Ngôn Tình Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 17: Đinh Nghiêu


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b>

-----------------

"Sweety, why are you here?"

U U nghe thấy có người hỏi vì sao bé khóc* thì chậm rãi ngẩng khuôn mặt nhỏ đang khóc lã chã rất đáng thương.

<i>(*cái này không biết tác giả nhầm hay sao nhưng mình edit hoàn toàn theo bản raw chứ không thay đổi câu tiếng anh gì hết nha!)</i>

Bé mơ hồ thấy được một người nước ngoài mang váy tím khoác áo choàng đen.

A, là Hoàng hậu trong Công chúa Bạch Tuyết.

U U nức nở vừa khóc vừa nói:

"Ba mẹ của con, bọn họ, nói không giữ lời... Đã hứa đưa con đi Disney nhưng họ chỉ để chị đi với con..."

Cô bé nói tiếng Anh không được tốt nhưng cũng không đến mức khiến đối phương nghe không hiểu.

"Hừm, đó thật là cha mẹ tệ."

Nhân viên đóng vai Hoàng hậu rất có kinh nghiệm dỗ trẻ con, cô vẫn giữ thiết lập độc ác của Hoàng hậu, nửa đùa nửa thật nói với U U:

"Nếu ngươi khen ta xinh đẹp thì ta có thể hạ lệnh cho người đi bắt ba mẹ của ngươi, trừng phạt họ một chút, thế nào?"

U U nghe vậy sửng sốt, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô.

(Đọc full tại dembuon.vn)

Một lúc sau U U rõ được ý của cô ấy thì ngừng khóc, cuống quít xua tay:

"Không không không, Hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới, đừng bắt ba mẹ con đi, họ không phải ba mẹ xấu."

Du khách bị thu hút bởi Hoàng hậu độc ác và bé gái xinh đẹp ngày càng nhiều, nghe được lời này của U U thì ai nấy đều nhịn không được mà thiện chí cười ra tiếng.

Nhưng U U nói lời này siêu nghiêm túc, bé tin người trước mắt bé là Hoàng hậu trong Công chúa Bạch Tuyết thật, chỉ cần bà ấy ra lệnh một tiếng, ba mẹ bé đang ở nhà sẽ bị bắt đi ngay.

"Hử?" Hoàng hậu kiêu ngạo nhìn từ cao xuống kéo dài âm thanh, hỏi lại bé, "Nhưng bọn họ lại không làm được chuyện đã đáp ứng ngươi, ngươi vẫn cảm thấy họ là cha mẹ tốt ư?"

U U nắm chặt bàn tay nhỏ gật đầu lia lịa.

Sợ Hoàng hậu độc ác vẫn không tin, U U vắt hết não, sốt ruột dậm chân, cuống quýt giải thích:

"Chỉ là, chỉ là do họ bận công việc, chỉ là vì kiếm tiền nuôi U U..."

"Không phải bọn cố ý thất hứa, không được đi chơi với con ba mẹ cũng rất buồn..."

"Hoàng hậu xinh đẹp, con rất yêu ba mẹ, người có thể đừng bắt bọn họ không ạ?"

Cô bé chắp tay trước ngực nghiêm túc cầu xin, ngẩng khuôn mặt nhỏ đáng thương nhìn Hoàng hậu, nhìn đến mức lòng người cũng phải tan chảy.

Bé tin lời nói của Hoàng hậu như vậy nên bộ dạng lo lắng của bé đặc biệt đáng yêu lại chân thành tha thiết.

"Ồ~ ....

----Đọc tiếp tại dembuon.vn nè :3

Chương này có 1 suprise đến Thiên cũng k ngờ luôn :>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 18: Đừng lấy kẹo của U U! QAQ


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

-------------------

Hình thức phát sóng mỗi mùa của chương trình 'Bé con đi xa' là livetream trực tiếp trên mạng ba ngày hai đêm.

Năm gia đình ứng với năm phòng phát sóng khác nhau, người xem có thể tự do lựa chọn gia đình muốn xem, cũng có thể chọn phòng chính chia đều các cảnh.

Ngày 'Bé con đi xa' phát trực tiếp thì phòng được chú ý cao nhất là của ba cha con Cố Khải Châu.

Ai cũng biết sự kiện tinh phong huyết vũ huyên náo trên mạng gần đây.

Trong video* kia Úc Lan kiêu ngạo hung hăng, không chỉ bảo con gái cô ta mắng rất đúng, còn châm chọc đối phương xấu xí, kiêu ngạo đến mức ai xem cũng không chịu nổi.

<i>(*Video này là cái video phụ huynh khác quay, dành cho mấy bạn quên mà thắc mắc tại sao không phải bản ghi âm)</i>

Theo mọi người tự bổ não thì một đứa nhỏ mẫu giáo có thể xỉ nhục bạn học, đến phụ huynh của các bạn cùng lớp cũng phản đối cho con học chung khẳng định là một hùng hài tử* kiêu căng ngạo mạn được nuông chiều từ bé!

<i>(*ý nói đến đứa trẻ ồn ào hư hỏng, không biết lắng nghe, không biết cư xử.)</i>

Vì thế dân mạng một bên mắng:

Tổ tiết mục bất lương, vì độ hot mà mời loại hùng hài tử này!

Tự phá hư danh tiếng!

Thứ công ty chó má này sớm muộn cũng phải đóng cửa!

Còn thân thể thì rất thành thật mở xem chương trình.

(Đọc full tại dembuon.vn thienbachnguyet)

Nghe nói không chỉ con gái Úc Lan tham gia chương trình mà còn có con gái vợ trước của Cố Khải Châu.

Hai chị em cùng cha khác mẹ tham gia chung một chương trình!

Hơn nữa một bé trong đó còn là hùng hài tử bắt nạt bạn học, một đứa trẻ như thế sẽ đối tốt với chị cùng cha khác mẹ?

Nghĩ kiểu gì cũng không thể!

Vì thế trong sự chờ mong của đông đảo quần chúng muốn ăn dưa*, giờ livestream đã đến.

<i>(*theo thuật ngữ CBIZ là chỉ những tin đồn)</i>

Theo âm thanh bài hát mở đầu của 'Bé con đi xa' thì cảnh quay đầu tiên cũng xuất hiện trước người xem khắp internet.

Lúc này, khách mời đều đang trên đường đến địa điểm du lịch đầu tiên.

Bên trong phòng phát sóng của một nhà Cố Khải Châu.

.....

"Bố đừng có trộm cho U U uống hộp sữa bò vị dâu tây thứ hai, con bé uống nhiều sẽ bị tiêu chảy."

<b>---------ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN</b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 19: Sự thật được sáng tỏ.


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

--------------------

【 Ha ha ha ha ha thật xin lỗi, tuy rất đáng thương nhưng tui không nhịn cười được】

【 Một giây trước còn đang sung sướng ăn dưa, giây sau phòng nhà mình cũng sụp luôn, hhh bé con có làm sai gì 】

【 Lấy kẹo của người ta sẽ bị sét đánh đó, ha ha ha tổ tiết mục lo làm người đi】

【 U U tiểu đáng thương thật sự quá thảm sao các người có thể nhẫn tâm như vậy ha ha ha ha ha 】

Tiếng khóc này không phải chỉ người ở phòng phát sóng ni mới nghe được mà cả các phòng khác cũng không tránh khỏi nghe thấy.

【 a a a a đây là bạn nhỏ nhà ai vậy, cũng quá đáng yêu rồi!!! 】

【 Đừng khóc đừng khóc, tiểu bảo bối đáng thương như vậy cũng không thể cho bé một viên kẹo ăn à!?? 】

【 Chờ đã, đây là con gái của Úc Lan kia??? 】

Mấy phòng phát trực tiếp khác vốn có không ít người bị vẻ đáng yêu của cục bông nhỏ tấn công đến ngây ngất, kết quả vừa nghe đây là con gái Úc Lan, lại nhớ tới sóng gió gần đây trên mạng, tức thì có chút dè dặt.

Thích khóc như vậy, sẽ không phải là kiểu kế thừa dung mạo ưu tú của cha mẹ nhưng thực tế là hùng hài tử tùy hứng không hiểu chuyện đó chứ?

Mưa bình luận vẫn náo nhiệt bay vùn vụt qua, nhưng hiện trường quay hình bỗng yên tĩnh lại đôi chút.

Sau khi U U bắt đầu lớn tiếng khóc thì mấy bạn nhỏ vốn đang khóc kia lại ngừng khóc.

Mắt ngấn nước, tò mò nhìn Cố U U sinh ly tử biệt với hộp kẹo.

Cô bé tóc ngắn vẻ mặt đồng tình: "Em gái này khóc thật đáng thương."

Nhóc tóc xoăn lặng lẽ nói với ba nhóc: "Ba ơi, em gái này thật đáng yêu, con muốn..."

Ba nhóc con ấn đầu nó: "Không, con không muốn."

Dù U U có khóc vô cùng đáng thương thì quy tắc vẫn không thể đổi.

Lúc giao hộp kẹo cho Chu đạo, lời nhắn nhủ của U U rất chi bi tráng thê lương:

"Chú Chu, chú, chú phải chăm sóc nó thật tốt, không được, không được làm mất nó ạ..."

Chu đạo nén cười: "Được, U U yên tâm, chú nhất định chiếu cố kẹo của cháu thật tốt."

Ông vừa định thuận tay cầm lấy thì thấy cô bé siết chặt mười ngón tay, vẻ mặt không muốn.

"Chú, chú Chu... Chú không được ăn vụng kẹo của cháu... Ăn vụng kẹo của trẻ con... Không phải là người lớn..."

Chu đạo cố ý chọc bé:

"Ai da, vậy nếu chú Chu cũng rất muốn ăn kẹo thì phải làm sao đây?"

Vốn tưởng bé con thích kẹo như mạng sẽ không chịu cho, nhưng cô bé chỉ sửng sốt rồi cúi đầu, vừa nấc vì khóc vừa lấy một viên kẹo vị mật đào đút cho ông, mắt trông mong hỏi:

"Ăn ngon không ạ?"

Chu đạo còn chưa trả lời thì nghe bé con tủi thân nói:

"Chắc chắn ăn rất ngon, nhưng rõ ràng ăn ngon như vậy, mẹ và chị lại chỉ cho cháu ăn 2 viên một ngày."

Hu.

Quá tàn nhẫn.

Thấy một màn này, bao khán giả trong phòng phát sóng điên cuồng trỗi dậy tình thương của mẹ già:

<b>--------CÒN TIẾP TẠI DEMBUON.VN </b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 20: Đuổi ngỗng


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

-------------------

Đáp án này rất chi dứt khoát rõ ràng làm mọi người xung quanh không nhịn được cười rộ lên.

Dân mạng đang xem livestream cũng ngầm hiểu mà cười cả một đám:

【 ha ha ha ha bộ dạng bị vẻ đẹp làm mờ mắt này không phải tui đây sao kkk 】

【 ha ha ha chỉ tiêu theo đuổi thần tượng chỉ có 1: Đẹp troai! 】

【 Lát nữa là Đinh Nghiêu đến rồi, tui chua nha, siêu chua, lại không biết nên chua* ai】

<i>(*Gato, ghen</i><i> tỵ)</i>

【 ô ô thật muốn xuyên hồn vào U U chốc lát, tui cũng muốn gặp thần tượng! 】

【 ai trẻ hơn người đó truy tinh* thắng, chanh thật chua mà 】

<i>(*theo đuổi thần tượng)</i>

Chu đạo nghe U U nói vậy, cười cười đừng dậy nói với mọi người:

"Trong chúng ta trừ năm người bố và sáu bạn nhỏ thì còn có một vị anh trai hẳn ai cũng biết muốn đến thám hiểm với cả nhà."

"Có điều trước khi anh trai đó tới chúng ta sẽ chơi trò chơi đầu tiên, chọn ra phòng ở đêm nay..."

Quy tắc rất đơn giản, bạn nhỏ ngồi lên lưng bố còn bố thì hít đất, trong một phút ông bố nào hít được nhiều hơn thì sẽ được ưu tiên lựa chọn trước.

"Yeah ba ba cố lên ——!"

Cô bé tóc ngắn kia trông rất phấn khởi.

Cố Diệu Diệu liếc nhìn cha của cô bé, hiểu rõ nguyên nhân.

Có một người cha là vận động viên thể thao nổi tiếng, quả thật phần thắng rất lớn.

Cô lại nhìn sang Cố Khải Châu.

"Ba ba cũng cố lên!" U U cổ vũ ông.

Cố Khải Châu gãi gãi đầu, chần chờ nói: "Ba ba...... Sẽ cố hết sức."

Xác thật là ông chỉ có thể gắng sức.

Tất cả thời gian ông đều dành cho phim trường và xã giao công việc này nọ, tới tuổi này Cố Khải Châu vẫn không mập lên đã được coi là có gien ưu tú rồi, đối với người không hay tập thể dục như ông thì hít đất thật sự làm khó ông.

Bởi vậy, dù U U có là đứatrẻ nhẹ nhất trong đám thì ông cũng không phụ lòng của Cố Diệu Diệu, thành công--------<b>CÒN TIẾP TẠI DEMBUON.VN :3</b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 21: Vì sao phải sửa mái nhà?


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b>

-----------------------

Trong ấn tượng của Đinh Nghiêu, Cố U U tuyệt đối là một người cách biệt với mấy từ ngốc manh đáng yêu.

Làm con gái của đạo diễn nổi tiếng nhất trong nước – Cố Khải Châu, lúc hai mươi tuổi Cố U U đã giữ cổ phần của công ty giải trí Lộc Minh vừa được cha cô thành lập không lâu.

Cô không tham gia kinh doanh nhưng lại có tiếng nói không nhỏ trong công ty.

Lúc đó Đinh Nghiêu cũng là nghệ sĩ dưới tướng giải trí Lộc Minh.

Lúc 31 tuổi anh đã chuyển từ thần tượng lưu lượng* sang làm diễn viên, người trong nghề rất vừa ý diễn xuất của anh, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.

<i>(*những minh tinh có đội ngũ fan hâm mộ hùng hậu, làm gì cũng được quan tâm, đi đến đâu cũng được chú ý)</i>

Cho đến bữa tiệc sau lễ trao giải nọ, anh gặp Cố U U.

Trên bàn tiệc, rượu qua chén lại không ngừng, cô uống hơi say, chống cằm nhìn anh cả buổi, ra hiệu bảo anh đến rót rượu cho cô.

Đại tiểu thư trẻ tuổi hình như rất thích chơi trò này lập uy trước mọi người, nếu đổi thành một nghệ sĩ khác hẳn sẽ cho cô mặt mũi này.

Nhưng Đinh Nghiêu từ chối.

Phảng phất như cốt truyện trong tiểu thuyết bá tổng, chính là kiểu "Nam nhân, anh thành công làm tôi chú ý rồi".

Đại tiểu thư đang chán chết này thật sự bắt đầu theo đuổi Đinh Nghiêu.

Thủ đoạn theo đuổi của cô cũng rất đơn giản thô bạo, mặc kệ Đinh Nghiêu có từ chối hay không, cô cứ đập tiền đập tài nguyên không chút do dự, một đường nâng Đinh Nghiêu đứng vững ở giới điện ảnh, cũng giúp giải trí Lộc Minh kiếm được một chậu đầy tiền.

Đinh Nghiêu vốn luôn nghĩ đây là một chuyện đôi bên cùng lợi.

Mãi đến sau này-----ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 22: Là do hắn không đẹp trai....


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

---------------------

Các bạn nhỏ tức thì biến sắc, hoảng sợ nhìn bóng dáng Cố Diệu Diệu lưu loát đi xa.

Tiểu Tỏa 4 tuổi: "Chị ấy thật hung."

Joe bảy tuổi: "Không được nói con gái hung, ba anh bảo đó là không lễ phép."

Điềm Điềm 5 tuổi: "Có dữ đâu, tớ chỉ thấy Diệu Diệu tỷ giống ba ba, rất đáng tin cậy!"

Chu Chu năm tuổi cũng gật đầu theo.

Không chỉ đáng tin mà còn đáng yêu nữa!

Hai chị em Cố gia ai cũng dễ thương!

Mà lúc này U U tung tăng đi sau chị, theo đuôi hỏi:

"Chị chị, chị muốn đi đâu vậy ạ?"

Cố Diệu Diệu vừa xắn tay áo vừa đáp: "Đi hỗ trợ nhóm lửa."

Về nấu cơm thì tất nhiên là đầu bếp khách sạn 5 sao - bố của Chu Chu phụ trách, còn Cố Khải Châu thì, cũng chỉ là tới cho đủ số.

Bởi vì ông ngồi xổm trước bệ bếp cả buổi cũng không nhóm được tí lửa nào.

"...Cái này sao không nhóm lửa lên được..."

Khắp gương mặt tuấn lãng trắng nõn của Cố Khải Châu đều là bụi bặm, ông không dám tin nhìn bệ bếp, vẻ mặt khiếp sợ không khác gì U U thổi bể bong bóng nước mũi khi nãy.

Ông đường đường là một đại đạo diễn nổi tiếng!

Đoạt vô số giải! Địa vị siêu phàm!

Thế nhưng! Đến một cái bếp cũng không giải quyết được!??

"Tránh ra giúp con ạ."

Cố Khải Châu quay đầu nhìn lại, con gái lớn của ông đã xắn tốt tay áo, đang ôm một bó rơm rạ đi tới.

"Lửa này không nhóm như vậy."

Cố Diệu Diệu làm chẳng chậm hơn nói, sau khi Cố Khải Châu đi ra sau, cô ngồi lên ghế nhỏ, nhanh nhẹn nhóm lửa rồi cho thêm củi vào, lửa trong bếp nổ lách tách, chẳng mấy chốc đã cháy lên.

Sau khi nhóm lửa xong, Cố Diệu Diệu còn ngẩng đầu hỏi bố của Chu Chu đang trợn mắt há mồm:

"Chú Lục muốn lửa lớn thêm một chút hay nhỏ như này ạ?"

Không thể tin nổi!

Cần trâu bò vậy không!

Bố của Chu Chu sửng sốt một chút mới đáp: "Trước, trước cứ lửa nhỏ là được..."

Cố Diệu Diệu rất bình tĩnh gật đầu, không bỏ thêm củi vào.

Chờ cô xong việc mới nhớ, hình như mình biểu hiện hơi quá.

Quả nhiên, cô vừa quay đầu thì thấy Cố Khải Châu và U U đang trừng lớn mắt nhìn cô.

hắn đại nữ nhi đã vãn hảo tay áo, ôm một bó làm rơm rạ đã đi tới.

"Chị thật tuyệt! Chị thật lợi hại!"

U U có chung vinh dự, rất có cảm giác thành tựu điên cuồn thổi rắm cầu vòng.

Cố Khải Châu cũng không ngờ đến:

"...Diệu Diệu, con thật giỏi, ba sẽ không nhóm lửa được đâu."

Cố Diệu Diệu thầm nói người đương nhiên sẽ không thể nhóm lửa, ngoài việc quay ra bộ phim nổi tiếng hạng nhất thì người chẳng làm được gì,

Nhưng đang trước máy quay nên Cố Diệu Diệu cũng không thể quá mức trưởng thành, chỉ có thể giả cười ngây ngô như Kudo Shinichi giả làm học sinh tiểu học.

"Kỹ năng nhóm lửa con học từ bà ngoại ở quê, sau khi ba mua cho bà ngoại ngôi nhà lớn thì lâu lắm rồi con chưa nhóm lửa lại."

Bốn năm cái ống kính đang quay livestream, cô mà không giải thích, nói không chừng sẽ lập tức có cái đề tài như "Cố Khải Châu ngược đãi con gái vợ trước" lên hot search.

U U không hiểu được mấy cái loanh quanh lòng vòng này, bé chỉ biết chị thật lợi hại!

Việc ba ba không làm được chị lại có thể!

Chị của bé quả nhiên là giỏi nhất thế giới!!

U U bật chế độ điên cuồng thả rắm cầu vồng cũng không phải thả một mình mà còn lôi kéo đồng bọn nhỏ bé mới làm quen tìm người cùng lý tưởng, đi truyền tin "Chị của tui biết nhóm lửa" khắp nơi.

Ngay cả con gà không biết ai nuôi trước cửa bé cũng không tha.

Đương nhiên bé không dám đến gần mà cách xa 3 mét kể.

【 ô ô ô ô Tên thật của tui là trái tim nhỏ của Diệu tỷ! Diệu tỷ v5! Diệu tỷ không gì làm không được!! 】

<b>------------ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN và đừng quên theo dõi truyện tại dembuon để nhận được thông báo sớm nhất nè :3</b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 23: Diệu tỷ uy vũ!


Edit by Thiên Bách Nguyệt<b>

Ăn xong cơm chiều do bố Chu Chu đầu bếp khách sạn 5 sao nấu thì cả nhóm 6 bạn nhỏ vác cái bụng tròn vo đi đến trước cái đập nước trên núi để tham gia lửa trại được tổ chức cho họ đêm nay.

Vì nhà của gia đình U U ở chân núi nên trên đường lên núi thì cả đám cũng thuận tiện đi tham quan mấy nhà khác.

Mấy cái đi thăm trước tiên đều là nhà nông thôn bình thường, cùng lắm là nhà không bị hư hỏng, không có nuôi heo vịt gì, còn có nước ấm tắm rửa...

Có được mấy cái này là không tệ rồi.

Nhưng nhà ở của hai cha con Joe thì hơi bị quá mức đi!!

"Wow----"

U U cứ như bà ngoại Lưu lạc vào khu vườn thần tiên*, chuẩn bộ dáng người dưới quê lên thành phố không hiểu sự đời, bé vuốt ghế ngồi bằng gỗ lim sáng bóng ở phòng khách, giương mắt tha thiết hỏi:

"Cả nơi đây đều là nhà của anh ạ? Cả lầu trên và lầu dưới luôn?"

*(một câu chuyện bên Trung, ẩn dụ chỉ người lần đầu thấy một nơi đẹp đẽ, tráng lệ)

Tòa nhà này vốn là biệt viện của một đại quan thời cổ nào đó, bây giờ được một phú thương* mua lại dùng làm nghỉ dưỡng.

*(Người buôn bán giàu có.)

U U ở cái nhà cũ kia đã lâu, tay đều đầy bụi bặm nên ngượng ngùng không dám sờ lâu mấy đồ nội thất trông rất quý của nhà người ta, bé chỉ có thể mở to mắt hâm mộ nhìn ngắm.

Cô bé buồn bã làm lòng khán giả đều mềm nhũn.

Joe nhận ra niềm khao khát của U U, cúi người hỏi bé:

"Em thích nhà của anh à? Giường của nhà anh rất lớn, em có thể tới đây ngủ."

U U ngây ngốc còn chưa trả lời thì đằng sau đã vang lên một âm thanh lạnh lẽo:

"Không được, U U muốn ngủ với tôi."

Không cần nghĩ Joe đã biết là Cố Diệu Diệu.

Joe lập tức xụ mặt, tuy hắn là anh trai lớn nhất nhưng hắn vẫn không nhịn được cáo trạng với ba:

"Ba ơi, em Diệu Diệu thật độc đoán, em ấy không cho U U chơi với chúng ta."

Ba Joe đành chịu nói: "Vì U U là em gái của Diêu Diệu mà."

Cố Diệu Diệu vô cùng đắc ý hất hất cầm.

Joe càng nóng nảy.

"Vậy, nếu con cũng cũng muốn U U làm em gái con thì phải làm sao ạ?"

"Chuyện này con phải hỏi U U nha."

Quả nhiên Joe hỏi U U ngay: "Em có thích ca ca không?"

U U không hiểu hắn đang hỏi gì nên cười rất ngọt ngào đáp: "Em thích Đinh Nghiêu ca ca!"

Vừa lúc Đinh Nghiêu đi tới đằng sau bé thì nghe được lời này.

Cố Diệu Diệu vô tình phun tào*: "Em chỉ là thích mặt của người ta thôi."

*(chỉ hành vi lập luận phản bác từ một lỗ hổng lập luận, ngữ nghĩa của người bị phản bác; thường mang ý nghĩa trêu chọc.)

Nghĩ đến đây, Cố Diệu Diệu tò mò hỏi:

"Nếu có người đẹp hơn cả hắn thì có phải em liền không thích Đinh Nghiêu ca ca nữa?"

<b>----------------------CÒN TIẾP TẠI DEMBUON.VN</b><b>

Truyện đã được cập nhật từ sáng rồi nè, nên để nhận được thông báo sớm nhất mn theo dõi truyện trên dembuon nha ^^ Thông báo hình như được gởi qua mail.

Thực ra Thiên tính đăng thông báo lúc chiều mà quên bén mất, mong mn thông cảm 😅😓

<b>Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ :3</b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 24: Anh cắn chết nhóc!


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

------------------------

Có lẽ là do sức chiến đấu của Cố Diệu Diệu quá mức dũng mãnh nên đừng nói tới trẻ con, ngay cả mấy người lớn cũng có cảm giác thất bại thua dưới tay một đứa nhỏ.

Ba Điềm Điềm vừa nghỉ ngơi lấy sức, tổng kết kinh nghiệm với con gái, vừa giơ ngón cái với Cố Khải Châu.

"Cố đạo, Diệu Diệu nhà anh thật lợi hại."

Có thể không lợi hại à?

Hắn là một vận động viên bóng bàn, cái khác không nói nhưng phản xạ và thị lực của hắn không tệ.

Kết quả là Cố Diệu Diệu bắt lấy Điềm Điềm nhà hắn nhẹ nhàng như hái rau hẹ, một phát trực tiếp cắt đi, đầu rau cũng không mang về.

Này cũng hơi quá rồi.

Cố Khải Châu rất có cảm giác vinh dự cười cười:

"Cũng không lợi hại như vậy, đều nhờ may mắn, may mắn thôi."

Nói thì nói vậy nhưng Cố Diệu Diệu cảm giác được, Cố Khải Châu nghe hai ba câu tâng bốc xong thì sống lưng cũng thẳng hơn không ít, bên ngoài khiêm tốn bình tĩnh nhưng thực tế vừa quay đầu đã nói với Cố Diệu Diệu:

"Lát nữa chúng ta lại cố gắng, tranh thủ thắng liên tiếp!"

Cố Diệu Diệu nhẫn nhịn, lại không nhịn được, nói: "Hình như Người không có nỗ lực nào đi? Nãy Người vừa vướng cục đá một chút đã xém làm ngã con."

Cố Khải Châu bị vạch trần lập tức cười gượng vài tiếng để che dấu, ậm ừ cho qua.

Khán giả sôi nổi cười nhạo:

【 ha ha ha ha Cái cách Cố đạo khoe con y đúc lúc ba tui đi khoe thành tích thi cử!】

【 Cha ruột toàn thế giới khoe con gái đều là cùng kiểu hành động này à kkk này quá giống rồi】

【 ha ha ha cuối cùng tui cũng biết vì sao U U thẳng ruột như vậy! Thì ra là di truyền từ bố bé! 】

【 Hiện tại tôi nghi không biết Diệu Diệu có thật là con ruột của Cố đạo không, sao tôi cảm thấy con bé là ruột thịt của Úc Lan mới đúng?】

【 ha ha ha ha ha anh bạn mù, cậu đã phát hiện được điểm sáng*! 】

<i>(*một từ thông dụng trên internet, có nghĩa là "bạn đã khám phá ra những điều và những nơi mà người bình thường không nhìn thấy")</i>

"Chị chị!"

<b>------------ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN</b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 25: Thuê trẻ nhỏ lao động là phạm pháp.


<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

--------------------

Ở phố cổ, tiếng gà gáy vang lên từ đợt này đến đợt khác.

Cố Diệu Diệu ngủ được một giấc ngon lành dậy đầu tiên, tiện thể gọi những người khác dậy luôn.

Trên giường, ba người lần lượt ngồi dậy, đầu tóc lộn xộn, rất ăn ý đồng thời ngáp một cái.

Cố Diệu Diệu nghi hoặc:

"Tối qua mọi người ngủ không ngon?"

Nửa đêm hôm qua Cố Khải Châu dậy đập muỗi cô còn hiểu.

Nhưng Đinh Nghiêu và U U?

Nhắc đến chuyện này, Đinh Nghiêu mặt vô cảm, ánh mắt đờ đẫn.

Tối qua phát hiện Cố U U vậy mà lại gác chân lên miệng anh lúc ngủ, anh tức giận đến mức muốn tự sa ngã hận không thể cắn một phát cắn đứt ngón chân của con nhóc.

Anh gian nan nhịn xuống.

Sau đó anh dậy đi đến giếng lấy nước, Cố Khải Châu đập muỗi còn tò mò hỏi anh sao nửa đêm rồi mà dậy súc miệng.

Vì sao à.

Còn không phải là do con gái ông đem chân gác lên miệng người khác, thậm chí lúc anh súc miệng xong về nằm lại cái chân vẫn định duỗi qua đây!

Đinh Nghiêu có nỗi khổ lại không thể nói.

Mà U U càng tủi thân hơn.

Tối qua bé lại gặp ác mộng, trong mơ bé thấy mình lại thành bé hư, hơn nữa đối tượng bé bắt nạt còn là người đẹp tốt bụng Đinh Nghiêu ca ca!

Tuy bé không nhớ rõ chi tiết cụ thể, nhưng loại cảm giác chính mình không thích bản thân đặc biệt rõ ràng, rõ đến nỗi bé thức giấc rồi vẫn đắm chìm trong cảm xúc tự trách.

"Đinh Nghiêu ca ca." U U còn buồn ngủ nhìn anh, "Anh ghét U U ạ?"

Đinh Nghiêu:...... Nhóc cuối cùng cũng phát hiện.

Khụ.

Nhưng mặt ngoài, Đinh Nghiêu sẽ không thể hiện ra.

"Sao lại vậy? U U, sao em lại nghĩ vậy?"

U U thở dài, thực nghiêm túc nói:

<b>--------------ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN</b><b>

<b>24/8/2021</b><b>

<b>-----------</b>

Sau tất cả, với tình hình này Thiên quyết định đăng tách chương, mấy ngày trước bận chút việc nên giờ mới bắt tay vào edit được, sau này sẽ cố gắng 2 ngày 1 chương trên dưới 1500 chữ.

Vì sao chương ngắn vậy mà phải cố hai ngày 1 chương thì là do sắp vào học rồi các bạn ạ phải chăm học hơn tí, hơn nữa Thiên còn muốn dành thời gian trau dồi mấy cái khác nên đành mỗi thứ dùng một ít thời gian, mong các bạn thông cảm.

Mai có chương mới để đền tội nè :3

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ, đọc truyện vui vẻ ^^
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 26-27: Định hôn sự - Chua chết ngươi, xứng đáng lắm


<b>Chương 26: Định hôn sự</b>

Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i><b>

------------------

Khán giả cười thành một đám:

【 Vì con gái quá độc lập nên cha già không vui kkk】

【 Cảm xúc của nhân loại không có liên kết, ta chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn.jpg】1

【 Cố đạo ấp ủ rất nhiều tình cảm nhưng không có ai phối hợp hắn, này cũng quá thảm ha ha ha ha 】

Đinh Nghiêu ở phía sau nhìn, cũng cảm thấy có chút buồn cười.

Kỳ này anh làm thực tập ca ca cùng nhà với U U nên tất nhiên cũng cùng đi với hai chị em làm nhiệm vụ hái dương mai đi bán.

U U xách cái rổ lớn hơn cả bé, kiêu ngạo nện bước chân tiến đều, rất có khí thế sắp làm việc lớn, còn khoác lác nói với Đinh Nghiêu:

"Đinh Nghiêu ca ca có thích ăn dương mai không ạ? Em hái cho anh trái lớn nhất, lớn--- cỡ này!"

Bé giang hai tay, khua tay mô tả một hình tròn siêu lớn.

Đinh Nghiêu cạn lời nói: "Chúng ta hái dương mai là để đi bán kiếm tiền."

U U nói rất đương nhiên:

"Trái lớn nhất cho anh và chị, còn dư lại thì đi bán ạ."

Bé cũng không ngốc, bé rất thông minh đó!

Nói xong bé trưng ra vẻ mặt cầu khen ngợi, trông mong chờ đợi ai đó khen bé một chút.

Nhưng mà không có.

Cố Diệu Diệu chỉ trừng mắt bé, thầm nói người ta còn không phản ứng em, em vội lấy lòng cái gì, l**m cẩu* cuối cùng sẽ l**m đến trắng tay luôn có biết không hả?

*(<i>Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ đi lấy lòng)</i>

Nhưng cô lại không biết rằng Đinh Nghiêu không lên tiếng không phải vì không muốn phản ứng lại U U.

Mà là sợ khi anh mở miệng, sẽ làm ra hành động cổ vũ đáng sợ nào đó.

Đáng sợ hơn ở chỗ, hình như trong thâm tâm anh cảm thấy U U có chút đáng yêu.

....Chuyện này quá kinh khủng.

U U không thể đoán được suy nghĩ của hai kẻ lớn người đội lốt trẻ con, bé chỉ biết rõ ràng bé thông minh như vậy nhưng lại không ai khen bé, khuôn mặt nhỏ tức thì suy sụp.

Bọn họ hái được một lát thì bốn đứa nhỏ khác mới chậm chạp đi tới.

"U U, sao rổ của em vẫn trống không vậy?"

Đinh Nghiêu nhìn Chu Chu vươn đầu xem thoáng qua rổ U U, sau đó liền vỗ vỗ ngực, ra vẻ rất đáng tin khoe khoang:

"Không sao! Anh giúp em hái!"

U U khuôn mặt nhỏ mờ mịt.

Khi nãy bé túm được một đống, chẳng qua là cho vào rổ của chị và Đinh Nghiêu rồi, do bé thật sự vác không nổi.

Nhưng hình như tự Chu Chu ngầm hiểu em gái mềm mại này sẽ không hái quả nên rất có khí phách nam nhi muốn thể hiện trước mặt U U một phen.

Không lâu sau, Chu Chu thở hổn hển cầm một rổ dương mai lại đây, đắc ý đưa cho U U:

"Cho em!"

Kiêu ngạo ra vẻ 'Ta là Lôi Phong (1) làm việc tốt không lưu danh'.

U U lễ phép cảm ơn, tuy chính bé không thể hái được nhiều như vậy, cũng không hiểu vì sao Chu Chu lại muốn hái giúp bé, nhưng bé nhận được dương mai xong liền quay đầu vui sướng chạy đến chỗ Đinh Nghiêu, học bộ dáng của Chu Chu nói:

"Cho anh!"

Lòng bàn tay của cô bé thật ấm, trái dương mai to như quả bóng bàn cũng có chút ấm áp.

U U cũng đưa đưa cho Cố Diệu Diệu một trái dương mai khác lớn cỡ đó, vì vậy Cố Diệu Diệu ngồi trên gò đất bên cạnh nhìn em gái cô như tên si tình dùng ánh mắt lấp lánh hỏi người ta:

"Quả này rất lớn, chắc chắn sẽ thật ngọt! Anh ăn đi!"

Thật ra bé cho trái dương mai này không có thành ý lắm, cũng không phải tự thân bé hái, nhưng vẻ mặt kia thật dễ làm người khác sinh ra ảo giác 'Dù bé chỉ tự mình chuyển lại nhưng cũng rất quý giá'.

Cố Diệu Diệu lạnh mặt nhìn, cắn một ngụm dương mai U U cho, tức thì khuôn mặt cứng đờ, sau vài giây, vẻ mặt đau khổ nhổ một miếng kia ra.

Chu Chu bên kia thấy U U không chút do dự mượn hoa hiến Phật thì vô cùng bi thương tỏ vẻ:

"Em không thể cho người khác, cái này là của anh cho em!"

U U nghiêng đầu: "Em biết ạ."

"Là anh! Cho em!"

"....Em thật sự biết mà."

Hai bạn nhỏ bắt đầu ông nói gà bà nói vịt biện luận với nhau, U U hoàn toàn không get được điểm không vui của hắn, nhưng hắn thật sự tức giận nên U U đành ôm hắn một cái, có điều ôm cũng không có tác dụng làm U U gấp đến độ mờ mịt đau đầu.

【 ha ha ha ha ha ha đây là tình tay ba của trẻ con à? 】

【 Chu Chu thích U U, U U thích em trai Đinh Nghiêu ha ha ha làm bạn nhỏ cũng không dễ 】

【 không phải Chu Chu thích U U, mà là tất cả bạn nhỏ đều thích U U đi 2333】

【 Chu Chu mau đi tìm ba ba để ba nhóc định cái hôn sự, chậm chễ sẽ không còn cơ hội đâu! 】

Đinh Nghiêu chen ngang không nổi cuộc đối thoại của hai bạn nhỏ, chỉ là vô tình nhìn thấy dây giày của U U bị lỏng.

Trẻ nhỏ không hiểu sao rất dễ ngã, anh vừa thấy liền theo bản năng thả đồ vật trong tay xuống, khom lưng ngồi xổm xuống cột dây giày cho bé.

Không ngờ U U nhìn thấy động tác này lại bỗng kinh ngạc sửng sốt.

Trong ánh đèn, bé nhớ lại rốt cuộc bé đã mơ thấy sự việc rất chân thật là gì.

......

"...... Vậy anh đồng ý qua lại cùng tôi?"

"Ngoại trừ việc này."

Bên trong văn phòng trống trải được hoàng hôn bao phủ, nam nhân đứng giữa phòng hơi rũ mắt, khí chất kiêu ngạo trước kia biến mất không còn sót lại gì, anh vứt đi cái thể diện, lòng tự trọng vô dụng kia, đứng ở đây, cầu xin được cho một cơ hội.

Mặc dù anh vẫn từ chối nhưng anh hiểu rõ, nếu đối phương vẫn cố chấp như cũ thì anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Còn may vị đại tiểu thư này y như trong dự đoán của anh, bị những lời này chọc tức.

"Anh không có quyền lựa chọn!"

"Việc giải ước sẽ không bao giờ xảy ra, anh cho là tôi không biết có những công ty khác muốn đào anh ư? Anh nằm mơ đi! Tôi là muốn để công ty thua lỗ đấy, một xu tiền cũng không kiếm, anh cũng đừng mơ được cho ra ánh sáng!"

"Còn dám nói điều kiện với tôi, anh nằm mơ!"

"Đó chính là kết quả khi đối nghịch với tôi, trừ khi anh quỳ xuống cầu tôi, nếu không tôi thề, anh tuyệt đối không có khả năng...."

Khi tia hoàng hôn cuối cùng tàn lụi.

Thành thị sau cửa kính trở nên tăm tối.

Nam nhân quỳ hai đầu gối xuống.

"Tôi cầu xin cô."

Anh biết, anh không có lựa chọn.

Anh biết, thật ra không phải là cô thích anh, cô chỉ như một đứa trẻ h*m m**n món đồ chơi mình không có, càng không chiếm được lại càng muốn có, khi phát hiện bản thân không cách nào lấy được sẽ tức hộc máu muốn hủy diệt nó.

Cái cô muốn nhìn cũng chỉ là bộ dạng khom lưng uốn gối của anh, cúi đầu trước mặt cô, bộ dạng cúi đầu xưng thần.

Vậy anh liền cho cô xem.

Nhưng hình như cô càng thêm tức giận, càng không thể chấp nhận, vừa kêu 'Anh đứng lên cho tôi' vừa nói 'Anh nguyện ý quỳ cũng không chịu ở bên tôi, có phải đầu óc anh có vấn đề không'.

Cuối cùng cô đập bể đồ vật, hung tợn nhìn anh.

Trong mắt có hận thù, cũng có gì đó càng sâu hơn nỗi hận nhưng anh nhìn không hiểu.4

25/8/2021

----------

Lôi Phong: là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch Mao Trạch Đông và nhân dân Trung Quốc.

<b>
</b>

<b>Chương 27: Chua chết ngươi, xứng đáng lắm</b><b>
</b>

Nhớ lại cái ác mộng đáng sợ này, cả người U U cứng đờ lại.+

Thật ra bé hoàn toàn không biết trong mơ, bé và Đinh Nghiêu đang nói gì, nhưng một màn Đinh Nghiêu quỳ xuống kia thực sự làm bé chấn động, khắc ghi ấn tượng sâu sắc.

Sâu đến nỗi dù lúc tỉnh dậy bé không nhớ rõ gì nhưng cảm xúc áy náy và khổ sở này cứ quanh quẩn trong đầu bé.

Bởi vậy, lúc Đinh Nghiêu khom lưng cột dây giày cho bé, ký ức trong tiềm thức lại hiện lên, trùng khớp với tình huống hiện tại.

Đinh Nghiêu chỉ mới cột dây giày cho cô bé được một nửa bỗng thấy bé thụt chân lại, vội vàng lui về sau hai bước.

Anh nghi hoặc ngẩng đầu, bất ngờ đối diện với đôi mắt mịt mờ đầy sương mù.

"...Anh, anh đứng lên đi ạ."

Anh có chút khó hiểu, mặc dù cảm xúc của trẻ con thất thường khó đoán, nhưng cũng không tới nỗi không đầu không đuôi nói khóc là khóc ngay chứ??

"Sao U U lại khóc? Vì anh tự tiện buộc dây giày của em?"

Đinh Nghiêu lúng túng ngồi xổm xuống lau nước mắt cho bé, hoàn toàn không biết tại sao mình chọc tiểu tổ tông này khóc.

"Không cột chắc dây giày lỡ lát nữa bị ngã thì sao? Em không sợ đau à?"

Chính anh cũng không cảm nhận được, chỉ trong một hai ngày, dỗ U U đã thành bản năng của anh.

Cũng có thể là do trận khóc đầu tiên để lại ấn tượng quá sâu sắc, tóm lại chỉ cần bé có chút tủi thân sắp khóc thì Đinh Nghiêu sẽ theo bản năng ổn định bé trước tiên.

Ổn định!

Anh có thể!

Chỉ cần không khóc, chính là thắng lợi!

Sự cẩn thận quá mức, sợ lơi lỏng một chút U U sẽ khóc này của anh, nháy mắt đã chạm đến tâm hồn thiếu nữ của khán giả, vô số người đua nhau khóc ròng:

【 Hu hu hu hu khi chết tôi muốn xuyên hồn vào U U, tôi cũng muốn được em trai Đinh Nghiêu dỗ dành! 】

【 Sao em trai có thể đi dỗ người như vậy oa huhuhu này cũng quá dịu dàng rồi 】

【 Tui không cột dây giày cũng sẽ ngã! Tui siêu đau!! Tui cũng cần người tới dỗ!!! 】

Mà lúc khán giả tập trung vào Định Nghiêu đang chăm chú dỗ dành em gái nhỏ thì U U nước mắt rưng rưng cũng lau đi giọt nước chực rơi.

Sau đó tiến lên một bước, nghiêm túc phủi đất cát dính vào đầu gối của Đinh Nghiêu.

Cô bé nhỏ phủi từng chút từng chút, phủi thật cẩn thận.

Phủi thật sạch sẽ xong bé mới nhìn Đinh Nghiêu ngồi xổm trước mặt bé, giống như muốn nói gì đó nhưng suy nghĩ lộn xộn không thể sắp xếp ngôn từ rõ ràng, cuối cùng chỉ có thể nghẹn ra một câu:

"Về sau anh không cần cột dây giày giúp U U, em sẽ tự mình cột, thật đó."

"Anh như vậy, em có chút khổ sở."

"Đinh Nghiêu ca ca, anh đừng tùy tiện quỳ xuống trước người khác, được không?"

Khán giả không rõ nguyên nhân, chỉ cảm thấy có lẽ cô bé đã xem phim truyền hình nào đó, chân thành thật tình cảm thấy quỳ là một việc không tốt nên cũng không muốn anh trai mình thích quỳ xuống.

Nhưng Đinh Nghiêu lại sửng sốt.

Trong nháy mắt, anh mơ hồ sinh ra một ảo giác kỳ lạ, rằng tiểu nha đầu trước mắt này cũng trọng sinh.

Có điều đây lại là một suy đoán mâu thuẫn.

Vì nếu Cố U U thật sự trọng sinh, cô ta tuyệt đối sẽ không rơi nước mắt vì hắn quỳ xuống.

Nghĩ vậy, lòng Đinh Nghiêu vô cùng phức tạp bối rối.

U U không đợi anh trả lời, hai bàn tay nhỏ cố chấp lay đầu gối anh:

"Được không? Được không?"

Đinh Nghiêu khó hiểu nhìn con nhóc cụp đuôi rũ mắt trước mặt, giống như con mèo nhỏ vô cùng đáng thương.

Nếu không phải đang ghi hình, anh rất muốn chọc trán bạn nhỏ này, chất vấn bé:

Nhóc ủy khuất cái gì?

Nhóc có chuyện gì mà phải khóc?

Anh đây mới là người phải khóc đi?

Nhưng cuối cùng, anh cũng chỉ nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của cô bé, thở dài.

"Được, anh đồng ý với em."

Chỉ cần nhỏ không nổi điên, chắc đời này anh cũng sẽ không bị ai bức ép đến tình trạng kia đi?

Sau khi nghe được câu trả lời chắc chắn của anh, cuối cùng U U cũng nín khóc mỉm cười, khuôn mặt nhỏ lập tức như mưa chuyển trời, tươi cười rạng rỡ ôm lấy cô Đinh Nghiêu, vui vui vẻ vẻ nói:

"Quá tốt rồi!"

Cảnh tượng trong mơ sẽ không xảy ra, bé cũng sẽ không làm ra một việc xấu xa như vậy.

U U vẫn là một bạn nhỏ ngoan, Đinh Nghiêu ca ca sẽ không ghét bé!4

Hoàn hảo!

"Đinh Nghiêu ca ca, anh ăn đi!" U U hưng phấn đẩy đẩy bàn tay đang cầm quả dương mai của anh, "Còn không ăn sẽ bị Chu Chu phát hiện, lúc đó anh không ăn được nữa đâu!"

Đinh Nghiêu liếc nhìn Chu Chu bên kia còn đang giận dỗi, chẳng khác gì tình cảnh tình cảm ngây thơ của chàng trai nhỏ bị phũ phàng thật tàn nhẫn.

Cố U U quả nhiên trời sinh đã là người xấu.

Có Điều ——

Làm người được mượn hoa hiến phật, cảm giác cũng không tệ lắm.

Cô bé đưa trái dương mai lớn mong chờ nhìn anh, bày một bộ dạng ngoan ngoãn chờ được khen, Đinh Nghiêu do dự không biết lần này có nên khen bé một lần không, giây tiếp theo anh liền bị một miếng dương mai chua lè anh vội cắn trong miệng làm cả người mặt cứng đờ lại.

Cố Diệu Diệu đứng ngoài thờ ơ quan sát lộ ra nụ cười ác độc "Chua chết ngươi, xứng đáng lắm".

Anh cho là được l**m cẩu là sướng à?

Nằm mơ!

U U thấy khuôn mặt Đinh Nghiêu bị chua đến biến dạng, phi phi phi nhổ ra chạy đi tìm nước thì mờ mịt gãi gãi đầu.
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 28: Diệu tổng không hổ là người tỉnh nhất quả đất.


<b>

<b>Edit by <i>Thiên Bách Nguyệt</i></b><b>

---------------------

"Mấy bé đáng yêu của chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ chưa? Đây là thẻ nhiệm vụ của các con, tiếp theo bọn con cứ đi theo lộ trình được in trên thẻ để đến chợ bán thành quả lao động!"

Mấy nhân viên hóa trang thành linh vật của tổ chương trình phát thẻ nhiệm vụ cho từng bé.

Trên thẻ không có chữ, chỉ có hình vẽ bản đồ.

Tiểu Tỏa: "Em hiểu rồi! Chúng ta phải đi hướng này!"

Joe: "Đồ ngốc, em cầm bản đồ ngược rồi!"

...Tuy chính nhóc ta có thể cũng không hiểu bản đồ này.

U U không có chút hứng thú nào với bản đồ hay việc bán dương mai, bé quan sát xung quanh, thấy ngoài chú quay phim thì cũng không có ai chú ý đến bé thì âm thầm lấy một quả dương mai bỏ vào miệng.

Sau đó bé như bị điện giật, từ chân cho đến tóc đều run lập cập.

Ánh mắt dại ra.jpg

【 ha ha ha ha cười chết tui rồi, U U vẻ mặt kiểu "Trên thế giới này sao lại có thứ chua* như vậy" 】

<i>(*chương 20.3 có chút sai sót, 'chua' chứ không phải 'đắng', Thiên đã sửa, xin lỗi vì sự bất cẩn này nha.😅)</i>

【 ha ha ha tiểu khả ái hiện tại chắc chắn đang nghĩ, tiêu rồi, nãy mình vừa cho anh Đinh Nghiêu và chị ăn cái thứ gì vậy】

【 U U quá đáng thương kkk muốn ăn chút trái ngọt sao lại khó thế 】

【Hiện tại tôi rất tò mò là quả chua như vậy thì làm sao mà bán được?】

Ở lúc U U bị chua đến choáng váng, nhân viên hóa trang thành linh vật nhấn mạnh:

".... Lát nữa -----<b>ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN</b><b>

<b>3/9/2021</b><b>

Chương mới đến rồi đây :3

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Thiên nha, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^

Sẵn tiện thì cho Thiên nhờ mn chút nha, mong mn có thể dành chút ít thời gian ghé qua fanpage và instagram lớp của Thiên like và follow nha. Cảm ơn mọi người nhiều ^^ Để cảm ơn Thiên sẽ cố gắng ra chương sớm hơn nữa nè :3

<b>Fanpage: https://www.facebook.com/befivebebright</b><b>

<b>Instagram: be5.pct</b><b>

<b>(fl để xem cuộc sống học đường của những cô cậu cấp 3 ra sao nha ^^)</b>

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f7863437a32734e6c4d4c657646413d3d2d313132343935333031392e3136613135383233316531636230666635343531333230303733352e6a7067

 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 29: Công cụ hình người


Edit by Thiên Bách Nguyệt<b>

Âm thanh cô bé yếu ớt, ngượng ngùng vì xung quanh có nhiều người vây xem nhưng đôi mắt bé trong veo, trông mong nhìn người ta, đáng yêu làm ai cũng thương tiếc.

Một tiếng 'Chị' kia của bé quá dễ thương làm lòng cô gái kia mềm nhũn, quyết định đi tới:

"Chị mua! Cho chị nửa cân!"

Mấy đứa trẻ khác vui vẻ chọn cho cô vài trái lớn từ đống dương mai hái được, Đinh Nghiêu cân đầy túi rồi đưa cho cô gái, đối phương cũng sảng khoái trả tiền.

Buôn bán quá mức suôn sẻ, vì thế khi người tiếp theo có vẻ hào phóng hỏi giá, Cố Diệu Diệu liền giơ bốn ngón tay lên:

"Bốn mươi."

Cố Diệu Diệu thở dài một tiếng:

"Em gái cháu đã rất lâu không được ăn kẹo, nếu chú mua dương mai của chúng cháu, em gái cháu sẽ có kẹo để ăn rồi."

Người xem & khách hàng: ???

U U: ? Kẹo?? Kẹo gì?? Kẹo đâu???

Người chú kia ngồi xổm trước quầy hàng thấy một hàng củ cải nhỏ trông mong nhìn mình, lòng mềm nhũn, vừa nói vừa trả tiền:

"...... Vậy được, cho chú ba cân."

U U: !!!

----------------<b>ĐỌC TIẾP TẠI DEMBUON.VN :3</b>

[Editor có lời muốn nói]

Đinh Nghiêu:...... Ta CMN là một công cụ hình người à?
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 30: Dâng tặng đầu dưa nhỏ



 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 31: Dỗ trẻ con thật mệt


<b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 32: Tổ chương trình chó má


<b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 33: Con ghét ba!


<b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 34: Còn không bằng triệt để xấu xa một chút.



 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 35: Anh đừng khóc, em không có chết


<b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 36: Tiêu chuẩn làm cha


<b>
 
Đoàn Sủng Vai Ác Ba Tuổi Rưỡi
Chương 37: U U hôm nay, ngốc thêm ngốc


<b>
 
Back
Top Bottom