Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1080


Kiếm quang đan chéo chằng chịt, Linh văn được cất giấu dưới mặt đất lần lượt bị chém vỡ.

Soạt!

Khi bầy hung thú đông nghịt như kiến sắp tới gần Lâm Nhất thì đột nhiên tản ra, hoá thành mực vương vãi trên đất.

Lâm Nhất cất kiếm vào vỏ, đứng xuống đất, thở mạnh một hơi: “Nguy hiểm thật”.

Hắn có hơi hấp tấp khi vào căn phòng bí mật này, phải cẩn thận hơn mới được.

Nếu không nhờ có hiểu biết về Thanh Huyền Bút Lục, lần này hắn chắc chắn sẽ chết trong vòng vây, không có một con đường sống.

Sau khi đợi nửa canh giờ và xác nhận không có nguy hiểm, Lâm Nhất mới tiếp tục thăm dò nơi này.

Trên vách tường có một dãy lỗ khảm, bên trong lỗ được khảm ngọc bội võ học.

Lâm Nhất đi thẳng tới, trong mắt lộ vẻ mừng rỡ, tất cả đều là võ học thượng cổ còn khá nguyên vẹn, linh ấn chỉ mất chưa tới một nửa.

Có thể giảm bớt rất nhiều thời gian suy luận cho các trưởng lão. Sau khi có được, có lẽ các tiền bối Kiếm Các sẽ có thể suy luận ra công pháp và võ kỹ hoàn toàn mới trong vòng chưa đầy năm năm.

Nếu nộp số ngọc giản này cho tông môn, không chỉ có thể đổi được một lượng tài nguyên lớn, mà còn có thể làm tăng nội tình của Lăng Tiêu Kiếm Các.

Lâm Nhất không hề khách sáo thu hết vào túi trữ vật của mình.

Hắn quan sát xung quanh thì thấy được rất nhiều bình ngọc vỡ ở trong góc, cảm thấy vô cùng đau lòng.

Nếu không bị vỡ, mỗi bình ngọc ở đây đều là đan dược thượng cổ. Đối với Lâm Nhất, dù là đan dược cấp thấp nhất ở thời đại hoàng kim thì ở thời nay cũng là một món bảo vật vô giá.

“Đây là gì nhỉ?”

Hắn phát hiện ra một thứ kì lạ trong đống mảnh vỡ. Sau khi làm sạch bụi, thì ra đó là một bình hồ lô màu vàng đất lu mờ ảm đạm, nhưng sau khi phủi sạch bụi, hồ lô bóng loáng như ngọc, cầm rất nặng tay.

Lâm Nhất trầm ngâm mở nắp hồ lô ra.

Soạt!

Một luồng sắc bén vô tận trào ra, cuồn cuộn không dứt.

Lâm Nhất nhướng mày, vội vàng đóng nắp lại, khó giấu được vẻ mừng rỡ trong mắt.

“Hồ lô Tàng Kiếm!”

Hắn đã đọc thông tin về thứ này trong Võ Đạo Dị Văn Lục. Nó vừa có thể cất kiếm, vừa có thể dưỡng kiếm, là một món dị bảo tương đối quý hiếm. Nghe nói từng có cao nhân dùng hồ lô này để cất mười vạn thanh kiếm, hồ lô vừa mở ra liền có mười vạn thanh bảo kiếm sắc bén giáng xuống.

Nhưng không phải càng cất nhiều kiếm vào hồ lô thì càng tốt.

Mỗi chiếc hồ lô Tàng Kiếm khác nhau có những tác dụng kì diệu khác nhau, cần phải từ từ khám phá. Mặc dù mỗi chiếc hồ lô Tàng Kiếm có tác dụng kì diệu riêng, nhưng tác dụng dưỡng kiếm lại như nhau.

Chỉ cần có đủ linh ngọc, nó có thể tăng phẩm cấp bảo binh không giới hạn.

“Khi nào về phải tìm hiểu kĩ hơn mới được”.

Lâm Nhất kìm nén niềm vui sướng trong lòng, cẩn thận cất kĩ bảo bối.

Nói thật thì hắn cần phải cảm ơn Phong Dã, nếu không nhờ hắn ta yêu cầu đổi đường thì món dị bảo này đã không có duyên với hắn.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1081


Lâm Nhất bắt đầu tìm kiếm nơi này lần cuối.

Trên bệ đá ở một góc nọ, hắn nhìn thấy một viên yêu đan ma liên năm cánh, trông có vẻ tĩnh mịch và yên bình.

Lâm Nhất nghĩ thầm, có lẽ chủ nhân của nơi này đã gặp phải đại kiếp, từ đó coi nhẹ sinh tử, bình tĩnh lựa chọn cái chết. . Xi𝓷 hãу đọc 𝙩𝗿uуệ𝓷 𝙩ại # Т𝗿UmТ𝗿u уe𝓷.𝑉N #

Lâm Nhất chắp tay thi lễ, nhẹ giọng bảo: “Xin lỗi tiền bối”.

Hắn vẫy tay thu viên yêu đan ma liên năm cánh vào tay.

Sau khi ra khỏi căn phòng bí mật, Lâm Nhất tiếp tục đi về phía trước, trên đường chém giết thu hoạch được khá nhiều yêu đan ma liên.

Thỉnh thoảng cũng có thu hoạch nhưng không mang lại cho hắn bất ngờ, tất cả đều không thể so sánh với hồ lô Tàng Kiếm.

Hai ngày sau, hắn nhìn thấy ánh sáng ở cuối con đường hầm nên bèn đi qua, sau đó lặng lẽ được truyền tống ra khỏi Địa cung.

So với hắn, Phong Dã của Bách Thú Môn lại khá xui xẻo. Con đường mà hắn ta đi là con đường chưa có người đi trước, không nhìn thấy hài cốt ở khắp nơi như Lâm Nhất.

Những người đi trước đã khám phá con đường này giúp hắn nên nguy hiểm ít hơn nhiều.

Còn Phong Dã thì liên tục gặp xui xẻo, vừa đi chưa được bao xa đã lạc vào linh trận. Lúc đầu hắn ta không để ý lắm, ỷ vào thực lực của mình cứ xông dọc xông ngang, khá là dũng cảm.

Nhưng dần dà hắn ta hết chịu nổi, chẳng những không tìm được bảo bối mà còn bị thương nặng hơn.

Với thân thể mạnh mẽ của hắn ta cũng không thể chịu đựng nổi.

Đến khi ý định rút lui dâng lên trong lòng, hắn ta lại phát hiện có quá nhiều lối rẽ, hoàn toàn quên mất đường về.

Phong Dã lập tức sụp đổ, thẹn quá thành giận, cậy mạnh phá tường, những bức tường chắn trước mặt hắn ta đều bị đổ xuống, trông hắn ta như một con thú dữ nổi điên.

Hai ngày sau, sau khi đánh vỡ không biết bao nhiêu bức tường, Phong Dã xuất hiện trong một đại điện sáng trưng.

Khuôn mặt mỏi mệt lập tức hiện lên vẻ vui mừng, hắn ta lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng có đường, đại điện sáng trưng thế này chắc có nhiều bảo bối lắm đây!”

Vù vù vù!

Nhưng hắn ta bất ngờ phát hiện trong đại điện có rất nhiều người, tất cả họ đều kinh ngạc ngoảnh đầu lại nhìn hắn ta.

“Tránh ra”.

Phong Dã nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn phía trên, sau đó đẩy đám người đứng chặn đường ở trước ra đi tới.

Mắt tối sầm lại, suýt chút nữa ngất xỉu.

Con đường hầm mà mọi người đang lưỡng lự không biết có nên vào hay không chính là con đường hắn đã mở khi lấy bồ đoàn và kích hoạt cơ quan.

Đi được một vòng, hắn ta lại quay trở lại vị trí cũ.

Phụt!

Phong Dã vốn đã bị thương nặng, giờ lại thêm buồn bực khiến hắn ta lập tức hộc máu, mặt mũi tái nhợt.

“Hình như Phong Dã huynh bị thương rất nặng”.

Lúc này, một giọng nói bất mãn vang lên từ đằng sau, Phong Dã quay đầu lại thì thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt không có ý tốt.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1082: Trước hết phải loại bỏ ma khí.


“Ha ha, không ngờ Phong Dã của Bách Thú Môn cũng sẽ có ngày thảm hại như vậy”.

“Hắn ta đã giết rất nhiều người, có lẽ có nhiều bảo bối lắm đây”.

“Chuyện này cần phải nói nữa à? Nhìn vết thương trên người hắn ta kìa, chắc là đã gặp được cơ duyên rất lớn!”

Đám người từng bước tới gần, vẻ tham lam hiện rõ trong mắt, ai cũng nhìn chằm chằm vào Phong Dã.

Phong Dã cực kỳ phẫn nộ, nhưng hắn ta vừa vận chuyển chân nguyên đã cảm thấy ngực đau đớn.

Hắn ta lập tức rùng mình, giật mình nhận ra một sự thật đáng buồn, nếu lúc này hắn ta không bỏ chạy thì có thể sẽ chết trong tay lũ tôm tép nhãi nhép này.

“Ra tay!”

Không cho hắn ta thời gian phản ứng, một người không nhịn được nữa ra tay với hắn ta.

Tiếp đến là thế tấn công dồn dập ập đến như vũ bão.

Phù!

Sau cơn quay cuồng, Lâm Nhất mở mắt ra thì nhìn thấy một vùng hư vô, với những đám mây mờ ảo như tơ liễu tô điểm thêm.

Quay đầu lại nhìn, pháp trận hắc liên gợn sóng rồi lặng lẽ biến mất.

Lối ra của Địa cung cũng là một trận pháp truyền tống, nó đã dịch chuyển ngẫu nhiên hắn ra ngoài.

Nhưng có lẽ nơi này cách Địa cung không quá xa. Lúc này Lâm Nhất đang đứng trên một đỉnh núi, hắn không nghĩ ngợi nhiều, lập tức dang hai tay ra nhảy xuống.

Nói không chừng sẽ có người khác tiếp tục được truyền tống đến nơi này.

Tất nhiên Lâm Nhất sẽ không ở lại lâu.

Dưới chân núi là một hoang cốc, Lâm Nhất dang hai tay ra thi triển Thất Huyền bộ viên mãn đỉnh phong, hoang cốc dần phóng đại trong mắt hắn.

Lâm Nhất vững vàng tiếp đất làm bụi đất bay lên, hắn phóng tầm mắt ra xa tìm một nơi khuất nẻo.

Một lát sau, Lâm Nhất xuất hiện đằng sau mấy tảng đá lớn.

Chỗ này cũng khá bí mật, hắn suy nghĩ một lúc rồi vỗ nhẹ vào túi trữ vật.

Gần một trăm viên yêu đan ma liên xuất hiện, trong đó có một viên yêu đan ma liên bốn cánh và một viên yêu đan ma liên năm cánh ẩn chứa tinh hoa nhật nguyệt tinh khiết và dồi dào.

Ngoài ra còn có một quả Tử Băng Hàn Diễm và mấy cây dị cỏ phẩm cấp thấp hơn.

“Chắc đã đủ để mình thăng lên Huyền Võ tầng tám rồi”.

Vẻ hào hứng thoáng hiện trong mắt Lâm Nhất, hắn nhẹ giọng thì thào.

Kế hoạch của hắn lúc trước là thế này, thu thập đủ tài nguyên thì lập tức thăng lên Huyền Võ tầng tám.

5818907-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1083


Nghĩ đến Phong Dã hắn trước khi đi vào trong Địa cung, hăng hái hăm hở thế nào, hoành hành chẳng kiêng nể gì ai, hầu như gặp ai liền giết người đó.

Nhưng lại không ngờ, sau khi lựa chọn nhầm đường lại rơi vào kết cục như thế này.

“Còn có thằng nhãi Lâm Nhất kia nữa, cũng không thể tha cho hắn!”

Nhớ đến Lâm Nhất, Phong Dã nghiến răng nghiến lợi nói.

Đột nhiên, Phong Dã bất thình lình rùng mình một cái tỉnh táo hẳn, mới ngạc nhiên phát hiện ra chỗ này lạnh đến mức khó tưởng.

Sự việc bất thường ắt có vấn đề, chẳng lẽ chỗ này có thiên địa dị quả sắp được sinh ra?

Bên trong mật cảnh Ma Liên, những việc như thế này xảy ra rất thường xuyên, vừa nghĩ đến đây, hai mắt Phong Dã không khỏi sáng rực lên đầy hưng phấn, trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng như điên.

Chẳng qua nụ cười còn chưa kịp thu về thì trước mắt đã xuất hiện một người mà hắn ta tuyệt đối không bao giờ ngờ đến.

“Phong Dã huynh, hình như có thành kiến rất sâu với tại hạ?”

Lâm Nhất lưng cõng kiếm hạp, sau khi hiện thân liền từ từ tiến đến.

Vào giây phút nhìn thấy Lâm Nhất, sát ý trong mắt Phong Dã lập tức mất khống chế mà tản ra. Nhưng ngay sau đó, hắn ta liền bình tĩnh lại, cười nói: “Đúng là trùng hợp, không ngờ lại gặp tiểu tử ngươi ở đây, dị quả ở đây e là đã bị ngươi lấy rồi, ông đây không thèm tranh với ngươi nữa, đi trước đây”.

“Trong túi trữ vật của ngươi, chắc là có không ít bảo bối đúng không? Tự mang ra đây hay là để ta phải động tay, ngươi tự chọn đi”. . Nhanh nhấ𝘵 𝘵ại _ 𝒯 R𝘶M𝒯RUY𝔢N.𝗩N _

Chẳng qua khi hắn ta vừa mới xoay người liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lâm Nhất truyền đến.

Khoé miệng Phong Dã giật giật, cái giọng điệu này nghe cực kỳ quen tai, lúc hắn ta gặp Lâm Nhất, câu đầu tiên mà hắn ta nói cũng chính là câu này.

Không ngờ… quả báo lại đến nhanh như thế.

Vất vả khổ sở, trốn tránh cả một đường chính là vì không muốn thành quả gặt hái của mình bị người khác cướp mất. Thế nào cũng không ngờ được rằng, đến cuối cùng vẫn phải lấy ra.

Sắc mặt hắn ta thay đổi liên tục, trong mắt hừng hực vẻ không cam lòng.

Nhưng sau khi xoay người, lập tức nở nụ cười tươi rói nói: “Việc nhỏ này, vẫn nên để ta tự làm thì hơn”.

Để Lâm Nhất động tay, chắc chắn đến mạng cũng khó mà giữ nổi, mới chưa đến một ngày thời gian, khi hắn ta gặp lại Lâm Nhất một lần nữa mà đã sinh ra cảm giác không thể dò đoán rồi.

Cho dù có ở thời kỳ hưng thịnh nhất thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của người này.

Trước mắt hắn ta đang bị thương nặng, lại càng không cần phải nói nhiều.

Thành quả gặt hái của hắn ta không ít, đưa cho Lâm Nhất mấy chục viên yêu đan Ma Liên, ba gốc dị cỏ, một viên dị quả.

Lâm Nhất đương nhiên không hề khách sao mà thu nhận hết, thấy động tác của hắn ta dừng lại, mặt vô cảm nói: “Bồ Đoàn đâu?”

“Cho một con đường sống được không… ngươi ít nhất cũng phải để lại cho ta chút bảo bối chứ”.

Phong Dã đen xì mặt mũi, khổ sở nói.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1084


“Thú vị. Ban đầu, trong mắt ngươi chỉ là cái Bồ đoàn rách, vậy mà bây giờ lại còn đáng giá hơn cả mạng của ngươi à. Hay là, ta không nên cho ngươi có cơ hội lựa chọn”.

Khẽ nhướn mày, trong mắt Lâm Nhất thoáng vẻ lạnh băng.

“Coi như ngươi giỏi!”

Phong Dã lạnh lùng hừ một tiếng, rốt cuộc vẫn phải ngoan ngoãn giao Bồ đoàn ra.

Thấy Lâm Nhất thu Bồ đoàn xong mà ánh mắt vẫn còn dán lên túi trữ vật của mình, Phong Dã nổi khùng nói: “Lâm Nhất, ngươi đừng có h**p người quá đáng, ngươi mà còn được nước lấn tới nữa thì ta liều mạng với ngươi!”

Xem ra trên người tên này vẫn còn không ít đồ.

Nhưng mà thôi…

Lâm Nhất không giết hắn ta, cũng là sợ hắn còn con át chủ bài giữ mạng. Nếu ép hắn quá, chó cùng dứt giậu khiến mình bị thương thì chẳng đáng, thu hoạch thế này là đủ rồi, không cần thiết phải o ép hắn thêm nữa.

Bỗng nhiên, từ đường chân trời phía xa có một cột sáng màu đen xông thẳng lên trời. Màu đen quỷ dị nối liền trời đất, trong quang mang đó thấp thoáng có thể nhìn thấy được đường nét của một toà cung điện.

“Hắc Liên Bảo Điện!”

Trong mắt Phong Dã thoáng vẻ kinh ngạc, thất thanh kêu lên.

“Hắc Liên Bảo Điện?”

Lâm Nhất nhìn về phía Phong Dã: “Ngươi biết được bao nhiêu”.

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói đến?”

Thấy bộ dạng Lâm Nhất dường như không biết tí gì về Hắc Liên Bảo Điện, ngược lại khiến Phong Dã cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Quả thực chưa từng nghe nói qua, không chỉ là Hắc Liên Bảo Điện, có thể nói sự hiểu biết của hắn về cả mật cảnh Ma Liên này đều rất ít.

Trước khi xuất phát, hắn vẫn luôn bế quan lĩnh ngộ kiếm ý, không đặc biệt đi nghe ngóng chuyện này.

Có lẽ Đường Thông sư huynh biết.

Trong mắt Phong Dã thoáng ngạc nhiên: “Tên nhãi nhà ngươi nhìn bộ dạng có vẻ hờ hững, ta còn tưởng là ngươi cái gì cũng biết, niệm tình ngươi không được nước lấn tới, bổn đại gia ta sẽ kể hết cho ngươi nghe”.

Hắn ta hảo tâm giải thích một lượt, Lâm Nhất cuối cùng cũng hiểu được đại khái.

Hắc Liên Bảo Điện được tính là nơi hấp dẫn nhất trong mật cảnh Ma Liên này.

Mỗi lần mở ra đều ở cùng một chỗ nhưng thời gian lại khác nhau. Kỳ trân dị bảo bên trong đó nhiều không kể xiết, thậm chí còn có cả bảo khí hiếm thấy, đều có cơ hội có thể tìm được trong đó.

Ngoài ra, càng quan trọng hơn là, có thể quan sát và học hỏi bức tranh ngộ đạo thượng cổ trong đó.

Bức tranh ngộ đạo có rất nhiều chủng loại, có bức hoạ được Kiếm văn ngưng tụ thành, có hung thú được nhắc đến trong truyền

5818909-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1085: Cột sáng màu đen nối liền trời đất


Hắn hy vọng có thể quan sát và học hỏi từ một bức hoạ được ngưng tụ bằng Kiếm văn để thăng cấp kiếm ý. Hoặc là hung thú thượng cổ dùng để thăng cấp Thất Huyền Bộ và Long Tượng Chiến Thể Quyết cũng là một lựa chọn không tồi.

Nói tóm lại, nơi này tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Không chỉ mỗi Lâm Nhất và Phong Dã nhìn thấy, dường như mỗi một góc nhỏ trong mật cảnh Ma Liên này đều có người nhìn thấy được cột sáng màu đen này.

“Hắc Liên Bảo Điện mở rồi à? Cuối cùng cũng mở rồi, thêm mấy ngày nữa còn không biết là mình sống hay là chết đây”.

“He he, nếu như có thể lấy được một bảo khí trong đó thì tốt rồi”.

“Có cơ hội được quan sát học hỏi bức tranh ngộ đạo cũng không tệ, nếu như may mắn hơn chút nữa, có thể lấy được mấy viên đan dược thì quá hoàn hảo”.

“Mấy ngày này chẳng thu hoạch được cái gì, sau khi vào trong Ma Liên Bảo Điện hẳn sẽ không đến nỗi như vậy nữa”.

Bất kể là ở chỗ nào, ai nhìn thấy cột sáng ở phía chân trời xa xa kia cũng đều trở nên cực kỳ hưng phấn.

Trong một khu rừng sâu trong núi.

Mộ Tu Hàn của Huyết Cốt Môn mặt mày vô cảm đang lau vết máu tươi dính trên thân kiếm, xung quanh chỗ hắn đứng có hơn chục người chết vô cùng thảm thiết.

Không hề ngoại lệ, đều là một kiếm cắt đứt cổ họng, băng hàn thấm vào trong xương cốt, bộ dạng lúc chết vô cùng thê thảm.

Bỗng nhiên, hắn từ từ ngẩng đầu lên, tầm mắt xuyên qua từng tầng kẽ lá nhìn thấy cột sáng màu đen kia.

Trên mặt lộ ra nụ cười quái gở, l**m l**m đôi môi khô nứt: “Hắc Liên Bảo Điện hiện thân, cao thủ hẳn đều sẽ chạy đến đó, cứ phải giết những đám vô dụng thực chẳng có gì thú vị”.

Nụ cười khiến người ta nhìn mà rét lạnh, dựng hết cả tóc gáy.

Trong tàn tích của khu điện cổ, mấy đệ tử của Ma Diễm Tông đang tụ tập chung một chỗ vây xung quanh một người.

Sắc mặt người này trắng bệch, khí tức khắp toàn thân băng lạnh mang theo chút âm nhu.

“Bạch Nhạc sư huynh, Hắc Liên Bảo Điện mở ra rồi!”

“E là sư huynh phải giết sạch tứ phương, quét hết tất cả báu vật ở trong này rồi”.

“Sư huynh, lúc nào chúng ta xuất phát”.

Ánh mắt mấy người đầy nóng bỏng, lời nói cực kỳ tự tin với thực lực của sư huynh nhà mình.

Bạch Nhạc hờ hững đáp: “Giết sạch bốn phương thì không cần thiết, nhưng mà ai dám tranh với ta, ta sẽ khiến người đó không được chết yên ổn!”

“Đi!”

Lời vừa dứt liền dẫn theo mấy sư đệ của mình chạy thật nhanh về phía Hắc Liên Bảo Điện.

Trong những dãy núi trùng trùng điệp điệp, Kinh Tuyệt lười biếng mở hai mắt ra, trong mắt đầy chiến ý, trầm giọng nói: “Hắc Liên Bảo Điện cuối cùng cũng

5818910-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1086


Không hề có sức phản đòn, còn chưa kịp đến gần mà đã chết sạch.

Phong Dã ngây ra như phỗng, trong một thoáng đã quên cả việc ra tay đánh lén.

Lâm Nhất thu kiếm vào vỏ, xoay người nhìn về phía Phong Dã thần sắc hơi quái dị, lạnh giọng nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Phong Dã hốt hoảng tỉnh táo lại, trong lòng thầm chửi một tiếng, thực lực của thằng nhãi này sao lại trở nên mạnh như thế.

Nhưng ngẩng đầu liếc thấy sắc mặt Lâm Nhất vô cảm thì trong lòng giật thót, dù gì cũng không thể nói là ta muốn đánh lén ngươi chứ…

Khoé mắt liếc qua, thấy trên mặt đất xung quanh người hắn toàn là yêu đan Ma Liên thì nhanh trí gào lên như thể cây ngay không sợ chết đứng nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, trên mặt đất nhiều yêu đan Ma Liên như thế, nhặt giúp ngươi không được à? Chẳng lẽ ngươi cho rằng đại gia ta còn tham cả chút yêu đan Ma Liên này không bằng, thằng nhãi thối tha ngươi nghĩ bổn đại gia ta là loại người gì, bực bội…”.

Vừa nói vừa đi thẳng về phía trước, cúi người nhặt yêu đan Ma Liên lên, tổng cộng có hơn mười viên yêu đan Ma Liên.

Lúc hắn ta xoay người đưa cho Lâm Nhất, trong mắt thoáng qua vẻ chua xót, lầm bầm nói: “Đại gia giúp ngươi nhặt vất vả như thế, để lại cho ta một viên đi”.

“Nằm mơ”.

Lâm Nhất vươn tay phất một cái, thu toàn bộ yêu đan về không để chừa lại chút nao.

Đáng ghét!

Nhìn đám yêu đan Ma Liên nằng nặng trên tay bỗng nhiên biến mất hết, trong lòng Phong Dã thầm chửi bản thân. Thằng rùa nhãi này, thằng oắt con, thực là h**p người quá đáng. Đợi lão tử khôi phục thực lực xong sẽ cướp lại hết toàn bộ, xem ngươi đắc ý được nữa không.

Ngươi cứ việc giết đi, giết càng nhiều thì đến cuối cùng vẫn là của ta hết.

Nghĩ đến lúc tốt đẹp đó, Phong Dã không kiềm được mà bật cười ra tiếng.

He he…

“Tiểu tử, ngươi đi nhanh như thế làm cái gì, đợi đại gia chút”.

Sau khi hoàn hồn lại, phát hiện Lâm Nhất đã bỏ đi xa rồi, hắn ta thầm chửi một tiếng rồi vội vàng đuổi theo.

Năm ngày sau, thực lực của Phong Dã đã hoàn toàn khôi phục, lúc đối diện với ánh mắt của Lâm Nhất đã không còn né tránh nữa, thậm chí còn đáp lại một cách khiêu khích.

Càng lúc càng trở nên trắng trợn, bất cứ lúc nào cũng đều nghĩ cách làm sao để ra tay.

Nhưng đáng tiếc, lần nào cũng không tìm được cơ hội thích hợp, càng chứng kiến thực lực của Lâm Nhất, trong lòng hắn ta lại càng không chắc chắn.

Đến một ngày, quả thực đã mất hết cả kiên nhẫn, hắn ta vừa mới định chuẩn bị liều mạng một phen.

Thì lại nghe thấy tiếng đánh nhau truyền vào tai cả hai người, thân hình hai người loáng lên một cái, đồng thời âm thầm náu mình lại.

Chỉ thấy ba đệ tử của Tông môn đang đánh nhau ác liệt với một nữ tử. Nữ tử khắp người nhễ nhại mồ hôi, trên quần áo còn có không ít vết cắt, lộ ra làn da trắng nõn nà như tuyết.

Nhìn thấy sát khí trên người của ba người nọ, Lâm Nhất bèn đoán được bọn họ không phải thuộc Tông môn của Đế Quốc Đại Tần.

Người đứng đầu có tu vi Huyền Võ tầng thứ 9, hai bên trái phải đều có cảnh giới Huyền Võ tầng thứ 8 đỉnh phong. Ba người liên thủ với nhau, nữ tử nọ rõ ràng không phải là đối thủ của họ, hoàn toàn đang bị bọn họ trêu đùa.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1087


Đi cũng không đi được mà lùi cũng không lùi được.

Là nàng ta?

Trong mắt Lâm Nhất thoáng qua vẻ kỳ lạ, nhưng biểu cảm trên mặt lại không hề thay đổi.

“He he, làn da của con nhỏ này trắng thật là trắng, non mềm đến mức như sắp búng ra nước rồi, gương mặt này cũng thực là đẹp quá, đẹp hơn so với đàn bà trong núi của đại gia ta nhiều. Lão tử muốn cướp nàng ta về nhà, để làm ấm giường cho đại gia ta…”.

Phong Dã đứng bên cạnh, hai mắt sáng rực, nhếch khoé miệng cười không ngừng.

Lâm Nhất lạnh lùng nói: “Ái nữ của Phi Long Tướng quân thống lĩnh Thần Sách Doanh, ngươi cũng dám cướp?”

Sắc mặt Phong Dã thoáng thay đổi, nhớ đến lời dặn dò của những lão giả trong tộc, thất vọng nói: “Vậy thì hết cách rồi, nhưng mà con nhỏ này vẫn phải gặp tai ương thôi. Mấy người kia đều là đệ tử của Ma Diễm Tông, he he, tính tình của đệ tử Ma Diễm Tông này, bổn đại gia còn lạ gì. Đều là một đám hoang dâm, t*ng trùng điều khiển não, việc gì bọn chúng cũng dám làm”.

Mặt Lâm Nhất thoáng biến sắc, không tiếp lời.

“He he, nữ nhân kia cũng ghê gớm thật, thân thủ cũng không tệ”.

“Cơ thể cũng không tệ, ha ha ha, e rằng vẫn là một con chim non nớt, hôm nay mấy người chúng ta coi như có phúc rồi”.

“Nữ nhân này khí chất có vẻ cao quý, không biết chút nữa bị ấn xuống đất rồi thì có còn cao quý được nữa không!”

Ánh mắt của ba người này đầy vẻ dâm tà, trắng trợn đánh giá cảnh xuân của Liễu Nguyệt bị lộ ra bên ngoài.

Sắc mặt Liễu Nguyệt âm u lạnh lùng vô cùng, lạnh giọng nói: “Một đám hề vô dụng, thực sự không sợ chết sao? Bổn tiểu thư chính là ái nữ của đại thống lĩnh Thần Sách Doanh, dám đụng vào một cọng tóc của ta, các ngươi ai cũng đừng mong bước chân ra khỏi hoang nguyên Tịch Diệt!”

Thanh niên áo xám đi đầu, sắc mặt thoáng sa sầm, đột nhiên bước lên trước.

Một chưởng nhanh như chớp đánh cho Liễu Nguyệt ngã vật xuống đất, có thể thấy được trước đó đã nương tay nhiều.

Hắn ta lạnh lùng hừ một tiếng: “Giữ thể diện cho mà ngươi không thèm, tưởng chúng ta không biết thân phận của ngươi? Đây là mật cảnh Ma Liên, dám lên mặt với lão tử, không biết tự lượng sức. Ta nói cho ngươi biết, nếu như hôm nay ngươi ngoan ngoãn nghe lời thì ta có lẽ sẽ giữ lại cho ngươi một mạng. Nếu không, ta sẽ l*t s*ch quần áo của ngươi sau đó treo ngươi lên cái cây trên con đường dẫn đến Hắc Liên Bảo Điện này để tất cả mọi người có thể nhìn thấy bộ dạng trần như nhộng của ái nữ Phi Long đại tướng quân!”

“Ngươi dám!”

Trong đáy mắt Liễu Nguyệt thoáng vẻ hoảng sợ tột độ, nghiến chặt răng run giọng nói.

“Ngươi nói ta có dám hay không?”

Thanh niên áo xám bật cười lạnh lùng, đánh ánh mắt về phía hai người đi bên cạnh.

Hai người này lập tức hiểu ý, một trái một phải đi qua muốn giữ chặt hai bên, trong lòng Liễu Nguyệt bỗng nhiên dâng lên cảm giác tuyệt vọng và khủng hoảng. Sống trong vòng bảo vệ của Phi Long tướng quân, từ trước đến giờ nàng ta đã bao giờ gặp phải hoàn cảnh thế này, nghĩ đến hậu quả đáng sợ kia, bỗng nhiên trở nên luống cuống hoảng hốt, sợ đến mức toàn thân đều run cầm cập.

5818912-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1088: Ánh sáng Hạo Nguyệt!


Hai đệ tử của Ma Diễm Tông nhìn thấy cảnh này thì trong lòng càng cảm thấy sung sướng, đồng thời bật cười vang.

“Đủ rồi!”

Nhưng đúng vào lúc hai người kia đang cười dữ tơn chuẩn bị đuổi theo Liễu Nguyệt thì có một thân ảnh chặn bọn họ lại.

Sắc mặt Lâm Nhất lạnh lùng, vươn tay ấn vào trên thanh Táng Hoa Kiếm, trong mắt hắn lộ ra hàn quang trước nay chưa từng có.

Lâm Nhất đột nhiên hiện thân khiến tròng mắt hai đệ tử của Ma Diễm Tông thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy hắn chỉ là tu vi Huyền Võ tầng thứ 8 sơ kỳ.

Thì thần sắc trong mắt lập tức trở nên huyênh hoang, bật cười lạnh lùng nói: “Người của Lăng Tiêu Kiếm Các cũng dám nhúng tay vào việc của Ma Diễm Tông ta”.

“Biết điều chút thì mau cút đi, nếu không sẽ đánh nát từng đốt xương của ngươi sau đó lại dùng lửa Viêm Ma đốt cháy từng tấc da của ngươi, khiến ngươi nếm đủ thủ đoạn hành hạ người của Ma Diễm Tông”.

Gương mặt hai người lộ vẻ khinh bỉ, nhìn chằm chằm Lâm Nhất cười nói bằng giọng u ám.

Ánh mắt thanh niên áo xám tu vi Huyền Võ tầng thứ 9 đứng sau thoáng vẻ bực bội, hờ hững nói: “Một đệ tử của Lăng Tiêu Kiếm Các mà thôi, giết thì giết, nói nhiều thế làm gì, dứt khoát ra tay đi”.

“Hay lắm, ta cũng không tích nói thừa”.

Trong mắt Lâm Nhất phong mang tuỳ ý b*n r*, Bán Bộ Tiên thiên kiếm ý đột nhiên bộc phát.

Những chiếc lá rơi rụng lả tả trên mặt đất tự nhiên bay vọt lên, giống như những con dao sắc bén rít gào không ngừng. Trong luồng kiếm ý phô trương, dưới cơn cuồng phong cuồn cuộn, Lâm Nhất vung tay lên tuốt kiếm khỏi vỏ. Một luồng kiếm quang khó mà dùng ngôn ngữ để hình dung nổi, đột nhiên nở bung trong bầu trời đầy lá rơi.

Giống như vầng trăng trên bầu trời rơi xuống trên người Lâm Nhất, lại như thể hắn vốn dĩ chính là vầng trăng sáng ấy, bụi trần nay đã tan đi, ánh sáng chiếu rọi khắp muôn nơi, vạn dặm sơn hà đẹp như tranh, trong tranh có nhiệt huyết hào hùng bất diệt.

Thuỷ Nguyệt kiếm pháp, Ánh sáng Hạo Nguyệt!

Dưới luồng quang mang sánh ngang với trăng sáng này, hai đệ tử Ma Diễm Tông lập tức bị doạ cho mặt tái mét. Không kịp có bất cứ phản ứng gì đã hoá thành một đám mây máu ngay tại trận, đến hét lên một tiếng mà âm thanh cũng chưa kịp phát ra.

Thanh niên áo xám đứng hơi xa phía sau, trong mắt thoáng qua vẻ kinh hoàng tột độ, trong lúc hoảng hốt, vội vàng ngưng tụ Chân nguyên để chặn lại luồng kiếm quang này.

Nhưng luồng kiếm quang này rít gào lao đến, đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, khí thế cuồn cuộn, sáng vằng vặc như ánh trăng. Lập tức chấn bay hắn ta ra ngoài, Chân nguyên hộ thể mà hắn ta ngưng tụ bị kiếm mang chém nát vụn, khoé miệng rỉ ra một đường máu tươi.

“Đáng ghét…”.

Thanh niên áo xám sau khi đứng dậy, bực bội vô cùng, xông thẳng về phía Lâm Nhất chém giết.

Ào!

Nhưng hắn ta vừa cố gắng đi được ba bước đã có bảy, tám tia kiếm quang xuyên qua cơ thể, hắn ta mở to mắt, không cam lòng ngã xuống, máu bắn tung toé.

Lăng Yến cùng tông môn có thể đỡ được Ánh Sáng Hạo Nguyệt của hắn, không có nghĩa là người khác cũng có thể làm được.

Huống hồ Lâm Nhất của hiện tại đã không còn là Lâm Nhất đấu với Lăng Yến ngày đó, thực lực của hắn tăng lên không chỉ gấp đôi.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1089


Lâm Nhất cất kiếm vào vỏ. Phong Dã đang nấp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này thì vô cùng chấn động.

Hắn ta cũng có thể giết được ba người Ma Diễm Tông này, nhưng chỉ với một nhát kiếm đã giành thế áp đảo như Lâm Nhất, hắn ta nghĩ mình không thể làm được.

Hắn ta lập tức từ bỏ ý định đánh nhau với Lâm Nhất, không nên động vào người này vẫn hơn.

Nghĩ vậy, Phong Dã nở nụ cười, đứng lên nhảy tới bên cạnh Lâm Nhất hỏi: “Tiểu tử, ngươi định làm gì với nữ nhân này?”

Lâm Nhất quay lại nhìn thì thấy Liễu Nguyệt đang lo sợ nhìn hắn trong bộ dạng áo không đủ che thân.

Trong mắt nàng ta có kinh ngạc, sợ hãi, còn có một chút khó tin.

Phù!

Lâm Nhất vỗ nhẹ vào túi trữ vật, ném một chiếc áo khoác lên người nàng ta.

“Đi thôi”.

Sau đó hắn quay lại kéo Phong Dã đi.

“Tiểu tử, ngươi kéo ta làm gì, ta đây vẫn chưa nhìn đủ đâu đấy...”

Đôi mắt háo sắc của Phong Dã đảo qua Liễu Nguyệt, vừa bị Lâm Nhất kéo đi thì lập tức bất mãn quát.

Liễu Nguyệt đứng dậy cầm lấy áo khoác do Lâm Nhất ném tới, ánh mắt phức tạp, hồi lâu sau mới gọi: “Lâm Nhất!”

“Có chuyện gì không?”

Lâm Nhất dừng bước nhưng không xoay người lại.

“Cảm ơn ngươi”.

Ba chữ rất đơn giản nhưng lại vô cùng phức tạp đối với Liễu Nguyệt, thậm chí phải khó lắm mới nói nên lời.

“Một nhát kiếm thôi, không nhất thiết phải cảm ơn”.

Lâm Nhất xua tay, tiếp tục đi về phía trước.

Mặc dù Liễu Nguyệt có ân oán với hắn, nhưng dù sao cũng là nữ nhân. Nàng ta gặp phải chuyện như vậy, nếu là nam nhân thì phải đứng ra ngay, không nên chần chừ.

Trên thế giới này, hai chữ hào hiệp là quan trọng nhất đối với nam nhân. Bọn đạo chích này giết thì cũng giết rồi.

Liễu Nguyệt ở đằng sau nghe vậy thì sững sờ, một nhát kiếm thôi.

Có lẽ trong mắt hắn, nỗi nhục và mối thù mà nàng ta cho rằng rất lớn chỉ là một nhát kiếm thôi.

Thương thay nàng ta lại dây dưa, ghi hận mãi không quên.

Nhưng không ngờ lúc nàng ta tuyệt vọng và bất lực nhất, người mà nàng ta không thể ngờ tới lại ra tay cứu giúp.

Mấy ngày nữa lại trôi qua, Lâm Nhất cách cột sáng hắc liên ngày càng gần. Số lượng đệ tử tông môn hắn gặp trên đường dần dần tăng lên, mọi người đều cảnh giác nhau và không có ý định ra tay.

Tất cả mọi người đều hết sức cẩn thận, hiển nhiên họ không muốn xảy ra xung đột, lãng phí tinh lực trước khi bảo điện Hắc Liên mở ra.

Nếu bảo điện mở mà vào với tình trạng bị thương nặng, đây rõ ràng là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.

Sau khi đến gần mới phát hiện cột sáng hắc liên này bao trùm lấy hồ nước lạnh mênh mang. Mặt hồ không gợn sóng, yên tĩnh và bình lặng đến đáng sợ.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1090: Ba người tấn công hắn ta cũng rất mạnh.


Ánh sáng rọi xuống, chỉ có thể thấy được hình dáng đại khái của toà bảo điện, không nhìn thấy chi tiết cụ thể nào.

Sột soạt!

Khi còn hai ngày nữa là có thể tới gần hồ Hắc Liên, một nhóm người mệt mỏi chạy về phía Lâm Nhất và Phong Dã.

Sau khi họ đến gần mới phát hiện tất cả đều là đệ tử Bách Thú Môn, họ có diện mạo thô kệch, vóc dáng vạm vỡ giống Phong Dã.

Phong Dã toét miệng cười: “Đệ tử Bách Thú Môn quả nhiên rất mạnh, vào mật cảnh Ma Liên không chết một ai cả”.

Mật cảnh Ma Liên có tỉ lệ tử vọng siêu cao, không biết bao nhiêu đệ tử tông môn đã chết, không còn một ai.

Bách Thú Môn có thể duy trì đủ số lượng thành viên quả thật không đơn giản.

“Sư huynh, tiểu tử này là ai vậy?”

Mấy tên đệ tử Bách Thú Môn hào hứng chào hỏi Phong Dã, sau đó thắc mắc nhìn Lâm Nhất.

Một tia sáng loé qua trong mắt Phong Dã, hắn ta cười giới thiệu: “Đây là tiểu đệ mà sư huynh mới nhận”.

“Chậc chậc, sư huynh, mắt nhìn của huynh không được tốt lắm, thực lực của tên tiểu đệ huynh mới nhận có vẻ chẳng ra gì”.

“Đúng là không cao lắm, tu vi mới Huyền Võ tầng tám sơ kì. Tiểu tử tên gì vậy, giới thiệu với chúng ta đi nào”.

Mấy người ăn nói tuỳ tiện, nhìn Lâm Nhất không chút kiêng kị.

Phong Dã thấy Lâm Nhất cười như không cười thì vội vàng lên tiếng chặn lại, sau đó nhìn hắn: “Ngươi cũng đi nhanh đi, tốt nhất đừng gặp lại ta trong bảo điện Hắc Liên”.

Hắn ta đã bị Lâm Nhất cướp sạch một lần, chung quy vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Lúc này đồng môn đã tập hợp đầy đủ, nhưng nhớ lại hình ảnh Lâm Nhất g**t ch*t ba tên đệ tử Ma Diễm Tông bằng một nhát kiếm, trong lòng hắn ta vẫn hơi lo lắng, không dám ra tay bừa.

Lâm Nhất nhìn Phong Dã bằng ánh mắt sâu xa, cười nhạt quay lưng bỏ đi.

Phong Dã cũng coi như thức thời, không ra tay với hắn, nếu không thì hắn chỉ có thể tàn sát một đợt.

Lúc này các nhân tài kiệt xuất đã tụ tập xung quanh bảo điện Hắc Liên, có lẽ các sư huynh đệ Lăng Tiêu Kiếm Các cũng đang ở gần đây, vừa khéo nhân cơ hội này để tập hợp với họ.

Bên bờ hồ Hắc Liên mênh mông, đệ tử của các đại tông môn đều đang nghỉ ngơi lấy sức, chờ cho ánh sáng đen tan đi, bảo điện xuất hiện.

Ngay cả những phe có thù với nhau cũng tạm thời kiềm chế không ra tay.

Nhưng bên bờ vẫn có một cuộc chiến đang diễn ra gay cấn, thu hút sự chú ý của mọi người, ai cũng hứng thú theo dõi.

Ba đệ tử mặc trang phục của Hỗn Nguyên Môn bao vây tấn công một người, quyền mang xao động, kiếm ảnh tung hoành.

Người bị bao vây thi triển một loại kiếm pháp rất mạnh, với kiếm thế vô cùng sắc bén. Chước Dương kiếm pháp tiếng tăm lẫy lừng, kiếm quang toả ra nóng như nắng ban trưa, ngưng tụ rực rỡ loá mắt.

Dù ở trong mật cảnh Ma Liên cao thủ nhiều như mây, thực lực như thế cũng đủ để tung hoành, không sợ kẻ nào.

Đáng tiếc... Ba người tấn công hắn ta cũng rất mạnh.

Cả ba người đều là đệ tử nòng cốt của Hỗn Nguyên Môn, tu vi Huyền Võ tầng chín bằng với hắn ta, khí huyết toàn thân sôi trào như mãnh thú thượng cổ, quyền mang nổ tung như chiến đỉnh cổ xưa va chạm mạnh.

5818915-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1091


“Nhưng vẫn khó thoát khỏi cái chết, Hỗn Nguyên Môn lấy ba đánh một, bị đánh hội đồng thì làm sao sống nổi?”

Rất nhiều đệ tử tông môn khác thấy cao thủ nòng cốt của hai tông môn này đánh nhau thì mừng rỡ. Tốt nhất là cả hai phe đều bị thương và chết đi, như vậy khi bảo điện mở sẽ bớt vài đối thủ cạnh tranh.

“Chương Viêm, Triệu Tuyền, Tiêu Minh, người của Hỗn Nguyên Môn các ngươi đều hèn hạ vậy sao? Thích lấy nhiều đánh ít, có giỏi thì một chọi một với ta!”

Trần Huyền Quân lạnh giọng khiêu khích với vẻ mặt u ám.

“Khà khà, Trần Huyền Quân, đừng nói nhiều, đối phó với người của Lăng Tiêu Kiếm Các các ngươi thì cần gì phải nói đạo lý?”

“Một chọi một? Trần Huyền Quân, ngươi nghĩ cũng hay thật đấy”.

“Đừng trách chúng ta độc ác, nên trách kiếm pháp của Lăng Tiêu Kiếm Các quá tệ, trách bản thân ngươi quá kém cỏi!”

Ba đệ tử nòng cốt của Hỗn Nguyên Môn tỏ ra khinh thường, không đếm xỉa tới lời khiêu khích cũng như không mắc mưu của Trần Huyền Quân.

Có thể giải quyết thù riêng bằng cách đánh hội đồng, cớ sao phải một chọi một? Nếu chết dưới kiếm của đối phương thì chẳng phải tổn thất lớn ư?

Ba người bọn họ vẫn tỉnh táo trong cuộc giao dịch này.

“Kiếm Chước Dương, Ánh Sáng Đại Nhật!”

Đối mặt với ba đệ tử nòng cốt Hỗn Nguyên Môn có thực lực chỉ kém mình một chút, Trần Huyền Quân vận chuyển chân nguyên đến cực hạn, kiếm thế vô tận ngưng tụ quanh người b*n r* một tia kiếm quang sáng rực như mặt trời, kiếm mang dao động, có cảm giác như mặt trời đè.

Trong mắt ba người Chương Viêm thoáng hiện vẻ kinh ngạc, hiển nhiên họ không ngờ thực lực của Trần Huyền Quân lại mạnh đến vậy.

Nhưng họ không hề hoảng loạn, ba người cười khẩy, đứng song song nhau.

Khi tia kiếm quang kia sắp hạ xuống, lực lượng Long Tượng cổ xưa tràn ngập trên người, họ đồng loạt hét lớn.

Viêm Vân Quyền, Nộ Diễm Cuồng Thiêu!

Lực lượng Long Tượng của ba người hoà vào nhau rồi bất ngờ bùng cháy, ngưng tụ thành biển mây mênh mang. Mây khói bao phủ, quyền uy lớn mạnh như một ngọn lửa căm phẫn, cuồng bạo, cháy hừng hực không tắt.

Ba người bay lên thi triển sức mạnh ngựa phi rồng lượn, lao thẳng về phía tia kiếm mang rực rỡ kia.

Rầm rầm rầm!

Quyền mang cuồng bạo đánh vào kiếm mang tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa, kiếm thế sáng rực xuất hiện một vết nứt, sau đó dần dần nứt toác ra.

Răng rắc!

Ngay sau đó kiếm mang vỡ vụn, Trần Huyền Quân hộc máu văng ra xa.

Với sức một người, nếu so chân nguyên thì chênh lệch vẫn còn quá lớn.

Dù kiếm pháp của hắn ta có mạnh đến đâu cũng không thể bù qua sớt lại, không đủ sức xoay chuyển trời đất.

Ba người Chương Viêm lạnh nhạt, trong mắt đầy lạnh lẽo: “Trần Huyền Quân, hôm nay coi như ngươi xui xẻo. Chúng ta chưa gặp được Lâm Nhất, đành phải bắt đầu với ngươi trước. Cứ yên tâm, sau khi ngươi chết, sư đệ và sư muội của ngươi cũng sẽ đi theo ngươi”.

“Đừng mơ tưởng!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1092


Trần Huyền Quân nổi giận, nhưng hắn ta vừa đứng lên lại trúng một quyền, gãy cả xương sườn.

“Đi chết đi!”

Chương Viêm nhếch miệng cười dữ tợn, bay lên định đánh thêm một quyền.

Hồng hộc!

Bỗng nhiên một thanh trường kiếm đâm thủng không khí, hoá thành chim nhạn hạ xuống.

Ầm!

Quyền mang của Chương Viêm đánh vào thân kiếm, kiếm ý vô tận xao động làm cho hắn ta văng ra.

Leng keng!

Trường kiếm cắm sâu vào mặt đất nửa tấc, thân kiếm rung lên không ngừng, tiếng kiếm reo sắc bén đinh tai nhức óc không dứt, quanh quẩn bốn phía.

“Kiếm ý mạnh quá!”

Không chỉ có ba người Hỗn Nguyên Môn, những đệ tử tông môn khác nghe thấy tiếng leng keng đều tỏ ra chấn động.

Là ai?

Mấy người vội vàng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một thiếu niên mặc trường bào xanh, đeo hộp đựng kiếm, chậm rãi bước tới dưới bầu trời âm u.

Thiếu niên nhướng mày, trông như mặt trời mọc, bốc lên như lửa trên hoang nguyên vô tận cát vàng.

Người đến là ai?

Dĩ nhiên đó là Lâm Nhất đang tìm kiếm đồng môn Kiếm Các của mình bên bờ hồ Hắc Liên. Sau khi tách ra với Phong Dã, hắn chạy thẳng tới ven hồ.

Vừa đến đã thấy cảnh ba người Hỗn Nguyên Môn đánh một m*nh tr*n Huyền Quân sư huynh.

Thấy Trần sư huynh đang gặp nguy hiểm, người chưa xuất hiện, kiếm Táng Hoa đã chui ra khỏi vỏ. Sau khi được chân nguyên và kiếm ý Bán Bộ Tiên Thiên rót vào, kiếm xuyên qua không khí, đỡ một đòn trí mạng của Chương Viêm.

Hô!

Một chiêu đẩy lùi Chương Viêm, Lâm Nhất thi triển Thất Huyền bộ đến cực hạn, tích tắc đã xuất hiện trước mặt Trần sư huynh.

“Lâm Nhất?”

Ba đệ tử nòng cốt của Hỗn Nguyên Môn, Chương Viêm, Triệu Tuyền và Tiêu Minh nhìn thấy Lâm Nhất thì giật mình, sau đó mừng rỡ, trong mắt ngưng tụ sát khí lạnh băng.

“Tiểu sư đệ, mục tiêu của ba người này là đệ, đi mau!”

Trần Huyền Quân không tiện nghĩ nhiều, vội vàng hét lên.

Mục tiêu là ta?

“Tới cũng đã tới rồi, đi gì mà đi...”

Triệu Tuyền cười nhếch mép, nhìn Lâm Nhất chằm chằm, mỉa mai: “Có vẻ như ngươi thu hoạch được khá nhiều trong mật cảnh Ma Liên thì phải? Chưa tới một tháng đã thăng lên Huyền Võ tầng tám, không hổ là yêu nghiệt Kiếm Các”.

“Xem ra không thể giữ tiểu tử này lại, có trời mới biết

5818917-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1093: Ánh Sáng Hạo Nguyệt!


Nhưng khi quyền mang của hai người va vào Lâm Nhất, họ ngạc nhiên phát hiện chẳng biết từ khi nào trên người hắn ngưng tụ ra một bộ chiến giáp tím, chiến giáp toả ánh sáng như một lực lượng Long Tượng sống.

Lực lượng Long Tượng bốc cháy đánh vào bộ chiến giáp, không làm Lâm Nhất bị thương chút nào.

Khi hai người đang kinh ngạc, trong cơ thể Lâm Nhất đột nhiên vang lên tiếng rồng ngâm hổ gầm, đánh bay hai người ngay tại chỗ.

Phong tòng Long, Vân tòng Hổ, bước đi một bước, phong vân tịnh khởi.

Bách Thú Lai Triều!

Lâm Nhất vừa bước một bước đã đuổi theo kịp Tiêu Minh và Triệu Tuyền bị đánh bay. Một hư ảnh mãnh hổ khổng lồ ngưng tụ sau lưng hắn, mãnh hổ nhắm mắt, không giận tự uy.

Khi nó mở đôi mắt lượn lờ huyết quang, tràn ngập hung uy ra, Lâm Nhất tung một quyền, phóng khí thế vương giả của chiêu Bách Thú Lai Triều ra ngoài.

Phụt!

Triệu Tuyền và Tiêu Minh hộc máu, bị cú đấm này đánh văng ra xa một trăm bước.

“Chết đi!”

Nhưng hắn vừa đánh bay hai người này, còn chưa kịp thu chiêu, Chương Viêm đang thủ thế chờ đợi lập tức đấm về phía Lâm Nhất từ một góc độ cực kỳ xảo quyệt, trong mắt hắn ta có tia sáng lạnh loé qua.

Viêm Vân Quyền, Liệt Hoả Phần Thiên!

Lực lượng Long Tượng cháy hừng hực như đốt cháy cả những đám mây trên bầu trời. Một quyền tung ra, ngọn lửa ngập trời giống như một con hung thú khổng lồ dữ tợn đáng sợ, dùng khí thế Phần Thiên lập tức chôn vùi Lâm Nhất.

Cú đấm này có uy lực quá mạnh, khí thế Liệt Hoả dữ dội đến nỗi lúc này người ngoài mới để ý đến.

Liệt hoả vô tận nuốt chửng Lâm Nhất, trông vô cùng khủng khiếp.

Kiếm!

Nhưng mọi người chưa kịp la lên đã nghe thấy một tiếng quát nhẹ, kiếm Táng Hoa cắm dưới đất ngừng rung, hoá thành một tia sáng loé lên rồi chui vào trong liệt diễm.

Ánh Sáng Hạo Nguyệt!

Kiếm thế vô tận từ trong ngọn lửa phóng thẳng lên trời, kiếm quang sáng rực như một vầng trăng sáng nhẹ nhàng bay lên từ dưới mặt đất, dễ dàng dập tắt ngọn lửa từ Long Tượng đang cháy hừng hực.

Đom đóm làm sao xứng tranh phát sáng với ánh trăng?

Liệt hoả hừng hực như có khí thế Phần Thiên, tiếng tăm lẫy lừng vừa cắn nuốt Lâm Nhất chưa được một giây đã bị kiếm thế như trăng sáng này dập tắt hoàn toàn.

Trong ngọn lửa, dù Chương Viêm đã nhanh chóng lùi lại, tia kiếm quang này vẫn để lại một vết thương đáng sợ trên ngực hắn ta.

Máu tuôn ra như suối, Chương Viêm ngã xuống

5818918-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1094: Ẩn chứa kiếm uy vô tận hạ xuống.


Lâm Nhất chắp tay, lạnh lùng đứng nhìn đối phương.

Ba người hợp sức, nếu hắn muốn giết mà không lấy con át chủ bài của mình ra, e rằng sẽ hơi khó khăn.

Dù không lấy át chủ bài ra, nếu ba người này lại muốn làm Trần sư huynh bị thương thì phải hỏi thanh kiếm trong tay hắn có đồng ý hay không.

Ông!

Lâm Nhất ngoắc tay, lòng bàn tay đặt lên chuôi thanh kiếm đang lơ lửng. Kiếm ý Bán Bộ Tiên Thiên toàn thân hắn không ngừng tích tụ lại, kiếm thế mạnh mẽ vô tận trong thiên địa tụ lại từ bốn phương tám hướng.

Kiếm ý vô tận khiến rất nhiều thanh kiếm trong tay các kiếm khách rung lên như muốn rời khỏi tay họ.

Mọi người cầm chắc kiếm, vẻ nghi hoặc thoáng qua trong mắt, hắn đang định làm gì?

Ba người Chương Viêm cau mày.

Khi mấy người đang nghi hoặc, Lâm Nhất ngưng tụ kiếm ý Bán Bộ Tiên Thiên đến cực hạn, sau đó quát nhẹ.

Hắn vung tay lên, kiếm Táng Hoa mang theo kiếm thế khủng khiếp lập tức từ dưới đất vụt lên, hoá thành một vòng sáng trên không trung, liên tục xoay tròn, lao về phía ba người họ.

Vèo!

Gần như chỉ trong nháy mắt, kiếm Táng Hoa đang xoay tròn loé lên ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, ẩn chứa kiếm uy vô tận hạ xuống.

Ba người Chương Viêm giật mình hoảng loạn, vội vàng ra tay.

Bùm! Bùm! Bùm!

Từng tia quyền mang ẩn chứa chân nguyên cuồn cuộn đánh vào kiếm Táng Hoa, trong lòng thầm than khổ.

Trong tiếng nổ liên tiếp không ngừng, ba người bị nhát kiếm này bức lùi hơn mười bước, sau đó mới đẩy nó lùi lại trong tiếng hét điên cuồng của Chương Viêm. Một tiếng leng keng giòn giã vang lên, kiếm Táng Hoa hoá thành tia sáng rồi dựng đứng trên mặt đất.

“Nếu ba người các ngươi có gan thì cứ việc bước qua thanh kiếm này”.

Lâm Nhất lạnh lùng, thản nhiên đe doạ.

Vẻ mặt của ba người Chương Viêm lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Lâm Nhất thật ngông cuồng, dám đe doạ ba đệ tử nòng cốt như họ ngay trước mặt bao nhiêu nhân tài kiệt xuất.

Nhưng khi nhìn sang thanh kiếm Táng Hoa vẫn còn rung và phát ra tiếng leng keng kia, cả ba người đều không nhịn được rùng mình.

Kiếm ý sắc bén cùng với khí phách không sợ sinh tử, ngoài ta còn ai, thẳng tiến không lùi của Lâm Nhất thực sự khiến người ta không dám khinh thị hắn.

“Thật đáng sợ... Một nhân tài mới nổi của Lăng Tiêu Kiếm Các mà lại bức lùi ba đệ tử nòng cốt của Hỗn Nguyên Môn”.

“Là Lâm Nhất phải không? Lúc ở phủ công chúa hắn đã trở nên nổi tiếng, tên tuổi vang dội Đại Tần, không ngờ lại trưởng thành nhanh như vậy”.

“Có lẽ… lại phải gặp mặt thêm lần nữa trong Mật cảnh Ma Liên này”.

Một kiếm đẩy lui ba người, một câu dọa cả ba không dám động đậy. Trước đó, mọi người đều tin chắc rằng Trần Huyền Quân sẽ phải chết, không ai ngờ kết cục lại như thế này.

Khi chàng thiếu niên khoác trên mình bộ thanh sam kia xuất hiện hệt như ánh trăng trên hoang nguyên cát vàng vô tận, thế cục đã nghịch chuyển vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1095


Vèo vèo vèo!

Ngay lúc này, phía sau hai người có vài bóng người đang nhanh chóng chạy về phía này.

Đó là các đệ tử còn lại của Hỗn Nguyên Môn và Lăng Tiêu Kiếm Các, sau bao khó khăn trắc trở, cuối cùng, bọn họ cũng tề tụ về bờ hồ đen kịt này.

Viện quân đã đến, thế nhưng sắc mặt ba người Chương Viêm vẫn khó coi như trước.

Nếu để các sư đệ trong môn biết được chuyện đáng xấu hổ vừa rồi, bọn họ thật sự không biết nên giải thích như thế nào.

“Chúng ta đi!”

Không đợi các đệ tử của Lăng Tiêu Kiếm Các tụ lại, Chương Viêm đã sầm mặt, dẫn theo đám đệ tử của Hỗn Nguyên Môn rời đi.

“Trần sư huynh, đã có chuyện gì xảy ra?”

Mấy người Hân Nghiên cùng Đường Thông đỡ Trần Huyền Quân đứng lên, sau khi xem xét thương thế của hắn ta, sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi.

“Hẳn là người của Hỗn Nguyên Môn muốn ra tay với tiểu sư đệ, Trần sư huynh liều chết cứu giúp nên mới bị thương nặng như vậy”.

Đường Thông quan sát tình hình, rồi nói ra phỏng đoán tương đối hợp lý.

Trần Huyền Quân cười khổ một tiếng: “Không phải, vừa rồi ba người của Hỗn Nguyên Môn vây giết ta, may là tiểu sư đệ đến kịp, cứu ta một mạng, nếu không… hậu quả khó mà lường được”.

Hả?

Đám người Hân Nghiên và Đường Thông giật mình kinh ngạc, lúc này, Lâm Nhất vừa tra kiếm Táng Hoa vào vỏ xong, đang từ từ bước đến.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn, trong mắt lộ rõ sự kinh ngạc.

Tiểu sư đệ mạnh như vậy từ lúc nào, một mình hắn cứu được sư huynh Trần Huyền Quân trong tay ba tên đệ tử cốt cán của Hỗn Nguyên Môn ư?

Mấy người Hân Nghiên ngạc nhiên nhìn Lâm Nhất một lượt từ trên xuống!

???

Mãi một lúc lâu sau, trên khuôn mặt xinh đẹp của Hân Nghiên mới xuất hiện nụ cười, cô khẽ thở dài: “Tiểu sư đệ, đệ giấu kỹ thật đấy, khiến chúng ta kinh ngạc hết lần này đến lần khác”.

“Chưa kịp nói mà thôi…”, Lâm Nhất khẽ nói.

Ba tên đệ tử cốt cán của Hỗn Nguyên Môn quả thật có chút bản lĩnh.

Nếu là trước khi tiến vào Mật cảnh Ma Liên, trong tình cảnh một đối ba, dù có lộ ra toàn bộ át chủ bài thì e rằng hắn cũng chỉ miễn cưỡng bảo vệ được mình mà thôi.

Mấy người kia cũng giống như Phong Dã vậy, so với những người xếp thứ hạng cao trong Long Môn tranh tài vẫn có sự chênh lệch rất lớn.

Bọn họ có thể xưng là nhân tài kiệt xuất, nhưng còn lâu mới được xem là yêu nghiệt.

Lại nói, thực lực của hắn đã khác xa so với lúc trước, không còn là một tên vô danh tiểu tốt bị choáng ngợp khi nhìn thấy Tứ công tử tề tụ năm đó.

Hiện tại, có lẽ vẫn còn kém một chút so với Bát công tử đế đô, nhưng bọn họ đã không còn là tồn tại không thể vượt qua đối với hắn nữa.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1096


Sau trận chiến ngang cơ với Phong Dã, hắn càng thêm kiên định với niềm tin của mình.

Dựa vào kiếm ý Bán Bộ Tiên Thiên cùng với một trái tim hướng về kiếm, sớm muộn gì, hắn cũng bước ra khỏi lãnh thổ bao la rộng lớn của Đại Tần đế quốc.

Đi đến một thế giới càng to lớn hơn, một võ đài càng khí khái hơn, tạo dựng danh tiếng cho chính mình.

Trần Huyền Quân nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt đầy ẩn ý, xem ra, trong trận chiến trước đó, hắn ta đã xem thường vị thiếu niên này rồi.

Mấy người Hân Nghiên không chứng kiến cảnh tượng Lâm Nhất đối chiến cùng ba người Chương Viêm, nhưng hắn ta thì lại thấy rất rõ.

Khí thế cùng tâm tính của Lâm Nhất mang đến cảm giác hệt như ánh mặt trời rực lửa. Hào hùng vạn trượng, khí độ hiên ngang, hắn ta chỉ nhìn thấy loại khí phách này từ trên người của Bát công tử.

Tuy ở hiện tại, bất kể là cảnh giới hay tuổi tác, Lâm Nhất đều thua xa Bát công tử, nhưng khí phách của hắn lại không hề thua kém.

Quả thật đáng sợ!

Khó mà tưởng tượng được, đến một ngày nào đó, khi hắn đạt đến độ tuổi và cảnh giới tương đương với Bát công tử thì sẽ như thế nào.

E rằng dưới một kiếm của hắn, sự huy hoàng của Đại Tần đế quốc cũng mất đi sắc thái.

Trần Huyền Quân chợt hiểu ra vì sao các chủ Kiếm Các nhất quyết để Lâm Nhất đi đến nơi cửu tử nhất sinh, nguy cơ tứ phía như Mật cảnh Ma Liên.

Bởi vì các chủ có tầm nhìn xa hơn hẳn người thường, ngài ấy có thể nhìn ra trên người Lâm Nhất ẩn chứa tiềm lực và khí phách kinh người kia.

Hắn không phải một tên yêu nghiệt tầm thường, mà là chân long trong những nhân tài kiệt xuất.

Đối với hắn, Mật cảnh Ma Liên chính là hồ hóa long, dù có chết trong đó thì cũng là số mệnh của hắn.

Hoặc là sống một cuộc đời oanh oanh liệt liệt, hoặc là triển lộ tài năng trước mắt thế nhân, sau đó một bước lên mây, chứ không thể nào là vật trong ao, sống mờ nhạt cả đời.

“Sư huynh, thương thế của huynh sao rồi?”

Lâm Nhất ngước mắt nhìn, phát hiện sắc mặt Trần Huyền Quân không được tốt cho lắm, e là trận chiến vừa rồi đã khiến hắn ta bị thương nặng hơn so với tưởng tượng của hắn, có lẽ Trần sư huynh đã phải liều mạng mới cầm cự được.

Hắn có thể đánh bại ba người kia, một phần là nhờ sư huynh đã tiêu hao không ít chân nguyên của bọn họ.

Đương nhiên, ngay cả khi không có sự trợ giúp đó, hắn vẫn có lòng tin có thể đánh bại được đối phương.

Có điều, đánh bại thì dễ, đánh chết ba người họ lại không dễ.

“Vết thương không đáng lo, có điều muốn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong thì phải mất ít nhất bốn, năm ngày… Thế nhưng, bảo điện Hắc Liên sắp chính thức mở ra rồi”.

Nhìn cột sáng màu đen trong hồ nước dần mờ nhạt, ánh mắt

5818921-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1097


Bởi lẽ trong Mật cảnh Ma Liên, có thể nói thanh danh của Mộ Tu Hàn “cực kỳ hiển hách”, những người đụng phải hắn ta gần như không một ai sống sót. Kẻ này… vô cùng tàn bạo!

Trong suy nghĩ của rất nhiều người, thực lực của Mộ Tu Hàn là số một trong Mật cảnh Ma Liên.

Đây chính là uy danh do chính kiếm của hắn giết ra được.

“Bạch Nhạc và người của Ma Diễm Tông cũng đã đến!”

“Phong Dã cũng đến!”

“Đường Nghị, xếp thứ 20 trong Long Môn tranh tài cũng đã đến!”

“Cao thủ tề tụ mỗi lúc một nhiều!”

Những cao thủ nổi danh trong trận Long Môn tranh tài năm đó đều đã có mặt, kéo theo đó, bầu không khí tại bờ hồ Hắc Liên dần sôi trào, đạt đến sự cuồng nhiệt trước nay chưa từng có.

Sự tích Lâm Nhất lấy một địch ba trước đó cũng dần bị quên lãng bởi sự xuất hiện của những người này, thay vào đó, mọi người dồn lực chú ý vào việc bảo điện Hắc Liên sắp mở ra.

Bọn họ đều đang suy đoán xem ai sẽ là người giành chiến thắng cuối cùng trong bảo điện Hắc Liên.

Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, cột sáng màu đen kết nối trời đất giữa hồ nước rộng lớn bỗng chốc sụp đổ.

Trước ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, một tòa bảo điện cổ xưa mà hùng vĩ xuất hiện.

“Cột sáng sụp đổ rồi!”

“Có thể tiến vào bảo điện được rồi!”

“Xuất hiện thật đúng lúc, suýt nữa là trễ một bước, may mắn thật, may mắn thật!”

Sau một thoáng kinh ngạc, tất cả các đệ tử tông môn đều trở nên phấn khích. Bọn họ không nghĩ nhiều, cũng không hề do dự, lập tức bay về phía bảo điện Hắc Liên ở trung tâm hồ nước.

Hồng hộc!

Đủ loại thân pháp được thi triển, âm thanh xé gió vang lên không ngớt. Đoàn người đông nghìn nghịt, chen chúc nhau mà đi.

Thoạt nhìn, cảnh tượng vô cùng choáng ngợp.

Nửa khắc trước, bên bờ hồ còn ồn ào náo động, thoáng cái, gần như đã đi hết.

Những người bị bỏ lại phía sau cũng hấp tấp vọt về phía bảo điện, vẻ mặt họ tràn đầy lo lắng.

Thấy Trần sư huynh nhấp nhổm, dường như muốn nói gì đó, Lâm Nhất khẽ nói: “Trần sư huynh, chớ nên sốt ruột! Nếu chúng ta rời đi, một mình huynh ở lại đây dưỡng thương, lỡ như xảy ra chuyện gì thì biết làm sao?”

“Đúng đó, sư huynh, huynh cứ an tâm dưỡng thương đi, chúng ta sẽ hộ pháp thay huynh”.

Hân Nghiên mỉm cười, khẽ nói.

Những sư đệ còn lại cũng nở nụ cười, tranh nhau nói lời an ủi.

Lâm Nhất vỗ túi trữ vật, lấy ra một vò Hầu Nhi Tửu.

“Rượu này tên là Hầu Nhi Tửu, sau khi được luyện hóa, chỉ trong vài ngày, có thể nâng cao thực lực một phen”.

“Hầu Nhi Tửu!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1098: Chuyên tâm chữa thương.


Mấy tên nghiện rượu như Đường Thông và Đinh Nham lập tức sáng mắt lên: “Đây chính là loại rượu hảo hạng đấy, có linh ngọc cũng khó mà mua được, vô cùng quý hiếm”.

Hầu Nhi Tửu không chỉ có hương vị tuyệt hảo, mà còn mang đến lợi ích không nhỏ đối với tu vi của võ giả.

Sau khi uống vào, lực lượng tràn đầy, có thể tăng tốc quá trình vận chuyển chân nguyên. Trước khi tiến vào bảo điện Hắc Liên, nếu có thể uống vài ngụm Hầu Nhi Tử, thực lực sẽ được nâng cao hơn rất nhiều.

Đương nhiên, đối với Lâm Nhất, rượu này không còn bao nhiêu tác dụng nữa.

Bởi vì hắn đã uống rất nhiều lần rồi, các huynh đệ chưa từng uống nên chắc chắn sẽ có hiệu quả.

Trần Huyền Quân ngầm hiểu, Lâm Nhất làm vậy là để đền bù cho các sư đệ thay hắn ta. Vì thế, hắn ta cũng không sĩ diện hão nữa, mà lập tức nhắm mắt vận công, chuyên tâm chữa thương.

Nắp vò rượu được mở ra, mùi hương nồng nặc lan ra bốn phía. Đinh Nham lấy ra mấy cái chung rượu, hò hét đòi rót rượu.

Hầu Nhi Tửu dễ dàng khơi gợi hứng thú của mọi người.

“Lâm sư đệ, đệ định đi đâu?”

Thấy Lâm Nhất lẳng lặng rời đi, nhưng không phải hướng về bảo điện Hắc Liên ở giữa hồ, Hân Nghiên tỏ vẻ nghi hoặc.

“Sư tỷ chớ lo lắng, ta có chút việc, đi rồi về, tỷ thay ta giữ lại một chung rượu nhé!”

Bước chân Lâm Nhất không dừng lại, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Hân nghiên.

Cô mỉm cười bất đắc dĩ, tiểu sư đệ đã thật sự trưởng thành, tuy nhiên, với thực lực của hắn thì cũng chẳng có gì phải lo cả.

Bên bờ hồ Hắc Liên, tại một nơi tương đối vắng vẻ và yên tĩnh.

“Sư huynh, huynh cứ an tâm dưỡng thương đi, chúng ta đi trước”.

“Bảo điện Hắc Liên đã mở ra, chúng ta cũng không còn cách nào giúp huynh…”

Ngước nhìn đám người nôn nóng muốn xông ra giữa hồ, sắc mặt Chương Viên có hơi khó coi, thầm mắng một lũ khốn kiếp, không hề có chút tình cảm nào cả.

Bảo điện vừa mở ra không lâu, một nhóm người đã kiềm chế không nổi, trực tiếp rời đi.

Triệu Tuyền và Tiêu Minh cùng chịu một quyền của Lâm Nhất, tuy rằng trong quyền ẩn chứa kiếm kình, nhưng vẫn kém xa vết

5818923-0.jpg

 
Back
Top Dưới