Giang Niệm đang ngồi bên quầy hoa trong tiệm nhỏ, tay nhẹ nhàng vuốt ve những cánh hồng cuối mùa, bỗng một cơn đau đột ngột ập đến như lưỡi dao nóng bỏng đâm xuyên bụng dưới, lan tỏa ra khắp cơ thể.
Anh co rúm người lại, tay ôm chặt lấy bụng đã to tròn ở tháng thứ tám, mồ hôi lạnh đột ngột túa ra như mưa trên trán và lưng.
Cơ thể anh run bần bật, hơi thở đứt quãng, nỗi đau không chỉ là co thắt mà như hàng ngàn mũi kim đâm chọc từ bên trong, xé toạc từng thớ thịt.
Anh cắn chặt răng, móng tay cắm sâu vào da bụng, cố gắng nhẫn nhịn để không hét lên, nhưng đôi mắt anh đã mờ đi vì sợ hãi – sợ hãi cơn đau sẽ lấy đi đứa con này như những lần trước.
"Không... không được..."
Anh tự nhủ thầm, cơ thể cong lên, nhưng nỗi đau khiến anh ngã quỵ xuống sàn gỗ, những cánh hoa hồng đỏ rơi vãi xung quanh như máu loang lỗ.
Phó Tẫn đang ở phòng sau, đang cắt trái cây cho anh ăn, khi nghe tiếng động lạ vang lên kèm theo tiếng rên khe khẽ.
Hắn lao ra, khuôn mặt tái mét khi thấy Giang Niệm nằm co quắp, tay vẫn ôm bụng, nước ối đã bắt đầu rỉ ra ướt đẫm quần áo và sàn nhà.
"A Niệm!!!"
Hắn vội quỳ xuống, ôm lấy Giang Niệm bằng đôi tay vững chãi, cảm nhận cơ thể anh run rẩy trong vòng ôm của mình.
Hắn vuốt ve lưng anh nhẹ nhàng, lau mồ hôi trên trán anh bằng tay áo, ánh mắt đầy lo lắng và ân cần, như thể hắn đang cố truyền hết sức mạnh của mình cho anh.
"Không sao.
Không sao, em đưa anh đến bệnh viện, đừng kích động."
Giang Niệm nhìn hắn, đôi mắt yếu ớt nhưng đầy nhẫn nhịn, tay anh siết chặt lấy tay hắn, cố gắng đứng dậy nhưng lại co rúm vì cơn đau tiếp theo.
Phó Tẫn bế xốc anh lên, cơ thể Giang Niệm nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, hắn bước nhanh ra xe, đặt anh nằm nghiêng trên ghế sau, tay vẫn nắm chặt tay anh, vuốt ve bụng anh nhẹ nhàng để trấn an.
"Hít thở, đừng sợ.
Anh sẽ không sao đâu."
"Ưm...anh...anh không sao..."
Trên đường lao xe đến bệnh viện, hắn liên tục nhìn qua gương chiếu hậu, tay kia siết vô lăng đến trắng bệch, lo lắng dâng trào khi thấy Giang Niệm cắn răng chịu đựng, mồ hôi đã nhễ nhại.
Bệnh viện hiện ra dưới ánh đèn neon trắng lạnh, tiếng còi xe cứu thương vang vọng xa xa như lời cảnh báo.
Phó Tẫn lao vào phòng cấp cứu, bế Giang Niệm trên tay, giọng hắn khẩn thiết nhưng cố giữ bình tĩnh: hắn đặt anh xuống xe lăn mà các y tá đẩy đến, tay vẫn nắm chặt tay anh, vuốt ve mu bàn tay để xoa dịu.
Bác sĩ Trần - người đã theo dõi thai cho anh từ ngày đầu nhanh chóng kiểm tra, tay ông ấn nhẹ lên bụng Giang Niệm.
"Thai nhi 32 tuần tuổi, nước ối vỡ sớm, co thắt mạnh."
Giang Niệm được chuyển vào phòng theo dõi, máy đo tim thai kêu bíp bíp liên hồi, nhịp tim của đứa trẻ vẫn ổn định nhưng yếu ớt hơn thường lệ.
Anh nằm trên giường, cơ thể co giật theo từng cơn đau dữ dội, mồ hôi ướt đẫm tóc mai và áo bệnh viện, nhưng anh chỉ cắn chặt răng, tay siết ga giường, cố nhẫn nhịn để không làm Phó Tẫn lo lắng thêm.
Nỗi sợ hãi lấp đầy tâm trí anh – sợ đứa con sẽ chết như những lần trước, sợ cơ thể yếu ớt của mình không chịu nổi – chỉ cắn răng rên khẽ qua kẽ răng.
"Ức...ưm...ha..."
Phó Tẫn ngồi sát bên giường, tay hắn vuốt ve trán anh, lau mồ hôi bằng khăn ướt một cách ân cần, ánh mắt hắn đầy lo lắng khi thấy anh run rẩy.
Hắn nhẹ nhàng xoa bụng anh, cảm nhận những cơn co thắt qua lớp da mỏng, rồi ôm lấy tay anh, siết chặt để truyền hơi ấm.
Giang Niệm nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy quyết tâm nhẫn nhịn, anh siết lại tay hắn, cơ thể cong lên vì cơn đau tiếp theo nhưng anh chỉ cắn môi đến bật máu, không để tiếng hét thoát ra.
Phó Tẫn cúi xuống, vuốt ve má anh, hơi thở hắn phả vào tai anh như lời an ủi thầm lặng, hắn biết anh đang mạnh mẽ vì hắn, vì đứa con.
"A Niệm...đừng nhẫn nhịn, đau quá thì cứ la thành tiếng đi anh đừng nhẫn nhịn quá..."
"Anh...anh không sao...ức...không đau lắm..."
Thời gian trong phòng theo dõi trôi qua chậm chạp như một cơn ác mộng kéo dài, mỗi giờ đồng hồ lại là một chuỗi những cơn đau quằn quại, khiến Giang Niệm cảm giác như cơ thể mình đang bị nghiền nát từ từ dưới sức ép vô hình.
Bác sĩ kiểm tra định kỳ, tay ông ấn nhẹ lên bụng anh để đo độ mở của huyệt khẩu, từ hai phân lên ba, rồi bốn, mỗi lần tăng thêm một phân là một đợt đau dữ dội hơn, như thể có một quả cầu lửa đang lăn chậm rãi bên trong, đốt cháy từng thớ thịt.
Giang Niệm cảm nhận rõ ràng sự thúc ép của thai nhi: đầu con xoay chậm chạp, thúc xuống huyệt khẩu như một quả tạ nặng nề ép chặt, từng cử động nhỏ khiến huyệt khẩu giãn ra đau đớn, như bị xé toạc từ từ, máu tươi rỉ ra kèm theo cảm giác nóng bỏng lan tỏa lên lưng dưới và bụng trên.
Anh cắn răng nhẫn nhịn đến mức hàm răng ken két, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, cơ thể run bần bật vì sợ hãi – sợ rằng nếu buông thả, cơn đau sẽ nuốt chửng anh, sợ rằng thai nhi sẽ kẹt lại và chết ngạt mất.
Mồ hôi hòa lẫn nước mắt lăn dài trên má anh, dù mỗi cơn co thắt khiến anh cong người lên như bị bẻ gãy, hơi thở đứt quãng, tầm nhìn mờ đục vì kiệt sức.
"Đ...đau quá...nó đang xuống...a..."
Phó Tẫn chứng kiến hết thảy, lo lắng dâng trào như một cơn sóng ngầm, khiến hắn cảm thấy bất lực trước nỗi đau của anh – giờ chỉ có thể ngồi bên giường, tay vuốt ve lưng anh mỗi khi cơn co ập đến, xoa nhẹ nhàng để giảm bớt áp lực dù chỉ một chút.
Ánh mắt hắn đỏ hoe, lông mày nhíu chặt, hắn lau mồ hôi cho anh từng chút một bằng khăn ướt, cử chỉ ân cần ấy lặp đi lặp lại như một nghi thức, tay hắn run rẩy khi chạm vào da anh nóng bỏng.
Hắn ôm anh vào lòng khi cơn đau tạm lắng, vuốt ve tóc anh ướt đẫm, cảm nhận cơ thể anh yếu ớt run rẩy trong vòng ôm của mình.
Giang Niệm siết chặt tay hắn đáp lại, nhẫn nhịn qua từng cơn thúc ép của thai nhi – đầu con thúc xuống chậm chạp, ép huyệt khẩu giãn ra từng milimet đau đớn, khiến anh cảm giác như xương chậu bị nghiền nát.
Phó Tẫn xoa bụng anh nhẹ nhàng, cảm nhận những cử động của thai nhi qua lớp da mỏng căng bóng, lo lắng khiến hắn siết tay anh chặt hơn.
Mỗi cơn đau mới ập đến, thai nhi thúc ép mạnh mẽ hơn, đầu con xoay chậm chạp như một quả bóng nặng nề lăn trong bụng anh, ép huyệt khẩu giãn ra với sức ép khủng khiếp, khiến anh cảm giác như cơ thể bị xé đôi từ dưới lên, nước ối rỉ ra kèm theo cảm giác bỏng rát lan tỏa.
"Hức...ha...ưmmm.."
Giang Niệm cong người lên, hơi thở hổn hển, nhưng anh cắn răng nhẫn nhịn, tay siết ga giường đến trắng bệch, không để tiếng hét thoát ra, dù nỗi đau khiến anh gần như ngất lịm.
Phó Tẫn lo lắng đến mức mồ hôi hắn cũng túa ra, hắn ôm anh chặt hơn khi cơn đau đỉnh điểm, cảm nhận rung động từ cơ thể anh, lo lắng dâng trào khiến hắn run rẩy, nhưng hắn vẫn giữ bình tĩnh, xoa bụng anh để theo dõi sự thúc ép của thai nhi, như thể hắn đang chia sẻ nỗi đau ấy cùng anh.
"Em yêu anh...yêu anh lắm A Niệm..."
Sau tám giờ dài đằng đẵng đầy những cơn đau quằn quại khiến Giang Niệm gần như kiệt quệ, huyệt khẩu cuối cùng mở đủ mười phân – một cột mốc mà bác sĩ thông báo với giọng trầm tĩnh nhưng đầy lo lắng, vì ca sinh non này vốn đã đầy rủi ro với tử cung yếu ớt của anh.
Bác sĩ chính, ông Trần, kiểm tra lần cuối, tay ông ấn nhẹ lên bụng Giang Niệm để xác nhận vị trí thai nhi, tách chân anh ra rồi kiểm tra huyệt khẩu đã mở đủ hay xưa rồi gật đầu với các y tá.
"Đẩy vào phòng sinh ngay!"
Giang Niệm nằm trên giường, cơ thể anh run lẩy bẩy như lá úa trong gió bão, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, đôi mắt mờ đục vì kiệt sức và nỗi đau liên tục hành hạ.
Anh cắn chặt răng đến mức hàm răng ken két, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để nhẫn nhịn, không để tiếng rên lớn thoát ra, dù mỗi cử động nhỏ của thai nhi thúc xuống huyệt khẩu khiến anh cảm giác như cơ thể bị xé toạc từ từ.
Nỗi sợ hãi dâng trào trong anh – sợ rằng mình sẽ không đủ mạnh mẽ để đưa con ra thế giới này, sợ rằng ký ức về những lần mất con trước sẽ lặp lại – nhưng anh vẫn kiềm chế, ánh mắt yếu ớt nhìn về phía Phó Tẫn như tìm nguồn sức mạnh cuối cùng.
Các y tá nhanh chóng đẩy giường của Giang Niệm ra khỏi phòng theo dõi, bánh xe lăn kêu ken két trên sàn bệnh viện lạnh lẽo, không khí xung quanh nặng nề với mùi thuốc khử trùng nồng nặc và tiếng máy móc vang vọng.
Phó Tẫn đi sát bên cạnh, tay hắn nắm chặt tay anh suốt quãng đường ngắn ngủi đến phòng sinh, ngón tay hắn vuốt ve mu bàn tay Giang Niệm một cách ân cần, nhẹ nhàng như sợ làm anh đau thêm.
Ánh mắt hắn đầy lo lắng, lông mày nhíu chặt, Giang Niệm siết chặt tay hắn đáp lại, cơ thể anh co rúm vì một cơn co thắt mới ập đến ngay trên hành lang, tiếng rên khẽ qua kẽ răng, đôi mắt đỏ hoe.
"A Tẫn...nếu anh có chuyện...phải giữ con...phải giữ lại...ha..."
"Không!
Em không muốn nghe!
Anh tuyệt đối không có chuyện gì đâu!"
Phó Tẫn không rời mắt khỏi anh, hắn xoa bụng anh nhẹ nhàng qua lớp áo bệnh viện, cảm nhận những cử động yếu ớt của thai nhi, rồi ôm lấy vai anh khi giường dừng lại trước cửa phòng sinh, như thể hắn muốn truyền hết hơi ấm và sức mạnh của mình vào cơ thể yếu ớt ấy.
"Ưm..a...ha...Ưmm!!"
Giang Niệm đã kiệt sức đến mức cơ thể run lẩy bẩy không ngừng, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm áo bệnh viện mỏng manh, bết dính vào da thịt như một lớp áo giáp nặng nề, khiến từng cử động nhỏ cũng trở nên khó khăn.
Huyệt khẩu đã mở đủ, nhưng thai nhi vẫn chậm chạp lộ đầu, chỉ nhích từng chút một qua mỗi lần rặn, như thể đứa trẻ đang do dự trước ngưỡng cửa cuộc đời, bị kẹt lại trong hành lang chật hẹp của cơ thể anh.
Giang Niệm rặn hết sức lực còn sót lại, cơ bụng co thắt dữ dội đến mức anh cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bị xé rách, nỗi đau lan tỏa từ bụng dưới lên lưng, rồi xuống đùi như những đợt sóng lửa thiêu đốt, khiến anh gần như chết đi sống lại.
Anh không hét lớn, không than vãn, chỉ rên khẽ qua kẽ răng, đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi.
Suy nghĩ anh quay cuồng trong nỗi sợ hãi sâu thẳm:
"Không được...không được buông xuôi."
"Ưm!!...Aaa..."
Cơ thể anh cong lên như cung tên mỗi khi bác sĩ ra lệnh rặn, nhưng sức lực ngày càng cạn kiệt, hơi thở anh ngắn ngủi, đứt quãng, như thể không khí cũng đang rời bỏ anh.
Phó Tẫn đứng sát bên bàn sinh, khuôn mặt hắn tái mét dưới lớp khẩu trang y tế, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng dâng trào như một cơn bão không thể kìm nén.
Hắn chứng kiến hết thảy – cơ thể Giang Niệm run rẩy, mồ hôi hòa lẫn với nước – và trái tim hắn như bị bóp nghẹt, nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào: sợ mất anh, sợ rằng tất cả những nỗ lực của họ sẽ tan vỡ trong khoảnh khắc này.
"A Niệm...anh cố lên.
Con vẫn đang cố gắng với chúng ta đó."
Nhưng hắn không để nỗi sợ ấy thể hiện ra ngoài, hắn siết chặt tay Giang Niệm, ngón tay đan xen vào nhau, cảm nhận móng tay anh cắm sâu vào da thịt hắn đến rỉ máu, nhưng hắn không buông, chỉ siết chặt hơn để anh biết hắn vẫn ở đây, vẫn bên cạnh.
Mỗi lần Giang Niệm rặn, hắn cúi xuống sát tai anh, hơi thở hắn phả ấm áp vào má anh, vuốt ve lưng anh nhẹ nhàng để giảm bớt áp lực, ánh mắt hắn đầy lo lắng.
"Em ở đây, em ở đây với anh."
"...a...ha...ha..đ..đau quá...đau quá...hức....Aaaa!!!"
Đã vài tiếng trôi qua, Bác sĩ Trần nhận thấy tình hình ngày càng nguy kịch – thai nhi kẹt lại quá lâu, nguy cơ ngạt thở tăng cao – ông quyết định can thiệp mạnh mẽ hơn, tay ông chuẩn bị dụng cụ khử trùng.
"Chuẩn bị đi, không thể để tình trạng này quá lâu được."
Giang Niệm nghe thấy, nỗi sợ hãi dâng trào như lũ, anh run rẩy hơn, cơ thể co lại bản năng, nhưng anh cắn răng nhẫn nhịn, không phản đối, chỉ siết tay Phó Tẫn chặt đến mức hắn cảm nhận được nỗi đau của anh qua da thịt.
Phó Tẫn lo lắng tột độ, tay hắn vuốt ve má anh, lau đi giọt máu từ môi anh bị cắn rách, ánh mắt hắn đỏ hoe, hắn cúi xuống ôm lấy đầu anh một cách ân cần, như thể muốn che chắn anh khỏi nỗi đau sắp tới.
"A..A Tẫn...con..."
"Không, không sao.
Con không sao đâu, anh đừng hoảng."
Khi kẹp chạm vào, Giang Niệm hét chói tai lần đầu tiên sau bao giờ nhẫn nhịn, tiếng hét vang vọng trong phòng như một tiếng kêu tuyệt vọng, cơ thể anh cong lên dữ dội, nỗi đau như bị xé toạc từ bên trong, lan ra khắp người khiến anh gần như chết đi.
Máu tươi rỉ ra nhiều hơn, ướt đẫm ga giường, cắn răng chịu đựng, tay siết chặt tay Phó Tẫn đến mức hắn cảm thấy xương mình như gãy, nhưng hắn không buông, chỉ vuốt ve lưng anh nhẹ nhàng, lo lắng khiến hắn run rẩy theo, hắn lau mồ hôi cho anh từng chút một, hơi thở hắn phả vào tai anh như lời an ủi thầm lặng.
"Hức..đau...đừng mà...a..ưmm!!"
Bác sĩ kéo kẹp, thai nhi nhích thêm, đầu lộ ra thêm một chút, nhưng tiến triển chậm chạp khiến mọi người trong phòng sinh đều căng thẳng.
Giang Niệm cảm nhận rõ ràng sự di chuyển ấy – đầu đứa trẻ thúc xuống, xé rách huyệt khẩu, đầu thai theo đó bật mạnh ra kèm máu và nước ối– nỗi đau như hàng ngàn lưỡi dao cắt vào thịt, khiến anh run bần bật, mồ hôi lạnh toát ra như mưa, nhưng anh nhẫn nhịn, mạnh mẽ đẩy theo lệnh bác sĩ, dù hơi thở anh đã yếu ớt, đôi mắt mờ đục vì kiệt sức.
"Đầu ra rồi!
Rặn đi, nén hơi thở lại rồi rặn mạnh xuống một lần nữa!"
"Ưm...hưm..ựm..ưmmmm!!!"
Sau lần kéo thứ ba, thai nhi cuối cùng chào đời trong một cú đẩy mạnh mẽ, bác sĩ kéo đứa trẻ ra, cắt rốn nhanh chóng, nhưng phòng sinh đột ngột im lặng – không có tiếng khóc oe oe vang vọng như mong đợi, chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ.
Đứa trẻ, một bé gái nhỏ bé với làn da tím tái, nằm bất động trong tay bác sĩ, cơ thể mềm oặt, không có dấu hiệu thở hay cử động.
"Nhanh, hút dịch trong mũi đứa bé ra, ép tim!"
"Con...con tại sao...không khóc..."
Giang Niệm, nằm trên giường sinh với cơ thể kiệt quệ, cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục vì đau đớn và mệt mỏi, tay anh với ra bản năng, run rẩy muốn chạm vào con.
Phó Tẫn đứng chết lặng bên cạnh, lo lắng dâng trào như sóng vỡ bờ, siết tay anh chặt hơn, nhưng nỗi sợ hãi khiến hắn run rẩy – sợ rằng phép màu mong manh đã tan vỡ.
Bác sĩ Trần đặt đứa trẻ lên bàn hồi sức ngay lập tức, hút dịch từ miệng và mũi bằng ống hút chuyên dụng, tay ông ép ngực nhẹ nhàng với nhịp độ đều đặn, tiêm adrenaline để kích thích tim, rồi hô hấp nhân tạo bằng túi bóp.
Các y tá hỗ trợ, máy móc kêu bíp bíp báo hiệu tim thai yếu ớt, nhưng đứa trẻ vẫn bất động, da tím tái không cải thiện.
"Không sao không sao...con mạnh mẽ lắm, anh đừng hoảng."
Phó Tẫn lo lắng tột độ, tay hắn vuốt ve lưng Giang Niệm, ôm anh vào lòng một cách ân cần, cảm nhận cơ thể anh run rẩy vì sợ hãi, hắn lau mồ hôi cho anh, siết tay anh để trấn an, dù chính hắn cũng đang suy sụp.
Sau vài phút cấp cứu căng thẳng, bác sĩ Trần lắc đầu, giọng ông nặng nề và tiếc nuối: ông dừng tay, tuyên bố thời gian tử vong.
"Chúng tôi rất tiếc nhưng tim và hô hấp của bé đã ngừng hoàn toàn.
Chúng tôi xác nhận bé đã mất lúc 17:03 ngày 14/01/202x."
"Không...không..."
Giang Niệm nghe thấy, cơ thể anh run bần bật, anh gào khóc lần đầu tiên sau bao giờ nhẫn nhịn, tiếng khóc vỡ òa như một dòng sông vỡ bờ, nước mắt lăn dài không ngừng, tay anh với ra muốn ôm lấy con, cơ thể anh cố gắng ngồi dậy dù kiệt sức, run rẩy vì nỗi đau mất mát dâng trào.
Phó Tẫn đau lòng đến mức tim hắn như ngừng đập, hắn ôm anh chặt hơn, nỗi sợ hãi len lỏi: sợ anh sẽ suy sụp hoàn toàn.
Y tá bên cạnh với đôi mắt đỏ hoe, cầm lòng không đặng trước tiếng khóc ấy, bà bế đứa trẻ đã bất động đến bên giường, đặt vào vòng tay Giang Niệm.
Anh siết chặt đứa trẻ vào lòng, cơ thể nhỏ bé lạnh giá chạm vào da thịt anh, anh run rẩy vuốt ve khuôn mặt tím tái của con, nước mắt anh rơi xuống người đứa trẻ, từng giọt lăn dài trên da con như những hạt mưa ấm áp.
"Con... con ơi..." anh thì thầm khẽ, giọng vỡ òa, tay anh siết chặt hơn, như thể muốn truyền hơi ấm cuối cùng.
Rồi kỳ tích xảy ra trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy: đứa trẻ bỗng ngọ nguậy nhẹ trong lòng Giang Niệm, cơ thể nhỏ bé cử động yếu ớt, rồi một tiếng re ré khóc lên vang vọng, mỏng manh như tiếng gió thoảng nhưng đầy sức sống.
Giang Niệm run rẩy vui mừng, đôi mắt anh sáng lên sau bao đau đớn, nước mắt vẫn rơi nhưng giờ là nước mắt hạnh phúc, anh vuốt ve con nhẹ nhàng, cơ thể anh run bần bật vì xúc động.
Phó Tẫn sững sờ, lo lắng tan biến thay bằng niềm vui, hắn ôm anh chặt hơn.
"Tốt quá...tốt quá rồi A Niệm..."
Khoảnh khắc kỳ tích xảy ra với đứa trẻ khiến Giang Niệm kích động tột độ, cơ thể anh run rẩy dữ dội trên bàn sinh, nước mắt lăn dài hòa lẫn mồ hôi và máu, anh siết chặt đứa trẻ vào lòng như sợ nó sẽ biến mất lần nữa, hơi thở anh dồn dập, tim đập loạn xạ trong lồng ngực yếu ớt.
Nhưng sự kích động ấy như một ngòi nổ, tử cung đã yếu ớt sau bao tổn thương và cơn sinh kéo dài đột ngột vỡ ra, máu tươi trào ra ồ ạt từ huyệt khẩu, ướt đẫm ga giường và sàn phòng sinh trong chớp mắt, biến không khí từ vui mừng sang hỗn loạn kinh hoàng.
Giang Niệm cảm nhận rõ ràng cơn đau mới – không phải co thắt sinh nở nữa mà là một dòng chảy nóng bỏng, như máu đang rút cạn khỏi cơ thể anh, tầm nhìn mờ dần, cơ thể lạnh toát, anh co rúm lại, tay vô thức ôm bụng trống rỗng, nỗi sợ hãi dâng trào như sóng dữ: sợ chết, sợ bỏ lại Phó Tẫn và đứa con vừa tìm lại sự sống.
Anh cắn răng nhẫn nhịn, cố gắng hít thở sâu để giữ tỉnh táo, nhưng máu mất quá nhanh khiến anh chóng mặt, cơ thể run bần bật, anh siết chặt tay Phó Tẫn lần cuối trước khi y tá lao đến đẩy hắn ra khỏi phòng phẫu thuật khẩn cấp.
Bác sĩ Trần hét lên giữa hỗn loạn:
"Sản phu băng huyết!
Vỡ tử cung nghiêm trọng, mất máu quá nhiều – chuẩn bị mổ cắt bỏ ngay!"
Phòng sinh biến thành chiến trường, máy móc kêu inh ỏi, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa.
Phó Tẫn đứng chết lặng, tay hắn dính đầy máu từ Giang Niệm, khuôn mặt hắn tái mét như tờ giấy, lo lắng dâng trào thành nỗi sợ hãi tột độ – sợ mất anh lần nữa.
Hắn đứng ngoài phòng mổ một mình trong hành lang lạnh lẽo, hắn suy sụp hoàn toàn, quỳ xuống sàn, tay ôm đầu, cơ thể run lẩy bẩy, nỗi sợ hãi như lưỡi dao đâm vào tim:
"Đừng...
đừng có chuyện gì...em xin anh..." hắn thì thầm thầm lặng, nước mắt lăn dài không kiềm chế, ký ức về những lần mất mát trước ùa về khiến hắn hoảng loạn, hắn đấm mạnh vào tường đến tay chảy máu, hắn đi đi lại lại ngoài cửa, mỗi phút trôi qua như tra tấn, tim hắn đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra dù hành lang.
Bên trong phòng mổ, Giang Niệm được gây tê khẩn cấp, cơ thể anh nằm bất động dưới ánh đèn mổ chói lòa, máu vẫn rỉ ra không ngừng từ vết vỡ tử cung, bác sĩ Trần và ê-kíp lao vào phẫu thuật, dao mổ rạch bụng anh nhanh chóng, tiếng máy hút máu vang lên inh ỏi, họ cắt bỏ tử cung đã vỡ nát để cầm máu, mỗi động tác là một cuộc chạy đua với tử thần.
Giang Niệm mơ màng trong thuốc tê, cảm nhận nỗi đau mơ hồ nhưng vẫn nhẫn nhịn, cơ thể anh lạnh dần vì mất máu, nỗi sợ hãi lấn át – sợ không tỉnh dậy, sợ đứa con sẽ mồ côi – nhưng anh mạnh mẽ giữ lấy ý thức, tay vô thức siết chặt không khí như siết tay Phó Tẫn.
Phó Tẫn ngoài cửa, suy sụp đến mức ngồi bệt xuống sàn, tay ôm mặt, lo lắng khiến hắn thở dồn dập, hắn suy sụp hoàn toàn khi bác sĩ phụ bước ra cập nhật: "Mất máu nghiêm trọng, chúng tôi đang thực hiện cắt bỏ tử cung cho sản phu – tình trạng nguy kịch."
Sau vài tiếng đồng hồ phẫu thuật kéo dài như vô tận, cửa phòng mổ mở ra, bác sĩ Trần bước ra với khuôn mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm, giọng ông trầm ấm: "Ca mổ thành công, đã cầm được máu, tử cung đã cắt bỏ để bảo toàn tính mạng cho bệnh nhân.
Chúng tôi đã đưa bệnh nhân đến phòng hồi sức."
Cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức và lo lắng tích tụ, hắn vội vàng cảm ơn bác sĩ rồi lao vào phòng hồi sức, nơi Giang Niệm nằm bất động trên giường, da dẻ tái nhợt nhưng hơi thở đều đặn, máy móc xung quanh kêu bíp bíp nhẹ nhàng như lời ru.
Nỗi sợ hãi tan dần, thay vào đó là sự nhẹ nhàng sâu lắng lan tỏa, hắn ngồi bên giường, tay nắm tay anh một cách ân cần, ánh mắt hắn đỏ hoe nhưng đầy hy vọng, hắn lau nhẹ mồ hôi còn sót trên trán anh, cử chỉ ấy toát lên tình yêu thương sâu sắc, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên tay anh, hơi ấm từ môi hắn truyền sang như lời khẳng định anh đã thoát cửa tử.
Giang Niệm tỉnh dậy trong một căn phòng bệnh viện quen thuộc, ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa sổ mỏng manh, rọi những vệt sáng vàng nhạt lên sàn nhà trắng lạnh lẽo.
Cơ thể anh đau nhức vô cùng, như thể từng thớ thịt, từng đoạn xương đều bị nghiền nát rồi lắp ghép lại một cách thô ráp.
Vết mổ ở bụng dưới siết chặt mỗi khi anh cử động nhẹ, cơn đau lan tỏa như dòng điện chạy dọc cột sống, khiến anh phải hít sâu để kiềm chế tiếng rên.
Anh nhắm mắt lại giây lát, cố gắng thu thập lại ký ức hỗn loạn và bóng dáng Phó Tẫn mờ ảo trong nỗi sợ hãi cuối cùng trước khi anh chìm vào bóng tối.
Anh mở mắt, quay đầu chậm rãi, và nhìn thấy hắn – Phó Tẫn đang gục đầu bên cạnh giường bệnh, tay hắn nắm lỏng tay anh, hơi thở đều đặn nhưng khuôn mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt có lẽ đã một đêm dài không ngủ.
Tim Giang Niệm siết lại, một nỗi ấm áp len lỏi qua cơn đau.
Giang Niệm cử động nhẹ tay, siết chặt ngón tay Phó Tẫn để đánh thức hắn.
Phó Tẫn giật mình tỉnh giấc, đôi mắt hắn mở to, đầy vẻ lo lắng và nhẹ nhõm xen lẫn.
Hắn ngồi dậy ngay lập tức, tay vuốt ve má anh một cách ân cần, như sợ anh là ảo ảnh sẽ tan biến.
"Anh... anh tỉnh rồi.
Có đau ở đâu không, em đi gọi bác sĩ..."
Giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi, ánh mắt hắn lấp lánh nước, nhưng hắn kiềm chế cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh, hơi ấm từ môi hắn lan tỏa như dòng suối dịu dàng xoa dịu cơn đau.
Giang Niệm lắc đầu rồi mỉm cười yếu ớt, cơ thể đau nhức khiến anh không thể ngồi dậy, nhưng anh siết tay hắn chặt hơn.
"Con... con đâu?"
Giang Niệm hỏi ngay, giọng anh yếu ớt nhưng đầy lo lắng, nỗi sợ hãi còn sót lại từ ký ức mơ hồ khiến tim anh đập nhanh, anh sợ rằng kỳ tích với đứa trẻ chỉ là giấc mơ.
Phó Tẫn vuốt ve tóc anh nhẹ nhàng, ánh mắt hắn dịu dàng: "Con ổn rồi, khóc to lắm.
Đang được y tá vệ sinh và kiểm tra thêm, tí nữa sẽ bế vào cho anh xem."
Hắn dừng lại, giọng trầm xuống, tay siết chặt tay anh hơn, như thể đang lấy dũng khí.
Giang Niệm thở phào nhẹ nhõm, cơn đau nhức dường như dịu đi một chút, anh tựa đầu vào gối, nước mắt lăn dài trên má mà không hay biết.
Phó Tẫn lau chúng đi bằng ngón tay cái rồi cúi xuống ôm anh nhẹ nhàng, tránh chạm vào vết mổ, cơ thể hắn bao bọc anh như một lớp chắn bảo vệ.
Họ ôm nhau im lặng giây lát, hơi thở hòa quyện, Giang Niệm cảm nhận rõ ràng nhịp tim hắn đập nhanh, đầy lo lắng còn sót lại.
"Em đã sợ lắm..."
Phó Tẫn thì thầm vào tai anh, giọng hắn run run.
"Khi máu trào ra... em nghĩ sẽ mất anh mãi mãi..."
Giang Niệm vuốt ve lưng hắn."
Anh đã không sao rồi...xin lỗi đã làm em sợ..."
Lời ấy sâu lắng, đầy yêu thương, anh siết chặt hắn hơn, ký ức về những năm tháng đau khổ đã nhường chỗ cho hy vọng mới.
Phó Tẫn buông anh ra nhẹ nhàng rồi ngồi thẳng dậy, đôi mắt hắn đỏ hoe, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống lăn dài trên má hắn – người đàn ông từng khắc cốt ghi tâm nỗi hận, giờ đây yếu đuối trước anh.
"Bác sĩ...phải cắt bỏ tử cung để bảo toàn tính mạng của anh..." hắn nói, giọng nghẹn ngào khi tay vuốt ve bụng anh qua lớp băng bó, cử chỉ ấy đầy lo lắng và tiếc nuối.
"Em xin lỗi...xin lỗi vì em không bảo vệ anh tốt hơn."
Giang Niệm lắc đầu nhẹ, tay anh lau nước mắt cho hắn.
"Không phải lỗi của em...là anh tự nguyện mà."
Phó Tẫn mỉm cười qua nước mắt, rồi đột ngột nói với giọng đùa.
"Vậy em sẽ đi triệt sản luôn...chúng ta không sinh nữa."
Lời ấy khiến Giang Niệm bật cười khẽ, cơn đau nhức dâng lên nhưng anh nhẫn nhịn, tiếng cười vang lên nhẹ nhàng trong phòng bệnh, xua tan phần nào không khí nặng nề.
Phó Tẫn cười theo, lau nước mắt, tay hắn vuốt ve má anh ân cần, ánh mắt đầy yêu thương: họ đã vượt qua biến cố, và giờ đây, tình yêu ấy càng sâu đậm hơn.
Lúc sau, cửa phòng mở ra, y tá bế đứa bé vào – một bé gái nhỏ nhắn, hồng hào, đôi mắt bé nhắm nghiền, miệng nhỏ xinh hơi hé ra trong giấc ngủ yên bình.
Y tá mỉm cười, đặt bé vào lòng Giang Niệm cẩn thận, rồi giải thích đôi chút.
"Em bé có chút vấn đề về tim thế nhưng mọi thứ đều ổn thỏa rồi, chỉ cần theo dõi định kỳ là được."
Giang Niệm gật đầu bế con, tay anh run run vì xúc động, anh nhìn ngắm bé thật lâu, vuốt ve má bé mềm mại, cảm nhận hơi thở ấm áp từ cơ thể nhỏ bé ấy.
Đứa bé nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng anh, lông mi dài cong vút khẽ rung, như đang mơ màng về thế giới mới.
Phó Tẫn ngồi bên, tay hắn vuốt ve tay anh và bé, ánh mắt hắn đầy trìu mến, hắn cúi xuống hôn nhẹ lên đầu bé, cử chỉ ân cần ấy khiến không khí phòng tràn ngập ấm áp.
Giang Niệm nhìn Phó Tẫn, giọng anh mềm mại: "Em đặt tên cho con đi..."
Phó Tẫn mỉm cười, tay hắn vuốt ve má bé, rồi nhìn anh dịu dàng.
"Em muốn lấy họ của anh.
Đặt là...Giang Cảnh Nghi."
Giang Niệm gật đầu, nước mắt lăn dài, anh hiểu ý hắn nên cũng không phản bác.
Đứa bé cũng như muốn đáp lại mà ngọ nguậy trong lòng anh, tay nhỏ xíu muốn nắm lấy ngón tay anh, re ré khóc khẽ - tiếng khóc yếu ớt nhưng đầy sức sống khiến cả hai mỉm cười.
Phó Tẫn ôm cả hai vào lòng, cơ thể hắn bao bọc họ ấm áp, không khí phòng bệnh giờ tràn đầy hạnh phúc, xua tan mọi biến cố.
Sau khi xuất viện, cả hai cùng nhau chuyển đến căn nhà nhỏ bên bờ biển, nơi sóng vỗ rì rào như lời ru êm ái, không khí trong lành mang hương muối mặn và hoa dại.
Giang Niệm nằm trên ghế dài trước hiên nhà, cơ thể anh dần hồi phục cùng sự chăm sóc của Phó Tẫn, tận hưởng buổi chiều nắng chan hòa. rong lòng là Giang Cảnh Nghi đang say giấc, bé gái nhỏ nhắn cuộn tròn như chú mèo con, hơi thở đều đặn phả ấm vào ngực anh.
Phó Tẫn đang nấu cơm trong bếp, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa – khi hắn nhìn ra hiên qua cửa sổ, bắt gặp khung cảnh ấy: Giang Niệm nằm ngủ yên , mi mắt khép hờ, nụ cười thoáng trên môi, trong lòng là chú mèo con nhỏ hồng hào đang say giấc.
Tim hắn siết lại vì hạnh phúc, hắn tắt bếp nhẹ nhàng, mang chiếc chăn mỏng ra, đắp cho hai cha con, ánh mắt đầy sự yêu thương.
Hắn ngồi bên ghế, nhìn họ thật lâu, tiếng sóng rì rào như bản nhạc nền cho niềm vui sâu lắng, bóng tối quá khứ tan biến, chỉ còn ánh nắng hòa nhịp trong tổ ấm nhỏ bé.
End.
Thật ra trước đó tui có viết thêm 1 đoạn SE á mà thấy mấy nàng có vẻ... nên đành ngậm ngùi cất lại :