Cập nhật mới

Khác Đoàn buôn (12 chòm sao)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405787890-256-k821325.jpg

Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
Tác giả: xinchao_chaoxin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau chiến tranh, bệnh tật và nạn đói lan khắp vương quốc.

Một đoàn buôn vô danh "lặng lẽ" lang thang trên vùng đất ấy.

_
Truyện về 12 cung hoàng đạo, bối cảnh Trung cổ châu Âu

Thể loại: Lịch sử hư cấu

em viết cho vui, mong được đón nhận ạ ^.^



trungcổ​
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
1 - Kim Ngưu


Chiến tranh kết thúc đã được một thời gian.

Với những người sinh ra và lớn lên giữa loạn lạc, tin đó không mang nhiều ý nghĩa gì mấy.

Họ chỉ biết rằng tiếng binh khí im đi, nhưng cái đói thì không.

Lương thực cạn dần, bệnh tật bắt đầu lan ra từ những khu phố chật hẹp, và người chết nhiều hơn cả những năm cuối chiến tranh.

Ban đầu là sốt.

Rồi tiêu chảy, nổi phát ban.

Tay chân sưng tấy, hoại tử, cơ thể chuyển màu đen.

Rồi người ta tắt thở chỉ trong hai ngày.

Không ai còn gọi đúng tên bệnh.

Chỉ gọi nó là cái chết đen.

Nó lan nhanh một cách chóng mặt, từ một người chết, tới trăm người chết, đâu đâu cũng toàn xác đen ngòm hôi thối.

Người ta nói cái chết đen kéo đến do con người sống quá tội lỗi, là sự trừng phạt của Thánh Thần.

Có người nói, cái chết đen là sản phẩm của bọn phù thuỷ đến hãm hại họ.

Ở một ngôi làng nọ, xác được mọi người dân kéo ra khỏi nhà lúc sáng sớm.

Họ đặt những cái xác dọc con đường đất dẫn ra đồng.

Nhiều quá, chôn không kịp, mà chôn cũng không còn chỗ.

Cũng không còn đất sạch để chôn.

Giếng thì nhiễm bệnh, ao hồ thì cạn.

Cuối cùng người ta chọn cách còn lại.

Đốt hết.

Dân làng mang những cái xác chất thành đống.

Những ai còn khỏe được thuê gom xác.

Mỗi đống xác đã đốt họ sẽ được đổi lấy khoai tây, bột khô, hoặc một mẩu bánh đủ sống qua ngày.

Công trả ngay.

Không hỏi thêm.

Và Kim Ngưu, một chàng nông dân nghèo đang làm việc đó.

Khoác lên mình bộ quần áo sờn rách quấn kín từ đầu đến chân, thêm chiếc khăn che mặt được đeo cho có, chẳng che được khói bụi bám vào da, vào mắt, vào đầu.

Anh không để tâm đến những điều đó, tay cầm đuốc, ném vào đống xác không kiêng dè.

Không phải vì anh vô tâm hay can đảm.

Mà vì anh nghèo quá, công việc này nó nuôi sống anh.

Kim Ngưu làm đến chiều xuống, khói đã vơi dần.

Anh được người trong làng phát cho một củ khoai tây.

Chỉ một củ thôi à, anh buồn thầm.

Vỏ nó còn ẩm ướt nữa.

Uổng công cho một buổi làm cực như chó!

Nhưng thấy ai cũng nhận một củ khoai giống như mình, anh lại bỏ đi.

Nín nhịn.

Trên đường về, Kim Ngưu đi ngang qua một con ngõ ẩm ướt, sình lầy từ mưa đêm qua vẫn chưa kịp khô.

Chân bước xuống đều mang theo tiếng lép nhép.

Vừa đi anh vừa vội vàng lau củ khoai tây qua lớp áo sờn bẩn.

Đói lắm rồi, Kim Ngưu định bụng sẽ ăn củ khoai tây này cho qua bữa sáng.

Nào ngờ trên đường đi, có đám trẻ nô đùa chạy va vào anh.

Củ khoai lăn khỏi tay anh khi mặt đất lún.

Lũ trẻ thì mãi nghịch ngợm nên cứ chạy đi, chả để tâm đến anh đứng sững sờ, nén bực dọc.

Hôm nay là ngày xúi quẩy gì thế không biết.

Anh nhanh chóng cúi xuống nhặt khoai ngay.

Khoai là đồ ăn, là tiền.

Tiền không được rơi.

"Đừng ăn cái đó."

Một giọng nữ cao bỗng dưng vang lên phía sau.

Đủ gần để Kim Ngưu giật mình quay lại.

Đó là một người thiếu nữ lạ mặt đứng giữa đường lún.

Da trắng, mắt xanh, mũi đỏ, tóc vàng thắt bím.

Đội cái mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt.

Áo choàng sạch, giày khô, màu sắc loè loẹt không giống người ở làng này.

"Cô là ai?" anh hỏi.

Nhưng cô chỉ tay vào củ khoai của anh nói tiếp.

"Cái này không ăn được."

Kim Ngưu vẫn không hiểu.

"Có gì mà không ăn được m?"

"Khoai đó đào ở ruộng bị nhiễm bệnh.

Ngươi mới chôn xác ở đó xong mà còn cả gan ăn khoai từ chỗ đó à?"

Anh khựng lại, nhìn vào củ khoai tây.

Vỏ khoai còn ẩm như bị ngấm nước.

Đêm qua nơi này có mưa, nước từ cánh đồng nhiễm bệnh tràn về cùng mưa, thấm vào cây củ quả của làng này và mang theo thứ độc người ta không dám gọi tên.

"Ăn vào không chết ngay," cô nói.

"Nhưng đủ để anh không làm việc được ngày mai."

Kim Ngưu lại nhìn chằm chằm củ khoai trên tay.

Tức tưởi lắm vì tiền công duy nhất của mình trong ngày hôm nay lại không thể ăn, nhưng cái làng này bệnh dịch hoành hành, trồng cái gì cũng không được, tiền cũng không có.

Chắc phải cắn răng nhịn đói một bữa nữa rồi...

Trong khi Kim Ngưu thở dài bỏ đi, thiếu nữ kia lại hồ hởi gọi anh lại.

"Ta có bán khoai tây tươi ngon lắm đấy.

Và không có độc như củ của anh."

Cô vui vẻ cười, vén nhẹ áo choàng, để lộ chiếc nhẫn khắc dấu ấn kho lương phía nam.

Không vàng, không đá quý, nhưng anh nhận ra đây không phải thứ dân thường như anh có được.

"Cô là thương nhân à?", anh hỏi, "Nhưng sao lại bán buôn ở chỗ này?"

"Nơi nào còn người sống," cô đáp, "nơi đó còn mua bán."

"Nhưng cái làng này đang nhiễm bệnh mà?!"

Kim Ngưu ngơ ngác không hiểu, nhưng cô gái ấy đã quay lưng đi trước khi anh kịp hỏi thêm.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
2 - Nhân Mã


Ngày hôm sau, vẫn như bao ngày, Kim Ngưu làm công việc đốt xác rồi lại nhận một củ khoai tây ẩm mốc, không khác gì hôm qua.

Và có một nhóm người cùng làm với anh thì thầm, "Cậu có thấy số người làm hôm nay ít hơn hôm qua không?"

"Suỵt, họ bị nhiễm bệnh rồi đấy.

Nói bé lại thôi."

Nghe đến đây, Kim Ngưu rùng mình.

Ngày hôm qua, nếu không có thiếu nữ kì quặc kia nhắc nhở thì anh toi đời rồi.

Nhưng hôm nay anh vẫn chỉ nhận được củ khoai tây này.

Đã bỏ một bữa rồi, chẳng lẽ nhịn đói tiếp.

"Tôi đói quá, mà chỉ được củ khoai à", đồng nghiệp trong nhóm than thở.

"Chịu đi, tiền đâu mà đào thêm đồ ăn.

Không thì cậu đi ra quảng trường ấy."

"Thôi sạp đó mắc lắm.

Tụi mình dân thường, có xu đâu mà mua."

"Sạp nào?", Kim Ngưu tò mò.

"Có cái sạp bán khoai, đậu, này kia của nhỏ nào á", cậu đồng nghiệp giải thích, "Mà mấy nhỏ đó bán chát thôi rồi!

Có là từ nơi khác đến thì cũng phải hiểu tụi mình nghèo thế nào chứ."

"Chát là bao nhiêu?"

Kim Ngưu hỏi, và một người trong nhóm ghé tai anh thì thầm gì đó.

Anh mở to hai mắt kinh ngạc.

Sau khi biết tin về cái sạp bí ẩn nọ, Kim Ngưu ghé qua quảng trường của làng vào lúc xế trưa.

Quảng trường hôm nay vẫn trống trải như mọi ngày, vì không còn chợ mua bán sầm uất mấy năm rồi.

Sau dịch là thuế.

Sau thuế là kiểm soát lương thực.

Tiền bạc thất thoát quá nhiều, dân không còn xu, mùa màng không có, tài sản bị tịch thu hết.

Còn thêm dịch bệnh hoành hành.

Thế nên mua bán ở ngôi làng này cũng chả còn khả thi nữa.

Ấy thế mà chỉ có một sạp đang mở.

Người lạ hôm qua đứng sau quầy.

Không còn đội mũ rộng vành.

Tóc buộc gọn.

Gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ ngày hôm qua đã lộ ra.

Trên bàn là khoai, đậu khô và bánh nén... toàn hàng có thể giữ lâu, không cần nước sạch để ăn.

Kim Ngưu liếc qua, thấy cái bảng giá mà nhăn mặt.

Bởi vì nó có hai chữ "Xu vàng".

"Giá thế này là cắt cổ!" ai đó đi ngang hét từ xa.

Nhưng cô chỉ cười trêu họ.

"Rẻ hơn tiền chữa bệnh của mấy người rồi."

Nói thế động chạm người ta lắm...

Kim Ngưu cau mày, tiến lại gần nói.

"Xu vàng chỉ dân có tiền sở hữu thôi.

Cô bán rẻ thì với chúng tôi vẫn là đắt."

"Thế thì thôi, tôi bán cho người khác," cô đáp.

Kim Ngưu nhướng mày.

Phía sau anh là một bà già, rồi thêm hai người khác, đứng lặng phía sau.

Họ chỉ đứng xem rồi quay lưng đi.

Không một ai chịu tiến gần mua.

Vài giờ sau, Kim Ngưu quay lại với công việc đốt xác ở làng bên.

Anh cực khổ làm thêm với mong muốn có được thứ gì giá trị hơn củ khoai hồi sáng.

Thế nhưng tiền công nhận được sau bao khổ nhọc là đống hạt giống còn thừa sau đó.

Lại là thứ không lấp bụng được, Kim Ngưu cắn răng chịu đựng.

Quá mức tuyệt vọng.

Bỗng anh nhớ tới sạp bán khoai của thiếu nữ kia.

Anh lại vội vàng chạy về quảng trường sau khi xong việc, với chút hi vọng cứu đói nhỏ nhoi cho cái bụng anh.

Sạp hàng của thiếu nữ ấy vẫn còn mở ở quảng trường.

Và vẫn không một ai mua nãy giờ.

Cô gái kia mặt buồn chán rõ, không còn niềm nở hào hứng như lúc ban đầu.

Kim Ngưu nhìn thấy có hai con người xuất hiện trong sạp hàng bán cùng thiếu nữ đó.

Một nam một nữ, trang phục cũng kì lạ như người ngoài làng nhưng đỡ sặc sỡ hơn thiếu nữ kia.

Có vẻ họ là người làm thuê của cô.

"Cô chủ Nhân Mã, chúng ta đi nơi khác được không?", người nam kêu than, "Mình chờ ở đây cả ngày rồi, có ai mua đâu."

"Nhưng mấy nay tụi mình đi đâu cũng ế hết á.

Hay hai người tìm nơi nào khác ổn hơn xem."

"Làng nào cũng vậy thôi", người nữ phàn nàn, tay phe phẩy cuộn giấy, "do cô chủ Nhân Mã không có khả năng buôn bán đấy."

Nhân Mã bĩu môi, trong có vẻ cô ta vẫn chưa chịu khuất phục nhỉ.

Kim Ngưu nghe ngóng một hồi, vẫn là vì cơn đói hai ngày qua khiến anh quyết định chen ngang.

"Ở đây không ai có xu vàng đâu.

Mấy người có muốn đổi vật thay vì tiền không?"

Nhân Mã và hai người còn lại quay đầu nhìn anh, rồi lại nhìn nhau do dự.

"Còn tuỳ món", Nhân Mã lên tiếng, "Anh có những gì?"

Kim Ngưu bắt đầu lục lọi những gì anh mang theo bên người.

Đầu tiên anh rút một tấm khăn anh dùng để trùm kín người lúc đốt xác.

Nhân Mã lắc đầu, "...Cái đó dơ quá..."

"Không thì lấy cái túi này", Kim Ngưu thả chiếc túi vải rách anh đeo sau lưng.

Rồi lại cởi nón vải sờn trên đầu anh, "hay cái này?"

Nhân Mã và hai người làm thuê lắc đầu.

Kim Ngưu thấy vậy càng thêm bối rối.

Anh lục túi quần và lấy ra một cái bao nhỏ.

"Hay túi hạt giống này?"

"..."

Kim Ngưu mong chờ.

Một lúc sau hai người làm thuê đưa tay mở bao hạt.

Người nam tóc nâu, thân hình lực lưỡng, ăn mặc đơn giản nhất nhưng bên hông có giắt thanh gươm, tay trái nắm chuôi.

Người nữ ngược lại vận trang phục nam, tóc cam, mang nhiều cuộn giấy sau lưng.

Hai người chăm chú kiểm tra bao hạt rất lâu, mới hướng đến Nhân Mã gật đầu đồng ý.

"Thế thì chúng tôi lấy đống hạt này vậy", Nhân Mã quyết, "Bán rẻ cho anh rồi đấy."

Kim Ngưu nghe vậy vui mừng trong lòng, nhanh chóng lựa cho mình một củ to nhất trong sạp.

Và những người dân đi ngang phía sau đồng loạt nhìn thấy những gì đã xảy ra.

Sau khi Kim Ngưu mua được hàng và rời đi, từng người, từng tốp khách trong làng bắt đầu xuất hiện quanh sạp.

"Tôi có túi hạt giống này, các cô có chịu đổi không?"

"Tôi cũng có!"

"Tôi muốn một cân khoai, đổi lấy đống này đi!"

...

Sạp bán bỗng dưng sôi nổi cho đến khi trời chiều tà.

Hàng hoá trong sạp lần đầu tiên được bán hết sạch.

Nhân Mã vừa dọn hàng vừa ngâm nga hát, mặt vui vẻ như trẻ được kẹo.

Đoàn buôn ba người sau khi dọn hàng bắt đầu di chuyển rời khỏi quảng trường.

Không biết họ định đi đâu.

Cùng lúc đó Kim Ngưu đi ngang cung đường của họ, tay cầm đuốc đang trở về nhà.

Nhân Mã thấy bóng dáng ai đó quen thuộc, lập tức báo hai người làm thuê cho dừng xe lại.

"Xin chào, chàng trai củ khoai tây ơi!"

Kim Ngưu phía xa quay đầu nhìn cô.

Cô bước xuống xe buôn, chạy đến đưa anh một túi nhỏ.

"Cám ơn anh đã cứu sạp hàng chúng tôi."

Kim Ngưu ngơ ngác, nhận lấy túi nhỏ.

Anh mở ra, trố mắt phát hiện vài đồng xu vàng trong túi.

"Cái này... tôi không nghĩ tôi giữ được đâu..."

Nhân Mã không hiểu, "Sao lại không được?"

"Tôi chỉ là nông dân nghèo thôi.

Cái này", anh lắp bắp, "Ai biết được sẽ tịch thu hết mất."

Nói đến đây, Nhân Mã chợt khựng.

Suýt chút đã quên thân phận cả hai đã khác biệt ngay từ đầu.

"Hay là, ngươi làm thuê cho ta đi."

Nhân Mã nhanh chóng đưa ra đề nghị cho Kim Ngưu.

"Đi cùng ta.

Gia nhập đoàn buôn của ta.

Có chỗ ngủ.

Có ăn.

Có thể nhận lương bằng xu vàng như thế này, hơn cả tiền công anh làm qua nay nữa đấy.

Và anh có thể đường hoàng giữ nó.

Không ai tịch thu của anh cả.

Anh thấy sao?"
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
3 - Song Tử & Bạch Dương


Hôm nay là ngày đầu năm rồi kk.

Trước khi bắt đầu chuyện, mình muốn gửi lời cảm ơn đến với tất cả mọi người vì đã đã đọc truyện này (^o^;

Chúc mọi người một năm mới đủ ăn, đủ ngủ, đủ sức khoẻ và đủ bình yên nha ^^

_____

Trời tờ mờ sáng như bao ngày.

Trong làng, người ta đã bắt đầu dọn xác đem đốt.

Nhưng Kim Ngưu không còn ở đó.

Hôm nay anh không chỉ mặc quần áo sờn cũ bám bụi như mọi lần.

Anh khoác thêm áo choàng, giày ủng, ra dáng vẻ của một người đi hành hương.

Chỉ mang theo một túi vải cũ, cây thánh giá gỗ và một con dao nhỏ phòng thân.

Nhân Mã cùng đoàn buôn đón Kim Ngưu tại cổng làng.

Cô tiếp đón anh niềm nở, còn đưa cho anh mẫu bánh mì ăn sáng.

Đoàn buôn chỉ gồm hai xe hàng, hai con ngựa kéo, Nhân Mã và hai người khác trong đoàn.

Không cờ hiệu, không màu sắc chung.

Nhìn từ xa giống một nhóm người vô tình đi cùng đường hơn là một đoàn buôn đúng nghĩa.

Hai người còn lại trong đoàn, một nam đánh xe, một nữ trông hàng.

Họ vẫy tay chào Kim Ngưu để ngầm hiểu cho sự có mặt của anh.

Và như thế, chiếc xe chở cả đoàn bắt đầu lăn bánh trên nền đất khô cứng.

Kim Ngưu ngồi trên xe ngắm nhìn lại quang cảnh ngôi làng.

Đã lâu lắm rồi, anh mới phải rời làng lần nữa.

Chiếc xe đã đi được một quãng khá xa ngôi làng.

Trời vừa sáng hẳn, xe đi qua triền đồi.

Ngoài đoàn buôn, không còn bóng người nào khác.

Kim Ngưu ngồi sát vào trong, giữ túi vải dưới chân.

Không nói, không rằng, cũng không ai hỏi tới.

Nhân Mã ngồi trước xe cùng với người nam đánh xe, chăm chú đọc sổ hàng, lật nhanh vài trang.

"Hôm nay chúng ta sẽ vào thành đô," cô nói.

"Phải giao đơn mới cho tu viện rồi.

Đường nào đi được đây Song Tử ơi?"

Người nữ trông hàng ngồi trên bờ xe, lưng tựa thùng gỗ, bút than chạy nhanh trên mặt giấy đã cũ.

Cô ngẩng lên ngay khi được gọi, lấy từ túi ra một tấm da mỏng đã gập cẩn thận.

Cô trải nó lên thùng xe, dùng than vạch mấy nét ngắn.

"Có hai trạm gác trước khi vào đô," cô nói.

"Một trạm sau sườn đồi, một trạm trên đường lớn."

Nhân Mã nghe tới đây, thở dài.

"Giấy thông hành của ta chỉ đủ cho hàng lẻ."

"Vậy tránh trạm trên đường lớn.

Vòng qua sườn đồi này là tới trạm kia."

Song Tử chỉ tay.

"Trước ta từng đi qua trạm này vài lần."

Nhân Mã gật đầu.

Cô ra hiệu cho người đánh xe.

"Bạch Dương, cậu theo hướng của Song Tử đi."

Xe lăn bánh trên con đường theo hướng chỉ tay của Song Tử.

Con đường ấy dẫn tới trạm kiểm soát bị nén chặt bởi bánh xe và giày đinh.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng đứng bóng dần.

Đi được một lúc, cả đoàn đã thấy mái trạm hiện ra xa xa, thấp sau hàng cây thưa.

Đường trước mặt đông dấu chân ngựa và bánh xe cũ.

Cổng đá dựng đứng khiến mọi đoàn đi qua đều chậm lại.

Cờ treo trên tháp gác bạc màu, mép rách, nhưng con dấu vẫn còn nguyên.

Kim Ngưu nhìn bóng trạm gác lớn dần trên nền đất sáng.

Cờ treo trên trạm bỗng dưng hạ xuống một lúc rất nhanh, rồi lại treo lên ngay khi đoàn buôn gần đến.

Anh liếc mắt thấy lính quanh trạm đứng không đúng hàng.

Một người đang tháo giáp, một người khác còn chưa đội mũ.

Có tiếng cười nhỏ vang ra, rồi tắt.

"Giờ này lính hay đổi ca," Kim Ngưu lẩm bẩm, không một ai nghe thấy.

Chiếc xe chậm lại trước cổng trạm.

Một người lính bước ra chắn lối, giáp chưa cài đủ, giơ tay ra hiệu dừng.

Bạch Dương kéo dây cương, cho xe ghìm lại.

Anh xuống xe, chỉnh lại dây đeo kiếm.

Nhân Mã và Song Tử xuống xe theo sau.

Họ tiến lên trước cùng quyển sổ hàng và cuộn giấy da.

Chỉ có Kim Ngưu vẫn ở yên trên xe.

Người lính chìa tay, cầm lấy cuộn giấy da.

Hắn quét mắt đọc rất nhanh.

Rồi liếc nhìn xe hàng rất lâu.

"Giấy thông hành các người quá yếu, chỉ cho phép hàng lẻ đi qua."

Song Tử nhướn mày, phản bác.

"Của chúng tôi cũng là hàng lẻ.

Không cờ hiệu.

Hắn bước tới gần xe hơn, dùng mũi giày hất nhẹ bánh xe một cái cho kêu cộc.

"Hàng lẻ mới càng phải giữ lại."

Song Tử khó hiểu, "Những ngày trước vẫn đi qua được mà?"

Tên lính không thèm nhìn cô.

"Hôm nay thì không."

"Chúng tôi đi đường xa.

Hàng cần qua nhanh."

"Đường này đang kiểm soát gắt," hắn nói.

"Phải chờ lâu đấy."

"Bao lâu?"

"Không biết."

Hắn nhún vai, "Có thể vài ngày."

Hai người thiếu nữ nhìn nhau.

Vài ngày ở đây có nghĩa là mất hàng, hoặc mất người.

"Có cách khác không?", Nhân Mã hỏi, giọng bình tĩnh.

Tên lính tự đắc cười.

Và câu trả lời dừng lại ở bàn tay ra hiệu của hắn.

Các ngón tay cọ vào nhau, dừng lại một nhịp.

"Có lộ phí là sẽ được qua.

Còn nếu không thì..."

Hắn ta phẩy tay, hất mặt lên trời.

Một người lính bước lên trước, rút kiếm khỏi vỏ.

Bạch Dương lập tức rút kiếm theo, đứng chắn trước đầu xe.

Những người lính gác trạm tiến tới bao vây đoàn buôn và xe hàng, từng người một rút kiếm sẵn sàng tấn công.

Kim Ngưu vẫn ngồi trên xe, mặt đối mặt với vài tên lính chĩa gươm vào mình.

Anh cúi mắt, bàn tay giữ miệng túi vải.

Cán dao nằm gọn trong lòng bàn tay, nhưng nó không rời khỏi túi.

"Tôi biết các người rất gấp, nhưng chúng tôi phải làm đúng quy trình", hắn ngạo nghễ cười khiến Bạch Dương nóng máu.

"Đúng quy trình là chĩa kiếm như thế à?"

"Ây dà, đừng nóng thế chứ anh bạn.

Bắt bẻ quá thì sao chúng tôi làm ăn được."

"Các người dám!"

"Đủ rồi," Nhân Mã chen vào, thấp giọng can ngăn.

"Bạch Dương, thu kiếm."

Bạch Dương khựng một nhịp, vẻ mặt chống đối nhưng vẫn đưa kiếm về vỏ.

Anh không rời khỏi đầu xe, chỉ hạ thấp tư thế.

Những người lính thấy vậy cũng lùi lại nửa bước.

Không ai giải thích.

Không ai ra lệnh.

Kiếm đã hạ xuống, nhưng vòng vây vẫn còn.

Những người lính bắt đầu kéo xe hàng đi.

Xe bị dạt sang bãi đất cạnh cổng.

Không được vào trong.

Cũng không cho phép quay đầu.

Đây không còn là trạm gác bình thường nữa.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
4 - Thiên Bình


Xe bị kéo lệch sang bãi đất cạnh cổng trạm.

Không có lệnh bắt, cũng không có lời giải thích thêm.

Chỉ là một động tác thô bạo, bánh xe trượt trên nền đất khô, nghiêng hẳn về phía hàng cây thưa.

Một lính gác đứng chắn trước đầu xe.

Hai người khác tản ra hai bên, kiếm chưa rút hẳn nhưng tay không rời chuôi.

"Ở đây," tên lính nói, giọng lười nhác.

"Chờ kiểm tra bổ sung."

"Kiểm tra gì?"

Nhân Mã hỏi.

Hắn không trả lời.

Quay lưng bỏ đi.

Không ai được phép vào trạm.

Cũng không ai được phép rời bãi đất.

Mặt trời lên cao hơn.

Nắng rọi thẳng xuống xe và thùng hàng, không có bóng che.

Song Tử ngồi xuống bậc gỗ, cuộn bản đồ lại cẩn thận, nhét vào túi áo như một thói quen vô thức.

Bạch Dương đứng khoanh tay trước ngực, lưng quay về phía trạm gác.

Hàm anh siết chặt.

Mỗi lần có tiếng cười vọng ra từ phía tháp canh, vai anh lại căng lên một nhịp.

"Nãy giờ không thấy họ kiểm tra hàng gì cả," Song Tử nói khẽ, nghiêng người về phía Nhân Mã.

"Họ toàn liếc nhìn ngoài xe rồi thôi."

Nhân Mã không đáp ngay.

Cô nhìn về phía cổng sắt.

Lính đổi ca.

Người mới lên còn chưa chỉnh xong giáp, vừa đi vừa cười nói.

"Có thể họ định chờ mình sốt ruột," cô nói.

Bạch Dương bật cười khan.

"Chờ đến lúc tối, rồi nói chúng ta vi phạm giờ giới nghiêm."

Nhân Mã liếc anh.

"Đừng gây chuyện!"

"Không làm gì cũng là gây chuyện với họ thôi," anh gằn giọng.

"Bọn này không định cho qua dễ dàng đâu."

Lát sau, có thêm một đoàn buôn nhỏ bị dắt tới.

Xe nhẹ, người ít.

Họ cũng bị giữ lại, không lời giải thích.

Một người trong đoàn kia lẩm bẩm gì đó về thành đô, rồi im bặt khi thấy ánh mắt lính.

"Họ cũng bị y chang chúng ta," Song Tử nói rất khẽ.

Nhân Mã gật đầu.

"Vậy là có chuyện không ổn."

"Chuyện gì?"

Bạch Dương hỏi.

"Chưa tới tai chúng ta," cô đáp.

"Nhưng mấy trạm kiểu này thường biết tin trước."

Kim Ngưu chỉ ngồi nghe, không chen vào.

Anh ngồi yên trên xe từ nãy đến giờ.

Anh dựa lưng vào thùng gỗ, mắt nhìn về phía trạm gác.

Gió nhẹ thổi qua, làm lá cờ rách trên tháp canh khẽ động.

Mỗi lần cờ hạ xuống đổi ca, tiếng kim loại va nhau vang lên rất rõ.

Anh nghĩ.

Bọn họ không ai thật sự đọc sổ hàng.

Không ai đóng dấu.

Không ghi chép.

Không hỏi tên.

Không đụng đến hàng.

Như thể họ không giữ hàng.

Chỉ giữ tiền và người từ ngoài thành vào.

Hoàng hôn xuống, mọi người trong đoàn buôn đều chờ đợi trong vô vọng.

Bỗng từ xa có tiếng vó ngựa vọng đến.

Lính gác là những người nhận ra đầu tiên.

Tiếng nói chuyện dừng lại.

Bọn lính đứng nghiêm, thẳng hàng.

Số khác chỉnh lại giáp, dù đã quá muộn.

Con ngựa lông sẫm, yên đơn giản.

Một quý bà trên ngựa mặc áo choàng sáng, không mang giáp, có vài tùy tùng cưỡi ngựa theo sau.

Người phụ nữ mỉm cười chào đoàn lính.

Rồi ánh mắt bà lướt qua đoàn buôn, dừng lại một nhịp rất ngắn, nhưng đủ để lính trạm gác hiểu rằng có gì đó không đúng.

Nữ quý tộc ấy không nhìn đoàn buôn ngay.

Trước hết, bà nhìn Nhân Mã.

Ánh mắt bà dừng lại lâu hơn cần thiết.

"Đã lâu không gặp," người phụ nữ nói.

Giọng nhẹ, nhưng đủ khiến viên quan lính đứng thẳng hơn.

Nhân Mã cúi đầu theo lễ.

"Một ngày tốt lành, Thiên Bình phu nhân."

"Cô vẫn hay chọn con đường khó nhỉ," bà nói, điệu cười lả lơi như đối đãi với bạn bè cùng cấp.

Nhưng sau đó bà hướng về lính trạm gác, âm giọng thay đổi.

"Đoàn này," bà nói, giọng không cao.

"Bị giữ?"

Tên lính gần nhất bước lên nửa bước.

"Dạ... vâng."

"Lý do?"

Hắn do dự.

"Trong thành...

đang có chuyện."

Bà gật đầu.

"Có hồ sơ không?"

"...Không."

"Có lệnh giữ không?"

"...Chưa."

Bà không nói gì thêm.

Chỉ cúi xuống, vỗ nhẹ lên cổ ngựa.

Con ngựa đứng yên.

Bà cất giọng nhẹ nhàng.

"Làm cho họ giấy hạng vàng đi."

Những tên lính nghe thế đều sững lại trong nửa nhịp, nhưng không một ai dám lên tiếng hay chống trả.

Họ cúi đầu tấp lự, tay chân run rẩy tìm sổ đóng dấu.

Con dấu in sâu trên giấy, mực đỏ chưa kịp khô.

Xong xuôi, tên lính đưa giấy thông hành cho Thiên Bình.

Bà ta kiểm tra nó, gật đầu thoả mãn, sau đó mới đưa cho Nhân Mã.

"Có chuyện gì cần, hãy để ta biết."

Nhân Mã cúi đầu.

"Cám ơn phu nhân."

Thiên Bình không hỏi thêm.

Không đợi lời nào khác, cùng theo tuỳ tùng thúc ngựa bỏ đi.

Tiếng vó xa dần về phía cổng trong thành.

Trạm gác im lặng thêm một lúc nữa, như chưa ai dám phá nhịp.

Rồi tên lính hắng giọng.

"Cho họ đi," hắn nói.

"Qua cổng."

Không một tên lính nào phản đối.

Răm rắp làm theo.

Xe được kéo lại thẳng hướng.

Dây cương được trả về tay người đánh xe.

Cổng phụ mở ra, chậm và nặng.

Khi đoàn buôn bắt đầu di chuyển, Kim Ngưu ngoái đầu nhìn lại bãi đất vừa rời khỏi.

Sau khi rời trạm kiểm soát, không ai nói gì trong một quãng đường dài.

Song Tử là người phá im lặng đầu tiên.

"Tôi đoán thân phận cũ của cô chủ không phải thứ có thể nhắc lại trên bàn ăn."

"Cô không cần đoán, không to tát đâu."

Bạch Dương lên tiếng: "Lần sau sẽ không suôn sẻ thế này đâu, cô chủ."

"Ta biết," Nhân Mã đáp.

Kim Ngưu ngồi một góc, vẫn không lên tiếng mà chỉ liên tục nhìn khung cảnh sau xe.

Anh ho khan, khịt mũi.

Những cơn ho liên tục khiến ba người còn lại đang trò chuyện cũng phải để ý đến anh.

Anh ngửi thấy mùi gì đó lẫn vào không khí.

Mùi rơm, gỗ và thảo dược cháy hòa với nước bẩn.

Vị kim loại gắt bám nơi cổ họng.

Và một mùi cay quen thuộc anh đã từng tiếp xúc qua ở công việc cũ.

"Có chuyện gì à?"

Nhân Mã hỏi.

Kim Ngưu chỉ tay vào một hướng rất xa: "Có lửa đốt rất lớn quanh đây."
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
5 - Song Ngư


Con đường rẽ đến thành trở nên hẹp dần.

Những căn nhà thấp, cửa đóng sớm hơn thường lệ.

Không ai đứng trước hiên.

Không tiếng gọi nhau.

Chỉ có mùi khói thoảng qua, nhạt và rời rạc, như thể gió đã cố mang nó đi nhưng không bay hết được.

Kim Ngưu kéo cổ áo cao hơn.

Mùi đó lại xuất hiện, rất nhẹ, rồi mất.

Anh quay đầu nhìn về khu nhà dân, nhưng xe đã lăn xa thêm một quãng.

"Cứ đi thẳng đi," Nhân Mã nói.

"Đừng quay đầu lại."

Song Tử không hỏi.

Cô chỉ tay về lối mòn men theo bờ ruộng cũ.

Bạch Dương đánh lái gọn, bánh xe nghiêng mạnh rồi ổn định trở lại.

Không ai nói gì thêm.

Con đường mới vắng hơn, nhưng không khí nặng hơn.

Họ đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng ồn phía sau.

Ban đầu chỉ là vài tiếng la lẻ tẻ.

Không rõ từ đâu.

Rồi nhiều hơn.

Dồn lại thành một khối âm thanh đứt quãng, như tiếng gió va vào tường đá.

"Nghe thấy không?"

Song Tử hỏi khẽ.

Bạch Dương không quay đầu.

"Có."

Nhân Mã nhìn thẳng phía trước.

"Đi tiếp.

Đừng dừng lại."

Tiếng la lớn dần.

Không còn là tiếng người gọi nhau.

Nó mang theo nhịp.

Gấp.

Nặng.

Một âm tiết bật ra trước, rồi nhiều cổ họng cùng lặp lại.

"Giết phù thuỷ đi!"

"Giết phù thuỷ đi!"

"Giết phù thuỷ đi!"

Âm thanh dội qua con đường hẹp, đập vào lưng xe như một vật thể hữu hình.

"Giết nó đi!"

Kim Ngưu thấy da tay mình nổi gai.

Không phải vì sợ.

Mà vì mùi.

Mùi cay quen thuộc tràn qua đám đông phía xa, lẫn với khói và mồ hôi.

Nó không giống mùi lửa đốt xác.

Nó sắc hơn.

Nhọn hơn.

Như thứ gì đó bị ép cháy khi chưa đến lúc.

"Giết nó!"

Tiếng hô vỡ ra, rồi hợp lại, không còn phân biệt được giọng nào với giọng nào.

Bạch Dương giảm tốc.

"Không được dừng," Nhân Mã nói ngay.

"Đi tiếp!

Nhanh!"

Nhưng mọi sự đã muộn.

Đám đông tràn ra khỏi con ngõ bên phải.

Không rõ từ đâu ra.

Người nọ đẩy người kia.

Tay nắm gậy, đá, đuốc, giáo, bất cứ thứ gì có thể tấn công.

Những khuôn mặt đỏ gay, hằn học cùng nhau hét đầy giận dữ.

"Giết nó đi!"

Kim Ngưu nhìn thấy ánh lửa bùng lên phía sau.

Không phải một đốm đơn lẻ, mà là nhiều nơi cùng lúc.

Lửa liếm qua mái nhà thấp.

Ánh lửa hắt lên mặt đá xám, chập chờn như thứ gì đó vừa được thả lỏng.

Có tiếng gỗ nổ lách tách, rồi mái nhà sụp xuống trong tiếng la thất thanh.

"Đốt phù thuỷ đi!

Đừng để nó thoát!"

Tiếng hét bật ra từ đâu đó trong đám đông, rồi nhanh chóng bị những âm thanh khác nuốt chửng.

Khói cuộn lên dày hơn, tràn qua con đường hẹp.

Mùi gỗ cháy hòa với thứ cay gắt làm cổ họng Kim Ngưu rát lên.

"Giết nó!"

Tiếng hô vang lên ngay sau đó, dữ dội và liền mạch hơn, như thể lửa vừa cho họ một lý do để không dừng lại nữa.

Bạch Dương kéo dây cương mạnh hơn.

Xe lăn nhanh thêm một quãng ngắn.

Từ con ngõ hẹp bên phải, một thân người lao ra.

Không chạy thẳng.

Chỉ loạng choạng vài bước, như thể không còn phân biệt được phương hướng.

Áo choàng sẫm màu vướng bùn, mái tóc đen bết dính xuống trán.

Người đó ngã quỵ ngay trước đầu xe.

Bạch Dương giật mạnh dây cương.

Bánh xe thắng gấp.

Gỗ nghiến lên mặt đất khô, bật ra một tiếng sắc.

"Có người ngất phía trước," Song Tử nói.

Bạch Dương đã đặt chân xuống đất.

Nhân Mã mở miệng định nói gì đó.

Nhưng Bạch Dương đã đến gần kiếm tra, tay nắm chặt chuôi kiếm.

Người nằm dưới đất co người lại, ho sặc, hơi thở đứt quãng.

Bàn tay cào vào bùn, để lại những vệt ngắn, vô thức.

"Người này vẫn còn sống."

Lời thông báo của anh khiến cả đoàn khựng lại.

Nhân Mã bắt đầu do dự, hít một hơi.

Song Tử liếc nhanh về phía đám đông.

"Họ sắp ra tới."

Kim Ngưu ngửi thấy mùi cay đó rõ ràng hơn.

"Lửa sắp lan đến đây rồi," anh nói khẽ, đủ để mọi người nhìn thấy ánh lửa nhà dân đang bùng lên cao hơn.

"Giết nó!"

Tiếng hô vỡ ra ngay phía sau, rất gần.

Song Tử kéo vạt áo choàng lên.

"Cô chủ, Bạch Dương, không còn thời gian nữa đâu!"

Bạch Dương không đợi thêm được nữa.

Anh cúi xuống, nắm lấy cánh tay người kia, kéo mạnh.

Thân người nhẹ bẫng, như không còn sức phản kháng.

"Che lại rồi lên xe đi."

Nhân Mã đành tìm áo choàng trùm lên người nọ, cùng lúc Bạch Dương leo lên xe, thúc ngựa cho xe lăn mạnh.

Xe giật lên, rồi lao đi thật nhanh.

Bên trong, người được kéo lên được đặt nằm sát thùng hàng.

Bàn tay vẫn co rút, móng bám đầy bùn đất.

Mắt nhắm nghiền.

Hơi thở khò khè, không đều.

Song Tử cố hết sức che chắn người kia khỏi tầm mắt của đám đông.

Kim Ngưu ngồi quan sát bên cạnh.

Không ai nói thêm lời nào.

Xe không quay đầu.

Và người được kéo lên vẫn chưa tỉnh lại.

Buổi sáng ngày hôm sau đến rất chậm, ánh nắng yếu ớt như thể nó cũng dè dặt trước khoang xe kín.

Không có tiếng chim.

Không còn tiếng người hô hào như hôm qua.

Chỉ có âm thanh bánh xe lăn đều trên nền đất khô và nhịp thở của ngựa kéo xe.

Người kia tỉnh lại trong cảm giác đau âm ỉ phía sau trán.

Cô mở mắt nhưng không nhìn thấy gì rõ ràng ngay.

Mọi thứ trôi lẫn vào nhau: mùi gỗ, vải thô, mồ hôi khô lại trên da.

Cô thử nhúc nhích, rồi dừng hẳn khi nhận ra không gian quanh mình quá hẹp.

Có người.

Một.

Hai.

Ba.

Bốn người...

Cơ thể cô phản ứng trước khi ý thức kịp theo sau.

Vai co cứng.

Đầu gối kéo sát lại.

Bàn tay chụp lấy mép thùng hàng như tìm điểm bám.

Song Tử là người nhận ra trước, khẽ nghiêng người ra xa.

"Không sao," Song Tử nói nhỏ.

"Chúng tôi không làm gì cô cả."

Cô gái ấy nhìn lên.

Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt, nhanh và rối, như đang tìm thứ gì đó quen thuộc để bám vào.

Khi Nhân Mã đặt tay lên thành xe để giữ thăng bằng, cô gái ấy giật mình lùi lại, lưng va vào thùng gỗ.

"Đừng!"

Giọng cô khàn, vỡ ra giữa chừng.

Nhân Mã lập tức rút tay về.

"Được rồi.

Tôi sẽ lùi xa cô."

Không ai dám tiến thêm.

Kim Ngưu không đả động gì.

Bạch Dương giữ tay lái, không ngoảnh lại.

Đoàn buôn lại chìm vào khoảng lặng.

Cô gái ấy cúi đầu.

Cô thở gấp vài nhịp, rồi chậm dần, như người quen với việc tự ép mình bình tĩnh.

Khi ngẩng lên lần nữa, ánh mắt cô chỉ còn lại một thứ mệt mỏi cạn kiệt.

"Xin..."

Cô dừng lại, nuốt khan.

"Xin cho tôi ở lại với mọi người."

Mọi người do dự nhìn nhau.

Không ai trả lời ngay.

"Chỉ vài hôm thôi," Song Ngư nói tiếp, nhanh hơn, nhưng cô không nhìn thẳng vào ai khi nói, như sợ bị cắt ngang.

"Tôi sẽ không gây rắc rối.

Tôi biết cách tránh người.

Tôi... tôi sẽ rời đi khi cần!"

Nhân Mã là người lên tiếng đầu tiên.

"Cô tên gì?"

"...Song Ngư..."

"Hiện giờ cô Song Ngư có bị thương ở đâu không?"

Song Ngư lắc đầu.

Động tác nhỏ và gọn, gần như máy móc.

"Không còn nữa."

Nhân Mã hít một hơi, như đang cân nhắc điều gì đó.

"Chúng tôi chỉ là đoàn buôn nhỏ lẻ và cần ở lại thành đô này vài hôm.

Nếu cô thật sự muốn ở lại, sau sẽ có người trong thành để ý."

"Tôi biết," Song Ngư nói ngay.

"Chỉ vài hôm thôi."

Cô ngẩng lên lần này, ánh mắt chạm thẳng vào Nhân Mã.

Trong đó không có van nài quá mức.

Chỉ có sự chờ đợi quen thuộc của người đã từng nghe từ chối nhiều lần.

Kim Ngưu từ đầu vẫn im lặng.

Anh ngồi ở góc xe, tay đặt trên đầu gối, mắt không rời khỏi người đối diện.

Mùi cay quen thuộc lẩn quẩn trong không khí, yếu hơn đêm qua nhưng chưa biến mất hẳn.

"Nếu như vậy", Nhân Mã nói chậm lại để trấn an đối phương.

"Cô có thể ở lại cho đến khi an toàn."

"Không.

Cô ta không an toàn."

Một lời nói cắt ngang khiến bầu không khí chùn xuống.

Kim Ngưu lên tiếng, lần đầu tiên anh nói lớn và hơi cao giọng so với trước đây.

Từ nãy anh đã luôn im lặng và chỉ lắng nghe, thế nhưng hiện tại mọi người đang thấy anh trở nên gay gắt so với trước đây.

"Nói cho tôi biết hôm qua cô đang trốn khỏi ai?", anh đi thẳng vào vấn đề.

Song Ngư khựng lại.

Một nhịp.

Hai nhịp.

"Những người trong thành," cô trả lời.

"Họ... tin rằng tôi không nên ở đó."

"Và họ gọi cô là gì?"

Song Ngư không trả lời ngay.

Cô mấp máy môi.

Bàn tay cô siết chặt mép áo choàng.

"Khỏi cần nói", anh càng hung dữ hơn, "Đêm qua dân trong thành đã gọi cô ta là phù thuỷ!"

Không khí trong xe chạm đáy.

Kim Ngưu tiếp tục, gằn giọng.

"Nếu họ theo dấu đến đây?"

Song Ngư lắc đầu.

"Tôi sẽ không để họ liên luỵ đến mọi người."

"Cô chắc chứ?"

Cô im lặng.

Sự im lặng đó kéo dài hơn câu trả lời nào khác.

Kim Ngưu quay sang Nhân Mã.

"Cô ta ở lại, thì chúng ta sẽ phải gánh thêm chuyện của cô ta."

Anh nói tiếp: "Và nếu họ không tìm thấy cô ta trong thành, họ sẽ nhắm đến người ngoài thành như chúng ta!"

Song Tử nhìn sang Kim Ngưu, rồi lại nhìn Song Ngư.

Cô mở miệng, nhưng không biết nói gì.

Song Ngư cúi đầu.

"Nếu các người không cho tôi ở lại, tôi sẽ xuống xe ngay..."

Nhân Mã chau mày không đáp.

Bánh xe tiếp tục lăn.

Ngựa thở đều phía trước.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
6 - Bảo Bình


Sau cuộc cãi vã, Song Ngư không còn ngồi gần thùng xe nữa.

Cô thu mình về góc tối trong khoang xe, nơi ánh sáng lọt vào ít nhất.

Khi xe dừng, cô không xuống.

Khi xe lăn tiếp, cô không hỏi.

Mỗi khi có tiếng người ngoài vang lên, cô kéo áo choàng kín hơn, như thể chỉ cần không để ai nhìn thấy thì mọi chuyện sẽ trôi qua.

Kim Ngưu không nói thêm.

Anh ngồi lại vị trí cũ, quay lưng về phía thùng xe.

Từ đó đến khi trời tối, anh không nhìn Song Ngư thêm lần nào.

Không ai nhắc đến chuyện đó suốt chuyến đi.

Đoàn buôn đến tu viện vào giữa trưa.

Tu viện nhỏ nằm khuất trong rừng.

Đá cũ.

Tường rêu.

Cửa gỗ thấp.

Cổng đá mở hé, chuông không rung.

Bạch Dương và Song Tử khiêng thùng hàng xuống, Nhân Mã đứng giao nhận.

Song Ngư đã trốn trong góc khuất.

Kim Ngưu không vào trong.

Anh đứng lại bên xe, tay đặt trên thành gỗ, nhìn bóng râm đổ dài dưới chân tường.

Một tu sĩ bước ra từ cửa phụ, áo choàng xám, tay cầm thánh giá, mặt mũi mệt mỏi nhưng vẫn đón tiếp đoàn buôn.

Ánh mắt ngài bình thản, khó dò.

"Ngày mới tốt lành, ngài Bảo Bình", Nhân Mã mở lời trước.

Vị tu sĩ cúi đầu chào, dẫn đoàn buôn xuống hầm tu viện.

Bạch Dương và Song Tử giao kiện hàng.

Ngài tu sĩ kiểm tra nhanh.

Trước khi họ rời đi, ngài dừng lại, nói ra điều gì đó mơ hồ.

"Con đường tránh được lửa không phải lúc nào cũng an toàn."

Rồi Bảo Bình làm dấu thánh, quay đi.

Cánh cửa đóng lại trước khi người nghe kịp hiểu.

Chuông vẫn im lặng.

Nhân Mã ra hiệu cho xe tiếp tục.

Bánh xe lăn chậm khỏi sân tu viện.

Song Tử kéo lại dây buộc thùng hàng.

Bạch Dương không nói lời nào.

Không ai nhắc lại câu nói vừa rồi.

Kim Ngưu đứng ở phía sau, tay đặt trên thành xe.

Anh giữ nguyên tư thế đó cho đến khi bức tường đá khuất hẳn sau lưng.

Xe lăn thêm một quãng dài trong im lặng.

Con đường hẹp dần, nhưng mặt đất vẫn phẳng.

Ngựa đi đều, thỉnh thoảng phì hơi.

Bạch Dương kéo dây cương, để xe chậm lại ở một đoạn dốc thấp.

Nhân Mã ngồi dựa vào thùng hàng, tháo mũ áo, quạt nhẹ vài cái cho đỡ nóng.

Gió lùa qua khoang xe mang theo mùi cỏ khô và bụi đất.

Song Tử nhìn bản đồ một lần rồi gấp lại, đặt sang bên cạnh.

Khoang xe phía sau im lìm không tiếng động.

Bánh xe vừa lăn hết đoạn dốc thì con ngựa phía trước khựng lại.

Một toán lính từ bên rìa con đường bước ra, giáp sắt lấm bụi đất.

Không phải đội hình chỉnh tề.

Không có cờ hiệu.

Người đi đầu giơ tay.

"Dừng xe."

Giọng người lính vang lên.

Một mệnh lệnh quen miệng.

Bạch Dương kéo cương.

Ngựa khịt mũi, xe dừng lại.

Song Tử nắm chặt mép thùng hàng.

Nhân Mã bước xuống trước, tay không chạm vũ khí.

"Đoàn buôn chúng tôi có giấy thông hành."

Người lính không nhận lấy cuộn giấy.

Hắn nhìn vào thùng xe phía sau, ánh mắt dừng lại lâu hơn mức cần thiết.

"Có người trốn không?"

Không ai trả lời.

Một người lính khác tiến lên, bước rất chậm, như đang cân nhắc khoảng cách.

Bạch Dương nghiêng người chắn trước thùng hàng.

"Khám xe," người chỉ huy nói.

Hai người lính bước tới.

Tiếng kim loại va mạnh vào gỗ.

Song Tử chưa kịp phản ứng thì mũi giáo đã chọc vào mép thùng.

Không mạnh, nhưng đủ để thăm dò.

Ngay lúc đó có tiếng gió xé vang lên.

Một mũi tên găm vào xe.

Toán lính lập tức thủ thế, bao vây đoàn buôn.

"Bắt chúng!"

Tiếng hô vang lên.

Toán lính rút gươm.

Hỗn loạn bùng lên trong khoảnh khắc.

Bạch Dương động trước.

Anh rút kiếm tấn công.

Lưỡi kiếm va vào kim loại, bật ra tiếng chát chói tai.

Một tên khác lao tới từ bên hông.

Song Tử kéo dây cương, cố giữ ngựa không hoảng.

Nhân Mã bị đẩy lùi.

Chợt, một nhát kiếm đập thẳng vào Bạch Dương.

Lưỡi kiếm trượt khỏi tay, rơi xuống đất.

Bạch Dương xoay người đỡ, nhưng bị hất ngược lại.

Máu thấm nhanh qua vải.

Anh ngã quỵ, hơi thở bật ra thành một tiếng rít đứt quãng.

Toán lính thừa thế xông vào khoang xe.

Hai tên lính áp sát thùng xe.

Một tên lính giật tấm bạt.

Trong khoang xe bỗng có chuyển động.

Song Ngư xuất hiện ở mép thùng, áo choàng sẫm màu, mặt trắng bệch.

Trên tay cô là chiếc nỏ nhỏ, thô sơ, không đáng sợ nếu nhìn lướt qua.

Mũi tên bật ra từ nỏ cắm vào cổ tay hắn.

Không sâu.

"Có độc!"

"Là ả!"

Bọn lính kêu lên, buông tay, ngã xuống.

Một tên khác quay lại, chưa kịp định thần thì trúng phát thứ hai, ngã quỵ ngay cạnh bánh xe.

Không chết.

Nhưng không đứng dậy được.

Mũi tên cuối cùng rời dây.

Người lính chỉ huy ngã quỵ, tay vẫn còn nắm chặt chuôi kiếm.

Mọi thứ kết thúc nhanh hơn tưởng tượng.

Khi không còn ai đứng vững, Nhân Mã mới kịp quay lại.

Song Tử thở dốc, tay vẫn giữ tấm bạt che hàng.

Bạch Dương nằm nghiêng, tay ôm ngực, mặt tái đi.

Song Ngư buông nỏ.

Cô quỳ xuống bên Bạch Dương, mở túi vải, lấy ra thảo dược nghiền sẵn rồi ép chúng lên vết thương của anh.

Tay cô không run nữa.

Động tác nhanh, chính xác, như thể đã làm việc này rất nhiều lần.

Bạch Dương thở mạnh, rồi chậm dần.

Mắt anh hé mở, nhưng không nói được.

Nhân Mã đứng thẳng dậy.

Ánh mắt cô lướt qua những người ngã gục, qua Song Ngư, rồi dừng lại.

"Ra đây là lí do người ta gọi cô là phù thuỷ."

Song Ngư khựng lại, mặt tái mét.

Bàn tay cô vẫn đặt trên ngực Bạch Dương, nhưng động tác đã chậm lại.

Cô không nói gì thêm.

Nhân Mã bước tới gần hơn, cúi xuống xem vết thương.

Máu đã ngừng chảy.

Hơi thở của Bạch Dương đều dần, dù vẫn nặng nhọc.

Nhân Mã nhìn Song Ngư thêm một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó không nói ra.

"Cô cứu người của tôi," cô nói, "Nếu không có cô, Bạch Dương đã không còn thở."

Song Ngư ngẩng lên.

Ánh mắt cô dao động, như chờ một điều khác khắc nghiệt hơn.

Nhân Mã đứng khoanh tay.

"Cô có thể ở lại với chúng tôi.

Nhưng từ giờ trở đi, cô không thể trốn nữa.

Nếu có chuyện, cô phải nói ngay."

Song Ngư im lặng một lúc, gật đầu rất khẽ.

"Tôi hứa."

Vậy là mọi thứ đã quyết định.

Nhân Mã liếc về phía Kim Ngưu sau đó.

Anh vẫn im ắng như thường ngày, đứng dựa vào thành xe, mặt quay đi, hàm siết chặt đến lộ rõ.

Không phản đối nữa, nhưng cũng không tỏ vẻ đồng tình.

Cô ra lệnh cho anh thu dọn toán lính bất tỉnh.

Anh cũng chỉ làm theo, không nói gì thêm.

Bạch Dương được đặt lên xe.

Vết thương tạm thời ổn, nhưng cần thời gian.

Khi xe lăn bánh trở lại, Kim Ngưu không leo lên ngay.

Anh đi song song một đoạn, rồi mới nắm lấy thành xe, trèo lên chỗ cũ.

Trước khi lên xe, Nhân Mã nhìn thấy một con dao mòn nằm gần bánh xe.

Không giống kiếm của bọn lính, không giống kiếm của Bạch Dương và mũi tên của Song Ngư.

Cô cầm nó trong tay một lúc, rồi đặt lại xuống đất.

Xe lăn bánh.

Con đường phía trước yên tĩnh trở lại, nhưng không còn cảm giác yên bình như trước.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
- Kết hồi 1: Hoàng gia -


Cung điện hoàng gia của vương quốc ngự ở thành đô, vốn không đón khách ngoài vào buổi sáng.

Nhưng hôm nay, cửa cung điện vẫn mở.

Ở điện hoàng gia có một bàn cờ, hai người ngồi đối diện nhau, và ba mươi sáu ánh nến đứng im như lính gác.

Nữ hoàng Cự Giải đặt một quân trắng xuống bàn, chạm thật nhẹ nhưng vang rõ.

Hoàng đế Sư Tử tựa lưng vào ghế, dáng thảnh thơi nhưng mắt sáng như lưỡi kiếm soi trong bóng tối.

"Sáng nay," hoàng đế lên tiếng, "ta nhận tin thành đô có hỗn loạn.

Bọ Cạp, ngươi có thể cho ta biết không?"

Một quan cận thần đứng phía sau, như một cái bóng không được mời nhưng luôn hiện diện.

Hắn ta cúi đầu lên tiếng.

"Thưa bệ hạ, dân chúng đã xử một người.

Họ gọi là phù thuỷ."

Sư Tử đặt lên một quân cờ, cất giọng giễu cợt: "Lại là phù thuỷ.

Dân trong thành có vẻ rất thích tin vào những thứ hão huyền."

Cự Giải ngồi đối diện, mỉm cười thư thả, tay nhấc một quân cờ lên.

"Họ chỉ diệt trừ những gì họ sợ.

Không có gì lạ."

"Vậy sao?"

Hoàng đế trầm ngâm, "Trùng hợp thật.

Vừa rút quân khỏi biên giới, trong thành đã có phù thuỷ."

Lời nói không to, không nhỏ, lại khiến Cự Giải liếc nhìn ngài một nhịp.

"Họ cần một lí do dễ xử lý, thưa bệ hạ."

Bọ Cạp lên tiếng từ phía sau, giọng đều như đọc lệnh.

Sư Tử không quay lại.

"Miễn là thành không loạn."

"Sẽ không, bệ hạ," Cự Giải nói.

"Nếu chúng ta cho họ một cái tên."

Bọ Cạp cúi đầu.

"Thần sẽ tìm kẻ phù hợp."
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
7 - Ma Kết & Xử Nữ


Đoàn buôn rời thành đô hàng trăm dặm khi trời còn sớm.

Đường đi thoáng hơn, nhà cửa thưa hơn, tiếng xe cộ cũng lùi lại phía sau.

Thị trấn nằm thấp, nép vào sườn đồi, không có tường thành, chỉ có những mái nhà lợp ngói sẫm và hàng rào gỗ cũ.

Đoàn buôn của Nhân Mã dừng lại trước căn nhà gỗ.

Cô bước đến hiên nhà, gõ hai lần.

Cửa mở ra.

Một chàng trai xuất hiện, tóc buộc gọn, mắt hiền.

Vạt áo cậu lấm mực, tay áo sờn ở cổ tay.

Dáng người hơi chậm, như người quen ngồi lâu bên bàn hơn là đi đường, nhưng cậu vẫn mỉm cười chào đón.

"Lần nào gặp cũng thấy cậu lôi thôi thế này, Ma Kết thân mến."

"Do chị đến không báo trước thôi", anh nói với Nhân Mã và mọi người.

"Nào, vào trong đi."

Ma Kết nghiêng người nhường lối.

Căn nhà không rộng, nhưng gọn.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu xiên vào gian chính, rơi lên giá sách kê sát tường và chiếc bàn dài.

Giấy tờ được xếp thành từng chồng thấp, có chỗ đặt đá giữ mép, có chỗ chỉ đặt hờ, như thể chủ nhà bận rộn đến mức không sắp lại chúng mỗi ngày.

Trong nhà yên tĩnh, không có mùi thức ăn.

Chỉ có mùi kim loại, lá cây nghiền, mùi sách giấy trộn lẫn vào nhau.

Nhân Mã ngồi lên ghế đẩu tự nhiên như ở nhà.

Kim Ngưu và Song Tử dìu Bạch Dương vào trong, Song Ngư lẽo đẽo theo sau.

"Người của chị bị thương, nhờ cậu chữa cho chị."

Nhân Mã thư thái nhấp trà có sẵn trong nhà.

Bạch Dương bị thương được đặt xuống bàn.

Ma Kết kiểm tra vết thương.

Anh mở túi dụng cụ, lấy băng và kim chỉ ra.

Anh đốt ngọn nến cạnh bàn.

Ánh nến đổ xuống vết thương, làm lộ những mảng máu đã sẫm màu.

"Khá sâu," anh nói.

"Nhưng có thảo dược ngăn nhiễm trùng.

Từ đâu thế?"

"Từ cô ấy," Nhân Mã đáp, chỉ Song Ngư.

Ma Kết nhìn cô bằng ánh mắt của người thật sự đánh giá năng lực.

Không phán xét, chỉ hỏi dò.

"Cô học ở đâu?"

Song Ngư giật mình, cúi đầu.

"...không ai dạy cả..."

Ma Kết gật đầu.

Anh chỉ dịch ghế sát hơn về phía giường.

Lấy ra bộ kim chỉ mới, hướng về phía cô.

"Làm thử không?" anh hỏi, giọng ngắn gọn.

Song Ngư chần chừ một lúc, chầm chậm làm theo.

Tay cô đặt đúng chỗ anh chỉ, không run.

Hai người làm việc cạnh nhau trong im lặng.

Ma Kết khâu rất nhanh.

Khi xong, anh buộc băng lại, kéo gọn mép vải.

Anh rửa tay, thay nước, lau khô.

Song Ngư nhìn vết thương thêm một lúc, rồi thu tay về.

Trong lúc đó, Nhân Mã và Song Tử ngồi ở bàn gỗ cạnh tường.

Trà được rót ra, màu nhạt, vị không đậm.

Song Tử nhấp một ngụm rồi đặt chén xuống.

"Ở đây yên hơn thành đô."

Ma Kết không ngẩng lên.

"Thị trấn mà.

Ít người qua lại hơn thôi."

Nhân Mã dựa lưng vào ghế.

"Nghe nói trong thành dạo này đổi nhiều."

Ma Kết buộc lại lớp băng, tay dừng một chút rồi tiếp tục.

"Đổi thì lúc nào cũng đổi.

Mà đổi nhiều quá, không phải ai cũng theo kịp."

Bạch Dương được bảo nằm yên một lúc.

Lớp băng đã buộc xong, gọn và chắc.

Kim Ngưu đứng dựa tường quan sát.

Song Ngư đặt chậu nước sang bên, tay còn vương mùi thảo dược.

"Mọi người có thể nghỉ lại đây đêm nay," Ma Kết cất dụng cụ, quay lại bàn.

"Sáng mai đường sẽ dễ đi hơn."

Màn đêm buông xuống nhanh.

Đèn trong nhà tắt bớt.

Tiếng nói chuyện lắng xuống.

Mỗi người tự tìm một chỗ nghỉ ngơi, chỉ còn Ma Kết vẫn ngồi lại bên bàn.

Khi đoàn buôn đã ngủ say, có ba tiếng gõ cửa rất nhẹ.

Ngắn, ngắn, dài.

Ma Kết ngừng bút, lập tức mở cửa.

Một người phụ nữ trạc tuổi trong lớp áo choàng tối, tóc buộc nghiêm, ánh mắt mệt vì làm việc quá giờ.

"Ngài Ma Kết, xin lỗi vì đến muộn," cô nói.

Tay ôm nhiều cuốn sổ.

"Chào Xử Nữ, vất vả cho cô rồi."

Anh đáp, nhanh đưa cô vào phòng làm việc, không đả động gì đến đoàn buôn đang nghỉ ngơi.

Xử Nữ đặt lên bàn những cuốn sổ dày.

"Tôi vừa xem lại sổ thuế quý," cô nói thấp.

"Có điều bất thường."

Ma Kết kéo ghế cho cô.

"Thiếu thuế?"

"Không phải thiếu."

Xử Nữ mở sổ, chỉ vào những dòng đánh dấu đỏ.

Ma Kết nhìn theo, cau mày.

"Sai sót nhiều thật."

"Nguồn tiền ra rất lớn, nhưng tiền nhận lại quá thấp", Xử Nữ nói.

"Tôi thử hỏi xung quanh nhưng không ai muốn đưa ra câu trả lời."

Ma Kết nhìn hàng chữ như không tin nổi.

"Lý do gì?"

Xử Nữ nhìn anh, thở dài rất nhẹ.

"Hoàng gia đang muốn tiền về nhanh sau cuộc chiến," cô nói.

"Quốc khổ không đủ, chúng ta còn bị hỏi tăng thuế cho dân nhiều lần."

Ma Kết siết tập sổ lại.

"Để ta viết báo cáo mọi thứ.

Cô có thể về được rồi."

Cô gật đầu, nhanh thu dọn sổ sách và rời đi trong màn đêm.

Ma Kết đứng yên thêm một lúc, rồi mới chấp bút viết.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
8 - Bọ Cạp


Đêm vẫn còn.

Ở thành đô, một nhóm lính hoàng gia dừng lại trước cửa tiệm thảo dược đã cháy.

Khói vẫn còn mùi thuốc cháy, hăng, sắc, đậm như mùi kim loại của lửa.

Quan cận thần Bọ Cạp cúi xuống nhặt một vật nhỏ từ đất.

Một mẩu dây gai bị cháy dang dở.

Người lính trưởng run run báo cáo.

"Bẩm ngài, dân nói có một đoàn buôn đi ngang trước khi vụ cháy xảy ra.

Không rõ họ làm gì."

Bọ Cạp không phản ứng.

"Đoàn buôn nào?"

"Không có tên trong sổ, thưa ngài.

Nhưng họ có giấy thông hành hạng vàng."

Bọ Cạp khựng lại, đứng lên phủi tay, đi về phía ngựa.

"Điều tra xem ai đã cấp giấy đó cho họ."

"Vâng ngài."

"Còn một điều nữa", người lính nói, "bên thuế đã gửi báo cáo liên quan đến chúng ta."

Bọ Cạp im lặng một lúc, suy nghĩ, rồi giơ tay ra hiệu.

"Kẻ đứng đầu là ai?

Nữ hoàng muốn người đó."

Một câu nói, đủ để khiến người lính sợ hãi.

Trời chưa sáng hẳn, đoàn buôn còn chưa tỉnh hẳn khi tiếng đập cửa vang lên.

Ma Kết gấp sổ sách lại, lắng nghe tiếng cửa.

Không phải nhịp gõ của Xử Nữ.

Không phải tín hiệu quen biết.

Mà là tiếng giày sắt.

Rầm.

Rầm.

Rầm.

Trong gian nhà, những người còn lại lần lượt tỉnh dậy.

Bạch Dương gượng dậy.

Kim Ngưu tay với lấy túi.

Cửa bị đẩy mạnh.

Lính hoàng gia tràn vào.

Tiến thẳng, không chào hỏi.

"Ma Kết, ngươi bị triệu tập theo lệnh hoàng gia."

Anh tròn mắt.

"Lệnh gì?"

Họ không cho anh hỏi câu thứ hai.

Hai lính ghì tay anh xuống.

Cổ tay anh đã bị nắm chặt.

Dây gai quấn nhanh, thô, siết đến rát da.

Một người đọc lệnh, giọng vô cảm:

"Ngươi bị áp giải về thành để chờ xét hỏi."

"Các ngươi dám!"

"Im ngay!"

Một cú đẩy làm Ma Kết mất thăng bằng.

Lưng va vào mép bàn.

Tập giấy rơi xuống sàn.

Mọi thứ diễn ra quá chóng vánh.

Đoàn buôn sững sờ, người hoang mang, người sợ hãi.

Nhân Mã định bước lên.

Nhưng có tên lính chĩa kiếm trước mặt cô, cảnh cáo.

"Tất cả lùi lại.

Đây là lệnh hoàng gia.

Ai làm phản sẽ bị bắt theo."

Bạch Dương cố chống nửa người dậy, nhưng đau quá không đứng được.

Kim Ngưu nhanh nắm vai anh giữ lại.

"Động tĩnh bây giờ là chết cả đám đấy."

Song Ngư một mình trốn trong góc tối.

Cô không hiểu hết, nhưng cảnh tượng này giống y như ngày cô bị kéo đi.

Một tên lính khoanh tay khám xét bàn làm việc.

Hắn lục tung giấy tờ trên bàn, cuối cùng dừng lại ở một quyển tập sổ sách anh đang viết dở.

Lật sơ qua.

"Sổ thuế."

Hắn ngẩng lên.

"Thứ này đủ để cho ngươi lên đường rồi."

"Ai ra lệnh?" anh hỏi, giọng đã khàn.

Người lính không quay đầu.

"Ngài Bọ Cạp."

Nghe đến đây, anh quát.

"Hoá ra lũ các người đã thông đồng từ đầu!"

"Câm miệng!"

Ma Kết bị nắm đầu, đập mạnh vào bàn.

Trán đỏ bầm, mũi chảy máu, nhưng ánh mắt anh đỏ ngầu hơn bao giờ hết.

Song Tử nhìn thấy cảnh tượng trên, bặm môi, lén giấu nhẹm giấy thông hành trong áo.

Ma Kết bị trói rất nhanh.

Cương bị buộc thẳng vào tay người lính.

Anh chỉ kịp nhìn đoàn buôn một lúc rất ngắn.

"Xin lỗi, làm phiền mọi người rồi."

Nhưng lính đã lôi anh đi.

Cửa đóng lại, im lặng như một nấm mồ.

Trong nhà chỉ còn tiếng gió luồn qua khe gỗ.

Không ai nói gì ngay.

Bạch Dương đập tay xuống bàn.

"Khốn kiếp!"

Cậu định đứng dậy, nhưng vết thương kéo lại.

Cậu nghiến răng, ngồi sụp xuống.

Song Ngư ngồi im một chỗ, mắt dán vào nền đất.

Hai tay cô ôm lấy đầu gối, run rất nhẹ, như đang cố giữ mình ở hiện tại.

Kim Ngưu là người lên tiếng trước.

"Giờ làm gì được?"

Không ai trả lời.

Song Tử lén kéo vạt áo, kiểm tra tờ giấy thông hành giấu trong ngực.

Vẫn còn đó.

Cô thở ra một hơi rất khẽ.

Nhân Mã đứng cạnh cửa.

Cô nhìn ra ngoài rất lâu.

"Chúng ta rời đi thôi."

Cô nói.

Không một ai phản bác.

Mọi người chỉ im lặng thu dọn đồ đạc, rời đi trong hoang mang.

Buổi chiều trôi chậm trong khu vườn phía tây.

Thiên Bình ngồi cùng ba quý cô ở bàn trà ngoài vườn.

Trà được rót đều tay, mùi hoa khô thoảng nhẹ.

Cuộc trò chuyện xoay quanh những câu chuyện xã giao: về buổi dạ tiệc sắp tới, xu hướng lụa áo của các quý cô, và những câu chuyện riêng tư quanh họ.

Không một ai nhắc tới chính sự.

Cho tới khi người quản gia bước vào, cúi thấp đầu bên tai Thiên Bình.

"Tiểu thư, có người từ hoàng gia muốn gặp người."

Giọng nói được giữ nhỏ, nhưng đủ để bàn trà chững lại một nhịp.

Thiên Bình đặt chén xuống, mỉm cười xin phép.

Các quý cô gật đầu, ánh mắt tránh đi rất nhanh.

Người đứng chờ ngoài lối đi mặc trang phục giản dị của nội vụ hoàng cung.

Không mang vũ khí.

Không có biểu tượng quyền lực lộ liễu.

Chỉ có phong thái của người đến làm việc theo thói quen.

"Ngày mới tốt lành, Thiên Bình tiểu thư", hắn cúi đầu.

"Chúng tôi đến để thảo luận vài vấn đề nhỏ.

Nếu người không chê."

"Chuyện gì?"

Thiên Bình hỏi, giọng vẫn nhẹ.

"Liên quan đến một số giấy thông hành được cấp gần đây, thưa tiểu thư."

Thiên Bình không đổi sắc mặt.

"Ta đã ký rất nhiều giấy trong tháng này."

"Vâng," người kia đáp.

"Và chúng tôi cần xác minh một vài trường hợp.

Nếu người tiện."

Cách nói lịch sự đến mức vô hại.

Thiên Bình gật đầu.

"Đánh dấu bởi ai?"

Người kia dừng một nhịp, chỉ đáp: "Theo chỉ thị."

Thiên Bình hiểu ngay.

Cô hỏi, như thể chỉ đang xác nhận một điều hiển nhiên.

"Ngay cả khi ta từng là người quen cũ của hắn, cũng không được bỏ qua sao?"

Người của hoàng gia lúng túng, trả lời nhưng né tránh.

"Chúng tôi chỉ một lòng theo lệnh hoàng gia, mong tiểu thư hiểu."

Thiên Bình im lặng.

Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy rất rõ đường đi của mọi thứ: từ bàn trà này, tới giấy thông hành cô từng ký, tới tin tức học giả hoàng gia đã bị áp giải lan ra gần đây.

"Thôi được," cô nói sau cùng.

"Ta sẽ làm theo ý các ngươi."

Người kia cúi đầu lần nữa.

"Cảm ơn tiểu thư."

Khi hắn rời đi, Thiên Bình đứng im một lúc.

"Lại là anh..."

Cô chau mày, nhẩm một lời vu vơ trước khi quay lại vườn hoa với các quý cô.
 
Back
Top Bottom