Khác Đoàn buôn (12 chòm sao)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
17 - Bình yên


Kim Ngưu tỉnh dậy vì lạnh.

Đất ẩm thấm qua lớp áo, mùi khói cũ còn vương trong không khí.

Xung quanh yên ắng lạ.

Không có tiếng la, không có chuông báo tử.

Chỉ có tiếng thở đều của những con người đang ngủ.

Kim Ngưu nghiêng đầu nhìn sang.

Đoàn buôn vẫn ở đó, tản ra nằm ngủ dưới những gốc cây.

Chỉ có Bạch Dương ngồi canh gác trên nóc xe hàng.

Có người ho khan một tiếng, chậm rãi ngồi dậy.

Song Tử cử động trước tiên.

Cô nhìn thấy Kim Ngưu, chào trước.

"Anh ngủ ngon chứ?"

Kim Ngưu ậm ừ không đáp, nhưng Song Tử coi đó là câu trả lời.

Cô vươn vai, "Lâu lắm rồi mới được thoải mái thế."

Song Tử lật tấm bạt che hàng, lấy ra hai củ khoai tây.

Cô phát cho Kim Ngưu một củ, ném lên nóc xe cho Bạch Dương, rồi đánh thức những người còn lại.

Buổi sáng hôm nay lên chậm.

Không ai vội vã sau giấc ngủ dài.

Song Tử lấy cho từng người củ khoai ăn sáng.

Nhân Mã xem lại thùng hàng.

Thấy trong xe không còn nước uống, cô nhờ người khoẻ mạnh nhất là Bạch Dương đi lấy nước cho mọi người.

Một lát sau Bạch Dương đặt thùng nước xuống.

Ma Kết cúi nhìn trước tiên.

"Nước từ đâu vậy?"

Ma Kết hỏi.

Bạch Dương chỉ hướng dòng sông gần đó.

Song Ngư đứng bên cạnh, mấp máy môi.

"Nước có mùi lạ..."

Ma Kết gật đầu.

"Không trong."

Bạch Dương phẩy tay cho qua.

"Uống được.

Tôi thử rồi."

Kim Ngưu bước tới.

Anh nhìn mặt nước phản chiếu bầu trời xám nhạt, múc một ít lên tay.

Mùi rất nhạt, gần như bị gió cuốn mất.

Nhưng anh cảm thấy quen.

Song Tử nhìn thoáng qua mặt anh, rồi quay sang Ma Kết.

"Nếu không chắc thì đừng dùng nhiều.

Mình tìm chỗ khác hỏi nước sạch xem sao."

Nhân Mã gật đầu.

"Gần đây có làng không?"

Song Tử mở bản đồ, dò một lúc.

"Có.

Không xa lắm."

"Lên xe đi."

Bạch Dương giật dây cương chuẩn bị đánh lái.

Đoàn buôn nhanh chóng leo lên xe, chuẩn bị khởi hành.

Bánh xe lại lăn, đi tới ngôi làng phía trước.

Chẳng mấy chốc, đoàn buôn đã gần đến làng.

Đường đi vắng.

Hai bên là ruộng bỏ hoang, cỏ mọc lổm chổm, không thấy người làm đồng.

Càng đi, gió càng nặng mùi.

Kim Ngưu ngồi trên xe nhìn từ xa.

Lấp ló dưới ruộng hoang là xác chuột chết đang thối rữa.

Xe tiếp tục đi trên con đường đất dẫn vào làng.

Mái nhà thấp thoáng sau hàng cây trụi lá.

Người dân trong làng không nhiều, nhưng họ nhìn đoàn buôn với ánh mắt nghi kị.

"Cô cậu đến đây làm gì?", một già làng gần đó tiến tới.

Điệu bộ cau có.

Song Tử bắt chuyện: "Chúng tôi cần nước sạch và chỗ buôn bán."

"Nước sạch thì ở xa làng mới có", ông lão nói.

"Làng này chỉ có bệnh, không có gì để mua bán cả."

Nhân Mã nhanh trí trả lời.

"Chúng tôi có thảo dược, chúng tôi cũng biết chữa ít bệnh.

Đổi lại cho chúng tôi tá túc trong làng này được không?"

Lão trầm tư một lúc, ngoắc tay dẫn mọi người đi theo mình.

Đoàn buôn đi theo lão đến một căn nhà đá bỏ hoang.

Mái ngói sụp một góc.

Bên trong tối và lạnh.

Thánh giá treo trên tường đã gãy ngang, phần gỗ nứt xước như từng bị giật mạnh xuống.

Bàn lễ nghiêng sang một bên, phủ bụi dày.

Đoàn buôn dừng lại trước cửa, không bước vào.

Chỉ có lão rảo bước vào trong.

"Đây là chỗ cô cậu có thể ở tạm."

Nhân Mã hỏi, "Không còn ai ở đây à?"

Lão lắc đầu.

"Mong cô cậu rời đi sớm.

Không nên ở lâu."

Rồi lão bỏ đi, để đoàn buôn tự lo liệu trong nhà.

Trời sẫm tối rất nhanh.

Kim Ngưu thắp một ngọn đèn nhỏ trong góc nhà.

Ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng hẹp.

Mọi người dọn lại chỗ ngủ tối nay.

Bạch Dương đứng gần cửa, tựa lưng vào tường đá, mắt vẫn nhìn ra ngoài.

Có tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa.

Một người phụ nữ lạ mặt đứng đó, do dự.

Áo quần lấm bẩn, tay nắm chặt vạt áo như sợ buông ra sẽ không còn dũng khí.

Bạch Dương chặn lại ở cửa.

"Ai?

Chuyện gì?"

"Tôi nghe nói mấy người có thảo dược.

Làm ơn bán cho tôi một ít."

Một người phụ nữ ấy đưa ra đúng một xu đồng, chắp tay van nài Bạch Dương ở cửa rồi nhìn đến những người còn lại trong nhà.

Nhân Mã hỏi trước: "Bà mua để làm gì?"

Bà ấy không trả lời, chỉ thấy quay mặt đi, mắt nhìn xuống nền đất lạnh.

Bà cất lên giọng khàn hơn.

"Một xu không đủ thì... lá vụn cũng được.

Tôi xin các ngài."

Ma Kết nghe vậy lắc đầu.

"Bà không nói mục đích của bà.

Chúng tôi không bán tuỳ tiện cho bà được."

Bà ấy khúm núm, quỳ xuống bám vào chân Bạch Dương.

"Xin các ngài, để giữ ấm thôi!"

Dáng vẻ ấy của bà lại càng khiến Ma Kết nghi ngờ hơn.

Kim Ngưu nhìn thấy Song Ngư đang lúi húi soạn thảo dược sau lưng mọi người.

Không chờ ai phản ứng, cô tiến đến người đàn bà đó và cho bà tất cả trên tay.

"Như bà muốn.

Chỉ làm ấm người."

Bà ấy cúi đầu, rối rít cảm ơn cô rồi bỏ chạy rất nhanh.

Sáng hôm sau đến rất sớm.

Sương mỏng phủ kín lối đi trước nhà.

Không khí lạnh hơn đêm qua, mùi ẩm bám trên đá và gỗ mục.

Trong nhà, mọi người lần lượt thức dậy.

Song Tử nhóm lại bếp nhỏ ngoài hiên.

Bạch Dương canh gác xe hàng.

Ma Kết và Song Ngư chia nhau xem lại thảo dược.

Kim Ngưu đi lấy nước ở bờ suối.

Anh hứng nước trên tay, quan sát làn nước ngày càng đen đặc và nồng mùi hơn trước.

Làng buổi sáng vắng lặng, sương vẫn còn đọng trên cỏ.

Trên đường đi, anh nhìn thấy dân làng tập trung ở đồng hoang, kéo theo xe chở một núi xác người.

Họ đào hố sâu, nâng xe đổ xác người vào hố.

Khói bốc lên từ những ngọn đuốc họ ném xuống hố để đốt.

Anh dừng bước, hít sâu một hơi.

Ngôi làng này không thể ở lâu được rồi.

Kim Ngưu lặng lẽ trở về.

Nhân Mã đứng chờ anh ở cửa, đưa cho anh một củ khoai tây.

Cô nhìn sắc mặt anh không tốt, hỏi: "Không có nước sạch à?"

Kim Ngưu chỉ nhận củ khoai.

Anh không đáp.

Nhân Mã như hiểu ý anh, quay sang đoàn buôn còn đang làm việc của mình.

"Chúng ta thu dọn sớm.

Phải tìm nơi khác thôi."

Song Tử khó hiểu: "Nhanh thế?

Còn chưa thu hoạch được gì."

"Ta được một xu đồng từ tối qua rồi."

"Thế chẳng bỏ bèn gì."

Bỗng, mọi người thấy Bạch Dương giơ tay, ra hiệu im lặng.

Anh ta từ trong xe hàng đi đến cửa nhà.

Hình ảnh người phụ nữ tối qua lấp ló sau cánh cửa.

Lần này bà mang theo một giỏ bánh mì mốc meo, đứng nghe lỏm mọi người nhưng bị Bạch Dương phát hiện.

"Bà lại tới đây làm gì?"

Bạch Dương hỏi bà, nhưng bà chạy một mạch đến Song Ngư còn đang kiểm tra gói hàng.

Bà quỳ xuống dưới chân cô.

Bàn tay run rẩy.

"Tôi cần thảo dược.

Xin các ngài khoan hãy rời đi!"
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
18 - Hoang tưởng


"Bà lại tới đây làm gì?"

Bạch Dương hỏi người phụ nữ đứng nấp sau cửa, nhưng bà chạy một mạch đến Song Ngư còn đang kiểm tra gói hàng.

Bà quỳ xuống dưới chân cô.

Bàn tay run rẩy.

"Tôi cần thảo dược.

Xin các ngài khoan hãy rời đi!"

Song Ngư chưa kịp phản ứng.

Ma Kết bước tới chặn lại, nhưng bà quyết không buông.

"Tôi có mang theo bánh mì", bà đưa cho Song Ngư giỏ bánh.

"Tôi nghĩ nó sẽ giá trị hơn đồng xu hôm qua, nên làm ơn các ngài ở lại đi.

Tôi sẽ mua nhiều thảo dược từ các ngài và trả các ngài số bánh mì này mỗi ngày."

"Mấy ổ đó mốc rồi, không ăn được", Bạch Dương lên tiếng.

"Thế thì tôi cho các ngài giỏ đan này", bà chỉ vào giỏ bánh.

Sau đó còn lôi ra thêm khăn thêu, trái cây đã dập và túi hạt giống khô.

"Tôi còn mang thêm những món này nữa.

Tôi có thể cho thêm cho các ngài nếu muốn."

"Nhưng chúng tôi không thể ở nơi bệnh dịch này mãi được."

"Chỉ cần vài ngày thôi..." bà thành khẩn cầu xin.

Mắt bà đã đẫm nước.

"Có người không qua khỏi...

Tôi chỉ cần các ngài ở lại... có thảo dược cho nó thôi...

Cầu xin các ngài..."

Người phụ nữ vẫn quỳ dưới chân Song Ngư.

Bàn tay bà vẫn bám lấy vạt áo cô.

Song Ngư nhìn sang Nhân Mã.

Cô thở dài.

"Dẫn chúng tôi đến gặp người cần cứu.

Chúng tôi sẽ quyết định sau."

Bà ta gật đầu liên tục, lảo đảo đứng dậy.

"Xin các ngài đi theo tôi."

Đoàn buôn bước theo bà qua con đường mòn dẫn vào làng.

Nhà cửa trong làng đều đóng kín bưng.

Người dân ra đường rất ít, thấy đoàn buôn và bà đi tới liền đứng nép ra xa, ánh mắt ai cũng nặng nề.

Một người đàn ông lạ mặt đi ngang qua, tiến tới chặn đường.

"Bà lại kéo người ngoài vào làng làm gì?"

"Cứu con trai tôi," bà đáp vội.

Ông ta cau mày.

"Không cứu nổi đâu."

Bà không trả lời, chỉ bước nhanh hơn.

Ông ta thấy thế cũng tặc lưỡi bỏ đi.

Bà dẫn cả đoàn tới một căn nhà đá cuối làng.

Khi đến nơi, Kim Ngưu chợt khựng lại.

Có mùi gì nặng và quen đến nghẹt thở.

Anh vội vã bước lên trước.

Cửa gỗ bật mở dưới cú đập mạnh.

Những người còn lại giật mình theo sau.

Bà ta hoảng hốt chạy nhanh phía trước.

Bên trong tối và lạnh.

Kim Ngưu không dừng lại.

Anh bước thẳng vào, theo mùi dẫn tới góc nhà.

Một thân người nằm đó.

Bên cạnh là vụn lá thảo dược đã vơi ở đầu giường.

Thân người đó bất động.

Da phồng rộp.

Đen ngòm.

Anh quỳ xuống, đặt tay lên làn da ấy.

...nó đã lạnh.

Phía sau, tiếng bước chân của người đàn bà ấy loạng choạng.

Bà ta quỳ xuống bên thi thể, ôm lấy bàn tay của thi thể đó.

"Con trai của tôi..."

Đoàn buôn đến sau chứng kiến cảnh tượng trước mắt, người kinh hãi, người bịt miệng.

Mùi hôi thối xộc thẳng lên mũi đến buồn nôn.

Bạch Dương bắt đầu nắm chuôi kiếm.

Chỉ mỗi bà ta nở nụ cười ở bên thi thể.

Bàn tay bà vuốt mái tóc cứng đờ .

"Nhờ thảo dược tối qua... người nó ấm lên rất nhiều..."

Kim Ngưu nhăn mặt, đứng bật dậy.

"Bà mua thảo dược cho người đã chết để làm gì?"

Bà mỉm cười, quỳ bên thi thể.

"Nó chỉ ngủ thôi.

Có thảo dược, nó sẽ tỉnh lại ngay."

Không khí chùng xuống, ai nấy đều đứng chết lặng ở cửa nhà.

Ma Kết bước lên trước.

Anh nhìn thi thể trên giường.

Những mảng da phồng rộp đã vỡ ra thành cát bụi.

Anh cất giọng rất thấp.

"Người này đã chết rồi."

Bà ta lắc đầu.

Bàn tay đang vuốt tóc dừng giữa không trung.

"Không, các ngài lầm rồi.

Đêm qua nó còn ấm lên mà."

Giọng bà ta vỡ ra, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm tin méo mó.

Ma Kết không đáp.

Sắc mặt anh nặng xuống, tay làm dấu thánh hướng về thi thể.

Kim Ngưu thay anh lên tiếng.

"Mùi đã lên."

Không khí trong nhà như đông cứng lại.

"Da đã đổi màu."

Giọng anh lạnh và khô.

"Con trai bà chết lâu rồi."

"Không thể nào!"

Người phụ nữ bật dậy, lảo đảo chắn trước thi thể.

Đôi mắt bà ta đỏ ngầu.

"Các ngài không hiểu gì cả!

Nó chỉ ngủ thôi!"

Nhân Mã nãy giờ không đáp.

Cô nhìn sang Bạch Dương, lúc này đang tiến tới cản bà ta.

Người phụ nữ hoảng loạn lao tới nhưng Bạch Dương không cho bà thoát.

"Không!

Các người buông ra!"

Bà vùng vẫy, giọng vỡ nát.

"Buông ta ra!"

Mặc cho lời nói thảm thiết của bà, Nhân Mã tìm đến Kim Ngưu.

Cô chần chừ.

"Chôn cất thi thể thay cho bà đi."

"Không được!

Con trai tôi chỉ đang ngủ thôi mà!"

Người phụ nữ gào lên phía sau.

Bạch Dương giữ chặt bà hơn.

Song Ngư quay mặt đi.

Song Tử lặng người.

Kim Ngưu thở hắt một hơi, lấy từ trong túi chiếc khăn che mặt.

Tay anh làm dấu thánh, miệng nhẩm một đoạn kinh thánh không rõ lời.

Anh nhấc thi thể lên vai.

Nhẹ nhưng cứng như một khúc gỗ mục.

Kim Ngưu đem thi thể ra khỏi nhà khi trời chưa đứng bóng.

Người đàn bà khóc nức nở, giằng co dù bị Bạch Dương giữ chân.

Kim Ngưu đào hố sau nhà.

Anh nhẹ nhàng đặt thi thể xuống

Mọi người trong đoàn đứng nhìn.

Đất khô và cứng.

Lửa bén nhanh khắp miệng hố.

Anh thành thạo lấp lại hố, làm dấu thánh lần nữa rồi quay mặt nhìn mọi người phía sau.

Đến lúc này, Bạch Dương mới thả người phụ nữ ra.

Đoàn buôn im lặng như tờ.

Người phụ nữ khuỵu chân xuống bên mộ, miệng cất lên những âm thanh rời rạc.

Ngay lúc đó, có tiếng động khẽ vang lên trong bụi rậm.

Tiếng bước chân rất nhỏ.

Song Ngư lập tức quay đầu.

Một thân người khập khiễng bước ra.

Khăn choàng che kín toàn thân, lấp ló một cây gậy chống lưng trên tay.

Hơi thở khò khè.

Da tái nhợt.

Nhưng bước đi còn vững.

Người đó dừng lại ở gần ngôi mộ.

Không quỳ xuống hay tiến gần ai.

Người đàn bà kia ngước mặt lên khi nhận ra sự hiện diện ấy.

Sắc mặt bà đổi khác.

"Là tại mày!

Tránh xa ta ra!"

Giọng bà khàn đặc hét lên, điệu bộ xua đuổi.

Không ai kịp phản ứng, bà lao nhanh vào trong nhà rồi biến mất.

___

Sắp tới mình bận nên lịch đăng có thể lâu hơn trước một xíu, các bạn thông cảm nha ^^
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
19 - Sai lầm


Đoàn buôn không định ở lại lâu.

Mọi việc ở làng có vẻ kết thúc không êm đẹp lắm, nhưng cuối cùng cũng tới lúc rời khỏi nơi đây.

Nhân Mã ra lệnh "Chúng ta cùng rời làng thôi" và trở về xe đoàn.

Bạch Dương kiểm tra dây cương, bắt đầu đánh lái.

Không khí xung quanh vẫn còn tĩnh mịch.

Ngôi mộ đất sau nhà lặng lẽ nằm đó, lớp đất mới còn thô ráp.

Người phụ nữ kia cũng không còn thấy bóng dáng quay lại nữa.

Mọi người đều tránh ánh nhìn về phía ấy, nhanh chóng lên xe.

Duy chỉ Song Ngư vẫn đứng yên, mắt hướng về ngôi mộ.

Cô dừng lại nơi bóng người phủ kín vải đen trước ngôi mộ.

Người đó chưa rời đi.

Nhưng cũng không tiến lại hay bắt chuyện với ai.

Không khí nặng xuống một cách khó chịu.

Người đó khẽ nghiêng.

Không kịp phản ứng.

Cơ thể hắn lập tức đổ xuống nền đất, phát ra một tiếng động lớn.

Song Ngư giật mình.

Cô nhảy xuống xe theo bản năng, nhanh chóng quỳ xuống bên hắn.

Hơi thở hắn khò khè qua lớp khăn choàng.

Song Ngư đưa tay vén lớp vải phủ.

Làn da tái nhợt, lốm đốm chấm đỏ nổi lên dưới ánh sáng nhợt nhạt.

Ma Kết chậm rãi quỳ xuống bên cạnh.

Anh dán mắt vào những mảng da phồng rộp đang đổi màu.

Song Ngư lấy từ túi thảo dược một nhúm lá khô.

Cô nhờ Ma Kết nâng người đó lên, giữ tư thế cho cô đưa thảo dược sát mặt hắn.

Mùi thảo dược bén nhanh trong không khí.

Một cơn ho khô bật ra dưới lớp vải.

Cơ thể giật mạnh.

Hơi thở rối loạn.

Người kia khẽ rên.

Âm thanh mỏng và đứt quãng.

Ma Kết không đổi sắc mặt.

Song Ngư vẫn giữ thảo dược trước mặt hắn.

Cơn ho thứ hai bật ra dữ dội hơn.

Thân người co quắp.

Hơi thở vỡ vụn.

Một bàn tay chậm chạp nhấc lên.

Lớp khăn choàng trượt xuống.

Gương mặt hắn lộ ra, môi khô nứt, mi mắt run hé mở.

Song Ngư quan sát hắn ta kĩ hơn.

Bỗng, Ma Kết nghe thấy âm thanh xì xào từ xa.

Không do dự, anh nắm lấy tay Song Ngư, kéo cô lùi khỏi thân người dưới đất.

Song Ngư còn chưa kịp nói gì, Ma Kết đã kéo cô đứng dậy.

"Lên xe ngay."

Cô ngơ ngác không hiểu, cho đến khi cô nhìn thấy những bóng người tụm lại nơi đầu ngõ.

Ánh mắt bọn họ rất lạ, đầy nghi kị.

Ma Kết đưa cô lên xe.

Song Tử và Kim Ngưu lập tức bước tới, chắn trước hai người.

Dân làng đứng tụm lại.

Những bước chân bắt đầu tiến lại gần, kèm vài lời nói khó nghe.

Nhân Mã nhận ra bất ổn.

Cô hối thúc: "Ta phải đi thôi!"

Bạch Dương nắm dây cương.

Ngựa hí vang.

Xe lăn bánh thật nhanh giữa những ánh nhìn phía sau.

Mặt trời đã xuống.

Tiếng bánh xe nghiến khô trên nền đất.

Song Ngư vẫn chưa rời mắt khỏi phía sau.

"Vừa nãy tôi có hành động quá phận không?", cô hỏi mọi người trên xe.

Nhưng ai cũng im lặng né tránh, ngoại trừ Kim Ngưu.

"Cô đã bị gán tội phù thuỷ rồi mà vẫn không rút kinh nghiệm nhỉ?"

"..."

Không khí trên xe lại chìm xuống.

Được một quãng, Bạch Dương chợt siết dây cương.

Ngựa chậm lại.

Kim Ngưu ngẩng đầu.

Ánh mắt dừng ở giữa cánh đồng.

Đồng hoang trải dài phía trước, trống rỗng và im lìm.

Một bóng người đứng đó.

Rồi thêm một bóng khác xuất hiện phía xa hơn.

Đuốc và xẻng hiện lên trên tay bọn họ.

Hòn đá đầu tiên bay tới, đập mạnh vào bánh xe.

Rồi thêm nhiều hòn khác.

Những ngọn đuốc cũng thi nhau ập đến.

Ngựa bị phỏng, chồm lên hoảng loạn.

Chiếc xe bị nghiêng đổ bất ngờ.

"Chính bọn chúng!"

Giọng người đàn bà vang lên giữa đám đông.

Tiếp theo là những giọng khác cắt ngang.

"Chính chúng đã chạm vào hắn!"

"Chúng có thuốc!"

"Đừng để chúng đi!"

"Mau cướp hàng của chúng!"

Hàng loại lời dội xuống đoàn buôn khiến họ sững sờ.

Không khí trong xe đông cứng.

Ma Kết chết lặng.

"Họ tưởng chúng ta có thuốc..."

Song Ngư hoảng loạn lắc đầu: "Nãy tôi chỉ dùng thảo dược thôi..."

Nhân Mã cảm thấy tình hình căng thẳng, tìm đến Song Tử trước: "Có đường nào thoát không?"

Song Tử quét mắt nhanh quanh cánh đồng.

"Bên kia."

Cô chỉ về phía ruộng khô loang lổ giữa đồng hoang.

"Hướng này có đất lún."

Bạch Dương nhìn theo hướng chỉ của cô, cau mày: "Đường đó rất xấu!"

"Nhưng ta có ngựa mà!", cô phản bác.

Chợt, một hòn đá bay vào.

Bánh xe bị nứt gãy, làm xe xóc dữ dội.

Có người dân làng bám được đuôi xe.

Hắn nhảy lên xe, cố kéo một thùng hàng xuống.

Kim Ngưu lập tức đạp hắn xuống.

Những người còn lại siết chặt tay vào thành xe.

"Đi!"

Song Tử quát lên.

Bạch Dương nghe vậy, giật mạnh dây cương.

Xe lao thẳng vào vùng đất lởm chởm.

Ngựa hí loạn, xe lăn lệch.

Nhưng chẳng mấy chốc, bước chân phía sau thưa dần.

Đất lún giữ chân bọn họ lại.

Những ngọn đuốc dần rơi lại phía sau, không chạm được tới xe hàng nữa.

Bạch Dương thấy tình hình ổn trở lại, chỉnh dây cương cho ngựa chạy chậm dần.

Trên xe, không ai nói gì.

Chỉ im lặng thở phào.

Bánh xe vẫn lăn đều suốt hành trình đêm nay.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
20 - Ép buộc


Xe lăn bánh suốt nhiều quãng đường.

Ngày nối ngày, cho đến khi xe tiến tới địa điểm tiếp theo.

Song Tử dò bản đồ rất lâu.

Cô không thoải mái với địa điểm mới này lắm.

"Nghe nói thị trấn này vừa dứt chiến sự ở biên giới."

"Nó là cảng biển mà?"

Nhân Mã thắc mắc.

"Nghe phong phanh rằng người cai quản nơi này..."

Cô dừng lại một nhịp.

"...không còn cai quản nữa."

"Ồ."

Nhân Mã trầm ngâm suy nghĩ.

Một sự im lặng kéo dài.

Chẳng mấy chốc, xe lăn đến trạm gác cổng thị trấn.

Trạm gác dựng ngay trước cổng thị trấn, thô sơ và tạm bợ.

Một đoạn tường đã bị phá.

Cổng thành cháy xém, cửa gỗ dày nứt toác.

Vài người lính đứng canh mang áo giáp dính bụi và vệt máu cũ.

Ánh mắt họ trang nghiêm nhưng bơ phờ.

Người băng bó, người đầy sẹo.

Một tên lính đến gần đoàn buôn.

Như thường lệ, Nhân Mã và Song Tử bước xuống cùng giấy tờ bên mình.

Người lính giữ cổng nhìn họ thật lâu.

"Giấy thông hành."

Nhân Mã đưa tấm giấy ra.

Người lính cau mày, ánh mắt dừng lại ở cô.

"Giấy này đã cũ rồi.

Sau này không dùng được."

Thấy hai người đều không hiểu, người lính nói tiếp.

"Người cấp giấy của các cô không còn cai quản nơi này nữa.

Các cô phải nhớ đấy."

Người lính nói xong liền phất tay, ra hiệu đoàn buôn nhanh đi vào cổng.

Cả hai quay trở lại xe hàng.

Thị trấn nằm cạnh biển, hiện ra sau khúc đường đất gập ghềnh.

Dãy nhà dân nằm san sát nhau, mỗi căn đều có vết tích đổ vỡ hoặc cháy xém.

Chợ và bến tàu vẫn nhộn nhịp người ra kẻ vào, nhưng thưa thớt, không có mấy người ngoại quốc ghé thăm.

Hàng hoá bày bán cũng ít ỏi.

Dân trong thị trấn thi nhau đóng lại tàu bè đã thiêu rụi.

Mảnh ván trôi lềnh bềnh ngoài khơi.

Tiếng ồn ào vọng lại từ trung tâm thị trấn.

Đoàn buôn đi tới quảng trường nơi người dân tụ tập ồn ào.

Họ ăn vận đơn sơ, không khăn choàng cũng áo quần chấp vá, dính bẩn.

Thế mà giữa quảng trường có dàn lính áo giáp sáng loá, huy hiệu đính đầy trên ngực.

Chúng đứng thành hàng, dẫn đầu là một tên đang cầm cuộn giấy.

Hắn mở ra, dán lên trên tường đá những bức ảnh truy nã giống hệt nhau.

Kim Ngưu nhận ra hình vẽ vị tu sĩ quen thuộc trên tờ truy nã.

Những tờ còn lại bị tên lính quăng xuống giữa đám đông như ban phát ân huệ.

Nhưng người nhận giấy không quan tâm.

Họ chửi, họ xé, họ ném giấy ngược lại hắn.

"Lại bày trò gì nữa!

Lo cho dân trước đi!"

"Đồ ăn và thuốc cho chúng tôi đâu?!"

"Trả ngài Thiên Bình cho chúng tôi đi!"

Một tên lính bực tức bước lên trước, tay đặt lên chuôi kiếm.

"Giải tán.

Đây là lệnh hoàng gia", hắn quát, "Ai còn gây rối sẽ bị tống giam!"

Nhưng đám đông chỉ càng ồn ào hơn.

Họ xô đẩy, tiếng la ó nổi lên khắp quảng trường.

Nhân Mã nhìn quanh, khẽ ra hiệu Bạch Dương đánh xe rời đi.

"Đi thôi.

Đừng để bị chú ý."

Chiếc xe chầm chậm lách qua mép quảng trường.

Trong lúc mọi ánh mắt dồn về phía toán lính, đoàn buôn lặng lẽ rẽ vào con đường hẹp.

Những hỗn loạn ồn ào phía sau càng lúc càng nhỏ dần.

Nhưng khi đoàn buôn rẽ qua góc phố, có một thiếu niên từ trong nhà lao ra chắn trước xe.

"Khoan đã!"

Bạch Dương hốt hoảng giật dây cương.

Ngựa chồm lên.

Xe phanh gấp khiến mọi người trên xe nghiêng ngả.

Thiếu niên kia vẫn đứng chắn trước xe, hét lớn:

"Các người có thuốc phải không?"

Tiếng ồn ào từ quảng trường vọng lên tận ngọn đồi phía bắc.

Một dinh thự nằm trên sườn đồi, tường đá sáng màu đã ngả sang sắc xám vì gió biển và muối mặn.

Trước đây, nơi này từng đầy người hầu và lính canh quen thuộc.

Tiếng bước chân và tiếng trò chuyện vang khắp hành lang.

Giờ thì im ắng.

Chỉ toàn những tên lính áo giáp sáng bóng, hoàn toàn xa lạ với những người lính từng canh gác nơi này trước kia.

Trong sân là khu vườn hoa nơi các quý cô thượng lưu từng tụ họp uống trà cùng nữ lãnh chúa.

Giờ đây nó trở thành chỗ nghỉ chân cho những tên lính kia.

Bởi dinh thự này đã trở thành nơi đóng quân của Nữ hoàng.

Thiên Bình, nữ lãnh chúa ấy, hiện tại đang bị giam trong chính dinh thự này.

Ngục giam nằm sâu dưới lòng dinh thự.

Những bức tường đá ẩm lạnh, ánh đuốc le lói treo dọc hành lang, đủ để nhìn thấy những song sắt đen sì kéo dài.

Thiên Bình ngồi dựa vào tường.

Bộ váy vốn tinh xảo giờ đã nhăn nhúm, vạt áo dính bụi đất.

Mái tóc nàng bết dính, vài lọn rơi xuống che khuất ánh mắt.

Ở cuối hành lang, có tiếng bước chân dừng lại trước song sắt.

Không cần nhìn, Thiên Bình cũng biết là ai.

"Ta tưởng ngài bận dẹp loạn ngoài kia," nàng nói, giọng thản nhiên.

Bọ Cạp đứng ngoài, ánh đuốc hắt lên nửa gương mặt.

"Ta đến xem ngươi đã quen với chỗ này chưa."

Thiên Bình khẽ cười.

"Quan tâm ta như thế.

Hà cớ gì tống ta vào ngục?"

Bọ Cạp bước gần thêm một bước.

"Ngươi ở đây vì đã bất trung với Nữ hoàng."

"Chỉ vì giấy thông hành đó?

Hay là vì giấy giảm án cho học giả kia?"

Không khí khựng lại.

Thiên Bình nhìn hắn, khẽ cười.

"Ngài trung thành thật.

Đến mức không cần nghi ngờ gì sao?"

"Vô lễ!"

Một tên lính gác quát nạt nàng.

Nhưng Bọ Cạp vẫn mặt lạnh không đáp lại nàng.

Hắn quay lưng rời đi.

Thiên Bình vẫn nhìn theo.
 
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
21 - Nhượng bộ


"Các người có thuốc phải không?"

Thiếu niên đứng chắn trước đoàn buôn.

Câu hỏi bật ra giữa con phố vắng.

Trên xe, mọi người nhìn nhau.

Nhân Mã nghiêng người về phía trước.

"Không có.

Chúng tôi chỉ bán thảo dược."

Thiếu niên kia sững lại một nhịp, như đang cân nhắc lời đó.

Rồi cậu bồn chồn nhìn một nhóm người đứng nép sau lưng.

Một ông lão chống gậy xuất hiện, thở hổn hển, miệng ho sặc sụa, khắp người nổi lên đốm đỏ gai mắt.

Bên cạnh là người phụ nữ đang ôm chặt cánh tay cụ, đôi mắt đỏ hoe.

"Thảo dược cũng được!

Làm ơn... cha tôi không thở nổi nữa!"

Thiếu niên vội vã quỳ giữa đường cầu xin.

Hai người phía sau cũng chậm chạp quỳ xuống.

Vài cánh cửa nhà xung quanh đã hé mở.

Những ánh mắt lặng lẽ nhìn ra.

Song Ngư khẽ nhích tới.

Cô siết chặt tay.

Hình ảnh dân làng ném đá vẫn còn âm ỉ trong cô.

Kim Ngưu để ý ánh nhìn của cô.

"Lại nữa rồi đấy."

Cô chần chừ một lúc.

Rồi vẫn lấy ra một nắm thảo dược.

"Để tôi xem thử."

Kim Ngưu cau mày.

"Chúng ta vừa mới rời khỏi làng kia không lâu..."

Nhưng Song Ngư đã nhảy xuống xe.

Kim Ngưu liếc sang những người còn lại trên xe.

"Không cản lại à?"

Ma Kết lắc đầu, Song Tử nhún vai, Nhân Mã thở ra một hơi.

Không ai nói gì, cũng không ai ngăn lại.

Thiếu niên vội vã lùi sang một bên.

Song Ngư nhanh tiến đến ông lão chống gậy.

Kim Ngưu nhanh chóng xuống xe.

Anh không đi cùng Song Ngư, chỉ đứng khoanh tay theo dõi từ xa.

Bóng dáng cô quỳ xuống bên cụ.

Lồng ngực ông phập phồng từng nhịp gấp gáp.

Mùi thảo dược thoảng ra ngoài, hăng và khó chịu.

Song Ngư cúi thấp người, tay nhanh thoăn thoắt.

Anh không rõ cô đang làm gì.

Chỉ thấy ông lão giật mạnh, ho sặc sụa đến mức tưởng như sắp tắt thở ngay tại chỗ.

Rồi, tiếng ho dịu lại.

Cụ thở ra một hơi dài, nặng nề.

Nhịp thở dần ổn định hơn, cơn ho cũng bớt đi.

"Đỡ hơn nhiều rồi..."

Người phụ nữ bên cạnh reo mừng.

Thiếu niên kia thấy vậy cúi đầu liên tục, cảm ơn cô rối rít.

Kim Ngưu liếc nhìn những căn nhà xung quanh.

Cửa đã mở nhiều hơn lúc trước.

Đa phần là những gương mặt hiếu kỳ dõi theo.

"Cô ta vừa cứu được người kìa."

"Ta nói rồi, họ có thuốc mà."

Những tiếng thì thầm lan ra.

Đoàn buôn bắt đầu cảm thấy không ổn.

"Chúng ta đi thôi."

Nhân Mã lập tức gọi mọi người tập trung trên xe.

Bạch Dương nắm dây cương chuẩn bị đánh xe lên đường.

Nhưng thiếu niên bỗng đứng chặn đường họ lần nữa.

"Xin đừng đi!", thiếu niên vội nói, "Chúng tôi có chỗ ở cho các ngài!

Các ngươi cứ ở lại, làm ơn!"

Ngoài cửa, vài người khác cũng bắt đầu lên tiếng.

"Ở lại đi!"

"Cả vương quốc này đã không còn ai chữa bệnh cho chúng tôi nữa rồi."

"Các ngài là hi vọng cuối cùng của chúng tôi!"

Người người kéo đến kêu than, van nài rồi quỳ lại trước xe.

Song Ngư quay đầu nhìn đoàn buôn.

Nhân Mã căng thẳng suy nghĩ.

Trong lúc đó, Song Tử lại ghé vào hỏi nhỏ.

"Vương quốc không có thuốc chữa thật à?"

"Có cũng không tới lượt chúng ta dùng đâu", Ma Kết trả lời.

Song Tử muốn hỏi tại sao nhưng bị cái lườm nguýt của Nhân Mã khiến cô im lặng.

"Chỉ một đêm."

Nhân Mã nói với những người đang đứng quanh.

"Thảo dược của chúng tôi cũng có hạn.

Mai chúng tôi sẽ rời đi."

Bên ngoài, những ánh mắt lập tức sáng lên.

Họ hò reo cảm ơn cô và đoàn buôn.

Kim Ngưu khẽ chậc lưỡi, nhưng không có ý phản kháng.

Đêm xuống nhanh trên thị trấn ven biển.

Ánh đèn leo lét hắt ra từ những căn nhà thấp, loang lổ trên mặt đường ẩm.

Chiếc xe của đoàn buôn vẫn đậu ngoài con phố hẹp.

Nhưng người thì không còn ở yên bên trong.

Chỉ còn Bạch Dương đứng canh gác xe như mọi lần.

Một căn nhà gỗ gần đó vẫn sáng đèn giữa đêm đen.

Song Ngư và Ma Kết bận rộn trong nhà.

Người xử lý thảo dược, người sơ cứu vết thương.

Bên ngoài ai cũng ôm theo đủ loại túi tiền và lương thực trên tay.

Một người phụ nữ được hai người họ chăm sóc, bật khóc nức nở.

Tiếng cảm ơn vang lên không ngớt.

Rồi thêm một người nữa bước tới.

Sau đó là người thứ ba.

Rồi người thứ tư.

Hết người này đến người kia, kiên nhẫn chờ lượt.

Nhân Mã và Song Tử ở ngoài cửa thu tiền và vật phẩm.

Đứng cạnh là Kim Ngưu quan sát dòng người tụ lại ngày một đông.

Theo sổ hàng, thảo dược của đoàn buôn không còn nhiều.

Và chúng cũng chỉ giúp cầm cự, không chữa khỏi hoàn toàn.

"Đông thế nhỉ."

Nhân Mã cảm thán.

"Sớm muộn cũng thành dịch mất."

"Sớm muộn gì nữa.

Thành rồi còn gì."

Bỗng một người trong đám đông chờ lượt đáp lại.

Phía sau lại thêm vài người lên tiếng.

"Thị trấn này vẫn còn loạn nên chưa phát tán thôi.

Chứ dịch bên ngoài đầy, kiểu gì chả đến lượt mình."

"Thôi nào, đừng nói gỡ thế."

Song Tử đang đếm tiền cũng nhanh bắt chuyện.

"Ở đây không có người chữa trị nào sao?"

Một người đàn ông cười nhạt.

"Có chứ.

Nhưng bị đuổi hết rồi."

Câu trả lời cụt lủn.

Nhưng đủ để mọi người xung quanh thấu hiểu nhau.

"Giờ chỉ có phù thuỷ mới giúp được."

"Này, nói thế người ta đuổi giết cho bây giờ."

"Thì nếu không cũng bị bệnh, chết như nhau thôi."

Không khí khựng lại một thoáng.

Song Tử nghiêng đầu nghĩ ngợi.

"Người quản thị trấn không lo chuyện này à?"

Đám đông nhìn nhau.

Một vài người ghé lại, hạ giọng nói chỉ đủ mình cô nghe.

Chợt, Kim Ngưu ngửi thấy mùi khét của lửa đâu đây.

Anh chạy ra ngoài ngõ, liếc về phía đầu phố.

Những đốm sáng dần hiện ra.

Mùi lửa cháy cũng trở nên rõ hơn.

Kim Ngưu nheo mắt.

Có người đang tiến vào.

Rất đông.

Ở cuối con đường hẹp, ánh đuốc bùng lên từng đốm.

Một.

Rồi hai.

Rồi nhiều hơn nữa.

Tiếng kim loại va vào nhau khẽ vang lên, đều và nặng.

Người dân bên ngoài còn chưa kịp phản ứng đã tự động tách ra hai bên, như bị ép lùi lại.

Những ánh mắt hoang mang cùng dõi về một hướng.

Từ trong ánh lửa, những bộ giáp sáng lạnh hiện ra.

Lính hoàng gia.

Họ bước chậm, đều, chiếm trọn con phố hẹp.

Người đi đầu không mặc giáp nặng.

Áo choàng tối màu phủ xuống tận gối, không mang huy hiệu sáng loá như đám lính phía sau.

Hắn dừng lại trước đám đông.

Ánh đuốc hắt lên khuôn mặt lạnh tanh.

Kim Ngưu siết nhẹ tay.

Nhân Mã đứng phía sau anh cũng khựng lại.

Gương mặt quen thuộc đến ám ảnh.

Bọ Cạp.

"Lại là tên khốn đó", Nhân Mã nghiến răng.
 
Back
Top Dưới