Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 860


5818683-0.jpg


5818683-1.jpg


5818683-2.jpg


5818683-3.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 870


5818693-0.jpg


5818693-1.jpg


5818693-2.jpg


Ngay cả sắc mặt mấy người phía Sở Hạo Vũ đang đối đầu cũng hơi thay đổi, tất cả đều đưa mắt nhìn sang.

Quy tắc của trận chiến cuối cùng là khi nào kiếm chủng chỉ còn một người cuối cùng thì cuộc chiến đồng minh sẽ kết thúc. Ở kiếm chủng càng lâu, ngọc bội sẽ càng tích lũy được nhiều sao.

Đến khi cuộc chiến đồng minh kết thúc sẽ dựa vào số lượng sao trong ngọc bội để quyết định thứ hạng cuối cùng.

Ngọc bội của Thường Hạo đột nhiên nhiều thêm cả trăm ngôi sao, hiển nhiên là có liên quan đến việc luyện hoá đá Diễm Tinh.

Đầu Lâm Nhất ong lên, hắn nhớ lại lời Bạch Đình nói, chỉ cần giết được Huyết Diễm Quỷ Linh thì sẽ có được một viên đá Diễm Tinh, như vậy chuyến đi này sẽ trở nên đáng giá.

Lúc đó ông ta không nói rõ nhưng nụ cười lại đầy ẩn ý.

Bây giờ xem ra nếu giành được một viên đá Diễm Tinh thì cũng tương đương với việc được thăng cấp lên làm đệ tử nội môn.

Như Thường Hạo đây, sau khi luyện hoá một viên đá Diễm Tinh, ngọc bội đã lập tức tăng thêm một trăm sao.

Nhiều sao như vậy đủ để hắn ta đứng trong nhóm một trăm người đầu tiên, có tư cách trở thành đệ tử nội môn. Đương nhiên… hắn ta vốn đã là đệ tử nội môn nên sức cám dỗ của một trăm hạng đầu với hắn ta không lớn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không có hứng thú với một trăm hạng đầu thì lấy được đá Diễm Tinh có thể trả lại.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 871


Ông già kia chỉ nói một nửa, đúng là hại người ta thê thảm.

Lâm Nhất thầm thở dài, không ít người sợ cạnh tranh khốc liệt trong kiếm chủng, đến khi Huyết Diễm Quỷ Linh xuất hiện sau lưng đã chủ động từ bỏ, nhảy xuống khỏi kiếm chủng, tránh xa biển lửa.

Nếu biết chỉ cần lấy được một viên đá Diễm Tinh tương đương với việc có được chỉ tiêu trở thành đệ tử nội môn, chắc họ sẽ tiếc đứt ruột.

“Để ta thử”.

Mắt Lâm Nhất loé lên, hắn lấy viên đá Diễm Tinh giành được lúc trước ra, đặt trong lòng bàn tay rồi bóp mạnh.

Rắc!

Trong phút chốc, một luồng năng lượng cuồng bạo và nóng rực dâng lên trong cơ thể hắn. Khắp người như tắm trong ngọn lửa thiêu đốt, ánh sao lốm đốm lấp lánh.

“Năng lượng thật tinh thuần!”

Trong lòng Lâm Nhất hơi giật mình, năng lượng dồi dào trong đá Diễm Tinh nằm ngoài dự đoán của hắn.

Nhưng giây tiếp theo, Tử Diên Hoa kết tinh từ băng trong cơ thể hắn chợt nở ra, hút lấy ngọn lửa đang cháy hừng hực này.

Rắc!

Trên Tử Diên Hoa như kết tinh từ băng đột nhiên có từng tia lửa bao quanh, lửa băng đan xen trông rất huyền diệu. Trong Tử Diên Hoa dường như có thứ gì đó vỡ ra.

Lâm Nhất cũng không quá ngạc nhiên, cảnh tượng tương tự thế này cũng đã xảy ra khi hắn luyện đan Kiếm Vân.

Tử Diên Kiếm Quyết không hề kháng cự dị bảo thiên địa có chứa kiếm ý này, ngược lại còn vô cùng tham lam hấp thu.

Chỉ là hắn chưa nhận ra giữa đá Diễm Tinh và đan Kiếm Vân vẫn có một chút khác biệt.

“Sư huynh, số sao trong ngọc bội của huynh nhiều hơn thật kìa!”

Lý Vô Ưu ở bên cạnh cực kỳ kinh ngạc, quả nhiên sau khi luyện hoá, sao trong ngọc bội đã trở nên chi chít, trong suốt, nặng trĩu.

“Không nhiều không ít, đúng một trăm tròn. Chỉ dựa vào một trăm ngôi sao này, xếp hạng cuối cùng khẳng định có thể nằm trong nhóm một trăm người đứng đầu!”

Lâm Thu Sam nhìn ngọc bội rồi cẩn thận đếm, trong mắt thoáng qua tia sáng khác lạ.

Hiện giờ Huyết Linh Quỷ Hoả đã lan khắp kiếm chủng, khiến mọi người rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Ở đây rất nguy hiểm, phải đề phòng đồng bọn đánh lén, đề phòng dư âm do các cao thủ tạo ra khi so chiêu, còn phải cẩn thận với Huyết Diễm Quỷ Linh.

Nếu từ bỏ thì không cam lòng, chẳng ai muốn cứ thế từ bỏ cơ hội thăng cấp lên nội môn.

Đột nhiên mọi người nhận ra chỉ cần giành được đá Diễm Tinh thì có thể thong dong rời đi, còn có thể có được chỉ tiêu làm đệ tử nội môn.

5818694-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 872


Kiếm chủng mới yên tĩnh chưa được bao lâu lại trở nên hỗn loạn, đâu đâu cũng thấy đệ tử Kiếm Các bao vây tiêu trừ Huyết Diễm Quỷ Linh.

Tiếng la hét thất thanh không ngừng vang lên, nhắc nhở mọi người Huyết Diễm Quỷ Linh không dễ đối phó. Nhưng vẫn không ngăn được sự điên cuồng và quyết tâm của mọi người, trận chiến lập tức trở nên tàn khốc và kịch liệt.

Nhóm Lâm Thu Sam cũng không kìm lòng được nữa, chuẩn bị ra tay thì bị Lâm Nhất ngăn lại: “Không vội”.

“Tại sao? Có được một viên đá Diễm Tinh là có được chỉ tiêu đệ tử nội môn, còn chờ gì nữa… Số lượng Huyết Diễm Quỷ Linh vốn đã không nhiều rồi”, Trần Lăng và Cố Bắc Huyền hơi sốt ruột, hầu như tất cả Huyết Diễm Quỷ Linh đều đã có người để mắt.

Nếu không xông lên thì không còn cơ hội nữa.

Lâm Nhất duỗi tay ra chỉ, trầm ngâm nói: “Huynh nhìn thử xem Sở Hạo Vũ và các cao thủ đệ tử nội môn có ai hành động không?”

Mấy người nghe xong thì lật đật nhìn sang, không chỉ nhóm Sở Hạo Vũ, Giang Phong, Thường Hạo không có động tĩnh, mà rất nhiều đệ tử có thực lực mạnh ở nội môn đều không nhúc nhích, như thể không liên quan đến mình.

Chỉ là sự hung bạo thi thoảng loé lên trong mắt họ khiến người ta rùng mình kinh hãi.

“Lấy được rồi!”

Trong trận hỗn chiến, một nhóm người giết được Huyết Diễm Quỷ Linh trước tiên, người có thực lực vượt trội hơn trong số đó giành được đá Diễm Tinh trước.

Trên mặt hắn ta không giấu được vẻ vui mừng khôn xiết, hắn ta nhảy lên không trung muốn ra khỏi kiếm chủng, rời xa vùng đất đầy rẫy nguy hiểm này.

Bùm!

Chỉ là hắn ta vừa đứng dậy đã có vô số sát chiêu ập đến như núi biển áp đảo. Còn chưa kịp bay lên đã trúng chiêu, thảm không nỡ nhìn, đá Diễm Tinh trong tay cũng văng ra ngoài.

“He he, đến lúc hành động rồi!”

Trong mắt mấy tên đệ tử nội môn hiện lên tia lạnh lùng, chúng cười gằn rồi chạy nhanh tới.

Thực lực của đệ tử nội môn vốn đã mạnh hơn đại đa số đệ tử ngoại môn, nghỉ ngơi dưỡng sức một hồi bây giờ chúng lại đột nhiên vùng lên rồi lao ra tung hoành ngang dọc như chốn không người.

“Mẹ kiếp, đám người này thật quỷ quyệt!”

Mấy người Cố Bắc Huyền nhìn thấy cảnh này mà sống lưng lạnh toát, suýt nữa thì mắc bẫy của chúng.

Lâm Nhất lại khá bình tĩnh, cũng không thể nói là quỷ quyệt hay không, nhưng tâm cảnh tu vi của chúng thì đã mất sạch rồi.

So với các đệ tử nội môn khác, rõ ràng tâm cảnh của đám đệ tử nội môn này cao hơn một bậc. Đối mặt với sự cám dỗ của đá Diễm Tinh, phần lớn đều giữ được bình tĩnh.

Trong trận chiến cuối cùng, đến giờ phút này chỉ cần có bất kỳ điểm yếu nào thì sẽ bị phóng đại vô hạn.

Sau đó nếu bị kẻ khác nắm được cơ hội thì sẽ thất bại ngay lập tức.

Một lát sau, rất nhiều đệ tử nội môn cũng tham gia vào trận hỗn chiến. Lúc này Lâm Nhất lên tiếng: “Có thể hành động rồi, nhưng mọi người cẩn thận một chút, chỉ cần luôn đề cao cảnh giác thì với thực lực của mọi người, liên thủ giành được vài viên đá Diễm Tinh không khó. Vô Ưu, đệ cũng lên cùng đi”.

“He he, được”.

“Đa tạ Lâm sư đệ đã nhắc nhở”.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 873: Rất ít người dám chống lại Long Hổ Quyền.


Mấy người họ chắp tay cảm tạ, không vội vàng xông vào mà phân công nhiệm vụ cho nhau xong mới lao vào giữa đại quân đang tranh giành đá Diễm Tinh.

Ầm!

Cách đó trăm mét, một con Huyết Diễm Quỷ Linh mới thành hình, trên thân tản ra huyết diễm nở rộ, trong mắt nó ngưng tụ một luồng tử khí dày đặc.

“Cũng đến lúc vận động rồi”.

Mắt Lâm Nhất loé lên, hắn nhảy vọt tới. Chưa nói đá Diễm Tinh ảnh hưởng đến thứ hạng cuối cùng, mà bản thân nó cũng có sức hấp dẫn rất lớn với hắn.

Lực lượng Long Tượng cổ lan ra toàn thân, Lâm Nhất nắm tay, bước ra một bước.

Bang!

Trong dư ảnh trùng trùng, bảy quyền mang kèm âm thanh chiến đỉnh cổ xưa với sức mạnh năm vạn cân, bắn phá liên tục lên người Huyết Diễm Quỷ Linh.

Trong nháy mắt, Lâm Nhất thi triển Thất Huyền bộ dễ dàng tránh được đòn phản công của Huyết Diễm Quỷ Linh.

Nếu thật sự không tránh được thì hắn có thể dùng Long Tượng Chiến Thể chống lại, khí huyết dồi dào, thân thể cường hãn khiến hắn chẳng sợ thứ gì.

Ầm ầm!

Sau mười chiêu, Huyết Diễm Quỷ Linh đáng sợ hoá thành một đống tia lửa trước mặt hắn rồi tản ra tứ phía.

Khi hắn đang định đưa tay ra nắm lấy thì một bóng người vọt tới nhanh như chớp, chính là hạng năm bảng Nhân – Nhan Thế Cao!

Kim Cương Ấn!

Vẻ mặt Lâm Nhất bình tĩnh, hắn không nhiều lời, giơ tay tung ra Kim Cương Ấn rồi sau đó là Long Hổ Quyền.

Lực lượng Long Tượng và Tử Diên kiếm kình dung hoà, tạo thành quyền mang bá đạo vô song, dưới sự gia trì của Kim Cương Ấn, nó giống như kiếm quang sắc bén phá không phóng ra.

Một quyền xé toạc không khí, cuồn cuộn dâng trào, chỉ một tích tắc đã hạ gục đệ tử Huyền Võ tầng năm bình thường.

Phong Hoả Lang Yên!

Ngoài dự đoán của Lâm Nhất là Nhan Thế Cao không hề né tránh khi đối mặt với một quyền uy lực vô song này của hắn. Trường kiếm rút ra khỏi vỏ, kiếm ý vô tận hoá thành lang yên rồi phóng ra, chống lại một quyền của hắn.

Rầm!

Quyền mang và lưỡi kiếm va mạnh vào nhau phát ra tiếng động lớn, không trung tứ phía đều chấn động.

Sức mạnh cực lớn ập ngược lại khiến cả hai đều lùi về sau một bước, đứng vững trên chuôi kiếm lần nữa.

Không ngờ lại có thực lực ngang nhau, nếu so sánh tỉ mỉ thì Lâm Nhất có ưu thế khi ra tay trước, nhưng cả hai đều lùi lại một bước, đòn này lại khiến hắn rơi vào thế bất lợi.

Rất ít người dám chống lại Long Hổ Quyền.

Nhan Thế Cao cầm kiếm, đáy mắt loé lên, cười xấu xa: “Lâm Nhất, không ngờ đúng không? Không chỉ ngươi luyện hoá được cỏ Kiếm Hoàng, mà Nhan Thế Cao ta cũng luyện hoá được cỏ Kiếm Hoàng, ngươi không thể tưởng tượng được lợi ích nó mang lại đâu. Ta sẽ đánh bại ngươi trước sau đó lấy viên đá Diễm Tinh này!”

Ngay đòn đầu tiên đã chiếm được lợi thế nên Nhan Thế Cao khá tự tin, hắn ta tung mình nhảy lên không, chuôi kiếm trên mặt đất bị hắn ta giẫm lên rung bần bật, kiếm ý phóng thẳng lên trời.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 874: Long Phi Hổ Khiêu!


Lang Yên Tứ Khởi!

Thấy Nhan Thế Cao từ trên không trung lao tới, phân thân thành bốn trước mặt Lâm Nhất, bốn dư ảnh mỗi dư ảnh đánh ra một kiếm, kiếm mang hoá thành bốn lang yên màu đen hung tợn, ầm ầm quét đi.

“Lang Yên Tứ Khởi, kiếm này cũng có phần xảo trá đấy, đúng là ngươi có chút tư cách để kiêu ngạo. Nhưng ở trước mặt ta thì vẫn chưa là gì!”

Lâm Nhất khẽ cười, mười ngón tay biến hoá, hai tay kết ấn.

Khi thấy lang yên sắp nhấn chìm mình, hắn ngưng kết Phá Không Ấn, tay trái hoá rồng, tay phải hoá hổ.

Long Phi Hổ Khiêu!

Tay trái thi triển sức mạnh rồng bay trên bầu trời, tay phải thi triển sức mạnh của hổ nhảy qua sông núi, hai quyền dưới sự gia trì của Phá Không Ấn, một quyền rồng bay trên trời, một quyền hổ nhảy qua sông núi. Khi rồng gầm hổ thét, khí thế trên người Lâm Nhất trở nên uy danh lẫm liệt.

Phụt!

Lang yên tan đi, Nhan Thế Cao liên tục bị đánh mạnh vào ngực, gãy xương sườn rồi hộc ra một ngụm máu.

Hắn ta ôm ngực không dám tin, chỉ vào Lâm Nhất: “Chân nguyên của ngươi…”

Rầm!

Thất Huyền bộ, người đi để lại bóng ảnh! Lâm Nhất bay lên không trung, lao nhanh như chớp, để lại dư ảnh, hắn giơ tay vung thêm một quyền nữa, không chút lưu tình hất Nhan Thế Cao văng ra rồi chộp lấy đá Diễm Tinh giữa không trung.

Lâm Nhất khẽ ngước mắt, nhìn Nhan Thế Cao hờ hững bảo: “Tự lo cho mình đi”.

“Đáng hận…”

Sắc mặt Nhan Thế Cao tái nhợt, trong lòng sốt ruột, một quyền này đã đánh gục ý chí muốn giành vị trí mười hạng đầu trong cuộc chiến đồng minh của hắn ta.

Trận chém giết trên kiếm chủng vẫn tiếp tục. Khi nhóm Sở Hạo Vũ, Thường Hạo cuối cùng cũng tranh giành đá Diễm Tinh thì tình thế của trận chiến cuối cùng càng trở nên điên cuồng.

Hơn hai nghìn người tham gia vòng hai, dần dần chỉ còn lại một trăm người.

Kiếm chủng vốn đông đúc chật chội, bất giác dần trở nên trống trải.

Trên bục quan vân, các trưởng lão và đệ tử vẫn luôn theo dõi đám đông đang chiến đấu với nhau, ai cũng giật mình trước sự tàn khốc và kịch liệt của cuộc chiến đồng minh này.

Trên núi Mai Kiếm, hai con Kiếm Điêu sừng sững trên không trung, hai trưởng lão đứng thẳng tắp trên lưng nó chính là Bạch Đình và Lạc Phong.

Phía trên hai người mây đen giăng kín, lôi mang loé lên, thi thoảng còn có tia chớp do kiếm ý ngưng tụ xẹt ngang bầu trời.

Dưới kiếm chủng đã cực kỳ trống rỗng, ban đầu hơn hai nghìn người đến giờ chỉ còn vài chục người còn bám trụ được.

Sau khi phát hiện điều kỳ diệu của đá Diễm Tinh, sự tàn khốc của trận chiến cuối cùng lập tức tăng lên theo cấp số nhân.

Mỗi giây mỗi phút đều có người bị loại, hoặc là bị Huyết Diễm Quỷ Linh tấn công trọng thương, hoặc là bị người khác

5818697-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 875


Kinh Vân kiếm pháp viên mãn đỉnh phong của hắn ta xuất thần nhập hoá, cực kỳ vi diệu, khi kiếm mang xao động, mười chiêu là có thể giết được một con Huyết Diễm Quỷ Linh. Cường hãn khiến không một ai dám lại gần hắn ta, chỉ sợ bị ảnh hưởng.

Diệp Tu và Giang Phong hợp lực nên cũng rất nổi trội, một người chân nguyên hùng hậu, một người thân thể kinh người, khi phối hợp với nhau tốc độ giết Huyết Diễm Quỷ Linh còn nhanh hơn Sở Hạo Vũ một chút.

Thường Hạo hạng trót bảng Địa thì lại bình tĩnh, ung dung. Hắn ta không hề rút kiếm, chỉ dựa vào Viêm Vân Quyết đã giết được hơn mười con Huyết Diễm Quỷ Linh.

Ngọn lửa chân nguyên sau khi luyện hoá đá Diễm Tinh dường như đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Trong số những thiên kiêu yêu nghiệt thì hắn ta là người kiếm được nhiều lợi ích nhất từ đá Diễm Tinh. Nguyên nhân là vì công pháp của hắn ta cực kỳ tương thích với loại đá này.

Chỉ luyện hoá một viên mà dường như đã sắp đột phá được đến cảnh giới Huyền Võ tầng sáu, cực kỳ khiếp người.

Còn Lâm Nhất thì cũng sắc bén hơn đôi chút, bất cứ kẻ nào tới gây chuyện với hắn thì kết cục đều giống như Nhan Thế Cao, bị đánh trọng thương một cách vô tình, cường thế trấn áp.

Sau vài lần thấy hắn như thế, không còn ai dám làm khó hắn nữa. . Truyện Quân Sự

“Chậc chậc, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi. Lạc lão quỷ, ông cũng sơ ý thật!”

Bạch Đình vuốt râu, trong mắt loé lên tia lạnh lùng, cười khẩy nói.

Lạc Phong trầm giọng: “Sao ông nhìn ra được?”

Bạch Đình cười trả lời: “Ta không tin ông không nhìn ra Thường Hạo, Sở Hạo Vũ, Giang Phong và Diệp Tu hiện tại không gây phiền phức cho Lâm Nhất là vì nghĩ hắn không dễ động đến!”

Trên Kiếm Điêu, Lạc Phong nhìn tình hình bên dưới với vẻ mặt hơi nặng nề.

Trận chiến cuối cùng, từ lúc giao tranh đến giờ, bất kỳ điểm yếu nào cũng sẽ bị phóng đại vô hạn. Chỉ cần để lộ một sơ hở nhỏ sẽ lập tức có người lao đến như hổ như sói, tiêu diệt trước đã rồi tính.

Lúc ra tay cũng không chần chừ hay do dự, chém giết quả quyết, nhanh như sấm sét.

Hai người là người ngoài cuộc, nhìn thấy rất nhiều người khi đang thả lỏng nghỉ ngơi một chút đã bị người khác tập kích, rơi xuống biển lửa, kết cục thảm hại.

Càng đi vào sâu hơn, khoảng cách nho nhỏ về thực lực sẽ càng hiện rõ.

Con át chủ bài trở thành thứ quan trọng nhất.

Từ lúc chiến đấu đến giờ Lâm Nhất hầu như chỉ dựa vào Long Hổ Quyền để càn quét tứ phương, chèn ép đối thủ.

Nhìn có vẻ cường hãn bá đạo, bất khả chiến bại, không gì địch nổi, nhưng thực tế lại để lộ quá nhiều khuyết điểm rõ ràng.

Nếu gặp phải kẻ địch mạnh không thể áp đảo thì điểm yếu trong tu vi sẽ lập tức hiện rõ.

Sở dĩ đám Sở Hạo Vũ và Thường Hạo không động đến Lâm Nhất là vì đã nhìn thấu lá bài tẩy của hắn.

Đến lúc thật sự ra tay thì sẽ là một đòn lôi đình, không cho hắn bất kỳ cơ hội th* d*c nào.

Nhìn vẻ mặt Lạc Phong, Bạch Đình cười nham hiểm: “Bốn người phía Sở Hạo Vũ, Thường Hạo, Giang Phong và Diệp Tu chỉ coi hắn là con heo mà nuôi thôi. Đến khi nuôi béo rồi sẽ lập tức ra tay với hắn, lúc đó ha ha…”

Lạc Phong không vui: “Nói cứ như ông là nhà tiên tri vậy”.

Trên khuôn mặt già nua của Bạch Đình thoáng qua ý lạnh lùng, âm hiểm: “Thực lực của chúng ta gần như ngang nhau, ta không tin ta có thể nhìn ra sơ hở mà ông lại không nhìn ra. Suy cho cùng, hắn cũng chỉ mới nhập tông nửa năm, có thể so sánh nền tảng với người khác được sao? Hắn lấy gì để tranh với Sở Hạo Vũ? Sợ là đến Thường Hạo cũng không địch lại nổi ấy chứ…”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 876


Sắc mặt Lạc Phong hơi trầm xuống, ông hừ lạnh, không tranh cãi với ông ta nữa.

Nhưng trong lòng ông vẫn lo lắng cho Lâm Nhất, khó khăn của hắn bây giờ là thời gian nhập môn quá ngắn, con át chủ bài đã bị kẻ khác nhìn thấu.

Đến thời khắc quyết chiến nhất định sẽ bị coi như quả hồng mềm, chịu sự bao vây tấn công như vòng đầu tiên.

Khi hai người nói chuyện thì kiếm chủng chợt trở nên yên tĩnh, bởi con Huyết Diễm Quỷ Linh cuối cùng đã chết trong tay Giang Phong và Diệp Tu.

Bầu không khí trở nên rất kỳ lạ, bất giác trong kiếm chủng chỉ có hơn mười người còn trụ lại.

Không nghi ngờ gì nữa, hơn mười người này chính là mười người đứng đầu trong cuộc chiến đồng minh. Không chỉ nhận được phần thưởng hậu hĩnh mà còn nổi tiếng khắp Kiếm Các, những người có thể lọt vào nhóm mười người đứng đầu trong cuộc chiến đồng minh đặc biệt nhất trăm năm nay đều không đơn giản.

Bao nhiêu thiên kiêu thuộc nhóm mười người đứng đầu bảng Nhân, bao nhiêu đệ tử nội môn đều đã bị ép bỏ cuộc, thậm chí còn có người đã chết.

Dù vậy họ vẫn muốn tiếp tục ở lại để giành hạng nhất cuộc chiến đồng minh… Nhưng nhìn trường kiếm vẫn đang nhỏ máu trong tay Sở Hạo Vũ, vẻ mặt cười như không cười, tay chắp sau lưng của Thường Hạo cùng với Giang Phong và Diệp Tu kề vai chiến đấu thì đều cảm thấy áp lực như núi, biết mình không thể địch lại.

Có người sợ hãi, rụt rè, liếc nhìn sắc mặt mấy người phía Sở Hạo Vũ vài lần rồi cắn răng bay đi, nhấp nhô vài lần trong biển lửa mênh mông rồi đáp xuống rìa kiếm chủng xa xa, chủ động từ bỏ.

Bị đánh rơi xuống biển lửa và chủ động rời khỏi biển lửa là hai kết cục hoàn toàn khác nhau. Kết cục thứ nhất là chắc chắn sẽ bị trọng thương, phế một nửa người, thậm chí còn bị thiêu thành tro ngay tại chỗ, còn kết cục sau thì vẫn có thể toàn thây rút lui.

Vút vút vút!

Có người dẫn đầu, sau đó lại có thêm từng người từng người lần lượt rời khỏi kiếm chủng.

Trong nháy mắt, người trên kiếm chủng lại giảm đi hơn nửa. Một lát sau, những đệ tử còn lại ở kiếm chủng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

“Trận quyết chiến sắp bắt đầu rồi sao?”

Sắc mặt các đệ tử đã rời đi trước, đứng ở bên rìa kiếm chủng đều vô cùng nặng nề.

“Sao bây giờ yên lặng nhưng lại có cảm giác còn đáng sợ hơn lúc trước nữa nhỉ…”

“Ừ, lúc trước chém giết tàn nhẫn nhưng chẳng có cảm giác gì. Bây giờ đột nhiên yên tĩnh thì lại thấy có gì đó không đúng lắm”.

“Những người ở lại đều tranh vị trí hạng nhất đó. Ấy, Lâm Nhất cũng ở đây kìa!”

“Hắn cũng tranh hạng nhất?”

Số người còn ở lại kiếm chủng có thể đếm được trên đầu ngón tay, Lâm Nhất ở trên chuôi kiếm không hề di chuyển, cực kỳ nổi bật. So với nhóm Sở Hạo Vũ, Thường Hạo thì khuôn mặt hắn trông non nớt hơn, thậm chí còn nhìn thấy được vẻ thanh xuân.

Trong vô hình đã thể hiện rõ chêch lệch khoảng cách giữa hắn và những người khác.

“Tỷ, Lâm sư huynh thật sự muốn giành hạng nhất sao?”

Lâm Yên thấp thỏm, lo âu hỏi. Bầu không khí bất

5818699-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 877: E là cũng có chút lòng tham”.


Lâm Thu Sam khẽ thở dài, mấy người có thể đi được đến bây giờ, cuối cùng còn lấy được đá Diễm Tinh, quả thực là gặp quá nhiều may mắn.

Ánh mắt nàng ta rơi lên bóng lưng của người thiếu niên kia, cũng không biết phải trả lời Lâm Yên thế nào.

Trên khu Kiếm Chủng chỉ còn lại năm người, ngoại trừ Thường Hạo ra, bốn người còn lại đều từng có thù hận cũ với Lâm Nhất. Nếu như vẫn cố ở lại trên đó, chỉ sợ… cục diện của Lâm Nhất sẽ không hay.

Trên bục Quan Vân, sắc mặt của rất nhiều trưởng lão và người đứng đầu các đồng minh đều có vẻ cực kỳ nghiêm trọng.

Quan sát cuộc chiến từ đầu tới tận bây giờ, đã trải qua không ít lần choáng ngợp, trước mắt rốt cuộc cũng đến vòng quyết chiến cuối cùng. Trên mỗi thanh cổ kiếm bên trong ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, Lâm Nhất vẫn đứng thẳng lưng vững vàng, khiến không ít người đều cảm thấy bất ngờ.

Trước đó, chẳng có ai từng coi trọng hắn.

Thậm chí hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy hắn chẳng thể bước vào nổi vòng thứ hai mà sẽ bị chết yểu ngay từ vòng một.

Nhưng chẳng ai ngờ tới được, người thiếu niên này lại vẻ vang tiến thẳng vào vòng cuối cùng. Thậm chí, ở vòng thứ nhất còn hoá thân thành Chung Vân Tiêu, oanh liệt cướp được cỏ Kiếm Hoàng, ép hết sự huênh hoang của mười người đứng đầu bảng Nhân xuống.

Bên trong Kiếm Chủng, phong thái vẫn như cũ không hề suy giảm, vừa mới ra tay, đám nhân tài của Hàn Chính Dương liên thủ lại cũng vẫn bị hắn đàn áp dễ dàng.

Một bộ Long Hổ Quyền, một bộ Thất Huyền Bộ, một bộ Long Tượng Chiến Thể Quyết khiến tất cả những người trước đó nghi ngờ hắn phải ngậm hết miệng lại.

Trước mắt, lại trở thành một trong năm người cuối cùng, nghiễm nhiên được xếp vào mười thứ hạng đầu.

Nhưng mà ít nhiều vẫn có một số người không hề coi trọng hắn, bọn họ có suy nghĩ giống với Bạch Đình.

“Vào được mười hạng đầu rồi mà còn chưa thoả mãn à?”

“Đâu chỉ mười thứ hạng đầu, bây giờ hắn mà rút lui thì chắc chắn là nằm trong năm người đứng đầu rồi. Nhập Tông mới nửa năm, có thể đạt được thành tích như vậy trong cuộc chiến đồng minh chất lượng nhất trong cả trăm năm nay thì đã đủ để kiêu ngạo rồi. Đáng tiếc, người thiếu niên này dường như vẫn chưa thoả mãn…”.

“Thành tích như vậy, đã phá kỷ lục của Tông môn trong cả trăm năm nay rồi, còn muốn tranh vị trí đứng đầu, e là cũng có chút lòng tham”.

“Quá tham lam thì không tốt, tiền đồ sáng lạn như vậy, nếu như chết ở trong Kiếm Chủng thì cũng quá là đáng tiếc rồi”.

Rất nhiều trưởng lão đều đã thay đổi cách nhìn đối với Lâm Nhất, trong giọng điệu lời nói cũng đều là vẻ lo lắng. Dù gì, hắn nhập Tông mới được nửa năm, luận về nền tảng vẫn còn kém hơn những người khác một chút.

Trên bục Quan Vân Hân Nghiên của Lạc Già Sơn, trong đáy mắt thoáng qua vẻ nghiêm trọng, cô ta trước giờ vẫn luôn rất tự tin với Lâm Nhất mà cũng không kiềm được cảm thấy thấp thỏm bất an.

Trên gương mặt xinh đẹp, trong đôi mắt long lanh ánh nước nhuốm đầy vẻ sầu lo. Những ngón tay ngọc ngà có chút mất khống chế mà miết vào nhau, cắn chặt răng không nói năng gì.

Bên trên Kiếm Chủng vắng vẻ, Huyết Linh Quỷ Hoả vẫn cháy bùng bùng không ngớt, từng thanh cổ kiếm cắm giữa ngọn lửa, lưỡi lửa lay động theo từng cơn gió thổi tới, phát ra những âm thanh kiếm ngâm dữ tợn nhưng lại mang đầy vẻ băng lạnh tiêu điều của sự giết chóc.

Băng và lửa hoà trộn một cách quỷ dị với nhau, bầu không khí quái gở dần tràn ra giữa năm người đang đứng.

Trong miếng ngọc bội Tử Tinh đeo nơi thắt lưng của năm người, ánh sao sáng b*n r* tứ phía, xung quanh người bọn họ như được tắm bởi từng đốm từng đốm ánh sao.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 878


Lâm Nhất chưa đi, đương nhiên là có lý do chưa đi của hắn.

Hắn chưa nói với sư tỷ Hân Nghiên, nhưng trong lòng hắn đã lập lời thề từ lâu, cuộc chiến đồng minh lần này, nhất định phải lấy được hạng nhất về cho Lạc Già Sơn.

Người kính trọng ta một thước, ta kính lại người một trượng. Huống hồ Hân Nghiên tỷ đối với hắn mà nói, ơn nghĩa kia đâu chỉ có một thước, mà nó nhiều đến không thể đo lường được!

Vì công vì tư, hắn đều phải lấy được hạng nhất của cuộc chiến đồng minh.

“Hình như đã bị coi là một quả hồng mềm thì phải…”.

Khoé miệng Lâm Nhất khé cong lên, bỗng nhiên, bốn người còn lại trên Kiếm Chủng đều dồn hết ánh mắt về trên người hắn.

Giết!

Không hề báo trước, Thường Hạo, Sở Hạo Vũ, Giang Phong và Diệp Tu, bốn người gần như đồng thời chuyển động, sát chiêu ngập trời ùn ùn kéo đến, đánh mạnh về phía Lâm Nhất, sát phạt quyết đoán, nhanh chóng mãnh liệt như sét đánh.

Như thể bọn họ đã thương lượng từ trước, phối hợp cực kỳ ăn ý.

“Hỗn Nguyên Vô Cực!”

“Viêm Long Bộc!”

“Kim Quang Diệu Thế!”

“Kinh Vân Phá Hiểu!”

Trong tiếng quát điên cuồng của Sở Hạo Vũ, Thường Hạo, Giang phong, Diệp Tu, bốn chiếc bóng bật người tung lên không trung, sát chiêu khủng khiếp tạo thành một làn sóng rung chuyển trời đất, ngọn lửa hừng hực trên Kiếm Chủng cũng bùng lên mạnh mẽ giống như biển lửa đang dậy sóng.

Trong tiếng Thanh uy kinh hồn này, Lâm Nhất đứng thẳng tắp giống như một con thuyền cô độc đối diện với sự vùi dập của sóng biển.

Không kịp có bất kỳ phản ứng nào, bóng người hắn bị chìm nghỉm vào bên trong.

“Lâm sư đệ!”

Ở bên rìa Kiếm Chủng, tiếng kinh hô vang lên, Lâm Yên bịt chặt miệng mình, không dám tiếp tục nhìn nữa. Bốn đại cao thủ, không hề báo trước mà ra tay với Lâm Nhất, nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người.

Nhưng cũng lại nằm trong suy đoán của một số người, Bạch Đình đứng ở bên dưới Lôi Vân, bên trên Kiếm Điêu vuốt râu cười nói: “Kịch hay, cuối cùng cũng bắt đầu rồi!”

Đáng ghét!

Nhìn bộ dạng đắc ý của Bạch Đình, Lạc Phong đứng bên cạnh sắc mặt âm trầm, đáy mắt thoáng qua vẻ lo lắng không yên.

Quả nhiên không khác nhiều so với những gì ông ta dự đoán trước đó, đám người này cho rằng Lâm Nhất yếu nhất cho nên mới ăn ý như vậy, dự định loại hắn trước tiên.

Với sự quyết đoán của Sở Hạo Vũ, nếu như có cơ hội hắn ta chắc chắn sẽ không bỏ lỡ dịp để có thể g**t ch*t Lâm Nhất.

“Hay!”

Trên bục Quan Vân, Vương Diễm từ xa nhìn

5818701-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 879


“Tiểu sư đệ, ngươi nhất định không được xảy ra chuyện”.

Gương mặt xinh đẹp của Hân Nghiên trắng bệch, trái tim nhảy lên thình thịch không ngừng, trong trạng thái thấp thỏm bất an, đôi mắt dán chặt vào từng cử động ở trên khu Kiếm Chủng phía xa.

Trước đó, bên vòng ngoài Núi Mai Kiếm có rừng cây cổ thụ cao chọc trời, cành lá rậm rạp khiến mọi người không thể nhìn rõ.

Nhưng ở trên khu Kiếm Chủng lại không có gì che chắn, với thực lực của những người đứng trên bục Quan Vân, nếu tập trung nhìn thì có thể thấy được vô cùng rõ ràng.

Trước mắt, trên bục Quan Vân với tầm nhìn thoáng đãng này, trên có trưởng lão, dưới có những người đứng đầu các đồng minh. Tất cả mọi người đều đứng bật dậy, tập trung tinh thần, nơi mà ánh mắt bọn họ dồn về là chung một hướng.

Trên khu Kiếm Chủng trống trải, nơi ngọn lửa đang hừng hực cháy, thần sắc Lâm Nhất bình tĩnh, không vui không buồn.

Trong ánh lửa ngập trời, một luồng khí tức dũng mãnh đâm xuyên qua ngọn lửa, đó chính là một quyền Hỗn Nguyên Vô Cực của Giang Phong đang giết đến.

Uỳnh!

Dưới sự chống đỡ của Hỗn Nguyên Quyết đỉnh phong đại viên mãn, Chân nguyên được bao hàm trong một chưởng này của hắn đã đạt đến mức khó bề tưởng tượng. Khiến người ta nhìn mà đã thấy sợ hãi, Chân nguyên hùng hậu ào ạt đổ về phía trước, oai vệ trấn áp mọi thứ.

Khoé miệng Giang Phong thoáng cong lên một nụ cười lạnh lùng: “Một chưởng, đã đủ để áp đảo ngươi!”

Uỳnh ầm ầm!

Ở những phía khác, có ánh kiếm loé lên, có kim quang sán lạn, có Viêm Long rít gào, chiêu nào chiêu nấy đều chí mạng, đều bao hàm ý định giết người.

Lâm Nhất chẳng có thời gian nghĩ nhiều, bốn người đồng thời đánh đến, chỉ hơi phân tâm một chút là sẽ phải chết không có chỗ chôn thây.

Chân nguyên màu tím cuồng bạo, bao hàm kiếm kình cô đọng lấp đầy trong cơ thể Lâm Nhất.

Nhìn Giang Phong đang sáp đến gần, trong đáy mắt Lâm Nhất loé sáng, áp đảo ta? Nằm mơ!

Nghĩ cũng không buồn nghĩ, Lâm Nhất vung tay tung ra một chưởng đáp lại.

Uỳnh!

Hai chưởng va chạm với nhau, Hỗn Nguyên Quyết đỉnh phong viên mãn không màu mè đối đầu với Tử Diên Kiếm Quyết tầng thứ 8. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khi hai chưởng nổ tung, Giang Phong rên lên một tiếng trong lồng ngực, sắc mặt đột ngột thay đổi, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh hoàng.

Hắn ta vốn đang lao điên cuồng đến lại đối mặt với một chưởng đón đầu của Lâm Nhất vậy mà lại không thể tiến thêm được một bước nào nữa.

Từ sau khi Hỗn Nguyên Quyết của hắn đại thành thì đã có rất ít người trong cùng cấp mà hắn gặp được lại có Chân nguyên mạnh hơn cả hắn, huống hồ là Hỗn Nguyên Quyết đỉnh phong viên mãn.

“Ngươi tu luyện công pháp gì…”. . Ngôn Tình Sắc

“Ngươi không cần phải biết, cút về cho ta!”

Đoá Tử Diên Hoa được kết tinh từ băng nơi Đan điền nở bung trong một ý niệm, tám tám sáu mươi tư cánh hoa bung nở hoàn toàn. Tử Diên Kiếm Quyết được truyền thừa từ Thịnh thế hoàng kim, sau khi thăng cấp lên tầng thứ 8 liền hoàn toàn nở bung.

Khắp người từ trên xuống dưới, trong chớp mắt bỗng toả ra luồng ánh sáng màu tím chói mắt, Lâm Nhất đẩy mạnh một chưởng.

Phụt!
 
Back
Top Dưới