Khác Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,087
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
77691290-256-k672129.jpg

Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Tác giả: randy_yuuko
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đừng quá si tình để rồi đánh mất lí trí.

Đừng quá tin tưởng để sau này phải hối hận.

Đơn giản chỉ vì cuộc sống không như ta mong muốn.

Đơn giản chỉ vì cuộc sống... vốn dĩ không công bằng!
=Juvia Lockser=



ẩný​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
*Giới thiệu phần I*


Chào các bạn, mình là Randy Yuuko, bút danh là R.Y.

Hân hạnh được làm quen với mọi người!

Dạo gần đây mình hay đọc các bộ truyện về cuộc trả thù của Lucy khi bị Fairy Tail phản bội.

Và không ai khác ngoài Lisanna là người đã làm các thành viên trong hội bị mù quáng, hay nói cách khác là phe phản diện.

Và thế là Lucy rời hội cùng với lòng đầy căm hận và phẫn nộ, quyết tâm trả thù Fairy Tail!

Mình cũng định làm thể loại như trên nhưng... thay vì Lucy thì sẽ là Juvia (vì hầu hết đã là Lucy, vả lại mình thấy tội cho Lisanna quá, tại sao đa phần ai cũng ghét Lisanna cơ chứ?

Hơn nữa, mình chọn Juvia cũng có lí do, thiên về phép thuật).

Nhưng đừng hiểu lầm, mình thích Juvia và Gruvia nhất Fairy Tail đó.

Randy khá thích thú với đề tài này rồi a.

Tên truyện: Đoá hoa của Tử Thần. [Fairy tail]

Tên khác: Chỉ còn là quá khứ... [Fairy tail]

Thể loại: Hành động.

Tác giả: Randy Yuuko (R.Y)

Được rồi, giới thiệu sơ qua câu chuyện nào.

Câu chuyện xin được mở ra trong bối cảnh của một nơi thân thuộc với mọi người: Hội Fairy Tail.

Fairy Tail chính là nơi đã ban cho Juvia Lockser những phút giây tươi đẹp bên đại gia đình của mình.

Nhất là khi bên cạnh người con trai ấy, Gray Fullbuster - người đã đem lại nụ cười, ánh sáng và hi vọng cho cô...

Thế nhưng...

Mọi chuyện không phải lúc nào cũng suôn sẻ...

Truyện này chỉ có DUY NHẤT trên Wattpad, các bạn vào ủng hộ cho truyện của Randy nha~

Hứa hẹn một cốt truyện hoàn toàn mới!

Một cái nhìn sâu sắc về cuộc sống, về tâm lí con người, để rồi từ đó, chúng ta có thể rút ra những bài đường đời cho chính mình!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

- R.Y -

------------------------------------------------------END----------------------------------------------

"Tổn thương khiến chúng ta có cái nhìn nhận sâu sắc về cuộc sống... rằng nó... không hề như những gì chúng ta mong đợi."

"Đôi khi... chúng ta buộc phải thay đổi, để thích nghi với cái thế giới tàn nhẫn này..."
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 1: Khởi đầu.


Phần I: Love & Revent.

(Tình yêu & Trả thù)

------------------------------------------------------

Năm x793, một cuộc chiến đã bùng nổ trong thầm lặng giữa Fairy Tail và một thành viên bị cho là phản bội.

Những giọt nước mắt đã ngừng rơi, xuất hiện cùng thân xác mới, cùng lòng hận thù.

Rốt cuộc... chuyện gì đã xảy ra?

***

Năm x791, sau Đại Hội Phép Thuật ở vương quốc Fiore...

Một ngày trong lành tại thành phố Magnolia.

Trời lam biếc lăn tăn vài gợn mây trắng muốt.

Nắng chiều thu êm ấm dát vàng khắp nơi, phủ đầy niềm vui tươi lên cả thành phố.

Làn gió nhẹ thổi vi vu như bài ca muôn thuở đón chào mùa thu vừa mới ghé thăm chơi đùa.

Người dân nơi đây luôn bận rộn với công việc nhưng cũng không quên dành một chút thời gian dạo phố với tâm trạng thoải mái trước khi tiếp tục bắt tay vào làm việc.

Chiều thanh bình.

Đôi khi chúng ta chỉ cần ngồi tận hưởng mùi vị của một tách trà nóng và ngắm nhìn phong cảnh cũng đủ nhận ra: Mùa thu đẹp đến nhường nào...

Nhưng... không phải nơi nào cũng như vậy.

Nhất là một khu hội khang trang với cái tên vô cùng ý nghĩa, một cuộc hành trình vô tận không hồi kết: Fairy Tail.

***

Đại sảnh hội Fairy Tail...

- Gray, chính chú đã vẽ lên mặt ta đúng không?

- Một người con trai với đầu tóc màu hoa anh đào giận dữ.

- Đích thị là nhà ngươi!

- Hởởởở....?

Đúng đó thì saoooooo........

- Cậu thanh niên mang mái tóc xanh đậm trả lời với vẻ mặt khinh thường đối phương.

- Được.

Hôm nay chính là ngày ta sẽ đo ván chú.

TIẾP ĐÒN ĐIIIIIII!!!!!!!!

- YAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!

Như thường lệ, họ lao vào đánh nhau chí chóe chẳng màng đến xung quanh.

Đây dường như đã trở thành một bài ca quen thuộc không thể thiếu trong ngày.

- Haizz...Thiệt tình, ngày nào cũng vậy cả.

Nếu hai cậu không dừng đánh nhau thì sớm muộn gì hội chúng ta sẽ trở thành đống đổ nát mất.

- Cô gái tóc vàng hoe lắc đầu thở dài.

- Kệ họ đi Lucy.

Thương nhau lắm cắn nhau đau mà.

Vả lại cũng như cơm bữa rồi...

- Quý cô tóc đỏ ngồi vắt chéo chân trong rất tao nhã vừa thưởng thức món bánh kem dâu vừa lên tiếng.

- Ừm...

Cậu nói cũng phải đó Erza...

Véooooooo!!!!!!!!!!

Một con cá bay lượn trên không trung rồi "vô tình" đáp xuống ngay bánh kem dâu của Erza.

Luồng sát khí nhanh chóng bao trùm nguyên cả đại sảnh của hội.

Con quỷ đã thực sự thức tỉnh, mọi người run rẩy sợ hãi cầu nguyện cho hai người kia vì thể nào...

Gratsu cũng không thể thoát khỏi chuyện này.

- Đại tỷ Erza-sama, tụi em đã biết lỗi rồi.

Mong đại tỷ lượng thứ cho... hu hu...

- Hai người ra sức cầu xin bảo toàn mạng sống mình.

- Tha thứ?

Dám phá hỏng món bánh yêu thích của ta mà còn muốn ta khoan dung sao?

Erza liền triệu hồi vũ khí.

Một thanh gươm lập tức xuất hiện trên tay cô.

- Hai ngươi...

CHUẨN BỊ ĐI CHẦU DIÊM VƯƠNG ĐIII!!!!!!

- TỤI EM XIN LỖIIIIII!!!!!!!

Binh!

Bốp!

Chát!

Tùng!

Xèo!

Như mọi khi, phần thắng vẫn luôn thuộc về Erza Scarlet.

Cô nhẹ nhàng phủi tay, và trước khi rời đi cũng không quên ném cho lời cảnh cáo.

- Còn tái phạm nữa, ta sẽ không nương tay.

Rõ chưa?

- Ayeeee....

- Gratsu nằm ôm đất ngoan ngoãn đáp lại.

- Biết điều!

- Erza nhanh chóng rời đi, quay lại chỗ ngồi ban nãy của mình.

Gọi thêm một cái bánh khác.

- Thiệt tình!

Rõ ràng mình sắp thắng rồi mà!

- Natsu than vãn cho cái phận của mình.

- Thôi mà...

- Lucy cố gắng an ủi cậu bạn thân.

Gần đó, một cô gái tóc dài xoăn tựa như những đường nước lượn sóng nước chăm chú nhìn vào bảng nhiệm vụ.

Đôi mắt lam nhẹ mở to, bàn tay sờ hết tờ giấy này rồi lại đi chuyển đến tờ khác.

Sau một hồi lựa chọn, cô đã vơ nhanh lấy tờ nhiệm vụ có vẻ ăn ý mình nhất rồi lon ton chạy đến nơi Gray đang ngồi.

- Gray-sama, anh đi làm nhiệm vụ với Juvia nha~ - Juvia nở nụ cười thật tươi.

- Nhiệm vụ sao?

- Cậu lấy tờ giấy từ tay Juvia, nhìn vào.

- Giải trừ bệnh tật, 300.000 Jewels.

Phần thưởng cũng khá được đấy.

- Chúng ta đi nha Gray-sama.

Chỉ riêng hai chúng ta thôi~

Gray nhìn vào tờ nhiệm vụ, đắn đo suy nghĩ một hồi.

Trước giờ toàn diệt quái thú và giải lời nguyền, giờ lại khác chút là giải bệnh.

Cũng đáng để thử đấy chứ!

Vả lại...

- Ừm...

Chúng ta đi.

-Cậu nhìn Juvia cười nhẹ

- Yay!

Gray-sama là nhấttttt~ - Cô vui mừng ôm chầm lấy Gray.

Hiếm khi cô mới có dịp đi chung với cậu.

Lần này chính là phúc trời ban, nhất định sẽ không lãng phí phút giây này.

Tạ ơn trời, con sẽ ăn chay một tuần để đền đáp công ơn của Người!

- Không chần chừ nữa, đi thôi!

- Vânggggg......

Natsu nghe tới đi làm nhiệm vụ liền bỏ bữa ăn ba chân bốn cẳng chạy tới.

- Ê mắt xếch, cho ta đi v...

- LUCY KICK!!!

Véooooooo!!!!!!!

Trớ trêu thay, chưa kịp nói hết câu đã bị Lucy cho 1 hit văng khỏi hội.

- Lucy à, có bao nhiêu cách để giữ miệng cậu ấy.

Sao em lại chọn cách này?

- Mira cười thương xót cho Natsu tội nghiệp.

- Em rối quá nên...

Hi hi.

- Lucy gãi đầu ngượng ngùng.

Cô ngước mặt nhìn về cặp đôi đang tiến ra khỏi hội, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

Dù chưa công khai nhưng Lucy vẫn cảm nhận được... giữa hai người họ như được sợi tình duyên gắn kết, và có gì đó rất sâu đậm.

Haizz, tình yêu thật đẹp biết bao.

Giá như cô có thể tìm thấy nửa kia của mình vào một ngày nào đó không xa...

Erza tiến gần đến chỗ Lucy, đặt tay lên vai cô.

- Lucy, đi thôi.

- Đi...

Đi đâu cơ?

- Lucy tròn mắt, ngạc nhiên nhìn Erza.

Cô cười bí ẩn.

- Đi giúp họ.

Tình yêu... quả thật rất đẹp.

Không ai có thể phủ nhận cái vẻ đẹp dịu dàng này.

Nó không những vô cùng quan trọng, mà còn đóng vai trò như hương vị ngọt ngào của đời người.

Không có tình yêu, cuộc sống sẽ đánh mất vị ngọt vốn có của nó.

Nhưng đôi khi, tình yêu lại đắng ngắt và không thực sự lãng mạn như ta vẫn hằng mơ tưởng.

Có lẽ vì bị ép buộc hoặc đơn thuần chỉ là cuộc hôn nhân chính trị bất đắc dĩ.

Và đôi khi, cũng vì số phận mà ra...

------------------------------------------------------
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 2: Nhiệm vụ.


Làng Cloress...

Chiếc xe ngựa đơn sơ dừng chân trước một ngôi làng nhỏ.

Một ngôi làng hết sức thanh bình và trống trải.

Phải, thanh bình vì không có bất kì động tĩnh nào cả.

Trống trải bởi cho dù dãy nhà có tiếp nối nhau chạy dọc đến tận đầu khu rừng nằm cạnh làng nhưng...

đến cả một bóng người cũng chẳng thấy.

Chỉ thấp thoáng vài cái xác đang thối rữa và lác đác con quạ đáp xuống rỉa thịt người.

Quang cảnh bơ vơ pha lẫn đáng sợ.

Bác nông già nua lái ngựa liền ngoảnh đầu lại, nói to.

- Đến nơi rồi!!!

Xuống thôi!!!

Hai pháp sư trẻ tuổi liền bước ra, đưa mắt ngắm nhìn xung quanh.

Họ đều tròn mắt kinh ngạc khi thấy khung cảnh quái dị này.

Ngôi làng này... bị bỏ hoang sao?

- Thật... hoang vu.

- Juvia nói trong run sợ.

- Nếu như ngôi làng này thực sự không có người...

Vậy tờ nhiệm vụ này... chủ nhân của nó là ai?

- Gray không khỏi boăn khoăn.

Không lãng phí thời gian, họ cúi đầu cảm ơn lão nông rồi đi vào ngôi làng, càng đi, họ càng cảm nhận được mùi hôi thối và đặc biệt hơn là một nguồn ma pháp điên loạn.

Không lẽ...

ở đây có pháp sư cư ngụ?

Cùng lúc đó, hai người nông dân khoẻ mạnh cùng với chiếc xe đẩy tiến ra khỏi một ngôi nhà khang trang lộng lẫy.

Trên chiếc xe đó chứa đầy nội thất, quần áo và lương thực.

Họ gắng sức đẩy chiếc xe di chuyển ra khỏi làng đi cư.

- Chờ đã!

- Juvia nhanh chạy tới - Cho chúng tôi hỏi vài điều được không ạ?

Họ ngước mặt lên nhìn Gray và Juvia.

- Ồ được chứ.

Cô cậu muốn hỏi gì?

- Một người vui vẻ lên tiếng.

- Ở đây... không có ai thật ư?

Tôi nhớ không lầm trước đây thì... làng Cloress rất đông vui và nhộn nhịp mà?

Hai người im lặng hồi hộp chờ câu trả lời.

Nông dân nhìn nhau, gật đầu.

- Chuyện là...

Cloress...

đã bị bao phủ bởi một bệnh dịch kì quái.

Chỉ cần trú tại ngôi làng này thì sau bốn ngày, da thịt và các nội tạng bên trong đều nhanh chóng bị phân hủy.

Cho đến khi nào... người đó... chết hẳn...

- Khuôn mặt người nông dân biến sắc, xanh xao hơn.

Những chuyện xảy ra với nơi bị ám này... như một cơn ác mộng kinh hoàng không hồi kết.

- Đó là lí do mà một người đã thuê tụi tôi đẩy xe đồ này đi.

Và khi đến, ông ấy đã kể lại toàn bộ câu chuyện cho chúng tôi.

Nên giờ phải tức tốc di chuyển.

Mạn phép.

Họ toan đi nhưng đã bị Gray chặn lại.

- Khoan đã...

Nếu vậy thì... ai là người đã treo tờ nhiệm vụ này?

- Là tôi!

Cả bốn người cùng quay mặt lại hướng về phía giọng nói phát ra.

Một người đàn ông hiện diện từ ngôi nhà tăm tối.

- Tôi... chính là người đã yêu cầu sự trợ giúp từ các pháp sư.

Nhưng giờ... chắc có lẽ... không cần nữa.

Rất ít người sống sót trở về.

Tôi khuyên các bạn hãy từ bỏ đi.

Vô vọng thôi...

Không ai hé nửa lời đáp trả.

Công việc lần này có vẻ rất khó khăn... liệu có êm xuôi tốt đẹp như mọi khi không?

- Ông chú đừng lo!

-Gray nghiêm túc đặt mạnh tay lên lồng ngực.

- Chúng tôi... sẽ giúp.

Người đó dường như hiểu được ý chí của một vị pháp sư chân chính là sẽ không bao giờ chùn bước.

Ông nở nụ cười hiền từ.

- Được rồi.

Tôi tin hai người.

Nói xong, cả ba người nghe theo lời của Gray di dời ra khỏi làng để lánh nạn và hẹn khi nào giải quyết xong, sẽ thông báo.

- Gray-sama, có lẽ chúng ta sẽ có thêm thông tin nếu lần theo loại ma pháp đó.

Gặp được pháp sư ấy, chắc sẽ có ích cho nhiệm vụ lần này.

Nghe cũng có lí.

Thế là Gray và Juvia cùng nhau theo dấu của nguồn ma pháp tiến sâu vào lòng khu rừng Engo.

Cậu rẽ cành lá sang hai bên đi trước.

Cô theo sau dưới sự bảo vệ chặt chẽ của Gray.

- A!

Ập!

Juvia bỗng ngã nhào, nhưng cô không nằm trên nền đất, mà là thân người lạnh lẽo của Gray.

Mắt chạm mắt, đều mở to ngạc nhiên, tim đập nhanh, thình thịch thình thịch.

Hai người đơ ra một lúc, rồi vội đứng dậy với khuôn mặt ửng đỏ trông thật dễ thương.

- E hèm.

J-Juvia, chừng... chừng sau cô nhớ cẩn... cẩn thận hơn đ-đó.

- Gray lắp bắp nói không nên lời.

- Vâng...

- Juvia cũng ngượng ngùng.

Thật ra có gì đó vướng vào chân cô, nên mới thành ra vậy.

Vả lại đây là rừng cây, không cẩn thận sẽ bị vấp ngã.

Cô không cố ý, lần này ông Trời lại giúp cô rồi. :") (*)

Không chần chừ nữa, họ tiếp tục nhiệm vụ.

Cứ đi mãi cho đến khi trước mắt họ xuất hiện... một toà lâu đài cổ xưa đã bị đổ nát.

- Trong khu rừng ớn lạnh như thế này mà cũng tồn tại một thứ cổ kính sao?

- Juvia cũng không ngờ...

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Những tiếng động mạnh mẽ vang đọng trong không gian tĩnh lặng.

Càng ngày âm thanh ấy càng to dần.

Hai người lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Vụt!

Một con quái thú khổng lồ từ trên trời nhảy xuống đất làm kinh thiên động địa.

Hai người không hề nao núng mà còn nhìn nhau cười một cách tự tin.

- Chiến thôi!

- Vâng!

Water Slice!

Những nhát chém sắc bén bằng nước lao nhanh về phía mắt con quái vật khiến nó trong phút chốc đã bị mù.

Quái thú đau đớn chống tay xuống đất giữ thăng bằng.

Nhưng trong lúc loạn choạng, Gray đã nhanh chóng lướt trên người quái thú, bám vào vai, tạo ra một sợi neo thuyền băng quấn cổ nó rồi lấy đà nhảy lên cao, đáp xuống đầu nó.

- Ice make: Hammer!

Một cái búa băng to tướng được tạo ra.

Cậu tay nắm chặt cán búa, dùng lực bật nhảy lên cao.

- Nếm đòn đi!

Và...

ẦM!!!

Quái thú đã ngã xuống chỉ trong gang tấc.

Nhưng vẫn chưa xong.

Năm con khác lần lượt xuất hiện, áp đảo hai người tí hon.

Có vẻ như vẫn chưa chịu khuất phục trước các vị pháp sư tài năng này rồi.

- Juvia!

- Vâng!

Không màu mè nữa!

Water Nebula!

Tay cô biến thành hai cột nước rồi nhanh chóng đánh quật hai quái thú ngã gục khi chưa kịp ra đòn.

Gray cũng không thua kém.

Cậu sử dụng Băng thuật của mình tạo ra một khẩu súng thần công băng.

- Ice make: Cannon!

Triple kill!

Ba viên đạn liền kết thúc cuộc chiến.

Sáu con quái vật tất cả bị bại trận bởi cặp đôi tâm đầu hợp ý này.

- Dễ như bỡn.

- Gray phủi tay cười đắc ý.

- Gray-samaaaa....- Juvia ôm chầm lấy tay Gray.

- Anh Gray của Juvia là tuyệt nhất.

- Gì... gì mà của cô?

Thả tay tôi ra!

- Cậu ngượng ngùng hét lên.

Tuy nhiên, tiệc mừng chiến tích đã tàn.

Họ phải...

- Các ngươi vất vả rồi.

Nghỉ ngơi đi!

Một giọng nói đột nhiên vang vọng lên trong không gian.

- Ai đó!

Mau ra mặt đi!

Gió bỗng thổi mạnh hơn.

Những chiếc lá chao đảo theo cơn gió, bay liệng trên không trung thành hình cơn lốc rồi tụ lại một nơi.

Cô gái với đôi mắt đỏ tươi cùng mái tóc bạc trắng xuất hiện.

Kính cẩn cúi chào vẻ quý phái, nở nụ cười gian tà.

- Valentino Camelot xin được diện kiến.

Chào mừng hai người đến với địa ngục.

Đối mặt với một chướng ngại sẽ thay đổi lịch sử của toàn nhân loại!

----------------------------------------------------

(*): Mọi người nhớ kĩ cú ngã tình tứ của Juvia nha.
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 3: Đồng đội?


Rừng Engo...

Không gian tĩnh mịch, tán cây đã hết xào xạc theo cơn gió.

Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề giữa hai vị pháp sư tài năng của hội Fairy Tail trứ danh đối đầu với một cô gái không rõ danh tính đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.

Gray và Juvia đều cảm nhận được một nguồn pháp thuật không hề bình thường từ cô gái đó.

Camelot liếc nhìn họ với ánh mắt khinh bỉ.

Nhưng cái thu hút cô hơn chính là cảnh tượng Juvia đang ôm chặt tay Gray.

Còn cậu thì lại đẩy cô ra sau, dang tay tự lấy bản thân ra làm lá chắn bảo vệ cô.

Phải, vô cùng tình cảm.

Cô nhếch môi cười, có chuyện vui rồi.

Hôm nay Camelot này không hứng, nên... sẽ chỉ là người ngoài cuộc đứng nhìn họ tự giết lẫn nhau thôi~

- Ai da...

Chán thật.

Ta đi đây!

Vừa nói xong, cả thân người cô bỗng chốc tan biến thành những chiếc lông vũ đen tuyền, nhẹ nhàng lửng lơ trên không trung... rồi lại rời từng mảnh biến mất không một chút dấu vết.

Hai người vẫn không khỏi boăn khoăn khi từ chuyện ngạc nhiên này đến chuyện ngạc nhiên khác cứ tiếp nối nhau nhanh như thế.

Xuất hiện rồi lại biến mất, phải chăng cô ta có ý đồ?

- Chuyện gì... vừa xảy ra?

- Gray nói với vẻ khó hiểu.

Juvia cúi gầm xuống, mái tóc che phủ gần nửa khuôn mặt trắng trẻo.

Cô chậm rãi buông rời tay cậu, lùi lại về phía sau.

- Juvia, cô không sao ch...

- Water Cane!

Một dây roi nước quật trúng người cậu.

Quá bất ngờ, Gray đã không kịp né đòn mà đã bị trọng thương ở bên ngoài.

Vô cùng đau đớn.

- Juvia!

Cô đang làm cái quái gì vậy hả?

Juvia không đáp trả mà thay vào đó là nhìn cậu với ánh mắt giận dữ.

- Water Lock!

Khoá nước khổng lồ xuất hiện, phong ấn cậu vào trong.

Nhưng thân là một pháp sư băng thì chuyện này quá dễ dãi.

Gray lập tức đóng băng quả cầu nước lại và...

CHOANG!!!

Nó đã phát nổ.

Cậu nhanh trí tạo một cái ngục băng nhốt cô lại.

Tuy nhiên vẫn không hề vấn gì khi cô xử dụng những nhát chém nước sắt bén cắt đi thành ngục.

- Juvia, dừng lại đi!

Cô đang làm tổn thương cả hai người đó!

- Gray hét to.

Hồi đáp vẫn là sự thờ ơ.

Trận chiến phép thuật chuyển sang đấu tay đôi.

Juvia liên tục tấn công cậu từ mọi phía.

Gray cố gắng ngăn lại bằng cách phòng vệ bản thân, không kịp phản kháng.

Cô cứ thế mà tiến tới, áp đảo cậu.

Cứ đà này cậu sẽ bại trận mất.

- Tiêu diệt...

Tiêu diệt...

Gì cơ?

Gray Fullbuster này nghe không lầm chứ?

Cô muốn giết cậu?

Nếu là vậy thì cuối cùng cậu cũng am hiểu được mọi chuyện.

Được, không nhân nhượng nữa.

Chiến!

- Ice make: Lance!

Các ngọn giáo băng lao nhanh đâm xuyên qua người cô.

Nhưng vẫn không một vết trầy xướt nào cả bởi cơ thể cô là nước.

Đương nhiên cậu thừa biết điều đó, chỉ là muốn đánh lạc hướng để thoát khỏi bước đường cùng.

Juvia kích hoạt Water Force, cơ thể cô biến thành nước, chuyển động nhanh nhẹn hơn.

Cô chậm rãi lùi về phía sau...

Vụt!

Juvia đột nhiên biến mất.

Gray tròn mắt vội đảo người tìm kẻ muốn hủy diệt mình.

Quả thật không nên xem thường đối phương.

Bụp!

Cô bỗng hiện diện ngay trước mặt anh, dang thẳng hai tay ra trước.

- Water Beam!

Một luồng nước phóng ra mạnh mẽ.

May mắn thay Gray đã né được tuyệt chiêu đó.

Juvia đỉnh thật, cứ làm cậu ngạc nhiên mãi đến nỗi chẳng buồn quan tâm đến chống trả.

Tuy nhiên, giờ là lượt của cậu.

Những chùm băng nhanh chóng nhô ra, mọc sau khủy tay Gray, thay vì nguyên thuỷ màu xanh băng lạnh giá, nó lại nhuộm bởi màu đỏ huyết của máu.

- Ice Blade: Seven Slice Dance!

Kiếm Băng Bạo Vũ Thất Tinh Trảm!

Bảy nhát chém của cậu ngay tức khắc đã đo ván Juvia!

Trận chiến kết thúc!!!

Cô loạng choạng, nheo mắt rồi ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

Cậu nhìn cô đang say nồng giấc mộng dưới nền đất với khuôn mặt lạnh giá.

- Tôi...

đã nhìn lầm cô suốt thời gian qua rồi...

Tạm biệt.

Gray đặt hai tay vào túi quần rồi quay lưng sải bước ra khỏi rừng, để lại Juvia ở đó.

Cậu... không còn hứng để làm nhiệm vụ nữa.

Xem như lần này... thất bại rồi...

Xoạt!

Từ trong bụi cây xuất hiện hai thiếu nữ với một người mang mái tóc vàng óng và tóc đỏ kiêu hãnh.

Đúng vậy, họ đã dõi theo Juvia và Gray để rồi... phải chứng kiến cảnh cô đang cố gắng giết đồng đội của mình.

Cho đến bây giờ họ vẫn không khỏi bàng hoàng về những gì đã xảy ra.

- Erza, chúng ta... phải làm sao đây?

- Lucy bối rối.

Erza không trả lời câu hỏi của Lucy.

Cô bước khỏi bụi cây, đỡ Juvia dậy, vắt một tay qua cổ cô, giữ eo để không bị ngã.

- Lucy, giúp tớ.

Lucy ngơ ngẩn một hồi, rồi vội chạy đến giúp Erza một tay nhanh chóng lìa khỏi rừng.

...

Cho đến khi họ đang dậm chân tại một nơi cách làng Cloress khá xa thì Erza lại bảo Lucy dừng tại đây và nhẹ nhàng thả Juvia xuống, để cô dựa vào vách tường.

- Erza, tại sao chúng ta lại đỡ cậu ấy dậy và cuối cùng lại để cậu ấy ở đây?

Erza thở dài, cô cũng không biết tại sao mình lại làm vậy.

Con tim mách bảo phải giúp cậu ấy, còn lí trí... thì nên mặc kệ, không cần phải tiếc thương.

- Juvia...

đã từng là đồng đội của chúng ta nên... tớ nghĩ phải giúp cậu ấy.

Nhưng ban nãy chúng ta đều tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó...

Vì vậy, có lẽ... giúp cậu ấy tới đây được rồi...

Nếu chúng ta đưa cậu ấy về hội... chỉ sợ Juvia hại những người khác...

- Tớ...

- Lucy cúi mặt buồn rượi, Juvia có bao giờ đả thương đồng đội của mình đâu, nhất là Gray - người mà Juvia dành trọn trái tim cho cậu ấy.

Vả lại, cách chiến đấu cũng khác biệt nữa.

Người con gái đang ở ngay trước mắt... liệu có phải là gia đình của cô?

Là người mà Lucy Heartfilia này quen biết?

- Lucy...

Chúng ta...

đi thôi.

Nói xong, Erza lẩm nhẩm trong miệng điều gì đó (*), rồi lại bước đi.

Tách!

Giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má hồng hào của Lucy.

Không lẽ... những kỉ niệm tình bạn xưa của chúng ta... sẽ tan biến, sẽ mãi rơi vào dĩ vãng sao?

Gạt phăng nước mắt sang một bên.

Lucy đứng dậy, vội đuổi theo người con gái đã đi trước cô cả một quãng đường.

"Tạm biệt...

Juvia."

------------------------------------------------------

(*): Erza thầm xin lỗi Juvia vì bất lực nên phải để cô ở lại.

(*2): Mọi người còn nhớ cú ngã của Juvia không?

Lí do Erza và Lucy bám đuôi họ là đây. :3
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 4: Đổi thay.


Hội Fairy Tail vẫn luôn ồn ào và tăng động kể cả khi không có những trận đánh nhau.

Nhưng một người con trai tóc xanh bước vào với khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc đã thu hút tất cả ánh nhìn của thành viên.

Cậu không quan tâm, chỉ lê từng bước nặng nề thì bị người khác ngăn lại.

- Ê Gray, về rồi à!

Erza hiện không có ở đây, làm nốt trận chiến với ta đi!

- Natsu vừa nói vừa bẻ tay rắc rắc vẻ khiêu chiến.

Nhưng khuôn mặt người con trai đó vẫn vô cảm.

- Ta không hứng!

- Cậu đáp lại Natsu với một câu ngắn gọn.

Lạ ghê, thường thường thì hai người sẽ lao vào đánh nhau mà?

Natsu ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng Gray.

- A, mừng anh đã về Gray-san.

- Wendy cười tươi tắn.

- Ủa mà...

Juvia-san đâu ạ?

Gray thờ ơ câu hỏi của Wendy.

Cậu tiến về phía hội trưởng Makarov Dreyar đang ngồi nhâm nhi cốc bia đầy.

- Hội trưởng.

Tôi... muốn rời hội!

...

Tất cả con mắt trợn tròn hướng về phía Gray.

Tuy nhiên một lần nữa cậu cũng chẳng thèm đếm xỉa đến.

Makarov nhìn Gray khó hiểu.

Chưa bao giờ cậu có ý định này cả, khuôn mặt nghiêm nghị, thái độ khác thường.

Hẳn có chuyện.

Makarov lia mắt nhìn toàn thân cậu và phát hiện... người cậu đang băng bó, nhưng đáng lo ngại hơn là vệt máu đỏ huyết đang lan rộng.

Xem như đây không phải là một trò đùa.

- Wendy, phiền cháu đến chữa vết thương cho Gray.

- Ông nhờ vả đến sự giúp đỡ của cô bé sở hữu Thiên Long Thuật, một ma pháp cổ xưa.

- Vâng thưa hội trưởng.

Cháu sẽ cố hết sức!

- Cô bé kiên cường trả lời, tự tin vào khả năng của mình.

- Không.

Tôi không cần!

- Gray lên tiếng.

- Gray, nghe lời ta làm lành vết thương đã.

Việc còn lại hãy để hội trưởng lo.

- Nhưng...

Bóng dáng hai thiếu nữ bước vào hội.

Họ đưa mắt nhìn khung cảnh xung quanh, và dừng lại ngay phía Gray đang dưỡng thương.

- Yo Lucy, Erza.

Hai người đã về.

- Natsu cất giọng chào thân thiện.

Hai cô gái đi lướt qua người con trai tóc anh đào, chẳng để tâm đến lời chào.

- Gray...

Nếu như cậu đang nói về chuyện đó thì... xin hãy để bọn tớ.

- Cô gái tóc vàng lên tiếng.

- Hừm.

Vậy ra hai đứa biết lí do Gray rời hội ư?

- Makarov hỏi Lucy.

- Vâng...

Rất rõ là đằng khác...

- Lucy trả lời với vẻ ảm đạm.

- Không!

Tôi rời hội chỉ vì chán ngấy thôi.

Không như mấy người lầm tưởng đâu!

- Cậu gào lên.

- Im đi Gray.

- Người con gái tóc đỏ điềm tĩnh.

- Một cái cớ hết sức trẻ con như vậy... không ai tin đâu!

Erza nói nghe cũng phải lí, Gray không biết phải làm sao nên đành phải ngoan ngoãn im lặng.

- Nào Erza, Lucy.

Hai đứa nói thử xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Vâng thưa hội trưởng.

- Erza kính cẩn.

- Chuyện là...

***

Trời âm u, các đám mây đen ủ rũ dần xâm chiếm cả bầu trời.

Gió vi vu thổi nhẹ nhàng nhưng không ngớt, tựa như báo hiệu một tai hoạ sắp diễn ra.

Ở một góc tường...

Cô gái tóc xanh chợt tỉnh dậy sau một cơn mê man, vội đảo mắt nhìn xung quanh vẻ hốt hoảng.

- Juvia...

đang làm gì ở đây?

- Cô chống đầu bối rối.

Rõ ràng là đang làm nhiệm vụ với Gray, sau đó xuất hiện một người tên Camelot gì đó.

Rồi... cô lại bất tỉnh ở đây, thật kì lạ.

Xoẹt!

Dòng kí ức mờ nhạt bất chợt vụt qua đầu cô, cắt đứt dòng suy nghĩ hiện giờ.

Khuôn mặt Juvia dần xuất hiện những vệt mồ hôi.

Gì cơ?

Cô...

đang cố gắng tiêu diệt...

Gray?

Phi...

Phi lí.

Làm sao cô có thể hại người mình yêu cơ chứ?

Juvia lắc đầu, vỗ má nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Trước mắt cứ về hội đã rồi tính sau.

"Chắc chỉ là ác mộng thôi mà.

Hi hi" - Cô hồn nhiên, vẫn không hề biết rằng đó, không phải là một giấc mơ.

...Và cho đến khi cô chậm rãi bước chân vào hội đã cảm nhận được không ít ánh mắt kì thị.

Nhìn Lucy và vài người đang đứng gần hội trưởng, Juvia không khỏi thắc mắc.

- Lucy... mọi người...

Có chuyện gì vậy?

Cô im lặng đợi chờ sự hồi đáp.

Nhưng đã 10 giây trôi qua vẫn không ai hé nửa lời.

Bầu không khí cứ tĩnh mịch và nặng nề như thế.

- Juvia...

Cô... thật sự không biết chuyện gì ư?

- Makarov hằn giọng.

- Không...

Không ạ.

- Juvia ngạc nhiên.

Gajeel tiến gần Juvia, giáng ngay một cái tát xuống mặt cô, in rõ năm vết tay của cậu.

Cô đơ người, không giữ được thăng bằng liền ngã xuống.

- Gajeel!

Cậu làm gì vậy?

- Levy hốt hoảng chạy đến đỡ Juvia.

- Tôi... xin lỗi.

Tôi đã không kìm chế được...

Một người đã kết nghĩa anh em với tôi... tại sao tôi lại không hiểu thấu lòng được?

Ai ngờ hôm nay... cô lại đi đả thương đồng đội của mình.

Bộ mặt thứ hai nhỉ?

- Không...

Juvia không làm.

Juvia... không làm thật mà.

- Cô bắt đầu hoang mang.

Chẳng lẽ đó...

đều là sự thật?

- Juvia à...

Cậu thực sự không làm chứ?

- Lucy nhìn cô với ánh mắt hoài nghi.

- Tớ...

Tớ...

- Cô ôm đầu, nhìn Gray cầu cứu.

Nhưng đáp lại cô là gì?

Một cái quay đầu vô tâm.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.

Juvia lấy tay ngăn những tiếng nấc lại rồi vụt chạy ra khỏi hội.

Tại sao...

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Tại sao?

- Juvia...

- Juvia Lockser... không còn là thành viên của hội Fairy Tail này nữa.

- Makarov nói trong thất vọng.

- Một người như vậy... cháu không cần phải tiếc thương, Lucy...

- ...Vâng... thưa hội trưởng...

- Lucy ngoảnh đầu nhìn theo bóng dáng đang khuất dần dưới tán cây.

- Vĩnh biệt người bạn của tôi...

***

Cô ngồi tựa lưng vào gốc cây mà sụt sùi khóc.

Rõ ràng mình không làm, mình không làm thiệt mà, tại sao mọi người lại nghi ngờ mình?

Kể cả người cô yêu say đắm.

Fairy Tail - gia đình thứ hai của cô, là nơi mà Juvia cảm thấy ấm áp và an toàn nhất.

Nhưng liệu giờ đây... có nên đặt trọn niềm tin vào nơi ấy?

Tách!

Tách!

Mưa bắt đầu trút xuống, hoà quyện chung cùng với những giọt nước mắt mặn chát.

Dòng kí ức xưa hiện về.

Người yêu, bạn bè, ... tất cả mọi người ai cũng tẩy chay cô, ai cũng rời bỏ Juvia...

để cô phải cô đơn một mình.

Và ngay tại thời điểm này... cũng thế.

Giờ... cô phải làm gì đây?

Thật hỗn loạn làm sao.

Cô cứ gào khóc, nước mắt cứ giàn giụa, mưa cứ rơi lã chã.

Làm sao có thể nói lên được tâm trạng của cô chỉ với vài dòng ngắn ngủi?

Juvia ngước mặt lên.

Những giọt mưa buốt giá dần thấm vào da thịt cô.

Lạnh quá...

"Phải rồi...

Hay là bây giờ... mình chết đi nhỉ?

Kể cả khi mình đã sang thế giới bên kia... chắc cũng không ai... nhớ về Juvia đâu...

Cuộc đời thật chán nản, cả thế giới đều ruồng bỏ mình.

Có lẽ... kết thúc là cách tốt nhất."

Juvia kề dao ngay cổ, nhắm chặt mắt lại.

Cô đã sẵn sàng để biết... hương vị của cái chết.

"Tạm biệt..."

Xoẹt!

Những lọn tóc xanh lam khẽ rơi nhẹ xuống nền đất.

Đôi mắt mở to, chứa đầy sự phẫn nộ.

Lòng hận thù đã ăn sâu đến tận xương tủy, không còn là thục nữ dịu dàng thùy mị như trước kia.

Trái tim cô dần bị băng đóng chiếm.

Hình xăm hội tan thành từng đốm sáng bay lơ lửng trên không trung cùng với những tiếng chớp vang vọng như muốn xé toạc cả nền trời.

"Phải, ta vẫn còn cả chặng đời ở phía trước.

Ta không thể chết dễ dàng như vậy được.

Các người đã không tin tưởng ta như thế... cũng đủ để cho ta nhận ra thế giới này không gì là tốt đẹp.

Được, hãy đợi đó, Fairy Tail!"

-----------------------------------------------------

"Mọi thứ...

đều có nguyên nhân của nó."
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 5: Gia nhập.


Năm x792 (gần một năm sau), rừng Engo...

Hai thiếu nữ cùng tiến sâu vào khu rừng âm u nằm cạnh ngôi làng đã bỏ hoang từ rất lâu.

Cây lá đã chắn hết đường đi, rất khó để phân biệt nên đi lối nào.

Cô gái tóc xanh ngắn xõa ngang vai đi trước cùng với thanh kiếm lam băng trên tay chém mọi thứ cản đường mở lối.

Người con gái còn lại mang màu tóc violet chỉ lặng lẽ theo sau, không nói gì cả.

Nhưng trên khuôn mặt của hai người đều hiện rõ sự tập trung cao độ như sắp phải đối mặt với mối nguy hại nào đó.

Xoạt!

Thanh gươm dừng lại ở nhát chém cuối cùng.

Trước mắt họ chính là tòa lâu đài hoang tàn đã bị sập đổ gần nửa.

Dây leo uốn quanh thân nó, rêu mọc khắp nơi trông thật u ám.

- Đến nơi rồi.

Quả nhiên nó vẫn còn ở đây.

- Cô gái tóc xanh vô cảm lên tiếng.

Hẳn đó không phải là lần đầu tiên cô đến đây.

- Thưa chủ nhân, giờ tôi phải làm gì ạ?

- Thiếu nữ tóc tím kính cẩn.

- Ngươi chỉ cần đứng đó và thưởng thức màn trình diễn phép thuật của ta thôi, Vivi.

-Khuôn mặt cô không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng vẫn có đôi chút kiêu ngạo.

- À...

Tách!

Một cái búng tay, dòng nước liền vươn lên tạo thành một thủy cầu bao bọc xung quanh khu vực mà cô đang đứng, bảo vệ Vivi.

- Được rồi.

Chuẩn bị.

- Cô gái tóc xanh nhếch môi cười gian tà.

Phụt...

Làn khói từ tòa lâu đài bỗng toả ra, làm phạm vi của hai người trở nên mờ ảo.

Trong làn khói xám, thấp thoáng hình bóng một cô gái tóc trắng ngà cùng đôi mắt đỏ tươi bước ra.

- Ô kìa, đây không phải là cô gái xưa đã bị ta điều khiển sao?

Quả nhiên không nên để con mồi xổng chuồng.

- Camelot nở nụ cười ác quỷ.

- Juvia... gì đó nhỉ?

Phải, cô gái tóc xanh không ai khác chính là Juvia Lockser.

Còn violet chính là hầu cận của cô.

Quả nhiên màn chào hỏi của cô gái Hắc Pháp Sư kia vẫn luôn đặc sắc như xưa.

- Hừ.

Hẳn ngươi cũng biết lí do ta đến đây chứ.

Vào vấn đề chính luôn đi.

- Juvia bắt đầu mất kiên nhẫn, chẳng ngạc nhiên gì khi cô đã biết chuyện đó từ lâu.

- Được thôi.

Nếu ngươi muốn thế~

Camelot hiểu ý Juvia muốn tới đây để báo thù nên cô đã chiều lòng.

Dù gì nhiệm vụ của cô chính là giết những kẻ dám bén mảng đến lãnh thổ của cô, và... nó cũng là sở thích của Hắc Pháp Sư.

Đúng vậy, cô thích hương vị của máu~.

Không gian trở nên tĩnh lặng và nặng nề.

Juvia hết sức tập trung, quan sát từng chuyển động của Camelot.

Cô không phải là người bình thường nên chỉ cần lơ là sẽ lìa đời ngay lập tức!

Một nguồn ma pháp điên loạn khiến nhiều người phải khiếp sợ.

Nhưng...

Juvia Lockser đây cũng không thua kém.

- Hoả Thuật: Flame River!

Camelot đã bắt đầu hành động.

Một luồng lửa khổng lồ phóng thẳng về phía Juvia.

Cô không hề nao núng mà còn cười lạc quan, chậm rãi giơ tay lên.

***

Trận đấu kết thúc! (*1) Camelot nằm dưới nền đất cùng với vết thương bên ngực trái, tức là ngay tim, máu chảy lênh láng.

Juvia ngã khụy, thở dốc mệt nhọc, mồ hôi lăn dài trên gò má hoà tan cùng những vệt máu trên khuôn mặt.

Cô, Juvia Lockser đã chiến thắng!

Nhưng đó đâu dễ dàng gì khi phải đối mặt với một người sở hữu năm nguyên tố trong người: Hoả - Thủy - Băng - Phong - Mộc.

Vết thương bên hông trái của Juvia bắt đầu rỉ máu, nhức nhối như có con dao đang mổ xẻ thịt của cô, nhưng khuôn mặt vẫn không hề có biểu hiện của sự đau đớn.

- Chủ nhân, người không sao chứ?

- Vivi thoát ra khỏi quả cầu nước đã bị đục bẩn, vội chạy đến nhẹ nhàng đỡ Juvia dậy.

- Ta không sao!

- Juvia kiên cường trả lời.

Giờ cô chẳng khác gì một con Cybord (*2) không cảm xúc.

Nhìn vào sẽ lầm tưởng là một con người lạnh lùng vô tâm, nhưng bên trong...

đã bị tổn thương rất nhiều.

Không thể chỉ đánh giá ở bên ngoài được, chính cuộc sống lẫn số mệnh đã đưa đẩy cô thành ra thế này.

- Người thật sự rất mạnh, thưa chủ nhân.

Tôi có lẽ còn lâu mới sánh bằng người.

- Cô gái tóc tím mỉm cười ca ngợi năng lực của Juvia.

Hai năm qua, cô đã dành hai năm để chuyên tâm vào việc luyện tập pháp thuật đến nỗi quên cả nghỉ ngơi, nhiều lúc còn ngất xỉu trở bệnh.

Không quản ngại cả thời tiết mà nâng cao phép thuật bản thân.

Cho đến bây giờ cô đã sở hữu được nhiều thứ sức mạnh mới, nhưng vẫn chưa thể thông thạo.

Quãng thời gian qua cũng chính là lúc cô có người đệ tử: Vivi Lavender.

Tất cả đều phục vụ chung một mục đích: trả thù.

- Không được.

- Juvia gầm gừ bực bội.

- Ta vẫn còn rất yếu, sức mạnh của ta vẫn chưa mạnh.

Ta... phải nghiêm túc hơn nữa!

***

Năm x793 (một tuần sau), hội Fairy Tail...

Kể từ khi cô, Juvia Lockser rời hội thì các thành viên của Fairy Tail rất buồn phiền pha lẫn cả giận dữ.

Nhưng giờ... nó lại vô cùng vui vẻ như chưa hề có chuyện gì, như câu chuyện ngỡ như sẽ chưa hè xảy ra trong hội đã rơi vào quá khứ.

Chỉ khác là bây giờ... không có những trận đánh nhau như xưa.

Nhưng chắc chắn một điều, họ sẽ không bao giờ quên giây phút này.

Cộp.

Cộp.

Cộp.

Một người mặc áo choàng đen che kín toàn thân bước vào hội.

Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng, tiếng cười đùa đã ngớt dần.

Vài người đã chuẩn bị sẵn sàng phòng khi đó là kẻ địch.

Người lạ mặt đó ngưng lại, nhẹ nhàng cởi mũ trùm xuống.

Một khuôn mặt tươi tắn hiện ra cùng với hai bím tóc màu xanh lục bay nhẹ trong gió.

- Cho hỏi có hội trưởng ở đây không ạ?

...

Tất cả thở phào, chỉ là một cô bé dễ thương vô hại.

Chắc chắn hôm nay hội Fairy Tail sẽ đón nhận thêm một thành viên mới hoặc một thử thách đầy cam go rồi.

- Cô bé, em định gặp hội trưởng có chuyện gì vậy?

- Mira ân cần hỏi.

- Em muốn gia nhập hội ạ, như vậy có được không chị Mira?

Em cũng khá giỏi về mặt chiến đấu đó.

- Cô bé tươi cười.

- Được chứ, ở đây luôn chào đón mọi người mà.

Ừm... hiện hội trưởng đang có cuộc họp với hội đồng nên em cứ đi theo chị nha.

- Mira hướng tay.

- Vâng!

- Cô ngoan ngoãn theo lời Mira.

- À mà...

- Mirajane bỗng ngoảnh đầu lại.

- Em tên gì nhỉ?

- Em à...

- Cô bé nhoẻn miệng cười có chút gian xảo.

- Em là Hastune Miku.

Mong được mọi người giúp đỡ!

Kịch bản đã được dàn dựng.

Một vở kịch chỉ có duy nhất một diễn viên nhưng vô vàn khán giả chứng kiến, một câu chuyện mang tên "Thù hận" xin được phép...

*Bắt đầu!*

***

- Một khởi đầu tốt đẹp chứ?

- Vâng, vô cùng tốt đẹp.

----------------------------------------------------

(*1): Xin được bí mật phép thuật của Juvia.

Nhưng sau hai năm rưỡi cật lực luyện tập cùng với nỗi oán hận thì tất nhiên phải mạnh hơn xưa.

(*2) Cybord: Nửa người nửa máy.
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 6: Năng lực.


Hatsune Miku gia nhập hội Fairy Tail đã hai ngày nhưng vẫn chưa động tay đến tờ nhiệm vụ nào cả, mỗi ngày cô chỉ đến hội và trò chuyện với mọi người để có thể thích nghi được với bầu không khí vui tươi của cái hội khác thường này thôi.

Nhưng ý thức được thân là một pháp sư nên hôm nay, cô bé quyết tâm sẽ trải nghiệm cảm giác của các pháp sư xem sao.

Mà không biết... sẽ như thế nào nữa.

Lần đầu tiên thực hiện một đơn yêu cầu của khách hàng, hẳn sẽ mắc nhiều sai lầm.

Hội Fairy Tail...

- Chào mọi người!

Buổi sáng tốt lành!

- Miku lon ton chạy vào, nhưng cũng không quên gửi lời chào thân ái đến các thành viên của hội.

- Yo, Miku.

- Natsu cười toe.

- Buổi sáng tốt lành.

- Lucy vui vẻ đáp lại.

Cô bé cười thật tươi rồi vui vẻ nhảy chân sáo đến bảng nhiệm vụ.

Chao ôi, nhiều thiệt đó, biết chọn cái nào bây giờ?

Miku nheo mắt, đắn đo suy nghĩ.

Cái này... làm phục vụ cho nhà hàng Bisland, 180.000 Jewels...

Không, cô sẽ không chọn cái này đâu.

Phải là nhiệm vụ có sử dụng đến ma pháp cơ.

Để xem...

Tiêu diệt Mara quái vật, 230.000 Jewels...

Cái này...

được đó!

Cô bé giựt nhanh tờ giấy, mắt sáng long lanh.

Nắm chặt tờ nhiệm vụ đã sẫm màu trong tay, cô tự nhủ hôm nay Hatstune Miku này nhất định sẽ trở thành một pháp sư thực thụ.

Nhất định là thế!

- Em làm nhiệm vụ à?

- Erza bước lại gần, dịu dàng cất lời.

- Vâng!

- Miku nhanh nhảu trả lời.

Cô bé nhìn vào đơn yêu cầu, khuôn mặt bỗng thấp thoáng buồn.

- Nhưng... không biết em có làm tốt không nữa...

Haizz...

- Đừng lo, tụi chị sẽ giúp!

- Lucy nháy mắt.

- Natsu nhỉ?

- Ơ...

ò.

- Tớ cũng sẽ đi với cậu nữa.

Dù tớ không giỏi lắm về mặt chiến đấu nhưng có lẽ tớ sẽ giúp được cậu khi bị thương.

- Wendy e dè.

- Có thật mọi người sẽ giúp em không ạ?

- Miku ngạc nhiên.

- Thật mà, tụi chị cũng không lấy tiền công đâu.

- Lucy cười nhiệt tình.

- Hay quá, em cảm ơn mọi người.

- Cô bé cúi người.

- À.

- Erza nghiêng đầu.

- Gray, đi cùng tụi tớ không?

Gần đó, một người con trai tóc xanh đang ngồi ở quầy rượu thưởng thức cốc trà đá.

Mái tóc cậu rũ xuống, che kín đôi mắt.

Mũ áo khoác trùm lên cả đầu như không muốn mình có mặt trong đôi mắt của mọi người, ẩn mình trong không gian.

Nhưng đặc biệt hơn, vài thứ xung quanh cậu kể cả sàn hội dần bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng manh, đôi lúc Gray còn thở dài ra khói.

Rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra?

- Sao cũng được.

- Gray uể oải trả lời.

***

Làng Lakal, nơi nhiệm vụ yêu cầu...

- Oa~ Đến nơi rồi.

- Lucy vươn vai, đón lấy bầu không khí trong lành.

Ngồi một tiếng trong xe ngựa, không mệt sao được.

- Ôi đất mẹ thiêng liêng~ I love you~ - Natsu tội nghiệp nằm sõng soài trên nền cỏ xanh mượt.

- Mọi người, nhìn kìa.

- Erza chỉ tay về phía trước.

- Một màn tuyết.

Phía trước các Tiên Nhân chính là một vùng đất bao phủ bởi lớp tuyết trắng xoá.

Thật kì lạ, bây giờ là mùa hè, sao lại có tuyết được?

Phải chăng nó không đơn thuần là tuyết tự nhiên, mà là... ma pháp?

- Nó có đường ranh giới rõ rệt, phân chia giữa hai vùng đất Nóng - Lạnh này.

Kì diệu thật đó!

- Wendy trầm trồ khen ngợi.

- Bốn con quái thú đã định cư ở đây.

Chúng có ma pháp hệ tuyết khiến cho các đồng ruộng, mùa màng, lương thực của nông dân chúng tôi bị vùi lấp trong lớp tuyết dày và phải sống trong lạnh giá.

Chúng tôi đã nhiều lần ra sức đánh đuổi nó nhưng kết quả không như mong muốn, chúng đã tàn phá làng, làm thương tích nhiều người, thậm chí là ra đi.

Xin các vị pháp sư hãy giúp chúng tôi, chúng tôi vô cùng cảm kích.

- Miku nhìn vào tờ giấy, đọc to lời cầu khẩn.

Quả thật, nếu nhìn kĩ vào ngôi làng đằng trước sẽ thấy các ngôi nhà đã bị tuyết bám dính.

- Chúng ta đi thôi!

- Erza phát lệnh.

- Rõ!

- Mọi người đồng thanh trừ anh chàng Gray băng giá.

Nhiệm vụ lần này có hơi đặc biệt.

Họ thẳng tiến vào ngôi làng cùng với sự cảnh giác.

Chân đi chậm, đầu ngó nghiêng.

Chỉ là tiêu diệt các con quái vật hệ tuyết, nghe có vẻ dễ dàng nhưng cẩn trọng vẫn hơn.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ba con quái vật lần lượt xuất hiện ngay trước mặt họ, nở nụ cười ranh ma.

Tất cả mọi người vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng đã bị Miku ra hiệu ngăn lại.

- Để đó cho em.

- Cô bé nghiêm túc.

Nghe vậy mọi người cũng dần thả lỏng.

Phải rồi, đây là nhiệm vụ đầu tiên của cô bé, những người khác chỉ cần bảo vệ cho Miku hoặc ra tay cứu vớt tình thế khi lâm vào trường hợp bất đắc dĩ thôi.

Miku khép mắt lại, một vòng tròn ma pháp đen tuyền với những kí tự cổ xuất hiện dưới nền đất.

Con quái vật đã mất kiên nhẫn, giơ bàn tay to tướng lên với ý định kết liễu cô.

- Miku!

Coi chừng!

- Wendy cảnh báo Miku.

Cô trừng mắt nhìn con quái vật, đôi mắt xanh lục dễ thương bỗng chuyển sang màu đỏ tươi.

- Ám ảnh thần thoại!

Ba con quái vật bỗng khựng lại, không hề chuyển động nữa.

Đặc biệt hơn là khuôn mặt của chúng vô cùng sợ sệt, mắt trợn to đầy khiếp hãi.

- Loại phép thuật gì thế này?

- Natsu đơ mặt.

- Chưa thấy bao giờ cả.

- Lucy chau mày ngạc nhiên.

- Ủa... trong tờ giấy nói... bốn Mara lận mà?

Ầm!

Một con bỗng đột ngột xuất hiện, chạy nhanh đến nơi Miku đang khống chế các con khác.

Mọi người ra sức gào hét nhưng vô vọng, Miku không thể nghe thấy gì cả.

Erza lao nhanh tới, triệu hồi vũ khí, định đẩy lùi cô bé sang một phía nhưng chưa kịp thực hiện đã bị con quái vật thứ tư tạo tuyết vùi lấp không chỉ mình cô mà còn tất thảy những người còn lại.

Nó càng ngày rút ngắn khoảng cách giữa quái vật và cô bé, giữa cái chết và sự sống.

Mara ngả chân về sau, định tiến hành một cú đá giải cứu đồng bọn.

- Ice make: Cannon!

Viên đạn băng khổng lồ phóng thẳng về phía Mara.

Không hề đề phòng nên nó đã bị dính đòn và ngã lăn quay, ba con quái vật còn lại bỗng ngã khụy và rơi vào tình trạng hôn mê.

Dù khí chất bên ngoài lạnh lùng nhưng Gray Fullbuster vẫn luôn quan tâm đến bạn bè như xưa.

Miku đã trở về hiện trạng bình thường với thân thể nguyên vẹn, hơn nữa còn nở nụ cười rất tươi.

Mọi người nhanh chóng thoát khỏi đống tuyết dày và lo lắng hỏi han Miku.

Cô bé chỉ xua tay và nói không sao.

- Không sao là tốt rồi.

Phù...

- Lucy thở phào nhẹ nhõm.

- À, khi nãy chính Gray đã cứu em đó!

- Vậy ạ?

- Miku tròn mắt.

- Cậu có cần tớ trị thương ở đâu không?

- Wendy thấp thỏm lo âu cho người bạn cùng tuổi với mình.

- Không, tớ không sao thật mà.

- Miku lia mắt nhìn Gray đang cùng Natsu và Erza trói con Mara lại, nhảy chân sáo lại gần.

- Anh Gray, cảm ơn anh đã cứu em.

- Không có gì.

- Cậu đáp lại với một câu ngắn gọn.

- Em xin lỗi vì đã để cho mọi người phải lo lắng ạ.

- Cô bé liên tục cúi đầu.

- Thực ra... phép thuật của em không mạnh lắm đâu.

Chỉ là... làm cho đối phương gợi nhớ lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất mà bản thân người đó đã từng trải qua.

Nhưng khi thi triển Ám ảnh thần thoại những người không liên quan sẽ không chứng kiến được nên... em nghĩ... em chỉ có thể là người hỗ trợ thôi...

Em xin lỗi...

- Cô bé cúi mặt buồn rượi, cảm thấy mình thật vô dụng.

- Hỗ trợ, pháp sư hỗ trợ thì có gì là sai chứ?

- Lucy lên tiếng phản bác.

- Trong lúc chiến đấu pháp sư thuộc loại tấn công cũng nhờ đến sự trợ giúp đó thôi, pháp sư hỗ trợ không hề vô dụng!

Vì vậy...

đừng lo nhé, Miku.

Bọn chị vẫn luôn ủng hộ em.

Tất cả gật đầu tán thành.

Miku rưng rưng nước mắt, không phải là tự ti mà là tự hào về năng lực của mình.

- Cảm ơn mọi người!

- Cô bé cười thật tươi như nhánh cỏ bốn lá được phủ sương rung rinh dưới ánh mặt trời.

Mọi người vẫn vô tư, vẫn tin tưởng lẫn nhau như thế kể cả khi trải qua câu chuyện về một người thiếu nữ đã từng là thành viên của Fairy Tail muốn sát hại đồng đội của mình.

Tuy nhiên, mọi chuyện...

đâu dễ dàng như thế.

Chưa một ai nhận ra rằng: chính bản thân ta đã vương vào... một cái bẫy!

------------------------------------------------------
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 7: Hoài nghi.


Trời đêm điểm xuyến ngàn vì sao.

Trăng tròn sáng rực trên nền vải thâm, ánh trăng điềm đạm toả sáng khắp nơi, bao phủ tất cả bởi một màu trắng bạc diệu kì thơ mộng.

Những lũy tre đung đưa theo cơn gió êm đềm, ngâm trong mình khúc nhạc du dương gợi cho mỗi chúng ta một cảm xúc khác nhau, nhưng cùng tâm trạng thoải mái, xua tan mọi buồn phiền.

Dải ngân hà tuyệt đẹp vắt ngang bầu trời đêm, ngỡ như dòng sông đưa ta đến hắc thiên cung lộng lẫy.

Thiếu nữ tóc đỏ khẽ cựa mình, rồi từ từ mở mắt.

Cô ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, đôi mắt nâu vô định, có vẻ như đêm nay hơi khó ngủ.

Erza nhẹ nhàng rời khỏi chiếc chăn ấm áp, thùy mị tiến về phía ban công cùng với tấm màn mỏng manh phấp phơ theo cơn gió.

Erza mở toang cánh cửa, lê đôi chân trần ra ngoài thềm nên dường như cô có thể cảm nhận được một chút hơi lạnh của đêm khuya.

Lam cẩm tú cầu nở rộ, rung rinh dưới ánh trăng hiền từ.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Đêm hôm nay không lạnh lắm, dường như tất cả đều dịu êm, như muốn thanh tẩy tâm hồn ta tinh khiết...

"Ám ảnh thần thoại à?

Một loại ma pháp mình chưa thấy bao giờ cả."

- Cô cười thầm.

Bất chợt đâu đó, một bóng dáng thiếu nữ lướt nhanh trên bãi cỏ xanh mượt.

Những lọn tóc êm đềm uốn lượn theo từng bước đi.

Erza vội đảo mắt nhìn xuống ban công...

A, thì ra là Miku.

Chắc cô bé cũng trằn trọc khó ngủ giống mình.

Erza nảy ra một ý kiến, hay là mình rủ cô bé dạo mát cùng nhau xem sao?

Biết đâu mối quan hệ chị - em, hay bạn bè càng thêm thân thiết?

Cũng đáng để thử đó chứ.

Cô rời phòng, nhấc chân xuống những bậc cầu thang rồi vội lia mắt tìm cô bé ấy.

Lạ thật, Miku ban nãy còn ở đây, sao giờ lại... biến mất rồi?

Đi nhanh vậy sao?

"Chắc chỉ là nhầm lẫn thôi mà.

Khuya rồi cô bé làm gì ở đây cơ chứ?"

- Cô lắc đầu.

"Hậu quả của việc mất ngủ là đây à?"

Cô tự trấn tĩnh bản thân.

Nói vậy thôi chứ vài đêm sau Erza cũng bắt gặp cảnh này.

Nhìn thấy hình bóng của cô bé, nhưng sau khi dụi mắt... thì lại không.

Chuyện này dần trở nên kì lạ.

***

Hội Fairy Tail...

- Chào mọi người.

- Erza khoanh tay bước vào với vẻ điềm đạm như bao ngày.

- Chào cậu Erza.

- Vẫn là câu hồi đáp thường lệ của Lucy, kèm theo đó là một nụ cười tươi.

- Buổi sáng tốt... lành?

Lucy bỗng dưng trơ mặt ra, nhìn chằm chằm cô.

- Yo, Erza.

Mắt cậu bị sao vậy?

- À, không có gì...

Đừng quan tâm.

- Erza chẳng để ý lắm đến vầng thâm quầng trên mắt.

Dạo này cô mắc chứng bệnh khó ngủ.

- Chào chị Erza-san!

- Miku và Wendy vô tình đồng thanh.

Hai cô bé nhìn nhau rồi bật cười khoái chí khiến cho những người xung quanh cũng phải nhoẻn miệng.

Nhưng đối với Erza... không có gì là vui cả.

Hiện cô đang phải đối mặt với vấn đề khiến cô phải thức đêm: Hatsune Miku.

- Miku à...

Uống với chị một chầu rượu đêy~ - Cana rủ rê cô bé cùng uống với mình.

- Không... không được.

Em còn nhỏ, chưa biết đến rượu mà...

- Miku vội xua tay.

- Sao đâu mà...

- Cô khoác vai Miku.

- Thích thì nhích thôi...

Hức.

- Chị Cana thực sự không sao chứ?

Uống nhiều như vậy cũng không tốt lắm đâu.

- Em đừng lo.

- Mira nháy mắt.

- Tửu lượng của chị ấy nhất hội luôn đó!

- Vậy à...

Đúng rồi, em nghe nói, hình như bác Gildart chính là cha của chị Cana đúng không ạ?

- Xì.

Ổng không đáng để em nhắc đến đâu!

- Cana vội quay mặt đi nơi khác, phồng má.

- Vậy là đúng rồi!

Hay thật đó!

- Cô bé hào hứng khi vừa mới biết được đáp án của chuyện mà mình thắc mắc bấy lâu nay.

- Muốn biết hiện bác ấy đang ở đâu quá...

- Gildart hiện đang thực hiện nhiệm vụ cấp SSS tại một ngôi rừng có tên là Hilton đó.

- Mira vui vẻ.

- Cấp SSS à?

Khâm phục thật!

Em chắc còn thua xa.

- Đã bảo đừng quan tâm mà!

- Cana gắt gỏng.

- Hi hi, Miku thật hồn nhiên, chị Erza nhỉ?

- Wendy cũng cười theo.

Cô nhìn Miku, chau mày.

"Hồn nhiên ư?

Đáng nghi đúng hơn."

***

Cô ngồi tựa mình vào tường, thở dài thườn thượt.

Erza là người rất hay suy nghĩ, nhưng chưa bao giờ phải tư duy nhiều như thế này.

Trong đầu cô giờ đây rất loạn.

Không lẽ...

Miku là... gián điệp?

"Sao có thể được?

Chắc không phải đâu nhỉ?

Cô bé ấy... rất tốt mà..."

Chỉ là dòng suy nghĩ lạc quan, chứ linh cảm đang mách bảo cô rằng Miku có gì đó không ổn, cần phải đề phòng.

- Ể?

Erza à?

Một giọng nói vang lên làm cô nhanh chóng trở về với thực tại.

Erza vội đưa mắt về phía âm thanh dịu ngọt đó phát ra.

Một cô gái tóc vàng được cột thấp xuống hai bên.

- A, Lucy...

Erza khẽ nói.

Lucy nghe được cũng chỉ im lặng, dịu dàng ngồi cạnh Erza.

- Erza, cậu làm gì ngoài đây vậy?

Có chuyện gì chăng?

- Lucy nhìn cô với ánh mắt lo âu.

- Haizz...

Không có gì đâu.

Cậu đừng bận tâm chi.

- Không sao đâu, cậu cứ nói đi.

Có thể tớ sẽ giúp được chút ít.

- Lucy chống cằm đợi chờ.

- Ừm...

- Erza gật đầu.

- Lucy... nếu như cậu đang nghi ngờ một người nào đó và luôn cẩn thận với kẻ đó thì cậu sẽ làm gì tiếp theo nếu như... người bị chính ta theo dõi chưa làm bất kì điều gì xấu cả?

- Nếu là tớ...

- Lucy quay đầu lại, không nhìn Erza nữa.

- Tớ sẽ không đoái hoài đến nữa mà cứ vô tư thôi.

Nhiều lúc giác quan của ta cũng mắc sai lầm nên... không thể vội vàng kết luận được.

Hơn nữa, nếu nghĩ ngợi quá nhiều, chúng ta sẽ có nếp nhăn đó!

- Cậu đột nhiên vui tính như vậy... làm tớ sợ đó. (*)

- Ờ thì... lâu lâu lột xác.

He he.

...

Hai dừng nói.

Bầu không khí bất chợt trở nên thật tĩnh lặng.

- Tớ vào hội trước nhé!

- Ừm, cậu cứ đi.

Erza nhìn theo bóng dáng Lucy, nhớ lại câu trả lời khi nãy của cô.

"Có lẽ...

Lucy nói đúng."

***

Như thường lệ, Erza lại thức khuya để canh Miku.

Dù đã được Lucy cho lời khuyên, nhưng lòng cô vẫn có chút gì đó rối bời.

Thôi thì cứ thử theo dõi xem sao.

- Hây!

Và kết quả lại trái ngược với những gì cô đang hoài nghi.

Trước mắt cô chính là cảnh tượng cô bé đang mải miết luyện tập phép thuật.

Xem ra... lâu nay Erza Scarlet này hiểu nhầm rồi.

Erza lẳng lặng bước vào phòng, vùi mình vào chiếc chăn ấm áp.

Hôm nay chứng khó ngủ dường như đã không dày vò cô nữa.

Từ từ chìm vào giấc mơ...

***

- Kết giới?

- Rất chặt chẽ.

- Mọi chuyện ổn chứ?

- Vâng, không có gì đáng lo ngại cả.

- Vị trí?

- Rừng Hilton.

- Tốt, hãy chuẩn bị đi.

Bởi... chúng ta sẽ có một cuộc gặp gỡ~

- Vâng, thưa chủ nhân.

-----------------------------------------------------

(*): Hãy nhớ kĩ câu nói này.
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 8: Xuất hiện!


"Ùng ùng..."

Lại là tiếng gào thét của bầu trời.

Một buổi sáng âm u đến lạ kì.

Những đám mây xám xịt dần bao phủ khắp thành phố, nặng nề như muốn vỡ ra thành trăm mảnh, kèm theo đó là những tiếng chớp vang dội.

Hôm nay không phải là ngày thích hợp để làm nhiệm vụ.

Song, mọi người vẫn đến đây như thường lệ bởi hội cũng chính là ngôi nhà thứ hai, mang lại cho ta cảm giác an toàn và ấm áp tình thương gia đình.

Nơi đây dường như đã khắc sâu vào trong lòng của các thành viên rồi.

Hội Fairy Tail...

Tiếng nói chuyện rôm rả cứ không ngớt làm cho khu hội càng thêm ấm áp trong màn mưa.

Miku đưa mắt quầy rượu, liên tưởng đến người con trai tóc xanh đậm, bỗng cảm thấy lạnh lẽo làm sao...

- Anh Gray luôn luôn như vậy à?

- Cô thầm hỏi bản thân.

Như cũng khiến cho người bên cạnh nghe được từng chữ một.

- Thật ra thì...

- Khuôn mặt của Mira có đôi chút buồn.

- Có lẽ... do một người con gái mà ra...

Miku lặng lẽ nhìn Mira và các thành viên khác, ai cũng có chung một cảm xúc.

"ẦM!"

Tiếng chớp xoẹt ngang bầu trời.

Cùng lúc đó, mưa bắt đầu trút xuống và nặng hạt hơn khiến cho khung cảnh bên ngoài trở nên thật mờ ảo và buồn chán.

Cộp.

Cộp.

Cộp...

Bóng dáng một người mặc áo choàng đen che kín toàn thân bước vào.

Một nguồn ma pháp nồng nặc toả ra quanh hội.

Mặt mọi người biến dạng.

Nó thật điên loạn, kể cả ba pháp sư cấp S cũng phải đề phòng dù có thể có cơ hội thắng.

Chủ quan là sai lầm!

Natsu và Gajeel trợn mắt, người run rẩy.

- Cái mùi này...

Gajeel!

- Natsu không tin vào chính khứu giác của mình liền nhờ Gajeel xác nhận.

Mũ áo choàng dần được mở ra, mái tóc xanh lam ngắn dần xuất hiện...

- Không lầm vào đâu được...

Đây chính là...

Juvia!

Juvia nở nụ cười gian tà, giơ ngón trỏ lên, nhắm mắt lại...

- Thiết lập kết giới.

- Cô vẽ chú thuật lên không trung.

- Hoàn tất!

- Cô đang làm trò khỉ gì thế!

- Gajeel cằn nhằn.

- À, tôi chỉ đảm bảo với Fairy Tail rằng: đây sẽ là một cuộc gặp gỡ bí mật giữa chúng ta thôi!

- Cô nháy mắt tinh nghịch.

Tới giờ phút này mà vẫn còn đùa được thì hẳn cô đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng, nên mới không lo lắng như thế.

- Chẳng phải việc này có lợi cho các ngươi sao? (*)

- Hừ!

Thêm một thiếu nữ tiến lại gần.

Một mái tóc màu vàng óng phấp phơ theo từng bước đi thùy mị.

- Gì cơ?

Tới hai Lucy lận sao?

- Đầu Levy rối bời.

Nhưng không chỉ mình cô... mà cả hội.

- Là... mình sao?

- Lucy kinh ngạc.

Người cùng nhan sắc với Lucy cười gian, một làn khói ôm lấy thân thể cô.

Mọi người im lặng quan sát tình sự việc, không thể tấn công được vì đã bị sốc nặng.

Hai bím tóc xanh lục hiện ra...

- Ta da!

Ngạc nhiên chưa!

- Miku nở nụ cười rạng rỡ.

Không ai nói nên lời.

Não bộ giờ đây thực sự vượt quá phạm vi xử lí rồi.

- Quả nhiên điều ta nghi ngờ là đúng.

Ngươi chính là gián điệp.

Và còn lừa cả ta...

Hatsune Miku! (*) - Erza trừng mắt nhìn cô bé.

- Không, không, mọi người nhầm rồi.

Tôi không phải là Miku.

- Cô biến thân lần nữa, một cô gái trạc tuổi Juvia cùng với mái tóc violet.

- Tôi là...

Vivi Lavender!

- Điều đó không quan trọng...

- Mira lên tiếng.

Bởi chính cô cũng bị gạt.

Mọi người tập trung cao độ.

Chỉ riêng Juvia vẫn giữ trên môi nụ cười của sự ân oán.

Natsu nhấc từng bước chân nặng nề lên phía trước.

Sau đó lại nhanh hơn tạo thành những bước chạy.

Không thể nhẫn nhịn nữa!

- Hoả Long Thiết...

- Ice make: Pan!

Trớ trêu thay, chưa kịp ra đòn thì cậu đã bị cái chảo băng khổng lồ đánh văng khỏi hội.

Tuy nhiên điều đó cũng đủ khiến cho những người khác thoát khỏi thế giới nơi cảm xúc hỗn độn.

"Cảm ơn Natsu!"

- Erza thầm nghĩ.

- Chị ấy... có băng thuật.

- Wendy sợ sệt.

Juvia mang trong người nguyên tố nước.

Hai năm luyện tập miệt mài có thể nâng cấp thành băng thuật cũng chỉ là chuyện bình thường.

- Đừng để bị cảm xúc chi phối, Wendy!

- Nhưng đó là Juvia-san...

Chị ấy...

-Wendy e ngại, dường như cô bé không muốn phải chiến đấu.

Dù biết điều này tốt cho hội...

- Chị biết chứ.

Tuy nhiên người đứng trước mặt chúng ta... không còn như xưa nữa...

- Vâng...

- Cô bé chỉ biết nghe theo lời của Erza.

- Tớ xin lỗi, Juvia...

- Erza nhìn cô với vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Ồ, không sao.

Cứ tự nhiên!

Vivi, sẵn sàng!

- Vâng!

- Nói vậy chứ Vivi chỉ xen vào một chút khi cần thiết thôi.

Cô biết rõ Juvia muốn so tài phép thuật.

- Kết hợp!

Usion Raid!

- Hai người cùng đồng thanh.

Wendy lập tức tung đòn Thiên Long Hống quen thuộc.

Cùng lúc đó, Erza triệu hồi vũ khí hoà chung dòng gió mạnh mẽ.

Hai thứ sức mạnh khác biệt khi hỗn hợp cùng chung với nhau sẽ tạo ra Usion Raid.

Juvia nhanh chóng né đòn và xoay người tạo ngục băng phong ấn Erza, Wendy và vài người khác.

Không hề nao núng, Erza liền hoán thân thành giáp Normal Fight Robers (*2) cùng với hai thanh kiếm katana.

Cô vận dụng ma lực vào hai thanh gươm chém thành ngục liên hồi.

Đáng lẽ thành ngục phải bị đứt đi.

Nhưng bất thành, nó chỉ xây xước đôi chút.

Cô đã quá tự tin rồi.

- Không thể nào...

Levy lia tay viết kí tự và phóng màn lửa về phía Juvia.

Cô nhanh chóng vô hiệu nó dễ dàng bằng sức mạnh nước của mình.

Alzack và Bisca giương cao súng bắn liên hoàn đạn về hai người Juvia và Vivi.

Nhưng Juvia không hề vấn gì cả bởi người cô là nước.

Riêng Vivi thì nhanh chóng rút thanh kiếm ma thuật bên hông và chém đôi viên đạn.

Cana lợi dụng thời cơ đó dùng các lá bài tạo nên một cơn lốc cát định sẽ làm "khó" cô.

Dòng nước vươn lên bao trùm lấy thân thể hai người tạo thành thủy cầu bảo vệ.

Thấy tình hình không ổn, Cana liền dứt bão cát.

Juvia bay ra khỏi thủy cầu đã bị đục tạo xích băng trói tứ chi của cô vào tường.

Elfman take over tiến nhanh đến chỗ Juvia.

Thấy vậy, cô liền kích hoạt Water Force chuyển động nhanh trên thân hình cao to của Elfman khiến cậu vô cùng bối rối.

Cô biến thành xoáy nước đánh văng cậu vào tường.

Lisanna biến đổi thành Miêu Nữ đấu tay đôi cùng Juvia và liên tục tung những vết cào.

Cũng chẳng nhằm nhò chi với cô.

Mira tiếp sức em gái cùng với linh hồn quỷ Satan lao nhanh đến.

Song, hai tay Juvia hoá thành hai cột nước quật những người bị dính đòn vào góc tường, đau đớn nên rất khó để cử động để tiếp tục phản công.

Vivi thi triển ma pháp khống chế Gajeel, Laxus và hội trưởng.

Tất cả đã rơi vào tình trạng khó khăn ngoại trừ Lucy, người bạn đã từng rất thân của cô.

Lucy rơm rớm nước mắt ngắm nhìn người con gái đó.

May quá, Juvia vẫn an toàn, ông trời đúng không phụ lòng cô.

Nhưng cô có nên ra tay với Juvia?

"Mình có cách rồi!"

Lucy rút chìa khóa cung Sư Tử - cung mạnh nhất và là thủ lĩnh của 12 chòm sao ra.

- Hãy mở ra, cánh cổng cung Sư Tử.

Leo!

Một luồng sáng chói loá.

Leo hay còn gọi là Loki liền xuất hiện với bộ vest điển trai.

Lucy ra hiệu anh nhẹ tay với Juvia chút, vì đó dù gì cũng là bạn chí cốt của cô.

Loki nhẹ gật đầu rồi vào vị trí chiến đấu.

Còn Lucy, biết được điểm yếu của loại ma pháp này, cô đã nhân cơ hội rút dây roi Ngân Hà ra rồi lao thẳng đến nơi Vivi đang thâu tóm ba người đồng đội.

Loki sử dụng sức mạnh Regulus loé sáng làm Juvia chói mắt.

Xong, cậu vụt đến, sử dụng Regulus lần nữa đấm vào thân người cô.

Juvia phòng thủ bằng cách người hoá thành nước tránh đòn tấn công của Loki.

Cô đặt hai tay ra trước, một luồng nước mạnh mẽ phóng ra với độ sát thương cao.

Không may Loki đã không kịp né đòn!

Lucy sử dụng dây roi của Virgo, định bụng sẽ trói Vivi lại.

Vụt!

Một thanh kiếm đã ngăn đòn tấn công đó lại.

Lucy trợn mắt.

Tại sao?

Tại sao cô ta vẫn tỉnh táo khi đang thi triển phép thuật chứ?

Rõ ràng...

Vivi nhếch môi, khụy xuống lấy đà rồi di chuyển.

Những hành động của cô nhanh như cắt, dường như không thể thấy gì cả!

Phập!

Nhát chém cuối cùng, cả dây roi ngân hà đứt ra từng thành từng mảnh.

Lucy quá đỗi ngạc nhiên đã khụy xuống thất thần.

Ngay lúc đó, giọng nói của Loki thều thào vang lên, xin lỗi chủ nhân được trở về thế giới tinh linh để dưỡng thương.

Lucy thậm chí chẳng hề trả lời lại.

Bởi cô đang đứng trước Vivi, kiếm kề cổ, không dám manh động.

- Ngươi tưởng ta sẽ đi làm nhiệm vụ với điểm yếu đó ư?

Tất cả chỉ là vở kịch thôi.

- Cô cười nham hiểm.

"Không...

Không thể nào!"

***

Bóng dáng một người con trai tiến vào hội.

Dù biết trời đang mưa rất to nhưng cậu vẫn đi chậm rãi.

Khuôn mặt lúc ấy đượm buồn và luôn cuối xuống đất như đang nhớ nhung một chuyện gì đó.

Một câu chuyện quá khứ đau buồn...

Tuy nhiên, cậu vừa đi thực hiện nhiệm vụ về nên không biết rằng hội đang phải đối mặt với một mối nguy hiểm thân thuộc.

Tình yêu và lí trí, đâu mới là con đường đúng đắn dành cho cậu?

- Tôi về rồi.

Thế giới thật tàn nhẫn...

Kể cả thiên thần cũng hoá thành ác quỷ...

Giữa phe ác và cái thiện...

Bạn...

*Hãy chọn đi!*

------------------------------------------------------

(*1): Vivi Lavender là một nhân vật xuất hiện ở chương 5.

Hatsune Miku là Vivi Lavender, hay nói đúng hơn do phép thuật thay đổi diện mạo của cô.

"Cậu vui tính đột xuất làm tớ sợ đó."

Đây là bằng chứng cho thấy Vivi hoá thành Lucy lừa Erza ngừng hoài nghi cô mỗi khi tạo kết giới báo cáo với Juvia.

Và một lí do hết sức quan trọng là Juvia để Vivi đột nhập vào Fairy Tail vì các sát long nhân có giác quan rất nhạy nên sẽ bị phát hiện ngay.

Và nhân cơ hội đó cô cũng tiếp tục nâng cao phép thuật của mình.

(*) Ngoài ra cô cũng không muốn danh tính của mình bị những người không liên can phát hiện.

(*): Giáp Normal Fight Robers:


 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 9: Buông tha.


Năm x793, một cuộc chiến cảm xúc đã bùng nổ trong thầm lặng...

Đại sảnh giờ đây biến thành đấu trường sinh tử.

Một hội pháp sư danh giá nổi tiếng về tình đồng đội mãnh liệt.

Đối đầu với một cô gái đã từng là thành viên của hội, góp phần làm nên sự huy hoàng cho Fairy Tail.

Tình thế hiện giờ hết sức căng thẳng.

Kẻ địch - Juvia Lockser đã bán thân cho hận thù.

Bởi ai cũng rời bỏ, không tin tưởng cô.

Người cô yêu cũng không ngoại lệ.

Những điều đó cũng chính là chìa khoá cho cuộc chiến không ngờ này và cả tương lai!

Tất cả... chỉ vì các người...

Gray vô cùng sững sờ khi thấy người con gái đó.

Cậu đã thật sự rung động trước cô, và giờ đây trái tim đang thôi thúc cậu ôm chầm lấy cô trước khi Juvia lại biến mất lần nữa.

Nhưng chuyện đó... có lẽ chỉ thuộc về quá khứ.

Cậu nhấc từng bước chân nặng nề tiến về phía cô... song, lí trí đã ngăn cản.

Một người con gái muốn giết mình, liệu cậu có nên tha thứ?

Liệu cậu có nên lãng quên nó và nói lời yêu mà cậu vẫn hằng giữ trong người bấy lâu nay, mong một ngày được gặp lại cô để nói?

Hay bản thân ta nên gạt bỏ cảm xúc sang một bên để chiến đấu, bảo vệ mọi người?

Phải làm sao đây?

Nên nghe theo lí trí hay trái tim?

Nên làm gì để sau này không hối hận đây?

- Gray...

- Erza khẽ nói.

Gray thật đáng thương, phải xa rời người con gái mình yêu... muốn quên đi là một chuyện vô cùng khó khăn.

Vì vậy cô muốn để cậu tự đưa ra quyết định của mình, không xen ngang lần nữa...

Ngày Juvia rời hội... cũng chính là ngày băng giá chiếm lấy trái tim Gray.

Juvia vẫn đứng yên đợi chờ cậu ra tay.

Gray cắn răng, thân thể tự động di chuyển tiến thẳng đến Juvia, tấn công cô.

Juvia cũng phản công lại.

Trái tim của Gray lúc này...

đau lắm!

Natsu bất chợt từ sau chạy tới, tung tuyệt chiêu Hoả Long Trảo.

Vivi nhanh chóng lấy thanh kiếm chống cự.

Lily hoá lớn cùng với thanh kiếm khổng lồ tiếp sức Natsu.

Cùng lúc đó, Lucy triệu hồi hai cung Hoàng Đạo Taurus và Sagittarius yểm trợ Lily.

- Natsu, cậu mau giúp Gray một tay đi!

- Lucy gào lên.

Natsu gật đầu rồi giao phó nhiệm vụ cho Exceed và các Tinh Linh.

Lucy không còn vũ khí nữa nên nhân cơ hội tranh thủ đỡ mọi người dậy trong lúc vài thành viên và Tinh Linh đang cố gắng chiến đấu kéo dài thời gian.

Là một gián điệp đã đột nhập vào hội Fairy Tail này, cô biết rõ yếu điểm của Taurus.

Vivi liền biến đổi quần áo trên người cô thành một bộ bikini toát lên thân hình nóng bỏng.

Taurus cùng với đôi mắt trái tim theo phản xạ liền chạy tới, nhưng đã bị Vivi dùng kiếm chém xoẹt ngang.

Taurus bị dính đòn bèn phải quay về thế giới Tinh Linh trị thương.

Sagittarius lập tức phóng hàng chục mũi tên về phía Vivi.

Nhưng cậu đâu ngờ rằng cô sẽ chém đứt các mũi tên cơ chứ?

Lily nhào vô cùng với lớp kính do Levy tạo ra nhằm phòng tránh Ám ảnh thần thoại của cô ta.

Lần này dường như cô không thể chiến đấu bằng phép thuật nữa bởi Tinh Linh và kính là hai yếu điểm của Vivi.

Natsu và Gray cùng đấu với Juvia.

Điều này có vẻ hơi dễ dàng bởi đối với lửa, cô có thể dùng nguyên tố nước.

Đối với băng, Juvia sẽ sử dụng ma pháp hệ băng để chống lại.

Cuộc chiến đầy kịch tính ấy cứ không ngừng.

Những đường kiếm điêu luyện tựa như đang nhảy múa cùng với cao thủ phép thuật.

Lòng quyết tâm bảo vệ gia đình thân yêu cùng với sức mạnh to lớn của lòng tin.

Bên nào sẽ giành chiến thắng?

RẦM!

Erza đã phá được ngục nhờ chiến giáp Nakagami.

Nhưng cô cũng có lâm phải tình trạng mệt mỏi vì phải tiêu hao nhiều năng lực vào các bộ giáp của cô.

Mọi người bị "cầm tù" bắt đầu thoát ra và phụ giúp những người đang ra sức bảo vệ hội.

Còn Wendy, Erza và Lucy thì chữa trị vết thương cho những nạn nhân bị quật vào góc tường một cách đau đớn.

- Tất cả tránh sang một bên!

Một giọng nói nghiêm nghị vang lên khiến bao ánh mắt đồng loạt hướng về phía phát ra.

Là hội trưởng sao?

Ông bắt đầu thi triển ma thuật.

Makarov nghiêm túc như thế thì hẳn đây không phải là một loại phép thuật tầm thường.

Đúng vậy, đó chính là Fairy Law. một loại phép thuật huyền thoại cực mạnh kì mạnh mẽ, và cũng là một trong Tam Đại Tiên Thuật của Fairy Tail.

Khi được kích hoạt, một ánh sáng sẽ bao phủ khu vực và gây ra thiệt hại nặng nề cho bất kỳ ai mà người dùng cảm nhận từ trái tim của họ như kẻ thù, trong khi đó bạn bè và những người xung quanh lại hoàn toàn không hề hấn gì.

Sự lựa chọn giữa bạn hay thù được quyết định bằng trái tim của người dùng, và họ không thể nói dối với loại phép này.

Vòng tròn ma pháp khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.

Luồng sáng nhanh chóng bao trùm lấy hội.

Nhận ra sự khủng khiếp của loại ma thuật này, Juvia và Vivi ra sức ngăn cản lại nhưng những thành viên hội đã không cho phép điều đó xảy ra.

Họ có trách nhiệm phải bảo vệ hội trưởng khi ông đang thi triển ma pháp.

- Fairy Law!

- Giọng hội trưởng vang lên.

"Luật tiên" phóng thẳng về phía cô với luồng sáng chói lóa thanh tẩy linh hồn tội lỗi.

Vẻ mặt cô hiện rõ sự hoang mang.

Giờ có triển khai bí thuật cũng vô ích, cô cũng gần kiệt sức.

Thôi thì hẹn lần sau vậy...

Thật sự bí thế rồi!

Ánh sáng dần lịm đi.

Juvia khẽ mở mắt.

Tại sao mình... vẫn không hề vấn gì cả?

Cô quay sang Vivi.

Kì lạ!

Làn da cô ta phai màu và nhăn nhúm lại, tay chân run rẩy kèm theo sắc mặt sợ sệt.

Chứng tỏ nó có tác dụng với Vivi.

Còn Juvia thì...

Mọi người trong hội ngạc nhiên khi lần đầu chứng kiến Fairy Law thất bại.

Nhưng không phải thế, thực sự trong lòng hội trưởng vẫn xem cô, Juvia là một thành viên của hội kể cả khi hội ấn không còn.

Thật khó để quyết định, thật khó để chấp nhận sự thật này...

- Chiếm hữu!

Thủy cầu nhanh chóng phong ấn lấy những người trong hội.

Riêng Gray thì ngoại lệ bởi cô biết Gray sẽ thoát ra được.

Tất cả ở trong thủy cầu, giãy giụa khó chịu.

Gray không thể đứng nhìn cảnh tượng này đã vụt dậy.

Xoẹt!

Một thanh kiếmm băng sắc bén kề cổ.

Cử động thêm lần nữa thôi sẽ lìa đầu ngay tức khắc!

Mọi người bắt đầu hết oxy dự trữ.

Vài người dần chìm vào giấc ngủ vì bản thân đã đến giới hạn.

Juvia lia mắt nhìn, rồi lại thở dài...

Thủy cầu dần tan rã.

Fairy Tail đồng loạt ngã xuống tạo nên một cơn chấn động.

Gray nhìn Juvia khó hiểu.

Trong khi tất cả đang tập trung lấy lại không khí thì cô lại tiến về phía cửa hội.

- Nếu có cha ta ở đây thì ngươi đã toi đời rồi!

- Cana nói với giọng cứng ngắc.

- Gildart ư?

- Juvia liền ngoảnh đầu lại, nhếch môi cười tà niệm.

- Ta đã xử lí hắn rồi!

Cana trợn mắt.

Không... không thể nào...

Cha ơi...

- Ngươi...

đồ ác quỷ!

- Giọt nước mắt căm phẫn lăn dài trên má.

Cô không nói gì, hất tay, thủy cầu bao bọc lấy Vivi rồi tiến về phía cửa.

Juvia bỗng dừng chân, đưa mắt nhìn Gray lần cuối, ánh mắt có đôi chút lưu luyến.

- Hẹn gặp lại...

Đôi cánh nước dang rộng sau lưng, bay đi...

***

- Tại sao... người lại tha cho chúng cơ chứ...

- Vivi khẽ nói, đến cả việc này dường như cũng khó khăn sau khi hứng phải Fairy Law.

Juvia cười nhẹ, lòng thỏa mãn hơn một chút.

- Việc này vẫn chưa kết thúc.

Ta còn muốn đùa giỡn với chúng thêm lần nữa.

Nhưng xem ra nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành xong, mọi chuyện sẽ giao lại cho họ.

- Juvia nói tiếp.

- Còn cô đừng cử động nữa, ta đã sao chép một phần sức mạnh của những người trong hội.

Thủy cầu sẽ giúp cô trị thương.

Vivi không nói gì nữa, khẽ nhắm mắt.

Để cho mọi chuyện xuôi theo kế hoạch...

------------------------------------------------------

Mình muốn giải thích với mọi người vài thứ trong chap này.

Về phép thuật của Juvia so với mọi người trong hội(*): Juvia đi luyện tập 1 năm rưỡi rất khổ cực.

Trong khi đó Fairy Tail thì chỉ đi làm nhiệm vụ, may ra chỉ nâng cấp phép thuật lên một chút.

Nên mọi người đừng nói sao mình buff Juvia mạnh quá trớn nhé!

Hơn nữa, khi đã sao chép các loại sức mạnh khác thì băng và nước vẫn là chủ đạo của Juvia.

Yếu điểm của Vivi (*): Vivi có ba yếu điểm là kính, Tinh Linh và thâu tóm được tối đa năm người.

Juvia xử lí Gildart (*): Randy cũng không biết nhưng chắc chắn anh ấy sẽ không chết.

Juvia có bí thuật là ngưng đọng thời gian ở một khu vực nhất định (ma pháp hệ băng).

Vì vậy, khi chiến đấu với Camelot, Juvia mới có cơ hội thắng.

Về việc sao chép phép thuật (*): Cô chỉ sao chép trong lần trả thù này.

Nếu sao chép quá nhiều sẽ gây ra triệu chứng rối loạn ma pháp.

Tình yêu?

Là hạnh phúc hay bi thương...
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 10: Bắt đầu!


Năm x973, sau cuộc chiến quyết liệt với Tatarus - hội của những con quỷ sinh ra từ các cuốn sách mà Hắc Pháp Sư Zeref huyền thoại đã tạo ra, hội trưởng đã quyết định cho Fairy Tail giải tán nhưng không hề nói lí do mặc dù các thành viên đã ra sức phản đối.

Năm x974, trải qua một năm hội tan rã, cuối cùng số mệnh đã đưa họ về với nhau và một lần nữa vững chắc tình đồng đội.

Tuy nhiên, vốn dĩ họ được gặp mặt nhau lần nữa là để...

Chuẩn bị cho một cuộc chiến đẫm máu!

***

Tại một hội trường rộng lớn thuộc vương quốc Alvarez, tức kẻ địch của toàn Fiore.

Một cuộc họp giữa các Spriggan đang diễn ra nhằm đính chính lại kế hoạch.

Vị hoàng đế, Zeref Dragneel chính là người đã khởi xướng cuộc chiến này nhằm tước đoạt lấy Fairy Heart - Trái Tim Tiên Tử cho riêng mình.

Thế giới lần nữa sẽ rơi vào bóng tối nếu như đế chế Alvarez giành thắng lợi.

Vì vậy, trận chiến này nhất định Ishgar phải tiêu diệt được bọn chúng!

Dù người tham gia cuộc chiến rất nhiều (phe Zeref), nhưng hiện giờ chỉ có 8 người có mặt tại đây.

Nhận được tin khẩn như vậy cũng khó lòng mà đến đông đủ được.

- 8 người...

- Zeref trầm giọng.

- Rất vui vì các ngươi đã đến đây dù nhận lệnh khẩn như thế.

- Thật ra Neihart đang ở đâu đó trong cung điện này.

Nhưng...

À...

- Ông bạn già, hầu cận của hoàng đế lên tiếng.

- Không sao...

- Có chứ ạ.

- Invel, tướng quân mùa đông phản đối.

- Làm sao một trong Thập Nhị Thuẫn dám trái lời bệ hạ!

Zeref không nói gì, chỉ cười hiền từ.

Nụ cười ấy thật sự rất đẹp, nhưng không ngờ cậu lại là người khởi xướng chiến tranh.

- Được rồi, chúng ta vào vấn đề chính thôi.

***

Cuộc họp sau hồi tranh luận thì cũng đến lúc kết thúc.

Nhưng trước khi mỗi người một hướng, Zeref đưa mắt nhìn người phụ nữ ngồi khoanh hai tay, vắt chéo chân trông rất quý phái.

Người đó đã có công rất lớn trong kế hoạch lần này: Làm gián điệp thủ nhập thông tin.

Trận chiến lần này có thể nói là khá thuận lợi.

- Còn cô, Juvia.

- Zeref nét mặt không thay đổi, vẫn đôn từ.

- Quyết định của cô như thế nào?

Sau khi cô không còn là thành viên của hội, cô đã miệt mài luyện pháp thuật và được Zeref mời vào đế chế Alvarez.

Khi nghe phổ biến kế hoạch, cô đã đồng ý dù biết mình chỉ là con cờ để quốc vương thực hiện ý muốn của mình.

Hơn nữa, Juvia cũng muốn chứng minh với toàn thế giới rằng: Ta, Juvia Lockser không cần niềm tin, không cần thương hại hay tình yêu.

Tự ta tự lập!

- Tôi không phản đối gì cả.

Tôi đã tuyên thệ sẽ trung thành với Ngài nên chuyện tôi phản bội sẽ không bao giờ xảy ra.

- Cô nói khẽ, tỏ vẻ kính trọng với bệ hạ.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, mỉm cười thật tươi.

- Mọi người hãy cố gắng hết mình nhé!

Các Spriggan đều vỗ tay tán thưởng cho sự nhiệt tình của cô.

Hãy đợi đó, Fairy Tail!

Cuộc trả thù giờ đây mới thực sự...

*BẮT ĐẦU!*

------------------------------------------------------

Cứ thế...

Tôi vẫn mãi trong cái vòng lẩn quẩn đó

Không gì ngoài sự đố kị trong đau khổ

Dần dần tôi lãng quên và trái tim tôi đang dần tan biến

Và ngỡ ngàng nhận ra tôi không thể có được tự do

Tôi trôi dạt giữa những mảnh vỡ tối tăm của cuộc đời

Không gì ngoài nỗi đau và sự tê tái

Để tôi biết tôi là ai, tôi từng là gì

Nỗi băn khoăn lấp đầy tâm trí

Cho đến khi tôi không còn tự do, và...

Phải chăng tất cả chỉ là mơ, phải chăng tất cả đều không có thật

Nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì nếu tôi cho người biết cảm giác của tôi

Tôi kiệt quệ bởi những nỗi đau, những bất hạnh bên trong

Và tôi ước rằng tôi có thể sống mà không nhận thấy gì trừ màn đêm kia

Người có thể cho tôi biết phải nói gì, người có thể cho tôi biết phải đi về đâu

Nhưng tôi nghi hoặc liệu tôi có để tâm... và con tim có bao giờ biết đến

Nếu tôi làm khác đi... sẽ không còn đường để quay lại

Vì mọi thứ sẽ thay đổi..

và tất cả đều lu mờ trong đen tối...

_ Ib, Bad apple (*) _

(*): Một bài hát trong game Ib, thuộc thể loại RPG.

Phần lớn mọi người biết đến game này nhờ bài Bad Apple và trên đây chính là lời dịch của bài hát đó.

Lời bài hát đa phần giống với cuộc đời, hoàn cảnh của nhận vật trong truyện, cụ thể ở đây chính là Juvia Lockser.
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 11: Nước mắt...


Trận chiến ngày càng kịch liệt, vẫn bất phân thắng bại.

Nhiều khuôn mặt, nhiều loại phép thuật mới đã được hé lộ, áp đảo Fairy Tail.

Tuy nhiên, mọi người vẫn không hề bỏ cuộc mà lạc quan hướng về tương lai.

Tay trong tay, cùng nhau chiến đấu vì bạn bè.

Nhưng... cũng vào cái ngày đó, toàn bộ Fiore bị nuốt chửng bởi một cột ánh sáng chói loá do Eileen Belserion, người bị Neihart nghi là có cùng huyết thống với Erza tạo ra.

Đồng nhất vũ trụ, thứ phép thuật này... sẽ làm rung chuyển toàn bộ nền móng của cuộc chiến!

***

- Chuyện gì vừa xảy ra vậy...

- Juvia xoa đầu.

Có vẻ như cô không hề biết rằng đây chính là do đồng đội mới của cô.

- Còn đây... là đâu?...

Eileen đã sử dụng bí thuật tái thiết lập thế giới nhằm dịch chuyển Đức Vua đến Long Vương Hội, nơi cất giữ trái tim tiên tử - suối nguồn phép thuật vĩnh cữu.

Đồng thời cũng thu nhỏ Fiore, khiến cho địa hình đã bị biến đổi, vì vậy mà Juvia không thể xác định được cô đang ở nơi nào.

Điều này cũng khiến cho phần lớn người bỡ ngỡ, chỉ riêng August là ngoại lệ.

Ông hiểu rõ Eileen.

Từ xa, một cô gái điềm đạm đi tới.

Toàn thân bao phủ bởi một màu vàng nhạt, hơn nữa lại hoá trang giống như một phù thủy chính hiệu.

- May thật, được gặp cô ở đây, Juvia...

- Người con gái đó lên tiếng.

Sở dĩ cô, Lia Carson nói vậy vì hai người cùng chung một thuyền.

- Lia...

- Tưởng chừng như được yên ổn một mình, ngờ đâu có người đến quấy rầy.

Tính cô thích tự lập mà lại...

Khó chịu thật!

Mọi chuyện chưa ngừng ở đó, một chàng thanh niên khác cũng đi tới.

Nhưng đặc biệt hơn trên ngực có hội ấn Fairy Tail màu xanh, màu tóc gai nhọn lam đậm, hơi khí toả ra lạnh buốt, là một người quen...

Tựa như, duyên phận đã đưa họ đến với nhau...

Juvia tròn mắt ngạc nhiên nhìn cậu ta.

Người đó cũng chẳng khác gì cô, bất động, không nói nên lời.

Lia khó hiểu.

Hai người này... quen nhau sao?

Juvia và Gray vẫn không hề nhúc nhích hay tấn công dù đang ở trong trận chiến.

Họ quá đỗi nhạc nhiên bởi không ngờ được gặp nhau trên đấu trường đẫm máu.

Juvia... mặc dù đã thay đổi khá nhiều nhưng... một kẻ đã si tình vì cô thì có thể nhận ra ngay.

Juvia lắc đầu, tỉnh táo lại.

Cô không muốn phải nhấn chìm bản thân ta vào mộng giới nữa!

- Juvia, tôi nhường hắn cho cô!

Lia hiểu rõ Juvia hiếu chiến nên không nhúng tay vào.

Tuy nhiên, ngoài ý tốt đó, cô vốn chẳng ưa gì Juvia.

Gặp phải một người quen nhưng là kẻ địch... thì sẽ rất khó để chiến đấu.

Juvia thừa biết cô ta ghét mình, cũng nhận ra ý đồ của cô ta.

Nhưng vì muốn chứng minh mình trung thành với Hoàng Đế, cô đành phải ra tay...

Juvia bắt đầu xông xáo vào đánh Gray.

Cậu cũng nhanh chóng trở về thực tại, phòng thủ đòn tấn công của cô.

Hai người bắt đầu cuộc chiến tay đôi, chiến đấu quyết liệt.

Lí ra Juvia sẽ là người đo ván Gray, nhưng cậu có băng sát quỷ nên ngang tài ngang sức.

Tuy nhiên, Lia đã nhận ra sự khác thường ở Juvia.

Thường thì cô sẽ rất mạnh tay, nhưng bây giờ trông thật yếu ớt và hèn nhát làm sao!

"Haizz...

Mệt thật..."

- Lia thở dài.

Người cô bỗng dưng phát sáng.

Vùng đất đó nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp màn trắng xoá, không thể nhìn thấy gì.

Gray đang boăn khoăn không biết chuyện gì đang xảy ra thì bỗng dưng có thứ xẹt qua liên hồi.

Người cậu bị thứ đó chém liên hoàn liền gào lên.

Nó quá nhanh để có thể chống cự lại được.

Máu tuôn ra trong đau đớn.

Juvia nhìn cảnh đó mà tim như muốn vỡ vụn...

- LIA!

DỪNG LẠI!!!

- Cô hét lên.

Lập tức Lia hiện hình trước mặt cô, khoanh tay.

Gray ngã xuống.

Toàn thân cậu giờ đây toàn những vết thương, máu chảy lênh láng.

Đau vô cùng...

- Cô bị sao vậy?

- Lia đưa ánh mắt đăm chiêu nhìn Juvia.

Juvia không nói gì, vội đi lướt qua Lia.

Quỳ xuống bên cậu, dùng phép trị thương đã sao chép được từ Wendy lần trước (*1) chữa cho Gray.

Không thể nào làm ngơ được nữa.

Thấy cảnh tượng này, Lia rất ngạc nhiên, vậy dự đoán của cô là đúng?

Họ là người quen sao?

Lia cười.

Ngươi thực sự rất dễ bị phân tâm đó.

Hay là nhân cơ hội này... ta giết cô luôn nhỉ?

Nhặt thanh kiếm dưới nền đất của những người đã tử trận, cô nhẹ nhàng tiến gần đến Juvia.

Gray tuy trọng thương nhưng vẫn còn một ý thức.

Cậu khẽ mở mắt thì thấy Juvia đang lo lắng cho mình.

Ra là cô vẫn còn nặng tình với cậu.

Gray mỉm cười hạnh phúc.

Đã lâu lắm rồi nhỉ?...

Bóng người thấp thoáng sau lưng cô cũng với thanh kiếm giơ lên cao cùng với khuôn mặt lộ rõ sự gian xảo.

Juvia vẫn không hề hay biết gì, chỉ lo lắng cho Gray.

"Mày chết đi, Juvia Lockser..."

Xoẹt!

Juvia khẽ mở mắt.

Trước mặt cô chính là cảnh tượng Gray che chắn đòn tấn công của Lia, bảo vệ cô (*2).

Juvia trợn mắt, giọt nước mắt lạnh giá tuôn rơi.

Thanh kiếm đâm xuyên tim, máu tuôn trào như hai dòng sông.

Gray ngã gục, cười mãn nguyện.

Juvia vội đỡ lấy Gray, ôm thật chặt.

- Gray-sama...

Em xin lỗi...

Tất cả đều tại em...

Em xin lỗi...

Nước mắt rơi lã chã, nhưng chưa vội thấm xuống nền đất đã hoá băng.

Cô lúng túng vội thi triển phép thuật trị thương.

Gray chỉ cười, đưa đôi tay run rẩy lên vuốt ve khuôn mặt hốt hoảng của cô.

- Gray-sama, Gray-sama!

Cố lên!

- Cô liên tục gọi tên cậu.

Gray-sama... thật vui vì được nghe cô gọi cậu như vậy...

- Anh... yêu... em...

- Cậu thều thào.

Chỉ cần gặp mặt cô lần cuối, Gray cũng đã toại nguyện lắm rồi.

Mặc dù cậu biết thời gian để sống đã chấm dứt, dù không thể ở bên cô lâu hơn...

Muộn rồi...

Vết thương quá nặng và sâu.

Nói được lời trăn trối đã là kì tích rồi...

Juvia không thể tin được chuyện gì đang xảy ra.

Toàn thân cô run rẩy, lay lay người Gray.

- Gray-sama, anh tỉnh lại đi...

Đừng doạ em nữa mà...

Cậu vẫn không hồi đáp, vẫn nằm yên...

Cậu... không còn ở thế giới này nữa...

Cô áp tai vào ngực, nhưng không thể cảm nhận được nhịp tim nữa...

Vĩnh biệt...

- Gray...

GRAYYYYYYYYYY!!!!!!!

Cô gào thét, không gian lay động mạnh mẽ.

Mưa tí tách rơi nặng nề, Juvia khóc trong đau đớn, nước mắt hoà lẫn với nước mưa.

Tại sao?...

Tại sao người chết đi không phải là cô cơ chứ?

Tại sao ông trời luôn tước đoạt những thứ quan trọng của cô?

Tại sao...

Lia vẫn vô tâm, không một chút cảm tình, nắm chặt thanh kiếm.

Xoẹt!

Lần thứ hai, tưởng chừng như loại bỏ được cái gai trong mắt, ngờ đâu thứ cô chém được... chỉ là nước.

Đúng vậy, thân thể Juvia đã hoá nước.

Chứng tỏ...

Cô.

Rất.

Nghiêm.

Túc!

- Ngươi...

- Juvia nhìn Lia với ánh mắt căm hận.

Lia đã đánh giá thấp Cô gái mưa rồi.

Juvia dùng ma thuật hất bay vũ khí của cô.

Trời bỗng ngừng mưa, tuy nhiên ở phía xa kia mưa vẫn cứ rơi tí tách.

Juvia đã thi triển bí thuật ngưng đọng thời gian.

Cô muốn kết thúc nó một cách nhanh chóng.

Cô từ từ đứng dậy, gạt phăng nước mắt, tạo ra một thanh chùy đâm mạnh xuyên qua người Lia.

Máu ứa ra thấm vào thanh chùy băng.

Màu xanh băng pha lẫn màu đỏ huyết...

Tuy nhiên, nó vẫn chưa thể làm dịu đi cơn giận tột độ khi bị ả ta cướp đi mạng sống của người cô yêu.

Juvia đâm liên tiếp thành chùy vào người Lia.

Đâm mãi, máu văng lên mặt cô, người cô, trang phục của cô.

Cho đến khi thân thể Lia trở thành một vật thể kì lạ dính đầy vệt máu.

Mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường.

Juvia quay ngắt, không thèm quan tâm đến cái xác dị dạng đó nữa.

Tiến về hướng người cô yêu đang chìm vào giấc ngủ vĩnh cữu...

- Gray-sama...

Em xin lỗi...

*Còn nữa...*

-----------------------------------------------------

(*1): Sao chép phép thuật của trận chiến trong chương 9.

(*2): Vì quýnh quá nên Gray không kịp dùng đến phép thuật mà lấy thân đỡ.

Cậu không muốn Juvia phải chết...
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Chương 12: Hạnh phúc. [END]


Juvia khóc nức nở, ôm chặt lấy Gray.

Cô nhận ra bàn tay mình đã dính bẩn quá lâu rồi.

Giá như cô có thể làm gì đó để cứu sống Gray... thì dù phải đánh đổi mạng sống của mình đi chăng nữa...

"Không được!

Chắc chắn phải có cách gì đó..."

Cô bỗng ngừng khóc, gạt nước mắt ở khoé mi.

Tay vội lục trong túi quần một mảnh giấy nhỏ đã phai màu, điều đặc biệt là nó bị xé toạc ở một bên hông.

Có vẻ như cô lấy thứ này từ một cuốn sách.

Mái tóc trắng rũ xuống khuôn mặt, im lặng một cách bất thường...

Truyền thuyết kể rằng nếu như bạn muốn hồi sinh một ai đó thì có một cách.

Đó là triệu hồi tử thần.

Nhưng cái giá phải trả chưa bao giờ là rẻ.

Phải đánh đổi lấy hai thứ...

Luồng sức mạnh trỗi dậy trong cô.

Vòng tròn ma pháp khổng lồ xuất hiện dưới nền đất làm rung chuyển tất cả.

Lượng ma pháp Juvia giải phóng ra càng ngày càng gia tăng, tạo nên một cột sáng đâm thủng chọc trời.

Những kí tự cổ dần hiện ra chạy dọc trên người cô tựa như có con dao đang rạch da thịt.

Nhưng, một chút này... có nhằm nhò gì?

Dù biết, đây là lần cuối... nhưng vì Gray, cô buộc phải tạm biệt...

Thứ nhất, người đó cần phải dùng đến ma thuật mới có thể gọi tử thần.

Không quá khó, chỉ cần giải phóng tối đa bản thân, lập tức Người sẽ xuất hiện.

Tuy nhiên, phải là pháp sư cực mạnh, phải có một cảm xúc với người cần hồi sinh.

Và đổi lại, ta... sẽ không bao giờ sử dụng được phép thuật nữa...

Kể cả khi ta thay đổi ý định thì cũng đã quá muộn.

Vì vậy, hãy cân nhắc kĩ nếu như bạn không muốn phải chia li với thứ đã gắn bó từ thuở ấu thơ với mình...

- AAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!

Vùng đất bị nức nẻ, rung chuyển dữ dội.

Dòng thời gian - không gian bỗng dưng hỗn loạn đột xuất tạo nên những dòng điện điên cuồng.

Ánh sáng lan rộng dần một cách chóng mặt, vùi lấp mọi thứ với một màu trắng xoá.

Năng lượng thoát ra từ cô đã đạt đến đỉnh điểm!

ẦMMMMMMMMMMMM!!!!!!

Juvia thở gấp, liên tục đập mạnh vào lồng ngực.

Nhưng vì bản vì tính tò mò nên cô cũng vội ngước mặt lên xem chuyện gì xảy ra tiếp theo.

Quang cảnh bây giờ chỉ còn một màu trắng đen.

Thời gian đã ngưng lại.

Trong khi Juvia còn đang ngơ ngác thì một vòng tròn ma pháp khổng lồ bỗng hiện lên trước mặt cô.

Đàn quạ đen tản ra, bóng người dần xuất hiện với cái áo choàng rách rưới, kèm theo đó là lưỡi hái được chạm khắc tinh xảo.

- Chào...

- Tử thần cất giọng lạnh ngắt.

Juvia ngạc nhiên nhìn người đó, không nói nên lời.

"Đây...

Đây là tử thần sao?

Khác xa với những gì mình tưởng tượng!"

Tử thần liếc qua người đang say ngủ trong lòng cô, giơ chiếc lưỡi hái về phía cậu.

- Cô muốn hồi sinh người đó, đúng không...

Điều thứ hai cũng không kém phần quan trọng đó là sự quyết định tuổi thọ cho người đó.

Bản thân ta sẽ đưa ra lựa chọn, rút ngắn tuổi thọ của ta bao nhiêu, người đó sẽ sống thêm bấy nhiêu...

Mạng sống... cực kì quan trọng...

- Đúng vậy!

- Juvia trả lời như đinh đóng cột.

Đây là quyết định mà cô sẽ không bao giờ thay đổi.

Tử thần cười man rợ.

- Vậy... sự lựa chọn của cô?

Juvia nhìn Gray.

Cậu đã che chở cho cô, chứng tỏ cậu không muốn cô phải ra đi...

Nhưng cô không thể sống thiếu cậu được.

Vì vậy, hãy đợi em nhé Gray-sama!

- Tôi muốn ...

***

Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc.

Fairy Tail đã giành lấy vinh quang, đồng thời cũng bảo vệ được trái tim tiên tử.

Tuy nhiên, chiến tranh đã cướp đi quá nhiều mạng sống... nhưng, đổi lại, ta được yên bình...

Tại một ngôi làng nhỏ...

Hôm nay dường như mọi thứ thật tuyệt vời và yên lành làm sao...

Bầu trời trong xanh lăn tăn vài gợn mây trắng trắng.

Những tia nắng vàng ngọt lan toả khắp nơi tràn ngập niềm vui tươi.

Các giọt sương còn đọng lại trên lá điểm xuyến thêm cho bức tranh của thiên nhiên và những con chim hót líu lo vang lừng nữa này.

Thật đẹp làm sao...

Gray khẽ mở mắt, ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Một căn nhà nhỏ với đồ đạc khá tiện nghi, giống như ở đây có người ở vậy.

Song, cậu vẫn chưa nhận ra đây là nhà của chính cậu.

- Đau...

- Gray ôm đầu.

Đầu cậu bây giờ chỉ còn một màu trắng, rỗng tuếch.

Gray không tài nào nhớ lại được cậu là ai, tại sao lại ở đây...

- Gray-sama, anh tỉnh rồi sao?

Một giọng nói ngọt lịm vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Nó thật quen thuộc và dịu dàng, nhưng tại sao... cậu không thể nhớ được gì cả.

Kể cả khi nó đem lại cảm giác yên bình.

Cậu lập tức quay đầu hướng về phía giọng nói ấy phát ra, một cô gái tóc xanh lam khẽ mỉm cười với cậu.

- Buổi sáng tốt lành, Gray-sama!

Gray đơ người, nhìn Juvia hồi lâu.

- Tôi là ai?

Tại sao tôi lại ở đây?

Cô ngạc nhiên, rồi khẽ cười cay đắng.

Phải rồi, đây cũng là một trọng cái giá phải trả mà.

Nhưng không sao cả.

Chỉ cần anh ở cạnh em, em sẽ làm mọi thứ vì anh!

- Anh là Gray Fullbuster...

Và đây chính là nhà của anh.

Gray không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn xung quanh.

- Còn cô?

...

- Em... sao?

- Lòng cô có chút đượm buồn vì Gray không nhớ ra cô.

Nhưng...

- Em là Juvia, Juvia Lockser, vợ của anh!

Tình yêu quả thật sở hữu nhiều hương vị: ngọt ngào, chua nồng và cay đắng.

Và muốn được hạnh phúc cũng phải trả giá đắt.

Nhưng... em chấp nhận đắm chìm vào cái bẫy mù quáng của tình yêu, em chấp nhận hi sinh tất cả để anh được hạnh phúc.

Bởi... em yêu anh, em yêu anh bằng cả trái tim này.

Dù em đã không còn ngây thơ như xưa nhưng tình cảm của em chưa bao giờ thay đổi.

Em nguyện trọn đời ở bên anh.

Vì vậy, chúng ta làm lại từ đầu anh nhé!

--------------------------------------------------------------------------------

Chà...

Kết thúc rồi nhỉ?...

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Randy thời gian qua và đặc biệt, xin chân thành cảm ơn RandyYuuki_FT đã cùng Randy suy nghĩ ra cái kết nha~ (Tụi mình là bạn ngoài đời đó!)

Sayonara mina-san~
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Ngoại truyện: Oải hương.


- Hộc...

Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong chốn rừng hoang vắng.

Bóng dáng xiêu vẹo khập khiễng đi, máu rỉ từng giọt, từng giọt liên hồi.

Miệng không ngừng cất lên những lời cầu cứu.

Bộ dạng thảm thương đến tội nghiệp...

Dù vậy, người con gái đó vẫn cố gắng lê thân xác thảm hại của một kẻ bị lãng quên này đi.

Bởi cô vẫn còn một chặng đường đời phía trước, quyết tâm không được chết!

- Cứu... tôi... với...

***

Magnolia, Fiore...

Trận chiến lịch sử kết thúc đã được một tuần, đồng thời phần lớn hắc hội ở Ishgar cũng đã bị tiêu diệt một cách triệt để.

Mọi người dân Fiore giờ đây đang dốc toàn bộ sức lực bắt đầu xây dựng lại một đất nước thái bình.

Kể cả khi mùa đông đang ghé thăm, kể cả khi những hạt tuyết cứ vẫn cứ rơi thì họ vẫn cứ miệt mài làm việc cùng nhau, cười đùa vui vẻ.

Có vẻ như mùa đông năm nay không lạnh lắm nhỉ?

Juvia vội khoác chiếc áo choàng ấm vào, mang găng tay và đi ra ngoài.

Có lẽ hơi kì lạ vì với tiết trời như thế này, lí ra phải vào trong nhà mới đúng.

Nhưng giờ đã bước sang mùa đông, Gray phải đi tích trữ thức ăn và những thứ khác, chỉ còn mình cô nên mới như thế.

Ngắm từng bông tuyết trắng muốt lơ lửng, lòng cô lại nhớ về những khoảnh khắc đau khổ trước khi hai người thật sự đến với nhau, bỗng cảm thấy thật buồn, tim như thắt lại.

Nhưng không sao, cô tin chắc mình sẽ sớm được gặp lại Gray thôi!

Uống nhanh ngụm cà phê nóng vào, cô hà một hơi thật sâu.

Những nỗi buồn phiền và oan trái cũng theo đó mà biến mất.

- Khà...

Thích thật...

"Bộp.."

Đôi mắt màu xanh lam mở to một cách bất thường.

Xa xa kia là một bóng người đang chầm chậm tiến về phía cô dưới màn tuyết càng ngày càng dày đặc hơn.

Juvia vội đứng dậy, chạy nhanh về phía người đó.

Tim đập thình thịch, liên hồi như muốn nổ tung!

Cuối cùng thì quãng thời gian chờ đợi, nhớ nhung ấy đã chấm dứt rồi!

- Gray!

Gray-sama!

Hình bóng ấy đột nhiên ngã quỵ.

Cô kinh ngạc, dừng lại.

Mái tóc tím rối xơ ấy bay điên đảo theo cơn bão tuyết.

"Vi...

Vivi?"

Một màu đỏ tươi bắt đầu thấm vào nền tuyết trắng.

Juvia nhanh chóng đỡ cô dậy và dìu vào nhà.

- Vivi...

Tôi xin lỗi...

Đều tại tôi...

***

- Chị hai!

- Chị Vivi à!

Người con gái choàng tỉnh dậy, ngó dọc ngó nghiêng.

Quang cảnh tối mịt mù, không thể thấy gì hơn ngoài bản thân cô ra...

"Giọng nói khi nãy...

Aoi!

Kito!"

Bỗng dưng từ sâu trong bóng tối xuất hiện hình ảnh một cậu thanh niên và một đứa trẻ.

Đặc biệt hơn, trên gương mặt của cả hai đều nở nụ cười thật tươi...

Cô thật sự rất xúc động khi được gặp lại hai người em trai của mình.

Nhưng... nụ cười ấy... là nụ cười của sự yêu thương hay phẫn nộ?

Vivi cuối gầm mặt, bật khóc trong sự xấu hổ.

Cô không còn tư cách để làm chị nữa...

Cô đã ruồng bỏ hai đứa em của chính mình, thật đáng hổ thẹn...

Vivi Lavender này... không thể tiếp tục ngẩng cao đầu lên được nữa...

"Tại sao?

Tại sao khi ấy mình lại làm vậy chứ?

Tại sao..."

Mọi thứ bỗng rung chuyển dữ dội, nền đất trở nên sức nẻ.

Vết hằn ấy lan nhanh đến nơi hai người em của cô đang đứng, tạo thành một lỗ hổng to tướng.

Cậu bé yếu ớt kia loạng choạng, ngã xuống vực sâu.

Anh cậu đã nhanh chóng kéo lại được, nhưng không may, cả hai người đều bị kéo xuống "địa ngục"!

Tiếng kêu cứu ngân dài như một tiếng thét tử thần chói tai.

- CHỊ HAI!!!

- AOI!

KITO!!!

Vivi bất lực, ôm đầu khóc thét, gào lên trong đau đớn.

- Đừng mà...

Dừng lại...

DỪNG LẠI ĐI!!!

"Cộp...

Cộp..."

Tiếng bước chân.

Một cô gái bước lên trước mặt cô, mái tóc xanh phất phơ theo từng bước chân.

- Bị bỏ rơi...

Chắc cô đơn lắm nhỉ?

- Cô ta cười xoà.

Nụ cười đó thật khiến người khác phải khó chịu!

- Cô...

Cô muốn gì...

Cười lên nỗi đau của người khác vui lắm sao?

- Vivi hằn giọng.

Giọt nước mắt vẫn còn đọng lại ở khoé mi.

Cô ta không nói gì, quay mặt lại.

Một gương mặt quen thuộc, không ai khác ngoài Juvia.

- Đi với ta chứ?

- Juvia chìa tay ra.

- Mọi ước nguyện của ngươi sẽ thành hiện thực!

Nào~

Vivi có đôi chút do dự, đưa tay về phía cô.

"Mình...

Hết cách rồi..."

Một lần nữa, mặt đất lại lay động.

Lần này tiếng rạn nứt ấy còn kinh tởm hơn, còn to hơn khi nãy.

Chỗ Vivi đang đứng bỗng dưng bị phân ra thành trăm mảnh.

Quá đỗi ngạc nhiên, cô đã không thể hét lên một tiếng nào cả.

Juvia đứng nhìn cảnh tượng ấy mà cười hả hê.

Vivi chỉ nhắm nghiền mắt lại, những giọt lệ long lanh cứ tuôn trào.

"Tin tưởng người khác...

Để rồi phải nhận cái kết cay đắng..."

Cô nhếch môi cười.

"Thật ngu ngốc..."

***

Vivi mở mắt, từ từ ngồi dậy.

Cô vội gạt nước mắt, rồi suy nghĩ về cơn ác mộng ấy.

"Chỉ là một giấc mơ thôi sao...

Nhưng cũng thật giống với những gì mình từng trải qua..."

- A!

Chỗ vết thương của cô lại nhói đau.

Nhưng kì lạ thay, nó đã được băng bó một cách cẩn thận.

- Đây...

Đây là đâu?

- Cô nhìn xung quanh.

Nơi này...

Lạ quá!

- Chào cô, Vivi!

*Còn tiếp...*

------------------------------------------------------

Bạn có biết?

Lavender trong Tiếng Việt có nghĩa là Oải Hương, một loài hoa mang sắc tím quyến rũ và thơm nhẹ.

Cũng giống như từ Scarlet trong tên của Nữ Hoàng Tiên Tử, Erza Scarlet là màu đỏ, có dụng ý chỉ mái tóc rực rỡ của cô.

Thì họ của Vivi, Lavender cũng ngụ ý chỉ mái tóc tím nhạt của cô.
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Ngoại truyện: Gia đình. (continue)


- Ju...

Juvia???

- Vivi bật dậy, trợn mắt ngạc nhiên.

- Tại sao tôi lại ở đây?

"A..."

Vivi khẽ chạm vào chỗ mắt trái đã được băng bó (*), một cảm giác đau đớn đến tột cùng nhói lên làm tê liệt cả thân người đầy thương tích của cô.

Khốn khiếp, giờ ta phải chịu đựng sự dày vò của số phận đến khi nào nữa?

- Tôi thấy cô ngất ở ngoài kia, nên đã đưa cô về và băng bó vết thương...

Juvia im lặng, đôi mắt u sầu ấy đảo đi nơi khác.

Phải một hồi lâu, cô mới có thể tiếp tục những gì cô đang nói.

- Tôi xin lỗi, Vivi.

Hẳn cô đã chịu nhiều thiệt thòi rồi...

Lẽ ra ngay từ lúc đầu, tôi không nên kéo cô vào con đường trả thù vô nghĩa của tôi...

Vivi nở nụ cười khinh bỉ.

- Không sao đâu...

- Cô khẽ nói, đứng dậy một cách chậm rãi...

Juvia ngước mặt nhìn cô mới đôi mắt đẫm lệ.

- Cô tưởng tôi sẽ nói như vậy... thật sao?

- Mái tóc rối bời xõa xuống khuôn mặt, che kín cặp mắt cô.

- Xin lỗi?

Vậy là xong sao?

Một người đã làm cho tôi thành ra thế này, một người đã ruồng bỏ tôi, đã xem tôi như rác rưởi, muốn vứt đi khi nào cũng được... chỉ một lời xin lỗi là xong sao?

Sau tất cả mọi chuyện, như thế là chấm hết ư?

- Vivi à, bình tĩnh lại đi...

- Im đi!

- Cô quát lên.

- Tôi đã rất đau khổ, tôi đã từng đánh mất tất cả, tôi đã từng đặt hết niềm tin vào cô, đã từng phục tùng cô bằng cả tấm lòng chân thành của mình với hi vọng sẽ tìm được một tương lai mà Vivi Lavender đây sẽ không phải hối tiếc... nhưng giờ thì sao?

Cô, đã đáp lại tấm lòng của tôi bằng một sự thờ ơ, bằng một sự vô tư đến nhẫn tâm!

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, mọi đồ vật trong nhà bỗng dưng mất trọng lực, bay lơ lửng trên không trung.

Vòng tròn ma pháp ngay tức khắc hiện lên trên nền nhà.

Vivi đã bị cơn thịnh nộ chi phối, ý chí của cô đã không còn minh mẫn nữa!

Giờ đây chỉ còn một chữ duy nhất hiện lên trong đầu: "GIẾT"!

- Lệnh Phong Ấn! (*)

Lập tức một dải kí tự cổ chạy dọc theo người Juvia.

Cô không thể cử động, lại càng không biết cách để tự giải thoát cho mình.

Phép thuật đã bị mất, giờ cô thật sự đang lâm vào một tình thế bất trắc!

- Vivi, đừng!

Làm vậy chỉ khiến cho vết thương của cô càng nghiêm trọng hơn thôi!

- Juvia gào thét.

Cô không quan tâm đến bản thân nữa, điều cô muốn chính là ngăn cản Vivi gượng ép mình.

Juvia không muốn hại cô thêm một lần nào nữa!

Vivi đặt tay lên lồng ngực, rút ra một thanh kiếm ma thuật.

Thanh kiếm nhanh chóng biến đổi thành một hình hài khác: Một cánh cung.

Cô giương cung về phía "kẻ thù", kéo dây cung với khuôn mặt chứa đầy sự thù hận.

Năng lượng cô giải phóng vào mũi tên ngày càng gia tăng.

Mọi thứ xung quanh chuyển động một cách điên đảo.

- Một hạng người như cô... nhất định phải CHẾT!!!

Vụt!

Mũi tên phóng nhanh đến chỗ cô gái tóc anh ấy trong tích tắc!

Không thể né được rồi!

ẦM!!!

Juvia khẽ mở mắt.

Một khung cảnh quen thuộc hiện lên.

Nghĩa là... cô vẫn chưa chết?

- Khụ khụ...

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cô vội quay lại xem tình hình hiện giờ.

Một tấm khiên băng đã che chở cho cô khỏi đòn tấn công khi nãy.

Cậu thanh niên đã cứu mạng cô khi nãy nhếch mép cười.

- Tự tiện phá nhà người khác là không được đâu, cô gái à.

- G...

Gray!

Gray-sama!

- Juvia mừng rỡ.

Mũi tên đã hóa băng tự bao giờ, và người có thể làm điều đó chỉ có thể là GRAY FULLBUSTER!

- Juvia, em ổn chứ!

- Cậu quay lại.

- Vâng!

- Cô kiên cường đáp lại.

Mọi thứ trở lại bình thường, lần lượt rớt xuống nền đất.

Mũi tên và tấm khiên băng tan rã dần.

- Không, không thể nào...

Đáng lẽ ra cô phải chết rồi!

Không thể nào...

Vivi ôm đầu, mất thăng bằng rồi ngã khụy.

Juvia vội chạy tới đỡ lấy cô, áp tai vào ngực để kiểm tra nhịp tim.

- Cô ta ổn chứ?

- Gray chau mày.

- Nhịp tim hơi rối loạn... nhưng không sao, cô ấy chỉ bị ngất đi tí vì mệt thôi...

- Vậy à...

Juvia nhìn khuôn mặt tái nhợt đi của Vivi, lòng đượm buồn.

"Mình đã làm gì thế này?"

***

- Ưm...

Cô khẽ mở mắt.

Đây là lần thứ hai rồi, khung cảnh cũng có chút đổi thay.

Nhưng có một thứ vẫn không hề thay đổi: Juvia đang ngồi cạnh cô!

- Cô...

- Vivi ngồi dậy, nhưng... sao toàn thân lại mệt mỏi thế này?

Đến cả việc thở cũng trở nên khó khăn.

Cứ như không còn một chút sực lực nào vậy!

- Đừng cử động!

- Juvia lên tiếng.

- Cô vẫn chưa hoàn toàn bình phục đâu!

- Nhưng ta...

- Tôi biết, tôi biết cô phải giết tôi mới hả dạ.

Nhưng nếu muốn vậy thì chẳng phải cô nên đợi đến khi cô khoẻ lại sao?

Đó mới là lúc thích hợp nhất đó!

Vivi khựng người, thấy Juvia nói cũng có lí, cô liền nằm xuống.

Juvia cười phì rồi quay mặt đi nơi khác.

Bầu không khí yên tĩnh đi...

- Nè, Vivi...

Trước khi cô gặp tôi, cô đã có một quá khứ như thế nào?

- Juvia chống cằm.

Vivi đang uống nước, nghe Juvia hỏi vậy thì vô cùng ngạc nhiên.

- Cô muốn biết để chế nhạo tôi à?

Hay cô là một kẻ thích soi mói quá khứ của người khác?

- Cô xém bị sặc nhưng đã cố kìm lại.

- Không!

Không có!

Tôi chỉ tò mò thôi...

- Juvia xua tay.

- Mà cô không muốn nói cũng không sao đâu!

Vivi uống thêm một ngụm nước thật sâu, rồi thở dài.

- Đó là một câu chuyện dài, cũng khá lâu rồi...

Khi đó, tôi vẫn còn là một đứa con gái vô dụng, chỉ sở hữu trong mình một loại phép thuật biến thân nghiệp dư và thạo một chút kiếm thuật.

Nhưng tôi không dùng nó để chiến đấu, mà chỉ tự vẻ bản thân mỗi khi cần thiết.

Từ nhỏ, tôi đã mồ côi mẹ.

Khi lên mười, người cha mà tôi yêu quý nhất, đã an nghỉ.

Chỉ còn lại ba chị em tôi: một cậu em song sinh và đứa em út.

Ngày qua ngày, chúng tôi đều cố gắng làm lụm ở nhiều nơi, kể cả ở nhà và luôn dành dụm tiền.

Nhưng... chưa bao giờ là đủ.

Tôi đã dần chán ngấy cái cuộc sống tẻ nhạt này ở tuổi 15.

Thế là tôi từ bỏ mọi thứ, ngay cả những đứa em trai yêu quý của tôi.

Tôi lang thang đây đó với hi vọng sẽ tìm được một nơi mà mình xứng đáng... và khi đó...

- Vivi ngập ngừng.

- Cô, đã xuất hiện.

Tách!

Tách!

Những giọt nước mắt hối hận tuôn rơi.

Cô không thể chịu đựng được nữa!

Cô rất nhớ gia đình, nhớ đến phát điên, nhớ đến nỗi lồng ngực có thể nổ tung bất cứ lúc nào!

Vivi khóc thật nhiều như một đứa trẻ lên ba.

Juvia ôm Vivi thật chặt, vỗ về.

- Quả nhiên, mất đi gia đình vẫn là điều đau khổ nhất nhỉ?

- Hức...

Giờ tôi phải làm gì đây?

Tôi không còn tư cách để gặp các em nữa rồi...

Hức...

Giá như... giá như tôi không bỏ đi... thì mọi chuyện đã không thành ra thế này rồi...

Hức...

- Đừng lo, mọi chuyện vẫn chưa muộn đâu.

- Đôi mắt xanh ấy tràn đầy tự tin.

- Nếu cô nhớ gia đình đến thế thì sao không về gặp các em ấy?

Chưa bao giờ là quá muộn cả.

Ngay bây giờ, ngay tại lúc này, cô có thể làm lại cuộc đời, thay đổi tương lai, chuộc lỗi quá khứ!

Tất cả, đều phụ thuộc vào ý chí, vào quyết định của cô NGAY - BÂY - GIỜ!

- Thật... thật chứ?

- Vivi tròn xoe mắt.

- Ừm, thật!

Vivi ứa nước mắt, run lên bần bật vì xúc động.

Lần đầu tiên trong cuộc đời cô nở nụ cười thật tươi, tựa như cành oải hương rung rinh dưới ánh mặt trời rực rỡ.

***

- Tôi đi đây Juvia!

- Vivi nói lời chào tạm biệt.

- Ừm, đi đường đường cẩn thận nhé!

- Nói xong, cô nắm lấy tay Vivi.

- Xin lỗi nhé, tôi chỉ có thể làm được nhiêu đây thôi...

- Tôi... không bận tâm nữa đâu...

Mà nè, chúng ta... có thể làm bạn được không, Juvin-chan?

- Vivi nói với khuôn mặt đỏ bừng.

- Tất nhiên rồi!

- Juvia cười phì.

Mặt trời dần lặn xuống núi, có lẽ cũng đã đến lúc phải đi rồi.

Juvia cùng Gray giơ tay chào cô, cô giơ ngón trỏ ngụ ý nói: mọi chuyện sẽ ổn thôi! rồi chạy đi.

Với lòng đầy khao khát nhớ nhung, Vivi chạy thật nhanh, thật nhanh đến ngôi nhà xưa, đến với ngôi nhà kí ức.

Cuối cùng, cô đã tìm được thứ mà mình cần nhất, thứ cô nên trân trọng và gìn giữ nhất.

Đó chính là: Gia Đình!

- Chị về rồi đây!

-------------------------------------------------------------------------------

(*): Khi phép "Đồng nhất vũ trụ" của Eileen diễn ra, Vivi đã không thể bên cạnh Juvia để hỗ trợ lẫn nhau nữa, mà cô đã bị dịch chuyển đến một nơi khác.

Và trong thời điểm đó, có lẽ cô đã bị kẻ địch phát hiện ra điểm yếu ở đôi mắt ma thuật: muốn triển khai Ám ảnh thần thoại thì cần phải đủ một đôi mắt.

Vì vậy mà cô không thể sử dụng chiêu thức đó trong ý định giết Juvia.

Mãi mãi cho đến khi mắt trái cô hoàn toàn bình phục.

(*): Trong giới phép thuật, mức độ phép thuật của mỗi người đều phụ thuộc vào cảm xúc của họ.

Vì vậy, khi một người tức giận, sẽ có hai trường hợp xảy ra.

Thứ nhất, mức độ phép thuật sẽ duy trì ở mức cao nhất.

Trường hợp còn lại có lẽ rất hiếm: tự hình thành nên một loại ma pháp hay một kĩ năng mới (thường rất mạnh).

Và Vivi chính là trường hợp thứ hai.

Mình viết hơi vội nên chưa kịp chỉnh sửa, mong mọi người bỏ qua cho ạ. *cuối đầu*

Cơ mà R.Y có một tin "nửa vời" đây, truyện này sẽ CÓ THỂ có phần hai đấy nhé! ^^

- Thân, R.Y -
 
Đoá Hoa Của Tử Thần. [Fairy Tail]
Thông báo~


Chà, có vẻ như phần I đã kết thúc trong niềm hạnh phúc bên người mình yêu nhỉ...

Nhưng mà... cái giá phải trả để được như thế chưa bao giờ là rẻ cả...

Tuy vậy, chỉ cần ta có niềm tin mãnh liệt vào tương lai thì chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Cơ mà... trong ngoại truyện thì Vivi cũng đã nhận ra được những gì mình nên trân trọng.

Vậy tại sao lại không thấy kết thúc đâu nhỉ? *ngó quanh*

Gạt chuyện đó sang một bên nào, bây giờ câu chuyện xin được bước sang một trang mới.

Với nỗi hận thù của cô gái có một quá khứ đau buồn và tình đồng đội của đại gia đình vui nhộn, hứa hẹn sẽ mang đến cho các đọc giả một câu chuyện đầy ý nghĩa, tràn ngập nụ cười và chứa đầy những giọt nước mắt...

Và mình muốn thông báo một tin khá hay...

Đó chính là...

TRUYỆN SẼ CHÍNH THỨC CÓ PHẦN HAI VÀO HÈ NĂM NAY!!!

Ah~ Háo hức ghê.

Mong được đến hè để viết tiếp truyện quá~

Cơ mà thành thật xin lỗi mọi người vì đã hẹn lâu đến vậy.

Thật ra thì trong năm R.Y rất bận, e rằng sẽ không thể viết truyện được.

Nhưng làm thế cũng để cốt truyện được chặt chẽ hơn, hay hơn và ý nghĩa hơn qua nhiều lần kiểm tra.

Vì vậy, mong mọi người thông cảm cho mình ạ! *Cúi đầu*

Mai đã là năm mới rồi~ Nhân tiện R.Y đây xin được chúc mọi người có một quãng thời gian vui vẻ, hạnh phúc bên người thân và trong năm mới này sẽ luôn gặp được nhiều điều may mắn nhé!

Thân,

- Randy Yuuko -

Một lần nữa, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ~

Giới thiệu nhân vật:

1.

Juvia Lockser x Gray Fullbuster

2.

Vivi Lavender

3.

Kito Lavender

4.

Aoi Lavender

Cùng sự xuất hiện của một vị khách mời đặc biệt.

Liệu vị khách này sẽ mang lại những g, là bạn hay thù?

Nhớ đón xem trong phần II nhé mọi người!
 
Back
Top Bottom