Cập nhật mới

Truyện Teen [Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường

[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 80


Cuối tuần thảnh thơi, Yoongi rủ cậu em thân thiết của mình đi dạo vòng quanh khu thương mại mới mở.

- Hyung dẫn em đi sao? Có mua đồ cho em không?

- Có, dĩ nhiên rồi. Bởi vì anh rủ nên nếu em thích gì thì cứ mua.

Mắt Hoseok liền sáng lên như đèn pha ô tô. Cậu bắt đầu kéo tay anh chạy nhanh vào tiệm thời trang kia. Yoongi thật sự không nghe được gì nhiều ngoài câu:

"Chị ơi lấy cái này.. Cái kia nữa.. Đúng rồi lấy hết luôn! "

Anh chỉ biết đực mặt ra cười đau khổ khi nhìn vào hoá đơn thanh toán.

<i>Âm tiền rồi... Chết tiệt!</i>

_______

Về đến kí túc xá.

- Hyung ơi~ Cảm ơn anh nhiều!

- Ừa..

- Anh lại đây tí đi!

Yoongi thừ người bước tới. Hoseok liền ghé vào tai anh rồi thầm thì.

- Tất cả quần áo này, đều là của anh. Đừng lo lắng nữa, em trả hết rồi. Số tiền nãy anh thanh toán là tiền em đưa đấy~

Anh ngớ ra một hồi. Vậy cái bóp ấy là của Hoseok chứ đâu phải của anh! Yoongi lấy lộn rồi.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 81


<i>Anh ơi, anh yên nghỉ nhé.</i>

<i>Em sẽ đến thăm anh thường xuyên mà.</i>

<i>Mặc dù sự thật rằng em không thể chịu đựng nổi mỗi khi nhìn thấy di ảnh của anh...</i>

<i>Nhưng em sẽ cố kiềm nén cảm xúc của mình.</i>

<i>Anh ơi, yên nghỉ nhé.</i>

<i>Cuộc sống này đối với em bây giờ quá nhạt nhòa, như rằng thiếu đi ánh mặt trời nhỏ sưởi ấm trái tim.</i>

<i>Và... Em yêu anh nhiều lắm.</i>

<i>Yên nghỉ nhé, Min Yoongi.</i>

<i>Em sẽ chẳng buồn nữa đâu, em sẽ tiếp tục nỗ lực sống mà. Vì thế nên anh à..</i>

<i>Yên nghỉ nhé.</i>

Cuốn nhật ký đóng lại. Hoseok ôm mặt, từng dòng nước mắt ấm nóng chảy xuống. Đến cuối cùng, cậu vẫn chẳng thể nào ngăn được cảm xúc bản thân.

<i>Em nhớ anh.</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 82


Yoongi học chung lớp với Hoseok. Nhưng mà, hắn lại hơn cậu một tuổi do gia đình nộp đơn trễ.

Cậu thích hắn. Và cậu muốn tỏ tình với hắn.

Rồi ngày kia, Hoseok cũng quyết tâm nói hết với anh. Với những cách trên mạng mà bản thân đã học tập bấy lâu.

- Yoongi à. Không biết là anh có crush chưa nhỉ?

Kèm theo đó là nụ cười hình tim cực đáng yêu.

- Rồi.

- Ồ vậy sao? - Hoseok đưa tay gãi đầu, có thể thấy rõ sự chán nản hiện trên gương mặt.

- À mà, người đó là ai vậy? Xin lỗi em hơi vô duyên..

- Đứng trước mặt tôi và ấp úng nãy giờ đây.

-...

"BÙM". Có ai nghe tiếng nổ vang dội từ trong tận đáy trái tim của cậu không? Bây giờ, mặt Hoseok đỏ ơi là đỏ luôn, khiến cho Yoongi bật cười thật lớn.

- Dễ thương lắm rồi Hoseok à.

________Moá____ Moá___________Moá__

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f47596c3352626f59776e414175513d3d2d3439353132303439372e313466613063383338336263646266373831323239373038343933322e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 83


Yoongi nhìn trời mưa tầm tã mà lòng buồn man mác, tự dưng anh lại muốn sáng tác cái gì đó cho đỡ phải buồn rầu.

- Đổ mưa lớn quá..

Tự dưng từ đằng sau có cánh tay ôm lấy, toàn bộ sự ấm áp từ lòng ngực truyền thẳng đến anh. Khỏi cần quay lại, Yoongi cũng biết đó là ai.

- Sao thế Hoseok.

- Trời đổ mưa rồi nhỉ?

- Ừa.

- Thế đến khi nào anh mới đổ em?

-!!!

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f596a524d457661712d39554a72513d3d2d3530313334383530372e313466626537646338396534393430393534313133323636333132312e6a7067


______

Công lại rồi nheeeee
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 84


Nay là ngày diễn tập lại bài hát mới của nhóm, một bài hát mà tất cả đã cùng nhau sáng tác. Và, đó cũng là món quà dành tặng cho fandom yêu quý - ARMY.

Yoongi cầm cốc cà phê trên tay, đi đến bên chiếc ghế gỗ rồi yên vị ngồi xuống. Dạo này cơ thể anh không được khoẻ, vậy mà phải làm việc và quay MV trong cái thời tiết rét buốt của mùa đông như này. Anh thật quá mệt mỏi, vì thế nên ngủ lúc nào không hay.

Hoseok đang xem lại những cảnh quay, vô tình liếc sang chỗ anh. Thấy Yoongi đang gật gù trong khi tay cầm cốc cà phê nóng, cậu chợt cười nhẹ, sau đó bước tới chỗ anh.

Cậu đặt đầu anh tựa lên vai mình, tay thì cầm lấy cốc cà phê lên và hớp một ngụm.

- Ngủ đi Yoongi, cứ ngủ đi vì dù gì đi nữa em cũng vẫn ở đây. Canh cho anh say giấc..

AllBTS: Wooooooooooooo ~~~~
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 85


- Hoseok!

Anh gọi cậu, bằng chất giọng trầm thấp ấm áp của mình.

- Gì thế hyung?

- Lại đây.

Cậu lê thân bước đến cạnh anh, Yoongi chỉ cậu ngồi xuống ghế. Sau đó lấy ra một hộp quà be bé.

- Cho em hả? - Cậu trố mắt nhìn, không khỏi ngạc nhiên.

- Mở ra đi.

Cậu hồi hộp mỉm cười rạng rỡ rồi nhanh chóng giở nắp hộp quà ra, bên trong là một chiếc móc khoá MangShooky dễ thương ôm lấy nhau vô cùng quấn quít.

- Đây là tạo hình của hai ta mà?

- Em hiểu thế nào về việc chúng ôm nhau?

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4c533070795a754c324b303262413d3d2d3530363933353430392e313530316135336630386334306235303536303938363235393031322e676966


* so kewt~ *

*quắn quéo_ing *
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 86


- Yoongi. Sao dạo này anh lạnh nhạt với em dữ vậy?

- Vì anh đang muốn làm rõ một chút về cảm xúc của bản thân.

- Ý anh là gì? - Hoseok hỏi.

Yoongi nằm ườn trên giường rồi chu mỏ.

- Anh có nói em cũng chẳng hiểu đâu. Vì vậy nên đừng hỏi nữa.

- Ơ? Chẳng lẽ anh có người mới? Hết thương em rồi ư?

Yoongi không nói gì, anh định chọc ghẹo cậu tí thôi nhưng chẳng ngờ là Hoseok nghĩ thật. Cậu buồn bã cười trừ, định bụng đứng dậy bỏ đi thì đã bị Yoongi nắm lấy tay.

- Em giận hả?

- Có quyền gì mà giận.

- Nào nào, anh xin lỗi, anh giỡn thôi~

Yoongi giải thích rồi phì cười lớn, anh chọt chọt eo cậu khiến cậu sượng người đanh mặt lại.

- Tại sao anh dám giỡn kiểu đó hả?

Cậu nhảy phốc lên giường, ôm chặt anh rồi giận dỗi la hét.

- Tối nay anh chết với em! Sau này anh còn dám như thế, em thề sẽ khiến anh không thể bước xuống giường!

...

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f5679507656484a657951445042773d3d2d3530393539313832322e313530316234393731643361626438343134363435353130353235362e6a7067


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f5a424864575a7477382d524856413d3d2d3530393539313832322e313530316234616638663161343832383233363035353430343937322e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 87


Ánh nắng sáng nhẹ phủ lên cơ thể anh một lớp mỏng ấm áp, khiến cho Yoongi cựa quậy tỉnh giấc.

- Hoseok.. À mà quên mất. Em đã rời khỏi đây được một năm rồi mà.

Yoongi cười trừ, quặn lòng thôi không nghĩ đến cậu nữa. Nhưng chuyện đó chẳng thể được, mỗi khi nhắm mắt lại. Hoseok lại hiện lên, chân thật đến lạ.

<i>Anh muốn...</i>

<i>Muốn được đến bên em..</i>

<i>Được nhẹ nhàng ôm lấy em như đã từng.</i>

<i>Cùng nhau và chúng ta sẽ mỉm cười hạnh phúc.</i>

<i>Nhưng phải làm sao khi Thần chết cướp em đi quá nhanh.. Trong khi anh lại chẳng thể làm gì.. </i>

<i>Nếu bây giờ anh đi tìm em nơi đó.. Liệu, còn kịp chứ Hoseok? </i>

Và sau bao lần suy nghĩ, đến cuối cùng Yoongi cũng đã quyết định.

____________

Rồi lâu dài sau đó, hàng xóm khó chịu vì mùi hôi thối bốc ra từ căn nhà của cậu thanh niên kia. Họ gõ cửa nhưng chẳng ai trả lời, bực tức quá đành xông thẳng vào bên trong thì phát hiện xác Yoongi đã bắt đầu phân hủy. Anh nằm dài trên chiếc bàn làm việc với những tấm ảnh lưu giữ kỉ niệm của cả hai. Trên gương mặt điển trai ấy có thể nhận thấy rõ sự thanh thản.

_________

- Xin lỗi vì đã bắt em chờ như thế, Jung Hoseok!
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 88


Giáng sinh năm 2010 là ngày đầu tiên Yoongi và Hoseok gặp mặt nhau, quấn quýt nhau..

Giáng sinh năm 2017 là đánh dấu 7 năm họ bên nhau, với những kỉ niệm hạnh phúc..

Giáng sinh năm 2020 là happy anniversary 10 năm chung đôi cùng bao buồn vui nhưng vẫn mãi sát cánh..

Rồi từng cái giáng sinh buốt giá trôi qua, vạn vật đều sẽ thay đổi. Chỉ riêng tình cảm của hai ta là luôn luôn hiện hữu..

"<i>Cảm ơn anh đã đến bên em, đến để sưởi ấm trái tim này. "</i>

<i>"Cũng cảm ơn em vì mọi thứ Jung Hoseok.. Ta sẽ mãi như thế nhé. Cùng nhau đón một mùa Noel thật hạnh phúc! "</i>

<i>Giáng sinh an lành, giáng sinh chỉ của đôi ta. ❤❄</i>

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f664c5f39396c4e2d59574d6c4c513d3d2d3334372e313530333661393861393731653666313633383432313732383235362e6a7067


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f45644d4a66734647485950557a773d3d2d3334372e313530333661396238363735306236643538373439373231353135372e6a7067


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f774e7532796d2d6b727254446f773d3d2d3334372e313530333661613332363566313830643439323232393136353738352e6a7067


Toi chuộc lỗi huhuuuu ㅠㅠ
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 89


Đông về, tuyết phủ trắng những con đường phố Seoul, điều đó càng làm nổi bật lên sự hoa lệ của thủ đô đẹp đẽ này.

Mặc dù giá rét như thế, nhưng khi tay trong tay ở bên nhau dạo quanh đêm Noel thì đó là điều tuyệt vời hơn tất cả.

Đâu đó trong công viên, nơi chiếc ghế đá kia là hình bóng hai cậu con trai đang sưởi ấm tay cho nhau. Đôi lúc thấy cả nụ cười tươi tràn ngập hạnh phúc.

- Yoongi! Xem tay anh lạnh chưa này, để em hà hơi một tí là sẽ ấm lên liền thôi.

Cậu thổi thổi rồi xoa lấy bàn tay anh, khéo léo đan cả tay mình vào, nắm chặt.

- Anh thấy sao?

- Umh, ấm.. rất ấm!

- Điều đó là hiển nhiên rồi, vì có em sưởi cho cơ mà~ - Cậu cười tít mắt, sau đó chỉnh lại khăn choàng cho anh.

- Đêm này lạnh thật nhỉ? - Yoongi nhích sát lại gần cậu hỏi.

- Cho dù bây giờ có lạnh như ở Bắc Cực đi nữa, nhưng chẳng phải em đang có mặt trời chiếu rọi ánh dương sưởi ấm đây sao?

- Đồ quỷ sứ! *ngại ngại ngại ngại*

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4b35704737664970676b5a735f513d3d2d3334382e313530333861636230393663393461353837373332343138363130312e6a7067


_________

Ai đó rãnh không? Qua ôm Lép cái đi;;-;; thật sự lạnh rồi:"
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 90


Yoongi nhìn ra cửa sổ, ánh mắt anh có gì đó đượm buồn. Hoseok vừa bưng tách Matcha Latte nóng vào, thấy anh như vậy cậu liền bước đến bên.

- Có gì khiến anh buồn à?

- Năm nay lại không được xem pháo bông...

Hoseok nắm chặt vai anh, mỉm cười một cái. Cậu nhìn lên đồng hồ, vào lúc thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới vang lên. Hoseok kéo chặt anh vào lòng, ôm lấy.

- Anh thấy gì ngoài kia không?

- Bắn pháo bông rồi! Buồn..

- Nhưng năm nay anh có em còn gì? Chẳng phải rất ý nghĩa sao? Cả hai ta cùng nhau xem pháo bông từ cửa sổ cũng vui mà!

- Hoseok à..

- Vui lên nhé.

Sau đó, cậu nâng cằm anh lên một chút. Đặt lên môi anh một nụ hôn ngọt ngào êm dịu chào một năm mới hạnh phúc.

________

Mn năm mới vui vẻ nhaaaaaa ^^ Luv you guys~~~
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 91


Min Yoongi thập thò nơi cửa phòng Hoseok đang hé mở, anh không hiểu dạo gần đây cậu có chuyện gì mà vui đến vậy. Mà cậu lại cứ chăm chú vào màn hình máy tính mới quái chứ. Chẳng lẽ, Hoseok có bạn gái mà giấu anh sao?

- Yoongi hyung. Hyung làm gì đứng đây?

Là JungKook, nhóc này chuyên gia khiến anh giật mình. Vì tiếng động bên ngoài, Hoseok vội đóng laptop, cậu bước ra.

- Hyung?

- Anh chỉ là đi ngang qua thôi. Không phải có ý định dòm ngó rình mò phòng em đâu...

Hoseok phì cười, nhìn cái con người trước mặt ấp a ấp úng như thế này thật quả đáng yêu chết được. Cậu ngó sang JungKook, nhanh chóng đá mắt một cái. Maknae tinh ý hiểu được bèn quay đi, bỏ về phòng mình.

- Thế em ngủ đây. Hyung ngủ ngon~

Sau khi thấy em nhỏ đi khỏi, Hoseok nắm chặt tay anh kéo vào bên trong. Rồi cậu ấn anh vào cửa, day dưa môi lưỡi.

- Anh đến đây là vì tò mò em xem gì ở laptop đúng chứ?

- Umh...

- Em xem fic H của chúng ta mà ARMY viết đấy. Hay cực anh à. À,có thể nội dung và tình tiết trong ấy cũng giống ngoài thực tại chứ nhỉ? Yoongi?

- Chộ má... Tại sao chúng ta giếm kĩ không công khai mà ai cũng biết vậy?

- Do moment của đôi mình tràn ngập và nhiều thính quá chứ gì ~ Thôi vào việc chính đi anh.

Tiếng chốt cửa vang lên, cùng vài thanh âm là lạ phát ra.

<i>Đêm nay ta sẽ không ngủ... anh nhé!</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 92


Ngày hạ sang thu cũng là ngày Hoseok đớn đau rời bỏ anh để đến bên một tình yêu mới, tình yêu mà không bị kì thị như anh và cậu.

Tối hôm đó, Yoongi chậm rãi gõ vài dòng tin nhắn đến cậu. Người anh yêu suốt ba năm nay.

<i>Jung Hoseok. Anh đang ở sân bay, anh sắp đi xa. Đến nơi mà anh không thể nhìn thấy nụ cười của em nữa.. Bởi có như thế thì anh mới chẳng còn lưu luyến hay nhớ nhung gì mối tình kia... Anh đi đây. Em hãy thật hạnh phúc đấy.</i>

Vừa gửi xong, Yoongi cảm nhận được giọt nước mắt lăn xuống, nhẹ rơi lên bàn tay. Anh đau lắm, nhói lắm khi nói ra những lời ấy. Nhưng, anh vẫn phải làm vậy. Vì bản thân đã chịu quá nhiều sự chua chát từ cái tình yêu này rồi.

Cười nhẹ một cái, điện thoại bỗng đổ chuông. Là Hoseok, cậu còn muốn gì đây. Yoongi quẹt nhẹ, đưa lên tai nghe máy.

- Ai cho anh đi chứ? Hãy ở lại đi, làm ơn!

- Không phải em sắp cưới cô ấy rồi sao? Luyến lưu được gì nữa..

Thanh âm của anh có phần nghẹn ngào.

- Đừng đi.. Dù có như thế thì xin anh cũng đừng đi. Yoongi à, em vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Em cưới cô ấy chỉ là để thực hiện trọn vẹn đạo hiếu của một người con thôi!

- Xin lỗi.. Nhưng anh không thể chấp nhận được việc em cùng giường với người khác chẳng phải anh.. Dù có yêu nhau như thế nào đi nữa thì anh vẫn không thích dùng chung!

Yoongi nén nước mắt, nói dứt câu rồi vội vàng tắt máy. Anh quăng điện thoại ngay vào túi, đứng dậy đi đến chỗ làm thủ tục.

<i>Tạm biệt những kỉ niệm khi xưa, nay xin vứt bỏ tất cả. Chút yêu thương này gửi lại em rồi ta kết thúc nhé..</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 93


Gió chiều khẽ đung đưa từng chiếc lá, nhẹ rơi xuống mặt hồ yên ả khiến chúng bắt đầu gợn sóng.

Yoongi nằm trên võng, nhắm mắt an nhiên tận hưởng thì từ phía sau vang lên giọng nói ấm.

- Uống nước cam này hyung.

- Dìa dia, bố vừa chợp mắt.

Là cậu, mỉm cười tự nhiên nhìn anh. Tay đưa cốc nước cam ra trước.

- Sao nằm đây?

- Thích vậy.

Hoseok không nói gì thêm, chỉ ngồi xuống thảm cỏ xanh ngắt mát mẻ. Hồi lâu, cậu lên tiếng.

- Có lẽ.. Em sắp phải đi hyung à.

Anh trố mắt, lập tức hỏi lại, cử chỉ có phần vội vã.

- Đi? Đi đâu cơ? Ai cho đi?

- Em định về lại Gwangju, phụ giúp gia đình.

- Anh đi cùng em!

Hoseok nghe đến đây trong lòng có chút vui, quả nhiên anh sẽ phản ứng như thế.

- Đi xuống đó là cực lắm nhen.

- Dẫu sao, lúc trước anh cũng cực quen rồi.

Yoongi bĩu môi, rồi nốc cạn ly nước cam. Chợt, Hoseok đứng dậy ôm lấy anh.

- Giờ anh có không đi thì em cũng bắt anh theo thôi. Vì, anh là của em mà.

- /////

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4d58725855504f443778523246673d3d2d3335322e313530663634343530346663653837393531333231353134383737392e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 94


<i>Anh ơi, anh đi đâu thế?</i>

<i>.</i>

<i>Đừng đi nữa được không? Ở đây với em.</i>

<i>.</i>

<i>Này, anh ngốc hay sao thế? Đã bảo đừng đi mà!</i>

<i>.</i>

<i>Hay.. Em đi theo anh nhỉ?</i>

<i>.</i>

<i>Được thôi, em sẽ đến bên anh.</i>

<i>.</i>

Bãi đất nơi chôn cất người, giờ đã chẳng còn cô đơn nữa khi có một ngôi mộ xinh cạnh bên.

Trên bia đá khắc hai cái tên. Min Yoongi - Jung Hoseok. Một mối tình đẹp trọn vẹn.

<i>Ta lại có thể chung sống rồi. Quyết không rời xa anh nhé.</i>

<i>____________</i>

Quăng bơ vậy đủ chưa T^T mau mau về bên nhau được rồi đó T^T
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 95


Warning: Chap sẽ có những từ ngữ hơi tục🙂))) không khuyến khích đàn ông đang có chữa và cho con bú🙂)) hết chữa rồi tìm đọc sau🙂))

Min Yoongi khoác lên mình bộ cánh đẹp, anh bước ra ngoài liền bị Hoseok kéo lại hỏi.

- Anh đi đâu mà ăn diện thế?

- Cua gái.

Ôi trời, anh có thể nói ra hai từ ấy dễ dàng vậy sao?

- Sao em đây anh không cua?

- Mày đếch phải gái.

- Sao anh biết?

Yoongi nhăn mặt.

- Vì mày có "ku" và không có "ch*m".

- Thế bây giờ em trở thành gái có "ch*m" hẳn hoi thì anh cua em đúng chứ?

- Ừa!

Hoseok biết không nói lại anh. Cậu liền dùng hành động, cúi xuống bế anh lên và tiến về phòng mình.

- Thả ra cho anh mày cua gái!

- Vào kiểm tra xem em có "ku" hay "ch*m" đi rồi em thả.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 96


- Anh ơi. Em có chuyện này muốn nói.

- Huh? Nói đi.

Hoseok ngập ngừng. Hồi lâu mới bắt đầu lên tiếng khi thấy vẻ mặt người đối diện tối lại.

- Anh cũng biết mai là năm mới đúng chứ?

- Ừa?

- Vì vậy.. Nên em muốn hỏi khi nào thì anh chịu gả cho em đây?

Yoongi đứng sựng người, sao đến bây giờ cậu mới hỏi chứ? Người ta đợi cũng lâu lắm rồi đây.

-...

- Không hả?

- Bố mày tưởng đã gả cho mày lâu rồi chứ! Cái con ngựa ngốc nghếch này!

Anh hét, cùng với nụ cười của người kia khiến bầu không khí bỗng trở nên ấm áp hơn.

<i>Thế.. Khi nào cưới?</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 97


- Hyung. Dang tay ra.

- Để làm gì? Dở hơi à.

Yoongi nhăn nhó nhìn cậu.

- Em bảo dang tay đi mà.

Nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng chẳng có gì to tát. Anh liền dang tay ra như lời cậu yêu cầu. Ngay lập tức, Hoseok chạy đến và ôm lấy anh.

- Mày bị thần kinh? Nếu muốn ôm tao thì nói đại đi. Bày đặt kêu dang tay đồ.

- Như thế mới biết là anh có thương em không.

- Ủa rồi tao có thương mày không?

Hoseok ngớ người.

- Anh không thương sao nghe lời em dang tay?

<i>Tao ngoan cố mày sẽ thịt tao thì sao?</i>

_________

Cuối cùng Yoongi vẫn bị thịt🙂)) mặc dù anh nghĩ anh chỉ cần nghe theo cậu là xong.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 98


Yoongi đi học, chẳng mang theo thứ gì cả. Thấy thế tên bạn cùng bạn mới thắc mắc.

- Sao đi học lại không mang theo đồ học?

- Tôi quen mượn đồ bạn bè rồi.

Hoseok cười ra nước mắt, nhìn Yoongi rồi hỏi tiếp.

- Cậu muốn mượn gì? Tôi đem hơi nhiều chắc có dư.

- Mượn trái tim và tình yêu của cậu được không?

- Ớ hớ..

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f484435726c3658726e3853336b513d3d2d3337302e313531356434336433613136636566353739373934373539383635332e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 99


- Nếu như có hai lựa chọn. Một là anh, hai là gia đình. Em sẽ chọn gì Hoseok?

- Em chọn gia đình ạ!

Ôi trời ôi trời, đau lòng quá đi mất.

- Tại sao em không chọn anh chứ hả?

Hoseok bắt đầu giải thích cho anh hiểu.

- Nè, em nói ngắn gọn thế này nhé. Sau này em cưới anh rồi có phải anh là người một nhà với gia đình em không?

- Ừa phải.

- Vậy em chọn gia đình là có cả hai còn gì nữa.

- Quoaaaa sao thông minh đột xuất vậy.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6e4d693750556b524950755644513d3d2d3337312e313531356434383837653234313261643436353232323636373038342e6a7067

 
Back
Top Bottom