Cập nhật mới

Truyện Teen [Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường

[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 60


<i>Lại mưa nữa rồi, Hoseok nhỉ? Em à, em biết không. Hôm nay lại là một ngày chủ nhận buồn tẻ khi thiếu đi bóng dáng của loài mang tên Hi vọng đấy. </i>

<i>Anh nhớ em rất nhiều... </i>

<i>Tại sao, vào ngày đó, em lại hững hờ bỏ anh mà đi vậy? Em.. Không thích anh sao? Hay là do anh đã quá sỗ sàng khiến em sợ và dẫn đến việc tránh mặt nhau. </i>

<i>Nếu như thế cũng chẳng sao cả, vì anh hiểu được. Nhưng tránh né anh đến độ bị một chiếc xe tải lao đến đâm sầm vào người để rồi mất trên đường nhập viện? Chuyện đó không đáng đâu Hoseok à... </i>

<i>Nhưng rồi, anh cũng biết được sự thật. Anh vẫn yêu em, yêu cái cách mà em nhìn lấy anh trước lúc mất.</i>

<i>" Em không sống được quá lâu. Đừng tiếc thương chi mối tình này, từ chối anh là một cách để em không phải đau khổ nhìn anh dằn vặt lấy bản thân khi em ra đi. Vậy nên, anh hãy tìm người nào đó hợp với mình rồi quên em nhé... Lời này, nói ra có vẻ đã muộn màng, nhưng em yêu anh. "</i>

<i>... Anh cũng vậy, yêu duy nhất Jung Hoseok đang dần chìm vào giấc mộng sâu. Trên gương mặt vẫn đọng lại đâu đó sự hạnh phúc. </i>

<i>"Em chỉ là đang ngủ. Và em thật đẹp. "</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 61


- Yoongi ơi~ Anh bị làm sao vậy? Nửa tiếng đồng hồ rồi.

Cậu đập đập cửa nhà tắm. Bỗng bên trong phát ra tiếng rên nghe vô cùng gợi dục.

- Anh à! Có chuyện gì trong đó sao? Anh... Đang tự xử hả?

- Đừng có hỏi nữa... thằng này... Ư...

Hoseok cậu không thể nào để anh tự xử trong khi cậu đang đứng đây được. Phải làm gì đó để vào với anh. Cậu liền dùng hết sức, khiến chiếc cửa gãy luôn chốt.

- Cái thằng này... Ư... Hà~~

Anh rốt cục cũng đã hoàn thành xong công cuộc này, rặn mệt chết mất.

- Ủa? Anh ị sao?

- Ừa, mày nghĩ tao làm gì chứ? Có ai đang ị mà gặp mày cứ năm phút lại réo không?

Hoseok nhìn xuống, anh hình như vẫn chưa kéo quần. Còn cái "sản phẩm" kìa thì cứ đập bôm bốp vào mắt.

- Dizz, biến ra ngoài ngay! Cái thứ thèm đến nỗi vào đây hửi! Biến.

Hoseok mặt tái xanh, ói mửa liền ngay lên người Yoongi.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f694a335a5a5776304378337670673d3d2d3330322e313464666633306462613931326437653138333337393037323039362e6a7067


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f54554e69634651543547346f76773d3d2d3330322e313464666633326332633335383534373734333234323931313230332e6a7067


____________

Chết rồi, hôm nay mềnh dơ quá hihi:>>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 62


Hôm nay sinh nhật bé út nhà ta. Hai ông anh đang giành cả buổi trong bếp để tạo sự bất ngờ cho cậu.

- Hoseok, mày làm cái quần xì gì thế? Lấy cái khay lại đây.

Giọng Yoongi vang lên.

- Em nói thật nè, sao ta không ra tiệm đặt một cái rồi đem về nhỉ? Vậy đỡ mất công hơn không?

- Này là làm cho có tấm lòng thôi. Mau lên, đưa cái khay.

Hoseok ngầm hiểu ra, nãy giờ Yoongi hyung chỉ là làm cho có vậy thôi chứ anh cũng chả có nêm nếm gì. Bỗng dưng, Hoseok hỏi.

- Nếu sau này sinh nhật em, anh cũng sẽ như vậy? Cũng làm sơ sài và không để tâm?

- Không có đâu, em thì khác. - Anh dùng sức nhào bột thật chắc tay.

Cậu lập tức liền vui vẻ trở lại. Cùng anh làm một cái bánh thật đẹp cho JungKook.

<i>Sanh nhật em mà mấy anh tình cảm quá nhể? </i>

<i>
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f2d7530383735586a44582d5f54773d3d2d3330332e313465303361303566616237613839653233303733343635353338372e6a7067

</i>

Dù sao cũng chúc mừng sanh thần Jeon JungKook ah~~ Luv you~~

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f71776576764a64414e33634677513d3d2d3330332e313465303361313432646163346661613732363137333938333432372e6a7067


Hihi~~
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 63


Hai đứa nhóc ngồi trong lớp, sau khi học xong, một đứa xách cặp bước ra về khi tiếng chuông trường vang lên.

- Yoongi, cậu có để quên gì không đấy hả? - Hoseok đưa mắt nhìn đứa kia và nói.

- Quên cái quần gì cơ? Ah, mày nhắc mới nhớ, chai nước tao để trong hộc bàn.

Yoongi nhanh chóng lấy chai nước rồi quay gót ra về, nhưng lại bị gọi lại lần nữa.

- Còn quên một thứ rất quan trọng với cậu đấy!

- Hết rồi. Chọc chửi hả thằng này.

Hoseok bước ra khỏi chỗ ngồi, tiến đến chỗ Yoongi, rồi tự nhiên ôm chặt lấy cánh tay cậu.

- Quên tớ đây nè. Nhưng bây giờ cậu sẽ không quên nữa đâu vì tớ đã dán mình lên cậu rồi hihi.

- Ơ Hoseok? Ý gì đây?

- Yoongi từ giờ là chủ. Hoseok sẽ là đồ dùng của Yoongi ah~

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f72507861324f6a74706e5a712d673d3d2d3330342e313465303930393336616663376437643736343130393133323037392e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 64


Min Yoongi đang đi dạo quanh bể bơi, tận hưởng khoảnh khắc giản dị đến buồn ngủ của mình.

- Ủa hyung? Làm gì vậy? - Hoseok từ đâu xuất hiện làm anh chới với, cả cơ thể như muốn rơi xuống hồ.

Cậu nhanh tay đã chộp được eo của anh, kéo lại vào lòng mình.

- Thật là quá bất cẩn mà.

- Ơ, là do mày hù tao không đúng sao? - Anh đỏ mặt đẩy vội cậu ra.

- Thích thấy mồ mà bày đặt hoài nha. -Cậu cố ý trêu chọc.

Min Yoongi vì không thể chịu nổi độ nhây và liên tục châm biếm mình. Anh dùng hết sức bình sinh, đẩy một phát khiến cậu ngã xuống nước.

- Này thì nhây! Này thì trêu ghẹo.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f41766248336c7462676e7a5255773d3d2d3436353531323931312e313465313230613366356663623836643239303138363935323538302e6a7067


68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f78674c676872396f7375417149673d3d2d3436353531323931312e313465313230613664333734326135623833343036303933363738352e6a7067


_________

Sẽ chẳng bao giờ có cảnh rồ ma tích ở đây! Trừ khi Lép chết đi:>>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 65


Yoongi là một hủ nam, và anh luôn tưởng tượng Hoseok là nửa kia của bản thân. Rồi ngày kia, anh lén chui vào phòng cậu. Yoongi mở laptop lên, ôi xem kìa, toàn bộ phim đam mỹ đều ở đó.

Cậu đi vào, ngỡ ngàng nhìn anh ngồi ngay bàn làm việc của mình, máy tính thì vẫn đang mở.

SG: Anh xin lỗi vì đã động chạm vào máy em. Thật sự anh chưa thấy gì ngoài mấy bộ đam... Ớ!

Biết mình hố hàng, anh nhanh chóng chạy nhanh ra khỏi chỗ đó nhưng đã bị bàn tay cậu giữ lại.

JH: Em biết anh cũng thích thế lắm. Nào nào, em cũng là hủ đấy! Vậy bây giờ anh muốn động ở đây hay động trên giường?

SG:...

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6b454b37634541356549625878513d3d2d3436383037393237372e313465333033386663376438616665623636333736373939353339322e6a7067


(Này là biểu cảm hạnh phúc nhưng lo sợ nè)
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 66


Để Yoongi mình kể cho các bạn nghe về tuổi học trò của bản thân nha.

Năm mình lên bốn, có một bạn gì đó tên Hoseok dọn đến ở cạnh nhà mình. Cậu ta rất đáng yêu, một hàng xóm dịu dàng tốt bụng.

Lâu dần, mình và Hoseok trở thành bạn thân. Cậu ấy luôn bên cạnh mình, sống chết có nhau đó nha~

Năm mình mười sáu, Hoseok đã nói gì đó. Nghe như lời tỏ tình? Mình chẳng biết nữa, nhưng hình như lúc ấy tim đập nhanh ghê hồn.

Thời gian rồi trôi qua nhanh chóng, bây giờ tôi và Hoseok đang chuẩn bị mừng anniversary năm năm.

Tôi nhận nuôi một nhóc tì khá kháu khỉnh. Đặt tên là Yoonseok. Ba chúng tôi sống với nhau đầm ấm, vui vẻ cùng biết bao kỉ niệm ngọt ngào.

<i>Yêu cậu - Jung Hoseok ngốc.</i>

Hắn đóng trang nhật kí lại, nhẹ mỉm cười nhìn một lớn một nhỏ đang say giấc trên chiếc giường êm ái.

<i>Hoseok này cũng rất yêu cậu.</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 67


Nay Yoongi và Hoseok có cuộc đi chơi bí mật đó nha. Và hai người phải thật tự nhiên đóng kịch để có thể trốn đi âm thầm trước mọi ánh mắt của họ.

- Hyung, mua đồ với em không?

Cậu chớp mắt ra hiệu, ánh nhìn bao trọn anh.

- Được thôi, đợi anh mày chút.

Rồi Yoongi đứng dậy, nhẹ mỉm cười với cậu. Trong khi đó, JungKook ngầm hiểu được thông điệp kia, nhóc ta tằng hắng.

-Đi thì đi đại nha. Ở đây ai cũng biết hết rồi mà, giấu diếm gì nữa chứ!

Khỏi phải nói, cả căn phòng đều đồng lòng gật đầu.

Hai anh ngại ngùng đỏ hết cả mặt mày. Trông đáng yêu vô cùng~~
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 68


Hoseok tí ta tí tởn chạy lại choàng tay lên cổ anh, thì thầm nói.

- Em thách anh nói câu I love you thật nhanh không vấp đấy.

- I love you.. I loveeee youuuu.. I love youuuu.

Cậu đặt tay lên đầu anh rồi xoa xoa.

- Ngoan lắm, em cũng yêu anh~ Saranghae Yoongi~

Thế rồi, cậu hôn lên trán anh cái chốc, sau đó bỏ đi mất. Và anh bắt đầu cảm thấy bản thân ngu ngốc khi đã nhận lời thách thức của con ngựa ranh ma kia.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 69


Yoongi chả là hôm nay tâm trạng chẳng tốt bao nhiêu, do Hoseok cả. Cậu không nói năng gì với anh, diễn trên sân khấu cũng né anh.

Thật rõ chán mà.

- Hoseok.

Anh vỗ vai khi thấy cậu ngồi ngân nga giai điệu mới trong phòng chờ.

- Sao ạ?

- Em giận anh hử?

- Nào có! - Cậu mỉm cười chối.

- Thế... Anh làm gì có lỗi ư? Anh thấy em lạnh nhạt lắm.

Hoseok bật đứng dậy khi thấy gương mặt anh trở nên xám xịt khó coi. Áp đầu anh vào ngực mình, cậu nói.

- Chỉ là em muốn xem anh sẽ làm gì khi em tỏ vẻ không quan tâm đó thôi. Và bây giờ em biết rồi, biết anh thật sự rất yêu em.

- Em...

Sau đó, cậu u một cục trên đầu cộng với chút vết đỏ ửng trên mặt. Nghi vấn thủ phạm chỉ có thể là Yoongi nhà ta.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 70


<i>Cảm nhận trái tim anh đập từng hồi này~ Í de ù hú yêu em. Yêu em mãi mãi~</i>

Giọng hát trời phú thiên bẩm của Hoseok vang dội khắp chốn. Vì giọng cậu quá đẳng cấp nên những con người này vẫn chưa thể nghe được hết bài hát kia đã đành rời khỏi nhà. Riêng Yoongi lại đang ngân nga giai điệu ấy trong sự thoải mái.

- Anh thấy em hát sao ạ?

- Hay lắm Hoseok! Nhưng bài này em tự sáng tác ư?

- Vâng, bài hát có nội dung mà em phải đau đầu nhức óc dữ dội mới viết được đó nha. Người này đối với em vô cùng đặc biệt quan trọng.

Anh trầm ngâm rồi nhẹ nói.

- Về Jimin à? Tốt thôi, để anh gọi em ấy vào đây nghe ca khúc mới.

Yoongi đứng dậy, bước ra khỏi phòng thu. Hoseok phá lên cười lớn, nhanh chóng kéo áo anh níu ở lại.

- Là về anh cơ mà Yoongi.

- Nực cười.

- Thật mà anh.

- Cút, nếu là thật thì mày tiêu rồi. Dám biến hình tượng anh mày bánh bèo thế à?!

<i>Á à á aaaaaa...</i>
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 71


Đêm khuya, Hoseok tỉnh giấc khi kế bên mình có tiếng gì lao xao những âm thanh lạ.

- Yoongi, anh không ngủ mà còn nói chuyện với ai đó?

-...

Yoongi không đáp, chỉ lặng lẽ tiếp tục chuyện trò.

- Anh à. Trả lời em nào.

Vẫn vậy cái không khí kì lạ ấy, rồi Hoseok buộc mình trườn đến ôm lấy anh.

- Giận em sao?

- Bỏ ra. Quen nhau à?

Cậu phì cười, nhẹ dụi dụi mắt. Chắc do bữa tối hôm nay Hoseok không phụ anh dọn dẹp dẫn đến tình trạng này chứ gì.

- Ah~ Tha cho em đi mà. Nhưng, anh đang nói gì đêm khuya thế này?

- Nói gì? Đang xem phim ma.

- Á? Wtf?

Đập vào mắt cậu là chiếc điện thoại đến phân cảnh ma quái kia. Chẳng cần diễn tả nhiều, cậu ngay khắc thả anh ra, trốn vào mền run lên sợ hãi. Gì chứ mấy cái âm dương này rất ghê rợn.

- Mau tắt đi...

- Cho chừa, ngủ thì lo ngủ đi. Đồ nhiều chuyện.

Anh cười ma mãnh.

_______

Klq lắm đến HopeGa cơ mà~

TỐI VUI VẺ🙂))))))
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 72


Hoseok và Yoongi ngồi coi phim trong phòng, đến đoạn có anh trai kia xuất hiện. Yoongi bỗng nháo nhào cả lên.

- Xem kìa! Thằng nhóc này đẹp trai quá thể.

- Vậy sao?

- Em không nhận thấy vẻ đẹp ấy à? Sự kết hợp giữa Á Âu đó nha.

Hoseok chán chường nhìn anh say đắm tên kia. Cậu những tưởng, cả hai xem phim chung có thể cải thiện phần nào tình cảm. Ai dè, tên tiểu tử lai này phá đám hết rồi. Tức!

- Xấu. Chẳng có gì ấn tượng.

Yoongi nhìn theo cậu đã đứng dậy mà nhảy lên giường nằm từ khi nào. Anh dường như không quan tâm lắm. Tiếp tục chăm chú vào màn hình.

- Trời ơi~ Anh mày muốn đẻ luôn rồi. Đẹp chi đẹp dữ vậy chứ?!

- Aiss, em cũng đẹp nè! Sao anh vẫn chưa có chửa với em?

Hoseok bức bối nhảy xuống giường rồi chạy lại nắm chặt tay anh nói. Gương mặt cương quyết khác xa ngày thường.

- Tao đẻ cho mày Kumamon rồi đấy thôi.

- Cái gì? Con đen đó là con chúng ta?

- Còn Holly xinh đẹp nữa là mày hai đứa rồi. Đòi hỏi với mấy anh trai này làm gì.

Nói rồi, anh hất tay cậu ra. Chăm chú lia mắt quan sát tỉ mỉ trai, lâu lâu hú hét hệt như một fangirl thứ thiệt.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 73


Tối cuối tuần, đó là khoảng thời gian được nghỉ ngơi sau một tuần làm việc mệt nhọc. Mỗi lần như thế, Yoongi lại vào studio riêng của bản thân. Rồi như thường lệ bật kênh youtube Angela Chây Hốp lên, xem những video hài hước về cậu em Hoseok của mình.

Đó có gọi là thói quen không?

Nhưng khi xem các video hài hước ấy cũng như biện pháp khiến anh trở nên thoải mái hơn.

Hoseok đẩy cửa, nhẹ đi vào bên trong studio. Yoongi đang lúc cao hứng bật cười ha hả, cậu chăm chú nhìn bản thân trên màn hình máy tính bị đem ra làm trò cho anh thì thẫn thờ.

Lâu nay, cậu là sự vật gây cười sao? Cũng chả vấn đề gì, miễn anh vui vẻ là được. Hoseok cậu cũng chỉ là muốn ngắm nhìn sự thư giãn và nụ cười tươi ấy mãi thôi.

- Yoongi, cứ xem đi. Em là gương mặt của năm với những biểu cảm riêng biệt đó~

- Ớ. Giật cả mình. Cái thằng này.

Yoongi quay lại khi đập vào mắt là gương mặt tên Ngựa yêu kia. Nhìn đến đó cộng dồn với hình ảnh vừa nãy mới xem. Yoongi ta vỡ oà cảm xúc, dây thần kinh cười được bữa làm việc hết công suất.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 74


Yoongi ngồi một mình nơi studio vắng vẻ, chán đến buồn ngủ rồi. Ước gì bây giờ có ai đó đến đây tâm sự, nói chuyện vui vui với anh thì tốt biết mấy. Vừa dứt suy nghĩ, cửa phòng mở tung. Gương mặt quen thuộc ngớ ngẩn của cậu xuất hiện.

- Ah~ Yoongi hyung. Thì ra anh ở đây sao? Làm em kiếm nãy giờ!

- Tao không ở đây thì ở đâu được, sao mày chẳng lanh lợi tí nào hết vậy? -Anh buông lời cay đắng khiến cậu chỉ biết cười trừ.

- Em có mang đồ ăn vặt đến cho anh nè.

Rôm rả được dăm ba câu, Hoseok bất ngờ tiến đến choàng lấy cổ anh. Rồi thầm thì to nhỏ nơi chiếc tai đã sớm đỏ ửng kia.

- Mau nói. Anh là đang đợi người nào đó đến đây giải sầu đúng không?

-...

Yoongi bị cậu đoán trúng phốc, trong giây lát chẳng biết nói sao.

- Thế thì người đó ở đây rồi này.

Cửa phòng studio đã bị khoá chặt tự khi nào. Và bên trong chỉ còn lại hai con người. Sự việc sau đó, chẳng thể kể rõ -////-

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4259415042775847436b745247513d3d2d3333352e313465643633643732376433323236633135363939343230353730392e6a7067

 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 75


- Anh ơi. Nay sinh nhật của bé Hobie đó, quà em đâu?

- Trên tủ kìa. Phiền quá Hoseok, im lặng để anh mày sáng tác nốt bản nhạc này đã.

Hoseok lặng thinh mò mò lại tủ. Lấy ra một hộp quà nhỏ, cậu liền mở ra bên trong.

- Ủa gì vậy? Móc khóa Kumamon?

- Ừa, tặng nó để em nhớ đến anh mỗi khi mệt mỏi. Nhớ móc vào chỗ nào cho dễ nhìn ấy.

Cậu cầm Kumamon trên tay, nhìn anh trìu mến.

- Này Yoongi. Đã có ai nói anh rất tình cảm chưa?

- Rồi.

- Ai vậy? - Hoseok suy tư.

- Em phiền quá!

Mặc dù bị ảnh nạt một hơi nhưng cậu vẫn tươi cười.

Sau đó, tất cả mọi người ùa vào. Trên tay Namjoon là chiếc bánh kem hình chú ngựa xinh xắn.

- Chúc mừng sinh nhật Hoseok!

- Aww~ Mọi người thật đáng yêu~ Quà của ai cũng dễ thương hết.

Chợt cậu quay sang nhìn anh, nháy mắt thật kewt rồi mấp máy.

- Nhưng em thích quà anh nhất!

Không biết tự lúc nào, gương mặt Yoongi đã thoáng đỏ ửng.

♡♡♡♡♡
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 76


Hôm nay nhóm đặt chân xuống sân bay, đang đi thì có một fan nữ té ngã vào lòng Yoongi gần đó. Anh bất giác ôm lấy cô rồi đưa vào chỗ trống.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như Hoseok không chạy đến và choàng tay quanh eo anh. Tuyên bố rằng:

- Yoongi là của tôi!

Anh đanh mặt lại, liếc cậu rõ bén. Khỏi phải bàn, cả hai dãy fan lúc ấy đã kịp hú hét các kiểu. Họ skinship rõ ràng thế mà.

_______

- Nè, em sao lúc ấy lại vậy?

- Vì cô ấy ngã vào anh, anh lại ôm lấy. Em không ghen mới lạ.

- Nhưng làm vậy sẽ mất hình tượng của em mất.

- Anh à~ Fan còn thích thú nữa mà, anh không thấy sao?

Nói rồi Hoseok choàng tay, ôm từ đằng sau, siết chặt lấy eo Yoongi lần nữa. Anh đi đến đâu thì theo đó là cậu.

- Bỏ ra nào.

- Yoongi là của Hoseok. Bỏ ra lập tức có người cuỗm đi mất!

- Anh đang mệt.

- Mệt thì để em chăm sóc cho!

Yoongi không thể nào đau buồn hơn. Bây giờ cậu là dính lấy anh bất chấp đây mà.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 77


Yoongi ra ngoài sân chơi, leo lên chiếc xích đu vừa đặt mua hôm bữa. Đã lâu lắm rồi, anh mới được tận hưởng không khí gió trời ở trên cao như vậy. À, là từ lúc trở thành idol thì bây giờ Yoongi mới chơi lại xích đu.

Anh lắc lư. Miệng liền nở nụ cười thật tươi, thật hạnh phúc. Đột nhiên, phía sau bị một lực đẩy thật mạnh chúi xuống đất. Yoongi bị ngã rồi.

- Ui da...

- Ối, em xin lỗi anh! Em nghĩ anh ưa cảm giác mạnh nên cố tình khiến anh bất ngờ! Nhưng lại khiến anh té...

- Đồ quỷ ngựa! Mày cút đi cho tao chơi một mình.

- Cho em chơi với.

- Cút.

- Anh à... Anh, em chơi nữa. Dù gì vẫn còn dư một bên mà.

- Nhây quá. Muốn làm gì làm.

Cậu hí ha hí hửng đỡ anh dậy, rồi lân la sang phía bên kia. Hai người cứ vậy bên thấp bên cao. Chốc, trời cũng tối. Yoongi nhảy xuống đi vào nhà, Hoseok lập tức đi theo sau.

- Em nấu gì cho anh ăn nha~ Chơi nãy giờ cũng thấm mệt rồi đúng không?

- Nấu chút spageti đi.

- Tuân lệnh!

Và thế là ngày nào mà có thời gian rãnh, cả hai đều ra ngoài chơi xích đu. Trò chơi khơi dậy bao cảm xúc trong lòng họ.

- Yoongi. Em yêu anh!

- Câm! Điều đó anh rõ biết.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 78


Yoongi mệt mỏi thả người xuống ghế sofa. Hoseok thấy vậy liền đi đến rồi ngồi cạnh hỏi.

- Hôm nay anh diễn tràn đầy sức sống hẳn đó Yoongi.

- Bởi thế nên giờ toàn thân nhức mỏi đây.

Anh thở ra một hơi thật dài chán chường. Cậu nở nụ cười hình tim độc đáo, tay đưa lên rồi yên vị trên mái tóc đen óng kia của anh. Xoa xoa thích thú.

- Aww, đừng có thở dài nữa anh à~ Trông anh như vậy, cứ ỉu xìu sao á.

- Thế thì sạc pin cho anh mày đi.

- Sạc liền?

- Ừa, cạn năng lượng rồi.

Hoseok hơi bất ngờ nhưng vẫn kéo Yoongi ngồi dậy, ôm vào lòng thật chặt.

- Ngồi yên nhé, em đang sạc cho anh đó.

Yoongi gật gật đầu, nhoẻn miệng cười tươi, hai mắt tít lại với nhau đáng yêu khỏi nói.

- Chui cắm sạc này chỉ vừa với mình em thôi nha. Tuyệt nhiên chẳng có cái sạc thứ hai đâu! Hiểu chưa hyung?

- Cục sạc này, em lo hơi xa đó. Đã bảo là hyung biết rồi mà.
 
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục Đường
Chương 79


Anh tự hỏi, không biết sau này chẳng còn là idol nữa thì anh sẽ làm gì đây. Rồi Yoongi đi vào phòng Hoseok, tâm sự như thế cho cậu nghe. Cậu liền phản ửng rõ rệt.

- Có gì đâu mà không biết. Nếu như là em mà chẳng làm nghệ sĩ thì sẽ đi kinh doanh đồ ăn nè.

- Anh không biết làm gì.

- Đi bán với em. Ôi dào~ Bây giờ anh có không chịu thì cũng phải chịu thôi vì đến lúc đó, anh đã là người của em rồi mà.

Yoongi ngớ người không hiểu lắm. Cậu bá vai anh rồi thầm thì.

- Jung phu nhân. Anh sẽ thành Jung phu nhân đó hihi.

Mặt anh đỏ lừ, đầu bốc khói. Yoongi quay sang nhéo hai má cậu đến bầm dập.

- Cho chừa cái thói lấy người khác làm vật sở hữu. Hừ.

- Dù vậy anh vẫn là Jung phu nhân!

- Câm!

Yoongi bỏ ra ngoài. Còn cậu tiếp tục tưởng tượng về quán ăn nhỏ với hai người đàn ông, một cao một thấp.

- Nhận nuôi bao nhiêu đứa đây? Đặt tên gì ta? Aisss, hồi hộp quá!
 
Back
Top Bottom