Trong những hành lang sâu thẳm của cung điện Valerius, những lời thì thầm bắt đầu lan tỏa như một loại độc dược.
Các đại thần, những kẻ đã cùng Alaric chinh chiến và thề sẽ tận diệt dòng giống Elara, không thể chấp nhận việc một "kẻ thua cuộc" lại có thể mang trong mình người kế vị tiềm năng.
Họ coi đứa trẻ là một vết nhơ trên dòng máu thuần khiết của đế chế.
Sự thay đổi của Alaric là điều mà Seraphina không bao giờ ngờ tới, và cũng là điều nàng kinh tởm nhất.
Hắn không còn cưỡng ép nàng vào mỗi đêm bằng sự bạo liệt.
Thay vào đó, hắn bắt đầu mang đến những loại vải vóc thượng hạng nhất, những món đồ chơi tinh xảo và đích thân giám sát từng bữa ăn của nàng.
Có đôi khi, vào những buổi chiều tà, Alaric lặng lẽ ngồi bên cạnh Seraphina, đôi bàn tay từng nhuốm đầy máu của cha nàng giờ đây lại khẽ khàng muốn chạm vào bụng nàng.
Hắn nhìn nàng với một ánh mắt phức tạp – một chút trìu mến xa lạ pha lẫn sự chiếm hữu cực đoan.
"Nàng cần phải ăn thêm, Seraphina.
Đứa trẻ cần sức khỏe," Alaric dịu giọng, tay hắn dâng lên một chén súp nóng.
Seraphina quay mặt đi, sự kinh tởm dâng lên tận cổ họng.
Mỗi khi thấy hắn tỏ ra dịu dàng, nàng lại nhớ đến tiếng gươm vung lên và chiếc đầu rơi xuống của cha mình trên tuyết lạnh.
Sự quan tâm của hắn đối với nàng không phải là tình yêu, đó là sự nâng niu dành cho một món đồ quý giá, một cái bình chứa đựng người kế vị của hắn.
Nàng căm ghét chính cơ thể mình.
Mỗi khi mầm sống trong bụng khẽ cựa quậy, nàng không cảm thấy tình mẫu tử, mà chỉ thấy một nỗi nhục nhã ê chề.
Đứa trẻ này là kết quả của những tiếng thét xé lòng, là minh chứng cho sự thất bại của vương quốc nàng.
Nàng hận nó, vì nó mang một nửa dòng máu của quỷ dữ.
Bữa tiệc của những con rắn
Trong khi Alaric đắm chìm trong ảo tưởng về một gia đình, các đại thần đã hành động.
Vào một đêm tiệc nhỏ, một chén thuốc bổ được dâng lên bởi một nữ hầu mới.
Seraphina, với bản năng nhạy bén của một người từng quản lý cả một hậu cung phương Bắc, nhận ra sự run rẩy bất thường của cô gái.
Nàng nhìn vào làn nước trong vắt, ngửi thấy mùi hương rất nhẹ của loài hoa "Lệ Quỷ" – thứ độc dược không giết người ngay lập tức nhưng sẽ khiến thai nhi chết lưu và người mẹ dần mục rỗng từ bên trong.
Nàng nhìn chén thuốc, rồi nhìn Alaric đang ngồi cạnh mình, ánh mắt hắn đang nhìn nàng đầy mong chờ.
Một ý nghĩ đen tối lóe lên: Tại sao nàng phải ngăn cản?
Nếu đứa trẻ chết đi, nỗi nhục nhã này sẽ chấm dứt.
Hắn sẽ mất đi hy vọng, và nàng sẽ được giải thoát khỏi sự ràng buộc quái dị này.
Seraphina từ từ đưa chén thuốc lên môi.
Đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn chằm chằm vào Alaric, một cái nhìn đầy thách thức và tuyệt vọng.
"Ngài muốn ta uống nó chứ, Alaric?"
Nàng khẽ hỏi, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi.
Ngay khi môi nàng vừa chạm vào vành chén, Alaric bỗng nhận ra điều gì đó không ổn từ thái độ của đám cận thần đứng phía xa.
Hắn gạt phắt chén thuốc khỏi tay nàng.
Chiếc chén sứ vỡ tan trên sàn đá, chất lỏng bắn tung tóe, ăn mòn một mảng nhỏ trên tấm thảm thêu.
Hắn đứng bật dậy, gầm lên như một con thú bị thương, đôi mắt rực lửa quét qua sảnh điện.
Hắn túm lấy cổ tên đại thần gần nhất, thanh gươm đen tuốt khỏi vỏ trong chớp mắt.
"KẺ NÀO DÁM?!"
Giữa sự hỗn loạn và những tiếng quỳ lạy xin tha mạng, Seraphina chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn mảng thảm bị mục nát.
Nàng không sợ hãi, nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối.
Tiếc vì chén thuốc kia đã không thể kết thúc tất cả.
Nàng nhìn Alaric đang điên cuồng trừng phạt những kẻ trung thành với hắn để bảo vệ nàng, và nàng khẽ cười khinh bỉ.
"Ngài bảo vệ ta khỏi họ..."
Nàng thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng.
"...nhưng ai sẽ bảo vệ ngài khỏi ta đây, Alaric?"