Ngôn Tình Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 20: 20: Chào Tạm Biệt Mẹ


Chết lặng khi nghe chính miệng con gái nói thế Ý Mai không thể tin vào tai mình, bà cứ nghĩ lần trước gặp mặt tại buổi tiệc là do Yên Hoa giận bà không dẫn cô theo cùng xuất ngoại, thì ra mọi suy đoán của bà đều sai.
- Bà nghe nó nói rồi chứ.....!tôi sẽ không để nó đi đâu
Chưa bao giờ thấy Yên Hoa nói chuyện to tiếng như thế, ông Lạc hoàn toàn thấu hiểu nỗi đau trong lòng con gái.
- Vâng tôi đã hiểu.

Nhưng....có thể cho con bé đến tiễn tôi không ?
- Để tôi thử thuyết phục nó
- Cảm ơn ông
Buồn bã rời đi, lòng bà đau như cắt như ngàn con dao đâm vào.
Lạc Dương đứng nhìn bóng xe Ý Mai dần khuất, ông thở dài....!khoảng cách bây giờ giữa ông và bà đã quá xa.
Chạy đến nhà Lý Nguyệt khóc nức nở, thấy Yên Hoa như thế cô bạn tò mò hỏi nguyên nhân nhưng nhận lại là tiếng khóc ngày càng vang dội.
- Đừng khóc nữa mà...!ai làm cậu khóc nói đi tớ sẽ giúp cậu xử lý người đó
Không nói câu nào cô cứ khóc, mặc cho Lý Nguyệt ngồi bên an ủi.

Cứ thế Yên Hoa mệt mỏi mà ngủ gục đi , nhẹ nhàng đỡ đầu cô để lên gối, đắp chăn cho cô...Lý Nguyệt lặng nhìn gương mặt lấm lem của cô.
- Tiểu Hoa nó bị sao thế con ?
Thấy Yên Hoa ôm lấy con gái trong phòng khóc to, mẹ Lý Nguyệt lo lắng hỏi
- Con cũng chả biết nữa...!cậu ấy không có nói chỉ khóc , giờ thì lăn ra ngủ
Đang phụ mẹ chuẩn bị bữa tối , nghe mẹ hỏi thế cô lắc đầu chán nản đáp.
Trong khi đợi ba về ăn cơm, hai mẹ con ra ngoài xem ti vi cùng nhau.
- Xin lỗi ! Cho tôi hỏi Yên Hoa có đến đây không ?
Khi Yên Hoa chạy đi bố Lạc lo lắng chạy đi tìm, biết rằng cô chơi thân với Lý Nguyệt nên ông đến đây đầu tiên.
- Dạ có thưa chú ! Cậu ấy khóc xong đã ngủ mất rồi ạ
Nghe Lý Nguyệt nói vậy, ông thở phào nhẹ nhõm.

Kể lại sự tình, nhờ vã gia đình cô bạn chăm sóc cho cô, bố Lạc cũng trở về nhà nghĩ ngơi.
Sau khi dùng xong buổi tối Lý Nguyệt trở về phòng, nhìn Yên Hoa ngon giấc trên giường, cô bạn cảm thấy thương cô nhiều hơn.
.....
Bữa trưa hôm sau,
Nhanh chóng lấy lại được sự tươi tắn, yêu đời Yên Hoa khi này đang vui vẻ ngồi ăn trưa cùng gia đình.
Nhớ đến lời đề nghị của Ý Mai tối qua, Lạc Dương chần chừ mãi không biết có nên nói ra không.
Thấy bố cứ ngẩn ngơ suy nghĩ cái gì đó, không tập trung ăn cơm Yên Hoa gắp vào bát ông miếng thịt, tươi cười
- Bố đang suy nghĩ gì thế ?
Bỏ chén , đũa xuống bàn ông Lạc nghiêm túc nhìn con gái.
- Yên Hoa à ! Chuyện là....
- Mẹ cháu muốn gặp cháu trước khi ra sân bay...!đàn ông đàn an gì mà có thế cũng không nói được.
Nhìn hành động chần chừ của con trai, bà Tần thấy chướng mắt cuối cùng đành ra tay.

Nghe bà nói thế, Yên Hoa dừng đũa suy nghĩ.
- Cháu không muốn đi đâu.
- Ta nghĩ cháu phải đi...!dù sao người đó cũng là người sinh ra cháu mà.
Kiên định nhìn cháu gái, cuộc gặp mặt này chắn có lẽ cô phải đi nếu không sẽ sống không yên với bà.
Chuẩn bị đồ đạc đến thành phố chiều nay, bởi buổi tối Ý Mau đã lên máy bay.

Thời gian gấp gút Yên Hoa tranh thủ từng giây phút, trước khi đi bà Tần nhét vào túi cô một chút tiền.
- Cho cháu.....!coi như thù lao.
- Cảm ơn bà ạ ! Moa...!moa...
Được cho tiền, cô vui vẻ ôm bà hôn nịnh nọt.
Xe chạy đi, mất khoảng 1,5 tiếng rưỡi để đến sân bay.

Không thông báo cho Ý Mai biết trước, cô lặng lẽ ngồi gần đó đợi bà tới.
Một lúc sau, bà cùng Yên Hân cũng đã đến, theo sau còn có trợ lý giúp họ kéo vali.

Đắn đo mãi Yên Hoa cứ đứng nhìn từ lạ.
Luyến tiếc đứng đợi bóng dáng con gái, không nỡ đi Ý Mai vẫn ngóng trông cô đến .
Thấy mẹ sắp đi vào trong Yên Hoa khi này mới chạy thật nhanh lại chỗ bà.

Nhìn cô, bà xúc động muốn ôm cô vào lòng nhưng rồi lại sợ bị đẩy ra.
- Mẹ đi nghe con.

Nhớ giữ gìn sức khỏe !
Nắm chặt đôi tay cô, Ý Mai cứ đứng đấy không nỡ rời đi.

Tới khi tiếng Yên Hân từ xa hối thúc bà mới lưu luyến buông tay.
- Đi đường cẩn thận.....!mẹ
Nghe tiếng " mẹ " được Yên Hoa thốt ra, Ý Mai xúc động rơi nước mắt rời đi.

Đã gần 8 năm rồi bà mới có thể nghe được tiếng gọi ấm áp ấy từ miệng cô con gái nhỏ .
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 21: 21: Nhớ Em Đến Phát Điên


Ra khỏi cửa sân bay Yên Hoa ngạc nhiên khi thấy nhiều phóng viên đang đợi ở ngoài, không có tâm trạng để ý đến chuyện của họ cô vội vã thoát khỏi vòng vây.

- Taxi
Bắt xe về nhà, lúc xe chuẩn bị lăn bánh chợt trong đám đông Yên Hoa thấy bóng dáng quen thuộc của anh đang được vệ sĩ hộ tống ra xe.

Phóng viên cứ liên tục chụp ảnh, phỏng vấn Lục Quân cùng cô minh tinh đang đi cạnh.

Thanh Tú khoác tay anh đầy hạnh phúc, nhìn hai người họ như cặp đôi đang hẹn hò.

Bóng dáng anh dần khuất đi, mắt Yên Hoa cứ lưu luyến nhìn lại.

Đã được gần một tháng kể từ khi cô không từ mà biệt trở về nhà.
.....!
- Haiz bọn phóng viên đúng là phiền phức mà....Lục Quân à chúng ta có phải nên về nhà nghỉ ngơi....!
Nũng nịu bên tai anh, Thanh Tú ấp úng giả vờ ngại ngùng.

Mùi nước hoa nồng nặc tỏa ra trên người cô làm Lục Quân khó chịu nhăn mặt đẩy mạnh người con gái bên cạnh.

Bị Lục Quân hất ra Thanh Tú tỏ vẻ yếu đuối nhìn anh.

- Xuống xe hết.

Tức giận nói lớn, tài xế đang lái xe nghe thế xanh mặt thắng gấp.

Mọi người lần lượt bị đuổi xuống xe Lục Quân điềm tĩnh ngồi vào ghế lái.

- Cậu và tài xế lên xe vệ sĩ đằng sau ngồi đi.

Còn cô...!đây là thù lao
Móc trong túi áo ra một chiếc thẻ, đang định vươn tay ra nhận chợt Lục Quân ném thẳng cái thẻ vào mặt Thanh Tú, khinh thường nhìn cô ta.

- Lục Quân nhưng...!
- Xin lỗi nhưng tên của chủ tịch không để cho cô gọi tùy tiện như thế.

Hành lý của cô đây...!ở đây hơi khó bắt xe cô chịu khó tí nhé.

Đưa vali đồ cho Thanh Tú, Tống Thiên cùng tài xế lên xe rời đi.

Bị bỏ lại giữa đường Thanh Tú bực tức nhặt lấy chiếc thẻ , đây không phải thứ cô ta muốn, là diễn viên nổi tiếng nên tiền đối với cô ta chẳng là gì cả.

Thứ cô ta cần là địa vị, là vị trí Lục phu nhân đang bỏ trống.

Mặc đồ gợi cảm, mát mẻ mục đích để câu dẫn Lục Quân thế mà bây giờ lại cô đứng đây tìm xe , không khác gì mấy hạng gái rẻ tiền.

.........!
Chỉ mới gần một tháng không gặp Yên Hoa đã khiến đầu óc Lục Quân cảm thấy nhớ nhung hình bóng người con gái xinh đẹp ấy.

Mặc dù đã cố tìm niềm vui khác để quên đi nhưng những điều ấy lại làm anh thấy nhớ hơn, nhớ đến phát điên.

Mong muốn được ôm Yên Hoa vào lòng khi gặp lại, Lục Quân nhấn ga hết tốc độ về hướng làng chài.

Cứ ngỡ bản thân sẽ tạo bất ngờ cho cô, ai ngờ đâu cô lại dành bất ngờ lớn hơn cho anh.

Qua cửa kính xe người đàn ông lịch lãm nghiến răng ken két nhìn cô gái mình thương nhớ đang vui đùa cùng người con trai khác.

- Cảm ơn cậu đã đưa tôi về, Trần Đình.

- Không có gì đâu ! Có chuyện gì cần giúp cứ nói với tớ.

Nụ cười xinh xắn xuất hiện trên môi Yên Hoa khi nói chuyện với Trần Đình càng khiến sắc mặt người trong xe tối hơn, chưa bao giờ hắn thấy nụ cười đó của cô khi nói cùng hắn.

Điều này làm hắn trở nên tức giận hơn.

Ngồi trầm tư trong xe, đợi đến khi đèn nhà Yên Hoa tắt lúc này Lục Quân mới bắt đầu những suy tính trong lòng.

Sau khi dùng bữa tối, ba và bà trở về phòng nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Về phần Yên Hoa, đem theo tâm tư rối bời trở về cô đi tắm trước khi lên giường.

- Sao...!sao anh lại ở đây ?
Từ phòng tắm đi ra, hốt hoảng cùng ngơ ngác nhìn người đàn ông ngồi trước mặt.

- Lớn tiếng thế không sợ người nhà em nghe à !
Tự nhiên đi lại trong phòng cô, ngấm nghía những đồ vật trang trí.

- Đừng nói với tôi...!
- Đúng thế
Thấy cửa sổ mở Yên Hoa suy đoán hỏi người trước mắt.

Lo sợ cô lùi về phía cửa, ý định bỏ chạy nhưng lại bị anh tóm gọn vào vòng tay lớn.

Mùi hương quen thuộc làm Lục Quân thấy dễ chịu , ngả đầu vào vai cô.

- Định làm gì thế ? Không sợ tôi nói chuyện của chúng ta à !
Do chuẩn bị đi ngủ nên Yên Hoa chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng không hề che chắn vùng đồi núi , lợi dụng điều ấy người đàn ông thuận lợi mà chiếm lấy tiện nghi.

- Anh muốn gì hả ? Tôi nghĩ chúng ta không còn liên quan gì nữa rồi chứ ?
- Chỉ có em nghĩ thế, tôi đâu có nói.
- Mau buông ra
Vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh trong vô vọng, do bà ở phòng cạnh nên Yên Hoa không đám to tiếng, sợ bị bà phát hiện.

Sự chống cự làm Lục Quân thấy thích thú, càng siết chặt lấy người con gái nhỏ trong lòng, làm cô càng thêm khó chịu.

- Không hiểu sao tôi lại nhớ em đến phát điên lên
- Hả ???
Nghe anh nói như thế, cô ngạc nhiên.

Vừa mới khi nãy còn dìu dắt cô gái khác ở sân bay thế mà giờ lại đến tìm cô nói thương nhớ.

Chua xót trong lòng Yên Hoa cười nhạt, nước mắt lại lần nữa không tự chủ rơi xuống tay anh.

Cảm nhận được người con gái trong lòng đang khóc, anh từ từ buông lỏng cô, ánh mắt ân cần nhìn
- Em lại khóc nữa rồi ! Tôi đã làm gì sai ? Tôi nói thật mà !
Đẩy mạnh Lục Quân, cô lao về phía giường quấn lấy chăn quanh người không cho anh có cơ hội tiếp cận lần hai.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 22: 22: Nghi Lễ Trước Khi Ngủ


Thấy cô gái nhỏ lo sợ nép mình vào chăn Lục Quân chầm chậm đi đến bên giường.
- Mau tránh xa tôi ra...!anh mau về đi
Ném mạnh gối vào mặt người đàn ông trước mắt, Yên Hoa vừa sợ vừa giận xua đuổi anh về nhà.
Hành động chống đối của cô khiến Lục Quân lúc này nhớ lại khung cảnh khi nãy cô và Trần Đình cười nói vui vẻ trước cửa nhà, biểu cảm trên gương mặt anh liền thay đổi không còn dịu dàng mà thay vào đó là sự lạnh lùng , ánh mắt sắc bén nhìn người con gái trước mắt.
Nhận thấy sự thay đổi của Lục Quân, khi này Yên Hoa mới cảm thấy lo lắng cho bản thân vì đã lỡ chọc giận người không nên chọc.
- Tôi không thích người đàn ông nhìn thấy mọi sự xinh đẹp từ em, bằng không tôi sẽ khiến hắn giống như những người trước đây...!em cũng biết tôi sẽ làm gì mà
- Ý...!ý anh là gì ? Anh có quyền gì mà quản lý tôi ?
- Rồi em sẽ biết Lục Quân tôi sẽ làm gì !
Ngẩn người một lúc lâu Yên Hoa bắt đầu sợ hãi với sự độc ác của anh.
Không muốn trêu chọc cô nữa Lục Quân đứng dậy rời đi , khi này ngoài trời đã tối đen mưa rơi từng hạt như muốn níu kéo không để người đàn ông đi.
- Khoan....!đã
Lo lắng anh sẽ làm hại đến Trần Đình, Yên Hoa vội vã rời khỏi giường níu giữ tay anh lại.
- Sợ tôi sẽ giết hắn sao ? Tôi sẽ mềm lòng nếu em giữ tôi ở lại.
Ánh mắt u sầu nhìn anh giờ đây không có lựa chọn nào là có lợi cho Yên Hoa cả, sự đắn đo suy nghĩ của cô khiến Lục Quân không kiên nhẫn mở cửa sổ định rời khỏi trong mưa.
- Đừng.....đi

- Hả ? Em nói gì cơ ? Không nghe rõ
Biết bản thân bị anh làm khó dễ, kéo tay anh vào trong cô khóa cửa sổ lại để mưa không dội vào.
- Tôi bảo là anh....đừng đi.

Hãy ở lại đây.
Nhận được tín hiệu từ Yên Hoa, Lục Quân vui vẻ ôm lấy cô gái nhỏ, hôn nhẹ vào má cô.

Bất ngờ cô lấy tay lau đi dấu hôn, nhưng lại bị anh hôn vào má bên.
Vừa mới xuống sân bay đã vội vã lái xe đến đây tìm Yên Hoa làm Lục Quân có đôi phần mệt mỏi, anh tự nhiên đi đến giường của cô nằm xuống nghỉ ngơi, ra hiệu cho cô nằm kế.
- Anh ngủ ở đó đi...!tôi xuống dưới nằm
- Chẳng lẽ em ngại hả ? Đâu phải lần đầu chúng ta nằm cạnh nhau
- Mùi hương trên người anh nồng nặc khiến tôi khó chịu
Nghe cô nói vậy anh vội đưa áo lên ngửi thử, quả đúng còn xót lại chút mùi hương nước hoa của Thanh Tú khi nãy ngồi cạnh bên anh trong xe.
Nhìn biểu cảm khó chịu của Yên Hoa, anh cười nhẹ vội vàng cởi áo khoác bên ngoài rồi dứt khoát cởi luôn sơ mi trắng bên trong, từng cơ thịt săn chắc hiện lên ngay trước mắt làm cô gái ngại đỏ mặt xoay người đi chỗ khác.

- Anh...anh đang làm gì thế ? Bên ngoài trời đang mưa lạnh lắm mau...mau mặc áo vào đi !
Đến bên cô gái nhỏ đang lúng túng Lục Quân từ tốn bế cô về giường ôm chặt vào lòng.

Nụ cười tà mị nở trên môi.

- Như này sẽ ấm hơn.

Ngủ thôi, tôi hơi mệt.

- Nè anh !!!
Với khung cảnh ngượng ngùng thế này làm sao Yên Hoa có thể yên giấc ngủ ngon, nếu người nhà cô thấy cảnh này thì chết chắc.

Đến cả việc xoay người đối với Yên Hoa lúc bấy giờ cũng trở nên khó khăn, nếu xoay người trở lại mặt cô sẽ đối diện với bờ ngực vạm vỡ ấy.

Tư thế không mấy thoải mái này khiến Yên Hoa không thể chợp mắt, cố gắng đẩy Lục Quân ra xa cô xoay người nhìn về phía anh.

Gương mặt điển trai ấy, cùng ánh mắt sâu thẳm mang theo chút nhớ nhung dịu dàng vuốt lấy mái tóc ngắn của cô.

Nâng nhẹ cầm Yên Hoa, người đàn ông cúi nhẹ đầu đặt lên môi cô nụ hôn sâu đậm.

Dù muốn né tránh, phản đối kịch liệt nhưng với sự yếu thế của cô hoàn toàn bị Lục Quân đàn áp.

Nụ hôn mang theo vẻ mê hoặc dần chiếm lấy tâm trí cô gái nhỏ....khiến cô dần buông bỏ sự phản kháng mặc sức cho người đàn ông làm càn.

Môi cô hé mở tạo cơ hội cho lưỡi anh xâm nhập vào, càn quét bên trong khoang miệng cô gái nhỏ....từ từ hút đi hết sinh khí làm cô trở nên khó khăn trong việc hô hấp.

Tay không tự chủ đặt lên ngực Lục Quân làm chỗ dựa, vụng về đáp trả nụ hôn mạnh bạo của anh.

Đến khi sinh lực bị anh hoàn toàn rút cạn, Yên Hoa khó thở đập tay nhẹ vào lòng ngực anh.

Nhận được tín hiệu từ cô, người đàn ông không đành lòng buông tha cho cánh môi của cô gái nhỏ.

Như lấy lại được sự sống Yên Hoa hít lấy hít để không khí xung quanh.

Biểu cảm đáng yêu của cô khiến Lục Quân càng đấm chìm , gõ nhẹ vào cánh mũi cô.....anh hạ nhiệt độ máy lạnh rồi ôm bảo bối vào lòng đắp chăn lại.

- Đã kết thúc nghi lễ trước khi ngủ.

Chúc bảo bối nhỏ ngủ ngon.

- " Bảo bối nhỏ " ???
Cơn mưa lắc rắc bên ngoài to dần lên, bầu không khí lạnh bên ngoài len lỏi qua khe cửa sổ đi vào kết hợp cùng nhiệt độ thấp trong phòng làm Yên Hoa rùng mình nép vào cơ thể ấm áp của người đàn ông nằm cạnh bên.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 23: 23: Cuộc Đấu Khẩu Thường Ngày


Tia nắng chói chang len lỏi qua ô cửa sổ chiếu lên hai gương mặt đang nằm ngủ say trên giường.

Ánh sáng làm Lục Quân thức giấc.

Nhìn cô gái nhỏ đang nằm trong lòng mình, anh đưa tay v**t v* gương mặt kiều diễm.

Yên Hoa nhăn mặt, xoay người đi nơi khác tiếp tục giấc ngủ.

Trong nhà bây giờ chỉ còn cô và anh, bà nội cùng ba đã đến quán mì từ sớm.
Mặt trời gọi thẳng vào mặt làm Yên Hoa tỉnh giấc, theo thói quen cô lấy tay che trước mặt để tránh ánh nắng.

Người đàn ông nằm cạnh bên cứ bám dính lấy cô không rời, vùi đầu vào mái tóc xoăn nhẹ của cô tham lam mà hít lấy mùi hương hoa hồng nhè nhẹ.

- Làm gì thế ? Sáng rồi anh mau về nhà đi, để người khác thấy là tôi sẽ tiêu đời đấy
Đẩy người ôm ấp phía sau ra xa Yên Hoa nhặt chiếc áo sơ mi trắng dưới sàn đưa cho Lục Quân mặc vào.

- Em đang đuổi tôi đấy à ? Thật là...tối qua là em níu kéo tôi ở lại, bây giờ lại đuổi tôi đi
- Này anh...!đừng có như thế.

Chẳng qua là tình huống ép buộc tôi phải làm thế

Chờ đợi anh khoác áo vào nghiêm chỉnh, cô gái nhỏ không chần chừ mà đuổi anh ra về.

Trước để Lục Quân đi cô còn cẩn thận quan sát xung quanh xem có ai qua lại không.

Lưu luyến nhìn Yên Hoa vào nhà, người đàn ông lấy hành lí còn để trong xe tiến vào căn biệt thự cổ kính.

Sau khi dùng bữa sáng xong, Yên Hoa bắt đầu dọn dẹp nhà cửa như mọi hôm rồi ra cửa hàng phụ giúp bà.

Quán mì đông khách đến nổi bà nội trong bếp làm không xuể tay, ba Lạc cứ tất bật chạy ra chạy vào bưng mì cho khách.

Đến gần xế trưa mì cũng đã hết, khách dần thưa đi , mọi người dọn dẹp quán rồi về nhà chuẩn bị bữa trưa.

Được bà giao phó nhiệm vụ đi mua đồ còn thiếu Yên Hoa vui vẻ nhận tiền rời đi.

- Chào cậu, Yên Hoa !
Tay xách nách mang đồ về nhà, dọc đường cô gặp hai người bạn đang trò chuyện cùng nhau tại quán nước.

Thấy cô xách nặng Trần Đình đưa tay cầm giúp.

- Mua gì nhiều thế ?
Hành động ngốc nghếch của cậu bạn làm Lý Nguyệt bật cười, đẩy cậu ra sau cô tiến đến khoác tay Yên Hoa hỏi thăm.

- Không có gì.

Chỉ mua chút đồ thôi
Sẵn tiện cùng đường về Trần Đình theo sau cầm đồ giúp Yên Hoa, để cô và Lý Nguyệt đi trước nói chuyện.

Nhà Lý Nguyệt ở con hẻm trước nhà Yên Hoa vài căn, còn nhà Trần Đình thì từ nhà cô đi thêm đoạn đường ngắn nữa mới tới.

Về đến nhà, khi này chỉ còn Yên Hoa đi với Trần Đình.

Vốn dĩ muốn đem đồ vào tận nhà giúp cô nhưng một phần ngại, chín phần bị cô khướt từ nên Trần Đình đành phải để Yên Hoa tự đem đồ vào nhà.

- Cảm ơn cậu rất nhiều
- Không....!không có gì ! Mau vào nhà đi

- Ừm.

Bái bai
Đợi cho Trần Đình đi một đoạn xa, khi này Yên Hoa mới yên tâm vào trong nhà.

Chợt nhớ lại lời hù dọa tối qua của Lục Quân làm cô sững người nhìn căn biệt thự đối diện, lo sợ cô chạy thật nhành vào nhà.

Bấy giờ một ánh mắt sắc lạnh nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ, người đàn ông cao lớn đang cầm ly rượu thảnh thơi nhìn về phía cô qua khung cửa sổ tầng 2.

Cảnh tượng vui vẻ cười nói khi nãy của hai người đều thu vào tầm quan sát của anh.

.....!
- Tí nữa cháu đem đồ ăn qua biệt thự cho Lục Tổng đi.

Hiếm khi cậu ấy về đây lắm
Lúc nãy khi về nhà thấy xe của Lục Quân đậu trước biệt thự, bà Tần mới biết cậu về.

Đang rửa rau trong bếp, nghe bà nội nói thế sự vui vẻ rộn ràng trên gương mặt Yên Hoa vụt tắt, cô không hài lòng nhìn bà.

- Cháu không đi đâu, nhìn anh ta không có tí cảm tình nào hết
- Không có cảm tình nè ! Cháu không có lựa chọn đâu, đây là mệnh lệnh.

Không đi là không có ăn
- Au ! Sao bà lại....!???
Lời nói của cô cháu gái làm bà Tần tức giận lấy đũa bếp gõ vào đầu cô, khiến cô la lên vì đau.

- Lục Tổng là người rất tốt, sao cháu lại nói thế !!! Nếu cậu ấy bằng lòng bà đã gã cháu cho cậu ấy rồi
- Gả cháu...!hơ...!hơ
Nụ cười bất lực hiện lên môi, người như Lục Quân ấy thế mà lại khiến người khó tính như bà Tần quý mến như thế, đúng là làm cho Yên Hoa kinh ngạc đó.

" Nếu biết anh ta đã làm gì cháu, liệu bà có còn như thế nữa không ? " - Suy nghĩ trong đầu cô vội hiện lên
Mệnh lệnh cấp cao làm sao Yên Hoa có thể từ chối không làm được, nhìn bà chu đáo bày trí đồ ăn để đưa cho Lục Quân...!đứng một bên quan sát làm lòng Yên Hoa nát tan.

Bà có bao giờ đối tốt với cô như thế, cô bắt đầu nghi hoặc trong đầu không biết ai mới thật sự là cháu ruột của bà.

- Sao không gọi anh đến ăn cùng ? Lại phải chuẩn bị chu đáo như thế làm gì hả bà ?
- Cháu không biết gì hết, cậu ấy bao việc bận sao có thể làm phiền người ta như thế !
- Phiền ???
- Được rồi ! Mau đi đi con gái còn về ăn cơm
Nãy giờ ngồi ngoài phòng khách xem tivi ông Lạc đã nghe hết cuộc đấu khẩu giữa hai bà cháu, vốn dĩ chuyện này rất bình thường xảy ra hằng ngày, nhưng với tình trạng này không biết khi nào ông mới được ăn cơm.

Thế nên phải vào can ngăn để cứu đói bản thân ông.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 24: 24: Người Theo Đuổi Lại Theo Người Khác


Mang theo tâm trạng không mấy vui vẻ đến nhấn chuông cửa biệt thự đối diện, Yên Hoa gấp gáp chờ người trong nhà ra nhận mấy hộp đồ ăn được bà chuẩn bị để còn về ăn trưa.
Thấy dáng vẻ hối hả của cô qua camera trước cổng Lục Quân cố ý trêu đùa, đợi một lúc lâu mới mở cửa bước ra.
- Gì thế ?
- Nè....bà tôi chuẩn bị cho anh đấy
Đưa túi đồ ăn cho người trước mặt thế mà anh ta không nhận lấy mà còn kéo tay Yên Hoa vào trong biệt thự.

Ngơ ngác cô gái nhỏ cố gắng khướt từ hành động của anh nhưng vẫn bị kéo đi.
- Làm gì thế ? Anh có thể nhẹ nhàng với con gái được không ?
Vào bên trong Lục Quân buông bàn tay nhỏ nhắn ra, dù có hơi lo lắng nhưng Yên Hoa vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh với người đàn ông trước mắt.
Tiến đến gần cô gái nhỏ, thấy có điều chẳng lành Yên Hoa từ từ lùi ra sau đến khi đụng phải bức tường phía sau, cô mới biết bản thân đã hết đường lui.
- Lo sợ gì à ? Có phải em đã làm điều gì sai ?
Áp sát Yên Hoa vào tường , Lục Quân cuối đầu nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai cô.
- Không....!làm gì có....
Câu nói ấp úng khiến cho anh cười nhẹ bởi sự đáng yêu này.

Đặt một nụ hôn lên má của cô gái nhỏ , lấy túi đồ ăn trên tay cô tiến đến ghế ngồi.....bỏ lại Yên Hoa vẫn còn ngơ ngác đứng đấy .
Ngại ngùng cô ôm mặt bỏ chạy về nhà.
Thẩn thờ ngồi vào bàn ăn, tâm trí của cô bây giờ vẫn còn đang vương vấn bởi nụ hôn bất ngờ khi nãy.

Thấy con gái cứ ngẩn ngơ , bố Lạc liền gấp vào chén cô miếng thịt gà.
- Sao thế ? Mau ăn đi con
- Dạ ??? Dạ vâng
Cậm cụi ăn hết bát cơm, phụ giúp bà rửa bát xong cô trở về phòng.
Nhớ lại nụ hôn lúc nãy Yên Hoa bất chợt đưa tay lên sờ vào má, chợt bừng tỉnh lại cô gõ nhẹ vào đầu.
" Ngu ngốc thật.

Tự nhiên lại như thế.

Bình tĩnh lại nào Lạc Yên Hoa, mầy không thể như thế "
.......
Sau khi dùng bữa trưa do bà Tần chuẩn bị cho, lợi dụng việc đi trả đồ Lục Quân bắt chuyện cùng với bà...!với ý đồ muốn Yên Hoa dẫn anh đi tham quan nơi đây.
Vui vẻ với lời đề nghị của anh, bà Tần nhanh chóng kéo tay cô cháu gái đang nằm trong phòng ra ngoài, không cho cô có quyền từ chối bà đã đẩy cô giao cho Lục Quân.

Chẳng biết phải làm thế nào Yên Hoa thở dài trước hành động đóng cửa rất dứt khoát của bà nội.
- Anh đúng là đồ ....!đi thôi Lục Tổng ngày hôm nay tôi sẽ dẫn anh đi chơi
Định mở miệng mắng chửi Lục Quân nhưng bị ánh mắt sắc bén làm cho nín lặng không dám tỏ thái độ.

Thời tiết dạo này ở đây gió rất lớn, mùa mưa cũng chuẩn bị ghé thăm nên thuyền chài tạm dừng ra khơi.

Từng cơn sóng biển đánh dồn dập vào bờ làm tâm trạng người ta cảm thấy thoải mái hơn.

Bàn tay to lớn của Lục Quân suốt đoạn đường đi dạo trên bờ biển cứ nắm chặt lấy tay Yên Hoa không buông.

Hai người cứ thế đi dọc theo đường biển cứ như những cặp đôi đang hẹn hò.

Sợ bị người quen thấy Yên Hoa cứ đi được một đoạn lại kéo tay ra khỏi tay Lục Quân.

Còn về phía anh vẫn cứ mặt dày hễ cô gái nhỏ rút tay đi thì anh lại nắm chặt lấy.

- Ê ! Đình cậu nhìn đằng kia xem có phải là Yên Hoa không ?
- Hình như là thế mà.....cậu ấy đang đi cùng ai thế ?

Quả thực những điều Yên Hoa lo sợ không hoàn toàn sai, hai người bạn thân đang đứng phía trong cửa hàng thưởng thức kem lạnh để xua tan đi thời tiết oi bức này.

Thấy phía xa xa ngoài bờ biển có bóng dáng ai giống cô bạn thân Lý Nguyệt liền ra hiệu cho Trần Đình đang ngồi cạnh.

Để xác nhận người đó có phải Yên Hoa hay không ? Hai người bạn tò mò chạy ra xem.

Thở hỗn hển sau khi chạy đến gần Yên Hoa, chắc chắn người đó là cô hai người vội chạy ra trước mặt chắn đường không để cô đi.

Ánh mắt dò xét cô cùng người đàn ông đi bên cạnh, bị hút hồn bởi độ điển trai của Lục Quân , Lý Nguyệt cười ngượng ngùng nhìn anh.

Thấy người quen Yên Hoa hoảng hốt rút tay ra khỏi bàn tay to lớn của Lục Quân, luýnh quýnh nhìn hai người bạn.

- Đây....!đây là ai thế Yên Hoa ?
Vẻ mặt buồn bã nhìn người con gái bản thân theo đuổi bấy lâu nay giờ lại nắm tay người đàn ông khác Trần Đình cố kiềm chế nước mắt hỏi rõ.

- Trời đất sao cậu lại hỏi như thế ! Mình nghĩ chắc chắn là bạn trai cậu ấy rồi.

Nhìn đẹp trai thật.

- À không phải.....!mà để nữa tớ giải thích sau
Thấy Trần Đình sắp khóc Yên Hoa định chạy đến giải thích nhưng vừa định bước đi lại nghĩ đến lời Lục Quân nói tối qua khiến cô chùng bước.

Không muốn để người đàn ông nguy hiểm này tiếp xúc với người quen của mình, Yên Hoa nói lời chào rồi kéo tay anh đi.

Mọi thứ dường như sụp đổ khi thấy cảnh tượng crush rời đi theo người khác, Trần Đình ngã quỵ xuống cát trắng mếu máo khóc.

Thấy thế Lý Nguyệt liền ngồi bên dỗ dành cậu bạn.

Bên cạnh nhau đã lâu, chơi chung với nhau từ nhỏ Lý Nguyệt và Yên Hoa đều hiểu rõ tính cách của Trần Đình.

Cậu bạn có phần hơi ngốc nghếch nên hay bị bắt nạt, từ khi gặp hai người bạn cậu trở nên tự tin, lạc quan hơn.

Lý Nguyệt cùng Yên Hoa luôn bên cạnh mỗi lúc cậu buồn, an ủi những lúc cậu khóc.

Theo đuổi Yên Hoa đã lâu, luôn bị cô từ chối nhưng cậu vẫn mặt dày bám theo hễ có cơ hội là lại tỏ tình cho dù có bị phủ.

Ấy vậy mà từ đâu ra một người không rõ danh tính đột nhiên nắm tay Yên Hoa, thế giới trong Trần Đình như bị sụp đổ, cậu suy sụp ôm lấy Lý Nguyệt khóc như đứa trẻ.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 25: 25: Nỗi Sợ Trong Tâm Trí


Từ lúc gặp nhau đến giờ đây là lần đầu tiên Yên Hoa chủ động nắm tay Lục Quân.

Dù biết cô chỉ lo lắng cho sự an nguy của người khác nhưng cái nắm tay này cũng đã đủ sưởi ấm trái tim lạnh lẽo trong anh.
- Đúng là đi với anh cũng chỉ toàn rắc rối
Chỉ lo cằn nhằn người trước mặt, hoàn toàn không đề tâm đến chuyện tay mình vẫn đang còn nắm giữ tay anh, đến khi nhận ra Yên Hoa hoảng loạn thu tay về.
- Cái này là do em tự nắm lấy tay anh đó
- Chỉ....!chỉ...!là vô tình thôi
Dịu dàng cúi người ôm người con gái nhỏ nhắn vào trong lòng...!vuốt lấy mái tóc hơi xoăn nhẹ của cô, mùi hương trên tóc dường như đã trở thành liều thuốc an thần giúp anh xua tan mệt mỏi.
- Thế à.

Vậy em có thể nắm tay anh đi suốt cuộc đời được không ?
Nghe Lục Quân nói thế, Yên Hoa sững sờ không dám đáp trả.

Nổi sợ trong lòng cô vội khơi dậy.

Những năm qua tuy có nhiều người theo đuổi cô...!ấy vậy mà cô vẫn cứ luôn từ chối họ...!một phần vì họ không thích cô thật lòng, phần còn lại là do họ không mặt dày như Lục Quân.
Hình ảnh ngày mẹ rời đi đã khắc sâu trong tâm trí.

Cô sợ sẽ rơi vào bế tắc hôn nhân giống bố mẹ, cô sợ phải mở lòng với bất kì ai.
Nếu nói không yêu Lục Quân thì là nói dối bởi từ khoảnh khắc được anh cứu giúp Yên Hoa đã thật sự rung động...!thế mà cô cảm thấy không được an lòng khi ở bên anh bởi xung quanh anh có rất nhiều cô gái xinh đẹp bám theo...
Chỉ lo sợ rằng tình cảm Lục Quân dành cho mình cũng chỉ là sự chinh phục, đến khi chán anh lại rời đi.
Sự im lặng, không đáp trả của cô gái nhỏ khiến Lục Quân cười nhạt....!tuy đã có lúc anh muốn buông bỏ nhưng lại không thể được.

Đơn giản là hình bóng của Yên Hoa đã khắc sâu trong tim anh.

Nếu đã không có được tình yêu từ cô....điều duy nhất anh có thể làm là ép buộc để cô ở bên.

- À xin lỗi...!tôi có việc gấp cần làm....!xin phép được đi trước
Không muốn bản thân ở trong tình huống khó xử Yên Hoa liền kiếm cớ để rời đi.

Đẩy người đàn ông ra xa.....!cô chạy thật nhanh rời đi.

....
Ngồi trong quán rượu , những chai rượu đã cạn chất đầy trên bàn.....Trần Đình cứ thế điên cuồng uống mặc cho Lý Nguyệt ngồi cạnh bên khuyên ngăn.

Thấy bản thân không thể cấm cản cậu bạn, Lý Nguyệt cầm chai rượu uống cùng Trần Đình.
- Tại sao....!mình không có gì tốt bằng người đó sao ? Cậu nói thử xem Tiểu Nguyệt
Vừa uống Trần Đình vừa khóc lóc, than trách số phận.

- Đúng thế...!người đó hơn cậu hoàn toàn....!đẹp trai...nhà giàu...!đi xe sang...!ở biệt thự...!gặp mình thì mình cũng chọn anh ấy
Không khuyên nhủ cậu bạn, mặc kệ cậu buồn bã Lý Nguyệt nói ra những lời phũ phàng....!liên tục ca ngợi, tán thưởng Lục Quân.

Điều đó như tạt thẳng vào mặt Trần Đình một gáo nước lạnh.

- Cậu nói như thế....!cũng đúng thiệt
- Đó đúng chưa.

Về thôi, say lắm rồi đó...!chủ quán tính tiền

Vỗ nhẹ vào vai Trần Đình như một lời an ủi, sau khi tính tiền....!hai người choàng cổ nhau về bỏ qua khoảng cách về giới tính.

Suốt dọc đường hai người bạn cứ nói năng lung tung...!nói về những ngày xưa rồi cùng nhau khóc lóc....!mọi người đều tập trung ánh nhìn về hai người.

Đi đến đầu hẻm vào nhà Lý Nguyệt...!tạm biệt nhau Trần Đình cũng trở về nhà.

Đường trong hẻm không có nhiều nhà ở, đèn đường thì khúc có khúc không điều này Lý Nguyệt cũng đã hoàn toàn quen nên không có gì phải sợ.

Đang đi trên đường, chợt có vài tên lưu manh nhìn thấy Lý Nguyệt say...!bọn chúng dò xét cơ thể cô rồi nở nụ cười ma quái.

Dường như bọn họ mới dọn tới đây nên Lý Nguyệt không quen mặt...!cảm thấy không an toàn cô nàng chạy thật nhanh về nhà.

Thấy cô chạy đi bọn chúng bắt đầu giở trò chạy theo chặn đường không để Lý Nguyệt đi.

Sợ hãi, cơ thể cô bắt đầu run rẩy lùi về sau.

- Mấy người là ai....!muốn cái gì hả ? Có tin là tôi la lên hay không ?
- Em gái làm gì mà hoảng hốt thế ! Bọn anh chỉ muốn rủ em đi uống vài ly thôi
- Tôi không muốn....!Mau tránh ra...!bằng không tôi sẽ la lên đó
Một tên trong đám lưu manh nghe Lý Nguyệt nói thế tiến lại gần cô hơn....! bắt đầu đụng chạm.

Mấy tên còn lại cười lớn, trêu chọc trên nỗi sợ của cô nàng.

- Cứ la xem có ai đến giúp em
- Đi cùng bọn anh đi
Đang định lôi kéo Lý Nguyệt đi chợt từ xa một viên gạch bay đến trúng đầu tên to lớn nhất.

Tức giận tên đó hét to, trừng mắt lại phía sau nhìn.

- Là thằng nào dám to gan thế hả ??
- Tránh xa cậu ấy ra mau
Cầm cái cây to quơ xung quanh đuổi bọn lưu manh ra khỏi Lý Nguyệt....!Trần Đình che chở cho cô bạn không để bọn chúng đến gần.

Ngoài mặt thì hùng hổ như thế nhưng hai chân cậu đã run cầm cập đến mức không đứng vững.

Dáng vẻ này của Trần Đình khiến Lý Nguyệt cảm nhận được sự bảo vệ an toàn từ cậu.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 26: 26: Lời Tỏ Tình


Thấy dáng vẻ của Trần Đình bọn côn đồ chẳng những không sợ mà còn cười to tỏ vẻ khinh bỉ.

Lao đến tấn công về phía Trần Đình...!cậu tuy rất sợ nhưng lại cố ra sức bảo vệ Lý Nguyệt.
Do chênh lệch về người, rất nhanh Trần Đình đã bị đánh ngã nhào trên đất.
- Mau dừng lại...!tôi đã gọi cho cảnh sát rồi...!còn không mau cút đi
Chạy đến bên ngăn cản bọn lưu manh, Lý Nguyệt giơ điện thoại ra thăm dọa.....!bọn chúng mới chịu rời khỏi.
- Chết tiệc, coi chừng tao đó.

Dám phá hỏng chuyện tốt của bọn tao.

Đi thôi bọn bây.
Bị đánh đến mức bị chảy máu đầu, khắp người toàn vết bầm nhưng Trần Đình không quan tâm đến bản thân mà lo lắng nhìn Lý Nguyệt.
- Cậu có bị sao không ?
- Mình không sao cả...!ngược lại là cậu đó.

Mau đi thôi, bọn chúng quay lại là tiêu đời.
Dìu cậu bạn về nhà, cha mẹ Lý Nguyệt hôm nay đi thăm nhà bà con chưa về.
Đỡ Trần Đình ngồi trên ghế sofa, cô lo lắng đi tìm hộp cứu thương để sơ cứu vết thương trên đầu cậu đang chảy máu ướt hết cả tóc.
- Sao cậu biết tớ gặp nguy hiểm mà quay lại thế ?
Đắn đo suy nghĩ một hồi lâu cũng không tìm ra được lý do vì sao Trần Đình quay lại...!Lý Nguyệt thắc mắc hỏi
- Tớ thấy không an tâm nên định đi theo sau xem cậu đã về nhà an toàn chưa ? Đau...!đau lắm đó !
Dáng vẻ dũng cảm khi nãy , cố ra sức bảo vệ Lý Nguyệt đã khiến cô cảm thấy rất an toàn....!khoảnh khắc ấy Trần Đình giống như một dũng sĩ khiến trái tim bé nhỏ của cô bất giác rung động.
Sau khi xử lý vết thương xong Lý Nguyệt không muốn để cậu về...!sợ Trần Đình sẽ gặp lại bọn côn đồ lúc nãy, cô vội níu tay cậu bạn lại.
- Hay là....!đừng về...!Ý tớ là...!cậu đừng về giờ này nguy hiểm lắm...!ở lại đây đi, sáng mai hả về nhà
- Không được đâu...
- Sao mà không được...!tớ không ngại thì cậu có gì phải ngại
Nhất quyết níu giữ chân Trần Đình không cho cậu về, cuối cùng cậu bạn cũng chịu thua trước độ lì lợm của Lý Nguyệt mà ở lại.
Do từ chiều đến giờ chưa ăn gì chỉ uống rượu nên bụng cậu có chút cồn cào....!thấy thế Lý Nguyệt bắt đầu trổ tài nấu nướng...!làm cho cậu vài món để ăn.
.......
Đắn đo suy nghĩ về câu nói của Lục Quân lúc ở bãi biển, biết bản thân rời đi không trả lời rõ như vậy là không tốt...!nhưng lúc ấy tâm trí Yên Hoa rối bời.
Quyết định một lúc lâu Yên Hoa ngồi bật dậy...!chạy ra ngoài.

Bà Tần đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì thấy cháu gái chạy vụt qua mặt.
- Này ! Cháu đi đâu đấy ? Đã khuya lắm rồi.
- Bà cứ ngủ trước đi ạ ! Cháu có chuyện quan trọng cần giải quyết.

Gấp gáp chạy đến trước cửa biệt thự ....!Yên Hoa hồi hộp nhấn chuông.

Thấy cô gái nhỏ đến tìm mình trong đêm khuya, Lục Quân nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Tự nhiên như nhà mình Yên Hoa đi thẳng vào trong bỏ lại anh một mình ngơ ngác ngoài cổng.
Chần chừ không dám nói ra câu trả lời, cô cứ cắn chặt môi đi vòng quanh phòng khách.
- Sao thế ? Tìm anh có chuyện gì ?
Nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của người trước mặt khiến Yên Hoa càng thêm đắn đo, suy tư.

Tránh né ánh nhìn sắc bén ấy...!cô cứ đi đi lại lại không muốn nói ra tiếng lòng.
- À thì....!không có gì ! Tôi về ngủ đây...!ngủ ngon nhé
Khó hiểu về cô, khi không lại chạy qua tìm anh giữa khuya rồi chạy về ngủ...!bộ dạng này thật sự đáng yêu đến khó tả.
- Á áaa
Đột nhiên ngoài trời tiếng sấm to rầm vang trời khiến Yên Hoa đang muốn rời đi nhưng lại sợ sệt chạy vào bám chặt tay anh không rời...!liên tục run rẩy, sợ hãi.
Mưa to bắt đầu kéo đến, từng cơn sấm vang dội làm Yên Hoa càng sợ ôm chặt lấy Lục Quân.

Cảm nhận được cô gái nhỏ đang rất hoảng loạn, anh dịu dàng lấy tay che hai tai cô lại...!giúp cô xoa dịu đi nỗi sợ.
- Đừng sợ.

Có anh đây rồi !
- Có thể ...!ôm lấy em được không ?
Giọng nói run rẩy cất lên, ánh mắt đẫm lệ nhìn Lục Quân...!tất cả sự yếu đuối trong cô bây giờ đều bộc lộ.

- Ngoan ! Không sao đâu.
Cơn mưa ngày càng lớn, ánh sáng nhấp nháy ngoài trời khiến cô gái nhỏ nép mình vào lòng người đàn ông vững trải trước mặt.

Thời gian dần trôi qua Yên Hoa cứ thế ôm chặt lấy Lục Quân không rời...!nổi sợ trong cô dường như được xoa dịu khi ở bên anh.
Hai chân Yên Hoa không cầm cự được gục ngã vào người anh, mặc dù rất mỏi nhưng cũng rất sợ nên cô không dám bước đi.
Bế cô gái nhỏ đặt lên sofa...!vẫn còn rất sợ cô ngồi nép mình gọn trong lòng Lục Quân...!dường như nỗi sợ đã giúp cô dẹp đi sự ngượng ngùng.
Nhìn dáng vẻ yếu đuối của Yên Hoa càng khiến anh yêu cô nhiều hơn, muốn bảo vệ cô hết mức có thể.
- Lục Quân ....!liệu câu nói lúc chiều...
- Sao thế ?
- Không biết làm sao khi ở cạnh anh...!tôi lại có cảm giác rất an toàn...! Liệu tôi có thể cùng anh trải nghiệm cảm giác...!yêu đương có được không ?
Nỗi sợ trong lòng khiến Yên Hoa được tiếp thêm sức mạnh nói ra tiếng lòng mình.

Ngại ngùng không dám nhìn anh...!cô chỉ biết cố tránh đi ánh nhìn từ anh.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 27: 27: Đã Có Anh Đây


Nghe được lời nói từ cô gái nhỏ làm Lục Quân cười nhẹ, hôn lên mái tóc cô.

Cứ sợ cô sẽ không đồng ý cho anh bước vào cuộc sống riêng của cô...!ấy vậy mà giờ đây anh lại nhận được câu trả lời ngoài mong đợi.
- Em đây là đang tỏ tình anh sao ?
- Nếu anh...!ưm...
Ngước nhìn người đàn ông, Yên Hoa vội cố đáp trả nhưng lại bị nụ hôn từ anh cản lại.
Không né tránh...!cô vụng về đáp lại nụ hôn mê hoặc ấy.

Nhịp tim ngày càng tăng, hai bàn tay Yên Hoa nắm chặt lại thể hiện căng thẳng.
Cảm nhận được sự không thoải mái trong cô, Lục Quân đành phải dừng lại nụ hôn ấy...!mặc dù chẳng nỡ nhưng anh không muốn áp đặt cô gái nhỏ của mình.
Lòng bàn tay Yên Hoa đã in hằn dấu móng do khi nãy siết chặt...!nhìn đôi tay nhỏ nhắn bị cô hành hạ Lục Quân không khỏi xót xa.
- Mưa lớn thế này chắc em không thể về nhà được đâu.

Đi thôi.
- Đi...!đi đâu ạ ?
- Lên phòng.

Hiện tại anh đang cảm thấy rất buồn ngủ.
- Dạ ??

Chưa kịp hiểu rõ ý câu nói Yên Hoa đã bị anh bế vào lòng đi vào phòng ngủ.

Đây chẳng phải là cô tự chui vào hang cọp...!sao ?
Ngoài trời mưa rơi, cùng những cơn sấm khiến cô gái nhỏ lo sợ nép vào lòng người đàn ông vững chãi.

Cảm giác an toàn khi bên Lục Quân đã xua tan đi những nỗi sợ chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngấm nhìn gương mặt kiều diễm của Yên Hoa...!không thể tự chủ được mà bất giác hôn nhẹ lên má cô.
- Ngủ ngon nhé...!người tôi yêu !
....
Trong không gian tối tâm, phong cảnh xung quanh mờ mịt một cô bé ngồi khóc lóc trước nhà...!mặc kệ bản thân đang lê lết trên mặt đất mà cố níu chân người phụ nữ sắp rời đi với hành lí trên tay.
" Mẹ ơi...!đừng đi mà...!đừng bỏ con "
Hai mắt cô gái đã sưng húp lên vì khóc, người mẹ vẫn vô tâm gạt đi đôi tay bé bỏng của cô mà lên xe.
" Tất cả là do con không chịu theo mẹ...!khóc lóc cái gì chứ hả ? "
" Không mẹ ơi...!bố mau giữ mẹ lại đi bố...!bà ơi..

hu..

hu..

"
Này nỉ mọi người xung quanh giữ người phụ nữ lại, hai tay cô bé không ngừng run rẩy giữ chặt chân mẹ không để bà đi.
" Không...!mẹ ơi...!đừng đi mà...!chị ơi...!đừng bỏ em...!"
- Không..

mẹ ơi..

đừng bỏ con mà...!mẹ ơi..

mẹ ....
Giật mình tỉnh giấc , hóa ra nãy giờ chỉ là mơ, một giấc mơ rất kinh hoàng đối với Yên Hoa...!đã gần 9 năm trôi qua nhưng những hình ảnh quá khứ ấy cứ khắc sâu trong tâm trí cô...!không thể nào lãng quên được.
- Em sao thế...!thấy ác mộng à.
Tiếng gọi tha thiết của cô làm Lục Quân tỉnh giấc, ngó nhìn người con gái trong lòng đang nói mớ...!hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Dường như anh đã cảm nhận được nỗi ám ảnh hằn sâu nơi tâm trí cô.

Bật mình dậy trong lo sợ, nhìn người đàn ông trước mặt Yên Hoa sà vào lòng anh...!khóc thật lớn.

Đây có lẽ là điều duy nhất cô có thể làm để trấn an bản thân.

Giờ phút này Lục Quân mới nhận ra rằng đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn, mạnh mẽ ấy là sự yếu đuối đến tội nghiệp của cô.

Thì ra cô cũng giống anh đều là những con người chịu nhiều tổn thương .
- Ngoan nào...!đừng khóc nữa.

Anh đau lòng lắm !
v**t v* người con gái nhỏ, mỗi tiếng khóc của cô bây giờ càng làm tim Lục Quân thêm quặn thắt.
- Không sao đâu, anh sẽ luôn bên em mà.
- Quân à ? Có thể...!ôm chặt lấy em...!được không ?
Chẳng biết từ bao giờ Lục Quân đã hoàn toàn là chỗ dựa vững chắc trong cô...! bởi vì Yên Hoa cô sẽ chẳng bao giờ khóc nức nở trước mặt người khác như thế.

Ấy thế mà giờ đây cô lại yếu đuối chui vào lòng anh mà khóc đến thảm thương.
Mỗi lần gặp giấc mơ tương tự như này, điều sẽ làm Yên Hoa mất ngủ cả đêm...!chui đầu vào trong chăn mà lặng lẽ khóc.
- Sẽ không sao đâu ! Anh sẽ bảo vệ em...!thế nên giờ hãy đi ngủ ngoan đi nhé ! Được không em ?
Sự dịu dàng ấm áp trong từng câu nói , cử chỉ của Lục Quân đã phần nào xoa dịu nỗi đau trong cô...!không trả lời, cứ thế Yên Hoa gục đầu vào bờ vai vững chãi ấy mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.
****
Ngoại truyện
- Đừng khóc nữa con...!Yên Hoa ngoan đi
Thấy đứa cháu gái khóc sắp ngất trên sàn..

bà Tần đau lòng đến bên ôm đứa cháu bé bỏng, rồi lặng nhìn người con trai đang bất lực đứng một góc trong nhà.

Đêm hôm ấy Yên Hoa sốt mê man trên giường , miệng liên tục lẩm bẩm kêu mẹ.
- Bà nội ơi...!mẹ sẽ không bỏ rơi con đúng không bà ?
- Đúng rồi, Yên Hoa ngoan mau uống thuốc đi
Nghe lời dỗ ngọt của bà, cô gái nhỏ mới chịu uống thuốc rồi đi ngủ.
Đêm khuya ấy, trong cơn mê hình ảnh Ý Mai xuất hiện...!rồi vội vàng bước đi.

Thấy mẹ bỏ đi, Yên Hoa vội vã xuống giường chạy theo bóng dáng ảo mờ.
- Mẹ ơi...!mẹ chờ con...
Bất chấp cơn mưa to bên ngoài, theo hình bóng mơ màng ấy, Yên Hoa mặc cho bản thân đang sốt cao mà chạy thẳng ra ngoài mưa ...!Ra đến đầu đường không còn thấy mẹ nơi đâu, cô gái nhỏ ngồi sụp xuống đường khóc to.
Tiếng sấm to vang trời làm cô giật mình, theo sao đó là tiếng hét của một người đàn ông.

Cơ thể ông ta giật giật vài cái rồi ngã quỵ xuống bên đường...!chủ nhà gần đấy nghe tiếng hét vội chạy ra rồi la to, kêu gọi mọi người.
Mọi người xung quanh đội mưa chạy vội ra...!người đàn ông đã tắt thở do sét đánh trúng.
Những hình ảnh vừa xảy ra điều thu vào tầm mắt cô...!sợ đến mức lặng người, Yên Hoa ngã quỵ trên đất lạnh lẽo mọi người hốt hoảng vội đưa cô vào viện.
Hôn mê suốt 3 ngày, khi tỉnh lại cảnh tượng lúc ấy cứ hiện trong đầu khiến cô sợ hãi ôm chặt lấy bà.
Sau cú sốc ấy, nỗi ám ảnh mãi theo Yên Hoa đến trưởng thành.

Mỗi lần nhớ lại là mỗi lần khiến cô mất ngủ, bật khóc không thành lời.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 28: 28: Cuộc Gọi Bất Ổn


Từ sau đêm mưa ấy, cuộc sống của Yên Hoa như được thêm vào màu sắc mới.

Lục Quân phải trở về thành phố A để tiếp tục điều hành tập đoàn...!thời gian mỗi tối là lúc hai người hẹn hò nhau qua điện thoại, kể nhau nghe về cuộc sống của nhau.
- Cháu dạo này sao thế ? Bộ đầu đập vào đâu hả ?
Thấy đứa cháu gái suốt ngày lầm lì, thích trả treo tự nhiên vài ngày trở lại đây trở nên biết nghe lời, hay nhìn điện thoại rồi cười nói một mình làm bà Tần lo lắng.
- Cháu...!cháu có bị gì đâu ạ ! Bà kì ghê !
Nghe bà nói bản thân mình như thế Yên Hoa tỏ vẻ giận dỗi ôm điện thoại chạy về phòng.
- Ây da...!đau quá.

Tự nhiên cái tủ này lại ở đây vậy ?
- Đó thế mà bảo không sao !
Do chạy nhanh quá, không nhìn đằng sau có cái tủ lạnh...!Yên Hoa va đầu vào cửa tủ, khiến đầu xuất hiện một cục u to.
Vào phòng cô liên tục ngó nhìn điện thoại để chờ cuộc gọi đến từ Lục Quân...nhưng cứ chờ mãi, chờ mãi không thấy ai gọi đến.

Cơn buồn ngủ dần chiếm lấy cô và rồi...!chìm vào giấc ngủ sâu.
Đến sáng khi giật mình tỉnh giấc Yên Hoa mới nhớ đến chuyện hệ trọng, cô lúng túng tìm điện thoại...!cầm điện thoại trên tay khiến cô càng hụt hẫng, chẳng có cuộc gọi nào cả.
- Đúng là đồ vô tâm...!chẳng lẽ....!À không đâu mình phải tin tưởng anh ấy.

Chắc là bận việc thôi không sao.
Cố gắng trấn tĩnh bản thân không được suy nghĩ sâu xa, Yên Hoa bắt đầu công việc dọn dẹp quen thuộc cố lờ đi mọi điều tiêu cực đang dần nhen nhóm trong đầu óc cô.
" Có khi nào đang ở cạnh cô gái nào đó rồi bỏ rơi mình không ta "

Đang tưới cây ngoài sân, thế nhưng tâm trí Yên Hoa bây giờ đang lơ lửng trên mây...!đến khi nước trong chậu ngập tràn ra sân cô mới hoàn hồn lại.
- Ây...!đúng là bực mình mà.

Lục Quân, anh đúng là tên đáng chết.
Vội vã tắt nước , Yên Hoa mang sự bực tức đi thay đồ rồi ra ngoài cửa hàng.
Về phía Lục Quân , sáng giờ anh cứ liên tục cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy mà không biết ai đang chửi thầm mình.

Vẻ mặt mệt mỏi, từ hôm qua tới giờ Lục Quân phải giải quyết vô vàn công việc đang chất thành núi mà không có thời gian nghỉ ngơi, ăn uống.
- Chủ tịch, hôm nay anh có cuộc hẹn kí hợp đồng với Đỗ Tổng lúc....
- Tôi biết rồi.

Chuẩn bị đi.
- Dạ...!vâng tôi đã rõ.
Nghe Lục Quân nói thế Tống Thiên cũng không nói gì thêm, tiếp tục công việc của bản thân.
Hôm nay anh có buổi hẹn với đối tác tại nhà hàng 5 sao, trên suốt đường đi Lục Quân vẫn cứ đâm đầu vào máy tính làm việc...!mà hoàn toàn quên đến việc có một cô gái nhỏ đang chờ đợi cuộc gọi từ anh.
Ngồi chờ Lục Quân trong phòng, được kí kết làm ăn cùng tập đoàn lớn nhất cả nước là niềm vinh hạnh của nhiều người...!trong đó không ngoại trừ Đỗ Long.

Nghe tin anh muốn hợp tác cùng ông không khỏi vui mừng giống như vừa nhặt được đá quý.

Thấy anh bước vào Đỗ Long nhanh nhẹn đi đến chào hỏi.

Đi cùng ông ta ngoài người trợ lý còn có cô con gái độc nhất của ông - Đỗ Tư Ngọc.

Với vẻ ngoài xinh đẹp, thần thái toát lên vẻ thanh cao, tao nhã.

- Xin giới thiệu với Lục tổng, đây là con gái tôi Tư Ngọc.

Vốn ái mộ cậu từ lâu.

Mau lại đây chào hỏi Lục tổng đi con.

Tuy đã nhiều lần thấy Lục Quân ngoài đời, thế nhưng hôm nay mới có dịp tiếp xúc gần như thế...!càng làm Tư Ngọc say mê nhiều hơn.

- Chào...!Lục tổng.

Tôi là Đỗ Tư Ngọc, rất vui được làm quen.

- Chào cô, Đỗ tiểu thư
Ngại ngùng đưa tay ra chào hỏi Lục Quân, trong đôi mắt Tư Ngọc tràn ngập sự ái mộ dành cho anh.

Chạm nhẹ vào tay cô thể hiện sự lịch sự , trở về bàn ăn Lục Quân gọi món rồi bắt đầu bàn chuyện công việc.

Ngồi trong bàn ăn, Tư Ngọc không nói gì chỉ lẳng lặng ngấm nhìn anh đang nói chuyện.

Sau một lúc bàn chuyện, kí kết hợp đồng xong xuôi Lục Quân cũng xin phép trở về nghỉ ngơi.

Không nỡ luyến tiếc tiễn Lục Quân ra về, Tư Ngọc mãi nhìn theo bóng dáng anh đến khi khuất dần.

Chợt nhìn lại chỗ bàn ăn thấy khăn tay của anh làm rơi trên sàn Tư Ngọc vội nhặt lên.

- Chắc là khi nãy Lục tổng làm rơi...!đây là cơ hội cho con đấy.

- Dạ
Chuyện để cho Tư Ngọc theo mình đến buổi hẹn tối nay nằm trong dự tính của Đỗ Long.

Ông muốn dùng con gái để níu kéo Lục Quân về phía ông.

Ra ngoài xe Lục Quân nới lỏng cà vạt, ngấm nhìn đồng hồ.

- Về nhà
- Vâng , thưa chủ tịch
Màn đêm đã buông xuống, đèn đường đã được thắp sáng khắp nơi.

Dòng người tấp nập vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Về đến biệt thự anh mệt mỏi ngồi bệch xuống sofa, khung cảnh yên tĩnh làm con người ta cảm thấy cô đơn đến lạ thường.

Trầm mặc một lúc lâu...!Lục Quân trở về phòng tắm rửa rồi lại bắt đầu giải quyết công việc.

Đang ngồi làm việc, chợt nhận ra trong bản thân đã làm điều gì thiếu xót.

Liếc nhìn qua chiếc điện thoại đang nằm trên bàn...!khi này anh mới nhớ ra cô gái nhỏ của mình.

- Alo...!Tiểu Hoa...!alo
Gấp gáp gọi điện cho Yên Hoa, đầu dây bên kia đã bắt máy nhưng không ai trả lời.

- Em sao thế ? Sao không trả lời ...!từ hôm qua đến giờ anh bận xử lý công việc nên quên gọi cho em...!alo...!
Đang giải thích giữa chừng thì đầu dây bên kia đã tắt máy.

Lục Quân bây giờ chỉ biết thở dài mà trách thầm bản thân.

- Thế mà lại quên em, đúng là Lục Quân đáng chết.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 29: 29: Anh Có Mệt Không


Suốt cả một ngày trông ngóng cuộc gọi từ anh, thế mà giờ khi Lục Quân gọi đến cô lại vô tình mà ngó lơ.
- Nếu thấy bất an thì đi tìm người ta đi
Đột nhiên bà Tần từ ngoài đi vào không gõ cửa làm Yên Hoa giật mình.
- Bà...!bà đang nói gì thế ạ ?
- Còn định giấu bà chuyện con với Lục tổng à ?
Thấy đứa cháu gái giả ngơ trước mặt, bà Tần đi đến gõ nhẹ vào đầu cô.
- Sao bà biết ? À không....!làm gì có !
Chuyện bà Tần biết chuyện của cô và Lục Quân cũng không có gì lạ...!nhìn tính tình cô thay đổi sau khi gặp anh trở về bà đã ngầm đoán ra.

Cộng thêm việc hôm nay Lý Nguyệt đến quán ăn mì sẵn nhiều chuyện đã khiến bà chắc nịch rằng giữa cô và Lục Quân có gì đó không bình thường.
- Tuy có hơi ích kỷ khi nói điều này nhưng nếu có thể...!thì cháu hãy giữ chặt cậu ấy.

Cả đời bà với bố cháu đã quá cực khổ chỉ mong cháu sau này lấy được ai đó giàu có để khỏe tấm thân.
- Bà...!sao bà lại nói thế ?
Sờ đầu đứa cháu bé bỏng, bà Tần nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến rồi thở dài.

Cả đời bà đã hy sinh cho chồng, cho con , thời gian đã lấy đi của bà rất nhiều.

Tóc bà đã bạc chỉ còn lại vài sợi đen, da cũng đã lão hóa , hai tay đã sần sùi do lao động vất vả.
Nhìn bà ngồi trước mặt Yên Hoa ôm chặt lấy bà, nước mắt cứ thế lăn dài trên hai má.

Dịu dàng an ủi cô cháu gái , đúng là thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào còn là đứa trẻ nhỏ nhắn mà giờ đã lớn như thế này.

- Sao hôm nay lại khóc nhè rồi ? Người ta thấy lại cười vào mặt.
- Bà này...!cứ trêu chọc cháu
- Ngủ sớm đi, mai còn đi gặp người ta.
- Dạ, vâng.

Chúc bà ngủ ngon.
Dìu bà trở về phòng nghỉ ngơi, được bà cho phép Yên Hoa vui vẻ chuẩn bị đồ dùng cá nhân cho chuyến đi ngày mai.
.....
Mới sáng sớm Yên Hoa đã dậy, háo hức ăn sáng rồi ra quán phụ giúp bà và ba.

Mãi đến chiều cô mới bắt xe đến thành phố A, do đoạn đường đi khá xa nên cô tranh thủ chợp mắt.

Khi tỉnh giấc thì cũng là lúc xe gần đến nơi.
Do muốn tạo bất ngờ cho Lục Quân nên khi đến đây Yên Hoa không điện thông báo trước, mà tìm đến thẳng biệt thự.
- Cô Lạc ! Cứ tưởng sẽ không gặp được cô chứ !
Vừa may cô đến kịp lúc người làm chuẩn bị về nghỉ ngơi, gặp lại Yên Hoa...!quản gia Trình mừng rỡ.
- Cháu cũng nghĩ như thế...!ai mà có ngờ.

À đúng rồi cháu xin trả lại số tiền đã mượn lần trước .
- Không cần đâu cô Lạc.

Cô cứ giữ lấy....!à đúng rồi để tôi gọi điện thông báo cho cậu chủ.
Không muốn nhận lại số tiền mà Yên Hoa đã mượn, quản gia Trình luýnh quýnh tìm điện thoại định gọi cho Lục Quân nhưng bị cô cản lại.
- Đừng mà bác...!để cháu tự nói ạ.
- Vậy...!cô vào nhà đi.

Bọn tôi xin phép đi về.
Thấy Yên Hoa đi đường đã mệt, chẳng muốn làm phiền cô nữa, quản gia mở cửa cho cô vào trong rồi lên xe về nghỉ ngơi.

Trong khi đợi Lục Quân trở về cô ngồi trên sofa xem tivi.

Do không gọi điện thông báo trước anh không biết cô đang đợi nên đã làm việc đến 11 giờ khuya mới trở về biệt thự.

Nhìn thấy đèn trong biệt thự sáng Lục Quân tò mò mở cửa đi vào.

Bóng dáng cô gái nhỏ đang ngủ ngon lành trên ghế, tivi vẫn còn đang mở , anh bước đến nhẹ nhàng hôn lên má cô.

Trong cơn buồn ngủ Yên Hoa mở nhẹ mắt nhìn người trước mắt...!nở nụ cười mê hoặc.

- Sao anh lại về trễ thế ?
Vùi đầu vào ngực anh, tuy mắt vẫn đang nhắm nhưng miệng cô vẫn hỏi với trạng thái ngái ngủ.

- Anh bận việc.

Đến mà không báo trước cho anh.

Không đáp lại lời Lục Quân mà tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Bế cô gái nhỏ về phòng...!nhẹ nhàng đặt cô lên giường, theo thói quen anh v**t v* mái tóc có hương hoa hồng nhè nhẹ của cô.

Sau một lúc ngắm nhìn người con gái nhỏ , Lục Quân đi tắm rồi tiếp tục giải quyết công việc đang chất đống.

Giật mình tỉnh giấc khi trời đã gần sáng, thấy bản thân đang nằm trong phòng anh...!Yên Hoa nhìn quanh phòng để tìm hình bóng anh nhưng chẳng thấy đâu.

Cảm thấy khát nước cô đi xuống lầu rót nước uống...!lúc trở lên thấy phòng bên có ánh sáng le lói qua khe hở cửa...!tò mò cô mở nhẹ cửa nhìn vào.

Lục Quân đang ngồi trên ghế, trên bàn chất rất nhiều hợp đồng cần được anh xử lý.

Thở dài nhìn anh, giờ phút này Yên Hoa rất muốn bản thân có thể làm gì đó để giúp anh san sẻ bớt công việc.

- Nhìn lén người khác như thế là không được đâu.

- Dạ ??
Chợt anh lên tiếng khiến cô giật mình ngơ ngác.

- Sao em dậy sớm thế ? Không ngủ tiếp đi ?

- Em thấy....!hơi khát nên đi uống nước.

Anh thức đến...!giờ này sao ?
Đến bên bàn làm việc của Lục Quân, cô tò mò nhìn vào những tập hồ sơ trên bàn.

- Áaa...!anh định làm gì thế ?
Đột ngột bị anh bế đặt lên bàn, trợn tròn mắt ngạc nhiên...!nhìn thẳng vào mắt anh.

- Chẳng biết yêu thương bản thân gì cả ? Sao lại đi chân không ? Lạnh lắm đấy !
Nhìn thấy đôi chân trần không mang dép của cô...!anh lo lắng lấy tay v**t v*, sưởi ấm.

- Thế ...!chẳng phải anh cũng thế sao ? Có mệt...!không...!anh ?
- Thấy em là hết mệt rồi.

Đi thôi...!đi ngủ.

Bế cô gái nhỏ vào lòng, đưa cô trở lại phòng ngủ.

Ôm cô thật chặt...!từ từ Lục Quân chìm vào giấc ngủ ngon bên cô.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 30: 30: Cũng Chỉ Là Tình Nhân Thôi!


Tiếng động cơ xe khởi động dưới lầu làm Yên Hoa thức giấc...!có lẽ khi dỗ dành cô ngủ say, người đàn ông ấy đã tiếp tục lao đầu vào công việc.
" Cô gái đó là ai thế dì ? "
" Đừng nhiều chuyện....!lo làm tốt công việc của mình đi "
" Chắc là tình nhân được cậu chủ nuôi ? Sớm muộn gì cũng bị đá thôi "
Một cô gái khoảng chừng 20 tuổi, với vẻ ngoài có chút xinh xắn cùng đôi mắt đẹp thu hút người khác.

Đang dọn dẹp dưới nhà thấy Yên Hoa từ phòng Lục Quân đi ra...!cô gái dùng ánh mắt xem thường liếc nhìn Yên Hoa.
- Lo làm việc đi...!Cô Lạc dậy rồi à !
Nghe mọi người xì xào bàn tán quản gia Trình lớn giọng khiến bọn họ giật mình.
- Dạ...!vâng.
Ngồi vào bàn ăn sáng, tò mò nhìn cô gái đang dọn dẹp kệ sách...!Yên Hoa nhỏ giọng hỏi :
- Cô gái ấy tên gì vậy bác Trình ?
- Nó tên là Như Ninh, mới vô làm dạo gần đây.

Còn nhỏ tuổi nên nếu con bé có làm gì sai mong cô lượng thứ.
- Không sao ạ !
Sau khi dùng xong bữa, Yên Hoa ra ngoài dạo quanh sân vườn...!xung quanh biệt thự không trồng hoa đại đa số là xương rồng.

Loại cây có sức sống kiên cường.
Đang quét dọn ngoài sân, thấy bóng dáng Yên Hoa....!Như Ninh tỏ vẻ coi thường, nở nụ cười khinh bỉ nhìn cô.
- Aaa...
Cố tình đi ngang qua Yên Hoa...!khi cô đang giơ tay thử chạm vào gai trên cây xương rồng, Như Ninh đẩy mạnh vai cô khiến bàn tay cô va vào những chiếc gai nhọn đâm vào...!máu tươi cứ thế chảy ra.
- Tôi...!thật lòng xin lỗi cô...!tôi không cố ý đâu
- À...!không...!s..

a..

o...
Chưa kịp nói hết câu Yên Hoa đã bị cắt ngang lời bởi nụ cười thỏa mãn của Như Ninh.
- Cô nghĩ tôi sẽ nói như thế sao ? Haha..

mơ đi.

Cũng chỉ là đồ ăn bám thôi mà, sớm muộn gì thì cũng bị cậu chủ chơi chán thôi.

Đừng có mơ mộng quá cao...!hứ...
Nhìn bàn tay đang chảy máu của cô....!cô gái cười lạnh rồi bỏ đi vào nhà.
Ngơ ngác một hồi lâu bởi những lời lẽ như muốn dằn mặt cô của Như Ninh...!khi bóng dáng cô ta đi khuất Yên Hoa mới hết bất ngờ.
- Đang nói mình sao ?
Thấy Yên Hoa vào nhà với bàn tay dính đầy máu, bác Trình lo lắng chạy tới đỡ cô đến ghế...!cẩn trọng sơ cứu vết thương cho cô.
- Tay cô sao lại bị thế này vậy ?
- Dạ...!tại...!cháu sơ suất để bị gai xương rồng đâm thôi ạ !
- Cậu chủ mà biết được là tôi bị la là cái chắc.
Reng reng
Đang ngồi để bác Trình bôi thuốc cho...!chợt điện thoại trong túi Yên Hoa reo lên, nhìn tên người gọi hiện lên trước mặt khiến cô giật mình nhìn bác Trình...!chỉ vừa mới nhắc tên Lục Quân mà anh lại gọi đến.

Ra hiệu cho cô nghe máy, bác Trình băng bó tay lại cho cô rồi lui ra để cô được tự nhiên.
- Dạ ?
" Em đang làm gì thế ? Có đang bận gì không ? "
- Dạ...!rất rảnh là đằng khác.

Mà sao thế anh ?
" Trên bàn làm việc của anh có tập hồ sơ có bìa màu xanh...!em lấy nó đem tới công ty giúp anh.

Anh đang cần rất gấp "
Chạy gấp gáp lên phòng làm việc...!nhòm ngó xung quanh để tìm tập hồ sơ mà Lục Quân đang miêu tả.
- À...!em thấy rồi .
" Vậy nhờ em nhé ! "
Chưa kịp nói thêm câu nào Lục Quân đã vội vàng tắt máy điện thoại.

Sau cuộc gọi Yên Hoa tức tốc gọi taxi đem tập hồ sơ đến công ty của anh đang làm việc.
Nhìn tập đoàn to lớn trước mắt khiến Yên Hoa được mở mang tầm mắt.

Bước xuống xe cô cố trấn an bản thân rồi bình tĩnh bước vào trong.
- Dạ xin chào Đỗ tiểu thư.

Tôi có thể giúp gì cho cô ạ ?
Tiếp tân nhìn thấy Đỗ Tư Ngọc đi đến thì cung kính chào hỏi
- Tôi cần gặp anh Quân.
- Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ ?
- Không...!tôi đến để trả đồ cho anh ấy ! Hai hôm trước đi ăn cùng tôi, anh ấy để quên đồ.
Tư Ngọc cố nói to để những người xung quanh nghe thấy chuyện cô và Lục Quân cùng đi ăn.
- À...!vậy...!mời cô vào trong phòng chờ chủ tịch ạ !
Nghe chuyện Tư Ngọc nói tiếp tân không dám thất lễ mà dẫn đường cho cô vào trong.

Đứng từ xa, đầu đuôi cuộc thoại hội của hai cô gái đã được Yên Hoa thu vào tai.

Mặc dù vẫn đang cố giữ cho mình cái đầu lạnh không nên để tâm đến chuyện chưa được xác thực, nhưng trong lòng cô bây giờ đang nhốn nháo không thôi.
Siết chặt tập hồ sơ trên tay cô mang vẻ mặt không mấy thân thiện đi tới quầy tiếp tân.
- Xin hỏi cô cần gì ?
- Cho...!tôi...
- Cô Lạc, chủ tịch bảo tôi ở đợi cô !
Tống Thiên đứng ở gần cửa thang máy từ nãy đến giờ...!sốt ruột đợi Yên Hoa đến.

Đây là trọng trách mà Lục Quân giao cho cậu trước khi vào phòng họp.

Nếu hôm nay không gặp được cô thì cậu phải đứng đây chờ đợi đến khi gặp mới thôi.
- Thư ký Tống ! Thật may quá, đây hồ sơ Lục Quân nhờ tôi đem đến.
- Tạ ơn trời phật.

Chủ tịch nhờ tôi chuyển lời bảo cô đợi anh ấy ở phòng làm việc.
Chấp hai tay tạ ơn khi thấy Yên Hoa, Tống Thiên chuyển những lời dặn dò của Lục Quân đến cô.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 31: 31: Đừng Khóc Nữa Được Không Em


Nở nụ cười an ủi dành cho bản thân, quả thực hôm nay là ngày không dành cho cô..

chỉ mới là buổi sáng thôi nhưng đã gặp toàn những chuyện không đâu.
- Không cần đâu...!tôi nghĩ chủ tịch của anh có người đẹp để gặp rồi !
- Hả ??
Không thể thấu hiểu được câu nói của Yên Hoa, Tống Thiên ngu ngơ nhìn cô mong được giải nghĩa câu nói vừa nãy.
- Vậy tôi xin phép...!đi trước.
- Không ! Cô mà đi là tôi chết chắc.
Này nỉ để giữ Yên Hoa ở lại...!mặc kệ sĩ diện của bản thân Tống Thiên ngồi bệch xuống giữ chặt lấy chân cô.

Nhưng dường như trò này không làm lung lay được cô....!cô vẫn kiên quyết muốn đi.
Nhân viên trong công ty đi ra vào đều nhòm ngó đến hai người.
- Cậu đang làm gì thế ?
Đang cố gắng giữ chặt không để Yên Hoa đi...!chợt phía sau lưng có một giọng nói cất lên kèm theo đó là sự lạnh buốt, khiến Tống Thiên cảm nhận được điều chẳng lành từ từ buông bỏ chân Yên Hoa ra...!ngoảnh mặt nhìn lại phía sau.
- Chủ...!tịch...thật ra thì mọi chuyện...!
Đôi mắt sắc lạnh như muốn ăn tươi nuốt sống người khác nhìn chằm chằm vào Tống Thiên..

cậu run sợ, lắp bắp giải thích.
Sau khi kết thúc cuộc họp Lục Quân nôn nóng trở về phòng làm việc mong gặp Yên Hoa...!thế nhưng người trong phòng là Tư Ngọc khiến anh thất vọng.
Cứ nghĩ cô vẫn chưa đến nên anh sốt sắng đi xuống sảnh chờ cô, nhưng đập vào mắt Lục Quân là hình ảnh chàng thư ký thân yêu đang ôm chân người con gái anh yêu...!vốn không thích người khác đụng chạm vào đồ của mình, nhất là người con gái này, anh tức giận bước tới.
- Đây là bạn gái cậu sao...!thư ký Tống ?
Đi theo sau Lục Quân, câu nói của Tư Ngọc như đổ thêm dầu vào lửa khiến Tống Thiên ngày càng thêm lo sợ nhìn sắc mặt của anh.
- Đi theo anh mau lên.
Nắm chặt lấy tay Yên Hoa kéo đi...!bỏ lại Tư Ngọc không hiểu chuyện gì đang xảy ra cùng Tống Thiên đang thở phào nhẹ nhõm, biết thế nào cũng sẽ bị phạt nhưng dù sao cũng không phải bây giờ, Tống Thiên cảm thấy bản thân như được sóng sót thêm một lần nữa.
- Mau bỏ em ra...!đau lắm đấy..

Siết chặt cổ tay , kéo cô gái nhỏ vào phòng làm việc...!khóa trái cửa , nhìn thái độ bình tĩnh đến lạ thường của Yên Hoa càng làm Lục Quân thêm phát hỏa.
- Làm gì thế ? Đau...!ưm...!bỏ..

ra
Bế cô đặt lên bàn làm việc...!như một con thú dữ muốn ăn thịt người Lục Quân nhìn chằm chằm cô.

Mặc cho anh đang giận dữ Yên Hoa rất đổi bình tĩnh kéo tay mình ra khỏi tay anh, giở giọng trách móc.
Thế nhưng chẳng hề dỗ dành cô gái nhỏ như mọi lần..

anh giữ chặt lấy hai tay cô, điên cuồng hôn lấy đôi môi nhỏ.
- ..ưm...!Quân...!bỏ em...!ra..

Mặc sức Yên Hoa đang giãy giụa, cố gắng chống cự để thoát khỏi vòng tay anh...!anh vẫn bá đạo chiếm giữ cánh môi nhỏ..

cố gắng đưa lưỡi vào trong mà càn quét, hút hết sinh khí.
Đợi đến khi cô gái nhỏ không còn sức chống trả, cố gắng gượng để giành lấy chút hơi thở nhỏ nhoi Lục Quân mới hoàn toàn buông tha cho cô.
Nhìn người con gái trước mặt, hai mắt đỏ au nhìn anh...!nước mắt lăn trên đôi má hồng..

khiến lòng anh chợt đau thắt.
- Anh...!xin lỗi...!là do anh không tốt.
Đưa tay lau đi nước mắt đọng trên đôi mi, không còn thấy tức giận nữa mà thay vào đó sự trách cứ bản thân vì đã làm cho người con gái mình yêu phải khóc.

- Em muốn đánh anh thế nào cũng được.

Đừng khóc nữa...!được không em ?
Không thể dừng rơi lệ..

Yên Hoa cứ vậy bật khóc nức nở làm lòng Lục Quân càng thêm đau nhói.

Mỗi lần cô khóc như thế là mỗi lần anh cảm thấy bản thân mình bất lực.
- Tại sao?...!lại như thế ?
Vừa hỏi cô vừa nức nở nhìn anh, hai hàng lệ vẫn cứ tuôn rơi không ngừng.

- Là anh sai.

Không biết kiềm chế bản thân...!xin lỗi đã làm em sợ.

Từ nay về sau anh hứa sẽ không như thế nữa...!đừng khóc nữa, anh đau lòng lắm...!
Đưa tay lau đi những giọt nước mắt, cố trấn tĩnh bản thân không được khóc...!hờn dỗi Yên Hoa liếc nhìn người đàn ông đứng trước mắt.

- Ôm...!em..

Ra hiệu cho Lục Quân ôm mình, giữ chặt lấy anh...!cô há miệng to cắn mạnh vào bờ vai người đàn ông.

Không la, không chống cự anh cứ mặc kệ để cho cô gái nhỏ cắn..

nếu cắn anh có thể xả được cơn giận trong cô thì anh sẵn lòng để cho cô cắn đến khi nguôi ngoai.

- Sao lại anh như thế ?
Thấy anh không hề có phản ứng nào..

Yên Hoa chán nản buông bỏ bờ vai.

- Nếu em thích cắn thì cứ cắn anh thoải mái đi
- Không thích nữa...!
Dỗ dành cô gái nhỏ trong lòng...!biết bản thân vừa đã làm một việc sai trái, Lục Quân biết bản thân bây giờ phải sửa đổi lại tính khí nóng nãi này nếu không sẽ tái phạm lại sai lầm.

Từ trước đến nay mọi người đều phải chiều theo ý anh...!thế mà bây giờ anh lại phải khuất phục trước cô gái nhỏ này.

Nhìn vết cắn in hằn trên chiếc áo vest, chỉ mới nhìn thôi đã thấy rất đau...!vậy mà Lục Quân không kêu ca dẫu một lời, đây chẳng phải là đang muốn dỗ dành người con gái nhỏ đây sao ?
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 32: 32: Ghen À


Lấy khăn tay lau đi những giọt nước lem nhem trên mặt cho Yên Hoa...!bế cô đến ngồi ở sofa , Lục Quân nhẹ giọng, tỏ thái độ cưng chiều.
- Đợi anh một lát nhé ! Anh đi xử lý công việc một tí rồi dẫn em đi ăn.
Không trả lời, cố lơ đi câu nói của anh...!cô xoay mặt giận dỗi.
Đợi lúc Lục Quân rời khỏi phòng làm việc, Đỗ Tư Ngọc nấp ở góc khuất từ từ đi đến tiếp cận Yên Hoa.

Khi nãy, lúc anh kéo tay cô đi Tư Ngọc đã ngầm hiểu được mối quan hệ không hề đơn giản giữa hai người.
- Xin chào
Tự nhiên bước vào phòng làm việc của Lục Quân...!nở nụ cười khinh bỉ nhìn Yên Hoa, Tư Ngọc đến bên ghế sofa ngồi, không thèm để tâm đến cô đang ngồi đấy.
- Xin hỏi cô là ??
- Thật vô ý mà...!tôi là Đỗ Tư Ngọc.

Đối tác làm việc cùng anh Quân...!có lẽ trong tương lai sẽ là vợ của anh ấy.
Nở nụ cười đắc ý, Tư Ngọc gọi tên Lục Quân rất thân thiết, cố tỏ ra bản thân rất thân thiết với anh.
- Loại người như cô tôi đã gặp nhiều.

Chẳng qua là được anh Quân nhất thời để ý...!sớm muộn thì cũng bị đá thôi.
Chẳng nói gì, cứ bĩnh thản ngồi uống trà...!dáng vẻ của Yên Hoa khiến Tư Ngọc càng thêm tức tối.
- Tôi chẳng thèm quan tâm đến những gì mà cô Đỗ nói.

Nếu cô thích tôi sẽ nhường...!nhưng quan trọng là anh ấy có thích loại người như cô hay không ???
- Cô dám...!nè đứng lại ! Không được đi !
Cầm túi xách rời khỏi, bỏ lại Tư Ngọc giận càng thêm giận...!cố níu kéo không để cho Yên Hoa có cơ hội rời đi dễ dàng như thế.
Hất mạnh tay khiến Tư Ngọc choáng váng ngã khụy xuống nền gạch, Yên Hoa cũng không thèm để ý mà bỏ đi.

Vừa bước ra khỏi cửa, cô đã đụng mặt Lục Quân đang đi vào...!theo sau là Tống Thiên đang rụt rè, lo sợ.
- Có vợ tương lai của anh đang đợi ở trong kìa ! Vào đó đi...!em xin phép đi trước.
- Này ?? ...!Xử lý công việc tôi đã giao đi...!Yên Hoa đợi anh
Không hề để tâm đến người ngồi trong phòng, giao việc cho Tống Thiên xong...!Lục Quân gấp gáp đuổi theo Yên Hoa.
" Cô gái đó là ai thế ? "
" Sao chủ tịch lại chạy theo cô ấy ? "
" Cô ấy đẹp thật đó ! "
" Ganh tị quá "
Vừa chạy theo sau anh vừa gọi lớn tên cô khiến mọi người trong công ty chú ý...!bàn tán xôn xao về hai người.
- Anh sao thế ? Có cần phải kêu tên em lớn thế không ?
Nắm tay Lục Quân ra khỏi sảnh công ty, Yên Hoa lên giọng trách móc
- Tại anh kêu mà em không nghe !
- Ờ...
Đợi anh lấy xe ra...!khi vừa mới lên xe anh đã cầm bàn tay đang băng bó của cô thắc mắc hỏi :
- Tay em bị sao thế ? Lại còn giấu anh để tay trong túi áo...!tưởng anh không thấy à ?
Vội rút tay lại, từ lúc vào sảnh công ty cô đã cố gắng che giấu bàn tay bị thương không để cho Lục Quân nhìn thấy...!ai ngờ anh lại tinh mắt đến như thế.

- Không...!có gì ? Bất cẩn...!đúng rồi là bất cẩn đụng vào gai xương rồng thôi.

Không sao đâu.
Cử chỉ hoảng loạn, lắp bắp của cô làm anh nghi ngờ nhưng lại chỉ ầm ừ để thuận theo ý cô.
Đưa Yên Hoa đến nhà hàng 5 sao lần trước đã ghé...!nhìn thấy nhà hàng trước mắt cô liền tỏ thái độ không vui nhìn anh.
- Sao thế ?
- Không ăn ở đây có được không ?....!Đắt tiền lắm !
Bật cười trước câu nói của cô...!chỉ biết nuông chiều theo cô gái nhỏ mà lái xe đến một quán ăn khác.
Đi cùng nhau cả buổi chiều nhưng Yên Hoa chẳng hề mở miệng thắc mắc về mối quan hệ giữa Lục Quân cùng Tư Ngọc...!sự bình tĩnh của cô làm anh có chút khó chịu.
Lúc cả hai về đến biệt thự thì cũng đã xế chiều, người làm đang tất bật dọn dẹp để còn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi.
Thấy anh vừa bước xuống xe Như Ninh đã cười rất vui vẻ...!vừa định chạy vội ra chào đón anh thì Yên Hoa lại xuất hiện, đã vậy anh còn ân cần mở cửa xe cho cô làm nụ cười trên môi Như Ninh vội vụt tắt.
- Cậu chủ đã về rồi ạ ! Cậu có mệt không ? Để em rót nước cho cậu uống.
Lao đến bên cạnh Lục Quân, cố tình đẩy Yên Hoa sang một bên, giành lấy những túi đồ anh đang cầm trên tay....!Như Ninh chẳng hề nể nang gì đối với cô.
- Không cần đâu...!lo làm việc của mình đi
Dịu dàng dắt tay cô vào nhà, bỏ lại Như Ninh một mình tức tối đứng ở góc sân.

.....!
Màn đêm buông xuống, khi này Lục Quân đang bận giải quyết vài việc ở công ty...!còn Yên Hoa thì đang rảnh rang ngồi xem tivi.

Xong việc, anh nhẹ nhàng đi đến ôm lấy cô gái nhỏ từ phía sau.

- Hoa à...!em không thắc mắc về cô gái hôm nay đi cùng anh sao ?

Hôn nhẹ lên mái tóc, hít một hơi thật sâu để thu giữ mùi hương dịu nhẹ trên tóc...!anh cất giọng hỏi
- Chẳng phải cô ấy bảo cô ấy là vợ tương lai của anh sao ? Biết rõ thế rồi thì em hỏi làm gì nữa ? ...!Mà anh ơi...!công nhận cô ấy đẹp thật !
- Nói vậy người mà em nói lúc trưa là Tư Ngọc ?
Hai chữ " Tư Ngọc " thốt ra từ miệng anh khiến cô nhăn mặt, liếc mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình.

- Tên cũng đẹp nữa...!hèn gì khiến anh nhớ tới
- Thái độ thế này là em đang ghen đúng không ?
- Không hề nha...!em về phòng ngủ trước đây
Bị Lục Quân nắm thóp, ngượng ngùng Yên Hoa chạy vội về phòng.

- Này ! Rõ ràng là đang ghen còn gì ?
Sự ghen tuông quá đổi dễ thương của cô khiến Lục Quân như muốn nuốt trọn vào bụng, anh vội chạy theo.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 33: 33: Say Thuốc


Cốc cốc
- Vào đi
Tống Thiên bước vào với gương mặt phờ phạc do phải thức cả đêm để làm việc, đây là hình phạt vì đã lỡ dại...!ôm chân người yêu của chủ tịch trước mặt nhân viên trong công ty.
- Đây là lịch trình ngày hôm nay thưa chủ tịch!
- Hôm nay lại không được về sớm rồi !
- Dạ ?? Anh nói gì ??
- Mau trở lại làm việc đi
Đột nhiên gắt giọng làm chàng thư ký hoảng loạn, chạy về bàn làm việc.
....
Những ánh đèn lắp lánh bao trùm khắp biệt thự Đỗ gia - đây là nơi diễn ra buổi tiệc mừng thọ 60 tuổi của Đỗ Long.
Buổi tiệc được tổ chức rất hoành tráng, người tham dự đại đa số là những doanh nhân có tiếng trên thương trường.

Tất bật chuẩn bị mọi thứ cho chồng...!Đỗ phu nhân đã đích thân chỉ đạo người làm trang trí tất cả mọi thứ.
Màn đêm buông xuống cũng là lúc buổi tiệc được bắt đầu, mọi người tham dự rất đông...!những chiếc siêu xe đắt tiền lần lượt đỗ hàng dài quanh biệt thự.
Sau màn giới thiệu mở màn Đỗ Long cùng vợ đi vòng quanh chào hỏi khách mời...!lợi dụng lúc mọi người đang trò chuyện Đỗ Tư Ngọc đi từ cầu thang xuống, xuất hiện đầy nổi bật thành công thu hút mọi ánh nhìn.
Cô diện trên người chiếc váy cúp ngực, ôm sát body...!tự tin khoe những đường cong nổi bật trên cơ thể.

Thấy con gái xuất hiện rạng ngời, Đỗ Long nở nụ cười tự hào giới thiệu cô với những khách mời.

Nhiều nam nhân bị thu hút vẻ đẹp của cô...!liên tục bắt chuyện làm quen cùng nhưng Tư Ngọc luôn từ chối bởi...!mục tiêu hôm nay cô nhắm đến là Lục Quân.
Biết rằng anh sẽ đến buổi tiệc mừng thọ hôm nay vì dạo gần đây hai bên tập đoàn cũng đã kí kết làm ăn..

thế nên Lục Quân cũng phải nể mặt Đỗ Long mà tham dự.

Nên hai cha con họ đã cố ý gửi thiệp mời đến cho anh trễ hơn giờ bắt đầu buổi tiệc 30 phút, đến khi ấy khách mời cũng đã thưa thớt dần thuận tiện cho Đỗ Tư Ngọc thực hiện những kế hoạch đã mưu tính.
Đúng như những dự tính...!Lục Quân đến rất đúng giờ, xuất hiện trong bộ vest đen đầy quyền lực...!không cần nói tên với thần thái phong độ của anh cũng đã đủ để người ta ghi nhớ trong đầu .
- Lục Tổng...!cậu đến rồi à ! Tôi cứ tưởng cậu bận rộn sẽ không thể đến được ? Đúng là quý hóa quá !
Nở nụ cười vui vẻ ra đến tận nơi tiếp đón Lục Quân, gặp anh...!Đỗ Long cúi chào với dáng vẻ đầy kính cẩn.
- Đỗ Tổng đã quá lời !
Lạnh lùng đáp trả lời Đỗ Long, mặc kệ ông ta vẫn đang đứng đấy...!anh chậm rãi bước vào trong.

Thấy Lục Quân đến tham dự buổi tiệc, khách mời trầm trồ , ngưỡng mộ với Đỗ Long.
Đứng từ xa trông thấy bóng dáng anh, trái tim Tư Ngọc đập liên hồi như sắp rơi ra ngoài.

Dùng ánh mắt mến mộ nhìn người đàn ông lịch lãm trước mặt, tận sâu trong tâm trí cô bây giờ chỉ muốn mau chóng có được anh trong tay.

- Quân...!anh đã đến rồi à ? Có muốn dùng chút rượu vang ?
Ngại ngùng tiến lại gần bắt chuyện cùng Lục Quân, tiện tại Tư Ngọc với tay lấy ly rượu mời anh.
- Cảm ơn cô Đỗ
Chẳng nghi ngờ...!anh đưa tay nhận lấy ly rượu nhấp vài ngụm nhỏ.

Nhìn người đàn ông uống rượu mà không chút nghĩ suy, nụ cười tà mị thoáng chốc nở trên môi cô gái.
Thực ra ngay từ đầu mọi việc đã được Đỗ Long sắp xếp để đưa anh vào bẫy..

ly rượu mà anh dùng khi nãy đã được giở trò, tất cả những ly ấy đều đã được bỏ thuốc vào trong...!khi anh đến Tư Ngọc sẽ ra hiệu cho người làm bưng ra.

Sau một lúc đi giao lưu trò chuyện với mọi người, chợt cảm nhận cơ thể có chút bất thường...!nóng, nóng đến điên đảo.

Từ nãy đến giờ Tư Ngọc luôn bám theo sau không rời Lục Quân nửa bước, thấy thuốc bất đầu có tác dụng, cô tiến đến gần, tiếp cận anh..

giả vờ hỏi than.

- Quân ? Anh không khỏe ở đâu hả ? Hay là anh nghỉ lại đây đi để em kêu người chuẩn bị.

Đầu óc bắt đầu choáng váng, cơ thể đang nóng đến điên dại..

xua tay Tư Ngọc đi, anh gấp gáp hỏi
- WC ở đâu ? Mau chỉ đường tôi đến đó...!MAU LÊN
- Để em dẫn anh đi !
Dẫn đường Lục Quân đến một căn phòng lạ, lấy cớ nhà vệ sinh đang có người dùng rất đông...!Tư Ngọc thuận lợi đưa anh vào bên trong phòng.

Chẳng có thời gian quan tâm đến những việc như thế nữa, vừa vào phòng...!anh đã điên cuồng lao vội vào phòng tắm, rửa mặt để cố gắng giữ tỉnh táo.

- Anh có bị sao không ?
Đứng bên ngoài phòng tắm Tư Ngọc giả vờ lo lắng cho anh...!
Cổ họng Lục Quân khô khát, đầu óc mờ mịt dần đi...!dường như nước không thể làm cho anh trở nên tỉnh táo, " cậu bé nhỏ " bắt đầu biểu tình...! trong anh.

- Nếu anh cảm thấy khó chịu...!em có thể giúp anh ?
- Không cần...!mau tránh ra...!
Lao vội đến ôm chặt lấy người đàn ông cao lớn, Tư Ngọc biết đây là cơ hội tốt nhất của cô..

nếu không biết nắm bắt sẽ chẳng còn lần sau.

Cố tình cọ sát thân thể mình vào thân thể anh...!điều này làm con thú dữ trong anh vội bộc phát..

nhìn Tư Ngọc trước mắt..

trong đầu anh dần xuất hiện hình bóng của Yên Hoa, cứ ngỡ là cô..

anh vội đẩy Tư Ngọc xuống giường, điên cuồng hôn lấy cổ cô ta.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 34: 34: Xua Đuổi


Cười mãn nguyện khi bản thân đã đạt được mục đích , Tư Ngọc đưa tay cởi từng lớp áo vest, áo gile của anh...!da thịt săn chắc bên trong dần lộ qua chiếc áo sơ mi trắng.
Trong cơn mê mộng, mùi hương trên tóc Tư Ngọc khiến Lục Quân chợt tìm lại những ý thức mong manh...!đây chẳng phải là hương hoa hồng nhè nhẹ quen thuộc, nhìn là người con gái dưới thân...!tức giận Lục Quân bóp chặt cổ cô ta, ánh mắt chết người hiện lên cố gắng gượng dậy khỏi giường.
- Quân...!em...!yêu anh...!em muốn trở thành người phụ nữ của anh...!nhất định sau đêm hôm nay em sẽ là của anh...
Dù cổ bị anh bóp chặt đến mức sắp tắt thở, nhưng Đỗ Tư Ngọc vẫn cả gan níu giữ Lục Quân...!như một người điên cố đè anh xuống giường.
Hất mạnh người con gái không thương tiếc...!cố loạng choạng đi tìm điện thoại để trong túi áo, cắn chặt vào môi đến mức chảy máu để cố giữ tỉnh táo...!cố mò mẫn tìm số điện thoại của Tống Thiên.
- MAU VÀO...!TRONG GẤP CHO TÔI...
- Có chuyện gì thế chủ tịch ? Anh không sao chứ ?
Nghe giọng của Lục Quân không được bình thường, lo lắng Tống Thiên xuống xe tiến vào biệt thự để tìm anh.
Như thường lệ khi Lục Quân đi dự tiệc...!Tống Thiên sẽ phụ trách lái xe đưa anh đi và sẽ ở ngoài xe đợi bữa tiệc kết thúc để đưa anh về.
Khi này khách mời cũng đã về gần hết..

chỉ còn lại vài người, thấy Đỗ Long đang vui vẻ uống rượu...!nhìn một loạt xung quanh không thấy Lục Quân, Tống Thiên mang theo khí thế hừng hực tiến đến gần nắm lấy cổ áo Đỗ Long.
- Nói mau, chủ tịch của tôi đang ở đâu ?

Hốt hoảng nhìn Tống Thiên
- Thư ký Tống nói gì thế ? Chẳng..

phải Lục Tổng đã ra về rồi sao ?
- TÔI CHO ÔNG CƠ HỘI CUỐI
Chẳng có thời gian đôi co cùng ông ta...!rút trong túi ra một khẩu súng ngắn, áp sát đầu ông ta...!Tống Thiên gằn giọng tra hỏi
- Cậu dám ?
ĐÙNG
Trước câu nói thách thức của Đỗ Long..

Tống Thiên liền chĩa súng về phía chậu hoa lớn trước mặt nổ súng...!Tiếng súng làm tất cả mọi người ở đó run sợ, bỏ chạy tán loạn.
- Được...!được...!để tôi nói
Sợ hãi Đỗ Long hai chân run rẩy dẫn đường cho Tống Thiên đi tìm Lục Quân.
Đạp cửa xông vào, cảnh tượng trước mặt làm Tống Thiên hốt hoảng...!đồ đạc bị ném lung tung trên sàn, phía xa xa bên giường Tư Ngọc đang khóc lóc...!khóe miệng bị nhuốm đỏ, cổ hằn vết tím.
Thấy con gái bị hành hạ như vậy Đỗ Long đau lòng chạy đến ôm Tư Ngọc vào lòng.
- Chủ tịch ?
Vội chạy vào phòng tắm tìm Lục Quân...!khi này anh đang ngồi nhúng mặt vào bồn tắm..

hơi thở gấp gáp cố chịu đựng.

- Mau...!mau đưa tôi về...!MAU...
Nhìn thấy Tống Thiên, gằn giọng nhìn anh bằng ánh mắt sắt thép...!Lục Quân vội vã ra lệnh.
Gấp gáp dìu anh rời khỏi biệt thự Đỗ gia...!Tống Thiên lên ga hết cỡ cố trở về biệt thự nhanh nhất có thể..

tác dụng của thuốc ngày càng mạnh khiến mồ hôi ướt dẫm, cơ thể Lục Quân nóng điên cuồng...!cổ họng khô rát

Đây có thể là lần đầu tiên Tống Thiên chứng kiến anh rơi vào tình trạng như thế..

dù cho có bị như hôm nay Lục Quân cũng sẽ mau chóng tìm người đến giải tỏa, thế mà hôm nay lại muốn mau chóng trở về.
Mất khoảng 25 phút xe mới về đến biệt thự...
Đang ngồi xem tivi chờ Lục Quân về, khi nghe tiếng xe Yên Hoa vội vã chạy ra chào đón anh...!nhưng nhận lại là bộ dạng xộc xệch gây chú ý của anh.

Tống Thiên dìu anh trở về phòng...!bàn giao lại cho cô rồi nhanh chóng tháo chạy.
- Đành nhờ cô giúp đỡ rồi !
- Nhờ tôi...!?
Sau khi tiễn Tống Thiên rời đi...!Yên Hoa nhanh chóng chạy lên phòng xem tình hình của Lục Quân.
Anh đang trầm mình vào bồn tắm...!với khí hậu mùa này, nước thật sự rất lạnh...!nếu ngâm lâu sớm muộn gì thì cũng sẽ bị cảm mất.
- Đừng quan tâm đến...!anh...!mau trở về phòng ngủ đi...
Nhìn thấy bóng dáng cô lấp ló ngoài cửa, Lục Quân cố nén cơn d*c v*ng đang dâng trào trong người...!gắng gượng khuyên Yên Hoa mau chóng về phòng...! anh chỉ lo bản thân sẽ không thể kìm nén được sẽ làm cô sợ.
Tay anh đang bấu chặt vào thành bồn tắm, răng cắn lấy môi dưới đến mức rỉ máu để giữ bình tĩnh.
- ...!Anh đừng cắn nữa...!chảy máu rồi này
Biết Lục Quân đang lo lắng cho mình, nhưng không thể trơ mắt nhìn anh khổ sở như thế...!Yên Hoa chạy đến bên sờ lấy mặt anh.
-Mặc kệ anh...!đừng ở đây..

Da thịt người đàn ông bây giờ đang lạnh buốt...!nhưng bên trong cơ thể anh đang nóng..

nóng đến khó tả..

nóng đến điên cuồng.
Gắng gượng đẩy tay Yên Hoa ra, anh cố nhẹ nhàng bảo cô rời đi.
Nhìn biểu cảm hống khổ của Lục Quân...!trái tim Yên Hoa như đang bị ngàn mũi tên đâm vào...!nước mắt cô tuôn rơi.
- Nếu thật sự không thể chịu đựng được nữa...!thì đừng cố nữa anh
Hôn nhẹ lên môi người đàn ông như một lời đồng ý cho anh đi qua giới hạn...!một lần nữa.

Nhận được tín hiệu từ cô gái nhỏ...!Lục Quân không còn nhẫn nhịn được nữa...! anh áp sát mặt mình vào mặt cô, điên cuồng chiếm lấy bờ môi hồng.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 35: 35: Đêm Nóng Bỏng


Tác dụng của thuốc làm hao mòn tâm trí Lục Quân....!tham lam mà quanh co, đùa giỡn bên trong khoang miệng của cô gái nhỏ.
Cơ thể mềm mại đã giúp anh xua đuổi đi sự nóng bức trong người...!ngửi lấy mùi hương quen thuộc trên tóc cô, mùi hương làm kh0ái cảm trong anh dâng cao.
Rũ bỏ bộ quần áo ướt dẫm nước...!toàn bộ cơ thể anh hiện lên trước mắt làm Yên Hoa đỏ mặt , lấy tay che giấu đi vẻ ngại ngùng.
Vẻ đẹp quá mức quyến rũ của người con gái nhỏ làm d*c vọng trong Lục Quân càng thêm sôi sục.
Cởi bỏ những chướng ngại vật trên người cô...!vùng đồi núi chập chùng dần lộ ra....!tham lam một bên anh xoa nặn, một bên điên cuồng m*t lấy...
- ...!ưm...!Quân..
Tiếng r3n rỉ phát ra từ chiếc miệng nhỏ làm Lục Quân càng thêm kh0ái cảm...
Chẳng thể chờ đợi lâu...!anh từ từ tiến vào khai phá vùng đất bí hiểm nơi cô, bên trong đã ướt dẫm từ bao giờ...!thật rất khích, như muốn nuốt chửng ngón tay anh..

biết cô đang căng thẳng, anh lại bắt đầu dụ dỗ.
- Ngoan...!thả lỏng đi nào
Thì thầm dỗ ngọt bên tai...!làm cô cứ thế mà tin theo
Sự áp đảo của thuốc làm Lục Quân không thể nhẫn nại, kiên nhẫn chiều chuộng cô gái nhỏ...!đưa gậy t*** th úc mạnh vào trong...!cơn đau như muốn xé toạc cơ thể Yên Hoa..
- ..

Quân..

đau..

đau lắm...
Miệng nhỏ thút thít, nức nở càng thêm mê hoặc người đàn ông...!th@n dưới vì đau nên cô đã vội nhướn người lên...!tạo điều kiện cho Lục Quân vào sâu bên trong.
Ra vào liên tục nơi tư mật...!tốc độ ngày càng nhanh làm đầu óc Yên Hoa trở nên mù mịt..

cơn đau kèm theo sự k1ch thích nhanh chóng chiếm lấy tâm trí cô.
Hai thân thể cứ thế triền miên, quấn lấy nhau trên giường...!làm ánh trăng bên ngoài nhìn vào mà e thẹn...
Tuy cô gái nhỏ đã cạn sức nhưng d*c vọng trong người đàn ông cứ dâng trào...!tham lam mà chuyển đổi mọi tư thế...!những vết đỏ chằng chịt trên khắp người cô.
Thời gian dần trôi đi, nhìn lên đồng hồ đã 2 giờ sáng...!Lục Quân mới thỏa mãn buông tha cho người con gái đã mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn...!anh cũng vì bị tác dụng của thuốc hành hạ mà mệt mỏi...!ôm Yên Hoa vào lòng rồi đi vào giấc ngủ.
.....
- Mau xử lý đi.

Cho họ biết tôi là ai mà lại muốn giở trò
Tiếng nói làm Yên Hoa thức giấc
- Dậy rồi à ?
Thấy cô đã dậy...!Lục Quân vội cúp máy, chạy đến bên cô gái nhỏ.
Thân dưới của cô bây giờ đang rất đau, đau đến mức chẳng thể bước chân xuống giường.

Nhìn biểu cảm nhăn nhó trên gương mặt xinh đẹp kia đang liếc nhìn anh...!anh cũng chỉ mỉm cười nhìn lại cô.
- Còn cười được nữa...!anh chẳng biết điều gì cả !
Ném gối về phía Lục Quân, cô lên tiếng trách móc.

- Do em tạo điều kiện cho anh mà ? Ngoan...!để anh bế em đi tắm
- Không muốn...!em tự đi được..

a...
Vừa chỉ mới mạnh miệng , thế mà khi vừa đặt chân xuống giường...!cơn đau nhức đã khiến Yên Hoa phải la lên.
- Té bây giờ !
Vội vàng đến bên đỡ lấy cô...!lớp chăn vì thế mà bị tuột xuống làm lộ vùng đồi núi đang được che giấu.
Ngại ngùng Yên Hoa nhanh chóng che lại, xua đuổi Lục Quân ra ngoài.
- Ngại làm gì ? Chổ nào trên cơ thể em anh chẳng thấy rồi !
- Anh đúng là...!mau đi ra ngoài đi
Khóa chặt cửa không để cho anh có cơ hội đột nhập...!chầm chậm bước đi vào phòng tắm.

Nhìn vào trong gương những dấu đỏ chi chít khắp cả người chứng minh cho đêm nồng cháy tối qua...!Yên Hoa chỉ biết thở dài.
Vốn dự định hôm nay sẽ về nhà...!nhưng với tình trạng này thì làm sao cô có thể quay về được đây ?
Tỉ mỉ dùng kem nền che đi những vết đỏ lộ trên cổ, phải mất cả buổi Yên Hoa mới cảm thấy hài lòng mà bước ra ngoài.
- Mau đến đây dùng bữa đi
Thấy bóng dáng cô từ trên lầu, Lục Quân đã nở nụ cười vui vẻ đi đến nắm tay cô ngồi vào bàn ăn...!hành động ấm áp của anh khiến người làm trong được một phen bất ngờ.
- Sao hôm nay anh không đến công ty à ?

- Không...!hôm nay anh dành cả ngày cho em
Đêm qua chưa hành hạ cô đủ sao...!thế mà bây giờ lại muốn dành thời gian ở bên cô, không biết nói gì Yên Hoa chỉ biết gượng cười rồi dùng bữa trưa.
Sự ân cần chu đáo của Lục Quân dành cho cô làm Như Ninh đứng dọn dẹp gần đó càng thêm ganh tị.
- Anh làm gì mà cứ đi theo sau em thế ? Người ta nhìn kìa !
Dùng bữa xong Yên Hoa định đi ra vườn dạo một chút...!ngặt nỗi Lục Quân cứ bám theo cô không rời, làm người làm càng thêm chú ý.
- Mặc họ
- Tiếng gì ngoài kia thế ?
Nghe tiếng máy cưa đang hoạt động phía sau vườn...!tò mò cô ngước nhìn anh hỏi
- Sao anh lại...!đốn hết xương rồng ?
Tiến lại gần, khung cảnh trước mặt làm cô ngạc nhiên, những cây xương rồng đang được cưa bỏ...!đây toàn là những giống cây đắt tiền, thế mà anh lại cho người đốn không thương tiếc.
- Chẳng phải nó khiến em bị thương sao ? Anh chỉ đang phạt nó thôi !
- Anh đúng thật là...
Hình phạt mà Lục Quân đang nói chẳng phải là đang tướt đi sự sống của bọn chúng sao ? Không còn lời nào dành cho anh...!Yên Hoa bất lực trở vào trong.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 36: 36: Cố Tình


Lúc trưa còn nói sẽ dành cả ngày hôm nay cho cô, nào ngờ nhận được một cuộc điện thoại Lục Quân đã lái xe đi.
Đang ngồi trong phòng đọc sách thì đột nhiên cửa được mở...!bước vào là Như Ninh với gương mặt không mấy dễ chịu.

Trên tay cô ta là dụng cụ quét dọn.
- Sao cô vào mà không gõ cửa trước ?
Chẳng để tâm mấy đến cô ta...!Yên Hoa tiếp tục đọc sách, hời hợt tra hỏi
- Tại sao tôi phải gõ cửa ? Tưởng mình là chủ ở đây chắc .
Câu nói đầy chua ngoa thốt ra từ chiếc miệng nhỏ trên gương mặt xinh đẹp kia khiến Yên Hoa chỉ biết lắc đầu tiếc nuối cho nhan sắc ấy.
Mượn việc dọn dẹp Như Ninh liên tục đụng chạm, xô đẩy Yên Hoa....!hành động này khiến cô có chút không vui nhìn cô ta.
- Đúng là đồ ăn bám mà còn mặt dày ở lại đây đeo bám cậu chủ
Tay thì đang gắp chăn nhưng miệng cô ta thì liên tục lẩm bẩm mắng chửi Yên Hoa...!đã thế còn cố tình nói to để cô có thể nghe được.
Những câu nói không mấy hay thốt ra từ miệng Như Ninh làm cô chỉ biết cười nhẹ lặng nhìn về phía cô ta.
Từ từ tiến lại gần Như Ninh...
- Làm...!làm gì thế ?
- Tôi chỉ muốn nghe rõ hơn những gì mà cô nói thôi ?
Sờ lấy mái tóc đen mượt của Như Ninh...!Yên Hoa tạch lưỡi tiếc nuối.
- Tóc đẹp thật đấy...!nếu nó được gắn trên đầu tôi không biết sẽ trông như thế nào nhỉ ?

Nở nụ cười tà mị, ghé sát vào tai cô gái nhỏ đang lo sợ...!cô nhỏ giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Câu nói làm Như Ninh trợn tròn mắt nhìn Yên Hoa...!đờ người một vài giây để có thể hiểu được nghĩa câu nói ấy.
- Hứ...!cô dám làm gì tôi hả ?
Đẩy mạnh Yên Hoa ra xa...!Như Ninh lên giọng thách thức, ánh mắt như muốn nuốt chửng lấy cô.

Lực đẩy rất lớn làm Yên Hoa không đứng vững mà ngã về phía sau, trán va đập vào cạnh bàn...!tuy không chảy máu nhưng lại bầm tím và sưng đỏ lên.

Bình tĩnh đứng lên, sờ nhẹ vào vết sưng trên trán...!
- Này ? Cô không được làm bậy nha ! ...!BỎ RA..

Bóp chặt cổ Như Ninh đè xuống giường...!Yên Hoa như một người hoàn toàn khác, không còn dáng vẻ dịu dàng, yêu kiều như mọi khi khiến cho Như Ninh lo sợ, vừa hét vừa giãy giụa.

- Đừng nghĩ tôi có thể dễ bị bắt nạt...!Yên Hoa tôi không hiền như cô nghĩ đâu..

- Cô Lạc mau bỏ tay ra đi ! Có chuyện gì từ từ nói ?
Từ dưới lầu nghe được tiếng la hét của Như Ninh làm bác Trình cùng vài người làm tò mò chạy lên xem...!vừa đến trước cửa phòng, cảnh tượng Yên Hoa đang giữ chặt cổ Như Ninh khiến mọi người kinh ngạc, lao vào can ngăn.

Thấy mọi người...!Yên Hoa mới buông tay.

- ...!huhu...!em chỉ là lỡ đụng vào chị thôi mà..

em cũng đã xin lỗi..

sao chị lại làm thế với em..

Giả vờ khóc lóc thảm thương trước mặt mọi người, với tài năng đóng kịch của Như Ninh đã nhanh chóng lấy được lòng tin của mọi người...!biến bản thân thành kẻ bị hại.

Chẳng thèm để tâm đến cô ta, Yên Hoa lạnh lùng đi ra khỏi phòng..

mặc kệ những lời xì xào sau lưng.

..
Tại một căn phòng rộng lớn, ánh sáng nhấp nháy theo tiếng nhạc sập sình Lục Quân đang ngồi thảnh thơi thưởng thức rượu, gần đó là Tô Bắc đang vui vẻ cười đùa với hai mỹ nữ ăn mặc quyến rũ.
- Nè cậu dạo này ăn chay à ? Không biết tận hưởng gì hết !
- Tôi về đây
Chán ngấy cảnh tượng trước mắt, Lục Quân đứng lên bỏ đi.

- Này...!đừng gấp mà
Đuổi hết mọi người ra khỏi phòng, Tô Bắc nghiêm túc vào việc chính.

Sau vài tháng ra nước ngoài giải quyết một số công việc riêng...!khi vừa về nước anh đã gấp rút chạy đến tìm Lục Quân.

- Sao rồi ?
- Sao trăng gì nữa ? Tôi dọn ra ngoài rồi !
Do bất đồng quan điểm, không chấp nhận những việc sai trái của Tô Nhất - bố của Tô Bắc - anh đã quyết định từ mặt ông ta , dọn ra ngoài sống.

- Mới đi vài tháng mà cậu thay đổi nhiều quá...!không còn hứng thú với người đẹp nữa rồi...!Tính lập gia thất hay gì ?
Nói mấy lời trêu chọc Lục Quân khiến tâm trạng Tô Bắc tốt hơn hẳn.

Ngồi uống với nhau vài ly...!không còn chuyện gì để nói Lục Quân bỏ lại Tô Bắc lái xe trở về biệt thự.

Vừa mới bước vào cửa chính đã nghe được lời bàn tán xôn xao, kèm theo là sự khóc lóc...!làm Lục Quân nhăn mày, gắt giọng.

- LÀM GÌ THẾ HẢ ?
Nghe thấy tiếng của anh, người làm bắt đầu giải tán, lo sợ trở về làm việc của mình, chỉ còn mình Như Ninh ngồi khóc...!mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông.

- ...!cậu chủ là em...!do em không cẩn thận làm ngã chị Yên Hoa...!
- Ngã ?...!cô ấy đâu ?
Chẳng thèm để tâm đến Như Ninh...!nghe tin cô bị ngã, anh chạy vội đi tìm bỏ mặc một người đang yếu đuối ngồi trên ghế chờ được dỗ dành.

Vừa chạy lên lầu 3, Lục Quân đã nhìn thấy bóng dáng của bác quản gia đang thập thòi trước cửa phòng anh.

- Bác đang làm gì thế ?
- Ôi may quá...!cậu đã về ! Chuyện là......!
Kể lại đầu đuôi mọi việc đã chứng kiến một cách tường tận...!bác Trình nhét vào tay anh lọ thuốc rồi xin phép đi làm việc tiếp.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 37: 37: Lời Mắng Chửi


Mở cửa bước vào phòng, nhìn thấy dáng vẻ Yên Hoa đang chăm chú nhìn vết thương trên trán qua khiến anh lo lắng chạy đến bên.
-Ay da...!đau...
Chỉ vừa chạm nhẹ vào chỗ sưng cô đã la lên.
-Ngồi im đi để anh làm
Dáng vẻ cưng chiều, cùng điệu bộ ân cần chăm sóc, thoa thuốc cho cô gái nhỏ làm người khác nhìn vào không thể không ganh tị.
-Sao anh không hỏi lý do em bị như thế ?
Thắc mắc trước thái độ điềm tĩnh đến lạ thường của Lục Quân không giống như mọi lần cô bị thương anh đều sẽ sốt sắng hỏi nguyên nhân.
-Anh rất muốn thấy dáng vẻ tức giận lúc nãy của em ?
-Hả?...!Thì ra anh đã nghe bác Trình nói lại rồi à?
Vẻ mặt hơi thất vọng thể hiện lên trên khuôn mặt Yên Hoa...!cứ ngỡ sẽ có cơ hội làm nũng trước anh nào ngờ đâu...
Cúi người hôn nhẹ vào môi cô...!yêu chiều mà ôm chặt bảo bối nhỏ vào lòng.

-Để anh gọi người đến xem vết thương cho em nha?
-Không...em có bị sao đâu? Chỉ là u một chút xíu thôi..
Lục Quân chỉ vừa nói có một câu...cô đã nằng nặc từ chối, không muốn được khám.
Sau một lúc dụ dỗ Yên Hoa mới chịu nhượng bộ mà nghe theo lời anh..

để cho bác sĩ đến xem vết thương.
Bên dưới lầu người làm vẫn cứ đang xì xào, bàn tán về cô...!liên tục xoa dịu, an ủi Như Ninh đang giả vờ tủi thân ngồi thẩn thờ như đang bị cô dọa sợ.
- Cứ nghĩ cô ta hiền lành...!ai mà ngờ
- Tiểu Ninh à đừng sợ , sớm muộn gì thì cậu chủ cũng sẽ chán cô ta thôi..
- Để tôi xem cô ta hóng hách được bao lâu
Những lời mắng chửi khiến cô đứng trên tầng 2 đều đã nghe được hết, nắm chặt lấy tay Yên Hoa cùng nhau bước xuống...!Lục Quân không nói gì chỉ nở nụ cười nham hiểm trên môi.
Thấy bóng dáng của anh...!mọi người lo sợ, co chân chạy đi ai làm việc nấy.
Nhìn hành động cưng chiều mà anh dành cô làm Như Ninh càng thêm ghen ghét, đố kỵ.
Chỉ vừa mới ngồi xuống sofa thì từ ngoài đã nghe giọng Tô Bắc vang to...!nhưng người thì vẫn chưa thấy đi vào.

- Này Lục Quân...!cậu nhớ tôi lắm hay sao? Mà vừa khi nãy đã gặp nhau, giờ đã gọi tôi gấp đến gặp cậu..à...
Miệng cứ liên tục nói không ngừng, đến khi thấy Yên Hoa đang ngồi cạnh cậu bạn...!mới làm Tô Bắc sửng người, ngừng nói mà tập trung nhìn cô.
- Thì ra là thế...
-Chào anh..

tôi là..
- Không cần giới thiệu đâu tôi biết cô mà
Đang định giới thiệu bản thân với Tô Bắc..

nhưng cô đã bị anh ngắt lời.

Sau lần gặp trước cũng ở tại đây cô đã để lại trong tâm trí anh một ấn tượng sâu sắc...!nên Tô Bắc đã đích thân đi tìm hiểu, dò xét về cô.
Chẳng thèm quan tâm đến Tô Bắc...!Lục Quân gấp gáp bảo anh xem vết thương trên trán Yên Hoa đã bớt đỏ nhiều sau khi được anh bôi thuốc.
- Không có gì đáng lo hết cả...!chỉ là vết thương ngoài da, bôi thuốc vài hôm là khỏi thôi
Một lúc quan sát chỗ u trên trán của cô...!Tô Bắc từ tốn đưa ra lời chuẩn đoán.
Cứ nghĩ Lục Quân sẽ tốt bụng, nhân ái mời anh ở lại dùng bữa chiều, nào ngờ anh lại trực tiếp buông lời cay đắng đuổi Tô Bắc ra về sau khi hết giá trị lợi dụng.
- Cậu thì được lắm dám vì mỹ nữ mà đuổi tôi về...!Yên Hoa à em thấy chưa, cậu ta chẳng phải đồ tốt lành gì đâu
Trách mắng anh xong..

Tô Bắc lại xoay qua nói chuyện, kể khổ cùng cô...!dù chỉ gặp mặt nhau lần 2.

Nhưng Tô Bắc chẳng kiên dè mà sát lại gần nắm tay Yên Hoa mà nói...!làm cho ai đó đầu đang bốc khói, đẩy mạnh Tô Bắc ra xa cô.
Thái độ phủ phàng của Lục Quân khiến cho Tô Bắc sững sờ...!bởi từ trước đến giờ anh đâu có vì bất kì người con gái nào mà cư xử với mình như thế.
- Cậu thì hay rồi vì người con gái này mà cậu nỡ đẩy tôi...!được lắm
- Tôi hơi mệt muốn được nghỉ ngơi.

Bác Trình tiễn khách
Vừa nói dứt câu anh đã dắt tay Yên Hoa lên phòng...!để lại Tô Bắc ngơ ngác nhìn theo.
- Khách ? Cậu được lắm...!hãy đợi đấy
Bực tức xách túi lên rời khỏi biệt thự, miệng Tô Bắc liên tục lẩm bẩm , nói những câu mắng chửi Lục Quân.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 38: 38: Trả Giá


Sáng sớm ngày hôm sau, do bận công việc nên Lục Quân đã nhờ Tống Thiên đưa cô về nhà còn anh ở lại tập đoàn xử lý công việc.
Đột nhiên trên tivi xuất hiện bản tin về việc cổ phần tập đoàn Đỗ thị đang tụt dốc đáng kể, Đỗ Long vì chịu đã kích quá lớn nên đã lên cơn đột quỵ phải nhập viện.
Nụ cười tà ác hiện lên trên gương mặt người đàn ông...!đây là việc mà họ phải trả giá khi muốn giở trò với anh.
Về phần Đỗ Tư Ngọc, đêm đó vì bị anh tác động vật lý mạnh lên cơ thể nên thần trí trở nên điên loạn...!sự ám ảnh cùng việc làm sai trái của cô ta đã khiến cô ta lúc thì tỉnh lúc thì bấn loạn tâm trí cứ thích hành hạ bản thân.
......................
Tại biệt thự mọi người đang xôn xao , bàn tán vì bác Trình đang phân phát tiền lương cho họ.
- Bắt đầu từ ngày mai mọi người không cần đến đây làm nữa
Sau khi phát tiền lương xong...!ông dõng dạc nói với bọn họ.
Nghe ông nói thế, mọi người vừa ngạc nhiên, vừa phẫn nộ nhìn ông liên tục đòi một lý do khiến bọn họ bị đuổi việc.
Tuy Lục Quân là người có tính cách quái dị, lạnh lùng, tàn độc đến mức đáng sợ nhưng được làm việc ở đây quả là một điều mơ ước.

Bởi tiền lương ở đây cao gấp 2 lần công việc bên ngoài, còn được cung cấp chỗ ăn ngủ, việc làm thì cũng chẳng có gì nặng nề.
Nên khi nghe nói việc bị đuổi bọn họ rất tiếc nuối...!liên tục chống đối tìm mọi cách để có thể ở lại làm việc.
- Tại sao chúng tôi lại bị đuổi ?
- Cho chúng tôi một lý do đi ?
- Tại sao ?
Nhìn mọi người, quản gia Trình chỉ thở dài một cái rồi nói :
- Ngay từ đầu tôi đã bảo các người chỉ nên làm đúng bổn phận của mình...! đừng nhiều chuyện nhưng các người lại đi quá xa.

Cậu chủ lần này rất nhân từ nên chỉ đuổi các người....!bằng không giờ thì...
Nói rồi bác Trình nhìn Như Ninh đang đứng một góc, ông tiến đến gần ra hiệu cho cô đi theo ông.
Như Ninh cũng chẳng biết chuyện gì...!chỉ bình tĩnh đi theo sau ông ra ngoài sân vườn.
- Có chuyện gì thế ông Trình ?
- Cậu chủ bảo tôi nói với cô đợi ngồi trong biệt thự đợi cậu về...!cậu có chuyện cần nói
Lời nói của bác Trình khiến Như Ninh cười tít mắt, vui vẻ, rộn ràng trong lòng.

Quản gia Trình không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ thở dài rồi vào trong chuẩn bị về biệt thự nhỏ nghỉ ngơi.
Nghĩ thầm trong đầu rằng bản thân đã thu hút được Lục Quân....!Như Ninh vui vẻ tung tăng đi vào trong đợi chờ anh về.
Muốn tạo sự lãng mạn cho buổi tối nay, Như Ninh cẩn thận chuẩn bị một bàn tiệc rượu đầy lãng mạn, còn đích thân đi mua hoa hồng đỏ để rải khắp nơi.

Đến khoảng 9 giờ tối, nghe tiếng xe Lục Quân về...!cô ta vui vẻ, hồi hộp đứng trước cửa đợi anh vào.

- Cậu...!anh về rồi à !
Chạy đến khoác tay anh, cố tình áp sát cơ thể mình vào người anh...!trên người Như Ninh giờ đây chỉ khoác trên mình bộ váy vô cùng gợi cảm, được cắt xẻ táo bạo, cô ta còn cố ý không mặc " áo trong " để có thể dễ dàng cùng anh " làm việc ".

- Ừ
Lạnh lùng đáp lại Lục Quân chẳng đẩy cô ta ra mà còn để cho cô ta khoác tay cùng đi vào.

Cứ ngỡ bản thân đã trèo lên được vị trí cao...!Như Ninh cười đắc ý trong lòng.

- Đều do em chuẩn bị đó...!anh thấy thế nào ?
Chẳng ngại ngùng, thấy anh ngồi trên sofa cô liền tiến đến ngồi lên đùi anh...!v**t v* khuôn mặt điển trai trước mặt.

- Em biết anh thế nào cũng sẽ bị em mê hoặc mà...!đêm nay..

em nguyện trao hết tất cả cho anh.

Táo bạo đè Lục Quân xuống ghế...!Như Ninh điên cuồng muốn chiếm lấy cơ thể người đàn ông.

- Thế à...!vậy thì uống hết ly rượu này đi...!rồi tôi sẽ chiều theo ý cô
Đẩy mạnh cô ta ra, anh từ tốn chỉnh lại trang phục...!đưa ly rượu trên bàn cho cô ta, chẳng ngần ngại cô đã uống cạn hết ly rượu.

Khóe miệng cong lên nhìn Như Ninh từ từ uống hết ly rượu, Lục Quân bổng cười to làm cô gái ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

- Anh sao vậy ? ...!
Không trả lời, Lục Quân chầm chậm uống hết ly rượu, rồi lấy điện thoại trong túi gọi điện cho ai đó.

Một lúc sau, chiếc xe 7 chỗ đi vào biệt thự, tiến vào trong là 4 người đàn ông lực lưỡng...!Như Ninh cảm thấy có điều chẳng lành, bắt đầu lo sợ.

- Đây là...!nóng...!nóng quá...rượu..

anh đã để gì vào rượu..

Cơ thể đột nhiên nóng rực lên, nơi nhạy cảm bắt đầu ngứa ngáy..

Như Ninh run rẩy chạy đến bên Lục Quân.

Khi nãy trong lúc cô không để ý anh đã bỏ vào ly rượu một thứ thuốc được gọi là " xuân dược ".

Hất mạnh cô ta xuống nền...!ánh mắt sắc bén của người đàn ông liếc nhìn.

- Em...!đã..

làm gì ? ...!sao anh lại làm...!thế với em...!
- Những điều mà cô làm tôi điều biết hết cả.

Chỉ qua là Yên Hoa vẫn còn ở đây nên tôi không muốn làm lớn chuyện...!nhưng cô không tự biết lượng sức mình..

giờ thì trò chơi bắt đầu.

Như Ninh run rẩy, cơ thể nóng rực cố chịu đựng , chống trả chạy ra khỏi đây nhưng đã bị giữ lại bởi tên đàn ông cao to.

- Thưởng cho tụi bây đó
Tròn mắt trước câu nói của Lục Quân...!cô gái khóc lóc, cố gượng sức bò đến ôm lấy chân người đàn ông mà cầu xin.

- Đừng...!anh..

em không..

muốn...!tha cho em...!đi...!
Đá mạnh vào người cô ta...!Lục Quân lạnh lùng ngồi nhâm nhi rượu, bỏ mặt Như Ninh đang được một đám đàn ông đưa lên xe..

rời khỏi biệt thự.
 
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
Chương 39: 39: Giấc Mơ Kì Lạ


" Đừng...!đừng...!đừngggg "
Giật mình tỉnh giấc , mồ hôi ướt đẫm trên trán Yên Hoa...!thở phào nhẹ nhõm vì tất cả chỉ là giấc mơ.
Cơn ác mộng làm cô lo sợ, trong cơn mơ cô đã thấy Như Ninh với gương mặt đầy uất hận, quần áo chẳng mấy lành lặn tiến đến gần bóp chặt lấy cổ cô.
Căn phòng quen thuộc khiến Yên Hoa thấy nhẹ cả người...!ánh nắng lấp ló bên ngoài cửa sổ nhen nhóm chiếu lên gương mặt xinh đẹp của người con gái đang thẩn thờ ngồi trên giường.
Bước từng bước chân lười biếng ra khỏi giường, tiếp tục công việc thường ngày sau những ngày rảnh rỗi.
- Này ? Thẩn thờ điều gì thế ?
Nghe tin Yên Hoa đã về Minh Nguyệt gấp gáp chạy đến nhà tìm cô....!Vừa vào nhà đã thấy Yên Hoa đang ngồi suy tư trên sofa, Minh Nguyệt âm thầm bước đến cất giọng khiến cô giật mình.
Giấc mơ kì lạ làm Yên Hoa cứ cảm thấy bồn chồn, lo lắng mà ngẫm nghĩ về nó.
- Giật cả mình...!định hù chết mình hay gì ?
Ôm chầm lấy cô, Minh Nguyệt cười tươi
- Nào dám ! Đi chơi về có mua quà gì cho tớ không ?
- Không...
Nụ cười đã tắt trên môi Minh Nguyệt...!thở dài vì sự vô tâm của người bạn thân.

Cũng chỉ có thể đành cam chịu bởi cô cũng đã quá quen vơi sự phũ phàng này rồi.
Phụ cô bạn dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp...!hai người cùng nhau đi dạo trên bãi cát, đã mấy tuần rồi cả hai chưa có dịp đi dạo với nhau.
Từ phía xa Trần Đình chạy thật nhanh đến trên tay cầm hai ly kem.

- Cho cậu này ăn đi...!trời nóng thế này mà ăn kem là hết sảy luôn
Giả vờ chẳng thấy Yên Hoa, mặc dù trên tay cầm hai ly kem nhưng cậu chỉ đưa cho Minh Nguyệt.

Sự việc lần trước cô bỏ chạy theo Lục Quân mà để mặt cậu ở lại đã khiến cậu giận dỗi đến tận giờ.

- Mình cũng muốn được ăn kem...!không ngờ cậu giận dai đến vậy luôn đó !
- Kệ mình
Dù miệng nói kệ nhưng tay vẫn cầm ly kem đưa cho Yên Hoa, dáng vẻ giận hờn này của Trần Đình đôi lúc ngốc nghếch đến mức dễ thương làm hai người con gái phải phì cười.

Thời gian cứ thế mà trôi qua thật nhanh, mới trò chuyện được đôi ba câu thì cũng đã đến giờ cơm trưa...!mọi người cùng nhau đi về nhà.

Do sự việc bị đám lưu manh chặn đường hôm trước...!mặc dù đã báo với cảnh sát nhưng do bọn chúng mới chuyển đến đây không rõ danh tính với việc không có bằng chứng nên không thể buộc tội được chúng.

Sợ Minh Nguyệt sẽ gặp lại họ nên từ sau sự việc Trần Đình luôn đưa cô về tận nhà mỗi khi đi cùng nhau.

Cứ tưởng đám lưu manh đã rời đi nơi khác nào ngờ đang đi trên đường đưa Minh Nguyệt về lại gặp lại bọn chúng.

Yên Hoa đã nghe cô bạn kể lại mọi chuyện nên cũng không mấy bất ngờ.

Thấy đám người Minh Nguyệt...!chúng nhìn lướt qua ba người rồi nở nụ cười đểu cán.

- Hôm nay lại có một cô em xinh đẹp đi cùng nữa à...!
- Nhìn cũng ngon đấy...!ha..

ha
Cả ba run rẩy, sợ hãi nắm chặt lấy tay nhau..

dù sợ nhưng ánh mắt vẫn rất sắc bén liếc dòm bọn chúng.

- Mấy người muốn gì đây hả?
Lớn giọng quát to , giọng điệu rất hùng hồn nhưng hai chân Yên Hoa bây giờ đang run lên cầm cập, hai tay siết chặt lấy tay hai người bạn.

- Bọn anh chỉ là muốn đi chơi cùng hai em gái đây một tí thôi..

Vừa nói chúng vừa tiến đến gần, bắt đầu đụng tay đụng chân.

- Mau tránh ra...!có..

có tin chúng tôi báo cảnh sát không hả ?
Không để họ có cơ hội chạm vào cơ thể hai người bạn...!Trần Đình mạnh dạng đẩy họ ra, dùng tấm lưng che chắn cho hai người con gái yếu đuối.

Không để những câu nói, hù dọa của Trần Đình vào tai, ngày càng áp sát ba người...!bọn lưu manh nở nụ cười quái gỡ.

Đường đi đều đã bị chúng chặn hai phía, chẳng thể thoát thân.

Quan sát thấy gần đó có vài khúc gỗ Yên Hoa thì thầm bên tai đủ để Minh Nguyệt cùng Trần Đình nghe rõ.

Trong tư thế sẵn sàng, Yên Hoa ra khẩu hiệu cả ba cùng chạy đến cầm lấy khúc gỗ đánh loạn xạ về phía bọn chúng.

Dù sao cũng chẳng còn đường lui thế thì chỉ đành mạo hiểm.

Vừa đánh ba người vừa la hét lớn để cầu cứu mọi người xung quanh...!nhưng do số lượng ít cùng với sức khỏe có giới hạn chẳng mấy chốc đã bị áp đảo.

- Trần Đình...!phía sau..

cẩn thận...!
Một tên trong đám vì không thể kìm nén được cơn tức giận nên đã không khống chế hành động mà đánh một cú mạnh vào lưng Trần Đình khiến cậu ngã quỵ xuống đường..

máu tươi cứ thế chảy ướt đẩm cả áo.

- ..

mày làm gì thế đồ ngu...!
- Có người đến rồi kìa chạy mau..

Người dân gần đó nghe tiếng hét, kêu cứu của họ thì gấp gút chạy ra xem..

mọi người cũng đã bắt giữ được vài tên lưu manh..

và nhanh chóng gọi xe cứu thương đến.

- Đình..

cậu có sao không..

cậu đừng bị gì nghe chưa..

hu..

hu..

tôi không để cậu chết đâu...!
- Minh Nguyệt bình tĩnh lại đi..

đừng khóc nữa
Thấy máu tươi chảy ngày càng nhiều Minh Nguyệt không thể kìm nổi cảm xúc, bắt đầu khóc to.
 
Back
Top Bottom