Gã Pháp Sư Đất là người ra tay trước.
Từ hai bàn tay chai sần ấy, những cột đất khổng lồ bật trồi lên như những cột trụ cổ đại, phóng thẳng về phía Sasha với uy lực dội đất rung trời.
Gã không thốt ra một lời, không cần hiệu lệnh hay niệm chú, chỉ có từng chuyển động chậm rãi nhưng đầy nội lực, như thể mỗi hành động đều được trui rèn qua hàng ngàn trận đánh.
Đồng thời, đất đá bắt đầu bám lấy cơ thể hắn, tạo thành một lớp giáp thô ráp, trông chẳng khác gì vỏ đá tự nhiên mọc lên từ xương thịt.
Với thân hình vạm vỡ như tượng đúc và ánh mắt trầm tĩnh như đá cổ, hắn lao về phía Sasha, từng bước chạy nặng trịch như tiếng trống dội trong lòng đất.
Sasha phải liên tục lùi lại, tránh né những cú đấm khủng khiếp đến mức chỉ cần sượt qua cũng có thể nghiền nát xương cốt.
Gã không nhanh, nhưng hắn... không dừng lại.
Một loại kẻ địch đáng sợ nhất, kiên định, bền bỉ, không dao động.
Cô biết kiểu chiến binh này, một khi đã khóa mục tiêu, hắn sẽ đập nát mọi thứ cản đường để đạt được nó.
Do hắn tấn công quá dồn dập, Sasha không có thời gian để vận chiêu đủ mạnh nên không thể phản công, vậy nên cô chỉ có thể tránh né.
Tuy nhiên, cô vẫn tập trung chờ cơ hội.
ẦM!
Một cú đấm quá mạnh làm cánh tay hắn kẹt trong đất nứt toác.
Sasha lập tức chớp lấy thời cơ.
Cô dồn Mana về cánh tay phải.
Ngọn lửa bùng lên, nhưng không còn là ngọn lửa hoang dã như thường lệ.
Cô nén nó lại, gò ép thành hình, một thanh kiếm lửa ngắn, dài khoảng ba mươi phân, nhưng sức nóng tỏa ra khiến cả không khí xung quanh vặn vẹo như bị nung chảy.
Đây là kỹ thuật cô tự mày mò phát triển trong thời gian bị giam giữ.
Lửa không cần phải hoành tráng.
Chỉ cần sắc bén, chính xác, và bùng lên đúng lúc.
Gã Pháp Sư Đất rút tay ra khỏi đất và lại lao tới.
Nhưng lần này, Sasha đã có vũ khí.
XẸT!
Một đường kiếm chém phăng lớp giáp đất trên tay hắn.
Đá vỡ như bùn, máu bắt đầu rịn ra từ lớp da bên dưới.
Gã khựng lại, ánh mắt vẫn không đổi, không giận dữ, không kinh hoảng.
Chỉ một chút... bất ngờ.
Sasha không ngần ngại, lao tới như lửa cuồng.
Mỗi nhát chém khiến từng mảng đất rơi khỏi người hắn.
Hắn buộc phải từ bỏ lớp giáp nặng nề để lấy lại linh hoạt.
Nhưng khi hắn làm vậy, cô đã chiếm thế thượng phong.
ẦM!
Mặt đất dưới chân Sasha bất ngờ sụp xuống.
Một cái bẫy.
Gã đã dẫn dụ cô vào vùng đất lỏng mà hắn điều khiển, phá vỡ nhịp chiến đấu để phản công.
"Ngươi biết không..."
Sasha mỉm cười khi trên đà rơi xuống hố.
"Ta đã học được một điều: LUÔN ĐỂ Ý XUNG QUANH KHI CHIẾN ĐẤU!!!"
Ngay khoảnh khắc đó, hai luồng lửa từ chân cô phát nổ, đẩy cơ thể bắn lên không trung như pháo hoa sống.
Cô đã luôn nén hai luồn lửa này dưới chân và khi vào thời khắc quyết định có thể giải phóng nó như một cơ chế phóng.
Cô vút lên, giương thanh kiếm lửa nhắm vào bàn tay của gã, mục tiêu không phải là giết, mà là vô hiệu hóa.
ÀO!!!
Một dòng nước sắc như roi vụt ngang, hất văng Sasha sang một bên.
Cô xoay người đáp đất.
Lưỡi kiếm lửa va chạm với nước.
Xèo!
Rồi tắt ngúm.
Từ làn sương bốc lên do nước và lửa giao tranh, một bóng người bước ra, nhẹ nhàng, uyển chuyển, và lạnh đến rợn người.
Ả Ma Thuật Sư Nước.
Khác với gã Pháp Sư Đất, cô ta như một dòng suối trong suốt nhưng chết người.
Dáng đi thong thả như đang dạo bước qua cánh đồng băng.
Ánh mắt lạnh tanh, không có lấy một tia cảm xúc.
Làn da trắng nhợt, mái tóc màu nâu sáng ngắn ngang vai, không gian quanh ả mang vẻ lạnh giá như thái độ của ả vậy.
Không thèm chào hỏi, không thị uy, cô ta vung tay.
Những dải nước cuộn lại như những con rắn khổng lồ, lao về phía Sasha từ mọi hướng.
Sasha né, lùi, rồi dựng khiên lửa để cản lại.
Cô biết kiểu pháp sư này, không cần sức mạnh bộc phát, không ồn ào.
Cô ta giết người bằng sự chính xác, điềm tĩnh và lạnh lùng đến vô cảm.
Lạnh như nước đá, ngấm vào từng kẽ xương.
Và Sasha chợt nảy ra một ý.
(Mình có thể lợi dụng điều đó.)
Cô dựng hai tấm khiên lửa liên tục, tạo ra từng đợt sương mù dày đặc.
Cứ mỗi lần nước và lửa va chạm, sương lại bốc lên, che phủ toàn bộ chiến trường.
Ả Ma Thuật Sư Nước bắt đầu mất phương hướng, đôi mắt ấy giờ cũng mờ đi vì hơi nước.
Sasha lặng lẽ áp sát, từng bước nhẹ như mèo.
Rồi từ sương mù, cô lao ra, kiếm lửa trên tay, muốn kết thúc trận đấu bằng chính chiêu từng đánh gục Pháp Sư Đất.
Ả Ma Thuật Sư Nước mỉm cười.
Cô ta không hoảng.
Không giật mình.
Ngay khi cô ta thấy tầm nhìn dần bị che mờ bởi làn sương, ả đã hiểu Sasha có ý định gì.
Ả biết Sasha coi thường ả vì ả là Ma Thuật Sư tầm xa nên sẽ tìm cách tiếp cận ả.
Vậy nên ả sẽ dùng chính kế hoạch của Sasha để bẫy ngược lại cô.
Ả Ma Thuật Sư Nước tung ra hai dòng nước lao về phía Sasha.
Kiếm lửa bị dập tắt ngay tức khắc.
Khi lửa và nước va chạm với nhau tạo ra một làn sương khiến Ma Thuật Sư Nước hơi mất tầm nhìn.
Nhưng chẳng hề gì, Sasha đã mất ma thuật, muốn tiếp tục tấn công thì phải lùi lại để vận chiêu, và điều đó sẽ chỉ làm cuộc chiến quay lại vạch xuất phát.
"Trong chiến đấu..."
Sasha bất ngờ lao ra từ làn sương, ả Ma Thuật Sư Nước sững người.
"ĐỪNG BAO GIỜ CHỈ PHỤ THUỘC VÀO MA THUẬT!!"
BỐP!!!
Sasha tung một cú đấm giữa mặt Ma Thuật Sư Nước.
Ả văng ra, loạng choạng.
Lạnh lùng là thế, mà cũng không giấu được cơn choáng váng sau cú đánh như búa giáng.
Sasha không chờ ả kịp hoàn hồn, lao tới, sẵn sàng tung đòn tiếp theo.
ẦM!
Một bức tường đất trồi lên, ngăn giữa hai người.
Gã Pháp Sư Đất đã trở lại.
Vẫn lặng lẽ như cũ, hắn đứng giữa đồng đội và Sasha, như một bức tường thành không bao giờ sụp đổ.
"Còn chiến tiếp được chứ?
- giọng hắn trầm, ấm, chắc như đá tảng."
Ả Ma Thuật Sư Nước khạc ra một ngụm máu.
"Được."
Giọng vẫn điềm tĩnh, dù đôi mắt ánh lên tia giận lạnh như sương.
Sasha siết chặt nắm đấm.
Cô hiểu, đây mới thực sự là khởi đầu của trận chiến.
Sasha lập tức triệu hồi lại thanh kiếm lửa và lao về phía Ma Thuật Sư Đất.
Hắn phản ứng nhanh, dựng những cột đá chắn đường cô.
Tuy nhiên, lưỡi kiếm của Sasha dễ dàng chém vỡ lớp đá tưởng chừng vững chắc ấy.
Ngay khi cô định tung đòn tiếp theo, một dòng nước ập đến khiến cô phải giơ kiếm lên đỡ.
Lửa và nước - chúng triệt tiêu nhau.
Dù vậy, Sasha không chùn bước.
Cô sử dụng hai ngọn lửa dưới chân làm bệ phóng, tăng tốc lao thẳng về phía đối thủ.
BỐP!
Cú đấm trần của cô va vào lớp giáp đất bao bọc đối thủ.
Tuy không quá dày, nhưng cũng đủ cản một đòn vật lý thông thường.
RUỲNH!
Một cột đất bất ngờ trồi lên, hất Sasha văng ra phía sau.
Dù đoán trước được điều này, cô không thể né tránh hoàn toàn, nhưng vẫn tiếp đất an toàn và kịp thời vào thế thủ - đứng cách xa phạm vi tấn công trực tiếp của Ma Thuật Sư Đất.
ÀO!
ÀO!!
Những dòng nước tiếp tục lao tới.
Sasha không kịp tính toán nhưng phản xạ vẫn đủ nhanh để né tránh.
Tuy nhiên, vừa thoát được chúng, Ma Thuật Sư Đất đã áp sát, tung tiếp đòn.
Cô né được.
Cô biết mình còn tránh được vài đòn nữa...
Nhưng sẽ né được đến bao giờ?
Nghĩ tới đó, Sasha lại dùng lửa dưới chân đẩy mình ra xa cả hai kẻ địch, giành thêm được vài giây quý giá.
Thanh kiếm lửa giờ trở nên vô dụng.
Nếu vậy, cô chỉ còn cách dồn toàn lực.
Lửa bùng lên.
Những cột lửa xuất hiện xung quanh, bao phủ toàn thân Sasha trong ngọn lửa rực rỡ.
Cô lao về phía Ma Thuật Sư Đất như một cỗ xe bọc thép đang sôi sục năng lượng.
Dòng nước từ Ma Thuật Sư Nước không ngừng ập đến, nhưng Sasha tránh được tất cả.
Trước mắt cô là Ma Thuật Sư Đất, người cần bị hạ gục đầu tiên.
Hắn cảm nhận được mối nguy, lập tức dựng một cột đá dày chắn giữa mình và Sasha.
RẦM!
Va chạm xảy ra.
Ma Thuật Sư Đất cảm nhận rõ ràng thế yếu của mình trong cuộc đối đầu trực diện.
Hắn cố triệu hồi thêm đất để ngăn Sasha tiến gần, nhưng từng lớp đá bị phá vỡ liên tiếp - Sasha ngày càng áp sát hơn.
ÀO!!!
Một dòng nước lớn bao lấy Sasha, dập tắt ngọn lửa đang bừng cháy quanh cô.
Sasha đã đánh giá sai thời gian - cô tưởng mình có thể hạ Ma Thuật Sư Đất trước khi Ma Thuật Sư Nước kịp can thiệp.
Nhưng quá muộn.
Dòng nước do Ma Thuật Sư Nước trực tiếp điều khiển trói lấy Sasha, kéo cô ra xa.
Chỉ cần cô cố bật lên một tia lửa, nước lập tức bóp nghẹt nó - bởi nước đã bao kín toàn bộ cơ thể cô, chỉ chừa từ cổ trở lên để cô còn thở.
Sasha đã bị khống chế.
Ma Thuật Sư Đất liếc sang phía Lê Hoàng Nam, người từ đầu vẫn chỉ đứng quan sát.
"Muốn tham chiến luôn không?"
Hắn hỏi.
Nam không đáp, chỉ im lặng quan sát với ánh mắt lạnh lùng.
"Cô ta rất mạnh, mạnh hơn cả hai chúng ta."
Ma Thuật Sư Nước nhận xét
"Nhưng một mình chống lại cả hai thì vẫn là bất khả thi."
Xoẹt.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Ma Thuật Sư Nước.
Cô ta nhìn Sasha, trực giác báo hiệu điều gì đó bất thường.
Dòng nước vẫn truyền năng lượng cảm nhận cho cô, và rõ ràng Sasha không hề gia tăng nhiệt độ, nghĩa là không sử dụng lửa.
Vậy thứ lạnh buốt đó là gì?
Lạnh...?
Toàn bộ dòng nước kết nối với Ma Thuật Sư Nước lập tức bị đóng băng, khiến cô hoàn toàn bất ngờ.
Sasha nở một nụ cười đầy phấn khích.
XOẢNG!
Cô gồng mình phá tan lớp băng, thoát khỏi giam cầm.
Ma Thuật Sư Nước lập tức phản kích, phóng ra một dòng nước mới.
Trong mắt cô, Sasha đang chuẩn bị phản đòn, nếu là lửa thì không đáng sợ.
Cô tin Sasha không kịp tạo ra một đòn lửa đủ mạnh để làm bốc hơi nước và đe dọa được mình.
ÀO!
BỐP!
Một vật cứng nện thẳng vào trán khiến cô choáng váng.
Máu bắt đầu chảy từ mắt trái.
BỘP!
Sasha nắm lấy cổ cô ta.
Trong chưa đầy một giây, nhiệt lượng trong cơ thể Ma Thuật Sư Nước bị rút đi đột ngột, khiến toàn thân lạnh toát.
Cô gục xuống, mất khả năng chiến đấu.
Ma Thuật Sư Đất lập tức nhận ra đồng đội đã bị hạ.
Hắn biết Sasha đã kiệt sức, không thể tạo ra lửa đủ mạnh để xuyên thủng lớp đất.
Nhưng hắn vẫn quyết định kết liễu cô sớm, lao đến với một tay được bọc đất dày để tăng sức công phá mà vẫn giữ được độ linh hoạt.
TRƯỢT!
Đôi chân hắn bỗng trượt phải lớp băng còn sót lại.
Cú ngã khiến đầu va mạnh xuống nền cứng, choáng váng.
Ngay sau đó, Sasha tiếp cận, siết chặt cổ hắn.
Nhiệt độ giảm nhanh chóng, và hắn cũng gục xuống như đồng đội mình.
Sasha loạng choạng đứng dậy, run rẩy giơ ngón cái về phía Lê Hoàng Nam như một lời tuyên bố chiến thắng... rồi ngã gục.
*
* *
"Dậy rồi à?"
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Sasha lờ mờ nhận ra mình đang nằm trong bệnh xá, bên cạnh là Lê Hoàng Nam.
"Cô làm tốt lắm.
"Vậy là... tôi thắng thật à?"
Dù còn yếu, Sasha vẫn cố gắng thể hiện sự phấn khích.
"Anh thấy rồi đấy!
Tôi hoàn toàn đủ sức làm trụ cột cho Liên Xô đúng không?"
"Tính từ lần đầu gặp nhau thì cô gục lần thứ ba rồi đấy..."
Nam trầm giọng.
"Sức mạnh băng đó là sao?
Tôi tưởng ma thuật của cô là lửa?"
"Không chỉ là lửa..."
Sasha đáp, giọng trầm hẳn xuống.
"Thật ra, sức mạnh của tôi là điều khiển nhiệt độ.
Khi tăng nhiệt, tôi đốt cháy không khí tạo ra lửa.
Khi giảm nhiệt, tôi đóng băng không khí, tạo thành băng."
"Khả năng dùng băng của cô cũng rất tốt.
Sao trước giờ không dùng?"
"Tôi... không biết.
Mỗi lần dùng băng, tim tôi lại thắt lại.
Có lẽ nó gắn với ký ức đau buồn nào đó trong phần ký ức đã mất.
Vì thế, tôi rất hiếm khi dùng.
Trừ khi bị đẩy vào đường cùng..."
"Hiểu rồi.
Chấn thương tâm lý à...
Tôi không muốn đào sâu, nhưng nên biết, khả năng điều khiển cả lửa lẫn băng là cực kỳ hiếm.
Hãy luyện thêm, sau này chắc chắn sẽ cần."
"Tôi sẽ cố..."
"Không cần cố quá, từ từ thôi.
Ngoài ra... tôi có chuyện này."
"Hở?"
"VÀO ĐI!"
Cánh cửa mở ra.
Sasha giật mình khi thấy hai Ma Thuật Sư vừa bị cô đánh bại.
Hoàng Nam ra hiệu trấn an.
"Tôi là Mikalai Arsenievich, Ma Thuật Sư chi nhánh Giáo hội Chính Thống tại Belarus."
Người điều khiển đất giới thiệu bản thân.
"Anneliese Krämer, Giáo hội Cộng Hòa Dân Chủ Đức."
Ma Thuật Sư Nước nói, giọng lạnh như thường.
"Cả hai được chọn làm đồng đội của chúng ta."
Nam nói.
"Đồng đội...?
Sasha bối rối.
"Là bài kiểm tra thôi."
Nam giải thích.
"Lúc mới đến, họ không tin tôi khi tôi nói cả hai không mạnh bằng cô, nên muốn kiểm chứng."
"Chúng tôi hoàn toàn tự nguyện."
Mikalai nghiêm túc.
"Và chúng tôi công nhận sức mạnh của đồng chí Sasha Heartnet, không còn gì nghi ngờ nữa."
Anneliese không nói gì, nhưng vẻ mặt cũng thể hiện sự đồng thuận.
"Vậy thì..."
Lê Hoàng Nam nói với một giọng nghiêm chỉnh.
"Tôi tuyên bố: Tổ Đội Số 6 của Chính Thống Giáo Liên Bang Xô Viết, chính thức được thành lập!"
"ÍT NHẤT CŨNG ĐỢI TÔI HỒI PHỤC RỒI HẴNG LÀM LỄ CHỨ TRỜI ƠI!!!
- Sasha hét lên bất mãn."
Nhưng chẳng ai quan tâm.
Tổ Đội Số 6 - chính thức ra đời.
Một tương lai đầy biến động đang chờ họ phía trước.