Khác Đoạ Tình [drop]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
93,995
Điểm tương tác
0
Điểm
0
100042184-256-k149922.jpg

Đoạ Tình [Drop]
Tác giả: ladymiew
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: đam mỹ, cổ trang, huyền nhuyễn, ngược luyến tàn tâm, lãnh khốc ma đế công x si tình cữu vỹ hồ thụ.

Tình trạng: ....???

Văn án:
Một khắc kia, nụ cười của người đọng lại trong mắt ta.

Mộng tưởng một khắc sau sẽ lập tức tan biến, nào ngờ đọng lại ngàn năm.

Ta đã luôn nghĩ, phải chăng nụ cười khi đó nở rộ trên lãnh nhan kia là dành cho ta?

Cho tình kiếp của ta?

Hay cho vô hạn bi thống của kiếp này?

Bi thương đủ ba ngàn năm, ta vẫn không thể buông tay...

Nếu vậy ta liền không buông nữa, liền để lại tất cả cùng mê luyến dành cho ngươi, thế nhưng chỉ xin một mạng duy nhất này, ngắm nhìn hết thảy nhân thế lần cuối, sau đó liền hoàn lại cho ngươi....



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Học Đường, Đời Thường] Như những đóa hoa
  • [ Đoản văn thuần sinh ] - Mẹ Ruột
  • [Futa BH ] Đoản văn 🔞
  • Ác Thư Một Lòng Muốn Ly Hôn, Nhóm Thú Phu Điên...
  • Đóa Hoa Hồng Giữa Cơn Mưa Bạc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chuyện Đoá Thụy Hương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đoạ Tình [Drop]
    Chương I: Chấp mê bất ngộ


    Đêm Ưu Vọng cốc, ánh trăng bạc lạnh lùng im lặng buông xuống, gió nhẹ nhàng lay động muốn tản đi chút hờ hững kia.

    Bạch y nam nhân ngồi bên hồ, mái tóc tựa nguyệt sắc tuỳ tiện buông trên vai áo, đôi mắt màu lục rủ xuống lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, có chút tự giễu mà mỉm cười.

    Này gió thật hảo ngu ngốc, nỗ lực cố chấp muốn lay động ánh trăng, tưởng chừng ánh trăng đã buông kiêu ngạo mà cùng động.

    Nào ngờ, lay động chỉ là ảo ảnh của trăng, là ảo tưởng mê luyến của gió mà thôi, còn ánh trăng bạc trên cao kia vẫn lạnh lùng nhìn xuống mà cười nhạo gió ngu ngốc...

    Hệt như y và người kia...

    " Dạ công tử, chủ nhân đã dặn dò thỉnh ngài theo ta trở về" ,Tả Quân mặt than hướng Dạ Ly đang trầm mặc nói.

    Suy nghĩ bị cắt ngang, " Tả Quỷ, đã lâu không gặp, ngươi vẫn không học được biểu lộ cảm xúc a ", Dạ Ly nhẹ nhàng nở nụ cười, không nhìn người nọ, đáy mắt lại tràn ngập ưu thương.

    Thật là, chuyện cũ đã qua cũng đủ để phàm nhân năm lần chuyển kiếp, vậy mà lúc nhìn thấy Tả Quân, cảm xúc bi thương tưởng chừng đã bị chôn vùi, nháy mắt lấp đầy lồng ngực.

    Thống khổ.

    Không phải vì Tả Quân mà là vị "chủ nhân" trong miệng người nọ, vị ma tôn lãnh khốc vô tình kia...

    "Dạ công tử, chủ nhân vẫn đang đợi ngài, thỉnh đi cùng ta" Tả Quân lặp lại.

    "Đợi ta sao?

    Thật là vinh hạnh của ta, không ngờ cũng có lúc người kia đối ta nhẫn nại như vậy,", lời nói khách sáo hữu lễ thế nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn lãnh đạm, " ngươi nói xem lần này hắn lại muốn ta làm gì", chắc lại là nguyên hồn đi, bất quá, ai, đây là cái cuối cùng rồi a.

    Nguyên hồn của cữu vĩ hồ ly tu đạo, đại giới gì cũng có thể mở.

    Đồng thời kẻ trao đi nguyên hồn cũng phải trả một cái giá thực đắt.

    Thần hồn câu diệt, vĩnh viễn không thể luân hồi.

    Y thế nhưng chỉ còn một cái, tám cái kia trước đều cho hắn, hiện tại y giữ cái cuối cùng cho bản thân cũng sắp bị đoạt đi mất, huống hồ y còn cần hồn thể để áp chế thứ kia trong người nữa mà...bất quá nếu hắn thật sự cần tới, bản thân y cũng sẽ lại cho hắn nhỉ?

    Như những lần trước...

    Lần đầu tiên, ba ngàn năm trước, đổi hắn một mạng cũng đồng thời đổi cho y một đời mê luyến, tuyệt vọng cùng ưu thương...

    Chấp mê bất ngộ.

    Si tâm tàn tâm.

    Chi bằng lần này cùng người kia kết thúc tất thảy, đoạn tình bi thảm này thôi.

    --- còn ---

    Xin lỗi mọi người, bây giờ mới có thời gian khai văn...bận quá bận quá
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương II: Trở về


    Lần này suy nghĩ thông suốt, y liền nhẹ nhỏm, sau này cũng không cần chịu dày vò của thứ kia nữa.

    Bạch y nam tử đứng lên, đi tới phía người nọ, ra khỏi hắc ám, dung nhan câu hồn đoạt phách giờ phút này lộ rõ dưới ánh trăng, thật là làm cho người ta kinh diễm.

    Tả Quân đại nhân liền thất hồn, lần thứ vạn lẻ vân vân cảm thán chủ nhân lãnh tình của mình đôi mắt có thể đem vứt đi.

    Người trước mặt không tính đến dung nhan, trước kia tu vi của y của rất cao lại mang thiên mạch thượng cổ vỹ hồ cao quý, không ít người si mê theo đuổi, chỉ tiếc cả đời y chỉ nhìn vị kia, vì hắn mà hi sinh không ít, hiện tại tu vi chỉ đủ duy trì như một yêu giả tầm thường.

    Chưa nói... y còn si tình với người kia hơn năm ngàn năm .

    Chủ nhân a, ngài cái gì cũng đều tốt nhưng về tình ái lại trì độn ngu ngơ như thế, tức chết đám người vây xem a.

    Dạ Ly xem nhẹ thần sắc ngẩn ngơ của Tả Quân, lên tiếng kéo người nào đó đang mặt than nội tâm phun tào về hiện thực, "Phiền ngươi đưa ta đến gặp hắn"

    Tả đại nhân hồi thần, lặng lẽ thở dài, người này phàm là liên quan đến chủ nhân y đều không thể quyết tuyệt.

    Dù năm trăm năm y rời đi không một lần quay về nhưng đó là vì vị kia chưa muốn tìm y.

    Lần này trở về không biết lại phải chịu đựng uỷ khuất gì nữa.

    "Dạ công tử, người không có gì phân phó ở đây sao?"

    Dạ Ly hơi ngẩn người, quay đầu nhìn lại tuyệt cốc y ngây ngốc suốt mấy trăm năm qua.

    Không biết lần này đi còn có thể trở lại hay không.

    "Không cần, nơi này chỉ có một mình ta" chần chừ một khắc, Dạ Ly nhẹ nhàng phất tay áo, lục quang chợt loé dưới chân y liền xuất hiện một cặp tiểu thú một trắng một đen, thoạt nhìn như miêu nhi, trên trán có hồng ấn phức tạp.

    Dạ Ly khom người, xoa đầu đôi tiểu thú, dặn dò " Tiểu Tuyết, Tiểu Ám, nơi này giao cho các ngươi trông coi, không được quá ham chơi quên bổn phận"

    Đôi linh thú gật đầu liên hồi, hai đôi mắt sáng rực, ai, lại ham chơi rồi, có vẻ không để tâm lời dặn của y đâu.

    Y nhẹ nhàng cười, bất đắc dĩ lắc đầu rồi dứt khoát xoay người đi.

    Phải đi rồi...

    Trở về nơi tràn đầy hồi ức đau thương kia, nơi có người y yêu thương nhất.

    ----còn----
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương III: Ngộ nhận


    Lúc này, tại Ám điện thượng toạ cao quý, nam nhân một thân hắc y, khuôn mặt tuấn mỹ bức người, con ngươi đỏ tươi lạnh lùng lại bất định song khí tức hắc ám không ngừng cắn nuốt xung quanh.

    Người nọ trầm mặc quét mắt nhìn xuống chánh điện, không giận mà uy lạnh lùng lên tiếng, "Gần đây có phải ta đã quá nhàm chán rồi không "

    Vừa dứt lời toàn bộ người có mặt đồng loạt kinh hoảng quỳ rạp xuống đất, hô lên, "Ma tôn bớt giận, chúng thần đáng chết".

    Vị nào đó nhàn nhạt cụp mắt, không biết suy nghĩ cái gì, một lúc lâu sau lại nói, "Vậy thì các ngươi nói xem ta đã lệnh hắn trong vòng một canh giờ đem kẻ kia trở lại không phải sao, từ khi nào lời nói của ta lại nhàm chán như thế", Dạ Ly chưa bao giờ để ta đợi y dù chỉ là một khắc...

    Hữu Quân nghe vậy lập tức chấn kinh, lập tức tiến lên đỡ lời, "Chủ nhân xin bớt giận, Dạ công tử đã lâu không trở lại, lần này ngài gọi y gấp gáp quay về, y hẳn là có việc giao phó trước khi rời đi.

    Này...nể tình Dạ công tử nhiều năm trung thành trước kia lại trọng thương, ta xin ngài bỏ qua cho y lần này", nếu ngài lại tổn thương y, ngài sẽ sớm hối hận a.

    Dạ công tử, y...

    Phớt lờ lời nói của người kia, con ngươi màu máu nhìn xuống những khuôn mặt bất động dung phía sau Hữu.

    A, thật chướng mắt, hiện tại ta liền thiêu chết tất cả những kẻ ở dưới thì y có tức giận không nhỉ?

    Hình như, y chưa từng sinh khí với ta.

    Giật mình vì suy nghĩ vừa rồi của mình, một tia khó chịu chớp hiện trong lòng Lẫm Hiên.

    Sai rồi, vốn dĩ trước đây ta chưa từng để tâm y có sinh khí hay không nha.

    Kì lạ, hôm nay ta làm sao vậy a, hừ, chắc là vì lần này kẻ kia to gan bắt ta ngồi đây đợi y lâu như vậy hại ta nghĩ lung tung.

    Hảo, đợi y tới đây lại nhốt y vào Hoả Ngục ba ngày ba đêm, lâu rồi không được nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của tiểu hồ ly a.

    Chẳng phải hồ tộc sợ nhất là Hoả Luyện ngục hay sao, dù sao y cũng không thể chết được, lần này trở về hảo hảo dạy dỗ nếu không e là tên hồ ly xảo quyệt sẽ quên mất ta.

    Hắn lại một lần lại một lần nghĩ tổn thương Dạ Ly là việc kinh thiên địa nghĩa, thậm chí còn tàn nhẫn xem đó là những gì y đáng nhận, nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng Dạ Ly cũng có thể quyết liệt, y còn có thể vĩnh viễn rời xa hắn.

    Bởi vì Lẫm Hiên biết, Dạ Ly yêu hắn, rất rất yêu....Lẫm Hiên nghĩ, y nợ hắn, mạng của y do hắn cứu thì tính mạng của y đều do hắn định đoạt.

    ...nhưng hắn không ngờ ân cứu một mạng Dạ Ly đã sớm trả lại.

    Trước kia y lưu lại bên hắn bởi vì, y thật sự yêu Lẫm Hiên, yêu đến mức tôn nghiêm cũng không cần, tính mạng cũng xem nhẹ.

    Phải, vốn y đã sớm cho hắn hết thảy, để bây giờ y đã không còn gì luyến tiếc.

    Lẫm Hiên cứu y một mạng, y trao lại tám mạng cho hắn, hắn nào biết y chỉ có thể sống chín kiếp mạng...y đã sớm mệt mỏi.

    Vừa vặn, lần này liền chấm dứt.

    ———còn tiếp———

    Ngao, ta cũng không viết phía trên kia ta viết cái gì a~~~~

    Xin góp ý thêm.

    Cảm ơn !
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Lại xoắn xoắn - Hậu trường


    Ta đang cân nhắc xem chương sau có nên để công trực tiếp giết thụ hay là chỉ nên gián tiếp thôi... 😨

    😈 hì ~

    Cái khoảng đặt tên ta dở tệ luôn mọi người à😂 nếu thấy sai sai thì xin góp ý nhé ! ♥️

    ————— ತಎತ ————
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương IV: Bất giác động tâm


    Dạ Ly lúc này thật có chút lo lắng, rất nhanh thôi y sẽ gặp lại người kia, lỡ như...khi gặp hắn thứ kia lại phát độc thì phải làm thế nào.

    Y thực không muốn cho hắn biết, y hiểu rõ với tính cách của vị kia nếu nhận ra thứ kia chắc chắn sẽ không để y thực hiện như ý nguyện.

    Thứ kia là hi vọng duy nhất của Dạ Ly lúc này, y nhất định liều mạng bảo vệ nó.

    Kể từ ngày đầu tiên li khai Lẫm Hiên, y đã muốn từ bỏ thứ tình cảm vĩnh viễn không có hồi đáp này, nhưng mê luyến suối mấy ngàn năm sao có thể nói buông liền buông, kì thực tâm đã sớm lạnh bất đắc dĩ y vẫn muốn nhìn thấy người kia.

    Sở dĩ y đồng ý quay trở lại là muốn hoàn thành ý nguyện và còn...nhìn người kia lần cuối, tâm vẫn hi vọng người kia có thể hay không đối với y nở nụ cười?

    Về phần ý nguyện của mình, y đã do dự thật lâu, có hay không lúc Lẫm Hiên biết được bản thân bị Dạ Ly đặt vào tròng...

    Sẽ thực hận y đi?

    Chính là sẽ không, vốn có yêu mới sinh hận, còn hắn đối với y, cái gì cũng không có.

    Bất quá chỉ càng thêm chán ghét y đê tiện mà thôi, mà Dạ Ly cũng không ngại để hắn nghĩ nghĩ, dù sao đã sớm quen thuộc, tâm cũng sẽ không tiếp tục đau.

    Dạ Ly, nghĩ vậy liền thông suốt, miễn cưỡng chống đỡ tinh thần áp chế thứ kia trong cơ thể.

    Y đã chọn thứ kia để trợ giúp một chút, mặc dù quá trình thực đau đớn nhưng nghĩ đến kết quả y sẽ có được, cả người liền nhẹ nhõm.

    ————————————-

    Lẫm Hiên thật không rõ cảm xúc hiện tại của mình là cái gì, vốn dĩ hắn thực vui vẻ đang suy nghĩ sẽ như thế nào hành hạ người kia.

    Kết quả ngay lúc nhìn thấy thân ảnh vài trăm năm không có gặp, còn chưa kịp mở miệng mỉa mai thì liền bị thanh âm bình thản của Dạ Ly chọc cho sinh khí.

    Vì y đã nói,

    "Tiểu nhân tham kiến tôn thượng"

    Tiểu nhân?

    Lại còn tôn thượng?

    Chết tiệt, là đang gọi ai a!

    Y còn đối hắn hành lễ?

    Hoá ra lâu không thấy bản lĩnh cũng lớn hơn rồi, trước đây không phải luôn miệng gọi ta Lẫm dù đánh chết cũng không sửa miệng sao.

    Đây là cố ý không quen thuộc ta chăng !

    Hảo tiểu hồ ly nhà ngươi !

    Lẫm Hiên nghĩ là y cố sinh sự, nhưng hắn lại không nhớ rằng trước đây là Dạ Ly đơn phương cố chấp muốn gọi như thế, y ngây thơ xem đó là xưng hô độc nhất thân mật cùng hắn.

    Bất quá, sau này không chỉ có Dạ Ly cũng có một người gọi hắn Lẫm, chỉ khác là người nọ gọi Lẫm hắn sẽ ôn nhu đáp lại, còn y gọi hắn Lẫm liền nhận từ hắn một chưởng.

    Ban đầu y còn đau đớn thổ huyết dần dần đã quen cũng không còn cảm giác, chỉ là trong lòng ngọt ngào nên vẫn cố chấp gọi hắn.

    Lẫm Hiên trong lòng khó chịu vẫn nhịn xuống xem y lại muốn diễn trò xa cách, hắn nói "Dạ công tử, đã lâu không gặp thực khách khí như vậy, bất quá ta cũng không có ngại nha", vốn hắn vẫn muốn Dạ Ly quỳ, nhưng khi ánh mắt quét tới thân ảnh đơn bạc cùng mái tóc bạch sắc đã không còn xinh đẹp như xưa, liền nhíu mày "tại sao thoạt nhìn y lại suy yếu như vậy, phải không gần đây không tốt".

    Bất quá, hắn lập tức bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ cùng rối rắm, không biết vì cái gì bây giờ lại không muốn nhìn thấy y.

    Thân thể đã nhanh hơn cái đầu, Lẫm Hiên, chạy trối chết, để mặc Dạ Ly vẫn không rõ thần sắc quỳ giữa điện.

    Vẫn một mảnh hắc ám thê lương cùng cô độc.

    ——còn tiếp——
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương V: Người trong lòng


    Lẫm Hiên thất thố một đường đi đến Ngọc Nhu cung, một lòng trấn an bản thân vừa nãy chỉ là đã lâu không có nhìn thấy Dạ Ly nên hẳn có chút kích động, kẻ kia sống tốt hay không thì liên hệ gì đến hắn, chẳng phải năm xưa là y tự mình rời đi sao.

    Hiện tại y chịu quay về chắc là ở bên ngoài tịch mịch đủ rồi trở về đi, gầy yếu như thế, hắn bất quá sắp tới không hướng y giao phó nhiệm vụ liền tốt, để cho y tự do một thời gian, tránh cho y vừa quay về lại trốn đi mất, hắn đây lại nhàm chán.

    Liều mạng xác nhận cảm xúc loé lên vừa nãy chỉ là kích động của bằng hữu lâu ngày gặp lại.

    Lẫm Hiên lại không phát giác, vô thức sinh ra thương tiếc đối với Dạ Ly.

    Là thương tiếc.

    Còn có...nhớ nhung.

    ———————————————

    Bất tri bất giác Lẫm Hiên đã đứng trước Ngọc Nhu cung, ngẩn người ão não nghĩ bản thân thế nhưng một đường này nghĩ về Dạ Ly mà chỉ đơn giản bước đi, quên mất không có dùng truyền tống.

    Lập tức điều chỉnh tốt cảm xúc, hắn hiện tại đi gặp người trong lòng a, nhớ đến nét cười thiên chân vô tà thuộc về nàng, tâm liền mềm mại.

    Đúng vậy, Nhược nhi mới là người hắn nên để tâm, hắn vẫn luôn thích nàng, năm xưa đi ngang phàm giới vì vừa gặp đã rung động hắn mới cường ngạnh đem nàng về ma giới, mặc dù khi đó nàng quyết liệt cự tuyệt nhưng hiện tại nàng cũng rất yêu Lẫm Hiên ta.

    Khi đó tên hồ ly kia hẳn là đố kỵ nàng, thậm chí còn rời đi ma giới thật lâu không nhìn chúng ta, còn có y biết hắn thích nụ cười của Sở Thanh Nhược, thậm chí y cố ý phỏng theo, luôn hướng hắn cười cười nhưng vẫn luôn thực khó coi.

    Lẫm Hiên nào nhớ ngàn năm trước tiểu hồ ly được hắn cứu cũng đã từng có nụ cười sáng lạn thiên chân khả ái, lần đầu tiên hướng hắn mỉm cười làm hắn ngây người, mà hắn trong vô thức đã khảm sâu nét cười của y sâu trong đáy lòng, thế nhưng thật mỉa mai, có lẽ vì cất giấu quá sâu nên chính Lẫm Hiên cũng không rõ nhân ảnh đó xác thực thuộc về ai.

    Năm đó đi phàm giới, hắn bắt gặp nét cười thực quen thuộc trên mặt nữ nhân Sở Thanh Nhược liền mơ mơ hồ hồ, tâm choáng váng không hề suy xét, lập tức cho rằng nàng chính là thân ảnh người tâm luôn tại.

    Chính là, sau khi có được nàng bên cạnh, Lẫm Hiên vẫn thấy có gì đó không đúng, lòng vẫn luôn không có thoả mãn, cơ hồ người hắn muốn là nàng nhưng cũng không phải nàng.

    Giá như, giá như...lúc đó Dạ Ly lại hướng hắn nở nụ cười như xưa thì có lẽ đã rõ ràng người hắn muốn đã luôn luôn tươi cười trước mặt hắn, luôn luôn khả ái chân thành xinh đẹp, mãi cho đến khi hắn đem nàng trở về.

    Mà chính thời điểm đó, Dạ Ly chấn động cùng thương tâm cực độ, làm sao có thể như trước thường tiếp tục tươi cười vô ưu, thay vào đó mỗi lúc gặp Lẫm Hiên nét mặt ôn nhu ôm Sở Thanh Nhược, lòng y thực thống khổ muốn chết, nét cười độc nhất liền không thể giữ được trở nên gượng gạo xấu xí.

    Thế nên, Lẫm Hiên nhìn thấy thế mới càng tin tưởng nữ nhân kia chính là người nọ.

    Lẫm Hiên đem người trong lòng vốn là y trở thành nàng.

    Đem nét cười độc nhất của y trở thành nàng.

    Đem sủng ái yêu thương vốn nên thuộc về y, cho nàng.

    Còn Dạ Ly lại không hề biết vô tri vô giác những thứ vốn nên sớm là của y đã vô thanh vô thức trở thành của người khác.

    Không đố kị.

    Không phẫn hận.

    Chỉ biết tuyệt vọng lặng lẽ nỗ lực vì Lẫm Hiên.

    Lẫm Hiên hẳn không thể ngờ một lần lơ đãng đã bỏ lỡ tình yêu của chính mình.

    Kiếp sau, người nọ đã không còn nguyện ý hướng hắn tươi cười.
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương VI: Hi vọng cuối cùng


    Tương truyền từ rất lâu trước đây, một vị thần nữ đem lòng yêu phàm nhân, sau cùng nàng bị phản bội mà nàng căn bản khi bản thân quyết định cùng nam nhân kia thì đã vứt bỏ tất thảy để đi theo ái nhân.

    Sau đó, phàm nhân kia thấy nàng có tiên nguyên thì lừa nàng cùng một kẻ tu ma giao dịch đổi lấy sự bất tử, phàm nhân khiến cho nàng bị đoạt mất tiên nguyên tiếp bị đày đoạ suốt nghìn kiếp.

    Vị thần nữ thiện lương phong hoa tuyệt đại, nhưng chỉ vì quá thương tâm, không thể khống chế được thù hận sai khiến nàng đi vào đoạ kiếp.

    Nàng vốn là thần song lại muốn hoá ma, thiên địa sao có thể bình yên, thiên giới liền phán nàng mang thiên tội.

    Nàng nhận trừng phạt mất hết tu vi, buộc phải trải qua trăm kiếp luân hồi, mà... mỗi kiếp đều đau khổ đày đoạ đến chết mới kết thúc, qua đủ thiên trị nàng liền tan biến.

    Nhưng trước khi biến mất, nàng đã gieo một hạt giống, kia là một lời nguyền cũng là một sự cứu rỗi cho những kẻ si tình trên thế gian.

    Chỉ dành cho kẻ như nàng năm xưa, vì yêu buông tha hết thảy tự trọng, chân tâm lẫn đạo hạnh thì độc mới phát.

    Hạt giống kia nở hoa gọi là Đoạ Tình, kẻ mang độc có tu vi sẽ lập tức trở nên cường đại.

    Đổi lại, tâm liền tê liệt, người mang độc sẽ trải qua những cơn giày vò thống khổ cả tinh thần lẫn thân thể, dù thần hay yêu đều sẽ chỉ muốn chết đi, tựa như nàng muốn để người nọ cũng nếm thử những gì mình đã trải qua.

    Thế nhưng... khi độc hết sẽ thực thanh thản.

    Thực sự thanh thản.

    Đoạ Tình độc vốn có thể làm người có pháp lực trở nên cường đại, song không có kẻ nào chọn loại độc này...

    Bởi vì, người mang độc sau khi có được tu vi sẽ vĩnh viễn tan biến.

    Không đau thương.

    Không lưu luyến.

    Không sẽ lại vì yêu mà thống khổ.

    Và cũng sẽ không có luân hồi.

    Bất quá, còn một điều...

    đó thực sự là một sự cứu rỗi cuối cùng loại độc này dành cho kẻ si tình đáng thương.

    Này cũng là hi vọng cuối cùng của Dạ Ly.

    ———————————————

    Thành thật xin lỗi các bạn đang theo dõi Đoạ Tình, thời gian qua mình quá bận câu giờ quá trời 😂

    Nhưng mình sẽ không drop bộ này, yên tâm.

    Đáng lẽ ra mình định để dành chương này sau nữa...nhưng thôi kệ cứ như vậy trước nhé !
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương VI: Sở Thanh Nhược


    "Lẫm!

    Lẫm, ngươi làm sao vậy?"

    Thanh âm nữ tử quanh quẫn bên tai ngọt ngào uyển chuyển nhưng Lẫm Hiên lại vô pháp ngăn tâm trí hồi tưởng thân ảnh đơn bạc hẳn là vẫn quỳ trong đại điện, từ khi nhìn thấy người nọ, tâm hắn vẫn luôn rối loạn.

    Rõ là một sự phiền táo.

    "Ân, Nhược nhi, làm sao?"

    "Lẫm, là ta hỏi ngươi mới đúng, dạo này ngươi thật kì quái, thật lâu không có đến thăm ta, người ta nhớ ngươi muốn chết, hiện tại đến bồi ta thì lại thất thần", Sở Thanh Nhược uỷ khuất bĩu môi làm nũng.

    Ma vương đại nhân lập tức hồi thần, không hiểu vì sao mỗi khi nàng làm nũng khiến tâm hắn mềm nhũn.

    Giống như ai đó đã từng hướng y làm nũng, thực quen thuộc cũng thực mơ hồ.

    Sở Thanh Nhược nhìn thấy ái nhân lại thất thường liền nghi hoặc, rõ ràng trước đây mỗi lần nàng ra vẻ uỷ khuất Lẫm sẽ lập tức ôm nàng dỗ dành, không như hiện tại thất hồn lạc phách.

    Hừm, nàng không tin hắn có thể không nhìn nàng.

    Sở Thanh Nhược nói liền làm, nước mắt chực trào, hoa lê đái vũ, bồi thêm thanh âm thút thít mà bất kể là nam nhân đều thương tiếc.

    Lúc bấy giờ, Lẫm Hiên mới thực sự hướng nàng chú ý.

    "Nhược nhi, là ta sai.

    Đừng khóc, nàng cũng biết mỗi khi ta suy nghĩ sẽ thất thần, không phải không quan tâm nàng", Lẫm Hiên vừa ôm ái nhân vừa mềm giọng dỗ dành.

    Người trong lòng vẫn thút thít khóc, vẫn chưa chịu cùng hắn mở lời, có vẻ như lần này thực sự uỷ khuất.

    "Ngươi...ngươi có phải hay không chán ghét ta rồi.

    Đã...đã không còn thương yêu ta nữa sao", thanh âm nữ tử mềm mại đứt quãng chất vấn, bất quá, sâu trong đôi mắt đang ngập nước của nàng, thực không có chút gì gọi là ôn nhu.

    "Nào có, chỉ là ta ban nãy có chút phiền táo.

    Ngoan, nàng đừng nghĩ linh tinh"

    ——————— đây là phân cách tuyến vì không hiểu vì sao ta cũng chán ghét cách dỗ dành này nên dừng tại đây vậy———————

    Trước đó, Dạ Ly chỉ vừa bước chân vào đại điện, Sở Thanh Nhược đã lập tức được tay sai mà ả đã mua chuộc thông tri, bóp nát chén trà còn chưa chạm đến môi, một chút cũng không giống nữ tử ôn nhu dịu dàng trong mắt Ma tôn.

    Sở Thanh Nhược hận đến nghiến răng, ả tân tân khổ khổ chịu uất ức phong toả bản mệnh biến thành phàm nhân, chung quy chỉ là để tiếp cận Lẫm Hiên.

    Không sai, ả vốn không phải nữ tử nhân loại tầm thường, mà ả vốn là ác thần viễn cổ.

    Lại nói, chuyện trở về mấy ngàn năm trước, bất quá, thời điểm đó Sở Thanh Nhược cho dù là ác thần cổ xưa nhưng trước đó bị người phong ấn chế trụ suốt chục vạn năm, tu vi cùng nguyên khí sớm đã cạn kiệt, thực yếu ớt.

    Từ lâu Sở Thanh Nhược nhận thức ả phải tìm một nguồn sức mạnh cường đại lấp vào chỗ trống tu vi trước khi người Thiên giới phát giác phong ấn đã bị phá.

    Cũng vào lúc đấy Sở Thanh Nhược nhìn trúng một nam nhân kiêu ngạo mang trên mình hơi thở lạnh lẽo quen thuộc từ Ma Vực đang dạo chơi ở nhân giới đã thành công khiến ả động tâm.

    Thế nhưng ả biết với thực lực lúc này thực không dễ dàng, ả phải nhẫn nại mưu tính kĩ lưỡng bởi vì ả biết bất kể là huyết mạch của người thống trị ma giới đều mang bảo mệnh ấn, thứ mà hiện tại Sở Thanh Nhược chạm cũng không chạm được, huồng hồ ả còn muốn đoạt nguyên khí của người nọ.

    Thế nên Sở Thanh Nhược lại nhẫn nại quan sát thật lâu thật lâu, cho đến một ngày Dạ Ly xuất hiện trong ánh mắt người nọ, ả đã biết thời cơ của mình đã đến.

    Cẩn cẩn dực dực phong ấn bản mệnh.

    Hoá thành nữ tử nhân loại diện mạo có chút tương tự tiểu hồ ly kia.

    Tiếp cận dụ dỗ sau đó cùng hắn tiến vào Ma giới, còn đoạt được nguyên hồn của cửu vỹ hồ thượng cổ, tu vi hồi phục không ít, nhưng vốn là ác thần nên nguyên hồn của linh thú thượng cổ không phù hợp Sở Thanh Nhược, chỉ có thể là Lẫm Hiên huyết tâm ả ta nhất định phải có được.

    'Giỏi cho một tiện nam nhân giẫm mãi không chết, hết lần này đến lần khác phá hư chuyện tốt của bổn thần.

    Hồ ly thì cũng chỉ là hồ ly thôi, dù ngươi có là linh thú thượng cổ nhưng ngươi cũng chỉ có chín cái mạng mà thôi.

    Lần này ta không tin không thể khiến ngươi hồn phi phách tán!'

    ———còn tiếp———

    Trước hết, cúi đầu tạ lỗi với mọi người 🙇🏻‍♀️, chậm trễ rất nhiều so với dự tính... nhưng mình sẽ cố gắng tiếp tục.
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Comeback - nhá hàng


    -Dạ Ly, đưa ta nguyên hồn, nàng thật sự không thể không có nó.

    —————//————//———-//——

    Dạ Ly mỉm cười, sâu trong đáy mắt loé lên tia hiểu rõ cùng có chút...bi thương.

    A ~ cuối cũng y cũng đợi được ngày này rồi nha.

    - Ta đã biết, bất quá lần này có chút khác.

    Nói rồi y nâng bàn tay lên đặt vào vị trí trái tim, đôi mắt màu lục xinh đẹp loé loé, giờ khắc này một lần nữa lại giống như hơn năm năm trước, chăm chú ngắm nhìn nam nhân y yêu thương nhất, thật chăm chú, thật tỉ mỉ mà nhìn như muốn hoạ dung nhan người nọ vào tận đáy lòng.

    Tựa như là lần cuối cùng, đời đời kiếp kiếp cũng không muốn quên đi dung nhan nọ, chỉ là trớ trêu ngay lúc này người nam nhân y yêu lại muốn y trao đi mạng sống của chính y.

    Bất quá, y cũng không ngạc nhiên đâu.

    Không biết Dạ Ly nhớ về điều gì, bất giác y nở nụ cười, dung nhan tuyệt sắc sáng bừng tưởng chừng ba khắc trước cùng lúc này là hai người hoàn toàn khác nhau.

    Cũng lúc này, Lẫm Hiên chợt nhận ra đã bao lâu rồi hắn chưa nhìn thấy y cười vui vẻ như thế này, có lẽ là rất lâu rồi đi.

    Thật quen thuộc... trước đây hắn luôn nghĩ rằng tiểu hồ ly vì muốn hắn nhìn y nhiều một chút liền cố ý mô phỏng theo Sở Thanh Nhược, vì hắn thích nàng cười, bất quá lúc này hắn nhận ra y và nàng không thể đánh đồng.

    Bởi vì Dạ Ly mỗi khi cười trong mắt y luôn có hạnh phúc còn có... có hình bóng Lẫm Hiên hắn.

    Đáy lòng hắn nhảy dựng, chưa kịp nhận ra cảm giác vừa loé thì đã bị Dạ Ly cắt ngang, hắn cảm thấy tim mình dường như đã lệch một nhịp bởi vì hắn nhận ra khuôn mặt mình vừa xuất hiện trong đôi mắt y đang dần tan biến, y nói...

    - Bấy lâu ta rời đi lười biếng trì hoãn tu luyện, tu vi đã sụt giảm đến nỗi không thể tự mình lấy nguyên hồn, lần này đành làm phiền Ma Tôn tự mình động thủ.

    Nói đến đây y vẫn ung dung mỉm cười chỉ là đáy mắt đã trống rỗng...

    - Phiền ngài tự mình moi tim ta lấy đi thôi.

    ————————————————

    É é é xin lỗi mọi người vì một năm qua đã biến mất thật lâu... * dập đầu*.

    Mong mọi người vẫn còn nhớ các chương cũ haha.
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Thông báo trì hoãn


    Chào mọi người,

    Mới hôm qua mình vừa ra chương mới, thật lòng mà nói mình cũng không muốn đăng thông báo này huhu.

    Nếu các bạn đọc tin tức thường xuyên thì cũng biết tình hình các nước nói chung và Mĩ nói riêng, đang rất căng thẳng, mà mình học ở Mĩ các bạn à 😂

    Mình vẫn đang tính toán việc ở lại hay trở về VN, các bạn có thể để mình ra chương mới sau 3 ngày nữa được không?

    Cảm ơn mọi người và cũng xin lỗi vì đã trì hoãn.
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương VII: Đã không còn khả năng


    Đã nửa canh giờ trôi qua, Lẫm Hiên đang cùng Nhược nhi của hắn ôm ấp nào có nhớ một tiểu hồ ly bởi vì chưa được hắn cho phép đứng lên vẫn không hề cử động giữ tư thế quỳ giữa Ám điện lạnh lẽo, đầu cúi xuống, không ai biết y đang nghĩ cái gì cũng không nói một lời khiến cho các vị quỷ sai cùng quỷ tướng thực khó xử.

    Khuyên y cũng không được mà rời đi cũng chẳng xong, dù thế nào Dạ Ly đại nhân ít nhiều cũng là tâm phúc bên cạnh chủ thượng của họ thật lâu, huống chi hảo cảm của họ đối vị thượng thần này vốn luôn rất tốt, nay y vừa trở lại đã bị Ma Tôn cố ý lạnh nhạt, nhìn y tiều tuỵ khiến cho bọn họ thực lo ngại, bọn họ biết làm thế nào, chẳng lẽ bảo họ đi thỉnh chủ thượng trở về?

    Không có khả năng!

    Mạng nhỏ bọn họ vẫn muốn a!

    Trong lúc các vị quỷ khanh gia giằng xé nội tâm thì Hữu đã bước tới bên cạnh Dạ Ly nâng y dậy, nhẹ giọng khuyên nhủ, "Dạ công tử, ngài vẫn nên trở về trước thì hơn, còn chuyện gì đợi ngày mai hẳn...", còn chưa dứt lời Hữu đã ngây ra, sững sờ nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của người đối diện.

    Khuôn mặt y vặn vẹo, mồ hôi lạnh li ti xuất hiện trên trán, giống như đang chịu đựng điều gì đó rất đau đớn, thái dương ẩn hiện ấn đồ màu đen phức tạp, xinh đẹp quỷ dị.

    Bất quá, Dạ Ly nào có tâm trí nghiên cứu biểu cảm của người kia, y biết cũng đã biết Hữu đã nhìn thấy cái gì, 'ta cũng không muốn quỳ ở nơi này tìm chú ý, xem ngạc nhiên đến cứng đờ kia kìa nhưng cũng khó trách', nghĩ vậy y nâng đầu nhẹ nhàng liếc mắt yếu ớt cười, nhỏ giọng nói, "Giúp ta một chút, mang ta trở về a".

    Y nghĩ nghĩ liền cảm thấy thực vô lực cũng thực vô tội a, dù đã dự liệu trước rằng độc sẽ điên cuồng phát tác lúc trái tim y đập vì người y yêu, song y chỉ có thể nhịn đến hiện tại đến sức lực đứng vững cũng không có, liền trong mắt người khác trở thành dáng vẻ trung tâm si tình không buông không rời.

    'Thực thảm hại'.

    Lúc bấy giờ, Hữu mới hồi thần, hoảng loạn đưa mắt ra hiệu cho Tả dọn dẹp hiện trường, còn chính mình vừa nâng vừa dìu y truyền tống trở về.

    Một khắc sau, bọn họ đã đứng trước tiểu viện đầy hoa cỏ bao quanh của y, mặc dù đang rất khó chịu bất quá tâm Dạ Ly cũng thoải mái hơn rất nhiều, y trở về rồi, nhà của y.

    ————————————viu————————————

    Dạ Ly ngồi trên giường nhàn nhã nhìn quanh trúc phòng đơn sơ mát mẻ của mình, mặc cho hai nam nhân đang đứng nhìn chằm chằm y mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau, mặt Tả vẫn không chút cảm xúc bất quá ánh mắt vẫn luôn không rời khỏi ấn đồ trên mặt y, người còn lại Hữu cũng như Tả, chỉ khác là biểu cảm của Hữu sinh động hơn nhiều, lúc âm trầm lúc hoảng hốt, song chẳng có ai lên tiếng.

    Cuối cùng vẫn là Dạ Ly mở lời trước, y vô tư híp mắt cười cười, giơ tay sờ lên thái dương, chỉ là lời nói ra lại chẳng mấy nhẹ nhàng, "Đây là Đoạ Tình cổ độc, không hề có thuốc giải, chờ ấn đồ lan đến tim, ta sẽ thực sự chết đi", nói đoạn y chuyển mắt nhìn Tả thì thấy hắn rốt cuộc thay đổi thần sắc, y cụp mắt, 'quả nhiên đến Tả luôn vô tình cũng đổi sắc mặt a, còn người nọ thì sao, liệu hắn sẽ vì y lộ ra thương tiếc không?'...

    "Ta cùng các ngươi ít nhiều cũng hơn ngàn năm giao tình, trước đây ngoại trừ hắn, ta chưa từng hướng bất cứ ai thỉnh cầu cái gì, ta đã từng nghĩ nếu không phải là hắn, ta cũng sẽ không cần đối ai mong muốn", y ngẩng đầu, đôi mắt màu lục loé lên, cả người y toả ra bạch quang mãnh liệt, nghiêm túc nhìn Tả cùng Hữu, sau đó tay phải đặt lên ngực trái hơi gập người cúi đầu, thượng cổ yêu hồ tiêu sái cường đại vang danh Tam giới, giờ phút này đang hướng bọn họ đưa ra khẩn cầu duy nhất cũng là cuối cùng.

    Dịu dàng lãnh tĩnh mà quyết tuyệt đến nỗi ngàn vạn năm sau cảnh tượng ngày hôm nay dù bọn họ có chuyển kiếp luân hồi bao lần vẫn không thể nào quên đi.

    Y đã nói,...

    "Ta, Dạ Ly, đối các ngươi hạ ấn khế, những lời ta đã nói từ khi bước vào trúc phòng này, cầu xin các ngươi kiếp này sống giữ trong lòng, chuyển kiếp luân hồi vĩnh viễn quên đi".

    Y cười khổ nhìn hai nam nhân sững sờ không kịp trở tay sau khi bị y hạ ấn, "Thực xin lỗi, các ngươi không cần lo lắng, ta xem các người là bằng hữu, sẽ không hại các ngươi.

    Bất đắc dĩ, ta biết các ngươi trước là trung thần sau mới là thân hữu, hôm nay ta hạ thủ, chỉ mong các ngươi có thể hiểu không đến bước đường cùng ta cũng sẽ không như vậy, chỉ là một chút nữa thôi ta sẽ đạt được mục đích cho nên ta đã không còn khả năng giao ra hi vọng cùng tín nhiệm của chính mình cho bất cứ ai, kể cả hắn, kể cả Lẫm Hiên cũng không."

    Đúng, không phải không thể, không phải không muốn, mà là đã không còn khả năng tiếp tục ngu ngốc giao ra chân tâm để kẻ khác giẫm đạp.

    ———————————————

    Còn tiếp.

    Phù~ lại trễ hẹn hehe các độc giả tha mạng a!!

    Chương này chỉ là muốn bộc lộ một chút tính cách của Dạ Ly, không có gì đặc biệt.

    P/s: mình không về VN được, cho nên sẽ cố thủ trong nhà viết thêm vài chương.

    Tin tốt là may mà có ý tưởng cho chương sau rồi 😂.

    Mấy hôm nay vừa buồn vừa lo, không dứt ra được, cũng nhờ hôm qua có một bạn DM thúc đẩy mãi mới có chương này haha.

    Cảm ơn!.
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Chương VIII: Lẫm, ta trúng độc.


    Dạ Ly mất một lúc lâu mới trấn an được hai vị đại thần rời đi, y lại thở dài cười bất đắc dĩ, hai người này dù tính cách lẫn diện mạo đều trái ngược nhau, nhưng khi tra khảo người lại ăn ý vô cùng, đã vậy bọn họ còn ngang nhiên dùng lý do, "dù sao cũng đã hạ ấn cấm khẩu rồi thì biết thêm một chút không mất gì", đem y từ đầu đến cuối đào ra hết rồi mới hài lòng rời đi.

    Bất quá y hiểu được cũng thực cảm kích hai người họ lo lắng cho y nên mới băn khoăn như vậy, đời này những khi ở Ma giới nếu ngoại trừ quấn lấy Lẫm Hiên thì chính là cùng với hai người họ sinh hoạt, giao tình cũng rất sâu, chính là Tả luôn luôn một khuôn mặt than, y cùng Hữu tương đối hoà hợp hơn một chút, dù sao y biết sau này y rời đi chắc chắn bọn họ rất thương tâm a.

    Sức lực sau khi nghỉ ngơi một chút cảm thấy khá hơn, Dạ Ly liền nhấc chân đi xem quan cảnh sân trước trúc phòng, vườn nhỏ trước mắt so với tuyệt cốc ở nhân giới của y còn kém hơn một chút.

    Đang ngẩn ngơ thì tầm mắt Dạ Ly thình lình xuất hiện một bóng người hắc y thêu chỉ bạc, dáng người tuấn tú, mái tóc đen lung lay, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh như băng, người nọ dù là đang đứng giữa ngàn hoa rực rỡ vẫn không thể khiến khí tức lãnh liệt nhạt đi.

    Đầu y bỗng có chút choáng váng hư hư thực thực, mơ mơ hồ hồ, tựa hồ y lại đang nhìn thấy cảnh tượng này trong mộng vô số lần lúc còn ở trong cốc.

    Cũng như hiện tại...

    Rất nhớ nhung cũng rất thống khổ.

    Chỉ khác là nam nhân trong mộng luôn hướng y mỉm cười ôn nhu, dịu dàng đến nỗi y ước mình không bao giờ thoát ra, để rồi khi tỉnh giấc y nhận ra dáng vẻ ấy của người nọ chưa bao giờ dành cho y.

    "Ngươi làm sao vậy, bày ra biểu cảm như vậy là cho ai xem", lời này là hắn nói ra nhưng không hiểu sao cảm thấy mình vốn không nên nói như vậy mới đúng, nghĩ thế bất giác ánh mắt vẫn đang quan sát người đối diện của Lẫn Hiên dịu đi một chút, chờ y đáp lời.

    Lẫm Hiên đã đứng trước mặt y một lúc bất quá Dạ Ly còn chưa lập tức trả lời, đôi mắt màu lục tối dần, tay phải siết chặt vạt áo trước ngực, nói ra lời y muốn nói từ rất lâu,

    "Lẫm, thực ra ta đã trúng độc"

    Nói xong y nhíu mày chăm chú nhìn nam nhân đối diện, có chút chờ mong, nhiều hơn lại là tuyệt vọng bao trùm đáy mắt, tựa hồ chỉ cần Lẫm Hiên quan tâm y một chút y liền có thể ôm thời khắc mỹ mãn này mà buông tay.

    Thế nhưng, trước giờ Lẫm Hiên nào có nghe theo ý nguyện của y bao giờ, không ngoài dự liệu hắn nói, "Ngươi cũng không phải chưa từng trúng độc, chẳng phải mỗi lần đều tự khỏi đó sao, không thể chết được".

    Mặc dù đã đoán trước nhưng nghe được đáp án từ chính miệng hắn trái tim y vẫn đau đến chết lặng, y lại cho hắn cơ hội tổn thương mình, cảm giác như y đang lần nữa tự tay giao cho người y yêu đoản đao bảo mệnh của bản thân, còn người nọ dùng nó đâm cho chính y máu chảy đầm đìa, dồn y vào đường chết.

    Ban đầu y vốn định giữ kín cho thẳng cho đến lúc rời đi y cũng không nghĩ để Lẫm Hiên mảy may nhìn ra được bản thân mang độc, nên không lâu trước đó y mới quyết tâm đối hai vị bằng hữu hạ ấn khế.

    Chỉ là sâu trong đáy lòng y vẫn thực sự muốn biết người kia có chút nào hay không thương tiếc mình.

    Thế nên lúc nói ra chuyện bản thân trúng độc Dạ Ly căn bản vẫn không có nói cho hắn y là trúng độc gì, nếu không với tính cách vị Ma tôn kiêu ngạo trước mắt nếu biết được người dưới mí mắt hắn lặng lẽ kháng cự tìm cái chết, e là kết cục của y sẽ rất thảm.

    Thậm chí sẽ không đơn giản như vậy giống năm trăm trước lúc y muốn rời đi Nhân giới cách xa hắn một chút, lúc đó chỉ ra lệnh quẳng y vào Hỏa Luyện ngục trăm ngày thôi đâu, mặc dù lần đó cũng rất đau đớn khiến y trọng thương mất rất lâu mới hồi phục song dấu vết Hỏa ngục thiêu đốt trên thân thể vẫn không cách nào biến mất.

    Cũng khó trách nơi đó vốn không dành cho người ở mà... lúc đó, nguyên hồn tổn thương, tu vi cũng chưa kịp khôi phục mà vẫn toàn thây đi ra xem như y mạng lớn.

    Nghĩ nghĩ Dạ Ly thở dài vô lực, hắn vẫn không thay đổi, đau đớn trong tim, trên thân thể cũng không hề thay đổi, bất quá lần này không giống, sớm thôi y sẽ không phải chịu đựng vất vả như thế nữa.

    "Mấy ngày tới ngươi chuẩn bị một chút, Nhược nhi muốn ta mang nàng đi Phàm giới dạo chơi, ngươi cũng đi theo bồi nàng đi, nàng sẽ vui vẻ, dù sao nàng cũng rất thích ngươi", nói rồi không thèm liếc mắt nhìn y lấy một chút mà phất tay áo rời đi, không cho y thời gian phản đối.

    Thích ta sao?

    Sở Thanh Nhược thích ta?

    Cũng có thể a, trừ bỏ mỗi lần nữ nhân kia đều nhìn ta bằng ánh mắt nhìn người chết thì ta thực sự tin tưởng nàng cũng rất có hảo cảm với ta nha.

    Không biết lần này nữ nhân kia lại muốn bày trò gì, bất quá ta cũng không có khả năng tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

    Huống hồ, nàng ta còn là....

    ————————————————

    Còn tiếp.

    Haiz...tại sao mình cảm thấy dần dần lại đi theo hướng chủ thụ, chậm nhiệt văn vậy ta...chắc sắp tới mình phải chỉnh sửa lại toàn bộ quá huhu.

    Mọi người có thấy vậy không?
     
    Đoạ Tình [Drop]
    Áhahaha lại là tôi đây!


    Đây là một thông báo dành cho độc giả: Bộ này vẫn sẽ không drop!!

    Còn đây là CẢNH BÁO: Hố này cực sâu, tác giả quay trở lại để đào thêm vài chục phân nữa moáhahaha.

    Còn có...*Cúi đầu lí nhí*

    Dưới đây là một tí quà hối lộ cho các bạn đã chờ mình comeback thiệt lâu 😂...😭 mong mọi người tha thứ úhuhu.

    —————————————

    "Một đời người vốn rất dài, huống hồ chi nếu không có gì ngoài ý muốn thì chúng ta cũng sẽ không chết.

    Ta không thể quấn lấy ngươi cả đời mà không nhận được bất kì tia hồi đáp nào.

    Không thể chính là không thể."

    Dạ Ly nói rồi lập tức xoay người rời đi, Lẫm Hiên trầm mặc nhìn theo bóng lưng đơn bạc của người nọ, không hiểu sao trái tim đau đớn như bị người lấy máu.

    Nhưng hắn vẫn lựa chọn không tiến thêm một bước nào về phía y.

    Nếu lúc đó hắn chọn bước lên một bước nắm lấy tay y thì hắn sẽ nhận ra người nọ vốn nói dối 'chúng ta sẽ không chết', thì hắn cũng đã... không có kết cục thống khổ tìm kiếm vạn năm cũng không thể nào lần nữa nhìn thấy tiểu hồ ly của hắn.

    Bởi hắn nào có biết lúc Dạ Ly xoay người bước đi cũng chính là lời từ biệt, máu đen từ khoé miệng chảy ra.

    Đây đã là cực hạn của y.

    Cực hạn của thân thể y, cũng như cực hạn tình yêu của y dành cho hắn.

    Hết thảy, cũng đã đến hồi kết được định sẵn.
     
    Back
    Top Dưới