Cập nhật mới

Khác Đoạn Nguyện Nhật Tinh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
307641592-256-k917927.jpg

Đoạn Nguyện Nhật Tinh
Tác giả: TrnNhtNguyn6
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôn Yến Bình, nữ hiệp mạnh nhất giang hồ, bị giang hồ nghi oan là kẻ giết Đinh Phu và cả nhà Tư Mã Quang, người nàng đặc biệt chú ý là Đinh Thiên Vũ, kẻ giống sư phụ Hàn Minh Nhật của nàng như đúc, nhưng là kẻ luôn đối đầu với nàng, luôn xem nàng là kẻ thù giết cha.

Nhờ được danh bổ Lý Thanh Phong giúp sức tra án, mới giải được oan khúc cho Tôn Yến Bình, cuối cùng thì mọi người trong giang hồ mới hiểu được nàng, thông cảm cho số phận của nàng, nhưng nàng vẫn còn phải tìm Hàn Minh Nhật và biểu ca của mình, đi cùng nàng là Đinh Thiên Vũ, Lý Thanh Phong và Tư Mã Khang.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Đoạn Nguyện Nhật Tinh
Nỗi oan chồng chất


Trời ùn ùn nổi cơn mưa phùn, sấm chớp kéo đến dữ dội như sóng lớn.

Đó là năm 936, tức năm Thiên Minh thứ nhất của đại đế quốc Cổ Hoành Nha do Vương Công Khanh lập ra.

Ở trên đỉnh núi Thiết sơn, tiếng búa rèn, tiếng sắt thép va vào nhau canh cách.

Mỗi lần chiếc búa gõ xuống miếng sắt đỏ hồng là ánh chớp từ bầu trời cũng vừa là xuống, để lộ khuôn mặt của người rèn kiếm.

Đó là một lão nhân trăm tuổi, khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt vẫn sáng như bưng, nhìn chằm chằm vào miếng sắt đỏ hồng bên dưới.

Đằng sau hắn là một nhóm người mặc đồ đen đều là người của Lục Ma giáo, cũng đồng thời nhìn theo từng chuyển động của đầu búa.

"Ha..."

- Ông thợ rèn hắt hơi.

"Vô Lượng lão tăng?"

- Những tên kia hốt hoảng.

"Không sao... không sao...

"

Chưa dứt lời, Vô Lượng tăng nhân nhúm sâu miếng sắt dài được chạm tinh xảo vào nước lạnh.

Khắp nơi đều nghe thấy tiếng nước sôi lên ùng ục, sau đó lại nguội dần, đúng lúc đó, một đợt sét lớn đánh vào ngay bên cạnh, nhưng Vô Lượng thản nhiên như chẳng có chuyện chi.

"Lưỡi đao này, đích thị là thiên hạ đệ nhất thần đao!"

- Vô Lượng tăng cười lớn, trao cho tên cầm đầu.

"Tuyệt phẩm!

Tuyệt phẩm!"

- Tên cầm đầu của nhóm hắc y nhân cảm thán.

"Mau mang về cho nhị giáo chủ!"

- Một tên khác cất tiếng.

Tên cầm đầu liền cười nói:

"Trước hết hãy để thần tăng ban tên cho bảo đao!"

Nghe thế, Vô Lượng thần tăng liền vuốt râu nói:

"Ta đâu có đủ phước phần để có thể ban tên cho món tuyệt phẩm nhân gian này?

Khẩn xin tả sứ thần mang về cho nhị giáo chủ đặt tên!"

"Vậy cứ theo ý thần tăng."

Dứt lời, tả sứ thần đẩy bảo đao vào cán, cùng nhóm hắc y nhân rời đi.

Hai mươi năm sau, tức năm 956, Vương Công Khanh đột ngột qua đời, cả gia quyến đều bị sát thủ ám hại dã man, tên đó chính là Hồ Bang, thực chất là thuộc hạ của Vương Minh Thành, nhị đệ của Công Khanh, muốn đoạt ngôi báu, nhưng tiếc là Hồ Bang lại nhanh chóng bỏ trốn, biệt tích giang hồ.

Năm 963, tức năm Vũ Trinh thứ bảy, tại vùng Ôn châu...

Ánh sáng đầu ngày chiếu qua bóng của hai người lữ khách, một thiếu niên trẻ tuổi và một bé gái năm tuổi đang luyện kiếm.

Đứa bé gái năm tuổi chính là Tôn Yến Bình, con gái của nhị giáo chủ Lục Ma giáo.

Người thiếu niên tức Hàn Minh Nhật, từng là hữu sứ thần của Lục Ma giáo, thanh kiếm trên tay y cầm chính là Đoạn Nguyệt Kiếm, năm xưa, nhị giáo chủ giao chiến với Vương Công Khanh, đã bị họ Vương làm nứt đôi thanh thần đao của Vô Lượng, nửa bên dưới đã bị lạc mất, chỉ còn nửa trên, sau được Tô Mãn Quang, sư phụ của Hàn Minh Nhật nhặt về, rèn thành Đoạn Nguyệt Kiếm.

Kiếm pháp hai người đang luyện là Thần Phong kiếm pháp, là môn công pháp do Tô Mãn Quang sáng tạo nên, thực chất là mượn nội lực của kẻ địch để đấu với kẻ địch, quả thực vô cùng thâm hậu.

Loại kiếm pháp vi diệu chỉ với một kiếm, một tay đã có thể khiến các đại cao thủ võ lâm phải dè chừng khi đối đầu, bởi lẽ, nội lực đối phương càng mạnh, kiếm pháp càng mạnh, thực ra chỉ dựa vào một nguyên lý đơn giản: Phản đòn.

Hay nói cách khác là mượn chiêu thức của đối phương để đánh lại đối phương, sau lại dùng kiếm để tấn công, đối phương né đòn hay đỡ chiêu đều xuất ra nội lực, cũng chính là thời cơ tốt để dùng nội lực đó để tiếp tục tấn công, từ đầu đến cuối, gần như chỉ hao tổn chút ít nội lực bản thân.

Công pháp dù mạnh là vậy, cũng có nhược điểm, làm sao để phản lại đòn đánh của đối phương, nếu đối phương xuất chiêu đơn, càng dễ dàng né tránh, nhưng thực chất mượn sức li tâm của cơ thể đối phương khi tung chiêu và sức li tâm của bản thân khi né đòn để tạo thành màn chắn bật ngược lại đòn đánh của kẻ thù.

Nếu đối phương tung chiêu phức, nhiều chiêu kết hợp với nhau, thì sức li tâm lại càng lớn và sức bật ngược lại là vô cùng.

Khi dùng Thần Phong kiếm pháp, chỉ chờ đối phương tung chiêu trước, nhất quyết không được đi trước, sẽ khiến đối phương nhận ra mà tìm cách phá giải, lại càng không được phòng thủ, càng khiến đối phương dễ dàng tìm được yếu điểm mà tấn công, vô cùng bất lợi.

Hàn Minh Nhật giảng giải được một lúc thì Tôn Yến Bình đã ngủ say như chết.

Thay vì tức giận, Minh Nhật chỉ cười nhẹ một tiếng rồi phủi mạng nhện dính trên tóc của Yến Bình.

Sau đó, y dùng khinh công phi lên vách đá cao lêu nghêu bên cạnh.

"Phong cảnh thật hữu tình!"

- Hàn Minh Nhật cảm thán.

"Sư phụ cũng thích ngắm cảnh sao?"

- Yến Bình vừa tỉnh giấc hỏi.

"Con nhóc này, lúc ta giảng bài thì lại ngủ say như chết, lúc không giảng nữa, lại dậy, thật là...

" - Hàn Minh Nhật cười nói.

"Do sư phụ giảng chán quá thôi...

Thần Phong kiếm pháp thực chất chỉ là né đòn sau đó tấn công, rồi lại tấn công, liên tiếp làm đối phương thất thế mà đại bại!"

- Yến Bình giảng giải.

"Nếu đơn giản vậy, thì ta vốn đã luyện thành tầng cuối lâu rồi..."

- Hàn Minh Nhật đổi sắc mặt.

Tôn Yến Bình cố trèo lên nhưng không được, thấy vậy, Hàn Minh Nhật đành phi xuống đưa cô lên.

Tôn Yến Bình phủi phủi quần áo, liền nói:

"Nếu người suy nghĩ phức tạp, thì dù có chục năm, trăm năm nữa cũng chưa chắc luyện thành, chỉ cần suy nghĩ đơn giản, có khi lại luyện được không chừng lại có thể trở thành thiên hạ vô song!"

Hàn Minh Nhật chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Yến Bình, dường như đã ngộ ra điều gì.

...

Mười ba năm sau, quả thực Tôn Yến Bình không chỉ luyện được tầng cuối của Thần Phong kiếm pháp mà còn trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ với ngoại danh Nguyệt Kiếm nữ, uy chấn giang hồ.

Nhưng Yến Bình lúc bấy giờ chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là tìm được biểu ca (con trai của Đoàn Như Tống, là sư tỉ của Hàn Thiên Tuyết, mẫu thân của nàng) và tìm được người mà nàng mong nhớ suốt bấy lâu nay, Hàn Minh Nhật.

Nàng đang ở trong một khu rừng tối, vừa đi vừa khóc thầm trong lòng, năm đó, kẻ thù của cha nàng vì muốn lật đổ ngôi vị Lục Ma giáo chủ của ngài mà bắt cóc nàng, may nhờ Hàn Minh Nhật xả thân cứu giúp, nhưng nàng vốn đã bị tên đó đả thương, mạng sống chỉ còn thoi thóp, Hàn Minh Nhật đã vận nội công truyền hết tất cả nội lực cho nàng (nhờ đó mà Tôn Yến Bình lúc bấy giờ chính là người có nội lực thâm hậu nhất thiên hạ), còn truyền lại cả báu vật Đoạn Nguyệt Kiếm, lại còn dặn dò nàng phải thường xuyên luyện kiếm pháp, nhất quyết phải phục hồi Lục Ma giáo, trở thành giáo chủ đời thứ ba.

Nhưng khi nàng ngồi lên ngai báu của Lục Ma, y lại biến đâu mất, khiến nàng ấm ức khôn nguôi.

Nàng chỉ làm giáo chủ được ba năm (khi Minh Nhật truyền nội khí là lúc Yến Bình bảy tuổi, bảy năm sau, khi đã tự mình luyện được tuyệt kỹ, mới quay về tái lập Lục Ma giáo) thì thoái vị, Lã Tình trở thành vị giáo chủ thứ tư.

Cái danh hiệu Nguyệt Kiếm nữ chẳng hiểu vì sao giang hồ lại gọi như thế, nhưng bọn chúng luôn đồn đại rằng nàng chính là một kẻ máu lạnh vô tình, mỗi lần rút kiếm lại có ít nhất một mạng người phải chết, nhất là Đinh Thiên Vũ, thiên hạ đệ nhị cao thủ mà nàng cũng chưa từng được diện kiến (về cái xếp hạng thì thiên hạ chỉ vốn đồn đại, vì Tôn Yến Bình năm đó đánh thắng Lã Tình, Lã Tình lại ngang cơ với Đinh Thiên Vũ, chung hạng hai, còn Tôn Yến Bình dĩ nhiên là hạng nhất) kẻ luôn cho rằng nàng chính là người giết chết phụ thân y mười lăm năm trước, quyết tâm báo thù, dù năm đó nàng chỉ mới tròn ba tuổi.

Dù gì thì Đinh Thiên Vũ sở hữu Nhật Tinh Đao, cũng xem như là một kẻ đáng gờm trong thiên hạ...

Đang tập trung suy nghĩ, thì Tôn Yến Bình bỗng nghe thấy tiếng động lạ, liền ngó quanh xem xét tình hình.

Tức thì, từ bên trong các bụi rậm, có sáu kẻ mặt mày hung dữ, lao ra bao vây nàng.

"Trung châu lục hiệp?"

- Yến Bình cất tiếng hỏi.

"Không ngờ đến kẻ ngạo mạn như ngươi cũng biết đến danh hiệu của bọn ta, thật đáng tự hào!"

- Một kẻ cất tiếng.

"Các ngươi vốn là những đại hiệp chuyên làm việc thiện, sao hôm nay lại bỉ ổi vô liêm sĩ bao vây một nữ nhi?"

"Nữ nhi?

Tội ác của ngươi, dù có bị đày xuống mười tám tầng địa ngục còn chưa chắc rửa sạch!"

"Tội ác của ta?

Ngoài tên Đinh Phu thì còn ai?"

"Ngươi thảm sát gia trang của Tư Mã Quang, già trẻ chẳng tha.

Chẳng phải là tội ác tày đình sao?"

"Tư Mã Quang chết rổi sao?"

- Yến Bình kinh hãi tột độ, lão Tư Mã Quang là kẻ duy nhất biết tung tích của biểu ca nàng.

"Tư Mã Khang, con trai lão mới chín tuổi đã phải chịu cảnh cô nhi, chẳng lẽ ngươi không thương xót, mau nhận tội đi!"

Hai bên trao đổi chiêu khoảng hai, ba lượt, Tôn Yến Bình thậm chí còn không phải rút kiếm, lại càng không dùng đến Thần Phong.

"Không biết lượng sức."

- Yến Bình cười nhạo.

Đại ca của Trung Châu lục hiệp vừa định cất tiếng thì bị một tiếng hô lớn ngắt lời:

"Hãy để ta đấu với ả!"

"Đinh đại hiệp!"

- Trung châu lục hiệp mừng rỡ vô biên.

Từ trên cao, nam tử độ hai mươi tuổi xà xuống, rút lưỡi đao sáng rực chĩa thẳng vào mặt Tôn Yến Bình:

"Nguyệt Kiếm nữ, chịu chết đi!"

....
 
Đoạn Nguyện Nhật Tinh
Gặp được Tôn Minh Thiên


Tôn Yên Bình nhìn Đinh Thiên Vũ như trời trồng, từ khuôn mặt đến giọng nói giống hệt Hàn Minh Nhật.

"Ngươi..."

- Tôn Yến Bình ấp úng.

"Tiếp chiêu!"

- Đinh Thiên Vũ tung chiêu trước.

Tôn Yến Bình cũng dần trấn tĩnh, hắn sao có thể là Hàn Minh Nhật, Hàn Minh Nhật sao không thể nhận ra nàng, mà cho dù nàng đã trở thành thiếu nữ xinh đẹp chứ không còn là con nít nữa, nhưng cây Đoạn Nguyệt Kiếm đích thị là thuộc sở hữu của nàng.

Nghĩ đoạn, Tôn Yến Bình cũng lao đến, nhưng nàng vẫn chưa rút kiếm ra.

Đinh Thiên Vũ lao đến như tia chớp, thoáng chốc đã áp sát người Tôn Yến Bình, lưỡi thần đao của y chạm vào khuôn mặt trắng như tuyết của nàng, một vài sợi tóc óng ánh bị cắt đi nửa đoạn.

Y quả thực không hề tầm thường.

Tôn Yến Bình nhíu mày một chút, miệng nở một nụ cười kì lạ.

Tức thì, lưỡi kiếm Đoạn Nguyệt lao ra khỏi vỏ, dù hai tay Yến Bình không chạm đến.

Đinh Thiên Vũ lập tức nhận thấy nguy hiểm, liền lùi về phía xa.

"Cuối cùng thì ngươi cũng chịu rút kiếm!"

- Y nói.

Đồng thời xoay lưỡi đao tạo gió cuốn mà lao về phía Yến Bình.

"Chiêu thức này?"

- Yến Bình ngạc nhiên.

"Hỗn Phong Thần Chí Tôn, Bạo!"

- Đinh Thiên Vũ hô lớn, tốc độ của y ngày một nhanh, gió cuốn ngày một mạnh.

"Lại còn hô to chiêu thức?"

- Yến Bình kinh ngạc.

"Kẻ kì lạ này, lại muốn cho đối thủ biết trước mình sẽ tung chiêu gì sao, lại là thời cơ tốt để dùng Thần Phong..."

- Yến Bình thầm nghĩ.

Về phía Đinh Thiên Vũ, Bạo kỹ của y mỗi khi tung ra đều làm kẻ xấu sợ mà chạy chết khiếp, cớ sao Nguyệt Kiếm nữ kia lại đứng như trời trồng, lại còn dáng bộ đắc ý, quả nhiên kì lạ.

Tức thì, Đinh Thiên Vũ dừng đao, gió vẫn vây quanh nhưng dần yếu hẳn, y lập tức chém đao về phía trước, đẩy gió xoáy về phía đối phương.

"Tưởng ngươi chỉ là kẻ ngốc!"

- Tôn Yến Bình cười nói.

"Ngươi cũng không hề tầm thường!"

- Đinh Thiên Vũ hạ giọng.

"Tầm thường...

" - Tôn Yến Bình lẩm nhẩm.

- "Ta sẽ cho ngươi thấy tuyệt kỹ của Hàn Minh Nhật!"

Nghĩ đoạn, nàng lập tức ưỡng nhẹ người về sau, đi thụt lùi.

"Chiêu thức này, nếu không đỡ, chỉ cần né sang hai phía hữu tả là được, cớ sao ả lại lằng nhằng vậy nhỉ?"

- Đinh Thiên Vũ thầm nghĩ.

Tức khắc, Tôn Yến Bình cắm kiếm xuống đất, lộn người lên trên, lập tức tạo ra màng chắn không khí phản lại gió xoáy.

"Không thể nào..."

- Cả Đinh Thiên Vũ và Trung châu lục hiệp đều ngỡ ngàng.

- "Là diệu pháp gì?"

Dĩ nhiên, Yến Bình không thể nói ra danh tính của Hàn Minh Nhật được.

Đinh Thiên Vũ lấy đao đánh tắt lớp cuồng phong.

"Ngươi ngốc hơn ta nghĩ, sao có thể là Hàn Minh Nhật được chứ."

- Tôn Yến Bình vừa nghĩ, vừa kéo Đoạn Nguyệt Kiếm lao đến.

Đinh Thiên Vũ chưa kịp phản ứng đã bị Tôn Yến Bình đánh đến ba chiêu, đa phần y đều mang đao ra đỡ.

Tiếng hai thần bảo va vào nhau vang lên một tiếng động vang trời.

Tôn Yến Bình ngày càng tấn công mãnh liệt hơn, khiến Đinh Thiên Vũ gần như thất thế, đến đòn cuối, Đinh Thiên Vũ đã cạn nội lực, chỉ chờ Yến Bình một đao chém chết.

"Ả ta, sao nội lực dồi dào đến vậy?"

- Trung châu lục hiệp thắc mắc.

Đúng lúc này, khi mạt kề mặt lần hai, Đinh Thiên Vũ lúc này hoàn toàn bị động, tóc y xoã xuống mắt, hai mắt nhìn chằm chằm vào Yến Bình.

Ký ức lại ùa về, năm đó Hàn Minh Nhật cũng nhìn nàng như vậy...

Thoáng chốc, Tôn Yến Bình đã do dự mà buông kiếm, hai chân quỳ sạp xuống, nước mắt lại trào ra.

"Ngươi..."

- Đinh Thiên Vũ kinh hãi không hiểu chuyện gì.

Nhưng dù sao y cũng là một đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, dù ả ta có là kẻ thù không đội trời chung, y cũng không đê hèn đến mức giết ả lúc này.

Bần thần một hồi, Đinh Thiên Vũ lấy khăn trong túi áo đưa cho Tôn Yến Bình, rồi cầm lấy Nhật Tinh Đao rời đi.

"Lần này tuy ta thua ngươi, nhưng lần sau ta nhất định sẽ thắng!"

- Đinh Thiên Vũ hét lớn.

Trung châu lục hiệp cũng bỏ đi.

Lau nước mắt một hồi, Tôn Yến Bình cũng nhặt kiếm đi, phi khinh công rời đi, để lại một bãi đất bị dày xéo sau cuộc giao tranh.

Ai biết rằng, kẻ đeo mặt nạ trồn ở trên cành cây đã quan sát toàn bộ trận chiến, chờ mọi người rời đi hết, y mới cảm thán:

"Chỉ bằng vài chiêu có thể đánh bại hạng hai, xứng đáng là vô địch thiên hạ!

Ta mong chờ ngươi lâu lắm rồi, Nguyệt Kiếm nữ."

Nói đoạn, y dùng bí thuật biến mất không vết tích.

...

Nói về Đinh Thiên Vũ, từ sau trận vừa rồi, đủ thấy y hoàn toàn không phải đối thủ của ả.

Rốt cuộc làm cách nào để khâc chế kiếm pháp của ả.

Vừa nghĩ, y vừa uống cạn chum rượu lớn của Trường Xuân quán.

Bỗng từ đâu, xuất hiện hai kẻ cao to vào quán, tiến đến bàn của một người thư sinh ngồi bàn kế bên.

Chúng vỗ bàn, cười ngạo nghễ nói:

"Tên kia, là chỗ của bọn ta!"

Thư sinh trả lời:

"Trường Xuân quán, chỗ nào cũng như nhau, cớ sao lại muốn giành chỗ của ta?"

Tên cao to tức giận lật đổ bàn của thư sinh, nhưng y vẫn hoàn toàn bình tĩnh, chỉ cười nhẹ một tiếng.

Đinh Thiên Vũ sớm đã để ý, tính can thiệp vào giúp thư sinh nhưng cảm thấy thái độ thư sinh không sợ hãi, càng lấy làm hoài nghi, bèn ngồi chờ xem cớ sự.

Tên cao to đấm thẳng vào mặt thư sinh, lập tức y né sang một bên, hắn đấm cái thứ hai, y lại né, hắn đấm hữu, y né sang tả, đấm tả, lại né sang hữu, cứ thế tên cao to mệt dần.

Đúng thời cơ, thư sinh tung một chưởng đánh bay tên cao to thứ nhất, tên kia lập tức hoảng loạn cõng tên kia bỏ chạy.

Đinh Thiên Vũ thầm cảm thán:

"Lợi hại, lợi hại."

"Nếu ta không nhầm thì vị đại hiệp ngồi đằng sau chính là Đinh Thiên Vũ Đinh đại hiệp, chuyên hành hiệp trượng nghĩa, vì sao thấy người gặp nạn, lại không cứu?"

- Thư sinh không cần quay mặt lại.

Đinh Thiên Vũ liền trả lời:

"Chỉ là ta thấy huynh nội lực thâm hậu, võ nghệ ắt hẳn cao cường, ta chỉ không muốn xen chân vào làm vướng bận huynh đài đây."

"Nói hay lắm."

- Thư sinh cười nói, tức thì đứng dậy, ngồi vào bàn của Đinh Thiên Vũ mời rượu.

Lúc này, Đinh Thiên Vũ mới thấy rõ mặt của thư sinh, quả nhiên dáng vẻ y hệt một thư sinh trói gà không chặt, nhưng nội lực lại không thể xem thường, Đinh Thiên Vũ liền kính cẩn hỏi tên họ.

"Tại hạ Tôn Minh Thiên, là đệ tử của Hoàn Anh phái."

Đinh Thiên Vũ cũng tính giới thiệu:

"Tại hạ Đinh..."

"Khỏi cần giới thiệu, khỏi cần, uy danh của huynh vang chấn giang hồ ai mà chẳng biết, nào!

Cùng uống!"

- Dứt lời Tôn Minh Thiên rót rượu mời, dáng vẻ thư sinh phần nào đã nhạt bớt đi, càng làm Đinh Thiên Vũ thích thú mà uống cạn rượu.

Lúc này, Đinh Thiên Vũ liền nhớ ra điều gì, diệu pháp của Tôn Minh Thiên sao lại na ná giống với của Nguyệt Kiếm nữ, không lẽ Nguyệt Kiếm nữ có liên quan đến Hoàn Anh phái, liền hỏi:

"Huynh... có biết kẻ có hiệu Nguyệt Kiếm nữ không?"

"Thiên hạ đệ nhất cao thủ, sao ta không biết!"

- Tôn Minh Thiên cười nói.

"Ban nãy, ta vừa giao đấu với Nguyệt Kiếm nữ, thấy chiêu thức cô ta dùng có phần na ná giống huynh, chẳng biết có phải trùng hợp?"

"Đinh huynh đã nhầm rồi, thứ lúc nãy ta dùng chỉ là tiểu xảo nhỏ của Hoàn Anh, được gọi là Vô Tư, còn của Tôn Yến Bình là Thần Phong kiếm pháp, vốn là thần công của Tô Mãn Quang, sức mạnh vô song, rất khó địch lại."

- Tôn Minh Thiên cẩn thận giảng giải.

"Tôn Yến Bình?

Chẳng phải là đệ nhất mỹ nhân được lưu truyền trong giang hồ sao?"

- Đinh Thiên Vũ ngạc nhiên.

"Chính là nàng ta, Nguyệt Kiếm nữ.

Sao, khi đó huynh giao chiến mà huynh không si mê nhan sắc cô ta sao?"

"Si mê?

Ta đời nào, ta hận ả còn không hết, mỗi khi nghe đến ả lại làm ta nhớ đến mối thù giết phụ thân mười lăm năm về trước, nợ máu phải trả bằng máu!"

- Đinh Thiên Vũ tức giận.

Tôn Minh Thiên liền đáp lại:

"Nàng ta từng là giáo chủ của Lục Ma giáo, mà Lục Ma giáo thì vốn chẳng lương thiện gì, nhưng chỉ có điều ta luôn thắc mắc..."

"Là gì?"

- Đinh Thiên Vũ gặng hỏi.

"Ả cùng lắm chỉ mới đôi mươi, mười lăm năm trước chỉ vốn là đứa trẻ bốn, năm tuổi, chuyện của Đinh Phu phụ thân huynh, cả giang hồ đều biết rõ, chỉ có điều... huynh nghĩ một đữa bé năm tuổi có thể rút kiếm giết người?"

"Quả thực khi gặp ả ta lần đầu, ta cứ ngỡ ả ta đáng lẽ phải là lão bà bốn mươi tuổi, nhưng xem chứng còn nhỏ tuổi hơn ta...

Chỉ có điều Lục Ma giáo là nơi kì ảo, có thể ả ta đã dùng thao dược trường xuân để duy trì nhan sắc thì sao?"

Tôn Minh Thiên cũng thấy hợp lý.

Đinh Thiên Vũ lại tiếp tục hỏi về Thần Phpng kiếm pháp, hi vọng có thể tìm được cách phá giải, nhưng lời khuyên duy nhất chỉ có " đi gặp Tô Mãn Quang" thỉnh giáo.

Uống rượu một hồi lâu, cả hai vốn đã say khướt, nằm gục trên bàn, nói vài chuyện phiếm...
 
Back
Top Bottom