Tiên Hiệp Độc Lộ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Lộ
Chương 240: 240: Chủ Điện


- Lại không còn gì?
Không biết là thanh âm của ai, chỉ biết đây đã là tòa cung điện thứ ba, nhưng cũng không có gì, đại bộ phận đều đã bị hủy diệt, còn lại một chút nhưng cũng chỉ là mấy thứ đồ vớ vẩn mà thôi.
- Không sao, vẫn còn rất nhiều tòa cung điện trống!
Du Lan liên tiếng trấn an mọi người, tòa thạch điện này có rất nhiều cung điện nhỏ, các đội ngũ tha hồ lùng sục, không cần thiết phải quá tiếc nuối ở đây.
- Còn rất nhiều sao...
Việt khẽ nhíu mày, các cụ vẫn có câu: quá tam ba bận, một tòa thì là bình thường, hai tòa thì là đen, nhưng đến ba tòa liên tiếp thì chắc chắn nơi này có vấn đề.

Những cung điện này có lẽ về cơ bản thì tương đối giống nhau, nếu có người đã tốn công tốn sức dẫn dụ mọi người đến đây, chắc chắn không phải vì mấy thứ vớ vẩn này được.
- Chúng ta đi tiếp thôi nào!
Đoàn người rời khỏi tòa cổ điện này, tiếp tục di chuyển.

Chỉ có điều lần này Việt hướng thẳng đến chỗ sâu của di tích, không tốn thời gian thăm dò từng tỏa lại từng cổ điện nữa.
Như vậy đi được một lát, chợt thấy đến phía trước có một tòa cổ điện truyền ra tiếng giao chiến.

Ngó vào bên trong, phát hiện ra có hai thê đôi đang giao thủ, nổi bật hơn cả là một vị nữ tử áo trắng tay nắm pháp ấn, hóa thành hai đầu cự mãng màu tím, không ngừng cuốn lấy địch thủ, đánh đến mười phần kịch liệt, huyết tinh tung tóe.
- Thất cấp Ngưng Sát Chi!
Ở tít bên trong có một mảnh dược viên, đương nhiên là trống hoang hoác, nhưng lại có một cây linh dược đã tới cấp bảy, chỉ tồn tại trong những nơi nhiều sát khí, không những quý mà còn khá là hiếm gặp.

- Nữ tử áo trắng kia là công chúa của Ngũ phẩm Bạch Xà quốc, tên là Bạch Tố Nga, cũng là một nhân vật có tiếng tăm tại Mê Linh Vực!
"Bá..."
Lại nói về cuộc chiến, phe của Bạch Xà quốc đang chiếm cứ thượng phong, bỗng nhiên nhìn thấy một đội nhân mã tiến đến, trong nội tâm nàng cũng là hơi kinh hãi, sợ đối phương đến đây cướp đoạt bảo dược, lập tức dừng chiến lui lại, cực kỳ đề phòng.
- Không có ý tứ, Ngưng Sát Chi này đã có chủ rồi, tốt nhất là các ngươi nên đi nơi khác!
Bạch Tố Nga ngoài cười nhưng trong không cười, hai dải lụa trắng không ngừng uốn lượn xung quanh, bạch quang như tơ, tựa hồ lúc nào cũng có thể sẽ trảm tướng đi ra.
- Cái gì có chủ không có chủ, cơ duyên dành cho tất cả, ai đủ thực lực thì đoạt được! Vậy thì hai phe các ngươi để lại linh dược, đi tìm cơ duyên khác đi!
Du Thanh hừ lạnh, trường kiếm rời vỏ, uy áp tràn tới, không khí lập tức trở nên căng thẳng, giương cung bạt kiếm, một lời không hợp là xông vào chém giết.
Nói một cách dễ nghe thì người trong thiên hạ cùng hưởng cơ duyên, còn nói khó nghe, cơ duyên chỉ thuộc về kẻ mạnh, nếu nắm đấm không đủ lớn thì nuốt vào rồi cũng sẽ bị bắt phải nôn ra, chứ đừng nói đến chuyện linh dược vẫn nằm trên mặt đất như vậy.
- Cơ duyên đã có chủ, chúng ta xen vào cũng không ổn! Các vị cứ tự tiện, ta sẽ không tham gia tranh đoạt!
Việt đứng ra can ngăn, chắp tay đĩnh đạc nói, sau đó cất bước đi tiếp.
Đám mỹ nữ Ly Kiếm Môn đều choáng váng, khó có thể tin nhìn theo bóng lưng gã thanh niên trẻ tuổi.
Tình huống như nào?
Trên đời này thực sự tồn tại người quân tử như vậy?
Du Thanh cũng có chút bất ngờ, nhưng chung quy cũng không tiếp tục ra tay, tra kiếm vào vỏ rồi bước đi.
Đại sư tỷ đã làm ra quyết định, đám sư muội nào dám trái lời, dù tiếc nuối cũng phải cắn răng đuổi theo.
Đoàn người vừa rời đi, toà cổ điện lại trở nên hỗn loạn, hai phe phái tiếp tục lao vào nhau chém giết.
- Độc Tự huynh thật là người trượng nghĩa, chỉ có điều như vậy liệu có thiệt thòi quá?

Du Thanh bước tới đi song hành bên cạnh Việt, lên tiếng nói.

Đương nhiên có thể thấy được chút bất mãn trong lời nói của nàng.
- Mỗi người đều có tín niệm riêng, tu giả lại càng cần giữ vững bản tâm! Hơn nữa ta chỉ nói ta sẽ không ra tay, đâu phải là "chúng ta"!
Việt nở nụ cười đầy chính khí, cũng không giải thích cụ thể.

Chung quy chỉ là suy đoán của hắn, đâu thể bắt người ta làm theo được.
Lại đi thêm một đoạn, từ một toà cổ điện có dao động linh lực truyền ra, lập tức khiến đoàn người chú ý.

- Tu sĩ đang tới lập tức dừng lại! Toà cổ điện này đã thuộc về Nhật Linh Môn, mau chóng đi nơi khác!
Chỉ có điều bên ngoài cửa đã có bốn, năm tu giả đang đứng chắn, toàn thân mặc đồng phục màu đen, trên ngực trái có thêu tiêu ký mặt trời màu đỏ, hiển nhiên đây là tông phục của thế lực nào đó tên là Nhật Linh Môn.
- Hừ, Nhật Linh Môn rốt cuộc là tiên môn hay của sơn trại vậy? Dám cắt đất chiếm núi làm đại vương sao?
- Chỉ là một Lục phẩm thế lực mà dám phách lối như vậy, sao có thể nhịn?
Từng thanh âm lạnh lẽo vang lên, mấy mỹ nữ của Ly Kiếm Môn trên mặt đều lộ ra tầng sương mỏng.

Trường kiếm rút ra, bất khuất kiên cường.
- Không cần để ý đến bọn hắn!

Việt không có phản ứng gì, cũng không đợi các mỹ nữ tỏ thái độ, đi vòng quá đám đệ tử Nhật Linh Môn.

Hắn không tức giận, không bức xúc, không tham lam, không d*c v*ng, nhìn hắn lúc này chỉ cần cạo đầu với thêm cái tràng hạt thì không khác gì sư thầy.
Mấy vị mỹ nữ đưa mắt nhìn nhau, sau đó nhìn về phía đại sư tỷ, nếu như không phải từng chứng kiến hắn ra tay, chắc các nàng đã nghĩ tên tiểu tình nhân của Chu Linh này là một kẻ nhát gan.
Du Thanh khẽ nhíu mày, đương nhiên nàng không có quyền ra lệnh cho Việt, Ly Kiếm Môn cũng không cần nghe theo ý của hắn, tuy nhiên nàng cảm giác được người này tuy cợt nhả nhưng không bao giờ bắn tên không đích.
- Chúng ta đi thôi!
Du Thanh ra lệnh, đoàn người tra kiếm vào vỏ, lại rục rịch rời đi, nhìn như một binh đoàn thê tử của Việt vậy.

Hắn lúc này không khác gì một ông vua, tiền hô hậu ủng, cung nữ phi tần theo sau, đương nhiên chất lượng những cung phi này thì quá cao so với tiêu chuẩn vẫn thấy trong các bộ phim.
Đoàn nam thanh nữ tú tiếp tục đi xuyên qua di tích, càng đi sâu vào thì tỉ lệ gặp phải tu giả càng giảm, vì mọi người đa phần còn đang bận khám phá từng tòa cổ điện, cũ kỹ thì cũ kỹ, nhưng vẫn có một vài bảo vật khiến người ta động tâm.
Sau khi đi một đoạn dài không gặp phải người nào, bọn hắn đã xuất hiện ở một khu vực rộng thênh thang, một đại điện to lớn xuất hiện trong tầm mắt.
Đại môn đã bị huỷ diệt từ lâu, nhưng vẫn có thể thấy được sự tráng lệ của toà cổ điện này từ đống đổ nát.
- Xem ra chúng ta đã đến chủ điện rồi!
Một đám mỹ nữ lập tức chuyển dỗi thành vui, hứng khởi khôn tả, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ hơn, hồ hởi tiến vào bên trong.
Toàn bộ đều được xây dựng bằng đá, nhưng không có chút cảm giác thô sơ nào, mọi thứ đều thật hoành tráng, những chiếc cột đá khổng lồ vẫn đứng vững theo thời gian, so sánh với chúng thì con người thật bé nhỏ.
- Mọi người nhìn đằng trước kìa!
Không biết là thanh âm của ai, Việt cũng không để ý cho lắm, vì lúc này sự chú ý của hắn đã tập trung vào đấy rồi.
Ở phía xa, nơi chủ vị của toà đại điện, trung tâm của bức tường có một bức tượng cao cả chục trượng, toàn thân được tạc từ đá, chính xác hơn là từ nguyên một khối đá khổng lồ, bởi vì không thấy bất kỳ vết ghép nào.
Một cánh tay của pho tượng vươn thẳng ra, đang giữ một tấm thạch bia.

Bề mặt có khắc những chữ phức tạp huyền ảo cao thâm, khiến người ta có cảm giác rất huyền diệu.

Có lẽ đây là một bản công pháp nào đó, thậm chí là một bản cổ kinh? Hô hấp của các thiếu nữ đều trở nên dồn dập.
Khác với mọi người, Việt thì lại tập trung hoàn toàn vào bức tượng đá.

Việc tạc một bức tượng đá nguyên khối không phải bất khả thi với một tu giả, điều đáng nói là bức tượng này đặc biệt thô ráp, đường nét cũng rất sơ khai, thế nhưng đôi mắt và đặc biệt là nụ cười, lại được chạm trổ vô cùng tinh xảo.
Trái ngược với tròng đen nền trắng thông thường, đôi mắt màu đen kịt, nổi bật lên hai tròng mắt nhỏ nhưng sáng rực.

Trung tâm tròng mắt lại là một chấm đen, dường như có thể hút tâm trí người nhìn.
Rùng mình hơn cả là nụ cười trên môi, một nụ cười nhăn răng nhưng không hề nhăn nhở, hai khóe miệng cong lên cực kỳ tà dị, hai hàm răng trắng bóng bẩy nổi bật trên bề mặt thô ráp, hình ảnh này thực sự ám ảnh.
Việt khẽ lắc đầu, nhanh chóng thoát ra khỏi gương mặt của bức tượng, quay sang nhắc nhở Du Thanh:
- Mau chóng thu hồi hai thứ này lại trước rồi sẽ nghiên cứu sau, người khôn không phải có mỗi chúng ta, sẽ có đội ngũ nào đó tới ngay bây giờ!
Kích thước bực tượng và tấm bia quá lớn, cái nhẫn ghẻ của hắn đương nhiên không không gian để cất chứa, nhưng Du Thanh thì khác.

Nàng là lĩnh đội của một Ngũ phẩm thế lực, chắc chắn phải được cấp cho một không gian chứa đồ đủ lớn.

Nhân viên cấp cao đi công tác, làm sao công ty bỏ mặc cho được.
Du Thanh khẽ gật đầu, nhưng đang định đi tới thu lấy đồ thì đột nhiên một tràng cười đầy hào khí vang, một bóng người lăng không bay tới, hạ th@n xuống cửa điện, không dừng lại mà bước nhanh vào, nhếch miệng nói:
- Suy nghĩ rất chu đáo, nhưng chỉ tiếc là không kịp hành động!.
 
Độc Lộ
Chương 241: 241: Từng Người


Đây là một gã thanh niên mặc y phục đen tuyền, thân hình vạm vỡ, lộ ra từng khối cơ bắp cứng như thép, sau lưng vác một thanh cự đao nặng nề.
Điều đáng nói là khí thế trên thân không chút giấu giếm, vừa bước vào đã khiến không gian xung quanh trở nên trầm trọng, rõ ràng là một vị Bình Hoành giả hàng thật giá thật.
Không phải ai quá xa lạ, chính là người đã xuất hiện bên ngoài khu rừng rậm, đầu lĩnh của một trong những đội ngũ mạnh nhất tiến vào toà thạch điện này - Bách Nhạc quốc Trọng Sơn, tên là Hắc Nham.
- Xem ra Hắc Nham huynh rất tự tin!
Du Lan miệng cười nhưng lòng không cười, đối phương tiến vào đây một mình, hiển nhiên là ý đồ hai bút cùng vẽ, để đám sư đệ tranh chấp cơ duyên bên ngoài, còn bản thân thì tiến vào chủ điện, rõ ràng là cực độ tự tin vào thực lực của mình.
Nhưng không tự tin cũng không được, mỗi trình tự chênh lệch như trời với đất, với tu vi Bình Hành của mình, Hắc Nham chính là một trong những kẻ mạnh nhất trong toà thạch điện này rồi.
- Hắc Nham huynh lạnh lùng quá, vào đến đây mà không rủ người ta một câu!
Đang lúc Hắc Nham định lên tiếng trả lời thì một thanh âm đầy nũng nịu truyền tới, theo bóng dáng ai đó lả lơi bay qua cửa điện rồi nhẹ nhàng hạ xuống, toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi không một vết gợn.
- Lục Phương Phương?
Hắc Nham hơi chút bất ngờ, khẽ chau mày nhưng cũng thả ra rất nhanh, Lục Phương Phương chung quy là người của Mỹ Nhân Lâu, dưới điều kiện cảnh giới ngang nhau, hắn tự tin có thể dễ dàng đánh bại nàng.
Gương mặt kiều diễm của Lục Phương Phương hiện lên nụ cười lả lơi, hai mắt có chút lúng liếng nói:
- Hắc Nham huynh chớ dùng ánh mắt đó nhìn nô gia, người ta tổn thương đó! Người ta cũng biết không phải đối thủ của huynh, nên cũng không tiến vào đây một mình! Tính toán thời gian, chắc cũng tới rồi!
Nói đến đây, nàng chuyển ánh mắt nhìn ra cửa điện.
Mọi người nghe vậy cũng đồng loạt nhìn theo ánh mắt của Lục Phương Phương, cả Hắc Nham cũng không ngoại lệ.

Hắn không hề bộc trực thiếu não như vẻ bề ngoài, không ngu tới mức nghĩ đến viện trợ của Lục Phương Phương là đám đệ tử của Mỹ Nhân Lâu.
Quả nhiên ngay khi vừa quay sang, tất cả đều cảm thấy bất ngờ tột độ, bởi vì trái ngược với suy đoán của mọi người, kết quả lại chẳng có ai cả.
- Lục Phương Phương, ngươi đang trêu đùa ta?
Hắc Nham trầm giọng hỏi, bày ra một bộ nếu không vừa ý là lập tức động thủ, không có chuyện thương hoa tiếc ngọc gì ở đây hết.
- Nô gia làm sao mà dám chứ, Hắc Nham huynh cớ sao hung với người ta? Kia chẳng phải sao!
Lục Phương Phương tỏ ra sợ hãi, hai tay đưa lên che miệng, đôi mắt phượng trong veo tràn ngập nước, quả thực khiến cho bất kỳ nam nhân nào cũng phải cảm thấy thương xót động lòng.
Mọi người lại thêm lần nữa nhìn ra phía ngoài chủ điện, thần thức mở rộng, quả nhiên lần này không mắc lừa, chỉ thấy một gã thanh niên đang phi hành về phía này, chỉ trong chớp mắt đã tới nơi, h* th*n xuống tiền sảnh.
Người này mặc một bộ y phục ngũ sắc cực kỳ nổi bật, gương mặt trắng trẻo, cực kỳ tuấn tú, muốn soái có soái, muốn phiêu dật có phiêu dật, môi còn đỏ hơn cả nữ tử, động tác nhẹ nhàng khoan thai, khóe miệng nhếch lên có gì đó rất tà phái, nhưng thực sự đó chính là thứ hấp dẫn chí mạng với nữ hài.
- Hồng trần nhất diễm Lệ Hồng Trần, xin ra mắt các vị mỹ nữ!
Thanh niên mặc áo ngũ sắc dang tay tự giới thiệu, thái độ vô cùng hòa nhã, nụ cười vô cùng ấm áp, nhưng ánh mắt không chút giấu diếm tham niệm lần lượt quét từng vị mỹ nữ.
Khi d*c vọng lên cao nhất, cũng là ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lục Phương Phương, vừa định lên tiếng thì đột nhiên hắn nhận ra điều gì đó, lập tức nhìn lại đám mỹ nữ Ly Kiếm Môn.
Chỉ thấy hai tròng mắt hắn co lại, tham niệm biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và e ngại.

Nhìn trên bề mặt đen tuyền ấy, có thể thấy hình ảnh một gã thanh niên trẻ tuổi diễm phúc tề thiên đang được ngàn hoa nở quanh, cảnh tượng không khác gì chúng tinh phỏng nguyệt, bách điểu triều hoàng.
Điều khiến Lệ Hồng Trần cảm thấy áp lực nằm ở ngoại hình của kẻ này.

Vẻ ngoài trong sáng, nụ cười ấm áp, hạo nhiên chính khí xông thẳng lên trời xanh, so với hắn thì đúng là trái ngược hoàn toàn, quả thực là hoàng hôn so với bình minh, mặt trăng so với mặt trời, nhan trị hoàn toàn áp đảo hắn.
Trong lúc đối phương quan sát mình thì Việt cũng đang quan sát lại.

Thanh niên mặc áo ngũ sắc này có vẻ ngoài quả thực rất đẹp trai, hơn nữa bộ dạng rất có sức hút, nói như cách nói ở Trái đất, thì đúng là một bad boy chính hiệu.
Tuy nhiên, không giống như ở Trái đất, bod boy thì không tốt nhưng good boy thì không vui, ngày chỉ để đi làm còn đêm mới là thời điểm đu đưa; tại thế giới này quang minh luôn rực rỡ hơn hắc ám, và quan trọng nhất là hắn đẹp trai hơn thanh niên mặc áo ngũ sắc này.
- Chu cô nương, người này là...
Việc đánh giá nhau chỉ diễn ra trong nháy mắt, Việt hơi quay đầu sang hỏi, lời chưa hết nhưng ý đã tận.

Chu Linh lập tức truyền âm đáp:
- Độc tự huynh, người này tên Lệ Hồng Trần, là đệ tử độc truyền của một ẩn thế lực tên là Nhân Dục Đạo, danh tiếng rất xấu, chuyên lừa gạt con gái nhà lành, bị người đời phỉ nhổ! Nay còn cấu kết với gái thanh lâu, quả thực là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!
Dù chỉ là truyền âm, nhưng nghe ngữ điệu của nàng tràn ngập bức xúc, có thể thấy Nhân Dục Đạo và Mỹ Nhân Lâu rất không được hoan nghênh nếu không muốn nói là bị khinh rẻ, ít nhất ấn tượng ban đầu sẽ là như vậy.
- Lệ Hồng Trần, người dám xen vào chuyện của ta?
Hắc Nham trầm giọng hỏi.

Hai vị Bình Hoành giả, đủ tạo cho hắn áp lực lớn.
- Họ Lý kia, Lệ mỗ trước giờ luôn ghét những kẻ ỷ mạnh h**p yếu, Lục tiểu thư lại là tri kỷ của ta, lẽ nào còn có thể khoanh tay đứng nhìn?
Lệ Hồng Trần lời lẽ đầy khảng khái đáp lại, bộ dáng rất có phong thái gặp chuyện bất bình chẳng tha.

Hắc Nham tên thật là Thiên Tinh, họ Lý.
- Hai vị công tử sao quá vội tranh giành nhau như vậy, người ta vẫn ở đây chứ có chạy đi đâu được!
Lục Phương Phương có chút nũng nịu can ngăn, bộ dáng và ngữ điệu kia đủ sức công phá bất kỳ bức tường lạnh lẽo vô cảm nào.

Nàng ta quay về phía đệ tử Ly Kiêm Môn, có chút thỏ thẻ nói:
- Hai vị tranh giành, e rằng sẽ có người nhân đó mà làm hoàng tước! Chi bằng trước tiên mời mấy vị tiểu thư đây rời khỏi nơi này trước thì hơn!
Lời thì khách khí nhưng ý thì rõ ràng, nơi này đã thành chiến trường của Bình Hoành giả, các ngươi không có cửa ở đây đâu, cũng không có ai ngu cả, đừng mong nghĩ đến chuyện đục nước béo cò.
Đương nhiên nghe thấy lời như vậy các vị mỹ nữ khó mà không tức giận, nhưng thực lực không bằng người, nhất thời không biết phản ứng thế nào.
- Chư vị, không biết có thể cho tại hạ đứng ra bày tỏ đôi lời gan ruột?
Đúng vào lúc này, Việt bước lên phá vỡ không khí khó xử, chắp tay ôn tồn lễ độ hỏi.
- Vị công tử này nếu muốn ở lại, nô gia có thể nói đỡ cho, chỉ mong sau này công thành danh toại đừng quên người ta! Mong rằng hai ta có cơ hội đốt đèn tâm sự!
Lục Phương Phương ánh mắt sáng lên, trong lời nói không hề giấu diếm ý định đong đưa.

Nàng đã để ý đến kẻ này ngay từ khi mới vào, nam truy mỹ nhân, thì nữ cũng cầu soái ca, không có gì khác biệt cả.
- Đa tạ sự ưu ái của Lục tiểu thư! Vừa rồi tiểu thư nói rất đúng, bỏ công bỏ sức tranh giành, cuối cùng lại để kẻ khác đắc thủ! Chỉ có điều các vị thực sự cho rằng đuổi bọn ta đi là có thể an tâm tranh đoạt?
Việt không mất đi phong độ chắp tay cám ơn, sau đó chậm rãi hỏi.
Lời này nghe thì có vẻ đầy doạ dẫm, nhưng không ai cảm thấy bất mãn, chỉ nhíu mày suy nghĩ.
- Không rõ ý của vị bằng hữu này là...
Lệ Hồng Trần lên tiếng hỏi.
- Lệt huynh hiểu ý của ta mà! Ở đây đều là bậc trí giả, ta cũng không vòng vo.

Trên đời này còn có người mất công dẫn dụ chúng ta đến khai mở toà di tích này rồi để kẻ khác lấy đi thứ quý giá nhất sao? Như vậy, kẻ đứng sau màn chỉ có thể là một trong ba vị Bình Hoành giả đây, hoặc là...
Việt chậm rãi giảng giải, không nói hết câu mà chỉ điểm đến là dừng, nhưng đôi khi nói thiếu còn hơn nói đủ, nói đủ còn hơn nói thừa.

Tự mình luận ra, cảm giác luôn trầm trọng hơn là nghe người khác chỉ điểm.
- Hoặc là một kẻ nào đó đang đợi chờ ở quanh đây!
Lệ Hồng Trần vừa dứt lời, một tràng cười khẽ từ bên ngoài truyền vào.

Mọi người kinh ngạc quay lại, chỉ thấy một người không biết đã xuất hiện tại sảnh điện tự bao giờ, lúc này đang lững thững bước vào..
 
Độc Lộ
Chương 242: 242: Mộng Thành


Chuyện đời vốn dĩ ẩn chứa những điều bất ngờ, quỹ tích mỗi người luôn tràn ngập biến số, dù ngay từ đầu đã lường được trước, nhưng đến khi chuyện xảy đến vẫn cảm thấy kinh nhiên, đó mới thật lý thú.
Chỉ cần là người thông minh đương nhiên sẽ nhận ra có người giở trò, nhưng sự tự tin vào thực lực bản thân, cộng thêm lợi ích ngay trước mắt, mọi thứ đột nhiên bị mờ đi, chôn giấy ở đâu đó trong não bộ.
- Ngươi chính là kẻ đứng sau màn?
Hắc Nham khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên ngưng trọng, bởi vì hắn cảm nhận được sự uy h**p đến từ thanh niên áo đen này, nhưng không phải là uy h**p đến từ cảnh giới.
- Tại hạ Thạch Thanh, đến từ Thạch Hóa...
Người thanh niên có gương mặt thô hào, thân thể cường tráng, ánh mắt sáng rực tràn ngập sự tự tin, định lên tiếng giới thiệu thì đột nhiên trước mắt hoa lên, một quyền như trời giáng đã đánh tới, vội vàng đưa tay lên.
Linh lực lập tức tràn ra, chỉ thấy cánh tay hắn hóa thành đá, không, nói đúng hơn linh lực bao phủ cánh tay hắn đã ngưng thành đá.

Bàn tay đá bắt lấy quyền đầu, không chút thua kém nhún nhường, thể hiện thực lực không tầm thường chút nào.
Thạch Thanh lúc này mới nhận ra người ra tay là ai, thật bất ngờ, không phải là Hắc Nham hay Lệ Hồng Trần, càng không phải là Lục Phương Phương, mà chỉ là một tên công tử ca mặt lạ hoặc được đám mỹ nữ tháp tùng.
- Tiểu tử muốn chết! Tam Xoa Chỉ!
Bàn tay nắm chặt lấy không buông, tay còn lại cũng biến thành đá, thân hình sấn sổ, ngón trỏ, ngón giữa và ngón nhẫn như một cây tam xoa kích không chút mềm lòng đâm tới, mục tiêu chính là hai mắt và mi tâm của đối phương.
- Giữ được sao?
Việt khẽ nở nụ cười, không né không tránh, lạnh lẽo nhìn tam xoa chỉ của đối phương tới cách mi tâm hắn chỉ vài xăng ti thì đột nhiên khựng lại, sau đó bật ngược về phía sau.
Phải mất chục trượng, Thạch Thanh mới có thể ổn định thân hình.

Hắn kinh hãi nhìn linh lực hóa đá bao quanh tay phải bị bào mòn, sau khi rút lui để lộ ra cánh tay với rất nhiều vết cắt không sắc.
Nếu như Thạch Thanh ngạc nhiên một thì mọi người ở đây ngạc nhiên mười.

Ai mà ngờ được một người nhã nhặn nhẹ nhàng lại đột nhiên khởi sự tấn công như vậy, đúng nghĩa theo kiểu là tập kích.
- Các vị, để mở ra tòa di tích mà kẻ này đã lợi dụng bao nhiêu sinh mạng, quả thực thiên địa khó dung, đáng bị tru diệt! Hơn nữa hắn chỉ có tu vi Tiêu Trưởng viên mãn, lại như thể ăn chắc, hiển nhiên đã có hậu chước! Chúng ta không chiếm lấy tiên cơ lẽ nào đợi rơi vào cục của hắn sao?
Một kích áp đảo, Việt không để ý cái nhìn soi mói của mọi người, vừa nói vừa tiếp tục sấn tới.
Ở nơi này đều là nhân vật cấp lĩnh đội, đầu óc hiển nhiên không phải tầm thường, lập tức động thân.
Ba vị Bình Hoành giả vây công một gã Tiêu Trường viên mãn, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết kết cục sẽ ra sao.

Việt lập tức lui về phía cửa điện đứng áp trận, đề phòng đối phương bỏ chạy.
Thạch Thanh hoàn toàn bị đè ra đánh không hề có sức hoàn thủ, toàn thân chấn động, máu không ngừng phun ra, một ngụm lại một ngụm, hệt như một chiếc máy phun tương ớt trong mấy nhà hàng gà rán.
Đã hai mấy xuân xanh nhưng đây là lần đầu tiên hắn trải qua khuất nhục như vậy, chạy không chạy được, chống cự cũng không chống cự được, hoàn toàn là bị hành hạ.

Nhưng không phải trêu đùa đơn thuần, đối phương chỉ không hạ sát thủ mà thôi, còn đâu ra tay rất nặng, đòn nào thấm đòn đó, tiếng xương gãy vang như pháo trúc.
Đau đớn về thể chất, sỉ nhục về tinh thần, nếu cứ tiếp tục như vậy thì dù hắn may mắn không chết thì ắt cũng tàn phế, ảnh hưởng đến căn cơ, tâm lý cũng sẽ hình thành bóng ma, vĩnh viễn không xoá nhoà.
- Đủ lắm rồi! Ngừng kết nối!
Thạch Thanh hét lớn, thanh âm khàn khàn của kẻ đang trọng thương nghe ghê rợn như tiếng gọi đến từ địa ngục.

Chỉ thấy trên trán của Thạch Thanh xuất hiện một dấu ấn mờ mờ, mặt đất đột nhiên truyền đến chấn động kịch liệt, cả toà đại điện như rung chuyển, khiến những ai đang đứng trên mặt đất đều phải chao đảo.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cuối của đại điện, chỉ thấy bức tượng đá lúc này đã không còn đặt tay lên tấm biển, hai tròng mắt tinh xảo phát ra ánh sáng nhợt nhạt rợn người khiến tim mọi người không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Bắc giặc trước bắt vua, không cần biết là sẽ có chuyện gì xảy ra, ba vị Bình Hoành giả lập tức gia tăng sức ép, muốn giải quyết ngay kẻ chủ mưu chứ không chơi trò mèo vờn chuột nữa.
Thế nhưng áp lực như núi từ ba cường giả lại không khiến Thạch Thanh mảy may có chút lo sợ nào, bởi vì một áp lực còn khủng khiếp hơn đã tới sau lưng đối thủ của hắn.
Hắc Nham, Lệ Hồng Trần và Lục Phương Phương, ba vị thiên chi kiêu tử này hiển nhiên không dám đánh cược tương lai sáng lạn của mình, lập tức quay đầu lại, và họ đã không lựa chọn sai lầm.
Đôi mắt của bức tượng đá sáng rực, mang theo lực lượng vô biên giáng xuống, ba vị Bình Hoành sơ kỳ tung hoành ngang dọc trong giới thanh niên vậy mà không chống cự nổi, lần lượt bị đánh bay ngược về sau, miệng còn để lại một búng máu tươi đẹp.
- Thời gian không đủ, nhưng chiến lực Bình Hoành hậu kỳ cũng đủ để làm gỏi các ngươi rồi!
Thạch tượng nặng nề hạ th@n xuống bên cạnh một kẻ đang điên cuồng cười lớn, chính là Thạch Thanh.

Hắn vung tay lên, ấn pháp thay đổi, đột nhiên giữa trán bức thạch tượng hiện ra một hoa văn nhàn nhạt.

Thạch tượng vừa mới hạ th@n còn chưa kịp ấm chỗ đã lại động, thân thể to lớn mang đến áp lực vô song, mỗi bước chân của nó khiến cả tòa cung điện cũng rung chuyển, mục tiêu của nó hiển nhiên là ba kẻ mạnh nhất.
Tất cả mọi người đều cảm thấy áp lực tăng lên theo từng bước chân của thạch tượng, đặc biệt là ba người Hắc Nham, hơn ai hết cảm ứng rõ sức mạnh lớn lao của nó, tuy không đạt tới vô địch Bước thứ hai, nhưng quả thật là mạnh hơn bọn họ quá nhiều.
Cảnh tượng tiếp theo có lẽ không cần phải kể, ba vị thanh niên thiên tài, đầu lĩnh của ba Ngũ phẩm thế lực, tu vi đã đạt đến trình tự cuối cùng của Bước thứ hai, vậy mà hoàn toàn bị đè ra đánh.
Tình cảnh của Lục Phương Phương còn đỡ, còn Hắc Nham và Lệ Hồng Trần thì quá thảm, toàn thân tắm trong máu, đặc biệt là Hắc Nham - kẻ ban nãy ra tay nặng nhất với Thạch Thanh.
- Thế nào? Không phải ban nãy các ngươi rất phong quang sao? Cao cao tại thượng phán xử lão tử, giờ các ngươi cảm thấy thế nào?

Họ Thạch cười lớn, cười một cách điên cuồng, ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn giống như tâm lý của một kẻ b**n th** vừa chiếm đoạt được “mục tiêu”.
Cũng hoàn toàn có thể thông cảm cho hắn, một vị thanh niên thiên tài, hơn nữa trí tuệ cũng không phải dạng vừa, chắc chắn luôn luôn được sư trưởng o bế, đồng môn trọng vọng, nếu như hôm nay không thể giải tỏa thì chắc chắn sẽ trở thành bóng ma tâm lý cản trở tương lai của hắn.
“Bắt giặc trước bắt vua”, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng thực hiện thì không dễ chút nào.
Trước giờ vẫn nghe cao thủ có thể xông vào giữa chốn vạn quân lấy đầu tướng địch dễ như trở bàn tay, tại nơi này không có thiên quân vạn mã, lại có tới ba vị tu giả không khác gì thần tiên trong mắt người phàm, nhưng vẫn không thể nào vượt qua "bức tường đá" này.
"Cứ thế này không ổn, phải liều thôi!"
Hắc Nham liếc mắt về phía Lệ Hồng Trần và Lục Phương Phương, hai người hiểu ý, đồng loạt sử ra công kích cực mạnh đánh tới thạch tượng, mục tiêu hết sức rõ ràng.
Chỉ có điều mưu đồ đơn giản như vậy hiển nhiên khó thành, Hắc Nham chỉ mới động thân, thạch tượng đã hoàn toàn bỏ qua công kích của hai người, xông tới giáng một quyền nặng nề.
- Chấn Nhạc Thuẫn!
Hắc Nham song thủ bắt chéo trước ngực, một tấm lá chắn làm từ nham thạch đen nhánh hình lục giác thô ráp xuất hiện chặn lấy một quyền mang theo lực lượng khai thiên phá địa.
Cản được sao? Đương nhiên là không!
Dù đã sử dụng cả bản mệnh linh binh nhưng toàn thân Hắc Nham vẫn bị chấn động bắn ngược về sau, mắt mũi miệng tràn ra các tia máu, thế nhưng khóe miệng của hắn không ngờ lại nở nụ cười gằn.
Tốc độ không những không giảm mà còn tăng, chỉ trong chốc lát đã tới gần Thạch Thanh, hiển nhiên mục đích của Hắc Nham thủy chung vẫn luôn là kẻ giật dây này, một kế mượn đường diệt Quách xem ra đã thành công mỹ mãn.
Khí tràng của một vị Bình Hoành giả bùng lên mạnh mẽ, nuốt trọn lấy mục tiêu, khoá chặt mọi đường né tránh của Thạch Thanh.

Cân bằng đồng nghĩa với sự ổn định, nhưng nó cũng có thể trở thành lồng giam trói buộc sinh vật.
Đối diện với áp lực khổng lồ đến thế, vậy mà Thạch Thanh lại không tỏ ra nao núng, cũng không có chút dáng vẻ nào là né tránh hay phòng ngự.

Không lẽ sợ đến mức choáng váng đầu óc?
Hắc Nham thầm hô không ổn, cưỡng chế thân hình xoay người lại, đương nhiên không phải vì nụ cười đầy nguy hiểm của Thạch Thanh, mà bởi vì hắn đã cảm nhận được áp lực khổng lồ phía sau lưng.
Thạch tượng cực kỳ nặng nề nhưng tốc độ thì nhanh đến mức kinh hãi, phát sau mà tới trước, trọng quyền giáng xuống.

Lại là một quyền trực diện, nhưng tình thế đã thay đổi.

Lần này, Hắc Nham hoàn toàn bị động, không kịp chuẩn bị mười phần lực lượng đón đỡ.
Thanh âm trầm trọng vang lên, sự va chạm của lực lượng khiến cả tòa cổ điện chấn động, đâu đó nghe thấy tiếng kêu khẽ của Hắc Nham, thậm chí còn nghe loáng thoáng tiếng xương gãy.
Tình trạng lúc này của Hắc Nham cực kỳ thảm, như một con diều đứt dây chấp chới trong gió, nhưng báo táp mưa sa còn chưa dừng lại, có một bóng người đã sấn tới đón lấy hắn.

Trong hai tròng mắt đã nhuộm đỏ, có thể bóng dáng lờ mờ của người thanh niên họ Thạch.
Nếu như xếp danh sách những kẻ mà Thạch Thanh hận nhất, Hắc Nham hoàn toàn có thể chen chân vào top đầu, thậm chí đạt tới Bảng nhãn.

Ban nãy chính tên lực sĩ đến từ Bách Nhạc quốc này ra tay nặng nhất, để lại cơ thể Thạch Thanh những vết thương sâu nhất, mang cho hắn sự uất hận nhất.
Thạch Thanh nở nụ cười điên cuồng, tự tay hủy diệt kẻ thù, cảm giác này mới đê mê làm sao.

Hắn có thể bù đắp thiếu xót trong lòng, không lo lắng bị tâm ma kéo chân trên con đường tu hành sau này.
Vào thời khắc quyết định như vậy, mục đích chuẩn bị đạt được, thì nụ cười điên cuồng đột nhiên cứng lại.

Một bóng người chặn phía trước Hắc Nham, một gương mặt cũng mới gặp hôm nay nhưng đã khắc sâu trong đầu Thạch Thanh, cũng chính là kẻ mà hắn hận nhất.
Trớ trêu thay, vào lúc Thạch Thanh chuẩn bị hủy diệt người đứng thứ hai trong danh sách những kẻ hắn hận nhất, thì tên Trạng nguyên xuất hiện đâm ngang một gậy phá vỡ mộng tưởng của hắn..
 
Độc Lộ
Chương 243: 243: Chế Địch


Quyền đối quyền, lực đối lực, sát chiêu mang theo đầy sự uất hận của Thạch Thanh đã hoàn toàn bị chặn lại, thân thể hắn bay ngược về sau, đến khi tiếp đất phải mất mấy nhịp mới bình ổn lại, thiếu chút nữa là bay ra khỏi cửa điện.
Phía bên kia cũng không khá khẩm hơn là mấy.

Thân hình của Việt va trúng Hắc Nham, khiến gã trai đến từ Bách Nhạc Quốc bị kéo lê mất một đoạn, nhưng cũng rất nhanh đứng bậy dậy, hiển nhiên là không bị thương quá nặng.
- Tên chó chết!
Thạch Thanh giận dữ hét lớn.

Không gì có thể lột tả được sự phẫn uất của hắn lúc này, từ một người nắm giữ toàn cục lưu lạc đến bước đường này, tất cả đều bị một tên tiểu tử vô danh chọc phá.
Kịch!
Thạch tượng chậm rãi hạ th@n xuống bên cạnh, Thạch Thanh hít sâu một hơi, bình ổn lại cảm xúc.

Mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát của hắn, có một cỗ chiến lực Bình Hoành hậu kỳ trong tay, trong Linh Địa này hắn hoàn toàn có thể đi ngang.
…..
Việt đã đánh hơi được mùi vị nguy hiểm, không phải đến từ Thạch Thanh hay bức thạch tượng, mà là sức ép đến từ tình thế.

Hắn đã bị ghim chặt, tình thế trước mắt có thể diễn biến xấu: đám thanh niên tuấn kiệt này sẽ thoả hiệp rời đi, Thạch Thanh buông tha cho tất cả, chỉ trừ hắn.
"Ba vị thiên tài, các vị có thể kiềm chế cứng bức tượng đá trong bao lâu?"
Việt lặng lẽ truyền âm cho ba vị Bình Hoành giả, đến lúc này hắn không thể đục nước béo cò nữa.

"Ba hô hấp, không thể hơn được!"
"Ba hô hấp, thế là đủ!"
Ở đây đều là nhân vật cấp thủ lĩnh, trí tuệ không phải tầm thường, chỉ vài câu đơn giản như vậy đã định ra được kế hoạch.
Ba vị Bình Hoành giả bắt đầu động thân.
Thạch Thanh khẽ nhíu mày, hắn không biết được kẻ địch vừa trao đổi những gì, nhưng mọi thứ vẫn đang nằm trong sự kiểm soát của hắn.

Bức tượng đá lập tức xông lên, rõ ràng chỉ là vật chết, nhưng lại phát ra khí tràng khủng khiếp.

Lúc này Việt cũng động thân, mục tiêu của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Thạch Thanh thầm kêu không ổn, hắn cũng là kẻ có mưu lược, quá rõ đạo lý “bắt giặc trước bắt vua”, hơn nữa thực lực đối phương hắn đã rõ ràng, lập tức triệu hồi bức tượng đá.
Thế nhưng đối mặt ba vị Bình Hoành không hề muốn đánh bại mà chỉ muốn kiềm chân, thạch tượng nhất thời không thể nào thoát ra.
Kẻ địch đã tới trước mặt, kỳ lạ là không có chút dao động linh lực nào nhưng Thạch Thanh lại cảm giác được sự nguy hiểm cực lớn.

Hắn biết bản thân không thể lấy cứng chọi cứng, đang muốn tránh sang một bên thì đột nhiên xung quanh chấn động dữ dội.
Không có dấu hiệu nào báo trước, linh lực bùng phát như hồng thuỷ, phong toả toàn bộ đường tránh né của Thạch Thanh.
- Ép người quá đáng, tưởng lão tử sợ ngươi chắc!
Thạch Thanh đã thực sự nổi giận, chỉ thấy cơ thể hắn phồng lên, da thịt chuyển thành hắc thạch, hoặc có lẽ là linh lực ngưng tụ thành lớp đá bao phủ bên ngoài.

Hai tay ngưng thành quyền đấm xuyên qua bão táp, trực diện ngênh đón.

Một chiếc bình tuyệt đẹp hiện ra chặn lấy song quyền, đương nhiên nó ngay lập tức vỡ nát trước quyền kình, nước bên trong tràn ra như lũ vỡ đê, ập vào cơ thể hoá thạch của Thạch Thanh.
Nước chảy đá mòn, linh lực như sóng nước xô vào những tảng đá ven suối, chỉ trong chớp mắt đã tạo thành vô số vết cắt, lực lượng khuếch đại đẩy Thạch Thanh bắn ngược về sau, lần này thì đã ra khỏi cửa điện.
Chân vừa chạm đất, cuồng lãng đã lại ập đến, không cho Thạch Thanh có lấy một cơ hội để hít thở.
- Tưởng có thể làm khó ta sao, Hám Địa Thuẫn!
Ngay khi vừa chạm đất, Thạch Thanh đã có thể hấp thụ một phần lực lượng khổng lồ đến từ đại địa để bổ sung cho cơ thể.

Vốn dĩ lúc này hắn có cơ hội lui tránh, nhưng có lẽ do quá phẫn nộ nên hắn không làm thế.
Song thủ bắt chéo trước mặt, thạch thuẫn hiện ra như một bức đê phòng hộ kiên cường chặn lại toàn bộ bão lũ, thái độ cương quyết không lùi, dùng cái chết để chứng tỏ tấm lòng son.
ẦM!!!
Bạo phong hồng thuỷ điên cuồng đổ xuống, nhưng không tài nào lay chuyển được tấm thạch thuẫn, thậm chí còn không thể làm cho Thạch Thanh nhăn mặt lấy một cái.
Chỉ có điều Thạch Thanh không lấy thế làm vui sướng, cái gì dễ dàng quá thì chắc chắn có vấn đề.

Cảm giác không ổn xuất hiện, hắn lập tức xoay người lại, linh lực theo đó bùng nổ, khí tràng vô hình ngưng kết lại.
Nhưng đã không còn kịp nữa.
Một quyền giáng xuống, khí tràng bị xé toạc, một quyền giáng xuống, linh lực lập tức tán loạn, một quyền giáng xuống, lớp thạch hoá bên ngoài cơ thể vỡ nát.

Đến quyền thứ tư, toàn bộ lớp phòng ngự của Thạch Thanh đã bị phá huỷ, tiếng xương gãy vang lên như pháo trúc.
Thân thể họ Thạch nặng nề rơi xuống mặt đất, phát ra chấn động nhẹ.

Việt cũng hạ th@n xuống bên cạnh, khống chế đối phương, xách vào trong cổ điện như xách một con gà.

Vẻ mặt hắn lạnh tanh, nhưng trong lòng thì thầm thở phào.
Nếu bàn về thực lực thì dù có cộng thêm tỷ muội họ Du thì cũng không thể nào khống chế được Thạch Thanh trong vòng ba hô hấp.

Huy động thêm nhân lực chỉ khiến đối phương thêm đề phòng.
Vì vậy hắn quyết định đánh cuộc.

Kiến thức của hắn còn hạn hẹp, không biết làm thế nào mà Thạch Thanh có thể điểu khiển bức tượng đá đơn giản đến vậy, nhưng chắc chắn phải có liên kết gì đó.

Ở Trái đất thì thông qua một loại sóng nào đó, còn ở nơi này có lẽ là sử dụng đến tinh thần lực.
Nhưng dù là liên kết gì đi chăng nữa thì thì ắt phải có hạn chế về khoảng cách, cường giả Bước thứ hai đã có thể sinh ra thần thức, nhưng phạm vi hoạt động cũng không quá rộng, vượt qua khoảng cách này đương nhiên sẽ “mất sóng”.

Quyền đầu tiên, hắn khóa chặt các đường lui ép Thạch Thanh phải đối cứng.

Điều này đồng nghĩa hắn phải phân tán linh lực, chắc chắn không thể chiếm ưu thế khi va chạm, Vì vậy hắn tránh ngạnh kháng, mà chuyển hóa toàn bộ linh lực thành trường kình, mục đích chính là đẩy đối phương tới phạm vi xa nhất theo cường độ thần thức của hắn.
Đến quyền thứ hai, hắn dùng thế lôi đình vạn quân ập tới, đối phương chỉ có nước lui tránh hoặc đối cứng.

Nếu suy đoán của hắn chính xác, Thạch Thanh đương nhiên khôn thể lui lại, cũng không thể bị chấn lui khi đối quyền, chỉ có thể toàn lực ứng phó.

Khi đã toàn lực, ắt dễ bị đánh lừa, cơ hội xuất hiện vào chính thời điểm đó.

Tất cả diễn ra rất nhanh, Việt không có nhiều thời gian để cân nhắc, chỉ đành phải đánh cược, và may mắn là hắn đã cược thắng.
Không khí trong tòa thạch điện trở nên yên tĩnh, bức tượng đá cũng đã quay về bên cạnh tấm bia đá.
Toàn trường đều kinh hãi nhìn gã thanh niên anh tuấn mặt mũi non choẹt kia, dù là ba vị Bình Hoành giả cũng phải thu hồi ánh mắt khinh thị.

Thực lực như vậy, dù là bằng thủ đoạn gì đi chăng nữa, cũng đáng để họ phải chú tâm.
- Nô gia Lục Phương Phương, không biết có vinh hạnh được biết cao danh của tiểu soái ca không?
Lục Phương Phương nhoẻn miệng cười, y phục xộc xệch bộ dáng có chút thảm thương cũng không thể nào làm giảm đi mị lực của nàng.
- Tiểu đệ tên chỉ có một chữ, Việt! Chư vị, chúng ta có thể từ miệng tên này để moi ra không ít thông tin.

Chỉ có điều tiểu đệ trí cạn sức hèn, khó bề phân biệt thật giả, e rằng chỉ đành nhờ vào các vị đại năng đây!
Việt ném Thạch Thanh xuống rồi cười đáp, trong lời nói có chút pha trò để giảm bớt sự căng thẳng, đồng thời đưa ra ý tứ rất rõ ràng.
Ở đây đều là thế lực lâu đời, ra vào Linh Địa như cơm bữa, những tình huống kiểu như này chắc chắn đã gặp không ít, kiểu gì cũng có thủ đoạn riêng để kiểm tra độ chân thật trong lời nói.
- Độc Tự công tử xin cứ yên tâm, nô gia cam đoan có thể giúp công tử phân biệt được thật giả!
Lục Phương Phương cười tít mắt, trên tay xuất hiện một chiếc vỏ ốc.
- Đây là Chân Lý Hoàn, có thể nắm bắt được dao động thần thức của tu giả Bước thứ hai, từ đó phân biệt được thật giả! Thạch huynh chắc cũng không lạ lẫm thứ này, có lẽ không sẵn sàng vứt bỏ mạng mình!
Lời nói tràn ngập tiếu ý, nhưng lại ẩn chứa sát cơ khiến người ta không rét mà run.

Hiển nhiên dù là thân nữ lưu, nhưng trên tay nàng ắt hẳn đã dính không ít máu tanh.
Thạch Thanh nhổ ra một búng máu lớn, rồi thều thào nói:
- Nếu các vị dám lấy đạo tâm ra thề sẽ bỏ qua, Thạch mỗ nhất định sẽ nói hết! Còn nếu đằng nào cũng phải chết, Thạch mỗ lẽ nào không dưng lại làm lợi cho người, khó mà phụng bồi!
Ở tình huống như này, ngoài việc thỏa hiệp, Thạch Thanh còn có thể lựa chọn khác sao?.
 
Back
Top Bottom