Khác đoản sinh tử văn ( Ngọc Ngọc )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
130310318-256-k307746.jpg

Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Tác giả: ThyDng922
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thế loại : sinh tử văn , ngược , nam × nam , ....
( Mong mọi ng đóng góp ý kiến để mình rút kinh nghiệm )



thuầnsinh​
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 1


Trong căn phòng hoa lệ có một nam nhân đang ngủ say .

Bỗng cảnh cửa mở ra một thân ảnh mặc hoàng bào bước vào ngồi xuống ghế ngày cạnh giường da tay lên bụng nhô cao người đang say giấc nói : " Huyết nhi hôm nay hoàng nhi có quấy ngươi không ?

" Đáp lại là sự im lặng của người trên giường nhưng đáp lại hắn là một cái đá của sinh linh nhỏ bé " hoàng nhi ngoan không được làm loạn , cho phụ thân ngươi nghỉ ngơi "

Một nha hoàn bưng một bát thuốc bước vào , đón lấy bát thuốc không một lời nâng nam tử trên dậy đút từ thìa thuốc với vẻ mặt cưng chiều .

Hết chén thuốc hắn bế nam nhân đó vào bồn dược đã được chuẩn bị .

Nhẹ nhàng xoa bóp cho nam nhân đang ngủ say .

Lúc này thật giống như lúc đầu tiên hắn gặp y .

Hai mươi năm trước , một hài tử xanh xao bị một người đoán hung đánh đập được hắn cứu về .

Trên đường về vương phụ lại ngủ gục trên xe ngựa .

Cũng từ đó y là ảnh vệ của hắn .

Là ảnh vệ trung thành , người nguyện vì hắn làm mọi chuyện .

Thất Hoàng tử của hoàng đế được cử đi đánh 30 vạn quân phản loạn của thái tử .

Một lần bị phụ kích một y đã dùng thân mình đỡ cho mũi tên vì vậy mà trúng hàn độc .

Loại độc tính sẽ hành hạ hắn suốt quãng đời còn lại .

Hắn lên ngôi hoàng đế được một năm .

Một năm ý là sự thay đổi của hắn .

Hắn vì một nữ nhân mà hành hạ y .

Năm Lâm Vương thứ hai , sau một lần hoàng đế say rượu làm tình với Huyết ảnh .

Y được phòng huyết tần tống vào lãnh cũng .

Ba tháng sau hoàng thượng bị thích khách hành thích trúng kịch độc làm mù mắt .

Y lại lần nữa đổi đôi mắt của mình lấy ánh sáng cho hắn .

Không lâu sau , người hắn yêu mắc bệnh nặng .

Chớ trêu thay chỉ hoả vi chưởng mới cứu được nàng .

Hoả vi chưởng chỉ có Quỷ lão bà mới biết .

Y lại là được cử đi với một sinh linh bé bỏng trong bụng .

Đến nơi thì Quỷ lão bà bị minh chủ võ lâm giết .

Y cũng bị minh chủ võ lâm đánh cho trọng thương nặng .

Trước khi chết Quỷ lão bà truyền hoả vi chưởng cho y và một quyển sách .

Vì y là con sư huynh bà người bà tìm bấy lâu .

Quyển sách đó nói về bí mật động trời của hoàng thất .

Sau khi cứu hoàng hậu y không kiểm soát được luồng công lực .

Lần y chịu kịch độc hàn băng càng ngày càng nhiêug

Đêm nọ thái tử cũ chưa chết cấu kết với hoàng hậu dẫn quân vào cung .

Sau khi y nghe tin dùng kính công bay đến .

Tuy mù nhưng hắn ở gần y , y đều biết .

Vì mùi hương của hắn làm y nhớ mãi .

Y liên tục dùng nội công không quan tâm bản thân , không quan tâm mình bị thương , ....

Mà y chỉ nghĩ Lâm Bảo Đức phải sống .

Đánh đến khi quân triều đình giải vây cho hắn, cũng là lúc 1 mũi tên bay đến bắn thẳng vào hắn .

Không trần trừ y đẩy hắn , mũi tên bắn vô y .

Y cười mãn nguyện mất ý thức .

Y nghe thấy tiếng hét của hắn gọi y " Huyết y !!!!

H..uy..ế.t ........y........ !"

"

" Không ...

Huyết ...nhi !!!

" Giật mình tỉnh giấc .

Thấy y vẫn đang nằm cạnh mình đang cau mày , co giật , ...hắn sợ hãi nói to : " Người đâu mời đâu mời thái y .

Mời thái y nhanh ...

Nhanh !!

"

Hắn ôm thân người lạnh nhưng băng của y , liên tục truyền nội công cho y , lẩm bẩm nói " Huyết nhi ngươi cố lên không được bỏ .

Cố lên hoàng nhi đang chờ ngươi đó .

Huyết nhi ..."

Thái y bị ám vệ đưa đến choáng váng chưa kịp phục hồi vội quỳ thì hắn quát " Nhanh xem Huyết nhi thế nào nhanh !

"

Sau một canh giờ thái y châm cứu cho y .

Thái y ra nói với hắn : " Hoàng thượng , thần sợ Huyết tần không trụ được .

" Hắn không nói gì chỉ nhẹ nhàng đi đến bên giường " Huyết nhi mệt lắm không , đau không trẫm xóa cho ngươi nhé .

Sẽ hết đau .

Lên ngươi đừng rời trẫm nhé . ..

" cứ như vậy hắn ngủ thiếp đi.

Tình trạng như vậy ngày càng tăng , giờ hắn sợ ngủ , ngủ dậy Huyết nhi của hắn sẽ không còn nữa .

Tình trạng của Huyết nhi ngày càng kém đi lên thái y viên luôn túc trực .

Thai nhi cũng được tám tháng , Huyết nhi của hắn ngày càng gầy mà thái nhi ngày càng lớn .

Càng ngày càng hoạt bát làm huyết nhi chịu tội ngày càng nhiều .

Vào một hôm của trên giường đột nhiên thổ huyết .

Sau 2 canh giờ hắn vui vẻ bước vào khi nghe tin Huyết nhi cả hắn tỉnh .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 1 ( tiếp )


Tỉnh dậy được 1 tuần như Huyết nhi vẫn rất lạnh lùng với hắn .

Nhưng hắn không quan tâm điều ấy bởi vì hắn là người có lỗi trước .

Đến một hôm hắn đưa Huyết nhi đi tản bộ .

Đột nhiên Huyết nhi quỳ xuống " Chủ nhân , thuộc hạ có chuyện muốn xin người " y đưa nhánh mắt đầy dò xét nhìn hắn .

Cười sủng nịnh nói : " có việc gì huyết nhi cứ nói .

Việc gì phải vậy chứ ."

Rồi đưa tay đỡ huyết nhi dậy

" Thuộc hạ xin người hãy dành cho đứa nhỏ cơ hội sống và nếu được xin người cho nó một chút tình thương .

Dù sao nó cũng là cốt nhục của người mà " Nhất quyết không đứng dậy và lấy trong ngực cuốn sách Quỷ lão bà đưa cho .

" Đây là vật trao đổi "

Hắn hất ta làm miếng cuốn sách rơi xuống " Ngươi khó tin tưởng ta đến vậy sao ....

" Ánh mắt tràn đầy tức giận , tuyệt vọng .

Phất tay áo bỏ về thư phòng .

Ngoài ngự thư phòng người ta nghe thấy một loạt âm thanh đổ vỡ " rầm .....

đ .... o ...ang ....".

Công công thân tín nhớ khi ấy bước vào một thảm cảnh , đồ đạt bị vỡ la liệt nằm trên đất , hoàng thượng gục đầu trên ghế lầm bẩm "Tại sao ?

Tại sao không tin tưởng ta".

Từ hôm ý đêm nào hắn cũng uống rượu đến say mềm .

Đêm đó là đêm thứ 3 hắn không đến cùng Huyết tần .

Đang uống rượu thì Quế công công chạy vào nói : " Hoàng thượng , Huyết chủ tử ....."

Hắn quát " C...Ú..T..

"

" Nhưng Huyết chủ tử không xong rồi hoàng thượng ..."

Ông liều mạng nói '' Chủ tử bị băng huyết rồi ạ "

Mặt hoàng thượng lập tức trắng bệch chạy thẳng đến huyết cung hắn thấy những chậu máu được bưng ra .

Đến gần cửa hắn thấy tiếng rên yếu ớt của huyết nhi , tiếng hô của bà đỡ và thái y .

Đẩy cửa bước vào , mùi tanh của máu xộc thẳng vào mũi , Huyết nhi đang nằm yếu ớt trên giường bên dưới hạ thân không ngường băng huyết , đôi môi bị cắn nát , bụng bị thái y đẩy đẩy , bót bót biến dạng .

Chân hắn không thể đi chuyển được .

Hắn không tưởng tượng được Huyết nhi phải chịu nỗi đau lớn đến thế nào .

Hắn thấy Huyết nhi hộc máu .

Tim hắn như bị ai bót lại .

Hắn như rã thú đẩy bà đỡ ,thái y ra khỏi người y.

" Huyết nhi có ta ở đây rồi , đừng sợ , không ai làm đau huyết nhi nữa đâu" ôm y thật chặt sợ mất y

" Đau ..

đ.a......u " y rên rỉ

" Ta xoa cho huyết nhi sẽ không đau nữa ....

Xoa ...xoa " đưa tay xoa nhẹ bụng .Tay kia không ngừng truyền nội lực vào cơ thể gầy yếu đó .

" Cứ...u lấ....y.....

đ....ưa trẻ ......

X...i..n...n...g...ư...ơ....i..

A..A a " y khẩn cầu . hắn đau lòng nhìn y đôi mắt đẫm lệ " Các ngươi đứng đó làm gì còn không mau lại đây xem y "

" Hoàng thượng người cho huyết tần uống bát trợ sản này trước đi ạ " một lão thái y già bạo gan đưa bát thuốc cho hắn .

Hắn nâng y dậy cẩn thận từng chút đút cho y .

Vất vả uống hết bát thuốc thì công hiệu bắt đầu tác dụng .

Từng cơn gò cái đá của thái nhi làm y không thở được .

Thái y không ngường đẩy bụng .

Hắn ôm lấy y , trong sợ hãi .

Hắn thấy máu thật nhiều

Sau khi chỉnh thai nhi xong .

Đợi mãi mà không thấy thai nhi đi xuống .

Thái y , yêu cầu thánh thượng đổi tư thế sinh cho y "Hoàng thượng , người đỡ huyết tần quý , để thai nhi đễ đi xuống hơn" .

Y quỳ xuống người dựa vào hoàng thượng .

Cách này làm cho thai nhi xuống nhanh hơn nhưng nước ôi và huyết và ra lại ....

Bên dưới thái y bèn nhét ngọc trụ lạnh như băng vào trên dưới làm y rất khó chịu đã vậy còn bên trên bóp nắn bụng là y đau quá ngất nhưng không được .

Sau 1 canh giờ được rút ra .

Họ đưa vào miệng y một miếng sâm giúp y hồi phục ý thức .Đẩy bụng y , liên tục hô , "dùng sức" .Rồi kéo đứa bé ra .

Một tiếng khóc vang vọng khắp phòng .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 1 ( tiếp )


Thuận theo yêu cầu của nàng mình xin sẽ viết thêm một tập nữa về đoản một

——————————— mình là phân cách khác ———————————

Tiếng khóc vang lên .

" Huyết nhi" hoàng thượng gầm lên , ôm lấy huyết tần .

"Không ổn , còn một đứa nữa" thái y đỡ đẻ kêu lên .

Một thái ý khác tiến đến nói với hoàng thượng " xin người bình tĩnh huyết tần tạm thời chỉ nhất đi thôi .

Máu bên dưới cũng được thái ý cầm lại .

Chăn gối đã được đổi .

Vết máu trên sàn , giường đã được lau .

Trầm hương đã được đốt lên .

Khung cảnh lúc này không còn một chút dấu tích vừa sinh .

Chỉ còn người trên giường thi thoảng cau mày .

Hoàng thượng ôm trọn huyết tần trong ngực .

Tay liên tục xoa bụng , lưng để giảm bớt khó chịu cho ái phi mình .

Nghỉ được hai canh giời .

Trời bắt đầu hửng sáng .

Huyết tần bị cơn đau làm tỉnh .

Cơn đau quan thuộc như dao xé từ bên trong ra vậy .

Hai hàm cắn chặt để không phát ra tiếng động .

Tay bám lấy gối .

Cơn đau qua , cậu thấy hoàng thượng đang ngủ thiếp trên gối tay vẫn đặt trên eo cậu .

Trông ngài tiều tuỵ hẳn đi .

Mái tóc xoã không chỉnh tề , ria sau một đêm không cạo , đôi mày mọi khi hổ hách giờ đây cau lại .

Muốn đưa tay giãn đôi mài đó ra thì cơn gò thứ hai lại đến .

Cơn đâu này dài hơn - đau hơn cơn đau trước .

Do sinh một lần rồi nên sản huyệt cậu vô cùng ướt , nó làm cậu khó chịu .

Tỉnh dậy thấy huyết nhi cửa hắn đang đau đớn .

Tim hắn thắt lại .

Cơn đi qua trên người huyết nhi có một lớp mồ hôi mỏng .

Thấy một bàn tay đang xoa bót phía sau lưng .

"Ngài tỉnh rồi" giọng nói khàn đặc có phần suy yếu .

Hoàng thượng cười nhẹ hôn lên trán cậu một cái .

Lật người muốn ngồi dậy .

Nằm vậy bọng cứ víu xuống rất khó chịu , rất khó thở .

Hoàng thượng một tay đỡ eo để giảm gánh nặng , một tay nâng cậu dậy .

Vừa ngồi dậy xương chậu bị thai nhi đè lên đau đớn .

Cậu bắt lấy tay hiangf thượng phía sau .

Gầm nhẹ " a.....a ....." không tự chủ mà rặn xuống .

Mấy lão thái y canh bên ngoài lật đật chạy vào .

Họ bóp nắn bụng cậu , sự vùng vẫy trong vô vọng .

Hoàng thượng đằng sau ôm lấy cậu "Huyết nhi ngoan , không đau nữa đâu ..... xong rồi ......" người cậu không còn chút sức nào thì họ ta cho cậu .

Cậu dựa vào ngược người mình yêu chờ cơn đau đến .

Cơn đau đến cậu chị rên nhè nhẹ , ưỡn bụng lên .

Nhìn huyết nhi như vậy hoàng thượng rất đau lòng .

Cậu được mạng vào bể tắm chớ thuốc sinh sản .

Những làn nước nhẹ nhẹ làm xua tan cơn đau.

Cứ vậy cậu ngủ thiếp đi trong vòng tay của hoàng thượng.

Không được bao lâu cậu bị cơn đau làm tỉnh .

Đặt chân ra khỏi chậu vói dáng đứng .

Thai nhi đi xuống rất nhanh như cậu chịu giày vò nhiều hơn .

Đỡ cậu đi từng bước một .

Gần đến giường "bụt" nước ối lần hai vỡ .

Huyết cùng nước ối thi nhau chảy trên giường .

Cậu không còn sức để rặn , chứ vậy ngất đi.

Một thái y vứa đề trên bụng để thai nhi không lên trên nữa , một một người thò thay vào rạch sản huyệt ra để thò tay vào hôi đứa trẻ ra .

Rất nhanh .

Đứa trẻ ra đời lúc trười bắt đầu tối .

Sau đợt sinh đó Huyết tần một thắng sau mới tỉnh lại
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 2


" A ..

ách . ..."

Nam tử trên giường khẽ cau , tay đặt nhẹ lên bụng xoa " Bảo bảo ngoan , trách baba lười biếng phải không ??"

Ánh mắt đầy cưng chiều.

Nói xong vén chăn xuống giường .

Lúc này lộ ra chiếc bụng to bằng quả dưa đang không ngừng động đậy .

Vừa đứng dậy Như Mình đã cảm giác như lưng mình sắp gãy ra .

Một cơn trào ngược từ dạ dày lên .

" Oẹ ...oẹ......"

Bước xuống nhà Như Minh nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng .

" Rầm "" tiếng cửa bị và đập mạnh .

" Hắc Tống sao anh uống nhiều vậy " Như Minh đỡ lấy nam nhân cao tuổi đang say men kia

" Cút ...

Ai cần loại hám tiền như cậu đỡ chứ !!!

Dơ bẩn " hất mạnh , bụng cậu đập mạnh vào cạnh bàn

" A...

Ách ....

" Ôm bụng rên rỉ " Sao giả vờ sao , tôi sẽ làm cho cậu thoả mãn , điếm cuồng dục vọng ....

Haha....haaaaaa..."

" Ư ...

Ư ...

" Tiếng rên .

Hắn thô bạo đâm vào cơ thể .

Mà không để ý rằng bên dưới nó đang chảy máu " Xin anh tha cho em ...xin nhẹ một chút .....

Đứa bé ...

A..a" Cậu khẩn cầu .

Không những không nhẹ đi mà càng thô bạo hơn " Haha ....

Không phải cậu rất thích sao "

Khi cậu đã ngất đi Hắc Minh không ngừng dừng lại .

Sau khi toả mãn , nhặt quần áo trên đất đi vào nhà tắm .

Tắm xong , đi ra đá Như Minh " cút đi. ...

Cút ..

" hắn đá mấy cái nhưng không thấy cậu cử động .

Đá mạnh hơn " Giả vờ sao " sốc ngược Như Minh lên .

Lúc ý hắn bắt đầu thấy có gì đó không đúng .

Người cậu lạnh , đôi mắt nhắm chặt quanh phòng có một có mùi gì đó tanh tanh.

Nhìn xuống Hắc Tống thấy hạ thân cậu đang chảy máu không ngường , trên ga giường màu máu thấm đỏ một vùng .

Vội vàng bế cậu đến bệnh viện .

Hai tiếng ngồi ngoài của phòng cấp cứu .

Hắn cảm thấy hoang mang , lo lắng .

------ Phòng bác sĩ -------

"Hắc tổng , phu nhân của cậu sợ phải sinh .

Thái nhi đã xuống thấp , xuất huyết nhiều với sức khoẻ phù nhân không tốt nên không thể sinh mổ được .

Giờ chỉ phụ thuộc vào sức phụ nhân thôi .

Mong hắc tổng chú ý .

" Bác sĩ già nói

Thân thể Hắc Tống hơi rung " Tôi biết rồi " lạnh lùng nói

--------- Phòng hồi sức --------

Người trên giường vẫn đang hôn mê thì thoảng hơi cậu mài một cái .

Hắc Tống tiến đến cạnh giường tay đặt lên bụng đang dao động mạnh liệt của Như Minh .

Tâm tình lúc này của hắn hỗn hoạn " không .. .. cậu ta là kẻ mà ghét cơ mà !!!"

Bỏ ra ngoài .

Điện thoại rung .

" Đại ca em tìm ra rồi " đầu bên kia .

" Biết rồi .

Tôi đến ngay .

" Đi ra ngoài mà không chú ý đến người vừa trong phòng cấp cứu đi ra .

" A...

A ..

ư .....

Ách .....

Bảo Bảo ngoan .....

Đau ...

" Người trên giường rên rỉ .

Trông Như Minh lúc này không khác gì được vớt từ dưới nước lên .

" Phụ nhân tôi tiêm trợ sản vào .

Sẽ đau hơn một chút để đẩy nhanh quá trình sinh sản " bác sĩ già giải thích

" Được ....

Ư ....

Bác sĩ ......

Tôi...a...a.

X...i...n ông ....dù thế ....

Nào ....

Đ .....i ..nữ ...a. ...

Đứa bé ......

Xin ....ông ....

A...

Ách " Như Minh khó nhọc nói

Thuốc tiêm vào một lúc luôn .

Bụng như có ai đang bóp từ bên trong vậy .

Một tiếng trôi qua , thai nhi vẫn chưa xuống .

" Phu nhân cậu đứng lên đi một lát cho thai nhi nhau xuống .

Cậu đứng lên được không ?

" Bác sĩ già con tiêm thêm một mũi trợ sinh vào người cậu .

" A ..hahahhhhaaaa......

Ách " Như Minh không tự chủ ưỡn bụng tay nắm chặt ga giường .

Gật đầu ý nói " được" .

Vừa đứng lên , bụng càng chịu trong lực lớn , nặng trĩu xuống kiến như suýt chít nữa ngã .

Lưng lại càng chịu tội hơn như muốn gãy ra .

Máu từ huyệt chảy ra không ngừng .

Đi được vài bước cảm giác chướng đau càng lớn .

Máu chảy theo những bước Như Minh đi .

Trông cậu lúc này không khác gì một con vật bị chủ bỏ được nhân viên cứu hộ cứu chữa .

Thấy không ổn bác sĩ cho quỳ trên sàn người úp lên bóng sinh.

Hắc Tống bước vào thấy Như Minh đang nằm trên bóng sinh , người ướt sũng .

Trên sàn là bê bết viết máu , hậu huyết của Như Minh cũng đang rỉ máu .

" Hắc tổng " bác sĩ già chào hỏi .

Như Minh hơi quay người nhưng ra cửa .

Đứa bé biết cha nó đến vui mừng đá mạnh hơn " ư ...

A ...

Ách " .

"Tình hình cậu ta thế nào?"

Mắt nhìn vào cậu

" Không khả quan lắm .

Cậu lại đây giúp phụ nhân một chút .

" Ông bác sĩ thở dài gọi hắc tổng .

Cơn gò đến cậu bám chặt áo , tai cậu đõ ù rồi nên không nghe thấy anh nói .

Ông vòng qua bụng Như Minh bóp không những vậy thì thoảng còn chuyển sang lưng .

Như Minh đau không diễn tả nổi " đừng ...

Ư ....

Đau " hất tay bác sĩ ra " Hắc tổng nhìn kĩ chưa...

Làm như vậy ...

" đang nói bị Như Minh hất tay ra .

" Phu nhân làm như vậy thai nhi sẽ xuống nhanh hơn .

Người chịu khó một chút " ông giải thích cho Như Minh , rồi đứng dậy chờ Hắc Tống vào chỗ ông

Bóp được một lúc nhưng Hắc Tống và Như Minh chưa ai nói một câu , ngoài tiếng thi thoảng rên rỉ của Như Minh ra thì không có gì khác .

" A!!!!

A a a a .. .

Ách " Như Minh ôm bụng kêu " ách " một tiếng động nhỏ dịch vàng vàng cộng máu cậu chảy xuống hai đùi .

" Tiểu Minh làm sau vậy ?" vội ông cậu và Hắc Tống .

" Bác .....s....ĩ ....

" Đặt cậu nằm xuống , vộ vàng đi gọi bác sĩ .

" A ....

A.....

Ư ư ....

" hết hơi Ngã vào người Hắc Tống .

" Tiểu Minh cố lên " Hắc Tống không ngừng động viên " Tiếp đừng bỏ cuộc " " ư ư ...

Ư ...

A " nắm chặt ga giường dồn sức rặn .

" Đầu ra rồi " " tiếp tục phụ nhân..... !!!

" Bác sĩ già không ngừng động viên

" A....

A...

Ách " Như Minh tay nắm chặt ga giường , công người rặn .

" Oe...

Oe oe...."

Tiếng khóc mổ sinh linh trào đời .

Trên máy đo nhịp tim giờ đây suất hiện một đường thẳng .

"Tút tút "

Bác sĩ già vội đưa đứa bé cho y tá .

" Chuẩn bị máy kích điện "

Trong đầu Hắc Tống lúc này toàn là câu nói của đàn em " Đứa trẻ đã cứu anh năm xưa là chị dâu ạ ....

Hắc Hắc đây là vậy đính ước chúng ta , .....

Khi chia xa nhé .....

Anh hứa quanh lại đấy .....

" Lắc đầu liên tục " Không .....không .....

Tiểu Minh em không được xảy ra chuyện gì . .....

Em phải chờ Hắc Hắc bù đắp nữa mà

Bác sĩ từ trong phòng cấp cứu đi ra lắc đầu nói " Hắc tổng vợ cậu ....

"
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 2 ( tiếp )


" Hoắc tổng chúng tôi thật lòng xin lỗi .

Người gặp phu nhân lầ cuối đi ạ ....."

Bác sĩ gập ngừng nói ra .

Anh không muốn nghe họ nó cậu sẽ chết .

Tất cả họ nói là dối trá , anh sẽ không tin .

Minh Minh sẽ khoẻ , 5 ngày nữa sinh nhạt anh rồi .

Anh sẽ cùng cậu ăn bánh kem .

Cứ vậy anh thờ thẫn bước vào .

Phòng mổ Dày đặc mùi sát trùng, máu tanh.

Làm anh không thích chút nào.

Đặc biệt là người con trai đang nằm trên cạnh dày đặc mùi sát trùng, máu tanh.

Làm anh không thích chút nào.

Đặc biệt là người con trai đang nằm trên giường mổ đó .

Sắc mặt cậu Trắng bạch, cậu đang nhìn về phía anh như đang chờ mong anh đang đến gần .

Anh Nắm lấy đôi bàn tay gầy kia .

"Hoắc Tống , Em biết anh không thích em.........Nhưng .....

Xin anh hãy chăm sóc........ con chúng ta....... bằng vật này" anh thấy một thứ gì đó lành lạnh được đưa đến tay anh .

"Chăm sóc nó thật ..... tốt nhé" cậu cười nhẹ một cái rồi tay từ từ buông tay anh .

Nó buông thõng xuống .

Từ lúc thấy cậu không hiểu sao chân tay cứng lại , cổ họng không phát ra được âm nào .

Tay cậu buông tay anh ra như ai khoét vào tim anh vậy .

————- 5 phút sau ———-

Họ thấy anh bế cậu ra khỏi phòng .

Anh nói "Anh không đồng ý đâu nhé .

Chúng ta đi xem con đâu" cứ như một người chồng bắt người vợ ham , Chạy trốn của mình về và trách cứ nhẹ nhàng.

Anh bế cậu đến phòng ấp sơ sinh .

Để cậu xuống dựa vào vào lòng anh .

" Bảo bối , con ở đây mấy hôm.

Cha và ba đưa con về nhé .

Giờ baba mệt rồi cha đứa baba về trước .

Baibai , mai cha lại đưa baba đến gặp con" anh nhìn con nói .

Về đến nhà , anh bế cậu lên giường nói " vợ nghỉ chút đi .

Anh đi xuống bảo quản gia làm chút đồ ăn cho em ."

Nói xong anh đặt nụ hôn lên trán vợ mình .

Đêm đến , anh ôm cậu vào lòng .

Cái lạnh của sự chết , hình như anh không cảm nhận được .

"Minh Minh giận anh đúng không ?

Là anh sai được chưa , em dậy ăn đi .

Đừng nhịn như vậy không tốt đâu ..... em ngủ nhiều thanh heo đó ....... anh làm em đau xin lỗi ...... em đâu anh xoa cho em nhé"

Sáng sớm , họ vẫn thấy thiếu gia đi làm .

Thiếu gia còn bảo "Đừng làm phiền thiếu phu nhân ngủ , nhớ cầm đồ ăn lên cho cậu ý" rồi thiếu gia đi ra khỏi nhà đến công ty .

Chiều đến họ thấy thiếu gia và một đoàn người đằng sau đi vào căn phòng nhỏ bên trái cạnh phòng thiếu gia .

Sửa sang nó thành phòng trẻ con .

Phân phó xong , họ thấy anh đi vào phòng .

" Minh Minh anh có quà cho em xem này" em lấy từ trong túi ra một cặp nhẫn .

Đeo vào tay cậu một cái tay anh một cái .

"Chờ anh một chút nhé" anh đi tắm .

Tắm ra anh " Minh Minh anh sạch rồi ôm em sẽ không làm bẩn em đâu" anh cứ vậy ôm cậu bào lòng lẩm bẩm về việc anh gặp con việc công ty .

Dù đáp lại anh là sự yên lặng .

Cứ vậy 3 ngày .

Hôm đó , bảo bối được anh bế về nhà .

Đặt trong nôi xong thì anh về phòng .

Anh không thấy cậu .

Đôi mắt anh đỏ ngầu , bước ra túm áo ông quản gia gầm lớn " Minh Minh em ý đâu , mấy người dấu em ý ở đâu rồi" .

" bà chủ mang ....... mang ......

ý .....

đi ......"

ông lắp bắp trả lời .

Tiếng khóc thất thanh trên tầng làm anh buông lỏng cô áo ông quản gia .

Anh thấy mẹ anh cầm hũ tro đi vào .

Tim anh đau lắm .

Cổ hỏng từ đâu tràm một dòng máu " Mẹ ..." anh chỉ tay về phía bà rồi miệng phụt máu ngã xuống .

Anh nhận ra anh không có gì về cậu hết .

Ảnh cuối không , một bộ quần áo tử tế không .

Đi xuống nhà kho nơi cậu từ sống .

Nơi đây thật lạnh .

Chiếc chăn mỏng , gối được làm bằng mấy chiếc áo cũ .

Bóng đèn tù mù .

Hai chiếc hộp được đặt trên bàn nhỏ .

Một hôm để chiếc khăn tự đan bên trong là lá tư đang viết dở .

Chiếc hôm kia đựng một chiếc lọ thuỷ tinh cũ rỗng , một bức anh cưới bị anh xé nát được cậu tỉ mẩn gắn vào , đăng khí kết hôn .

Chiếc lọ vs chiếc dây chuyền hôm ý cậu đưa anh là vật năm xưa anh đưa cậu .

Đầu giường là hôm thuốc và sữa giá rẻ .

Một đêm anh có thể uống chai rượu hay bữa ăn đến vài chục triệu .

Vợ anh chỉ uống loại thuốc - sữa rẻ nhất trên thi trường .

Họ thấy thiếu gia , treo tấm ảnh cười bị thiếu gia dốt lên tường phòng ngủ , phòng khách .

Họ thấy thiếu gia treo quần áo cũ cửa cậu minh lên tủ .

Họ thấy thiếu gia chăm sóc cậu chủ nhỏ .

Họ thấy thiếu gia rảnh sẽ ôm hộp tro ra ngoài ngồi hoặc đi dạo .

Trong nhà có bốn thứ không thể dụng vào : một cậu chủ nhỏ , hai hũ tro , ba hộp đựng kỉ vậy của Phu nhân , bốn là chiếc khăn .

Và họ cũng từ ấy không thấu thiếu gia cười nữa
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 3


" Thiếu gia , mời người dậy ăn sáng .

Lão già đang chờ người " một vị quản giá già đang nói với nam thanh niên trên giường .

" Ư .ư...

"nam thanh niên nhíu mày .

Quản gia thấy vậy vội đỡ cậu ngồi dậy .

Chăn rơi xuống , lộ ra chiếc bụng to đến dọa người .

Ông nhẹ nhàng xoa phần lưng giúp cậu .

Bảo bối trong bụng biết ba nhỏ của chúng dậy liền tra hỏi .

Vội chống thắt lưng đứng dậy vào nhà vệ sinh nôn " oẹ ...

Oẹ ....

" Nôn một lúc khiến người cậu mệt lả , mặt không chút huyết sắc .

Quản gia đi vào trên tay cầm ly nước cho cậu xúc miệng .

" Ông ra ngoài đi tôi muốn đi vệ sinh " cậu mệt mỏi nói .

" Vâng "

Một lúc sau một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc áo sơ mi quần âu xuất hiện trong phòng .

Ông mở cửa nhà vệ sinh thấy cậu đang cởi quần áo ra .

" Hiên nhi muốn tắm sao " vẻ mặt sủng nịnh " vâng "

Bàn ăn có hai người khác đang chờ họ .

Họ đang đọc công văn .

Khi thấy trên cầu thang cậu và Huy xuống , họ đặt công văn xuống bước về phía Cậu .

" Hiên nhi hôm nay 4 bảo bối không quấy con chứ " Hiển lên tiếng .

" Không ạ " cậu cười nhẹ nói .

Đỡ cậu ngồi xuống thì bắt đầu ăn sáng .

Thấy cậu dừng Lâm hỏi " sao vậy ?

Đồ ăn không hợp khẩu vị sao ?

" Lo lắng .

Vì cậu nhỏ tuổi lại mang thai 4 lên cậu rất gầy cộng với cả thai nhi hành thường xuyên nên cậu cũng không ăn được nhiều .

Cười nhẹ " con cảm thấy hơi đắng miệng một chút thôi ạ .

Các cha ăn đi , đừng lo ...

Con vẫn khỏe mà " trấn an các cha , cầm cốc nước cảm lên uống mong đợi vị chua của cam làm cơn buồn nôn xuôi xuống .

Ba người họ nhìn nhau thở dài

Ăn xong họ vội vàng đến công ty .

Sau khi các cha rời đi cậu cũng được quản gia đỡ Đi dạo một chút , rồi lên phòng nằm .

Trên giường cậu xóa bụng tự cười bản thân " chỉ là thế thân " .

Không phải cậu quá giống Phúc thì họ cũng không như vậy với cậu , đã không nhận một thằng bán vé số không nhà , không tiền , khônga cha mẹ như cậu về làm con nuôi .

Cậu mãi mãi chỉ là kẻ chạy theo cái bóng của Phúc .

Cái thai này chỉ là nút thắt vô hình đối với họ và cậu .

Sự lầm lỡ , sự khinh bỉ , ...... vô thức mà cậu rơi nước mắt .

Thai nhi làm loạn cả chiều khiến cậu không nghỉ ngơi được .

Tối cậu chờ mãi mà không thấy 3 người họ về .

Quản gia bảo cậu đi nghỉ trước khi nào thấy họ về thì ông sẽ gọi .

Ba người về trong tình trạng say , như mọi lần hộ lôi cậu ra làm công cụ phát tiết .

Làm xong họ bỏ đi và nói " Cậu không phải Phúc nhi " .

Nước mắt cậu chảy dài miệng cười chua sót .

Họ rời đi cũng chính là lúc cậu đau nhất .

Lần này không may như các lần trước chỉ cần uống thuốc an thai là bụng hết đau .

Nước ối đã vỡ từ lúc họ điên cuồng hành hạ cậu .

Họ rời đi , cậu liên tục dùng sức rặn , cậu sợ đứa bé chết ngạt .

Nhưng không biết rằng tử cung chưa mở nên cậu dùng sức đến cỡ nào thì đứa bé cũng không ra được .

Hai tiếng sau , như thường lệ quản gia buốc vào thu dọn phòng .

Ông bước vào thì thấy cậu đang chợt vật nới những cơn đau và sắp ngất đi .

Ông định chạy đi gọi các lão gia thì cậu kéo tay ông lại .

" Đừng .

Đừng gọi họ ...

Họ...ách ...a" Van xin .

Ông nhìn cậu và nghĩ giờ mà gọi các lão gia họ có khả năng còn hành hạ cậu tiếp cũng lên .

Đợt đau đi qua cậu nói tiếp "Khi nào trời sáng thì bác hãy gọi .

Cho họ nghỉ một chút .

Giờ cháu vẫn chịu được " cậu vội khép hai chân lại cho nước chảy chậm một chút để .Ông không nhìn thấy nhưng không thể nói gì được cả.

Nhìn cậu một lúc lâu ông đỡ cậu đi vài nhà tắm , rồi người thay ga ở ngoài vào , chờ cậu tắm xong , nằm lên giường rồi mới đi ra .

Họ sau khi đi được quản gia thông báo cậu vớ ối thì nói " gọi bác sĩ đến chưa" .

Bác sĩ đến nơi thấy cậu đã xuất huyết.

Huy , Hiển , Lâm lo lắng + giận dữ .

Cậu đang nằm trong ngực Lâm trong tình trạng mê mẩn , miệng không ngừng rên rỉ .

" Thưa ngài cậu ý không khả quan lắm ..." chưa nói hết ba ánh mắt lạnh thấu xương đã nhìn ông " Tôi sẽ cố gắng hết sức ngài yên tâm " cậu thì thào nói " mong..a ...ách .....

ông cứu đ.....ứa trẻ trong bụng.... cháu ....

A...

Ách "

"Thai nhi không chịu xuống , thêm tình trạng xuất huyết .

Lần này mạng cậu bé kia khó qua rồi .

" Nghĩ thầm .

Ông lấy một chai nước trợ sinh truyền cho cậu .

Tác dụng của trợ sản tác dụng : đã đau như có ai đó lăn trì trong bụng , giờ lại thêm như ai đó không ngừng bóp bụng cậu kiến cậu không thở được kêu lên thảm thiết .

Một tiếng trôi qua kết quả không như mong đợi .

Ở một chỗ cậu quỳ , người úp lên trái bóng sinh .

Khi úp lên cậu cảm thấy hạ thân căng cứng , lưng đau sắp gãy , bảo bối không ngừng khó chịu đấm đá mạnh bạo hơn nhưng điều cảm thấy an ủi duy nhất đó là cậu cảm thấy nó đang xuống , người thân duy nhất trên đời của cậu sắp ra đời .

Khi nhìn thấy cậu chật vậy như vậy 3 người họ cảm thấy không đành lòng , sợ , đặc biệt là đau như ai đó móc tim họ ra vậy .

" Không mình yêu Phúc nhi cơ , cậu ta chỉ là thế thế thân " họ vội vàng đi ra ngoài .

Thấy thái nhi bắt đầu xuống ông bác sĩ liên tục kêu cậu dùng sức .

" Ư ...

Ách....

A...

A...

" " Tiếp tục nào "....

Máu không ngừng chảy .

" Đầu ra rồi cố lên " cậu dồn hết sức rặn " a...

A....a....

" .

" Eo ...eo...eo " một tiếng khóc to.

Vì đứa đầu ra lên đứa thứ 2,3 rất thận lợi ra .

Đến đứa thứ 4 to quá lên không thể ra .

Lúc này cậu đã rơi vào trạng thái hôn mê , hơi thở yếu dần .

Bác sĩ quyết định ....

Ba tiếng khóc liên tiếp của những đứa trẻ mới trào đời đã đánh thức ba người đàn ông ở ngoài .

Họ chạy vào thì thấy bác sĩ đang kéo đứa nhỏ cuối cùng ra , máu xộc lên mũi và ....

Cậu không còn sức sống .

Đứa trẻ thứ 4 ra đời là lúc ....
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 3 ( tiếp )


Đứa trẻ thứ 4 ra đời là lúc tiếng Tít tít .... dài của máy móc trong phòng vang lên .

Cậu đôi mắt nhắm chặt , tay chân đều lạnh đi .

Nhưng trên môi cậu có một nụ cười cậu đã không còn là thế thân cho Phúc nữa .

Bốn đứa trẻ được đưa đi .

Nhưng cậu thì bị họ lãng quên .

Quản gia thương tình đưa cậu về quê ông an táng .

Từ khi cậu đi 3 người họ nhận ra thiếu hình bóng cậu .

Thiếu người chờ họ chở về .

Người nghe họ san sẻ .

Hay đơn giản là nụ cười .

Mà không ai mang lại cho họ cả .

Phúc nhi khác cậu , Phúc nhi là đứa trẻ thích sự ồn ào , náo nhiệt .

Còn cậu là sự lắng nghe , im lặng .

Họ cho người tìm cậu .

Tìm lâu lắm mà không thấy cậu .

Bốn đứa trẻ sinh ra .

Thì đứa trẻ đứa thứ tư rất giống cậu .

Vì nó bị nghẹt hơi lâu nên ảnh hưởng đến sức khoẻ , từ một đứa trẻ bụ bẫm sau bảy ngày nằm trong lồng kính với sự đấu tranh giữa sự sống và cái chết thì nó đã bé hẳn đi .

Tuy như vậy nó rất ít khóc ít , nhiễu như ba anh trai mình .

Im lặng , chịu đựng hệt như cậu .

Đến một hôm nọ , quản gia xin nghỉ phép về quê mấy hôm .

Khi ông lên cầm trong tay một hũ tro và một quyển nhật kí nhỏ đưa cho ba người họ .

Rồi ông lẳng lặng đi vào phòng các cậu chủ nhỏ .

Họ im lặng vươn tay mở quyển sổ ra .

Ngày 12/7 .... hôm nay mình biết tin mang thai vui quá .

Họ rất vui

Ngày 20/7 ... nó phản ứng thật mạnh làm cả người mình ói suốt .

Hôm nay họ say quá , họ luôn miệng gọi Phúc nhi .

.....

Ngày 3/1 .... hoá ra họ vẫn coi mình là thế thân .

3 hôm liên tiếp đều làm việc đó , không biết bảo bối sao không .

Bụng mình cứ lâm râm đau suốt .

Dù sao cũng giúp họ giải toả . ....

.....

Ngày cuối cùng trong nhật kí

Ngày 28/1 .... họ liệu yêu mình không nhỉ .

Mình chỉ lỡ lời nhắc đến Phúc thôi .

Họ đánh mình .

" cậu chỉ là thế thân , một thằng thế thân thôi đừng mộng tưởng " .

Đứng chỉ là thế thân haha .

" bảo bối con đừng trách ba người họ nhé "

Họ không nói một lời lẳng lặng bỏ vào phòng làm việc riêng .

Về cậu không còn gì cả .

Một bức ảnh sao ?

Họ cũng không .

Một chiếc áo hay cái khăn đều không .

Họ cho người vứt đót đi từ hôm cậu đi rồi .

Họ sợ cậu làm dơ Phúc .

Tất cả về cậu ngoài quyển sổ , hũ tro và 4 cục cưng nhỏ thì chẳng có gì cả .

Lâm thấy trong ngăn kéo trong phòng một hộp nhỏ .

Chiếc hộp này đã từng thấy cậu cầm nói " đây là những thứ quan trong với em " .

Anh cười nhẹ mở ra .

Chiếc vòng ý , chiếc vòng ba anh em họ đã trao cho người hàng xóm cũ thứ mà bọn anh mặc định Phúc làm mất .

Đang thẫn thờ thì tiếng vỡ ngoài phòng vọng vào .

Bụi tro bay khắp nơi , những mảnh vỡ trộn vào đống tro vung vãi trên sàn .

Họ thấy lâm đứng yên mắt vô hồn nhìn .

Họ lại có đôi mắt đỏ ngầu muốn giết người .

Tay trần cứ vậy bốc vào lọ khác .

Tay nhuộm máu .

Xong họ thấy lâm lấy một hộp nhỏ trong túi ra bỏ từng vật nhỏ vào bình .

Một tấm ảnh , một chiếc lắc tay và thứ là hai người họ chú ý nhất là chiếc vòng cổ .

Họ không nói nhưng tim họ có ai đó đâm thật đau .

Đến khi bên trong hộp chỉ còn 3 chiếc bút .

Bút mà cậu tặng sinh nhật bị họ tức quăng vào thàng rác .

Mỗi năm 3 cha sẽ mất tích một tuần .

Trong một tuần đó họ đến nhưng nơi họ và ba đến .

Làm một ít thức ăn mà ba thích ăn .

Những lúc họ mệt mỏi nhất thường đứng trong phòng ngủ hàng giờ nói chuyện với ba .

Rồi về phòng đọc sách .

Hôm nào các cha cũng vào phòng sau giờ cơm nói chuyện vs ba 30 phút mới rồi ra .

Lần nào anh em họ cũng nghe lén .

Họ nghe thấy cha nói anh em họ thế nào , hôm nay họ gặp việc gì .

Nhưng sau cùng họ cũng nói " anh sử lý công việc đây , yêu em" và đặt nụ hôn lên hũ tro .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 4


" Xin anh thả tôi ra ...

Xin anh đấy " cậu lùi lại sợ hãi

" Dám trốn !

Hình như tôi hiền với Cậu quá thì phải "hắn cười khinh bỉ tiến lại phía cậu

" Xin anh mà thật tôi ra " cậu quỳ xuống khuôn mặt đầy nước mắt

Hắn lại gần ghé sát tai cậu nói " Tôi chưa chơi xong , không ngoan nữa gia đình cậu sẽ....

" cười lạnh

Đôi Mắt vô hồn nhìn hắn " không !!

Ba mẹ , đệ đệ "

" Nghe lời tôi thì gia đình cậu không sao " giọng hắn vẫn lạnh như vậy

" Xin anh đừng làm vậy " cậu nhìn hắn cầu xin

" Vậy phải nghe lời tôi nghe không " hắn đứng dậy tiến gần tủ rượu .

Lấy một chai vang đỏ năm 1962 ra rót lấy 2 ly ( một ly bỏ chất kích dục ) .

Tiến gần về phía cậu " uống " đưa ly pha thuốc cho cậu

" Tôi uống .

Đừng đụng đến gia đình tôi " cầm ly rượu lên uống một hơi hết , lòng tràn đầy sợ hãi

" Tốt " hắn cười hài lòng rồi từ từ uống ly của mình

Một lúc sau , cơ thể cậu nóng ran , thuốc bắt đầu tác dụng .

" Cầu xin tôi " hắn nói .

" Xin anh ....

Giúp tôi....

Xin ....anh ...

Nóng " cậu tự cởi áo , nét mặt đầy dục vọng

" Haha " hắn bắt đầu hành hạ thân thể cậu .

Không bôi trơn hắn đã đi vào .

" Ư ...

Ư ...

Đau ...

Đau .....

A...

A ..

" cậu rên lên đau đớn " thả lỏng....... nào...

" hắn ghé vào tai cậu

Xong hắn còn trói tay chân cậu như hình chữ x dùng dụ cụ SM hành hạ cậu tiếp .

Không chịu được cậu ngất đi .

Chơi chán hắn đứng dậy ra khỏi phòng mặc cậu với hoa cúc đang sưng .

" Chủ nhân , thiếu gia kia ngất rồi " quản gia sau khi vào phòng nhắc nhở cậu

" Kệ cậu ta " Hắn lạnh lùng nói

Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày ấy , hôm nào cũng như vậy cậu đều chịu sự hành hạ của hắn đến ngất đi thì thôi .

Nhưng giờ hắn đã cho cậu tự do đi lại .

Vì hắn biết cậu không dám trốn .

Hôm nay , cậu đang đi cầu thang công ty thì thấy tối sầm và ngất đi .

" Cậu tỉnh rồi " một vị bác sĩ trẻ nhìn cười nhẹ .

" Tôi ..."

Cậu nhanh chóng ngồi dậy .

" Từ từ cẩn thận cái thai " bác sĩ tốt bụng nhắc .

" Tôi có thai ..

" cậu ngơ ngẩn sờ bụng mình .

" Đúng cái thai được 2 tháng rồi " " Nhưng tôi phải nói trước cho cậu biết cơ thể cậu không phù hợp thái .

Theo hồ sơ ghi lại cậu từ bị tai nạn khiến xương sống tổn thương , với bệnh tim .

Con trai mang thai so với con gái khổ hơn nhiều .

Tôi mong cậu suy nghĩ về việc cái thai .

" Những câu của bác sĩ như dùng dao xuyên vào tim cậu .

Đứa bé là người thân ruột thịt duy nhất của cậu là sao cậu bỏ được .

Cậu phải sinh nó ra .

" Xin anh cho chút thời gian .

Anh cũng đừng lưu vào hồ sơ bệnh án của tôi vào bệnh viện , cũng đừng nói với ai.

" Việc này " bác sĩ phân vân thì cậu đã quỳ xuống xin anh ." xin anh đấy " nước mắt lăn dài" được tôi đồng ý .

Cậu đừng khóc "

" A Nam " tiếng từ cửa vọng vào .

Trước cửa là một cô gái .

" Tiểu Mẫn cậu tỉnh rồi .

Cậu làm người ta lo chết đi được " cô gái ôm lấy cậu nói .

Thấy mắt cậu đỏ có cau mày " A Nam anh dám bắt nạt tiểu Mẫn .

Em không quan tâm đến anh nữa " cô gái giận dỗi quay mặt đi ."

Không phải mà " bác sĩ vội biện mình .

" Không phải đâu , tiểu Mỹ , tại mình ghét bệnh viện thôi .

" Cậu cười nhẹ nói " Hazzz , sau bao nhiêu năm cậu vẫn sợ nó à " mặt cô buồn nói , bác sĩ thấy vậy tiến dần ôm cô .

" Hai người đừng làm Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài nữa , sến quá.

Đi làm thủ tục ra viện cho mình đi , mình muốn về nhà .

" Cậu biết giờ mà không về thì hết đêm nay gia đình cậu sẽ ...

" Tiểu Lâm mình về nhé !!

" Đưa cậu đến cổng biệt thự thì tiểu Mỹ và Anh chàng bác sĩ cùng nhau đi về .

Hai người kia đi khuất cậu mới bước vào biệt thự .

Thấy người hầu đang đứng thành hàng ngoài của thư phòng .

Hắn đang tức giận trên ghế .

Cậu có chút sợ .

" Xin lỗi .

Em về hơi trễ "

Mặt hối lỗi .

" Đi đâu " lạnh lùng nói .

" Đi với bạn ạ " đêm đấy cậu lại ăn hành

3 ngày kể từ ngày biết mình còn thai .

Cậu quyết định nói cho hắn .

Nếu không đồng ý cậu quyết định trốn .

Dù sao gia đình đó cậu giúp vậy là hết ơn , hết nghĩa đối với gia đình đó rồi .

Mang tiếng được nhà giàu nhận nuôi cậu được gì ???

Làm người giúp việc sao , hay hàng tháng gửi tiền về cho họ tiêu sài ,.... thật buồn cười mà .

Tại phòng giám đốc Công ty lớn, hắn đang nhìn bức ảnh cũ nghĩ về chuyện thửa nhỏ .

Hai người gặp nhau tại cô nhi viện.

Hai người cảm mến nhau từ ý ( sét ái tình mà ).

Khi viện trưởng thông báo có gia đình hắn đến tìm về , cậu cũng được một gia đình giàu có nào đó nhận nuôi .

Hắn và cậu gặp tại nhau khi học cấp 3 .

Năm ý cậu phải đi du học chia tay hắn , hắn thấy cậu bên người khác .

Không lâu sau gia đình hắn phá sản .

Sau này điều tra mới biết đó cha nuôi cậu .

Lòng hận thù với cậu càng lớn.

Nhưng hắn không biết rằng năm năm trước cậu chia tay anh , đi du học là bị ép buộc .

Nếu không đi anh sẽ chết .

Người đàn ông đấy là người ba cậu phái đến tránh trường hợp cậu chạy, cậu lấy anh ta làm cái cớ để chia tay .

Bấy giờ cậu vẫn rất yêu hắn

Tối đến , trên bàn ăn có hai người .

" Em có chuyện muốn nói " cậu nhìn hắn nói .

Hắn hơi ngạc nhiên đây là lần đầu tiên cậu nhìn hắn như vậy kể từ năm năm trước .

" Nói" hắn vẫn lạnh nhạt " Em....

Có .....

Thai ....

Rồi " cậu rung rung nói .

Nghe cậu nói xong hắn dậy bỏ vô phòng .

Kể từ hôm nói ra chuyện cậu mang thai hắn lại càng được cớ hành .

Mang thai đến tháng thứ năm phản ứng cơ thể cậu không những không giảm mà còn nặng thêm .

Cậu lặng lẽ chịu đựng không muốn hắn biết .

Thế mà hắn lại đưa một người phụ nữ cho cậu phục vụ .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 4 ( tiếp )


Đúng cậu sai .

Khi cậu đã tin rằng hắn và cậu sẽ như cũ .

Thấy mình thật ngu ngốc mà .

----------_____---------

Hôm nay là ngày sinh nhật hắn cậu dậy sớm làm bánh sinh nhật cho hắn .

Nhưng xuống đến nơi cậu lại thấy hắn và cô đang mặn nồng .

Hắn làm bánh cho cô ấy , thứ mà sau bao năm quen biết cậu chưa từng được có .

Nó như một nhát dao lần nữa đâm vào trái tim cậu vậy.

Cậu lặng lẽ lên phòng .

Tháng thứ 8 , cơ thể cậu lúc nào không là còn của cậu nữa những cơ đau tim ngày một nhiều , nhưng bù lại ai tiểu cục cưng trong bụng cậu ngày một lớn .

Hai đứa đá cậu ngày một nhiều hơn .

Đưa tay lên bụng cảm nhận hai đứa đang hoạt động mà cười " hạnh phúc "

Hôm nay cậu ngất được bác quản gia tốt bụng đưa đến bệnh viện .

Họ nói " tình trạng của cậu không ổn cho lắm " .

Cậu quyết định gửi cho anh một bức thư .

Đêm , đọc bức thư xong .

Hắn nở một nụ cười lạnh .

" Cậu tưởng thoát hỏi tôi dễ làm sao .... tôi chơi chưa xong mà ."

Cầm điện thoại lên gọi cho một người " Tìm Phạm Đình Mẫn về đây cho tôi "

------- Tuần ba kể từ ngày cậu đi---------

Hắn phát điên lên tìm cậu .

Cậu như bốc hơi vậy.

Sau hôm cậu đi thì hắn gặp lại người vệ sĩ đó .

Anh ta nói tất cả những gì về cậu năm đó cho hắn nghe .

Anh ta nói " người hàng táng gửi tiền cho hắn học là cậu , người cứu công ty hắn hai năm trước cũng là cậu , .....

" " Haha ...

Tất cả chỉ là mà kịch em dựng ra để bảo vệ tôi

sao , một người đã hành hạ em .

Ngày hắn đi làm như bình thường nhưng đêm hắm là một con rượu .

Lảo đảo bước vào căn nhà kho nơi cậu ở tìm hơi ấm chả cậu.

Hắn bắt đầu sợ mà đêm , khi màn đêm buông xuống chỉ còn mình hạ trong căn nhà rộng lớn ý

Hắn nhận được tin cậu .

Cậu đang ở một bệnh viện nhỏ ở tây bắc .

Nhận được tin hắn chạy như điên , hắn nhớ cậu quá , hắn phải chuộc lỗi .

Xe hắn dừng tại một bệnh viện .

Một bện viện có màu vàng nhạt , được quét bằng vôi .

Đứng ở đây hắn bắt đầu lo lắng " Mẫn Mẫn bị bệnh sao , hay Mẫn Mẫn đã sinh ....

Tại nạn ...."

Phòng bệnh cậu , bước vào thấy Mẫn Mẫn đang nằm trên giường .

Bụng cậu rất to, cậu đang ngủ , trên người cậu rất nhiều dây .

Máy nhịp tim cho biết cậu còn sống .

Một vị bác sĩ bước vào .

" Cậu là ????

" Bác sĩ mặt đầy nghị vấn nói .

" Tôi là chồng cậu ý " giọng nói đầy khẳng định .

" Cậu có thể chứng minh không ???" bác sĩ nói .

Một người đàn ông 60 tuổi chạy từ ngoài vào " Thiếu gia sao cậu ở đây ?

Cậu định ...

" Ông có vẻ sợ hãi , chạy đến giường cậu .

" Xin thiếu gia tha cho cậu ý đi , cậu xem giờ cậu ý đã vậy rồi .

" Quỳ xuống nói .

Bác sĩ thấy vậy mặt đầy khó hiểu nhìn họ suy nghĩ "rõ là vừa nhận là chồng xong , sao người đà ông này lại xin tha cho vợ cậu ta" .

"Tôi không hiểu lắm hai người đang nói gì nhưng cậu thanh niên trong phòng kia không còn nhiều thời gian đâu ."

Nghe đến đó , tim hắn như ngừng đập .

" Ông nó cái gì ???

" Hắn giận dữ , cầm cổ áo ông bác sĩ .

"Thiếu gia cậu bình tĩnh" thấy thiếu gia không kiểm sát được cơn giận ông quản gia vôi khuyên can , không sẽ có án mạng xảy ra mất .

"Mẫn mẫn không thể như vậy được , hắn còn chưa bù đắp được gì cho cậu mà " hắn buôn cô áo bác sĩ ra mặt thất thần nói .

" Ư ư ...

" Người trên giường khó chịu rên lên vài tiếng .

Chậm chậm mở mắt .

Nhìn xung quanh với đôi mắt không hiểu gì hết .

" Hắn đến để giết thiên thần nhỏ , không thiên thần nhỏ phải sống " nhìn thấy hắn cậu sợ hãi .

Tim cậu bắt đầu căng thẳng

Khí thế của hắn làm ông bác sĩ đó sợ .

Tiếng bước chân đi đến " Dương tổng , ngài đến tôi không tiếp đón từ xa " giọng đầy nịnh hót của vị giám đốc bệnh viện .

Không quan tâm đến vị giám đốc hắn nhìn vị giám đốc " Nói .!!!..

" .

Bác sĩ run rẩy nói " Dạ .

Bệnh nhân có một khối u não chèn lên giờ đã không còn đi được nữa , lại có bệnh tim chưa khỏi hẳn , ...

Ngài xem giờ lúc cậu ý tỉnh rất ít , 1 ngày cũng cấp cứu mấy lần .

Tôi sợ không được đến tháng sau " " không phải mà " hắn đứng chút không vững .

" Tiểu mẫn cháu làm sao vậy ..

Mẫn Mẫn " ông quản gia vô tình nhìn lên giường bệnh thấy cậu đang đặt tay lên ngực , mặt đỏ lên vì khó thở ; đôi mài cậu chặt.

Câu nói làm hắn giật mình nhìn về chỗ cậu .

Bác sĩ nhanh chân bước đến kéo mặt nạ dưỡng khí lên cho cậu .

Tiêm một mũi tiêm khiến cậu ngất đi .

------ 1 giờ sau ----

Hắn ngồi bên giường cậu .

Tay nắm lấy tay cậu .

Hắn thấy cậu gầy quá .

" Mẫn Mẫn hư , lớn rồi mà không chịu ăn để mình gầy ra như vậy à .

Hay tại bảo bảo không ngoan quấy em à .

Chờ khi con ra đời anh sẽ đánh mông nó " hắn dịu dàng cưng chiều nói .

Tay còn lại nhẹ đặt lên bụng cậu , hắn cảm nhận được 2 bảo bảo đang làm loạn trong bụng cậu , cảm giác thật lại " bảo bảo của cha ngoan đừng nghịch nữa baba còn nghỉ .

Bảo bảo thương baba đi " .

" Không đừng giết baby mà .

Tôi xin anh . ...

Xin anh ...

Tôi ...sai...

Là .....tôi .....

Không ....

" Tiếng hét của cậu .

" Không ai làm hại baby cả .

Ngoan ."

Hắn ôm cậu vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành .

" Xin anh đừng làm hại baby .

Lỗi tại tôi .

Tôi sai .

" Mặt cậu đầy nước mắt .

Tay lấy trong túi áo một chiếc lọ .

" Anh đã từ nói anh cho tôi ước một điều mà " cậu chiếc lọ cho hắn .

" Mẫn mẫn anh sẽ không làm hại baby .

Em đừng như vậy .

Chúng ta làm lại được không .

Là anh sai khi trách lầm em " Cầm tay cậu đưa chiếc lọ lại cho cậu " Anh sẽ bảo vệ em đến giây phút cuối cùng "

Lời tác giả : xin lỗi vì mình không ra thường xuyên được.

Cảm ơn rất nhiều các bạn đã bình chọn mình .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản 4 ( tiếp )


Đời không phải lúc nào cũng như mình muốn

---------------------------------------------------+--+

Anh đã chuyển cậu đến bệnh viện lớn nhất toàn quốc .

Nhưng tình trạng của cậu ngày càng xấu đi.

Số lần cậu vào phòng cấp ngày càng tăng .

Chân cậu đã không còn cử động được như trước nữa .

Như đêm đến cơn chuột rút làm cậu rất đau

___ Thai kì tháng 9__

" Mẫn Mẫn dậy ăn màn thầu này " hắn nhẹ nhàng bưng mâm nhỏ đặt lên bàn , rồi tiến gần về chiếc giường .

Đôi mày kẽ cau , mắt từ từ mở .

Đang chống tay ngồi dậy thì một bàn tay rắn chắc đã đỡ cậu ngồi lên .

Hắn cười ưng chiều , tay rót ly nước " uống chút nước rồi ăn màn thầu nhé " .

Cậu kẽ gật đầu .

Nhẹ nhàng đưa nước vào miệng cậu .

Kéo chiếc bàn gấp gập cuối giường lên , đặt màn thầu và cháo lên .

Nhìn hắn làm cậu khẽ cười , cậu mong ước thời gian mãi dừng lại như vậy , mình và anh sẽ không bao giờ rời xa .

Chợt nụ cười cậu cứng lại .

Tay đặt lên bụng nhẹ nhàng nhu " ngoan ngoãn nào , tiểu bảo bối khó chịu sao.

Ngoan chờ baba ăn đã nhé , rồi mấy đứa nói chuyện tiếp ."

Hắn đưa một miếng màn thầu cho cậu .

Cậu vội thu lại vẻ khó chịu mỉm cười há miệng .

Vừa ăn vào thật sự cậu muốn nôn .

Như khi nhìn anh cậu không nỡ .

Thấy cậu ăn hết một cái bánh nhỏ , hắn vui mừng hẳn lên vì mấy hôm nay cậu ăn gì nôn ý .

Gắp thêm một miếng nữa .

Ăn được nửa miếng , không chịu được nữa cậu gạt tay anh xuống nhẹ lắc đầu .

Biết cậu khó chịu hắn nhanh tay rót ly nước cho cậu , Vuốt lưng .

Cơ nôn qua đi , cậu mệt mỏi nhắm mắt .

Chưa được bao lâu đứa trẻ lại bắt đầu động .

Chiếc bụng trắng nõ liên tục động đậy .

Cậu cắn môi để không phát ra tiếng , mồ hôi chạy dài trên mặt .

Hắn đưa tay trấn an bọn trẻ để cậu dễ chịu hơn một chút .

Hắn biết đau như vậy một lúc cậu sẽ vào phòng cấp cứu .

Xoa được một lúc thấy cậu nghiêng người ra Mép giường nôn .

Tay liên tục vuốt lưng cho cậu dễ thở .

Khuân mặt nhỏ ấy vẫn đỏ lên vì khó chịu .

Vội bấm nút chuông khẩn cấp .

__ 3 ngày sau __

2h sáng cậu bắt đầu cơ gò nhẹ .

Thấy hắn đang ngủ cậu đau lòng không gọi hắn dậy " hơn tháng này hắn đã vất vả rồi .

Trông anh thật gầy , râu còn chưa kịp cạo , quần áo nhăn nhúm khác hẳn với hình tượng trước đây."

Cậu rất đau lòng .

Lẳng lặng chịu đựng từ cơn gò .

4h sáng thấy người bên cạnh mình hơi sai sai .

Giật mình , Tỉnh dậy thấy cậu đang một tay ôm bụng một tay nắm lấy ga giường , đôi môi mím chặt , mày cau , gương mặt trắng bệch .

Vội ôm cậu vào lòng .

" Mẫn Mẫn !!!!

Em sao vậy , đừng doạ anh sợ " .

Chờ cơ đau qua đi , cậu nhìn hắn nói " khi sao đâu , 2 tiểu bảo bảo muốn ra ra găpj chúng ta thôi .

Ách " Chưa nói hết câu bụng cậu lại đau .

Vội ấn nút báo động , tay nhẹ nhàng xoa bụng và lưng giúp cậu .

Thấy người mình yêu đau đớn như vậy lòng hắn đau như cắt .

" Giây phút này là thời điểm hắn sợ nhất .

Cậu sắp phải đi , người hắn yêu nhất rời xa hắn "

Bác sĩ vào , ông vội kiểm tra cậu , banh chân cậu ra xem mở được bao nhiêu rồi .

" Mới 2 ngón " ông thở dài .

"Tiếp tục chờ " " không có cách gì sao " cậu trong ngực anh ôm bụng chịu đựng .

Giờ bụng cậu đã cứng như đá đứa trẻ đã bắt đầu xuống kiến cậu vô cùng khó chịu .

Đã 14h cậu chịu đựng cơn đau , sắc mặt cậu trắng bệch người vô lực , trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí .

Bác sỹ quyết định cho cậu quỳ và truyền thuốc trợ sản .

Không cứ tiếp tục như thế này cậu sẽ không trụ được đến lúc sinh .

Được hắn đỡ quỳ , tiếng rên nhè nhẹ phát ra .

Tư thế này làm cậu càng thêm khó chịu , đứa bé xuống nhanh hơn đi vào sản đạo tạo nên bụng căng cứng , lưng như muốn gãy ra vô cùng khó chịu .

Được cái cậu dễ thở hơn .

" Đau . ..

đau ...

Đau quá ...

Ách ....

Ách ...

Ư ư .

" Nước mặt cậu chảy .

" Đau đau quá cứu em ...

Hứ hứ ...

Ách " mỗi tiếng kêu của cậu hắn đều đau .

Hắn mong mình có chịu thay cậu .

___ Tối ___

Sau khi cậu ngất đi mấy lần .

" Hư hư ....

Đau đau ....

Đừng ...

Đừng mà " cậu ôm bụng lăn lộn , để cậu không bị thương hắn ôm cậu " Mẫn mẫn ngoan , không đau đau , anh nhu cho em nhé " " ư ư.....

A...a...a " cậu hết lên thất thanh .

" Tách " vỡ ối

" 1..2..3 rặn xuống " ưỡn bụng , ra sức rặn " Ngô ...

Ách ...

Ngô ...

Ách " hết sức cậu ngã vào lòng hắn .

Bụng cậu lúc này như ai bóp từ phía trong ra đau đớn vô cùng .

" Mẫn Mẫn giỏi lắm " hắn động viên .

" Tiếp tục " liên lục dùng sức " phốc " đầu đứa bé chui ra khỏi cúc huyệt , khó chịu vô cùng nhưng lại rất vui , thầy anh ghé tai cậu nói " đầu con kìa "

Thêm 2 lần rặn rồi không thấy tiến triển bác sĩ quyết định cho cậu quỳ một lần nữa , ông chỉ hắn cách rạch hậu môn .

Máu bắt đầu chảy ra càng nhiều .

Mỗi lần hắn đẩy cậu đều ra sức rặn .

" Ách ....

A....

A.....a..".

" Oa ....

Oa...

" Tiếng khóc của đứa trẻ vâng khắp phòng .

Cậu cũng mất đi ý thức , hắn thấy tay cậu bắt đầu buông lỏng , bác sĩ vộ vàng kêu gọi cậu ý dậy không cho cậu ý ngủ .

" Mẫn mẫn em xem chúng ta kìa , còn một tiểu bảo bối nữa mà , em đi anh biết làm sao " nước mắt anh rơi xuống mặt cậu .

Bác sĩ bên dưới cho kẹp vào sản đạo kéo em bé ra .

" Ư ...

Ư ...

Ách " môi mày cau chặt , đôi môi không ngừng rên rỉ .

" Oa ...

Oa " tiếng khóc đứa bé thứ 2 .

Máy đo nhịp tim lúc này là một đường thẳng .

" Không mẫm mẫn "
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
đoản5


" Thiếu gia , mời cậu uống sữa " một người hầu đặt cốc sữa lên bàn , một cậu thanh niên trẻ tuổi bụng lớn sắp sinh đang ngồi trước màn laptop .

" Cảm ơn ông " cậu cười nhẹ , tiếp tục công việc của mình .

Làm việc 2 tiếng làm việc 3 tiểu bảo bối trong bụng bắt đầu kháng nghị việc baba chúng làm việc .

Cậu lấy tay xoa nhẹ , trấn an 3 tiểu hoả tử trong bụng mình.

" Tiểu ngôn !!!

" 3 ng đàn ông mặc 3 bộ âu phục bước vào .

Cậu nhanh tay gập máy tính , che dấu việc mình đã làm .

Cậu đứng dậy tiến về phía họ .

" Ngôn ngôn , hôm nay tiểu hoả gia có nghe lời em không ??

" Người để đàn ông có vẻ lớn tuổi nhất hỏi

" Cha hôm nay tiểu bảo bối rất ngoan " cậu cười ngọt ngào nói .

Người đàn ông kia nghe thấy vậy liền cười

" Thật không tiểu bảo bối " một người khác nghĩ ngờ hỏi .

Hắn biết rằng cậu không muốn để bọn họ lo lắng lên rất hay nói rồi , nhưng cũng một phần cậu tự tin mình là bác sĩ .

" Mấy người khó tin con " cậu vẻ tức giận chống lưng đứng dậy .

" Thôi mà tiểu bảo bối .

Ngoan nào .

Nhìn anh mua cái gì cho em này .

Đừng giận anh 2 nữa , anh ý chỉ muốn tốt cho em thôi mà .

" Người đàn ông này nói vừa đưa ra một hộp đậu hũ lạnh

" Đậu hũ , yêu thúc 2 nhất " cậu nói rồi ôm lấy hắn .

" Ơ thế không yêu cha à " " không yêu thúc nữa " 2 người đàn ông kia nghe vậy ghen tị .

" Yêu nó cha và thúc 2 thôi không yêu thúc đâu thúc vừa nghi ngờ con " cậu bất mãn .

Đứa nhỉ thấy baba vậy bản đối đá cậu một cái .

Không kịp chuẩn bị kiến cậu đau .

Đôi môi đang cười đừng lại , hai mài khẽ cau , tay nhẹ đưa xuống bụng trấn an .

" Sao vậy .

Tiểu hoả nhi đã em sao " họ lo lắng hỏi .

" Không nó đang nhắc nhở em rằng nó cò tồn tại đó " cậu đùa với cả 3 .

Cả 3 điều biết 3 tiểu hoả gia trong bụng cậu đã vượt quá sức chịu đựng của cậu .

4 tháng đầu thì không ăn được gì cả , cả ngày vô lực .

Đến tháng thứ 5 thì ăn bảo nhiêu thì hấp thụ bấy nhiêu vào 3 đứa nó , làm câụ ngày gầy đi .

Bắt đầu từ tháng thứ 6 thì náo không ngừng , tình trạng lưng cậu ngày càng xấu ( cậu từng bị thương ở lưng ) , chuột rút say ra càng nhiều .

Tháng 8 trạng thái nôn nghén lại xuất hiện trở lại .

Đến giờ cũng đã là những ngày gần cuối thai thì cậu lại càng tội hơn.

Vừa ăn được nửa tô đậu hũ cậu đã dừng lại .

Thấy vậy hị vộ vuốt lưng cho cậu .

---------------------------------

1 giờ sáng , bụng cậu khó chịu không ngủ được .

Không muốn làm thức giấc người đàn ông kia .

Cậu âm thầm chịu đựng .

3 tiểu hoả gia náo không ngừng , bụng đâm đẩm đau .

Chịu đựng đến 4 giờ cậu không cản thận làm 3 kia tỉnh .

Thấy cậu mồ hôi đầm đìa

" Ngôn ngôn , đâu từ bao giờ mà không nói cho bọn em biết vậy " cha lên tiếng hỏi

" Ách , a.....

Ư ư " đang định trả lời trả thì còn đâu ập tới

2 thúc tách 2 chân cậu ra kiểm tra .

" Ư ư ...

Đừng đau ....

Ư " vừa đâu vừa khó chịu khi thúc dùng tay thăm dò huyệt cậu xem mở được bao nhiêu.

Tiếp nhận vật thể lạ cậu khó chịu vô cùng , dãy dụa liên tục .

" Tiểu ngôn ngôn , ngoan yên nào " họ đồng thành nói .

Trong lòng họ đã rất lo sợ .

Đây lần đầu tiên mang thai của tiểu ngôn mà lại là thai ba , trong tộc họ những người mang thai song sinh khó lòng sinh hạ đây lại là thai 3 .

" Mới mở 3 phân " thúc 2 thông báo cho 2 người kia biết .

Cơ đau vừa qua " cha , thúc còn sớm 3 người nghỉ ngơi thêm tí đi .

Cả ngày mệt rồi " lo cho 3 người họ ngôn ngôn nói trong khi bụng cậu đang nhô nhô .

Khiến người khác biết rõ bọn nhỏ đang thập võ trong bụng cậu

" Tiểu ngôn , em mới là người ngủ đi đấy .

Mai em còn khổ cực nhiều .

Ngủ chút đi mãi còn có sức .

Hazzz đau mà không gọi cha với thúc thúc dậy thật là hư à " khẽ trách móc .

Tay đỡ tiểu ngôn nằm xuống , tay lại lấy gối chèn sau lưng cho cậu .

Cha thì liên tục như cho cậu .

Nhưng không sau cậu ngủ được nào là bụng đau bóng ruột gan cậu lại , lưng như muốn đẩy ra , bụng rụi xuống vô cùng khó chịu .

Cha xoa chỉ đỡ được một chít à.

Thấy vậy thúc 2 ra khỏi phòng .

Quay lại trên tay thúc 2 là một cây kim tiêm .

Đưa kim vào mạch máu thúc 2 trầm chậm bơm thuốc an thai vào .

Cây kim vừa rút ra cũng lưu lại tới .

Cậu có quận tròn người , một tay đặt trên bụng tay còn lại túm lấy gà giường nắm chặt , mày cau chặt , môi bị răng cắn chảy máy .

" Ư ư ....

Hừ hừ " .

Sau lần đau này thuốc an thai ngấm khiến cậu rễ chịu đi một chút công với việc cha liên tục nhu nhu bụng .

Cậu đi vào giấc ngủ .

Thấy cậu ngủ 2 thúc thúc đi ra ngoài chuẩn bị đồ sinh .

_-------------- 3 tiếng sau ------

" Ư đừng đau " cậu rên lên .

Cậu khó chịu mở mắt

" Dậy rồi à ngôn ngôn " cha thấy cậu dậy đưa tay nâng cậu ngồi .

Vừa ngồi dậy cậu cảm giác rõ cảm giác bụng trụi xuống rõ ràng .

Cậu không nói khẽ nhắm mắt.

Cậu cảm nhận được tùy trụy xuống nhưng bải bối chưa nhập bồn .

Với kiến thức một bác sĩ cho cậu biết không ổn .

Cha mang khăn và nước giúp cậu xúc miệng .

Thúc thúc bước vào .

" Ổn chứ , ngôn ngôn " đôi mày đang cậu giãn ra cười nói ổn ạ .

2 Thúc mang chân cậu tách ra xem mở được bao nhiêu rồi " 5phân " .

" Oẹ oẹ ...

" Số cơm cậu vừa ăn đã đi ra ngoài , cha thúc thúc lo lắng nhìn nhau .

Nghỉ một chút , " Tiểu ngôn đứng dậy đi lại một chút tiểu bảo bối sẽ đi ra nhanh hơn " thúc 2 vừa nói vừa cùng cha đỡ cậu ngồi dậy .

Vừa đứng dậy bụng cậu trụi sâu xuống , lưng như gãy , 3 hoả gia hoạt độ mạnh hơn .

Nếu không có cha và thúc 2 đỡ sợ đã ngã .

Thúc và cha kéo cậu đi , người cậu dựa hết vào 2 người .

Cứ đến cung lùi lại nghỉ .

2 tiếng cứ vậy trợ qua .

" Cha ....

Ư ....

Thúc ......

Còn không ....

A ....

A aaaa ...

Đi nổ nữa " cậu khí khăn nói .

Cậu được họ đỡ lên giường kiểm tra .

" Anh 3 làm sau tiểu ngôn mới mở được 6 phân " .

Kẽ cau mày thúc 2 đặt tay lên bụng cậu xoa , ấn ấn kiểm tra gì đó .

" Ư ....

A ...

Đừng ....

Hhuhu. ......a ...

U ư aaaaa " cậu vùng vẫy .

" Đi lấy thuốc trợ sản lại đây .

Trong lúc ý cha tay vừa xoa chỉ cậu vừa dùng môi đút cho cậu chút nước .

" Ba ngôn ngôn sợ không chịu được đâu " cha lo lắng nhìn cậu nhắc nhở thúc 2 .

" Thời gian càng lâu tiểu ngôn càng mất sức " .

Tiêm xong cậu đau đớn , đến ngất đi mấy lần .

------ 1 ngày trôi qua ------

" Vỡ ối rồi " cha lên tiếng .

" Tiểu ngôn tỉnh , ngôn " thúc 2 lai cậu .

" Ư ư ....

Ư "

"Nghe thúc nói , khi nào cũng lưu đến con rặn mạnh nhé " .

Cậu cắn môi gật thật mạnh .

Không khóc , không hét cậu im lặng dùng sức đâu quá thì rên rỉ 1 ít .

Vì cậu biết nếu cậu khoác , la hét chỉ tốn sức .

Trong phòng giờ chỉ còn 4 người .

Cha người đông viên .

Thúc 2 đỡ đẻ .

Thúc 3 phụ tá .

" Tốt , tiếp tục .

Không được dừng " lời thúc 2 vang vọng .

Cuối cùng cũng có tiếng khóc .

" Oe oe .....

" .

" Tiểu ngôn nhìn này " cậu chỉ nhìn đứa trẻ một cái và không nói gì cắn chặt hàm để không lộ ra tiếng rên .

Đôi mày không nhịn được mà đau .

Cha thấy cậu không đúng .

" Ngôn ngôn " .

Thúc 2 qua người lại , vội giao đứa trẻ cho quản gia rồi về chỗ mình " a....

A a a . ...ư " cậu bật người ngồi dậy .

" Tách " .

Cậu lại máy móc dùng sức nhưng đứa trẻ này t hiện đứa trước lên cậu tốn khá nhiều sức " Thấy đầu rồi tiếp tục nào " thúc 2 nói .

" Nghe thấy không ngôn ngôn " cha nghé sát tai cậu nói .

" Hư hự ...

" Ra sức rặn .

Nhưng lần này cậu rặn ra cả máu .

Máu ồ ạt chảy ra .

Thúc 2 và thúc 3 nhìn nhau không nói .

" Tiểu ngôn , thêm một lần nữa " " oe oe ....

" Không kịp nhìn thúc vội đưa cho quản gia .

" Tư truyền máu cho tiểu ngôn " cha hiểu chuyện gì đang diễn ra , gọi " ngôn ngôn tỉnh , đừng ngủ , không được ngủ ...

Ngôn ngôn.....

" " Khó .....

Thở cha .....

Ư .....

Ngủ ....

" " Không được tiểu ngôn , đừng ngủ " thúc 3 đeo bình ống thở ơi cho cậu .

Bên dưới thúc 2 đang cầm máu .

Biết không ổn ngôn khẽ gọi " thúc thúc .....

" Biết gọi mình thúc 2 vội lên .

" Thúc thúc 2 nười ......kéo đứa ngủ ...ra đi .

" " Cha ....

Người đẩy ....

Bụn con đi .

Cho .....

Nhanh ...

" " Ư ....

Ư " cậu ngắt quãng nói .

Nước mắt 3 người đàn ở khẽ.

Chảy xuống .

30 phút sau q tiếng khóc vang lên .

------ đôi lời tác giả -------

-Mình tìm một bạn kiểm tra giúp mình lỗi chính trả với ạ ( như các bạn thấy đấy sai hoài à ) .

Bạn nào thể giúp mình được xin ib cho mình ( https://www.facebook.com/thuy142002 ) đây là Facebook của mình .

- Các bạn đoán xem hôm sau mình viết ngoại chuyện SE hay HE nhé .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
ngoại truyện : đoản 5


5 năm sau

" Baba bế " một cục bộng nhỏ khẽ kéo áo người ngồi trên xe lăn .

Cậu cúi người xuống bế đặt cục bông nhỏ lên đùi mình .

Thấy út ngồi lên được người baba , hai cậu bé khác chạy tới .

Kéo áo cậu với đôi mắt long lanh .

Cậu cười dịu dàng nói với bọn trẻ " bắp , su hào tí nữa được không baba ôm cà rốt một chút tí đến lượt 2 con nhé .

Ngoan "

Khi bắp đang ngồi trên lòng cậu thì cha và thúc thúc chở về .

Họ đến bế bắp xuống và mắng bắp .

Nhìn dòng nước dài chảy trên khuân mặt của con .

" Không phải lỗi của nó đâu , là con muốn ôm nó trước .

"

Họ không vui cậu mày ."

Em xem lại chính mình đi .

Bụng đã to ra .

Còn làm càn " cha tiếp lời " con chỉ muốn ....

" Cậu cúi mặt .

5 năm trước khi đứa nhỏ ra đời ngôn ngôn ko ngừng suất huyết .

Sau 3 tháng hôm mê cậu tỉnh nhưng chân cậu không thể đi được được nữa vì khi đứa bé ra đã làm gãy xương chậu cậu.

Lần mang thai này là một lần bất cẩn của bọn họ .

Họ định phá nhưng cậu dùng mạng sống để đe doạ họ .

Dù sau thân thể cậu cũng tốt lên rất nhiều sau 5 năm điều dưỡng .

Lần mang thai này do xương chậu đã bị tổn thương lên khi tháng thứ 5 hoả gia lớn lên rất đau .

Cậu chỉ biết chịu đựng không cho cha và thúc thúc biết nhưng cũng không ít lần bị họ phát hiện ra .

Họ bảo " ngốc "

Thai tháng thứ 9 không đánh úp như 3 tiểu hoả trước ,đúng ngày dự sinh , hôm ấy nó đạp cậu rất mạnh .

Cung lui cũng bắt đầu đến .

Nhưng lần này nước ối vỡ trước .

Cha và thúc thúc vẫn lo lắng như vậy .

Mở được 5 phân cậu nhìn họ nói " cha ..... thúc thúc còn yêu mọi người .....

Ư ....

A.aa . ...

Dù thế nào mọi ......

Người vẫn phải sống tốt nhé " nước mắt chảy dài .

Họ nhìn cậu nói " ngốc à .

Cha / thúc rất yêu con " .

Cậu được baba tiêm thuốc trợ sinh.

Cơn đau không giới hạn .

Rồi đến một lúc cậu như cảm thấy bụng mình như có ai dùng bóp từ trong ra đè lên cơ quan nội tạng .

Cung lui giờ rút lại một phút 1 lần làm cậu đau đớn không hồi kết .

Từ phía dưới thúc 2 vọng lên " rặn !!!!

" Cậu dồn sức rặn , cong người lên " ự ự ......

Ách ....

A aa " " hít sâu , thở ra " " rặn " ......

Cứ như vậy một tiếng sau " oe oe .....

Oe " nó đước đặt lên ngực cậu .

" Cậu ngực lên hỏi baba " cha thúc thúc nó xấu vậy không như lần đầu nhìn thấy 3 tiểu hoả kia " họ đen mặt không biết nói gì đành cười .

" Ai sinh ra trả vậy , thêm mấy tháng nữa sẽ như 3 tiểu hoả kia thôi "

---- 3 tháng sau -----

Cậu bình phục hoàn toàn rồi họ mang câu ra thoả mãn mình vì họ đã phải chịu cả năm nay chưa đụng vào người cậu rồi .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 6


" ư ư .....

ách ..... hù hù " tiếng rên khẽ , tiếng thở dốc phát ra từ ngôi điện tồi tàn cuối vương phủ .

" chủ nhân , người phải cố lên ..... người và tiểu chủ nhân không sảy ra chuyện gì đâu ..... hứ hứ..... huhu ...," nô tì tiếu Hoa nước mắt đầy mặt nói thấy chủ nhân mình đau đớn trên giường thì đau lòng

Cơn đau qua đi người đàn ông trên giường với chiếc bụng động không ngừng dưới lớp áo , tay đặt lên tay nha đầu đang khóc , nở nụ cười chấn an nói : " yên tâm sẽ ổn mà .

Đừng khóc " .

Cơn gò lại chuẩn bị đến không muốn thấy tiểu hoa nhưng thế này nữa nên đã sai nàng " tiểu hoa ngươi giúp t đến cầu vương gia cho ta gặp Lâm nhi lần cuối " .

" chủ nhân , người đừng nói vậy ....

" nước mắt chảy ngày một nhiều .

" Đi đi tiểu hoa !!!! ....

" dứt câu thì bị cơn đau đánh xuống .

" ư ...

ư .....

" thấy chủ nhân như vậy tiểu hoa dùng hai tay quệt mạnh lên mặt chạy đi với gương mặt lạnh lùng rời đi.

Khi thấy tiểu hoa rời đi thì người đàn ông trên giường cười nhẹ .

Nhìn ra cửa rồi nghĩ " tiểuhoa ngươi phải sống tốt " .

Cậu mở ngăn tủ trên cạnh lấy ra một miếng ngọc cầm trong tay rồi dần lịm đi .

Tay cầm chặt miếng ngọc bội , biên dưới không ngừng băng huyết .

Trong mơ cậu thấy Chuyện nhiều năm về trước .

Cậu thấy phong ca ca bị lửa bao quanh , phong ca chăm sóc cậu , hứa cho cậu làm vương phi .

KhôngPhong ca bị trúng độc rồi cậu phải cứu huynh ý , mất mạng ư , chỉ cần Huynh ý sống .

Mình không muốn huynh ý cảm thấy nợ mình .

Không chỉ là say thôi .

Mình có thai rồi .

Là con huynh ý .

Đứa trẻ liệu có bị nhiễm độc không ????

Phong ca gặp nguy hiểm r .

Mình phải giúp huynh ý .

Không huynh ý không thể biết mình đã từ giết nhiều người như vậy được .

Cả 2 đều bị rơi xuống sơn cốc rồi ,may tiểu bảo không sao.

Cứ như vậy thật tốt.

Mình phải đi rồi , huynh ý tặng mình ngọc bội .

Hôm nay mình về phương công tử trói gà không chặt , đậu bảng nhãn .... hhaaahaa .

Chết phong ca biết mình có thai rồi , huynh ý tức giận bỏ đi .

Mình với phong ca chính thức làm phu thê rồi .

Sao lại lạnh nhạt với mình như thế .

Ta đau quá ..... phong ca .....

Lâm nhi chào đời rồi .

Lâm nhi bị chàng mang đi rồi , chàng nói ta sinh non vậy là đúng vì nàng ta sinh non sao , chàng không tin ta , ta không làm mà .

2 năm nữa thôi chàng sẽ được trả công bằng .

Lãnh cung thật lạnh .

Chàng coi ta là đồ chơi sao , hứ hứ ..... ta đau lắm , nơi ý ..... rách rồi....

đừng cho vào nữa .... chàng không xuất hiện cả tháng nay rồi .

Hôm nay tiểu Hoa bị đánh , là người chủ nhân như ta vô dụng , là ta phong bế huyệt đạo nội côngcủa tiếu hoa hiến nàng bị đánh thảm đến vậy .

Ta lại có thai nữa rồi .... ta vui lắm .

Độc phát ngày một nhiều ta không còn nhiều nữa ...

Hôm nay chàng tìm tới ta , bảo ta hạ độc nàng còn đá bảo bảo nữa bảo chúng không đánh sống .

Đừng nói thế được không chàng làm gì cũng được nhưng bảo bảo vô tội .

Ta đau quá .... may quá nó không sao .

Cười đắng lòng hạ độc sao , không xứng hhaaahaaa đúng thật giờ ăn còn không có , quyền thì càng không , bộ dạng thì ...... hhhaaaa là sao bằng nàng ta được .

Về đường làm bảo hoa cung .

Làm hộ thêm phiền thôi .

Chàng lại đến như yêu cầu ta cho nàng mắt .

Chàng quỳ xuống , bao giờ ta được vậy ????

Ta cho nàng ???

Chàng hạnh phúc nhé .

Ta đau .....đau quá ....

2 chúng nó sắp ra rồi .

Ta sợ mình không đủ sức .......

---------- thư phong vương gia -----------

- " tiểu hoa cô nương đùng làm khó tôi .

Thật sự vương gia không có ở thư phòng " một cận vệ của vương nói với tiểu hoa như vậy

- " vậy vương đang ở đâu ....

" tiểu hoa lạnh lùng nhìn hắn hỏi

- " đây là bí mật .... cô mau về đi không người Trúc phi nhìn thấy thì .... khỏi đó " thị vệ kia tốt bụng nhắc

- " cảm ơn , chuyển lời đến vương gia là chủ tử ta muốn gặp tiểu tiếu gia " nói xong tiểu hoa rời đi , trong lòng luôn nghĩ phải nhanh lên , chủ nhân không xảy ra chuyện gì đâu

Một hướng ngược lại của phía lại của tiểu hoa .

Một người đàn ông khoảng 28 tuổi mặc trường bào đen đang đi đến trên mặt vẫn lộ rõ vẻ giận dữ .

Đang vội vã đi về phía lãnh cung
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 6 ( tiếp )


---- lãnh cung ----/

- " công tử !!!!! ...

" tiếng kêu thất thanh của tiểu Hoa .

Sao đó là tiếng khóc nấc cảu cô nàng .

" hức hức .... người tỉnh dậy đi công tử người đừng doạ nô tỳ " tiểu Hoa tiến lại gần lay nhẹ công tử của mình nhưng không nhận lại sự đáp trả nào .

Nắm lấy bàn tay gầy trên giường nàng vận công truyền nội lực vào như không .

" Sao công tử nhà nàng không nhận vậy ??

Người cũng không động tĩnh gì ????

" .

Dừng truyền nội lực , tay cô chuyển xuống mạch của công tử .

Đôi mắt nàng mở to , nước mắt nối nhau rơi .

Không phải vậy ????

Không phải như vậy ????? .

Sau một lúc như nghĩ ra đước điều gì đó .

Nàng đứng dậy , muốn đưa chủ nhân lên lưng mình .

Miệng liên tục lẩm bẩm " công tử người và tiểu công tử không sao đâu , nô tỳ sẽ đưa người ra khỏi đây , hứ hứ về giáo mọi người sẽ có cách .

Người phải cố lên .

Tiểu công tử đang chờ ra mà , người cũng không được bỏ tiểu Hoa "

Nam nhân hắc bào kia bước vào lãnh cũng thấy .

Xung quanh đều mùi tanh tanh của máu .

Trên chiếc giường đơn sơ toàn là máu , người mặc nội y trên giường mắt nhắm nghiền , mặt trắng bệch , đôi mài cau trặt , bên dười không ngừng xuất huyết .

Tiểu hoa đang nâng người ý lên lưng .

Miệng lẩm bẩm điều gì đó .

Khi ngẩn mặt lên tiểu Hoa thấy người không nên thấy .

Người hại chủ nhân ra bộ dạng này .

" Ngươi định đưa tiểu lâm đi đâu ?

" người mặc hắc bào lạnh lùng nói .

" haha .

Hay cho chữ tiểu lâm .

Mời vương gia đi ra .

Cho tiểu nữ đưa công tử mình đi " tiểu Hoa lạnh mặt nói , tay cô bám chắc vào người công tử sau lưng .

" Ngươi có thể đi nhưng tiểu lâm thì để ở lại .

Hắn là người của ta " " Công tử là người của vương gia cao cao tại tượng Nguy Quốc này sao .

Sao thiên hạ ngày không ai biết vậy .

Công tử nhà ta chỉ là con thứ của một quan phủ nhỏ làm sao có thể với được với vương gia .

Xin vương gia tránh đường .

Dù có chết ta cũng phải mang công tử đi " nghe xong câu đó .

Hai người đằng sau người mặc hắc bào phi đến cướp công tử của nàng .

Do nàng bình thường không nghe lời công tử học võ công cho tốt giờ bị 2 người kia chế phục .

Công tử rơi vào tay tên vương gia bạc tình kia .

" Nguy Quốc Phong người mà làm gì công tử nhà ta .

Ta sẽ không để yên cho ngươi " tiểu hoa bị hai tên kia kéo đi. .

" Tiểu Lâm đệ tỉnh lại đi " đặt người kia trong ngực kẽ gọi .

Đáp lại hắn là sự yên lặng hắn cảm thấy người tiểu lâm bắt đầu lạnh đần .

" đi mời thái ý ..

" hắn quát lên , đôi mắt đỏ ngầy .

" Đừng như vậy được không , đệ nói sẽ chờ ta mà .

Chờ ta yêu đệ mà ....

" nước mắt hắn kẽ rơi .

" Đệ xem ta yêu để rồi này .

Là ta sai ta nhận ra sớm hơn .

Nhưng nàng ý là người cứu ta ở nguyệt cốc .

Ta không thể làm khác .

Ta phạt nàng ý rồi .

Ta biết tiểu lâm của ta không làm rồi " đứng trẻ trong bụng biết phụ vương hắn nguỵ biện liền không ngừng làm loạn .

" đệ xem nó còn muốn ra nữa kìa ....

" càng nói hắn càng thấy người trong lòng lạnh đi .

Tay nhẹ đặt lên chiếc bụng đang dao động kia , cười chua sót .

" Thần tham kiến vương gia .

Vướng gia vạn ....

" " Nhanh xem đệ ý " hắn đặt tiểu lâm xuống giường ngường chỗ cho thái y .

Lúc đứng dậy nhường chỗ cho thái y , miếng ngọc trên tay tiểu lâm mà không ai để ý rơi xuống .

Tiếng rơi làm hắn giật mình nhìn xuống .

Nó là ..... không không phải không phải như vậy .

Thấy vương gia đứng nhìn miếng ngọc vỡ .

Nô tài phía sau hắn kẽ nhắc nhở .

" vương gia .....

" .

Hắc cúi người nhặt miếng ngọc vỡ lên .

Hết nhìn miếng ngọc lại nhìn người nằm trên giường .

Khi thái ý khéo áo và quần tiểu lâm xuống hắn nhìn thấy cánh hoa sen ở hông tiểu lâm .

Cái kí hiệu trên người ở nguyệt cốc 8 năm trước .

Tâm hắc quặn lại .

Nhớ về 8 năm trước
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 6 (tiếp)


---- 8 năm trước -----

" tặng ta sao " nam nhân mặc hắc y nói .

" tặng ngươi , đây là tín vậy giữa chúng ta " hắn nhìn người đó .

" hhaha .

Ngươi không biết ta là nam hay nữ cũng tặng sao " hắn không suy nghĩ trả lời " ai lại lại in trên eo con trai mình hình cánh sen chứ .

" đáp lại là sự in lặng .

Sáng hôm sau hắn thấy một mảnh giấy trên phiến đá " ngọc còn người còn ngọc mất người mất .

Đi về phía đông bắc có đường ra khỏi cốc .

Cuộc sống phi thường , không gì là không thể .

Tin huynh " người đó biến mất .

Sau đó hắn phải lòng người ân nhân thoáng qua đó .

Nắm chặt trong tay miếng ngọc bội .

"Ngọc mất người mất .

Không gì không thể " " Haha " " Người hắn tin là người đó thì không phải , người hắn trà đạp thì lại là người hắn cần " hắn cười chua sót .

" Lý tử ngươi mang miếng ngọc này đi sửa lại đi " .

" Vương gia " lão thái y giá khom lưng xuống muốn bẩm báo tình hình công tử trên giường .

" Nói " vẫn ngữ điệu lạnh lùng đấy nhưng h ánh mắt hắn lại hướng về phía người trên giường đang đau đớn kia .

" vương gia , vi thần vô năng " nói xong người này quỳ sụp xuống .

Ông nhận được ánh mắt lạnh từ vương gia .

Ông thấy người ngồi xuống chiếc nệm đã được đổi mới , tay nắm phủ lên chiếc bụng đang dao động kịch liệt của lâm tần .

Vương gia trầm lặng trả lời " bỏ đứa bé cứu đệ ý " .

Lão thái y già nhìn hắn nói " vương gia , thần đi theo người bao lâu rồi ???

" .

" 20 năm" hắn trả lời .

"Người còn nhớ 5 năm về trước không .

Khi người trúng độc .

Thật ra độc ý không có thuốc giải .

Chỉ có thể chuyền cho người khác .

Mà phương tần là người ....

đã cứu người .

Đọc đã thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng rồi .

Vô phương cứu chữa .

" nói xong câu đó trong mắt ông hiện lên một tia buồn .

Đứa trẻ này ông chứng kiến nó từ kia yêu vương gia đến giờ , một lòng yêu vương gia nhận lại được cái gì chứ .

" ông nói láo .

Đệ ý không thể chết được .

" hắn gầm lên , đôi mắt đỏ ngầu , mặt trắng bạch , tay vô thức siết chặt tay phượng nhi hơn .

" Phương nhi không phải vậy đúng không ?

Đệ phải cùng ta nuôi dạy bọn chúng mà .

Ta cũng chưa bù đắp cho đệ nữa .

Ta biết đệ đang đau , ta nhu giúp đệ nhé .

" trong đầu hắn một đóng ý nghĩa miên man .

Tiếng rên nhà nhẹ phát gia từ người trong ngực hắn " ư ư ....

ư ...

" làm tâm trí hắn quay lại .

" Phương nhi , đệ tỉnh " " nước " đôi môi khô khẽ mấp máy .

Nghe thấy vậy lão quản gia bưng một chén nước đế " nào từ từ " uống được chén thứ hai con đâu ập đến Lương Phương bắt đầu vùng vẫy .

Thấy vậy vương gia vội bỏ chén nước xuống , ôm lấy bảo bối trong lòng .

Lòng đau như cắt .

Lão thái y , đang quỳ vội đứng dậy rút mấy cây câm ra châm về phía bụng cậu miệng nói " phương nhi , ngoan nằm im , đứa nhỏ gặp nguy hiểm đó .

" nghe vậy ngay lập tức thấy sự nằm im cửa người trên giường .

Thi châm cong đôi môi bị cắt đến chảy máu , chiếc chăn cũng bị bấm đến rách .

Khi rút cây châm cuối cùng ra một bàn tay gầy yếu bắt lấy tay ông .

" Tần thúc con xin người cứu lấy bọn nhỏ .

Người mổ bụng con ra cũng được dù sao con cũng không còn trụ được lâu nữa .

Xin người đó " tiếng khàn đặc , âm thanh ai không phải người có nội công khó nghe thấy .

" đệ sẽ không sao , bọn nhỏ cũng vậy .

Đừng nói linh tinh như vậy .

" bỗng chốc bàn tay kia xiết chặt hơn .

" là huynh sao ...

" đôi bàn tay kia buông lỏng tay lão thái y ra , đưa lên mặt người đang ôm sờ .

" đứng là phong huynh rồi .

" tiếng reo nên vui mừng .

Nó đâm một cái thật sâu vào tim hắn .

Miệng cậu lẩm bẩm " mơ sao ?

Không phải thật ... là mơ " cổ họng hắn đắng lại .

" là thật là huynh sai để đệ chịu khổ .

Đừng như vậy " .

Lão thái y bấy giờ đã viết xong đơn thuốc đưa cho thị vệ .

" Đứa nhỏ là do con cứu không ngoài ai khác .

" ông nhìn đứa cháu nhỉ của mình nói .

" do mình " lẩm bẩm .

Bổng môi cậu bị khoá chặt .

" Ta cùng đệ cố gắng .

Không phải có mình đệ đâu "

Một bát cháo được bưng đến .

" ăn chút gì được không ?

" có người mình yêu bên cạnh dù là cái gì Lương Phương hắn cũng làm .

Ăn được vài miếng máu từ cổ họng trào lên .

Hất bát cháo ra cúi người xuống mép giường nôn .

Bát cháo nóng hất lên người hắn phải trước đây mất đinh hắn sẽ tức giận lôi ra ngoài đánh .

Như giờ hắn đau .

Bên dưới sàn nhà máu cháo lẫn lộn với nhau .

Lấy chén nước cho cậu tránh miệng .

Đặt cậu nằm xuống , đi thay áo thì tay hắn bị bàn tay kia nắm chặt .

" Đừng đi " .

" Ngoan ta đi thay áo rồi quay lại .

Dơ như vậy đệ không thể đựa vào được " kiên nhẫn giải thích .

Lúc quay lại hắn thấy Tần thái y đang thi châm .

Bên cạch là một bát thuốc đen ngòm .

Đỡ cậu dựa vào mình .

Tần thái y nói " nước ối phương đã dần cạn hết .

Đứa nhỏ phải nhanh sinh ra không một xác ba mạng .

Đây là thuốc trợ sản đưa cho nó uống đi " .

Uống xong .

Chợt nhớ ra điều gì , " Hoa nhi đâu huynh , đệ không nghe thấy tiếng nó " .

" Ta ...

" vì đã nhốt hoa nhi lại nên Phong vương khó trả lời .

Nghĩ Phương nhi sẽ tức giận nhưng không " Nhốt lại cũng tốt không nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của đệ nó lại đau lòng .

Khi đệ đi giúp đệ chăm sóc bọn nhỏ .

Bảo cha chúng với phụ thân không cần bọn chúng lên đi rồi .

Còn tiểu Hoa thì huynh lấy thuế ước bán thân ở dưới hộ bán đưa cho muội ý .

Hứa với đệ " .

"Đừng nói nữa ta xin đệ đó " nước mắt hắn chảy dài .

" đừng khóc đệ đau " .

" kể cho đệ nghe một chút về lâm nhi đi " .

" uk .

Đứa nhỏ rất giống ta ..... thông minh lắm .

Chờ khi sau khi đệ sinh xong ta mang nó đế gặp đệ nhé " người trong ngực hắn im lặng nghe và tưởng tượng về đứa con sinh mình từ sinh ra ít khi có một lần gặp mặt của mình .

Đây khoảng khắc hạnh phúc ngắn ngủi .

Cơn đau bắt đầu một cách không khoảng cách .

Lão thái y bên dưới rút khối ngọc ra .

Máu ồ ạt chảy ra .

Do không đủ sức đứa nhỏ vừa thì ra đã thụt vào .

" tiếp đừng dừng , rặn nào rặn " tiếng lão thái y vọng từ dười lên .

Vương gia bên trên không ít lần thử truyền công lực cho cậu như đều thấy ..... không truyền được .

Tay đặt lên bàn tay đang gồng cứng kia .

" đan điền đã vỡ .

Mắt hắn chuyển sang người đang trong lồng ngực mình đãng cố gắng sinh đứa trẻ hai bọn họ .

Mà đau đớn .

Thấy không ổn .

Ông ra lệnh cho đồ đệ ông đẩy bụng .

Hắn dùng ánh mắt lạnh nhìn tên kia " ngươi định làm gì " .

" đẩy đi không kịp đâu " .

Đôi mắt người trong ngực hắn lờ mờ , dại đi vì đau .

Bụng bị đẩy .

Môi mắt mở to vì đau , tiếng hét thất thanh , người bật ra khỏi lồng ngực hắn .

Tim hắn như bị ai bóp thật mạnh như mốn vỡ ra .

Năm lần , tim hắn bị bóp .

Tiếng đứa trẻ vang vọng khắp phòng .

Đây lần đầu hắn cảm nhận được cảm giác làm phụ thận .

Nhìn thấy một đứa trẻ ra đời .

Cảm giác thật khó tả .

Không giống khi lâm nhi ra đời chút nào .

Đứa bé thứ thấy vừa ra đời .

Ông đã không kịp nhìn vội cắt cuống rốn .

Đưa tay vào huyệt nhỏ của cậu lôi đứa thứ hai ra vù biết cậu không còn sức .

Lúc nhìn đưa đứa trẻ cho vú nuôi thìn xuống hắn thấy phương nhi đang đặt thay lên tay mình cắn mạnh để không phát ra tiếng kêu .

Chưa kịp làm gì đã nghe tiếng khóc của đứa nhỉ thứ hai .

Mùi tanh bao phủ sắp căn phòng .

Nhười trong ngược vương gia lạnh dần .

Từ mắt lão thái y chảy xuống một giọt lệ .

Vương gia im lặng ôm người đó , miệng lẩm bẩm.....
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 7


- " Chậm một chút " .

Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang đuổi theo một người có bụng đã đủ tháng

- " Cửu anh xem thật đẹp .

Anh nhanh lên một chút ." người đàn ông bụng lớn đến đích qua đầu lại cười gọi người kia nhanh lên .

- " Lục em xem .

Em chạy nhanh như vậy bảo bảo sợ thù sao .

Biết vậy không cho em đi " anh lạnh mặt trấn chỉnh cậu .

Thấy vậy cậu giật áo anh mặt dưng dưng " em xin lỗi , xin lỗi mà .... lần sau lục sẽ ko thế nữa đâu " .

" bảo bối cho ba nhỏ xin lỗi con nhé .

Ba nhỏ không cố ý đâu " cậu vuốt bụng nói .

---------------------------------

Sau buổi sáng , đi chơi mệt không thể đi thêm nữa thì hai người họ đang nằm trên giường ngủ không biết trời ơi đất hỡi gì .

Nửa đêm cậu thức giác vì buồn tiểu .

Cẩn thận đứng dậy , không làm thức Cửu .

Chậm dãi đi vào nhà về sinh .

Một đêm 3 lần đi tiểu như vậy làm cậu không thể nào ngon giấc .

Sáng hôm sau , do giấc ngủ không sâu nên khi Cửu ngoài nghe điện thoại cậu liền tỉnh .

Cạu thấy sếp anh gọi dục nộp tài liệu .

Hôm hôn nay cũng hơi khác mọi ngày bụng cậu hơi chướng , đứa nhà hoạt bát hơn nhiều kiến cậu khó chịu .

Liền đứng dậy đi vệ sinh .

Ra khỏi phòng , bà giúp việc bưng cho cậu một chút cháo .

Đang ăn thì anh từ phòng làm việc cầm theo máy tính đi ra .

Ngồi xuống vừa ăn vừa làm .

" đây là đièu cậu ghét nhất .

Vì đât là sự không tốt qua .

Tức giận đi vào phòng .

Cửu nhìn theo cậu ánh mắt buồn , đặt tô cơm xuống đi vào phòng làm việc .

Vào phòng cậu oà khóc , đứa ngỏ đạp dữ dội phản bác vc làm của baba .

" cha con bắt nạt ta vậy mà con cũng bắt nạt ta à .

Hứ hứ ..." cứ vậy mà thiếp đi .

Cậu bị cơn đau đánh thức .

" Tiểu bảo bối ngoan , con thật khôg biết nghe lời gì cả .

Ngoan nào " .

Tối đến không thấy cậu chủ ra .

Bà giúp việc cho Cửu .

" Thưa cậu , đến giờ ăn cơm tối rồi .

Mà cậu Lục từ sáng đến giờ vẫn chưa ra .

" nghe vậy anh cau mày .

" Đúng là mình chiều tiểu Lục quá sinh hư mà .

Để xem mình thắng hay tiểu Lục thắng .

" " Bà ra ngoài trước đi " .

Anh tiếp tục làm việc đến khi xong .

Khi nhìn lên đã 12h đêm .

Buốc ra khỏi phòng nhìn thấy bà giúp việc đang ngủ gục trên sofa , bàn cơm vẫn còn nguyên.

Anh quay lại phòng lấy trc chăn mỏng đắp cho bà giúp việc , bà cũng lớn tuổi rồi ốm không tốt .

Anh mở cửa gọi Tiểu Lục dậy ăn cơm .

Mở cử ra anh thấy một núi chăn nhỏ trên giường .

Anh cười nhẹ tiến đến kéo chăn cậu xuống .

Trước măt anh .....

Đôi môi tiểu Lục bị cắn tát , đôi tay đang bám chặt dưới ga giường chi chít những đấu răng , mặt trắng bạch , bụng luôn tục chuyển động , .... anh hốt hoảng hô to " tiểu Lục " ôm cậu vào lòng .

Khi ôm cậu anh ngửi đấy một mùi tanh .

Mùi của máu , thân dưới cậu đang chảy .

Ôm cậu càng chặt thêm .

Anh liên tục gọi tên cậu .

Tiếng hô của cậu đánh thức bà giúp việc .

Bước vào thấy , cậu Cửu ôm cậu lục đang ngất .

Tiến đến nói " Cậu Cửu bình tĩnh giờ phải đứa cậu Lục đến viện " .

Ba người lên xe đi đến viện .

Anh ngồi trước lái , ghế sau là cậu và bà giúp việc .

Anh liên tục nhìn qua gương để biết tình hình phía sau .

Tuy hôm mê như cậu liên tục rên rỉ .

Chứng tỏ cậu chịu đâu đớn ko hề nhỏ .

Làm anh càng lo lắng .

Anh trách mình không vào phòng cậu sớm hơn , không dỗi cậu .

Đến bệnh viện , cậu được đẩy vào phòng cấp cứu .

Ông bác sĩ bước ra nói " chính tôi tạm thời cầm máu tạm thời cho cậu ý .

Cần phải sinh trong hôm nay .

Vì máu cậu ta là máu hiến lên chúng tôi xin lỗi chỉ còn cách sinh thường .

Anh vào hỗ chợ bệnh nhân đi .

"

Cậu tỉnh thấy anh đang nắm tay mình đặt đầy lo lắng .

Muốn mở miệng nhưng cổ họng khàn đặt không phát ra tiếng được .

Thấy vậy anh chạy đi rót nước .

Bụng cậu lại đau .

Cắn chặt răng , hai tay nắm chặt dưới chăn .

Lúc anh quay lại thấy câu như vậy .

Vội đặt cố nước xuống , ôm lấy cậu , không ngừng xoa bụng cậu .

Miệng nói " hít thật sâu , từ từ thở ra .

" cơn đau qua đi .

Cậu được anh đút chút nước .

" từ từ nào , đừng vội " .

Uống xong cậu nhìn lên anh dưng dưng " bảo bối bắt nạt em .

Huhu .

Thật đau " " tiểu lục ngoan .

Đừng khóc "

Vậy là hai tiếng trôi qua , cơn đau không ngừng tấn công cậu .

Cơn đau qua đi chỉ vô lực dựa vào lòng anh nghỉ ngơi một chút .

Nhìn cậu anh trách mình .

Đau cậu nắm lấy chăn nhưng khi cơn đau qua đi cậu nắm lấy tay anh .

Vì sợ anh giận mình đi mất .

Ông bác sĩ vào nói bảo bối chưa xuống được .

Cần phải đi lại .

Anh nhìn cậu đâu như vậy sao đi nổi .

Cậu nói với giọng khàn đặc " dìu em đứng lên .

Từng bước như anh có đai kéo cậu vậy .

Không thể đi nổi .

Lưng nằm đã đau đến khó chịu giờ đứng lên đi như ai đang chặt đứt nó .

Bụng đau không khoảng cách .

Cậu cảm thấy thứ gì đang đi xuống thật chướng thật khó chịu .

Đứng hay ngồi nghỉ đều khó chịu cả .

Đang đi bụng cậu đau quặn lạ thường .

Cậu gập người vị Cửu chờ cơn đau qua .

Thật đau có thứ gì đó vỡ " tách " .

Máu và nước ối chảy dài trên chân cậu .

Thấy vậy anh vội bế cậu lên giường ấn nút nọi bác sĩ .

Ông ta đến ấn nụng cậu một hồi kiến cậu đau không ngừng .

Bên dưới có gì đí đang banh tiểu hoa cúc ra .

Ấn sờ mó xong ông ta cậu rặn .

" ư ư .... hự hự ..... aaaa " Cửu đứng bên không ngừng lau mồ hôi và động viên cậu .

Thời gian chụi đâu quá dài tiêu tốn sức lực cậu qua nhiều .

Làm cậu không đủ sức đẩy đứa bé ra .

Mắt cậu đã mất dần tiêu cự thấy tình trạng không ổn .

Ông cho một người ấn mạng cậu bụng xuống .

" A A A ....

đừng " không biết bao nhiêu lần như vậy .

Căn phòng tràn đầy mùi máu .

12h trưa hôm sau một tiếng khóc của một đứa trẻ " oa ... oa ..." .

Đứa bé được đưa đi vưej sinh .

Cậu được đến phòng cấp cứu

Ba hôm kể từng ngày hôm đó , một đàn ông phờ phạc đang nhắm tay một người trên giường bên cạnh là một chiếc nôi .

Cậu đần mở mắt thấy Cửu vui mừng gọi tên mình rồi bảo chờ anh một chút anh đi gọi bác sĩ .

Cậu nghĩ " trông anh thật hốc hác "
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 8


Trong phòng một lão đại phu đã đứng tuổi đang bắt mạch cho một cậu thanh niên trẻ tuổi .

Trái với ánh mắt mong trờ của cậu thanh niên kia thì đại phu lại hiện lên một sự ngưng đọng khó sử .

Ông thu tay lại , một lúc lâu sau mới mở miệng nói : " Tướng quân , 5 tuần rồi .

Người ....

" .

Người thanh niên đó vội ngắt lời ông " Hoa thúc đủ rồi .

Đừng nói cho vương biết " chỉ vì không muốn nghe vế sau .

" Chuyện này .....

" .

" Báo , tướng quân .

Vương bảo tối nay bắt đầu suất phát " " Lui xuống " tay đặt nghe lên bụng mình nghĩ " đứa nhỏ này đến không đúng lúc " .

" Hoa thúc , miếng ngọc này ....

" .

Nhìn thấy miếng ngọc mặt ông bỗng dao động .

Không đợi ông nói cậu tiếp " Thông tin người sở hữu miếng ngọc này tôi biết .

Thế nào .

".

Miếng ngọc người ông yêu nhất , người ông nợ nhiều nhất .

Im lặng một lúc " Thần cáo lui " .

Khẽ nở nụ cười hài lòng .

----- Đêm -----

Đoàn quân dẹp loạn bắt đầu xuất phát .

Dẫn đầu là Tam vương gia chiến công lừng lẫy .

Vương gia huyền thoại của Nam Quốc này .

Đi song song với ngài là trợ thủ đắc lực của người Phương tướng quân .

Ở Nam Quốc này không ai không biết họ là một cặp , tình cảm của họ có trời đất làm chứng có nhân dân tán thành .

Nhưng ai trả biết ở cái thế giói này tỉ lệ nam với nam mang thai rất thấp .

Tỉ lệ vợt cạn thành công cũng rất bé .

Họ đinh đinh rằng vị vương gia ý sẽ không có con lối nghiệp .

Vì người quá yêu tướng quân

3 tháng , giao tranh với quân phản loạn .

Trận chiến đã đi đến hồi kết .

Đứng như người đời nói không sai : " chó cùng dứt dậu " .

Một người đứng bên đối lập nhìn về phía quân doanh của ta với ánh mất hận thù " Lâm Trương ta chết thì Nam Nhất Quân ngươi cũng phải chết .

Haha "

Sáng hôm sau , đây là trận đánh quyết định của hai bên .

" Cửu nhi , dậy nào.

" người đan ông mặc hắc bào đang gọi người trên giường dậy .

" chủ nhân , người cho cửu nhi thêm một chút nữa " .

" Ngoan " không đợi người kia phản ứng đã bế người đang ngái ngủ khi vô bồn tắm .

Đây có thể là giây phút hạnh phúc ít ỏi còn lại của họ .

-------------

Máu nhuộm đỏ một vùng trời , sác người nằm chất đống trên mất .

Từng người đang ngã xuống .

" Rút " giọng lạnh Lâm Trương vang lên .

Không suy nghĩ nhiều Nam Nhất Quân " đuổi theo " .

Cuộc vượt đổi không ngừng .

" HaHa .

Nam Nhất Quân hôm nay là ngày chết của ngươi .

À còn được thêm ái thê ngươi nữa chứ .

Xuống đó mà làm uyên ương .

Haha " .

" Chưa biết được đâu "
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 8 ( tiếp )


Càng đuổi Nam Nhất Quân càng thấy không đúng .

Tên từ hai bên sườn núi bắn ra .

Quân thương vong đến 1/4 .

Lâm Trương cưỡi ngụa đi ra " Thế nào Nam nguyên soái " .

" Hừ .

Đừng vội đắc ý " cưỡi ngựa phi thẳng về phía địch .

Hai bên giao tranh .

Nam Nhất Quân sơ ý bị Lâm Trương chém một kiếm qua cánh tay , thấy vậy Phương Cửu thúc ngựa lên giúp .

Kiếm tẩm độc và thuốc mê làm cho Nhất Quân cháng váng .

Nhân lúc ấy , Lâm Trương đánh Nam Nhất Quân một trưởng làm chàng bay ra ngoài , ngất .

Lòng đau , tay siết chặt kiếm hơn .

Trúng một trưởng của Lâm Trương làm cậu lui vài bước , bụng bắt đầu đau .

" Khá lắm , không ngờ bên cạnh hắn lại có một người như ngươi " .

Nhổ hụm máu trong mồn ra " Trương nguyên soái quá ken rồi " .

Đánh một hồi , kiếm Lâm Trương và Cửu đều gãy .

Lâm Trương lấy kiếm ngay của người binh sĩ đã chết đâm thằng vào trên ngực người đối diện " Thế nào Phương tướng quân " .

" chưa biết ai thắng đâu " một cây kiếm nhỏ đâm vào bụng Lâm Trương rồi rút ra .

Khi viện binh đến thấy Phương tướng quân đang rút kiếm ra khỏi người Lâm Trương .

Nguyên soái nằm các đấy không xa .

Đưa hai người về doanh trại .

Lều nguyên soái .

" Khởi bẩm , trư vị tướng quân .

Nguyên soái bị trúng độc Hàn Băng .

Độc này bắt nguồn từ Tây Vực .

Không tìm được thuốc giải trong 10 ngày nữa E là nguyên soái lành ít dữ nhiều " .

Nói đúng hơn chưa người nào chúng độc này sống cả .

Họ đều biết vậy vị nguyên soái trước trúng độc này mà chết , 3 người huynh đệ của họ cũng vậy .

Trong lều tràn đầy căng thẳng .

Lều Phương tướng .

Không biết bao nhiêu chậu máu được bưng ra rồi .

Hoa thái y , hạ cây kim xuống phần bụng , làm người trên giường lông mày không ngừng cau lại .

Khi đi ra khỏi lầu ông lắc đầu thầm nói " không còn nhiều thời gian nữa " .

Tỉnh lại đã là đêm hôm sau , cậu đưa mắt nhìn xung quang tìm Nam Nhất Quân .

Hầu cận thấy tướng quân tỉnh thì vui mừng không ngừng .

Từ chỗ hắn mà biết Quân bị trúng độc hàn băng .

Cửu bất chấp đứng dậy thả chú chim trong lồng ra .

Rồi đi ra khỏi lều hướng phía lều Nam Nhất Quân đi .

Mỗi bước đi của cậu đều đau .

Lưng thì như gãy ra vậy .

Nam Nhất Quân đang nằm trên giường mặt không chút huyết sắc .

Người hắn thật lạnh .

Trên thiên hạ này chỉ còn hai người hiện tại là người thân của Phương Cửu " sư phụ và Hắn " .

Để bảo vệ họ cậu dùng cả tính mạng đổi lấy hai chữ " BÌNH AN " cho họ .

" Sẽ không sao đâu Quân " thì thầm nhẹ vào tai hắn .

Tay vận nội công truyền từ cơ thể mình sang cơ thể hắn , khó chịu thật .

Hàng trăm ngàn con kiếm nhưng đang ăn lục phủ ngũ tang , bụng đau quá " Đúng rồi bảo bối , cha để ngươi thiệt thòi rồi .

Chúng ta cùng cứu phụ thân con nhé , con với ta nguyện cùng sống cùng chết nhé " .

Miệng thật sự muốn nôn ra máu , người không còn là chính mình nữa " rất đau " .

Nhưng "Quân là người rất thích sạch không thể làm bẩn được " trong lòng cứ lầm bẩm như vậy .

" Cửu nhi mãi yêu ngài " .

Đi ra khỏi lều trư vị tướng quân đã chờ sẵn .

Đi cách lều Nam Nhất Quân không xa lắm .

Quỳ xuống , miệng không ngừng hộc máu .

" Phương tướng quân cậu không sao chứ " mặt bọn họ đề lo lắng nhìn .

Họ đều coi Cửu như người thân trong nhà vậy , đi với họ bao trận đánh , kiên cường ,....

" Không sao .

Xin mọi người đừng cho vương biết chuyện này , thế nào đi nữa " khẩn cầu họ .

" Cậu điên rồi à .

Không có cậu sao vương sống được .

Sao phải vậy.

" một vị tướng quân có vẻ già tức giận lên tiếng .

" Không Ngài ý sẽ sống .

Sống tốt nữa . .....

Còn nhiều thứ đang chờ ngài ý ....... con dân , thiên hạ , gia đình ...... còn mạt tướng không có ai để chờ cả " nói xong câu này cậu bắt đầu mất ý thức .

Họ đưa cậu về lều và gọi Hoa thái y đến .

Ông thở dài lắc đầu .

" Thời gian không còn dài nữa đâu " .

Họ nhìn người trên giường bằng ánh mắt buồn .

Người huynh để của họ , người con - cháu họ , gia đình đông đúc chiến trường , .....

" BÁO " thu ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa .

" chư vị tướng quân vương à không nguyên soái đã tỉnh rồi ạ " .

Họ đi đến lều Nam Nhất Quân .

Thấy Lâm thái y đứng bên ngoài lẩm bẩm " Thật kì lại , lại giải được " .

" Lâm thái y , mong người giữ im lặng " ông biết họ có điều khó nói nên mong ông đừng điều tra nữa .
 
Đoản Sinh Tử Văn ( Ngọc Ngọc )
Đoản 9


Một người ngủ say trên gối .

Khuân mặt thật bình yên .

Ngoài phòng :

- "Chúc mừng cậu , chính thức được lên chứ bố .

" một người đàn ông trẻ mặc áo bác sĩ nói .

Thay vì vui mừng người đàn ông kia lại trầm lặng đi vào trong phòng .

Trong đầu anh đáng rối tinh lên " không biết cậu chấp nhận không , liệu cậu có làm tổn thương nó không , bỏ đi không ,...

" cứ vậy tró đến khi bóng tối bao trùm thành phố .

-" ưm ....

ư " tiếng kẽ rên của người trên giường làm anh tỉnh mộng .

" vũ , vũ em tỉnh rồi " anh vui mừng ra mặt .

" nước ..." người trên giường nói .

Một dòng nước mát lạnh chảy từ từ vào cổ họng cậu .

Lúc ày cậu mới đánh giá khung cảnh xung quanh .

" ở đâu ?

" lạnh lùng hỏi anh .

" .

Anh im lặng không nói vì biết cậu ghét bệnh viện .

Nhìn anh một lúc cậu nói " đi về " .

------ đến nhà ----

Về nhà cậu đặc biệt buồn ngủ .

Ngủ một giấc đến sáng .

Đang ngủ cảm giác một thứ gì đó đang trào ngược lên họng .

Làm cậu tỉnh giấc và chạy vào nhà vệ sinh ."

Oẹ ...

ẹ ... o " .

Tiếng nôn của cậu làm anh tỉnh giấc .

Lòng anh thắt lại .

Tay cầm uống nước bước vào nhà vệ sinh vuốt nhẹ lưng cậu .

Nôn xong cậu không còn một chút sức nào được anh dìu ra ngoài .

Thức ăn sáng vừa bưng lên .

Cậu chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh .

Nhưng lần này cậu không nôn ra được gì cả .

Nước mặt chảy đầy mặt cậu .

Nghĩ trong lòng " mình sắp chết rồi .

Mình sắp được giải thoát rồi " .

Cậu không hề để ý đằng sau , có một người đang lo lắng nhìn , sợ đến gần cậu sẽ bị ghét bỏ .

Quay lại nhìn thấy anh cậu quát "CÚT" đóng sầm của lại .

Lỗi cũng do anh .

Anh bỏ cậu đi , bỏ cậu để lấy công danh sự nghiệp .

Lúc có rồi , cậu đang yêu một người khác lại cướp cậu giết người kia .

Giam cầm cậu ở căn biệt thự xa hoa này .

Thật nực cười .

Đi ra khỏi phòng vệ sinh cậu thấy anh đang cần trên tay cốc trà nóng thấy cậu thì vui vẻ nói " Bảo em uống chút trà đi .

Sẽ dễ chịu hơn đấy " cậu đưa tay hất văng cốc trà cười nhạt rồi nói " sao ?

Không phải anh muốn tôi chết anh mới vừa lòng sao ?

Anh thất tôi giờ chưa đủ thảm sao ?

Haha " cậu cười trong điên dại .

Tim anh như ai đó cầm dao đâm một nhát vào một nhát mạnh thật sâu .

Ôm lấy cậu " Đừng vậy ...... tất cả là anh sai .

Là anh phụ em .

Anh là em khổ " .

" giả tạo .... cút " .

Anh lặng lẽ ra ngoài , vì nếu ở lại không biết cậu làm việc điên rồ gì nữa .

Cậu hất văng mọi thứ xuống sàn .

Đến khi quá mệt cậu thu mình trong sopha khóc .

Đến mệt thì lại ngủ .

Nửa đêm người đàn ông đang ngồi ngoài cửa từ lúc bị đuổi đến giờ bước vào .

Anh bế cậu nên giường .

Thu gọn những gì cậu làm vỡ .

Mấy ngày gần đây khẩu vị của cậu ngày một kém .

Giờ chỉ cần ngửi thất thôi cậu đã nôn .

Cả ngày lảo đảo , không chút sức lực .

Số lần cậu đi vệ sinh ngày càng tăng .

Tâm càng chăm sóc cậu kĩ hơn .
 
Back
Top Bottom