Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1100


5818925-0.jpg


5818925-1.jpg


5818925-2.jpg


5818925-3.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1111


5818936-0.jpg


“Tinh hoa nhật nguyệt thật tinh khiết, ánh sáng xanh trong bảo điện Hắc Liên giống như một viên yêu đan ma liên cực phẩm vậy”.

“Dù không thu hoạch được gì trong bảo điện thì cũng có thể đề cao cảnh giới dựa vào tinh hoa nhật nguyệt này, thậm chí còn có thể đột phá”.

“Sau nhiều lần sống chết, cuối cùng cũng được bước vào bảo điện Hắc Liên”.

Các đệ tử tông môn tiến vào bảo điện tỏ ra vô cùng hào hứng, họ lần lượt nối tiếp nhau đi về phía cửa.

Mấy người nhìn bảo điện Hắc Liên với vẻ mặt bùi ngùi, tuy trên đường đi có khó khăn trắc trở, nhưng cuối cùng vẫn đến kịp thời gian bảo điện mở.

“Ánh sáng xanh này thật kì lạ, nếu ta nhớ không lầm thì sau khi yêu đan ma liên được loại bỏ ma khí cũng biến thành một đoá sen xanh, không biết có liên quan gì với nhau không”.

Đường Thông nhìn ánh sáng xanh bao trùm toà bảo điện, trầm tư suy nghĩ.

Trong ánh sáng xanh ẩn chứa tinh hoa nhật nguyệt nồng đậm và cực kỳ tinh khiết, khi vừa đặt chân lên đảo là có thể cảm nhận được rõ.

Thậm chí chưa tới gần bảo điện, linh khí thiên địa thổi tới đã giúp cho tu vi của họ vững vàng tăng lên với tốc độ thong thả.

Lâm Nhất đã từng đến Thanh Dương Giới trải nghiệm một lần, nơi đó cũng là một tông môn huy hoàng bị diệt vong bởi ma kiếp ở thời thượng cổ hoàng kim.

Hơn nữa còn sinh ra Tử Diên Kiếm Thánh, tông môn này đã từng huy hoàng như thế.

Nhưng Thanh Dương Giới và mật cảnh Ma Liên có rất nhiều điểm khác nhau, Lâm Nhất cũng không nói cụ thể khác nhau ở đâu.

Chẳng hạn như ánh sáng xanh bao trùm bảo điện, trong lòng Lâm Nhất có nhiều ý tưởng hơn.

Nhìn quanh mật cảnh Ma Liên, mọi di tích đều tràn ngập ma khí âm u đáng sợ. Cho dù không có ma khí, nó cũng là một bức tranh xám xịt đổ nát, chỉ tràn ngập nỗi tang thương.

Ánh sáng xanh trước mặt này mang đến cho người ta cảm giác thiêng liêng và trang nghiêm.

“Trước khi vào trong, ta sẽ nói với các ngươi một vài điều”.

Trần Huyền Quân nhìn đám người Lâm Nhất, đột nhiên lên tiếng: “Tuy mỗi lần mở ra, cấu trúc bên trong bảo điện Hắc Liên đều sẽ thay đổi, nhưng có hai điều có thể chắc chắn”.

“Càng thông qua nhiều thử thách sẽ lên được tầng càng cao. Theo ta được biết thì chưa có ai có thể đặt chân lên tầng chín trong một nghìn năm qua. Còn tầng mười chỉ có người lên được trong truyền thuyết, không rõ thật hay giả. Bình thường thì sau ba tầng, mỗi lần lên một tầng sẽ rất khó khăn, lên đến tầng sáu đã coi như là đỉnh”.

Trần Huyền Quân tạm dừng, sau đó nói tiếp: “Điều còn lại là quan trọng nhất, mọi người vẫn còn nhớ miếng ngọc giản mà Thần Sách Doanh cho chúng ta chứ?”

“Tất nhiên là nhớ rồi ạ”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1112: Coi như đã dễ dàng tránh được nguy hiểm.


Mấy người lấy miếng ngọc giản bóng loáng âm ấm ra, không có miếng ngọc giản này, họ cũng không thể tiến vào mật cảnh Ma Liên.

Trần Huyền Quân gật đầu: “Bảo điện sẽ mở mười ngày, sau đó cả mật cảnh sẽ đóng cửa, dù đang ở đâu cũng sẽ bị cưỡng chế truyền tống ra ngoài. Vậy nên khi ở trong bảo điện, nếu gặp nguy hiểm trí mạng thì không cần cố gắng chống cự, cứ bóp nát ngọc giản để ra khỏi mật cảnh là được”.

Mười ngày sau mật cảnh sẽ đóng cửa, cố gắng chống cự cũng không có tác dụng gì.

Đến bảo điện Hắc Liên tương đương với cửa ải cuối cùng của cuộc lịch luyện mật cảnh.

“Đi thôi”.

Sau khi dặn dò xong, mấy người đi theo đám đông về phía cửa bảo điện Hắc Liên.

Khi xuyên qua lớp ánh sáng xanh, tất cả mọi người đều nhắm mắt lại, lặng lẽ vận công, luyện hoá một sợi tinh hoa nhật nguyệt vô cùng tinh khiết này.

Đến khi mở mắt ra, trong mắt Lâm Nhất có tia sáng loé qua.

Toàn thân hắn ấm áp, cảm nhận được tu vi Huyền Võ tầng tám sơ kì tự nhiên cô đọng, trở nên hoàn toàn vững chắc sau khi được ánh sáng xanh thanh lọc.

Nhìn xung quanh, đám người Trần Huyền Quân và Hân Nghiên đều đã biến mất.

Cả lối đi chỉ có một mình Lâm Nhất.

“Thử thách đã bắt đầu rồi ư?”

Nhớ lại lời dặn của Trần sư huynh, Lâm Nhất cũng không bất ngờ hay hoang mang.

Mười tầng bảo điện, mỗi tầng đều có thử thách khác nhau, nếu thông qua sẽ được vào, còn nếu không thông qua sẽ tức khắc bị truyền tống ra ngoài, kết thúc buổi lịch luyện mật cảnh Ma Liên lần này.

Không biết sẽ là thử thách như thế nào, Lâm Nhất lấy kiếm Táng Hoa từ trong hộp đựng kiếm ra đặt sau lưng, khoanh chân ngồi xuống.

Lấy bất biến ứng vạn biến, dù sao ở đây cũng nồng đậm ánh sáng xanh, tinh hoa nhật nguyệt ở khắp mọi nơi.

Dù không làm gì, tu vi cũng có thể tăng lên nhanh chóng.

Vù!

Sau nửa canh giờ, không khí chợt chấn động nhẹ, Lâm Nhất mở mắt ra nhìn qua.

Ở phía cuối lối đi đằng trước, giữa không trung có vô số ánh sáng xanh ngưng tụ thành một đoá hoa sen xanh êm dịu ngay trước mặt Lâm Nhất.

Khi đoá sen xanh hoàn toàn thành hình thì xuất hiện một người ngồi khoanh chân.

Toàn thân người nọ ở trong trạng thái hư ảo, chỉ có thể nhìn thấy một ánh sáng mông lung và hình dáng mờ nhạt bên trong ánh sáng.

Hô!

Lâm Nhất chưa kịp nhìn kĩ, bóng mờ ngồi khoanh chân trên hoa sen xanh đã chém ra một vòng kiếm quang.

Kiếm quang xuyên qua không khí, lao nhanh tới như một tia chớp.

Lâm Nhất nheo mắt lại, cầm lấy

5818937-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1113: Ngươi đừng vui mừng quá sớm”.


Họ xuất hiện trên hoang nguyên Tịch Diệt, khi nhìn xung quanh thấy nơi đóng quân của các đại tông môn, họ mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, tỏ ra thất vọng, đối với họ bảo điện Hắc Liên còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

“Hình như lần này bảo điện Hắc Liên mở sớm hơn mọi khi rất nhiều”.

“Chắc đây là nhóm người bị loại đầu tiên, họ thật xui xẻo, thử thách đầu tiên hẳn là dễ dàng nhất”.

“Cũng không tồi, thật ra không chết trong đó đã coi như kiếm lời”.

Các trưởng lão nhìn nhóm đệ tử tông môn bị truyền tống ra ngoài, nhỏ giọng bàn luận.

Ở nơi Lăng Tiêu Kiếm Các đóng quân, vừa thấy có người được truyền tống ra ngoài, Hân Tuyệt lập tức đi qua.

Sau khi nhìn quanh lại quay về.

“Không nhìn thấy người của Kiếm Các, chắc là tiểu sư đệ và những người khác đều đã thông qua thử thách đầu tiên”.

Hân Nghiên nhìn Lạc Phong trưởng lão với vẻ nửa vui nửa buồn.

“Chậc chậc, hay là đã chết trong đó rồi? Đừng vui quá, mọi chuyện đều có khả năng, nếu tất cả đều đã chết thì đương nhiên sẽ không bị truyền tống ra ngoài”.

Cách đó không xa, Văn Ngạn Bác của Hỗn Nguyên Môn cười nhạo.

Có một người đi theo sau lưng ông ta, đó chính là người bị loại ở thử thách đầu tiên, cũng là một trong số mười đệ tử của Hỗn Nguyên Môn.

Lạc Phong lạnh lùng: “Như vậy cũng hơn Hỗn Nguyên Môn các ngươi. Đế quốc Đại Tần có tứ đại tông môn, chỉ có đệ tử Hỗn Nguyên Môn của ngươi bị loại ở thử thách đầu tiên. Ngươi nhìn thử có trưởng lão nào dẫn người về không kìa”.

Văn Ngạn Bác bị chặn họng, vẻ mặt lập tức trở nên xấu hổ.

Tên đệ tử đứng sau lưng ông ta cúi đầu không dám nói gì, do hắn ta xui xẻo, cứ tưởng hoa sen xanh xuất hiện là bảo bối nên mới nóng lòng lại gần.

Hắn ta chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã nhìn thấy Văn Ngạn Bác sầm mặt, lúc này mới giật mình nhận ra mình đã bị loại.

“Cứ chờ xem, ngươi đừng vui mừng quá sớm”.

Văn Ngạn Bác xấu hổ phản bác, tất nhiên sẽ không tự chuốc lấy nhục nhã.

Nhưng ông ta khá tự tin về ba người Chương Viêm. Miễn là gặp Lâm Nhất, hắn chỉ có một chữ chết, để xem lúc đó lão già này còn dám kiêu ngạo như vậy không.

Tuy Văn Ngạn Bác đã đi, nhưng các trưởng lão Kiếm Các và đám người Lạc Phong lại khó có thể an tâm.

Hân Tuyệt thì khỏi phải nói nhiều, muội ruột của y cũng ở trong đó, nếu cô không xuất hiện, y cũng khó yên tâm được.

“Trưởng lão, ta sẽ đến chỗ bản đồ trận pháp chờ xem sao”.

Lạc Phong gật đầu: “Đi đi”.

Lúc này ông ta cũng hi vọng sẽ có người bị loại, ít nhất người nọ có thể báo cho họ biết tình trạng của các đệ tử Kiếm Các trong mật cảnh ra sao.

Chứ không cần phải giống như bây giờ, chỉ có thể suy đoán lung tung.

Trong bảo điện Hắc Liên.

Lâm Nhất ngạc nhiên nhìn đoá hoa sen xanh tan biến trước mặt mình: “Vậy là xong rồi ư?”

Thử thách đầu tiên có vẻ như khá đơn giản...
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1114: Đây... Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.


Nhưng hắn không biết thử thách tưởng chừng như đơn giản với hắn này lại loại gần một phần tư số người.

Chỉ cần chạm phải kiếm quang sẽ lập tức bị dịch chuyển ra ngoài.

“Trước tiên xem thử tầng một có bảo bối gì đã!”

Vẻ mong chờ thoáng qua trong mắt Lâm Nhất, nháy mắt hắn đã biến mất trong bóng tối trên lối đi.

Cấu trúc bên trong bảo điện Hắc Liên vô cùng phức tạp.

Sau khi thông qua thử thách, Lâm Nhất bước đi trong đó với tâm trạng đầy xúc động. Hắn đi qua rất nhiều căn phòng bí mật, tất cả đều đã bị càn quét sạch sẽ, không còn sót lại một thứ gì có giá trị.

Hắn và các sư huynh đệ Lăng Tiêu Kiếm Các chung quy vẫn đến muộn một bước, tất nhiên những người đến trước sẽ không cho họ cơ hội nhặt nhạnh.

Nhưng Lâm Nhất không vội, những món bảo bối dễ dàng lấy được sẽ không quá quý hiếm.

Nỗ lực và thu hoạch luôn tỉ lệ thuận với nhau.

Nửa khắc sau, ở phía cuối lối đi chợt có tiếng người huyên náo. Lâm Nhất lắng nghe tiếng động, lặng lẽ bước vào trong lối đi tối tăm.

Cuối con đường dẫn đến một đại điện sáng trưng với những chiếc đèn thuỷ tinh cổ kính treo trên trần nhà, thuỷ tinh óng ánh tô điểm, chiếu rọi cả đại điện sáng như ban ngày.

Ngoài lối đi của hắn ra thì còn có bốn, năm lối đi khác cũng dẫn đến đại điện này.

Trong đại điện có một đài sen màu xanh được chế tạo bằng ngọc cổ, phát sáng lấp lánh như vật của trời.

Chính giữa hoa sen xanh có một tia sáng lập loè, mơ hồ có thể cảm nhận được không gian dao động.

Mấy chục đệ tử của các đại tông môn tập trung xung quanh đài sen, ai cũng nhìn chằm chằm vào đài sen lấp lánh với ánh mắt mong chờ.

“Đây là đài sen Đa Bảo, nghe nói nó là lối vào tầng hai, trước khi lối vào được mở hoàn toàn sẽ sinh ra một món bảo bối”.

“Cũng không biết sẽ là gì nhỉ, dù đây chỉ là tầng một của bảo điện Hắc Liên. Chắc có lẽ món dị bảo được sinh ra sẽ có giá trị không nhỏ”.

“Kệ đi, lát nữa không cần biết là gì, cứ giành lấy nó là được!”

Những lời xì xào trong đám đông khiến Lâm Nhất trong lối đi trầm ngâm suy nghĩ.

Trong đại điện sáng trưng cũng có đệ tử Lăng Tiêu Kiếm Các, nhưng đám người Hân Nghiên sư tỷ thì không thấy.

Họ chưa thông qua thử thách sao?

Không thể như vậy được, đệ tử của tứ đại tông môn mạnh hơn đệ tử của các đại tông môn khác, không thể không thông qua thử thách đầu tiên.

Vậy chỉ có hai khả năng, một là họ cũng đang nấp trong góc khuất lối đi, hai là tầng một của bảo điện Hắc Liên không chỉ có một đài sen Đa Bảo, mà còn có lối đi khác dẫn lên tầng hai.

Hắn tin vào khả năng thứ hai hơn.

Trên thực tế, Lâm Nhất đoán

5818939-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1115: Long Phi Hổ Khiêu!


Chỉ một người một kiếm nhưng lại áp đảo mọi người, đánh bại tất cả.

Lâm Nhất cất kiếm vào vỏ, bước thẳng tới đài sen Đa Bảo.

Hắn vươn tay ra cầm lấy bình ngọc trên đài sen.

Khi hắn vừa cầm lấy bình ngọc, một bóng người xuất hiện từ chỗ tối, kiếm quang lạnh lẽo, sắc bén lặng lẽ đâm tới sau lưng Lâm Nhất.

Nhưng sau lưng Lâm Nhất cứ như có một đôi mắt khác, hắn cất bình ngọc vào ngực, xoay người lại rút kiếm, động tác đơn giản, liền mạch và không để lại dấu vết.

Bóng người đánh lén tỏ ra vô cùng kinh ngạc, rõ ràng hắn ta ra tay trước, nhưng bây giờ kiếm Táng Hoa của Lâm Nhất lại đâm vào trái tim hắn ta.

Ngay cả cơ hội bóp nát ngọc giản để ra khỏi bảo điện Hắc Liên cũng không còn.

Phụt!

Kiếm Táng Hoa đâm vào tim, sau đó được rút ra cùng với dòng máu tươi. Người đến vô lực ngã xuống, không thể đứng dậy và cũng không còn hơi thở.

Lâm Nhất liếc mắt nhìn qua những bóng dáng ẩn nấp trong các lối đi khác.

Họ không khỏi kinh hãi, dường như ánh mắt này của Lâm Nhất có thể nhìn thấu họ.

Hắn không để ý đến những người này nữa mà cất kiếm vào vỏ, lấy bình ngọc trong ngực ra mở xem.

Mùi thuốc sực nức bốc lên, Lâm Nhất hơi ngạc nhiên, hắn cũng được coi là nửa Luyện Dược sư nên có thể phân biệt trong bình ngọc là đan dược tam phẩm, cần phải có Luyện Dược sư tam phẩm mới luyện chế được.

Ở đế quốc Đại Tần, số lượng Luyện Dược sư tam phẩm có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Nếu tính riêng Lăng Tiêu Kiếm Các cũng chỉ có một mình Điện chủ điện Đan Dược được coi là Luyện Dược sư tam phẩm chân chính.

Trong bình ngọc có tổng cộng mấy chục viên đan dược, coi như một con số không nhỏ.

Sau khi thăng lên cảnh giới Huyền Võ, hắn chưa từng dùng đến đan dược, không phải vì kiêng kị điều gì.

Chẳng qua hắn không muốn sử dụng sớm, đợi đến Huyền Võ tầng chín và Huyền Võ tầng mười nhất định sẽ cần phải dùng tới.

Lâm Nhất cất kĩ bình ngọc rồi bước lên đài sen Đa Bảo, tiến vào tầng hai của bảo điện ngay trước mắt mọi người.

Hắn vừa đi, bầu không khí ngột ngạt trong đại điện mới hoàn toàn thả lỏng.

Có thể nghe thấy tiếng thở ra như rút được gánh nặng của không ít người.

Rất nhiều người lặng lẽ thả lỏng bàn tay đang chuẩn bị bóp nát ngọc giản bất cứ lúc nào. Họ thật sự sợ Lâm Nhất sẽ tàn sát, giết hết tất cả họ ngay tại đây, cướp đi túi trữ vật trên người họ, may mà... hắn không làm vậy.

Tầng một bảo điện Hắc Liên, trong các đại điện đặt đài sen Đa Bảo còn lại.

Đệ tử nòng cốt Đường Nguyên, thủ lĩnh Huyền Thiên Tông, dẫn ba tên sư đệ lặng lẽ xuất hiện. Các đệ tử tông môn đang đánh nhau trong đại điện lập tức giật mình, lần lượt dừng tay.

Long Phi Hổ Khiêu!

Chưa nói hết nửa câu, trên người Đường Nguyên đã vang lên tiếng rồng ngâm hổ gầm, tay phải hoá rồng, quyền tung như rồng bay trên trời. Một quyền hoá hổ, quyền đi như hổ nhảy qua núi sông, uy áp chấn động bốn phương.

Rầm rầm rầm!

Sau hai quyền, quyền mang áp đảo làm cho lần lượt từng bóng người va vào tường.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1116


Sau khi ngã xuống đất, toàn thân đau nhức dữ dội, liên tục k** r*n, nhìn Đường Nguyên bằng ánh mắt phẫn nộ, sau đó đứng dậy xông về phía Đường Nguyên.

“Chết tiệt, con lừa trọc chết bầm này ra tay thật độc ác!”

“Đừng sợ hắn, mọi người cùng xông lên nào”.

Đối mặt với đám người bừng bừng khí thế, ba tên sư đệ sau lưng Đường Nguyên tỏ ra khinh thường.

“Một lũ kiến hôi”.

Biểu cảm trên mặt Đường Nguyên không hề thay đổi, một vòng sáng thiêu đốt xuất hiện sau đầu hắn ta, tràn ngập Phật uy vô thượng trang nghiêm.

Uy lực của Kim Cương, cơn giận của Phục Ma, Kim Cương Phục Ma Ấn!

Hắn ta hợp nhất song ấn, vòng sáng thiêu đốt sau gáy được tăng cường Phật uy, hắn ta giận dữ tung một chưởng.

Đám người vừa mới đứng dậy lập tức hộc ra một búng máu như va phải bức tường vô hình, nặng nề ngã xuống.

“Sư huynh, có cần yêu cầu họ giao túi trữ vật của mình ra không ạ?”

Một đệ tử Huyền Thiên Tông đứng sau lưng hắn ta lên tiếng đề nghị.

Đám người trước mặt là một bầy dê béo chờ làm thịt, có thể vơ vét tuỳ theo ý mình.

Đường Nguyên hờ hững đáp: “Không cần thiết, Huyền Thiên Tông là tông môn đứng đầu nước Đại Tần, sao có thể so sánh với lũ tà tu ở ngoài kia? Mỗi người giao ra mười viên yêu đan ma liên ba cánh là được, nếu không muốn thì có thể bóp nát ngọc giản rời đi, Đường mỗ sẽ không giết ai cả”.

“Sư huynh thật nhân từ”.

“Nghe chưa hả, các ngươi còn lo lắng gì nữa?”

Các đệ tử tông môn ngã dưới đất đều giận nhưng không dám nói gì, liên tục cười gượng.

Yêu đan ma liên ba cánh, đừng nói đến việc có hay không, dù có thì gần như cũng chiếm ít nhất một phần ba tài sản.

Còn bảo là nhân từ cơ, đây là mạch suy nghĩ của bọn cướp mới đúng.

Nhưng lúc này không phục cũng không được, một là rời đi, hai là đưa yêu đan.

Đa số mọi người đều nén giận đưa mười viên yêu đan ma liên ba cánh.

Dù sao chỉ cần ở lại bảo điện Hắc Liên thì lúc nào cũng sẽ có cơ hội trở mình, nếu rời đi sẽ thật sự không còn gì nữa.

“Sư huynh, là một cây huyết sâm, chắc cũng năm trăm năm tuổi”.

Một trong số đó nhanh chóng bước tới lấy hộp gấm trên đài sen Đa Bảo. Vừa mở ra xem, hắn ta lập tức mừng rỡ, kích động báo cáo.

Đường Nguyên bình tĩnh bảo: “Ngươi giữ đi, ta không cần”.

“Cảm ơn sư huynh nhiều lắm”.

Niềm vui đến bất ngờ khiến người này hơi bối rối.

Hai tên sư đệ còn lại đều vô cùng hâm mộ.

Nhưng trong lòng Đường Nguyên lại rất

5818941-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1117: Có tiếng đánh nhau?


Dù sao truyền thuyết cũng là truyền thuyết, quá xa xôi, không có tài liệu tham khảo nên không thể đoán được.

Trong tầng một bảo điện Hắc Liên, tình hình ở chín nơi đặt đài sen Đa Bảo dẫn lên tầng hai cũng không khác là bao.

Rất nhiều đệ tử tông môn đã thông qua thử thách đều muốn trổ tài và tìm kiếm kỳ ngộ trong bảo điện này.

Nhưng tất cả mọi người đều bị đánh đòn cảnh cáo, như bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Nếu ở bên ngoài, có lẽ sẽ còn có thể có một chút may mắn tìm được chí bảo.

Nhưng ở bảo điện Hắc Liên thì gần như không có sự tồn tại của may mắn.

Bảo vật sinh ra từ đài sen Đa Bảo đều được chuẩn bị cho kẻ mạnh, thể hiện rõ thực lực mạnh mẽ của các nhân tài và yêu nghiệt.

Hầu như sức một người đã đủ để khiến những người khác không thở nổi.

Họ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã thất bại nặng nề, giống Lâm Nhất và Đường Nguyên, cả hai đều như vậy.

Ở số ít đài sen Đa Bảo xuất hiện cục diện hai hoặc ba yêu nghiệt có sức mạnh ngang nhau, nhưng... cũng không có chỗ cho người thường can thiệp.

Thậm chí họ còn có thể chết thảm trong dư âm từ cuộc chiến của các yêu nghiệt.

Tất cả mọi thứ chỉ mới bắt đầu, càng lên cao, số lượng đài sen Đa Bảo sẽ càng ít đi.

Liên tục giảm dần từ chín xuống một, có thể đoán trước được sớm muộn gì những yêu nghiệt tạm thời phân tán này sẽ tập hợp lại với nhau.

Mỗi khi lên một tầng và gặp trở ngại, họ sẽ trở nên mạnh hơn.

Lâm Nhất lấy đan dược, thuận lợi bước vào đài sen Đa Bảo và lên tầng hai.

Không bao lâu sau, linh khí tụ lại thành một đoá hoa sen xanh ở trước mặt hắn. Trên hoa sen có một người ngồi khoanh chân, ánh sáng mông lung, mơ hồ bao phủ quanh người nọ.

Hô!

Ở cửa ải này, cuối cùng bóng người trên đài sen cũng đứng dậy. Ngay khi vừa đứng lên, người nọ rút kiếm khỏi vỏ, chém ra hai tia kiếm quang.

Hai tia kiếm quang nhìn như lao tới cùng lúc, nhưng thật ra là một trước một sau.

Một giả một thật, nếu không phân biệt được, chỉ cần bị kiếm quang cứa trúng sẽ lập tức bị loại.

Lâm Nhất nheo mắt lại, hắn có kiếm ý Bán Bộ Tiên Thiên nên nhạy bén nhận ra sự khác thường trong đó.

Tia kiếm quang thứ nhất là giả, nhưng tàn ảnh của tia kiếm quang đằng sau cũng khó phân biệt được là thật, điều này cho thấy kiếm thuật của bóng người trên đài sen cực kỳ cao.

Người nọ dùng thủ đoạn khôn khéo, lợi dụng âm thanh và ánh sáng để gây ảo giác cho người khác.

Keng!

Kiếm Táng Hoa ra khỏi vỏ, hắn vung kiếm chém nát tia kiếm quang thứ hai, thuận lợi thông qua thử thách.

Còn những người khác không may mắn bằng hắn.

Có người không phân biệt được, có người phân biệt xong thì đã muộn, cửa ải này loại khá nhiều người.

Trên hoang nguyên Tịch Diệt lập tức xuất hiện rất nhiều đệ tử tông môn, trông ai cũng chán nản.

Có tiếng đánh nhau?
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1118


Lâm Nhất vừa thông qua thử thách đã nghe thấy tiếng đánh nhau kịch liệt từ xa trong lối đi tầng hai.

Hắn nghĩ tới điều gì đó, bèn thi triển Thất Huyền bộ đến cực hạn, nhanh chóng chạy về phía phát ra âm thanh.

Đáng tiếc...

Khi hắn chạy tới đài sen Đa Bảo trong một đại điện nọ thì đã chậm một bước.

Trong đại điện sáng trưng còn sót lại vết máu, khí tức chân nguyên hỗn tạp tràn ngập trong không khí.

Bên trên đài sen trống trơn, bảo vật đã bị người khác lấy đi, Lâm Nhất lẩm bẩm: “Có vẻ như mình không được may mắn lắm”.

Hắn lắc đầu rồi bước lên đài sen, không có tâm trạng tìm kiếm trong tầng hai mà đi thẳng lên tầng ba.

Nếu nói Lâm Nhất không được may mắn thì chỉ có thể miêu tả Đường Thông của Kiếm Các bằng từ “xui xẻo”.

Hắn ta đã gặp người mà hắn ta không muốn gặp nhất ở đại điện đặt đài sen Đa Bảo trên tầng hai, đó là Kinh Tuyệt của Thất Tuyệt Bảo.

Ban đầu trong đại điện có hơn mười người đang đánh nhau giành bảo vật.

Nhưng sau khi Kinh Tuyệt xuất hiện, đao Thất Tuyệt trong tay hắn ta chui ra khỏi vỏ, chân nguyên rót vào làm cho thanh đao hàm chứa đao thế sắc bén đầy tuyệt tình tuyệt hận liên tục xoay tròn, va chạm với binh khí khác toé lửa, không ngừng phát ra tiếng leng keng.

Sau khi thanh đao Thất Tuyệt dài nửa mét xoay tròn mấy vòng, nó lại rơi vào tay Kinh Tuyệt.

Nhìn ra xung quanh, hơn mười người kia đã ngã xuống đất không dậy nổi, toàn thân chảy máu đầm đìa.

Đường Thông vẫn còn đứng đó, trên ngực cũng có ba vết thương dữ tợn, đao ý còn sót lại hằn sâu lên vết thương, máu chảy không ngừng.

Kinh Tuyệt mỉm cười: “Thật trùng hợp, lại gặp ngươi rồi. Ngươi muốn tự đi hay để ta tiễn ngươi đi?”

Đường Thông nhìn những người nằm dưới đất lặng lẽ bóp nát ngọc giản rồi biến mất.

“Ta sẽ tự đi”.

Thực lực không bằng người khác nên cũng không có gì đáng nói, vẻ không cam lòng thoáng qua trong mắt Đường Thông.

Vừa bóp nát ngọc giản thì trời đất bắt đầu quay cuồng, sau khi thị giác bình thường trở lại, hắn ta đã đứng trong trận pháp ở hoang nguyên Tịch Diệt, xung quanh là trưởng lão của các đại tông môn đang lo lắng chờ đệ tử của tông môn mình.

“Đường sư đệ”.

Nghe ai đó gọi mình, Đường Thông ngẩng đầu nhìn qua thì thấy Lạc Phong trưởng lão và Hân Tuyệt sư huynh đang bước lại gần mình.

“Tình hình sao rồi?”

Hai người vừa đến đã vội vàng hỏi.

“Ta gặp Kinh Tuyệt của

5818943-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1119: Trước mắt, chỉ cần ngồi chờ tin tốt là được.


Nghe được đáp án của Đường Thông, Lạc Phong và Hân Tuyệt cùng thở phào nhẹ nhõm.

Trên khuôn mặt căng thẳng rốt cuộc cũng xuất hiện một nụ cười hiếm hoi.

Tiến vào bảo điện Hắc Liên xem như an toàn đã được đảm bảo đôi chút. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, một khi gặp phải nguy hiểm trí mạng, chỉ cần bóp nát ngọc giản là có thể rời đi. Dù gì thì Mật cảnh Ma Liên cũng sắp đóng lại rồi.

“Cái gì? Toàn bộ đệ tử của Kim Huyền Tông ta đều chết ư?”

“Mười đệ tử cốt cán… đều chết hết…”

Ba người ngẩng đầu nhìn thì thấy một ông lão áo xám lộ vẻ tuyệt vọng sau khi nghe được tin tức các đệ tử của tông môn mình từ miệng người khác.

Ba người Đường Thông thở hắt ra một hơi.

Mật cảnh Ma Liên vốn tàn khốc như thế, tỷ lệ tử vong cực kỳ cao, tuy rằng toàn quân bị diệt là chuyện cực kỳ thê thảm, nhưng trong Mật cảnh Ma Liên thì chuyện đó rất bình thường.

“Chọn lọc tự nhiên mà thôi, mạnh được yếu thua, chết cũng chết rồi, có gào khóc thảm thiết thì được gì…”

Văn Ngạn Bác lạnh lùng trào phúng.

Đến tầng thứ hai của bảo điện Hắc Liên, tứ đại tông môn lần lượt có người bị loại, chỉ riêng Hỗn Nguyên Môn của ông ta là không ai bị đào thải.

Hiện tại, Hỗn Nguyên Môn có ba đệ tử cốt cán, nếu ba người họ gặp và liên thủ với nhau thì ít nhất có thể xông vào tầng thứ năm của bảo điện.

Trưởng lão Kim Huyền Tông vô cùng căm phẫn, nhưng thực lực của tông môn ông ta kém hơn Hỗn Nguyên Môn, lần này lại bị tổn thất nặng nề như vậy, e là ngày sau sẽ càng xuống dốc, vì thế ông ta không dám đáp trả.

Văn Ngạn Bác cười lạnh, liếc thấy Lạc Phong, ánh mắt ông ta càng thêm âm u.

Vừa rồi, ông ta đã nghe thấy lời của Đường Thông. Lâm Nhất vẫn còn trong bảo điện, nói cách khác, rất có thể ba người Chương Viêm sẽ đụng phải hắn trong đó.

Trước mắt, chỉ cần ngồi chờ tin tốt là được.

“Lão già này…”, Lạc Phong cảm giác được ánh mắt của đối phương, ông ta lộ vẻ bất mãn, quay sang hỏi Đường Thông: “Đường Thông, Lâm Nhất biểu hiện như thế nào trong Mật cảnh Ma Liên?”

Đường Thông ngẫm nghĩ hồi lâu, nhưng lại không biết nên mô tả như thế nào, nói ra chỉ sợ không ai tin.

Mãi một lúc lâu sau, hắn ta mới nói: “Trưởng lão không cần sốt ruột, đợi sau khi tiểu sư đệ ra ngoài, để hắn tự nói với ngài thì hay hơn. Chắc chắn tiểu sư đệ sẽ còn đạt được kỳ ngộ bên trong bảo điện Hắc Liên, cho nên hiện tại ta không dám tùy tiện đưa ra kết luận”.

Nghe vậy, Lạc Phong thoáng sững sờ, tuy nhiên, ông ta cũng nghe ra ẩn ý trong lời của Đường Thông. E là Lâm Nhất đã đạt được kỳ ngộ không nhỏ bên trong mật cảnh.

Ông ta lập tức mỉm cười, nói: “Tốt, ta sẽ đợi tên tiểu tử kia ra rồi hỏi hắn, xem xem hắn đã phát triển đến mức nào rồi”.

“Chậc chậc, vậy phải xem còn mạng đi ra không đã”.

Không ngờ, ông ta vừa dứt lời thì có một giọng nói quái gở vang lên.

Hân Tuyệt nhíu mày, lạnh lùng nói: “Văn Ngạn Bác, ông nên chừa chút khẩu đức cho mình đi, chẳng lẽ bài học lần trước chưa đủ khiến ông thấm thía à? Đã trúng một trưởng của Lạc trưởng lão, giờ muốn ăn thêm một chưởng nữa hả?”

“Ngươi cũng có tư cách nói chuyện với ta?”
 
Back
Top Dưới