Đô Thị  Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 120: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 20


Ngay lúc nhà họ Trình đang rối loạn, thì ở thôn Trang Phủ cũng xảy ra vấn đề.

Ngũ Hạ Cửu và những người khác sau khi bị đàn quạ đen dồn ép quay trở lại thôn Trang Phủ.

Thời gian dần trôi qua, hiện tại đã là nửa đêm, bởi vì trước đó bọn họ đã phải chống trả lại bọn quạ đen mà tiêu hao không ít sức lực, nên giờ phúc này phải nghỉ ngơi để lấy lại sức.

Vương Tiểu Minh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào nơi sâu thẳm của thôn Trang Phủ, dần dần cũng không kiên trì nổi nữa, hai tay nắm lấy cái giỏ tre của ngài V để ở một bên, gối đầu lên ngủ.

Trong màn đêm dài tĩnh lặng, mọi người đều im lặng nghỉ ngơi, la bàn đặt ở trên mặt đất của Ngũ Hạ Cửu đột nhiên chuyển động kim xoay, nó điên cuồng xoay vòng tròn.

Không phải theo một hướng mà chuyển động qua lại.

Chuyện động của cây kim quá mạnh, khến cho la bàn cũng rung lên va chạm ở trên mặt đất phát ra tiếng vang.

Ngũ Hạ Cửu là người nhận ra đầu tiên khi kim la bàn chuyển động.

Cậu đi qua, vội cầm lấy la bàn xem cũng nhanh chóng đánh thức người khác: "Mau dậy đi, có chuyện rồi."

Ngũ Hạ Cửu nói xong buộc con dao đã mua trước đó vào sau lưng, mặt khác những chuyện còn lại đành tạm gác qua.

Vương Tiểu Minh thoáng chốc bừng tỉnh, hai tay trượt một cái, cả người ở bên mép giỏ trúc đều ngã xuống, đầu đập trúng một cái, thần trí lập tức tỉnh táo.

Anh ta che cái trán đang đau của mình, mở mắt nhìn xung quanh, miệng lúng túng nói: "Sao vậy, có chuyện gì vậy?"

"Suỵt, lắng nghe." Đúng lúc này, vẻ mặt của giáo sư Đường vô cùng nghiêm túc, nhìn Vương Tiểu Minh rồi giơ một ngón tay đặt lên môi.

Ngay lập tức, anh ấy đưa tay chỉ vào ở nơi sâu hút của thôn Trang Phủ.

Nơi đó, dường như đang truyền đến một tiếng động kỳ lạ.

Trong nháy mắt Vương Tiểu Minh bình tĩnh lại, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào nơi tối đen ở nơi sâu nhất của thôn Trang Phủ, đồng thời một tay lấy từ trong giỏ trúc ra một con dao được Ngũ Hạ Cửu và đội phó Thời mua.

Cuối cùng, anh ta cũng đã nghe được một ít âm thanh từ bên trong truyền đến, sột soạt, sột soạt, giống như cả một đàn.

Đó là cái gì thì không cần nói cũng biết, Vương Tiểu Minh cũng không ngốc đến mức sẽ lãng phí thời gian để đặt câu hỏi nữa.

Dù sao ban ngày bọn họ cũng đã dò xét qua thôn Trang Phủ, bên trong đầy cổ nhân và cổ trùng.

Mà hiện tại, không biết vì sao, những con cổ trùng này lại ra khỏi phòng, đang bò về hướng của bọn họ nơi này.

"Tụi nó....Có phải tụi nó cũng sẽ từng bước khiến chúng ta thành cái "kén" của tụi nó không?" Môi Jack run rẩy nói.

Cậu ta biết không nên khinh địch như vậy, chúng sẽ không để cho bọn họ chờ đến sáng, "Nguy hiểm" thật sự vẫn còn đang đến đây.

Bọn họ lúc trước không dám tùy ý đi vào nơi sâu nhất của thôn Trang Phủ để tìm hiểu đến cùng, chính là không muốn làm kinh động đến bọn cổ trùng này.

Ai ngờ ban đêm sẽ xảy ra chuyện gì.

Dù sao ban ngày và ban đêm cũng không giống nhau, ban ngày vốn là để cho hành khách có thời gian an toàn để nghỉ ngơi, còn ban đêm chính là thời khắc để gặp ma.

Mà cổ trùng này hoặc cái gì đó bên trong "kén" vào buổi tối có thể ngửi thấy được mùi của người sống, mà không ra kiếm ăn sao?

Ai cũng không thể xác định được sẽ xảy ra những chuyện gì nằm ngoài ý muốn.

Bọn họ lựa chọn vị trí ở trước cổng thôn Trang Phủ, tạm thời đem nơi này sử dụng, xem nó như một khu vực an toàn, nếu như xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không đến mức bị bao vây ở bên trong thôn Trang Phủ.

Nhưng mà hiện tại, chuyện không hay vẫn ập đến.

Tâm lý Jack vốn dĩ vẫn luôn căng thẳng, nhưng vào giờ lúc này lại có chút thả lỏng

Nhưng loại tâm tình này rất nhanh đã biến mất không để lại dấu vết, bởi vì, cậu ta đã rõ ràng nhìn thấy từ ở trong nơi sâu tối đen của thôn Trang Phủ hiện ra những "thứ này nọ".

Sâu, đang kéo thành một bầy, giống như một làn sóng mênh mông sâu bọ.

Hết con này lại đến con khác, như sóng biển trôi đến, độ cao gần như dâng đến tới đầu gối người, có thể thấy được số lượng cổ trùng nhiều đến mức nào.

E rằng vào buổi tối chúng từ trong phòng ra ngoài để "tản bộ" nhân tiện cũng tìm thức ăn, mà thức ăn của bọn chúng chính là bọn họ.

Mặc dù trước khi bọn họ đến đây đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vào khoảnh khắc tận mắt chứng kiến, họ vẫn không kiềm chế được mà tái xanh cả mặt, vẻ mặt ngưng trọng, trái tim thì đập "thình thịch."

Nhưng mà đây cũng chỉ là phản ứng tự nhiên của người bình thường khi phải đối mặt với những cảnh tượng kinh ngạc.

Nhiều cổ trùng như vậy, bọn họ làm sao để chống lại đây?

Thậm chí còn khó hơn so với việc, đối mặt với sự tấn công của đàn quạ đen cả ngàn lần.

Tại sao khi những con cổ trùng này xuất hiện, lại không có chút dấu hiệu nào?

Lúc trước, khi bọn họ đi vào thôn Trang Phủ này, hoàn toàn không ngờ sẽ gặp phải loại chuyện như thế này, chưa gặp cương thi đã phải gặp một thôn đầy cổ trùng, có thể ngay cả chuyện nơi này phát sinh ra dịch bệnh có lẽ là do người làm ra.

Nhưng bọn họ làm gì có thể nghĩ đến chuyện này, mặc dù bọn họ có thể rời khỏi thôn Trang Phủ khi trời sập tối, nhưng lại gặp phải mê trận và sự tấn công của đàn quạ đen.

Đi dạo một vòng, thế nhưng lại bị ép quay trở về, lâm vào nguy hiểm.

Nên làm gì bây giờ?

Hiện tại bọn họ phải làm gì để đối phó với bọn cổ trùng này đây?

Đúng lúc này, đội phó Thời vội nói: "Mau tìm chỗ cao, leo lên mái nhà."

Mọi người trong thoáng chốc phản ứng ngay lập tức, vội vàng tìm một nơi để leo lên mái nhà.

May mắn, nhà ở trong thôn Trang Phủ đều là dạng thấp bé, mà phía dưới chân tường có không ít cuộn rơm để lót chuồng, bọn họ đã có thể dễ dàng leo lên nóc nhà.

Nhưng khó đảm bảo rằng đám cổ trùng cũng sẽ không lên theo, đây cũng không phải là cách chắc chắn.

Giáo sư Đường ấn tay vào trái tim hồng đỏ trên quyền trượng, ngẫm nghĩ, vẫn quyết định đem quyền trượng mở ra.

Hiện tại không có thời gian để anh ấy suy nghĩ.

Cổ trùng đã gần tấn công đến nơi, anh ấy phải nghĩ ra cách để tự bảo vệ mình, dù cho là sâu thì nó cũng sẽ có trái tim, còn cổ nhân bên trong "kén" kia, không biết trái tim của tụi nó có tính là thứ đặc biệt không.

Nghĩ đến đây, giáo sư Đường đè lại ác ma trong trái tim, trong lòng bắt đầu đọc thầm chú ngữ, trong nhất thời, quyền trượng mở ra.

Ác ma trên thân trượng cũng đã được kích hoạt rồi.

Chỉ thấy, cái đuôi của ác ma kia giống như con dao nhọn, cái đuôi chuyển động trước tiên, hướng về phía trước vểnh lên.

Lập tức, cái đuôi của ác ma từ quyền trượng bò ra, mà phía đôi cánh giống như cánh dơi ở phía sau lưng ác ma, cũng chầm chậm vỗ cánh.

Ác mắt chớp chớp mắt, đôi mắt tham lam và độc ác lập tức chuyển động trở nên sống động hơn.

Mà khuôn mặt hung ác của ác ma này lại nhìn về phía giáo sư Đường, một tiếng cười khàn khàn quái đản vang lên bên tai của anh ấy.

Nét mặt giáo sư Đường không thay đổi, phân phó cho ác ma đi ăn tim của bọn cổ trùng, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.

Thân hình nhỏ dài kỳ dị của ác ma bắt đầu uốn éo, trong nháy mắt đã nhìn thấy đàn cổ trùng như hải triều dâng lên, vẻ mặt vốn dữ tợn vô cùng trong chốc lát lại càng thêm vặn vẹo.

Nhưng dù sao đây cũng là mệnh lệnh của giáo sư Đường, không thể không tuân theo, cả thân thể ác ma liền thoát khỏi quyền trượng, cánh dơi rung chuyển, thoáng chốc đã biến mất không thấy đâu.

Giống như đã lập tức hòa mình vào trong bóng tối, chẳng biết đã đi đâu.

Nhưng rất nhanh, bọn họ đều thấy được, đám cổ trùng kia như bị cái gì làm phiền, ở một góc đã sụp xuống và vẫn còn đang dần lan rộng ra.

Giáo sư Đường thấy vậy thầm thở phào nhẹ nhõm.

Vào những lúc như thế này, không thể không thấy lợi ích của việc " tấn công từ xa", mà người cận chiến chắc chắn sẽ không có được loại thoải mái như vậy.

Nhất là ngài V ở trên Xa Hạ Thế Giới đã đạt được đạo cụ "Dao găm Long Lân."

Đúng là dùng tốt đó, nhưng dao găm Long Lân độ dài có hạn, mà kích thướt của cổ trùng không lớn, và để tấn công từng con một thì thật sự rất khó.

Không bằng, lúc này nên cầm một cây gậy dài hoặc là một cây đao dài, thì mặc may có thể đem những con cổ trùng đang chuẩn bị leo lên mái nhà quét xuống hết.,

Về phần Ngũ Hạ Cửu, cậu không biết cổ trùng đã được tính thành sinh vật đặc biệt hay đã biến dị không.

Tóm lại, đạo cụ Long Cốt ít nhiều cũng có một chút tác dụng, ít nhất khi cổ trùng nhào đến, việc đối phó cũng thoải mái hơn nhiều.

Nhưng cổ trùng vẫn giống như, con này chết thì có con khác hiện lên, chúng đã gần muốn trèo lên mái nhà.

Cuối cùng, ngôi nhà mà bọn họ đang đứng dường như đã không chịu nổi trọng lượng đè ép, đã bắt đầu dần dần lung lay.

Sắc mặt Ngũ Hạ Cửu thay đổi, cậu rõ ràng cảm giác được nơi ở dưới chân mình đã không ổn.

Những người khác tất nhiên cũng phát hiện ra điều này.

Ngài V vội vàng hô hoán bảo mọi người mau nhảy đến nơi khác, nói xong, anh ta cũng lập tức rời đi, lúc gần đi còn không quên kéo theo Vương Tiểu Minh.

Dù sao Vương Tiểu Minh lúc này cũng đang rất chật vật, nếu như bỏ mặc anh ta, chỉ sợ anh ta sẽ rất nhanh bị đám cổ trùng này nuốt hết.

Giáo sư Đường cũng nhanh chóng rời khỏi mái nhà dưới sự bảo vệ của quyền trượng của ác ma.

Jack chậm hơn một bước, nhưng cũng nhảy xuống được.

Nhưng cậu ta vẫn lăn một vòng trong đám cổ trùng, khi đứng lên khuôn mặt đã chuyển xanh, thật sự là màu xanh. Toàn thân cậu ta bị cổ trùng cắn, giống như bị trúng độc.

Trước đó, đội phó Thời đã nắm lấy cổ tay Ngũ Hạ Cửu kéo theo, động tác lưu loát nhảy sang trên một bức tường ở trong sân.

Lập tức hai người ngã xuống đất, nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của đám cổ trùng.

Không còn ai ở trên mái nhà, nhưng đám cổ trùng vẫn không phản ứng gì.

Nói cách khác, bọn nó khi phát hiện ra không thấy người, nhưng tốc độ cũng không nhanh như vậy, đặc biệt là phía sau vẫn còn có cổ trùng tiếp tục di chuyển lên.

Giống như là một vật thể khổng lồ, không phải lúc nào muốn thay đổi phương hướng cũng dễ dàng.

Vì vậy, căn nhà đơn sơ cũ nát đáng thương kia, cũng không chịu nổi sức nặng bị đè lên mà ầm ầm đổ xuống.

Mà xung quanh nhà có những vách tường sập đã vùi lấp ép chết không ít cổ trùng, xem như cũng gián tiếp giảm bớt áp lực cho Ngũ Hạ Cửu và những người khác.

Nhận ra được điều này, bọn họ lại tiếp tục tìm chỗ trèo lên mái nhà để phòng thân.

Jack cùng với những người khác đành phải phân tán khắp nơi, hơn nữa toàn thân của cậu ta đều đã có vết thương do cổ trùng cắn, không chỉ có đau muốn chết, mà còn bắt đầu rùng mình ớn lạnh.

Đây không phải là hiện tượng bình thường, nếu còn bị như vậy nữa, cậu ta có thể sẽ chết.

Mà vào lúc Jack giống như rơi vào đường cùng, một cái "kén" ở trong phòng đang dần nứt ra.

"Rắc rắc" Âm thanh không ngừng vang lên, nhưng nhanh chóng đã bị những động tĩnh bên ngoài che đi.

Ngũ Hạ Cửu cùng đội phó Thời đã leo lên mái nhà của một nơi khác.

Cậu dùng Long Cốt đánh xuống không ngừng vào những con cổ trùng đang bò lên, chợt cậu nghe được âm thanh cổ quái từ đâu đó truyền đến.

Sau một vài tiếng rắc, âm thanh kia dường như đang rất gần ở đâu đây.

Ánh mắt Ngũ Hạ Cửu đảo qua lại mấy lần vẫn không tìm thấy, chẳng lẽ đã bị cổ trùng bao phủ?

Không đúng, âm thanh đó cũng không phải truyền đến từ phía cổ trùng.

Vậy ở nơi nào?

Đúng lúc này, Ngũ Hạ Cửu lại nghe một âm thanh rõ ràng khác với đám cổ trùng đang tấn công này, cậu cúi đầu, chính là ở dưới chân.

Nhưng mà giờ phút này, có muốn tránh cũng đã không kịp.

"Rắc" một tiếng, âm thanh tấm ván gỗ vỡ vụn vang lên, những đầu ngón tay sắc nhọn gầy yếu từ dưới tấm ván gỗ của nóc nhà vỡ ra, lập tức nắm lấy mắt cá chân của Ngũ Hạ Cửu.

Sau đó, những tấm ván gỗ xung quanh cũng không chịu nổi mà vỡ vụn theo, Ngũ Hạ Cửu còn chưa kịp phản ứng cả người đã bị kéo xuống dưới.

Ván gỗ trên mái nhà vỡ vụn, tro bụi và vài mảnh gỗ cũng rơi xuống, ánh trăng từ chỗ bị thủng chiếu vào, khiến cho Ngũ Hạ Cửu thấy rõ được thứ gì đã nắm lấy mắt cá chân của mình.

Đó là một cổ nhân, cả cơ thể nó phình to, nó sớm đã không còn hình dạng của người, những khớp ngón tay nổi lên, đôi chân dài nhỏ.

Hơn nữa bàn chân giống như cái móc câu.

Vừa rồi cổ nhân này chính là dùng đôi bàn chân giống móc câu này treo lên xà nhà, rồi đứng ở trên đó, sau đó đôi bàn tay sắc nhọn đã biến dạng này phá vỡ tấm ván gỗ, túm lấy chân của Ngũ Hạ Cửu kéo xuống.

Cũng may, trong khoảnh khắc quan trọng, đội phó Thời nhanh nhẹn nắm lấy được tay còn lại của Ngũ Hạ Cửu.

Anh cũng không biết sức mạnh này từ đâu mà có, anh gắng sức, đem Ngũ Hạ Cửu đang bị dính vào cổ nhân kia kéo lên trên.

Không cho cổ nhân ấy có thể kịp làm gì, trước mặt Ngũ Hạ Cửu đã lóe lên một tia sáng của ánh đao, đội phó Thời đã nhanh gọn chặt đầu của con cổ nhân ra thành hai.

Đồng thời tay cầm của đao cũng bị chặt gãy.

Có thể thấy được, đầu của cổ nhân kia cứng đến thế nào.

Đội phó Thời ném nửa đoạn thanh đao xuống.

"Tôi vẫn còn một con." Ngũ Hạ Cửu đem cây đao được gắn ở trên lưng mình xuống, đưa cho đội phó Thời.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 121: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 21


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 122: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 22


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 123: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 23


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 124: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 24


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 125: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 25


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 126: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 26


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 127: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 27


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 128: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 28


Bên trong bọn họ vẫn còn người bị thương, sau khi tạm thời nghỉ ngơi trong chốc lát, thấy không có gì nghiêm trọng, lúc này nâng từng người trở về Trấn Trang Phủ.

Nhưng có một vấn đề.

Đó chính là hiện tại nhà họ Trình đã bị huỷ, sở trưởng Lý, cảnh sát trưởng Trình và những người khác mất tích không thấy, bây giờ bọn họ phải đi đâu để tìm người?

Cũng không thể tìm kiếm mọi ngóc ngách trong Trấn Trang Phủ … Chỉ bằng những người bị thương và ốm yếu như bọn họ?

Vương Tiểu Minh được một vị cảnh sát đỡ bước đi, hốc mắt đỏ hoe như vừa khóc, anh ta nói:

“Hoa Nguyệt, bạn gái của tôi còn không biết sống hay chết, lỡ như……”

Ngài V nghe vậy an ủi nói: “Khi chưa tìm thấy thi thể của Hoa Nguyệt thì đó chính là kết quả tốt nhất, cô ấy nhất định vẫn còn sống, yên tâm đi.”

Vương Tiểu Minh nặng nề ừ một tiếng, gật đầu.

Bọn họ đi một đường trở về, sau khi tòa mộ sống trong thôn bị phá hư, những chướng ngại vật dựng ở bên ngoài tự nhiên sẽ biến mất.

Trên đường trở về, đôi mắt sắc bén của Ngũ Hạ Cửu nhìn thấy con gà trống kia, nó vụt qua trong rừng cây và ngay sau đó giương cánh bay đi.

Bộ dáng sợ hãi chạy trốn của nó, dường như sợ bị người bắt đi hầm canh gà.

Bởi vì ngài V, giáo sư Đường và những người khác vừa giải độc không lâu, thân thể còn chưa hoàn toàn khôi phục, bọn họ không có biện pháp đi nhanh.

Huống chi, hai người Vương Tiểu Minh và Jack còn bị trúng cổ độc, chất độc còn nghiêm trọng hơn những những người khác, sắc mặt hai người bọn họ vô cùng suy yếu, cũng không thể đi nhanh được.

Cho nên, tốc độ trở về của bọn họ chắc chắn sẽ chậm lại.

Cũng may, bọn họ đi một đường thuận lợi, cuối cùng cũng trở lại Trấn Trang Phủ trước khi trời tối, mà nhà họ Trình cũng không thể ở lại, ai biết buổi tối còn xảy ra chuyện nguy hiểm gì nữa không.

Vì vậy, hai người cảnh sát mang theo nhóm Ngũ Hạ Cửu trở lại ký túc xá, nơi mà bọn họ đã sống trước đây.

Đội hai, đội ba và đội bốn cảnh sát đều bị thương vong nặng nề, vừa lúc, đạo trưởng Trần Tỉnh biết một chút y thuật, có thể trị cho những cảnh sát bị thương nhẹ.

“Trời sắp tối rồi, đêm nay chúng ta sẽ ở chỗ này, đừng dễ dàng đi ra ngoài, sáng mai chúng ta đi ra ngoài tìm người.” Ngũ Hạ Cửu nói.

“Đi nơi nào tìm?” Ngài V không khỏi hỏi. Sau khi đi vào ký túc xá của sở cảnh sát, các vết thương trên người họ đã được cẩn thận băng bó. Hiện tại, cánh tay của ngài V cũng được quấn quanh bằng mảnh vải trắng.

Nơi đó, là bị ngón tay của mao cương đâm thủng, hai bên cánh tay, mỗi bên đều có năm lỗ máu.

Vết thương của giáo sư Đường và Vương Tiểu Minh không khác nhiều bao nhiêu với anh ta, đều bị mao cương cào.

Không chỉ như vậy, sau khi hoạt thi đạo trưởng sử dụng mộc phù và thổ phù, bọn họ đều bị thương rất nặng, ít nhiều còn bị nội thương.

Lúc này ngực của ngài V rất đau, khi nói chuyện có cảm giác nặng nề và đau âm ỉ.

Đến nỗi Jack, cậu ta bị trúng cổ độc nặng nhất, hơn nữa phía sau đầu còn có một vết thương nhìn rất rõ, hình như là bị một viên đá đâm trúng.

Ngũ Hạ Cửu nói: “Nhà họ Trang, còn có……rạp hát Thải Nguyệt, không, nói đúng hơn là đi tìm Trình Kế Khiêm.”

“Tôi không tin sau khi nhà họ Trình xảy ra chuyện lớn như vậy, anh ta sẽ không có một chút để ý, không âm thầm đến nhìn một cái.”

“Đến nỗi nhà họ Trang, sau khi biết được Trang Diệu Linh chính là Thảo Quỷ Bà, tôi tính toán đi đến nhà họ Trang để điều tra kỹ càng hơn, có khi sẽ tìm được một ít manh mối hữu ích.”

“Được rồi, nghỉ ngơi một đêm, ngày mai chúng ta cùng nhau đi.” Ngài V gật đầu nói.

“Ừ.”

Về đêm, chờ sau khi trời hoàn toàn tối hẳn, đạo trưởng Trần Tỉnh lấy ra thi đan được bùa chú bao vây.

Ông ấy nói rằng, hoạt thi đạo trưởng sẽ có một ít phản ứng và liên hệ với thi đan, đặc biệt là vào đêm khuya, có thể dùng thi đan để dụ dỗ hoạt thi đạo trưởng đến Trấn Trang Phủ.

Đạo trưởng Trần Tỉnh lấy thi đan ra tới một lát rồi phong ấn lại.

Sắc mặt ông ấy nghiêm túc nói: “Kỳ thật cũng không cần thi đan, sư bá Mã Nguy của ta có khả năng đã đến Trấn Trang Phủ.”

“Một là anh ta đã bị cậu đánh trọng thương, nếu như muốn trị thương, cách tốt và nhanh nhất chính là hút máu người.”

“Mà phạm vi trăm dặm quanh thôn Trang Phủ, cách Trấn Trang Phủ gần nhất, có nhiều người sống, sẽ hấp dẫn anh ta tới đây.”

“Thứ hai chính là, Thảo Quỷ Bà có lẽ còn ở trong Trấn Trang Phủ, sư bá Mã Nguy sở dĩ có thể trở thành hoạt thi, trong đó không thiếu tác dụng của cổ trùng.”

“Cổ trùng trong thân thể anh ta chính là bằng chứng rõ ràng nhất.”

“Mà cổ trùng cũng bị cậu chém gϊếŧ ở thôn Trang Phủ, thân thể của sư bá Mã Nguy cũng suy yếu theo, anh ta nhất định sẽ đến tìm Thảo Quỷ Bà giúp đỡ.”

“Nói tóm lại, khả năng lớn nhất chính là anh ta đã đi đến Trấn Trang Phủ, chúng ta muốn chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng trước.”

“Tối hôm nay ta sẽ vẽ lá bùa suốt đêm, sáng mai, người trong đội cảnh sát sẽ đi phát những lá bùa này cho những người dân sống trong Trấn Trang Phủ.

“Bùa chú có thể chống lại sự xuất hiện của cương thi, vì người dân trong trấn kéo dài thời gian sống.

Hoạt thi đạo trưởng Mã Nguy đã bị thương nặng, có lẽ năng lực hiện tại của anh ta còn không bằng một cương thi bình thường, một lá bùa chú bình thường hoàn toàn có thể ngăn cản trong chốc lát.

Huống chi, thời gian và tài liệu là có hạn, lại chỉ có một mình đạo trưởng lại Trần Tỉnh, trong một đêm có thể vẽ ra bao nhiêu lá bùa là tùy vào thể lực của ông ấy.

“Đạo trưởng, ngài không có đồ đệ sao?” Vương Tiểu Minh không nhịn được hỏi một câu.

Đạo trưởng Trần Tỉnh cười ha ha, nói: “Bần đạo chỉ có một mình, không có đồ đệ, càng không có con cái, thân duyên nhạt nhẽo, một người đi vào trên đời này, tự nhiên cũng một người đi.”

Vương Tiểu Minh xấu hổ gãi gãi đầu, nói: “Thực xin lỗi, đạo trưởng, ta……”

Đạo trưởng Trần Tỉnh phất tay, hiển nhiên cũng không quan tâm tới những việc này.

Giáo sư Đường hỏi: “Chúng ta có thể giúp ngài vẽ bùa chú không?”

Đạo trưởng Trần Tỉnh cân nhắc, không khỏi nhìn về phía Ngũ Hạ Cửu và nói:

“Theo lý thuyết thì người bình thường chưa từng tu đạo là không thể vẽ ra bùa chú, đối với các ngươi cũng là như thế.”

“Nhưng ta xem năng lực của anh bạn này rất lợi hại, tuy rằng ăn mặc cảnh phục, nhưng cậu giống như có quan hệ mật thiết với đạo môn, chỉ với một cú vung kiếm, thế nhưng có thể dẫn tới sét đánh chết mao cương, làm bị hoạt thi bị thương nặng.”

“Không biết anh bạn đã từng học qua, học ở nơi nào? Có bằng lòng hỗ trợ không?”

Thái độ của đạo trưởng Trần Tỉnh đối với Ngũ Hạ Cửu hoàn toàn là ngang hàng, rất là khách khí, điều này làm cho Ngũ Hạ Cửu vô cùng xấu hổ.

Nghe vậy, cậu từ chỗ ngồi đứng lên, nói: “Ta chỉ là từ nhỏ lớn lên ở đạo quan, không nói đến sư thừa, chỉ là xem qua vài quyển sách, không gọi là học gì.”

Vài quyển sách hoàn toàn là cách nói khiêm tốn, số sách mà cậu đã từng đọc được hình dung là đồ sộ.

Ngũ Hạ Cửu: “Ta đương nhiên nguyện ý giúp đạo trưởng, nhưng từ trước đến nay đều chưa vẽ qua lá bùa, không biết chính mình có thể làm được hay không.”

Thấy bộ dáng của cậu không muốn nói nhiều, đạo trưởng Trần Tỉnh liền nói: “Có thể thử một lần.”

Ngài V, giáo sư Đường và những người khác đều rất tò mò, bọn họ không khỏi tiến lên, tính toán vây xem quan chủ vẽ bùa.

Đạo trưởng Trần Tỉnh vào ban ngày thông qua cuộc nói chuyện từ trên đường ở thôn Trang Phủ đến Trấn Trang Phủ mới biết được, bọn họ đều góp phần trong việc chống lại cổ trùng, mao cương, và bọn họ cũng có chút năng lực trong người, vì vậy tốt hơn hết hãy để cho họ thử một lần.

Vì thế, đạo trưởng Trần Tỉnh trước tiên tự mình làm thử, kỹ càng tỉ mỉ dạy dỗ, nói chút việc cần chú ý, ngay sau đó liền chuẩn bị cho nhóm người Ngũ Hạ Cửu, ngài V chu sa và những đồ vật khác.

Ngài V không khỏi cười khổ nói: “Ta thật ra cũng muốn thử một chút, đáng tiếc, hai cánh tay hiện tại đang bị thương, thật sự không cầm lên nổi bút lông.”

Anh ta chỉ cần vừa nhấc cánh tay liền sẽ tê rần, vô cùng đau đớn.

Chuyện nhỏ nhặt còn khó càng chưa kể đến khi vẽ bùa cần phải tập trung cao độ, viết liền mạch lưu loát, cây bút cũng không thể run, càng chưa nói đến việc làm lỗi phải dừng lại.

Sau khi suy nghĩ, ngài V quyết định vẫn là không cần lãng phí lá bùa này.

Giáo sư Đường, Vương Tiểu Minh và Jack cũng muốn thử một lần.

Nếu bọn họ có thể ở chỗ này học vẽ bùa, chẳng sợ chỉ là một chút, cũng sẽ có khả năng trở thành một phương tiện bảo vệ mạng sống ở Xạ Hạ Thế Giới khác.

Tuy nhiên, giống như những lời đạo trưởng Trần Tỉnh vừa nói, người bình thường chưa từng tu đạo, giống nhau sẽ không vẽ được bùa chú.

Đương nhiên, ba người giáo sư Đường đều thất bại.

Ngài V thấy vậy cũng không hề cảm thấy tiếc nuối.

Nếu như anh ta cũng tự mình vẽ bùa, khả năng cao cũng sẽ kết thúc trong thất bại, không cần ôm quá nhiều hy vọng.

Đạo trưởng Trần Tỉnh đối với việc này nói, điều quan trọng nhất của việc vẽ bùa chính là khí hành hợp nhất, và có “Mười giới và tám điều cấm kỵ” yêu cầu đạo đức, tốt nhất từ nhỏ tu thân dưỡng tính, vẽ bùa cũng coi trọng một chữ “Duyên”.

Vương Tiểu Minh: “Vẽ bùa còn muốn xem duyên phận?”

Đạo trưởng Trần Tỉnh: “Chúng ta là người tu đạo, nếu không có thiên phú, cho dù cố gắng nỗ lực, cũng không thể vẽ được một phần mười lá bùa.”

“Cho dù là miễn cưỡng vẽ ra, lá bùa đó cũng sẽ không có quá nhiều sức mạnh.”

“Nhưng có một số người có tài năng đáng kinh ngạc, mặc dù trước nay chưa từng học qua, thậm chí trước đây đều không có tiếp xúc với bùa chú, nhưng chỉ cần biết một chút, lá bùa sẽ tự thành.”

Khi nói những lời này, đạo trưởng Trần Tỉnh nhìn qua Ngũ Hạ Cửu, rõ ràng ông ấy đang chờ mong vào tài năng của Ngũ Hạ Cửu.

Ngũ Hạ Cửu:…… Áp lực thật lớn.

Cậu ho khan một tiếng, đi lên trước và nói: “Ta, ta tận lực thử một lần đi.”

Các ngươi tốt nhất đừng ôm hy vọng quá cao, đặc biệt là đạo trưởng Trần Tỉnh, cậu sợ đến lúc đó ông ấy sẽ bị ngã đau.

Ngũ Hạ Cửu cầm cây bút lông dính đầy chu sa, đầu tiên là nhắm mắt nhớ lại, ngay sau khi xác định xong những ý tưởng trong lòng, cậu bắt đầu viết không có chút do dự.

—— viết theo trái tim chỉ bảo, gần như là liền mạch lưu loát, và nét bút cuối cùng được thu lại một cách hoàn hảo không có bất kỳ sai sót nào.

Không giống hai người Vương Tiểu Minh và Jack, đến giữa đường liền bắt đầu quên hướng đi của nét bút, lá bùa lập tức chặt đứt và bị hỏng.

Mặc dù giáo sư Đường tốt hơn hai người bọn họ một chút, nhưng vẫn không được.

Rốt cuộc, nét bút của lá bùa vẽ cong vòng, chỉ cần một chút không nhớ rõ thì lá bùa đó cũng vô dụng.

Ngũ Hạ Cửu đặt bút lông xuống và lui về phía sau một bước.

Cậu không biết lá bùa này có thành công hay không.

Nhưng vừa rồi giống như cậu có thấy, sau khi vẽ xong lá bùa, trên nét mực hoà cùng chu sa dường như xuất hiện một tầng ánh sáng vàng.

Ánh sáng màu vàng này chợt loé qua, gần như hợp nhất với lá bùa màu vàng, người khác không dễ dàng phát hiện ra được và cũng nhìn không thấy.

Đạo trưởng Trần Tỉnh cứ nhìn chằm chằm vào lá bùa, nhưng tạm thời không có động tĩnh gì.

Cho đến khi Vương Tiểu Minh tự mình lẩm bẩm nói: “Đây là thành công hay là không thành công?”

Âm thanh này dường như đã đánh thức đạo trưởng Trần Tỉnh.

Sắc mặt ông ấy ửng hồng, kích động nói: “Thành, tất nhiên là thành công! Lá bùa này hữu dụng, tuyệt đối hữu dụng, ngươi, thật sự đây là lần đầu tiên ngươi vẽ bùa?!”

Ông ấy không ngờ mình vừa mới nói xong người có thiên phú, hiểu một chút liền thành công, ngay lập tức liền gặp gỡ một người như vậy, đúng rồi, cũng phải có thiên phú như vậy, anh bạn này mới có thể làm sét đánh chết mao cương.

Ông ấy chờ mong không sai.

Ánh mắt nóng bỏng của đạo trưởng Trần Tỉnh khiến Ngũ Hạ Cửu không chịu được muốn lui về phía sau một bước, nhưng lại đụng vào trên người đội phó Thời, cậu lập tức quay đầu lại hỏi: “Đội phó, anh có muốn thử một chút không?”

Đội phó Thời khẽ cười một tiếng, nói: “Không cần, tôi vẽ không ra.”
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 129: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 29


Đội phó Thời lặng lẽ đứng ở bên cạnh, anh không có hứng thú đối với việc vẽ bùa.

Nhưng mà sau khi Ngũ Hạ Cửu vẽ thành công một lá bùa, đạo trưởng Trần Tỉnh giống như phấn khích muốn truyền thụ lại toàn bộ những thứ ông ấy học trong suốt đời cho cậu.

Ngài V, giáo sư Đường và những người khác cũng bày tỏ sự hâm mộ, sau đó liền đi nghỉ ngơi, bọn họ thật sự là bị thương không nhẹ, nên chăm sóc vết thương càng sớm càng tốt, tiếp theo vẫn còn chuyện phải làm.

Ngũ Hạ Cửu ở lại vẽ bùa với đạo trưởng Trần Tỉnh cả đêm, và trước khi bình minh cậu mới về phòng nghỉ ngơi và ngủ bù.

Các đội cảnh sát không dám lãng phí thời gian, chờ khi cậu và đạo trưởng Trần Tỉnh vẽ bùa xong, bọn họ lập tức mang theo lá bùa đi ra ngoài, nhân tiện đi từng nhà để thông báo.

—— tốt nhất là những ngày gần đây không nên ra cửa, đặc biệt là vào buổi tối, cẩn thận an toàn của người thân trong gia đình, cương thi có khả năng sẽ đến Trấn Trang Phủ bất cứ lúc nào.

Đồng thời trong khi phát lá bùa, vừa lúc còn có thể tìm kiếm một chút bóng dáng của sở trưởng Lý và những người khác, cũng xem như là một hòn đá bắn trúng vài con chim.

Ngũ Hạ Cửu nằm nghỉ ngơi trong chốc lát rồi ngồi dậy.

Sau khi tính toán thời gian, hôm nay đã ngày thứ năm ở Xa Hạ Thế Giới, bọn họ còn có ba ngày trước khi bước lên đoàn tàu luân hồi rời đi.

Trước đó, Ngũ Hạ Cửu đã chạm vào chiếc vòng tay, cậu đang suy nghĩ về việc nâng cấp đạo cụ.

Đạo cụ cấp A “Một cây long cốt” đã hấp thụ rất nhiều sấm sét ở thôn Trang Phủ, kỳ thật nó đã đạt đến trạng thái thăng cấp một nửa.

Và có hai lựa để vòng tay tiếp tục thăng cấp, một là chỉ cần để long cốt tiếp xúc với sấm sét một lần nữa, hấp thụ sấm sét thêm nửa ngày là hoàn toàn có thể thăng cấp, đạt tới cấp bậc S.

Nhưng với thời tiết ngẫu nhiên gặp mới có khả năng, muốn gặp thời tiết giông bão, hơn nữa là loại thời tiết sấm sét có thể đánh xuống liên tiếp, mọi việc đều phải phụ thuộc vào ý trời.

Hoặc là, chính là lựa chọn hai—— tìm được một thứ có thể hoà hợp với “Một cây long cốt”, cũng chính là một thứ tương thích.

Về việc “đồ vật tương thích” cụ thể là gì? Vòng tay cũng không có liệt kê ra, Ngũ Hạ Cửu tự nhiên là tạm thời chưa hiểu.

Cậu thử suy xét một chút, chẳng lẽ cũng là xương cốt?

Nhưng xương cốt của động vật nào? Xương cốt gà? Xương cốt vịt? Vẫn là xương cốt chó?

“Cậu đang suy nghĩ gì vậy?” Thấy Ngũ Hạ Cửu sau khi rời giường rồi ngồi ngơ ngác ở mép giường một lúc lâu, đội phó Thời đi tới hỏi.

Ngũ Hạ Cửu lập tức tỉnh táo lại, không khỏi đau đầu mà nhéo nhéo giữa mày, nói:

“Không, không có gì.”

Đại khái là cậu ngủ chưa đủ, hoặc là mệt mỏi khi chưa có nghỉ ngơi tốt, cho nên toàn suy nghĩ vớ vẩn những chuyện không đâu.

Đội phó Thời nở nụ cười nhìn Ngũ Hạ Cửu.

“…… Anh cười cái gì?” Ngũ Hạ Cửu khó hiểu ngẩng đầu, nhíu mày hỏi.

Cậu chưa soi gương, nên không biết bộ dạng của chính mình bây giờ.

Giường trong ký túc xá của sở cảnh sát rất cứng, đệm giường cũng rất mỏng, nằm lên rất đau người.

Cũng bởi vậy mà khi vừa tỉnh ngủ ngồi dậy, trên mặt cậu để lại hai dấu vết màu đỏ bên má trái.

Bởi vì ngáp cho nên tròng mắt và lông mi của cậu ướŧ áŧ, đôi mắt trong suốt như pha lê, có một ít đuôi tóc rối màu đen dán ở bên tai, khiến cậu trông có vẻ ngoan ngoãn lại có chút ngu ngốc.

Chẳng qua một khi mở miệng nói chuyện, cảm giác cậu có thể bị người tuỳ ý bắt nạt đã biến mất ngay lập tức.

Đội phó Thời nói: “Không có gì, bên ngoài có nước của người trong sở cảnh sát đem tới, có thể ra đó rửa mặt.”

“Được, tôi đã biết.” Ngũ Hạ Cửu nói.

Cậu tính toán rửa mặt xong liền cùng giáo sư Đường và những người khác đi đến chỗ “Tên làm nghề rèn” xem một chút.

Nhưng cậu còn chưa rửa mặt xong, có một người cảnh sát từ bên ngoài chạy vào ký túc xá, phấn khích hét lên:

“Sở trưởng Lý, sở trưởng Lý và những người khác đã trở lại!”

Không phải bọn họ tìm thấy nhóm người sở trưởng Lý, mà là nhóm người sở trưởng Lý đột nhiên xuất hiện và tìm tới sở cảnh sát.

Có lẽ là bởi vì biết được tin tức bọn họ đã trở lại, rốt cuộc động tĩnh đi phân phát lá bùa của đội cảnh sát cũng rất lớn.

Mặc kệ nói như thế nào, đây cũng là một chuyện tốt và tiết kiệm được nhiều thời gian.

Ngũ Hạ Cửu vội vàng lau mặt và bước đi ra ngoài.

Những người quay lại là sở trưởng Lý và Chung Nam, phía sau thế nhưng còn đi theo Trình Kế Khiêm, anh ta vẫn như cũ mặc một bộ đồ làm nghề rèn.

Anh ta trầm mặc không nói chuyện, lại đi theo Chung Nam và sở trưởng Lý vào sở cảnh sát, không còn có ai ngoại trừ ba người bọn họ.

Thấy thế, sắc mặt của Vương Tiểu Minh chuyển từ vui mừng sang thất vọng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Anh ta vội vàng chạy tới trước mặt Chung Nam hỏi: “Hoa Nguyệt đâu? Bạn gái của tôi không đi cùng mọi người sao?”

Chung Nam nghe vậy, vẻ mặt xin lỗi áy náy lắc đầu nói: “Buổi tối hôm đó, tôi không tìm thấy hai người bọn họ.”

Đêm đó, Chung Nam mang sở trưởng Lý đi theo hình ảnh của gấu trúc ra khỏi phòng, trước tiên anh ta nhờ hình ảnh gấu trúc dẫn đường đi tìm lão Cẩu và Hoa Nguyệt.

Nhưng trong phòng bọn họ lại không có một bóng người.

Chung Nam lại lên kế hoạch đường đi cho hình ảnh gấu trúc lần nữa, đưa ra yêu cầu là trước khi an toàn rời khỏi nhà họ Trình là phải tìm được lão Cẩu và Hoa Nguyệt.

Nhưng gấu trúc từ chối việc này, hình ảnh gấu trúc đặt mông ngồi dưới đất, hai móng lớn xoa xoa ở trước ngực.

Ý tứ này là nói, sẽ có nguy hiểm trên con đường tìm kiếm lão Cẩu và Hoa Nguyệt, có 80% khả năng không tìm thấy người.

Chọn những gì tốt nhất, đừng làm lãng phí nỗ lực, nó từ chối dẫn đường.

Hơn nữa, khi Chung Nam đang do dự, hình ảnh gấu trúc nhanh nhẹn đứng lên, tính toán khiêng Chung Nam chạy trốn.

Vì phòng ngừa dọa sợ sở trưởng Lý khi anh ta đột nhiên giống như đang bay giữa không trung, Chung Nam vội vàng từ chối “Ý tốt” của hình ảnh gấu trúc, ngay sau đó anh ta tìm ra một con đường an toàn để rời đi.

Lúc ấy, cổ trùng và cương thi cùng nhau tấn công, vì bảo đảm sự an toàn cho sở trưởng Lý, Chung Nam chỉ có thể mang theo ông ta rời đi trước nhà họ Trình, bằng không bọn họ đều đi không được.

Huống chi, đạo cụ “May mắn gấu trúc” cấp S còn có giới hạn thời gian sử dụng.

Sau khi thuận lợi ra khỏi nhà Trình, hình ảnh gấu trúc mang theo Chung Nam và sở trưởng Lý đi đến một nơi bọn họ không ngờ tới.

Chung Nam chỉ về Trình Kế Khiêm đang đi theo phía sau nói: “Sau đó, tôi và sở trưởng Lý vẫn luôn trốn tránh trong tiệm thợ rèn của anh ta, cho đến hôm nay nghe được tin đội cảnh sát đi phát bùa cho từng nhà mới đi ra ngoài tìm mọi người.”

Sở trưởng Lý cũng gật đầu nói đúng là.

Tình huống đêm đó thực sự có ấn tượng khắc sâu với ông ta, cho đến bây giờ khi sở trưởng Lý nhớ lại vẫn còn sợ hãi.

—— cổ trùng bao phủ tràn ngập nhà họ Trình, thật nhiều cương thi cùng tấn công, người giúp việc nhà họ Trình, nha hoàn, thậm chí cả những người cảnh sát ông ta mang đến đều chết vào đêm hôm đó.

Chung Nam nói, cổ trùng và cương thi hẳn là hướng về phía sở trưởng Lý và cảnh sát trưởng Trình, vì sợ bị người khác biết tung tích, hai ngày qua bọn họ không có xuất hiện.

Cho đến khi bọn họ biết được nhóm người đội phó Thời đã về lại Trấn Trang Phủ.

Hai bên trao đổi và giải thích những gì đã xảy ra trong hai ngày qua.

Chờ đến khi sở trưởng Lý, đội phó Thời và những người khác đi ra ngoài, chỉ còn lại những hành khách, Chung Nam mới nói: “Đạo cụ của tôi có thể tạm thời trao đổi tầm nhìn với tôi trong khoảng một hai phút, tôi đã nhìn thấy được một ít tình huống ở nhà họ Trang.”

“Nhà họ Trang không có một bóng người, trong một đêm, toàn bộ người giúp việc đều biến mất không thấy.”

“Đêm đó Trang Diệu Linh có trở về nhà họ Trang một chuyến.”

“Nhà họ Trang giống như có một tầng hầm, tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng Trang Diệu Linh, cô ấy đang kéo thân thể Trình Kế Minh đi xuống.”

Sau đó anh ta đã không còn thấy thêm gì nữa.

Khi đó anh ta mới chỉ nghi ngờ Trang Diệu Linh, hiện tại sau khi nghe xong nhóm người Ngũ Hạ Cửu nói mới bừng tỉnh, không nghĩ rằng cô ấy thế nhưng sẽ là Thảo Quỷ Bà.

Chung Nam cũng không phải cái gì cũng chưa làm, anh ta có đạo cụ cấp D là —— “Trao đổi tầm nhìn với quỷ thiêu thân”.

Đạo cụ chỉ sử dụng một lần, hạn chế sử dụng vào buổi tối, Chung Nam có thể ra lệnh cho quỷ thiêu thân bay đến nơi anh ta muốn tra xét, anh ta có thể trao đổi tầm chính với quỷ thiêu thân trong ba phút.

Anh ta muốn tra xét nhà họ Trang, khi quỷ thiêu thân bay đi, và phải mất hơn một phút trên đường đi.

Sau khi bay tới nhà họ Trang, anh ta giống như đang điều khiển máy bay không người lái, thật vất vả mới tìm được một chút manh mối, sau đó đạo cụ cấp D ngay lập tức báo hỏng.

Nói tóm lại, những đạo cụ dưới cấp C, bao gồm cấp C, đều có nhiều hạn chế khi sử dụng, nhưng nếu dùng tốt thì có thể đóng vai trò chủ chốt, nếu không sử dụng tốt thì chính là râu ria.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 130: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 30


Trang Diệu Linh dường như đang trốn ở nhà họ Trang, đây là kết quả mà Chung Nam lặng lẽ tra xét được, anh ta nghi ngờ rằng lão Cẩu cũng có thể đang ở trong tay Trang Diệu Linh.

Đương nhiên, khả năng còn có cả Hoa Nguyệt…

Khi nói ra những lời này, Chung Nam liếc nhìn khuôn mặt xám xịt của Vương Tiểu Minh, áy náy nói: “Tôi hẳn nên dùng đạo cụ kiểm tra nhà họ Trang sớm hơn…”

Trước khi anh ta mang theo sở trưởng Lý trốn thoát khỏi nhà họ Trình, anh ta căn bản không biết người đứng sau vụ tấn công nhà họ Trình là ai.

Mọi thứ đêm đó quá hỗn loạn, không tìm thấy lão Cẩu và Hoa Nguyệt. Cuối cùng, Chung Nam cần thiết phải đưa sở trưởng Lý an toàn trời đi trong thời gian sử dụng đạo cụ cấp S “Gấu trúc may mắn”.

Bằng không, theo thông tin nhắc nhở của Xa Hạ Thế Giới —— nếu có chuyện gì xảy ra với sở trưởng Lý, bọn họ sẽ không có khả năng bước lên đoàn tàu luân hồi để quay trở lại.

Tối hôm đó, anh ta và sở trưởng Lý được hình ảnh gấu trúc dẫn đến tiệm thợ rèn của Trình Kế Khiêm.

Đêm hôm đó Trình Kế Khiêm không ở trong tiệm thợ rèn, mãi cho đến khi màn đêm sắp buông xuống vào ngày hôm sau, bọn họ mới gặp mặt.

Trình Kế Khiêm trở về lấy một số cây đao và dụng cụ, bỗng nhiên anh ta nhìn thấy hai người xa lạ đang ở trong cửa hàng của mình, Trình Kế Khiêm suýt nửa cầm đao đối đầu với bọn họ.

May mắn lúc trước Chung Nam đã biết được tin tức tên làm nghề rèn chính là Trình Kế Khiêm từ quan chủ, lại xem nơi bọn họ đang đứng và cách trang điểm của Trình Kế Khiêm, chỉ một câu đã nói toạc ra thân phận của anh ta.

Và Trình Kế Khiêm cũng nhận ra danh tính của bọn họ từ bộ đồng phục cảnh sát họ đang mặc.

Sau đó, hai bên tạm thời buông phòng bị, dò hỏi lẫn nhau.

Chung Nam nói: “Trình Kế Khiêm vẫn luôn theo dõi nhà họ Trình, buổi tối hôm đó, anh ta ở rạp hát Thải Nguyệt, mãi cho đến sáng hôm sau mới biết được nhà họ Trình đã xảy ra vụ thảm án.”

“Rốt cuộc buổi tối hôm đó có động tĩnh rất lớn, vào ban ngày, không phải không có người trong trấn đến xem……”

Tuy rằng rất nhanh đã bị dọa trở về.

Vì sợ có người chú ý, cho nên Chung Nam và sở trưởng Lý không đi ra ngoài vào ban ngày, muốn hoãn một thời gian rồi tính tiếp.

Anh ta nói: “Ban ngày, Trình Kế Khiêm tìm được một cơ hội lặng lẽ quay về nhà họ Trình, muốn xem chuyện gì đã xảy ra và nhìn xem có ai chết ở nơi đó.”

“Lúc đó anh ta có chú ý tới đạo trưởng Trần Tỉnh và hai gã cảnh sát đã đến, vì cẩn thận cho nên anh ta cũng không xuất hiện, sau đó thờ ơ lạnh nhạt nhìn bọn họ rời đi.”

Đạo trưởng Trần Tỉnh và hai người cảnh sát kia mang thi thể cương thi bị cắn chết, bao gồm cả những thi thể bị cổ trùng g*m c*n đều kéo ra ngoài thiêu hủy.

Sau khi chờ bọn họ rời đi, Trình Kế Khiêm mới đi vào nhà họ Trình kiểm tra.

Nhưng lúc đó hầu hết các thi thể đều đã bị thiêu huỷ, anh ta không phát hiện được manh mối nào.

Cho đến khi anh ta quay về tiệm thợ rèn lúc trời gần tối, gặp Chung Nam và sở trưởng Lý, lại nghe Chung Nam kể về những gì đã xảy ra ở nhà họ Trình vào đêm qua, nói là cổ trùng và cương thi quấy phá.

Sau khi nghe được có cổ trùng g*m c*n người, biểu cảm của Trình Kế Khiêm không khỏi thay đổi, có lẽ anh ta đã nghĩ đến Vưu Nhạn Chi, cũng mới giật mình hiểu ra vì sao trên mặt đất nhà họ Trình không có sâu chết.

Mặc dù Trình Kế Khiêm không có tìm được bất kỳ manh mối nào, nhưng anh ta lại âm thầm nhìn đạo trưởng Trần Tỉnh và hai gã cảnh sát thiêu hủy thi thể —— trong đó không có thi thể của cảnh sát trưởng Trình và Trình Kế Minh, cũng không thấy thi thể Trang Diệu Linh.

Chung Nam nói, anh ta khi đó không thấy trong đó có thi thể của Trang Diệu Linh, lúc này mới nghĩ đến việc có muốn đi xem tình hình của nhà họ Trang hay không.

Trước đó, anh ta hoàn toàn không có nghi ngờ Trang Diệu Linh, cho đến sau khi sử dụng đạo cụ cấp D ……

—— Trang Diệu Linh thế nhưng bình yên vô sự xuất hiện ở nhà họ Trang, hơn nữa trong nhà không có một bóng người, trong tay cô ấy còn kéo thân thể Trình Kế Minh.

Lúc đó Trình Kế Minh nhắm chặt mắt, không biết sống hay chết.

Thời gian sử dụng của đạo cụ cấp D hữu hạn, khi anh ta nhìn đến Trang Diệu Linh đang kéo Trình Kế Minh chậm rãi đi vào tầng hầm, đạo cụ quỷ thiêu thân liền báo hỏng.

Trước mắt Chung Nam tối sầm, anh ta lấy lại tinh thần, cảm nhận được tầm nhìn đã trao đổi trở về.

Chung Nam nói: “Trang Diệu Linh là một cô gái yếu đuối thì làm sao lại có thể lôi kéo được một người đàn ông to lớn như Trình Kế Minh.”

“Tầm nhìn của tôi bị hạn chế bởi đạo cụ nên không thấy rõ ràng lắm, giống như ở trước mặt Trình Kế Minh có thứ gì đó đang kéo, còn trên cơ thể Trình Kế Minh dường như được buộc bằng sợi dây thừng giống như tơ nhện.”

Khi quỷ thiêu thân của anh ta tìm được Trang Diệu Linh, chỉ thấy có một cái bóng dáng mà thôi, đang bước xuống bậc thang, và bên dưới là bóng tối.

Anh ta không có cách nào để nhìn thấy thứ gì đó đang kéo ở trước mặt.

“Nếu Trình Kế Minh đang ở trong tay Trang Diệu Linh, vậy thì cảnh sát trưởng Trình, lão Cẩu và Hoa Nguyệt cũng rất có khả năng…”

Chung Nam cảm thấy có chút xin lỗi với Vương Tiểu Minh, nhưng giữa sự an toàn của sở trưởng Lý và việc tìm kiếm lão Cẩu cùng Hoa Nguyệt, trong lòng anh ta tự biết cân nhắc.

Cho nên, mặc dù đêm qua có phát hiện manh mối, anh ta cũng không lập tức ra tay cứu người.

Anh ta còn không kiêu ngạo đến mức có thể một mình xông vào nhà họ Trang cứu người, huống chi nếu anh ta rời đi, ai sẽ bảo vệ sở trưởng Lý?

Nếu như có chuyện gì xảy ra…

Vương Tiểu Minh sắc mặt tái nhợt, chán nản lắc đầu nói: “Tôi không trách anh, anh cũng không cần xin lỗi, là ai cũng đều sẽ làm như vậy thôi.”

Rốt cuộc đây mới là lựa chọn chính xác nhất.

Bọn họ không thân chẳng quen, bọn họ là những người xa lạ trước khi tiến vào Xa Hạ Thế Giới, vậy thì người ta dựa vào cái gì khi biết rõ có tình huống nguy hiểm còn phải lao vào cứu người.

Đặc biệt là vào ban đêm, có khi chưa cứu được người thì mình đã chết ở bên trong.

Vương Tiểu Minh hiểu rõ đạo lý này, cho nên anh ta không có tư cách chỉ trích Chung Nam, vì sao anh ta lại không ra tay khi Hoa Nguyệt có thể đang ở nhà họ Trang và ở trong tay Trang Diệu Linh.

Vương Tiểu Minh nói, nhân lúc bây giờ đang là ban ngày, anh ta muốn đi đến nhà họ Trang.

Giáo sư Đường: “Tất nhiên là phải đến nhà họ Trang để điều tra, nhưng đi như thế nào, nhìn xem vết thương trên người cậu đi, cậu còn có thể chịu đựng vết thương khác do cổ trùng sao?”

“Trong tầng hầm của nhà họ Trang…… Tôi nghĩ, ở dưới đó không có thứ gì tốt.”

Nếu Trang Diệu Linh là Thảo Quỷ Bà, không cần phải đoán xem bên trong tầng hầm rốt cuộc có thứ gì, đó chắc chắn là cổ.

Nếu như đến nhà họ Trang, bọn họ nhất định sẽ gặp phải nguy hiểm.

“Tôi, tôi có thể.” Vương Tiểu Minh nắm chặt tay nói.

Ngũ Hạ Cửu nói: “Lực lượng cảnh sát có thương vong nặng nề, tạm thời không cần phải suy xét, cứ để bọn họ lưu lại trong ký túc xá ở sở cảnh sát, còn có thể bảo vệ sở trưởng Lý.”

“Nếu như chúng ta đi đến nhà họ Trang, đạo trưởng Trần Tỉnh chắc chắn sẽ đi theo giúp đỡ.”

“Đến lúc đó sẽ tìm cách bắt Trang Diệu Linh, lại có thi đan, nếu sau đó lại đối mặt với hoạt thi đạo trưởng, còn có thể chuyển từ bị động thành chủ động.”

“Vết thương của mọi người không thích hợp để hành động, lần này tôi và đạo trưởng Trần Tỉnh sẽ đi đến nhà họ Trang ……” Ngũ Hạ Cửu nói với ngài V, giáo sư Đường và những người khác.

“Tôi không sao, tôi có thể đi theo cùng.” Vương Tiểu Minh cố chấp nói.

Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, cậu vừa muốn nói cái gì đó, liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Đội phó Thời ở ngoài cửa nói: “Hoa Nguyệt tìm tới sở cảnh sát.”

Chỉ một câu đơn giản như vậy đã khiến Vương Tiểu Minh kinh ngạc chạy nhanh ra mở cửa, cửa vừa mở ra, anh ta còn chưa kịp nhìn đội phó Thời thì đã vội vàng chạy ra bên ngoài.

Bóng dáng anh ta biến mất trong tích tắc.

Đội phó Thời nói với mọi người trong phòng:

“Mọi người không đi xem sao? trạng thái của Hoa Nguyệt dường như không thích hợp lắm.”

Xem, đương nhiên là muốn đi xem.

Khi Ngũ Hạ Cửu và những người khác tỉnh táo lại, bọn họ cùng nhau chạy ra khỏi phòng.

Động tĩnh của nhóm cảnh sát phát bùa cũng dẫn tới Hoa Nguyệt chủ động xuất hiện.

Nhưng khi cô ấy vừa mới đi vào cửa ký túc xá của sở cảnh sát, liền đi thẳng tới chỗ Trình Kế Khiêm, ngay sau đó té xỉu trên người Trình Kế Khiêm.

Trong ngực cô ấy còn ôm một gói hàng.

Sau khi Vương Tiểu Minh chạy tới, anh ta bế bế Hoa Nguyệt lên, trước tiên đặt người dựa vào ghế, ngay sau đó cầu xin đạo trưởng Trần Tỉnh xem thử cho người yêu của mình.

Khi nhóm người Ngũ Hạ Cửu đến đây, đạo trưởng Trần Tỉnh đang bắt mạch cho Hoa Nguyệt.

“Đạo trưởng, cô ấy thế nào?”

Cảm xúc của Vương Tiểu Minh cứ xoay quanh, giờ phút này anh ta vừa mừng vừa sợ, không nghĩ tới Hoa Nguyệt không rơi vào trong tay Trang Diệu Linh.

Đây chắc chắn là một tin vui đối với anh ta.

Đạo trưởng Trần Tỉnh thu tay lại, nhìn gói hàng Hoa Nguyệt đang ôm trong ngực, vẻ mặt thâm trầm nói: “Đây là suy yếu do âm khí xâm nhập vào cơ thể, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ không sao.”

“Nhưng trong lòng ngực cô ấy còn ôm huyệŧ……”

Huyệŧ là gì, chính là đồ vật có quỷ hồn ký sinh.

Mà gói hàng Hoa Nguyệt ôm trong ngực rõ ràng tản ra âm khí, đạo trưởng Trần Tỉnh tu đạo nhiều năm, không thể chỉ có điều này cũng nhìn không ra.

Vương Tiểu Minh nghe vậy, vội vàng duỗi tay muốn ném văng thứ này ra, nhưng lại bởi quá lo lắng, một tay anh ta chạm vào lớp vải ở bên ngoài gói hàng và vô tình kéo nó ra.

Đồ vật ở trong gói hàng lập tức lộ ra.

Sắc mặt Trình Khế Khiêm thay đổi.

Ngay sau đó, anh ta vội vàng cầm lấy đồ vật trong gói hàng, giọng nói khàn khàn khó nghe vang lên, trầm giọng hỏi:

“Đây là cuốn sổ ghi chú của tôi và ảnh chụp của mẹ tôi, tại sao cô ấy lại mang nó theo bên người?”

Đồ vật ở trong gói hàng rõ ràng là cuốn sổ ghi chú mà Ngũ Hạ Cửu đã từng nhìn thấy trong phòng Trình Kế Khiêm.

Thứ còn lại là tấm ảnh chụp đen trắng của bà vợ cả.

Đạo trưởng Trần Tỉnh cũng không có vì nhìn thấy huyệŧ, mà huỷ hoại một cách bừa bãi.

Ông ấy xem xong mạch mới đoán rằng cô gái Hoa Nguyệt này trừ bỏ thân thể có chút suy yếu, kỳ thật cũng không có chút thương tổn nào.

Cô ấy mang theo huyệŧ bên người đi vào ký túc xá của sở cảnh sát, lại không có bị quỷ huyệŧ ngăn cản….

Có thể tưởng tượng rằng, quỷ hồn này không phải muốn hại người.

Trước khi sự việc chưa được làm sáng tỏ, đạo trưởng Trần Tỉnh cũng sẽ không ra tay.

Ngũ Hạ Cửu hiện tại mới hiểu ra, cậu nói: “Tôi đã gặp quỷ hồn của bà cả khi ở nhà họ Trình, bà ấy giống như muốn dẫn tôi đi vào phòng của anh.”

“Bà ấy hẳn là đã gặp Hoa Nguyệt vào buổi tối nhà họ Trình gặp nạn, và mang theo những thứ này trước khi rời khỏi nhà họ Trình.

“Nếu tôi đoán không sai, bà cả có khả năng biết anh còn chưa chết.”

“Sau khi giả chết, anh có đi đến nhà họ Trình không?”

Trình Kế Khiêm im lặng một lúc, vẻ mặt liên tục thay đổi.

Anh ta không khỏi dùng đôi bàn tay thô ráp chạm vào những dòng ghi chép một chút, sau đó đôi tay khẽ run lên, chậm rãi cầm lên tấm ảnh đen trắng của bà cả, khàn giọng nói: “Đi qua, Nhạn Chi chết, Thải Nguyệt Lâu cháy lớn, tôi từng nghi ngờ là cha tôi và ông chủ Trang cùng nhau làm.”

“Cái chết của Nhạn Chi rất kỳ quặc…… Đặc biệt là sự tra tấn đau đớn mà anh ta phải chịu trước khi chết.”

“Nhà họ Trình canh gác rất nhiều, ban đêm càng có nhiều người qua lại tuần tra.”

“Tôi là thừa dịp đêm hôm nhà họ Trang bị cương thi tấn công, mới tìm được cơ hội đi vào trong nhà, nhưng không có ở lại lâu.”

Anh ta nói xong bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi: “Quỷ hồn của mẹ tôi ở trong bức ảnh này, đúng không?”

Đạo trưởng Trần Tỉnh gật đầu.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 131: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 31


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 132: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 32


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 133: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 33


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 134: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 34


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 135: Phần 3: Trấn Trang Phủ thời dân quốc - Chương 35 (kết)


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 136: Chờ khởi động 3: Đại sảnh Trùng Khải Hậu Xa


Ở đại sảnh Trùng Khải Hậu Xa, Jack đi tới khu nghỉ ngơi trước vòm kính thứ hai ở khu đông, ở đó có một người đàn ông đang đợi cậu ta, vừa thấy cậu ta đến là nhìn lên mỉm cười.

Khi Jack đến gần, người đàn ông nói nhỏ: "Thế nào rồi, có thuận lợi không?"

“Có vẻ như Xa Hạ Thế Giới lần này không nên quá nguy hiểm, vậy mà không ép em phải tháo mặt nạ ra."

Biểu cảm của Jack lúc này so với tính cách của cậu ta khi ở trong Xa Hạ Thế Giới có chút khác biệt.

Cậu ta nhìn người đàn ông, sau đó ngồi đối diện với người đàn ông rồi nói: "Suýt nữa thì tôi bị thương. Lần này thiết lập nhân vật của tôi quá low.”

“Nếu không phải để hạ thấp cảnh giác của quan chủ, tôi đã không xây dựng nên một nhân vật ngu ngốc như vậy."

Người đàn ông nghe vậy thì không nhịn được cười, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ phấn khích.

Anh ta xích lại gần Jack và hạ giọng: "Em trai à, là một nghệ sĩ, em phải diễn được mọi vai diễn một cách hoàn hảo nhất."

“Khuôn mặt của em bây giờ trông thuận mắt hơn nhiều so với ban đầu. Nếu không thì, một gương mặt mà giống anh đến 70%, nhìn là đã muốn cắt bỏ đi rồi..."

Nói xong, đôi mắt của người đàn ông lóe lên một tia nguy hiểm và say mê, anh ta định đưa tay ra chạm vào khuôn mặt Jack, nhưng Jack mặt không biểu cảm tránh đi.

Người đàn ông thấy thế cũng không nói tiếp nữa, rút tay về và nhún vai nói: “Em trai ngoan, giao dịch với anh của em xong đi, giao dịch xong là có thể về nhà."

“Nhớ chào hỏi bố giùm tôi, sinh nhật mẹ anh tôi sẽ không về đâu."

Jack lặng lẽ duỗi cổ tay trái đang đeo vòng tay ra, tiếp xúc với cổ tay trái của người đàn ông, hai chiếc vòng đụng vào nhau.

[Hành khách diễn viên số một hoàn thành giao dịch thành công với hành khách nhà khoa học.]

[Nội dung giao dịch: Một, hành khách nhà khoa học tặng hành khách diễn viên số một một đạo cụ cấp C - "Quả cầu pha lê ký ức". Chức năng của đạo cụ: có thể ghi lại tất cả ký ức liên quan đến một hành khách trong Xa Hạ Thế Giới, có thể phát lại và xem bất cứ lúc nào.]

[(Lưu ý: Đạo cụ chỉ có thể ghi lại tất cả các thông tin liên quan của đến hành khách. Để bảo vệ quyền riêng tư của các hành khách khác, ký ức liên quan đến hành khách khác sẽ bị xử lý.)]

[Hai, Sau khi hành khách diễn viên số một hoàn thành giao dịch với hành khách nhà khoa học, trả lại đạo cụ cấp C "Quả cầu pha lê ký ức" xong, hành khách nhà khoa học sẽ cho hành khách diễn viên số một ba tháng tồn tại, và một đạo cụ cấp B do chính hành khách nhà khoa học quyết định…]

Sau khi giao dịch hoàn tất, Jack rút cổ tay lại.

Cậu ta kiểm tra đạo cụ cấp B một lát và nhướng mày hài lòng.

Ngay lập tức, Jack không kìm được mà nhìn người đàn ông đối diện - danh hiệu Nhà khoa học, đẹp trai nhưng luôn có khí chất u ám giữa hai lông mày. Xếp thứ hạng bảy trong tổng số tất cả hành khách, tên ở thế giới thực là Nhϊếp Túc, là anh em cùng cha khác mẹ của cậu ta.

Trong thế giới thực cậu ta được gọi là Mễ Chinh, và cái tên này gần như là một cái tên rất nổi tiếng, bởi vì cậu ta mới đoạt giải nam diễn viên xuất sắc nhất, là một ngôi sao lớn có nhiều người hâm mộ.

Còn anh trai Nhϊếp Túc sống với mẹ và đổi sang họ của mẹ anh ta sau khi bố mẹ ly hôn.

Sau này, bố Mễ kết hôn với mẹ anh ta, sau khi sinh ra anh ta thì mẹ Nhϊếp Túc không muốn nuôi thêm đứa con nào nữa nên muốn bỏ Nhϊếp Túc. Về sau, bố Mễ không chịu đựng được nên mang anh ta về nhà.

Mễ Chinh sống với người anh cùng cha khác mẹ này một thời gian cho đến khi Nhϊếp Túc ra nước ngoài du học...

Danh hiệu thật của Mễ Chinh trong đoàn tàu luân hồi là “Diễn viên số một”, Jack chẳng qua chỉ là một cái tên ngẫu nhiên mà cậu ta đặt ra thôi.

Cậu ta xếp hạng thứ mười hai trong tổng số tất cả các hành khách, có một chỗ đạo cụ cấp S "Mặt nạ hoạ bì".

Đạo cụ này cho phép cậu ta thiết lập ngoại hình, giới tính, tính cách,... của mình dựa theo một người trong thế giới thực trước khi lên xe và bước vào Xa Hạ Thế Giới tiếp theo. Sau khi sử dụng, nó có thể bao phủ toàn bộ diện mạo ban đầu, giống như thay da đổi mặt vậy.

Nhưng đạo cụ cấp S này cũng có những hạn chế - trong Xa Hạ Thế Giới, cậu ta phải hành động dựa theo tính cách của nhân vật được thiết lập, nếu có hành vi không phù hợp với thiết kế nhân vật, mặt nạ hoạ bì có thể bị nứt, giống như một bức tượng đất sét nhỏ bị vỡ.

Chưa kể hiệu quả sử dụng của đạo cụ sẽ bị giảm đi rất nhiều, sẽ bị người ta phát hiện ra ngay.

Trong khi sử dụng đạo cụ cấp S, không thể sử dụng các đạo cụ khác, ngoại trừ đạo cụ do người khác tặng.

Ngoài ra, nếu cậu ta nhận một vết thương trí mạng ở trong Xa Hạ Thế Giới, cậu ta sẽ có một cơ hội để "lột xác". Lớp mặt nạ sẽ được lột ra, và vết thương trí mạng của hành khách được chữa lành, tương đương với cơ hội được một lần chữa trị của hành khách.

Tuy nhiên, sau khi trị thương xong, đạo cụ cấp S “mặt nạ hoạ bì” sẽ mất đi tác dụng. Muốn sử dụng tiếp thì chỉ có thể đợi đến Xa Hạ Thế Giới tiếp theo.

Sau khi giao dịch xong, lẽ ra Mễ Chinh phải rời đi, nhưng cậu ta không nhịn được dò hỏi Nhϊếp Túc: "Tại sao anh phải lấy thông tin chi tiết của quan chủ? Chẳng lẽ anh có thù oán với cậu ta sao?"

Còn vì thế mà chủ động liên hệ với em trai cùng cha khác mẹ của mình.

Phải biết rằng, Nhϊếp Túc thực sự không muốn dính dáng gì đến nhà họ Mễ, tính cách của anh ta có chút...

Nói thế nào nhỉ, bởi vì anh ta từng được mẹ Nhϊếp tự mình nuôi nấng, tính cách của Nhϊếp Túc có chút méo mó, cái nhìn nhận đúng sai cũng khác người thường, đến bây giờ cũng chưa từng uốn nắn.

Cũng vì vậy, bố Mễ đã cảnh báo Mễ Chinh rằng tốt nhất là nên tránh xa người anh trai này ra, đừng lại gần.

Tuy nhiên, bố Mễ cũng đã làm tròn trách nhiệm của người cha, nuôi nấng Nhϊếp Túc hết mực, trên phương diện học hành hay tiền bạc đều đầy đủ.

Sau khi Nhϊếp Túc ra nước ngoài, Mễ Chinh hiếm khi nghe tin về Nhϊếp Túc.

Mãi cho đến khi cả hai bất ngờ gặp nhau trong đoàn tàu luân hồi, họ mới từ từ liên hệ trở lại.

Nhϊếp Túc cười với Mễ Chinh, khuôn mặt tuấn tú lúc này có vẻ có chút vô hại, anh ta nói: "Anh không có thù oán gì với cậu ta, nhưng có người muốn tính mạng của cậu ta, trùng hợp là anh nợ người đó một lần, lần này coi như trả lại."

“Quan chủ có chết hay không không liên quan gì đến tôi."

“Tuy nhiên, tôi tò mò tại sao người đó lại để ý đến quan chủ như vậy. Nghe nói rằng anh ta đã từng thuê một hành khách để gϊếŧ cậu ta ở Xa Hạ Thế Giới, nhưng tiếc là hành khách được thuê kia có đi không có về."

"Lần này, anh ta muốn biết thông tin chi tiết của quan chủ, cho nên mới tìm em thông qua anh."

“Em trai ngoan của anh, đạo cụ che giấu thân phận của en khá tốt. Quan chủ kia có lẽ sẽ không nhận ra mọi thông tin của cậu ta đều được ghi lại vào quả cầu pha lê. Em thật không hổ là nam diễn viên xuất sắc nhất." Nhϊếp Túc trêu chọc hơn so ngón tay cái.

Mễ Chinh không nói gì cả.

Cậu ta đã từng mấy lần sử dụng đạo cụ cấp S này để nguỵ trang thành người khác. Vài lần bị bại lộ, vài lần không bị. Anh trai Nhϊếp Túc của cậu cũng vì biết đạo cụ này nên mới tìm đến cậu.

Tuy nhiên, người mua thông tin qua anh trai cậu ta giấu đầu hở đuôi, sao không quang minh chính đại mà giao dịch với cậu ta, lại còn làm phiền người khác.

Mễ Chinh không có hứng thú với hận hận thù thù của những người này, chẳng qua là anh trai mình cũng có liên quan, cho nên mới tò mò hỏi một hai câu.

Không nói thêm gì nữa, Mễ Chinh đứng dậy và rời đi.

Không lâu sau, Nhϊếp Túc cũng rời khu đông.

Mễ Chinh ra khỏi cánh cửa gỗ hình vòm, dáng vẻ của Jack đã biến mất, khuôn mặt của cậu ta giống với Nhϊếp Túc đến 70%, cả hai đều là chân dung của bố cậu ta.

Nhưng so với Nhϊếp Túc, giữa hai đầu lông mày của Mễ Chinh bớt u ám hơn và có vẻ đẹp trai ngời ngời hơn.

Mễ Chinh lúc này đang ở nhà ở Bắc Kinh, thấy vẫn còn sớm, cậu ta lấy mũ và khẩu trang, mặc quần áo rồi sau đó đi ra ngoài.

Cậu ta muốn về nhà vì sắp đến sinh nhật của mẹ cậu ta, mà Nhϊếp Túc sẽ không về.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 137: Chờ khởi động 3: Hiện thực


Thức dậy trong căn nhà thuê được, Ngũ Hạ Cửu thu dọn đồ đạc và đến thẳng bệnh viện lớn để gặp ông nội.

Lúc đó, các chuyên gia cho rằng phải mất khoảng một tuần nữa, kết quả hội chẩn mới có thể đưa ra kết luận chính xác. Sau đó chuyển viện lên thành phố S, tìm một căn nhà cho thuê gần đó, tính đi tính lại cũng tốn khoảng ba ngày.

Ngũ Hạ Cửu dự định đợi kết quả kiểm tra của ông nội xong thì mới nghĩ đến việc bước vào đoàn tàu luân hồi tiếp theo.

Hơn nữa, cậu cũng có thể dùng thời gian này để nghiên cứu cuốn sách "Phù lục" do đạo trưởng Trần Cảnh tặng.

Ở lại thành phố S thêm ba ngày, Phương Tử gửi một tin nhắn cho cậu - muốn hẹn gặp cậu, có thể thanh toán vé máy bay đến thành phố S cho cậu.

Lần trước trước khi tách ra, hai người đã trao đổi thông tin liên.

Ngũ Hạ Cửu đáp lại cậu ấy, nói hiện tại cậu đang ở thành phố S, gặp mặt ở đâu?

Phương Tử lập tức gửi lại một tin nhắc, cho cậu một địa chỉ.

Ngũ Hạ Cửu tìm kiếm, địa chỉ này cũng ở khu đô thị, cũng không xa lắm, thế là cậu bắt xe qua đó.

Phương Tử đã đề nghị gặp mặt cậu ở một quán cà phê mèo khá nổi tiếng.

Sau khi gặp nhau, họ tìm một chỗ hơi khuất để ngồi xuống.

Phương Tử tò mò hỏi tại sao Ngũ Hạ Cửu lại ở thành phố S, biết rồi thì khẽ gật đầu, cậu ấy không biết nhiều về các bệnh viện ở thành phố S, nên không có lời khuyên hữu ích nào.

Hai người vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có hai con mèo đi tới cọ vào chân của Ngũ Hạ Cửu.

Ngũ Hạ Cửu v**t v* bộ lông mềm mại của mèo, nói với Phương Tử: "Tại sao cậu lại hẹn ở đây? "

Phương Tử ghé người lên mặt bàn, hai tay chống lên mặt và thở dài: "Em đã đến một Xa Hạ Thế Giới có động vật biến dị hoá thành quỷ. Trông chúng gớm muốn chết. Vì vậy em cần gấp những con vật nhỏ bình thường để chữa trị cho cặp mắt của em.”

"Anh Cửu, mấy chú mèo con này đáng yêu quá, cho em ôm một cái đi."

Tất cả những con mèo đều chạy đến bên Ngũ Hạ Cửu, còn có một con khác nhảy thẳng vào trong lồng ngực của Ngũ Hạ Cửu, xung quanh Phương Tử thì chẳng có con nào.

Ngũ Hạ Cửu nghe vậy thì ôm lấy cục bông trong ngực đưa cho Phương Tử.

Kết quả là ngay khi cục bông mượt mà đáng yêu vừa lọt vào ngực của Phương Tử thì nó kêu “meo meo” hai tiếng, rồi quay người cào cho Phương Tử một cái rồi bỏ chạy.

Một lúc sau, nó từ từ quay trở về, nằm xuống bên cạnh chân của Ngũ Hạ Cửu l**m lông.

Phương Tử đáng thương giơ tay thổi mu bàn tay bị xước đỏ, mấy con mèo trong quán cà phê đều đã được cắt móng, tính tình ngoan ngoãn rất hiếm khi cào người.

Mu bàn tay Phương Tử chỉ đỏ lên một chút mà thôi, không bị rách da thịt.

Cậu ấy nói: "Em biết thừa từ lúc em còn nhỏ, những con vật đã không thích em rồi, và ngay cả trong Xa Hạ Thế Giới quái quỷ kia nữa, em cũng bị tấn công nhiều nhất… huhu."

Ngũ Hạ Cửu: "... Cậu cứ bình tĩnh mà nói."

Phương Tử mím môi nói: "Anh Cửu, anh không xót em sao?"

"..." Ngũ Hạ Cửu lập tức lộ ra vẻ đau răng.

Phương Tử bị chọc cười, cười dặt dẹo trên ghế sô pha.

Sau khi cà phê được mang lên, cậu nhấp một ngụm và nói: "Em đã đến hai Xa Hạ Thế Giới, một thế giới có độ nguy hiểm trung bình và một thế giới có nguy hiểm cao."

“Một là trại trẻ mồ côi, còn cái còn lại chính là Xa Hạ Thế Giới có động vật biến dị hoá thành quỷ mà em vừa kể. Cả hai đều rất thú vị và gay cấn. Em nghĩ anh chắc cũng hoàn thành một Xa Hạ Thế Giới rồi nên em mới liên hệ cho anh."

“Anh Cửu, lần này anh đến Xa Hạ Thế Giới loại nào vậy? Có vui không?"

“Xa Hạ Thế Giới lần sau chúng ta lập thành một đội đi. Đi đơn chán bỏ xừ. Một số hành khách quá ngu ngốc."

Phương Tử ghét bỏ nói.

Ngũ Hạ Cửu kể lại một cách ngắn gọn.

Phương Tử nghe xong thì mở to đôi mắt xanh lục. “Oa” một tiếng rồi nói: “Cương thi, ầy, em chưa bao giờ tận mắt thấy cương thi. Bỏ lỡ nó tiếc ghê luôn á."

Phương Tử thực sự cảm thấy đáng tiếc, không khỏi chẹp chẹp miệng, uống cà phê đắng để kìm nén chút thất vọng trong lòng.

Ầy, trước kia cậu ấy từng nghĩ rằng, nếu cương thi mà đi thi nhảy xa, chắc chắn sẽ giành được giải quán quân thế giới.

Ngũ Hạ Cửu đề cập đến ngài V.

Phương Tử “ồ” một tiếng, nói: "Có thể gặp được cũng coi như có duyên đi. Người này thì cũng không gọi là ngốc, còn có chút lòng tốt không cần thiết nữa."

“Anh Cửu, anh có muốn cùng anh ta lập đội ở thế giới tiếp theo không? "

Ngũ Hạ Cửu thản nhiên nói: "Tôi muốn chọn một Xa Hạ Thế Giới có ít hành khách cao tuổi, tốt nhất là chỉ có ba người."

Nhóm ba người bọn họ.

Cậu muốn làm thử nghiệm xem liệu cậu có thể bắt được một người nào đó hay không.

Phương Tử thì thế nào cũng được, nói rằng không có vấn đề.”

Ngũ Hạ Cửu: "Đã vậy thì, khi có thời gian tôi sẽ liên lạc với ngài V, đề cập trước ở thế giới thực, như vậy sẽ thuận tiện cho nhau hơn."

“Được.”

...

Thành phố S, ở một bên khác.

Du Trạch không hiểu lắm, anh ta tìm Thời Thương Tả hỏi: "Gần đây hình như cậu thường xuyên đi vào Xa Hạ Thế Giới, sao vậy, cuối cùng cũng chán sống, muốn đâm đầu vào chỗ chết rồi à?”

“Cậu muốn nói gì cứ việc nói thẳng, tôi có thể giúp, chỉ cần tặng đạo cụ của cậu cho tôi trước thôi.”

Du Trạch nói xong, xoa ngón tay người đàn ông khôi ngô đang ngồi sô pha trước mặt, vẻ mặt chán chường lộ ra vẻ gợi đòn.

Thời Thương Tả nghe vậy thì liếc xéo anh ta, cười như không cười: "Giờ cậu muốn chết?"

Du Trạch lập tức thu tay lại, ho khan rồi ngồi ở đối diện anh, nói: "Không có nha, tôi đang lo trước tính sau cho cậu, đúng là không biết tấm lòng của người ta."

Thời Thương Tả nghe vậy thì cười lạnh, lập tức lấy một thứ gì đó trên bàn và ném cho Du Trạch.

Du Trạch bắt lấy, sau khi nhìn thấy rõ ràng là cái gì thì nhíu mày hỏi: "Chìa khóa, tại sao cậu lại đưa cho tôi cái này?"

Thời Thương Tả nói: "Tôi đã mua lại một căn nhà khác ở thành phố S. Cậu cho người tháo dỡ và bố trí lại cho tôi. Phong cách trang trí cũng giống như căn nhà tôi đang sống."

Du Trạch chỉ vào chính mình, kỳ quái hỏi: "Tại sao lại là tôi? Cậu nhiều tiền quá không có chỗ để tiêu à? Lại còn mua lại một căn nhà?"

“Không sợ ế nhà à? Nhà ở chỗ nào, điều kiện có tốt không?"

Thời Thương Tả nói địa chỉ.

Du Trạch càng thêm nghẹn, nói: "Đây chẳng phải là khu nhà cũ ở thành phố S hay sao? Không phá bỏ được, không mới cũng không cũ, tại sao cậu lại mua nhà ở đây? "

“Tôi nghĩ là do nó gần bệnh viện trung tâm ở thành phố S, nhưng mà cậu có bị bệnh đâu, tại sao…”

“Tôi có dự tính của riêng mình.” Thời Thương Tả liếc nhìn Du Trạch, thành công khiến anh ta im lặng.

Anh nói: “Tôi không tiện ra mặt. Cậu giúp tôi tìm người tháo dỡ và sửa chữa lại. Thù lao là một đạo cụ cấp A."

“Thoả thuận thành công!” Du Trạch lập tức đồng ý.

Lợi như vậy mà không lấy thì là kẻ ngốc, đặc biệt còn là đạo cụ cấp A từ tay trái của Thời Thương Tả.

Sau khi giao dịch, Du Trạch ngay lập tức cầm chìa khoá đi làm việc.

Hiệu suất làm việc của Du Trạch rất nhanh.

Một ngày sau, khi Ngũ Hạ Cửu từ bệnh viện trở về căn nhà thuê được, cậu phát hiện nhà bên cạnh đang mở cửa, có người chuyển đồ đạc qua lại, giống như sắp bị phá bỏ, sửa chữa lại.

Cậu đứng ở cửa tò mò nhìn.

Một người đàn ông tình cờ bước ra cửa, đầu tóc bù xù, râu ria xồm xoàm, miệng ngậm điếu thuốc, đang chỉ huy công nhân vứt hết những thứ vô dụng.

Anh ta quay đầu lại thì nhìn thấy Ngũ Hạ Cửu, anh ta vô thức nở một nụ cười thân thiện.

Ngũ Hạ Cửu giật giật khóe miệng, cũng cười lại với anh ta.

Thấy vậy, nam thanh niên tiều tụy chạy đến nói: “Người anh em, cậu ở nhà bên cạnh à?”

Ngũ Hạ Cửu: "Ừm."

Cậu dừng lại một chút rồi nói: " Trước đây, hình như trước đây căn nhà này..."

Trước đây có một cặp vợ chồng già sống trong căn nhà này, và Ngũ Hạ Cửu chưa từng nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi này.

“A, căn nhà này có người mua. Người đó gần đây hơi bận nên tôi sẽ giúp người ta trang trí chút."

“Người anh em, câu tiếp theo phải nói xin lỗi rồi, quá trình trang trí có thể hơi ồn ào, xin cậu thông cảm, khoan dung chút nha, khi nào có thời gian mời cậu đi ăn tối."

Ngũ Hạ Cửu: "Không cần, các anh cứ làm việc của mình đi, tôi đi vào đây."

“Được rồi, tạm biệt người anh em nhé.” Người thanh niên, cũng chính là Du Trạch, mỉm cười vẫy tay với Ngũ Hạ Cửu.

Sau khi nhìn thấy cậu bước vào nhà bên cạnh rồi, Du Trạch đưa tay sờ gáy, tự lẩm bẩm: " Có vấn đề, nhất định là có vấn đề, hình như trước đây Thời Thương Tả có điều tra qua người này rồi, chẳng lẽ…"

Cậu ta cũng là hành khách của đoàn tàu luân hồi?

Dường như Du Trạch cảm thấy mình đã phát hiện ra điều gì đó, quay lại nhất định phải hỏi kỹ.

Đoàn tàu đầu thai có quy tắc bảo vệ - bảo vệ tuyệt đối tên thật của hành khách.

Dù trong Xa Hạ Thế Giới hay là ngoài đời thực, nếu bản thân hành khách không tự mình thông báo tên thật, kể cả khi người khác tình cờ biết được tên thật, hoặc là dùng bất kỳ biện pháp nào biết được, sau khi trở về thế giới thực hoặc tiến vào Xa Hạ Thế Giới, tên thật của hành khách sẽ được xử lý, không nhớ ra được.

Tất nhiên, họ vẫn có thể nhận ra họ bằng vẻ bề ngoài, đồng thời, những người biết trước cũng bị loại trừ.

Vậy thì, có khi Thời Thương Tả biết cậu ta.

Hành khách có thể tiến hành giao dịch với vòng tay đoàn tàu, và sau khi trả giá gấp đôi thời gian và đạo cụ, có thể nhận được số tàu hành khách đăng ký.

Nếu còn thừa một số hành khách đăng ký, họ cũng có thể chọn chuyến tàu này và cùng nhau bước vào một Xa Hạ Thế Giới.

Du Trạch không khỏi xoa xoa cằm, thầm nghĩ, chẳng lẽ là bởi vì duyên cớ của người này mà Thời Thương Tả tiến vào một Xa Hạ Thế Giới?

Chậc, rốt cuộc cậu ta muốn làm gì?

Du Trạch không thể hiểu được, anh ta liếc nhìn cánh cửa đóng kín bên cạnh rồi quay người trở về phòng.

...

Hai ngày sau, Ngũ Hạ Cửu nhận được giấy chẩn đoán từ bác sĩ chuyên khoa, kết quả là họ có thể sẽ phải tiến hành phẫu thuật cho ông, sau khi phẫu thuật, khả năng ông tỉnh lại sẽ tăng lên.

Bác sĩ lấy tờ đơn đồng ý giải phẫu ra, nói rằng Ngũ Hạ Cửu có thể về và cân nhắc trong vài ngày, dù sao thì ca mổ này vẫn có chút mạo hiểm.

Ngũ Hạ Cửu cân nhắc trong hai ngày, cuối cùng vẫn ký vào đơn đồng ý giải phẫu.

Ca phẫu thuật sẽ được tiến hành vào năm ngày sau đó.

Cậu dành thời gian hẹn ngài V và Phương Tử ra ngoài, ngài V đồng ý gặp, anh ta ở thành phố Y, cách thành phố S không xa nên đến đây bằng ô tô.

Sau khi gặp nhau, cả ba nói tên thật của họ cho nhau, ngài V tên thật là Lộ Nam, một bác sĩ phẫu thuật.

Phương Tử, trước đây học đại học ở nước ngoài, hiện đang thất nghiệp, thỉnh thoảng đến công viên giải trí để làm chút việc vặt, danh hiệu trên đoàn tàu luân hồi là “búp bê hạnh phúc”.

“Nhưng mọi người vẫn có thể gọi tôi là Tiểu Phương.” Phương Tử nheo mắt cười.

Về phần Ngũ Hạ Cửu, một người bình thường lớn lên trong một ngôi chùa nhỏ của đạo sĩ, vừa tốt nghiệp đại học và chưa có việc làm. Khi ông nội đạo trưởng Kính Chí tỉnh dậy, cậu sẽ trả lại danh hiệu “quan chủ” cho ông ấy.+++

Dịch gia: Vì để đủ bản combo cho mn cho nên mình sẽ ngắt truyện ra làm 2 phần nhé, mọi người theo dõi phần tiếp theo "Âm hôn hồi sát" của bộ truyện tại kênh của Dịch giả nhé.Nhớ ủng hộ cho team dịch thật nhiều nhé.

Cảm ơn các độc giả thân yêu nhiều nhiều ạ
 
Back
Top Bottom