Ngôn Tình Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 20: Xử lý như thế nào?


Edit: Nibbles

Truyện được edit tại truyenwiki1.com trinhanhquynh0902!

Nhờ góp ý của một bạn siêu cute, nên mình quyết định sửa cách gọi từ "cô" thành "nàng" nhé!

Bởi vì nàng phát hiện, nàng cũng không chán ghét loại cảm giảm này, ngược lại, nàng rất thích.

Hồi lâu sau, Vân Bắc Hàn mới cảm thấy mỹ mãn mà kết thúc nụ hôn này.

Tuy rằng kết thúc hôn môi, nhưng Vân Bắc Hàn vẫn đặt tay ở eo thon của nàng, đầu gác ở trên bờ vai mảnh khảnh của nàng, không muốn buông tay.

"Vẫn còn nghĩ chặt tay của người ta sao?" Tô Ngôn Sơ nhàn nhạt hỏi.

Vân Bắc Hàn giật mình, sau đó đầu lắc lắc ở nàng trên vai nàng: "Không nghĩ."

Chính hắn cũng cảm thấy kỳ quái, vốn dĩ không thể áp chế lại ý nghĩ kia, hiện tại lại không còn.

Tô Ngôn Sơ nghe xong, đem hắn tay từ bên hông mình kéo ra, sau đó tay ấn ở trên vai hắn, đem hắn đẩy ra phía sau.

Thẳng đến khi hắn bị dựa vào vách núi đá, đầu cũng rời khỏi bả vai của nàng, nàng mới mở miệng nói: "Nếu không nghĩ, liền trở về ngủ, mỗi ngày đều có ý tưởng lung tung rối loạn, Vân Bắc Hàn, ta sớm muộn đem yêu nghiệt ngươi trói lại, nhốt ở trong phòng, đỡ phải mỗi ngày đều bị ngươi giày vò."

Tô Ngôn Sơ nói xong, liền bỏ mặc hắn mà rời đi.

Vân Bắc Hàn bị nàng làm cho choáng váng, dựa vào vách núi ngẩn ra thật lâu, sau đó ngực phập phồng kích động, trầm thấp mà nở nụ cười.

Nàng nói, muốn đem hắn trói lại.

Nếu không thì liền đem một bộ xích sắt kia đưa cho nàng .

Xích sắt tuy rằng đã làm xong, nhưng hắn cuối cùng vẫn không dám động đến nàng, vẫn luôn để đó không dùng đến.

Đưa cho nàng, nếu là nàng dùng nó tới trói hắn, còn hơn là để đó không dùng đến.

-

Ở trên đường trở về, Tô Ngôn Sơ trong lúc vô tình gặp Tô Yên Nhiên, Vân Thiên Trọng cùng một nữ tử trẻ tuổi ghé vào một chỗ nhỏ giọng thương lượng việc gì đó.

Nàng nhìn kỹ nữ tử kia một hồi, phát hiện bản thân cũng không quen biết.

Bởi vì bọn họ nói quá nhỏ giọng, mà Tô Ngôn Sơ lại sợ rút dây động rừng, không dám lại gần quá, cho nên không có nghe rõ bọn họ nói cái gì.

Bất quá thông qua biểu tình của bọn họ cùng ánh mắt, có thể khẳng định, bọn họ thương lượng tuyệt đối không phải việc tốt đẹp gì.

Nàng còn nhìn thấy Tô Yên Nhiên đem một lọ gì đó đưa cho nữ tử trẻ tuổi kia.

Sau đó ba người từng người rời đi.

Thấy thế, Tô Ngôn Sơ cũng bất động thanh sắc mà đi về phòng của mình.

Trở lại sân viện, nàng cầm lấy một viên đá, ở ven tường gần cửa, vẽ một cái đồ án.

Đó là ký hiệu triệu hoán ám vệ của phụ thân.

Lần trước phụ thân nàng có để người âm thầm nhìn chằm chằm Tô Yên Nhiên cùng Vân Thiên Trọng, nếu bọn họ thật sự chấp hành nhiệm vụ này, nhìn thấy đồ án nàng vẽ, hẳn là sẽ đến gặp nàng.

Vẽ xong đồ án, nàng liền trở lại trong viện, bảo thị nữ chuẩn bị nước ấm, bởi vì nàng muốn tắm rửa.

Thị nữ nghe xong liền rời đi, không bao lâu, liền có thị nữ mang nước đến cho nàng tắm.

Khi thị nữ mang tới một cái bồn tắm được làm bằng đá quý, nàng ngây ngẩn cả người.

Đây là thể diện của chủ thành? Chỉ tắm rửa cũng phải bằng một cái bồn tắm xa hoa như này?

Có lẽ nhìn ra nàng kinh ngạc, thị nữ mở miệng giải thích: "Cái bồn tắm này, là thành chủ làm riêng cho tiểu thư, những người khác trong phủ đều không có."
Tô Ngôn Sơ im lặng, cho nên, đây là cho nàng thể diện?

Nàng cảm thấy, Bạch Sơn Lưu đối xử với nàng, thật sự là không tồi.

Nàng tắm gội xong, mặc y phục đơn giản như ở nhà, thời điểm ở tẩm điện uống trà hoa, một thị nữ đi đến, nói với nàng, biểu tiểu thư cầu kiến.

"Biểu tiểu thư?" Tô Ngôn Sơ thoáng nhướng mày, nàng cũng không biết người kia là ai.

Thị nữ mở miệng giải thích nói: "Biểu tiểu thư là cháu gái của phu nhân, họ Lương, khuê danh Thu Lăng, phu nhân rất sủng ái nàng, dường như coi nàng ấy như đích nữ mà dạy dỗ. Tuy rằng không phải bổn gia*, nhưng cũng là cô nương trẻ tuổi nhất trong phủ. Hôm nay không có tới đón tiếp đại tiểu thư, cũng là vì phu nhân bị bệnh, nàng ấy ở cạnh giường chăm sóc."

*con nhà đằng nội, thuộc trong tộc

Chuyện Bạch phu nhân bị bệnh, Bạch Sơn Lưu vừa rồi trên bàn cơm thật ra có nói qua.
Nàng vốn dĩ cảm thấy, chủ nhà bị bệnh, theo lý nàng hẳn là đi thăm mới đúng.

Nhưng Bạch Sơn Lưu lại không muốn, nói sợ đem bệnh lây cho nàng, bảo nàng khi quay lại thì thăm.

Cho nên nàng không có khăng khăng đòi đi.

"Ngươi để nàng vào đi." Tô Ngôn Sơ mở miệng nói.

Rất nhanh, ngoài cửa liền có một cô nương một thân áo lam mang theo hộp đồ ăn, chậm rãi đi vào.

"Ngôn Sơ tỷ tỷ, tỷ đường xa đến, muội hôm nay không có đi ngoài thành nghênh đón tỷ, là lỗi của muội, tỷ sẽ không trách muội đi?" Lương Thu Lăng xa xa nhìn đến Tô Ngôn Sơ, liền bày ra một dáng xa cách lâu ngày không gặp, hướng về phía Tô Ngôn Sơ cười nói.

Tô Ngôn Sơ ngẩng đầu, thấy rõ ràng khuôn mặt Lương Thu Lăng, phát hiện nàng chính là nữ tử vừa rồi cùng Tô Yên Nhiên, Vân Thiên Trọng thần thần bí bí bày mưu kế.
Nàng thoáng nheo nheo mắt, cho nên, tới rồi sao?

Lương Thu Lăng thấy Tô Ngôn Sơ không nói gì, đem hộp đồ ăn trong tay đặt lên trên bàn, nói giống như đùa giỡn mà mở miệng nói: "Ngôn Sơ tỷ tỷ, hai tỷ muội mình mới có hai năm không có gặp nhau, tỷ sẽ không đã quên muội đi? Vậy tỷ nhìn xem vòng tay của muội, nhìn xem có phải hay không quen thuộc, đây chính là lễ vật tỷ tặng. Có cái tín vật này, tỷ cũng không thể chối được nha."

Tô Ngôn Sơ nhìn lướt qua cái vòng tay kia, xác thật có một chút cảm giác quen thuộc, chỉ là không biết đến từ nơi nào.

Bất quá nàng không tin hai người bọn nàng từng có cái giao tình gì.

Nếu không có gặp được nàng ta cùng hai người Tô Yên Nhiên kia mưu đồ bí mật, có lẽ nàng sẽ tin, nhưng là nhìn thấy nàng ta cùng hai người kia ở bên nhau thì dù cho nàng ta có nói được ba hoa chích choè, nàng cũng sẽ không tin tưởng.
Bất quá, nàng vẫn như cũ bất động thanh sắc, mở miệng nói: "Những việc từ hai năm trước, ta thật sự đã quên mất không ít, cho nên giao tình với Lương cô nương, nhớ rõ cũng không nhiều lắm. Không biết cô nương tìm ta, có chuyện gì sao? Nếu không phải chuyện quan trọng gì, vậy thì mời về, ta cũng muốn nghỉ ngơi."

Lương Thu Lăng thấy bộ dáng Tô Ngôn Sơ không phải thực sự tin tưởng mình, âm thầm nhíu nhíu mày.

Tô Yên Nhiên rõ ràng nói Tô Ngôn Sơ mất trí nhớ, còn nói hiện tại Tô Ngôn Sơ rất dễ lừa, vì cái gì nàng ta thoạt nhìn không phải bộ dáng rất tin tưởng?

Vừa nãy thời điểm cùng Tô Yên Nhiên, Vân Thiên Trọng mật đàm, nàng ta có chút hoài nghi bọn họ bị ai theo dõi.

Nhưng bởi vì chỉ là một loại trực giác, nàng không dám thật sự tin tưởng.

Nhưng hiện tại, nàng bỗng nhiên cảm thấy, có phải hay không có thể là Tô Ngôn Sơ vừa mới thấy được bọn họ gặp mặt nhau?
Cho nên nàng nhanh chóng điều chỉnh sách lược, nhìn nhìn chung quanh lúc sau, tiến đến Tô Ngôn Sơ bên người, nhỏ giọng mà nói: "Ngôn Sơ tỷ tỷ, tỷ có phải hay không cùng cái thứ muội kia có ân oán gì? Vừa rồi nàng ta thế nhưng tìm lại muội, đối với muội vừa đe dọa vừa dụ dỗ, để cho muội hạ độc hại tỷ." Nói xong, Lương Thu Lăng lấy ra chiếc bình mà Tô Yên Nhiên cùng Vân Thiên Trọng đưa cho nàng ta, đặt ở trên bàn, "Cái này chính là bọn họ để muội cho tỷ hạ dược. Bất quá bọn họ không biết muội với tỷ có giao tình, lại còn tìm đến muội, cho nên cũng coi như là một nước đi sai lầm không như ý."

Tô Ngôn Sơ nhìn chiếc bình dược trên bàn, đúng là bình dược vừa rồi Tô Yên Nhiên đưa Lương Thu Lăng.

Trong lúc nhất thời, nàng cũng có chút nghi hoặc.

Chẳng lẽ Lương Thu Lăng này thật sự cùng nàng có giao tình?
Nhìn ra sự nghi hoặc của Tô Ngôn Sơ, Lương Thu Lăng cảm thấy kế hoạch của bản thân đã thành công một nửa.

Cho nên, nàng ta mở hộp đồ ăn ra, đem điểm tâm bỏ ra, đặt lên bàn, mở miệng nói: "Cũng không biết đây là loại độc dược gì. Ngôn Sơ tỷ tỷ, chuyện này tỷ tính toán xử lý như thế nào?"

------

Thật xin lỗi mọi người vì những ngày qua không thể ra chương mới 🙁 do mình đang bận thi kết thúc học phần nên cũng không có nhiều thời gian. Mong mọi người thông cảm cho mình nha. Mình định vài hôm nữa mới tiếp tục edit nhưng thấy các bạn ủng hộ mình nhiều quá nên quyết định dành chút thời gian rảnh ít ỏi để edit cho mọi người đọc nè. Mong là mọi người tiếp tục ủng hộ mình nha! Yêu yêu
 
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 21: Vân Bắc Hàn đến


Edit: Nibbles

Truyện được edit tại truyenwiki1.com trinhanhquynh0902!

Xin lỗi mọi người vì thời gian qua mình có chút việc bận nha! 29 tết rồi, mọi người chuẩn bị đến đâu rồi ta?

Tô Ngôn Sơ nghe xong, đứng lên, bước hai bước, đi đến phía sau Lương Thu Lăng, thoáng khom lưng, cười khanh khách mà nói:

"Hai người bọn họ rắp tâm hại người, ta đã sớm biết. Lần này ít nhiều Thu Lăng, bằng không ta có khả năng liền bị tính kế. Thật ra ta có một cách để xử lý, không biết Thu Lăng có thể hay không phối hợp tiến hành với ta?"

"Đương nhiên." Lương Thu Lăng khóe miệng thoáng cong lên, nở nụ cười nhạt bên trong mang theo một tia trào phúng, "Bất luận Ngôn Sơ tỷ tỷ tính toán làm như thế nào, muội đều sẽ phối hợp. Ngôn Sơ tỷ tỷ không đề phòng nói một câu suy nghĩ của tỷ......"

Lương Thu Lăng cảm thấy, Tô Ngôn Sơ hiện tại là tin tưởng nàng, vậy nàng liền có cơ hội.

Nàng ta đương nhiên sẽ phối hợp Tô Ngôn Sơ, bởi vì bất luận như thế nào, buổi sáng ngày mai, Tô Ngôn Sơ đều sẽ thân bại danh liệt.

Nàng ta ngược lại muốn xem xem đến lúc đó cậu còn có thể thích Tô Ngôn Sơ hay không.

Đúng vậy, nàng ta hận Tô Ngôn Sơ.

Tất cả đồ vật trong phủ đều gấp rút chuẩn bị cho Tô Ngôn Sơ. Liền tính Tô Ngôn Sơ một năm đều sẽ không tới một lần, nhưng những thứ tốt ấy, cậu cũng sẽ không cho nàng ta, mà là khóa ở trong bảo khố, chờ Tô Ngôn Sơ tới, liền sẽ dẫn Tô Ngôn Sơ đi vào bảo khố chọn.

Có chút đồ vật rõ ràng nàng ta rất muốn, nhưng đều phải chờ Tô Ngôn Sơ xác định không cần, cậu mới có thể cho nàng ta.

Nàng ta làm sao có thể không hận?

Tô Ngôn Sơ cũng không có chú ý tới ý cười trào phúng kia của Lương Thu Lăng, cho nên nàng vẫn như cũ phân không rõ ràng lắm, Lương Thu Lăng này rốt cuộc là đứng ở phía Tô Yên Nhiê, hay là đứng ở phía nàng.

Nàng chậm rãi mở miệng: "Ý nghĩ của ta chính là, trước tiên để ngươi...... ngủ một giấc!"

Nàng nói xong, trước khi Lương Thu Lăng có phản ứng, nhanh chóng ra tay, bàn tay giơ lên, đập vào gáy nàng ta.

"Ngủ......" Lương Thu Lăng đang muốn hỏi rõ ràng, lại cảm giác cổ tê rần, trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

Nhìn nàng ta ngã lên trên bàn, Tô Ngôn Sơ cong cong khóe miệng: "Xin lỗi a, tuy rằng ngươi biểu hiện tốt đến mức không thể bắt bẻ, nhưng ta cũng không hoàn toàn tin tưởng ngươi! Cho nên ngươi liền phối hợp một chút, trước tiên ngủ một giấc đi! Nếu ngươi là vô tội, ta tự nhiên sẽ không động đến ngươi. Nếu ngươi không phải, vậy...... Xin lỗi!"

Người chết qua một lần, tự nhiên không có khả năng dễ dàng tin tưởng những người khác.

Nói xong, Tô Ngôn Sơ bắt đầu lấy ra ngân châm, kiểm tra điểm tâm trên bàn.

Ngân châm không có bất luận cái biến hóa gì, điểm tâm này là bình thường, không có vấn đề.

Nàng mở chiếc bình Lương Thu Lăng đặt trên bàn ra, lại phát hiện bên trong đã trống không.

Tô Ngôn Sơ có chút kinh ngạc, lá gan của Lương Thu Lăng này thế mà lại rất lớn, cũng dám dùng một cái bình không nói phét với nàng lâu như vậy.

Là chắc chắn rằng nàng sẽ không xem thử trong bình có còn hay không sao?

Nhưng mà, Tô Yên Nhiên sẽ đưa cho Lương Thu Lăng một cái bình rỗng sao? Không có khả năng đi?

Đưa Lương Thu Lăng bình không làm gì? Để Lương Thu Lăng mang đi lừa gạt nàng cho vui sao?

Nếu không phải bình không, mà cũng không có độc, hẳn là ở trên người Lương Thu Lăng.

Nàng nghĩ, duỗi tay đến trên người Lương Thu Lăng bắt đầu tìm.

"Ở đâu cơ chứ?" Tô Ngôn Sơ một bên tìm, một bên nói nhỏ một câu.
"Ở bên trong nhẫn của nàng ta." Bỗng nhiên, một thanh âm từ đỉnh đầu truyền đến.

Tô Ngôn Sơ ngẩng đầu, chỉ thấy một nam tử mặc trang phục ám vệ của Tô gia đứng ở trên xà nhà.

Thấy Tô Ngôn Sơ nhìn về phía hắn, nam tử kia phi thân xuống dưới, hướng tới Tô Ngôn Sơ hành lễ: "Đại tiểu thư."

Tô Ngôn Sơ gật gật đầu, ý bảo hắn không cần đa lễ.

"Ngươi nói là, nàng ta giấu độc trong nhẫn?" Nàng kéo tay Lương Thu Lăng, đem nhẫn của nàng ta lấy ra.

Nghiên cứu một hồi mới phát hiện, bên trong nhẫn quả thật có giấu độc.

Mà lúc này bên trong nhẫn xác thật cất giấu không ít độc dược.

Chỉ là Lương Thu Lăng đem độc dược này giấu ở chỗ này, có ích lợi gì đâu?

Chẳng lẽ là muốn đưa nhẫn cho nàng ăn chắc?

Ám vệ phảng phất nhìn thấu ý nghĩ của Tô Ngôn Sơ, mở miệng nói: "Này đó không phải như mấy loại độc dược khác, mà là mị độc, nó không cần ăn vào mới có tác dụng, chỉ cần đổ xen lẫn trong lư hương, bậc lửa là được. Nàng ta chỉ cần tranh thủ tín nhiệm của người, sau đó tìm cơ hội đem mấy thứ này bỏ vào bên trong lư hương, rời đi là được. Rồi sau đó, Vân Thiên Trọng sẽ xử lý."
Tô Ngôn Sơ thoáng nhướng mày: "Sau đó bọn họ an bài như thế nào?"

"Vân Thiên Trọng phụ trách đem hai nam nhân tới đây, Tô Yên Nhiên phụ trách buổi sáng ngày mai đem người dẫn tới nơi này của người." Ám vệ dừng một chút, cuối cùng mở miệng tổng kết nói một câu, "Bọn họ là muốn hủy đi trong sạch của người, để Hàn Vương ghét bỏ người, để thuận tiện cho bọn họ thực hiện âm mưu tiếp theo."

Tô Ngôn Sơ thoáng gật đầu, theo sau đem mị độc trong nhẫn, toàn bộ đổ vào bên trong lư hương.

Ám vệ thấy thế, sắc mặt biến đổi, vội vàng che lại miệng mũi: "Đại tiểu thư, người đây là đang làm gì?"

Khóe miệng Tô Ngôn Sơ cong lên cười cười: "Đương nhiên là giúp bọn hắn thực hiện kế hoạch a. Giao cho ngươi một cái nhiệm vụ, đợi lát nữa Vân Thiên Trọng mang hai tên nam nhân tới, đem người đánh hôn mê, ném hết vào trong đây."
"Vậy còn người?" Ám vệ mở miệng hỏi.

"Ở đây lại không phải chỉ có một chỗ có thể ngủ, ta liền ngủ ở cách vách, ai có thể làm gì ta?" Tô Ngôn Sơ cười khanh khách mà nói.

Ám vệ khóe miệng giật giật, hắn thật ra không nghĩ tới, đại tiểu thư nhà vẫn là kẻ tàn nhẫn.

-

Vào ban đêm, Tô Ngôn Sơ thật sự tính ngủ ở cách vách. Nhưng mà, động tĩnh ở cách vách thật sự có chút lớn, cho nên nàng đi đến thư phòng trong viện cách xa chính điện* nhất.

*phòng chính

Buổi sáng ngày hôm sau, nàng vừa mới nghĩ đến rửa mặt chải đầu, liền nghe được bên ngoài cãi cọ ồn ào. Nàng bay lên nóc nhà, nhìn đến phía trước chính điện, tụ tập một đoàn người. Tô Yên Nhiên đang đỏ mặt, ở trước mặt mọi người miêu tả những thứ mà nàng ta đã nhìn thấy.

"Ta hôm nay tới muốn kêu tỷ tỷ rời giường, không nghĩ tới bên trong một mảnh hỗn loạn, trên mặt đất còn ném lại không ít y phục của nam nhân. Ta đi vào trước giường, thế nhưng...... Thế nhưng nhìn đến tỷ tỷ trơn bóng cùng mấy nam nhân nằm ở trên giường...... Ta lúc ấy hoảng sợ, hét lên một chút, đem bọn họ bừng tỉnh, không nghĩ tới sau khi bọn họ bừng tỉnh, lại...... Thế nhưng lại...... Bạch thúc thúc, ngươi nói tỷ tỷ có phải hay không bị người hãm hại? Hiện tại chúng ta hẳn là làm sao bây giờ?"
Tô Ngôn Sơ nghe xong Tô Yên Nhiên nói, ngưng tụ linh lực, thử nghe một chút.

Quả nhiên nghe được trong điện truyền đến tiếng nam nữ h**n **.

Tô Ngôn Sơ:......

Đây là loại mị độc quỷ quái gì? Dược hiệu kéo dài như vậy sao?

Lúc này, ám vệ bỗng nhiên xuất hiện ở bên người nàng, mở miệng nói: "Đó là mị độc lấy ra từ Ngân xà Nam Cương, dược hiệu kéo dài liên tục sáu canh* giờ."

*1 canh = 2 tiếng =)))))

Tô Ngôn Sơ:......

Tô Ngôn Sơ có thể nghe được tiếng vang, Bạch Sơn Lưu tự nhiên cũng có thể nghe được.

Sắc mặt ông khó coi tới cực hạn rồi, nếu Tô Ngôn Sơ ở trên địa bàn ông xảy ra chuyện, ông chỉ có lấy chết tạ tội.

Đang ở thời điểm tất cả mọi người không biết phải nên làm thế nào, bỗng nhiên có người hô một tiếng: "Hàn Vương tới."

Tô Ngôn Sơ nghiêng đầu đi, quả nhiên nhìn thấy một thân ảnh màu đỏ tuấn mỹ yêu dị đi vào sân.
Lúc này cả người Vân Bắc Hàn mang theo hàn ý, phảng phất tới gần vài phần, là có thể đem người đông chết.

Hắn đi vào sân, cơ hồ muốn lướt qua mọi người, đi vào trong phòng.

-------

11:13 30/1/2022
 
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 22: Kẻ độc ác thật sự


Edit: Nibbles

Truyện được edit tại truyenwiki1.com trinhanhquynh0902!

Mình đang cố gắng bù lại số chương đã khất của mọi người trong những ngày qua nè!

-------

Tô Yên Nhiên thấy thế, tuy rằng có chút túng, nhưng vẫn đi lên ngăn cản.

Nàng ta hy vọng chính là Vân Bắc Hàn vứt bỏ Tô Ngôn Sơ rồi rời đi, mà không phải đi vào gϊếŧ Tô Ngôn Sơ.

"Hàn Vương điện hạ, người không thể đi vào, tỷ tỷ, bởi vì nguyên nhân nào đó, đang ở bên trong cùng mấy nam nhân...... Người nếu lúc này đi vào, tỷ tỷ về sau làm thế nào mà xử lý!"

"Cút!" Vân Bắc Hàn lạnh lùng mà thốt ra một chữ.

Tô Yên Nhiên bị một chữ của hắn làm cho hoảng sợ, nhưng vẫn khẽ cắn môi, tiếp tục nói: "Ta biết tỷ tỷ làm như vậy thật có lỗi với người, nhưng tỷ tỷ là đích nữ của Tô gia, có được huyết mạch Chân Phượng thiên chi kiêu nữ, bất luận làm cái gì, người khác đều không có quyền nói! Tỷ tỷ tuy rằng đáp ứng hôn sự của người, nhưng việc hôm nay tỷ tỷ làm, đã cho thấy tỷ ấy không cần người, thỉnh Hàn Vương không cần lại dây dưa. Hàn Vương cũng nên cho chính mình một chút mặt mũi, cứ vậy rời đi, về sau nước sông không phạm nước giếng!"

Tô Yên Nhiên cảm thấy, bên trong truyền đến âm thanh khiến người ta thấy thẹn, nàng ta lại nói trắng ra như vậy, nam nhân này hẳn là nên xám xịt mà cút đi?

Nhưng ngoài ý muốn của nàng ta chính là, Vân Bắc Hàn không hề như vậy.

"Nàng không cần ta? Nàng không cần ta?"

Vân Bắc Hàn lẩm bẩm hai câu, sau đó hơi thở tràn đầy thô bạo và gϊếŧ chóc trên người chợt điên cuồng tỏa ra, trong lúc nhất thời, hắn cả người đầy hắc khí.

Mọi người kinh hãi, sau đó rõ ràng cảm nhận được áp lực cùng sợ hãi đến từ Vân Bắc Hàn.

Bọn họ vội vàng tụ tập linh lực, liều mạng bảo vệ chính mình, mới có thể miễn cưỡng không bị sát khí cùng khí tức thô bạo trên người hắn gây thương tích.

"Người......" Tô Yên Nhiên cũng không biết sự tình sẽ biến thành như vậy, nàng ta ở gần Vân Bắc Hàn nhất, ở dưới linh áp* cường đại, trong miệng đã có hương vị của máu, "Vân Bắc Hàn, người muốn làm gì?"

*áp lực của linh lực, được phát ra từ một người có tu vi mạnh hơn rất nhiều so với đối phương, ai đọc truyện tu chân thì sẽ hiểu rõ hơn nha.

Khóe miệng Vân Bắc Hàn cong lên cười lạnh tràn đầy miệt thị cùng lãnh khốc, lặp lại một câu nói: "Nàng không cần ta! Cho nên, mọi người đều cùng chết đi!"

Nói xong, hắn một chưởng đem Tô Yên Nhiên đánh bay.

Tô Yên Nhiên bất ngờ bị một chưởng đánh đến, lăn trên mặt đất vài vòng, nặng nề mà phun ra một búng máu.

Sau đó, Vân Bắc Hàn vung trường kiếm lên, chém về phía Tô Yên Nhiên.

Nếu không có Bạch Sơn Lưu tận lực đem Tô Yên Nhiên kéo ra, chỉ sợ Tô Yên Nhiên đã bị chém thành hai nửa.

Trường kiếm không có dính máu, sắc mặt Vân Bắc Hàn lạnh thêm vài phần, nhìn về phía Bạch Sơn Lưu, đôi mắt nổi lên màu đỏ: "Ngươi...... Các ngươi...... Đều đi tìm chết......"

Nói xong, trường kiếm hướng tới Bạch Sơn Lưu thẳng tắp đâm tới.

Bởi vì vừa mới cứu Tô Yên Nhiên bị hao phí linh lực, trạng thái Bạch Sơn Lưu lúc này cũng không tốt.

Ở hơn nữa linh áp của Vân Bắc Hàn phóng đên, khiến ông ta đến di chuyển cũng khó khăn, cho nên nhìn thấy trường kiếm của hăn đâm tới, muốn tránh đi, lại căn bản làm không được.

Ông ta cho rằng bản thân chết chắc rồi.

Không nghĩ tới giây tiếp theo, một thân ảnh màu tím bỗng nhiên xuất hiện, thẳng tắp chắn trước mặt ông ta.

"Đại tiểu thư, không cần, người ngăn không được một chiêu này của hắn!" Cùng lúc đó, ám vệ vốn dĩ ở bên cạnh Tô Ngôn Sơ sợ đến xanh mặt, hô một tiếng.

Bay đến chắn trước mặt Bạch Sơn Lưu, tất nhiên là Tô Ngôn Sơ.

Nàng tất nhiên cũng biết, bằng linh lực, ở đây không có bất kì một người nào, có thể ngăn trở một chiêu này của Vân Bắc Hàn.
Nhưng là, nếu còn có một người có thể làm Vân Bắc Hàn dừng lại, vậy thì chỉ có nàng.

Cho nên nàng không có tính toán đến đỡ đòn này, chỉ là muốn đứng ở trước mặt Vân Bắc Hàn, để hắn nhìn thấy nàng.

Nhìn thấy thiếu nữ bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt, Vân Bắc Hàn cũng kinh ngạc một chút.

Hắn muốn thu tay lại, lại phát hiện đã không còn kịp rồi.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể đem nhát đâm chuyển thành bổ đôi, hơn nữa lệch khỏi quỹ đạo một chút.

Nháy mắt, mặt đất bên chân Tô Ngôn Sơ đã bị bổ ra thành vết nứt dài.

Toàn bộ những người bên cạnh chịu linh lực lan đến bị đánh bay, trong lúc nhất thời liên tiếp có kêu thảm thiết.

Tô Ngôn Sơ cùng Bạch Sơn Lưu cũng là dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng không có bị đánh bay.

Ám vệ phi thân đến thấy tình huống này, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Vân Bắc Hàn rũ trường kiếm xuống, giật mình mà nhìn Tô Ngôn Sơ một hồi lâu, mới kéo trường kiếm đến gần nàng.

"Tiểu Ngôn nhi!" Bạch Sơn Lưu nhìn Tô Ngôn Sơ vẫn không nhúc nhích mà đứng, có chút lo lắng mà hô một tiếng.

Trước kia liền nghe nói Hàn Vương máu lạnh thích gϊếŧ chóc, hôm nay sau khi tự mình trải qua, mới biết được có bao nhiêu kh*ng b*.

Ông ta cảm thấy bản thân hẳn là mang theo tiểu Ngôn nhi rời đi, nhưng ông ta hiện tại đích thực cũng không có cái năng lực ấy.

Tô Ngôn Sơ không có để ý tới Bạch Sơn Lưu, chỉ nhìn Vân Bắc Hàn.

Nàng có thể cảm nhận được, hiện tại trên người Vân Bắc Hàn hiện tại, đã không còn loại hơi thở chết chóc như ban nãy.

Vân Bắc Hàn đi đến trước mặt thiếu nữ, đem trường kiếm vứt trên mặt đất, thoáng khom lưng, gắt gao đem thiếu nữ ôm vào trong lòng.
"Bọn họ nói, nàng không cần ta."

Giọng nói của hắn trái hẳn với giọng lạnh băng khát máu vừa rồi, mang theo vài phần khàn khàn, vài phần áp lực, phảng phất lộ ra vô hạn ủy khuất.

Mọi người:......

Bạch Sơn Lưu:......

Bọn họ thậm chí hoài nghi bọn họ bởi vì bị Vân Bắc Hàn tàn sát bừa bãi, cho nên xuất hiện ảo giác.

Vân Bắc Hàn như này, còn có chỗ nào giống bộ dáng lạnh lùng khát máu?

Nhưng hiện tại Vân Bắc Hàn ôm Tô Ngôn Sơ, chính là bộ dáng đáng thương ủy khuất.

Bọn họ đều phải hoài nghi có phải vừa rồi bọn họ khi dễ hắn.

Một người làm sao có thể trong nháy mắt phát sinh biến hóa lớn như vậy?

Tô Ngôn Sơ cảm giác bản thân bị gắt gao ôm lấy, thậm chí hô hấp có chút khó khăn.

Nàng chỉ có thể kiễng chân, hơi ngửa đầu, miễn cưỡng đem cằm gác lên vai của hắn khi đang khom lưng, mới không có ảnh hưởng hô hấp.
"Bọn họ nói dối!" Tô Ngôn Sơ thoáng giơ tay, đồng dạng ôm lấy Vân Bắc Hàn, tiếp tục nói, "Ta sẽ không không cần chàng, sẽ không. Vĩnh viễn đều không, về sau không cần tùy tiện nghe những lời nói dối của người khác, được không?"

Kiếp trước, người tự sát vì nàng, nàng làm sao lại không cần? Nàng làm sao có thể bỏ được?

"Vĩnh viễn sẽ không? Vĩnh viễn?" Vân Bắc Hàn lẩm bẩm lặp lại.

"Đúng, vĩnh viễn."

Sau khi nghe được đáp án khẳng định, Vân Bắc Hàn đem Tô Ngôn Sơ ôm đến càng thêm chặt, không muốn buông ra.

Tô Ngôn Sơ lẳng lặng mà để hắn ôm thật lâu, mới mở miệng nói: "Ta còn có chuyện muốn xử lý, trước buông ta ra."

"Không." Vân Bắc Hàn vẫn không nhúc nhích mà nặn ra một chữ.

"Ngoan một chút, trước buông tay, được không?" Tô Ngôn Sơ thấp giọng nói.

Vân Bắc Hàn dừng một chút, quả nhiên buông lỏng nàng ra, sau đó đứng ở phía sau nàng, duỗi tay ôm trọn eo thon của nàng, hơi cong eo, đem cằm gác ở trên vai nàng, vẫn như cũ không muốn buông tay.
Tô Ngôn Sơ tuy rằng có chút cạn lời, lại cũng không có biện pháp khác, chỉ có thể mặc kệ hắn đi.

Bạch Sơn Lưu khóe miệng giật giật, lại cũng không dám nói cái gì, chỉ có thể nhìn về phía Tô Ngôn Sơ, mở miệng hỏi: "Tiểu Ngôn nhi, đây là có chuyện gì? Bên trong...Là tình huống như thế nào......"

Bị nội thương, cần có người đỡ, thật vất vả mới hoãn lại đây, Tô Yên Nhiên thấy thế, cũng nhịn không được giãy giụa mở miệng: "Tô... Ngôn Sơ... Ngươi như thế nào lại ở chỗ này? Ngươi không phải ở bên trong sao?"

Tô Ngôn Sơ nhìn lướt qua Tô Yên Nhiên, trào phúng cười: "Tô Yên Nhiên, ngươi còn không có thấy rõ ràng người bên trong là ai, liền bắt đầu kêu to sao? Gấp như vậy đã không chờ nổi mà muốn hủy thanh danh của ta sao? Lần trước ngươi nói ta như thế nào nhỉ? Tâm tư ác độc? Ta thấy kẻ ác độc thật sự, là ngươi đi?"
------

11:16 30/1/2022

Hôm nay tạm 2 chương thoi nha
 
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 23: Bánh bao chiên


Edit: Nibbles

Truyện được edit tại truyenwiki1.com trinhanhquynh0902!

Tô Yên Nhiên nghẹn lại, trong lúc nhất thời không thể nói ra lời nào.

Lúc này, Vân Bắc Hàn đang nhắm mắt dựa vào trên vai Tô Ngôn Sơ bỗng nhiên mở mắt, tiếng nói trầm thấp: "Muốn gϊếŧ chết thứ này sao?"

Tô Yên Nhiên nghe xong, theo bản năng lui về phía sau, trong mắt mang theo tia hoảng sợ.

Ngay vừa rồi, nàng ta ở dưới kiếm Vân Bắc Hàn, chính là cảm giác cái chết thật sự.

"Không vội, trước tiên cứ để lại." Tô Ngôn Sơ nhàn nhạt mà đáp lại một câu.

"Được." Vân Bắc Hàn thập phần nghe lời mà tiếp tục nhắm mắt lại.

Tô Ngôn Sơ trở tay xoa xoa lỗ tai hắn: "Ngoan."

Mọi người:......

Bạch Sơn Lưu:......

Rõ ràng là một cái ma quỷ, sao Tô Ngôn Sơ ở đây , lại giống như một con mèo a?

Bạch Sơn Lưu hít sâu một hơi, mới tiếp tục hỏi: "Bên trong chính là ai?"

"Hẳn là biểu tiểu thư Lương Thu Lăng, tối hôm qua khi Lương Thu Lăng cô nương tới tìm ta, bỗng nhiên cảm thấy đầu choáng váng, ta để cho nàng ấy ở trên giường của ta nghỉ ngơi, mà ta đi thư phòng nghỉ ngơi. Không nghĩ tới hôm nay thế mà lại xảy ra chuyện như vậy. Đến mức lại có nam nhân xuất hiện ở đây một cách khó hiểu. Không bằng Bạch thúc thúc cho người đi vào đem người mang ra đây, xử lý một chút?" Tô Ngôn Sơ mở miệng nói.

Bạch Sơn Lưu nghe vậy, cũng nghe thấy bên trong không có động tĩnh, cho nên gọi người tới, để người đem người bên trong mang ra.

Một lát sau, mọi người liền thấy được người bên trong người.

Nữ chính là Lương Thu Lăng, mà nam, một tên là Vân Thiên Trọng, hai tên còn lại là kẻ lạ mặt.

"Thiên Trọng ca ca?" Tô Yên Nhiên mở to hai mắt nhìn, nàng ta trăm ngàn lần không nghĩ tới, Vân Thiên Trọng thế nhưng cũng ở bên trong.

Nói cách khác, Vân Thiên Trọng cũng cùng Lương Thu Lăng h**n ** suốt một đêm?

Tô Yên Nhiên sắc mặt đỏ lên, nhất thời khó thở, một búng máu nhổ ra, ngất ngay tại chỗ.

Bạch Sơn Lưu thoáng nhíu mày, hướng tới một bên thị nữ nói: "Còn không đưa đi mời đại phu tới khám một chút!"

Mấy thị nữ nghe xong, vội vàng hợp lực đem Tô Yên Nhiên đã ngất nâng đi.

Bạch Sơn Lưu lúc này mới đen mặt hướng tới Lương Thu Lăng cùng Vân Thiên Trọng hỏi: "Các ngươi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"

Lương Thu Lăng vốn dĩ liền thể lực chống đỡ không nổi, sau khi tỉnh lại, hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì, thực không hiểu vốn dĩ nên là Tô Ngôn Sơ ở bên trong, vì sao lại biến thành bản thân.

Nàng ta vừa tức, vừa bực, lại vừa hận, nàng ta cũng biết, dưới loại tình huống này, nói cái gì cũng không có tác dụng.

Khi bị Bạch Sơn Lưu hỏi như vậy, hai mắt trực tiếp tối sầm, ngất đi luôn!

Vân Thiên Trọng sắc mặt khó coi tới cực hạn.

Hắn vốn dĩ đem hai tên nam nhân đưa đến nơi này, liền có thể rời đi.

Nhưng không nghĩ tới chính mình cũng bị người ta đánh ngất xỉu đi, ném vào trong phòng.

Chờ đến lúc tỉnh lại, cục diện đã hoàn toàn không có biện pháp khống chế.

Hắn vốn dĩ cho rằng nữ nhân kia là Tô Ngôn Sơ, cảm thấy cũng không lỗ, rốt cuộc vẻ ngoài của Tô Ngôn Sơ cùng dáng người đều là nhất đẳng, ở trong kinh thành tìm không ra người thứ hai.

Nhưng không nghĩ tới, nữ nhân này thế nhưng cũng không phải Tô Ngôn Sơ, ngược lại là Lương Thu Lăng.

Sự việc bọn họ sắp đặt, cuối cùng kẻ bị hại lại chính là bọn họ, nếu nói đây không phải bút tích của Tô Ngôn Sơ, hắn không tin.
Nghĩ xong, vẻ mặt hắn tràn đầy hận ý mà nhìn Tô Ngôn Sơ.

Bạch Sơn Lưu thấy Vân Thiên Trọng không nói gì, ngược lại còn hung tợn mà nhìn tiểu Ngôn nhi của bọn họ, thập phần không vui: "Trọng vương điện hạ, ngươi chẳng lẽ không định cho bọn ta một lời giải thích sao?"

Khuôn mặt Vân Thiên Trọng trầm xuống, không nói một lời.

Khóe miệng Tô Ngôn Sơ cong lên một chút, mang theo vài phần trào phúng: "Bạch thúc thúc, nếu vị Trọng vương điện hạ này không có gì để nói, không bằng liền thẩm vấn này hai tên nam nhân không biết từ nơi nào chui ra này đi. Chỉ cần biết rõ ràng bọn họ là như thế nào đi vào nơi này, còn lo không thể tra ra manh mối sao?"

"Nói cũng đúng." Bạch Sơn Lưu nói, nhìn về phía hai tên kia, "Các ngươi là như thế nào đến nơi đây? Còn không thành thật khai ra? Các ngươi tốt nhất không cần phải gạt ta, để ta biết các ngươi có nửa chữ nói dối, ta đem các ngươi chôn thây ở chỗ này để làm phân bón hoa!"
"Là hắn, là hắn, hắn cho chúng ta tiền, mang chúng ta tới. Hắn nói giúp hắn hủy diệt trong sạch một nữ nhân là được. Chúng ta vốn dĩ tính toán làm xong liền chạy, rời khỏi Nguyệt Mãn thành, cho nên mới đồng ý." Trong đó một người nam nhân nói.

"Đúng đúng đúng!" Tên nam nhân còn lại cũng vội vàng gật đầu, "Là hắn đi tìm bọn tôi, bọn tôi vốn là lưu manh ở tại phía đông thành, thời điểm hắn đi tìm bọn tôi, rất nhiều người đều thấy được, hắn là một công tử một thân cẩm y, người xung quanh khẳng định nhớ rõ, ngài cho người đi thẩm tra đối chiếu sẽ biết!"

Bạch Sơn Lưu nhíu mày, hướng tới thị vệ ở bên nói: "Đưa vào đại lao nhốt lại, chờ đợi xử lý."

"Thành chủ, chúng tôi sai rồi, nhưng chúng tôi thật sự là chịu sự sai sử của người khác, tha cho chúng tôi đi." Hai người dồn dập cầu xin.
Bạch Sơn Lưu lại không thèm để ý, chỉ vung tay lên, hai người đã bị mang đi.

Lúc này, Bạch Sơn Lưu mới nhìn về phía Vân Thiên Trọng, lạnh giọng mở miệng: "Trọng vương điện hạ, ngươi còn có lời gì muốn nói không?"

Vân Thiên Trọng vẫn như cũ yên lặng không nói.

Hắn biết kế hoạch lần này đã hoàn toàn thất bại, hoàn toàn đả động đến Tô Ngôn Sơ, còn đắc tội Bạch Sơn Lưu cùng Vân Bắc Hàn.

Bạch Sơn Lưu thấy Vân Thiên Trọng đến bây giờ vẫn như cũ không rên một tiếng, cực kì tức giận, tiến lên giơ một chân đá Vân Thiên Trọng.

Vân Thiên Trọng trực tiếp bị đá bay.

Bạch Sơn Lưu lại vẫn như cũ không buông tha, tiêp tục tiến lên, đối Vân Thiên Trọng tay đấm chân đá.

Một bên đánh, còn một bên mắng: "Ai ngươi cũng dám tính kế đúng không? Con mẹ nó, ngươi tưởng bản thân là nhi tử của hoàng đế thì ghê gớm lắm sao? Lão tử nói cho ngươi, dám động đến tiểu Ngôn nhi, liền tính là ông già hoàng đế nhà ngươi, cũng trực tiếp đánh mà không kiêng kị gì, đừng nói là loại ranh con như ngươi! Lão tử đánh chết ngươi!"
Nếu đến bây giờ ông ta còn không biết Vân Thiên Trọng muốn tính kế Tô Ngôn Sơ, thế thì sống nhiều năm như vậy liền uổng phí.

Ở tại địa bàn của ông ta, dám tính kế Tô Ngôn Sơ, quá đáng chết, huống chi tên ranh con này còn chọc giận tên ma quỷ Vân Bắc Hàn, làm hại ông thiếu chút nữa liền cả nhà cùng nhau chôn sống.

Thằng ranh con, xem ông ta có đánh chết con chó này không!

Thời điểm Tô Hữu An xuất hiện, nhìn thấy toàn bộ sân kêu loạn, còn nhìn thấy Bạch Sơn Lưu túm Vân Thiên Trọng điên cuồng đánh, hắn đều chấn kinh rồi.

Mặt khác, hắn thế nhưng còn nhìn thấy Vân Bắc Hàn giống tên tiểu hài tử ăn vạ muội muội nhà mình.

Tất cả chuyện này, đều làm hắn khiếp sợ không thôi.

Hắn đi đến bên cạnh Tô Ngôn Sơ, mở miệng hỏi: "Muội muội, đây là có chuyện gì?"

"Không cần để ý, ngươi đi đâu?" Tô Ngôn Sơ cảm thấy, Tô Hữu An thế nhưng không có bị kéo đến đóng vai trò người xem, thật là có chút kỳ quái.
"Ngày hôm qua thành chủ không phải nói, trước kia muội thích nhất bánh bao chiên của Nam thành sao? Huynh liền nghĩ đi một chuyến tới Nam thành mua cho muội thử một lần, huynh xuất phát rất sớm, cho nên không biết đã xảy ra sự tình gì." Tô Hữu An nói, đem túi giấy dầu trong tay đưa cho Tô Ngôn Sơ, "Muội thử một lần có phải hay không hương vị cũ, ăn ngon không."

Tô Ngôn Sơ giật mình, sau đó vẫn tiếp nhận túi giấy dầu, nàng mở ra liền thấy, quả nhiên xem bên trong đựng bánh bao chiên.

Mùi hương kia sộc vào mũi, thập phần mê người.

Trước vẻ mặt mong chờ của Tô Hữu An, Tô Ngôn Sơ cầm lấy xiên tre nhỏ trong túi giấy dầu, chọc một cái, cắn một ngụm, ăn vào.

00:26, 1/2/2022 Happy new year!!!

Edit không kịp trước 00:00, hơi tiếc nhưng vẫ chúc mọi người năm mới vui vẻ, yêu yêu!
 
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 24: Tây Sơ Thành


Edit: Nibbles

"Thế nào? Ngon đúng không?" Tô Hữu An mở miệng hỏi.

"Rất ngon!" Tuy rằng Tô Ngôn Sơ không nhớ rõ trước kia bản thân có ăn qua loại bánh bao này hay không, nhưng hiện tại ăn vào, cũng vẫn cảm thấy ngon.

Vân Bắc Hàn bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn Tô Ngôn Sơ ăn đến vui vẻ, cho nên nhìn những chiếc bánh bao kia không chớp mắt.

"Ngươi muốn thử một chút sao?" Tô Ngôn Sơ đâm một chiếc đưa cho Vân Bắc Hàn.

Vân Bắc Hàn hơi nghiêng đầu, khi nàng đưa xiên đến, liền đem chiếc bánh bao nho nhỏ cắn vào trong miệng.

"Ngon đúng không?" Tô Ngôn Sơ hỏi một câu.

"Ừm." Vân Bắc Hàn gật gật đầu, "Còn muốn."

Quả nhiên Tô Ngôn Sơ lại lần nữa xiên một chiếc cho hắn.

"Kia......" Tô Hữu An trừng mắt Vân Bắc Hàn, trong lúc nhất thời nghiến răng nghiến lợi.

Đó là bánh bao hắn mua cho muội muội, sao Vân Bắc Hàn lại có thể vô sỉ mà ăn như thế?

Tức giận, nhưng mà đánh không lại!

Tức chết rồi!

-

Trò khôi hài này náo loạn cả một buổi sáng mới rốt cuộc ngừng lại.

Kết quả là, Lương Thu Lăng bởi vì thể lực tiêu hao quá mức mà ngất đi.

Tô Yên Nhiên bởi vì bị trọng thương, còn tức dồn máu não nên đã ngất ngay tại chỗ.

Vân Thiên Trọng bị Bạch Sơn Lưu đánh đến là mặt mũi bầm dập, cả người đều là vết thương, thiếu chút nữa cũng ngất đi.

Cuối cùng, Tô Ngôn Sơ đề nghị, tuyên bố với bên ngoài, Vân Thiên Trọng cùng biểu tiểu thư nhất kiến chung tình, tư định chung thân, khó kìm lòng nổi, cho nên ở bên nhau.

Chỉ cần Vân Thiên Trọng cưới Lương Thu Lăng làm trắc phi, chuyện này liền tính cho qua.

Tô Ngôn Sơ đã lên tiếng, Bạch Sơn Lưu tất nhiên liền đáp ứng.

Còn về Lương Thu Lăng, việc đã đến nước này, gả cho Vân Thiên Trọng làm trắc phi là lựa chọn tốt nhất cho nàng ta.

Với Vân Thiên Trọng, cưới một Lương Thu Lăng, có thể đem chuyện này cho quá, Tô gia và Bạch gia đều không tiếp tục truy cứu, cũng là lựa chọn tốt nhất.

Cho nên, này hai người đều đáp ứng.

Tin tức này truyền tới tai Tô Yên Nhiên trong, lại khiến cho nàng ta tức đến hộc máu.

Khi ám vệ đem chuyện này nói cho Tô Ngôn Sơ, tâm tình của Tô Ngôn Sơ cũng không tồi, khóe miệng thoáng cong lên.

Ám vệ nhìn Tô Ngôn Sơ một cái, nhịn không được mở miệng nói: "Đại tiểu thư, chiêu rút củi dưới đáy nồi này, thật đúng là lợi hại a!"

Vốn dĩ Tô Yên Nhiên cùng Vân Thiên Trọng là liên minh, muốn cùng nhau đối phó đại tiểu thư.

Nhưng đề nghị của đại tiểu thư để cho Vân Thiên Trọng lấy Lương Thu Lăng làm trắc phi, trực tiếp đánh gãy liên minh của Tô Yên Nhiên cùng Vân Thiên Trọng.

Tô Yên Nhiên về sau mỗi lần nhìn thấy Lương Thu Lăng đều sẽ nhớ tới, những âm mưu tính toán của bản thân, chẳng những không thu hoạch được gì, còn đem nam nhân yêu dấu của mình đưa lên giường nữ nhân khác, càng tức giận hơn chính là, buổi tối đó còn có hai tên nam nhân lạ mặt khác cùng nhau "làm" với bọn họ.

Dưới tình huống như vậy, Tô Yên Nhiên khẳng định không có cách nào toàn tâm toàn ý đối đãi với Vân Thiên Trọng.

Còn với Vân Thiên Trọng, chỉ cần Lương Thu Lăng tồn tại một ngày, chính là nhắc nhở hắn, kế hoạch do chính tay hắn bày ra lại là tự tay đội nón xanh cho mình.

Mà sau khi Lương Thu Lăng gả cho Vân Thiên Trọng, khẳng định sẽ phải thời thời khắc khắc phòng ngừa Tô Yên Nhiên gả vào Trọng vương phủ, nếu Tô Yên Nhiên gả vào Trọng vương phủ, có khả năng làm cho nữ quyến trong hậu viện Trọng vương phủ đều biết bí mật của nàng ta, như thế thì nàng ta làm sao có thể sống nữa?

Tóm lại, vô luận như thế nào, ba người này đều không thể giống như lúc trước tiếp tục kết thành đồng minh, nhất trí đối ngoại.

Ngược lại tỷ lệ rất lớn là ba người này sẽ tra tấn nhau cả đời.
Tô Ngôn Sơ nhìn thoáng qua ám vệ kia, thoáng nhướng mày hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Tô Lượng." Ám vệ trả lời nói.

Tô Ngôn Sơ cong cong khóe miệng: "Trước giờ ta chưa gặp qua tên ám vệ nào lắm mồm như ngươi, hẳn là thường xuyên bị đánh đi?"

Tô Lượng:......

Đại tiểu thư chính là đại tiểu thư, một phát đã đoán trúng!

Hắn biết rõ nói nhiều không tốt, nhưng vẫn là nhịn không được. Cho nên thường xuyên bị sư phụ của hắn đánh.

Tô Ngôn Sơ nhìn biểu tình của Tô Lượng này liền biết bản thân đoán đúng rồi.

Nàng khẽ cười một tiếng: "Lần sau nhìn thấy người mà đã đánh ngươi ấy, nói cho hắn......"

Tô Lượng sắc mặt tối sầm: "Đại tiểu thư, tuy rằng ta chọc thủng tâm tư của người là ta không đúng, nhưng là người không thể lấy việc công làm việc tư, để sư phụ ta đánh ta đi?"
"Ngươi suy nghĩ nhiều." Tô Ngôn Sơ chậm rì rì mà nói, "Ta là để ngươi nói cho hắn, về sau ngươi chính là người của ta, kể cả có nhiều lời, cũng không cần hắn quản."

Tô Lượng sửng sốt: "Đại tiểu thư ý của người là, muốn chọn ta làm ám vệ của người?"

Tô Ngôn Sơ gật gật đầu: "Trong khoảng thời gian này, trước tiên ngươi liền đi theo ta đi. Sau khi trở về, ta sẽ cùng phụ thân nói chuyện."

Tô Lượng trong lòng vui vẻ, vội vàng hướng tới Tô Ngôn Sơ hành lễ: "Tuân mệnh, chủ tử!"

Đại tiểu thư chính là toàn bộ sủng ái của Tô phủ, Tô phủ trên dưới, không có một cái không biết.

Còn có, đại tiểu thư trước kia có bao nhiêu lợi hại, mọi người đều rõ như ban ngày, hắn cảm thấy đại tiểu thư sớm hay muộn cũng sẽ trở lại thời kì đỉnh cao.

Cho nên, có thể đi theo đại tiểu thư, tuyệt đối là kiếm hời.
--- mình định bỏ truyện vì có người đã sửa sai nguồn edit của mình, các bạn có thể nhúp đi chỗ khác, nhưng vui lòng không sửa nguồn chính!

Cuối cùng, Tô Ngôn Sơ vẫn trì hoãn ở Nguyệt Mãn thành ba ngày.

Mãi cho đến buổi sáng ngày thứ tư mới rời đi.

Bởi vì Vân Thiên Trọng muốn lưu lại cùng Lương Thu Lăng làm hôn lễ, cho nên không tiếp tục đi theo bọn họ.

Vốn dĩ Tô Yên Nhiên bị thương, Tô Hữu An muốn cho nàng ta ở lại dưỡng thương.

Nhưng là nàng ta kiên quyết không ở lại xem Vân Thiên Trọng cùng Lương Thu Lăng thành thân, một hai phải theo đi.

Tô Hữu An bất đắc dĩ, chỉ có thể tìm một chiếc xe ngựa cho nàng ta.

Cuối cùng, bốn người khởi hành, thẳng đường núi Hoành Sơn mà chạy đến.

Bởi vì Vân Thiên Trọng không có ở đây, Tô Yên Nhiên bị thương, cho nên suốt dọc đường đi, đều rất yên bình.
truyện được edit tại truyenwiki1.com trinhanhquynh0902 chứ không phải ở wiki hay bất cứ một trang web nào!

Nửa tháng sau, bọn họ liền đến Tây Sơn thành ở phía ngoài núi Hoành Sơn.

Núi Hoành Sơn vốn dĩ chính là có kỳ trân dị bảo khắp nơi, khắp nơi đầy ma thú, chim muông, mỗi năm đều sẽ có không ít người từ bốn phương tám hướng đi đến nơi này rèn luyện hoặc là tìm kiếm bảo vật.

Cho nên, Tây Sơn thành này tuy rằng là một cái thành quách xa xôi nhưng phồn hoa dị thường, thậm chí so kinh thành chỉ có hơn chứ không kém.

Nghe nói rằng, chỉ cần ngươi có tiền, muốn cái gì là có cái đó như ở kinh thành.

Liền lấy khách đ**m tới nói, mười tiền đồng một đêm giường đôi cực lớn, cũng có vạn lượng hoàng kim một đêm ở như cung điện xa hoa.

Người ở nơi này cũng có đủ hạng người, ngư long hỗn tạp. Có hoàng thân quốc thích, con cháu thế gia, tông môn cao đồ, thế ngoại cao nhân, đương nhiên cũng có kẻ xấu tội ác tày trời, ăn mày......
Mà nơi này nổi tiếng nhất, liền phải nói đến nhà đấu giá Phong Nguyệt phía Đông thành.

Nghe nói, chỉ cần ngươi muốn, chỉ cần ngươi ra nổi giá tiền, liền không có đồ vật gì không mua được.

Mặt khác, ngươi cũng có thể ở nơi đó bán đấu giá bất cứ thứ gì, kể cả ngươi chính là muốn đem chính mình bán đấu giá, cũng đều không thành vấn đề.

Nhà đấu giá bọn họ còn có một nơi khiến người khác phải ngạc nhiên đó chính là kho hàng của bọn họ.

Nơi chứa đựng những kì trân dị bả nhất thiên hạ này, sẽ dẫn tới ít nhiều những tên không tiếc mạng mà mơ ước đến thứ này, nhưng là kho hàng của nhà đấu giá Phong Nguyệt chưa từng bị mất cắp một đồ vật nào.

Bởi vì kho hàng có trận pháp diệu kì, nghe nói là người sáng lập lên nhà đấu giấ Phong Nguyệt để lại, không có người nào có thể phá giải.
Những việc này đều tương đối nổi danh, nhưng Tô Ngôn Sơ vẫn là sau khi nghe Tô Hữu An nói, mới biết được.

Nàng đã hai năm không có đã tới nơi này, mà kí ức nàng rõ ràng nhất chính là hai năm trước từ nơi này rời đi, trở về kinh đô.

Những kí ức lúc trước, liền không thể nào nhớ rõ.

Nói đến cũng kỳ quái, trước đó rất rõ ràng mà nhớ rõ, bản thân là khi trên đường trở về nhà, dần dần quên sự tình trước kia.

-----

Truyện được edit tại tài khoản truyenwiki1.com: trinhanhquynh0902
 
Đoàn Sủng Tiểu Tác Tinh Trọng Sinh Thành Mãn Cấp Đại Lão
Chương 25: Muội muội không thèm tin hắn!


Edit: Nibbles

Lúc ấy nàng vẫn luôn suy nghĩ, vì sao từ khi rời đi nơi này, dần dần liền nhớ không nổi những chuyện trước kia, nhưng nàng vẫn luôn không biết đáp án.

Sau đó, nàng trở lại kinh đô, chỉ có thể nhớ rõ người thân, toàn bộ những kí ức trước khi rời khỏi đây và sau khi rời khỏi đây gần như nghĩ không ra.

Sau khi tiến vào Tây Sơn thành, bọn họ không có nghỉ lại ở khách đ**m, mà là đi theo Vân Bắc Hàn đến một cái sân.

Đó là một cái sân lớn lát gạch xanh, vách tường được quét màu trắng nõn.

Đình viện bên trong không chỉ có cây trúc, còn có hoa lan, hoa cúc, còn nuôi vài chú mèo nhỏ, xung quanh cực kỳ yên tĩnh.

Lúc bọn họ bước vào cửa, liền thấy mấy con mèo nhỏ đang ngửa bụng ra phơi nắng.

"Đây là viện của ngươi sao?"

Tô Ngôn Sơ cảm thấy rất kỳ quái, viện này thoạt nhìn nhàn nhã thanh nhã, giống như sân mà mấy cái loại này cao nhân không màng lợi ích mà mai danh ẩn tích dùng để dưỡng lão, so với khi chất của Vân Bắc hàn chẳng khớp chút nào.

Chỉ cần nói đến mấy con mèo nhỏ này, tuy rằng có đôi khi Vân Bắc Hàn cũng ngoan ngoãn giống chúng nó, nhưng so với lúc bình thường thì chẳng ăn khớp với nhau chút nào.

Vân Bắc Hàn lắc đầu: "Không phải của ta, là của nàng."

"A?!"

Tô Ngôn Sơ có chút kinh ngạc, nhìn kỹ xung quanh, xác thật có cảm giác quen thuộc.

Chẳng qua, nàng thật sự không nhớ rõ.

"Hai năm trước, lúc độc của ta bị phát tác ở núi Hoành Sơn, nàng đã đến đưa ta ra khỏi đó, mang ta đến đây. Nàng nói nơi này là viện của nàng, để ta an tâm ở chỗ này dưỡng thương. Sau đó nàng liền rời đi, từ đó cũng không trở về lần nào nữa." Vân Bắc Hàn tiếng nói ngắt quãng, mang theo khắc chế nhè nhẹ.

Tô Ngôn Sơ nhìn về phía Vân Bắc Hàn, chỉ thấy nhân trung giữa hai mắt phượng của hắn mang theo vài phần như có như không ai oán, phảng phất như một đứa bé bị bỏ rơi đang kể khổ.

Nàng cảm thấy đau lòng một cách khó hiểu.

"Thực xin lỗi." Tô Ngôn Sơ theo bản năng mà nói một câu.

"Về sau Sơ Sơ sẽ không bỏ ta lại một mình, đúng không?" Vân Bắc Hàn tiếng nói khàn khàn hỏi.

Tô Ngôn Sơ giơ lên tay, xoa xoa đầu Vân Bắc Hàn, thấp giọng nói: "Về sau sẽ không như vậy nữa."

Tô Hữu An đi theo phía sau bọn họ thấy thế, nhịn không được cắn răng!

Cái tên Vân Bắc Hàn này, thật biết cách giả vờ đáng thương!

Ở trước mặt người khác, rõ ràng rất hung tàn. Tới khi ở trước mặt muội muội liền giả bộ đáng thương. Chính là vì lừa gạt sự đồng tình của muội muội, quá đáng giận!

Nhưng muội muội của hắn lại quá lương thiện, mỗi lần đều mắc mưu, hắn đã nhắc nhở muội muội rất nhiều lần, muội muội đều không tin hắn!

Rõ ràng hắn mới là ca ca mà nàng thân nhất, thế nhưng nàng lại tình nguyện tin tưởng cái tên lừa đảo Vân Bắc Hàn này mà không thèm không tin hắn!

Quả thực quá đáng giận!

Đau khổ là hắn lại đánh không lại Vân Bắc Hàn!

Hắn tức muốn hộc máu chết luôn!

Tô Hữu An cảm thấy quá tức giận nhìn lướt qua chung quanh, bỗng nhiên nhận ra hắn vì sốt ruột chú ý hai người Tô Ngôn Sơ, quên chăm sóc Tô Yên Nhiên.

Cho nên hắn lui đi ra ngoài, đi tìm Tô Yên Nhiên.

-

Sau khi bốn người ở lại viện, đêm đó, Tô Hữu An tìm đến Tô Ngôn Sơ.

"Muội muội, lúc trước huynh đã nói với muội vài lần, rốt cuộc muội vẫn nghe không lọt tai?" Tô Hữu An có chút buồn rầu hỏi Tô Ngôn Sơ.

"Ân?" Tự nhiên bị Tô Hữu An không đầu không đuôi hỏi một câu, Tô Ngôn Sơ có chút ngốc.

"Huynh đã nói với muội rất nhiều lần, Vân Bắc Hàn đang làm bộ làm tịch, hắn ở trước mặt muội giả dạng bộ dáng đáng thương, thiện lương vô hại, kỳ thật đều là giả, chính là vì lừa muội mà thôi, muội cũng không nên bị hắn lừa!" Tô Hữu An thập phần sốt ruột mà nói.
"Phụt ——"

Tô Ngôn Sơ nghe xong, nhịn không được mà cười nhạo thành tiếng.

close

Tô Hữu An nhìn thấy Tô Ngôn Sơ đầy kiêu ngạo hoàn toàn không để ý, càng cảm thấy đến sốt ruột giống như kiến bò trên chảo nóng.

"Muội muội, muội rốt cuộc muốn như thế nào mới có thể tin tưởng huynh đây? Hắn thật sự đang lừa muội!" Tô Hữu An tiếp tục nói.

"Ngươi không cần nhiều lời, chàng là người như thế nào, ta tự biết rõ." Tô Ngôn Sơ mở miệng cười nhạt.

Một người có thể vì nàng mà báo thù, vì nàng mà tuẫn tình, đối xử với nàng như thế nào, nàng sao có thể không biết?

"Dù như nào, không cần biết chàng ấy nói cái gì, làm cái gì, ta đều tin. Kể cả chàng ấy nói đời này chàng ấy không có gϊếŧ bất kì một người nào, chỉ cần chàng ấy nói, ta liền tin." Tô Ngôn Sơ bổ sung một câu.
Tô Hữu An:......

Tức chết hắn, muội muội không nghe khuyên bảo, làm sao bây giờ?

"Muội nói xem sao muội có thể bướng bỉnh như thế? Ta mới là ca ca của muội, muội không tin ta, thế nhưng lại đi tin tưởng Vân Bắc Hàn? Sao muội có thể như vậy?" Tô Hữu An có chút tức giận mà nói.

Tô Ngôn Sơ nghe xong, nhịn không được cong miệng nở nụ cười: "Ngươi là ca ca của ta? Nhưng sao ta lại nhớ rõ là, ngươi là tứ ca của Tô Yên Nhiên?"

"Muội......" Tô Hữu An chán nản, sao nàng vẫn còn nhớ rõ chuyện này," Ta là tứ ca của muội!"

"Nếu là tứ ca của ta, vậy vì sao lúc trước ngươi tình nguyện tin tưởng Tô Yên Nhiên, mà không tin ta? Ngươi chẳng lẽ không biết, Tô Yên Nhiên cũng đang làm bộ làm tịch? Liền biết đeo lên cái bộ dáng đáng thương, lừa gạt người khác?" Tô Ngôn Sơ thoáng nghiêng đầu, nghiêm mặt nói.
"Sao có thể! Tô Yên Nhiên cũng là muội muội của chúng ta!" Tô Hữu An cũng không tin tưởng Tô Ngôn Sơ nói.

"Không nhận ra?" Tô Ngôn Sơ buông tay, "Chúng ta vốn dĩ chính là hoàn toàn không có sự tin tưởng với đối phương, ngươi không tin ta, ta không tin ngươi, cho nên, về sau khi muốn ở trước mặt ta nói xấu Vân Bắc Hàn, ngẫm lại lời ta nói, khi nào ngươi có thể tin tưởng ta nói về Tô Yên Nhiên, lại đến cùng ta nói những cái khác. Rõ chưa?"

Tô Hữu An:......

Hắn hoàn toàn không biết phải nói cái gì.

Đúng vậy, hắn không tin những lời muội muội nói về Yên Nhiên, vậy thì dựa vào cái gì, muội muội phải tin tưởng hắn nói về Vân Bắc Hàn nói?

Nhưng hắn nói chính là sự thật a!

Hắn suy nghĩ hồi lâu cũng không có cách gì, cuối cùng chỉ có thể nói với Tô Ngôn Sơ một tiếng, liền rời đi.

Sau khi Tô Hữu An rời khỏi, Tô Ngôn Sơ nhìn đến Vân Bắc Hàn đứng ở cách đó không xa, đang nhìn nàng.
"Sao còn chưa đi nghỉ?" Tô Ngôn Sơ nghiêng đầu nhìn hắn, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt.

Vân Bắc Hàn không nói gì mà đi đến Tô Ngôn Sơ bên người, thấp giọng nói: "Ta có thể ôm nàng sao?"

Tô Ngôn Sơ không nói chuyện, chỉ là nghiêng người một chút thuận theo cái ôm của Vân Bắc Hàn.

Vân Bắc Hàn đem thiếu nữ gắt gao ôm trong lồng ngực, thấp giọng hỏi: "Nàng nói nàng tin tưởng ta? Không cần biết ta nói cái gì, nàng đều tin?"

Tô Ngôn Sơ ở trong lồng ngực hắn gật gật đầu: "Ân, ngươi nói cái gì ta đều tin!"

Khóe môi Vân Bắc Hàn không tự chủ được cong lên: "Vừa rồi, Tô Hữu An nói ta đang lừa nàng! Ta muốn gϊếŧ hắn!"

Kỳ thật Tô Ngôn Sơ không có cảm thấy kỳ quái, đối với việc Vân Bắc Hàn sẽ sinh ra các loại gϊếŧ người ý tưởng, nàng đã quen rồi.

Đầu nàng ở trong lồng ngực hắn cọ cọ, thấp giọng nói: "Không thể nha, hắn là tứ ca của ta."
Vân Bắc Hàn nhìn đến đầu nàng ở trong lòng mình nhẹ nhàng cọ, chỉ cảm thấy ngực như là bị lông chim lướt qua, mềm mềm, thật ngứa.

Hắn đem nàng siết chặt vài phần, tiếp tục nói: "Sau đó nàng lại nói, nàng tin ta, không cần biết ta nói cái gì, nàng đều tin ta. Ta liền không nghĩ gϊếŧ hắn!"

Khóe miệng Tô Ngôn Sơ cong lên cười cười, người này lúc thì nghĩ muốn gϊếŧ người, lúc thì lại nghĩ không muốn.

Còn rất biết cách lật mặt đấy!

---------

Truyện được edit tại truyenwk.com tri

Xin lỗi vì rời đi khá lâu, một phần mình phải đi học off trên trường, tìm trọ rồi lại chuyển trọ, rồi tham gia kì học quân sự, máy điện thoại cũng cứ hỏng liên tục 🙁 sửa lên sửa xuống 🙁, giờ mình nghỉ hè nên cũng sẽ cập nhật tiếp, một phần vì truyện mình dịch, edit từng chữ mà bên lấy trộm của mình còn thay đổi nguồn dịch, truyện được edit tại truyenwk.com chứ không phải wiki! Tuy nhiên mình cũng sẽ đi làm thêm nên sẽ không cập nhật hàng ngày đâu ạ, mình sẽ cố hết sức có thể
 
Back
Top Bottom