Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 20


Tịch Mộ Vi lên xe, thở phào nhẹ nhõm: “Đi thôi, cậu không thấy ánh mắt hắn nhìn mình đâu, như thể hắn nhìn thấu mọi thứ vậy…Suýt chút nữa tớ không chịu nổi áp lực mà nói ra hết tất cả.”

Giang Nguyễn Nguyễn cười nói: “Cậu vất vả rồi, chúng ta đi đâu đó ăn nhé? Tớ đãi cậu.”

Tịch Mộ Vi xua tay nói: “Tớ đã gói phần thừa lại rồi. Vào được nhà hàng lớn như vậy khó lắm, phải ăn thật ngon chứ.”

Bốn người trở về biệt thự.

Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai đứa nhỏ vẫn còn đói nên đã chén sạch mọi thứ mà Tịch Mộ Vi gói về.

Ăn tối xong, hai đứa nhỏ lên lầu tắm.

Tịch Mộ Vi nhìn bạn thân đầy ẩn ý: “Tớ có chút không hiểu, tại sao cậu phải trốn tránh Lệ Bạc Thâm? Không phải lúc đó cậu đã đồng ý ly hôn rồi sao? Tại sao bây giờ cậu lại sợ anh ta như vậy? Hơn nữa, tại sao cậu lại đồng ý ly hôn? Cậu cũng không nói chuyện mấy năm trước cho tớ biết, lẽ nào có chuyện gì xảy ra sao?”

Bắt gặp ánh mắt của cô, Giang Nguyễn Nguyễn theo bản năng cụp mắt xuống. Cô do dự một lúc mới bất đắc dĩ kể lại tình huống lúc đó.

“Giang Nguyễn Nguyễn, cậu to gan thật đấy!”

Tịch Mộ Vi không ngờ rằng người bạn thân nhất của mình lại dám hạ thuốc Lệ Bạc Thâm và mang thai hai đứa con của hắn.

Chẳng trách hôm nay mới nghe thấy tên Lệ Bạc Thâm, cô đã quay đầu bỏ chạy!

Giang Nguyễn Nguyễn mím môi dưới, cay đắng nói: “Tớ không muốn hắn biết đến sự tồn tại của Triều Triều và Mộ Mộ. Hơn nữa, khi tớ hạ thuốc hắn, tớ sợ hắn vẫn còn ác cảm. Với thân phận của hắn, chắc chắc hắn sẽ trả thù tớ. Nếu như chỉ có một mình thì có lẽ tớ sẽ không sợ hắn nhưng bây giờ tớ đã có hai đứa nhỏ rồi.”

Nói xong, cô cười tự giễu: “Có lẽ là tớ đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Có lẽ hắn không hề để tâm đ ến chuyện đó. Dù sao thì tớ cũng không phải là người quan trọng.”

“Vậy thì không chắc!”

Tịch Mộ Vi cau mày nói: “Tớ nghĩ có khả năng hắn đã nghe thấy tiếng của cậu. Vừa rồi hắn đi vào còn hỏi cậu đâu. Xem ra hắn tới đây để tính toán với cậu!”

Nghe được lời này, Giang Nguyễn Nguyễn hơi sửng sốt, sau đó trong lòng cảm thấy đau đớn.

Quả nhiên đối với hắn, chỉ còn lại hận ý từ đêm hôm đó…

Thấy bạn thân cụp mắt với vẻ cay đắng, Tịch Mộ Vi an ủi cô: “Cậu đừng lo lắng quá, Hải thành rộng lớn như vậy, công việc của hai người cũng không liên quan đến nhau nên nhất định sẽ không gặp lại nhau đâu.”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, trong lòng cũng ôm vận may như vậy.

“Mẹ ơi!”

Đột nhiên âm thanh của Triều Triều và Mộ Mộ lọt vào tai cô.

Giang Nguyễn Nguyễn và Tịch Mộ Vi ngừng nói chuyện và nhìn lên cầu thang.

Hai đứa nhỏ đã tắm xong, tóc vẫn còn ướt, làn da trắng nõn ẩm ướt, mặc đồ ngủ hình con bò đi xuống cầu thang.

Cô bước đến gần hai đứa nhỏ. Hai đứa trẻ ngẩng đầu lên và hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy ạ?”

Nhìn thấy bộ dáng đáng yêu của hai đứa nhỏ, trong đầu Tịch Mộ Vi không còn nghĩ được gì khác nữa. Cô ngồi xổm xuống ôm từng đứa một: “Sao các con dễ thương thế nhỉ! Các con về nhà với mẹ nuôi nhé? Mẹ nuôi thích hai đứa quá mất thôi!”

Cô xoa mặt Triều Triều và Mộ Mộ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 21


Giang Nguyễn Nguyễn bật cười. Cô nhanh chóng giải cứu hai đứa con của mình khỏi móng vuốt của cô bạn thân rồi lại nghĩ đến chuyện khác.

“Lần này về nhà vội quá nên suýt chút nữa mình quên mất. Công việc sắp tới sẽ rất bận nên không thể đưa Triều Triều và Mộ Mộ đi cùng được. Mình muốn hỏi cậu gần đây có trường mẫu giáo nào không? Còn nữa, chúng ta cũng cần tìm một bảo mẫu.”

Nghe mẹ nói vậy, hai đứa nhỏ cũng không nói gì.

Với chỉ số IQ của hai đứa thì không cần phải đi học mẫu giáo.

Tuy nhiên mẹ thực sự rất bận nên bọn họ chỉ đành phối hợp.

Nghe xong, Tịch Mộ Vi trầm ngâm một lát rồi nói: “Trường mẫu giáo là một nơi tốt.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn bạn thân: “Chúng ta nói chuyện đi.”

“Gần đây có một trường mẫu giáo quý tộc khá tốt và rất nổi tiếng ở Hải thành. Chương trình giảng dạy cũng rất phong phú, có thể học ngôn ngữ của nhiều quốc gia và có rất nhiều giáo viên rất nổi tiếng. Rất nhiều nhà có tiền chật vật đưa con mình vào đây học nên không cần lo lắng chuyện bị bắt nạt đâu.”

Tịch Mộ Vi giới thiệu.

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyên lập tức nói: “Thật sao? Tớ sẽ lên mạng tra thử. Nếu không có vấn đề gì thì tớ sẽ gửi hai đứa nhỏ đến đó.”

Trang viên nhà họ Lệ.

Đêm khuya, Lệ Bạc Thâm lặng lẽ bước vào phòng của Tiểu Tinh Tinh và đắp lại chăn cho cô bé.

Lệ Bạc Thâm nhìn cô bé ngủ say một lúc lâu mới xoay người đi ra ngoài.

Hắn vừa ra khỏi phòng, Lộ Khiêm đã tới báo cáo: “Thiếu gia, tôi đã đến nhà hàng đó kiểm tra nhưng camera giám sát của nhà hàng đã bị hỏng nên không phát hiện được gì cả.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Trùng hợp vậy sao?”

Ngay lúc hắn nghi ngờ thì camera giám sát của nhà hàng lại bị hỏng ư?

Lộ Khiêm có vẻ khó xử, ngập ngừng nói: “Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi ạ. Dù sao thiếu phu nhân…Không, cô Giang đã đi lâu như vậy, chúng ta cũng không có được tin tức gì của cô ấy suốt những năm qua, rất khó có khả năng cô ấy đột nhiên xuất hiện ở trong nước.”

Vừa dứt lời, anh ta đã thấy sắc mặt của thiếu gia tối sầm lại.

Trong lòng Lộ Khiêm hơi căng thẳng, cúi đầu không nói thêm nữa.

“Tôi biết rồi.”

Lệ Bạc Thâm nói xong, xoay người đi về phòng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Giang Nguyễn Nguyễn đưa hai đứa nhỏ đến trường mẫu giáo quý tộc mà Tịch Mộ Vi giới thiệu.

Hiệu suất làm việc của cô rất cao. Sau khi xác nhận với trường mẫu giáo vào tối qua, cô đã hoàn thành tất cả thủ tục liên quan chỉ trong một đêm.

Hôm nay, cô đưa hai đứa nhỏ đến trường làm thủ tục nhập học.

Như Tịch Mộ Vi đã nói, đầu vào của trường mẫu giáo ở Hải Thành này rất cao. Những đứa trẻ được đi học ở đó đều là tiểu thiếu gia hoặc là tiểu thiên kim.

Việc sàng lọc phụ huynh của trường mẫu giáo cũng rất quan trọng.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa đến văn phòng hiệu trưởng đã được hỏi về nghề nghiệp, giá trị tài sản ròng cũng như các tài liệu chứng nhận liên quan.

May mà Tịch Mộ Vi đã nói trước nên Giang Nguyễn Nguyễn đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 22


Mặc dù không phải chủ tịch hay tổng giám đốc nhưng cô vẫn kiếm được rất nhiều tiền trong suốt nhiều năm nhờ khả năng y thuật của mình. Số tiền đó cao hơn nhiều so với giá trị tài sản ròng mà trường yêu cầu.

Sau khi kiểm tra hết tài liệu của cô, thái độ của hiệu trưởng trở nên tôn trọng hơn nhiều: “Cô Giang, tôi sẽ lo liệu thủ tục nhập học cho con của cô. Mời cô ký vào đây.”

Giang Nguyễn Nguyễn ký tên.

Ngay sau đó, hiệu trưởng gọi một giáo viên có vẻ ngoài hiền lành đến nhờ đưa hai bé vào lớp để làm quen với môi trường và các bạn cùng lớp.

Hai đứa nhỏ vẫy tay chào Giang Nguyễn Nguyễn rồi đi theo giáo viên.

Nhìn bóng dáng hai đứa nhỏ biến mất ở góc tường, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy chào tạm biệt hiệu trưởng.

Không giống như các bậc cha mẹ khác, cô rất yên tâm về hai đứa nhỏ.

Từ khi còn bé, hai đứa nhỏ đã được cô đưa đến viện nghiên cứu. Lớn lên giữa chỗ đông người nên hai đứa không hề sợ người lạ chút nào và khả năng thích ứng với môi trường cũng rất nhanh.

Đối với các môn học ở trường mẫu giáo, chúng không hề khó đối với hai thiên tài nhỏ bé.

So với việc lo bị bắt nạt ở trường mẫu giáo, Giang Nguyễn Nguyễn càng lo lắng hai đứa nhóc sẽ bắt nạt những đứa trẻ khác.

Dù sao các nhân tài trong viện nghiên cứu đều bị hai đứa trêu chọc.

Ở bên này, hai cậu bé được giáo viên dẫn đi luôn tò mò nhìn xung quanh dọc đường.

Cho đến khi bước vào lớp, giáo viên thân thiện giới thiệu với các bạn trong lớp: “Các em, hai bạn này là học sinh mới của lớp chúng ta. Các em hãy chào đón hai bạn nhé!”

Những đứa trẻ bên dưới tò mò nhìn hai cậu bé.

Hai cậu bé cũng thoải mái một chút, giới thiệu bản thân với các bạn trong lớp.

Tính cách của hai cậu bé rất vui vẻ và dễ thương. Sau phần giới thiệu, các bạn nhỏ phía dưới đều vỗ tay tán thưởng.

Mộ Mộ nhìn xung quanh, đột nhiên ánh mắt dừng ở một điểm nào đó trong đám người như thể phát hiện ra điều gì đó. Cậu bé không nhịn được khẽ kéo quần áo của anh trai mình và nói thầm: “Anh, anh nhìn xem đó có phải là em gái cùng cha khác mẹ của chúng ta không? Em ấy cũng học lớp này!”

Triều Triều nhìn theo tầm mắt của em trai và thực sự nhìn thấy em gái nhỏ mà bọn họ gặp vào ngày hôm qua.

Cậu bé hơi nhíu mày.

Lúc này, Tiểu Tinh Tinh cũng nhìn thấy bọn họ và vỗ tay cùng với các bạn nhỏ khác trong lớp.

Thấy bọn họ đang nhìn mình, trong đôi mắt to ngấn nước của cô bé có chút hưng phấn.

Cô bé không ngờ lại gặp được hai anh em ở đây.

Dù chỉ gặp nhau một lần nhưng không hiểu vì sao cô bé rất thích bọn họ.

Tuy nhiên ngay khi cô bé nhìn bọn họ, Triều Triều và Mộ Mộ đã thu lại ánh mắt.

“Được rồi, hai em xuống ngồi trước đã. Ở đó còn hai ghế trống, hai em có thể ngồi cùng nhau được không?”

Giáo viên chỉ vào hai ghế trống cạnh Tiểu Tinh Tinh.

Triều Triều và Mộ Mộ giật mình nhưng không nói gì, hai cậu bé ngoan ngoãn gật đầu và ngồi xuống.

Nhìn thấy hai anh em đi tới, ánh mắt của Tiểu Tinh Tinh sáng lên, háo hức nhìn bọn họ.

Thế nhưng mặc dù bọn họ ngồi cạnh cô bé nhưng có vẻ như họ không nhận ra và thậm chí còn không thèm chào hỏi với cô bé.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 23


Thấy vậy, Tiểu Tinh Tinh yên lặng rũ mắt xuống, buồn bã chơi đùa với các ngón tay.

Thật ra hai cậu bé cũng chú ý tới phản ứng của Tiểu Tinh Tinh. Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của cô bé, trong lòng cũng có chút tiếc nuối.

“Ba không muốn chúng ta, ông ấy có con với người khác, lại còn ức h**p mẹ. Cô bé lại là con của một người ba tồi, chúng ta không thể nói chuyện với cô bé được. Nếu làm vậy sẽ rất có lỗi với mẹ!”

Triều Triều nắm chặt nắm đấm nhỏ, không biết là đang thuyết phục bản thân hay đang dặn dò em trai mình.

Nghe được lời của anh trai, Mộ Mộ nghiêm túc gật đầu: “Đúng, chúng ta cứ mặc kệ cô bé đi!”

Kết quả là hai đứa nhóc ngồi thẳng lưng trong lớp, không nhìn sang Tiểu Tinh Tinh nữa.

Tiểu Tinh Tinh bị phớt lờ, không dám nhìn lén hai người nữa.

Sau giờ học, có rất nhiều bạn nhỏ đến chơi cùng với hai cậu bé, khen ngợi vẻ ngoài đẹp trai và tặng đồ chơi cho hai cậu bé.

Mộ Mộ vui vẻ và hoạt bát, rất hay cười và hòa đồng với các bạn trong lớp.

Triều Triều lịch sự, ổn trọng và thân thiện.

Tiểu Tinh Tinh ở một bên nhìn thấy hai cậu bé đang cười, cô bé lấy hết can đảm muốn đi tới chào bọn họ.

Thế nhưng các bạn nhỏ đã vây quanh và thậm chí còn đẩy cô bé ra khỏi chỗ ngồi.

Thậm chí còn có một cô bé có ý xấu đẩy cô bé ra và nói: “Con nhóc câm tránh ra! Tranh gì mà tranh! Đã không nói được thì đừng đến góp vui làm gì!”

Tiểu Tinh Tinh bị đẩy bất ngờ nên cô bé bị mất thăng bằng và ngã về phía sau.

Những người ở phía sau đều né tránh, không một ai đưa tay ra giúp đỡ.

Trong cơn hoảng loạn, Tiểu Tinh Tinh cố nắm lấy chiếc bàn bên cạnh nhưng không được. Cô bé ngã xuống, đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn bị va mạnh vào cạnh bàn.

Đau quá…

Tiểu Tinh Tinh ngã xuống đất, hai mắt đỏ hoe, lông mày hơi nhíu lại.

Các bạn cùng lớp chỉ đứng nhìn, thậm chí còn có một vài cô bé che miệng cười khúc khích đầy vẻ hả hê.

Bình thường, Tiểu Tinh Tinh luôn thu mình lại. Cô bé không nói được nên có rất ít người đến kết bạn với cô bé.

Có điều, cô bé trông giống như một con búp bê. Tuy các bạn nữ không thích cô bé nhưng có rất nhiều bạn nam thích cô bé. Bọn họ đều chăm sóc cô bé rất tốt và coi cô bé như một công chúa nhỏ.

Ngày thường, các bạn nam hay nhảy nhót trở nên lễ phép khi ở trước mặt cô bé nên các bạn nữ khác đương nhiên không thích cô bé.

Đặc biệt là Điềm Điềm, người vừa đẩy Tiểu Tinh Tinh. Lúc nào có cơ hội, cũng đều bắt nạt cô bé.

Khi bị ngã, Tiểu Tinh Tinh cảm thấy vô cùng đau đớn và tủi nhục. Cô bé vô thức xoa xoa bàn tay nhỏ bé của mình, đôi mắt đỏ hoe.

Cô bé sụt sịt, đứng dậy khỏi mặt đất. Sau đó, cô bé lấy ra một cuốn sổ nhỏ trên bàn và bắt đầu viết từng nét một.

Bọn trẻ không hề ngạc nhiên.

Con nhóc câm này không nói được nên thường giao tiếp với bọn họ bằng cách viết vào một cuốn sổ nhỏ.

Thế nhưng vì có rất ít người chơi cùng với cô bé nên cuốn sổ nhỏ này ít khi xuất hiện.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 24


Một lúc sau, Tiểu Tinh Tinh viết xong liền đưa cuốn sổ nhỏ cho Điềm Điềm xem: “Xin lỗi.”

Nhìn thấy chữ trong cuốn sổ, Điềm Điềm hừ lạnh, chống tay lên hông và hỏi: “Cậu dám yêu cầu tôi xin lỗi? Lệ Tinh Tinh, cậu to gan thật đấy, có phải cậu muốn ăn đánh không?”

Nói xong, cô bé bước về phía Tiểu Tinh Tinh và đưa tay ra định đẩy cô bé lần nữa.

Tiểu Tinh Tinh không ngờ Điềm Điềm ra tay lần nữa. Cô bé còn chưa kịp phản ứng, nhất thời đứng ngơ ngác tại chỗ.

Triều Triều và Mộ Mộ cũng chú ý đến tình hình ở đây.

Vừa rồi Điềm Điềm bất ngờ đẩy Tiểu Tinh Tinh nên không có ai để ý. Cho đến khi Tiểu Tinh Tinh bị ngã xuống đất, các bạn nhỏ mới nhìn thấy.

Hiện tại nhìn thấy bạn nữ kia tiếp tục ra tay, hai cậu bé không nhịn được nữa.

“Đủ rồi, sao cậu có thể bắt nạt em ấy như thế?”

Triều Triều đứng chắn trước mặt Tiểu Tinh Tinh với vẻ bình tĩnh.

Nhìn thấy cậu bé đột ngột đứng chắn trước mặt Tiểu Tinh Tinh, Điềm Điềm không khỏi sửng sốt.

Triều Triều nghiêm mặt nói: “Mẹ cậu không dạy cậu sao? Làm sai thì phải xin lỗi, cậu đẩy em ấy thì phải xin lỗi!”

Tuy cậu bé còn nhỏ nhưng gương mặt nghiêm nghị mang theo khí thế bẩm sinh.

Điềm Điềm hoảng sợ và nhìn xung quanh, muốn những bạn nhỏ khác nói gì đó giúp mình.

Chờ mãi không có ai ra mặt, cô bé chỉ có thể áy náy bào chữa: “Tớ, tớ…”

Nói chữ “Tớ” mất nửa ngày cũng chẳng nói được lời nào tiếp.

Nhìn thấy mặt cô bé đỏ bừng, Mộ Mộ bất đắc dĩ bước tới: “Bạn học này, cậu không thể đánh người khác được. Đây là hành vi không tốt! Bạn nhỏ không được phép đánh nhau! Vì thế, cậu cần phải xin lỗi em gái câm đi!”

So với Triều Triều, giọng điệu của Mộ Mộ nhẹ nhàng hơn nhiều nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm khắc.

Điềm Điềm liếc nhìn cậu bé, đôi mắt dần đỏ hoe như thể sắp khóc đến nơi.

Thấy vậy, Mộ Mộ chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng hơn: “Cậu đừng khóc, khóc sẽ không còn xinh nữa đâu, bạn nhỏ hư cũng sẽ không xinh! Bạn nhỏ hư sẽ ra tay đánh người. Cậu có muốn trở thành bạn nhỏ hư không? Cậu hãy xin lỗi em gái câm đi. Em ấy tha lỗi cho cậu thì cậu sẽ trở thành bạn nhỏ ngoan!”

Nghe vậy, Điềm Điềm khụt khịt mũi và cố kìm nước mắt.

Cô bé không muốn trở thành bạn nhỏ không xinh đẹp!

Thế nhưng bạn nhỏ xấu sẽ không xinh đẹp…

Điềm Điềm giãy dụa một hồi, cô bé sụt sịt xin lỗi Tiểu Tinh Tinh: “Tôi xin lỗi, tôi không nên đẩy cậu. Cậu có thể tha thứ cho tôi không?”

Tiểu Tinh Tinh nhìn cô bé một lúc liền gật đầu.

“Vậy là đúng rồi!”

Mộ Mộ cười toe toét: “Chúng ta đều là bạn học, phải hòa hợp với nhau mới được!”

Thấy Tiểu Tinh Tinh nguyện ý tha thứ cho mình, Điềm Điềm miễn cưỡng gật đầu.

Mọi người đều phục trước lời nói của Mộ Mộ. Triều Triều quay đầu lại nhìn Tiểu Tinh Tinh: “Em sao rồi? Lúc nãy em không bị thương chứ?”

Tiểu Tinh Tinh im lặng giấu đi bàn tay bị thương của mình, lắc đầu nhìn Triều Triều.

Không biết Mộ Mộ đi tới từ lúc nào. Thấy cô bé cố tỏ ra mạnh mẽ, trong mắt cậu bé có chút nghi ngờ: “Anh vừa thấy em bị va vào bàn, làm sao có thể không sao được? Để anh xem nào!”

Nói xong, không để cho Tiểu Tinh Tinh kịp phản ứng, cậu bé nắm lấy tay của Tiểu Tinh Tinh.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 25


Tiểu Tinh Tinh hơi run rẩy, muốn rút tay lại.

Tuy nhiên làn da của cô bé trắng nõn và mềm mại nên mảng đỏ trên mu bàn tay của cô bé vô cùng rõ ràng.

Nhìn thấy vết đỏ, Triều Triều xác nhận lại với cô bé lần nữa: “Em thật sự không thấy đau à?”

Tiểu Tinh Tinh nghiêm túc gật đầu nhưng mắt vẫn hơi đỏ.

Nhìn thấy cảnh này, Triều Triều và Mộ Mộ cau mày.

Tay bị đỏ như vậy, làm sao có thể không đau được? Bây giờ trông hơi sưng lên, thậm chí sau đó có thể bị bầm tím!

“Bọn anh đưa em đi gặp giáo viên, để bác sĩ khám xem sao.”

Triều Triều lập tức đưa ra quyết định.

Tiểu Tinh Tinh muốn rút tay lại nhưng Mộ Mộ đã nắm chặt lấy tay cô bé và kéo cô bé đi theo anh trai mình tới tận phòng giáo viên.

Nhìn thấy vết thương trên tay của Tiểu Tinh Tinh, giáo viên hỏi xem chuyện gì xảy ra và nhanh chóng đưa các bạn nhỏ tới phòng y tế của trường.

Vết thương của Tiểu Tinh Tinh không nghiêm trọng nhưng bác sĩ của trường cũng không dám lơ là, xịt thuốc lên vết thương và xoa giúp cô bé một lúc.

Sau khi kết thúc, nhìn thấy hai cậu bé chờ đã lâu, bác sĩ khen ngợi: “Hai cậu nhóc này là học sinh mới đúng không? Sao trước đây chưa từng gặp nhỉ? Trông hai đứa đáng yêu quá, nhất định sau này sẽ hại nước hại dân lắm đây! Hơn nữa…Trông cũng khá giống cô nhóc này, không phải mấy đứa là anh em đấy chứ?”

Nghe thấy lời này, Triều Triều và Mộ Mộ không khỏi nhìn nhau, sau đó ngầm hiểu nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh ở bên cạnh.

Hai cậu nhóc không ngạc nhiên lắm vì dù sao Tiểu Tinh Tinh cũng có cùng ba với bọn họ.

Anh em cùng cha khác mẹ giống nhau cũng không có gì lạ.

Người khác đều nói rằng đường nét trên gương mặt của bọn họ không giống mẹ.

Tiểu Tinh Tinh cũng nhìn về phía hai anh trai nhỏ, cô bé tự hỏi trông giống nhau sao?

Sau khi bác sĩ ở trường chữa trị vết thương cho Tiểu Tinh Tinh, giáo viên đưa ba bạn nhỏ về lớp.

Khi đến lớp học, Tiểu Tinh Tinh đi theo phía sau họ như một cái đuôi nhỏ.

Khi đến chỗ ngồi của mình, cả ba lần lượt ngồi xuống.

Triều Triều và Mộ Mộ tưởng rằng nhiệm vụ của bọn họ sẽ kết thúc ở đây nhưng bọn họ không ngờ rằng trong khoảng thời gian tiếp theo, chỉ cần đến giờ ra chơi, bọn họ đi đâu thì cô bé câm sẽ theo tới đó.

Không thể thoát khỏi cái đuôi này!

Hơn nữa trong giờ học, cô bé câm luôn nhìn lén bọn họ.

Mấy lần như vậy, Triệu Triệu không nhịn được nữa cau mày nhìn cô bé: “Sao em cứ nhìn bọn anh thế?”

Giọng điệu bình thường nhưng không có quá nhiều cảm xúc, thậm có chút lạnh lùng.

Tiểu Tinh Tinh bị cậu bé làm cho giật mình. Trong chốc lát, cô bé rời ánh mắt sang chỗ khác nhưng mấy giây sau lại nhìn sang.

Triều Triều cau mày.

Cậu bé thực sự có ấn tượng tốt với cô em gái nhỏ này, cô bé rất xinh đẹp và đáng yêu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 26


Nếu như đổi một thân phận khác, có lẽ cậu bé với Mộ Mộ sẽ bảo vệ cô bé như một công chúa nhỏ.

Nhưng cô bé câm này lại là con gái của ba!

Nếu như bọn họ đối xử tốt với cô bé thì sẽ cảm thấy có lỗi với mẹ!

Cậu bé muốn hạ quyết tâm không quan tâm nữa nhưng cô bé câm lại nhìn bọn họ với ánh mắt vô cùng đáng thương!

Cậu bé muốn cô bé tránh xa bọn họ ra thì thấy Tiểu Tinh Tinh lại bắt đầu viết vào sổ.

“Em muốn làm bạn với các anh.”

Một lúc sau, Tiểu Tinh Tinh giơ cuốn sổ lên che nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt sáng ngời.

Giang Nguyễn Nguyễn hoàn toàn không biết chuyện đã xảy ra ở nhà trẻ. Sau khi rời khỏi nhà trẻ, cô liền đến sở nghiên cứu mà giáo sư đã thành lập trong nước để nhận chức.

Vừa vào sở nghiên cứu liền nhìn thấy một người đàn ông có khuôn mặt anh tuấn nho nhã, mặc áo sơmi quần tây trang trọng đang đi thẳng về hướng cô.

“Nguyễn Nguyễn, hoan nghênh trở về, sau này lại có thể làm việc cùng cô, tôi rất vui.” Cố Vân Xuyên đứng lại trước mặt cô, lịch sự mà vươn tay.

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu rồi bắt tay với anh ta, rất nhanh liền rút ra.

Trước đó ở nước ngoài, Cố Vân Xuyên cũng từng tiến hành rất nhiều nghiên cứu phát minh với đoàn đội của Lục Thanh Hồng. Trong khoảng thời gian đó, anh luôn đảm nhiệm vị trí trợ thủ cho cô, dù sao cũng tốt nghiệp từ trường tiếng tăm, năng lực của anh được cô và Lục Thanh Hồng nhất trí tán thành.

Thái độ của Giang Nguyễn Nguyễn rất lạnh nhạt, Cố Vân Xuyên cũng không để ý, chỉ cười nói: “Tôi dẫn cô đi đến phòng làm việc.”

Nói xong, anh quay người dẫn đường ở phía trước, trên đường đi còn giới thiệu kết cấu và nhân viên chủ yếu của sở nghiên cứu cho cô.

Đến văn phòng, Cố Vân Xuyên cười nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn: “Đây là tôi đặc biệt cho người bố trí dựa theo sở thích trước kia của cô, bên ngoài là chỗ Lâm Đạt làm việc.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn quanh một vòng, thỏa mãn khẽ gật đầu: “Có lòng, làm phiền anh.”

Cố Vân Xuyên hơi sửng sốt, nụ cười trên mặt rất dịu dàng, giọng nói ôn hòa như ngọc: “Là chuyện nên làm, không cần khách sáo với tôi.”

Lúc nói chuyện, trong tầm mắt anh nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn hiện lên sự yêu thích không cách nào che giấu. Cho dù biết cô là mẹ hai con, nhưng sự ái mộ này vẫn không giảm bớt chút nào.

Dù sao xét từ phương diện nào thì Giang Nguyễn Nguyễn cũng là một người phụ nữ ưu tú, ưu tú đến có thể loại bỏ tất cả khuyết điểm của cô.

Giang Nguyễn Nguyễn không nhìn thấy ánh mắt Cố Vân Xuyên nhìn mình, cô nhìn lướt qua phòng làm việc một vòng rồi nói với Cố Vân Xuyên: “Hôm nay tôi tới là nghĩ tìm hiểu tình hình vận hành thực tế của sở nghiên cứu, làm phiền anh dẫn tôi đi dạo.”

Ý cười trên mặt Cố Vân Xuyên không giảm: “Được.”

Giang Nguyễn Nguyễn lạnh nhạt gật đầu, ra hiệu cho anh dẫn đường ở phía trước.

Cố Vân Xuyên quay lại đi phía trước, nụ cười trên mặt lộ ra chút đắng chát. Anh thích Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng Giang Nguyễn Nguyễn chỉ coi anh là một cấp dưới bình thường. Thật là… Làm anh đau đầu.

Hai người rời khỏi khu làm việc, đi thẳng một mạch đến khu vực trung tâm của sở nghiên cứu.

Đến khi thí nghiệm liền nhìn thấy từng nhân viên mặc áo blouse, đeo khẩu trang đang bận rộn trên từng đài thí nghiệm.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 27


Giang Nguyễn Nguyễn không quấy rầy họ, chỉ bảo Cố Vân Xuyên giới thiệu đơn giản cho cô từng hạng mục và tiến độ nghiên cứu của chúng.

Đến buổi chiều, Giang Nguyễn Nguyễn đã nắm giữ được phần lớn tình huống của sở nghiên cứu, đồng thời, cũng phát hiện một vấn đề cực kỳ trọng yếu.

Vừa rồi trong thời gian họ tham quan khu thí nghiệm, có khu làm việc chưa được đưa vào vận hành. Giang Nguyễn Nguyễn hỏi nhân viên thí nghiệm thì biết dược phẩm họ cần sử dụng đã hết, còn đang chờ sở nghiên cứu cấp xuống. Có tận mấy khu đều là tình huống này.

Bởi vì dược phẩm cung cấp trễ, mấy hạng mục nghiên cứu đều không thể không tạm thời gác lại, thời gian và chi phí hạng mục tiêu tốn cũng tăng lên rất nhiều. Cứ thường xuyên như vậy cũng dẫn đến sở nghiên cứu sinh ra tổn thất không nhỏ.

Sau khi đi ra khỏi khu thí nghiệm, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn luôn cau mày, nghiêm túc nhìn về phía Cố Vân Xuyên: “Bởi vì dược phẩm cung ứng chậm trễ, dẫn đến vấn đề nghiên cứu bị gác lại, là chuyện thế nào, anh không nghĩ cách giải quyết à?”

Nghe câu hỏi của cô, Cố Vân Xuyên thu ý cười lại, nghiêm mặt mà nói: “Vấn đề này đang được nghĩ cách giải quyết.”

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày nhìn anh, chờ câu tiếp theo.

“Gần đây tôi đang bàn bạc với một nhà cung cấp dược liệu, đã bàn việc hợp tác lâu dài với họ, chỉ còn thiếu bước ký hợp đồng. Đã hẹn xong thời gian ký rồi, ngay vào xế chiều ngày mai.

Trước kia sở dĩ luôn không thuận lợi là vì giai đoạn trước sở nghiên cứu đang trong quá trình kiến thiết, rất nhiều việc vặt phức tạp cần được xử lý, nhân viên cũng không quá ổn định, đến khoảng thời gian này mới ổn.

Mặt khác, dược liệu của Hải Thành cơ bản bị thương nhân dược liệu lớn làm lũng đoạn, không cung ứng đủ. Hơn nữa chúng ta lại là người mới, rất nhiều nhà cung ứng ác ý nâng giá. Dẫn đến việc chúng ta tốn không ít thời gian trong việc thăm dò giá cả, vì thế mới luôn kéo dài tới hiện tại.” . truyện ngôn tình

Cố Vân Xuyên nói sơ về tình trạng trước đó một chút.

Nói ra thì rất đơn giản, nhưng anh là nhà nghiên cứu, khoảng thời gian này phải đàm phán với đám cáo già thương nghiệp kia, quả thực là chịu không ít khổ. Anh không nói sâu về những việc này, nhưng Giang Nguyễn Nguyễn cũng có thể đoán ra.

Làm người phụ trách sở nghiên cứu, đương nhiên phải chuẩn bị tất cả những công việc trên dưới của sở, bị khó xử cũng là chuyện thường, hồi cô ở nước ngoài ít nhiều gì cũng từng gặp qua.

Nghe xong Cố Vân Xuyên giải thích, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn cũng dịu lại: “Thời gian này vất vả cho anh.”

Khóe môi Cố Vân Xuyên khẽ nhếch: “Không vất vả, đây là chuyện tôi phải làm.”

“Nhà cung cấp dược liệu lần này là nhà nào?” Giang Nguyễn Nguyễn lại nói đến chuyện công việc: “Nếu được thì ngày mai khi ký hợp đồng tôi đi cùng anh, sau này tôi phải tiếp nhận tất cả công việc liên quan đến sở nghiên cứu, về tình về lý cũng nên đi chào hỏi họ.”

Cố Vân Xuyên không có ý kiến: “Được, ngày mai tôi sẽ gọi cho cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu.

Hai người đi thẳng về văn phòng của Giang Nguyễn Nguyễn, thấy anh còn chưa đi, cô khó hiểu mà hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

Cố Vân Xuyên nhã nhặn cười cười: “Muốn hỏi xem đêm nay cô có rảnh không, hôm nay là ngày đầu tiên cô đến nhận việc, tôi tổ chức một bữa tiệc xem như chào đón cô, đồng thời cũng giới thiệu cô và người trong sở biết nhau.”

Nghe vậy, mày Giang Nguyễn Nguyễn giãn ra: “Cảm ơn, đêm nay tôi bao, về sau mọi người sẽ làm việc với nhau, tôi là người phụ trách cũng nên thể hiện một chút.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 28


Cố Vân Xuyên thấy cô chịu đi cũng không so đo những chi tiết đó, chỉ gật đầu cười: “Được, vậy tan ca gặp.”

Nói xong, anh muốn rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn gọi anh lại: “Đợi lát nữa đưa hồ sơ cần tôi xử lý tới đây, dù sao cũng không có việc gì, vừa vặn xem trước một chút.”

“Được, tôi đi lấy ngay.”

Rất nhanh Cố Vân Xuyên đã cầm hồ sơ tới. Đưa xong, anh lễ phép rời đi, thuận tiện giúp cô khép cửa lại.

Trong văn phòng chỉ còn lại một mình cô, Giang Nguyễn Nguyễn lấy điện thoại ra gọi cho Tịch Mộ Vi: “Vi Vi, ban đêm có rảnh không? Giúp tớ đón Triều Triều Mộ Mộ, đêm có nay tớ có chút việc có lẽ phải về trễ một chút.”

Tịch Mộ Vi cũng không hỏi cô có chuyện gì mà trực tiếp đáp lại một chữ “OK”.

Sắp xếp xong cho hai đứa nhóc, Giang Nguyễn Nguyễn bắt đầu xem hồ sơ. Mãi đến khi Cố Vân Xuyên gõ cửa ở bên ngoài thì cô mới dừng công việc, đã đến lúc tan ca.

“Thời gian trôi qua nhanh quá…” Giang Nguyễn Nguyễn cầm áo khoác, đứng dậy đi ra ngoài.

Cố Vân Xuyên cười cười: “Cô tập trung làm việc quá, không để ý cũng bình thường.”

Hai người vừa đi vừa nói, đi ra từ sở nghiên cứu rời lên xe của Cố Vân Xuyên, chạy về hướng nhà hàng.

Qua mười mấy phút, Cố Vân Xuyên ra hiệu cô nhìn về phía trước: “Chính là chỗ ấy.”

Giang Nguyễn Nguyễn ngước mắt nhìn thoáng qua, chỉ thấy một tòa nhà cổ kính được xây ven bờ sông, từ xa xa đã có thể nhìn thấy trên đó điêu rồng vẽ phượng, trông rất khí thế.

Nhà hàng này tên là Vọng Giang Lâu.

Cố Vân Xuyên dừng xe, hai người một trước một sau đi vào cổng Vọng Giang Lâu.

Ngay khi họ vào cửa, trong bóng đêm, một chiếc Rolls-Royce chậm rãi đậu lại ven đường. Lộ Khiêm bước xuống xe rồi kéo cửa sau ra.

Thân hình cao lớn của Lệ Bạc Thâm xuất hiện trong màn đêm, hắn hơi nheo mắt lại yên lặng nhìn vào cổng Vọng Giang Lâu.

Vừa rồi lúc trên xe, rõ ràng hắn nhìn thấy một bóng dáng rất giống Giang Nguyễn Nguyễn.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày lại, đáy mắt xẹt qua một tia bực bội.

Lại là hắn nhìn lầm sao?

Lần một lần hai thì thôi đi, nhưng liên tục hai ngày, hắn đều nhìn thấy bóng dáng kia ở những nơi khác nhau.

Chỉ là… Bóng dáng đó chỉ lướt nhanh qua trước mắt rồi biến mất tăm hơi. Lệ Bạc Thâm nhịn không được cười lạnh một tiếng, thu tầm mắt lại.

Hắn thật sự điên rồi mới nhiều lần nhớ tới người phụ nữ kia!

“Thiếu gia, khách hàng đã đợi lâu rồi, chúng ta không đi vào sao?” Lộ Khiêm chờ hồi lâu vẫn không thấy thiếu gia bước xuống nên cẩn thận hỏi một câu.

Lệ Bạc Thâm hơi khép mắt lại, điều chỉnh cảm xúc rồi lạnh nhạt đáp lại: “Đi thôi.”

Nói xong, hắn sải bước chân dài đi vào bên trong.

Lộ Khiêm vội đuổi theo.



Lúc Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên đến phòng ăn thì các nhân viên sở nghiên cứu đã đến đông đủ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 29


Cố Vân Xuyên để cô ngồi trên vị trí chủ tọa, mình ngồi bên người cô, sau đó giới thiệu với mọi người: “Hồi sáng không ít người đã gặp bác sĩ Giang, nhưng giờ vẫn là phải trịnh trọng giới thiệu với mọi người.”

Đám người cùng nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn, cô lạnh nhạt gật đầu, xem như chào hỏi.

“Vị này là Giang Nguyễn Nguyễn, bác sĩ Giang, chắc mọi người còn chưa biết đến cái tên Giang Nguyễn Nguyễn này, nhưng cô ấy có một cái tên khác rất nổi tiếng ở nước ngoài —— Là học sinh đắc ý của giáo sư Lục Thanh Hồng, Ja.”

Nghe thấy cái tên này, đám người không khỏi sững sờ, qua nửa ngày mới phản ứng, trong mắt đều là kính nể.

Ja, người học y như họ đều từng nghe qua cái tên này, nói là tiếng tăm lừng lẫy ở nước ngoài cũng không đủ.

Nghe nói cô còn trẻ mà y thuật đã rất lợi hại, kế thừa tám mươi phần trăm bản lĩnh của giáo sư Lục Thanh Hồng, có thể nói là tấm gương mẫu mực cho thế hệ trẻ!

Họ luôn nghĩ Ja là một cô gái tóc ngắn, đeo kính, khuôn mặt trang nghiêm, lộ vẻ vẻ học thức, nhưng không ngờ lại xinh đẹp như thế!

Sau khi phản ứng lại, lập tức có người sùng bái đứng dậy.

“Thật là Ja sao? Tôi rất sùng bái cô, bản luận văn nào cô đăng ở nước ngoài tôi cũng xem hết, tôi thật sự rất thích cô!”

“Có thể làm cộng sự với Ja là vinh hạnh của chúng tôi!”

“…”

Đám người nhao nhao khen ngợi, trên mặt ai cũng tràn ngập chân thành.

Nhìn đảo qua mọi người một vòng, Giang Nguyễn Nguyễn khẽ nhếch khóe môi lên: “Cảm ơn mọi người đã coi trọng, hi vọng về sau hợp tác vui vẻ.”

Nói xong, cô lập tức nâng ly lên.

Đám người nhao nhao nâng ly, uống một hơi cạn sạch.

Biểu hiện của Giang Nguyễn Nguyễn rất gần gũi, không kiêu ngạo chút nào, các nhân viên càng tôn sùng cô.

Bữa tiệc tiến hành rất vui sướng. Không ít người tới mời rượu, Giang Nguyễn Nguyễn cũng tiếp đón hết. Tửu lượng của cô không kém, nhưng người tới thực sự không ít, bất tri bất giác đã ngà ngà say.

Nhìn thấy bữa tiệc sắp kết thúc, Giang Nguyễn Nguyễn lấy lý do đi WC đứng dậy đi rửa mặt để tỉnh táo một chút.

Khi đi ra từ toilet, trên đường về phòng, điện thoại đột nhiên rung lên.

Giang Nguyễn Nguyễn mở ra nhìn thoáng qua, là hai cục cưng trong nhà nhắn tin tới, hỏi cô khi nào trở về.

Nhìn thấy tin nhắn, đáy mắt Giang Nguyễn Nguyễn hiên lên ý cười ấm áp, đang chuẩn bị dừng bước trả lời thì đột nhiên, bả vai bị người ta va thật mạnh vào, điện thoại suýt bay ra ngoài.

Giang Nguyễn Nguyễn nắm chặt điện thoại, lập tức xin lỗi người kia: “Ngại quá…”

Còn chưa nói xin lỗi xong thì tiếng chất vấn mang theo tức giận của một người đàn ông đã vang lên: “Không có mắt sao! Mẹ nó, đêm hôm khuya khoắt, thật xui xẻo mà!”

Gã vừa mở miệng thì mùi rượu nồng nặc đã đập vào mặt. Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, im lặng kéo ra khoảng cách.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 30


Người đàn ông say rượu kia thấy rõ mặt cô thì lập tức im bặt, kinh ngạc đến mức quên ngậm miệng, dán đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.

“Thật ngại quá anh không sao chứ?” Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy đối phương đã say thì rất cảnh giác, dựa theo thái độ nhiều một chuyện chi không bằng bớt một chuyện, cô nói xin lỗi lần nữa.

Tiếng nói vừa dứt, người trước mặt lại đột nhiên nở nụ cười không có ý tốt, giọng nói trở nên khề khà: “Tiểu mỹ nhân… Anh có sao không thì em uống hai ly với anh là biết! Làm anh vui vẻ thì hôm nay không so đo với em!”

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, biết người trước mặt đã say không chịu nói lý, cô không có ý định để ý nữa mà cúi đầu muốn đi vòng qua bên cạnh gã.

Vừa đi qua bên cạnh gã, giọng nói ấy lại vang lên: “Đừng có đi, tiểu mỹ nhân! Anh đây rất có tiền, chỉ cần em chịu theo anh thì bảo đảm nửa đời sau ăn ngon mặc đẹp!”

Nói xong, gã mê đắm cười hai tiếng, ánh mắt không chút kiêng kỵ mà lướt khắp toàn thân Giang Nguyễn Nguyễn.

Tiểu mỹ nhân trước mắt có khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, dáng người cũng có lồi có lõm, dưới ánh đèn, làn da cô trắng đến chói mắt, nếu sờ vào thì xúc cảm nhất định không tệ!

Tên say xỉn nhìn mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, đưa tay muốn sờ mặt tiểu mỹ nhân để cảm nhận một chút.

Mắt thấy gã đã đưa tay qua, mặt Giang Nguyễn Nguyễn đanh lại, lập tức lui ra phía sau một bước, tung chân đá vào bụng gã.

Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đến sở nghiên cứu nhận chức nên cô ăn mặc rất trang trọng, trên chân mang đôi giày cao gót, chân này đá ra, sức lực tuyệt đối không nhẹ.

Người đàn ông uống nhiều, vốn đã đứng không vững, ý thức cũng mơ hồ, chờ gã phản ứng lại thì đã ăn trọn một chân, sắc mặt lập tức trắng bệch, ôm bụng lung lay hai lần rồi đặt mông ngã xuống đất.

“Tiện nhân, cho thể diện mà không cần, được ông đây coi trọng là vinh hạnh của mày, mày lại dám đạp tao!” Ngồi trên mặt đất nửa ngày, người đàn ông mới cắn răng ngẩng đầu lên, mắt đã đỏ ké.

Giang Nguyễn Nguyễn căm ghét liếc gã một cái, nhấc chân muốn đi vòng qua bên cạnh.

Người đàn ông đột nhiên rống một tiếng vào trong góc: “Người đâu! Con khốn này dám cả gan ra tay với tao, mang nó vô phòng cho tao! Đêm nay tao muốn xem nó còn hung hăng được hay không!”

Tiếng nói vừa dứt, trong góc lập tức xông ra hai vệ sĩ cao lớn, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người đàn ông thì hơi do dự: “Thiếu gia…”

“Không cần quan tâm tao! Bắt nó lại cho tao!” Người đàn ông gầm thét.

Hai người lập tức đi về hướng Giang Nguyễn Nguyễn.

Nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần sau lưng, Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng trong lòng, thò một tay vào trong túi, nắm chặt một bao bột phấn.

Nếu những người này còn dám tới gần, cô sẽ để họ nếm thử mùi vị của loại thuốc này!

Ngay khi cô cầm gói thuốc xoay người lại, một vệ sĩ vốn đã sắp đụng vào cô đột nhiên kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài ngang qua người cô.

Một giây sau, tên vệ sĩ còn lại cũng biến mất trước mặt cô bằng cách tương tự.

Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ, phản ứng chậm mà phát hiện hình như sau lưng cô có thêm một người.

Cô quay đầu nhìn lại, liền thấy một bóng dáng thon dài đứng cách đó mấy bước. Giang Nguyễn Nguyễn căng thẳng, cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung, theo bản năng quay người muốn chạy.

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm đen tối, trên người là bộ sơmi quần tây vừa vặn, ống tay áo xoắn lên tới cánh tay, đã tháo mấy cái cúc ở cổ áo ra, ánh mắt sáng rực mà nhìn người phụ nữ trước mặt.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 31


Hắn đang xã giao được một nửa thì cảm thấy phòng quá ngột ngạt, định ra hít thở không khí. Không ngờ lại gặp người phụ nữ này.

—— Giang Nguyễn Nguyễn!!!

Thật sự là cô!

Đôi mắt hắn càng lúc càng thâm trầm, vừa định nói cái gì liền thấy cô nâng chân muốn chạy. Lệ Bạc Thâm cau chặt mày lại, bước nhanh về phía trước giơ tay nắm lấy cổ tay cô. . Truyện Cung Đấu

Bên tai Giang Nguyễn Nguyễn là tiếng tim đập nổi trống của mình, cũng không biết hắn đuổi tới từ lúc nào, không kịp chuẩn bị đã bị giữ chặt, cả người cứng lại tại chỗ, trong đầu hỗn loạn.

“Giang Nguyễn Nguyễn!” Tiếng nói mang theo lửa giận của hắn nổ vang bên tai cô: “Cô còn muốn trốn đi đâu!”

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới lấy lại tinh thần, vô thức tránh hai lần. Phát giác động tác của cô, lực siết trên tay bỗng tăng lớn.

“Thả tôi ra!” Cô từ bỏ giãy giụa, kiên trì quay người lại, cắn răng nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Buông ra?” Giọng Lệ Bạc Thâm như nặn ra từ kẽ răng, đôi mắt u ám nhìn chằm chằm vào gương mặt trước mặt.

Sáu năm không gặp, gương mặt này có thêm mấy phần trưởng thành quyến rũ, vẫn xinh đẹp như ngày nào.

Chỉ là không còn ngoan ngoãn dịu dàng như trong trí nhớ của hắn, cũng không vâng dạ nghe lời như trước kia, ngược lại có thêm mấy phần khí thế và lạnh lẽo, thậm chí trong mắt cô còn lộ ra mấy phần xa cách!

Ý thức được điều này, Lệ Bạc Thâm rất tức giận, lạnh lùng mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, nói ra từng chữ: “Cô cho rằng tôi còn để cô chạy sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn run lên bần bật, còn muốn nói cái gì, nhưng Lệ Bạc Thâm căn bản không cho cô cơ hội, chỉ lành lạnh mà ra lệnh cho Lộ Khiêm sau lưng: “Giải quyết đám nhãi nhép này!”

Nói xong, hắn không cho Giang Nguyễn Nguyễn thời gian phản ứng mà trực tiếp nắm lấy cánh tay của cô, sải bước đi vào gian phòng bên cạnh.

Giang Nguyễn Nguyễn ý thức được không ổn, nhưng giãy giụa thế nào cũng không ra, cứ lảo đảo bị hắn túm đi thẳng vào đó.

Trong phòng không có ai, Lệ Bạc Thâm đi vào rồi thuận tay đóng cửa lại.

Trong nhất thời, trong phòng im lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau. Giang Nguyễn Nguyễn nhìn quanh một vòng, không hiểu sao lại cảm thấy nguy hiểm, cô bắt đầu kịch liệt giãy giụa.

“Anh muốn làm gì? Thả tôi ra!”

Một giây sau, cô đã bị hắn không tốn chút sức mà đặt ở góc tường. Thân thể hai người gần như dính chặt vào nhau.

Hơi thở nóng hổi của hắn phà lên bên tai cô, Giang Nguyễn Nguyễn đang giãy giụa lập tức dừng lại, dựa vào tường, cứng đờ cả người, thậm chí còn vô thức thở chậm lại.

Ở khoảng cách này, chỉ cần cô thở hơi mạnh một chút là sẽ chạm vào người trước mặt.

Trong phòng hoàn toàn tĩnh mịch, Giang Nguyễn Nguyễn cắn chặt răng, đầu óc rối loạn.

Mặc kệ đã trôi qua bao lâu, áp lực mà người đàn ông này mang đến cho cô vẫn mãnh liệt như vậy.

Chỉ là… Quan hệ của hắn sớm đã thay đổi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 32


Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức bấu vào lòng bàn tay, ép mình tỉnh táo lại.

Họ đã ly hôn! Giờ cô và Lệ Bạc Thâm không có quan hệ gì cả! Họ đã là người của hai thế giới!

Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn hít một hơi thật sâu, lạnh nhạt mở miệng: “Lệ Bạc Thâm, anh thả tôi ra, có gì muốn nói thì nói đàng hoàng là được.”

Nghe ngữ điệu lạnh nhạt của cô, Lệ Bạc Thâm giật mình, một lát sau, hắn lui lại nửa bước, nhưng vẫn không buông trói buộc.

Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt càng thản nhiên.

“Cô không có gì muốn nói với tôi?” Lệ Bạc Thâm thấy được sự thay đổi trên nét mặt của cô thì hơi nheo mắt lại.

Có lẽ đã nghĩ thoáng, Giang Nguyễn Nguyễn nghe thế lại cảm thấy không còn gợn sóng gì, cô xa cách nói: “Lệ tổng, chúng ta đã ly hôn sáu năm, hình như tôi… Không có gì để nói với anh cả.”

Tiếng nói vừa dứt, cằm của Giang Nguyễn Nguyễn lập tức bị Lệ Bạc Thâm dùng sức nắm lấy. Cô bị ép giương mắt đối mặt với người đàn ông này.

“Cô gọi tôi là gì?” Lửa giận trong mắt Lệ Bạc Thâm như muốn dâng trào.

Giang Nguyễn Nguyễn cố nén đau đơn mà dời mắt đi, không tiếp tục mở miệng.

Thấy được dáng vẻ trầm mặc của cô, Lệ Bạc Thâm giận không nhịn được nữa.

Lệ tổng?

Xưng hô này thật lạnh nhạt!

Cũng đúng, sáu năm!

Không phải người phụ nữ này vẫn luôn nhẫn tâm độc ác như vậy sao?

Ác đến cả con gái ruột cũng bỏ xuống không cần, mỗi người một ngả!

Không ai nhẫn tâm hơn cô ta!

“Giang Nguyễn Nguyễn, giả làm người xa lạ trước mặt tôi cái gì?” Lệ Bạc Thâm càng siết chặt tay hơn.

Giang Nguyễn Nguyễn bị đau, nhíu chặt mày lại nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt tràn đầy kháng cự.

Lệ Bạc Thâm châm chọc nhếch khóe môi lên: “Lúc trước người luôn mồm hô hào nói thích tôi, yêu tôi không phải cô sao? Hiện tại giả làm người xa lạ? Cô quên đã làm gì tôi sao? Cô quên, nhưng tôi không quên!”

Không ngờ hắn lại chính miệng nhắc đến chuyện sáu năm trước, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ mấy giây.

Sao cô lại quên chuyện đêm hôm đó?

Đêm đó cô tới gần hắn như một loại hiến tế, chỉ vì chút vuốt v e an ủi kia.

Nghĩ đến tâm tình lúc đó, lòng Giang Nguyễn Nguyễn lạnh xuống, bàn tay để xuôi bên người nắm chặt thành đấm, không chút yếu thế mở miệng: “Tôi nhớ, thế nào? Hiện tại Lệ tổng cảm thấy mình thiệt thòi, muốn đòi lại à? Nói đi, muốn tôi bồi thường thế nào?”

Lửa giận tỏa ra quanh người Lệ Bạc Thâm càng mãnh liệt, áp lực trong phòng thấp đến dọa người.

Cơn đau trên cằm càng ngày càng rõ, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn ráng chống đỡ, mặt không đổi sắc nói xong những lời còn lại: “Nói thật, đêm hôm đó anh không có ý thức, tôi cũng không có cảm giác gì, hiện tại nhớ tới cũng chỉ như thế. Nhưng tôi thật sự đã xuống tay với anh cho nên anh muốn đền bù thế nào tôi cũng không có ý kiến.”

Giỏi lắm, mấy năm trôi qua người phụ nữ này đã biết dùng lời nói để chọc tức hắn.

Lệ Bạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại.

Đêm đó hắn thật sự không có ý thức, cũng không nhớ tình huống cụ thể thế nào, nhưng giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn có thể chọc giận bất cứ người đàn ông nào.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 33


Sau mấy giây trầm mặc, Lệ Bạc Thâm nâng cằm cô lên, giọng nói lạnh lẽo: “Chẳng qua như thế? Đã để cô sinh ra hiểu lầm như vậy, tôi không ngại phục vụ thêm cho cô một lần.”

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn lóe lên một tia bối rối, nhìn thấy người đàn ông ép người đến, cô muốn né tránh nhưng không có đường để lui.

Đôi môi nóng ấm của hắn phủ lên môi cô, hơi thở của hai người quấn lấy nhau.

Trong đầu Giang Nguyễn Nguyễn lập tức trống rỗng. Cô không ngờ Lệ Bạc Thâm lại làm đến nước này! Thậm chí bàn tay nắm chặt cằm cô còn đang dùng lực muốn cô hé miệng.

Giang Nguyễn Nguyễn bỗng tỉnh táo lại, liều mạng mà giãy giụa: “Lệ Bạc Thâm, thả tôi ra! Anh điên rồi sao? Nơi này là phòng ăn! Sẽ có người vào bất cứ lúc nào đó!”

Cô giãy giụa làm Lệ Bạc Thâm hơi lui ra một chút, nghe câu nói này thì lạnh lùng nhếch môi lên: “Thì đã sao? Không phải cô nói muốn đền bù cho tôi sao? Tôi muốn cô trả cho cho tôi một lần, cô sợ rồi?”

Đồng tử của Giang Nguyễn Nguyễn khẽ run lên, nghĩ đến trải nghiệm đêm hôm đó thì rất kháng cự.

Đêm hôm đó, có lẽ do bị cô bỏ thuốc nên Lệ Bạc Thâm thật sự không có ý thức gì, nhưng bản năng vẫn còn đó, cả quá trình hành động không quan tâm đ ến cái gì, sức lực cũng rất mạnh.

Thế nên bây giờ nghĩ lại chuyện đó thì trừ đau ra cô không có quá nhiều cảm giác.

Hiện tại, bên người lại quanh quẩn hơi thở của hắn, thậm chí còn xen lẫn mùi rượu nhàn nhạt.

Nghe hắn nói như vậy, thậm chí Giang Nguyễn Nguyễn đã bắt đầu run lên nhè nhẹ.

Lệ Bạc Thâm thấy phản ứng của cô thì mặt tối sầm lại, lại nghiêng người hôn lên. So với vừa rồi, nụ hôn này càng dùng sức.

Giang Nguyễn Nguyễn bị hắn trói buộc không thể động đậy, lại dần dần cảm thấy bối rối.

Sáu năm, thân thể cô vẫn không có sức chống đỡ với người đàn ông này!

Nếu bị hắn phát hiện phản ứng của cô thì cô của bây giờ và sáu năm trước có khác biệt gì trong mắt hắn chứ?

Nghĩ như vậy, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức tỉnh táo lại.

Phát giác ý đồ xâm nhập của người đàn ông, cô nhân cơ hội cắn mạnh một cái vào môi hắn. Mùi máu tươi nhanh chóng lan tràn trong khoang miệng hai người.

Hắn hơi tạm dừng một chút, một giây sau, thế công lại càng mãnh liệt!

Giang Nguyễn Nguyễn bị hắn hôn đến mức gần như không thở nổi, thân thể cũng dần dần mềm đi, phải dựa hết vào cánh tay đang ghì lấy cô mới không trượt xuống.

Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm dừng lại, gần như dán môi cô mà mở miệng: “Không phải không có cảm giác sao? Sao lại nhũn ra như vậy? Giang Nguyễn Nguyễn, thân thể của cô trung thực hơn cái miệng của cô nhiều!”

Giọng hắn đã khàn đặc.

Giang Nguyễn Nguyễn há miệng thở phì phò, đang muốn phản bác thì đột nhiên cảm giác được một bàn tay đã mò đến trước ngực mình!

Phát giác động tác của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn như một con mèo bị kinh sợ, cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra mà đã đẩy mạnh hắn một cái, còn thuận thế tát vào mặt hắn!

“Lệ Bạc Thâm, không phải anh nói muốn cưới Phó Vi Ninh sao? Tôi tác thành cho anh rồi, bây giờ anh đang làm cái gì? Trả thù tôi sao? Nếu là thế thì anh thật sự đã làm được!

Lúc trước là tôi không hiểu chuyện mới dùng thủ đoạn như vậy với anh, nhưng tôi cũng làm theo ý anh rồi, không tiếp tục quấn lấy, sau này tôi càng không làm phiền anh nữa! Cho nên chúng ta dừng ở đây!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 34


Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn hung tợn trừng hắn một cái, không quay đầu lại mở cửa chạy ra ngoài.

Ngoài cửa, Lộ Khiêm trừng trị mấy tên nhãi nhép xong thì đứng ngay cửa phòng để giữ cửa cho thiếu gia, đột nhiên nhìn thấy Thiếu phu nhân cũ chạy ra khỏi đó thì sững sờ mấy giây mới phản ứng lại, vội vàng vào xem tình trạng của thiếu gia nhà mình.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy trong bóng tối, thiếu gia đang đứng trong một góc cách cửa không xa, đầu nghiêng qua một bên, mặt hơi đỏ, bờ môi còn đang chảy máu, khí thế quanh người hung ác đến mức như hiện thực hóa.

“Thiếu gia, ngài… Không sao chứ?” Lộ Khiêm run rẩy, cẩn thận tiến lên quan tâm hỏi.

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm âm u, đưa tay chạm vào mặt mình, lại dùng ngón cái cọ qua khóe miệng một cái, đầu ngón tay lập tức ướt át.

Người phụ nữ này cũng cắn mạnh lắm, vẫn hung ác y như trước kia.

Nhìn vết máu trên đầu ngón tay, Lệ Bạc Thâm nghiến răng nghiến lợi đáp: “Không có gì.”

Nói xong, hắn nhấc chân đi ra khỏi phòng.

Giang Nguyễn Nguyễn, cô cứ việc chạy! Nếu đã về Hải Thành tôi cũng muốn xem cô còn chạy đến đâu!!!

Lúc đi ra cửa, tên say vừa rồi và thủ hạ của gã còn ngã trên mặt đất, ôm bụng không ngừng kêu r3n.

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng nhìn lướt qua đám người trên đất, quay qua ra lệnh cho Lộ Khiêm: “Cái tay nào chạm qua cô ta thì phế tay đó cho tôi.”

Lộ Khiêm phát giác áp suất quanh người thiếu gia nhà mình rất thấp, vội cúi đầu không chút do dự nhận lệnh: “Vâng!”

Lệ Bạc Thâm không nói tiếp mà trực tiếp quay người rời đi.

Sau khi đi ra khỏi phòng, Giang Nguyễn Nguyễn không biết đi đâu, đành phải trốn lên cầu thang.

Cô dựa vào tường há to miệng thở phì phò, không quên đưa tay chạm vào đôi môi vừa bị hôn, trên đó như còn vươn lại nhiệt độ của hắn.

Một lát sau, Giang Nguyễn Nguyễn tự giễu rũ mắt xuống.

Nhiều năm đã qua, cô cho là mình đã không còn cảm giác với Lệ Bạc Thâm, lại không ngờ chỉ một lần gặp mặt mà trái tim cô đã bị người đàn ông này dễ dàng đảo loạn.

Hoãn lại một lát, đợi đến khi cảm xúc ổn định lại, Giang Nguyễn Nguyễn mới về phòng lần nữa.

Các nhân viên bên trong đang quẩy rất hăng say, thấy cô đến chỉ hơi giảm xuống một chút.

Cố Vân Xuyên thấy trạng thái của cô có vẻ không giống với lúc rời đi thì lập tức cau chặt mày lại: “Sao đi lâu như thế? Xảy ra chuyện gì sao? Cô… nhìn có chút không ổn?”

Giang Nguyễn Nguyễn như không có việc gì mà cười lắc đầu: “Không có gì, tôi gọi điện thoại cho con trai thôi.”

Nói xong, cô trực tiếp ngồi xuống, không để Cố Vân Xuyên có cơ hội hỏi tiếp.

Cô rời đi thật sự hơi lâu, trở về không được bao lâu thì mọi người đã ăn uống sắp xong. Giang Nguyễn Nguyễn cũng không có tâm tình nên trực tiếp bảo mọi người giải tán.

Mọi người cùng đi xuống lầu, các nhân viên lần lượt tạm biệt Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên. Sau khi họ rời đi, chỉ còn lại hai người.

Cố Vân Xuyên ôn hòa đề nghị: “Không ngại thì tôi đưa cô về. Đêm nay cô uống không ít, tôi cũng không yên lòng.”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, không từ chối: “Làm phiền anh.”

Cô vừa về nước nên chưa kịp mua xe cho mình. Xem ra phải đưa chuyện này vào danh sách quan trọng.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 35


“Vinh hạnh của tôi.” Cố Vân Xuyên tiến lên mở cửa xe cho cô.

Giang Nguyễn Nguyễn lại nói tiếng cám ơn sau đo lên xe.

Cùng lúc đó, ở cổng nhà hàng, Lộ Khiêm đang run sợ nhìn bóng lưng thiếu gia nhà mình.

Cái này... Sao lại trùng hợp như vậy?

Vừa vặn để họ nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn lên xe của người đàn ông khác.

Thấy chiếc xe kia chậm rãi chạy đi, Lộ Khiêm cẩn thận giương mắt, nhìn sắc mặt thiếu gia nhà mình.

Mặt Lệ Bạc Thâm âm trầm, dán mắt nhìn chăm chú vào chiếc xe kia.

Sau một lúc lâu, hắn mới dời mắt đi, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho Lộ Khiêm: “Đi thăm dò xem người đàn ông kia là ai! Có quan hệ gì với cô ta!!!”

Lộ Khiêm vội đáp lại.

Trang viên Lệ gia, lúc Lệ Bạc Thâm trở về đã là chín giờ, hắn nhìn qua phòng khách không thấy bóng dáng Tiểu Tinh Tinh đâu thì cau mày lại: “Tiểu Tinh Tinh đâu?”

Thím Trương phụ trách chăm sóc Tiểu Tinh Tinh đi xuống từ trên lầu: “Thiếu gia, tiểu tiểu thư đã tắm rửa xong đang ở trong phòng, ngài muốn lên xem không?”

Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu rồi đi lên lầu.

“Thiếu gia, còn có một chuyện…” Thím Trương chần chờ mở miệng: “Đêm nay lúc tiểu tiểu thư trở về thì trên cổ tay có một vết bầm rất nặng, tôi hỏi con bé thì nó không chịu nói với tôi. Không biết có phải bị bắt nạt ở nhà trẻ hay không, tôi cảm thấy phải coi trọng chuyện này.”

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: “Biết rồi, tôi đi lên xem một chút.”

Nói xong, hắn tăng tốc bước đến cửa phòng của Tiểu Tinh Tinh, đưa tay gõ cửa một cái.

Rất nhanh, Tiểu Tinh Tinh đã tới mở cửa cho hắn, nhìn thấy hắn cũng không có phản ứng gì, chỉ mở cửa rồi quay người đi vào.

Lệ Bạc Thâm đi theo phía sau cô bé, nhìn thấy cô trở lại bên cạnh bàn, cầm bút lên, không biết đang vẽ cái gì.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô bé, hắn cũng không quấy rầy mà đứng chờ một bên chốc lát, thấy cô để bút xuống mới trầm giọng mở miệng: “Thím Trương nói con bị thương, để ba nhìn xem.”

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn vươn cánh tay bị thương ra cho hắn xem.

Thấy vết thương trên tay cô Lệ Bạc Thâm cau mày lại: “Sao lại vậy? Bị bạn nhỏ nào ăn h**p à?”

Tiểu Tinh Tinh hơi sửng sốt, sau đó dùng sức lắc đầu.

Không phải bị bắt nạt?

Lệ Bạc Thâm không hiểu: “Vậy tại sao lại thành như vậy?”

Tiểu Tinh Tinh lại cầm lấy bút vẽ, vẽ nắn nót từng nét trên quyển tập nhỏ, viết mấy chữ.

“Shuai.”

Viết xong, cô bé còn không quá tự tin nghiêng đầu một cái.

Chữ này quá khó viết.

Gặp được chữ không biết viết, cô bé luôn viết phiên âm hoặc trực tiếp lướt qua luôn. Nhưng cô cũng không thường viết phiên âm của chữ này, không biết mình viết đúng không.

“Bị ngã sao?” Lệ Bạc Thâm thấy được phiên âm cô bé viết thì xác nhận lại.

Tiểu Tinh Tinh gật gật đầu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 36


Lệ Bạc Thâm nhẹ nhàng chạm vào chỗ bị thương: “Cô giáo bôi thuốc cho con chưa?”

Tiểu Tinh Tinh gật đầu.

Lệ Bạc Thâm gật đầu, lại nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của cô rồi nói: “Vết bầm này mất vài ngày mới khỏi, ba giúp con bôi thuốc được không?”

Tiểu Tinh Tinh không từ chối.

Lệ Bạc Thâm lập tức cúi người ôm lấy con bé, sau đó xuống lầu.

Đến đại sảnh, hắn đặt con bé lên đùi, ngồi trên ghế sa lon bảo thím Trương: “Lấy hòm thuốc lại đây.”

Thím Trương nhận lệnh rất nhanh đã đưa hòm thuốc tới.

Lệ Bạc Thâm lấy ra một chai xịt từ trong đó rồi phun lên vết thương của cô bé, sau đó đưa tay xoa bóp một lát.

Vết bầm này hơi nặng, mặc dù đã qua nửa ngày mà giờ đụng phải vẫn còn đau. Tiểu Tinh Tinh cũng không quấy, chỉ nhếch miệng, đôi mày nhỏ thanh tú chau lại thành một nắm. . Truyện Khoa Huyễn

Thỉnh thoảng Lệ Bạc Thâm quan sát nét mặt của cô bé, xem cô có đau hay không.

Thấy dáng vẻ cô bé cau mày, hắn không khỏi hơi hoảng hốt. Bộ dạng nghiêm túc của con bé có vài phần tương tự với người phụ nữ kia.

Phát giác ánh mắt của ba có hơi kì lạ, Tiểu Tinh Tinh không hiểu gì mà ngước mắt, liếc một cái liền thấy bờ môi bị rách của ba, cô bé không khỏi nghi hoặc chỉ chỉ.

Hàm ý rất rõ ràng, là hỏi tại sao hắn lại bị thương.

Lệ Bạc Thâm hiểu ý cô bé, lập tức trấn an nắm chặt bàn tay nhỏ và nói: “Không có gì, bị một con mèo hoang cắn một cái.”

Mèo hoang?

Tiểu Tinh Tinh càng nghi hoặc, nắm giấy bút có sẵn trên bàn rồi viết một câu: “Mèo, ở đâu ra?”

Mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: “Chạy về từ nước ngoài.”

Nói xong, hắn không muốn nhắc đến người phụ nữ kia nữa, sợ mình không đè nén được lửa giận trước mặt con gái.

Thấy con bé vẫn mờ mịt, hắn trực tiếp đưa tay tịch thu giấy bút: “Không nói nữa, đã đến giờ rồi, ba dẫn con đi ngủ.”

Mặc dù Tiểu Tinh Tinh vẫn hiếu kì, nhưng ba nói như thế thì cô cũng không hỏi, ngoan ngoãn để ba ôm lên lầu.



Lúc Giang Nguyễn Nguyễn trở về thì hai đứa nhỏ vẫn còn chưa ngủ, Tịch Mộ Vi đang xem TV với tụi nhỏ trong phòng khách.

Thấy cô vào cửa, hai đứa nhóc lập tức dời mắt khỏi TV, vội chạy tới: “Mẹ!”

Giang Nguyễn Nguyễn cười sờ sờ đầu tụi nhỏ.

“Cậu uống rượu à?” Triều Triều ngửi thấy mùi rượu trên người cô, cau mũi một cái: “Tớ đi ngâm chút trà giải rượu cho, sáng mai thức dậy sẽ không đau đầu.”

Nói xong, cô quay người tiến vào phòng bếp.

Mộ Mộ kéo cô đến sa lon ngồi xuống rồi tự nhảy lên ngồi trên đùi mẹ, ngoan ngoãn ấn huyệt thái dương cho cô: “Con xoa bóp cho mẹ, mẹ sẽ không khó chịu.”

Tịch Mộ Vi nhìn hai đứa nhóc còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế, ao ước đến mức mắt sáng lên: “Sao con nuôi của tôi lại hiểu chuyện thế này?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 37


Giang Nguyễn Nguyễn cười nhìn cô: “Thích à? Cũng sinh một đứa đi.”

Nghe vậy, Tịch Mộ Vi lắc đầu liên tục: “Thôi bỏ đi, sinh ra chưa chắc hiểu chuyện như Triều Triều, Mộ Mộ, tớ muốn trộm hai đứa nhà cậu thôi.”

Mộ Mộ ấn huyệt thái dương cho mẹ, nhưng vẫn không quên trấn an mẹ nuôi: “Mẹ nuôi, không cần trộm, nếu mẹ uống say thì con với anh hai nhất định cũng chăm sóc mẹ như vậy.”

Tịch Mộ Vi chỉ muốn ôm lấy cậu nhóc hôn một cái, nhưng ngại hai cậu đang bận rộn nên chỉ có thể khắc chế nói một câu: “Hai cục cưng thật tốt, mẹ yêu các con chết thôi!”

Giang Nguyễn Nguyễn bị cô ấy làm buồn nôn đến run lên một chút, nhận lấy trà giải rượu do Triều Triều bưng tới rồi uống từng ngụm từng ngụm nhỏ.

Uống trà xong, thời gian đã không còn sớm.

“Được rồi, mẹ không sao, hai con mau đi nghỉ ngơi đi!” Giang Nguyễn Nguyễn hôn lên trán hai đứa nhỏ một cái.

Hai cậu nhóc gật gật đầu rồi chúc Tịch Mộ Vi ngủ ngon, ngoan ngoãn lên lầu.

Sau khi hai đứa nhóc lên lầu, nụ cười trên mặt Giang Nguyễn Nguyễn dần dần tắt.

“Thế nào? Có tâm sự gì à?” Tịch Mộ Vi tắt TV, lại gần quan tâm hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn chần chờ một lát, tránh nặng tìm nhẹ nói lại chuyện tối nay: “Vừa rồi lúc ăn cơm, gặp phải Lệ Bạc Thâm.”

Trừ Tịch Mộ Vi ra, cô không có ai để tâm sự về chuyện sáu năm trước cả.

Nghe vậy, Tịch Mộ Vi hơi sửng sốt, nhịn không được thổn thức: “Rốt cuộc hai người là nghiệt duyên gì vậy… Hải Thành lớn như thế, tớ còn nghĩ hai người không chủ động tìm đối phương thì khả năng gặp mặt gần như bằng không.”

Giang Nguyễn Nguyễn rũ mắt xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Cho nên sau khi gặp anh ta, bây giờ cậu suy nghĩ thế nào?” Tịch Mộ Vi vội hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi: “Tớ có thể nghĩ thế nào, tớ và anh ta đã sớm kết thúc vào sáu năm trước, hiện tại chẳng qua chỉ là người dưng thôi, tớ sẽ không bị anh ta ảnh hưởng nữa, những ngày tháng sau này tớ chỉ muốn chăm sóc tốt cho Triều Triều và Mộ Mộ, để tụi nó được sống thật tốt.”

Nghe ra có vẻ cọ đã nghĩ thoáng.

Tịch Mộ Vi nhẹ nhàng thở ra, cười vỗ nhẹ lên vai bạn thân mình: “Như vậy rất tốt, cậu giỏi như thế còn có không ít người theo đuổi, cậu từ từ chọn, chúng ta không cần thứ cặn bã đó!”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu không muốn tiếp tục đề tài này nữa lập tức thay đổi câu chuyện: “Đúng rồi, từ hồi về nước đến giờ tớ chưa kịp mua xe, tiệc chào mừng hôm nay toàn đi ké xe đồng nghiệp cảm thấy không tiện lắm. Sáng mai cậu có rảnh không, giúp tớ đi chọn xe được không?”

Tịch Mộ Vi cũng bị dời lực chú ý, nghe cô muốn mua xe thì cảm thấy không hiểu nổi: “Mua xe cái gì, trong ga-ra của tớ có mấy chiếc, cậu trực tiếp chọn một chiếc là được.”

Giang Nguyễn Nguyễn cười nhướng mày: “Tốt như thế?”

Hai người liếc nhau, Tịch Mộ Vi hào phóng ôm cổ của cô, thề thốt nói: “Đó là đương nhiên, ai bảo cậu là mẹ ruột của con nuôi tớ? Của tớ cũng là của cậu!”

“Vậy tớ không khách sáo.” Giang Nguyễn Nguyễn cười nói.

Hai người trò chuyện thêm một lát, thấy thời gian đã rất muộn, Tịch Mộ Vi mới lề mà lề mề về phòng sát vách.

Giang Nguyễn Nguyễn rửa mặt xong thì nằm xuống giường nhưng lại ngủ không được.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 38


Cô cứ quay qua quay lại hồi lâu, cuối cùng mới tiến vào mộng đẹp. Trong mơ hồ, cô như trở lại gian phòng không người trong Vọng Giang Lâu.

Cô bị người ta ép vào góc tường, trước mặt là khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Lệ Bạc Thâm, hắn nguy hiểm híp mắt lại bước tới gần cô.

Ngay vào lúc môi hai người sắp chạm vào nhau, Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên bừng tỉnh, trên người đã chảy đầy mồ hôi lạnh.

Bởi vì giấc mộng kia, cô gần như cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, Giang Nguyễn Nguyễn mang hai quầng thâm ngồi bên bàn ăn cơm với hai đứa nhóc.

“Mẹ, đêm qua mẹ ngủ không ngon sao?” Triều Triều nhìn thấy quầng thâm dưới mắt mẹ thì quan tâm hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn giật mình, lại nghĩ tới giấc mộng kia, qua mấy giây mới cười cười như không có việc gì: “Ừm, hôm qua xem tư liệu không cẩn thận nên xem muộn quá.”

Hai đứa nhóc luôn nhạy cảm, Giang Nguyễn Nguyễn sợ tụi nhỏ hỏi nữa nên nói xong liền giả bộ cúi thấp đầu xuống.

Thấy thế, hai nhỏ chỉ nghi ngờ liếc nhau một cái nhưng cũng không hỏi nữa, chỉ căn dặn một câu: “Mẹ đừng làm việc quá sức, phải để ý sức khoẻ mới được nha!”

Giang Nguyễn Nguyễn cười gật đầu đồng ý.

Ăn xong bữa sáng, Giang Nguyễn Nguyễn lại dẫn hai đứa nhóc đi đến chỗ Tịch Mộ Vi lấy xe.

“Tùy ý chọn, không cần khách sáo với tớ.” Tịch Mộ Vi mang họ đi đến gara, cầm một chuỗi chìa khóa trong tay, bày ra dáng vẻ đại gia.

Hai đứa nhóc còn nhỏ, nhưng cũng biết không ít xe xịn, nhìn thấy những chiếc xe trong ga-ra thì tâng bốc mà vỗ tay: “Mẹ nuôi thật hào phóng!”

Giang Nguyễn Nguyễn đi dạo một vòng chọn một chiếc Mercedes-Benz trung đẳng giá trị hơn một trăm vạn. Tịch Mộ Vi không nói hai lời đã đưa chìa khóa cho cô.

Lấy được xe, Giang Nguyễn Nguyễn đích thân lái xe đưa hai đứa nhóc đến trường.

“Tạm biệt mẹ! Đừng để mệt mỏi quá nha!” Sau khi xuống xe, hai đứa nhóc ngoan ngoãn tạm biệt cô.

Giang Nguyễn Nguyễn sờ sờ đầu tụi nó: “Các con cũng vậy, ở trường phải ngoan, đêm nay mẹ tới đón tụi con.”

Hai đứa nhóc gật gật đầu, sóng vai tiến vào trường học.

Nhìn bóng lưng tụi nhỏ biến mất trong tầm mắt, Giang Nguyễn Nguyễn mới quay người lên xe, đề máy rồi chậm rãi rời khỏi cổng trường.

Hai phút sau, có một chiếc Rolls-Royce chầm chậm đậu trước cửa vườn trẻ.

Lộ Khiêm bước xuống, cẩn thận mở cửa ôm vị công chúa nhỏ xuống xe.

Hai chân Tiểu Tinh Tinh đặt xuống đất, quay đầu khoát tay tạm biệt ba.

“Đi vào đi.” Lệ Bạc Thâm sờ sờ đầu con bé, giọng nói ôn hòa.

Nghe ba nói vậy, Tiểu Tinh Tinh khẽ gật đầu rồi quay người chạy vào nhà trẻ.

Trong xe, nhìn thấy bóng lưng Tiểu Tinh Tinh rời đi, trong mắt Lệ Bạc Thâm lộ ra mấy phần hoài nghi. So với bình thường, hôm nay nhìn Tiểu Tinh Tinh vui vẻ lên không ít.

Có lẽ là ở chung với các bạn nhỏ trong nhà trẻ nhiều nên con bé từ từ mở lòng hơn, xem ra bác sĩ tâm lý nói không sai, để con bé tiếp xúc thêm với đám bạn cùng tuổi thì bệnh tự kỷ sẽ chậm rãi giảm bớt.

Nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh được giáo viên đưa về, Lệ Bạc Thâm mới thu hồi ánh mắt lại và ra lệnh với Lộ Khiêm: “Đi thôi.”

Lộ Khiêm gật đầu, lấy xe đi đến Lệ thị.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 39


Sau khi đến công ty, Lệ Bạc Thâm như ngựa không dừng vó* tham dự cuộc họp cấp cao.(*có nghĩa là tiến về phía trước mà không dừng lại)

Khi cuộc họp kết thúc thì đã hơn một tiếng trôi qua.

Lệ Bạc Thâm trực tiếp quay trở lại văn phòng.

“Bạc Thâm, anh về rồi à.”

Mới vừa vào cửa, đã nghe thấy giọng nói của Phó Vi Trữ.

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày.

Chỉ nhìn thấy Phó Vi Trữ mặc một thân vest đen, mỉm cười đứng trước bàn làm việc, hình như cô ta đã đợi ở đó được một lúc rồi.

“Cô tới đây từ lúc nào?” Lệ Bạc Thâm hỏi.

Hắn sải bước đi về phía sau bàn làm việc, ánh mắt quét qua sấp tài liệu trên bàn, cuối cùng dừng ánh mắt trên mặt Phó Vi Trữ.

Nhìn thấy hắn ngồi xuống, Phó Vi Trữ cũng ngồi xuống với nụ cười ôn hòa: “Em chỉ vừa mới đến thôi, nghe Lộ Khiêm nói anh đi họp.”

Nói xong, cô ta đột nhiên liếc mắt thấy vết thương trên khéo miệng Lệ Bạc Thâm, hỏi: “Miệng của anh… làm sao bị thương vậy?”

Lệ Bạc Thâm nghĩ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua, trong mắt liền hiện lên một tia không vui, giọng điệu lạnh lùng: “Là do tôi sơ ý cắn phải mà thôi, không cần phải ngạc nhiên như vậy.”

Phó Vi Trữ bán tín bán nghi gật đầu, tự an ủi mình rằng trong những năm này, ngoại trừ mình ra, Lệ Bạc Thâm không có người phụ nữ nào khác, cho nên hẳn là vết thương này chắc chắn không như cô ta tưởng tượng đâu.

Nghĩ đến đây, cô ta mới miễn cưỡng yên lòng.

“Có chuyện gì?” Lệ Bạc Thâm lạnh lùng hỏi.

Nghe vậy, Phó Vi Trữ thu hồi suy nghĩ của mình lại, cười nói: “Quả thực có chút công việc. Dự án lúc trước hai chúng ta hợp tác với nhau ấy, chỉ kém một chút nữa là ký hợp đồng rồi nên hôm nay em tới đây để xác nhận lại với anh còn điều kiện nào khác không? Ngoài ra, ba mẹ em nói tối nay muốn mời anh ăn cơm, chú và dì cũng có mặt. Không biết anh có thời gian không?”

Bữa cơm này cố ý mời cả ba mẹ của hắn đến, bày ra thế trận lớn như vậy chủ yếu là vì muốn thúc giục hắn kết hôn.

Lệ Bạc Thâm liếc cô ta một cái, lông mày hắn hơi nhíu lại, giọng điệu rất lạnh lùng đáp: “Giúp tôi chuyển lời với bác trai bác gái rằng tối nay tôi có tiệc xã giao, không có thời gian đến ăn cơm.”

Nụ cười trên mặt Phó Vi Trữ liền cứng đờ, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì nữa.

Mục đích của bữa cơm tối nay là để thúc giục cô kết hôn với Lệ Bạc Thâm.

Đáng lẽ chuyện này đã phải giải quyết xong từ vài năm trước.

Nhưng mà đợi mãi Giang Nguyễn Nguyễn mới rời đi, sau đó Lệ Bạc Thâm lại dùng lí do công việc để tạm hoãn hôn lễ.

Cuối cùng nữa, hắn lại lấy Tiểu Tinh Tinh ra làm cái cớ để tiếp tục trì hoãn việc cưới cô ta!

Tính đến nay cũng đã sáu năm rồi!

Cô ta đã chờ đợi nhiều năm như vậy rồi nhưng vẫn chưa có kết quả, làm sao cô ta có thể không sốt ruột được cơ chứ?

Cho đến hôm nay, Lệ Bạc Thâm vẫn còn ý định trì hoãn chuyện này lại…
 
Back
Top Dưới