Đô Thị  Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 60: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 15


Ngũ Hạ Cửu vội quay đầu____

Hóa ra là do A Mao vừa rồi đứng ở bên mép bè gỗ, cậu ấy bị cá mặt người tấn công không ngừng, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, vừa lúc có một con cá mặt người lao từ phía sau đánh úp đến, vỗ vào đầu của cậu ấy một cái.

Dưới sự tác động mạnh mẽ như vậy, A Mao có chút choáng váng, chân đứng không vững mà lùi về sau.

Mà phía sau cậu ấy chính là mặt sông.

Chờ cho A Mao kịp phản ứng lại thì đã không kịp cứu lấy mình nữa rồi, cậu ấy chỉ có thể há miệng la lớn, hai tay không ngừng vùng vẫy giữa không trung, nhưng cũng phí công vì không bắt được cái gì.

Bỗng nhiên, giữa không trung lại có một cái xẻng công binh vươn đến.

Hai mắt A Mao lóe sáng, lập tức dùng sức bắt lấy cái xẻng công binh.

Ngay sau đó, cậu ấy được người kéo lên, kéo trở lại trên bè gỗ.

A Mao hoảng hồn còn chưa kịp bình tĩnh, mũi miệng đều thở gấp, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn Ngũ Hạ Cửu nói:

"Cảm ơn, tôi cảm ơn anh Quan chủ, tôi lại nợ anh thêm một lần...."

Trong giọng nói của A Mao tràn đầy sự cảm kích.

Hiện tại cũng không phải là lúc để nói chuyện với nhau, Ngũ Hạ Cửu cũng không quá để ý mà nhìn A Mao gật gật đầu thay cho câu trả lời, rồi xoay người tiếp tục xử lý đám cá mặt người đang lao đến.

Chúng nó giống như không biết mệt mỏi là gì, cứ liên tục từ dưới mặt nước nhảy lên tấn công bọn họ.

Ở bên bè của ngài V còn có sáu người khác, cũng thấy rõ tình hình bên đó không mấy lạc quan.

Ngũ Hạ Cửu nhớ đến những đạo cụ cấp B được cất vào trong vòng tay.

Nhưng “ mảnh mai rùa màu bạc” ấy, chỉ có đủ tác dụng làm sạch oán khí, hoàn toàn không thể đối phó được với những đòn tấn công như thế này.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai cái bè gỗ đều lâm vào cảnh vô cùng khó khăn.

Ngược lại, bè của Lỗ Thành, A Hữu và năm người khác thì do có khoảng cách lớn nên bọn họ đã thoải mái hơn nhiều, bè gỗ của bọn họ trôi càng lúc càng xa...

Lão Hầu quay đầu nhìn về phía sau, thấy người ở trên hai bè gỗ đều đang chật vật chống trả, trong lòng anh ta không ngừng vui sướng khi thấy người gặp họa, trên khuôn mặt cũng hiện lên nụ cười mỉm.

Chỉ là chưa đợi nụ cười kia giữ được hai giây, A Hữu ở bè gỗ phía trước nói: "Dòng nước bắt đầu chảy xiết rồi, phía trước còn có đá đang từ sườn dốc rơi xuống chảy theo dòng nước, mọi người chú ý phương hướng của bè gỗ!"

Lão Hầu nghe vậy vội quay đầu.

Nhưng còn chưa đợi cho anh ta thấy được dòng nước chảy xiết ở phía trước và mặt hồ như thế nào, bè gỗ lúc này lại đâm vào một hòn đá lớn nằm trồi lên trên mặt nước.

Bởi vì không có phòng bị trước cho nên thân thể của lão Hầu cũng lắc lư lên xuống, rồi nhào đầu về phía trước bè gỗ, cái mũi không may va chạm vào đâu khiến cho nó chảy máu, trông vô cùng đau đớn.

Lão Hầu cũng không có thời gian để lau máu mũi của mình, anh ta vội từ trên mặt bè gỗ bò lên, nỗ lực kiểm soát để bè gỗ trôi theo dòng nước.

Nhưng dòng nước bây giờ đang chảy rất nhanh.

Ở hẻm núi ngay bên trái bọn họ là một vách đá, một thác nước không nhỏ đang đổ xuống.

Những bọt nước màu trắng bắn tung tóe lên những phiến đá lớn, thanh âm vang bên tai không dứt, cũng khiến cho dòng nước đang chảy xiết đột ngột dâng lên.

Mà lúc này ở trong mặt nước lại có những phiến đá nằm lung tung khắp nơi.

Nước sông chuyển thành cạn, nơi nơi đều có đá trôi cùng nước, bè gỗ muốn yên bình trôi qua chắc chắn là điều không hề dễ dàng.

Lúc trước bọn họ đều tập trung tinh thần về việc đối phó với cá mặt người, hơn nữa bởi vì vùng nước này chảy dài uốn lượn qua hẻm núi Thiên Huyền, vậy mà trong một lúc bọn họ không có phát hiện ra, bây giờ mới kịp nhận ra thì đã muộn.

A Hữu cấp tốc chạy đến đoạt lấy cây sào trong tay lão Hầu, dùng sức mà đẩy bè gỗ đi vào trong sông.

Bè gỗ lập tức lắc lư dữ dội... ở phía trước bọn họ vừa ngừng lại, phía sau lại có bè đẩy đến, thật may là bọn họ bị kẹt lại ở giữa hai tảng đá lớn, để cho Lỗ Thành, lão Hầu và đám người kia còn có thời gian để thở phào.

Nếu không, chỉ trong vài giây tới, bọn họ sẽ trượt theo từ dốc nước và đá, bè gỗ có thể sẽ bị lật nghiêng.

Nhưng cũng may, bởi vì do vùng nước và mặt hồ ở chỗ này đều bị nông, cá mặt người tuy có thể bơi đến đây nhưng không thể nào nhờ dòng nước mà nhảy lên tấn công bọn họ.

Chúng chỉ có thể bơi ở dưới mặt nước, cuối cùng cũng chỉ đành bơi đi nơi khác.

Không còn gì để nghi ngờ, bây giờ bọn họ đã an toàn hơn rất nhiều.

Tiếng động bè gỗ của Lỗ Thành và năm người khác đã thu hút sự chú ý của Ngũ Hạ Cửu và ngài V.

Phía trước là vùng an toàn, ít nhất bọn họ vẫn còn hy vọng có thể thoát được sự tấn công từ bọn cá mặt người.

Vì thế, A Mao, An Hưng và đám người mang theo mong đợi, hướng về phía trước mà ra sức chèo bè để nó di chuyển.

May mắn là bọn họ thuận theo dòng nước, không bao lâu bọn họ đã đến gần vùng nước kia trong thời gian ngắn.

Dòng nước dần dần trở nên chảy xiết và dâng lên, tiếng nước ào ào gần như vang vọng bên tai, Ngũ Hạ Cửu đứng vững ở trên bè gỗ, lại đột nhiên nghe tiếng tiểu Phương nói:

"Aizz, không xong rồi, dây thừng ở nơi này đã bị đứt rồi."

Tay tiểu Phương một bên cầm thanh gỗ, một bên cầm xẻng công binh đứng ở bên mép bè gỗ, hai tay nhanh nhẹn đem mỗi con cá mặt người vừa nhảy lên đánh cho rơi trở về trong hồ nước.

Có đôi khi thân của con cá mặt người bị xẻng công binh chém đứt thành hai, máu tươi trào ra, dần dần nhuộm đỏ bên mép bè gỗ.

Ngũ Hạ Cửu bỗng chốc quay đầu lại.

Hóa ra là do dưới sự tấn công không ngừng của cá mặt người, sợi dây thừng cột lấy bè gỗ vậy mà cũng đã bị nới lỏng ra, cuối cùng ở trong dòng nước mà từ từ đứt hẳn.

Mà chỗ vừa bị nứt ra là ở mặt sau bè gỗ.

Xem ra chỉ sợ không chịu được bao lâu, cả cái bè gỗ cũng đều sẽ tan tành ra hết.

Khuôn mặt của ba người A Mao, Tương Du cùng Vũ Yến đều biến sắc.

"Mau! Chúng ta phải nhanh chóng đi đến phía trước!"

Tương Du hét lớn.

Lần này, bọn họ cũng mặc kệ việc bị cá mặt người cắn, lập tức xoay người cầm lấy xẻng công binh chèo thật nhanh.

Ngũ Hạ Cửu thì bước vội đến phía sau bè gỗ, nhanh tay nắm lấy sợi dây thừng tránh cho việc vết đứt bị lan ra, ngăn lại việc tăng thêm chỗ hở.

Cùng lúc đó, một tay còn lại của cậu vẫn không ngừng đánh về phía đám cá mặt người.

Cuối cùng thì bọn họ cũng đi tới được vùng nước nông, sự tấn công của cá mặt người cũng giảm đi rất nhiều, nhưng lại có một mối nguy khác lại xuất hiện.

Bè gỗ của bọn họ đâm vào một phiến đá lớn đang trôi theo dòng nước, bè bị va chạm gây ra chấn động lớn, cơ thể của Ngũ Hạ Lâu cũng bay lên một cái, bàn tay đang nắm chặt sợi dây thừng cũng vì vậy mà buộc phải buông ra.

Nếu như cậu không kịp thời dùng tay khác giữ lấy sợi dây, chỉ sợ giây tiếp theo cậu đã rơi xuống vào trong sông tắm nước lạnh rồi.

Nhưng tình hình lúc này thật sự không mấy lạc quan.

Chiếc bè bị tách từ phía sau đến chính giữa, lập tức chia thành hai.

Mà một khi đã nứt ra, vậy thì khoảng cách đến việc bè bị vỡ không còn xa.

Vũ Yến trông thấy vậy liền hoảng sợ kêu lên một tiếng.

Đúng lúc này, ngài V cũng vội nói:

"Phía trước có sườn dốc do đá trôi theo nước tạo thành, bè gỗ của mọi người không được trôi đến phía đó."

"Nhân lúc đang ở trong khu vực nước cạn, bên cạnh còn có đá lớn, mọi người tìm cơ hội nhanh chóng nhảy sang bè gỗ bên chúng tôi mau!"

"Nhưng, một bè gỗ làm sao chịu đựng được nhiều người như vậy...”

Giọng của Vũ Yến run run nói.

"Vậy thì nhảy sang bên này nữa."

Cách đó không xa, A Hữu đứng ở trên bè gỗ cất giọng.

Bè của bọn họ vẫn còn dừng ở vùng nước này, chưa thể đi tiếp, mà xung quanh họ chính là những con cá mặt người.

A Hữu nhìn Ngũ Hạ Cửu nói:

"Cậu nhảy sang đây đi."

Thời gian không đợi ai.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 61: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 16


Mặt sông của vùng nước này tuy cạn, nhưng cũng không phải là kiểu chỉ liếc mắt qua đã có thể thấy được đáy sông, mà chính là cạn hơn đoạn sông trước một chút thôi.

Huống hồ, tốc độ chảy của dòng nước cũng không chậm, trong chốc lát nữa chắc chắn sẽ phải gần kề đến chỗ sườn dốc lớn kia.

Ngũ Hạ Cửu tạm thời chưa đáp lời, cậu nhìn về hai người A Mao và Vũ Yên đang ở phía trước.

Cậu bắt lấy cánh tay của A Mao và Vũ Yến nói: "Nếu không muốn chết vậy thì phải nhảy qua ngay bây giờ."

Nói xong, Ngũ Hạ Cửu liền thuận thế đẩy A Mao một cái, đúng lúc bè gỗ của ngài V cũng đã trôi tới, cùng với bè của bọn họ song song nhau.

A Mao hoảng sợ hét to, theo bản năng mà duỗi chân ra, được ngài V đưa tay kéo lấy, an toàn đáp xuống bè gỗ.

Ngũ Hạ Cửu nhìn Vũ Yến nói:

"Có cần tôi giúp luôn không? Hay cô muốn tự mình làm?"

Vũ Yến nuốt nuốt nước miếng, vội vàng nói:

"Tôi tự mình làm được rồi Quan chủ, tôi có thể tự mình làm được."

Nói xong, cô ấy nhắm chuẩn phương hướng, nhắm mắt rồi xông ra ngoài, gắng sức nhảy rồi dừng lại ở bên bè gỗ của ngài V.

Mà trên bè gỗ lúc này ngoài Ngũ Hạ Cửu ra, còn có hai người tiểu Phương và Tương Du.

Tương Du nhìn số người ở bên bè gỗ của ngài V, cậu ta khẽ cắn môi chờ đến gần bè của đám người Lỗ Thành, trong nháy mắt cậu ta chạy lấy đà rồi thoáng chốc nhảy sang bên đó.—

Cậu ta thành công dừng ở bè gỗ bên kia.

Nhưng mà, chiếc bè gỗ của đám người Lỗ Thành là đang bị kẹt lại ở giữa hai ngọn đá, bởi vì tác động từ việc nhảy qua của Tương Du làm cho chỗ mắc kẹt cũng nới lỏng ra, bắt đầu chảy xuôi theo dòng nước về phía trước.

Vì thế, khoảng cách giữa hai cái bè gỗ dần lớn ra.

"Mau nhảy đi!" A Hữu nói.

"Quan chủ, chúng ta cùng nhau nhảy đi."

Tiểu Phương quay đầu mỉm cười nhìn cậu nói, trên khuôn mặt cậu ấy không nhìn ra được chút nào lo lắng.

Ngũ Hạ Cửu liếc mắt nhìn cậu ấy một cái rồi gật đầu.

Trong nháy mắt hai người chạy nhanh lấy đà, cùng ra sức mà hướng về phía bè gỗ của đám người Lỗ Thành.

A Hữu thấy vậy liền vươn tay, vào đúng lúc mà ôm chặt được eo của Ngũ Hạ Cửu, đem cậu kéo vào bên trên bè gỗ.

Mà Tiểu Phương cũng không may thiếu chút nữa đã đâm vào Tam Ma.

Ngũ Hạ Cửu cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt ở bên eo mình của A Hữu, cũng may anh ta nhanh chóng vội buông ra.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, đột nhiên nhíu mày nói:

"Đến sườn dốc rồi."

Nói là sườn dốc, như thật ra nó không khác gì một con dốc thẳng đứng chín mươi độ, nhưng mà cái này thì chỉ là hơi dốc một chút mà thôi.

Hơn nữa trên sườn dốc còn có nổi lên nhiều hòn đá bén nhọn.

Khi đến gần, trong lòng mọi người đều căng thẳng.

Cuối cùng, một tiếng "bụp bụp".... Đó là tiếng bè gỗ đâm vào những hòn đá bên cạnh sườn dốc.

Ngay sau đó, cả bè gỗ đều trượt xuống phía dưới.

Nhưng đồng thời, bởi vì phía sau bè gỗ có nhiều người nên trọng lượng đè xuống ở giữa, khiến cho bè gỗ bị đẩy ra một khúc sau đó mới rơi xuống.

Cơ thể Ngũ Hạ Cửu bất giác mà ngã về phía sau.

Cậu dự tính sẽ dùng cái xẻng công binh để đứng vững, nhưng tay của A Hữu đã nhanh hơn một bước, anh ta đặt tay ở trên lưng cậu, đỡ lấy cơ thể cậu.

"Bùm" một tiếng, bè gỗ lao xuống mặt nước, bọt nước văng tung tóe khắp nơi.

Nhưng lại có thêm một tiếng bùm ở phía sau, lão Hầu vì sự lắc lư của bè gỗ mà đứng không vững, trong phút chốc đã rơi vào con sông.

May mắn chính là lão Hầu biết bơi.

Ngay lúc anh ta vừa ngã xuống đã nhanh chóng cầm lấy cái xẻng công binh ở trên bè gỗ, sau đó tiểu Dư cùng Tam Ma chạy đến kéo anh ta lên.

"Mẹ! Không ngờ ông đây lại xui đến vậy!"

Lão Hầu chống hai tay lên trên bè gỗ, dùng sức đi lên, vừa ho vừa nói.

Cũng may là dưới nước không có nhìn thấy con cá mặt người nào, nếu không thì anh ta sẽ phải nhận hết.

Trải qua một đoạn chấn động lòng người ở trên con sông này, hiện tại thì đã an toàn, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi, cả người cũng thả lỏng.

Đúng lúc này, giáo sư Triệu lại hô:

"Cầu Thiên Sinh, phía trước là cầu Thiên Sinh!"

Ngũ Hạ Cửu cũng ngẩng đầu nhìn.

Chỉ thấy ở phía trước mặt sông đột nhiên trở nên chật hẹp, mà ở giữa hẻm núi có một cây cầu đá được hình thành từ thiên nhiên.

Mà cây cầu đá này rất lớn, nối liền giữa hai vách đá ở trong hẻm núi, bên trên phủ đầy dây leo, cong cong uốn lượn buông thõng xuống, bay bay theo gió..

Diệp Tử nghe vậy nghi ngờ hỏi:

"Cầu Thiên Sinh là gì vậy?"

Lúc này hai cái bè gỗ đều xuôi theo nước sông mà trôi về phía trước, cũng gần như song song cạnh nhau.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Cầu Thiên Sinh chính là những mặt đá kéo dài qua những con rãnh hoặc là mặt sông, là những cây cầu do tự nhiên hình thành.”

Giáo sư Triệu vuốt cằm nói:

"Đúng vậy, trong tay tôi có tài liệu ghi chép lại, chờ sau khi đi qua một cây cầu, sẽ đến gần nơi ở của tộc người Quán."

Nói như vậy thì, bọn họ đã gần đến tộc người Quán rồi!

A Mao, An Hưng và đám người còn lại không tránh được mà sôi nổi hơn.

Bọn họ ở trên đường đã phải chịu nhiều gian khổ như vậy rồi, bây giờ cuối cùng thì cũng đến được tộc người Quán!

Nhưng không đợi cho tinh thần bọn họ phấn chấn lên thì cầu Thiên Sinh đã ở trước mắt bọn họ, đợi cho bè gỗ chầm chậm trôi qua, ở phía sau của cầu Thiên Sinh, tình hình ở hai bên vách đá trong hẻm núi dần hiện rõ ra ở trước mắt bọn họ...

Ở mặt trên vách đá trong hẻm núi, thế nhưng lại có những quan tài to nhỏ treo ở trên trải dài xuống dưới, gần như là khắp cả vách đá.

Có rất nhiều quan tài treo ở trên cao, nhiều đến mức không thể đếm được.

Cũng không biết những quan tài này được đưa lên bằng cách nào, cho dù vách núi ở hai bên dốc ngược và cao như vậy, nhưng mà chúng vẫn nằm một cách chắc chắn, đồng thời cũng trông rất thu hút.

Nhìn lại thì rất là rung động lòng người.

Nhưng có người khác vừa thấy đã trợn mắt há mồm, khuôn mặt không kiềm được mà biểu lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Cái này, sao chỗ này lại có nhiều quan tài đến vậy....”

An Hưng lắp bắp nói, anh ta ngẩng đầu, ánh mắt chuyển động theo sự di chuyển của bè gỗ.

Những chiếc quan tài treo trên cao vẫn chưa có giảm đi, nhiều đến mức khiến người nhìn cũng không biết nên nhìn ở chỗ nào mới đúng.

Giáo sư Triệu nói:

"Chôn cất theo kiểu quan tài treo trên sườn núi như thế này, là văn hóa mà người dân tộc Quán lưu truyền ngàn năm, đối với người trong tộc, họ thường hay sử dụng cách chôn cất phổ biến này, nó còn mang đến sự vững chắc về văn hóa đã được lưu truyền...."

"Chúng ta bây giờ thấy được quan tài treo, vậy là có nghĩa chúng ta thật sự đã cách không xa tộc người Quán."

Giáo sư Triệu cuối cùng cũng thở dài một tiếng, đẩy mắt kính đang trượt xuống lên.

Ngũ Hạ Cửu nói: "Cũng không biết những chiếc quan tài này đã treo được bao lâu, chúng được phơi ở trên mặt sông như thế này, nhưng mà đến tận bây giờ vẫn chưa bị mục nát."

"Những chiếc quan tài này chắc chắn đã được sơn bằng một loại nước sơn đặc biệt."

Không thì ở trong hẻm núi như vậy, nước thường hay bốc lên, cộng thêm có gió thổi mưa rơi, năm tháng cũng mòn dần. Dù cho quan tài có dùng chất liệu gỗ tốt đến mấy thì cũng không thể kéo dài cho đến tận bây giờ được.

Sau khi đi qua cầu Thiên Sinh, hai bên hẻm núi lại lần nữa thay đổi thành to và rộng hơn, nhưng dòng nước vẫn duy trì tốc độ nhẹ nhàng vừa phải.

Giáo sư Triệu lấy từ trong balo ra một tấm bản đồ, so sánh hai bên hẻm núi của bờ sông.

Trên bản đồ có ghi chép lại, nếu có một hoa văn hình rồng được khắc trên vách đá ở một bên hẻm núi gần mặt sông, thì có nghĩa là đã tìm được lối vào gần tộc người Quán.

Nghe xong lời của giáo sư Triệu, mọi người đều nhanh chóng nhìn về phía dưới của vách đá, tìm kiếm hoa văn hình rồng.

"Ở nơi này!" Ngũ Hạ Cửu đột nhiên nói, tay cậu chỉ về phía vách đá bên phải trước mặt.

Đám người Tam Ma, An Hưng đều vội vã chèo bè gỗ sang bên đó.

Càng đến gần, mọi người càng thấy rõ hình ảnh bên trên vách đá, ở phía trên là một cái quan tài treo phía dưới là một phiến đá được khắc lên.

Hoa văn được điêu khắc thành hình rồng uốn lượn ở trên vách đá, cái đuôi hướng về phía bọn họ, mà đầu rồng lại hướng về phía trên một cái khe hở.

"Giáo sư, có phải là ở đây không?"

Đào Bân mở to mắt háo hức hỏi.

Giáo sư Triệu đưa tay vỗ vỗ phía sau lưng của Đào Bân, chậm rãi cất lời:

"Đúng rồi, trên tài liệu đã ghi lại lối vào của tộc người Quán phải đi qua một khe hở, tiểu Bân à, chúng ta tới rồi."

Đào Bân nghe vây nắm chặt tay, ánh mắt nhìn không rời cửa vào phía trên, yết hầu anh ta chuyển động, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ im lặng gật đầu.

Ngũ Hạ Cửu nhìn thoáng qua giáo sư Triệu và Đào Bân một cái.

Bên ngoài vách núi có một bờ sông nhỏ, bè gỗ trôi vào bên trong rồi chầm chậm dừng lại ở bên cạnh bờ sông, mọi người đều đi xuống, bước vào giữa đỉnh.

Khe hở này là do từ hai ngọn núi mà hình thành, ở trên đỉnh núi còn có nước chậm rãi nhỏ giọt xuống, bốn phía ẩm ướt không dứt, mà khe hở nhìn thì thấy chật hẹp, đi vào bên trong sẽ dần dần mở rộng ra, bọn họ đi vào cũng nhìn thấy phía bên trong rộng lớn hơn, nhiều ánh sáng hơn.

Đây là một thung lũng tồn tại giữa hai khe núi.

Mà ngay tại thung lũng cách đó không xa, có thể thấp thoáng thấy được những ngôi nhà và thôn xóm nhỏ... Nơi đó có lẽ chính là chỗ ở của tộc người Quán!

Trong khi mọi người đều vui mừng vì đã tìm kiếm được tộc người Quán, nhưng trong lòng cũng không thể không cảm thấy bất an.

Đúng lúc này, vòng đeo tay của cậu lại nóng lên, mặt bảng điều khiển bật lên –

[Chúc mừng quý khách đã tìm kiếm được nơi ở của tộc người Quán, hãy xin tộc người Quán được sống lại ở đây trong mười lăm ngày, tìm kiếm ra bí mật vì sao tộc người Quán lại không ra ngoài? Nguyên nhân vì sao những quan tài treo lại không bị mục nát cả ngàn năm nay?]

Mối nguy hiểm thật sự chỉ mới vừa bắt đầu.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 62: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 17


Hiện tại đã tìm được, bọn họ cũng không do dự mà nhanh chóng đi đến chỗ của tộc người Quán, trên đường đi còn gặp người ở trong tộc.

Người này thân hình cao lớn, làn da ngăm đen thô ráp, tóc chỉ có nửa tấc, trên trán buộc một miếng vải màu đen.

Trên người anh ta mặc bộ quần áo được sử dụng từ vải bố thô ráp, chân đi giày vải, cách ăn mặc của người này cũng rất thô sơ và quê mùa.

Sau lưng anh ta còn mang theo cây xiên và lưới đánh cá cùng một ít vật dụng, xem ra là đang muốn đi đến bờ sông, khi nhìn thấy đoàn người của bọn họ, cũng giật mình.

Nhưng đã lập tức phản ứng lại rất nhanh.

Người này đưa tay ra sau lưng cầm lấy cây xiên cá, hướng đầu nhọn chĩa vào bọn họ, nét mặt hung hăng, ánh mắt không chút thân thiện dò hỏi:

"Các người là ai? Sao lại tới nơi này?!"

Xem ra tộc người Quán không chào đón người bên ngoài.

Ngũ Hạ Cửu âm thầm nghĩ… dựa theo tin tức đoàn tàu luân hồi đã đưa ra, tộc người Quán này vẫn luôn thần bí không xuất hiện, cũng rất lâu không cùng người bên ngoài tiếp xúc, sống một cuộc sống khép kín.

Mà bọn họ tất nhiên là cũng rất bài xích với người từ bên ngoài đến.

Chỉ mới vừa gặp mặt, bọn họ còn chưa kịp nói rõ nguyên nhân đến đây, người của tộc Quán này đã biểu lộ ra thái độ thù địch…

A Mao ở bên cạnh nhỏ giọng nói:

"Chẳng lẽ anh ta bị chúng ta dọa cho sợ rồi sao?”

Không giống.

Trong mắt của tộc người Quán này không có sự sợ hãi và hoảng loạn.

Ngũ Hạ Cửu trong lòng phủ nhận.

Giáo sư Triệu thấy vậy liền tiến lên từng bước, khuôn mặt ông ấy hòa nhã nói: "Xin chào, chúng tôi không phải là người xấu, cũng không có ác ý, chỉ là một đám người học giả đến nơi này để nghiên cứu văn hóa mai táng theo kiểu treo quan tài trên không của tộc người Quán thôi."

Người đàn ông nghe vậy, trên khuôn mặt lộ ra vẻ kỳ quái, giọng điệu cho thấy có chút thích thú:

"Mấy người, tới nơi này để nghiên cứu quan tài treo?"

Giáo sư Triệu vì thái độ của anh ta mà do dự, nhưng vẫn gật đầu nói:

"Đúng vậy."

Khóe môi người đàn ông kia giật giật, tỏ vẻ ý cười nhưng nụ cười không thật tâm, nói:

"Tập tục quan tài treo ở nơi này của chúng tôi cũng không có gì để nghiên cứu, tôi chân thành khuyên các người mau rời đi đi, nếu không thì..."

Người đàn ông xoay đầu mũi nhọn của cây xiên cá trong tay, ý tứ uy hϊếp được bộc lộ trong lời nói.

"Chúng tôi thật sự không có ác ý gì."

Giáo sư Triệu nhấn mạnh nói.

Lúc này, Lỗ Thành lại tiến lên, hỏi:

"Anh là ai ở trong tộc?"

"Tộc người Quán chắc chắn là cũng có tộc trưởng đúng không, chỉ với lời nói của anh thì có thể thay mặt cho tộc trưởng sao? Tôi muốn nói chuyện với tộc trưởng của anh."

Có thể thấy tính tình của Lỗ Thành không dễ chọc vào, hơn nữa mặt mày lúc nào cũng lộ ra một chút hung dữ, còn có đuôi lông mày dựng lên, thoạt nhìn liền biết tính tình không được tốt.

Mà trong tay ông ta vẫn còn đang nắm chặt cái xẻng công binh, trên xẻng còn lưu lại những vết máu loang lổ của cá mặt người để lại, trông rất đáng sợ.

Ngay lúc này, Lỗ Thành vừa nói chuyện vừa giơ cái xẻng công binh trong tay của mình lên.

Cũng giống như ông ta đe dọa ngược lại.

Vì vậy người đàn ông của tộc người Quán cũng không còn giữ thái độ giống như lúc trước nữa, tay cầm xiên cá cũng nới lỏng, đôi mắt chớp chớp.

Sau đó, anh ta nói:

"Xem ra mấy người sẽ không dễ gì chịu rời đi, mấy người ở đây chờ tôi, bây giờ tôi sẽ đi mời tộc trưởng đến đây!"

Dứt lời, anh ta xoay người rời đi, chạy nhanh về phía khu vực có nhiều nhà cửa.

"Chúng ta đi theo sau đi." A Hữu nói.

Bọn họ cũng không đi nhanh, khi đi đến nơi tộc người Quán ở, người đàn ông ở trước đó đã gọi không ít người trong tộc đến đây.

Dẫn đầu có lẽ chính là tộc trưởng của tộc người Quán, đoán chừng là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi.

Trên mặt ông ta, ở giữa trán đã có nhiều vết nhăn hằn sâu, nét mặt nghiêm túc, nói năng thận trọng.

Mà đôi mắt ông ta đầy sắc bén nhìn đám người bọn họ, trong mắt như lóe lên một tia sắc lạnh, thái độ chắc chắn là không thân thiện gì.

Nhưng dù sao họ cũng đã nhìn thấy thái độ của người đàn ông lúc trước, cho nên bọn họ cũng đã sớm dự đoán được.

Bên cạnh người đàn ông trung niên, hai bên trái phải sau lưng ông ta còn có bốn người đàn ông khác.

Trong đó có ba người có khuôn mặt giống như người đàn ông trung niên kia.

Nếu như đoán không lầm, vậy thì có lẽ ba người kia có mối quan hệ huyết thống với người đàn ông trung niên ấy, nếu không phải cha con thì cũng là anh em.

Chỉ có một người có khuôn mặt khác, Ngũ Hạ Cửu cũng chú ý tới người đó hơn, bởi vì ngoại hình của người đó có chút đặc biệt.

Người này mặc trên người một y phục màu đen, không thấp nhưng thân thể lại gầy, điều khiến người ta chú ý chính là khuôn mặt, một nửa mặt thì bình thường, nửa còn lại thì đã bị biến dạng.

Nửa bên bị biến dạng ấy giống như đã bị con gì cắn vậy, những vết sẹo thành rổ nhỏ che kín hết nửa bên mặt.

Nhìn thì có chút đáng sợ, còn làm cho cảm thấy hơi khó chịu.

Ngũ Hạ Cửu còn chú ý tới sắc mặt không đổi và đôi mắt không chút dao động của người này nhưng khi đôi mắt ấy liếc nhìn đến Đào Bân thì đột nhiên trong nháy mắt lại thay đổi.

Đó là ngạc nhiên xen lẫn chút ngây ngốc, sau đó lại vội che dấu không một chút dấu vết.

Hắn quen biết Đào Bân?!

Trong lòng của Ngũ Hạ Cửu nghi ngờ.

Dễ nhận thấy, người này chắc chắn là có biết Đào Bân, ít nhất là có hiểu biết, nhưng người này chẳng lẽ đã từng rời khỏi tộc người Quán sao?

Không, không thể nào. Ngũ Hạ Cửu vội phủ định suy đoán này của mình.

Chỉ nhìn sơ qua cũng biết, thái độ của bộ tộc này đối với người ở bên ngoài là vô cùng bài xích, làm sao có thể để cho người trong tộc tự ý rời đi...

Ngoài ra, nhìn bộ dáng này của Đào Bân, rõ ràng là cho thấy anh không hề biết tộc người Quán là như thế nào, đối với người bị hủy một nửa khuôn mặt cũng không có chút phản ứng nào kỳ lạ.

Ngũ Hạ Cửu tạm thời đem những nghi hoặc này giấu ở trong lòng.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 63: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 18


Vào lúc này, người đàn ông trung niên được cho là tộc trưởng lên tiếng nói: "Tộc người Quán không chào đón người từ bên ngoài đến, các người muốn vào bên trong nghiên cứu văn hóa mai táng của chúng tôi là điều không thể được."

"Hơn nữa, cũng không có cái gì để nghiên cứu, đều chỉ là một đống quan tài mục rỗng được đặt ở trên vách đá mà thôi."

Lời nói của người đàn ông trung niên lạnh lùng, vừa mở miệng câu đầu tiên đã đuổi bọn họ rời đi, nói tới nói lui thì cuối cùng vẫn là không có cách nào thay đổi được.

Người đàn ông lúc trước cầm theo cây xiên cá từng chỉ về phía bọn họ, đang đứng sau lưng của người đàn ông trung niên, đợi cho ông ta nói chuyện xong, mới đi đến thì thầm vài câu.

Người đàn ông trung niên kia nghe xong vẫn bình tĩnh nhìn vào mắt của Lỗ Thành.

Ngũ Hạ Cửu thầm nghĩ, người kia chắc là không phải đang tố cáo chuyện vừa nãy...

Thật sự thì người đàn ông trung niên vẫn lạnh lùng nói:

"Nếu các người vẫn cố ý ở lại đây, vậy thì đừng trách chúng tôi dùng đến vũ lực, đến lúc đó sống hay chết thì..."

Lời nói của người đàn ông kia vừa cất lên, những người trong tộc người Quán đều giơ vũ khí trong tay lên nhắm vào đám người của giáo sư Triệu và Lỗ Thành.

Đào Bân lo lắng, nghĩ đến chuyện gì đó nhưng đã bị giáo sư Triệu ngăn lại.

Giáo sư Triệu nói:

"Tôi biết trong bộ tộc của mọi người có rất nhiều quy luật, nhưng cách thức mai táng của tộc người Quán là một văn hóa vô cùng đáng giá để nghiên cứu."

"Chúng tôi từ nơi xa ngàn dặm mà đến, dọc đường đi cũng gặp phải không ít khó khăn và nguy hiểm."

"Mọi người cũng có thể nhìn thấy hiện tại trên thân thể chúng tôi nhếch nhác đến thế nào, có thể tạm thời không cần phải vội vàng đuổi chúng tôi đi được không, chúng tôi chỉ xin ở nơi này nghỉ ngơi và lấy lại sức một chút vậy có được không?"

"Chúng tôi cam đoan, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì quấy rầy đến cuộc sống của mọi người."

Giáo sư Triệu quyết định lấy lùi làm tiến, còn những chuyện khác cứ để tính sau.

Người đàn ông trung niên nghe vậy rồi híp mắt lại, tạm thời không trả lời, nhưng nhìn có vẻ là vẫn đang không muốn bọn họ ở lại nơi này, trên khuôn mặt không có nửa phần buông lỏng.

Mà lúc này, A Mao nhỏ giọng nói:

"Trên đường đi cũng gặp không ít nguy hiểm."

"Đầu tiên là bị đàn rắn đánh úp vào giữa đêm, sau đó thì bị cá mặt người công kích bất ngờ....Hiện tại trên người rất đau."

Một người ở bên cạnh người đàn ông trung niên dường như là nghe được lời của A Mao nói, bỗng nhiên cất giọng hỏi:

"Các người gặp qua đàn rắn và cá mặt người sao?"

Trong thoáng chốc những người đều nhìn về phía này.

A Mao giật mình, lắp bắp nói:

"Đúng, đúng vậy."

Có chuyện gì sao?

Ánh mắt người này chợt lóe lên, tiếp theo là khóe miệng nở ra một nụ cười tươi, người này nghiêng người để dựa sát vào người đàn ông trung niên, ở bên tai ông ta nói:

"Cha à, không bằng chúng ta...."

Tên ấy cố gắng hạ thấp giọng, Ngũ Hạ Cửu cũng chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy mấy câu không rõ.

Cái gì mà đàn rắn... hiến tế, giữ lại và vân vân.

Người này nói được một đoạn, người đàn ông trung niên sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên chính là từ chối, ông ta nhíu mày nói:

"Không được, bọn họ đều là người từ bên ngoài đến, sẽ làm bẩn..."

"Cha, hiện tại thời gian đã gần đến kỳ hạn cuối cùng rồi." Người kia thấp giọng nói: "Chúng ta vẫn còn đang chuẩn bị mà đám người này lại vừa đúng lúc tới."

Ngũ Hạ Cửu nheo mắt lại, cái gì mà vừa đúng lúc tới? Hơn nữa, hạn kỳ cuối cùng là gì?

Vừa nghe lời này, hai người đàn ông cũng là người của tộc Quán có khuôn mặt giống người đàn ông trung niên kia ánh mắt cũng sáng ngời, ngược lại cũng khuyên nhủ:

"Đúng vậy, cha à, cứ để cho họ ở lại đây đi."

Mặc dù đám người giáo sư Triệu cũng không rõ vì sao.

Nhưng sự việc lại giống như đang chuyển biến tốt, có thể được ở lại thì chính là rất tốt rồi.

Cuối cùng, người đàn ông trung niên kia cũng chấp nhận để cho họ ở lại trong tộc người Quán một thời gian ngắn, nhưng cũng đồng thời lập ra quy định: bọn họ không được tùy ý đi lại ở trong tộc, cũng có một số địa phương bị cấm đến gần.

Giáo sư Triệu cùng đám người kia đều đồng ý.

Sau đó, tộc người Quán cũng tránh đường, để cho đám người bọn họ đi vào bên trong địa phương.

Dọc đường đi, bọn họ cũng biết được tên của người đàn ông trung niên kia, ông ấy đúng thật là tộc trưởng, tên là Trại Cáp.

Mà ba người có khuôn mặt giống nhau cũng là người tộc Quán là con của ông ta, có thể gọi tên là Trại Đại, Trại Nhị, Trại Tam.

Về phần người đàn ông có nửa khuôn mặt bị biến dạng có tên là Tát Ngang.

Khi hắn đi lên, Ngũ Hạ Cửu mới phát hiện chân phải của hắn bị què, đi trên đường chân cứ cà nhắc, giống như là đang dùng cơ thể lôi kéo chân phải đi về phía trước.

Còn người ở tộc Quán lúc đầu dùng cây xiên cá chỉ vào bọn họ, có tên là Đồ Lợi.

Đợi cho đi vào bên trong tộc người Quán, Ngũ Hạ Cửu quan sát khắp nơi.

Rõ ràng, nhà ở của tộc người Quán đều đơn sơ, đời sống của họ cũng rất đơn giản, có lẽ là đều dựa vào việc bắt cá mà sống.

Ở xung quanh ngôi nhà, chỗ nào cũng có thể thấy được lưới đánh cá đang được phơi nắng, hoặc là công cụ bắt cá được dựng thẳng lên.

Không bao lâu, người con trai cả của Trại Cáp là Trại Đại dẫn bọn họ đi đến trước ngôi nhà mà họ cần ở.

Anh ta chỉ vào hai căn nhà nằm liền nhau, nói: "Đây là chỗ ở tạm thời của các người ở tộc Quán, cũng là nhà của Tát Ngang và Đồ Lợi."

"Hai người bọn họ đều chưa lấy vợ, đều độc thân, đúng lúc có thể cho các người ở cùng."

"Các người tùy ý phân chia ở trong cái nhà này đi, có chuyện gì thì cứ nói với Tát Ngang, Đồ Lợi, nhớ kỹ, những nơi mà các người không được đi tới thì các người không được phép đến đó thăm dò, nếu không thì...."

Trại Đại cười lạnh hai tiếng, cũng không nói tiếp.

Giáo sư Triệu đẩy kính mắt, tỏ vẻ đã hiểu.

Chờ cho Trại Đại rời đi, bọn họ bắt đầu bố trí nhân sự, phòng ngủ bên trong nhà không nhiều, nhưng cũng không thể để mọi người đều ở cùng một chỗ.

Năm người của Lỗ Thành thì không cần phải nói, người bên phía giáo sư Triệu chắc chắn là nhiều hơn một hai người.

Sau khi bàn bạc, ba người Ngũ Hạ Cửu, Tiểu Phương, Tương Du ở cùng phòng với năm người Lỗ Thành.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 64: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 19


Năm người nhóm Lỗ Thành và A Hữu, cộng với ba người nhóm Ngũ Hạ Cửu dọn đến sống tại nhà của Đồ Lợi, bốn người chung một phòng, A Hữu và ba người Ngũ Hạ Cửu thì ở cùng một chỗ với nhau.

Cách bài trí của căn phòng rất đơn giản, thậm chí không có lấy một bộ giường chiếu tử tế, chỉ có hai chiếc giường đất thấp thấp làm từ bùn, bên trái một chiếc, bên phải một chiếc.

Có vẻ như hai người sẽ ngủ trên một chiếc giường, đến cả chăn gối cũng đều được chuẩn bị xong xuôi.

Thấy thế, Tiểu Phương lập tức híp híp đôi mắt xanh lục lại rồi tuyên bố: “Quan chủ, tôi sẽ ngủ với cậu.”

Thế nhưng Ngũ Hạ Cửu lại im lặng như thể không đồng ý với cậu ấy.

Tiểu Phương trông vậy liền cảm thấy có chút mất mát, liền kéo dài giọng nhõng nhẽo: “Ơ, tại sao thế, Quan chủ, nếu cậu không ngủ cùng với tôi, thì tôi sẽ ngủ với Tương Du nha.”

“Dù sao thì tôi cũng sẽ không ngủ chung giường với anh ta đâu.”

Tiểu Phương nhìn A Hữu rồi bĩu môi, khuôn mặt bộc lộ rõ sự ghét bỏ, hận một nỗi không thể nói thành lời.

A Hữu đang khoanh tay dựa vào cửa, nghe thấy thế khóe miệng của anh ta nhếch lên một cách lạnh lùng, đáp trả lại bằng vẻ mặt y hệt nhau. Con mắt phía bên trái được anh ta che lauh bằng một bịt mắt màu đen, phảng phất sự chán ghét ở quanh đó.

Ngũ Hạ Cửu thế mà chỉ lạnh nhạt trả lời: “Tôi thì có thể, tôi và A Hữu sẽ ngủ chung trên một chiếc giường.”

Tiểu Phương mím mím môi.

Ngũ Hạ Cửu nhìn về phía A Hữu và mở lời: “Nếu như anh cảm thấy phiền…”

Lời cậu nói còn chưa dứt, A Hữu đã đáp lại luôn: “Không phiền.”

Ngũ Hạ Cửu dừng lại một chút rồi mới lên tiếng: “Ồ.”

Thật ra cậu chỉ muốn nói dù anh ta có để ý thì cũng chẳng thể làm gì được cả, nếu mà không thể chịu được thì chỉ có thể ngủ trên mặt đất. Và đương nhiên, A Hữu sẽ là người ngủ trên đất, không phải cậu.

Dù sao, anh ta cũng không quá bận tâm lắm.

Trong suốt quá trình đó, Tương Du không hề lên tiếng nói ra ý kiến của mình, dường như đối với cậu ta chuyện ngủ với ai cũng không có gì quan trọng cả.

Sau khi đã phân chia giường xong xuôi, Tương Du đi tới bên giường rồi ngồi xuống, tính nghỉ ngơi một lát.

Bởi vì giường khá thấp, hầu hết tầm nhìn của cậu ta trở nên thấp hơn sau khi ngồi xuống. Cảm giác là đôi chân của cậu ta không có chỗ nào để đặt lên vậy. Khi nhích nhích chân qua một chút, cậu ta hình như đã đá vào một viên đá nhỏ.

Tương Du cúi đầu nhặt viên đá lên, sau đó dùng nó vẽ ngay một vạch ngang lên vách tường đất bên cạnh.

“Cậu đang làm gì vậy?” Tiểu Phương nhìn thấy rồi nghiêng đầu tò mò hỏi cậu ta.

Tương Du liếc nhìn A Hữu một cái, sau đó nghiêng người thì thầm vào tai người kia: “Không phải chúng ta sẽ sống ở Xa Hạ Thế Giới tận 15 ngày hay sao, mỗi ngày gạch một nét ở đây, tôi muốn viết chữ ‘Chính’.”

“Mười lăm ngày chỉ tương đương với ba chữ ‘Chính’, ghi chép lại chúng một chút.”

Tiểu Phương nghe vậy liền cười toe toét hết cả miệng lên, vẻ mặt ngây thơ vô tội hỏi: “Ôi ý kiến

hay đấy, nhưng nếu cậu chết trong vòng chưa đầy 15 ngày thì làm sao? Đến lúc đó ba chữ ‘Chính’ kia sẽ không còn ai viết hộ cho nữa.”

“Vậy sao không đợi đến khi cậu chết, tôi sẽ tiếp tục giúp cho cậu. Cậu thấy thế nào?”

Dường như Tiểu Phương nghĩ đây là một ý kiến

hay, nói xong liền vỗ tay bem bép rồi nhìn Tương Du với một đôi mắt tràn đầy mong đợi.

Thế mà cậu ta lại không thèm nhìn chứ.

Tương Du khóe miệng giật giật, cậu rất muốn cười nhưng lại không thể.

Chưa đầy một ngày mà đã trù ẻo người ta đi chết rồi.

Tương Du không biết trả lời như thế nào, liền bày ra vẻ mặt ngượng ngùng và lúng túng.

Ngũ Hạ Cửu cũng nghe thấy động tĩnh của hai người, thế nhưng cậu lại không quá mức để tâm.

Cậu ngồi xuống cạnh giường rồi suy nghĩ - trước đoàn tàu luân hồi đã đưa ra một thông báo nhắc nhở, thứ nhất là lý do tại sao bộ tộc người Quán không thể giữ bí mật, thứ hai là nguyên nhân vì sao chiếc quan tài cổ treo nghìn năm lại không bị hư hại gì.

Chắc chắn đây là hai manh mối vô cùng trọng yếu, muốn hiểu được nó thì phải đến bộ tộc người Quán tìm kiếm khắp nơi mới được.

Hơn nữa, nó không chỉ xuất hiện tại nơi cư trú của bộ tộc người Quán, mà còn có nhiều quan tài được treo ở trong và ngoài thung lũng...

Đúng vậy, không chỉ có những chiếc quan tài treo ở hai bên vách đá giữa khe núi Thiên Huyền, mà ngay cả những ngọn núi xung quanh ở trong thung lũng cũng đầy rẫy những chiếc quan tài treo.

Quan tài treo ngàn năm... Là tất cả hay chỉ có một trong số những quan tài đó?

Cậu ngẫm nghĩ, chắc không phải tất cả đều là quan tài treo đâu.

Tuy nhiên, nếu đó chỉ là một trong những chiếc quan tài treo thì làm sao bọn họ có thể tìm và xác định ra được?

Ngoài ra, mối quan hệ giữa Đào Bân và bộ tộc người Quán nữa, vì đâu mà những người thuộc tộc người Quán lại biết Đào Bân và Tát Ngang?

Giáo sư Triệu và Đào Bân đang che giấu điều gì?

Còn nữa, Ngũ Hạ Cửu quay đầu nhìn về phía A Hữu đang ở bên cạnh mình.

——Lỗ Thành và năm người kia có mục đích gì khi tìm đến bộ tộc người Quán? Rõ ràng, họ không chỉ đơn giản là đến để khám phá và điều tra bộ tộc bí ẩn này.

Rốt cuộc, thân thủ của họ không hề đơn giản.

Đặc biệt là người đàn ông trước mặt cậu.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Ngũ Hạ Cửu, A Hữu xoay người lại, khóe miệng khẽ nhếch lên cười: “Sao lại nhìn tôi? Có việc gì à?”

Ngũ Hạ Cửu hỏi: “Cậu có thói quen ngủ ở bên trong hay bên ngoài?”

"Đâu cũng được, đều nhìn cậu.”

Ngũ Hạ Cửu: “Vậy thì tôi ngủ ở bên rìa ngoài.”

“Được thôi.” A Hữu không phản đối, thoạt nhìn có vẻ như rất dễ thương lượng.

Một lúc sau, Đồ Lợi bước vào phòng, nhìn bọn họ rồi bảo: “Tộc trưởng có chuẩn bị một ít đồ ăn cho các người, mau đi ra ăn đi.”

Nói xong, anh ta xoay người rồi đi ra ngoài.

Bốn người Ngũ Hạ Cửu thấy thế cũng đứng dậy rồi rời đi.

Bộ tộc người Quán không ngồi ở bàn ăn mà tất cả mọi người đều vây xung quanh bếp lò, ngồi trên những chiếc trụ gỗ hoặc đá.

Sau đó mỗi người được phát cho một đĩa cá tươi và rau.

——Những con cá này trông giống như đã được hấp cách thủy, trên thân mình nó có vẩy lên vài tia màu đỏ, có lẽ đó là gia vị.

Tương Du liền hỏi đây là cái gì.

Đồ Lợi mắt liếc qua rồi trả lời: “Ấy là Hoa Lạc Cấn, một loài thực vật chỉ có ở nơi này của chúng tôi. Nó có thể được xem hoặc sử dụng như một món ăn kèm. Có thể ăn được.”

Vừa nói, anh ta vừa lấy đũa gắp vài sợi hoa cho vào miệng nhai, vừa nở một nụ cười rồi chấm ăn cùng với nước tương.

Cái tên Hoa Lạc Cấn từ trước đến nay chưa từng nghe thấy bao giờ.

Tương Du thở dài, ngập ngừng gắp lấy một nhúm rồi đưa lên miệng, hoa Lạc Cấn có vị hơi ngọt, ăn cùng với cá quả thật cũng không quá tệ.

Sau khi mọi người ăn xong, Đồ Lợi đi dọn đĩa, đứng dậy rồi ra ngoài.

Lỗ Thành vẫn ngồi khúc cây gỗ, ho khan hai tiếng.

Ngay lập tức, ông ta nhìn A Hữu rồi ra hiệu cho anh ta ra ngoài nói chuyện với mình. Một lúc sau, hai người liền đứng dậy rồi rời đi.

Lão Hầu thấy vậy, cũng đưa Tiểu Dư cùng Tam Ma đi theo.

Trong phòng chỉ còn lại Ngũ Hạ Cửu, Tiểu Phương và Tương Du.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 65: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 20


Tương Du bảo nhỏ: “Chúng ta đi tìm ngài V và mọi người bàn bạc chuyện tiếp theo đi. Dù gì cũng chỉ có mười lăm ngày…”

Độ nguy hiểm ở Xa Hạ Thế Giới có thể lên tới số ngày dài như vậy, chắc chắn mọi khó khăn cũng tăng lên không ít.

Có lẽ tối nay...

Ngũ Hạ Cửu gật đầu đáp: “Đi thôi.”

Ba người bọn họ đến nhà Tát Ngang.

Hỏi ra thì họ mới được biết là ngài V cùng những người khác có ăn cá cùng hoa Lạc Cấn. Hình như ở đây ai cũng chế biến món này cùng nhau.

Giáo sư Triệu và Đào Bân không có ở đây.

Chín hành khách trong số họ đã tập hợp lại với nhau và thảo luận về hai thông tin nhắc nhở đã xuất hiện khi vừa tìm thấy bộ tộc người Quán.

Ngài V lên tiếng: “Trước đây tôi đã từng đề cập đến hai cách lấy vé ở trên đoàn tàu luân hồi, tùy theo mức độ tìm kiếm, phát triển thông tin mà cuối cùng các loại vé lấy được sẽ khác nhau.”

“Nhưng tất nhiên, nếu các người muốn sở hữu được tấm vé có thời gian sống dài hơn thì phải chủ động khám phá, và cũng có nhiều nguy hiểm hơn trên Xa Hạ Thế Giới.”

“Quyền chủ động đang nằm trong tay các người, các người muốn lựa chọn như thế nào?”

Ngài V chọn cách chủ động tìm kiếm thông tin.

Lời nói của anh ta chủ yếu nhắm vào những hành khách mới.

Trên đường đi, tất cả chín người đều hòa thuận và hợp tác khá ăn ý.

Nếu bọn họ đoàn kết với nhau trong thế giới có độ rủi ro cao như Xa Hạ Thế Giới này ở một mức độ nhất định, việc thăm dò thông tin và sự an toàn của tính mạng họ có thể được đảm bảo...

Chỉ cần không có ai ngu ngốc và kiêu ngạo, bọn họ quả thực có thể tạm thời lập ra một đội nhỏ.

Tiểu Phương là người đầu tiên giơ tay phát biểu, đôi mắt xanh lục của cậu ấy cong lên, hiện rõ ý cười ở trong, “Tôi chọn chủ động tìm kiếm vì tôi khá tò mò về thứ bên trong quan tài treo ngàn năm.”

“Chẳng lẽ trong đó là một cái xác ướp ngàn năm? Liệu xác ướp này có vùng dậy không? Sau nhiều năm bị chết, xương cốt của chúng có bị giòn không?”

“Trật tự đi.” Ngũ Hạ Cửu liếc cậu ấy một cái, cau mày nhắc nhở.

Tiểu Phương ngay lập tức ngậm miệng lại, tay còn đưa lên làm động tác kéo khóa miệng.

Ba hành khách mới còn lại có vẻ hơi do dự, chưa đưa ra quyết định.

Lưu Kim Hỉ lên tiếng: “Cho dù không chủ động tìm kiếm, những nguy hiểm đó vẫn sẽ đến với các người thôi.”

“Ở nơi này không nhất thiết là sẽ tuyệt đối an toàn. Sau khi bước vàoXa Hạ Thế Giới, các người mới lĩnh ngộ được phần nào.”

“Tôi, tôi cũng chọn chủ động đi thăm dò. Tôi sẽ tham gia.” A Maois nhí nói.

“Chúng tôi cũng vậy.” An Hưng và Diệp Tử cũng quyết định ngay sau đó.

Ngài V: “Thế là được rồi, chúng ta hãy tìm thông tin về lý do tại sao tộc người Quán lại được giữ bí mật. Không khó để khám phá ra được điều này khi đến nơi ở của bộ tộc người Quán.”

“Mục đích chính của chúng ta là tìm ra vị trí của chiếc quan tài treo ngàn năm của tộc người Quán, đồng thời phải tìm ra lý do cho sự bất diệt của chiếc quan tài cổ ấy.”

“Bây giờ, các vách đá ở hai bên hẻm núi Thiên Huyền và những ngọn núi trong thung lũng đều được bao quanh bởi những chiếc quan tài treo. Làm thế nào để chúng ta tìm thấy chúng?”

“Còn nữa. Không nói đến việc tìm thấy quan tài treo ngàn năm kia, những vách đá và hẻm núi nơi các quan tài treo được bố trí vào rất dốc, thậm chí là cực kì dốc. Làm sao chúng ta có thể trèo lên đó được?”

Hơn nữa, bọn họ còn phải phân biệt quan tài treo ngàn năm với một số lượng lớn quan tài khác...

Phải nói rằng đây là một vấn đề nan giải và rất khó giải quyết.

Ngũ Hạ Cửu nói, “Để tổ chức lễ mai táng những chiếc quan tài treo nhìn chung đúng là rất khó khăn và tốn kém.”

"Nếu bộ tộc người Quán này muốn đặt một số lượng lớn quan tài treo trên vách đá, họ sẽ phải tự tay đào ra một con đường để đi lên đó.”

“Trước đây chúng ta ở xa nên có thể không nhìn rõ, nhưng tôi đoán rằng chắc chắn phải có một con đường để đi tới quan tài treo trên vách đá hoặc ở hẻm núi.”

Ngài V gật đầu: “Cậu nói đúng, nhất định phải có đường đi.”

Dù gì, tộc người Quán cũng không thể đứng ở dưới mà ném những chiếc quan tài đó lên cả.

Ngũ Hạ Cửu tiếp tục: “Hơn nữa, từ thời cổ đại, một số người đã gọi những hang động có quan tài treo là ‘Địa Tiên Chi Trạch’, tức là nơi chôn cất những người bất tử.”

“Thần tiên thì thường ở trong thiên cung, cho nên nơi đặt mộ đương nhiên cũng phải ở một nơi cao.”

“Người xưa muốn thăng thành tiên, sau khi chết thì muốn được trường sinh bất lão, không thể lựa chọn nơi chôn cất quan tài treo ở nơi mà người thường có thể thoáng qua là đã nhìn thấy được.”

“Cũng có ví dụ — ‘Mây là nơi thần tiên mai táng’, còn có cách gọi khác là ‘Chí hiếu cao, chôn ở nơi cao sẽ có kết quả tốt’.”

“Những điều này đều cho thấy rằng, trong phương thức mai táng đặc biệt là treo quan tài này, cứ treo càng cao thì lại càng tốt.”

“Còn thân phận của người được mai táng hẳn là không hề đơn giản.”

A Mao, An Hưng và những người khác bắt đầu lộ ra vẻ mặt trầm ngâm.

Ngũ Hạ Cửu phân tích, “ Vì một chiếc quan tài treo ngàn năm có thể đạt tới độ ‘trường sinh bất tử’ nên chắc chắn nó phải có chất liệu và màu sơn cực kỳ quý giá. Vậy thì làm sao người có thể mua được loại quan tài này lại là một người bình thường được?”

Đôi mắt màu lục bảo của Tiểu Phương lấp lánh và sáng rực, cậu ấy liền hỏi: “Quan chủ, vậy ý

của cậu là muốn chúng ta lên chỗ cao sao?”
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 66: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 21


Lỗ Thành ra hiệu cho A Hữu đi ra với ông ta, và ngay sau đó, Lão Hầu, Tiểu Dư và Tam Ma cũng theo đi ra ngoài.

Bọn họ tìm một nơi không có ai xung quanh để nói chuyện.

Lỗ Thành nhíu mày, ông ta dừng lại bước chân ho khan hai tiếng, sắc mặt khó coi.

Ông ta quay đầu nhìn A Hữu, giọng khàn khàn nói: “Rốt cuộc chúng ta đã tới bộ tộc người Quán, nhưng chú không ngờ tới nơi này có hàng trăm, hàng nghìn quan tài treo lơ lửng, cả trong lẫn ngoài đều có……”

“Cháu nghĩ thứ đó có khả năng giấu ở đâu?”

Lỗ Thành dường như cảm thấy bực bội khi nói, không ngừng dùng chân nghiền đám cỏ trên đất, cuối cùng ông ta vẫn không kìm nén được, từ trong túi lấy ra hộp thuốc cùng bật lửa, rút ra một cây thuốc rồi châm lửa.

Ngay sau đó, ông ta hút mạnh, thở ra một hơi thật dài, phun ra một vòng khói, lúc này vẻ mặt mới dịu đi.

Ánh mắt A Hữu hơi tối xuống, anh ta lặng lẽ tránh khói thuốc bay qua.

Lão Hầu thấy thế, có hơi lo lắng khuyên nhủ: “Ông chủ, bệnh của ông…Tốt nhất nên ít hút thuốc, nếu không thân thể sẽ không chịu nổi.”

Lỗ Thành tay kẹp điếu thuốc, vẻ mặt không kiên nhẫn vẫy tay nói: “Được rồi, đừng nói về chuyện này khiến tôi tức giận.”

Lão Hầu còn muốn khuyên thêm vài câu, nhưng phía sau, Tam Ma kéo anh ta, nhỏ giọng nói: “Anh Hầu, để ông chủ hút đi, chỉ có một điếu thuốc mà thôi, cũng không có gì nghiêm trọng cả, để ông chủ thoải mái một lúc cũng tốt.”

“Huống chi chúng ta hiện tại đã đến bộ tộc người Quán, đợi sau khi tìm được đồ vật chữa bệnh cho ông chủ, hút mười điếu thuốc cũng được, một điếu tính cái rắm.”

Lão Hầu nghe vậy cũng không nói gì nữa.

Con mắt phải chưa che của A Hữu rủ xuống, giấu đi một điều gì đó, anh ta mở miệng nói: “Người của bộ tộc người Quán có rất nhiều phong tục kỳ lạ.”

“Ở đây, bọn họ vẫn duy trì giai cấp thống trị, chính là mọi thứ được quyết định bởi tộc trưởng, cha truyền con nối.”

“Người của bộ tộc người Quán có tính ngưỡng cuồng tín bộ tộc. Hôm nay, mọi người cũng thấy được đám người bộ tộc người Quán đều nghe lệnh của tộc trưởng.”

“Vì thứ chúng ta muốn tìm là thánh vật quý giá bí mật nhất của bộ tộc người Quán, nơi cất giấu khả năng chỉ có tộc trưởng mới biết được.”

“Người bình thường của bộ tộc người Quán không biết và cũng không có tư cách biết.”

“Nếu muốn tìm, một là bắt đầu từ tộc trưởng, hai chính là tìm ra quan tài treo quan trọng nhất được ghi lại trong sổ tay của bộ tộc người Quán.”

Lão Hầu không khỏi nói: “Nhưng là quan tài treo của bộ tộc người Quán nhiều như vậy, sổ tay cũng không ghi rõ vị trí, làm sao chúng ta có thể tìm được? Cũng không thể lần lượt mở ra xem.” Chuyện này cũng không hiện thực.

Lỗ Thành ngậm điếu thuốc rít một hơi, biểu tình có có chút u ám và ngưng trọng. Ông ta cầm điếu thuốc nói: “Triệu Kiến Hưng mang theo một nhóm người đi tìm bộ tộc người Quán, thực sự chỉ nghiên cứu quan tài treo của bộ tộc người Quán thôi sao? Cháu cảm thấy, bọn họ có khả năng có mục đích khác không?”

A Hữu nhướng mày: “Cũng không chắc.”

Anh ta đưa ra một câu trả lời mơ hồ.

Đôi mắt Lỗ Thành đầy khói mù, rít một hơi chậm rãi nói: “Trên đường tới đây, bọn họ hẳn là cảm nhận thân phận của chúng ta không đơn giản, bên trong có rất nhiều người thông minh, không phải đều là ngốc tử.”

“Mặc kệ bọn họ muốn thật sự nghiên cứu quan tài treo hay mục đích khác, ý định thực sự sẽ luôn được tiết lộ sau cùng.”

“A Hữu, cháu nhất định phải nhìn chằm chằm bọn họ, nếu có động tĩnh phải nói với chú Lỗ, tốt nhất…… Có thể lợi dụng bọn họ để làm việc gì đó trong bộ tộc người Quán.

Lão Hầu lập tức nói: “Ông chủ, chúng ta có thể lợi dụng bọn họ để thu hút sự chú ý của người bộ tộc người Quán, đến lúc đó chúng ta sẽ làm việc dễ dàng hơn.”

Lỗ Thành cười một tiếng.

Bất quá trong thời gian ngắn ông ta đã hút xong điếu thuốc, tùy tay ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân vê diệt, nói: “Trong đám người đó có thể lợi dụng hai ba tên ngốc.”

“Nhưng có một số người thông minh, đầu óc này của anh không đủ dùng trước mặt bọn họ, đừng lại lật thuyền trong mương, liên lụy chúng ta.”

Lão Hầu nói anh ta hiểu, đã hiểu.

……

Khi trở về bọn họ tình cờ gặp được nhóm người Ngũ Hạ Cửu, hai bên đi ngang qua lẫn nhau rồi từng người về phòng nghỉ ngơi.

Ngày đầu tiên, bọn họ còn đang trong giai đoạn thăm dò, cũng không biết rõ ràng nội tình của bộ tộc người Quán ra sao, tốt nhất không nên hành động hấp tấp.

Vào buổi tối, Tiểu Dư và Tam Ma vốn định đi ra ngoài một vòng, nhưng lại bị Đồ Lợi ngăn cản.

Tam Ma liếc nhìn Đồ Lợi, nói: “Chúng ta sẽ không đi lung tung, chỉ là đi dạo ở xung quanh đây, suốt ngày ở trong phòng buồn quá.”

Đồ Lợi: “Không được, trời đã tối rồi, tốt hơn là các bạn không nên tự ý ra ngoài, lúc trước chúng tôi đã nói về quy củ của bộ tộc, nếu các bạn không thể tuân thủ, vậy hãy rời đi.”

Đồ Lợi giọng nói không chút khách khí, thái độ cứng rắn.

Tiểu Dư và Tam Ma bất đắc dĩ, đành phải dừng chân muốn đi ra ngoài, sau khi Đồ Lợi quay người về phòng, bọ họ thấp giọng mắng hai câu.

Tam Ma đi đến bên cạnh Lỗ Thành, nhỏ giọng nói: “Ông chủ, người bộ tộc người Quán theo dõi quá kỹ, hoàn toàn giám thị chúng ta.”

“Muốn tìm cơ hội đi ra ngoài, chỉ đành chờ anh ta ngủ say.”

Lỗ Thành gật đầu, nói một chữ: “Chờ.”

Nửa đêm, sau khi Đồ Lợi đã ngủ say.

Tiếng ngáy chói tai khó tả truyền từ phòng anh ta sang hai phòng còn lại, tiếng ngáy từng đợt, cực kỳ có quy luật.

Thật khó để không muốn biết Đồ Lợi đã ngủ.

Chẳng được bao lâu, ngoài cửa có động tĩnh rất nhỏ, hình như có người muốn đi ra ngoài.

Ngũ Hạ Cửu lâu nằm ở trên giường mở to mắt, tỉnh táo không thấy nửa phần buồn ngủ.

Cậu nhẹ nhàng quay đầu nhìn A Hữu đang ngủ bên cạnh.

Người đàn ông nhắm mắt lại, dường như không bị ảnh hưởng bởi tiếng ngáy, ngủ rất say, lông mi cũng không có rung động.

Ngũ Hạ Cửu cũng không có ý định thử A Hữu đã ngủ hay chưa.

Cậu ngồi dậy, trên giường đối diện, Tiểu Phương và Tương Du cũng đồng thời mở mắt.

Lúc trước đã thương lượng tốt, đêm nay Ngũ Hạ Cửu và Tiểu Phương đi ra ngoài, Tương Du sẽ ở lại.

Hai người dự định lợi dụng ban đêm khi người bộ tộc Quán đều đã ngủ say, để đi thăm dò địa hình cư trú của bọn họ, quan trọng nhất một số địa phương ban ngày cấm đến.

Còn nữa, nơi này không chỉ có một con đường dẫn đến hẻm núi Thiên Huyền. Khe hở ban đầu mà bọn họ tiến vào là con đường thứ nhất.

Trước khi Ngũ Hạ Cửu bước vào nơi ở của bộ tộc người Quán, cậu đã cẩn thận quan sát xung quanh.

Sơn cốc này được bao bọc bởi những ngọn núi lớn và một bên là hẻm núi Thiên Huyền, bên trong bên ngoài phải thông nhau và kết nối với nhau, nhất định sẽ có một con đường có thể đi đến quan tài treo trong núi, thậm chí là vách đá dẫn đến hẻm núi.

Tất cả những gì bọn họ muốn tìm bây giờ chính là con đường này.

Sau khi Ngũ Hạ Cửu và Tiểu Phương nhẹ nhàng rời đi, Tương Du mới mở mắt nhìn A Hữu đang nằm trên giường đối diện, trong lòng thầm nghĩ anh ta thật sự đã ngủ say trong tiếng ngáy chói tai như vậy sao? Tương Du vốn dĩ không muốn ngủ, nhưng lại không hiểu vì sao mí mắt dần trở nên nặng trĩu.

Cuối cùng, cậu ta không cưỡng lại được cơn buồn ngủ đột ngột, từ từ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Sau khi Tương Du hít thở vững vàng, A Hữu mở mắt, thu hồi đồ vật ở trong tay, chính thứ này đã khiến cho Tương Du chìm vào giấc ngủ.

Anh ta xoay người ngồi dậy, một lúc sau cũng đứng dậy mở cửa đi ra ngoài. Sau khi Ngũ Hạ Cửu và Tiểu Phương ra cửa còn chưa kịp đi xa, hai người bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người lặng lẽ đi ra khỏi căn phòng bên cạnh. Người nọ cũng không phải ai khác, là Đào Bân.

Ngũ Hạ Cửu nhanh chóng kéo Tiểu Phương ngồi xổm xuống, Hàng rào gỗ và cỏ dại ở bên cạnh vừa lúc che chắn bóng dáng của hai bọn họ. Chỉ thấy Đào Bân nhìn xung quanh một chút, hắn hẳn là ở quan sát chung quanh tình huống, sau khi anh phát hiện không có ai thì nhanh chóng rời đi.

Tiểu Phương thấy vậy nhỏ giọng nói: “Anh ta lén lút ra ngoài làm gì vậy? Quan chủ, chúng ta đi theo sau nhìn một cái.”

Ngũ Hạ Cửu đang có ý này, gật đầu.

Hai người lặng lẽ không một tiếng động đi theo sau Đào Bân, thấy trong tay anh đang cầm thứ gì đó, một bên dùng đèn pin chiếu sáng rồi cúi đầu xem xét, một bên nhìn xung quanh, như đang so sánh điều gì đó.

“Anh ta biết đường.” Ngũ Hạ Cửu đột nhiên trầm giọng nói.

Đào Bân rõ ràng đi đường theo chỉ dẫn anh ta đang cầm trên tay.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi hơi nhíu mày.

Anh ta đang cầm trên tay cái gì?

Đào Bân có mối liên hệ nào với bộ tộc người Quán không?

Chẳng bao lâu, bọn họ đi theo Đào Bân đến một nơi tương đối hoang vắng, nơi này hình như là phía sau chỗ ở của bộ tộc người Quán, gần phía trong cùng của thung lũng.

Và khi bọn họ tới gần hơn, tiếng nước chảy róc rách bắt đầu vang lên bên tai bọn họ, âm thanh quanh quẩn không ngừng.

Thực ra có một con sông ở đây.

Chẳng lẽ là từ hẻm núi Thiên Huyền chảy vào?

Nếu đúng là như vậy, điều đó có nghĩa là có một con đường thuỷ bên trong thung lũng có thể dẫn thẳng đến hẻm núi Thiên Huyền. “Hả? Đào Bân dừng lại.” Lúc này, Tiểu Phương nói.

Ngũ Hạ Cửu ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Đào Bân dừng ở bên bờ sông, có vài con thuyền đang đậu ở đó.

Dưới ánh trăng sáng, cậu nhìn thấy Đào Bân đem đồ vật trên tay bỏ vào trong ngực, sau đó xoay người nới lỏng dây thừng của một trong những chiếc thuyền.

Nhưng vào lúc này, Ngũ Hạ Cửu bỗng dưng nghe được một trận tiếng bước chân, hơn nữa thanh âm kia là từ phía sau bọn họ truyền đến —— đang dần tới gần.

Thấy Đào Bân vẫn chưa hay biết, Ngũ Hạ Cửu nhanh chóng kéo theo Tiểu Phương chạy về phía Đào Bân.

Khi Đào Bân còn không kịp phản ứng, cậu bịt miệng Đào Bân lại, đồng thời “Suỵt” một tiếng, đè thấp giọng nói: “Đừng nói chuyện, có người tới.”

Tiểu Phương ngay lập tức hiểu ý Ngũ Hạ Cửu, cậu ấy xoay người và nhanh chóng trốn sau một chiếc thuyền.

Ngũ Hạ Cửu cũng lôi kéo Đào Bân nhanh chóng ngồi xổm xuống, trốn đi.

Ngay sau khi bọn họ vừa mới trốn xong, cách đó không xa có hai người của bộ tộc người Quán đang kéo thứ gì đó nặng nề về phía đây.

Đó là một cái lồng lớn và bên trong có một cái bao tải.

Không rõ ràng bên trong có thứ gì, nhưng bao tải có vẻ hơi nhúc nhích, cho đến khi bị một người bộ tộc người Quán đá vào, bao tải mới không còn có động tĩnh.

“Thật là, đều do những người ngoài kia, cũng không biết vì sao tộc trưởng muốn giữ lại bọn họ, làm hại chúng ta hơn nửa đêm phải đến đây ném đồ.”

“Cũng may hiện tại còn không phải mùa lũ, nếu không thì tôi cũng không dám tới gần bờ sông.” Người trong bộ tộc người Quán vừa đá nói.

“Tôi cũng không dám tới gần, được rồi, đừng nói nhảm, ném nhanh rồi chúng ta trở về thôi, quá buồn ngủ.” Một người khác trả lời.

Hai người trong bộ tộc người Quán đi đến bờ sông, “Đồ vật” bên trong lồng có vẻ rất nặng nên cả hai bọn họ cùng nhau nhấc lên, cùng nhau ném lồng và bao tải xuống sông.

Chỉ nghe “Thình thịch” một tiếng, chiếc lồng chậm rãi lặn xuống mặt nước.

Sau khi nhìn xong, hai người bộ tộc người Quán nhanh chóng rời đi, lúc đi và tới cũng đột nhiên giống nhau, ném xong đồ vật liền mặc kệ.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 67: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 22


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 68: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 23


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 69: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 24


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 70: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 25


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 71: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 27


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 72: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 28


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 73: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 29


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 74: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 30


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 75: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 31


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 76: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 32


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 77: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 33


A Hữu không phủ nhận, chỉ nhắc Ngũ Hạ Cửu nói về cảnh tượng cuối dòng sông.

Ngũ Hạ Cửu không giấu diếm, nói cho đối phương nghe.

“Vịnh nước sâu...” A Hữu ôm cánh tay suy tư, một lát sau anh ta mới nói: “Cậu nói là theo con đường thủy này cũng có thể đi thông đến chỗ đó à?”

“Ừ.”

A Hữu: “Vậy có khi nào đường hầm trong lòng núi cũng thông đến cái vịnh đó không nhỉ?”

“Tôi chưa từng đi nên không thể xác định được.” Ngũ Hạ Cửu nói.

Nhưng rất có thể.

Biết được nhiều tin tức như vậy, trong lòng Ngũ Hạ Cửu đã có ý tưởng đại khái.

Thời gian bọn họ ở đây trao đổi cũng không tính là ngắn. Ngẩng đầu nhìn lên, tiểu Phương và ngài V đã leo lên rất cao rồi.

Tiểu Phương so sánh, tìm được vị trí quan tài treo trọng điểm mà Ngũ Hạ Cửu nói. Ngài V cũng mau sắp leo đến một vị trí khác.

Ngũ Hạ Cửu lại nhìn sang bên cạnh.

Tốc độ của Lỗ Thành, Lão Hầu và Tam Ma cũng không kém thua kém bọn họ, thậm chí là bởi kinh nghiệm phong phú nên có xu hướng bắt kịp, vượt qua bọn họ.

Trong vùng này, vị trí quan tài treo được đánh dấu trọng điểm rất nhiều nhưng số lượng quan tài treo bình thường lại càng nhiều hơn. Chẳng biết ba người Lỗ Thành có may mắn đụng trúng không nữa.

Nghĩ xong, Ngũ Hạ Cửu nhìn A Hữu. Hai người ở đây nghỉ ngơi đủ rồi, bắt đầu leo lên trên tiếp.

Lúc này để ý thêm một chút, Ngũ Hạ Cửu mới phát hiện quan tài treo được đặt trên vách đá đều có chất liệu khác nhau. Có một số là quan tài gỗ, một số khác lại là quan tài sắt, quan tài đá… vân vân.

Nhưng nhìn từ bên ngoài, bề mặt của đám quan tài treo này đều được quét lên một tầng nước sơn đặc biệt, có thể khiến màu sắc của chúng biến thành trầm trầm u ám, na ná nhau.

Nếu nhìn từ xa hoặc không chú ý quan sát thì sẽ rất dễ bỏ qua nó.

Một bên khác.

Lão Hầu thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía Ngũ Hạ Cửu và A Hữu, nói: “Lão đại, anh nói xem A Hữu và cậu ta đang nói gì thế? Sao thời gian trò chuyện lại lâu như vậy... có đúng là anh Hứa đang lừa cậu ta không?”

Lỗ Thành nghe vậy thì cười nhạt: “Cậu tin lời nó nói hả? Cái gì mà giúp tôi, từ lúc tiến vào bộ tộc người Quán đến giờ đã mấy ngày rồi, nó làm được mấy chuyện rồi chứ.

Tôi thấy nó không những không muốn giúp tôi, mà còn định tìm đường lui đấy.”

Về phần đường lui là cái gì thì quá rõ rồi.

Tam Ma nói: “Lão đại, anh cứ yên tâm. Nếu anh ta mà dám phản bội bán đứng anh, em sẽ là người đầu tiên khai đao, tuyệt không bỏ qua cho anh ta.”

Ba người vừa nói chuyện vừa leo lên.

Lão Hầu cười nhạo một tiếng: “Cậu cũng phải đánh thắng được anh ta cái đã, đừng để đến lúc đó anh ta tóm cậu ra khai đao trước.”

Tam Ma: “Anh Hầu, anh đánh không lại anh ta chứ đâu có nghĩa là tôi cũng thế.”

“Ôi, cậu...”

Thấy Tam Ma nhắc lại chuyện lúc trước anh ta khiêu khích A Hữu nhưng lại bị đánh cho bò càng, lão Hầu nóng nảy, cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng anh ta đang vịn vách đá, sơ ý một cái thì dưới chân bất ngờ trượt xuống, cơ thể nghiêng sang một bên.

“Anh Hầu!“ Tam Ma cách anh ta gần nhất, thấy thế vội vàng đưa tay kéo lại.

Thế nhưng lão Hầu vẫn ngã mạnh xuống một chiếc quan tài treo.

“Ầm.”

Trùng hợp là chiếc quan tài mà anh ta ngã trúng lại làm bằng gỗ. Bởi vì đã tồn tại rất lâu năm, lại không được tu sửa nên lớp gỗ trên nắp đã bị mục nát nghiêm trọng, cực kỳ yếu ớt.

Lão Hầu rơi xuống, cùi chỏ vừa lúc đập ra một khe hở, mấy mảnh gỗ nứt ra rồi rơi vào trong quan tài.

Ánh mắt lão Hầu lại thông qua lỗ thủng trên nắp quan tài mà nhìn xuyên vào bên trong. Chỉ nháy mắt đã thấy tiếng hét kinh hãi của anh ta vang vọng khắp nơi

“Aaaaaa!”

Tiếng hét vô cùng vang dội, khiến những người khác lập tức nhìn sang.

Lỗ Thành nhíu mày hỏi: “Làm sao thế?”

Lão Hầu chống tay bò dậy, thuận thế ngồi luôn trên nắp quan tài treo, lắp bắp nói: “Không, không sao, bị thi thể trong quan tài doạ cho giật mình thôi.”

Anh ta chỉ vào cái lỗ kia nói: “Lão đại, nếu như tôi đoán không nhầm thì thi thể này đã bị nhét vào trong khi còn sống, sau đó phong quan rồi treo lên đây.

Người này sống sờ sờ bị chết đói, bị nghẹn chết trong quan tài, thế nên dáng vẻ trước khi chết rất kinh khủng...”

Ban nãy anh ta vừa vặn mắt đối mắt với thi thể trong quan tài kia.

Ơ?!

Không đúng, rốt cuộc thì quan tài treo này đã tồn tại bao lâu rồi chứ? Tại sao thi thể bên trong vẫn còn có thể bảo quản hoàn hảo như vậy?

Lão Hầu nói ra suy nghĩ của mình.

Lỗ Thành sờ quan tài treo bên cạnh, nói: “Chắc là tác dụng của lớp sơn. Hầu như tất cả quan tài treo trên vách đá này đều được quét một lớp sơn đặc biệt, đúng là dốc hết vốn liếng.

Nhưng cái quan tài treo này chắc chắn không đơn giản. Xem mấy người kia leo đến đâu cho tôi, chúng ta cũng leo lên độ cao tương tự.”

“Rõ, lão đại.” Lão Hầu cùng Tam Ma đồng loạt đáp.

Ngũ Hạ Cửu thu hồi ánh mắt nhìn về phía mấy người Lỗ Thành, thầm nghĩ lão Hầu hẳn là bị người chết trong quan tài dọa sợ rồi.

Cách nhau quá xa, cậu không nghe được mấy người đó nói gì nên không để ý cho lắm.

Cuối cùng Ngũ Hạ Cửu và A Hữu cũng bò đến một vị trí quan tài treo được đánh dấu trọng điểm.

Vừa mới đến gần, cậu đã nhận thấy được có gì đó sai sai.

Vì cái quan tài treo này tạo cho người ta cảm giác rất lớn rất nặng. Nó được làm bằng gỗ nhưng nhìn lại có vẻ hơi quái dị.

Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhíu nhíu mày, thân thể dán chặt vách đá, từ từ đến gần rồi đặt chân lên cọc gỗ nâng đỡ quan tài treo. Dầm mưa dãi nắng trong một thời gian khá dài, đầu gỗ c*m v** vách đá đã hơi lỏng lẻo, phát ra tiếng kêu cọt kẹt.

Ngũ Hạ Cửu tìm một chỗ để buộc sợi dây lại rồi nhanh chóng trèo một bên của quan tài treo. Sau đó cậu cúi xuống gõ thử, trên trong lập tức vọng ra tiếng vang cực kỳ nặng nề.

A Hữu thì đáp xuống một bên khác của quan tài treo, đưa tay sờ thử lên nắp. Sau đó anh ta lập tức nhướng một bên lông mày, nói: “Đây là vỏ ngoài thôi.”

“Vỏ ngoài? Có nghĩa là gì?” Ngũ Hạ Cửu hỏi.

A Hữu giải thích: “Có nghĩa là ở bên ngoài đã được người ta bao thêm một tầng chất liệu để ngụy trang. Cái quan tài treo này không phải làm từ gỗ, bên trong thật ra có huyền cơ khác.”

A Hữu nói xong liền rút một con dao găm từ sau eo ra.

Anh ta nhanh chóng tìm được khe hở chỗ nối tiếp giữa nắp và thân quan tài rồi nậy nó ra.

Chỉ chốc lát sau Ngũ Hạ Cửu đã nghe thấy lớp gỗ phía ngoài phát ra tiếng “két két”, nắp quan tài bị cạy ra một lớp gỗ dùng để ngụy trang, để lộ hình d*ng ch*n thật bên trong.

“Vàng? Đây chẳng lẽ là quan tài bằng vàng hả?” Ngũ Hạ Cửu trợn tròn mắt, có chút kinh ngạc nói.

“Xem ra thì đúng vậy.” A Hữu nói.

Phía dưới lớp gỗ rõ ràng là lớp kim loại sắc vàng rực rỡ được bảo tồn khá hoàn chỉnh, không hề bị hư hao một chút nào, khiến cho người ta liếc mắt là có thể chắc chắn nó được làm bằng vàng.

Như vậy, toàn bộ quan tài treo này đều là dùng vàng làm thành ư?

Nếu như chiếc quan tài treo này được làm từ vàng, vậy những quan tài treo được đánh dấu trọng điểm khác thì sao?

Có phải chúng đều là quan tài được làm từ vàng hay không?

Nếu như vậy... sợ là có lẽ toàn bộ bảo vật mà bộ tộc người Quán có được từ việc chinh chiến đều đã bị nung chảy, đúc thành quan tài treo.

Sau đó trắng trợn đem nó đi “giấu” trên vách đá của khe núi Thiên Huyền, lại còn treo thêm cả ngàn cái quan tài thường lên cùng. Nếu không biết chuyện, ai mà phân biệt được quan tài treo làm bằng vàng được đặt ở vị trí nào chứ.

Cho dù là có được tấm bản đồ da dê kia, sợ là muốn tìm cũng phải tốn kha khá thời gian, muốn lấy đống vàng này xuống thì càng khó mà hơn lên trời.

Bởi vậy việc bộ tộc người Quán đem bảo vật chế thành quan tài hết, đúng là một chủ ý tuyệt diệu.

Lúc này Ngũ Hạ Cửu không khỏi sinh lòng cảm khái.

Có tiền để đó không dùng, mỗi tháng mỗi ngày mỗi năm toàn bắt cá cày ruộng để sống, đời đời đều kiên trì như vậy. Người bộ tộc Quán... đúng là tấm gương coi tiền tài như rác.

Thế nhưng dù tìm được bảo tàng của bộ tộc người Quán thì sao chứ? Mấy thứ tiền tài này đối với bọn họ cũng chẳng có tí tác dụng nào.

Ở trước mạng, tiền không quan trọng.

Lại càng không cần phải nói, đống vàng này bọn họ còn không mang được.

Manh mối này cuối cùng cũng coi như bỏ rồi.

Ngũ Hạ Cửu thầm nghĩ, đúng là uổng công cậu bò cao như vậy, lâu như vậy...

Cậu không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía tiểu Phương.

Tiểu Phương hẳn là đã tra xét quan tài treo xong, đang ngồi ở trên đấy quơ chân. Thấy Ngũ Hạ Cửu nhìn lên, anh ta nheo đôi mắt màu xanh lục cười cười, đưa ngón tay cái, ngón trỏ cùng ngón giữa của tay trái ra, xoa xoa như kiểu đòi tiền.

Sau đó, anh ta lại chỉ một ngón tay xuống quan tài treo dưới mông.

Ngũ Hạ Cửu hiểu ý của anh ta, gật đầu.

Tình huống bên phía ngài V rõ ràng là cũng như vậy.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 78: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 34


Mấy người Lỗ Thành vẫn đang ngó chừng động tĩnh của hai người A Hữu, chỉ thấy bọn họ leo thêm một đoạn, cuối cùng thì dừng lại ở chỗ một cái quan tài treo.

Đáng tiếc, khoảng cách giữa hai bên không gần cho lắm, tuy có thể trông thấy người nhưng không nhìn rõ được cụ thể bọn họ đang làm gì, chỉ có thể loáng thoáng nhận ra hình như hai người họ đang nghiên cứu cái quan tài treo kia.

Lỗ Thành không khỏi nhíu mày.

Chẳng lẽ trong mấy cái quan tài treo trên vách đá có thứ gì đó ư?

Thế nhưng quan sát trong chốc lát, Lỗ Thành lại không thấy hai người bọn họ mở nắp quan tài treo ra.

Khoảng cách xa hơn là vị trí của tiểu Phương và ngài V.

Lỗ Thành thoáng ngửa ra sau. Nhìn ra xa, ngay cả bóng người cũng trở nên nhoè nhoẹt chứ đừng nói biết được rốt cuộc thì bọn họ đang làm gì hoặc là tìm cái gì.

Lúc này, lão Hầu thở phì phò nói: “Lão đại, ở đây thật sự là quá cao, trang bị an toàn trên người chúng ta quá ít, lại bò lên nữa sẽ rất nguy hiểm.”

“Không bằng dừng ở đây đi, nhìn xem trong mấy cái quan tài treo xung quanh có cái gì...”

Hình như càng bò lên cao gió càng lớn, tuy rằng trên vách đá này có rất nhiều chỗ đặt chân, nhưng bốn phía không có phòng hộ, cúi đầu nhìn xuống, dưới chân chính độ cao khiến lòng người ngày càng sợ run.

Nếu không cẩn thận té xuống, thật đúng là chí mạng.

Còn nữa, động tác kiểu leo lên này hao phí thể lực nhất.

Dù thể lực của lão Hầu tốt thật, nhưng sức nặng trên thân thể cộng thêm trong tâm lý, lúc này anh ta cũng không khỏi mệt đến thở hồng hộc, vậy nên mới lên tiếng đề nghị.

Tình huống của Tam Ma tốt hơn của Lão Hầu một chút, có điều bây giờ cũng nằm trong trạng thái bò một hồi là lại phải ngừng lại.

Lỗ Thành thấy thế đồng ý.

Sắc mặt của ông ta cũng không khá hơn chút nào, vẻ mặt hơi âm u, nói: “Ở chỗ này đi, để tôi xem trong mấy cái quan tài treo này, rốt cuộc có bao nhiêu vật bồi táng.”

Lão Hầu và Tam Ma lập tức gật đầu đáp.

Nếu như không có tấm bản đồ da dê để tham khảo, muốn tìm được quan tài vàng được đánh dấu trọng điểm từ trong mấy trăm mấy ngàn cái quan tài treo được đóng đầy trên vách đá của khe núi Thiên huyền, có thể nói là khó càng thêm khó.

Nhưng hình như, vận khí của Lỗ Thành cũng không tính quá kém, vị trí của bọn họ vừa lúc có một cái.

Ba người Lỗ Thành, Lão Hầu và Tam Ma có kinh nghiệm phong phú, bàn về tầm mắt và thủ pháp, đúng là không phải người bình thường có thể so sánh.

Bởi vậy, sau khi liên tục “nghiên cứu“ mấy cái quan tài treo vô dụng, ánh mắt của Lỗ Thành đột nhiên tập trung vào một cái quan tài treo bề ngoài làm bằng gỗ, có chút lớn, nhưng khoảng cách xa hơn một chút.

Ông ta dựa vào trực giác chỉ vào cái quan tài treo kia, nói: “Đi với tôi mở cái kia ra.”

Mặc dù chiếc quan tài treo ấy có bề ngoài trông không khác nhau mấy với những chiếc quan tài treo khác.

Nhưng Lỗ Thành như là đã quyết định, Lão Hầu và Tam Ma cũng đành phải làm theo.

Bọn họ dắt dây thừng, chậm rãi nhảy sang trên vách đá dựng đứng...

“Định mệnh! Lão đại, anh mau đến xem!“

Tam Ma đi lên cọc gỗ nâng cái quan tài treo đó trước, cúi đầu thoáng nhìn, đầu tiên là sửng sốt, sau đó tức khắc cấp bách vội vươn tay đặt trên nắp quan tài, phủi đá vụn bùn đất và ván gỗ gãy lìa xuống.

Sau đó, Tam Ma bỗng dưng trừng to mắt, hét to: “Đây, đây là tôi nhìn lầm rồi sao?!“

Tam Ma khϊếp sợ đến mức không dám tin tưởng, đồng thời trên mặt không nhịn được toát ra thần sắc kích động mừng như điên.

Đây rõ ràng là một cái quan tài bằng vàng, đồng thời chắc là bởi vì trên vách đá hay có tảng đá rơi xuống đập lên nắp, cho nên trên nắp quan tài lại bị đập vỡ một tấm ván nhỏ, lộ ra vàng được bọc trong đó.

Tam Ma tinh mắt, đương nhiên sẽ không bỏ qua màu vàng ấy, lập tức nên tranh thủ tiến hành xác nhận, sau đó kêu Lỗ Thành và Lão Hầu mau lại đây.

Tam Ma hét lên đồng thời cũng không quên hạ giọng, không đến mức khiến động tĩnh chỗ anh ta truyền đến bên mấy người Ngũ Hạ Cửu, dẫn đến sự chú ý của họ.

Không bao lâu sau, Lỗ Thành và Lão Hầu mang nghi hoặc cẩn thận vượt qua đây.

Vừa nhìn vào, họ cũng là vui lớn hơn kinh.

Lỗ Thành không khỏi nhịn ý cười nhỏ giọng nói: “Gỗ bao vàng, xác nhận cho tôi xem có phải toàn bộ quan tài treo đó đều được làm bằng vàng khôn? Nếu như phải...”

Vậy cũng thật sự quá đáng giá tiền.

Trong ánh mắt của Lỗ Thành không nhịn được toát ra vài phần tham lam, lại nhanh chóng bị thu lại.

Sau đó, kinh qua xác nhận, đây đúng là cả chiếc quan tài bằng vàng.

Lão Hầu không khỏi kích động nói: “Lão đại, chúng ta mở cái này ra nhìn bên trong...”

“Không được.” Lỗ Thành lập tức cự tuyệt: “Đừng quên ở đây còn có những người khác, hai người bộ tộc người Quán kia cũng vẫn còn ở bên bờ sông đối diện.”

“Bọn họ cũng không phải người mù, moojt khi để lộ vàng ra, bọn họ nhất định sẽ phát hiện.”

“Huống hồ, đây chính là một đại bảo bối, cứ như vậy lộ ra ngoài, chúng ta mang nó đi thế nào giờ?”

“Còn có...” Ánh mắt Lỗ Thành lóe lóe, nhìn về phía hai người Ngũ Hạ Cửu và A Hữu, thấp giọng nói: “Cậu nghĩ ở trên vách đá này, sẽ có bao nhiêu cái quan tài vàng?”

Lão Hầu nghe vậy sửng sốt, nhìn quan tài vàng được bao lại bằng gỗ bên cạnh, ngữ khí chần chờ nói: “Quan tài bằng vàng... một cái còn chưa đủ?”

Lỗ Thành: “Ít.”

Bố cục nhỏ, cần mở mang.

Lão Hầu suy nghĩ một chút, động tác do dự làm ra một con số: “Nhiều như vậy?”

“Lão đại, trên vách đá này cũng sắp có một ngàn chiếc rồi, cho dù quan tài vàng cất giấu trong đó không ít, thế nhưng chúng ta cũng không thể tìm từng cái một được... quá khó.”

Lỗ Thành nói: “Vậy nếu như có người biết vị trí thì sao.”

Ông ta không để lại dấu vết liếc về phía ba người Ngũ Hạ Cửu, ngài V và tiểu Phương, nó với Lão Hầu và Tam Ma có vẻ mặt kinh ngạc: “Trước đó tôi đã nói bọn họ đột nhiên muốn đến nơi này nhất định là phát hiện gì rồi, không thể nào chỉ là đơn thuần đến nghiên cứu quan tài treo được.”

“Có thể giáo sư họ Triệu kia thật sự có suy nghĩ nghiên cứu quan tài treo, nhưng những người khác thì chưa chắc đâu.”

“Huống chi, các cậu xem vách đá ba người bọn họ leo lên từ đầu, cũng không giống như là tùy ý tìm một chỗ để leo lên, rất có thể vùng này đều tồn tại không ít quan tài vàng.”

“Có khi trong quan tài vàng còn có bảo bối, nếu có thể lấy được những thứ này, đâu chỉ là nửa đời không cần lo lắng.”

Theo lời Lỗ Thành nói sắc mặt Tam Ma vui vẻ, nhưng ngay sau đó lại cau mặt nói: “Thế nhưng lão đại, chiếc quan tài vàng chúng ta cũng đâu cầm đi được.”

Vàng đều bị chế tác thành quan tài, lẽ nào bọn họ phải khiêng đi?

Không thể, làm sao có thể khiêng được.

Càng không nói đến quan tài vàng được đặt ở vị trí cao như vậy trên vách đá dựng đứng, hình như chỉ có thể nhìn không thể di động mảy may.

Nghĩ như vậy, Lão Hầu và Tam Ma đều không khỏi vì thế cảm thấy đau lòng đáng tiếc, trong mắt càng tràn ngập tiếc nuối.

Lỗ Thành cúi người vuốt nắp quan tài lộ ra một chút ấy, đáy mắt lóe ra vẻ tham lam, thấp giọng nói: “Không vội, bệnh tôi mà trị khỏi, tiền, tôi cũng muốn.”

Thời gian một ngày này họ rõ ràng đều tốn vào việc leo vách đá, nghiên cứu quan tài treo trên ấy.

Đợi đến khi mấy người Ngũ Hạ Cửu, A Hữu leo xuống vách đá, trời đang chuẩn bị âm u.

Cho đến lúc an toàn rơi xuống bè gỗ và thở dài một hơi, Ngũ Hạ Cửu mới nhận ra thân thể uể oải bất kham.

Đặc biệt là đầu bị gió thổi ẩn ẩn phát đau, lòng bàn tay bị vách đá cọ xát, cũng biến thành đỏ cả một vàng, đi đứng càng thoáng như nhũn ra.

Lúc này A Hữu đã leo lên bè gỗ của đám người Lỗ Thành, anh ta nhìn sang phía Ngũ Hạ Cửu, ngay sau đó, bè gỗ của đám người Lỗ Thành dẫn đầu rời khỏi.

Tương Du thì cùng Đào Bân chèo bè gỗ, rơi ở phía sau một chút, cách xa một khoảng cách.

Ngũ Hạ Cửu nương lúc trở về, kể lại nội dung cuộc trò chuyện với A Hữu cho mấy người ngài V và tiểu Phương.

Cậu nói: “Việc cúng tế của người bộ tộc người Quán chắc chắn sẽ không đơn giản, sau này chúng ta phải cẩn thận.”

“A Hữu nói người bộ tộc người Quán rất có thể sẽ bắt người sống để cúng tế, mà lý do bọn họ giữ chúng ta lại trước đó e rằng là vì vậy.”

Người sống để cúng tế, là bọn họ.
 
Đoàn Tàu Luân Hồi - Khởi Động Lại [Không Giới Hạn]
Chương 79: Phần 2: Quan tài treo trong hẻm núi - Chương 35


Đào Bân nghe vậy, sắc mặt trắng đi, nói: “Cúng tế người sống? Vậy, trước khi chúng ta đến đây, bọn họ cúng tế như thế nào?”

Ngũ Hạ Cửu: “Đương nhiên cũng là người sống, cúng tế là một loại nghi thức thần thánh rất nghiêm ngặt, là gửi gắm lời cầu xin lên thần linh hoặc là thượng thiên.”

“Nếu định ra ‘vật phẩm’ cúng tế rồi, thì không có khả năng tùy ý thay đổi được.”

“Trước khi chúng ta đến, người bị cúng tế đương nhiên là chính tộc nhân của bọn họ.”

A, chuyện này này...

Đào Bân lẩm bẩm nói: “Quá ngu muội.”

Tiểu Phương chuyển dây thừng trên tay nói: “Tin tức này đối với chúng ta có chút không tốt nhỉ.”

“Người bộ tộc người Quán muốn bắt chúng ta tế sống, một khi bị cúng tế thì có con đường chết.”

“Nhưng nếu như không hoàn thành được chuẩn bị cúng tế, ngày mười một đến, cơn lũ định kỳ tiến đến, nó sẽ bao phủ cả cái khe núi, chúng ta rất có thể cũng khó trốn được.”

“Tôi cũng không tin, chờ đến một ngày cuối cùng, chờ lúc chúng ta sắp rời đi, ở đây vẫn sẽ bình yên vô sự.”

Những lời này của cậu đương nhiên là nói với hành khách của đoàn tàu Luân Hồi.

ngài V gật đầu tán thành, nói: “Không sai, cho nên vẫn cần nghĩ cách hoàn thành cúng tế, nếu không...”

Có đôi khi tự nhiên mới là tai nạn lớn nhất.

Tương Du hỏi một câu: “Vậy phải hoàn thành thế nào?”

Tiểu Phương thuận miệng trả lời: “Vậy phải xem chết bao nhiêu người rồi, dù sao người khác chết còn tốt hơn là chúng ta chết.”

Nói xong lời cuối cùng, tiểu Phương nheo cặp mắt màu xanh lục lại cười, hiện tại anh ta càng ngày càng không che giấu bản tính của mình.

Ngũ Hạ Cửu nói: “Chúng ta vẫn cần phải nghĩ cách tìm con đường quan tài treo bên trong khe núi, tốt nhất là đi vào trong hang đá điều tra một phen.”

Cậu nghĩ thuốc thánh kia có lẽ là một đầu mối quan trọng.

Rõ ràng mấy người tiểu Phương và ngài V cũng cho là như vậy.

Trong lúc nói chuyện, bè gỗ đã sắp đến bên bờ, An Hưng và A Mao đứng ở nơi đó tiếp ứng, hỗ trợ cùng nhau kéo bè gỗ lên bờ.

Mà sắc mặt của Đồ Lợi và Tát Ngang rõ ràng có chút không dễ nhìn lắm.

Giọng điệu Đồ Lợi ác liệt nói: “Động tác nhanh lên chút, trì hoãn lâu như vậy, trời sắp tối luôn rồi, mau đi về!“

Sau khi anh ta nói xong, thì dẫn đầu tiến vào trong khe hẹp Nhất Tuyến Thiên ở phía trước, sau đó Tát Ngang cũng đi theo.

Mấy người Ngũ Hạ Cửu đi ở phía sau, An Hưng và A Mao muốn hỏi bọn họ đã phát hiện ra đầu mối gì ở trên vách đá rồi, nhưng bị ngài V dùng ánh mắt ngăn lại.

mấy người Lỗ Thành còn ở nơi này, chờ sau này trở về rồi hãy nói.

An Hưng và A Mao thoáng chốc dừng lại không đặt câu hỏi.

Sau một lát, An Hưng không nhịn được ngẩng đầu nhìn sắc trời, âm thầm nói thầm: “Lại qua một ngày trong này, thật ra cũng không tính là rất nguy hiểm sao, chỉ cần buổi tối thành thật không đi ra là được...”

Lời này của anh ta cực nhỏ, cũng không có người nào nghe thấy.

Trở về phòng trước lúc tách ra, Ngũ Hạ Cửu nhắc nhở ngài V nhớ phải nói cho bọn họ biết chuyện liên quan đến cúng tế, sau đó phải cẩn thận.

ngài V gật đầu hiểu.

Sau đó hai bên đều tự trở về.

Ngũ Hạ Cửu vừa đi vào phòng phòng, vừa không khỏi trầm tư.

người bộ tộc người Quán cúng tế Hà Bá rốt cuộc là chuẩn bị những gì? Mà bọn họ còn chưa hoàn toàn thăm dò hết bộ tộc người Quán, địa điểm cúng tế lại ở nơi nào?

Còn có, mấy người Lỗ Thành có phát hiện ra bí mật trong quan tài treo trên khe núi Thiên Huyền hay không?

Ở trên vách đá, Ngũ Hạ Cửu từng nhìn hướng bọn họ vài lần, vị trí của ba người Lỗ Thành cách một quan tài vàng rất gần.

Sau đó, cậu nghiên cứu quan tài vàng, lại xác nhận tình huống với tiểu Phương và ngài V.

Qua một đoạn thời gian như vậy, đến lúc gần đi cậu mới nhìn về phía ba người Lỗ Thành lần nữa bọn họ đã bắt đầu dần qua leo xuống.

Dọc theo con đường này, vẻ mặt của ba người Lỗ Thành cũng không toát ra chút khác thường nào, thoạt nhìn cũng giống như thường ngày.

Ngũ Hạ Cửu cũng không quá để ý đến bảo tàng của người bộ tộc người Quán, chờ đi vào trong phòng rồi cậu cũng không để ý nữa.

Mà người bộ tộc người Quán hình như thực sự bắt đầu chuẩn bị cúng tế.

Ít nhất, Đồ Lợi và Tát Ngang bắt đầu thường xuyên ra ngoài bận rộn, ban ngày, buổi tối, đặc biệt là có đôi khi nửa đêm mới trở về, chuyện này không thể nghi ngờ đã tạo thành một ít trở ngại cho việc thăm dò của bọn họ.

Tuy hai người Đồ Lợi và Tát Ngang bình thường không ở, thế nhưng ban ngày khi bọn họ ra ngoài vẫn còn có một số người bộ tộc người Quán nhìn chằm chằm vào bọn họ, ánh mắt lạnh lùng lại quỷ quyệt, cũng cấm bọn họ không được đi lại quá nhiều trong bộ tộc người Quán.

Nếu như bọn họ muốn lại gần thân núi, thì ngay lập tức sẽ bị người bộ tộc người Quán canh giữ nơi đó xua đuổi rời khỏi.

Buổi tối hình như cũng biến thành không yên tĩnh, bởi vì tiếng ngáy của Đồ Lợi chưa từng vang lên lần nữa...

Từ hôm nghiên cứu quan tài treo ở khe núi Thiên Huyền đến nay, thời gian đã qua hai ngày.

Trong hai ngày này, bọn họ lại không hề tìm được cơ hội tìm kiếm hang đá trong lòng núi.

Mà theo thời gian dần dần trôi qua, ban ngày buổi tối đều không xảy ra chuyện gì, cũng làm cho đám hành khách mới An Hưng và A Mao không khỏi từ cảnh giác đề phòng hoạt động cúng tế của người bộ tộc người Quán đến từ từ trở nên thả lỏng.

Nhưng mà, sáng sớm ngày thứ ba, hai người An Hưng và A Mao vừa tỉnh lại thì đã hoảng sợ kêu la, âm thanh lớn đến ngay cả trong phòng của mấy người Ngũ Hạ Cửu đều có thể nghe thấy.

Đám Ngũ Hạ Cửu vội vã đi ra kiểm tra tình huống.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tương Du hỏi vội.

Đồ Lợi và Tát Ngang đều đã ra ngoài từ sớm, không ở đây.

Lúc bọn họ chạy đến, ba nữ sinh Vũ Yến, Lưu Kim Hỉ và Diệp Tử cũng vây quanh trước cửa phòng mấy người Triệu giáo sư, biểu cảm trên mặt kinh ngạc khủng hoảng.

Ngũ Hạ Cửu đến gần, sau khi nhìn rõ tình trạng của An Hưng và A Mao, cậu cũng bỗng nhiên trợn mắt.

bởi vì, trên cánh tay để lộ của hai người An Hưng và A Mao, thế mà lại mọc ra một số vảy cá màu trắng đen...
 
Back
Top Bottom