[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Đoàn Buôn (12 Chòm Sao)
17 - Bình yên
17 - Bình yên
Kim Ngưu tỉnh dậy vì lạnh.
Đất ẩm thấm qua lớp áo, mùi khói cũ còn vương trong không khí.
Xung quanh yên ắng lạ.
Không có tiếng la, không có chuông báo tử.
Chỉ có tiếng thở đều của những con người đang ngủ.
Kim Ngưu nghiêng đầu nhìn sang.
Đoàn buôn vẫn ở đó, tản ra nằm ngủ dưới những gốc cây.
Chỉ có Bạch Dương ngồi canh gác trên nóc xe hàng.
Có người ho khan một tiếng, chậm rãi ngồi dậy.
Song Tử cử động trước tiên.
Cô nhìn thấy Kim Ngưu, chào trước.
"Anh ngủ ngon chứ?"
Kim Ngưu ậm ừ không đáp, nhưng Song Tử coi đó là câu trả lời.
Cô vươn vai, "Lâu lắm rồi mới được thoải mái thế."
Song Tử lật tấm bạt che hàng, lấy ra hai củ khoai tây.
Cô phát cho Kim Ngưu một củ, ném lên nóc xe cho Bạch Dương, rồi đánh thức những người còn lại.
Buổi sáng hôm nay lên chậm.
Không ai vội vã sau giấc ngủ dài.
Song Tử lấy cho từng người củ khoai ăn sáng.
Nhân Mã xem lại thùng hàng.
Thấy trong xe không còn nước uống, cô nhờ người khoẻ mạnh nhất là Bạch Dương đi lấy nước cho mọi người.
Một lát sau Bạch Dương đặt thùng nước xuống.
Ma Kết cúi nhìn trước tiên.
"Nước từ đâu vậy?"
Ma Kết hỏi.
Bạch Dương chỉ hướng dòng sông gần đó.
Song Ngư đứng bên cạnh, mấp máy môi.
"Nước có mùi lạ..."
Ma Kết gật đầu.
"Không trong."
Bạch Dương phẩy tay cho qua.
"Uống được.
Tôi thử rồi."
Kim Ngưu bước tới.
Anh nhìn mặt nước phản chiếu bầu trời xám nhạt, múc một ít lên tay.
Mùi rất nhạt, gần như bị gió cuốn mất.
Nhưng anh cảm thấy quen.
Song Tử nhìn thoáng qua mặt anh, rồi quay sang Ma Kết.
"Nếu không chắc thì đừng dùng nhiều.
Mình tìm chỗ khác hỏi nước sạch xem sao."
Nhân Mã gật đầu.
"Gần đây có làng không?"
Song Tử mở bản đồ, dò một lúc.
"Có.
Không xa lắm."
"Lên xe đi."
Bạch Dương giật dây cương chuẩn bị đánh lái.
Đoàn buôn nhanh chóng leo lên xe, chuẩn bị khởi hành.
Bánh xe lại lăn, đi tới ngôi làng phía trước.
Chẳng mấy chốc, đoàn buôn đã gần đến làng.
Đường đi vắng.
Hai bên là ruộng bỏ hoang, cỏ mọc lổm chổm, không thấy người làm đồng.
Càng đi, gió càng nặng mùi.
Kim Ngưu ngồi trên xe nhìn từ xa.
Lấp ló dưới ruộng hoang là xác chuột chết đang thối rữa.
Xe tiếp tục đi trên con đường đất dẫn vào làng.
Mái nhà thấp thoáng sau hàng cây trụi lá.
Người dân trong làng không nhiều, nhưng họ nhìn đoàn buôn với ánh mắt nghi kị.
"Cô cậu đến đây làm gì?", một già làng gần đó tiến tới.
Điệu bộ cau có.
Song Tử bắt chuyện: "Chúng tôi cần nước sạch và chỗ buôn bán."
"Nước sạch thì ở xa làng mới có", ông lão nói.
"Làng này chỉ có bệnh, không có gì để mua bán cả."
Nhân Mã nhanh trí trả lời.
"Chúng tôi có thảo dược, chúng tôi cũng biết chữa ít bệnh.
Đổi lại cho chúng tôi tá túc trong làng này được không?"
Lão trầm tư một lúc, ngoắc tay dẫn mọi người đi theo mình.
Đoàn buôn đi theo lão đến một căn nhà đá bỏ hoang.
Mái ngói sụp một góc.
Bên trong tối và lạnh.
Thánh giá treo trên tường đã gãy ngang, phần gỗ nứt xước như từng bị giật mạnh xuống.
Bàn lễ nghiêng sang một bên, phủ bụi dày.
Đoàn buôn dừng lại trước cửa, không bước vào.
Chỉ có lão rảo bước vào trong.
"Đây là chỗ cô cậu có thể ở tạm."
Nhân Mã hỏi, "Không còn ai ở đây à?"
Lão lắc đầu.
"Mong cô cậu rời đi sớm.
Không nên ở lâu."
Rồi lão bỏ đi, để đoàn buôn tự lo liệu trong nhà.
Trời sẫm tối rất nhanh.
Kim Ngưu thắp một ngọn đèn nhỏ trong góc nhà.
Ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng hẹp.
Mọi người dọn lại chỗ ngủ tối nay.
Bạch Dương đứng gần cửa, tựa lưng vào tường đá, mắt vẫn nhìn ra ngoài.
Có tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa.
Một người phụ nữ lạ mặt đứng đó, do dự.
Áo quần lấm bẩn, tay nắm chặt vạt áo như sợ buông ra sẽ không còn dũng khí.
Bạch Dương chặn lại ở cửa.
"Ai?
Chuyện gì?"
"Tôi nghe nói mấy người có thảo dược.
Làm ơn bán cho tôi một ít."
Một người phụ nữ ấy đưa ra đúng một xu đồng, chắp tay van nài Bạch Dương ở cửa rồi nhìn đến những người còn lại trong nhà.
Nhân Mã hỏi trước: "Bà mua để làm gì?"
Bà ấy không trả lời, chỉ thấy quay mặt đi, mắt nhìn xuống nền đất lạnh.
Bà cất lên giọng khàn hơn.
"Một xu không đủ thì... lá vụn cũng được.
Tôi xin các ngài."
Ma Kết nghe vậy lắc đầu.
"Bà không nói mục đích của bà.
Chúng tôi không bán tuỳ tiện cho bà được."
Bà ấy khúm núm, quỳ xuống bám vào chân Bạch Dương.
"Xin các ngài, để giữ ấm thôi!"
Dáng vẻ ấy của bà lại càng khiến Ma Kết nghi ngờ hơn.
Kim Ngưu nhìn thấy Song Ngư đang lúi húi soạn thảo dược sau lưng mọi người.
Không chờ ai phản ứng, cô tiến đến người đàn bà đó và cho bà tất cả trên tay.
"Như bà muốn.
Chỉ làm ấm người."
Bà ấy cúi đầu, rối rít cảm ơn cô rồi bỏ chạy rất nhanh.
Sáng hôm sau đến rất sớm.
Sương mỏng phủ kín lối đi trước nhà.
Không khí lạnh hơn đêm qua, mùi ẩm bám trên đá và gỗ mục.
Trong nhà, mọi người lần lượt thức dậy.
Song Tử nhóm lại bếp nhỏ ngoài hiên.
Bạch Dương canh gác xe hàng.
Ma Kết và Song Ngư chia nhau xem lại thảo dược.
Kim Ngưu đi lấy nước ở bờ suối.
Anh hứng nước trên tay, quan sát làn nước ngày càng đen đặc và nồng mùi hơn trước.
Làng buổi sáng vắng lặng, sương vẫn còn đọng trên cỏ.
Trên đường đi, anh nhìn thấy dân làng tập trung ở đồng hoang, kéo theo xe chở một núi xác người.
Họ đào hố sâu, nâng xe đổ xác người vào hố.
Khói bốc lên từ những ngọn đuốc họ ném xuống hố để đốt.
Anh dừng bước, hít sâu một hơi.
Ngôi làng này không thể ở lâu được rồi.
Kim Ngưu lặng lẽ trở về.
Nhân Mã đứng chờ anh ở cửa, đưa cho anh một củ khoai tây.
Cô nhìn sắc mặt anh không tốt, hỏi: "Không có nước sạch à?"
Kim Ngưu chỉ nhận củ khoai.
Anh không đáp.
Nhân Mã như hiểu ý anh, quay sang đoàn buôn còn đang làm việc của mình.
"Chúng ta thu dọn sớm.
Phải tìm nơi khác thôi."
Song Tử khó hiểu: "Nhanh thế?
Còn chưa thu hoạch được gì."
"Ta được một xu đồng từ tối qua rồi."
"Thế chẳng bỏ bèn gì."
Bỗng, mọi người thấy Bạch Dương giơ tay, ra hiệu im lặng.
Anh ta từ trong xe hàng đi đến cửa nhà.
Hình ảnh người phụ nữ tối qua lấp ló sau cánh cửa.
Lần này bà mang theo một giỏ bánh mì mốc meo, đứng nghe lỏm mọi người nhưng bị Bạch Dương phát hiện.
"Bà lại tới đây làm gì?"
Bạch Dương hỏi bà, nhưng bà chạy một mạch đến Song Ngư còn đang kiểm tra gói hàng.
Bà quỳ xuống dưới chân cô.
Bàn tay run rẩy.
"Tôi cần thảo dược.
Xin các ngài khoan hãy rời đi!"