Ngôn Tình [Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long
Chương 100: Cô Ta Thuộc Về Thành Phố Kim Tiền Hào Nhoáng Này


Tôn Hàn khẽ liếc mắt, “Cũng không phải chuyện gì to tát.

Tuy tôi không thiếu tiền, nhưng tiền của tôi cũng chẳng dễ lấy như vậy.

Đám người Hổ Tử, bao gồm cả bố nuôi của cô, chỉ có thể đến đồn cảnh sát giải trình thôi”.

Lừa đảo sáu trăm năm mươi nghìn là đủ để bọn người này xong đời rồi.

Trần Hương: “…”
Tôn Hàn không có chút thương xót nào dành cho đám người ấy, ngay cả đôi lông mày còn chẳng nhúc nhích.

Anh vừa xoay người vừa nói, “Mới đầu tôi đã tin là mẹ cô đau ốm, còn dự định ở đây vài ngày để khám giúp mẹ cô.

Bây giờ thì có vẻ không cần nữa rồi.

Tôi về Giang Châu đây.

Cô muốn ở lại đây thêm mấy ngày hay về cùng tôi thì tuỳ cô”.

“Tôi… ở lại đây thêm vài ngày ạ”, Trần Hương chần chừ hồi lâu mới đưa ra quyết định.

Hổ Tử đã bị bắt, chắc chắn phải giải quyết chuyện này, còn bố nuôi của cô ta mới là thủ phạm chính, sẽ không thoát được.

Trong nhà xảy ra biến cố này, chắc chắn mẹ cô ta, Lưu Văn Hương, đã chịu rất nhiều đả kích.

Cô ta phải ở lại với mẹ thêm vài ngày.

Bây giờ Trần Hương mới ý thức được rằng, có rất nhiều thứ không giống như biểu hiện bên ngoài.

Tổng giám đốc Tôn không hề hiền lành như vẻ ngoài, anh cũng có mặt tính cách lạnh lùng tàn nhẫn.


Trời còn chưa tối, Tôn Hàn đã một mình về đến Giang Châu.

Điều này khiến Liễu Y Y cảm thấy rất kỳ lạ.

Cô có hỏi Tôn Hàn, nhưng anh chỉ bảo là bệnh tình của mẹ Trần Hương không nghiêm trọng lắm nên không cần nán lại lâu.

Về những chuyện tệ hại của Trần Hương, Tôn Hàn không nói lấy nửa lời.

Những sự dối lừa liên tiếp khiến Tôn Hàn không còn hy vọng gì vào Trần Hương nữa.

Nếu thời trang Sâm Uy là công ty của Tôn Hàn thì anh chắc chắn sẽ sa thải cô ta.

Tiếc là không phải.

Hơn nữa thời gian anh ở lại Giang Châu đã bắt đầu đếm ngược rồi.

Do đó, đối với anh, việc có sa thải Trần Hương hay không cũng chẳng có gì khác nhau.

Bởi vì sau này, bọn họ sẽ không còn liên hệ gì với nhau nữa.

Ba ngày sau, Trần Hương đã trở về.

Vương Tuyên Binh đã bị bắt và chắc chắn sẽ bị tuyên án.

Thật ra mẹ cô ta, Lưu Văn Hương, cũng chẳng đau buồn quá nhiều.

Tuy những năm qua, Vương Tuyên Binh là kẻ đi đứng khập khiễng, nhưng ông ta cũng chẳng ngoan hiền gì mấy, không uống rượu thì cờ bạc.

Nếu không nhờ tiền trợ cấp của Trần Hương thì việc chi tiêu trong nhà đã chẳng cầm cự được đến giờ này.

Tội của Vương Tuyên Binh không nặng cũng không nhẹ.

Có lẽ ở tù vài năm sẽ khiến ông ta ăn năn hối cải.

Về phần Đậu Quân, Trần Hương cũng đã hẹn gã ra gặp mặt.

Đến tối, Tôn Hàn đặt phòng ở nhà hàng Hồng Thái, rồi cùng Trần Hương chờ Đậu Quân trong phòng.

“Ối chà, tôi chưa từng đến nhà hàng nào to như thế này đâu! Trần Hương à, bạn trai cô đúng là giàu có thật đấy.

Chẳng trách cô lại chọn anh ta thay vì tôi!”
Đậu Quân vẫn ăn mặc xuềnh xoàng như mọi khi, vừa bước vào phòng đã tỏ thái độ thù hằn đối với Tôn Hàn.

Trần Hương vốn định giải thích mối quan hệ giữa mình và Tôn Hàn, nhưng lại bị Tôn Hàn ngăn cản.

“Ngồi đi!”
Bịch.

Đậu Quân nghiêng ngả ngồi xuống, móc bao thuốc lá giá rẻ mang theo bên mình ra rồi châm một điếu, đoạn bảo, “Với người có địa vị như anh thì chắc chẳng thèm hút loại thuốc này đâu, tôi khỏi mời anh nhé!”
Đậu Quân vẫn biết mình biết người lắm.

“Cho tôi một điếu thử xem”.

“Cứ tự nhiên”.

Tôn Hàn đưa điếu thuốc chỉ có giá năm hào kia lên miệng hút thử, thế mà không hề cảm thấy khó chịu gì.

Hành động này khiến Đậu Quân cảm thấy vừa mắt hơn đôi chút.

Dẫu vậy, gã vẫn chẳng ăn nói khách sáo hơn là bao, giọng điệu rất bực dọc, “Nói đi, tìm tôi có việc gì? Đã gom đủ năm trăm nghìn cho tôi chưa?”
Tôn Hàn đan hai tay lại, không trực tiếp trả lời, “Đậu Quân, Trần Hương đã đưa cho anh năm trăm nghìn rồi, sao anh vẫn còn mặc những bộ quần áo rẻ tiền này? Không nỡ tiêu tiền à?”
Vẻ mặt Đậu Quân vẫn lạnh tanh, “Liên quan gì đến anh?”
“Cũng đúng.

Anh muốn sử dụng tiền của mình như thế nào không liên quan gì đến tôi cả.

Không nói chuyện này nữa vậy.

Đây là chi phiếu năm trăm nghìn.

Anh cầm đi, từ nay không được quấy rầy Trần Hương nữa”, Tôn Hàn đưa tấm chi phiếu đã chuẩn bị sẵn cho gã.

Sắc mặt Trần Hương lập tức kém hẳn đi.

Cô ta lo rằng tổng giám đốc Tôn sẽ giở lại trò cũ mà anh từng dùng để đối phó Hổ Tử và bố nuôi.

Đậu Quân cầm tờ chi phiếu năm trăm nghìn bằng cả hai tay, như thể cảm thấy rất khó chấp nhận vậy, sắc mặt cũng trở nên khó coi hơn, hoàn toàn không tỏ thái độ vui vẻ khi nhận được khoản tiền mình mong muốn!
Đậu Quân nhìn Trần Hương đang ngồi bên cạnh Tôn Hàn, ánh mắt như phóng ra lửa, hung dữ nói, “Trần Hương, cô đúng là câu được đại gia đấy nhỉ! Năm trăm nghìn, nói đưa là đưa ngay! So với người ta, tôi có đáng là gì!”
“Đậu Quân, rốt cuộc anh muốn nói gì? Tôi đã đưa tiền cho anh rồi, anh còn muốn thế nào đây?”
Trần Hương đã nghĩ cả rồi, chỉ cần đuổi được Đậu Quân ra khỏi đây, cô ta sẽ cầu xin Tôn Hàn đừng báo cảnh sát về chuyện của Đậu Quân, xem như để bù đắp việc cô ta đã có lỗi với gã.

Nhưng cô thực sự không muốn dây dưa với Đậu Quân nữa.

“Năm triệu.

Chỉ cần bạn trai cô đưa tôi năm triệu, tôi sẽ rời xa cô!”
“Ý anh là sao? Trước đó đòi năm trăm nghìn, sau này thì một triệu, giờ còn đòi thêm năm triệu! Đậu Quân, sao anh lại mặt dày như thế chứ?! Anh đúng là tên khốn vô liêm sỉ!”, Trần Hương lập tức giận dữ mắng nhiếc.

Đậu Quân vẫn dửng dưng, “Giờ cô mới biết tôi vô liêm sỉ sao? Tôi cứ muốn năm triệu đấy, thiếu một xu cũng không được!”
“Anh…”
Tôn Hàn giơ tay lên ra hiệu cho Trần Hương đừng nói nữa.

Anh im lặng một lúc mới lên tiếng, “Ra ngoài trước đi.

Để tôi nói chuyện riêng với Đậu Quân”.

“Nhưng tổng giám đốc Tôn à, Đậu Quân không phải là người tốt, tôi lo Đậu Quân sẽ…”
“Không sao đâu”.

Trần Hương chần chừ một hồi rồi mới rời khỏi phòng.

Gò má của Đậu Quân không ngừng co giật.

“Người phụ nữ mà mình thích lại căm ghét mình hệt như một đống rác vậy, cảm giác này không dễ chịu chút nào nhỉ?”
Sau khi Trần Hương ra ngoài, Tôn Hàn mới đưa mắt nhìn Đậu Quân.

Đậu Quân bực bội đáp, “Bớt nói vớ vẩn.

Hoặc là đưa tôi năm triệu, hoặc là anh rời khỏi Trần Hương đi!”
“Nếu tôi đưa anh năm triệu, anh lại đòi tiếp mười triệu thì tôi kiếm đâu ra cho anh đây?”, Tôn Hàn cười giễu, không nhắc đến chuyện tiền nong nữa, “Đậu Quân, về việc anh không dùng số tiền năm trăm nghìn của Trần Hương, tôi cảm thấy vì anh không muốn dùng, một xu cũng không.

Vì anh biết một khi anh động đến khoản tiền ấy, thì tình cảm anh dành cho Trần Hương không còn là thật lòng nữa!”
“Người có tình nghĩa hầu hết là người ít học, kẻ phụ bạc đa số là người có học thức.

Là Trần Hương có lỗi với anh!”
Đậu Quân hơi xúc động nhưng không thừa nhận, vẫn tỏ ra bực bội, “Tên nhà giàu kia, anh phiền phức thật đấy.

Dứt khoát một câu đi, anh có đưa tôi năm triệu hay không!”
Tôn Hàn cười cười, cũng không tức giận, “Năm triệu, được chứ! Chỉ cần anh đồng ý rời xa Trần Hương, tôi sẽ đưa cho anh đúng năm triệu, không thiếu một xu.

Anh đồng ý chứ?”
“Năm triệu cơ mà, sao tôi lại không đồng ý chứ! Tôi đồng…”
Đậu Quân đột nhiên im bặt, hai tay siết chặt thành nắm đấm, dứt khoát nói, “Tôi không đồng ý!!”
Có năm triệu thì tốt thật đấy, nhưng đó không phải là tiền của gã.

“Đậu Quân, thật ra việc anh có lấy số tiền này hay không cũng không quan trọng.

Nhưng anh phải hiểu một điều, Trần Hương không thích anh.

Có lẽ anh vẫn chưa biết, tôi không phải bạn trai Trần Hương, tôi chỉ đơn thuần là cấp trên của Trần Hương thôi”.

“Dù tôi và Trần Hương không có quan hệ gì, dù bây giờ Trần Hương không có bạn trai, thì cô ta vẫn sẽ không tiếp tục ở bên anh.

Trái tim của Trần Hương không thuộc về anh!”
“Trái tim của cô ta, thuộc về thành phố kim tiền hào nhoáng này!”.
 
[Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long
Chương 101: Lâm Hữu Sa Đoạ


“Đậu Quân đi rồi”.

“Anh ta rời khỏi thành phố Giang Châu, rời khỏi thị trấn của các cô rồi, chắc vài năm nữa cũng không quay lại đâu”.

Tôn Hàn đi trên con đường dưới ánh đèn mờ rồi hờ hững nói.

Trần Hương do dự một lúc rồi hỏi: “Anh ta đòi… bao nhiêu tiền?”
Tôn Hàn ngoảnh lại nhìn Trần Hương với vẻ lạnh lùng, nhưng không trả lời.

Một lát sau, anh mới lấy một chiếc thẻ ngân hàng ở trong túi ra, sau đó vừa đưa cho cô ta vừa nói: “Đây là năm trăm nghìn mà anh ta bảo tôi trả cho cô, Đậu Quân nói dù mình có vô liêm sỉ đến mấy thì cũng không lấy tiền của phụ nữ”.

Ngay sau đó, Trần Hương đã thất thần rồi lẩm bẩm với vẻ khó tin: “Không lấy, không lấy tiền ư?”
Gã chẳng những không đòi một xu nào, đã thế còn trả lại năm trăm nghìn đã lấy của cô ta.

Sao có thể?
“Sở dĩ anh ra đòi cô tiền thật ra là vì muốn níu kéo tình cảm, tưởng cô sẽ hồi tâm chuyển ý.

Nhưng giờ thì anh ta đã hiểu rõ mọi chuyện rồi, ngay từ đầu cô chỉ lợi dụng anh ta, chứ không có tình cảm gì”.

“Nếu vậy thì ai đi đường nấy thôi”.

“Trần Hương, Đậu Quân nhờ tôi chuyển lời tới cô là anh ta không trách cô chuyện năm xưa!”
Dứt lời, Tôn Hàn không để ý đến Trần Hương đang ngây ra nữa, anh châm một điếu thuốc rồi thong thả đi sang con đường phía đối diện rồi dần biến mất.

Anh không muốn đánh giá chuyện tình cảm của người khác, còn với Trần Hương thì anh cũng chỉ nói được đến thế thôi.

Còn sau này, cô ta sẽ ra sao? Lấy một người chồng giàu, làm thương nhân hay dính phải một tên nghèo khó hoặc ly hôn vài ba lần thì cũng không liên quan đến anh.

Nhưng Tôn Hàn tin, cả đời này, Trần Hương sẽ không bao giờ quên có một người tên là Đậu Quân từng thích cô ta.

Đồng thời cũng là người bị cô ta phụ bạc.


Màn đêm rực rỡ lãng mạn.

Nhưng cũng ẩn chứa rất nhiều tội ác và sự truỵ lạc.

Trên một con đường vắng có một quán trà, đang có mấy người ngồi đánh mạt chược ở bên ngoài.

Tầng thứ hai của quán có vẻ rất thần bí.

Những khách hàng bình thường không được phép đi lên.

Quán trà có một cái tên rất hay là Mạch Thượng Thuỷ Hương, nhưng ai cũng biết đây thực chất là một sòng bạc.

Tầng một là quán trà, nhưng tầng hai là một sòng bạc thứ thiệt.

Nghe đồn, một đêm ở đây nhiều nhất đã cá cược lên đến hơn tám triệu, nên Mạch Thượng Thuỷ Hương rất có tiếng với dân cờ bạc.

Dù thành phó Giang Châu không thiếu những nơi như thế này, nhưng hoạt động theo kiểu của Mạch Thượng Thuỷ Hương thì khá hiếm.

Trong con mắt của những người bình thường thì sòng bạc sẽ là nơi ồn ào và đầy khói thuốc.

Nhưng thật ra đó là những sòng bạc nhỏ, hay còn gọi là nơi cá cược ít tiền.

Nơi cá cược lớn thật ra rất quy củ, dù khi đặt cược, người chơi run tay và vã mồ hôi, nhưng mặt lúc nào cũng tỉnh bơ.

“Lâm Hữu, hình như vận may của ông hết rồi đấy.

Tôi lại được JQK rồi, ông phải trả tôi gấp ba, chín trăm nghìn nha! Thế là tối nay, ông đã thua hơn hai triệu rồi, hay dừng đi, hôm khác báo thù sau!”
Người lên tiếng là một gã đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tai bấm khuyên, ăn mặc loè loẹt.

Họ đang chơi ba cây, miễn không chơi ăn gian thì ai may hơn sẽ thắng.

Nhưng cờ bạc mà không lừa bịp thì chỉ có các con bạc tự lừa chính mình thôi.

Người đàn ông đang chơi với Lâm Hữu là Tạ Tiểu Thao - khách quen của Mạch Thượng Thuỷ Hương, trò mà gã thích nhất là ba cây.

Tối nay, những người khác chỉ là vai phụ mờ nhạt, còn con bạc lớn thật sự là Lâm Hữu - bố của Lâm Mỹ Quyên.

Ông ta nghiện cờ bạc đã mười mấy năm, nghiện bao năm thì thua cũng bấy nhiêu.

Nhưng nếu tính tổng số tiền ông ta đã thua suốt bao năm qua cũng không nhiều bằng mấy tối nay.

Thậm chí ông ta còn vay nặng lãi thêm mười triệu rồi!
“Sao vẫn thua nhỉ! Đen thế!”
Trán Lâm Hữu mướt mồ hôi, nhưng bàn tay thì lạnh toát: “Thêm ván nữa!”
Mấy hôm trước, ông ta được một người giới thiệu đến Mạch Thương Thuỷ Hương chơi.

Tối đầu tiên, ông ta đã thắng hơn hai trăm nghìn, khoái chí, tối ngày hôm sau ông ta còn thắng đậm hơn lên đến hơn tám trăm nghìn.

Mới có hai tối mà đã thắng hơn triệu, Lâm Hữu còn tưởng sau khi thua bạc cả nửa đời người thì vận may của ông ta đã đến rồi.

Nhưng đến tối thứ ba thì ông ta không còn nghĩ vậy nữa.

Hôm đó, ông ta đã thua hơn bốn triệu.

Mấy ngày liên tiếp sau đó, ông ta đều thua, con số đã lên đến hàng chục triệu.

Ông ta đã cầm cố căn biệt thự của Tôn Hàn, ngoài ra còn vay nặng lại bên ngoài thêm mười triệu.

Lâm Hữu đã hoàn toàn sa đoạ.

“Lâm Hữu, ông muốn chơi thì tôi không có ý kiến, ai ở đây cũng biết ngoài thắng với thua ra thì Tạ Tiểu Thao tôi cái gì cũng sợ! Nếu ông dám chơi thì tôi chiều hết!”

Tạ Tiểu Thao khinh bỉ nhìn mặt bàn của Lâm Hữu rồi châm chọc: “Nhưng quy tắc trên bàn cược là phải có tiền, giờ ông còn xu nào đâu! Hay thôi để mai có tiền rồi chơi tiếp nha?”
Lâm Hữu đã thua đến mụ mị đầu óc nên giận dữ nói: “Có mấy đồng mà cậu lại sợ tôi không trả à? Công ti của con gái tôi sắp ra thị trường rồi, đến lúc ấy đừng nói có vài triệu này, kể cả mấy chục triệu thì cũng không thành vấn đề với tôi! Tạ Tiểu Thao, hay cậu cho tôi mượn năm triệu đi, chờ công ti con gái tôi ra mắt, tôi trả cả gốc lẫn lãi cho cậu luôn!”
“Thôi!”, Tạ Tiểu Thao châm một điếu thuốc rồi nói một cách phách lối: “Quy tắc là quy tắc, tôi là người chơi bạc, chứ không phải bên cho vay tiền, muốn vay thì ông tìm anh Lạc ấy!”
Anh Lạc chính là người chuyên cho vay nặng lãi ở Mạch Thượng Thuỷ Hương.

“Tôi, tôi…”, Lâm Hữu cũng muốn, nhưng ông ta đã vay anh Lạc mười triệu rồi nên nào dám vay tiếp nữa.

Vay anh Lạc mà không trả được là tới công chuyện luôn, vớ vẩn còn chết lúc nào không hay.

“Sao rồi Lâm Hữu, lại thua hết rồi à? Tôi thấy ông nên về nhà rửa tay đi, mấy hôm nữa hẵng tới tiếp”, đúng lúc này, một người đang ông mặc vest màu đỏ sậm, tóc vuốt keo đã đi tới.

“Anh Lạc!”
“Anh Lạc!”
Những người khác lần lượt chào hỏi.

Lâm Hữu vội vàng đứng bật dậy: “Anh Lạc cứ đùa, tối nay tôi hơi đen thôi, lát tôi sẽ chơi thắng cho Tạ Tiểu Thao mất lối về luôn.

Nhưng… anh Lạc cho tôi mượn thêm ít tiền được không? Anh yên tâm, công ti của con gái tôi…”
Anh Lạc giơ tay ngắt lời ông ta: “Dừng! Cả cái đất Giang Châu này đều biết công ti của Lâm Mỹ Quyên sắp ra thị trường rồi, ông không cần nói đi nói lại nữa.

Nhưng Lâm Hữu này, chờ khi công ti ấy ra mắt, ông có trả nổi tiền không?”
“Anh Lạc, tôi là bố của Lâm Mỹ Quyên, chẳng lẽ nó lại không trả tiền cho tôi à? Anh Lạc yên tâm, chắc chắn tôi sẽ trả đủ tiền cho anh!”, Lâm Hữu nói ngay.

“Được, thế thì tôi tin ông vậy.

Nói thật thì nếu ông không có cô con gái giàu có ấy thì tôi cũng không dám cho ông vay nhiều tiền thế đâu!”
“Thôi, tôi không lằng nhằng với ông nữa, lấy bao nhiêu đây?”
“Ừm, mười triệu đi! Anh Lạc, cho tôi vay thêm mười triệu nữa!”, Lâm Hữu nghiến răng nói.

“Đưa cho ông ta!”.
 
[Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long
Chương 102: Trong Vòng Mười Năm Cô Không Được Kết Hôn


Trong phòng ngủ ở biệt thự Thương Sơn.

Tôn Hàn ngồi trước cửa sổ sát đất, ngắm thành phố Giang Châu đầy màu sắc ở dưới núi đến thất thần.

Bên cạnh anh là một bản kết quả giám định, chứng minh DNA của Liễu Y Y và Đồng Đồng hoàn toàn ăn khớp, còn tuổi thật của Đồng Đồng là năm tuổi rưỡi.

Hoàn toàn trùng khớp với thời gian Tôn Hàn c**ng b*c Liễu Y Y rồi sinh ra con gái.

Điều này cũng chứng minh Đồng Đồng chính là con gái của Liễu Y Y.

Lâm Mỹ Quân lại lừa anh!
Rừ rừ!
Tiếng điện thoại rung.

Tôn Hàn tiện tay cầm rồi đưa lên tai: “Alo!”
Phía bên kia truyền đến giọng nói của Chu Lão Lục: “Cậu chủ, Lâm Hữu đã nợ Tiểu Nhạc hai mươi triệu rồi, còn cho vay nữa không ạ?”
Anh Lạc của Mạch Thượng Thuỷ Hương cũng chỉ là một trong các tay sai của Chu Lão Lục thôi.

“Có tin gì về thời gian ra thị trường của bất động sản Phong Quyên không?’, Tôn Hàn hỏi.

“Thưa cậu, hình như đã chốt là mười ngày nữa!”
Tôn Hàn trầm mặc gật đầu: “Ừm, Lâm Hữu muốn vay bao nhiêu thì cứ cho ông ta vay, chờ đến ngày bất động sản Phong Quyên ngả bài.

À, bắt đầu thực hiện kế hoạch với Lâm Hạo đi”.

“Vâng thưa cậu!”
Ngắt điện thoại xong, Tôn Hàn lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lẩm bẩm: “Lâm Mỹ Quyên, ân oán giữa hai chúng ta nên kết thúc thôi”.

Mười ngày cũng không phải quá lâu.


Ngày hôm sau, tại công ti.

Mới sáng sớm, Tôn Hàn đã nhìn thấy Trần Hương ngồi ngay ngắn ở chỗ làm việc của mình, xem ra cô ta vẫn tiếc rẻ công việc này, thà đối mặt với anh còn hơn là mất chức trợ lý tổng giám đốc.

Cũng dễ hiểu thôi, kiểu người con gái tự vươn lên bằng sức mình như Trần Hương sẽ biết rõ rằng, một khi mất đi công việc này thì chưa chắc đã tìm được một công việc khác phù hợp với mình.

Tôn Hàn chẳng buồn tính toán với cô ta, anh không muốn quan tâm cách sống của người khác.

Hơn nữa, đúng là Trần Hương đã có lỗi với Đậu Quân, nhưng cô ta không thích gã thì cũng không thể trách được.

“Sếp Tôn, tôi đi làm lại rồi”.

Tôn Hàn vừa đi vào phòng làm việc một lúc thì Trần Hương đã vào theo, sau đó cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh.

Theo lý mà nói thì mọi chuyện đáng xấu hổ của ngày xưa mà Trần Hương ra sức che giấu đã hoàn toàn phơi bày trước mặt Tôn Hàn rồi.

Nhất là khi Đậu Quân lựa chọn ra đi với hai bàn tay trắng, điều này càng chứng tỏ cô ta mới là kẻ trơ trẽn hơn.

Nếu Trần Hương muốn giữ lại chút thể diện thì nên từ chức mới phải.

Nhưng đúng như Tôn Hàn đoán, cô ta vẫn tiếc công việc có thể khiến mình tiến thân ở thành phố Giang Châu này.

.

ngôn tình hài
Chỉ cần cô ta chắc chân ở công ti thời trang Sâm Uy thì không lâu nữa, cô ta sẽ có một vài thành tựu nhất định.

Còn nếu nghỉ việc thì cô ta sẽ trắng tay.

“Thế thì làm việc cho tốt vào, đừng nghĩ những chuyện khác nữa.

À, chuyện tôi định đi thì cô đừng để Liễu Y Y biết”.

Tôn Hàn rất điểm tĩnh, không còn trò chuyện vui vẻ như trước nữa.

Trần Hương biết rõ Tôn Hàn đã rất thất vọng về mình.

Dù cô ta không biết tại sao Tôn Hàn không muốn Liễu Y Y biết chuyện anh sắp rời khỏi công ti, nhưng chuyện này không liên quan đến cô ta nên bèn gật đầu: “Tôi biết rồi”.

“Ừm, cô đi làm việc đi!”
Sau khi Trần Hương rời đi, Tôn Hàn đã nhận được một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài.

Trên tầng sáu của quán trà Cửu Giang.

Thẩm Nguyệt ngồi ở chiếc bàn sát cửa sổ, thấy Tôn Hàn đến, cô ấy vội vàng đứng dậy rồi căng thẳng gọi: “Anh, anh Tôn!”
Tôn Hàn mỉm cười bước tới rồi ngồi xuống, sau đó vắt chéo chân nói: “Được rồi, không cần khách sáo, cứ ngồi xuống rồi nói”.

“Vâng”.

Qua một khoảng thời gian nghĩ dưỡng, trông Thẩm Nguyệt đã khoẻ hơn nhiều.

“Anh Tôn, cảm ơn anh đã cứu mạng tôi”.

Tôn Hàn thờ ơ lắc đầu: “Không cần cảm ơn tôi, người cô cần cảm ơn là Đồng Đồng, vì con bé thích cô nên tôi mới cứu cô thôi”.

Lúc Tôn Hàn mới ra tù, cũng vì ý thích của Đồng Đồng nên Tôn Hàn mới không làm gì nhà họ Thẩm.

Không thì nhà họ đã biến mất ở cái đất Giang Châu này rồi.

“Dù gì tôi cũng phải cảm ơn anh, bởi nếu không có anh thì tôi đã chết rồi”.

Tối đó, Thẩm Nguyệt thật sự nghĩ rằng mình chết chắc rồi.

Vào lúc mấu chốt, người đàn ông này đã xuất hiện rồi nói với cô rằng “Yên tâm, không sao đâu”.

Cả đời này, Thẩm Nguyệt cũng không quên được gương mặt đáng tin cậy ấy.

Tôn Hàn không lòng vòng ở vấn đề này nữa, sau khi gọi một tách trà xanh, anh hỏi: “Cô hẹn tôi ra đây chắc vì chuyện bệnh tình đúng không”
Thẩm Nguyệt gật đầu ngại ngùng đáp: “Vâng, có ai không muốn sống khoẻ mạnh chứ! Bố tôi nói muốn anh cứu tôi thì tôi phải đồng ý một điều kiện của anh, không biết là…”
Tối hôm đó, sau khi cứu Thẩm Nguyệt, Tôn Hàn đã ngỏ ý cô ấy phải đồng ý một điều kiện của anh, chứ không phải là nhà họ Thẩm.

Điều này có nghĩa là chỉ Thẩm Nguyệt mới có thể thực hiện điều kiện này.

Tôn Hàn ngẩng đầu lên rồi hỏi bất chợt: “Thẩm Nguyệt, năm nay cô bao nhiêu tuổi?”
“Tôi… hai mươi hai, sao thế?”
“Đúng độ tuổi đẹp nhất nhỉ!”, Tôn Hàn bật cười.

Năm nay, Tôn Hàn đã hai mươi tám, sắp hai mươi chín rồi, so ra thì Thẩm Nguyệt chỉ là một cô gái nhỏ thôi.

“Tôi đã xem thử bệnh máu trắng của cô rồi, với tôi thì không khó chữa, chắc châm cứu khoảng ba lần và dùng thêm thuốc đông y bổ trợ thì sau nửa năm cô sẽ khỏi thôi”.

“Nhưng điều kiện của tôi rất khó thực hiện đấy!”
Nếu không được chữa trị thì chắc Thẩm Nguyệt chỉ sống được vài năm nữa, sau đó cơ thể sẽ bị lở loét và chết vì đau đớn.

Nên nếu có thể chữa khỏi bệnh thì điều kiện gì cô ấy cũng đồng ý!
“Anh Tôn cứ nói đi ạ!”, Thẩm Nguyệt chuẩn bị tinh thần, nói.

Tôn Hàn cười: “Là chuyện liên quan đến Đồng Đồng.

Vì tính chất công việc nên tôi không thể thường xuyên ở bên cạnh con bé được, mà mẹ của Đồng Đồng cũng rất bận, cũng không thể quan tâm sát sao được”.

“Vì thế tôi muốn tìm một người mà con bé thích để bầu bạn với nó trong những năm tháng tuổi thơ”.

“Người đó chính là cô!”
Nghe thấy vậy, Thẩm Nguyệt ngẩn ra một lúc rồi nói ngay: “Anh Tôn yên tâm, tôi cũng rất thích Đồng Đồng nên điều kiện này với tôi không có gì là khó cả.

Chỉ cần anh Tôn không chê, dù anh không chữa bệnh cho tôi, tôi cũng ở bên cạnh Đồng Đồng đến khi cô bé trưởng thành”.

Nhưng Thẩm Nguyệt nghĩ rằng không phải mẹ của Đồng Đồng bận, mà là không quan tâm đến cô bé.

Chuyện Đồng Đồng là con gái của Liễu Y Y, ngoài kẻ bày trò là Lâm Mỹ Quyên ra thì chỉ có một mình Tôn Hàn biết.

Thẩm Nguyệt đương nhiên cũng không hay biết gì.

Tôn Hàn không nghi ngờ tình cảm mà Thẩm Nguyệt dành cho Đồng Đồng.

Bởi khi Tôn Hàn vắng mặt, Đồng Đồng lẻ loi sống ở nhà họ Thẩm, nhưng Thẩm Nguyệt vẫn đối xử rất tốt với con bé.

“Thẩm Nguyệt, cô nghe tôi nói hết đã.

Năm nay, Đồng Đồng mới sáu tuổi, nói chính xác hơn là năm tuổi rưỡi.

Yêu cầu của tôi với cô là trước khi Đồng Đồng mười sáu tuổi, cô không được kết hôn, thậm chí là yêu đương! Điều này có nghĩa là từ giờ đến năm ba mươi hai tuổi, cô chỉ có một mình thôi”.

“Thế nên cô hãy suy nghĩ thật kỹ.

Bởi với cô mà nói thì mười năm này sẽ là khoảng thời gian đẹp nhất, một khi cô đồng ý thì cô sẽ chỉ có mỗi Đồng Đồng bầu bạn trong mười năm nữa thôi!”
“Đương nhiên, cô có thể từ chối, nhưng tôi sẽ không chữa bệnh cho cô nữa”.

Thẩm Nguyệt lập tức thấy do dự….
 
[Đô Thị] Ngọa Hổ Tàng Long
Chương 103: Chuẩn Bị Rời Đi


“Khó xử lắm à?”, Tôn Hàn khẽ hỏi.

Thẩm Nguyệt nghĩ ngợi rất lâu rồi mới lên tiếng “Xin anh hãy yên tâm.

Dù có quen bạn trai hay kết hôn, tôi cũng sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc Đồng Đồng…”
Nhưng Tôn Hàn chưa đợi cô ấy nói xong đã lạnh lùng ngắt lời, “Tôi cần một người có thể toàn tâm toàn ý săn sóc Đồng Đồng.

Nếu cô không làm được thì thôi vậy”.

Ý của anh chính là trao đổi không thành công, Tôn Hàn cũng không có nghĩa vụ chữa bệnh cho Thẩm Nguyệt.

Ra về trong buồn bã.

Thẩm Nguyệt thất thểu về nhà.

Lúc này, Thẩm Thương và Thẩm Kỳ Bân đều đang lo lắng chờ ở nhà.

Nhác thấy Thẩm Nguyệt trở về, Thẩm Kỳ Bân bèn đứng bật dậy, lo lắng hỏi, “Thẩm Nguyệt, con và cậu Tôn bàn chuyện vui vẻ chứ?”
Thẩm Nguyệt lắc đầu mà mặt mũi chẳng có chút cảm xúc nào, “Không tốt ạ”.

“Không tốt? Sao lại không tốt? Không phải cậu Tôn rất dễ nói chuyện ư, sao lại…”
Thẩm Kỳ Bân lập tức trở nên sốt ruột.

Nếu cậu Tôn không đồng ý chữa trị cho Thẩm Nguyệt, một khi bệnh của Thẩm Nguyệt trở nặng và cần hoá trị thì sẽ đau đớn hơn cả cái chết!
“Rốt cuộc chuyện là thế nào?”, Thẩm Thương trầm giọng hỏi.

Thẩm Nguyệt bất lực, đành kể lại yêu cầu của Tôn Hàn cho họ.

Nghe xong, Thẩm Thương tức đến nỗi không thở được, “Thẩm Nguyệt ơi là Thẩm Nguyệt, sao cháu lại ngốc đến vậy chứ! Cậu Tôn bảo cháu chăm sóc cho đứa con gái, khoan hãy nói đến chuyện chữa khỏi bệnh cho cháu, chuyện này vô cùng có lợi cho cháu và tương lai nhà họ Thẩm đấy! Chỉ có mười năm thôi, có sá gì đâu!”
Theo Thẩm Thương đánh giá, công sức bỏ ra trong mười năm này còn ngang bằng với nỗ lực cả đời của người khác.

Đổi một cách ví von đơn giản hơn, Thẩm Nguyệt đã bỏ qua một cơ hội rất hời.

“Ông nội à, nếu cháu đồng ý với yêu cầu của cậu Tôn thì cháu và Thiệu Tuấn phải làm sao? Tình cảm bốn năm đại học giữa cháu và Thiệu Tuấn phải làm sao bây giờ?”, Thẩm Nguyệt vội vã phản bác.

Thẩm Kỳ Bân nổi trận lôi đình, “Tiểu Nguyệt, bố đã nói với con rồi, Thiệu Tuấn không phải là người tốt, sao con lại không nghe hả!”
“Mà nếu như con không đồng ý giúp cậu Tôn, cậu Tôn không trị bệnh cho con, vậy con và Thiệu Tuấn có thể bên nhau đến lúc bạc đầu à?”
“Tiểu Nguyệt à, hay là vậy đi.

Bố đồng ý cho con qua lại với Thiệu Tuấn, không so đo chuyện nhà của cậu ta nữa.

Chỉ cần cậu ta bằng lòng chờ con mười năm, bố sẽ cho phép hai đứa kết hôn, còn tổ chức hôn lễ hoành tráng cho con!”
Thẩm Kỳ Bân không thích Thiệu Tuấn - cậu bạn đại học bốn năm của Thẩm Nguyệt, nhưng vì con gái mình, ông ta không thể quan tâm nhiều như thế nữa!
“Nhưng, nhưng chờ mười năm thì con và Thiệu Tuấn đều già cả rồi! Làm sao Thiệu Tuấn có thể…”
Vấn đề nan giải mà Tôn Hàn đưa cho Thẩm Nguyệt khiến cô ấy sầu não vô cùng.

“Già à, mới ba mươi tuổi mà già cái gì! Bố không nói với con nữa, bố gọi điện cho cậu Tôn đây!”
Thẩm Kỳ Bân bước từ sảnh ra cửa, gọi điện cho Tôn Hàn, trò chuyện hết hai phút mới quay trở lại, “Tiểu Nguyệt à, cậu Tôn bảo là vẫn đang ở Giang Châu, điều kiện mà con đồng ý với cậu ấy vẫn được tính.

Nghe giọng cậu Tôn thì bố nghĩ cậu ấy sắp rời Giang Châu rồi.

Về phần Thiệu Tuấn thì con tự nói với cậu ta đi!”
“Còn nếu con không biết quý trọng mạng sống của mình thì bố xem như không có đứa con gái như con nữa, sinh đứa khác!”
Thẩm Kỳ Bân nói ra câu này đã chứng tỏ ông ta giận dữ đến nhường nào.

Thẩm Nguyệt ấm ức đến phát khóc, cậu Tôn dựa vào cái gì mà lấy mất mười năm của cô ấy!
Dựa vào cái gì chứ?!

Tôn Hàn biết yêu cầu của mình rất quá đáng, nhưng có những thứ cần phải trao đổi ngang giá.

Trị khỏi bệnh ung thư máu của Thẩm Nguyệt, đổi lấy mười năm của cô ấy, điều này không hề thiệt thòi với Thẩm Nguyệt.

Hơn nữa, như lời Tôn Hàn đã nói, anh cần một người có thể toàn tâm toàn ý săn sóc Đồng Đồng!
Quen bạn trai, kết hôn?
Thẩm Nguyệt ở trong tình trạng ấy làm sao có thể chăm sóc tốt cho Đồng Đồng chứ?
Vốn dĩ đây là việc của Liễu Y Y, nhưng lúc đầu Tôn Hàn chưa định để Liễu Y Y dạy dỗ con cái.

Sau này Đồng Đồng sẽ sống cùng Liễu Y Y, đây là chuyện mà Tôn Hàn đã quyết định.

Còn Thẩm Nguyệt sẽ phụ trách ở bên Đồng Đồng vào những lúc Liễu Y Y vắng mặt.

Là một người cha, anh có thể hết lòng lo nghĩ cho con gái mình!
Thời gian trôi qua rất nhanh, mới chớp mắt đã là hai ngày sau.

Sáng hôm nay Liễu Y Y gọi điện xin nghỉ phép vì cảm cúm, nên Tôn Hàn đến công ty một mình.

Vốn dĩ Tôn Hàn muốn cùng Liễu Y Y đến bệnh viện, nhưng Liễu Y Y nói trong điện thoại là không đồng ý, nên anh cũng đành thôi.

“Tổng giám đốc Tôn, xảy ra chuyện rồi ạ!”
Vừa đến công ty, Tôn Hàn đã thấy Trần Hương hoảng hốt chạy đến tìm mình.

Tôn Hàn nhíu mày, “Vào phòng làm việc!”
“Vâng!”
Sau khi vào phòng tổng giám đốc, Trần Hương vội vàng báo cáo chuyện quốc tế Phong Hỏa đã nuốt lời.

Phía quốc tế Phong Hỏa thà bỏ ra một khoản tiền bồi thường cũng phải từ chối hợp tác với thời trang Sâm Uy.

Chuyện này đã đến tai tổng công ty rồi.

Trần Hương chưa kịp báo cáo xong, điện thoại trong văn phòng đã reo lên.

“A lô, tôi là Tôn Hàn!”
“Tôi là Lôi Dương Quốc!”, một giọng nói già dặn vang lên trong điện thoại.

“Ông Lôi!”, Tôn Hàn cất tiếng chào.

“Nói ngắn gọn, tổng công ty vô cùng không hài lòng về việc quốc tế Phong Hỏa vi phạm hợp đồng.

Nếu cậu không cứu vãn chuyện này càng sớm càng tốt, tổng công ty có thể sẽ cử một tổng giám đốc khác đến thay thế chức vụ của cậu”.

“Tôn Hàn, tuy tôi đánh giá cậu rất cao, nhưng cậu nên hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện này! Nếu không thể cứu vãn, tôi cũng khó lòng giúp cậu!”
Miếng bánh đã được vẽ ra, cả công ty thời trang Sâm Uy đều rất mong chờ đến ngày cùng quốc tế Phong Hỏa tạo ra thương hiệu mới để tiến ra thị trường.

Không ai mong muốn việc quốc tế Phong Hỏa vi phạm hợp đồng.

Áp lực đều đổ lên đầu Tôn Hàn.

“Thật ra tôi có chuyện vẫn chưa nói, tôi dự định xin từ chức vị trí tổng giám đốc công ty chi nhánh Giang Châu!”
“Sao cơ?”, giọng ông Lôi kinh ngạc vang lên trong điện thoại, ông ấy cố gắng vãn hồi, “Tôn Hàn à, cậu đừng nóng vội quá! Chức vị này của cậu rất tốt nào, sao phải từ chức chứ?!”
Theo quan điểm của ông Lôi, Tôn Hàn còn trẻ nhưng đã có thể quản lý chi nhánh Giang Châu đâu ra đấy chỉ trong một thời gian ngắn, còn giành được cơ hội hợp tác với quốc tế Phong Hỏa, điều này đã chứng minh được anh rất tài giỏi!
Ông ấy cũng có nghĩ đến việc quốc tế Phong Hỏa vi phạm hợp đồng, nếu Tôn Hàn thực sự không cứu vãn được, thì sẽ để anh làm phó tổng giám đốc rồi chờ cơ hội thăng chức trở lại!
Để một nhân tài như vậy từ chức là một tổn thất đối với công ty.

Tôn Hàn chỉ mỉm cười giải thích, “Ông Lôi à, tôi làm tổng giám đốc công ty thời trang Sâm Uy chi nhánh Giang Châu vì lý do cá nhân.

Bây giờ chuyện của tôi đã sắp làm xong, cũng đã đến lúc rời đi rồi”.

“Nhưng trước khi đi, tôi muốn bàn một vụ trao đổi với ông Lôi”.

“Trao đổi chuyện gì?”, ông Lôi khó hiểu hỏi lại.

“Đơn giản thôi.

Tôi giúp công ty cứu vãn chuyện hợp tác với quốc tế Phong Hỏa, còn người sẽ trở thành tổng giám đốc mới sẽ do tôi đích thân chỉ định, tổng công ty các ông không được can thiệp!”
Còn dùng từ “các ông” khi nói đến tổng công ty, đã đủ để thấy quyết tâm rời đi của Tôn Hàn.

Nhưng chuyện lớn như vậy, ông Lôi cũng không thể tự đưa ra quyết định, bèn chần chừ một lúc, “Tôi cần thương lượng với chủ tịch hội đồng quản trị!”
“Đây là điều nên làm, nhưng càng sớm càng tốt nhé!”
“Được!”
Sau khi anh cúp điện thoại, Trần Hương nhìn anh với vẻ mặt khó tin, “Tổng giám đốc Tôn, anh sắp đi ư?”.
 
Back
Top Bottom