Bách Hợp Độc Chiếm Nàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Chiếm Nàng
Chương 58: Phiên ngoại 2: Hoa Hải Đường (2)


Thẩm Đường đúng là đang gọi Nguyên Nhược.

Đại viện năm đó không vắng vẻ như sau này, mọi người sinh sống ở đó cũng không đến nỗi nào, Dương Hà Anh thường lớn tiếng gọi Nguyên Nhược về nhà, người của Thẩm gia c*̃ng theo đó mà gọi, những đứa trẻ nhà khác cùng nhau chơi đùa cũng vậy, tất cả mọi người mỗi ngày đều "A Nhược, a Nhược".

Thẩm Đường trong lúc đang tập bò lổm ngổm trên mặt đất từ nghe được nhiều nhất chính là cái danh xưng này, a Nhược, chứ không phải ba mẹ hay chị gái. Đứa nhỏ thời kỳ bi bô tập nói miệng còn chưa nói rõ ràng được, phát âm không chuẩn, chỉ có thể theo mọi người cùng nhau gọi "A Nhạ, a Nhạ".

Nghe thấy chị gái của mình đang gọi Nguyên Nhược một lần nữa, bạn nhỏ vui mừng đến mức không ngừng a a bập bẹ lên tiếng, càng thêm dùng sức mà chộp lấy Nguyên Nhược.

Nguyên Nhược có chút kinh ngạc, véo véo khuôn mặt của Thẩm Đường.

"Gọi chị thiệt hả?".

Chắc vì không thích bị nhéo vào mặt nên Thẩm Đường liền đánh đánh vào tay cô tỏ vẻ không hài lòng. Đứa nhỏ đứng còn chưa ổn định nên đứng lâu sẽ bị mỏi, đánh tay cô xong liền sắp sửa té nhào trên mặt đất.

Thẩm Lê nhanh chóng đỡ lấy em ấy, nếu thật mà té xuống không chừng sẽ lại khóc ầm lên.

Đối với việc em gái mình gọi người khác như vậy, Thẩm Lê có chút đau lòng mà xoa xoa mặt Thẩm Đường, ngồi xổm xuống nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu Đường, gọi chị nè, đây đây, chị gái em đây".

Bạn nhỏ không nghe lời, vung vẩy hai cánh tay, không muốn cho chị gái đụng mình.

Giai đoạn khi một đứa trẻ tập đi tập nói là thời kỳ khiến người ta thích nhất cũng phiền muộn nhất.

Thẩm Đường cả ngày đều ê ê a a gì đó, căn bản nói không lưu loát, đi thì hai bước sẽ vấp ngã. Lúc đầu ngã thì bạn nhỏ sẽ khóc lên, dần dần không còn khóc nữa, lăn tại chỗ hoặc bò bò một hồi rồi dùng hết sức đứng lên, rồi lại tiếp tục đi loạng choạng.

Em ấy thích bám lấy Nguyên Nhược, trẻ nhỏ bình thường là ghét kiểu dính người này nhất.

May mà Nguyên Nhược từ nhỏ là một đứa trẻ tốt tính, đối với ai cũng rất kiên nhẫn.

Đợi được Thẩm Đường mọc răng sữa, Nguyên Nhược và Thẩm Lê lặng lẽ đưa em ấy lên tầng hai của Nguyên gia, bí mật đút kẹo cho Thẩm Đường ăn.

Hai đứa bé cũng tốt bụng, nuông chiều bạn nhỏ nên mới làm như vậy.

Nhưng mà Thẩm Đường khi đó còn nhỏ, ăn kẹo cũng không thể nào kiểm soát được miệng mình, không ngăn được nước miếng chảy lum la, mặt và cổ đều trở nên nhớp nháp, trông thật bẩn.

Buổi tối hôm đó, Thẩm Lê bị Mạnh Tinh Vân đánh một trận, Nguyên Nhược càng thảm hại hơn, sau khi bị mắng hơn nửa ngày thì tiền tiêu vặt một tháng cũng bị mất.

Toàn bộ sự việc chỉ có Thẩm Đường là vui vẻ nhất, trong một khoảng thời gian dài sau đó, hễ đứa nhỏ này nhìn thấy Nguyên Nhược không còn bi bô kêu "A Nhạ, a Nhạ" nữa mà thành "A Nhạ, kẹo".

Nguyên Nhược đối với chuyện này rất là đau đầu.

Mà một năm này, Nguyên Nhược cùng Thẩm Lê đã học lớp sáu tiểu học (*), qua nửa năm nữa là sẽ vào trường trung học cơ sở rồi.

<i>(*) Hệ thống giáo dục của Trung Quốc có chút khác Việt Nam mình, bậc tiểu học gồm 6 năm, lớp 1 đến lớp 6 (từ 6-12 tuổi).</i>

Chuyện thi vào trường cấp hai tương đối quan trọng, ba mẹ Nguyên gia đã dành rất nhiều tâm tư vào chuyện này.

Nguyên Nhược quá mê chơi, không tập trung vào việc học, điểm số ở trường tiểu học của cô quá bình thường, với điểm số đó cô sẽ khó mà vào được một trường trung học tốt. Nếu không vào được trường tốt, rồi thi vào trường cấp ba tốt sẽ lại càng khó hơn, sau đó còn thi vào đại học nữa. Cha mẹ Nguyên gia luôn là người nghĩ nhiều nghĩ xa nên vô cùng sầu lo.

Dương Hà Anh đã quyết định thuê gia sư sinh viên cho Nguyên Nhược, từ đây kết thúc cuộc sống tiểu học thoải mái và thú vị của cô. Đám bạn bè trang lứa đều chạy chơi lung tung trong ngõ nhỏ, cùng nhau chơi game cả ngày, Nguyên Nhược chỉ có thể ở trong phòng luyện đề, học thuộc bài, lúc rảnh rỗi mới có thể từ ban công nhìn ra bên ngoài, ánh mắt trông mong nhìn lũ bạn chơi đùa.

Khoảng thời gian đó không mấy tốt đẹp nhưng cũng không để lại ấn tượng sâu sắc với Nguyên Nhược, ký ức duy nhất của cô là cuối cùng bản thân cũng có thể thi đậu trường Nhất Trung, lại học cùng trường với Thẩm Lê, chỉ là không chung lớp mà thôi.

Trong thời gian nửa năm nỗ lực học tập, Nguyên Nhược cùng Thẩm Đường cũng trở nên xa cách, vốn dĩ đứa nhỏ rất dính cô nhưng sau nửa năm đã trở nên xa lạ.

Thẩm Đường lớn hơn một chút rồi, rất được người lớn trong đại viện yêu thích. Bạn nhỏ chưa đủ tuổi đi nhà trẻ nên Mạnh Tinh vân đã đưa con gái đến cửa hàng để vừa chăm sóc con vừa bán hàng.

Đứa nhỏ rất ngoan, c*̃ng thông minh, có lúc còn có thể giúp Mạnh Tinh Vân cầm đồ vật này nọ, tuy không giúp được gì nhiều nhưng lại rất được lòng người lớn.

Dương Hà Anh rất là cảm khái, lại theo đó mà đánh Nguyên Nhược: "Con nhìn Tiểu Đường nhà người ta có bao nhiêu nghe lời, ý là còn chưa cao bằng cái bàn mà đã hiểu được giúp mẹ mình làm việc. Con thì tối ngày lười biếng, buổi tối học bài luôn tìm cớ, coi có chán con không?".

Nguyên Nhược đã quen với những lời cằn nhằn của mẹ mình, cô như nước đổ đầu vịt, nghe tai này ra tai kia, giả vờ như không nghe thấy.

Hai đứa bé Thẩm gia đều ưu tú, một đứa nhắm mắt cũng có thể đạt điểm cao trong kỳ thi, đứa còn lại dù đi còn vấp ngã nhưng cũng hết sức thông minh, đều là con nhà người ta điển hình, không so sánh được. Nguyên Nhược chưa bao giờ tự làm khó mình, nếu cô không thể so sánh thì sẽ không so sánh, so thì cũng vậy thôi mà.

Cuộc sống học sinh cấp hai không dễ dàng như ở trường tiểu học, sự cạnh tranh trong trường vẫn rất lớn, Nguyên Nhược vẫn là loại học sinh trung bình trong lớp, không nổi bật cũng không xuất sắc, vô cùng bình thường.

Có lẽ là do tính cách của mình, thời kỳ trưởng thành của Nguyên Nhược quá mức bình thản, ngoại trừ học tập vẫn là học tập, chưa bao giờ động lòng với bất kỳ cậu trai nào chứ đừng nói là yêu sớm, chuyện này làm cha mẹ Nguyên bớt lo rất nhiều.

Khi đó cũng có những cậu bạn viết thư tình cho cô, nhưng cô không để ý lắm.

Mà Lúc này Thẩm Lê đã mất đi tính khí bướng bỉnh, dần dần trở nên trầm ổn thận trọng, càng lớn càng xinh đẹp, càng trở nên ưu tú, trở thành tiểu mỹ nữ học bá vang danh ở Nhất Trung.

Dương Hà Anh luôn ghen tị với Mạnh Tinh vân, khen ngợi Thẩm Lê chỗ này tốt chỗ kia giỏi, nói nhiều tới mức lỗ tai Nguyên Nhược muốn đóng kén.

Mỗi lần vào lúc này Thẩm Đường đều ở đó, đứa bé rụt rè trốn sau chân của Mạnh Tinh vân, thỉnh thoảng liếc nhìn Nguyên Nhược. Em ấy không có ký ức về thời thơ ấu của chính mình, c*̃ng đã quên trước đây bản thân đã dính lấy Nguyên Nhược thế nào, ấn tượng của em ấy về Nguyên Nhược dừng lại ở thân phận chị gái hàng xóm bạn của chị mình.

Nguyên Nhược không muốn nghe người lớn cằn nhằn, biết rằng chờ một lúc Dương Hà Anh nhất định sẽ chuyển hướng cuộc trò chuyện lên trên người mình, liền viện cớ mang Thẩm Đường đi mua đồ ăn vặt rồi ôm bạn nhỏ vào trong lòng chạy mất.

Dương Hà Anh ở phía sau gọi: "Coi chừng Tiểu Đường đó, đừng đi chỗ nào đông xe cộ!".

"Con biết rồi ~!", Nguyên Nhược không quay đầu lại đáp.

Sau đó liền đem bạn nhỏ chạy đến chỗ ngã ba nhiều người nhiều xe, nơi đó có cửa hàng đồ ngọt.

Thẩm Đường ba, bốn tuổi tính cách hoàn toàn khác với Thẩm Lê, Thẩm Lê hoạt bát hiếu động, đối xử tốt với mọi người, ngược lại, bạn nhỏ thì rất hướng nội, không thích nói chuyện, không chơi với những người xung quanh nhiều.

Nguyên Nhược đưa em ấy đến cửa hàng nhưng em ấy không muốn đi vào, bởi vì ông chủ cửa hàng là một người đàn ông trung niên giọng nói lớn, mỗi lần nhìn thấy em ấy đều sẽ trêu chọc nên em ấy không thích.

Nguyên Nhược không thể làm gì khác hơn là để em ấy ở ngoài cửa, lấy một ít bánh kẹo gần đó, vừa lấy vừa hỏi: "Uống Wahaha không?" (*)

(*) Hiệu sữa chua

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6b534b504b77686a2d55534c4e773d3d2d313331383430323736392e313734363539386638366131643633623938313439393633393537392e6a7067

Bạn nhỏ đứng ở cửa, chỉ lộ ra nửa người, nhìn vào bên trong, sau đó khẽ gật đầu.

Nguyên Nhược mua rất nhiều đồ ăn vặt, Dương Hà Anh cùng Nguyên Lợi Hòa mỗi tháng cho cô rất nhiều tiền tiêu vặt, anh trai cùng chị dâu thỉnh thoảng cũng sẽ cho tiền nên cô khá là giàu có, mua nhiều đồ như vậy cũng không đau lòng. Sau khi rời khỏi cửa hàng, cô một tay cầm đồ, tay kia dắt Thẩm Đường.

Bạn nhỏ muốn giúp đỡ nhưng cô từ chối.

"Em cầm không nổi đâu, chị làm được rồi".

Thẩm Đường liền nắm chặt tay cô, bi bô ngâm nga bằng chất giọng trong trẻo.

"Chị em đâu rồi?", Nguyên Nhược hỏi.

Thẩm Đường thành thật nói: "Ở nhà."

"Nhất định là đang học bài rồi", Nguyên Nhược nói, có chút cảm khái, "Cậu ấy thật sự rất cố gắng, kết quả học tập tốt như vậy mà còn chăm chỉ đọc sách, chờ thi xong thế nào mẹ chị cũng lấy cậu ấy ra để la chị".

Thẩm Đường không hé răng, đứa trẻ chân ngắn bước nhỏ, Nguyên Nhược đi quá nhanh, em ấy theo không kịp, chỉ có thể dùng sức nắm lấy tay đối phương, mau chóng đuổi theo, nào có tâm tư đi chú ý Nguyên Nhược nếu nói cái gì chứ.

Cửa hàng bánh ngay ở đầu hẻm cách đó không xa, một đường về đại viện chỉ cần mấy phút đồng hồ, Nguyên Nhược cảm thấy rất gần, mà Thẩm Đường lại cảm thấy rất xa. Đi có một hồi mà thấy mệt quá chời quá đất.

Chồng đồ ăn vặt đã mua này Nguyên Nhược cũng không ăn, đưa hết cho Thẩm Đường. Nguyên Nhược tháo một hộp Wahaha, ghim ống hút vào rồi đưa cho bạn nhỏ, bạn nhỏ nhanh chóng đưa tay ra cầm. Sau đó, một lớn một nhỏ ngồi ở cổng vòm tròn kia, Nguyên Nhược nói huyên thuyên, cằn nhằn, chia sẻ chuyện phiền lòng gần đây của mình, Thẩm Đường phụ trách lắng nghe, ôm Wahaha hút hết mình.

Nguyên Nhược nói: "Chị thực sự ghen tị với em vì không cần phải đọc sách, không phải lo lắng về kết quả học tập, chị sắp phải làm bài kiểm tra rồi, ôi phiền lòng quá ~"

Nói xong, nghiêng đầu liếc nhìn bạn nhỏ.

Thẩm Đường c*̃ng quay đầu nhìn, đối mắt với nhau, mắt to tròn vo xinh đẹp như nước.

Nguyên Nhược không có thời gian để bận tâm ngoại hình bạn nhỏ, lại thở dài, vò vò đầu Thẩm Đường, bất đắc dĩ nói: "Thành tích của chị em tốt như vậy, sau này em chắc chắn sẽ không tệ, đi học cũng sẽ không cần lo lắng, không giống như chị đây".

Những câu nói này Thẩm Đường tuổi nhỏ nghe không hiểu cũng không nhớ được.

Có rất nhiều chuyện phiền lòng khi lớn lên, thậm chí còn tồi tệ hơn nếu bạn không xuất sắc, thời kỳ trưởng thành của Nguyên Nhược vượt qua trong nỗi oán giận về điểm số của mình không đủ tốt, vì để đạt điểm cao mà ưu sầu, buồn phiền nhức cái đầu.

Có lẽ là một đống đồ ăn vặt đã thu hẹp khoảng cách giữa hai người, dần dần Thẩm Đường sẽ chủ động tiếp cận Nguyên Nhược, thậm chí có ngày còn lên lầu hai Nguyên gia chờ Nguyên Nhược tan học..

Chỉ là không đúng dịp, ngày đó Nguyên Nhược về nhà tương đối muộn, khi vội vàng chạy lên lầu, Thẩm Đường đã nằm ở trên giường của cô ngủ say, nghiêng ngã nằm trên giường, chăn cũng không đắp.

Nguyên Nhược nhẹ nhàng đi vào, đóng cửa lại, đắp chăn lên cho bạn nhỏ, bật đèn bàn, nằm nhoài trên bàn làm bài tập.

Đêm đó Thẩm Đường ngủ lại Nguyên gia, cũng ăn cơm tối ở đây. Lúc đó cha Thẩm tới đón người, Thẩm Đường không chịu đi, Dương Hà Anh để Thẩm Đường ở lại, cho bạn nhỏ ngủ chung với Nguyên Nhược.

Đêm hôm đó nằm trên giường, tắt đèn, Nguyên Nhược như thường ngày nói chuyện học hành cùng Thẩm Đường, thậm chí còn nói một "chuyện lớn".

"Trong lớp tụi chị có một bạn nam thôi học không học nữa, muốn ra ngoài học nghề kỹ thuật gì đó. Kết quả học tập của cậu ấy rất kém, ba mẹ không cho học nữa, nói là học cũng vô ích, không bằng sớm một chút ra ngoài học một cái nghề. Em có hiểu học nghề không? Là như cha em vậy đó".

Thành tích kém liền thôi học đi học nghề, tìm kiếm con đường mưu sinh khác, mấy chuyện như thế này hồi đó không phải là hiếm, không phải chuyện xấu gì, nhiều người sẽ chọn con đường này, nhưng những gia đình bình thường sẽ không cho con cái họ đi theo con đường này lúc còn nhỏ như vậy, ít nhất cũng phải học xong trung học cơ sở cái đã.

Thẩm Đường nho nhỏ hoàn toàn không hiểu Nguyên Nhược đang nói cái gì, nhưng vẫn là thấp giọng đáp: "Dạ".

Nguyên Nhược ngơ ngác nhìn trần nhà, "Lúc đi cậu ấy đã khóc, không đi học thật thảm mà".

Bạn nhỏ không nói lời nào.

Nguyên Nhược rất rối rắm, ở trên giường lăn qua lộn lại, cuối cùng nằm nghiêng cũng thấy thoải mái hơn một chút. Trong bóng đêm, cô nhìn Thẩm Đường, trầm mặc hồi lâu, sau đó nặn nặn khuôn mặt Thẩm Đường, vô cùng thâm tình nói: "Tiểu Đường, sau này nhất định phải chăm chỉ học tập, cố gắng hơn một chút nhé".

Vì không thích bị người khác bóp mặt, Thẩm Đường nhíu nhíu mày, không hề trả lời câu nói này, tuy nhiên cũng không ngăn đối phương lại.

Con người sống trong xã hội này sẽ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh xung quanh, rất nhiều điều nhỏ nhặt không đáng kể nhưng lại trở thành những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời.

Người khác thôi học, Nguyên Nhược vì thế như bị thúc giục, lúc này mới chân chính bắt đầu nỗ lực đọc sách, hai năm sau đó thi đậu vào một trường trung học trọng điểm, bắt đầu cuộc sống nội trú ba năm của học sinh cấp ba.

Năm năm đủ để thay đổi mọi thứ, kể cả sự thân thiết của những người xung quanh bạn.

Chớp mắt một cái Nguyên Nhược học đại học, Thẩm Đường mới chín tuổi, đúng bằng tuổi của Nguyên Nhược lúc bạn nhỏ mới được sinh ra.

Giờ đây Nguyên Nhược và Thẩm Lê đã ở bên nhau, nhưng mới chỉ là mối quan hệ ngầm mà thôi.
 
Độc Chiếm Nàng
Chương 59: Phiên ngoại 3: Hoa Hải Đường (3)


Tình yêu tuổi mười tám đến vô cùng trực tiếp, hai đứa nhỏ vô tư, thanh mai trúc mã, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng <i>(giống như gần quan được ban lộc vậy đó),</i> quan hệ tự nhiên đã định.

Điểm số của Nguyên Nhược ở trường cấp hai không tốt lắm, vẫn là Thẩm Lê hướng dẫn cô học tập, có nhiều vấn đề đều là Thẩm Lê hỗ trợ giải quyết, liền ngay cả ghi danh vào đại học C cũng là Thẩm Lê đưa ra lời khuyên.

Đoạn tình yêu này thực sự rất trong sáng và đẹp đẽ, nó là thành quả chung của cả hai bên. Nếu như không gặp được Thẩm Lê, quỹ đạo cuộc sống tiếp theo của Nguyên Nhược có thể sẽ hoàn toàn khác. Tương tự như vậy, cuộc đời của Thẩm Lê cũng sẽ phát sinh những biến hóa long trời lở đất.

Thẩm Đường thậm chí còn yểm trợ cho hai người họ, giúp giấu cha mẹ hai bên.

Dương Hà Anh không biết chuyện này, vẫn đắm chìm trong niềm vui khi con gái trúng tuyển vào đại học C. Tất cả mọi người Nguyên gia đều vui mừng, dù sao cũng không ai nghĩ rằng Nguyên Nhược có thể thi đậu một trường đại học tốt như vậy, có thể coi là một chuyện vô cùng vui mừng đối với nhà họ.

Trong những ngày cô nhận được giấy báo nhập học, Dương Hà Anh đi ở bên ngoài đều sẽ thẳng lưng hơn một chút, gặp người cứ vui vẻ ha ha tán gẫu, thậm chí còn tổ chức một bữa tiệc đậu đại học rất hoành tráng cho Nguyên Nhược.

Thẩm gia dối diện thì không vui lắm, điểm thi của Thẩm Lê rất tốt, Mạnh Tinh Vân không ủng hộ cô ấy nộp đơn vào đại học C, hy vọng cô ấy sẽ vào đại học F, nhưng không cưỡng được sự kiên trì của con gái nên cuối cùng chỉ có thể thôi vậy.

Một nhà vui mừng một nhà sầu lo, bầu không khí hoàn toàn khác biệt.

Bữa tiệc thi đậu ngày ấy, tất cả người của Thẩm gia đều đi tới, Mạnh Tinh Vân cùng cha Thẩm cũng rất vui cho Nguyên Nhược, dù sao Nguyên Nhược cũng là đứa trẻ mà họ đã nhìn lớn lên, có thể thi đậu trường tốt đương nhiên là phải vui mừng.

Dưới sự dẫn dắt dắt đi chúc rượu của Dương Hà Anh, khi đến bàn của Thẩm gia, cô mỉm cười với Thẩm Lê, tiện thể nhéo nhéo mặt Thẩm Đường.

Mạnh Tinh Vân kêu Thẩm Đường: "Tiểu Đường, rót miếng nước cho chị a Nhược đi con."

Thẩm Đường nghe theo.

Hai nhà đứng cùng nhau trò chuyện một hồi, hài hòa vô cùng, vui vẻ hòa thuận.

Cuộc sống đại học càng tự do hơn, nhưng nó cũng không giống như những gì được chiếu trên TV. Hằng ngày ngoại trừ học tập chính là ăn uống. Ngay cả việc yêu đương cũng rất bình thường, không có gì kinh thiên động địa xảy ra.

Có một lần Thẩm Đường đến Đại học C để giao một số thứ cho Thẩm Lê, Thẩm Lê đang làm thí nghiệm không rảnh đến nhận, vì vậy Nguyên Nhược đã đến cổng trường đón bạn nhỏ, dẫn người vào trường học. Vốn dĩ cô muốn đưa Thẩm Đường đi ăn cơm, nhưng hôm đó giữa chừng phát sinh chuyện thay đổi tiết học, đón được bạn nhỏ không bao lâu đã phải đi lên lớp.

Không còn cách nào khác, Nguyên Nhược chỉ còn cách đưa Thẩm Đường đi cùng.

Bầu không khí trong lớp ở đại học từ trước đến giờ luôn thoải mái, nhưng việc đột nhiên có thêm một đứa trẻ khá là bắt mắt.

Giảng viên hỏi Thẩm Đường là ai.

Nguyên Nhược nhắm mắt đứng lên, để bạn nhỏ đứng trước mặt, khô khốc mà nói: "Là em gái em".

Sau đó giải thích một phen, nói bậy bạ cho qua chuyện.

Cũng may giảng viên cũng không để ý lắm, chỉ dặn dò cô coi chừng Thẩm Đường, đừng để chạy lung tung là được.

Có lẽ bởi vì căng thẳng, Thẩm Đường ở dưới bàn kéo tay Nguyên Nhược.

Nguyên Nhược nhẹ giọng an ủi: "Không có việc gì, đừng sợ."

Nói xong, ở trong túi lục lọi vài lần, rồi lặng lẽ nhét vào tay Thẩm Đường một viên kẹo.

Hôm đó là thứ bảy, không có nhiều tiết học, chỉ có một tiết, xong là được nghỉ luôn.

Thẩm Lê ở trong phòng thí nghiệm nên không qua được, cô ấy quá bận rộn. Nguyên Nhược do dự có nên đưa Thẩm Đường đến phòng thí nghiệm để tìm người kia hay không, nhưng cuối cùng cô không làm vậy mà đưa bạn nhỏ đến phố ăn vặt.

Hai người họ gặp bạn cùng phòng của Nguyên Nhược ở bên ngoài, năm người liền hợp bàn lại cùng nhau ăn lẩu. Mấy chị gái đều rất năng động và hướng ngoại, nhìn thấy Thẩm Đường họ không thể không trêu chọc một hồi, từng người từng người một, không thể nào yên tĩnh.

Thẩm Đường không quá yêu thích việc tiếp xúc cùng những người khác, luôn im lặng không lên tiếng, còn hướng về phía sau Nguyên Nhược trốn, cầm lấy cánh tay Nguyên Nhược không buông.

Nguyên Nhược có chút bất đắc dĩ, đành phải ngăn cản đám bạn cùng phòng đang đùa giỡn, "Được rồi được rồi, đừng chọc em ấy nữa, mau gọi đồ ăn đi, tối nay tui bao mấy bà".

Bạn cùng phòng hú hét hoan hô: "Hôm nay A Nhược thật hào phóng! Ú ú ~~!!!"

Thẩm Đường lặng lẽ dựa vào sát bên Nguyên Nhược, ngồi bên cạnh cô.

Đêm đó là Nguyên Nhược đưa Thẩm Đường về đại viện, Thẩm Lê mãi đến hơn tám giờ mới rảnh rỗi. Nguyên Nhược ngày hôm sau lúc đưa đồ vật cho Thẩm Lê, không nhịn được nói vài câu, em gái ruột đến trường mà mặt cũng không thấy đâu, không tốt cho lắm.

Nửa năm đầu đại học trôi qua nhanh chóng, nhiệm vụ hàng ngày cũng tương đối đơn giản, ngoại trừ thời gian thi cử ra thì không lo lắng chuyện gì.

Nguyên Nhược ở trong trường đại học như cá gặp nước mà Thẩm Lê c*̃ng vô cùng ưu tú, đoạn tháng ngày này ngắn ngủi mà tươi đẹp.

Nếu như không phải xảy ra tai nạn bất ngờ thì có lẽ bọn họ cứ như vậy trôi qua, mọi chuyện cũng sẽ không trở nên vạn phần gian nan.

Vợ chồng Thẩm gia gặp tai nạn trong kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, một ngày mưa dầm.

Mạnh Tinh Vân cùng cha Thẩm đã đến vùng nông thôn để cúng bái tổ tiên, quay về quê thắp nhang tảo mộ các bậc bề trên Thẩm gia, c*̃ng thuận tiện đến bên kia thăm hỏi những người thân đã lâu không liên hệ. Cố hương Thẩm gia là một thị trấn biên giới tương đối nghèo, gần thành phố N, đến đó còn cần phải ngồi thuyền.

Thuyền ở quê lúc bấy giờ vẫn là loại thuyền có mái che đen, phải có người chèo. Thị trấn cũng đang mưa, còn mưa không hề nhỏ. Người lái thuyền lúc đầu không muốn chèo, định đợi đến khi tạnh mưa, nhưng việc làm ăn đã tới cửa, cuối cùng nghiến răng đưa vợ chồng Thẩm gia cùng mấy người muốn đi qua sông.

Kỳ thực ngày mưa to gió lớn không thích hợp đi thuyền, rất nguy hiểm, nhưng mà người nghèo để kiếm thêm vài đồng tiền liền nghĩ rằng họ có kinh nghiệm thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, không quan tâm nhiều như vậy.

Thuyền đi được một nửa bị lật úp.

Tổng cộng có bốn người chết, bao gồm cả Mạnh Tinh Vân cùng cha Thẩm.

Hai vợ chồng họ đều biết bơi nhưng bị nước cuốn và chết đuối khi cố gắng cứu những người khác.

Khi tin tức truyền đến thành phố, Nguyên Nhược đang xem một bộ phim truyền hình trong phòng của Thẩm Lê, Thẩm Đường cũng ở đó, ba người cùng nhau vùi ở trên giường.

Thẩm Lê nghe một cú điện thoại, sau đó liều mạng chạy ra ngoài tựa như không muốn sống nữa, Nguyên Nhược giật mình, vội vàng đuổi theo.

Tang lễ hai vợ chồng Thẩm gia là mấy người Dương Hà Anh giúp đỡ làm, tốn rất nhiều sức lực và tiền bạc chỉ để trục vớt xác của hai vợ chồng họ. Người ở quê không muốn giúp vận chuyển thi thể về thành phố, là Nguyên Lợi Hòa cùng với anh trai lái xe chở về, khi hai chiếc quan tài vuông vức được đặt lên xe, Thẩm Lê đã trực tiếp ngã xuống bất tỉnh.

Sau đó, việc hỏa táng và các vấn đề khác cũng do Nguyên gia bên này giúp xử lý, Dương Hà Anh đã ngăn cản hai chị em, không cho họ nhìn thi thể cha mẹ.

Người chết đuối ở trong nước một thời gian cơ thể bị trương phình mới nổi lên, thi thể đã không còn trọn vẹn, không có cách nào nhìn đến.

Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, Thẩm Lê vẫn luôn sa sút tinh thần, Thẩm Đường cũng thành một đứa trẻ ngày càng lầm lì, không để ý đến bất cứ ai.

Nguyên Nhược ở cạnh Thẩm Lê, c*̃ng yên lặng chăm sóc cho Thẩm Đường.

Thẩm gia không có nhiều tiền tiết kiệm, thứ có giá trị duy nhất còn lại là cửa hàng tạp hóa. Hai chị em còn phải đi học nên không có thời gian quản lý nó, sau đó là Dương Hà Anh giúp đỡ duy trì, thuê một nhân viên đến, nhập hàng bán hàng... rồi từ từ giao lại cho Thẩm Lê xử lý.

Cửa hàng tạp hóa đó trở thành nguồn thu nhập duy nhất của hai chị em, trang trải chi phí hàng ngày, đóng học phí, cũng tiết kiệm được một khoản nho nhỏ.

Cha mẹ Thẩm gia qua đời khiến mối quan hệ giữa Nguyên Nhược và Thẩm Lê trở nên bền chặt hơn, tình yêu giữa hai người không còn đơn giản là cuộc sống hàng ngày mà là dựa dẫm và hỗ trợ nhiều hơn. Thẩm Lê coi Nguyên Nhược như trụ cột tinh thần.

Trong khoảng thời gian này, Nguyên Nhược đã thay đổi rất nhiều, không còn kích động tùy hứng mà trở nên trưởng thành và lý trí hơn, mỗi ngày đều nỗ lực vì tương lai, còn giúp Thẩm Lê chăm nom Thẩm Đường.

Nhiều năm sau Nguyên Nhược đã không thể nhớ chính xác những gì lúc đó cô đã làm, chỉ nhớ rõ những năm tháng đó trải qua rất mệt mỏi nhưng lại vô cùng phong phú. Cả ngày Thẩm Lê đều bận rộn bôn ba khắp nơi, trong thời gian học đại học đã bắt đầu kiếm tiền, họ đã làm rất nhiều việc làm thêm cùng nhau, phải mất hai, ba năm cuộc sống mới đi vào quỹ đạo.

Trong ba năm rưỡi, họ kiếm được không ít tiền, tiết kiệm từng chút từng chút một, càng ngày càng nhiều.

Trong lúc đó còn trải qua một lần comeout đầy phong ba bão táp.

Dương Hà Anh tức giận đến mức muốn đứt mạch máu não, túm được cây gậy liền hướng lên người Nguyên Nhược đánh túi bụi, thời điểm ác liệt nhất còn vừa khóc vừa mắng, nói Nguyên Nhược đầu óc có vấn đề, bị ma quỷ nhập vào nên không tỉnh táo.

Thẩm Lê luôn đứng che ở phía trước, vì vậy mà bị đánh trúng không ít gậy.

Thẩm Đường khi đó còn nhỏ, mới hơn mười tuổi đầu, cái gì cũng không làm được, chỉ có thể lẳng lặng đứng ở cửa nhìn.

Có lúc bạn nhỏ cũng sẽ chạy tới che chở Nguyên Nhược, cố gắng kéo Nguyên Nhược đi.

Hai gia đình từng là hàng xóm thân thiết với nhau mà trở mặt thành thù, hai ông bà Nguyên gia không muốn chấp nhận nên Thẩm Lê không thể không rời đi.

Nguyên như cùng Thẩm Đường cũng đi theo.

Chẳng bao lâu sau, cửa hàng tạp hóa cũng bị bán đi.

Tất cả những gì còn lại của Thẩm gia chỉ còn là ngôi nhà cũ trống rỗng.

Có thể là do áp lực cuộc sống nặng nề khiến người ta khó thở, hoặc có thể là do cảm tình không ngăn nổi sự bào mòn của thời gian, sau khi rời khỏi đại viện, Nguyên Nhược và Thẩm Lê cũng không có trải qua cuộc sống tốt đẹp như trong tưởng tượng.

Khi tình yêu bị củi gạo dầu muối cuộc sống hằng ngày thấm vào, lại đụng phải lý tưởng cùng tương lai, rất nhiều điều chưa bao giờ phát hiện sẽ từ từ bị phơi bày ra.

Trong mấy năm đó, Nguyên Nhược trải qua cũng không yên ổn, rất lận đận.

Số tiền tiết kiệm được của cả hai dần cạn kiệt, khởi nghiệp là một hố sâu không đáy, rất nhiều tiền đổ vào nhưng lại không thấy chút hồi đáp nào.

Sau khi rời khỏi trường học, vì cuộc sống mà phải lăn lộn, mỗi ngày đều phải đi làm, phải chăm sóc Thẩm Đường, phải cân nhắc đến một người khác. Lần lượt xảy ra những cuộc cãi vã, làm lành rồi lại cãi, tình cảm dù bền chặt đến đâu cũng sẽ thành cái gương vỡ nát, dù cố ghép lại như thế nào cũng không thể trở lại như ban đầu.

Nguyên Nhược và Thẩm Lê chia tay hoàn toàn không có chút nào đột ngột, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm khi một người nói ra lời này.

Một ngày trước khi rời đi, Thẩm Lê đã đưa tất cả số tiền còn lại cho Nguyên Nhược, nói nhiều lời xuất phát từ sâu trong lòng.

Cuộc chia ly rất đáng trân trọng, đóng gói hành lý, lấy tiền và không bao giờ gặp lại nhau sau khi bước ra khỏi cánh cửa đó.

Trong hai năm sau đó, Nguyên Nhược cô đơn chiếc bóng, tìm công việc mới, kết giao với muôn hình muôn vẻ bạn bè, hòa giải với gia đình vào năm thứ hai.

Khương Vân cùng Hà Dư đều từng trong những thời điểm khó khăn gian nan nhất hỗ trợ cô rất nhiều. Hà Dư đề nghị cô mở một cửa hàng ở làng đại học, khi đó cô không biết làm bánh, vừa không có tiền vừa không biết rốt cuộc mình muốn làm cái gì nên đã từ chối.

Lần đầu tiếp xúc với làm bánh là bởi vì lúc đó áp lực quá lớn, muốn tìm cách xả stress nên có dạo cô cả ngày không làm gì chỉ ở nhà nướng bánh, từ từ nghiên cứu.

Cô đã từng tặng cho Thẩm Đường một chiếc bánh sinh nhật do chính cô làm nhưng không tự mình đưa đến mà là nhờ giáo viên chủ nhiệm Thẩm Đường mang đến cho em ấy. Giáo viên chủ nhiệm biết cô, đã gặp cô nhiều lần, lại biết cô là chị gái của Thẩm Đường nên rất vui vẻ đồng ý.

Cũng trong đêm đó, Nguyên Nhược nhận được cuộc gọi từ một số lạ.

Cuộc gọi đã được kết nối, nhưng bên kia không nói chuyện.

Không biết rốt cuộc là Thẩm Lê hay là Thẩm Đường.

Cô thử hỏi: "Thẩm Lê?".

Đối phương lập tức cúp điện thoại.

Chuyện tiếp theo cũng là như vậy, bất ngờ xảy ra một vụ tai nạn xe ngoài ý muốn, Thẩm gia chỉ còn sót lại duy nhất một người.

Hôm đó cũng là một ngày mưa nặng hạt, thời tiết khá là lạnh.

Nguyên Nhược tìm quần áo của mình cho bạn nhỏ mặc, bảo em ấy đi tắm trước rồi thay đồ.

Có điều thời gian hai năm trôi qua, bạn nhỏ đã cao lớn lên không ít, còn cao hơn cô.

Trong đêm khuya, Nguyên Nhược hỏi người này rất nhiều câu hỏi, chỉ muốn làm dịu tâm trạng em ấy một chút.

Thẩm Đường vô cùng ít nói, cũng ít chủ động mở miệng.

Nguyên Nhược không muốn giữ em ấy lại, định đem em ấy đưa đến đại viện để hai ông bà lão nghĩ cách. Nhưng cuối cùng cô cũng không đành lòng nói những lời này ra khỏi miệng, từ đầu đến cuối chỉ dịu dàng quan tâm hỏi han hai câu.

Sau đó là thời gian nghỉ ngơi, Nguyên Nhược ra khỏi phòng, vừa mới đi tới cửa, người phía sau đột nhiên thấp giọng nói: "Chị đừng đuổi em đi."
 
Độc Chiếm Nàng
Chương 60: Phiên ngoại 4: Hoa Hải Đường (4)


Trong màn đêm tĩnh mịch, ngọn đèn trong nhà không đủ sáng.

Nguyên Nhược quay đầu lại, nhưng không thể nhìn rõ khuôn mặt của Thẩm Đường, người này cúi đầu, không đối diện cùng cô. Có lẽ là trong nháy mắt này đã làm cô động lòng, cuối cùng là không thể buông tay, Nguyên Nhược chần chờ chốc lát, sau đó nhẹ nhàng nói: "Không đâu, hãy nhanh ngủ một giấc, sáng mai ra ngoài ăn cơm, đến lúc đó chị sẽ gọi em dậy".

Thẩm Đường không đáp lại, vẫn bộ dáng như cũ ngồi ở chỗ đó.

Nguyên Nhược đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Tối hôm đó, hai người cũng không làm sao buồn ngủ, Nguyên Nhược không ngừng suy nghĩ về sau nên sắp xếp đứa nhỏ như thế nào. Sinh hoạt, học tập, đủ loại chi phí, còn có một đống lớn chuyện phiền toái, cô không có tiền, c*̃ng không có quá nhiều tâm lực.

Một mình nuôi sống bản thân đã khó, có thêm một học sinh trung học sống cùng lại càng khó hơn.

Ngày hôm sau, Nguyên Nhược gọi điện cho hai ông bà lão, giải thích tình huống ở bên này.

Hai ông bà định đưa Thẩm Đường về bên đại viện, dù sao hai vợ chồng họ cũng đã về hưu, có thời gian rảnh rỗi chăm sóc cho bạn nhỏ học cấp ba, tiền bạc không phải vấn đề lớn, nuôi một đứa trẻ tuổi mới lớn có thể phí bao nhiêu tiền chứ, sinh hoạt phí rồi học phí cũng không tốn quá nhiều. Nhưng Nguyên Nhược không để em ấy về bên kia, chỉ là thông báo một tiếng mà thôi, nếu cô đã đồng ý thì chắc chắn sẽ không bội tín.

Hơn nữa, khoảng cách thế hệ giữa cô bé mới lớn với thế hệ trước quá xa, dù sao em ấy cũng chuẩn bị vào lớp mười hai rồi, tốt hơn hết là đừng gây ra quá nhiều xáo động.

Xế chiều hôm đó Nguyên Nhược dẫn theo Thẩm Đường đem tất cả hành lý chuyển tới, lại đặt mua một số đồ dùng sinh hoạt cá nhân, xem như là để bạn nhỏ an tâm.

Buổi tối, cô cố ý ở nhà nấu cơm, để Thẩm Đường giúp mình làm này nọ, thỉnh thoảng cùng đối phương nói vài câu, cố gắng xoa dịu bầu không khí.

Thẩm Đường tương đối trầm mặc ít nói, hỏi một câu thì đáp một câu, tựa hồ không muốn nói nhiều.

Nguyên Nhược vò vò đầu người này, nhẹ giọng nói: "Đừng xa lạ quá như vậy, cứ coi như nhà của mình đi, em cũng đâu phải là người ngoài".

Đứa nhỏ há miệng, lúng túng một lát, muốn nói lại thôi, hồi lâu nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn chị".

Nguyên Nhược cũng không phải là loại người đặc biệt giỏi trong việc giao tiếp an ủi, cô không thể nói những lời quá êm tai, không biết nên làm sao để động viên đối phương, sau khi từ khóe mắt liếc nhìn em ấy một lúc, cô đưa cho Thẩm Đường một cái chậu nhỏ để giúp rửa rau.

Trong một tuần sau đó, hình thức hai người ở chung đều là như vậy, bạn nhỏ quá mức cẩn thận từng li từng tí một, chỉ lo làm sai chỗ nào khiến cô không thích. Em ấy sẽ dậy sớm, ngủ muộn, sẽ không dấu vết quan sát phản ứng của Nguyên Nhược, đem nhà cửa quét dọn sạch đến không vương một hạt bụi, thậm chí còn sắp xếp chăn gối trên sô pha ngay ngắn.

Nguyên Nhược đã nghĩ đến việc nói chuyện nghiêm túc với em ấy, nhưng cuối cùng vẫn là không làm, một đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa còn có thể làm gì khác, em ấy chỉ muốn làm nhiều việc hơn để giải tỏa lo lắng bất an của chính mình mà thôi, không cho em ấy làm ngược lại sẽ khiến em ấy càng thêm khó chịu thấp thỏm.

"Gia tài" mà Thẩm Lê lưu lại không chỉ có Thẩm Đường mà còn có một đống lộn xộn không rõ ràng, giờ tất cả đều rơi trên đầu Nguyên Nhược.

Nguyên Nhược có thể bỏ qua nó, nhưng vẫn còn một đứa nhỏ ở đây, nếu muốn bạn nhỏ có thể an tâm mà sống ở đây thì cô phải che chở bảo vệ em ấy, cô chỉ có thể tiếp nhận mớ hỗn độn này, nếu không ai biết ngày sau sẽ có sự cố nào xảy ra.

Thẩm Lê tông xe làm người ta tàn phế, Nguyên Nhược đã trả phần tiền bồi thường còn lại, còn có chi trả những thứ ngổn ngang kia, dù sao, cần chịu trách nhiệm vẫn phải có người chịu trách nhiệm. Bất kể nói thế nào gia đình người bị xe tông cũng không dễ dàng gì, người ta là lực lượng lao động chính trong nhà, lại là lao động tỉnh khác đến, cuộc sống của họ còn thảm hơn cô nhiều.

Vào thời điểm đó, trong tay Nguyên Nhược không có nhiều tiền nên hướng về Khương Vân vay để trang trải cuộc sống. Cô không đề cập việc này với Thẩm Đường, cô chỉ nói rằng năm đó khi họ chia tay, Thẩm Lê đã cho cô một khoản tiền, hiện tại coi như là sòng phẳng.

Sau khi làm xong những việc này, lúc mọi chuyện lắng xuống, Nguyên Nhược dăng ký ở trong kí túc xá cho Thẩm Đường, không để bạn nhỏ ở cùng một chỗ với mình suốt thời gian dài kia. Cũng không phải cô không muốn cùng Thẩm Đường ở chung mà chỉ là không muốn ảnh hưởng đến việc học tập của bạn nhỏ, hơn nữa Thẩm Đường cũng có ý này.

Hơn một năm sau đó, Nguyên Nhược trải qua không tốt lắm, bước đi liên tục gặp khó khăn. Lúc đó cô đang làm việc trong một công ty tư nhân, 996 (*) là tiêu chuẩn hết sức bình thường, mặc dù mức lương cao nhưng cô không có hy vọng thăng tiến và luôn bị chèn ép, cấp trên mở một mắt nhắm một mắt, trước sau không cho cô một câu trả lời chắc chắn nào. Có rất nhiều sự cạnh tranh tại nơi làm việc, ở trong loại hoàn cảnh này làm bất cứ thứ gì cũng vô cùng gian nan, muốn có cơ hội thăng tiến cũng là chuyện không có ánh sáng.

<i>(*) Tiêu chuẩn 996 có nghĩa là 9h sáng bắt đầu làm việc, kết thúc ngày làm việc vào 9h tối và tiếp diễn liên tục trong suốt 6 ngày mỗi tuần. Đây là vấn đề đang phổ biến tại rất nhiều các công ty Trung Quốc hiện nay.</i>

Con người ấy mà, sẽ không cả đời đều gặp vận tốt, may mắn được học lên cao là đã ổn rồi, sau này đi làm đâu thể nào thoải mái như vậy.

Cuối năm đó, tài khoản của Nguyên Nhược trống rỗng, trả hết nợ, trong tay không còn bao nhiêu tiền, thậm chí tiền mua quà Tết tử tế cho hai ông bà lão cũng không có.

Dương Hà Anh vừa đau lòng vừa mắng cô lo chuyện bao đồng, nhưng bà sẽ không nói những lời như vậy trước mặt Thẩm Đường. Hai ông bà đã chuyển hai mươi nghìn nhân dân tệ cho cô, còn dặn cô có chuyện gì thì cứ nói với trong nhà.

Cũng chính vào lúc này, khi Nguyên Nhược đến nhà anh trai giúp đỡ chị dâu nướng bánh quy, chị dâu cười nói: "Em biết làm bánh sao không mở cửa hàng đi, bán bánh mỳ bánh gato gì đó?"

Phản ứng đầu tiên của cô là từ chối, cô không có tiền, có đi ăn cướp cũng không đủ vốn.

Nhưng chị dâu cũng không để ý lắm, nói: "Bọn chị có mà, có thể cho em mượn".

Nguyên Nhược cho rằng đây là lời khách sáo, vì vậy cô không coi là chuyện to tát gì, nên nửa đùa nửa thật nói nếu cho mượn thì cô sẽ nhận và liền đi nghiên cứu thử xem.

Ai ngờ chị dâu và anh trai thật sự chuyển tiền, quả thực thẳng thắn trực tiếp.

Cả hai vợ chồng bọn họ đều là người mạnh mẽ, có công ăn việc làm ổn định, dành dụm được rất nhiều tiền trong mấy năm nay, cũng không tiêu xài gì nhiều. Chuyện giúp đỡ Nguyên Nhược là hai người họ đã thương lượng với nhau, cùng đưa ra quyết định, hai bên đều không có ý kiến gì.

Từ chức và mở cửa hàng là quyết định táo bạo nhất mà Nguyên Nhược từng làm, được ăn cả ngã về không, giờ trời có sập xuống cũng phải thành công.

Hà Dư đề xuất đặt cửa hàng trên đường đông của làng đại học, nơi có rất nhiều người dân và sinh viên, lưu lượng người lớn, vì vậy nguồn khách hàng không phải là vấn đề.

Bạn bè xung quanh đã giúp đỡ Nguyên Nhược rất nhiều, Thẩm Đường vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Bận bịu mệt đến mệt đến đất trời tối sầm, mỗi ngày đều có một đống lớn chuyện phải làm, khi đó Nguyên Nhược mệt muốn chết đi được, có lúc về đến nhà là cũng không muốn nhúc nhích.

Lúc này Thẩm Đường đã học đại học, nộp đơn vào đại học C.

Bạn nhỏ rất không chịu thua kém, làm gì đều có thể thành công, còn có thể chăm sóc Nguyên Nhược. Trong thời gian đó, người này thường đi học về phụ giúp dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, thỉnh thoảng em ấy lại đi cửa hàng phụ giúp.

Cửa hàng bánh mới mở, không thuê được nhân viên, trong tiệm chỉ có một mình Nguyên Nhược vừa là chủ vừa là thu ngân. Bạn nhỏ hiểu chuyện nên Nguyên Nhược thoải mái hơn một chút, chí ít áp lực không lớn như vậy, có người bồi tiếp luôn rất tốt đẹp.

Một lần Nguyên Nhược mệt mỏi và ngất đi trong phòng bếp, Thẩm Đường là người đầu tiên phát hiện ra, cõng cô trên lưng chạy đến bệnh viện.

Nguyên Nhược ở bệnh viện theo dõi hai ngày, người này ở cùng cô chăm sóc hai ngày, lớp cũng không đi học, căn bản cô khuyên cũng không nghe.

Sau đó, cửa hàng thuê một nhân viên, cũng chính là tiểu Trần.

Kỳ thực khi đó Nguyên Nhược không muốn thuê nhân viên, cô nghĩ có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, nhưng mà Thẩm Đường đã quyết định đăng tin tuyển dụng, mười mấy ngày sau thì chuyển hai nghìn tệ cho cô.

Hai nghìn tệ này là số tiền tiết kiệm đầu tiên trong đời của bạn nhỏ, gần nửa tháng chắt chiu, chắp vá dành dụm, tìm việc làm thêm khắp nơi, cuối cùng cũng có được số tiền ít ỏi này, sau đó đưa hết cho Nguyên Nhược, bản thân một xu cũng không giữ lại.

Vạn sự khởi đầu nan, dần dần sẽ ổn thôi.

Vượt qua giai đoạn khó khăn nhất thì mọi nỗ lực sẽ được đền đáp xứng đáng. Vị trí cửa hàng bánh ngọt được chọn rất tốt, lúc mới mở không được nhiều khách cho lắm nhưng sau đó doanh thu ngày càng tăng.

Phần lớn số tiền kiếm được đều được dùng để trả nợ, lại phải trừ ra các khoản tiền cần dùng trong cửa hàng, phần còn lại mới để cho hai người bọn họ sử dụng.

Sau khi hai người cùng nhau chịu khổ, cái gọi là cảm giác khoảng cách đã dần dần biến mất, họ trở nên thân thiết hơn.

Nguyên Nhược thực sự đã chấp nhận sự tồn tại của Thẩm Đường, mà Thẩm Đường đã không còn lầm lì bất an như trước, bạn nhỏ thay đổi rất nhiều, tuy rằng vẫn dịu dàng ít nói nhưng đã tốt hơn nhiều so với khi em ấy vừa mới đến đây.

Nguyên gia bên kia cũng từ trong đáy lòng chấp nhận Thẩm Đường, coi em ấy như người một nhà mà đối xử.

Nỗi đau mất mát sẽ được chữa lành, cuộc sống ngày ngày trôi qua, bất kể là Mạnh Tinh Vân hay cha Thẩm hay Thẩm Lê, những dấu vết mà họ để lại trong lòng người còn sống sẽ dần dần phai nhạt đi.

Khi nghĩ đến họ, Dương Hà Anh sẽ nói liên miên không dứt, sẽ thở dài với Nguyên Nhược: "Nếu bọn họ vẫn còn ở đó, khẳng định hiện trạng đã khác rồi. Tiểu Đường không chịu thua kém như thế, a Lê nó cũng không làm người ta thất vọng, dì Mạnh với chú Thẩm cũng rất tốt, cả một nhà ai cũng thật giỏi".

Nguyên Nhược không biết nên trả lời như thế nào, không muốn để cho Thẩm Đường nghe thấy những thứ này.

Duy nhất một lần, Thẩm Đường chủ động hỏi: "Chị nhớ chị ấy sao?".

Lúc đó Nguyên Nhược đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên sô pha, trên mặt còn đeo khẩu trang, nhất thời không kịp phản ứng, nghe vậy nghiêng đầu liếc nhìn đối phương, hỏi ngược lại: "Nhớ ai?"

Thẩm Đường trầm mặc một hồi mới nói: "Chị em".

Nguyên Nhược sửng sốt, hoàn toàn không hiểu tại sao em ấy lại hỏi như vậy, hồi lâu cũng không thể đưa ra câu trả lời chính xác, nín một lúc lâu chỉ có thể hỏi lại một lần nữa: "Em nhớ cậu ấy sao?"

Thẩm Đường không lập tức trả lời, mí mắt rũ xuống, sau đó nhẹ giọng nói: "Có một chút."

Khi đó thanh minh đang đến gần, là tiết cúng bái người đã khuất. Nguyên Nhược không nghĩ sâu về điều đó chỉ nghĩ rằng em ấy đang nhớ Thẩm Lê nên nhẹ giọng nói vài lời an ủi, hứa rằng hai ngày nữa sẽ cùng em ấy đi tảo mộ.

Đêm đó trời mưa nhẹ, thời tiết không tốt lắm, âm thanh tí tách tí tách thật đáng ghét.

Nguyên Nhược đã làm việc bên ngoài gần như cả ngày, cô quá mệt mỏi, nằm không bao lâu liền ngủ thiếp đi, sau khi tỉnh lại, trên người đã được đắp một tấm chăn, TV cũng bị tắt đi.

Trong phòng bếp có ánh đèn hắt ra, tia sáng có chút chói mắt. Nguyên Nhược hí hí mắt nhìn sang bên đó, Thẩm Đường đang nấu ăn trong bếp, làm bữa tối cho cô.

Nguyên Nhược không nhịn được gọi đối phương một tiếng, thanh âm rất nhỏ.

Thẩm Đường quay đầu lại, "Chị thức rồi?"

Vén chăn trên người ra, Nguyên Nhược đi qua.

Còn chưa đi vào nhà bếp, người này lại nói: "Chị đừng đi vào, xong liền thôi".

Cô đến gần nhìn một chút, "Em đang nấu món gì vậy?"

"Cháo cá tuyết", Thẩm Đường nói.

Không chỉ có cháo mà còn có các đồ ăn khác như bánh ngô, sò điệp xào cay, tôm cháy tỏi.

Đều là những thứ trước đây Nguyên Nhược tình cờ nhắc tới, có lúc đói bụng thèm ăn, gọi đồ ăn mang về không được vệ sinh mà bản thân lại không muốn tự làm cho nên chỉ nói vài câu coi như ăn rồi.

"Trời cũng tối rồi, sao em làm nhiều như vậy, nhất định là ăn không hết đâu", cô nói.

"Không sao, có thể cất vào tủ lạnh."

Nguyên Nhược à một tiếng, nếm thử một cái đuôi tôm. Cô chỉ lo ăn, không để ý nhiều đến người bên cạnh, đợi đến lúc cô quay đầu lại thì thấy Thẩm Đường đang nhìn mình.

Ánh mắt người này sâu xa, bên trong tựa hồ chất chứa ý đồ khác khó có thể phát giác.

Trái tim của Nguyên Nhược căng thẳng.
 
Back
Top Bottom