Khác Độc chiếm

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,187
Điểm tương tác
0
Điểm
0
303828685-256-k726521.jpg

Độc Chiếm
Tác giả: GiangNguyen617961
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tàn bạo , độc chiếm , ngoan cố công x ngang bướng , kiên cường thụ
1x1



docchiem​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kiếm Đạo Độc Tôn ( Dịch )
  • (Hoàn Quyển 1 - Edit) Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô...
  • Góc nhìn toàn trí của độc giả
  • ĐỘC SỦNG VƯƠNG PHI 🌺 Hyunlix 🌺
  • Toàn trí độc giả orv reup full
  • Độc Bộ Thiên Hạ full
  • Độc Chiếm
    Gặp gỡ


    Tại một ngôi trường quốc Tế , ngôi trường này không phải là muốn vào là vào được .

    Nơi đây hội tụ 1% dân số cả nước , 1% này chính là nhưng người thừa kế của những gia tộc giàu có và lâu đời

    Tần Nam là 1 học sinh trong ngôi trường đó , tuy nhiên gia đình cậu không phải thuộc dạng tiếng tăm như những gia tộc giàu có kia nhưng cũng gọi là khá giả .

    Cậu được vào đây học là nhờ vào học bổng mà có được , từ nhỏ đến lớn cậu luôn là học sinh giỏi đứng nhất toàn trường và đạt được giải nhì trong cuộc thi học sinh giỏi quốc gia

    Chính vì điều đó lên cậu đã được học bổng vào trường này học .

    Ngày đầu được đến học tại ngôi đương nổi tiếng như này trong lòng cậu khá môn nào và hồi hộp có đan sen 1 chút vui mừng nữa .

    Nhưng cậu đâu biết rằng , thứ đợi cậu trước mắt chính là địa ngục mà cậu đang dần nhún chân vào nơi địa ngục tăm tối đó .

    Bước chân vào cổng trường đôi mắt cậu sáng bừng lên ,đôi chân nhanh nhẹn chạy tung tăng đi tìm lớp của mình nhưng vì không quen thuộc địa hình của trường nên cậu đi 1 lúc lâu thì lại đến sân cỏ của trường .

    Nơi đâu vắng hiu không có lấy 1 bóng người .

    Cậu vội định quay lại để tìm người hỏi đường nhưng lại chẳng nhớ rõ mình vừa đi hướng nào

    Lúc này nhìn ngó 1 lúc thì cậu phát hiện có 1 bạn nam đang nằm dài trên chiếc ghế đá bắt tay quá trán ngủ .

    Đến gần hơn chút nữa thì Tần Nam nhìn rõ ra được cậu bạn này lại có 1 mái tóc màu vàng kim .

    " làm ơn cho mình hỏi 1 chút được không ạ ?"

    Lục Thần đang ngủ dường như nghe thấy có người đang nói chuyện với mình nên bật dậy như tôm🙂)

    " cậu...

    đang hỏi tôi sao?"

    " vâng đúng rồi ạ .

    Tại ... mình mới chuyển đến nên không biết .

    Bạn có thể cho mình hỏi lớp 12a4 ở đâu được không?"

    Thì ra là người mới .

    Thảm nào lại dám nói chuyện với mình( suy nghĩ của Lục Thần )

    Lục Thần có xuất thân từ giới hắc đạo ra nên trong trường không ai dám chơi với cậu cả .

    Ngay cả nói chuyện cũng không dám .

    Nay lại có bạn học sinh đến bắt chuyện nên cậu khẽ mỉm cười rồi nói

    " 12a4 sao?

    Vậy cậu cũng lớp với tôi rồi .

    Đi nào để tôi dẫn cậu đi "
     
    Độc Chiếm
    Cái bẹo má


    Vì hôm đó đến cậu trực nhật nên đến tối muộn cậu mới có thể về nhà .

    Khi đi qua 1 con hẻm nhỏ dường như nghe thấy tiếng thở yếu ớt của ai đó , vì tính tò mò nên cậu từ từ tiến vào từng bước 1 cùng không quên hỏi

    " có người bên trong đó sao?"

    Đi mãi đến bên 1 góc tường thì cậu ngơ người ta khi thấy Lục Thần đang ngồi gục bên góc tường với bộ đồng phục dính đầy máu .

    Cậu hốt hoảng vội đỡ Lục Thần lên rồi mang về nhà mình rồi gọi bác sĩ đến băng bó cho hắn .

    Mãi đến tận khuya cậu ngước lên nhìn đồng hồ rồi thở dài 1 tiếng

    " Hazzz... vậy mà đã hơn 1h sáng rồi"

    Đang định đứng dậy đi ngủ thì bỗng 1 bàn tay nắm chặt lấy cánh tay của cậu rồi nói mớ

    " đừng đi mà , đừng bỏ rơi ta mà .

    Làm ơn đừng bỏ ta lại một mình"

    Tần Nam vội ngồi xuống vỗ nhẹ Lục Thần để chấn tĩnh

    " được rồi , được rồi.

    Ta sẽ không bỏ rơi ngươi đâu"

    Dường như nghe được có người bên cạnh nên Lục Thần cũng nhẹ nhàng mà đi vào giấc ngủ .

    Nhưng bàn tay đang nắm lấy tay Tần Nam vẫn không chịu thả ra nên cậu chỉ đành ngồi bên cạnh giường mà gục xuống ngủ .

    Những tia nắng ấm áp mùa thu len lỏi qua từ khe cửa sổ chiếu vào gương mặt tuấn tú của người thiếu niên tóc vàng .

    Đôi mắt màu xanh dương bất chợt mở ra .

    Khum cảnh xung quanh vô lùng lạ lẫm kiến hắn bắt đầu cảnh giác mà hất văng tay người thiếu niên đang say giấc bên cạnh

    Giật mình bởi hành động của Lục Thần , Tần Nam nhăn nhó mở đôi mắt vẫn còn đang ngái ngủ ra

    " đừng có nháo ta mới ngủ được có tý"

    " sao tôi lại ở đây" Lục Thần cảnh giác hỏi Tần Nam

    " thì hôm qua tôi thấy cậu bị thương nằm trong con hẻm nhỏ nên đưa cậu về đây chữa trị .

    Nếu không bây giờ có khi cậu đã chết khô ở đấy rồi "

    Vẫn là đôi mắt màu xanh đó dè trừng quan sát cử chỉ của Tần Nam .

    Thấy người trước mặt vẫn cảnh giác cậu bèn nói

    " cậu định dùng ánh mắt giết người đó nhìn ân nhân của mình hả?"

    Không gian bắt đầu trìm vào tĩnh lặng ,2 đôi mắt nhìn thẳng vào nhau mà không ai nói gì .

    Thấy tình hình không khả quan lắm nên Tần Nam đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này

    " đói chưa ?"

    " tôi không đói"

    Vừa dứt câu thì cái bụng rỗng của Lục Thần lại không chịu nghe lời hắn mà kêu lên " rột...rột..."

    Tần Nam bật cười nhìn người trước mắt mà nói

    " có vẻ cái bụng của cậu không nghe lời cậu lắm nhỉ ?"

    Lục Thần ngước mắt lên nhìn con người đang cười hắn mà mặt đỏ ửng lên .

    Tần Nam dường như qua sát được bèn có lời trêu chọc

    " cậu là con gái hay sao mà mới trêu vậy đã đỏ mặt vậy?

    Trông đáng yêu thật đấy"

    Vừa nói cậu vừa giơ tay lên véo đôi má đang đỏ ửng của Lục Thần .

    Hắn lúc này lại ngơ ngác mà đôi mắt trợn tròn lên .

    Hắn không ngờ được cái tên này lá gan lại to như vậy dám véo má hắn .

    Tuy nhiên hắn lại không mày may nóng giận gì .

    Thậm chí đôi mắt còn sáng lên rồi lén cười .

    " cậu đợi tôi 1 chút nhé.

    Tôi đi lấy đồ ăn cho cậu"

    Thấy Lục Thần không đáp lại hắn còn đang tưởng tên này bị đánh đến ngủ rồi chăng

    Nhưng lúc này Lục Thần hắn còn đang bận nghĩ đến cái bẹo má hồi nãy mà cười thầm nãy giờ
     
    Độc Chiếm
    Chở thành bạn tốt


    Một lúc sau Tần Nam mở cửa vào phòng , trên tay còn câm theo một khay đựng 1 bát cháo với 1 ly sữa .

    Cậu đến bên cạnh giường rồi đặt cái khay đó lên chiếc bàn cạnh giường .

    Chần chừ 1 lúc cậu quyết định cầm bát cháo lên múc 1 muỗng cháo rồi thổi thổi vào hơi đưa đến trước miệng Lục Thần

    " ăn đi , tôi thấy tay cậu có vẻ thương khá nặng nên tôi nghĩ nó không nhấc được lên đâu."

    Nghe thấy vậy Lục thần liền khẽ thử nhấc cánh tay lên thì 1 cơn đau ập đến làm miệng vết thương lại bị hở ra .

    Thấy vậy Tần Nam liền vội vã đặt bát cháo xuống rồi chạy vào tủ lấy bộ băng gạc ra

    " đã bảo đừng cử động rồi mà .

    Thấy không vết thương lại hở ra rồi"

    Vừa trách mắng cậu vừa tháo lớp băng cũ ra để sử lý vết thương rồi nhẹ nhàng băng bó lại

    Sử lý xong vết thương cậu liền quay lại với việc đút trẻ ăn cháo

    1 lúc sau bát cháo đầy ụ cuối cùng cũng xong .

    Tần Nam đưa cốc sữa đến miệng Lục Thần rồi nói

    " uống đi .

    Uống sữa buổi sáng rất tốt đó"

    Thấy cốc xưa đưa đến miệng mình hắn lắc đầu

    " tôi không uống sữa , trước giờ đều thế"

    Thấy vậy Tần Nam bèn rút cốc sữa trên tay lại rồi lẩm bẩm nhỏ

    " đúng là cái đồ không biết thưởng thức , sữa ngon như vậy mà không bao giờ uống"

    Rồi cậu làm một hơi hết sạch cốc sữa trên tay .

    Lục Thần thấy vẫn còn vệt sữa đọng lại trên môi của Tần Nam , vậy mà trong suy nghĩ hắn lại có cảm giác muốn chồm tới liểm sạch những giọt sữa còn đọng lại đó .

    Đến khi Tần Nam cảm giác đang có người nhìn mình , cậu liền liếc đôi mắt lên nhìn hắn .

    Chột dạ hắn liền liếc đôi mắt đi nhìn sang hướng khác

    " bác sĩ nói vết thương của cậu khá nghiêm trọng nên cần thời gian nghỉ ngơi ... cậu cứ ở nhà tôi đi .

    Dù sao thì bố mẹ tôi cũng làm ăn bên nước ngoài nên tôi ở có 1 mình thôi"

    Thấy Lục Thần không đáp mình Tần Nam liền vội vã giải thích

    " cậu đừng hiểu nhầm gì cả .

    Tại tôi nghĩ nếu cậu đi về nhà thì sẽ phải cử động , lỡ vết thương lại hở ra thì mệt lắm"

    Nghe cũng hợp lý nên Lục Thần khẽ gật đầu một cái .

    Thấy hắn đã đồng ý nên Tần Nam lại nói tiếp

    " cậu cứ ở nhà đi , có gì gọi bác Phong giúp cho.

    Tôi sẽ xin cô nghỉ giúp cậu"

    Một thời gian sau vết thương của Lục Thần cũng lành lặn lại nên hắn nói muốn về nhà mình.

    Tần Nam cũng không ngăn cản hắn vì cậu thấy vết thương cũng lành lại khá tốt rồi

    ____________đường phân cách____________

    Như mọi ngày Tần Nam lại lên lớp , nhưng hôm nay khi cậu mới chỉ bước đến cửa lớp thôi đã thấy 1 bạn học ngồi cuối lớp đang run run sợ sệt rồi nhẹ liếc mắt lên chỗ bàn gần chỗ của cậu nhìn Lục Thần , ấy vậy mà hắn còn làm ra vẻ mặt như mình oan ức lắm

    Tần Nam cũng đành thở dài 1 hơn rồi bước đến bàn của mình rồi ngồi xuống

    " là cậu làm hả?"

    " oan ức cho tôi quá rồi đó .

    Tôi cũng mới hỏi cậu ta là có thể đổi chỗ được không thôi vậy mà cậu ta đã thế rồi"

    Vừa nói hắn còn vừa chưng ra bộ mặt ủy khuất mà nhìn Tần Nam .

    Tần Na cũng bó tay chỉ cười thầm trong bụng
     
    Độc Chiếm
    Học muội


    Sau hồi chuông vang lên Tần Nam đang cất sách vào vở để chuẩn bị đi về thì Lục Thần liền kéo lấy cánh tay cậu lại rồi nói

    " tiểu Nam , có một số phần thầy giảng tôi không hiểu lắm .

    Cậu kèm cho tôi được không"

    Lục Thần vậy là lại lợi dụng vì trên lớp Tần Nam học cùng đứng thứ hai thứ 3 lớp nên cũng thuộc vào diện học sinh giỏi để hắn có thêm thời gian cạnh cậu nhiều hơn

    " được .

    Vậy chúng ta về nhà thôi"

    Khi nghe đến câu " chúng ta về nhà thôi" của Tần Nam , Lục Thần liền khựng lại .

    " nhà" ư?

    Đã bảo lâu rồi cậu chưa nghe được câu đó

    Lúc cậu lên 4 tuổi ba mẹ cậu bị người ta sát hại mà chết thảm , cậu được mẹ giấu trong tủ nên may mắn sống được .

    Sau đó cậu được ông nội đón về nuôi .

    Nhưng ông nội cậu lại giống như đang đào tạo một người lãnh đạo để kế thừa cơ ngơi chứ không phải là nuôi cháu nội vậy

    Sau khi lên 7 tuổi lão Lục đã đưa cậu đến 1 hòn đảo chuyên đào tạo sát thủ chuyên nghiệp

    Cậu đã phải sống ở đó mãi đến năm 10 tuổi cậu đã trốn thoát được khỏi hòn đảo đó

    Có thể nói từ 4 tuổi đến h cậu mới được nghe lại câu nói đó nên có chút vui miệng mà không kiềm chế được khiến đôi mắt có chút đỏ

    Tần Nam thấy Lục Thần thất thần như vậy có chút lo lắng liền gặng hỏi

    " sao vậy ?

    Có chuyện gì hả?"

    " không có gì đâu "

    " được .

    Vậy chúng ta đi thôi nào"

    " ừm"

    Nhưng khi bước đến cổng trường thì lại có 1 nữ sinh nhìn dáng dấp khá thành mảnh , khuôn mặt thì khỏi phải bàn vì nó quá xinh đẹp rồi .

    " Tần ca .

    Hôm nay đến giúp em giảng bài được không ạ ?

    Tại cũng sắp thi rồi mà còn một số kiến thức cô giảng em không hiểu được"

    Cô bé này chính là Mạn Lan , là một học muội lớp dưới khá thân với Tần Nam .

    Cô bé này còn có chút cảm tình với Tần Nam nữa nhưng rụt rè nên chưa dám thổ lộ

    " xinh lỗi tiểu Lan nha.

    Nhưng nay anh có hẹn mất rồi .

    Để buổi sau nhé "

    Nói xong Tần Nam liền khẽ nở một nụ cười ôn thuận thay cho lời xin lỗi của mình

    Trên gương mặt Mạn Lan có thể thấy một chút man mát buồn nhưng cô vẫn vui vẻ trả lời

    " cũng được ạ .

    Vậy hẹn Tần ca buổi sau nhé "

    " ừm"

    Mọi sự như thuận nãy giờ của Tần Nam đều được một đôi mắt màu xám tro thu hết vào .

    Đôi mắt đó bây giờ tự như hố đen xoáy sâu vào chứa đầy chiếm hữu và dục vọng

    Nữ nhân chết tiệt này là ai chứ .

    Vậy mà dám thân mật với Tiểu Nam như vậy .

    Nụ cười của Tiểu Nam chỉ nên thuộc về ta mà thôi

    Thấy sắc mặt Lục Tần không được tốt Tần Nam có chút lo lắng nên kéo tay Lục Thần lại

    " có chuyện gì sao?

    Nay ngươi lạ quá?"

    Lúc này Lục Thần mới thoát ra khỏi những suy nghĩ bẩn thỉu đó của mình mà hoàn hồn lại

    " à chỉ à nhớ về chút chuyện thôi.

    Không sao đâu"
     
    Độc Chiếm
    Sinh nhật


    Sinh Nhật của Lục Thần , Tần Nam cậu muốn tổ chức cho hắn 1 bất ngờ nhỏ

    Cậu đã lén đến nhà hắn để chuẩn bị cả buổi rồi ngồi chờ Lục Thần về

    "Ta ra...

    Lục Thần sinh Nhật vui vẻ nhé"

    Chiếc bánh kem nhỏ nhắn giơ ra trước mắt hắn làm hắn có chút bất ngờ

    Đã bảo lâu rồi cậu chưa đón sinh Nhật ... từ khi ba mẹ mất đến giờ đến năm 18 tuổi cậu mới được đón sinh Nhật .

    Một chút thoáng buồn lướt qua trên gương mặt của hắn

    "Ơ.

    Sao vậy ?

    Sinh nhật của ngươi thì phải vui lên chứ "

    " Tần Nam"

    Lục Thần ngước đôi mắt xám tro của hắn lên nhìn cậu .

    Làm cậu có chút lo lắng

    " hửm "

    "Tôi thích cậu"

    " hở ?

    Gì cơ?"

    Tần Nam trợn to mắt ra ngơ ngác nhìn Lục Thần rồi cười ngược

    "Tiểu Thần .

    Hình như ngươi ..."

    Chưa kịp dứt lời Lục Thần hắn đã chen ngang vào đáp

    "Ta không nói đùa đâu.

    Tiểu Nam .

    Ta thích ngươi"

    " không thể đâu .

    T..tôi với cậu là con trai sao yêu nhau được "

    " đ...đừng có đùa kiểu thế nữa"

    " ta không đùa"

    " Tiểu Nam ngươi yên tâm.

    Ta sẽ cho ngươi thời gian để tiếp nhận"

    " nhưng đừng có nghĩ đến việc chạy trốn khỏi ta.

    Nếu không... ta không biết được mình sẽ làm gì đâu"

    Đôi mắt xám tro của hắn xoáy lại như hố đen chứa đầu chiếm hữu cùng dục vọng

    Quá bất ngờ nên Tần Nam đứng ngẩn ra đó 1 lúc rồi chạy 1 mạch về nhà

    Về đến nhà Tần Nam nằm vật ra giường , mở to hai mắt nhìn hướng lên trần nhà nghĩ

    " cái gì vậy chứ.

    Hai đại nam nhân yêu đương gì chứ?

    Điên mất thôi"

    ____________________________________

    " Tần Nam ngươi định trốn tránh ta đến bao giờ hả"

    Hắn kéo tay của Tần Nam lại không để cho cậu có thời cơ để chạy .

    Vì để tránh mặt Lục Thần mà suốt 1 tuần cậu k lên trường .

    Cậu cũng 1 phần đoán trước tình cảnh như này nên cũng đã chuẩn bị trước

    " người ta không muốn gặp bây giờ nhất chính là ngươi, đừng có động vào người ta"

    Vừa nói dứt lời Tần Nam bỗng thấy có vẻ mình hơi nặng lời nên đành định nói lại thì bị Lục Thần ngáng lời

    " ngươi kinh tởm ta đến thế sao?"

    Lúc này tay Lục Thần cũng buông lỏng ra .

    Chớp được thời cơ Tần Nam liền chạy vụt đi mất

    Trên đường về nhà cậu có chút hơi ân hận vì lời nói lúc nãy nên không hề để ý có vài người đi đằng sau mình

    "Áaaa các người làm..."

    Chưa dứt lời cậu liền bị 1 tên đánh ngất rồi mang lên chiếc xe limousine màu đen
     
    Back
    Top Dưới