Ngôn Tình Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 640: 640: Chuyện Này Rất Hiếm Lạ!


Ở Thiên Tụ Đường, học sinh Tử Vân ban vẫn là nhiều nhất, tổng cộng có chín lớp: ba lớp năm nhất, ba lớp trung cấp, và ba lớp cao cấp.
Trong tình huống bình thường, học sinh năm nhất phải học tập ba năm mới tiến vào lớp trung cấp, vào trung cấp phải học tập bốn năm mới tiến vào lớp cao cấp.

Đương nhiên, nếu có học sinh đặc biệt xuất sắc, bọn họ cũng được phép nhảy lớp.
Ví dụ, Yến Trần chính là một đóa hoa kỳ diệu như vậy, sau ba năm, hắn đã là học sinh đứng đầu trong lớp cao cấp.
Trong khi đó, Lưu Vân ban lại là nơi mà học sinh năm nhất đã học ở Tử Vân ban được một khoảng thời gian, không đủ tiêu chuẩn nên bị chuyển xuống.
Hoặc là những học sinh có linh lực miễn cưỡng mới đạt cấp 6, là thiên tài nhưng chưa đủ tiêu chuẩn và trình độ để vào Tử Vân ban.
Học sinh như vậy cũng không nhiều lắm, vì thế nên Lưu Vân Ban chỉ có một lớp.
Mặc dù mấy người Cố Tích Cửu có thể càn quét Lưu Vân ban là điều không tệ, nhưng đó cũng chỉ là chọn tướng quân trong đám người què.

Vì vậy, đó không phải chuyện gì to tát ở Thiên Tụ Đường, nơi không thiếu kỳ tích.
Ngoài ra, điều đó không có nghĩa bọn họ có thể đánh bại đội yếu nhất trong Tử Vân trong ban.
Vì vậy, đội của Cố Tích Cửu muốn đánh thắng một trận cũng không dễ dàng, bọn họ vẫn cần phải luyện tập nhiều hơn với nhau.
Mỗi đêm giờ Tuất là thời gian cố định đối luyện của ba người.

Bọn họ sẽ tụ tập ở một nơi hoang vắng sau núi để luyện tập.
Đêm nay, Cố Tích Cửu và Thiên Linh Vũ đều đã tới, kết quả chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy tiểu hồ ly kia chạy tới.
Cố Tích Cửu buồn bực, bình thường tiểu hồ ly này luôn là người xuất hiện đầu tiên, lần này có chuyện gì vậy?
Niên đại này không có điện thoại nên không thể liên lạc hỏi một câu, nhưng Cố Tích Cửu vẫn có cách.

Nàng gọi đại ngao đang làm nhiệm vụ cảnh giới ở xung quanh, bảo nó tới cảm ứng.
Đại ngao không nói lời nào lập tức chui xuống lòng đất, một lát sau bẩm báo với Cố Tích Cửu: "Nàng ở trên bãi cỏ xanh của một sườn núi cách đây năm dặm.

À, đang đánh nhau với người khác!"
Tiểu nữ hài ngoan ngoãn kia sẽ đánh nhau với người khác? Chuyện này rất hiếm lạ!
Cố Tích Cửu lắc người, trực tiếp thuấn di qua đó ——

"Tích Cửu, chờ ta! "Thiên Linh Vũ đầy đầu hắc tuyến, đuổi theo phía sau.
......Edit: Emily Ton.....
"Bàn lĩnh như heo của ngươi mà cũng muốn đánh bại người Tử Vân ban chúng ta? Đừng có nằm mơ! Một đầu ngón tay của ta cũng có thể chọc ngươi ngất xỉu!"
Trên bãi cỏ xanh ở bên sườn núi, Lam Ngoại Hồ ngã trên mặt đất, trên quần áo trắng bám đầy bụi đất, tóc cũng rối tung tán loạn, rõ ràng nàng ấy đã bị đánh, vài lần muốn đứng lên nhưng không thành công.
Ở trước mặt nàng là một học sinh Tử Vân ban vênh váo tự đắc đứng đó, đang đắc ý dạt dào răn dạy nàng ấy.
"Ngươi ngu như heo, nếu không phải Yến Trần vẫn luôn che chở ngươi, ngươi sớm đã bị đuổi về nhà! Còn có thể nán lại Thiên Tụ Đường?"
"Di,còn khóc lóc? Trong lòng ngươi nhất định đang nghĩ tới chuyện mách lẻo với Yến Trần ca ca đúng không? Người như ngươi, chỉ có thể nấp dưới đôi cánh của hắn, rời khỏi hắn ngươi chẳng là gì cả."
"Ta không phải như vậy!" Khuôn mặt nhỏ của Lam Ngoại Hồ khóc lóc một cách đáng thương, nhưng vẫn rất quật cường cãi lại.
"Thật ra ngươi chạy đi mách lẻo với hắn cũng vô dụng, ta thật sự không làm gì người cả.

Ngay cả khi hắn biết, nhiều nhất cũng chỉ mắng ta một trận.

Hắn là một cao thủ đứng đầu trong lớp cao cấp, không thể động thủ với học sinh năm nhất như ta, đúng không? Nhưng ta thật tình khuyên ngươi, người giống như ngươi vẫn nên ngoan ngoãn sống qua ngày ở Lưu Vân ban rác rưởi kia, đừng nghĩ tới chuyện quay lại Tử Vân ban, ngươi không xứng."

Học sinh kia tiếp tục đả kích lòng tự trọng mong manh của Lam Ngoại Hồ.
Lam Ngoại Hồ cắn chặt môi, không nói lời nào.
"Ngươi đừng tưởng rằng hiện tại ngươi có hai đồng bạn là có thể tung cánh ở trước mặt ta.

Hai tên kia cũng là phế vật, một tên thì bị đuổi ra khỏi Tử Vân ban, một tên thì tư cách tiến vào Lưu Vân ban cũng không có.

Cho dù tất cả bọn họ đều tới, một bàn tay lão tử cũng có thể đánh bại toàn bộ các ngươi!"
Lam Ngoại Hồ nổi giận: "Bọn họ không phải như vậy! Bản lĩnh của bọn họ rất lớn! Ngươi có thể khi dễ ta, nhưng không được nói về bọn họ như vậy!".
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 641: 641: Tích Cửu Ta Xấu Hổ


Cố Tích Cửu xuất hiện từ trong không khí lỏng, nàng trực tiếp hiện thân ở trước mặt học sinh kia, cách xa nhau chưa đầy nửa thước.

Học sinh kia bị dọa giật mình một cái, theo bản năng lui về phía sau.

Đợi khi nhìn thấy rõ người tới, sắc mặt khẽ biến: "Là ngươi!"
Cố Tích Cửu không quan tâm tới hắn ta, trực tiếp vươn tay về phía Lam Ngoại Hồ: "Tiểu hồ ly, lên!"
Ánh mắt Lam Ngoại Hồ sáng lên, nhưng vẫn có chút hổ thẹn: "Tích Cửu, ta xấu hổ......"
"Ngươi tới đây muốn giúp đỡ nàng? Ha ha, các ngươi muốn quần ẩu ta hay sao?" Học sinh kia gào to ở bên cạnh.
Cố Tích Cửu vẫn không để ý đến hắn ta, bắt mạch cho Lam Ngoại Hồ, phát hiện nàng ấy bị nội thương một chút, ngoại thương không nghiêm trọng lắm, lúc này mới yên tâm.

Nàng đưa cho nàng ấy một viên thuốc chữa thương, bảo nàng ấy ăn vào rồi nhân tiện hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra?"
Thật ra nguyên nhân vụ việc rất đơn giản.
Mọi người đều biết, ngay cả trong lớp xuất sắc cũng có những học sinh ngang ngược.
Người trước mắt bọn họ, chính là học sinh ngang ngược nhất trong lớp Tử Vân ban, tên là Hoàng Thiên Hành.

Hắn ta từng là bạn học cùng lớp với Lam Ngoại Hồ, thành tích luôn xếp cuối lớp.

Để cân bằng tâm lý, hắn ta liền bắt nạt Lam Ngoại Hồ còn kém cỏi hơn mình, thường xuyên đánh đập Lam Ngoại Hồ.
Bản lĩnh của gia hỏa này chưa chắc lớn, nhưng có chút thông minh.

Mỗi lần hắn ta bắt nạt Lam Ngoại Hồ, chưa bao giờ lưu lại dấu vết ngoại thương rõ ràng ở trên người nàng ấy, cho dù có bị thương thì cũng là nơi không thể bại lộ ra ngoài.
Ví dụ như trên bụng, đùi......!những nơi mà quần áo che khuất chính là những mục tiêu mà hắn ta thường xuống tay.
Bởi vì những nơi này vết thương sẽ không bị người nhìn thấy, trong khi Lam Ngoại Hồ là một tiểu nha đầu tương đối quật cường, hầu như phần lớn thời gian nàng ấy đều không nói lại với Yến Trần.
Vì vậy gia hỏa này càng ngày càng thêm kiêu ngạo bắt nạt nàng ấy, lâu lâu lại tới tìm nàng ấy quấy rối một lần.
Cho đến khi Cố Tích Cửu tới, tiểu hồ ly thích quấn lấy nàng, gần giống như hình với bóng cùng nàng, khiến gia hỏa này mười mấy ngày nay vẫn không tìm được cơ hội.

Lần này hắn ta nhắm được Lam Ngoại Hồ, chặn nàng ấy lại.
Có lẽ gia hỏa này nghe nói về chuyện đội ngũ của Lam Ngoại Hồ đã càn quét Lưu Vân ban, không tin tiểu hồ ly yếu đuối mặc hắn ta bắt nạt sẽ trâu bò như vậy, vì thế chặn đường Lam Ngoại Hồ, ép nàng ấy động thủ với mình......
Lam Ngoại Hồ vừa sợ hắn ta lại vừa hận hắn ta, nhưng không muốn động thủ với hắn ta.

Tuy nhiên, gia hỏa này vẫn ngăn chặn ép nàng ấy không cho đi, cuối cùng nàng ấy đành phải xuất chiêu.

Sau đó Lam Ngoại Hồ thảm bại, một lần nữa bị hắn ta đánh cho tả tơi.
Vì thế nên mới có một cảnh như lúc nãy.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Thiên Linh Vũ cũng tới nơi.

Hắn nhìn thấy đồng bạn ngày thường bị đánh như vậy, nổi trận lôi đình, xắn ống tay áo muốn tiến lên đánh người.

Hoàng Thiên Hành vẫn có chút sợ hãi, hổ tốt cũng sợ bầy sói, huống hồ hắn ta không phải là hổ tốt ——
Hắn ta sợ hãi trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cực kỳ khinh thường: "Các ngươi muốn quần ẩu hay sao? Hừm, ta và nàng đấu với nhau hợp tình hợp lý, nàng đánh thua thì nên chịu hậu quả......"
Thiên Linh Vũ giận dữ: "Loại người như ngươi xứng đáng để chúng ta quần ẩu? Một mình tiểu gia cũng có thể đánh cho ngươi răng rơi đầy đất!"
Hoàng Thiên Hành lui về phía sau: "Ta đã đánh hồi lâu, bây giờ các ngươi thay phiên nhau đánh ta? Hừ, ngươi thắng như vậy không được xem là có bản lĩnh!"
Cố Tích Cửu vỗ vỗ vai Lam Ngoại Hồ: "Tiểu hồ ly, ngươi tin ta hay không?"
Lam Ngoại Hồ sửng sốt, dùng sức gật đầu: "Tin!"
"Được, vậy tiếp tục đấu với hắn một trận! Yên tâm, với công phu của ngươi có thể đánh thắng hắn, chỉ cần ngươi buông lỏng tay chân là được!" Nàng lại liếc mắt nhìn Hoàng Thiên Hành một cái: "Có dám khiêu chiến với nàng nữa hay không?"
Hoàng Thiên Hành ngang nhiên nói: "Có gì mà không dám? Các ngươi không sợ ta đánh nàng đến nỗi bò đầy đất là được!".
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 642: 642: Ta Sẽ Cổ Vũ Cho Ngươi!


Cố Tích Cửu gật đầu, lấy ra một tờ giấy, đặt trên một tảng đá lớn bên cạnh, bắt đầu viết một số chữ trên đó, sau đó gọi mấy người kia tới: "Đây là giấy sinh tử, sau khi các ngươi ký tên, lập tức có thể buông lỏng tay chân đánh lớn một trận! Bất kể sống chết, tất cả đều dựa vào bản lĩnh của mình!"
Hoàng Thiên Hành sửng sốt, trừng mắt với Cố Tích Cửu: "Ngươi nghiêm túc sao? Nếu lão tử thật sự đánh chết nàng, các ngươi sẽ không báo thù cho nàng đấy chứ? Không được, Yến Trần sẽ không tha cho ta......"
"Sau khi ký giấy sinh tử, sống chết đều do duyên phận, không ai có thể can thiệp được.

Yến Trần cũng biết điều này, sẽ không tìm ngươi phiền toái.

Chỉ xem ngươi dám ký hay không." Cố Tích Cửu nói giọng nhẹ nhàng bâng quơ.
Hoàng Thiên Hành quyết tâm: "Được! Vậy hai người các ngươi sẽ là người làm chứng! Cũng phải ký tên của mình lên đó!"
"Không thành vấn đề." Cố Tích Cửu ký tên của mình lên đó.

Thiên Linh Vũ vẫn rất tin tưởng Cố Tích Cửu, vì thế sau khi hắn ngập ngừng một lát cũng ký tên của mình lên đó.
Khuôn mặt nhỏ của Lam Ngoại Hồ tái nhợt, nhưng nàng ấy vẫn cắn chặt môi ký tên của mình.
Hoàng Thiên Hành đã bị ép đến như vậy, không thể không ký, vì thế hắn ta cũng ký tên xuống.
Cố Tích Cửu phẩy phẩy tờ giấy sinh tử, khiến cho mực phía trên khô ráo, sao đó nhẹ nhàng cười.

Nụ cười kia nhìn như thế nào cũng cảm thấy rất lạnh, khiến Hoàng Thiên Hành rùng mình.
Cố Tích Cửu nhìn Lam Ngoại Hồ: "Tiểu hồ ly, công phu của ngươi vẫn luôn mạnh hơn hắn, chỉ là ngươi quá mềm lòng, lúc đánh nhau không hạ thủ được.

Một khi ngươi thật sự buông tay, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi.

Bây giờ là lúc ngươi chứng tỏ bản thân! Nhớ kỹ một câu, người dũng cảm luôn thắng, lúc này ngươi phải chiến đấu hết mình!"
Không ai có thể trốn dưới đôi cánh của người khác mãi, cần phải dựa vào chính bản thân mình.

Cái mà Lam Ngoại Hồ thiếu chính là một chút tàn nhẫn.

Trái tim nàng ấy quá mềm yếu, luôn sợ khống chế lực đạo không tốt sẽ tổn thương tới người khác.

Nếu nàng ấy được nuôi dưỡng giống như đại tiểu thư khuê các, nàng ấy như vậy cũng rất bình thường.
Nhưng bây giờ nàng ấy đang ở Thiên Tụ Đường, nơi chỉ có cường giả mới được xem trọng, bản thân mình không tự vùng lên, chỉ có thể tụt lại phía sau, bị ăn đòn, bị ức h**p mà thôi!
Vì vậy, lúc này Cố Tích Cửu phải ép nàng ấy đột phá hàng phòng thủ của chính mình.
Ánh mắt Lam Ngoại Hồ lấp lánh nhìn nàng.

Rất rõ ràng, tinh thần chiến đấu của Cố Tích Cửu đã truyền cảm hứng cho nàng ấy, cảm thấy tự tin hơn.
Cố Tích Cửu mỉm cười: "Ta sẽ cổ vũ cho ngươi!"
Sau đó nàng lui về phía sau một bước: "Được rồi, các ngươi bắt đầu đi!"
......
Thiên Linh Vũ vẫn không yên tâm lắm, nhỏ giọng hỏi Cố Tích Cửu: "Tiểu hồ ly có thể làm được hay không? Đừng để nàng thật sự bị đối phương đánh chết! Nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, có thể Yến Trần sẽ không tìm tới Hoàng Thiên Hành gây rối bởi vì giấy sinh tử, nhưng rất có khả năng hắn sẽ gây rắc rối cho ngươi và ta ——"
Cố Tích Cửu nói: "Yên tâm đi! Khi bị ép không còn đường lui, hồ ly cũng sẽ biến thành cáo! Hơn nữa còn có ta ở đây!"
Lam Ngoại Hồ và Hoàng Thiên Hành cuối cùng bắt đầu đấu võ, giữa sân là một cảnh tượng gió nổi mây phun.
Lúc mới bắt đầu, có lẽ vì ảnh hưởng bởi sức mạnh của Hoàng Thiên Hành, Lam Ngoại Hồ vẫn không thể thả lỏng, tạm thời lâm vào thế hạ phong......

Thiên Linh Vũ có chút lo lắng, liên tục thét lên: "Tiểu hồ ly, đánh hắn! Đánh hắn! Đừng chỉ biết rút lui!"
Cố Tích Cửu nhìn chằm chằm vào chiến trường một lát, bắt đầu đếm đếm: "2, 8.5, 4.3......"
Có lẽ người khác không hiểu nàng đang đếm cái gì, nhưng Lam Ngoại Hồ lại hiểu.

Bởi vì Cố Tích Cửu đã đánh số tất cả các chiêu thức mà nàng ấy sẽ sử dụng, như vậy sẽ rất thuận tiện để nhắc nhở trong khi đánh nhau.

Ban đầu, nó được dùng trong quá trình luyện tập phối hợp, không ngờ hôm nay lại có thể sử dụng ở đây!
Công phu của Lam Ngoại Hồ không thấp, chẳng qua là trong lúc đánh nhau nàng ấy không biết nên dùng chiêu nào để nghênh địch..
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 643: 643: Tất Cả Đều Do Cố Tích Cửu


Khi Cố Tích Cửu đọc thành tiếng, nàng ấy lập tức dựa theo trình tự giống như lời Cố Tích Cửu, bắt đầu thi triển!
Một lát sau, dưới những trận tấn công như vũ bão, Hoàng Thiên Hành bắt đầu rơi vào thế hạ phong, bị Lam Ngoại Hồ đánh bay rất nhiều lần ——
Đây là lần đầu tiên Lam Ngoại Hồ chiếm thế thượng phong trong trận đấu đơn, ngay lập tức dũng khí trở nên mạnh mẽ hơn!
Nhìn thấy Hoàng Thiên Hành, người mà mình thống hận nhất, đang lăn lộn dưới mặt đất, nàng ấy cực kỳ phấn kích! Phát huy càng tốt.

Vì thế một cuộc đấu đơn dần dần biến thành đơn phương quần ẩu _——
Gần nửa canh giờ trôi qua, Hoàng Thiên Hành cuối cùng nhận thua, khóc kêu muốn dừng lại ——
Mặc dù Cố Tích Cửu đã khiến bọn họ ký kết khế ước sinh tử, nhưng chung quy không thật sự muốn ai phải chết.

Tới thời điểm đúng lúc, nàng vẫn yêu cầu Lam Ngoại Hồ dừng tay.
Bọn họ nhìn Hoàng Thiên Hành, lúc này đang bò trên mặt đất.

Trong trận đấu này, hắn ta đã bị Lam Ngoại Hồ đánh bay đập vào tảng đá 14 lần, lao vào mương bùn 8 lần, cả người bám đầy bùn, khuôn mặt sưng húp giống như đầu heo, còn bị gãy vài cây xương sườn.

Khi Lam Ngoại Hồ dừng tay, hắn ta gần như quỳ rạp trên mặt đất, không nhấc người lên nổi......
Đã đánh cuộc thì phải chịu thua, hắn ta có thể nhặt về một cái mạng đã xem như không tệ.

Vì thế sau khi nhận thua, dựa theo giấy sinh tử hắn ta cần phải vái lạy Lam Ngoại Hồ 8 lần.

Sau đó, hắn ta không dám nói thêm một câu vô nghĩa, lăn trên mặt đất rồi leo lên tọa kỵ chạy mất.
Lần này hắn ta ăn mệt, đủ để khiến hắn ta nhớ kỹ suốt đời, từ nay về sau hắn ta sẽ không còn dám chọc Lam Ngoại Hồ nữa, mỗi lần nhìn thấy nàng ấy đều sẽ theo bản năng trốn tránh......
Ngay khoảnh khắc hắn ta rời đi, âm thanh reo hò của Lam Ngoại Hồ gần như chấn động toàn bộ sơn cốc!
Cuối cùng nàng đã làm được! Cuối cùng có thể dựa vào chính sức lực của mình, đánh bại cặn bã thường xuyên bắt nạt mình!
Lam Ngoại Hồ cực kỳ hưng phấn, xoay vòng vòng quanh Cố Tích Cửu: "Tích Cửu, ta yêu ngươi muốn chết! Sùng bái ngươi muốn chết!" Nàng ấy vui vẻ, gần như lao vào trong vòng tay của Cố Tích Cửu.

Truyện Đô Thị
Yến Trần đã từng là chỗ dựa của nàng ấy, nhưng hắn giống như gia trưởng của nàng ấy.

Nếu nàng ấy bị bạn học bắt nạt, Yến Trần thật sự không thể đánh lại bạn học của nàng ấy bởi vì thân phận, chỉ có thể mắng lại vài câu, nhiều nhất là bảo vệ nàng ấy không bị thương, nhưng vấn đề thực tế không thể giải quyết được, không trị được tận gốc.
Nhưng Cố Tích Cửu lại khiến nàng ấy vượt qua nỗi ám ảnh của mình, khiến nàng ấy có thể tự mình dạy cho người bắt nạt nàng ấy một bài học, khiến nàng ấy tìm lại được bản thân mình! Khiến nàng ấy lấy lại sự tự tin, tất nhiên là cực kỳ sảng khoái.
Mặc dù nàng ấy rất mỏi mệt, thậm chí trên người còn có thương tích, nhưng nàng ấy lại rất hào hứng.
"Tiểu hồ ly, có mệt hay không? Hôm nay còn muốn huấn luyện nữa hay không?" Cố Tích Cửu dò hỏi.
"Muốn!" Lam Ngoại Hồ lớn tiếng đáp lại!
Cố Tích Cửu cười, kéo nàng ấy rời đi: "Được, vậy chúng ta đi thôi!"
Ba người sóng vai rời đi, trước khi đi Cố Tích Cửu giống như vô tình liếc mắt nhìn một cây đại thụ cách đó không xa một cái, khóe môi hơi nhếch lên một chút.

Yến Trần xuất hiện từ trên cây đại thụ xa xa.
Bàn tay đang nắm chặt của hắn từ từ buông lỏng, một hòn đá ở trong lòng bàn tay bị nghiền nát thành bột phấn, cơn gió thổi qua, tan trong không khí.
Hắn tới không sớm cũng không muộn, đúng lúc hai người Cố Tích Cửu vừa kịp chạy tới đây, vì vậy hắn đã nhìn thấy toàn bộ quá trình ——
Nhìn thấy hồ ly ngoan ngoãn nhà mình có được ý chí chiến đấu, nhìn nàng ấy tàn sát khắp nơi, nhìn nàng ấy đánh Hoàng Thiên Hành đến nỗi răng rơi đầy đất......!Khi Lam Ngoại Hồ hoan hô, hắn cũng cảm thấy máu nóng trong lồng ngực sôi trào, hốc mắt có chút ẩm ướt.

Tiểu hồ ly của hắn cuối cùng cũng trưởng thành!
Và tất cả những điều này đều do Cố Tích Cửu ——
Nữ hài tử này quả thật rất có năng lực, có nhiều ý tưởng ma quái, nhưng những ý xấu này của nàng không hề phản cảm.......
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 644: 644: Nàng Đã Tạo Ra Kỳ Tích


Hắn phát hiện mình càng ngày càng không cảm thấy khó chịu với nàng nữa, ngược lại càng ngày càng ngưỡng mộ nàng.
Nữ hài tử này giống như chiếc kính vạn hoa, mỗi lần chuyển là một điểm sáng mới......
Có lẽ đây là lý do thánh tôn nhận nàng làm môn nhân?
......
Tin tức nhóm của Cố Tích Cửu sẽ đối chiến với học sinh Tử Vân ban nhanh chóng được lan truyền trong toàn bộ Thiên Tụ Đường.

Điều này khiến toàn thể học sinh Lưu Vân ban đều rất hào hứng.
Cuối cùng học sinh Lưu Vân ban có thể chính thức khiêu chiến với Tử Vân ban!
Cho dù bọn họ không mấy xem trọng nhóm mấy người Cố Tích Cửu, nhưng đều có cảm giác bọn họ có thể chân chính đánh nhau một trận cũng tốt.

Ban đầu, học sinh Tử Vân ban rất khinh thường đối chiến với bọn họ, bởi vì như vậy rất hạ giá......
Bây giờ cuối cùng đã có cơ hội, cho dù bị thua cũng đủ để khiến bọn họ hưng phấn một trận.
Đối với học sinh Tử Vân ban, nói chung đều rất khinh thường.

Không ai muốn tiếp nhận đối chiến của học sinh năm nhất, bởi vì không có cảm giác chiến thắng ——
Nhưng nếu Cổ Tàn Mặc đã nói như vậy, đạo sư ba lớp đều không thể thoái thác.

Nhưng không ai muốn tham gia trước, vì thế cuối cùng bọn họ quyết định rút thăm......
Lớp 3 của Tử Vân ban xúi quẩy bắt được cơ hội lần này, đạo sư lớp 3 rất buồn bực, nhưng không có cách nào khác, đành phải quay về lớp mình, tuyển chọn người, cuối cùng chọn được một nhóm tệ nhất đi ứng phó.
Khi Cố Tích Cửu chính thức gia nhập Thiên Tụ Đường được một tháng rưỡi, nàng đã mở ra trận chiến đầu tiên với Tử Vân ban.
Đạo sư Tử Vân ban vốn không quan tâm tới trận đối chiến lần này.

Vớiông, Cổ Tàn Mặc nhàn rỗi quá nên không có việc gì làm, vì vậy mới bị động kinh sắp xếp một trận đấu như vậy.

Ông chỉ có thể cử học sinh ra ứng chiến, xem như cùng tiểu hài tử bày chơi đồ hàng.

ngôn tình hay

Ông đã chọn địa điểm là quảng trường nhỏ của lớp 3 Tử Vân ban, nhưng Cổ Tàn Mặc lại không đồng ý.

Cổ Tàn Mặc cảm thấy chuyện này nên được xem xét nghiêm túc một chút.

Rốt cuộc, đây chính là lần đầu tiên học sinh Lưu Vân ban khiêu chiến học sinh Tử Vân ban.

Đây cũng là thời điểm tốt nhất để truyền cảm hứng cho mọi người, vì vậy Cổ Tàn Mặc đã sắp xếp cho trận đối chiến này ở Cạnh Kỹ đài trong Thiên Tụ Đường.
Cạnh Kỹ đài ở Thiên Tụ Đường tương đương với sân vận động tổ chim ở thời hiện đại, chỉ có những trận tỷ thí lớn mới được cử hành ở đây.
Tất cả các đạo sư đều cảm thấy Cổ Tàn Mặc đã bị mất trí, sau khi tiếp nhận hình phạt đã trở nên hồ đồ, vì thế nên mới gióng trống khua chiêng làm ra chuyện như vậy.
Cổ Tàn Mặc rất có uy quyền ở đây, ông đã hạ mệnh lệnh, mặc dù trong lòng nhóm đạo sư không phục, nhưng đều không thể vi phạm, vì thế đành phải miễn cưỡng chuẩn bị cho trận chiến này.
Nhưng bọn họ vẫn tiêu cực phản kháng một chút.

Ví dụ như cố gắng sắp xếp các tiết học quan trọng trong ngày tỷ thí đó, khiến cho học sinh trong lớp mình không thể đi xem......

Đối với học sinh Lưu Vân ban, đa số bọn họ đều lo sợ đám người Cố Tích Cửu thua trận quá thảm, tổn thương đến lòng tự trọng mà bọn họ thật vất vả mới có được.

Vì vậy, bọn họ cũng lựa chọn không đi xem, chỉ nói với vài người bạn học muốn đi, lúc quay về báo cáo kết quả là được, chỉ nghe kết quả thì sẽ không có lực sát thương......
Vì vậy, vào ngày chính thức bắt đầu, khán giả dưới Cạnh Kỹ đài......!chỉ là vài ba con mèo con.
Khán phòng rộng lớn như vậy nhưng rất lạnh lẽo, gió thổi từ đầu này có thể thổi thẳng qua đầu kia.
Mạnh đạo sư lớp 3 đi cùng với Cổ Tàn Mặc ngồi ở trên đài giám khảo, nhìn hiện trường phía dưới lạnh lẽo, cuối cùng thành tâm thành ý nhỏ giọng hỏi Cổ Tàn Mặc: "Đường chủ, có phải bởi vì lúc trước ngài từng đắc tội với môn nhân thánh tôn, cảm thấy có lỗi với thánh tôn, vậy nên muốn xây dựng lại hình tượng trong mắt thánh tôn?"
Cổ Tàn Mặc kiệm lời đáp lại hai chữ: "Nói bậy!"
~~~Hết chương 644~~~.
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 645: 645: Đại Sát Tứ Phương 1


"Vậy vì sao ngài lại như thế? Ta biết thuật luyện đan của Cố cô nương rất lợi hại, là một hạt giống tốt, điều này mọi người đều thừa nhận.

Ta biết nàng đã từng sáng tạo vài lần kỳ tích, đầu óc cũng rất linh hoạt, thậm chí còn hiểu cổ thuật, giúp Thiên Tụ Đường bắt được người xấu là cống hiến rất lớn.

Những điều này mọi người đều biết, hơn nữa đều cảm thấy nàng là một nhân tài.

Nhưng nàng chỉ mới đạt linh lực cấp 5, đúng không? Đợi lát nữa thật sự đánh nhau, ta sợ nàng không chịu được.

Thua vẫn là chuyện nhỏ, lỡ may thất thủ, thật sự khiến nàng bị thương thì phải làm sao? Chỉ sợ không thể giải thích được với thánh tôn nơi đó."
"Yên tâm! Tất cả đều đã có bản đường chủ! Ông chỉ cần nói học sinh của mình cố gắng hết sức là được."

Ánh mắt Mạnh đạo sư sáng lên, ông ta chờ chính là những lời này!
Chiến trường không cha không con, ông ta đã từng dạy dỗ học sinh mỗi một trận đối chiến đều cần phải nghiêm túc, phải nỗ lực hết mình trong lúc đối chiến, hiện tại có những lời này của Cổ đường chủ, ông ta còn sợ gì nữa?
Mạnh đạo sư lập tức truyền âm với ba học trò của mình vừa mới lên đài: "Tận lực đánh! Tranh thủ hạ gục bọn họ cùng lúc, sớm kết thúc trò hề này càng sớm càng tốt!"
Ánh mắt ba học sinh kia sáng lên, lập tức xoa tay hầm hè!
Nếu phải thủ hạ lưu tình, bọn họ cần phải kiềm chế, điều này có chút khó khăn.

Nếu có thể tận lực mà đánh thì còn sợ gì nữa?! Đánh thôi!
Trong mắt bọn họ bốc cháy lên ý chí chiến đấu hừng hực......
Đối chiến bắt đầu ——
Trận đối chiến này kết thúc rất nhanh, trước sau chưa đầy nửa canh giờ.
Trên đài, ba học sinh Tử Vân ban, có hai người nằm sấp xuống, mặc dù một người vẫn đang đứng, nhưng một thân quần áo bị cắt mất bảy tám mảnh, thậm chí một mảng lớn tóc cũng đã biến mất, cực kỳ chật vật.
Trong khi ba người Cố Tích Cửu vẫn đang êm đẹp đứng ở nơi đó.

Thiên Linh Vũ chống nạnh cười to: "Xem ra Tử Vân ban chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi, ha ha ha ha ha."
Cổ Tàn Mặc quay đầu hỏi Mạnh đạo sư đang ngây người sững sờ: "Học sinh của ông có tận lực hay không? Bị học sinh Lưu Vân ban đánh bại thật là mất mặt."
Khuôn mặt Mạnh đạo sư đỏ bừng, hít vào một hơi, hỏi Cổ Tàn Mặc: "Ta có thể phái thêm một đội khác một lần nữa hay không?"
Đậu má, sớm biết kết quả sẽ như thế này, ông sẽ không tùy tiện phái những học sinh kém cỏi nhất lên đây!
Cổ Tàn Mặc căng mặt: "Ông muốn dùng xa luân chiến với ba hài tử này?"

Mạnh đạo sư: "......"
Cổ Tàn Mặc vỗ vỗ vai ông ta: "Lão Mạnh, thấy ông đáng thương như vậy, ta có thể cho ông thêm một cơ hội khác, nhưng phải là ba ngày sau.

Hy vọng ông có thể chọn lựa người cẩn thận, nếu ba ngày sau người của ông lại thua nữa, lão phu đều cảm thấy xấu hổ cho ông......"
Mạnh đạo sư: "......"
Mặc dù trận chiến này rất ít người xem, nhưng hiệu ứng chấn động do nó tạo thành vẫn là rất lớn.

Trong một ngày đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Thiên Tụ Đường, thậm chí tôi tớ chuyên quét tước vệ sinh cũng đều biết hết.
Học sinh Lưu Vân ban cực kỳ vui mừng, học sinh lớp 3 Tử Vân ban trở thành trò cười của Thiên Tụ Đường.

Trong ba ngày qua, ba học sinh lớp 3 đi đường đều không dám ngẩng đầu lên, gặp người đều trốn tránh ——
Đương nhiên, mỗi người bọn họ đều tích cóp một bụng lửa buồn bực, chờ đợi nhanh chóng tới ba ngày sau để lật ngược tình thế.

......
Ba ngày sau, Cạnh Kỹ đài.
Trên khán đài đều chật kín chỗ, chẳng những toàn bộ học sinh và đạo sư đều tới, ngay cả đại sư phụ nhà ăn cũng chạy tới.
Để lật ngược tình thế, lần này Mạnh đạo sư phái ra đội hình mạnh nhất trong lớp.

Ba người kia vừa bước lên đài, khí thế lập tức trở nên khác hẳn, vô số tiếng vỗ tay vang lên.
Đây là lần đầu tiên Lam Ngoại Hồ tham gia tỷ thí lớn thế này.

Nàng hoa mắt nhìn vô số đầu đen phía dưới, đến khi nhìn rõ ba người đối diện chuẩn bị đối chiến, lòng bàn tay đều thấm ra mồ hôi..
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 646: 646: Đại Sát Tứ Phương 2


Nàng ấy thậm chí không tin vào hai mắt của mình, truyền âm cho Cố Tích Cửu: "Tích Cửu, bọn họ là những người mạnh nhất lớp 3! Chúng ta......!chỉ sợ chúng ta sẽ thua......"
Đôi mắt Cố Tích Cửu hiện lên một ý cười, truyền âm trở về: "Ta sớm đã đoán ra được bọn họ, ngươi có nhớ chiến lược ta nói lúc trước hay không?"
"Nhớ!"
"Vậy là tốt rồi! Lát nữa không cần phải sợ, ngươi cứ dựa theo những gì chúng ta tập luyện lúc trước, cố gắng phát huy tốt là được, những chuyện khác giao cho ta!"
"Được!"
Thiên Linh Vũ không sợ, hắn cực kỳ hưng phấn!
Có thể khiến đối phương phái ra đội hình mạnh nhất, bất luận thắng thua đều là vinh quang!
Hơn nữa, đêm qua Cố Tích Cửu và hắn đã từng phán đoán, đội hình mà đối phương có khả năng sẽ phái ra, vì thế đã vạch ra chiến lược trước, vậy nên cơ hội chiến thắng của bọn họ vẫn là rất lớn ——
Sau màn thể hiện lần trước, Cổ Tàn Mặc rất vui vẻ, cố ý tặng cho ba người bọn họ một phòng luyện công.

Phòng luyện công đó rất bí ẩn, chỉ có ba người bọn họ mới có thể tiến vào, những người khác muốn tiến vào cũng không thể tìm thấy cửa.
Vì thế ba ngày qua, mặc dù mọi người trong Thiên Tụ Đường đều cực kỳ tò mò về chiến thuật của bọn họ, nhưng không biết làm thế nào để quan sát, tất nhiên cũng không thể nào phỏng đoán.
Trong trận đấu vừa qua, có quá ít người đi xem, vài học sinh Lưu Vân ban đứng xem thì công lực quá thấp, không nhìn thấy hết các bước đi chuyển của bọn họ.

Cao thủ chân chính là Cổ Tàn Mặc thì lại giữ kín như bưng.

Đối với Mạnh đạo sư, thật ra ông cũng nắm được chiến lược của bọn họ, nhưng Cổ Tàn Mặc lại vỗ bả vai ông dặn dò một câu: "Ông sẽ không tự mình vạch ra chiến thuật để chỉ đạo học sinh trong trận đấu tiếp theo, đúng không? Như vậy rất không công bằng.

Bản đường chủ cảm thấy vẫn nên để bọn họ tự do phát huy."
Vì thế Mạnh đạo sư cũng đành phải giữ kín như bưng, không tiết lộ một câu về chiến thuật của ba người Cố Tích Cửu cho học sinh của mình, chỉ bảo bọn họ cần phải chuẩn bị thật tốt, đừng khiến ông mất mặt.
Bởi vì mọi người đều hối hận đã bỏ lỡ cơ hội lần trước, vì thế lúc này mọi người đều tới rất đầy đủ, mở to hai mắt kiên nhẫn chờ đợi tới thời khắc khai chiến.
Ban đầu, Lam Ngoại Hồ lớn tiếng doạ người, vung bảo kiếm lên, một luồng nước mênh mông được phát ra.

Cố Tích Cửu theo sát nàng ấy, dùng chiêu thức cơn lốc thuật.

Nước mượn thế gió thoáng chốc như sóng lớn ngập trời ——

Phía đối diện cũng không phải ăn chay, lập tức chém ra một bức tường đất ngăn cản thế nước, hai người khác lần lượt dùng Kim linh lực và Hỏa linh lực công kích về phía Cố Tích Cửu.
Thiên Linh Vũ cùng lúc phát ra một quả cầu lửa lớn, đón đánh chiêu thức Hỏa linh lực của đối phương, nhưng không kịp ngăn cản Kim linh lực của đối phương hóa thành thanh kiếm phóng tới.

Mắt nhìn thấy thanh kiếm sắp đánh trúng Lam Ngoại Hồ trước mặt, Cố Tích Cửu khẽ quát một tiếng: Hai!"
Chiêu thức trên tay phải Lam Ngoại Hồ không đổi, tay trái vung lên, trước mặt xuất hiện một bức tường nước, kiếm quang chém vào bức tường nước, giống như lòng bàn tay giận dữ đập vào trên bông, căn bản không phát huy ra được uy lực vốn có.
Kim sinh Thủy, kiếm quang này chẳng những không thể cắt qua bức tường nước, ngược lại khiến bức tường nước càng thêm kiên cố.
Cố Tích Cửu và Thiên Linh Vũ lập tức thay hình đổi vị.

Thiên Linh Vũ phóng ra dây leo, nới lỏng bức tường đất của đối phương dựng lên.

Dưới thế công mạnh mẽ của nước và dây leo, bức tường đất sụp đổ.

Cố Tích Cửu sử dụng thuật xé gió kết hợp với quả cầu lửa của Thiên Linh Vũ, một lần nữa đánh ra ——
Sáu người ra chiêu như những chiếc cối xay gió ở trên đấu trường, tốc độ đều cực nhanh.
Cố Tích Cửu là người nhanh nhất trong số bọn họ, ánh mắt của nàng cũng là độc nhất.

Nàng luôn có thể kịp thời nhận ra được đối phương sắp sửa phát ra chiêu thức nào, chỉ điểm cho Lam Ngoại Hồ ra chiêu, đồng thời nàng và Thiên Linh Vũ cũng toàn lực phối hợp, thỉnh thoảng biến hóa đội hình......
Mọi người đều ngạc nhiên phát hiện, lúc đầu Lam Ngoại Hồ phát ra một chiêu, không biết sẽ tiếp tục như thế nào, giờ phút này giống như đã thay đổi thành người khác, hết chiêu này tới chiêu khác, căn bản không hề ngừng nghỉ.

Nàng ấy thậm chí còn có thể dùng cả tay trái tay phải xuất chiêu, đồng thời phát ra những chiêu thức khác nhau, có thể tiến công, có thể phòng thủ ——.
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 647: 647: Đại Sát Tứ Phương 3


Khi đối phương phóng lửa tới, kim tới, nàng ấy đều dùng bức tường nước ngăn cản.

Khi đối phương dùng đất tấn công, Thiên Linh Vũ sẽ phản công bằng dây leo.....
Linh lực của Thiên Linh Vũ đã đạt gần cấp 8, mặc dù chiêu thức hắn phát ra khá đơn giản, nhưng uy lực rất lớn! Mỗi một chiêu phát ra đều đủ khiến đối phương chật vật.
Linh lực của Lam Ngoại Hồ cũng không thấp, một khi nàng ấy sử dụng các chiêu thức một cách nhất quán và chính xác, tuyệt đối có thể khiến kẻ đối diện đau đầu.
Cố Tích Cửu có linh lực thấp nhất, nhưng nàng lại biết cách điều khiển Phong linh lực hiếm thấy.

Mỗi một trận gió đều quét qua kịp thời, hoặc trợ giúp thế lửa lan rộng thành biển lửa, hoặc trợ giúp thế nước nhấc lên sóng lớn ngập trời.

Mỗi một lần nàng ra chiêu đều có thể khiến cho uy lực chiêu thuật do đồng đội phát ra mạnh lên gần gấp đôi......
Trong trận chiến, việc dự đoán bước đi tiếp theo của đối thủ để giành chiến thắng là vô cùng cần thiết.

Và Cố Tích Cửu có thể làm điều đó.

Nàng thường xuyên kịp thời nhìn ra đối phương sắp làm gì khi bọn họ còn chưa ra chiêu, cũng lập tức phối hợp với đồng bạn dùng chiêu thức tương ứng đối phó ——
Đấu pháp của ba người bọn họ, quả thực giống như được thiết kế riêng.

Một sự kết hợp hoàn hảo.

Đó không phải là trận chiến chống lại chiến trận, khiến tất cả mọi người ở đây đều mở rộng tầm mắt......
Đương nhiên, ba người Cố Tích Cửu lợi hại, đối phương cũng không phải là đèn cạn dầu.

Trận chiến này xuất sắc ngoạn mục, khiến mọi người đều hoa cả mắt.
Kết quả, ba người Cố Tích Cửu cuối cùng chiến thắng.

Đương nhiên, chiến thắng rất sít sao.
Đấu trường vang lên từng tiếng hoan hô, bất luận là học sinh Tử Vân ban hay là Lưu Vân ban đều bùng nổ trong tiếng reo hò.

Đặc biệt là học sinh Lưu Vân ban, quả thực vui sướng đến nỗi muốn phát điên!
Khi kết quả trận đấu vừa được công bố, bọn họ đều xông lên đài thi đấu, nâng ba người Cố Tích Cửu ném lên cao......
Cổ Tàn Mặc rất vui mừng, ông quay đầu hỏi các vị đạo sư bên cạnh: "Các vị chứng kiến toàn bộ quá trình, có ý tưởng gì không?"
Đạo sư A: "Cố Tích Cửu không hề đơn giản!"
Đạo sư B: "Đôi mắt của nàng rất độc! Hơn nữa rõ ràng quen thuộc với các chiêu thức linh lực, có thể kịp thời nhận ra!"
Đạo sư C: Nàng có bản lĩnh biến những thứ thối rữa thành vàng một cách thần kỳ, không ngờ dạy ra được Lam Ngoại Hồ thành một cỗ máy giết người!"

Đạo sư D: "Nàng có thể đơn giản hoá các bước.

Những chiêu thức ba người bọn họ phát ra rõ ràng đều không phức tạp, nhưng khi phối hợp với nhau, chúng đều rất hoàn hảo!"
Đạo sư E: "Ta cảm thấy hơi khó hiểu, ở trong trận chiến nàng thỉnh thoảng đếm đếm, rốt cuộc là vì sao? Một loại chú kỳ lạ?"
Đạo sư A: "Ông không biết hay sao? Ha ha, ông không phát hiện mỗi lần nàng đọc ra một chữ số, Lam Ngoại Hồ liền phát ra một chiêu? Nàng rõ ràng là đã đánh số chiêu thức cho Lam Ngoại Hồ, giống như một lời nhắc nhở trá hình.

Vì thế nên Lam Ngoại Hồ mới có thể chuẩn xác ra chiêu kịp thời như vậy!"
Đạo sư C nắm chặt tay: "Đáng tiếc nàng đọc quá nhanh, nếu không có thể ghi nhớ một chút những con số đó tướng ứng với chiến thuật nào......"
Đạo sư E cười thầm, trí nhớ của ông rất kh*ng b*, ông đều nhớ kỹ!
Sau khi trở về ông sẽ truyền thụ lại cho học sinh của mình.

Lần tới, đã đến lúc lớp ông phải phái ra một đội......
Điều mà ông không ngờ tới chính là, ông thật vất vả phân tích những con số tương ứng với chiêu thức Lam Ngoại Hồ đánh ra với học sinh của mình, cũng tìm ra được cách phá giải.

Bọn họ lòng tràn đầy tự tin chiến thắng.

Nhưng lúc đối chiến lần nữa, Cố Tích Cửu lại thay đổi con số, chuyển đổi tất cả bằng bảng chữ cái......
......
Trận đối chiến này khiến cho ba người Cố Tích Cửu hoàn toàn nổi danh ở Thiên Tụ Đường.

Cổ Tàn Mặc lập tức quyết định, sau này mỗi mười ngày sẽ để cho ba người Cố Tích Cửu tìm một đội học sinh Tử Vân ban đối chiến một lần.
Vì thế toàn bộ Thiên Tụ Đường bắt đầu phát cuồng về những trận đối chiến.

Học sinh Tử Vân ban sợ thua, vì thế nỗ lực huấn luyện cực kỳ chăm chỉ.
Học sinh Lưu Vân ban cảm thấy tự hào và tự tin hơn.

Ai nói Lưu Vân ban đều là phế vật? Đây không phải là những con ngựa đen vừa chạy ra hay sao? Có thể xuất ra con ngựa đen đầu tiên, cũng có thể xuất ra con thứ hai thứ ba......!có lẽ lượt tiếp theo sẽ là bản thân mình cũng nên.......
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 648: 648: Đế Phất Y Uy Vũ Không Chịu Từ Bỏ


Bọn họ bắt đầu nghiền ngẫm chiến thuật của ba người Cố Tích Cửu, sau đó lại một lần nữa tìm đồng bạn phối hợp, thường xuyên đấu với nhau một hồi để tìm hiểu cảm giác, đề cao thực lực của mình.
......
Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã ba tháng trôi qua.
Hiện tại là thời tiết đầu thu, mây trôi lơ lửng trên bầu trời, thấp thoáng lướt qua vầng trăng khuyết ở trên không trung.
Cố Tích Cửu đang ngồi ở trên một tảng đá lớn, nhìn ánh trăng trên bầu trời có chút xuất thần.
Nàng không phải là nữ hài tử thích đón gió rơi lệ, phung phí tinh thần đối với ánh trăng.

Chỉ có những người thích phong hoa tuyết nguyệt mới thích làm chuyện đó.

Nàng sở dĩ xuất thần ở đây là vì đang suy ngẫm về bản thân mình.

Nàng cảm thấy mình rất tình cảm và tận tâm.

Ví dụ như ở thời hiện đại, lúc nàng mới 12 tuổi đã thích một anh chàng ngôi sao điện ảnh, sau đó vẫn luôn thích như vậy.
Bất luận anh ta là một thanh niên đẹp trai ở tuổi thành xuân hay là một ông chú, nàng vẫn không ngừng thích người đó, ngay cả khi vào doanh trại huấn luyện sát thủ nàng vẫn thích.
Mỗi năm nàng đều sưu tầm những bức ảnh áp phích của anh ấy, từ lúc anh ấy 26 tuổi với gương mặt non trẻ, đến lúc anh ấy 36 tuổi với gương mặt có chút thăng trầm của cuộc sống, nàng đều thích.
Ví dụ như lúc nàng 18 tuổi đã bắt đầu thích Long Tích, cảm thấy hắn chính là một nửa của đời mình, có lẽ mình sẽ làm bạn cả đời với người kia.

Vì thế nàng bắt đầu từng bước theo đuổi, thậm chí còn lên kế hoạch rất cụ thể ở trong lòng.

Mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch.
Kế hoạch đã thực hiện được gần 5 năm, thiếu chút nữa đã thành công! Cho tới khoảnh khác chết đi, nàng mới biết được Long Tích cũng đang tính kế mình ——
Sự khác biệt chính là, nàng lên kế hoạch bắt hắn trở thành lão công của mình, trong khi kế hoạch của hắn chính là lấy đi trái tim hoàn mỹ nhất của nàng ——
Đến với thế giới này, nàng quyết tâm đoạn tuyệt với quá khứ, nhưng không ngờ ở đây nàng cũng đụng phải nam nhân khác là Long Tư Dạ.

Rõ ràng tướng mạo không hoàn toàn giống với Long Tích, tính cách cũng hơi khác, nhưng hắn ta lại có được ký ức của Long Tích, thậm chí còn dây dưa với nàng không thôi, khiến nàng cảm thấy buồn bực.
Dù sao cũng là nam nhân mình thích đã lâu, nàng lại là người hết mực yêu thương như vậy.

Nàng cho rằng ngay cả khi mình muốn từ bỏ đối phương cũng không từ bỏ được.

Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, nàng dường như đã quên được Long Tích.

Nàng không còn thường xuyên nhớ tới anh ta, cho dù nhớ tới anh ta, trái tim cũng không còn đau đớn khó chịu nữa——
Nàng cũng không biết từ khi nào, nàng dường như bắt đầu có tình cảm với Đế Phất Y, thích nghe tin tức về hắn.

Khi nghe thấy người khác nhắc tới tên hắn,trái tim nàng hiểu ý đập thình thịch.

Nhưng ngay khi nàng cho rằng có lẽ mình thích Đế Phất Y, nàng lại đụng phải thánh tôn ——
Không ngờ nàng cũng có cảm giác thích vị thánh tôn cao cao tại thượng này, hơn nữa cảm giác này không khác lắm với Đế Phất Y.

Khi nghe thấy người khác nhắc tới thánh tôn, trái tim nàng cũng đập loạn nhịp ——
Cố Tích Cửu giơ tay xoa xoa giữa mày, rõ ràng nàng không phải loại người không chung thủy như vậy, vì sao có thể đồng thời thích cả hai nam tử được?!
Chẳng lẽ khối thân thể nhỏ này xảy ra tật xấu gì sao?

Hay là nàng vốn là hoa si, chẳng qua che giấu rất sâu ——
Nhớ tới Đế Phất Y, nàng bất giác nhớ tới giấc mộng đêm qua.

Giấc mơ có kia chút hoang đường, rất ly kỳ.
Không ngờ nàng mơ thấy thánh tôn gọi Đế Phất Y tới trước mặt nàng, sau đó nói với hắn, muốn gả nàng cho hắn, nhưng yêu cầu hắn phải dùng bầu rượu nhỏ kia làm sính lễ.
Trong mơ, Đế Phất Y mang theo vẻ mặt uy vũ kiên cường, ôm chặt lấy bầu rượu nhỏ của hắn không bỏ, nói gì mà muốn cùng sống chết với bầu rượu nhỏ, người còn bầu rượu còn.

Hắn thà rằng không có tức phụ cũng không thể từ bỏ bầu rượu, kết quả đánh thức nàng dậy ngay tại chỗ!
Nói thật, đã vài tháng qua nàng không gặp Đế Phất Y, chỉ thỉnh thoảng nghe nói tình hình gần đây của hắn từ những người bạn cùng lớp..
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 649: 649: Lần Này Bị Hung Hăng Vả Mặt ——


Nàng biết hắn vẫn luôn cực kỳ thần bí, mấy tháng qua chỉ xuất hiện một lần ở Phi Tinh Quốc, hơn nữa còn là hai tháng trước.
Nghe nói lần đó hắn xuất hiện là bởi vì xảy ra xung đột với Hữu thiên sư Thiên Tế Nguyệt, thậm chí ẩu đả đánh nhau một trận.

Nghe nói cả hai người không ai nhường ai, Thiên Tế Nguyệt bị trọng thương, một lần nữa đóng cửa từ chối tiếp khách.
Nghe nói Đế Phất Y cũng bị thương, vẫn luôn dưỡng thương ở trong Phù Thương Cung, không hề ra ngoài.
Khoảnh khắc nghe được tin hắn bị thương, Cố Tích Cửu có cảm giác trái tim mình co thắt hiếm có.

Nàng còn có một loại xúc động muốn đi thăm hắn một lần.
Nhưng lúc nàng còn đang suy nghĩ có nên biến sự mong muốn này thành hiện thực hay không, hộ pháp Mộc Phong dưới trướng Đế Phất Y bỗng nhiên tới, nói rằng phụng lệnh Tả thiên mời Vân Thanh La đi một chuyến.

Khi Mộc Phong tới, Cố Tích Cửu đang cùng hai người Thiên Linh Vũ và Lam Ngoại Hồ nghiên cứu chiến thuật trong phòng luyện công, vì thế không nhìn thấy hắn.

Đợi đến khi nàng nghe được tin tức, Vân Thanh La đã theo hộ pháp Mộc Phong rời đi vài canh giờ trước.
Vân Thanh La đã hồi phục rất tốt trong mấy tháng qua.

Công lực cơ bản đã khôi phục được tám chín phần mười.

Trước khi rời đi, nàng ta còn từ biệt với rất nhiều bạn học ——
Khi Cố Tích Cửu bước ra khỏi phòng tập, nàng đã nghe rất nhiều bạn học bàn luận về chuyện này.
Chủ đề bàn luận của bọn họ đơn giản chính là, Tả thiên sư quả nhiên đối xử với đệ tử thiên bẩm không giống người thường, đúng là nhân tài có thân phận như thế rất môn đăng hộ đối.
Một số người thậm chí còn nói về tai tiếng giữa Tả thiên sư và Vân Thanh La năm đó.

Nói rằng có lẽ Tả thiên sư thích Vân Thanh La, chẳng qua bởi vì có hôn ước với Cố Tích Cửu, vì thế không thể làm gì.
Nhưng hiện tại hôn ước giữa hắn và Cố Tích Cửu đã không còn nữa, có lẽ lần này hắn sẽ buông tay để theo đuổi Vân Thanh La......
Thậm chí còn có người đoán rằng, khi Vân Thanh La trở lại, có lẽ đã trở thành Tả thiên sư phu nhân.
Lúc ấy mọi người bàn tán rất sôi nổi, bởi vì Cố Tích Cửu từng dính vào hôn ước kia cũng bị lôi ra, trúng đạn rất nhiều lần.
Thậm chí còn có người không biết lấy tin tức từ đâu, nói rằng chỉ vì Tả thiên sư mà Cố Tích Cửu từng xảy ra tranh chấp với Vân Thanh La, Cố Tích Cửu còn dõng dạc tuyên bố muốn cạnh tranh công bằng với Vân Thanh La......

Vì thế mọi người đều cảm thấy, lần này Cố Tích Cửu đã bị hung hăng vả mặt ——
Sự nổi bật của Cố Tích Cửu trong mấy ngày qua ở Thiên Tụ Đường thật sự không nhỏ!
Mặc dù có được rất nhiều bằng hữu, nhưng cũng khiến rất nhiều người ghen tỵ.
Gỗ đẹp trong rừng gặp gió cũng tàn*, súng bắn chim đầu đàn.

Vì vậy một khi có những lời đàm tiếu bất lợi liên quan tới nàng, vẫn có một số người luôn nói chuyện say sưa, cũng chế giễu sau lưng nàng. (木秀于林风必催之 = Gỗ đẹp trong rừng, gặp gió cũng tàn.

Nghĩa là những cây to cao hơn trong rừng luôn bị gió quật ngã, là hình ảnh ẩn dụ chỉ người xuất chúng, dễ bị ghen tỵ và đổ lỗi)
Đương nhiên, bởi vì hiện tại nàng có nhiều bằng hữu hơn, những người nói lời đàm tiếu vẫn không dám nói quá trắng trợn, lúc bàn tán vẫn có chút thu liễm, tương đối ôn hòa, có người thậm chí còn thở dài vài tiếng cho nàng......
Cố Tích Cửu luôn thờ ơ đối với những tin đồn, vì thế không mấy quan tâm về những lời bàn tán sau lưng.
Nhưng những lời đồn đó không biết như thế nào, truyền tới tai Thiên Linh Vũ.

Kết quả, mấy ngày nay tiểu tử này giống như dẫm phải thuốc nổ, tìm đủ cách để an ủi nàng, khiến nàng rất nhiều lần muốn đá bay hắn đi ——

Đối với chuyện giữa Tả thiên sư và Vân Thanh La, nàng không tin lắm.

Những tin đồn luôn có thể bóp méo sự thật, trắng có thể biến thành đen, đen có thể biến thành hoa, mức độ đáng tin quá thấp!
Nhưng nàng vẫn nhớ lại những gì mình từng chứng kiến một chút.

Thái độ của Đế Phất Y đối với Vân Thanh La, dường như thật sự xem nàng ta là bằng hữu......
Hắn bị thương nửa tháng, đặc biệt phái người tới đón Vân Thanh La đi, điều này thật sự có chút cổ quái.
Cố Tích Cửu đã từng ở trong Phù Thương Cung một thời gian, biết bên trong không thiếu nữ hầu, vì thế bên cạnh Đế Phất Y cũng không thiếu người chăm sóc..
 
Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới
Chương 650: 650: Tích Cửu Đã Lâu Không Gặp


Ngay cả khi hắn bị người khác đánh bị liệt, những người bên cạnh hắn cũng có thể chăm sóc hắn rất tốt.
Vậy hắn đón Vân Thanh La đi làm gì?
Tả thiên sư làm việc luôn khiến người khác không thể nào đoán được, vì thế vấn đề này là một câu hỏi không có đáp án.
Nhưng Cố Tích Cửu cũng gạt bỏ ý định đi thăm hắn.

Nàng nên sống cuộc sống của mình, học tập, đối chiến, thảo luận về chiến thuật, thỉnh thoảng lại luyện dược.

Cuộc sống thảnh thơi của nàng đã kéo dài từ hơn nửa tháng trước.
Vân Thanh La trở lại.
Nàng ta biến mất hơn một tháng, cuối cùng cũng quay trở lại, còn được Tả thiên sư đưa về.

Cố Tích Cửu cảm thấy mình thật sự có chút nghiệt duyên với hai người kia.

Rõ ràng đều không thích nhau, nhưng bọn họ cứ va vào nhau.
Ngày mà Vân Thanh La trở về là một ngày nắng đẹp.

Hôm đó Cố Tích Cửu vừa mới ra khỏi phòng luyện công, lập tức nhìn thấy trên bầu trời hiện ra một con thuyền rất phong cách.
Có thể lái thuyền đi thuyền khắp thiên hạ trên trời, Cố Tích Cửu chỉ biết một vị, đó chính là Đế Phất Y.
Vì thế ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, nàng vẫn dừng lại.
Đương nhiên, con thuyền phong cách kia xuất hiện, những bạn học xung quanh cũng dừng lại bước chân, lần lượt ngẩng đầu lên nhìn.
Sau đó con thuyền trực tiếp chạy tới phía trên quảng trường lớn, cách mặt đất khoảng mấy chục mét thì dừng lại, sau đó Vân Thanh La giống như tiên nữ Cửu Thiên bay từ phía trên xuống dưới mặt đất.
Vân Thanh La cực kỳ đẹp, ngày hôm đó càng đẹp hơn nữa.
Nàng ta mặc một thân váy áo màu nước, bồng bềnh rơi xuống, giống như bây ra từ trong bức tranh thuỷ mặc, đẹp đến nỗi có thể khiến người nghẹt thở.
Con người vốn có bản năng yêu cái đẹp.

Khi nhìn thấy mỹ nhân, bất luận nam hay nữ đều sẽ không nhịn được nhìn ngắm nhiều hơn.

Vì thế, một ngày kia khi Vân Thanh La từ trên trời giáng xuống, không biết kinh diễm bao nhiêu tròng mắt của mọi người.
Vân Thanh La ngày thường tự cao mỹ mạo, không tô son trát phấn, phần lớn chỉ kẻ một chút lông mày, cũng không dùng trang sức.

Nhưng ngày ấy nàng ta trang điểm quá tỉ mỉ, trên mặt có chút phấn mờ nhạt, trên môi bôi chút phấn hồng, tô điểm thêm cho làn da thêm trắng mịn, đôi mắt long lanh như nước.
Sau khi nàng ta chạm mặt đất, lập tức cúi người hành lễ về phía con thuyền: "Đa tạ Tả thiên sư đại nhân."
Thuyền cũng không hạ cánh xuống mặt đất, cũng không có người nào phi xuống dưới, chỉ có một giọng nói trong trẻo như gió xuân truyền tới: "Không cần khách khí."
Sau đó con thuyền liền kia trực tiếp rời đi, đảo mắt đã biến mất ở phía chân trời mênh mang.
Mọi người vốn cho rằng có thể nhìn thấy Tả thiên sư tuyệt diễm, nhưng không ngờ người ta căn bản không xuống.
Con thuyền đậu quá cao, trên thuyền còn có nhiều lụa mỏng bao phủ quanh mui thuyền, ngoại trừ bốn vị hộ pháp điều khiển con thuyền, mọi người căn bản không nhìn thấy một góc áo của Tả thiên sư.
Sau khi thuyền rời đi, những bạn học quen biết với Vân Thanh La bắt đầu tiến lên vây quanh háo hức hỏi han.
Vân Thanh La vẫn luôn cười nhẹ, không nói thêm gì.

Giữa kín như bưng những gì đã xảy ra trong một tháng qua, chỉ thở dài một câu: "Một tháng qua ta......!quá mệt mỏi......"
Những lời này dương như có thể kéo ra rất nhiều ý nghĩa, cũng rất dễ khiến người khác nghĩ nhiều.

Hơn nữa, sau khi Vân Thanh La rơi xuống đất dường như chân cẳng không được nhanh nhẹn lắm, càng tạo ra rất nhiều hình đung trong đầu mọi người.
Vì thế mọi người đều nhìn nhau đầy ẩn ý.

Một số người có chút tò mò, muốn biết thêm nên cố gắng tìm hiểu, nói bóng gió dò hỏi, nhưng Vân Thanh La vẫn không chịu nói gì, chỉ cười cười.
Đôi mắt nàng ta rất sắc, có thể xuyên qua đám người đang xúm lại đây, nhìn thấy được Cố Tích Cửu cách đó không xa đang định rời đi......
Vì thế nàng ta lập tức tách ra khỏi đám người, mỉm cười chào hỏi Cố Tích Cửu: "Tích Cửu, đã lâu không gặp."
Mặc dù giọng nói có chút khàn khàn, nhưng vẫn lộ ra vui sướng.
Cố Tích Cửu cảm thấy nàng ta dường như đang thị uy với mình, hoặc là đang thể hiện lợi thế của mình......
~~~Hết chương 650~~~.
 
Back
Top Bottom