mặt trời. Không chỉ chói mắt như vầng mặt trời mà trong đó còn có cả khí thế không biết khiếp sợ, kiếm ý cỡ này hắn ta cực kỳ hiếm khi gặp được trong cuộc đời của mình.

Càng đừng nói là sức mạnh được bao hàm trong thân kiếm của đối phương, hắn ta rõ hơn ai hết, một kiếm này của đối phương rốt cuộc đáng sợ cỡ nào.

Nhưng muốn hắn ta cứ nhận thua như vậy thì hắn ta không làm được!

Thần sắc của Cơ Vô Dạ trở nên điên cuồng, vẻ hung dữ bùng lên trong đáy mắt, nôn ra một ngụm máu tươi lên Đoạn Hồn Đài đã nứt thành mấy mảnh đang lắc lư như sắp đổ sập xuống.

Uỳnh!

Cơ Vô Dạ rút cả tinh huyết bản nguyên ra để chống đỡ khiến cho Đoạn Hồn Đài kia lại một lần nữa bùng lên huyết quang ngập trời, chín sợi xích sắt lắc lư điên cuồng.

“Ta vẫn còn chưa thua!”

Gương mặt của Cơ Vô Dạ vốn đã tái mét, nay lại càng trở nên trắng bệch như một tờ giấy trắng, trông vô cùng đáng sợ. Thần sắc trong đáy mắt đều là lửa giận bừng bừng, hai mắt dán chặt lên người Lâm Nhất, hận không thể nuốt sống hắn.

Loại phẫn hận đến mức hung tàn này làm người ta không dám nhìn thẳng vào hắn ta.

Nhưng thủ đoạn cỡ này đối với Lâm Nhất mà nói chẳng qua chỉ là sự hận thù lúc tuyệt vọng mà thôi, nhìn thì có vẻ hung tàn nhưng thực tế lại trống rỗng.

Cho dù chỉ luận về sự hung tàn thì Lâm Nhất có lúc nào lại từng sợ đối phương đâu.

Cả quãng đường trước đó, hắn luôn tàn nhẫn với kẻ địch, nhưng hắn lại càng nhẫn tâm với chính mình hơn. Không có ai, trong cùng thế hệ lại đã từng trải qua sự đau khổ của tuyệt vọng hơn hắn.

Nếu như Cơ Vô Thường cảm thấy đây chính là tuyệt vọng. Vậy thì Lâm Nhất phải nói cho đối phương biết rằng, vẫn còn kém xa lắm.

Tuyệt vọng thực sự không phải là thua bởi đối thủ mà bản thân hầu như chưa từng coi trọng.

Mặc kệ ngươi kiêu ngạo bằng trời, tự cao tự đại, cũng tuyệt đối không có cái gọi là thua không nổi. Nỗi tuyệt vọng thực sự chính là trơ mắt nhìn người mà ngươi muốn bảo vệ bất lực chết đi trước mắt ngươi.

So với ta mà nói, Cơ Vô Dạ ngươi còn kém xa!

Đáy mắt Lâm Nhất loé lên luồng sức mạnh ác liệt, lạnh băng mà tuyệt tình, mức độ lạnh lùng đó khiến cho gương mặt của thiếu niên nhìn trông cực kỳ dữ tợn.

Chân nguyên từ trên xuống dưới khắp cơ thể hắn xao động, sức mạnh còn sót lại của kiếm trận Tử Diên bị ý chí mạnh mẽ này liều mạng điều động. Từng luồng Chân nguyên mênh mông, cuồn cuộn không dứt được rót vào trong Táng Hoa Kiếm.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 2119


Dưới tác động của luồng sức mạnh trào dâng, nhục thân dũng mãnh của Lâm Nhất cũng có vẻ như không còn sức để chống đỡ nổi nữa, tứ chi bách hài đều ngâm ngẩm đau đớn.

Nhưng sự mạnh mẽ trong ánh mắt của hắn lại không hề suy giảm, phong mang không hề bớt đi, vẫn kiên trì như cũ.

Vào lúc sức mạnh của kiếm trận đã sắp bị rút sạch, lông mày Lâm Nhất nhướn lên, lạnh giọng quát: “Phá!”

Uỳnh ầm ầm!

Sau tiếng quát điên cuồng, Táng Hoa Kiếm tâm ý tương thông với hắn cũng bùng lên quang mang màu bạc bao phủ luồng huyết quang mới bùng lên trên Đoạn Hồn Đài. Thân kiếm rung vang, những âm thanh kiếm âm réo rắt vang vọng khắp một vùng trời.

Không hề cho đối phương có cơ hội cảm thấy may mắn, phong mang của một kiếm này thế như chẻ tre hung tợn chém xuống Đoạn Hồn Đài.

Dưới uy lực lên đến cực hạn của kiếm trận Tử Diên, trước vô số ánh mắt kinh hãi, Đoạn Hồn Đài kia ầm ầm nứt toác thành vô số mảnh nhỏ.

Phụt!

Giây phút khi Đoạn Hồn Đài nứt vỡ, Cơ Vô Dạ phụt ra một ngụm máu tươi, luồng khí thế cố gắng chống đỡ cơ thể kia cũng đồng thời suy yếu rồi biến mất.

Rắc! Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!

Còn chưa hết, Ma Ngục Huyết Sát bao trùm cả một vùng trời kia cũng đồng thời nứt toác ra. Kết giới quái dị do Cơ Vô Dạ dùng Huyết Sát chống đỡ cũng đổ sập xuống sau khi hắn thua trận và va chạm với kiếm ý của Lâm Nhất.

Phụt!

Cơ Vô Dạ lại phun ra một ngụm máu tươi nữa, trên mặt hồ, hắn ta bị đánh bay ngược về phía sau mấy trăm mét.

“Ma Ngục Huyết Sát cũng nát rồi…”.

Tiếng hô ngạc nhiên kinh hãi vang lên ầm ầm trong Biển Trăng Khô vô biên vô tận, tất cả những âm thanh huyên náo lúc này đều truyền hết ra. Ánh mắt của tất cả mọi người đều mang đầy vẻ không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mặt, ai cũng không ngờ được, Cơ Vô Dạ lại thua thê thảm như vậy.

Hắn ta không chỉ thua cuộc mà còn thua đến mức thảm hại như vậy.

Bây giờ trên mặt hồ kia, thậm chí đến việc đứng lên với hắn ta mà nói cũng có chút khó khăn. So sánh với hắn ta thì thiếu niên áo xanh kia vẫn không hề mất đi phong thái của mình, phong mang vẫn mãnh liệt như thế.

Nhóm người Diêm Không trong mười hạng đầu của ngoại bảng cũng ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt này, bọn họ thực sự không thể ngờ được, cũng không thể chấp nhận được sự thật này.

Cơ Vô Dạ lại thua rồi, thua bởi một nhân tài hậu bối mới nổi nằm ngoài bảng Long Vân.

Khụ! Khụ!

Cơ Vô Dạ ở giữa hồ phát ra tiếng ho xé phổi, sau mỗi một tiếng ho đều có dòng máu rỉ ra. Hắn ta bây giờ đã thê thảm hết chỗ nói, hai lần thấu chi bản nguyên, không chỉ đơn giản là Chân nguyên bị hao sạch như vậy.

Trong mắt hắn ta vẫn đầy vẻ hung ác, dường như vẫn không cam tâm.

Nhưng khi hắn ta còn muốn làm gì đó thì một luồng ánh mắt như tia điện lạnh lùng đáp xuống trên người hắn ta. Lâm Nhất hờ hững nói: “Muốn tế võ hồn sao? Ta khuyên ngươi đừng có làm như vậy, một khi đến cả võ hồn cũng bị thương tổn thì cho dù ngươi có thăng cấp lên cảnh giới Âm Dương thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa”.

Thần sắc của Cơ Vô Dạ bỗng cứng đờ, vẻ lạnh băng trong đáy mắt của đối phương làm cho hắn ta cảm thấy lạnh thấu xương.
 
Back
Top Dưới