Cập nhật mới

Khác Đóa Hồng Trong Lồng Sắt

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405878764-256-k989886.jpg

Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Tác giả: tuikhumbtjhettron
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc trên sàn đá lạnh, xé tan bầu không khí tĩnh mịch của pháo đài.

Seraphina đứng đó, tựa như một thiên thần bị đọa đày, đôi mắt nàng phản chiếu ánh lửa bập bùng, vừa rực cháy hận thù, vừa lạnh lẽo như băng giá phương Bắc



nguocthan​
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 1: Đóa Hồng Trong Lồng Sắt


Ánh hoàng hôn dát vàng lên những tháp canh của Vương quốc Elara, nhưng bầu không khí chẳng còn vẻ yên bình vốn có.

Giữa điện hoa lệ, Công chúa Seraphina – người được mệnh danh là "Viên ngọc của phương Bắc" – đang ngồi lặng lẽ.

Nàng sở hữu vẻ đẹp khiến những cánh hồng cũng phải nghiêng mình, cùng trí tuệ sắc sảo đã giúp phụ hoàng bình định không biết bao nhiêu cuộc nội loạn.

Nhưng hôm nay, vận mệnh của nàng đã rẽ sang một hướng tối tăm.

Phía bên kia biên giới, con sư tử của Đế chế Valerius đã tỉnh giấc.

Alaric von Draken, vị Hoàng đế trẻ tuổi với đôi mắt lạnh lẽo như băng giá vùng cực, đã dẫn quân càn quét qua những phòng tuyến kiên cố nhất.

Hắn không cần vàng bạc, cũng chẳng cần những vùng đất màu mỡ.

Thứ hắn muốn là sự sụp đổ lòng kiêu hãnh của dòng tộc Elara.

Cuộc bắt cóc định mệnh

Đêm đó, khói lửa ngút trời.

Trong sự hỗn loạn của cung điện, Alaric không để lính tráng chạm vào nàng.

Đích thân hắn, với bộ giáp đen còn vương mùi máu và bụi đường, đã xông vào tẩm điện.

Hắn nhìn Seraphina – lúc này dù đang run rẩy nhưng đôi mắt xanh thẳm vẫn quật cường không hạ xuống.

Alaric khẽ nhếch môi, một nụ cười không có hơi ấm:

"Đừng sợ, thưa Công chúa.

Ta sẽ không giết nàng.

Nàng đáng giá hơn mọi thành trì mà cha nàng đang nắm giữ."

Bản giao kèo bằng máu

Sáng hôm sau, một bức thư đóng dấu hoàng gia Valerius được gửi đến tay Đức vua Elara.

Nội dung ngắn gọn nhưng tàn khốc:

Con tin: Công chúa duy nhất của Elara – Seraphina.

Điều kiện: Toàn bộ bản đồ quân sự, ấn tín của Đế quốc Elara và sự đầu hàng vô điều kiện.

Thời hạn: Ba mươi ngày.

Nếu không, viên ngọc quý nhất của họ sẽ vĩnh viễn tan biến trong hầm ngục của Valerius.

Seraphina bị đưa lên cỗ xe ngựa bịt kín, rời xa vòng tay yêu thương của gia đình để tiến về phía lãnh địa kẻ thù.

Qua khe cửa nhỏ, nàng nhìn thấy bóng dáng kinh thành xa dần, và phía trước là ánh mắt rực cháy khao khát phục hận của Alaric – kẻ đang cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 2: Đóa hồng giữa hầm ngục


Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian khi cỗ xe dừng lại trước cổng Pháo đài Hắc Thạch – trái tim của Đế chế Valerius.

Đây không phải là một cung điện hoa lệ với những vườn treo thơ mộng như ở quê nhà của Seraphina, mà là một khối kiến trúc bằng đá xám xịt, sừng sững và lạnh lẽo như chính chủ nhân của nó.

Alaric không đưa nàng đến một căn phòng sang trọng dành cho khách quý.

Hắn muốn bẻ gãy ý chí của nàng ngay từ đầu.

Seraphina bị áp giải xuống tầng hầm sâu nhất, nơi những ngọn đuốc leo lét chỉ đủ soi rõ những bức tường đá ẩm mốc và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn đến rợn người.

Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn đá vang lên khô khốc.

Alaric đứng đó, bóng hắn đổ dài lên cánh cửa ngục.

Hắn ra hiệu cho lính canh lui ra, chỉ còn lại hai người trong không gian chật hẹp, nồng mùi gỉ sắt.

"Đây sẽ là nơi nàng suy ngẫm về sự lụi tàn của Elara," Alaric trầm giọng, bàn tay bọc găng da của hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Thế nào?

Công chúa điện hạ có thấy nơi này xứng với nhan sắc của mình không?"

Dù váy áo đã lấm bụi và gương mặt hốc hác sau chuyến đi dài, Seraphina vẫn đứng thẳng lưng.

Nàng không hề né tránh cái nhìn của hắn, đôi mắt xanh thẳm như đại dương nổi bão:

"Ngục tù có thể nhốt được thân xác ta, nhưng chẳng bao giờ giam cầm được linh hồn của một người Elara.

Ngài có thể chiếm lấy đất đai bằng gươm giáo, nhưng sự kính trọng thì không bao giờ, Alaric."

Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt:

"Một vị Hoàng đế phải dùng đến phụ nữ để uy hiếp đối phương... hóa ra sự hùng mạnh của Valerius cũng chỉ mong manh đến thế sao?"

Ánh mắt Alaric tối sầm lại.

Cơn giận bùng lên nhưng sâu trong đó, một sự tò mò lạ lẫm nảy sinh.

Những kẻ từng đối diện với hắn ở đây nếu không quỳ lạy xin tha mạng thì cũng sớm phát điên vì sợ hãi.

Nhưng cô gái nhỏ bé này, dù đang ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, vẫn tỏa ra một khí chất cao quý không thể bị vấy bẩn.

Hắn siết nhẹ cằm nàng, hơi thở lạnh lẽo phả sát bên tai:

"Sự bướng bỉnh này thật thú vị.

Ta sẽ xem nàng trụ được bao lâu khi tin tức về việc phụ hoàng nàng ký giấy dâng thành truyền đến.

Lúc đó, nàng sẽ hiểu... vương quốc của nàng cũng giống như đóa hoa này, chỉ cần ta bóp nhẹ là sẽ tan nát."

Hắn buông tay, xoay người bước ra ngoài, để lại tiếng khóa cửa vang lên nặng nề.

Seraphina đứng lặng trong bóng tối, tay nàng siết chặt gấu áo đến trắng bệch, nhưng môi nàng vẫn mím chặt, tuyệt nhiên không để một tiếng nấc nào lọt ra ngoài.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 3: Sự trừng phạt tàn khốc


Trong bóng tối âm u của hầm ngục, Seraphina không hề ngồi chờ chết.

Nàng tận dụng chiếc trâm cài tóc nhỏ bằng bạc vốn được giấu kỹ trong lớp vải lót để cẩn trọng nạy từng khớp khóa mục nát.

Với trí tuệ của một người được đào tạo về binh pháp, nàng ghi nhớ từng nhịp đổi ca của lính canh, tận dụng một đêm bão tuyết mịt mù để thoát ra ngoài.

Nhưng nàng đã đánh giá thấp con quái vật Valerius.

Ngay tại cổng thành, khi hơi lạnh của tự do chỉ còn cách vài bước chân, một bóng đen cao lớn chắn ngang lối thoát.

Alaric đứng đó, trên tay hắn là bức thư cuộn tròn đã bị bóp nát.

Cơn thịnh nộ tỏa ra từ hắn như một cơn bão đen ngòm.

Phụ hoàng của nàng – Đức vua Elara – đã gửi một bức thư khước từ sự đầu hàng, gọi Alaric là "kẻ tiếm quyền hèn hạ" và thề sẽ san phẳng Valerius để cứu con gái.

"Nàng định đi đâu, Seraphina?"

Giọng Alaric trầm đục, run lên vì giận dữ.

Trước khi nàng kịp phản ứng, hắn đã lao tới, bàn tay thép siết chặt lấy cổ tay nàng, lôi xệch nàng đi qua những hành lang đá lạnh lẽo.

Hắn không đưa nàng về ngục, mà ném mạnh nàng vào phòng làm việc riêng của mình.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề đóng sầm lại, ngăn cách mọi ánh nhìn.

"Cha nàng coi trọng cái ngai vàng mục nát đó hơn cả mạng sống của đứa con gái yêu quý này sao?"

Hắn gầm lên, ném bức thư thách thức vào mặt nàng.

"Ông ta muốn chiến tranh?

Được, ta sẽ cho ông ta thấy cái giá của sự ngạo mạn đó!"

Alaric thô bạo ép nàng xuống chiếc trường kỷ bằng da.

Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến mọi sự kháng cự của Seraphina trở nên vô vọng.

Hắn không chỉ muốn trừng phạt nàng bằng thể xác, hắn muốn hủy hoại lòng tự tôn của một vị công chúa.

Bàn tay hắn không chút nương tình, những vết bầm tím bắt đầu hằn lên làn da trắng ngần như sứ của nàng.

Seraphina cắn chặt môi đến bật máu để không thốt ra tiếng van xin, nhưng những giọt nước mắt uất hận vẫn không kìm được mà lăn dài.

Nỗi đau xé rách thể xác không đáng sợ bằng sự nhục nhã khi bị kẻ thù giày vò như một món đồ chơi không hơn không kém.

Hắn ghé sát tai nàng, hơi thở nóng rực đầy mùi thuốc súng và sự tàn nhẫn:

"Hãy khóc đi, Seraphina.

Hãy ghi nhớ cảm giác đau đớn này.

Ta sẽ không dừng lại cho đến khi nhìn thấy cha nàng quỳ mọp dưới chân ta, dập đầu trên vũng máu của quân đội hắn để cầu xin ta tha cho nàng một con đường sống."

Hắn cười lạnh lẽo, những ngón tay siết mạnh hơn vào vết thương cũ của nàng:

"Vương quốc của nàng sẽ lụi tàn, và nàng sẽ là kẻ chứng kiến sự sụp đổ đó từ trong vòng tay của kẻ đã tiêu diệt nó.

Nàng nghĩ mình giỏi giang?

Để xem trí tuệ của nàng có cứu được sự trinh bạch của nàng hay mạng sống của dân tộc nàng không!"

Seraphina nằm đó, mái tóc vàng óng ả rối loạn trên sàn, đôi mắt vốn rực rỡ giờ đây chỉ còn là một khoảng trống rỗng đầy căm hận.

Thể xác nàng rã rời, tâm hồn nàng như bị vỡ vụn thành ngàn mảnh, nhưng sâu trong lòng, một mầm mống thù hận đen tối bắt đầu nảy nở.

Nàng thề, nếu nàng không chết đêm nay, nàng sẽ khiến hắn phải trả giá bằng thứ đắt hơn cả mạng sống.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 4: Những đêm dài và sự phản kháng thầm lặng


Kể từ đêm định mệnh đó, cuộc đời của Seraphina bước sang một chương tối tăm và nhục nhã hơn bao giờ hết.

Alaric không đưa nàng trở lại hầm ngục ẩm thấp, hắn chọn một hình phạt tàn khốc hơn: biến nàng thành "vật trang trí" trong chính phòng ngủ của mình.

Căn phòng của vị Hoàng đế rộng lớn nhưng ngột ngạt, nồng nặc mùi da thuộc, rượu vang mạnh và sự hiện diện áp đảo của hắn.

Seraphina bị xích một chân vào chân giường bằng một sợi xích vàng tinh xảo – một sự mỉa mai cay đắng cho địa vị công chúa của nàng.

Mỗi đêm, khi Alaric trở về sau những cuộc họp quân sự với hơi men và sự cuồng nộ chưa nguôi từ chiến trường, hắn lại trút tất cả lên thân thể mảnh mai của nàng.

Nàng như một đóa hồng bị vùi dập trong bão tố, đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Nhưng trái với mong đợi của Alaric, Seraphina không phát điên, cũng không cầu xin.

Nàng học cách "tách rời" linh hồn mình khỏi nỗi đau, biến đôi mắt mình thành một mặt hồ tĩnh lặng, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Trong sự im lặng đó, trí tuệ sắc sảo của nàng bắt đầu hoạt động.

Cuộc đấu trí trong bóng tối

Alaric là một kẻ kiêu ngạo.

Hắn chủ quan cho rằng một người phụ nữ bị giày vò về thể xác sẽ sớm suy sụp tinh thần.

Chính vì vậy, hắn thản nhiên xử lý công việc ngay tại chiếc bàn gỗ sồi lớn trong phòng, nơi các bản đồ quân sự và mật thư được trải ra dưới ánh nến.

Tận dụng những lúc Alaric ngủ say sau những trận hoan lạc cưỡng ép, hoặc khi hắn tạm thời rời phòng, Seraphina bắt đầu hành động.

Ghi nhớ từng nét vẽ: Với khả năng ghi nhớ thiên bẩm, nàng liếc nhìn các bản đồ quân sự.

Nàng ghi khắc vào đầu những con đường mòn băng qua dãy núi tuyết mà quân đội Valerius định dùng để đánh úp cánh quân phía Tây của cha nàng.

Phân tích điểm yếu: Nàng nhận thấy các điểm tiếp tế lương thực của Valerius đang bị kéo căng quá mức.

Nếu có thể truyền tin ra ngoài, quân Elara chỉ cần một mồi lửa là có thể khiến quân đội của Alaric chết đói giữa mùa đông.

Một đêm nọ, Alaric bất ngờ quay lại phòng khi Seraphina đang đứng bên bàn làm việc, tay nàng vừa chạm vào một mật thư.

"Nàng đang làm gì đó, con chim nhỏ?"

Giọng hắn vang lên lạnh lùng từ phía cửa.

Seraphina không hề giật mình.

Nàng từ tốn cầm một chiếc bình rượu lên, đôi mắt nhìn hắn đầy vẻ mỉa mai:

"Ta chỉ đang tìm chút rượu để quên đi cái mùi hôi thối của kẻ chiếm đóng trên người mình thôi.

Ngài sợ ta đọc được những kế hoạch hèn nhát của ngài sao, Alaric?"

Alaric bước tới, siết chặt eo nàng, ép nàng vào cạnh bàn, khiến đống giấy tờ xáo trộn.

Hắn cười gằn, vùi mặt vào cổ nàng:

"Cứ đọc nếu nàng muốn.

Cho dù nàng biết tất cả, nàng cũng chẳng thể bước ra khỏi cánh cửa này.

Cha nàng sẽ sớm mất đi vương miện, và nàng sẽ mãi mãi là nô lệ của ta."

Hắn không biết rằng, đằng sau vẻ mặt chịu đựng đó, Seraphina đã kịp ghi nhớ ký hiệu của đơn vị tinh nhuệ nhất mà hắn định tung ra vào rạng sáng mai.

Nàng đang chờ đợi.

Một cơ hội để biến sự nhục nhã này thành lưỡi gươm đâm xuyên trái tim của Đế chế Valerius.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 5: Cái giá của sự phản kháng


Hy vọng le lói vụt tắt nhanh như một ngọn nến trước cơn bão.

Seraphina đã thực hiện được một bước đi táo bạo, nhưng nàng không ngờ rằng mình đang chơi cờ với một con quỷ dữ không chỉ biết điều binh khiển tướng mà còn thấu thị cả lòng người.

Tin tức về việc các kho lương của Valerius bị thiêu rụi lan tới kinh đô nhanh như lửa gặp gió.

Quân đội Elara đã có một cú lội ngược dòng ngoạn mục nhờ thông tin chuẩn xác của nàng.

Thế nhưng, trong phòng làm việc của Alaric, bầu không khí không có chút gì là của một kẻ bại trận.

Hắn ngồi đó, nhàn nhã xoay chiếc nhẫn ấn tín trên tay, đôi mắt rực lên một thứ ánh sáng tà ác.

Khi Seraphina bị lính canh ném vào giữa phòng, nàng nhìn thấy một vật bọc trong vải thô vứt dưới sàn.

Máu thắm đỏ lớp vải.

Đó chính là người hầu trung thành đã liều chết giúp nàng truyền tin.

"Nàng nghĩ mình đã thắng sao, Seraphina?"

Alaric bước đến, giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa cực độ.

"Một vài kho lương đổi lấy mạng sống của kẻ thân tín cuối cùng của nàng... và có lẽ là cả tương lai của Elara."

Hắn ném một cuộn giấy da lên bàn.

Đó là bức thư hắn vừa soạn xong gửi cho phụ hoàng nàng.

Không phải lời cầu hòa của một kẻ thua cuộc, mà là một tối hậu thư đẫm máu:

"Ngài đã chọn đất đai và lương thực thay vì sự an toàn của con gái mình.

Ta sẽ trả lại Seraphina cho ngài vào ngày mai, nhưng đó sẽ là một cái xác lạnh lẽo không còn hơi ấm.

Elara sẽ nhận lại đóa hồng của họ, nhưng là một đóa hồng đã héo úa trong hố chôn."

Seraphina bàng hoàng, sự kiêu hãnh trong mắt nàng bắt đầu rạn nứt bởi nỗi sợ hãi tột cùng cho vương quốc.

Hắn không hề lo lắng về việc mất lương thực, hắn chỉ dùng nó làm cái cớ để đẩy sự tàn bạo lên đỉnh điểm.

"Ngài... ngài là một con quái vật!"

Nàng thốt lên, giọng run rẩy.

Alaric cười nhạt, nụ cười của một kẻ đã đánh mất nhân tính từ lâu.

"Con quái vật này là do cha nàng tạo ra.

Và giờ, nàng phải gánh chịu cơn thịnh nộ của nó."

Hắn thô bạo túm lấy tóc nàng, kéo giật về phía chiếc giường lớn.

Lần này, không còn một chút kiêng dè hay sự "vờn bắt" nào nữa.

Alaric trút tất cả sự nhục nhã vì bị đánh úp vào cuộc cưỡng ép điên cuồng.

Sự tàn nhẫn của hắn vượt xa mọi giới hạn trước đó.

Mặc cho Seraphina vùng vẫy, mặc cho những tiếng kêu xé lòng lịm dần đi, hắn vẫn tiếp tục dày vò nàng như một cách để khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.

Cơn đau thể xác ập đến như những lớp sóng dữ, xé toạc mọi cảm giác của nàng.

Cho đến khi Alaric thỏa mãn và buông tha, Seraphina chỉ còn là một hình hài bất động, hơi thở đứt quãng, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà đá lạnh lẽo.

Nàng đau đến mức không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay, cả cơ thể như bị nghiền nát dưới gót giày của hắn.

Hắn đứng dậy, chỉnh đốn lại y phục, nhìn xuống nàng với vẻ khinh bỉ tột cùng:

"Ngày mai, nếu cha nàng không quỳ xuống trước cổng thành này, ta sẽ thực hiện lời hứa trong thư.

Hãy cầu nguyện đi, Công chúa."

Cánh cửa sầm lại.

Trong căn phòng chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và mùi máu tanh nồng.

Seraphina nằm đó, đơn độc giữa đống đổ nát của chính mình, ý chí quật cường của nàng giờ đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 6: Sự sụp đổ của một vương triều và một linh hồn


Bình minh ngày hôm sau mang theo cái lạnh lẽo của sự tàn lụi.

Tuyết rơi trắng xóa, phủ lên kinh đô Valerius một tấm khăn liệm bạc.

Trước cổng chính của Pháo đài Hắc Thạch, một bóng dáng già nua, đơn độc nhưng đầy uy nghiêm đang đứng đợi.

Đức vua Elara đã đến, không phải với tư cách một kẻ chinh phục, mà là một người cha mang theo trái tim tan nát để đổi lấy con mình.

Alaric cho lính áp giải Seraphina lên tường thành cao nhất.

Nàng lúc này chỉ còn là một cái bóng vật vờ, được hai tên lính xốc nách hai bên vì đôi chân đã không còn sức lực sau một đêm bị dày vò.

Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của cha mình dưới chân thành, đôi mắt vô hồn của nàng chợt ánh lên một tia sáng yếu ớt của hy vọng và cả nỗi xót xa tột cùng.

Dưới kia, Đức vua Elara quỳ xuống tuyết lạnh, đôi bàn tay từng cầm quyền trượng giờ đây run rẩy dâng lên Ấn tín Hoàng gia và Tờ chiếu nhượng quốc.

"Alaric!

Ta đã làm theo ý ngươi!"

Tiếng của vị vua già vang lên giữa thung lũng, khàn đặc vì đau đớn.

"Ngai vàng của Elara, đất đai của tổ tiên ta... tất cả thuộc về ngươi.

Hãy trả lại con gái cho ta!

Đừng để một mảy may tổn hại nào chạm đến nó nữa!"

Alaric đứng cạnh Seraphina, đôi mắt hắn không có lấy một chút rung động trước sự hy sinh vĩ đại đó.

Hắn khẽ nghiêng đầu, ra lệnh cho quân lính mở cổng thành để Đức vua bước vào sân trong.

Seraphina bị lôi xuống sân, nơi nàng thấy cha mình đang bị quân lính Valerius bao vây.

Nàng muốn chạy đến, muốn hét lên bảo cha hãy chạy đi, nhưng cổ họng nàng khô khốc, chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

"Ngươi rất giữ lời, thưa Đức vua," Alaric bước xuống từng bậc thang đá, tay đặt lên chuôi kiếm.

"Nhưng ngươi đã quên một điều.

Một con sư tử không bao giờ thả con mồi mà nó đã mất công săn đuổi.

Và ta... chưa bao giờ nói sẽ để ông sống sót rời khỏi đây."

"Không... làm ơn...!"

Seraphina lấy hết sức bình sinh, tiếng hét vỡ vụn thoát ra từ lồng ngực.

Nhưng đã quá muộn.

Alaric rút thanh gươm đen đặc trưng của mình, một đường kiếm lạnh lùng và dứt khoát vung lên.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng.

Seraphina nhìn thấy ánh mắt cuối cùng của cha mình – một ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự hối lỗi dành cho nàng – trước khi đầu ông rơi xuống mặt tuyết trắng, nhuộm đỏ cả một vùng không gian bằng màu máu tươi nhức nhối.

"KHÔNGGGGGGGGG!"

Tiếng thét của Seraphina vang lên, xé rách bầu không khí tĩnh mịch, đau đớn và tuyệt vọng đến mức khiến những tên lính can trường nhất cũng phải rùng mình.

Nàng ngã quỵ xuống, đôi tay run rẩy bò về phía thi thể của cha, nhưng Alaric đã tàn nhẫn bước tới, dùng mũi giày giẫm lên vạt váy của nàng, ngăn không cho nàng chạm vào ông.

Hắn nhìn nàng, nụ cười trên môi lúc này trông thật quỷ dị và điên cuồng:

"Giờ thì nàng đã hoàn toàn thuộc về ta.

Không còn vương quốc, không còn gia đình, không còn bất cứ nơi nào để quay về.

Seraphina, từ nay về sau, địa ngục này chính là nhà của nàng."

Sự sụp đổ không chỉ đến với Đế quốc Elara.

Trong giây phút đó, thứ gì đó bên trong Seraphina đã hoàn toàn vỡ vụn.

Đôi mắt xanh thẳm từng rực rỡ trí tuệ và sự quật cường giờ đây chỉ còn là hai hố đen sâu thẳm, trống rỗng và lạnh lẽo hơn cả cái chết.

Nàng không còn khóc, không còn la hét, chỉ lặng lẽ nhìn vào vũng máu của cha mình, tâm trí chìm dần vào bóng tối của sự điên loạn hoặc một âm mưu trả thù tàn khốc hơn tất thảy những gì Alaric có thể tưởng tượng.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 7: Mầm sống trong đống tro tàn


Sau cái chết của phụ hoàng, Seraphina như một linh hồn đã lìa khỏi xác.

Nàng không còn kháng cự, không còn mỉa mai, chỉ im lặng như một bức tượng cẩm thạch trong căn phòng lộng lẫy mà thực chất là nấm mồ chôn cất cuộc đời nàng.

Alaric đạt được mục đích, hắn sở hữu vương quốc Elara và sở hữu cả người phụ nữ đẹp nhất phương Bắc, nhưng hắn bắt đầu cảm thấy sự trống rỗng kỳ lạ khi đối diện với đôi mắt vô hồn của nàng.

Thế nhưng, định mệnh chưa bao giờ ngừng trêu ngươi.

Một buổi sáng mùa đông tái tê, Seraphina bỗng thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn buồn nôn dâng trào khiến nàng ngã quỵ bên giường.

Vị ngự y già của Valerius được triệu đến dưới ánh mắt giám sát gắt gao của Alaric.

Sau hồi lâu bắt mạch, ông ta run rẩy quỳ xuống, giọng nói lạc đi vì sợ hãi lẫn kinh ngạc:

"Bẩm Hoàng đế...

Công chúa... nàng đã có mang.

Đã được gần hai tháng."

Không gian trong phòng đông cứng lại.

Hai tháng – đó là kết quả của những đêm dài nhục nhã, của sự chiếm hữu thô bạo mà Alaric đã trút lên nàng.

Alaric đứng sững sững bên cửa sổ, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp xương trắng bệch.

Hắn nhìn xuống người phụ nữ đang ngồi bệt dưới sàn, mái tóc vàng xơ xác che khuất khuôn mặt.

Một cảm giác hỗn loạn bủa vây lấy hắn: chiến thắng, quyền lực, và giờ là một hậu duệ mang dòng máu của cả kẻ thù lẫn kẻ chinh phục.

Hắn bước tới, nâng khuôn mặt nhợt nhạt của Seraphina lên, gằn giọng:

"Nàng nghe thấy chưa?

Ngay cả khi ta giết cha nàng, ngay cả khi ta xéo nát vương quốc của nàng, thì định mệnh vẫn bắt nàng phải sinh con cho ta.

Đứa trẻ này sẽ là minh chứng cho sự phục tùng vĩnh viễn của Elara dưới chân Valerius."

Seraphina ngước mắt nhìn hắn.

Lần đầu tiên kể từ sau cái chết của cha, đồng tử nàng khẽ co rút.

Nàng đặt tay lên bụng mình – nơi một sinh linh đang thành hình.

Một sự ghê tởm tột cùng trào dâng, nhưng ngay sau đó là một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Nàng không còn muốn chết nữa.

Nếu cái chết của cha nàng là sự kết thúc của một triều đại, thì đứa trẻ này chính là quân cờ cuối cùng mà nàng có thể dùng để đánh canh bạc sinh tử với hắn.

Đứa trẻ mang dòng máu của Alaric nhưng sẽ được nuôi dưỡng bằng nỗi hận thù rực cháy của nàng.

Một ý nghĩ đen tối nảy nở trong tâm trí vốn đã vụn vỡ: Nàng sẽ biến đứa con của hắn thành lưỡi dao đâm ngược vào tim hắn, biến nó thành kẻ sẽ lật đổ đế chế Valerius từ bên trong.

Nàng khẽ nhếch môi, một nụ cười rùng rợn hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng tàn tạ:

"Ngài vui mừng sao, Alaric?

Ngài nghĩ đây là món quà của Thần linh dành cho kẻ thắng cuộc?

Không...

đây là lời nguyền.

Ta sẽ sinh ra nó, ta sẽ nhìn nó lớn lên, và ta sẽ dạy nó cách để hận ngài giống như cách ta đang hận ngài lúc này."

Alaric nhìn thấy ngọn lửa tàn tro vừa bùng lên trong mắt nàng.

Hắn không thấy sợ hãi, mà trái lại, một sự hưng phấn tàn nhẫn trỗi dậy.

Hắn cúi xuống, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của nàng, một nụ hôn nồng nặc mùi thống trị:

"Vậy thì hãy sống cho tốt để nuôi dạy 'lời nguyền' của nàng, Seraphina.

Ta sẽ chờ xem, liệu đứa trẻ đó sẽ là kẻ giết ta, hay sẽ là kẻ đầu tiên dẫm lên tro cốt của Elara để kế vị ta."
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 8: Độc dược và Sự ghê tởm


Trong những hành lang sâu thẳm của cung điện Valerius, những lời thì thầm bắt đầu lan tỏa như một loại độc dược.

Các đại thần, những kẻ đã cùng Alaric chinh chiến và thề sẽ tận diệt dòng giống Elara, không thể chấp nhận việc một "kẻ thua cuộc" lại có thể mang trong mình người kế vị tiềm năng.

Họ coi đứa trẻ là một vết nhơ trên dòng máu thuần khiết của đế chế.

Sự thay đổi của Alaric là điều mà Seraphina không bao giờ ngờ tới, và cũng là điều nàng kinh tởm nhất.

Hắn không còn cưỡng ép nàng vào mỗi đêm bằng sự bạo liệt.

Thay vào đó, hắn bắt đầu mang đến những loại vải vóc thượng hạng nhất, những món đồ chơi tinh xảo và đích thân giám sát từng bữa ăn của nàng.

Có đôi khi, vào những buổi chiều tà, Alaric lặng lẽ ngồi bên cạnh Seraphina, đôi bàn tay từng nhuốm đầy máu của cha nàng giờ đây lại khẽ khàng muốn chạm vào bụng nàng.

Hắn nhìn nàng với một ánh mắt phức tạp – một chút trìu mến xa lạ pha lẫn sự chiếm hữu cực đoan.

"Nàng cần phải ăn thêm, Seraphina.

Đứa trẻ cần sức khỏe," Alaric dịu giọng, tay hắn dâng lên một chén súp nóng.

Seraphina quay mặt đi, sự kinh tởm dâng lên tận cổ họng.

Mỗi khi thấy hắn tỏ ra dịu dàng, nàng lại nhớ đến tiếng gươm vung lên và chiếc đầu rơi xuống của cha mình trên tuyết lạnh.

Sự quan tâm của hắn đối với nàng không phải là tình yêu, đó là sự nâng niu dành cho một món đồ quý giá, một cái bình chứa đựng người kế vị của hắn.

Nàng căm ghét chính cơ thể mình.

Mỗi khi mầm sống trong bụng khẽ cựa quậy, nàng không cảm thấy tình mẫu tử, mà chỉ thấy một nỗi nhục nhã ê chề.

Đứa trẻ này là kết quả của những tiếng thét xé lòng, là minh chứng cho sự thất bại của vương quốc nàng.

Nàng hận nó, vì nó mang một nửa dòng máu của quỷ dữ.

Bữa tiệc của những con rắn

Trong khi Alaric đắm chìm trong ảo tưởng về một gia đình, các đại thần đã hành động.

Vào một đêm tiệc nhỏ, một chén thuốc bổ được dâng lên bởi một nữ hầu mới.

Seraphina, với bản năng nhạy bén của một người từng quản lý cả một hậu cung phương Bắc, nhận ra sự run rẩy bất thường của cô gái.

Nàng nhìn vào làn nước trong vắt, ngửi thấy mùi hương rất nhẹ của loài hoa "Lệ Quỷ" – thứ độc dược không giết người ngay lập tức nhưng sẽ khiến thai nhi chết lưu và người mẹ dần mục rỗng từ bên trong.

Nàng nhìn chén thuốc, rồi nhìn Alaric đang ngồi cạnh mình, ánh mắt hắn đang nhìn nàng đầy mong chờ.

Một ý nghĩ đen tối lóe lên: Tại sao nàng phải ngăn cản?

Nếu đứa trẻ chết đi, nỗi nhục nhã này sẽ chấm dứt.

Hắn sẽ mất đi hy vọng, và nàng sẽ được giải thoát khỏi sự ràng buộc quái dị này.

Seraphina từ từ đưa chén thuốc lên môi.

Đôi mắt xanh thẳm của nàng nhìn chằm chằm vào Alaric, một cái nhìn đầy thách thức và tuyệt vọng.

"Ngài muốn ta uống nó chứ, Alaric?"

Nàng khẽ hỏi, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi.

Ngay khi môi nàng vừa chạm vào vành chén, Alaric bỗng nhận ra điều gì đó không ổn từ thái độ của đám cận thần đứng phía xa.

Hắn gạt phắt chén thuốc khỏi tay nàng.

Chiếc chén sứ vỡ tan trên sàn đá, chất lỏng bắn tung tóe, ăn mòn một mảng nhỏ trên tấm thảm thêu.

Hắn đứng bật dậy, gầm lên như một con thú bị thương, đôi mắt rực lửa quét qua sảnh điện.

Hắn túm lấy cổ tên đại thần gần nhất, thanh gươm đen tuốt khỏi vỏ trong chớp mắt.

"KẺ NÀO DÁM?!"

Giữa sự hỗn loạn và những tiếng quỳ lạy xin tha mạng, Seraphina chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn mảng thảm bị mục nát.

Nàng không sợ hãi, nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối.

Tiếc vì chén thuốc kia đã không thể kết thúc tất cả.

Nàng nhìn Alaric đang điên cuồng trừng phạt những kẻ trung thành với hắn để bảo vệ nàng, và nàng khẽ cười khinh bỉ.

"Ngài bảo vệ ta khỏi họ..."

Nàng thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng.

"...nhưng ai sẽ bảo vệ ngài khỏi ta đây, Alaric?"
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương 9: Chiếc bẫy bằng lụa và mật ngọt


Chứng kiến sự điên cuồng của Alaric khi bảo vệ cái thai, Seraphina nhận ra rằng kẻ thù không đánh bại được bằng gươm giáo thì sẽ bị hạ gục bằng sự dịu dàng giả tạo.

Đứa trẻ – thứ nàng từng ghê tởm – giờ đây trở thành quân cờ quyền lực nhất để nàng xoay vần trái tim của một bạo quân.

Seraphina bắt đầu thay đổi.

Nàng không còn là khối băng lãnh lẽo hay đóa hồng tàn héo.

Nàng bắt đầu khoác lên mình những bộ y phục lộng lẫy nhất, tô điểm đôi môi bằng sắc đỏ của máu và trao cho Alaric những nụ cười dù chỉ chạm đến khóe môi nhưng cũng đủ khiến hắn ngây ngất.

Nàng bắt đầu cho phép hắn chạm vào mình, thậm chí là chủ động tựa đầu vào vai hắn trong những buổi chiều tà.

Nàng thầm thì những lời đường mật về một tương lai nơi đứa trẻ sẽ nối nghiệp hắn, khiến Alaric – kẻ vốn luôn cô độc trên đỉnh cao quyền lực – bắt đầu lún sâu vào ảo tưởng về một tình yêu mà hắn hằng khao khát chiếm hữu.

"Alaric, nếu đứa trẻ này sinh ra, ta muốn nó được thấy một đế chế vĩ đại nhưng thái bình.

Ngài không thấy mệt mỏi với những cuộc chinh phạt sao?"

Nàng rót vào tai hắn những lời lẽ mê hoặc, từng chút một thuyết phục hắn rằng thế giới bên ngoài chỉ toàn những kẻ phản bội, chỉ có nàng và đứa trẻ mới là người thân duy nhất của hắn.

Sự suy tàn của một vương triều

Alaric, kẻ từng là cơn ác mộng của phương Tây, giờ đây dành phần lớn thời gian trong phòng ngủ của Seraphina.

Hắn bỏ lỡ những buổi nghị triều, phớt lờ những báo cáo về sự nổi dậy của tàn quân Elara ở biên thùy.

Hắn say sưa trong hơi ấm giả tạo của nàng, trong những bản nhạc nàng đàn và cả những vần thơ nàng đọc.

Trong lúc Alaric mải mê đắm chìm trong "chiếc bẫy mật ngọt" đó, Seraphina bắt đầu hành động:

Thao túng nhân sự: Nàng khéo léo dùng lời nói để Alaric bãi nhiệm những vị tướng già trung thành nhưng quá tỉnh táo, thay vào đó là những kẻ nịnh hót, dễ dàng bị mua chuộc.

Kết nối mạng lưới bí mật: Thông qua những người hầu hạ mà nàng đã "thu phục" bằng cả vàng bạc lẫn sự đe dọa, Seraphina bí mật gửi những sơ đồ phòng thủ mới nhất của Valerius ra bên ngoài cho những lực lượng kháng chiến Elara đang âm thầm tập hợp.

Một đêm nọ, khi Alaric gục đầu vào lòng nàng ngủ say sau một bữa tiệc rượu, Seraphina nhẹ nhàng gỡ bàn tay hắn đang đặt trên bụng mình.

Ánh mắt nàng nhìn hắn lúc này không còn sự ghê tởm lộ liễu, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương của một kẻ thợ săn đang nhìn con mồi đã sa lưới.

Nàng vuốt ve mái tóc của hắn, thì thầm rất khẽ:

"Ngủ đi, vị hoàng đế của ta.

Hãy mơ về vương triều của ngài lần cuối.

Vì khi ngài tỉnh lại, thứ duy nhất còn lại sẽ là tro tàn của Valerius... và sự hận thù mà ta đã nuôi dưỡng bấy lâu nay."

Phía xa ngoài cửa sổ, một tín hiệu lửa vừa thắp lên trên đỉnh núi – dấu hiệu cho thấy quân đội lưu vong của Elara đã sẵn sàng.

Cuộc lật đổ từ bên trong đã bắt đầu, và Alaric, vì quá yêu "con tin" của mình, đã tự tay mở toang cổng thành cho tử thần bước vào.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Chương cuối: Đóa hồng nở giữa vũng máu


Bầu trời kinh đô Valerius rực cháy trong sắc đỏ của máu và lửa.

Tiếng gươm đao va chạm và tiếng thét của quân lính vang vọng vào tận sảnh điện hoa lệ.

Quân Elara, dưới sự dẫn đường bởi những mật đồ của Seraphina, đã vượt qua mọi phòng tuyến kiên cố nhất để đòi lại món nợ xương máu.

Giữa cơn hỗn loạn, Alaric không hề màng đến ngai vàng đang lung lay.

Hắn xông qua làn khói lửa, bộ giáp đen loang lổ vết chém, chỉ để tìm đến căn phòng của Seraphina.

Hắn thấy nàng đứng đó, giữa những tấm rèm lụa đang bắt lửa, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại sáng rực một vẻ kinh dị.

"Seraphina!

Đi mau!

Quân phản loạn đã vào đến hậu cung, ta sẽ đưa nàng và con thoát ra bằng đường hầm bí mật!"

Alaric nắm lấy tay nàng, lực siết mạnh mẽ nhưng lại tràn đầy sự che chở.

Hắn vừa vung kiếm chém gục hai binh sĩ nổi dậy định xông vào, vừa dùng tấm lưng vững chãi của mình che chắn cho nàng khỏi những mũi tên lạc.

Ngay cả trong giây phút sinh tử, kẻ bạo chúa tàn ác nhất lịch sử lại chỉ lo sợ một điều duy nhất: đánh mất người phụ nữ đã trở thành lẽ sống của hắn.

Hắn đưa nàng đến chân một bức tượng lớn, nơi có lối thoát bí mật.

Alaric thở dốc, hắn quay lại, định ôm lấy nàng một lần cuối trước khi dấn thân vào trận chiến chặn hậu.

"Sắp an toàn rồi, Seraphina.

Ta sẽ bảo vệ hai mẹ con bằng mọi giá..."

Nhưng lời chưa kịp dứt, Alaric bỗng khựng lại.

Một cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền đến từ lồng ngực.

Hắn cúi xuống, nhìn thấy chuôi của con dao găm bằng bạc – thứ vũ khí mà chính hắn đã tặng nàng để "phòng thân" – giờ đây đã cắm ngập vào tim mình.

Bàn tay nhỏ bé của Seraphina vẫn đang nắm chặt lấy chuôi dao, không hề run rẩy.

Alaric ngước nhìn nàng, đôi mắt hắn không phải là sự tức giận, mà là một nỗi bàng hoàng xót xa.

Máu trào ra từ miệng hắn, nóng hổi và mặn chát.

"Tại sao...?"

Hắn thào thào, hơi thở đứt quãng.

"Ta đã... yêu nàng... hơn cả đế chế này..."

Seraphina tiến sát lại gần, ghé sát tai hắn, giọng nói của nàng dịu dàng đến đáng sợ, như tiếng gió rít qua khe cửa của hầm ngục năm xưa:

"Yêu ta?

Ngài yêu một nô lệ mà ngài đã tạo ra trên xác cha nàng sao?

Alaric, mỗi hơi thở ngài dành cho ta đều là một sự nhục nhã mà ta phải gánh chịu.

Ngài bảo vệ ta?

Không, ngài chỉ đang bảo vệ cái lồng của mình thôi."

Nàng xoay mạnh lưỡi dao, một cơn đau xé tâm can khiến Alaric ngã quỵ xuống dưới chân nàng.

Seraphina nhìn xuống kẻ đang hấp hối với một nụ cười rạng rỡ nhưng đẫm lệ:

"Đứa trẻ này... nó sẽ không bao giờ biết cha nó là ai.

Nó sẽ lớn lên với cái tên của dòng tộc Elara, và nó sẽ trị vì trên đống tro tàn của Valerius mà ngài hằng tự hào.

Đây là sự trả thù của cha ta, của vương quốc ta, và của chính ta."

Alaric đưa bàn tay run rẩy, đầy máu định chạm vào vạt váy của nàng một lần cuối, nhưng Seraphina lạnh lùng lùi lại.

Hắn đổ gục xuống sàn đá lạnh lẽo, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nàng cho đến khi ánh sáng hoàn toàn tắt lịm.

Vị hoàng đế kiêu ngạo đã chết dưới tay người duy nhất hắn trao niềm tin, ngay tại nơi hắn tưởng rằng mình đang bảo vệ tình yêu của đời mình.

Cửa cung điện bật tung, quân Elara ùa vào.

Họ thấy Công chúa Seraphina đứng đó, váy áo trắng muốt đẫm máu kẻ thù, trên tay vẫn cầm con dao bạc lấp lánh dưới ánh lửa.

Nàng đứng hiên ngang giữa đống đổ nát, lạnh lùng và cao quý như một nữ thần phục hận.

Vương quốc Elara đã trở lại, nhưng nàng công chúa ngây thơ năm xưa đã vĩnh viễn tan biến.

Từ trong đống tro tàn của hai đế chế, một nữ hoàng mới đã ra đời – người mang trái tim bằng đá và một đứa trẻ mang dòng máu của kẻ thù trong bụng, một khởi đầu mới đầy nghiệt ngã và quyền uy.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Ngoại truyện: Thanh Gươm Mang Hai Dòng Máu


Mười tám năm sau, trên đống tro tàn của Đế chế Valerius năm xưa, một vương triều mới đã hưng thịnh, nhưng nó không mang cái tên của kẻ chinh phục Alaric, mà mang danh hiệu của dòng tộc Elara.

Dưới đây là phần ngoại truyện về đứa trẻ mang định mệnh nghiệt ngã ấy.

Trăng thượng tuần treo lơ lửng trên đỉnh tháp cao nhất của kinh đô mới.

Hoàng tử Julian, người thừa kế duy nhất của Nữ hoàng Seraphina, đang đứng một mình trong căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất – nơi mà mẫu hậu nàng nghiêm cấm bất cứ ai bước chân vào.

Ở tuổi mười tám, Julian sở hữu vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng và mái tóc đen tuyền của kẻ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho phương Tây – Alaric.

Nhưng đôi mắt của chàng lại là một màu xanh thẳm như đại dương nổi bão, giống hệt mẫu hậu mình.

Bí mật dưới lớp bụi thời gian

Julian chậm rãi bước tới giữa căn phòng, nơi đặt một bức tượng đá bị che phủ bởi lớp vải đen cũ kỹ.

Chàng kéo mạnh tấm vải.

Dưới lớp bụi mờ, hiện ra một bộ giáp đen loang lổ vết chém và một thanh đại kiếm gãy đôi.

Đó là di vật duy nhất còn sót lại của Alaric von Draken.

Julian chạm tay vào lưỡi kiếm lạnh lẽo, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

Chàng đã lớn lên với những lời kể về một "con quái vật" đã tàn sát ông ngoại mình, kẻ đã bị mẫu hậu đích thân kết liễu để giải phóng dân tộc.

Nhưng chàng cũng không quên những đêm đứng ngoài rèm cửa, nhìn thấy mẫu hậu ngồi lặng lẽ trong bóng tối, tay siết chặt con dao găm bằng bạc, đôi mắt bà không phải là sự đắc thắng, mà là một khoảng trống rỗng đau đớn đến tận cùng.

Cuộc đối thoại với quá khứ

"Con đã tìm thấy nó rồi sao?"

Giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm vang lên từ phía cửa.

Nữ hoàng Seraphina bước vào.

Thời gian không làm phai mờ vẻ đẹp của nàng, chỉ khiến nó trở nên sắc sảo và đáng sợ hơn.

Bà nhìn con trai mình – hiện thân sống động của người đàn ông bà vừa hận vừa yêu năm xưa.

Julian quay lại, ánh mắt rực cháy sự chất vấn: "Người dạy con phải hận dòng máu này.

Người dạy con rằng cha con là một con quỷ.

Nhưng tại sao người lại giữ lại những thứ này?

Tại sao mỗi lần nhìn con, người lại khóc trong thầm lặng?"

Seraphina tiến lại gần, bàn tay bà vuốt ve gương mặt con trai.

Bà nhìn thấy ở Julian sự quật cường của Elara và cả sự tàn nhẫn tiềm ẩn của Valerius.

"Julian, con là kết quả của một cuộc chiến không có kẻ thắng.

Ta đã giết cha con để đòi lại công lý cho Elara, nhưng ta cũng đã tự tay giết chết một phần linh hồn mình vào đêm đó."

Bà cầm lấy thanh kiếm gãy, đặt nó vào tay Julian:

"Dòng máu chảy trong người con là sự nhục nhã, nhưng cũng là sức mạnh.

Con mang trong mình sự dịu dàng của một vương quốc bị chà đạp và sự sắt đá của một đế chế chinh phục.

Đừng trở thành Alaric, cũng đừng trở thành một Seraphina chỉ biết sống trong hận thù."

Sự lựa chọn của vị vua mới

Julian nhìn xuống thanh kiếm gãy, rồi nhìn vào đôi mắt đầy sẹo của mẫu hậu.

Chàng hiểu rằng mình chính là "lời nguyền" mà Seraphina từng nhắc tới, nhưng chàng cũng chính là sự cứu rỗi duy nhất cho bà.

Ngày hôm sau, Julian ra lệnh nung chảy thanh kiếm gãy của Alaric cùng với chiếc vương miện cũ của Elara để đúc thành một thanh kiếm mới.

Trên chuôi kiếm, chàng cho chạm khắc một đóa hồng bao quanh bởi những chiếc vảy rồng.

Chàng không chối bỏ dòng máu của kẻ thù, cũng không quên đi nỗi đau của dân tộc.

Julian lên ngôi, mang theo sự thông tuệ của mẹ và uy lực của cha.

Chàng trở thành vị minh quân vĩ đại nhất lịch sử, người đã hàn gắn hai vùng đất vốn dĩ chỉ biết đến máu và lửa.

Nữ hoàng Seraphina đứng trên tường thành nhìn con trai dẫn quân đi bình định biên cương.

Gió thổi tung mái tóc đã điểm bạc của bà.

Lần đầu tiên sau mười tám năm, bà khẽ mỉm cười.

Cuộc trả thù đã kết thúc, không phải bằng cái chết, mà bằng sự tái sinh của một người con – đứa trẻ mang hai dòng máu, kẻ đã biến hận thù thành một vương quốc thái bình.

Cái kết của ngoại truyện: Seraphina cuối cùng đã tìm thấy sự thanh thản, và Julian trở thành biểu tượng cho sự hòa hợp, khép lại một chương sử bi thảm và đẫm máu.
 
Đóa Hồng Trong Lồng Sắt
Gửi đến độc giả


Thực ra thì tui làm xong lâu lắm r nhưng bây giờ mới đăng, ờm.... nếu mọi người yêu quý tui thì có thể chờ 2 tuần nữa tui comeback và hoàn thành cho mọi người 1 bộ mới bởi kịch bản thì tui làm hết r, tại tui lười đăng, zậy nhaa, tác giả phải off 2 tuần, paiii,...... mãi keooo.

Chúc khởi đầu 1 năm mới 2026 tốt đẹp aaa. (mọi ngừ theo dõi tui để nhận thông báo nhá)
 
Back
Top Bottom