Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 880: Thất Huyền Bộ, người đi lưu ảnh!


Giang Phong nôn ra một ngụm máu tươi, bị chưởng này đánh bay ra ngoài, trông vô cùng chật vật. Chỉ là ánh lửa quá mạnh, người bên ngoài không thể nhìn thấy rõ, chỉ có thể cảm nhận được luồng Chân nguyên vô cùng kinh khủng ở bên trong khu Kiếm Chủng, đang không ngừng xao động, va chạm.

Không kịp nghỉ lấy hơi, Giang Phong vừa mới bị đánh văng ra thì một luồng kim quang xé rách tầng lửa hừng hực giết thẳng bề phía hắn.

Diệp Tu vận chuyển Kim Thân Quyết đến mức giới hạn, làn da khắp người đều biến thành một màu vàng chói loá. Giống như một chiếc chuông cổ rung lên, tạo nên từng đợt sóng âm đâm thẳng về phía Lâm Nhất.

Long Tượng Chiến Thể Quyết!

Lâm Nhất không dám sơ ý, hắn hét lên một tiếng, khắp người từ trên xuống dưới được bao phủ bởi một tầng sức mạnh Long Tượng cổ xưa, nghênh đón đòn tấn công này.

Keng!

Âm thanh trầm thấp vang lên, nổ tung trong ánh lửa bập bùng, Lâm Nhất lui lại ba bước, Diệp Tu lui lại mười bước mới có thể đứng vững được cơ thể.

Viu!

Người đang ở trên không trung, Lâm Nhất còn chưa kịp đạp chân lên đốc kiếm lấy đà thì một luồng kiếm quang giống như ánh sáng lúc ban mai xé rách tầng mây, mang theo sát ý ngập trời đâm về phía hắn.

Một con Viêm Long ngưng tụ ngay trên vai phải của Thường Hạo, cất tiếng gầm phẫn nỗ, âm thanh nổ lốp bốp liên miên.

Đây là hai đại sát chiêu của Sở Hạo Vũ và Thường Hạo, một trước một sau đồng thời áp đến.

Xoẹt Xoẹt Xoẹt!

Dưới uy áp khủng khiếp của hai người này, mỗi một thanh cổ kiếm cắm trên mặt đất đều đang rung lên ong ong và không ngừng chao đảo, tản ra kiếm ý sáng rực khiến người ta không thể đứng vững.

Trong lúc nguy hiểm cận kề, sự sống và cái chết chỉ nằm trong một ý niệm, là một thế cục hung hiểm mà người thường khó có thể tưởng tượng được.

Lâm Nhất đưa ra quyết định nhanh như chớp, Tử Diên Kiếm Quyết điên cuồng vận chuyển, mười ngón tay giao nhau bay múa, kết thành một ấn ký phật môn cổ xưa.

Kim Cương Ấn!

Không đợi hai người này giết đến nơi, đôi tay Lâm Nhất đẩy ra, một luồng Chân nguyên tạo thành vòng lửa hừng hực, mang theo khí tức cuồng bạo, giống như phật môn Kim Cương phẫn nộ thét gào, phát ra xung chấn.

Uỳnh ầm ầm!

Đáng tiếc, hai người này không phải nhân tài thông thường, bất luận là kiếm mang như ánh sáng ban mai xé toạc tầng mây hay là Viêm Long đang rít gào, uy lực đều lớn khủng khiếp. Chỉ kịp chặn lại trong thoáng chốc sau đó đã bị luồng Chân nguyên khủng khiếp kia đánh cho nát tan tành.

Nhưng đối với Lâm Nhất mà nói, đã quá đủ, Thất Huyền Bộ, Kim Ô tung cánh!

Đạp chân lên đốc kiếm, Kim Ô Ấn sau lưng bật ra luồng kim mang xán lạn, hai tay Lâm Nhất giang ra, mang theo từng đợt kim quang, giống như đôi cánh, khẽ đập nhẹ đã tránh được thế tấn công gọng kìm của hai người kia.

Thất Huyền Bộ, người đi lưu ảnh!

Cơ thể trong không trung khẽ

5818703-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 881


Dưới uy lực nuốt chửng núi sông của rồng hổ kèm theo dư âm của Kim Cương Ấn, một cú Long Hổ Quyền này đã đập cho Thường Hạo phải bật lui về phía sau.

Con Viêm Long rít gào trên cánh tay lập tức tan rã hoá thành những đốm lửa nhỏ như ánh sao, rơi rụng lả tả xuống đất.

Thường Hạo kinh hoàng, bị xung chấn đánh lui lại hơn trăm mét, ngã nhào xuống dưới phải vươn tay ra đập lên đốc kiếm để lấy đà lộn nhào mấy vòng mới hoá giải được hết Chân nguyên và kiếm kình bao hàm trong quyền mang của Lâm Nhất.

Hắn ta đang luyện hoá Chân nguyên và kiếm kình trong cơ thể, nhưng Lâm Nhất thì lại không có thời gian luyện hoá quyền mang hoả diệm vẫn còn sót lại trong cơ thể mình.

Hắn quay người tung một quyền, đánh thẳng về phía kiếm mang như ánh sáng ban mai kia.

Keng!

Khoé miệng rỉ ra một dòng máu, Lâm Nhất bị một kiếm này đánh văng ra xa lui lại trăm mét. Nhưng trong lúc lui lại thì những vết thương trước đó tích luỹ lại cũng bị nôn ra hết theo ngụm máu tươi kia, khắp cơ thể đều trở nên vô cùng thư thái.

“Lại tiếp một quyền của ta!”

Trong luồng kim quang sáng loà, Diệp Tu thần sắc lạnh lùng hét lên một tiếng lao đến, một quyền vung ra, thấp thoáng nghe thấy thánh âm vang lên, sức mạnh mười vạn cân uỳnh uỳnh lao đến.

“Ha ha ha, đến đúng lúc lắm!”

Lâm Nhất bật cười sảng khoái, khắp cơ thể hắn vô cùng thoải mái, máu nóng trong ngực xao động, hăng hái tụ lại.

“Thằng nhóc này, đúng là đồ điên…”.

Trong mắt Thường Hạo thoáng qua vẻ kỳ lạ, hoàn toàn không thể ngờ được, Lâm Nhất mới rồi đã đỡ hết bốn đại sát chiêu mà vẫn còn có ý chí chiến đấu mạnh mẽ như thế, giữa đầu mày đầy vẻ tự tin, kiêu ngạo, trên gương mặt thoáng nét trẻ con hoàn toàn không có chút khiếp nhược và sợ hãi nào.

Vẻ kỳ lạ thoáng lên rồi biến mất, năm ngón tay siết chặt, Viêm mang lại vận chuyển hội tụ một lần nữa, cơ thể hắn cùng Sở Hạo Vũ loáng lên đánh qua.

Uỳnh uỳnh uỳnh!

Nơi diễn ra trận đại chiến, trong ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, bốn người đang giao đấu kịch liệt, dường như chưa có ai rơi xuống. Trong dư âm Chân nguyên hội tụ rồi phát tán ra, ngược lại còn khiến cho ngọn lửa bên dưới càng cháy càng mạnh.

Chẳng bao lâu sau, ba người bao vây tấn công Lâm Nhất, tung ra không dưới mấy chục chiêu.

Chiêu nào chiêu nấy chí mạng, không hề lưu tình, Lâm Nhất dựa vào thân pháp sau khi kích hoạt Kim Ô Ấn đối đầu với ba người. Thỉnh thoảng ra đòn phản kích cũng như sấm chớp, khiến bọn họ đều không dám phân tâm lơ là.

Cục diện theo như dự đoán là mấy người này liên thủ với nhau, đánh trực diện liền có thể hạ gục Lâm Nhất không hề xảy ra, mà ngược lại còn bị hắn chặn đứng lại. Mặc dù trông thì có vẻ chật vật nhưng quyết tâm giành từng tấc đất, có thù tất báo của hắn cũng khiến mấy người kia khó chịu không kém.

Uỳnh!

Lại sau mười chiêu, mấy người đều đạp lên trên đốc kiếm, cơ thể lảo đảo theo đà thân kiếm lắc lư.

“Muốn b*p ch*t ta như bóp một quả hồng mềm, thì cứ việc tiếp tục!”

Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Nhất thoáng qua phong mang băng lạnh, nổi giận nhìn ba người.

Sau mấy lần giao đấu, ba người Sở Hạo Vũ, Thường Hạo và Diệp Tu đều đã thấu hiểu một cách sâu sắc Lâm Nhất không hề dễ đối phó, trên người bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều đã bị thương chính là minh chứng rõ ràng nhất.

“Nhưng ở đây người bị loại đầu tiên vẫn phải là ngươi!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 882: Đợi đã!


Không hề báo trước, một cái bóng đột ngột xuất hiện ngay sau lưng Lâm Nhất, trường kiếm tuốt ra khỏi vỏ. Kiếm thân băng lạnh mang theo kiếm mang tàn bạo và sắc bén chém về phía Lâm Nhất.

Là Giang Phong!

Người đứng hạng ba trong bảng Nhân, người đầu tiên bị Lâm Nhất đánh bay, sau một đòn tấn công bất thành bèn ẩn nấp ở một chỗ chờ đợi thời cơ.

Thủ đoạn đánh lén giống hệt như lúc trước với Sở Hạo Vũ, thậm chí còn âm hiểm hơn.

Một kiếm tích luỹ khí thế chờ đợi thời cơ, rõ ràng là đã có âm mưu từ trước. Lấy sức mạnh của Hỗn Nguyên Quyết đỉnh phong viên mãn, một kiếm này nếu đâm trúng Lâm Nhất thì chắc chắn hắn sẽ bị phế ngay tại trận, nếu không chết thì cũng phải trọng thương.

“Muốn chết!”

Trong mắt Lâm Nhất thoáng nổi cơn giận lôi đình, trong tiếng quát điên cuồng, cơ thể đứng trên đốc kiếm đột nhiên trở nên mông lung. Trong luồng khí của Giang Phong khoá chặt lên người Lâm Nhất, bỗng nhiên giật mình cảm nhận được hắn ta không thể bắt được chân thân của Lâm Nhất.

Thất Huyền Bộ, Huyền Ảnh Mê Tung, Như Nhật Tại Thiên!

Trong một vùng ảo ảnh mông lung, luồng kim quang như ánh mặt trời chói loà bay lên, Lâm Nhất như vầng mặt trời chói chang bật lên không trung, bay thẳng lên trời.

Một kiếm tất sát lại chém hụt, trái tim Giang Phong ngay lập tức hẫng một nhịp rồi trầm xuống.

“Chết!”

Không cho hắn ta có cơ hội bỏ trốn, Lâm Nhật như ánh mặt trời giáng xuống, lật người tung một quyền trúng vào ngực hắn ta.

Rắc rắc!

Âm thanh gãy nát của sương xườn vang lên, trước ngực Giang Phong xuất hiện một hố máu to như cái bát, người giống như bao cát bị đấm bay, tắt thở ngay lập tức.

Hồng hộc!

Trong mắt của những người bên ngoài, trên khu Kiếm Chủng, bên trong ngọn lửa hừng hực, bỗng nhiên bay ra một người, nhất thời tất cả mọi người kinh hãi hô lên.

Có người bị loại rồi!

“Ha ha ha, Lạc lão quỷ còn có gì để mà nói nữa không!”

Nhìn thấy bóng người bay ra, trong lòng Bạch Đình vui như phát điên, đến lông mày cũng nhướn cả lên, ngay lập tức xoay đầu lại nhìn về phía Lạc Phong.

Chết rồi?

Sắc mặt Lạc Phong xám ngoét như tro tàn, bóng người bay ra bên dưới kia rõ ràng đã không còn chút sinh khí nào, đã chết đến không thể chết hơn được nữa.

Đợi đã!

Khi có một bóng người mất hết sinh khí bay ra từ trong ánh lửa, bốn phía xung quanh đều giật mình kinh hãi.

Bất kể là ai, nhưng có thể chắc chắn rằng người này quả thực đã chết rồi.

Nghĩ đến tình cảnh Lâm Nhất bị bốn người vây giết trước khi ánh lửa bùng lên che khuất, trong một thoáng, dường như tất cả mọi người đều bất giác cho rằng người chết chính là Lâm Nhất.

Đến cả Lạc Phong giám sát cuộc chiến đồng minh bên dưới Lôi Vân cũng không ngoại lệ.

Trên bục Quan Vân ở phía xa, tĩnh lặng qua đi, không biết là ai nói một câu Lâm Nhất chết rồi làm bốn phía xung quanh ào ào hô lên.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 883


Nếu như là người thường, chết thì thôi, trong cuộc chiến đồng minh trăm năm có một này đã có quá nhiều người chết rồi.

Nhưng Lâm Nhất lại khác, trước cuộc chiến đồng minh hắn đã khiến chuông cổ nghìn năm kia kêu vang khắp trời, ngày sau ắt sẽ trở thành yêu nghiệt!

Sau cuộc chiến đồng minh, cả một đường chém giết, thể hiện tiềm lực khủng khiếp.

Đến cuộc chiến cuối cùng, trong năm người hắn là trẻ nhất, chẳng qua mới mười bảy tuổi mà thôi, tiền đồ còn rất xán lạn.

Tuổi tác như vậy, thanh xuân mơn mởn mà đã mất đi rồi, quả là khiến người ta sinh lòng tiếc nuối.

Rất nhiều người nghĩ đến hắn sẽ thua, nhưng không ai ngờ đến hắn sẽ chết trong cuộc chiến đồng minh.

“Ha ha ha, cái đồ chó con này cuối cùng cũng chết rồi!”

Vương Diễm của liên minh Quân Tử thoáng vẻ sung sướng trong đáy mắt, gương mặt vặn vẹo trông có chút điên cuồng. Lâm Nhất chính là cái dằm trong tim hắn ta, từ sau khi hắn bị ba đao sáu lỗ thì sự thù hận trong hắn đối với Lâm Nhất đã lên đến mức trước giờ chưa từng có.

Cho nên hắn một lòng muốn Lâm Nhất phải chết, không tiếc bất kỳ giá nào, từ việc bỏ nhiều tiền để đưa ra lệnh truy nã đã có thể thấy được.

Đến nay, Lâm Nhất rốt cuộc cũng chết rồi, hằn làm sao mà không vui mừng cho được.

“Không!”

Nơi tất cả mọi người của Lạc Già Sơn tập chung, Hân Nghiên hét lên thất thanh, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, từ trên bục cao vạn trượng tung người nhảy xuống, khiến tất cả mọi người sợ hết cả hồn.

“Hân Nghiên sư tỷ!”

Nhóm người Mặc Thành kinh hoàng biến sắc, đây là vách đá cao vạn trượng, cho dù có là tu vi cảnh giới Huyền Võ mà nhảy xuống thì cũng không dễ chịu phải không.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người ngạc nhiên hết sức, đến cả mặt của Mai hộ pháp ở trên bục cao trấn thủ cũng khẽ biến sắc, lắc lắc đầu.

Duy chỉ có Vương Diễm sau cơn thảng thốt thì niềm vui sung sướng trong lòng lại càng nhiều thêm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta từng nói, sẽ khiến ngươi phải hối hận!”

“Vương sư huynh, hình như không đúng. Ta nhớ trên lưng Lâm Nhất có đeo một kiếm hạp…”.

Lãnh Mạc bên cạnh như nhớ đến cái gì, nhỏ giọng nói.

“Không phải Lâm Nhất?”

Sắc mặt Vương Diễm lập tức thay đổi, nhưng ngay sau đó bật cười nói: “Bốn người liên thủ vây giết, hắn không chết thì còn có thể là ai? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, bốn người bọn họ liên thủ mà còn không giết được một người không bằng?”

Nhưng trên bục Quan Vân, tất cả các trưởng lão đã bắt đầu lầm bầm nói chuyện với nhau.

“Hình như không phải Lâm Nhất thật…”.

“Hồng lão, ông có nhìn rõ không?”

“Nhanh quá, còn chưa kịp nhìn rõ thì đã rơi vào

5818706-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 884


Sau khi bình tĩnh lại thì cảm nhận được có điều gì đó không ổn, tiếng bàn tán trên bục quan vân chợt nhiều hơn. Không lâu sau, đâu đâu cũng bắt đầu xì xào bàn tán với nhau rốt cuộc người chết có phải là Lâm Nhất không?

Đến Vương Diễm luôn khẳng định chắc chắn là Lâm Nhất cũng hơi thay đổi sắc mặt, đệ tử của liên minh Quân Tử cũng cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ nên không dám nói thêm gì nữa.

Chỉ là thi thoảng họ lại liếc nhìn Vương Diễm, trong lòng hơi khiếp sợ.

Nếu không phải Lâm Nhất thì biểu hiện vừa rồi của Vương sư huynh uổng phí rồi, không biết huynh ấy sẽ có tâm trạng thế nào.

Rầm!

Hân Nghiên nhảy xuống bục quan vân, lau vết máu bên khoé miệng, đưa mắt nhìn về hướng kiếm chủng.

“Hân Nghiên tiểu hữu, không sao là tốt rồi”.

Một con Kiếm Điêu từ trong rừng bay xuống, trưởng lão trên lưng Kiếm Điêu thấy Hân Nghiên thì thở phào nhẹ nhõm.

Hân Nghiên lo lắng nói: “Xin trưởng lão cho ta mượn Kiếm Điêu một chút”.

“Ừ, đây”.

Trưởng lão không nhiều lời, chỉ lắc đầu thở dài rồi cho cô ta mượn Kiếm Điêu.

“Đa tạ!”

Hân Nghiên cũng chẳng nghĩ được nhiều, sau khi nhảy lên thì điều khiển Kiếm Điêu bay đi thật nhanh, tự lẩm bẩm một mình: “Ta không nên để ngươi tham gia cuộc chiến đồng minh… Chết tiệt, ngươi đã đồng ý với ta rồi mà, ngươi không được chết!”

Cô ta hoảng loạn, đôi mắt ươn ướt, nước mắt vô thức tuôn rơi.

Dưới lôi vân, Lạc Phong đứng trên Kiếm Điêu đã dời tầm mắt, như trút được gánh nặng, ông thở ra một hơi rồi cười bảo: “Bạch lão quỷ, lần sau muốn trào phúng ta thì nhìn cho rõ rồi hãy nói nhé”.

“Ông nói gì cơ?”

“Ta nói ông bị mù!”

“Rõ ràng người chết là Lâm Nhất, lẽ nào bốn người bọn họ bao vây tấn công mà hắn còn có thể giết lại được một người sao? Ông coi ta là kẻ ngốc hả?”

Bạch Đình quát to, nói xong ông ta còn dồn chân nguyên vào hai mắt, ra sức nhìn xuống dưới.

Nhưng Giang Phong đã rơi vào biển lửa từ lâu, chỉ sợ thi thể đã bị thiêu rụi không còn nhận được dạng, làm sao có thể nhìn thấy nữa?

Bạch Đình không cam lòng dời tầm mắt, lạnh lùng nhìn Lạc Phong bên cạnh: “Người chết chắc chắn là Lâm Nhất, trận chiến trong biển lửa đã dừng lại, không lâu nữa ngọn lửa sẽ dập tắt, đến lúc đó sẽ biết thôi”.

Lạc Phong không tranh luận với ông ta, khẽ cười bảo: “Đúng! Đến lúc đó sẽ biết thôi, chỉ sợ kết quả không như ông nghĩ. Hế… cô nhóc, sao giờ mới tới?”

Vù!

Bên rìa kiếm chủng, một bóng dáng yêu kiều vội vã đáp xuống từ trên Kiếm Điêu, nhìn cũng không nhìn đã lao thẳng về biển lửa mênh mông trong kiếm chủng.

Hành động đột ngột này khiến các đệ tử nội ngoại môn đang tụ tập bên rìa kiếm chủng đều hơi giật mình. Lý Vô Ưu hô lên rồi bay về phía trước, vội vàng ngăn cản cô ta.

“Hân Nghiên tỷ, tỷ đang làm gì vậy?”

Hân Nghiên nhìn thấy Lý Vô Ưu thì nghẹn ngào: “Cho dù tiểu sư đệ không còn nữa thì cũng phải nhặt xác đệ ấy về, không thể để đệ ấy chết không toàn thây được”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 885


Lý Vô Ưu nghe vậy thì không biết nên khóc hay nên cười: “Sư tỷ à, Lâm sư huynh không sao, người chết là Giang Phong, hạng ba bảng Nhân”.

“Hân Nghiên sư tỷ, người chết đúng là Giang Phong”.

Phía Lâm Thu Sam và Lâm Yên bước tới, trong mắt ai cũng mang vẻ ngạc nhiên. Thật khó tưởng tượng Hân Nghiên sư tỷ Hoa Hồng Máu mà ngày thường ai cũng kính nể lại có một mặt yếu đuối này.

“Hình như Huyết Linh Quỷ Hoả dập rồi kìa, Hân Nghiên sư tỷ, tỷ nhìn thử xem”.

Mấy người nhìn sang thì thấy Huyết Linh Quỷ Hoả bùng cháy hừng hực như vũ bảo trên kiếm chủng đã dần lắng xuống theo trận chiến kết thúc.

Một lúc sau, trên kiếm chủng rộng rãi có bốn người xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Lâm Nhất của Lạc Già Sơn với chiếc áo màu xanh, lưng đeo hộp đựng kiếm, khuôn mặt điển trai, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định.

“Là đệ ấy”.

Hân Nghiên đặt tay lên ngực, mừng rớt nước mắt.

“Sao có thể như thế được!”

Dưới lôi vân, Bạch Đình nhìn thấy bóng dáng Lâm Nhất thì kích động vô cùng, loạng choạng suýt ngã.

Lâm Nhất không chết, người chết là Giang Phong, kẻ đã bộc lộ bản tính đê hèn thích đánh lén người khác.

“Thật sự là Lâm Nhất!”

“Bốn người bọn họ liên thủ tấn công chẳng những hắn không chết, mà còn giết được một người… Đúng là yêu nghiệt mà!”

“Trăm năm nay ở Lăng Tiêu Kiếm Các cũng chỉ Bạch Lê Hiên mới có thể so sánh được với hắn thôi”.

“Thiếu niên này thật không đơn giản, khó có thể tưởng tượng được hắn chỉ mới mười bảy tuổi”.

Hàng vạn người trên bục quan vân thốt lên, tiếng bàn tán nho nhỏ giờ đã hoàn toàn sục sôi.

Mặt Vương Diễm xám như tro, trên mặt không có một tia tức giận nào, kh*** c*m trước đó không còn nữa, thay vào đó là chua xót vô tận.

Chết tiệt, sao lại thế này!

Một lúc sau, trong mắt hắn ta hiện lên vẻ tàn nhẫn, có chút điên cuồng, dường như đã hạ quyết tâm.

Mai hộ pháp khẽ mỉm cười, trong mắt là vẻ ngợi khen, tuy ông đã nhìn ra được người chết là Giang Phong từ lâu, nhưng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ tự hào đứng trên kiếm chủng của Lâm Nhất, sánh ngang với ba người khác thì trong lòng ông vẫn thấy khá kích động.

“Tiểu tử này được lắm”.

“Có thể gửi gắm hy vọng”.

Trưởng lão chấp kiếm ở hai bên trái phải cùng điện chủ các điện đều gật đầu, không giấu được vẻ khen ngợi. Một người mà mọi người đều công nhận là quả hồng mềm lại có thể lật ngược tình thế, không chỉ đàn áp bốn người bao vây tấn công mình mà thậm chí còn

5818708-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 886


Bầu không khí u ám lan khắp kiếm chủng, bốn người đứng trên bốn chuôi kiếm, đôi mắt rực lên ý chiến đấu.

Chân nguyên trong cơ thể lặng lẽ vận hành, chậm rãi tập trung khí thế của mình rồi âm thầm dâng lên. Không khí trong kiếm chủng hơi đặc lại khiến người ta cảm thấy khó thở. . Truyện Mạt Thế

Trận chiến này, sau cái chết của Giang Phong, không còn ai dám sơ ý nữa.

Mọi người đều nhìn ra được sự tĩnh lặng hiện tại chỉ là bình yên trước giông bão, bầu không khí lặng lẽ đông đặc.

Vút!

Đột nhiên một đạo kinh hồng mang theo tiếng xé toạc không khí chói tai vụt qua từ trên bục quan vân.

Bùm!

Kinh hồng trong nháy mắt tới nơi, đáp xuống chính giữa bốn người, dấy lên làn sóng cuồn cuộn khiến toàn bộ kiếm chủng đều rung lên.

Đó là một lá cờ chiến cổ đã hoen gỉ và được lạc ấn Linh văn bí ẩn, chứa đầy sự lạnh lẽo âm u, lá cờ rách được thêu văn Vân huyết diễm.

“Đây là?”

Khi mấy người còn đang ngơ ngác thì giọng nói ung dung của Mai hộ pháp trên bục quan vân truyền đến.

“Đây là bảo khí chiến kỳ Xích Diễm thượng phẩm, phần thưởng dành cho hạng nhất cuộc chiến đồng minh!”

Ồ!

Lời vừa dứt, Huyết Linh Quỷ Hoả leo lên cột cờ, đốt cháy cờ chiến. Linh vân lạc ấn trên cột cờ lập tức lấp lánh rực rỡ, ngọn cờ đang cháy đung đưa như con chim chu tước, tản ra một luồng uy áp mạnh mẽ.

Bốn người ở kiếm chủng đều giật mình.

“Bảo khí!”

Hạng nhất cuộc chiến đồng minh sẽ có được lá cờ này, nghĩa là ai giành được cờ chiến thì người đó chính là hạng nhất cuộc chiến đồng minh sao?

Mấy người đều nhìn chằm chằm cờ chiến với ánh mắt nóng rực.

Ý chí chiến đấu bị đè nén trong lòng không thể áp chế được nữa.

Keng!

Bốn tiếng kiếm ngân gần như vang lên cùng lúc từ trong cơ thể bốn người, kiếm ý cuồng bạo quét ra tứ phía, thổi bay luồng khí cô đặc khiến vạn kiếm đều rung lên.

Ầm!

Kiếm ý cường hãn từ trong cơ thể bốn người lan ra khiến cho tất cả trường kiếm trong kiếm chủng đều rung lên.

Giữa ngọn lửa rực cháy, từng kiếm cổ có chứa ý chí của các bậc tiền bối trong Kiếm Các không ngừng rung lên, tiếng kiếm ngân vang vọng khắp đất trời.

“Thất Huyền bộ, Kim Ô tung cánh!”

“Ba Vân bộ, đi trên mặt nước không vĩnh cửu!”

“Tinh Hoả Quyết, thất tinh hoán vị!”

“Kim Thân Quyết, lưu quang điện ảnh!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 887


Kim Ô Ấn được kích hoạt, Lâm Nhất giang hai tay phóng ra từng đợt ánh sáng vàng lên không trung như đôi cánh. Sở Hạo Vũ nhón nhẹ mũi chân, vùng đất bằng phẳng gợn sóng lăn tăn, để lại những dư ảnh trong không trung. Trên người Thường Hạo ngập tràn lửa cháy, từng ánh sao nở rộ, cơ thể biến mất trong không trung một cách kỳ lạ. Toàn thân Diệp Tu được bao phủ bởi ánh sáng vàng, giống như có luồng lôi đình điện quang phóng ra.

Bốn người đều đã vận dụng chân nguyên đến mức cực độ, thể hiện ra tuyệt kỹ của mình, bay vụt về phía chiến kỳ Xích Diễm được ngọn lửa bao quanh kia.

Thân pháp cường hãn khiến tất cả khán giả đều sáng mắt, nhưng cuối cùng vẫn là Thất Huyền bộ của Lâm Nhất có năng lực vượt trội hơn một chút, hắn tung người giành được chiến kỳ Xích Diễm đầu tiên.

Sau khi được truyền thừa Thất Huyền bộ Trục Nhật Thần Quyết thượng cổ, rồi lại ngưng luyện ra Kim Ô Ấn, trong những người cùng cấp không ai có thể thắng được hắn về mặt thân pháp.

Nhưng tốc độ của ba người kia cũng không chậm hơn bao nhiêu.

Gần như ngay lúc hắn nắm lấy chiến kỳ Xích Diễm thì Sở Hạo Vũ, Thường Hạo và Diệp Tu cũng tới nơi, đưa tay nắm lấy cờ chiến.

Cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên chiến kỳ Xích Diễm, Lâm Nhất rút mạnh. Chiến kỳ Xích Diễm tung bay trong không trung, để lại một làn lửa khói, ba người còn lại bắt hụt vào không khí.

Keng!

Ánh sáng lạnh lẽo loé trên mắt ba người, ba thanh trường kiếm đồng thời được rút ra, ý chí chiến đấu trên người tăng vọt.

“Phong Khởi Vân Dũng!”

“Liệt Nhật Viêm Viêm!”

“Kim Quang Bất Diệt!”

Ba người không chút do dự, ý chí chiến đấu ngút trời, ba đại sát chiêu đồng thời được tế ra, bao phủ bầu trời áp đảo về phía Lâm Nhất.

Kiếm ý của Sở Hạo Vũ diễn hoá ra biển mây vô tận, trong biển mây cuồn cuộn, một đạo kỳ phong đột nhiên nổi lên nhanh như chớp. Kỳ phong như kiếm, đâm thủng biển mây, mang theo kiếm ý dồi dào hùng hậu, tựa như lôi điện ập tới.

Kinh Vân kiếm pháp viên mãn đỉnh phong trong tay Sở Hạo Vũ xuất thần nhập hoá, muốn làm sao thì được thế đó.

Vừa ra tay đã khiến người ta cảm nhận được khí thế dồi dào, hùng hổ bức người.

Bên kia, Thường Hạo và Diệp Tu đều không phải đèn cạn dầu. Kiếm của Thường Hạo rực cháy hừng hực, tựa như ánh mặt trời rực rỡ trong tay hắn ta, cuồn cuộn trấn áp tới.

Toàn thân Diệp Tu được bao phủ bởi hàng trăm kiếm quang màu vàng, tia chớp loé lên liên tục khiến người ta khó phân biệt thật giả, nhưng mỗi đạo kiếm quang đều ẩn chứa sát ý cực mạnh.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 888


Bốn phía đều có tiếng hô kinh ngạc, không ai có thể ngờ rằng lúc trước ba người phía Sở Hạo Vũ vẫn chưa dốc hết toàn lực.

Sau khi chiến kỳ Xích Diễm bị Lâm Nhất cướp mất, ba người không còn giấu tuyệt chiêu nữa, ba đại kiếm chiêu đồng thời được gọi ra. Từng thanh cổ kiếm rực cháy trong kiếm chủng trống trải không ngừng rung lên, đến mặt đất cũng rung chuyển dữ dội.

Từng thanh cổ kiếm điên cuồng rung lên, dường như có thể bay lên bất cứ lúc nào.

“Thật đáng sợ…”

“Lâm Nhất không nên giành được cờ đầu tiên, giành được trước chắc chắn phải đối mặt với sự bao vây tấn công của những người còn lại”.

“Đúng thế, người cười đến cuối cùng mới là người thắng, cướp được cờ là thắng, nhưng không phải cứ cướp được là đã thắng, phải khiến người khác không dám giành với ngươi nữa mới được tính là thắng!”

“Nếu hắn thông minh hơn một chút thì bây giờ nên nhường lại chiến kỳ Xích Diễm. Bảo khí này không tế luyện thì không thể phát huy uy năng, cầm về như củ khoai nóng bỏng tay!”

Cảm nhận được tần suất rung chuyển của mặt đất, ở rìa kiếm chủng, vẻ mặt các khán giả đều hơi thay đổi.

Trên mặt Lâm Nhất hiện lên vẻ nặng nề hiếm thấy, ba người này đều là thiên kiêu hàng đầu trong Kiếm Các, ai cũng có kỹ năng riêng biệt, cực kỳ vô song, có thể gọi là yêu nghiệt. Chỉ cần sơ ý một chút là sẽ chết ngay tại chỗ, không có một nửa cơ hội sống sót.

Khi bọn họ liên hợp thì cơ hội chiến thắng của hắn là khá mong manh…

Nhưng từ bỏ thì hắn không làm được!

Lâm Nhất ngừng suy nghĩ, buộc chiến kỳ Xích Diễm phía sau, hai mắt hắn loé lên, kiếm ý trên người chợt sôi trào, đối mặt với ba đại kiếm chiêu áp đảo, khuôn mặt tái xanh của hắn không có một chút sợ hãi.

Trong lòng hắn tràn đầy nhiệt huyết, lòng tự hào dâng trào, không biết sợ hãi, trong tình huống không ai ngờ tới, hắn bay vọt lên không trung, chủ động lao tới.

Ta có một thanh kiếm, đã trải qua sinh tử, thiên chuỳ bách luyện, cương trực công chính, tựa như mặt trời sớm mai, như mặt trời ban trưa, như ngọn lửa hừng hực, như trái tim ta, quyết tiến không lùi, không sợ sinh tử.

Bất Diệt Kim Cương Ấn, dùng kiếm phục ma, Kim Cương Phục Ma Ấn!

Lâm Nhất chắp tay, dùng kiếm ý dồi dào trên người tế ra Kim Cương Phục Ma Ấn.

Ào!

Ánh sáng màu vàng rực rỡ sau lưng hắn, kiếm ý vô tận ngưng tụ thành một thanh kiếm khổng lồ mười trượng với ánh

5818711-0.jpg

 
Back
Top Dưới