Con đường rẽ đến thành trở nên hẹp dần.
Những căn nhà thấp, cửa đóng sớm hơn thường lệ.
Không ai đứng trước hiên.
Không tiếng gọi nhau.
Chỉ có mùi khói thoảng qua, nhạt và rời rạc, như thể gió đã cố mang nó đi nhưng không bay hết được.
Kim Ngưu kéo cổ áo cao hơn.
Mùi đó lại xuất hiện, rất nhẹ, rồi mất.
Anh quay đầu nhìn về khu nhà dân, nhưng xe đã lăn xa thêm một quãng.
"Cứ đi thẳng đi," Nhân Mã nói.
"Đừng quay đầu lại."
Song Tử không hỏi.
Cô chỉ tay về lối mòn men theo bờ ruộng cũ.
Bạch Dương đánh lái gọn, bánh xe nghiêng mạnh rồi ổn định trở lại.
Không ai nói gì thêm.
Con đường mới vắng hơn, nhưng không khí nặng hơn.
Họ đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng ồn phía sau.
Ban đầu chỉ là vài tiếng la lẻ tẻ.
Không rõ từ đâu.
Rồi nhiều hơn.
Dồn lại thành một khối âm thanh đứt quãng, như tiếng gió va vào tường đá.
"Nghe thấy không?"
Song Tử hỏi khẽ.
Bạch Dương không quay đầu.
"Có."
Nhân Mã nhìn thẳng phía trước.
"Đi tiếp.
Đừng dừng lại."
Tiếng la lớn dần.
Không còn là tiếng người gọi nhau.
Nó mang theo nhịp.
Gấp.
Nặng.
Một âm tiết bật ra trước, rồi nhiều cổ họng cùng lặp lại.
"Giết phù thuỷ đi!"
"Giết phù thuỷ đi!"
"Giết phù thuỷ đi!"
Âm thanh dội qua con đường hẹp, đập vào lưng xe như một vật thể hữu hình.
"Giết nó đi!"
Kim Ngưu thấy da tay mình nổi gai.
Không phải vì sợ.
Mà vì mùi.
Mùi cay quen thuộc tràn qua đám đông phía xa, lẫn với khói và mồ hôi.
Nó không giống mùi lửa đốt xác.
Nó sắc hơn.
Nhọn hơn.
Như thứ gì đó bị ép cháy khi chưa đến lúc.
"Giết nó!"
Tiếng hô vỡ ra, rồi hợp lại, không còn phân biệt được giọng nào với giọng nào.
Bạch Dương giảm tốc.
"Không được dừng," Nhân Mã nói ngay.
"Đi tiếp!
Nhanh!"
Nhưng mọi sự đã muộn.
Đám đông tràn ra khỏi con ngõ bên phải.
Không rõ từ đâu ra.
Người nọ đẩy người kia.
Tay nắm gậy, đá, đuốc, giáo, bất cứ thứ gì có thể tấn công.
Những khuôn mặt đỏ gay, hằn học cùng nhau hét đầy giận dữ.
"Giết nó đi!"
Kim Ngưu nhìn thấy ánh lửa bùng lên phía sau.
Không phải một đốm đơn lẻ, mà là nhiều nơi cùng lúc.
Lửa liếm qua mái nhà thấp.
Ánh lửa hắt lên mặt đá xám, chập chờn như thứ gì đó vừa được thả lỏng.
Có tiếng gỗ nổ lách tách, rồi mái nhà sụp xuống trong tiếng la thất thanh.
"Đốt phù thuỷ đi!
Đừng để nó thoát!"
Tiếng hét bật ra từ đâu đó trong đám đông, rồi nhanh chóng bị những âm thanh khác nuốt chửng.
Khói cuộn lên dày hơn, tràn qua con đường hẹp.
Mùi gỗ cháy hòa với thứ cay gắt làm cổ họng Kim Ngưu rát lên.
"Giết nó!"
Tiếng hô vang lên ngay sau đó, dữ dội và liền mạch hơn, như thể lửa vừa cho họ một lý do để không dừng lại nữa.
Bạch Dương kéo dây cương mạnh hơn.
Xe lăn nhanh thêm một quãng ngắn.
Từ con ngõ hẹp bên phải, một thân người lao ra.
Không chạy thẳng.
Chỉ loạng choạng vài bước, như thể không còn phân biệt được phương hướng.
Áo choàng sẫm màu vướng bùn, mái tóc đen bết dính xuống trán.
Người đó ngã quỵ ngay trước đầu xe.
Bạch Dương giật mạnh dây cương.
Bánh xe thắng gấp.
Gỗ nghiến lên mặt đất khô, bật ra một tiếng sắc.
"Có người ngất phía trước," Song Tử nói.
Bạch Dương đã đặt chân xuống đất.
Nhân Mã mở miệng định nói gì đó.
Nhưng Bạch Dương đã đến gần kiếm tra, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Người nằm dưới đất co người lại, ho sặc, hơi thở đứt quãng.
Bàn tay cào vào bùn, để lại những vệt ngắn, vô thức.
"Người này vẫn còn sống."
Lời thông báo của anh khiến cả đoàn khựng lại.
Nhân Mã bắt đầu do dự, hít một hơi.
Song Tử liếc nhanh về phía đám đông.
"Họ sắp ra tới."
Kim Ngưu ngửi thấy mùi cay đó rõ ràng hơn.
"Lửa sắp lan đến đây rồi," anh nói khẽ, đủ để mọi người nhìn thấy ánh lửa nhà dân đang bùng lên cao hơn.
"Giết nó!"
Tiếng hô vỡ ra ngay phía sau, rất gần.
Song Tử kéo vạt áo choàng lên.
"Cô chủ, Bạch Dương, không còn thời gian nữa đâu!"
Bạch Dương không đợi thêm được nữa.
Anh cúi xuống, nắm lấy cánh tay người kia, kéo mạnh.
Thân người nhẹ bẫng, như không còn sức phản kháng.
"Che lại rồi lên xe đi."
Nhân Mã đành tìm áo choàng trùm lên người nọ, cùng lúc Bạch Dương leo lên xe, thúc ngựa cho xe lăn mạnh.
Xe giật lên, rồi lao đi thật nhanh.
Bên trong, người được kéo lên được đặt nằm sát thùng hàng.
Bàn tay vẫn co rút, móng bám đầy bùn đất.
Mắt nhắm nghiền.
Hơi thở khò khè, không đều.
Song Tử cố hết sức che chắn người kia khỏi tầm mắt của đám đông.
Kim Ngưu ngồi quan sát bên cạnh.
Không ai nói thêm lời nào.
Xe không quay đầu.
Và người được kéo lên vẫn chưa tỉnh lại.
Buổi sáng ngày hôm sau đến rất chậm, ánh nắng yếu ớt như thể nó cũng dè dặt trước khoang xe kín.
Không có tiếng chim.
Không còn tiếng người hô hào như hôm qua.
Chỉ có âm thanh bánh xe lăn đều trên nền đất khô và nhịp thở của ngựa kéo xe.
Người kia tỉnh lại trong cảm giác đau âm ỉ phía sau trán.
Cô mở mắt nhưng không nhìn thấy gì rõ ràng ngay.
Mọi thứ trôi lẫn vào nhau: mùi gỗ, vải thô, mồ hôi khô lại trên da.
Cô thử nhúc nhích, rồi dừng hẳn khi nhận ra không gian quanh mình quá hẹp.
Có người.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn người...
Cơ thể cô phản ứng trước khi ý thức kịp theo sau.
Vai co cứng.
Đầu gối kéo sát lại.
Bàn tay chụp lấy mép thùng hàng như tìm điểm bám.
Song Tử là người nhận ra trước, khẽ nghiêng người ra xa.
"Không sao," Song Tử nói nhỏ.
"Chúng tôi không làm gì cô cả."
Cô gái ấy nhìn lên.
Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt, nhanh và rối, như đang tìm thứ gì đó quen thuộc để bám vào.
Khi Nhân Mã đặt tay lên thành xe để giữ thăng bằng, cô gái ấy giật mình lùi lại, lưng va vào thùng gỗ.
"Đừng!"
Giọng cô khàn, vỡ ra giữa chừng.
Nhân Mã lập tức rút tay về.
"Được rồi.
Tôi sẽ lùi xa cô."
Không ai dám tiến thêm.
Kim Ngưu không đả động gì.
Bạch Dương giữ tay lái, không ngoảnh lại.
Đoàn buôn lại chìm vào khoảng lặng.
Cô gái ấy cúi đầu.
Cô thở gấp vài nhịp, rồi chậm dần, như người quen với việc tự ép mình bình tĩnh.
Khi ngẩng lên lần nữa, ánh mắt cô chỉ còn lại một thứ mệt mỏi cạn kiệt.
"Xin..."
Cô dừng lại, nuốt khan.
"Xin cho tôi ở lại với mọi người."
Mọi người do dự nhìn nhau.
Không ai trả lời ngay.
"Chỉ vài hôm thôi," Song Ngư nói tiếp, nhanh hơn, nhưng cô không nhìn thẳng vào ai khi nói, như sợ bị cắt ngang.
"Tôi sẽ không gây rắc rối.
Tôi biết cách tránh người.
Tôi... tôi sẽ rời đi khi cần!"
Nhân Mã là người lên tiếng đầu tiên.
"Cô tên gì?"
"...Song Ngư..."
"Hiện giờ cô Song Ngư có bị thương ở đâu không?"
Song Ngư lắc đầu.
Động tác nhỏ và gọn, gần như máy móc.
"Không còn nữa."
Nhân Mã hít một hơi, như đang cân nhắc điều gì đó.
"Chúng tôi chỉ là đoàn buôn nhỏ lẻ và cần ở lại thành đô này vài hôm.
Nếu cô thật sự muốn ở lại, sau sẽ có người trong thành để ý."
"Tôi biết," Song Ngư nói ngay.
"Chỉ vài hôm thôi."
Cô ngẩng lên lần này, ánh mắt chạm thẳng vào Nhân Mã.
Trong đó không có van nài quá mức.
Chỉ có sự chờ đợi quen thuộc của người đã từng nghe từ chối nhiều lần.
Kim Ngưu từ đầu vẫn im lặng.
Anh ngồi ở góc xe, tay đặt trên đầu gối, mắt không rời khỏi người đối diện.
Mùi cay quen thuộc lẩn quẩn trong không khí, yếu hơn đêm qua nhưng chưa biến mất hẳn.
"Nếu như vậy", Nhân Mã nói chậm lại để trấn an đối phương.
"Cô có thể ở lại cho đến khi an toàn."
"Không.
Cô ta không an toàn."
Một lời nói cắt ngang khiến bầu không khí chùn xuống.
Kim Ngưu lên tiếng, lần đầu tiên anh nói lớn và hơi cao giọng so với trước đây.
Từ nãy anh đã luôn im lặng và chỉ lắng nghe, thế nhưng hiện tại mọi người đang thấy anh trở nên gay gắt so với trước đây.
"Nói cho tôi biết hôm qua cô đang trốn khỏi ai?", anh đi thẳng vào vấn đề.
Song Ngư khựng lại.
Một nhịp.
Hai nhịp.
"Những người trong thành," cô trả lời.
"Họ... tin rằng tôi không nên ở đó."
"Và họ gọi cô là gì?"
Song Ngư không trả lời ngay.
Cô mấp máy môi.
Bàn tay cô siết chặt mép áo choàng.
"Khỏi cần nói", anh càng hung dữ hơn, "Đêm qua dân trong thành đã gọi cô ta là phù thuỷ!"
Không khí trong xe chạm đáy.
Kim Ngưu tiếp tục, gằn giọng.
"Nếu họ theo dấu đến đây?"
Song Ngư lắc đầu.
"Tôi sẽ không để họ liên luỵ đến mọi người."
"Cô chắc chứ?"
Cô im lặng.
Sự im lặng đó kéo dài hơn câu trả lời nào khác.
Kim Ngưu quay sang Nhân Mã.
"Cô ta ở lại, thì chúng ta sẽ phải gánh thêm chuyện của cô ta."
Anh nói tiếp: "Và nếu họ không tìm thấy cô ta trong thành, họ sẽ nhắm đến người ngoài thành như chúng ta!"
Song Tử nhìn sang Kim Ngưu, rồi lại nhìn Song Ngư.
Cô mở miệng, nhưng không biết nói gì.
Song Ngư cúi đầu.
"Nếu các người không cho tôi ở lại, tôi sẽ xuống xe ngay..."
Nhân Mã chau mày không đáp.
Bánh xe tiếp tục lăn.
Ngựa thở đều phía trước.