Ngôn Tình Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 60: Suy đoán


Bóng đèn vàng vọt khẽ lắc lư trong không gian tăm tối, không đủ chiếu rọi toàn bộ gian phòng tĩnh lặng. Trong một góc khuất, thân ảnh gầy gò ngồi trên xe lăn hơi đung đưa, cảm tưởng như sắp sửa gục ngã đến nơi vậy. Trạch Hiển ung dung ngồi ở vị trí sáng nhất, hai chân vắt chéo lên nhau, trên miệng còn phì phèo điếu thuốc đang cháy dở.

Hắn vốn là một con cáo già. Ghen ghét, hận thù Cố Tử Khâm đấy, còn muốn gi3t chết anh nữa kia nhưng nhất định không chịu để người của hắn dính vào vòng tù tội. Ngộ nhỡ, "đám chó săn" như trong suy nghĩ của hắn phát hiện ra, công ty và danh tiếng hắn dày công tạo dựng chẳng phải sẽ tan biến thành bọt biển hay sao?

- Cố Tử Khâm, chậc chậc. Sau bốn năm không gặp, tao thật mong chờ xem mày có thay đổi gì chưa đấy?

Người đàn ông ngồi trên xe lăn nghe vậy, lập tức rên ồ ồ lên mấy tiếng. Dường như anh ta muốn phản kháng, nhưng bản thân lại đang bị trói và bịt miệng, thành ra chỉ có thể chống cự bằng vài động tác yếu ớt. Hành động buồn cười này khiến Trạch Hiển rất vui. Hắn chống tay lên đùi, từ từ ngồi dậy, sau đó tàn nhẫn vung chân mà giẫm thật mạnh lên đùi người đàn ông.

Cơn đau xé buốt lập tức khiến anh ta trợn ngược hai mắt, tay chân càng thêm vùng vẫy dữ dội hơn. Trạch Hiển thừa hiểu, gã đàn ông đáng thương này chỉ là một con tốt thế thân. Muốn bẫy được hổ con, nhất định phải lăn xả vào trong hang hùm mới được.

Cạch...

Ngoài phòng, tiếng mở cửa giòn tan vang lên.

Trạch Hiển không thèm ngoảnh đầu lại nhìn, cong môi cười đầy đắc ý.

- Đến rồi sao, thằng nhóc?

- A, xin lỗi!

Người phụ nữ mặc bộ đồ lao công vội vàng xua tay, rối rít giải thích.

- Tôi tới dọn dẹp phòng.

Trạch Hiển sa sầm cả mặt, tức giận quay phắt lại nhìn. Người phụ nữ đeo khẩu trang, dáng hình mảnh khảnh, mái tóc bù xù lôi thôi, len lén nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sợ sệt. Được thể, Trạch Hiển lại càng thêm ra uy, hất hàm chỉ về phía cửa chính đang mở, giục rối rít.

- Mau mau cút ra khỏi đây. Chưa có sự cho phép của tôi mà bà dám tự tiện đi vào hử? Muốn ông đây báo cáo lên giám đốc, đuổi thẳng cổ đi không?

Người phụ nữ nghe vậy, lập tức chắp tay lên trước mặt, hoảng hốt van xin.

- Là tôi không biết, tôi vô lễ. Xin anh tha cho tôi, tôi còn con nhỏ.

Trạch Hiển cảm thấy vô cùng phiền phức, xua tay, lừ mắt chửi mắng.

- Còn không mau cút xéo!

Chờ người phụ nữ xách xô đi khỏi, Trạch Hiển bèn làu bàu chửi bồi thêm mấy câu.

- Đúng là lũ ngu làm việc không đến nơi đến chốn.

Trong hành lang dài và rộng, người phụ nữ vội vàng bước đi thật nhanh, tiến thẳng vào khu vệ sinh dành cho phái nữ. Đứng trước tấm gương sáng loáng, cô từ từ tháo khẩu trang và cởi áo bên ngoài, để lộ thân hình bốc lửa cùng khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.

Châu Ly nhếch môi cười thầm, cuốn gọn mái tóc dài mềm mại, lại cẩn thận kéo cổ áo cao hơn chút để che chắn một phần gương mặt. Khi nãy, trong lúc nói chuyện với Trạch Hiển, Châu Ly đã cố tình liếc nhìn vào phía trong gian phòng. Dựa vào tài quan sát lanh lợi của mình, Châu Ly dễ dàng phát hiện ra gã đàn ông bị trói ngồi trên xe lăn không phải Cố Tử Khâm.

Ngần ấy thời gian sống cùng nhau, Châu Ly đã quá quen thuộc với vóc dáng và tính tình của Cố Tử Khâm. Do vậy, kẻ thế thân mà Trạch Hiển đem ra nhử mồi chẳng khác gì trò mèo nhảm nhí.

Thế nhưng, mục tiêu hắn hướng đến vẫn là Cố Tử Khâm. Suy cho cùng, dù Trạch Hiển đã bắt được anh hay chưa, Cố Tử Khâm vẫn còn gặp nguy hiểm. Châu Ly không muốn làm ngơ trước nạn này của anh, do vậy vẫn bướng bỉnh quyết định ở lại theo dõi thêm chút nữa.

Cô rửa mặt qua loa, tô lại son môi, sau đó nhanh chóng bước ra bên ngoài. Vừa lúc đó, phía từ hướng nhà vệ sinh nam, một bóng người cao lớn cũng bước ra. Anh ta đi rất vội, gần như không chú ý thấy Châu Ly ở phía sau. Nhìn vào khoảng cách tương đối gần như thế, Châu Ly dám mạnh dạn khẳng định, đây chính là S.

S cũng có mặt tại nơi này, nhất định không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hoặc, đây chính là mưu kế đã được sắp đặt từ trước. Châu Ly rón rén bước theo sau anh, lồ ng ngực liên tục đập loạn nhịp.

Trong một khoảnh khắc ít ỏi nào đó, Châu Ly chợt nghĩ về Cố Tử Khâm. Nếu Cố Tử Khâm có thể đi lại được, chắc có lẽ dáng hình của anh cũng cao xấp xỉ như thế này. S bước đi rất vội, thoáng cái đã đi tới phía cuối hành lang tầng bốn. Anh đứng trước cửa phòng Trạch Hiển đang ở đó, dứt khoát gõ cửa ba tiếng, sau đó cao ngạo bước vào.

Châu Ly tròn xoe mắt nhìn cảnh tượng vừa rồi, lập tức trở nên cảnh giác. S và Trạch Hiển ở cùng một chỗ, chứng tỏ khả năng họ quen biết nhau rất lớn. Cô đứng yên lặng, ánh mắt tò mò vẫn nhìn chằm chằm không rời.

Nếu quả thực những suy đoán này là sự thật, vậy thì...
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 61: Quá khứ kinh hoàng (Phần 1)


Châu Ly rút điện thoại, bấm số của S để gọi. Đầu dây bên kia trải qua hàng loạt tiếng tút dài mới có người nhấc máy. Ngữ giọng của S không còn hồ hởi xen chút trêu chọc như mọi khi nữa, ngược lại Châu Ly có thể cảm nhận rõ sự lúng túng và nôn nóng từ anh.

- Có chuyện gì sao? Xin lỗi, tôi đang bận chút.

S từ tốn giải trình.

Nhưng Châu Ly không để cho anh có cơ hội cúp máy, lập tức chặn ngang.

- Anh đang ở đâu? Chúng ta cần gặp nhau để nói chuyện một lúc.

Chưa lần nào S thấy Châu Ly chủ động như thế này, tâm tư bỗng chốc nín lặng. Tuy chỉ cách nhau đúng một bức tường, nhưng thông qua tiếng vọng của điện thoại, Châu Ly có thể dễ dàng phát hiện ra sự bối rối của anh. S không đáp, chỉ nhanh chóng cúp máy.

Châu Ly có phần ngỡ ngàng, há hốc miệng nhìn điện thoại, tâm can phút chốc chết lặng. Trải qua vài phút bối rối, một đoạn tin nhắn ngắn gọn được gửi tới. Nội dung đại khái là S muốn Châu Ly chuyển dời sang khi khác, hiện tại anh đang rất bận.

Cô nhếch miệng cười nhạt, bình thản gửi định vị vị trí của mình cho anh xem. Màn hình báo hiệu trạng thái tin nhắn đã được đọc, cũng là lúc trái tim Châu Ly đập loạn tới mức hoảng hốt. Lần này, cô thử đánh cược vào bản thân mình, để xem S có thực sự coi trọng cô hay là không?

Hai bàn tay Châu Ly nắm chặt điện thoại, tới mức từng mảng da non nổi mẩn đỏ cả lên. Chờ tới khi cô sắp buông bỏ suy nghĩ rối ren này ra khỏi trí não, cánh cửa phòng Trạch Hiển lập tức được mở tung ra. Thân ảnh cao lớn của S nhanh chóng xuất hiện, tiến về phía Châu Ly bằng những sải bước vô cùng vội vã.

Ngay khi anh tới gần, Châu Ly đột ngột xoay người, đi thẳng vào nhà vệ sinh. S cũng hiểu ý, bình tĩnh đi theo sau cô. Đến lúc cả hai người đã thực sự thoát ra khỏi tầm mắt của những kẻ xung quanh, họ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Châu Ly chưa kịp nói gì, bàn tay rắn chắc của S đã chộp nhanh về phía cô, đem cô trói chặt trong gọng kìm sắc lẻm mà anh tự tạo.

- Em đang làm trò quái quỷ gì vậy hả?

S nghiến răng, thì thào chất vấn.

Châu Ly cũng không chịu nép vế, hếch mặt nhìn anh, hừ nhạt.

- Tôi mới phải hỏi anh mới đúng. Anh và hắn ta quen biết nhau sao?

- Ý em là... Trạch Hiển?

S băn khoăn hỏi lại cho thêm phần chắc chắn.

Châu Ly gật nhẹ đầu, lừ anh đến cháy mặt.

Trầm ngâm một lát, S vội vàng đẩy mạnh người Châu Ly vào sâu trong một buồng vệ sinh, còn cẩn thận mà mau chóng khóa chặt chốt lại. Châu Ly không phản kháng, nhẹ nhàng luồn hai tay ôm lấy đầu anh, kéo anh áp sát về phía mình.

S thừa hiểu, Châu Ly chỉ đang muốn thăm dò tin tức từ anh. Với tính cách ương ngạnh và sống chết vì Cố Tử Khâm như thế kia, làm gì có chuyện cô dám buông thả bản thân để gần gũi với người đàn ông xa lạ nào khác. Kể cả trong hoàn cảnh, S và cô đã từng xảy ra quan hệ thể xác nằm ngoài dự trù đi chăng nữa.

Ngón tay trỏ mỏng nhẹ của Châu Ly lướt trên chiếc mũi cao từ S, giọng nói cũng đã trở nên nhẹ nhàng hơn.

- Nói thật cho tôi biết, anh, Trạch Hiển và Cố Tử Khâm, ba người có mối quan hệ mật thiết với nhau như thế nào? Đừng có lấp li3m và chối bay chối biến, bởi tôi không ngốc mà tin vào những lời giả dối này đâu.

S định đẩy tay cô ra, Châu Ly lại không chịu buông. Cô càng dùng lực giữ chặt anh hơn, cơ thể xinh đẹp hơi rướn về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại.

- Em không nên quan tâm làm gì mấy chuyện vớ vẩn này. Ông chồng yêu quý của em vẫn sống nhăn răng, được chưa?

- Không!

Châu Ly lườm S, bóp siết lấy cổ anh, trầm giọng đe dọa.

- Anh vốn là một gã sát thủ tàn độc, coi mạng người như cỏ rác. Dựa vào cách Trạch Hiển dốc công dụ tôi tới đây, lại còn chặt một ngón tay của người đàn ông kia để đánh lừa là Cố Tử Khâm, tôi đã lờ mờ cảm nhận được mối quan hệ giữa các người không hề đơn giản.

Bàn tay thon mềm của cô lại tiếp tục lướt xuống phần bụng cơ múi đang phập phồng theo từng nhịp thở phía trước, nghiêng đầu nói tiếp.

- Một, anh tới đây để thám thính tình hình, đứng giữa hai phe Trạch Hiển - Cố Tử Khâm, hiện tại đang rơi vào tình thế dao động. Hai, anh và Trạch Hiển cùng là đồng bọn, lấy Cố Tử Khâm giả để dụ Cố Tử Khâm thật đến. Thế nào?

Suy nghĩ này của Châu Ly quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng mà S đã phán đoán. Anh cắn chặt răng, thở dài. Một lúc lâu sau, S mới mở miệng đáp.

- Khi Cố Tử Khâm chưa bị liệt, anh ta và Trạch Hiển đã từng là những người bạn tốt. Em muốn biết vì sao họ lại quay lưng với nhau ư?

Ánh mắt của S nhẹ nhàng di chuyển xuống khuôn mặt xinh đẹp phía dưới, lấp lánh ý cười.

- Sự thật sẽ khiến em thất kinh hồn vía. Vẫn muốn nghe phải không?

Châu Ly im lặng nhìn anh, trong đầu nhanh chóng xuất hiện những hình ảnh mờ nhạt của quá khứ đen tối.

Năm năm trước, sự thật được vén màn, vẫn là điều kinh hoàng nhất...
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 62: Quá khứ kinh hoàng (Phần 2)


- Năm năm trước, sự thật kinh hoàng đó vẫn là nỗi ám ảnh mà Cố Tử Khâm muốn che giấu nhiều nhất.

S lẩm bẩm nói đi nói lại nhiều lần, sắc mặt cũng đã trở nên trắng bệch.

Anh biết, mình không thể giấu diếm Châu Ly thêm được nữa. Chỉ cần nhìn sâu vào đôi mắt chân thành này của cô, S không đành lòng lừa dối.

Châu Ly hồi hộp chờ đợi. Nhiệt độ nóng bỏng từ người đàn ông này tỏa ra ngày một lớn, áp chế hoàn toàn tâm lý của cô. Không hiểu vì sao, trong một khoảnh khắc nào đó, khuôn mặt cô độc của Cố Tử Khâm lại xuất hiện thế này.

S dắt tay Châu Ly đi theo mình. Hai người họ vào một căn phòng trống trong khách sạn, cùng nhau ngồi xuống giường. Cửa phòng đóng kín, bên trên tường có treo một bức tranh khảm hình đôi nam nữ tr@n trụi đang ôm ấp lấy nhau. Châu Ly ngượng chín mặt, nhưng vẫn cỗ gắng giữ bình tĩnh hơn bao giờ hết.

S cởi áo khoác ngoài, bên trong chỉ mặc áo phông mỏng dính, càng làm nổi bật thêm những múi cơ vạm vỡ của anh.

Anh chống tay trên đùi, bắt đầu kể cho cô nghe về quá khứ của Cố Tử Khâm.

- Khi anh ta còn là một Đô đốc hải quân, nhiều chuyện đã xảy ra. Ngay cả bản thân Cố Tử Khâm cũng không thể lường trước được.

Nguồn cơn mọi sự việc đều bắt đầu từ tội ác Cố Tử Khâm c**ng hi3p một cô gái dân tộc. Trạch Hiển và Cố Tử Khâm cùng làm chung trong quân đội. Khi đó, Cố Tử Khâm là cấp trên của anh ta.

Thực chất, Trạch Hiển chính là bạn thân chí cốt của Cố Tử Khâm. Trong đơn vị quân đội, chẳng ai không hay biết.

- Vậy tại sao họ lại trở mặt với nhau như vậy?

Châu Ly dè dặt lên tiếng hỏi.

S nghiêng đầu nhìn cô, bàn tay đột ngột vươn ra, đẩy ngã Châu Ly nằm sõng soài xuống giường. Hành động bất ngờ này làm cô giật mình, muốn vùng dậy nhưng lại bị cơ thể săn chắc của anh đè chặt cứng.

Hai người nằm đè lên nhau trong tư thế vô cùng ái muội. Người thẹn nhất chính là Châu Ly, da mặt cô lúc này đã đỏ bừng. Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng hơi thở nóng bỏng của S đang phả vào mặt mình một cách thật rõ ràng.

Cô gái bị c**ng hi3p và gi3t chết tên là Vũ Lưu Ly, bạn gái của Trạch Hiển.

Nghe S nói tới đây, Châu Ly tròn xoe mắt nhìn anh. Cô cũng đã lờ mờ đoán ra được nguyên nhân thực sự khiến họ trở mặt là như thế nào rồi.

Buổi tối liên hoan vào ba năm trước, Cố Tử Khâm uống rất nhiều rượu. Anh trở về doanh trại trong tình trạng say khướt. Đường về doanh trại phải đi qua một thôn nhỏ nghèo nàn, khoảng cách cũng không xa cho lắm.

Vũ Lưu Ly ngồi bên chiếc cối xay gạo, ngân nga ca hát vài điệu nhạc không lời. Giữa đêm trăng sáng, tiếng hát du dương của cô gái nhỏ vang lên cũng đủ khiến người nghe cảm thấy hưng phấn, đắm say.

Cố Tử Khâm đi đến, có chào hỏi Vũ Lưu Ly mấy câu xã giao. Một cậu lính trẻ đi ngang qua đã chứng kiến cảnh tượng Cố Tử Khâm đang cười cười, nói nói với Vũ Lưu Ly.

Anh ta cũng chính là người làm chứng cho phiên xét xử buộc tội Cố Tử Khâm tại tòa án sau này.

Chập choạng sáng, tiếng la hét kinh hoàng của người dân gần đó vang lên, đánh thức ngôi làng nhỏ choàng tỉnh sau một đêm tương đối yên bình. Cả gia đình Vũ Lưu Ly đều bị giết hại một cách khủng khiếp. Riêng Vũ Lưu Ly, toàn thân cô không mặc quần áo, da thịt bầm dập các dấu vết xanh, tím, mái tóc xõa sợi dính bết máu tươi.

Vụ thảm án khiến một nhà năm người chết không toàn thây gây rung động toàn bộ ngôi làng và doanh trại trực thuộc địa phương. Sau khi làm các đối chứng truy xét, dấu vân tay trên cổ Vũ Lưu Ly hoàn toàn trùng khớp với dấu vân tay của Cố Tử Khâm. Bên cạnh đó, vết chân để lại và chiếc quân hàm bị rơi ra tại hiện trường cũng đều thuộc về Cố Tử Khâm.

Lúc Trạch Hiển đến nơi, bạn gái của anh ta đã trở thành một cái xác không hồn. Trạch Hiển lao tới, tóm lấy cổ Cố Tử Khâm, điên dại mắng nhiếc:

- Thằng chó này, mày... sao mày dám gi3t chết cô ấy?

Điều kỳ lạ, Cố Tử Khâm không hề phản kháng, cũng không biện minh. Anh chỉ hờ hững nhìn Trạch Hiển, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười khiêu khích.

Câu chuyện này, Châu Ly cũng đã từng nghe qua. Nhưng để biết chi tiết như thế thì đây là lần đầu cô được người ta kể lại. Tuy nhiên, sau đó, Cố Tử Khâm đã bị tai nạn trên đường về nhà, dẫn đến hậu quả bị liệt hai chân.

S cũng hiểu được thắc mắc của cô, nhẹ nhàng nói tiếp:

- Em đang suy nghĩ vì sao Cố Tử Khâm lại bị phế hai chân?

Châu Ly gật nhẹ đầu, ngầm khẳng định chắc chắn cho những suy nghĩ của mình.

Sắc mặt của S bỗng chốc trở nên vô cùng u ám. Anh lật người nằm sang bên cạnh Châu Ly, nhếch môi cười nhạt:

- Tai nạn là thật, bị liệt cả hai chân cũng là thật. Nhưng... Cố Tử Khâm lại không phải là người thật. Em hiểu chứ?
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 63: S gặp nguy hiểm


Châu Ly không hiểu những gì S đang nói. Cô ngẩng cao đầu nhìn anh, chần chừ mãi mới lên tiếng hỏi tiếp:

- Nhưng nếu như Cố Tử Khâm thực sự oan uổng, vậy thì anh ấy phải tìm đủ mọi cách để chứng minh sự trong sạch của mình chứ?

- Bởi vì...

S lấp lửng, nhìn sâu vào đôi mắt tròn xoe, hút hồn của Châu Ly, cười nhạt đáp:

- Cố Tử Khâm chỉ là kẻ thế thân. Hung thủ thực sự gây án có thân phận không hề nhỏ.

Châu Ly há hốc miệng nhìn S, kinh ngạc không thốt lên lời.

Nếu S đã nói như vậy, phải chăng, Cố Tử Khâm đã biết điều đó và tự nguyện chấp nhận phần thiệt hơn về mình. Cách lựa chọn như thế có quá ngu ngốc hay không?

Nhìn Châu Ly trầm ngâm như vậy, S bỗng dưng cảm thấy hối hận vì đã nói cho cô biết một phần của sự thật. Anh không hề muốn cô gái nhỏ này sẽ gặp nguy hiểm. Càng biết nhiều, phần thiệt hơn càng thuộc về cô. Nếu Châu Ly gặp nguy hiểm, anh sẽ hối hận đến ngay cả khi chết.

Châu Ly thấy S không nói gì nữa, cô cũng hiểu hiện giờ anh đang muốn gì. Mặc dù cô còn rất nhiều thắc mắc hy vọng được S giải đáp, nhưng cô cố gắng kìm nén lại, đành thôi.

S đứng dậy, chỉnh lại quần áo, thành thật nói:

- Tốt nhất em hãy trở về nhà đi. Mọi chuyện ở đây đã có tôi lo liệu.

- Nhưng còn Cố Tử Khâm thì sao? Anh ấy sẽ mắc bẫy Trạch Hiển và gặp nguy hiểm.

Châu Ly vẫn không thể làm ngơ trước mọi chuyện. Đã đến đây rồi, cô nhất định sẽ cứu anh. Dù gì Cố Tử Khâm cũng đã bị liệt hai chân, tự thân vận động, làm sao anh đủ sức lực để đối phó với đám người thâm độc này.

S lắc đầu, nắm mạnh hai bả vai của Châu Ly, cương quyết ngăn cản:

- Tôi lấy danh dự khẳng định với em: chắc chắn Cố Tử Khâm sẽ an toàn quay về. Châu Ly, em ở đây chỉ thêm rắc rối.

Châu Ly nhìn sâu vào trong mắt S. Đôi mắt kiêu hãnh này chứa đầy đủ niềm tin và sự chân thành nhất, khiến cô cảm thấy yên tâm vô cùng. Phút chốc, trong cô bỗng dưng không còn trỗi dậy mớ cảm xúc ghét bỏ S nữa. Ngược lại, mọi thứ lại giờ đây lại hoàn toàn khác...

Châu Ly cúi đầu, nhẹ nhàng đáp:

- Được rồi. Tôi nghe anh.

S mở hé cửa, cẩn thận nhìn ra phía hành lang rộng lớn.

Sau khi xác định bên ngoài an toàn, anh mới vẫy tay ra hiệu với Châu Ly, gọi cô lại gần mình hơn một chút. Châu Ly cũng rất ngoan ngoãn nghe lời anh, lập tức tiến sát tới gần.

S lấy từ trong túi quần một con dao găm nhỏ mà sắc, trên thân khắc duy nhất chữ "S" uốn lượn mềm mại, nhìn qua là biết vật tùy thân của S.

Châu Ly định từ chối, nhưng S đã vội vàng nói trước:

- Nào nào, ngoan, nghe tôi. Em không biết thế giới này đáng sợ đến như thế nào đâu.

Cầm chiếc dao găm của S trong tay, Châu Ly cũng thấy yên tâm hơn rất nhiều. Cô thở phào, mỉm cười nhìn anh. Giờ phút này, cả S và Châu Ly không còn hận thù nhau nữa.

Trong đáy mắt của người đàn ông từng giết người ghê rợn kia, hiện tại chỉ còn tồn tại tình yêu và sự bảo vệ, che chở.

S đi trước dẫn đường cho Châu Ly. Mọi động tác của anh đều rất cẩn thận và chỉn chu. Gặp bất cứ kẻ lạ mặt nào, điều đầu tiên S làm đó là giơ tay ra hiệu để Châu Ly trốn vào bên trong. Ở nơi này, tai mắt của Trạch Hiển nhiều như ong vỡ tổ. Chẳng may hắn bắt gặp cảnh tượng Châu Ly và S đi cùng với nhau, người gặp nguy hiểm chính là cô.

Đến dưới cửa thoát hiểm, S mới yên tâm thở phào. Trước khi Châu Ly đi khỏi, S còn nhẹ nhàng dùng tay xoa xoa đầu cô. Cô gái nhỏ này vẫn luôn làm anh không ngừng lo lắng. Nếu có thể, anh chỉ muốn nhốt cô vào trong lòng mình, vĩnh viễn không để cô chạy thoát.

Kể ra thì cũng buồn cười. Từ lần đầu gặp Châu Ly, mục đích của S chỉ là bịt đầu mối để tránh phiền phức. Dần dần, cá tính mạnh mẽ và đáng yêu của cô khiến anh mê đắm từ lúc nào không hay. Nhẹ nhàng và dịu ngọt đến như vậy.

Châu Ly ngây ngốc nhìn S, da mặt đỏ rần. Cô lúng túng rời đi, sau đó dần dần mất dạng sau đoàn người đông đúc.

S thở dài, xoay người trở về địa điểm đã hẹn với Trạch Hiển. Ngay khi cánh cửa mở ra, một họng súng đen ngòm lập tức chĩa vào thái dương của anh.

Trạch Hiển nhếch môi cười nhạt, khinh thường lên tiếng:

- Nói, mày và con ranh kia có mối quan hệ gì với nhau?
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 64: Gãy xương sườn


S ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt Trạch Hiển. Trước câu hỏi chất vấn này của anh ta, thái độ của S vẫn rất bình tĩnh.

Anh cười cười, nhún vai đáp:

- Anh muốn nói đến Lưu Châu Ly?

- Mày giả ngu à?

Trạch Hiển cười khẩy, họng súng đen ngòm vẫn chĩa vào thái dương của S, sẵn sàng bóp còi bất cứ lúc nào.

S giơ hai tay lên trước mặt, tạo ra dáng vẻ đầu hàng. Anh biết, Trạch Hiển đã phát hiện được mối quan hệ giữa Châu Ly và anh. Nếu bây giờ anh thừa nhận, Châu Ly sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Còn anh phủ nhận, Châu Ly vẫn sẽ nguy hiểm như anh đã dự liệu từ trước. Suy cho cùng, hiện tại S đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, chạy không được mà ở lại cũng càng không được.

Trạch Hiển trừng mắt cảnh cáo S. Hắn cảm thấy bản thân quá thông minh khi lén lút cho người theo dõi S. Con người của S quỷ kế đa đoan đến như thế nào, Trạch Hiển còn lạ quái gì.

S nhếch môi cười nhẹ, thử hạ giọng thương lượng với hắn xem thế nào:

- Chuyện giữa tôi và anh nên để hai chúng ta tự giải quyết. Còn Lưu Châu Ly chẳng liên quan gì.

Trạch Hiển nào chịu để yên, không ngu mà đồng ý.

- Câm mồm. Tao hỏi mày và ả đàn bà kia có mối quan hệ như thế nào?

Hắn lặp đi lặp lại câu hỏi như vậy làm S dần dần rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Mặc dù anh dư sức đánh trả lại được Trạch Hiển, nhưng vệ sĩ của hắn quá mức đông đi, S cũng cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.

Nào ngờ, không đợi S trả lời, Trạch Hiển ra tay độc ác, trực tiếp bóp cò súng. S chưa kịp chuẩn bị phản đòn, chỉ kịp nghiêng người tránh né, nhưng viên đạn vẫn nhanh hơn một nhịp, ghim thẳng vào bả vai của anh. Áo thủng một lỗ, vẫn còn bốc khói mờ đục, máu tươi theo miệng vết thương nhanh chóng b ắn ra.

S cắn răng, co chân tung cước, đá một phát thật mạnh vào cánh tay đang giơ súng lên của Trạch Hiển. Dường như, hắn cũng không nghĩ S lại có thể phản đòn nhanh đến thế, bị anh đá cho một cước đau điếng, ôm tay lùi ra xa vài bước.

- Bắt lấy nó!

Trạch Hiển hét lớn, đám đàn em lập tức xông lên.

S sử dụng toàn bộ những chiêu thức mà mình đã học được chống trả, nhưng chẳng mấy chốc, vết thương mất quá nhiều máu khiến anh rơi vào tình thế đuối sức.

Trạch Hiển nhìn cánh tay sưng đỏ của mình, tức đến nghiến răng nghiến lợi. Bao nhiêu năm qua, hắn tin tưởng S đến thế, công việc gì máu mặt cũng đều giao cho anh. Vậy mà bây giờ, chỉ vì một ả đàn bà vô dụng mà S dám phản bội lại hắn.

Phi vụ lần này, Trạch Hiển muốn S giúp mình gi3t chết Cố Tử Khâm nhưng kế hoạch lại đổ bể hết chỉ trong gang tấc. Tức đến mức hai mắt long lên sòng sọc, Trạch Hiển chỉ hận không thể bắn chết S ngay bây giờ.

S chống cự một hồi, mồ hôi túa ra ướt đẫm. Một gã vệ sĩ của Trạch Hiển lao tới, cầm theo cây gậy sắt đập mạnh vào đầu anh. Dòng máu tanh nồng chảy tràn từ đỉnh đầu xuống má, làm S tức khắc rơi vào tình thế choáng váng.

Anh loạng choạng chống tay đứng dậy, dùng toàn bộ sức lực giằng lấy cây gậy, quật ngược lại vào người hắn. Đám thuộc hạ không dám dùng súng, vì tiếng ồn sẽ làm ảnh hưởng tới khách sạn, rất dễ khiến cảnh sát chú ý.

- Ngu dốt. Xông hết lên cho tao!

Trạch Hiển điên cuồng chỉ đạo.

S căm phẫn nhìn hắn. Muốn lật ngược tình thế này chỉ còn cách khiến gã đầu sỏ phải đứng ra hứng mũi chịu sào.

Nghĩ là làm, S lao lên, tách đám đông ra, nhanh chóng áp sát Trạch Hiển. Hắn ú ớ chưa kịp nói gì, S vung tay, dùng cùi chỏ đập thật mạnh xuống.

Rắc!

Tấm lưng cứng ngắc của Trạch Hiển vang lên tiếng gãy giòn tan. Hắn rú lên đau đớn, nằm vật xuống đất như con gián chết trôi. Thừa lúc đám người rơi vào tình thế lộn xộn, S nén đau, tung người nhảy qua lan can, nhảy xuống tầng trệt phía dưới. Ngay sau đó, bóng dáng anh mất hút, không để lại bất kì một dấu vết khả nghi nào khác.
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 65: Khóc vì anh


Châu Ly vùi đầu vào trong chăn, tay cầm điện thoại, do dự không biết nên gọi cho S hay Cố Tử Khâm. Từ lúc trở về đến giờ, tâm trạng cô không hề tốt lên một chút nào cả. Cô lo lắng cho S, nhưng cũng lo cho an toàn của Cố Tử Khâm. Hai người đàn ông này không hề khiến cô ghét bỏ. Ngược lại, giữa họ tồn tại một mối liên kết kỳ lạ mà ngay cả chính cô cũng chưa thể nào hiểu rõ.

Ngay khi Châu Ly đang suy nghĩ viển vông, một bóng người cao lớn vụt thoáng qua cửa sổ. Cô giật nảy mình, vội vàng ngồi bật dậy, sau đó liếc mắt tìm kiếm xung quanh. Lồ ng ngực Châu Ly đập phập phồng liên tục, hồi hộp đến mức có thể nghe được rõ từng nhịp thở của bản thân.

- S, là anh... Phải không?

Không gian xung quanh thoáng chốc im lặng.

Châu Ly toan kéo gọn tấm rèm che cửa lên thì nghe thấy "cạch" một tiếng. Trên cửa lập tức xuất hiện một bàn tay đầy máu, run rẩy kéo chốt cửa. S đờ đẫn chui vào, sau đó nằm vật xuống sàn nhà, khắp người đổ đầy mồ hôi lạnh.

Giờ phút này, Châu Ly không kịp nghĩ gì nhiều. Cô chạy bổ tới bên cạnh anh, dìu S nằm lên trên giường. Máu tươi thấm ướt cả một mảng ga lớn, nhưng Châu Ly cũng không bận tâm cho lắm. Cô chạy vào nhà tắm, lấy khăn ướt và túi sơ cứu, kiểm tra sơ qua vết thương cho anh một lượt.

May thay, viên đạn ghim không sâu lắm, vẫn có khả năng gắp ra được, cũng không ảnh hưởng tới tính mạng. Châu Ly thở phào, dùng cồn sát trùng cho anh, sau đó lấy băng gạc cuốn tạm để cầm máu. Mồ hôi trên trán S tuôn ra ướt đẫm mái tóc đen mượt. Châu Ly cẩn thận lấy khăn lau qua cho anh, phòng tránh thấm ngược vào người dễ bị cảm.

- Cố gắng chịu đựng một chút, tôi đưa anh đi gặp bác sĩ.

Châu Ly ghé sát tai S, nhẹ giọng an ủi.

Lời vừa dứt, S vội vàng nắm lấy tay cô, lắc đầu đáp.

- Không được. Tuyệt đối không được.

Thấy S tỉnh lại, Châu Ly mừng rỡ vô cùng. Cô nắm chặt tay S, run run nói.

- Tại sao chứ? Nếu không đến bệnh viện gắp viên đạn kia ra, anh sẽ nhiễm trùng mà chết mất.

S cười khổ, nhàn nhạt lắc đầu.

- Em quên rằng tôi chỉ là một gã tội phạm hay sao?

Châu Ly sững sờ nhìn S, khóe mắt co giật một chút.

Đúng vậy, trong một vài phút nào đó, Châu Ly đã quên mất người đàn ông trước mặt mình này là một tên tội phạm giết người hàng loạt không ghê tay. Thấy Châu Ly im lặng không nói gì, S cười khổ.

- Tôi nói tôi không hề giết người. Em có tin không?

- Tin!

S kinh ngạc nhìn Châu Ly. Câu trả lời này của cô nằm ngoài sức tưởng tượng mà S dự liệu. Anh mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng bị cơn đau nhức buốt ở bả vai hành hạ, lập tức nhăn mặt.

Châu Ly vội vàng đỡ anh, xót xa mắng:

- Đã đến nước nào rồi mà còn lải nhải mấy điều vô ích. Nếu không đi viện thì tính mạng anh ném cho chó ăn à?

Cô đã thực sự cáu trước sự bướng bỉnh của S.

Nhưng S vẫn một mực lắc đầu quả quyết. Anh run rẩy vươn tay, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Châu Ly, bình tĩnh đưa ra phương án.

- Em mổ sống cho tôi. Tôi biết em đã từng học về y khoa nên chuyện này đối với em cũng đơn giản phải không?

Châu Ly giật mạnh tay lại, sững sờ nhìn S. Mặc dù cô đã từng học qua ngành y nhưng không đồng nghĩa với việc cô phẫu thuật mổ sống cho S như yêu cầu của anh bây giờ.

S vẫn nhìn cô đau đáu, nhếch miệng cười nhạt.

- Em mạnh mẽ lắm mà. Châu Ly bé bỏng của tôi đâu chịu thua trước ai bao giờ. Đừng hèn nhát như thế chứ.

Đột nhiên, Châu Ly thấy má mình ươn ướt.

Cô vô thức đưa tay chạm lên, phát hiện khóe mắt đã rỉ ra từng giọt, từng giọt nước mắt từ bao giờ.

Con mẹ nó, cô lại... lại khóc vì S ư?
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 66: Mổ sống


Nhiều giờ đồng hồ trôi qua...

Trên giường, S c ởi trần, miệng ngậm chặt một chiếc khăn để tránh cắn vào răng. Châu Ly đeo găng tay, dùng dao đã khử trùng cẩn thận cắt một đường nhỏ từ miệng vết thương hòng mở rộng ra để dễ gắp viên đạn. Dao rạch tới đâu, máu ở vai S lại chảy ướt tới đó. Cô vừa chăm chú mổ sống, lại vừa khéo léo dùng khăn thấm máu cho anh.

Tuy S không kêu đau tiếng nào nhưng mồ hôi trên trán anh túa ra ngày một nhiều. Châu Ly biết, S đang rất đau đớn. Người thường chỉ bị cắt một vết nhỏ trên da còn đau thế nào, nữa là anh đang phải chịu từng mũi dao rạch da, xẻ thịt.

Sau khi miệng vết thương đã được mở rộng hơn, Châu Ly cầm lấy chiếc kẹp sắt, bắt đầu gắp viên đạn đang ghim chặt vào thịt kia ra. Bàn tay cô bỗng chốc run rẩy, mỗi lần định chạm vào viên đạn lại bất giác co vào.

- Ưm ưm...

S muốn an ủi cô, nhưng miệng đang ngậm giẻ nên chỉ có thể phát ra những tiếng ngân nga trong cổ họng.

Châu Ly nhắm mắt, điều chỉnh lại hơi thở, sau đó kiên định cúi thấp đầu xuống, chăm chú gắp viên đạn ra. Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi giờ mỗi khắc chẳng khác chi cực hình.

Cho đến khi gắp được đầu đạn, những mũi kim chỉ cuối cùng cũng được cắt đứt, lúc này Châu Ly mới ngả người ra phía sau, thở phào một hơi. Nhìn S thiếp đi ngay trên giường của mình, lòng cô ngập tràn xáo trộn.

Sau khi lau dọn xong xuôi, Châu Ly rót sẵn một ly sữa ấm, đặt ở đầu giường đợi S tỉnh lại liền cho anh uống. Cô chống hai tay, ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn gương mặt điển trai không góc chết của S, tâm trạng có chút xáo động.

Người đàn ông này có một luồng sức hút kỳ lạ, giống như khi cô ở bên cạnh Cố Tử Khâm vậy. Mặc dù không biết hiện tại Cố Tử Khâm đã được an toàn hay chưa, nhưng chỉ cần S dám khẳng định chắc chắn như thế, cô cũng an tâm phần nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Châu Ly quyết định gửi cho Cố Tử Khâm một tin nhắn, xem anh thế nào. Kể từ khi phát hiện Cố Tử Khâm ngoại tình, Châu Ly ngoài mặt thất vọng nhưng bên trong vẫn lấp lóe chút hy vọng ít ỏi nào đó. Thế nhưng, cô và S đã đi quá giới hạn. Vậy nên, Cố Tử Khâm ngoại tình cũng chẳng khác gì cô ngoại tình. Cơ hội họ có thể quay lại với nhau thực sự ít ỏi đến đáng thương, đáng hận.

Tin nhắn gửi đi, lòng Châu Ly cũng nặng trĩu. Ngay khi cô đang suy nghĩ xem anh có trả lời lại cô không, tiếng chuông tin nhắn của S đột ngột vang lên khiến Châu Ly giật nảy mình.

Cô ngẩn ngơ nhìn S, tay vẫn nắm thật chặt điện thoại.

- Tại sao lại trùng hợp thế nhỉ?

Châu Ly lẩm bẩm tự hỏi. Nhưng cô không để tâm cho lắm, nhanh chóng soạn thêm một tin nhắn nữa gửi cho Cố Tử Khâm.

"À, anh đừng hiểu lầm. Em không có ý gì đâu, chỉ muốn hỏi thăm một chút về các thủ tục ly hôn sẽ cần đến những thứ gì."

Cô cười nhạt, lại lấy thêm một lý do nhảm nhí nữa rồi.

Nhưng lần này, chuông điện thoại của S lại vang lên khiến Châu Ly không thể không chú ý. Cô hồi hộp nhìn chiếc điện thoại để trong túi quần của S, sự tò mò bắt đầu trỗi dậy.

Cô biết tự ý lục đồ của người khác quả thật không tốt một chút nào cả, nhưng S và Cố Tử Khâm hết lần này tới lần khác khiến cô phải suy nghĩ.

"Mượn một chút thôi mà."

Châu Ly tự trấn an bản thân.

Cô từ từ rút lấy điện thoại trong túi S ra, run run bấm nút mở màn hình điện thoại.

Những giây phút tiếp theo, Châu Ly bị cảnh tượng trước mắt làm cho dọa sợ, đánh rơi điện thoại xuống đất.

Điện thoại này vẫn là của S, cô đã thấy anh dùng nhiều lần. Nhưng khi màn hình được hiện lên, tin nhắn của Châu Ly còn hiển hiện rất rõ. Điều đáng kinh ngạc ở đây, đó là màn hình nền lại là ảnh của cô chụp chung với Cố Tử Khâm ngoài bãi biển trong chuyến du lịch lần trước.

Điện thoại của S, nhưng ảnh nền lại là của cô và Cố Tử Khâm?

Châu Ly sững sờ nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Sao... Sao có thể thế được?
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 67: Cố Tử Khâm Chết


- Em nhìn gì vậy?

Giọng nói của S vang lên làm Châu Ly giật thót.

Cô trợn trừng mắt nhìn anh, cảm xúc nghi hoặc đan xen lẫn lộn, không biết nên phải làm gì lúc này. Vẻ mặt bối rối kia đã triệt để gi3t chết những lời muốn nói của S.

Trông thấy chiếc điện thoại của mình bị rơi dưới đất kia, S đã hiểu ra tất cả. Anh nén đau cúi xuống nhặt lên, cúi gằm mặt. Châu Ly hít sâu một hơi, lắp bắp lên tiếng.

- Tại sao điện thoại của anh lại đặt ảnh của tôi và Cố Tử Khâm làm hình nền?

S quay mặt né tránh, nhưng Châu Ly không cho anh cơ hội lờ đi.

Cô dùng hai tay ghì chặt khuôn mặt đẹp trai của S, bắt anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.

- Nói đi, S, tại vì sao hả? Anh chính là Cố Tử Khâm có phải không?

S hất tay Châu Ly ra, kiên định lắc đầu, một mực phủ nhận.

- Không có. Tôi là tôi, Cố Tử Khâm là Cố Tử Khâm.

- Anh nói láo! Nếu vậy thì tôi đang nhìn thấy thứ gì đây?

Châu Ly hét lên, đứng phắt dậy quát lớn.

S bị thái độ của cô làm cho giật nảy cả mình, lập tức cả người cứng đờ lại. Cô chỉ biết nhìn anh chằm chằm, giống như muốn nhảy vào trong sâu bên trong con người anh chỉ để hiểu rõ hơn từng tâm cơ bé nhất.

- Anh giải thích đi. Tôi không thích cằn nhằn nhiều, anh thừa hiểu tính tôi mà.

Bị Châu Ly chất vấn đến mức quá khích, S chỉ còn biết lắc đầu thở dài.

- Điều tôi nói là sự thật. Cho dù em không tin tôi cũng phải chịu. Tôi và Cố Tử Khâm là hai người hoàn toàn khác nhau, em có thể lấy mẫu tóc của tôi và anh ta đi xét nghiệm ADN.

Nhưng nếu không phải Cố Tử Khâm, tại sao S lại có những hành động đáng ngờ này cơ chứ. Châu Ly đi về phía tủ, mở ngăn kéo lấy ra chiếc kéo nhỏ của mình, sau đó không nói gì mà cắt đi một cụm tóc nhỏ của S.

S không ngăn cản cô, để mặc cho cô tùy ý làm theo những gì cô muốn. Cắt tóc xong, Châu Ly đem bọc vào túi zip, cất lại cẩn thận. Cô phải xác nhận cho chính xác những lời S nói, không thể để bất cứ người nào cố tình dắt mũi được.

Xong xuôi mọi việc, Châu Ly mở cửa xuống bếp, mang lên cho S một tô cháo nóng. Mọi người đã đi vắng hết cả, chỉ có hai người họ ở lại phòng. Vì tay S bị thương nên Châu Ly cẩn thận đút từng muỗng cháo cho anh. Dạ dày được sưởi ấm, trong lòng S cũng trở nên thoải mái và dễ chịu hơn hẳn.

Chờ anh ăn xong, Châu Ly kéo lại đem cửa sổ, còn không quên chốt khóa trong để không ai vào được. S nhìn theo từng động tác của cô, miệng bỗng nhoẻn cười trìu mến.

- Em đang giận tôi hả?

- Anh còn giấu tôi những gì, anh thừa biết mà.

Châu Ly hờ hững nói.

S cười xòa, buột miệng giải thích.

- Tôi nhặt được điện thoại của Cố Tử Khâm nên tiện tay đút túi. À, hắn đã an toàn quay trở về Cố gia cùng ả tình nhân bé nhỏ rồi đấy. Thế nào, em có muốn xem thử nội dung bên trong điện thoại là gì không?

Khóe mắt Châu Ly giật giật.

Cô xì một tiếng thật dài, ghét bỏ từ chối.

- Không cần. Tôi chỉ cần biết anh ấy vẫn an toàn là được rồi.

Lời vừa dứt, chuông điện thoại của Châu Ly reo vang. Thấy tên người trong danh bạ là mẹ chồng, cô có chút bất ngờ. Đã lâu rồi bà Gia Linh chưa gọi cho cô, từ khi hai ông bà dọn về quê sống ẩn dật, họ ít liên lạc hơn hẳn. Sau cái chết của Cố Tịch, ông bà không muốn dây dưa vào chuyện riêng của vợ chồng Cố Tử Khâm nữa. Có lẽ, oán hận trên đời, vốn dĩ không nên tồn tại thì tốt biết mấy.

Châu Ly nhấc máy, bật loa ngoài để nghe cho rõ hơn.

- Mẹ ạ, con nghe đây mẹ.

- Châu... Châu Ly!

Giọng bà Gia Linh trở nên vô cùng gấp gáp, xen lãn tiếng sụt sịt đứt quãng.

Châu Ly lập tức ngồi thẳng lưng, cảm giác trong lòng bất an cuộn trào, vội vàng hỏi bà.

- Mẹ, có chuyện gì xảy ra với bố mẹ sao? Giọng mẹ nghe không ổn lắm thế.

Bà Gia Linh đột ngột òa khóc nức nở, bà lắp bắp, nói không ra hơi. Tiếng khóc ai oán xen theo chút xót xa vang lên như muốn gào xé rách toác cả hai bên tai Châu Ly vậy.

- Chết... Chết rồi, Tử Khâm, chết rồi con ơi.

Châu Ly há hốc miệng nhìn S, toàn thân lạnh buốt.

Cô kinh hãi không dám tin vào những gì tai mình nghe thấy, run rẩy hỏi lại mẹ chồng lần nữa.

- Mẹ nói gì cơ, sao anh ấy lại chết. Không phải, Cố Tử Khâm vẫn còn sống, hay là mẹ có nhầm lần với ai?

Bà Gia Linh vẫn gào khóc tức tưởi. Bà đấm ngực thùm thụp, ai oán kêu lên.

- Nó chết rồi, mẹ vừa nhận được tin từ trụ sở cảnh sát. Bố mẹ đang trên đường quay trở lại thành phố, khoảng hai tiếng nữa sẽ đến nơi. Châu Ly, con đến nhà xác trước rồi báo tình hình cho bố mẹ nhé.

Châu Ly cúp máy, ánh mắt thẫn thờ. Người kinh ngạc nhất lúc này là S. Anh liên tục lắc đầu, miệng lẩm bẩm từng chữ.

- Không thể nào, không thể nào!
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 68: Cho Anh Một Lần Cuối


- Anh giải thích đi. Anh mau giải thích cho tôi. Tại sao Cố Tử Khâm lại chết?

Châu Ly quay sang nhìn S, gào lên chất vấn, hai tay cô đấm thục thụp vào vai anh, đánh đến mức đỏ cả lòng bàn tay mà vẫn chưa hả.

S không nói gì, chỉ lặng im nhìn Châu Ly, để mặc cho cô ra sức trút bỏ cơn giận lên người mình. Đánh cho đã, Châu Ly mới gục xuống bả vai S, òa lên khóc nức nở. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc cô, khàn giọng an ủi.

- Em đừng đi, được không?

- Tại sao lại không đi? Tôi phải đến nhà xác, nhận lại xác của anh ấy.

Châu Ly sực tỉnh, đau đớn nói.

Nhưng S nhất định không chịu, lắc đầu quả quyết.

- Em đừng đi, Châu Ly. Em... Mau gọi điện cho bố mẹ, cản họ nhất định không được tới. Đó là một cái bẫy, một cái bẫy chết người.

Châu Ly hừ lạnh, nhìn S đầy ghét bỏ.

- Tôi không muốn nghe. Chính anh đã nói Cố Tử Khâm an toàn về nhà, vậy mà bây giờ thử nhìn lại xem, anh ấy đã chết rồi. Vì sao lại chết? Tôi không tin Cố Tử Khâm chết tức tưởi như vậy.

Châu Ly vùng ra khỏi bàn tay của S, sau đó chạy đến tủ quần áo, lục tìm áo khoác, chuẩn bị đến nhà xác nhận lấy thi thể của chồng. Cho dù Cố Tử Khâm ngoại tình sau lưng cô, cô vẫn sẽ làm tròn nghĩa vụ của một người vợ. Cuộc đời này, oán hận triền miên làm gì, tất cả chỉ khiến con người rơi vào trầm luân mà thôi.

S nén đau, ôm bả vai bị thương đứng dậy, cầm tay Châu Ly, khẩn khoản nói.

- Điện thoại anh hết pin. Em mau gọi cho bố mẹ, nhất định không được đến.

Châu Ly sững người nhìn S.

Từ đầu đến cuối, S vẫn quả quyết khăng khăng giữ ý định như thế, rốt cuộc là vì cái gì. Châu Ly lưỡng lự một hồi, sau đó thử quyết định tin tưởng anh một lần nữa.

Cô bấm số của bà Gia Linh, rất nhanh đầu dây bên kia đã được kết nối.

Bà Gia Linh nức nở hỏi Châu Ly đã tới nhà xác chưa? Nghe nói, thi thể của Cố Tử Khâm không còn nguyên vẹn, chết rất thảm. Châu Ly nói mình đang chuẩn bị trên đường đến nhưng cảnh sát yêu cầu cần có thêm chứng cứ để xác nhận thi thể cho dễ hơn.

Do vậy, cô đành nhờ hai ông bà lái xe tới nhà riêng của họ, sau đó lấy một ít đồ dùng cá nhân của Cố Tử Khâm và giấy khai sinh đem tới đồn cảnh sát trước. Châu Ly còn không quên dặn dò họ cứ ở lại đồn cảnh sát chờ cô tới, cả ba người sẽ cũng đến nhà xác sau.

Ông bà Cố gật đầu tin tưởng, sau đó vội vàng cúp máy. Cô làm vậy là để kéo dài thời gian. Hơn nữa, hai ông bà được cảnh sát bảo vệ ắt sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Thấy vậy, S cũng thở phào nhẹ nhõm.

Châu Ly khoanh tay nhìn anh thăm dò, hai mắt đã đỏ ngầu lên. Cô cần một lời giải thích, ngay bây giờ.

Nào ngờ, S nén đau, dùng sức ôm lấy eo Châu Ly, ép mạnh cô vào tủ. Cô giãy giụa chống trả kịch liệt, nhưng sức cô thế cô, không thể đấu lại được với S. S cầm hai tay Châu Ly đặt lên trước đỉnh đầu, hung hăng cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn.

Nụ hôn tham lam chiếm hữu từ điên cuồng dần dần trở nên dịu dàng, anh dùng đầu lưỡi ấm áp, m ơn trớn từ từ mọi chi tiết nhạy cảm trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Châu Ly không thể ngăn cản, chỉ đành để yên cho anh làm loạn.

Xoẹt!

Chiếc váy mỏng trên người cô nhanh chóng bị kéo xuống, toàn thân trở nên lõa lồ. Châu Ly tức giận, há miệng cắn vào bả vai còn lại của S. Hàm răng cô in hằn trên da anh, nhưng S lại không kêu đau.

S xoay lưng Châu Ly lại phía anh, hôn cô từ sau gáy, trượt dần xuống hõm vai và sống lưng thon thả.

- Xin em, lần cuối. Cho anh một lần cuối này thôi. Châu Ly, anh yêu em!
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 69: Kinh Tởm Anh!


Châu Ly thở hổn hển, nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao, nóng bỏng và vô cùng khó chịu. Ở trong tư thế này, cô không thể nhìn thấy bất cứ xúc cảm gì của S, chỉ biết bám chặt vào tường, ngăn không cho tiếng kêu r3n rỉ vang lên.

Nhận ra sự không cam lòng của cô, S khẽ cười, nụ cười chua chát đến kỳ lạ.

- Em yêu Cố Tử Khâm hay yêu anh?

Nghe S hỏi, Châu Ly nhất thời á khẩu, không biết nên trả lời như thế nào cho phải.

Hai người đàn ông này luôn khiến cô phải suy tư đắn đo, nhầm lẫn với nhau. Ở bên cạnh Cố Tử Khâm, Châu Ly lại thấy được sự mạnh mẽ, kiên định của cả S. Còn ở bên cạnh S, Châu Ly lại cảm nhận được hơi thở dịu dàng, ôn nhu mà Cố Tử Khâm dành cho cô.

Cô không biết đâu là tình yêu, đâu là sự cảm thông. Hay tất cả chỉ là hiểu nhầm chồng chất nối tiếp nhau không thể có nút dừng. Thất Chây Ly im lặng, S khẽ thở dài. Động tác chiếm hữu phía sau lưng cô lại càng thêm mạnh mẽ hơn.

Hai chân Châu Ly mỏi nhừ, bị anh tham lam tấn công hết lần này cho tới lần khác. Không biết qua bao lâu, cuối cùng S cũng gục trên vai Châu Ly, thở hắt ra một tiếng.

Cơ thể vừa được giải thoát, Châu Ly xoay người lại, vung tay tát bốp vào mặt anh. S không né tránh, cũng chẳng than đau, mặc dù má anh nhanh chóng đỏ ửng, sưng lên trông thấy.

Châu Ly lau nước mắt, ghét bỏ mắng nhiếc.

"Đồ khốn. Tôi kinh tởm anh."

Dứt lời, cô mặc lại váy, cầm chìa khóa xe, sau đó xoay người rời đi.

S ngồi trên giường, chết lặng nhìn theo bóng lưng xinh đẹp dần dần khuất xa. Anh lắc đầu cưỡi khổ, miệng lẩm bẩm vài câu.

"Có thể không đi không? Trong mắt em, anh kinh tởm đến vậy sao?"

Lúc Châu Ly đến được đồn cảnh sát, ông bà Cố đang chờ ở đó. Nhìn khuôn mặt tiều tụy của họ, Châu Ly bội phần xót xa. Mặc dù trước đây mối quan hệ của cô và Cố Bình không tốt, nhưng sau cái chết của Cố Tịnh, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Châu Ly ôm lấy bả vai bà Gia Linh, dịu giọng an ủi.

"Bố mẹ, con tin Tử Khâm vẫn chưa chết. Anh ấy còn sống."

Cô cũng không biết bản thân lấy gì để dám khẳng định chắc chắn như thế. Nhưng ở sâu trong thâm tâm cô vẫn tồn tại một niềm tin cực kỳ mãnh liệt.

Bà Gia Linh không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu, lau đi giọt nước mắt xót xa.

Đội trưởng Hàn cầm theo tập hồ sơ vụ án đi đến, nhanh chóng thuật lại tình hình trước đó. Đại khái, có người dân báo tin phát hiện một xác chết tại chung cư số hai, đường Phạm Uy Long. Sau khi cảnh sát tới tiến hành thu thập chứng cứ, họ tìm được chứng minh thư mang tên Cố Tử Khâm. Thi thể không còn nguyên vẹn, phần mặt đã bị hung thủ dùng dao chém gần như nát bấy. Bước đầu, cảnh sát nghi ngờ hung thủ là sát thủ S mà bấy lâu nay họ chưa bắt được.

Bên cạnh thi thể, chữ S được viết bằng máu đã khô lại.

Châu Ly chết điếng cả người. Tại sao hung thủ lại có thể là S được?

Vô lý.

Quá vô lý!

Cô đứng phắt dậy, run run nói.

"Có chắc chắn người kia là Cố Tử Khâm không? Chúng ta có thể tiến hành xét nghiệm DNA ngay bây giờ."

Đội trưởng Hàn gật đầu, dần bà Gia Linh đi theo mình đến phòng pháp chứng.

Châu Ly rút điện thoại định gọi cho S, nhưng vừa lúc đó cô cũng nhận được tin nhắn mà anh gửi tới. Ngay sau khi đọc, toàn thân Châu Ly cứng ngắc, mấp máy môi nói không nên lời. Cô run run đứng dậy nhưng hai chân như đã bị rút cạn sức lực, gục ngã xuống đất.

May sao, ông Cố Bình kịp thời đỡ cô dậy, ân cần hỏi con dâu có cần đến bệnh viện không.

Châu Ly lắc đầu, nước mắt ướt đẫm.

"Bố, bố, đó không phải là Cố Tử Khâm. Cố Tử Khâm, anh ấy..."

Nói đến đây, Châu Ly cảm thấy đầu óc chuếnh choáng, ngay sau đó liền ngất lịm.
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 70: Oan Oan Tương Báo


Trên sân thượng chung cư A...

S đứng lặng lẽ, ánh mắt đăm chiêu nhìn Trạch Hiển. Hắn cầm khẩu súng, m ơn trớn miệng súng với vẻ mặt đầy thích thú. Tà áo choàng dài của S nhẹ nhàng phấp phới bay lên cao, những lọn tóc đen rũ xuống, che chắn một phần đôi mắt lạnh lẽo.

- Cứ nhất định phải trả thù nhau như thế à?

S hờ hững cất tiếng hỏi.

Trạch Hiển cười hì hì, thù hận ngút trời nhìn anh.

- Tất nhiên rồi. Bao năm qua tao tìm mày, muốn mày chết không có chống dung thân. Vậy mà mày lại giấu kỹ quá, suýt chút nữa tao đã không nhận ra.

S hơi cúi đầu, bàn tay gõ nhẹ lên thành lan can. Trong khoảnh khắc sống, chết chưa rõ như thế này, anh chỉ nghĩ đến duy nhất một người.

Trạch Hiển vỗ vỗ tay, ra hiệu cho thuộc hạ.

- Mang quà lên đây.

Hai mắt S lập lòe, trong lòng trỗi dậy một loạt dự cảm bất an. Quả nhiên, đám thuộc hạ nhanh chóng vác một bao tải bịt kín đến, có kích cỡ chưa đủ một người trưởng thành bên trong.

S nắm chặt hai tay, nghiến răng cảnh cáo.

- Tao đã nói rồi. Tao cấm mày được động vào cô ấy cơ mà.

Trạch Hiển cười lớn, mở bao tải ra. Bên trong, Châu Ly bị đánh đến hôn mê, cả người mềm oặt, ngữ dụi trong tay Trạch Hiển.

Hắn nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt xinh đẹp của cô. Sau đó, dùng sức bóp thật mạnh.

- Vì cái quần què gì mà người được hạnh phúc lại luôn là này? Ngay cả cô ta cũng yêu mày say đắm như thế?

S lặng người. Châu Ly yêu anh, không. Cô ấy chưa hề yêu anh một lần nào cả. Người cô ấy yêu là Cố Tử Khâm, Cố Tử Khâm mới đúng.

Trạch Hiển vẫn chưa dừng lại, tiếp tục tru tréo.

- Mày nghĩ cố tình sắp xếp để cả nhà mày trốn vào đồn cảnh sát là sẽ an toàn à? Mày quên mất ông đây là ai rồi sao?

Ngừng một lúc, hắn tiếp tục nói.

- Mày cũng thật thông minh đấy. Thay đổi thân phận, cài cắm bên cạnh tao bao năm. Cuối cùng vẫn bị tao bắt thóp đó thôi.

S gật đầu, nhàn nhạt lên tiếng.

- Người mày giết là ai?

- Haha!

Trạch Hiển cười lớn.

- Thông minh lắm! Một con tốt thế thân mà thôi, quan tâm làm gì.

Dứt lời, hắn sai thuộc hạ trói Châu Ly lại, ném cô nằm xuống đất. Nhìn người con gái mình yêu bị đánh đến tím một bên má, trong lòng S xót xa vô cùng. Trái tim đau đớn như có hàng ngàn vết kim châm chích đến thủng lỗ chỗ, máu nóng không ngừng rỉ ra.

Có lẽ, bao nhiêu năm qua, là anh đã sai thật rồi.

Trạch Hiển hét lên, chĩa súng về phía S.

- S, à không, Cố Tử Khâm! Đã đến lúc mày nên tháo bỏ lớp mặt nạ giả dối kia được rồi đấy.

Cố Tử Khâm không biết nên cười hay nên khóc.

Thời gian bị trục xuất khỏi quân đội, anh bắt đầu nung nấu ý định trả thù. Anh tự ngụy trang một buổi tai nạn xe, giả vờ khiến cho hai chân bị liệt, khuôn mặt thì hủy dung.

Ban ngày, anh là Cố Tử Khâm vô dụng, ngày ngày ngồi trên xe lăn chiêm nghiệm về sự đời.

Ban đêm, anh âm thầm trút bỏ lớp ngụy trang, đi đến những gia đình có chức có quyền, bên ngoài tâm Phật nhưng bên trong rắn rết, hút máu của dân để trừng trị và lật tẩy chúng.

Cố Tử Khâm sẽ không trực tiếp ra tay gi3t chết họ mà sắp xếp những tình huống tưởng chừng như ngẫu nhiên để truy sát. Tuy vậy, bao năm qua đi, bàn tay anh cũng đã nhuốm đầy máu tanh rồi.

Cưới Châu Ly, bước đầu chỉ là khiên chắn để che đậy đi sự thật ẩn giấu bên trong. Nhưng nào ngờ, con người làm sao có thể né tránh khỏi tình yêu, nhất là khi trái tim vốn đã chết đi của anh dần dần được cô sưởi ấm.

Cố Tử Khâm yêu Châu Ly đến chết đi sống lại. Từ đó, anh nhận ra, ở bên cạnh anh càng lâu, cô sẽ gặp nguy hiểm càng lớn. Chính vì vậy, Cố Tử Khâm cố ý giả vờ ngoại tình để Châu Ly chủ động rời xa anh, lúc đó tình yêu của cô dành cho anh cũng dần dần kết thúc.

Oan oan tương báo, biết đến khi nào mới tàn.

- Muốn giết thì giết đi.

Cố Tử Khâm bình tĩnh nói.

Anh đơn cô thế cô, không đủ khả năng chống trả. Anh chỉ lo lắng cho Châu Ly, sợ cô vì mình mà không chống cự được.

- Muốn cứu cô ta không?

Trạch Hiển ung dung chĩa súng vào đầu Châu Ly mà hỏi.

Ngay khi đó, trái tim Cố Tử Khâm suýt chút nữa đã nhảy dựng lên. Nhưng rất nhanh, anh liền lấy lại bình tĩnh.

Anh nhẹ giọng hỏi hắn.

- Nói đi, mày muốn tao làm gì?

- Mỗi bước mày đi đến đây, hãy dùng dao tự đâm vào một điểm bất kỳ trên cơ thể mày. Hiểu không?

- Được! Ném dao đây.

S không do dự, lập tức đáp lời.

Trạch Hiển phá lệ cười hả hê, đánh mắt về phía thuộc hạ.

- Ném dao cho hắn!
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 71: Liều Chết


- Nào, welcome!

Trạch Hiển vỗ tay, mời gọi Cố Tử Khâm.

Cố Tử Khâm bắt đầu bước đi, một dao lạnh lẽo lập tức đâm vào cánh tay phải. Cơn đau đớn ấp tới, mặt anh vẫn không biểu lộ ra bất cứ sắc thái nào cả. Xong một bước, Cố Tử Khâm lại rút dao ra, máu tươi theo miệng vết thương cũng bắn tóe lên.

Cố Tử Khâm áng chừng từ vị trí của anh đến nơi Châu Ly bị trói khoảng năm bước lớn, tương đương với năm lần đâm. Chỉ cần mũi dao đâm không sâu, Cố Tử Khâm có thể vẫn giữ được sức để tấn công ngược lại.

Cứ như vậy, hai bước đi tiếp theo, Cố Tử Khâm tự mình đâm mình, máu xối ra ngày càng nhiều, kết hợp với vết thương trên bả vai còn chưa kịp lành, đau lại càng đau.

Mà Trạch Hiển lại phá lên cười như điên dại. Hắn thích thú đến mức vỗ tay hò reo, giống hệt một gã hề ma quái.

Hai mắt Cố Tử Khâm giật giật, mồ hôi túa ra ướt đẫm. Chỉ cần người con gái anh yêu được bình an, Cố Tử Khâm phải đánh đổi bằng mạng sống anh cũng đều cam tâm tình nguyện.

Đúng lúc đó, phía sau Trạch Hiển chợt vang lên tiếng súng rền. Hắn ngơ ngác quay lại nhìn, đám thuộc hạ của hắn lần lượt ôm đùi, ngã lăn quay ta đất, kêu gào đau đớn. Châu Ly đã tỉnh dậy từ lúc nào, sử dụng chiêu thức tháo trói cô đã được học từ Cố Tử Khâm, lén lút rút súng lấy cắp được khi Trạch Hiển chủ quan mà ném ở gần cô.

Để cứu Cố Tử Khâm, Châu Ly liều mạng nhằm về phía chúng mà bắn.

- Con mẹ nó!

Trạch Hiển tức giận rú lên.

Cố Tử Khâm nhân cơ hội lao vọt đến, cầm dao đâm mạnh vào sau lưng hắn. Trạch Hiển bị thương, đau đớn khiến hắn nổi điên. Hắn tức tốc xé áo ngoài, ngay khi trông thấy rõ thứ bên trong, cả Cố Tử Khâm và Châu Ly đều run sợ.

Tên khốn này vậy mà lại dám cài bom trong người. Lần này, hắn thật sự muốn chết chung với Cố Tử Khâm.

- Trạch Hiển, anh mau buông tay đi. Cảnh sát đã đến rồi, họ lần theo định vị trong người tôi.

Châu Ly lạnh lùng nói.

Khi ở đồn cảnh sát, sau khi Châu Ly khẳng định người chết không phải Cố Tử Khâm, tin nhắn S gửi cho cô cũng được cô giao cho cảnh sát. Do vậy, họ đã âm thầm gắn máy định vị theo dõi vào người Châu Ly, giăng bẫy để tóm gọn một mẻ.

Đội trưởng Hàn liên tục dùng loa kêu gọi Trạch Hiển mau buông vũ khí đầu hàng, nhưng hắn nào chịu nghe, tay bấm nút khởi động kích hoạt ngòi nổ, chỉ cần rút ngón tay ra là bom sẽ nổ. Tất cả những người ở đây đều sẽ tan xác.

- Tao chết tất cả chúng mày cũng đều phải chết.

Trạch Hiển hét lên, hai mắt hắn đỏ ngầu. Giờ phút này, hắn cóc sợ cái quái gì nữa. Cuộc đời hắn chấm dứt từ khi người con gái hắn yêu nhất đã chết. Hung thủ chưa tìm được, mãi mãi là một ẩn số. Nhưng hắn một mực cho rằng người đó là Cố Tử Khâm. Bao năm qua, hắn nung nấu ý định báo thù, biết được S và Cố Tử Khâm là cùng một người, hắn cố tình ngụy tạo cái chết của Cố Tử Khâm để dụ Cố Tử Khâm trong thân phận S đến đây.

Hắn chết, Cố Tử Khâm và cả những người anh yêu thương nhất cũng đều phải chết.

Châu Ly xót xa nhìn Cố Tử Khâm toàn thân đẫm máu. Sắc mặt anh tái nhợt do mất máu quá nhiều. Mặc dù đã tháo đi lớp da thừa giả làm sẹo trên mặt, nhưng ánh mắt trìu mến vương vấn chút luyến tiếc mà anh dành cho cô vẫn không hề phai nhạt.

- Tử... Tử Khâm!

Châu Ly run rẩy gọi anh.

Toàn thân Cố Tử Khâm khẽ run, đôi mắt long lanh hơi biến chuyển.

Châu Ly bước dần về phía anh, mỉm cười nói.

- Em không hề trách anh. Dù anh là S hay Cố Tử Khâm, anh đều thuộc về em.
 
Đô Đốc Cố Tử Khâm, Yêu Anh Đến Vạn Lần
Chương 72: Yêu Anh Đến Vạn Lần! (End)


Cố Tử Khâm muốn tránh né nhưng Châu Ly đã nhanh chóng ôm lấy anh. Máu anh thấm qua áo cô, một mảng đỏ tươi. Cô đau đớn đến kiệt quệ, không ngờ, Cố Tử Khâm chính là S. Hai người đàn ông tưởng chừng xa lạ nhưng lại là người cô yêu đến thấu tâm can.

Cô không trách, cũng không hận anh về những gì đã giấu diếm mình. Cô chỉ cảm thấy bản thân cực kỳ đáng trách khi ở bên cạnh anh lâu như vậy lại không nhận ra anh chính là chồng của cô, cũng chính là người đàn ông vẻ ngoài tàn nhẫn, lúc nào cũng hết lòng hết dạ bảo vệ cô kia.

Cố Tử Khâm đỏ mắt, dịu dàng hôn lên trán Châu Ly.

- Em không trách anh là được. Ly yêu dấu, nghe anh, em hãy mau rời khỏi đây.

- Không. Em sẽ không đi đâu cả. Nếu anh đi cùng em, em sẽ xem xét.

Châu Ly rơi nước mắt, ôm ghì lấy Cố Tử Khâm.

Không hiểu sao cô lại sợ hãi đến như thế, sợ anh rời bỏ cô, vĩnh viễn chẳng trở về nữa. Chính vì vậy, Châu Ly ra sức ôm chặt Cố Tử Khâm, đề phòng anh sẽ lại chạy đi mất.

Không bao giờ buông tay!

- Ly, anh yêu em, thực sự rất yêu em.

Cố Tử Khâm ôm lấy hai bên má cô, dịu dàng hôn lên môi.

Trạch Hiển hừ lạnh, ghen ghét nguyền rủa.

- Chúng mày định đóng kịch đến khi nào nữa. Tao sẽ cho cả lũ chết hết một mẻ.

Phía cảnh sát không dám ra tay bởi vì hắn đã ấn nút kích hoạt. Tiến thoái lưỡng nan, nhất là khi có nhiều con tin đang ở đây.

Cố Tử Khâm mặc kệ những lời chửi rủa của Trạch Hiển. Anh ngừng hôn Châu Ly, dịu dàng cười.

- Em phải thật hạnh phúc, biết chưa?

Châu Ly tức giận, quát lớn.

- Anh nói thế là có ý gì? Nhất định đừng hòng bỏ em lại. Tử Khâm, em có thai rồi. Con của chúng ta...

Châu Ly mới phát hiện mình có thai.

Đứa con này của cô và Cố Tử Khâm sẽ là một em bé đáng yêu và hạnh phúc.

Cố Tử Khâm run run chạm tay lên bụng cô, đôi mắt ngấn lệ, nhưng nhanh chóng lại thu về vẻ hững hờ mọi khi.

- Em và con của chúng ta phải được hạnh phúc.

Dứt lời, Cố Tử Khâm xoay người lao nhanh đến bên cạnh Trạch Hiển, ôm lấy anh ta, cùng nhau lao về phía lan can sân thượng.

Động tác của anh quá nhanh, nhất thời Châu Ly không kịp níu kéo, chỉ biết hét lên đến khàn cả cổ.

- Không, Tử Khâm!

Ầm!

Một tiếng nổ lớn inh tai vang lên, trời đất rung chuyển, tòa nhà như gặp phải địa chấn, khói bụi bay mù mịt, ngọn lửa đỏ rực bùng cháy dữ dội.

Châu Ly bị ngã ra sau, toàn thân đau đớn, theo phản xạ liền đưa tay ôm lấy bụng.

Cô ngửa mặt lên trời, trơ mắt nhìn khói bụi cuộn sôi cùng bầu trời cao xanh, tạo ra hai mảng trắng, xám rõ rệt, trái tim cũng đã bị dập nát.

Tiếng người hò hét vang lên thất thanh. Châu Ly cũng không mảy may chú ý, nhếch miệng cười điên dại. Đã nói là sẽ cùng nhau đi đến cuối cuộc đời, nhưng lại không thể.

Ngày cô phát hiện bản thân mang thai cũng là ngày người cô yêu nhất rời bỏ cô mà đi.

Cố Tử Khâm, em hận anh!

Châu Ly lẩm bẩm, khóe mắt ướt đẫm.

Một thời gian sau...

Bụng cô ngày càng lớn, dáng đi cũng trở nên khệnh khạng hơn. Ngoài những lúc viết báo, Châu Ly sẽ đến phòng sách của Cố Tử Khâm để đọc những cuốn sách mà anh yêu thích. Ông bà Cố muốn ở lại chăm sóc cô, nhưng Châu Ly nói bản thân cô có thể tự lo cho mình được.

Ngày ngày, Châu Ly sẽ chuyện trò với bé con, kể cho con nghe về bố của mình. Nếu Cố Tử Khâm còn sống, anh nhất định sẽ đọc truyện cho con nghe thường xuyên. Gia đình ba người họ sẽ thật hạnh phúc!

- Tử Khâm, anh từng hỏi em yêu anh hay yêu S? Em yêu cả hai, có phải tham lam quá không?

Ngồi trước mộ anh, Châu Ly cười hỏi.

Cô ngây ngốc nhìn những bông hoa đủ màu sắc mà mình trồng vài tháng trước, nay đã nở rộ lên, rung rinh trong gió chiều. Cảnh sát chỉ nhặt được một vài phần nhỏ trong thi thể của Cố Tử Khâm, đem đi làm xét nghiệm DNA, sau đó trả lại cho cô để mang tới nhà hỏa thiêu.

Châu Ly chưa kịp nói yêu anh nhiều hơn như cách anh mong đợi.

Cô tự cho rằng bản thân mình là một người vợ chưa đủ tốt.

Nếu có thể quay trở lại, cô sẽ yêu anh nhiều hơn, bảo vệ anh như cách anh đã dùng cả phần đời ngắn ngủi của mình để bảo vệ cô.

Nếu có thể, cô muốn nói với anh, cô yêu anh, yêu anh đến vạn lần!

Trời mùa đông lạnh buốt, tuyết bắt đầu rơi trắng xóa phần mộ của Tử Khâm.

Ngày ngày, người canh gác nghĩa trang đều thấy một cô gái bụng mang dạ chửa cầm theo lẵng hoa nhỏ đi vào, vài tiếng sau mới chịu trở về.

Năm này qua năm khác, dù nắng hay mưa, chưa bao giờ cô thôi đến đây cùng với bé con của họ.

Mãi cho đến sau này, bé con nay đã trưởng thành, trở thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, giống bố y như đúc.

Chỉ khác, lần này anh không đến một mình nữa mà trên tay cầm theo hai lẵng hoa nhỏ.

Một lẵng cho bố, một lẵng cho mẹ anh.

Bầu trời năm ấy vẫn xanh và trong vắt, như cách mà mẹ anh đã dùng cả đời để chờ đợi bố anh quay trở lại, cũng như cách bố anh đã dùng chính tính mạng của mình để bảo vệ cho hai mẹ con anh.

Hạnh phúc đơn giản chỉ có thế...

...KẾT THÚC...
 
Back
Top Bottom