Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4820: Thậm chí còn hơi uất nghẹn!


"Bây giờ cậu nói rõ với mọi người, lão phu từng giao dịch với cậu lúc nào hả?"

"Ừm? Rồi cả tôi lấy mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn của cậu lúc nào?”

Mười mấy người cảnh giới Tế Đạo, đã chặn hết mọi đường lui!

Phía sau.

Bất Hủ Chiến bước lên một bước, chặn đứng đường lui cuối cùng của Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, cậu giết Bất Hủ Khung, mà còn muốn đi sao? Cậu phải cho lão phu một lời giải thích!"

'Thêm Bất Hủ Chiến nữa, tổng cộng mười lăm vị cảnh giới Tế Đạo!

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực cười khổ: "Nhóc con, có vẻ chúng †a tiêu đời thật rồi..."

Chỉ với một ý niệm, Diệp Bắc Minh đã ra khỏi tháp Càn Khôn Trấn Ngục, đứng ở trên đỉnh tháp: "Tiểu Tháp, ông đã cố hết sức rồi!"

Anh cực kỳ suy yếu!

Gân mạch, xương cốt toàn thân đều đã đứt hết!

Nếu không có viên Hồi Quang Phản Chiếu đan kia, chỉ đứng thôi cũng là hy vọng xa vời với anh!

Ánh mắt lạnh như băng!

Quét qua mười lăm người cảnh giới Tế Đạo ở đây, mắt anh đỏ ngầu, anh nói: "Mười lăm người có mặt ở đây, Diệp Bắc Minh tôi nhớ hết rồi!"

"Tốt nhất là các người g**t ch*t tôi!"

"Nếu hôm nay Diệp Bắc Minh tôi không chết, tôi bảo đảm sẽ tiêu diệt hết tất cả các người, và cả thế lực đằng sau các người!"

Anh nói xong. "Ha ha ha hai" "Nhóc con, cậu làm lão phu buồn cười quái”

"Chỉ bằng cậu? Mà đòi tiêu diệt chúng tôi và thế lực sau lưng chúng tôi ư? Ha ha ha ha..."

"Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, cậu ngây thơ thật đấy, cậu có biết cảnh giới Tế Đạo là gì không? Sau cậu dám khiêu khích mười mấy cảnh giới Tế Đạo cùng lúc hả?"

"Cậu đã tàn phế rồi, eòn dám ăn nói ngông cuồng? Buồn cười thật!"

Mười lăm vị cảnh giới Tế Đạo, hơn một nửa trong số họ là đang châm biếm!

Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngày càng lạnh!

Thậm chí còn hơi uất nghẹn!

Bất Hủ Chiến cầm kiếm chĩa vào đầu Diệp Bắc Minh, rồi thản nhiên nói: "“Nhóc con, lão phu sẽ cho cậu một cơ hội cuối cùng! Giao một bộ phận thi thể của Đế Thi ra đây, sau đó xóa bỏ thần hồn của tòa tháp này!"

"Cuối cùng, cậu tự vẫn, chuyện này sẽ chấm dứt tại đây!"

Diệp Bắc Minh tức quá hóa cười: "Ha ha, thế mà cũng gọi là cơ hội ư?"

Mặt Bất Hủ Chiến hiện lên ba phần giễu cợt: "Lão phu chịu cho cậu được toàn thây, chẳng lẽ còn không phải cơ hội à?"

Diệp Bắc Minh tức quá chửi luôn: "Lão chó già đạo đức giả, nếu tôi mà khôi phục thực lực, tôi sẽ giết ông đầu tiên!"

"Tôi thấy cậu đang tìm đường chết!" Cái mặt già của Bất Hủ Chiến trầm xuống!

Khoảng không trên đỉnh đầu có khí Hỗn Độn dao động, hư không rách ra một cái lỗ!

Một bóng dáng xinh đẹp từ trên trời rơi xuống, rơi xuống ngay bên cạnh Diệp Bắc Minh!

"Tiểu Minh Minh!"

Khoảnh khắc Côn Ngô Mật Phi thấy Diệp Bắc Minh, hai mắt đỏ lên: "Kẻ nào đã làm anh bị thương ra nông nỗi này? Hắn, đáng chết!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4821: Trở nên vô cùng ngưng trọng!


"Hỗn Độn Thể!"

Khoảnh khắc nhìn thấy Côn Ngô Mật Phi, sắc mặt của mọi người có mặt ở đó đều tối sầm lại!

Trở nên vô cùng ngưng trọng!

Diệp Bắc Minh lắc đầu, trả lời một câu: "Người làm tôi bị thương đã chết, thần hồn cũng bị hủy diệt rồi!"

Côn Ngô Mật Phi tiến lên, ôm lấy Diệp Bắc Minh, sức mạnh Hỗn Độn hội tụ lại vào trong người hắn!

"Vô dụng thôi, tôi bị sức mạnh pháp tắc của cảnh giới Tế Đạo làm bị thương, chỉ có Vạn Đỉnh Thiên của Vạn Y Cốc mới có thể cứu được tôi." Diệp Bắc Minh nói.

Cố gắng nói.

Một vệt máu tràn ra từ khóe miệng, thật kinh hoàng!

"Vậy bây giờ chúng ta đến Vạn Y Cốc!"

Côn Ngô Mật Phi cõng Diệp Bắc Minh trên lưng, chuẩn bị đi về phía Vạn Y Cốc!

"Côn Ngô Mật Phi, cô coi ta như không tồn tại à?" Giọng nói của Bất Hủ Chiến lạnh lùng vang lên.

Côn Ngô Mật Phi là cảnh giới Đại Đạo cấp chín, Hỗn Độn Thể cực kỳ đáng sợi

Sức chiến đấu hiện tại của cô ta có lẽ có thể sánh ngang với Đại Đạo. Chi Thượng cấp 9!

Vẫn cách rất xa cảnh giới Tế Đạo!

Mười bốn người ở cảnh giới Tế Đạo khác bước ra, vây quanh Côn Ngô Mật Phi và Diệp Bắc Minh!

Trong ánh mắt của lão Thương ngập tràn sự tham lam!

Đây chính là Hỗn Độn Thể thật sự, mỗi một giọt máu đều là máu Hỗn Độn!

Vô giái

Ngay cả Côn Ngô Tuyệt Long và Côn Ngô Tuệ cũng nhìn chăm chằm vào Côn Ngô Mật Phi, trong mắt cũng lộ ra một chút tham lam!

"Sao thế? Các người vẫn muốn ngăn cản tôi?" Côn Ngô Mật Phi cười lạnh!

Bất Hủ Chiến hừ lạnh một tiếng: "Hừ! Côn Ngô Mật Phi, ta biết sức chiến đấu của Hỗn Độn Thể là thiên hạ vô song!"

"Nhưng, với cảnh giới hiện tại của cô, cao nhất cũng chỉ ngang với Đại Đạo Chỉ Thượng cấp chín!”

"Ở đây có mười lắm người thuộc cảnh giới Tế Đạo, cô thật sự muốn lo chuyện bao đồng à? Nể mặt Hồng Hoang Đế Cung, ta có thể cho cô một cơ hội, bây giờ cô rời đi, để Diệp Bắc Minh lại!”

"Chuyện này ta có thể coi như chưa từng xảy raI"

Côn Ngô Mật Phi nói: "Nếu không thì sao?"

Bất Hủ Chiến cười: "Không? Gô cứ thử xem?"

"Thử thì thử!"

Côn Ngô Mật Phi giận dữ hét lên.

Đặt Diệp Bắc Minh xuống, chủ động tấn công Bất Hủ Chiến!

Tốc độ của cô cực kỳ nhanh, mang theo sức mạnh của Hỗn Độn Thể! Toàn bộ năng lượng trong trời đất bị rút cạn trong chớp mắt!

Tất cả đều bị cô lợi dụng, ngưng tụ lại, lao vào Bất Hủ Chiến!

Cổ Kiếm Trần kinh ngạc: "Đây chính là Hỗõn Độn Thể sao? Năng lượng bản thân và năng lượng trời đất hợp lại!”

"Tương truyền chỉ cần Hỗn Độn Thể ra tay, toàn bộ trời đất sẽ trở thành sân nhà của Hỗn Độn Thể!"

Chẳng trách Hỗn Độn Thể được coi là bất khả chiến bại!

"Côn Ngô Mật Phi, cô quá kiêu ngạo rồi!"

Thanh kiếm trong tay Bất Hủ Chiến đâm ra!

Một chút kiếm quang bộc phát, như thể từ chín tầng trời chém xuống! Binh-I
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4822: Trong chớp mắt


Năng lượng trời đất vừa ngưng tụ phát nổ trực tiếp sau khi va chạm với kiếm quang!

Trong chớp mắt.

Côn Ngô Mật Phi đã đáp xuống trước mặt Bất Hủ Chiến. Cô nắm chặt tay, tung ra một cú đấm!

"Ha ha ha ha! Cô coi cảnh giới Tế Đạo cấp bốn là cái gì chứ? Một con kiến sao?”

Bất Hủ Chiến cực kỳ tức giận nhưng lại cười!

Hành vi này của Côn Ngô Mật Phi đã hoàn toàn chọc tức ông ta! Ông ta giơ tay tung ra một cú đấm phản đòn!

Bang! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!

Một cảnh tượng khó tin xuất hiện, Bất Hủ Chiến lại bay ngược ra ngoài, tuy cánh tay của ông ta không bị thương nhưng lại có chút tê liệt!

"Cô...sức mạnh của cô?”

'Trên khuôn mặt già nua của Bất Hủ Chiến hiện lên một tia kinh ngạc! Ngay lập tức.

Trở nên vô cùng ngưng trọng!

"Cái này... Bất Hủ Chiến bị đánh lùi lại?"

Những cảnh giới Tế Đạo khác cũng biến sắc theo.

Sắc mặt Cổ Kiếm Trần nghiêm nghị: "Cú đấm vừa rồi của Côn Ngô Mật Phi ít nhất cũng có sức mạnh của 20 vạn con rồng!”

"Nếu là cảnh giới Tế Đạo cấp một bình thường, chắc chắn không phải là đối thủ của Côn Ngô Mật Phi!"

"Cái gì!" "20 vạn con rồng!"

Đám người Tô Bi Vân, Đỉnh Phù Đồ, Côn Ngô Tuyệt Long hoàn toàn ngơ ngác!

Bọn họ chính là cảnh giới Tế Đạo cấp một! "Sức mạnh của Côn Ngô Mật Phi đã vượt qua chúng ta?" Đỉnh Phù Đồ nuốt nước bọt, không thể chấp nhận.

Hai mắt Tô Bi Vân đỏ lên: "Hỗn Độn Thể cực kỳ cường đại, sức mạnh bùng phát cũng chỉ là sức mạnh cơ thể!”

"Nếu sử dụng pháp tắc võ đạo, cô ta nhất định không phải đối thủ của chúng ta!"

Đỉnh Phù Đồ vội vàng gật đầu: "Đúng! Đúng, đúng!"

Bất Hủ Chiến cũng đã phản ứng lại.

Không còn so bì thể lực với Côn Ngô Mật Phi nữa, ông ta giơ thanh kiếm dài cổ xưa giống như kiếm Bất Hủ trong tay lên, vẽ ra hàng chục đạo phù văn trong không trung!

Uỳnh—!

Tất cả phù văn đều rung lên!

Trong chớp mắt liền ngưng tụ thành một trận pháp, xoáy lên một luồng sát khí đẫm máu, khóa chặt vào khoảng không nơi Côn Ngô Mật Phi đang

đứng!

"Hỗn Độn Thể rất mạnh, nhưng ta muốn nói cho cô biết, dưới Tế Đạo, tất cả chỉ là con kiến!”

Bất Hủ Chiến hét lớn.

"Luyện hóa cô ta cho ta, hóa thành máu đi!"

Khoảnh khắc này.

Toàn bộ hư không rung chuyển, sức mạnh Tế Đạo tràn vào!

Máu trong người Côn Ngô Mật Phi sôi sục, máu như hóa thành dung nham, khiến cơ thể như muốn nổ tung!

Côn Ngô Mật Phi cắn răng, cứa vào lòng bàn tay, tung ra một chút máu Hỗn Độn!

Một nhát kiếm chém về phía Côn Ngô Mật Phi!

Ánh mắt Côn Ngô Mật Phi kiên định, nghiến răng đốt cháy tỉnh huyết của mình.

Toàn bộ sức mạnh trong cơ thể bùng phát dưới tinh huyết thiêu đốt!

Sức mạnh Hỗn Độn quét qua, lao vào kiếm thần đỏ như máu khổng lồ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4823: Cô từ từ đứng dậy!


"Keng! Keng! Keng!"

'Thần kiếm đỏ như máu phát ra âm thanh bùng nổ!

Nhưng.

Sức mạnh bùng phát ra của Côn Ngô Mật Phi rõ ràng đã yếu hơn một chút. Sức mạnh này trực tiếp bùng nổ, cuối cùng cũng không chống đỡ lại

được kiếm thần màu đỏ như máu!

"Phụt............

Côn Ngô Mật Phi phun ra một ngụm máu, ngã lăn ra ngoài.

"Mật Phi!"

Diệp Bắc Minh hét lên.

Bang! ! !

Côn Ngô Mật Phi va phải bức màn sáng của trận pháp, khí huyết trong cơ thể lại một lần nữa cuồn cuộn lên, nặng nề ngã xuống đất, lại phun ra một ngụm máu tươi!

Mặc dù đã đốt cháy!

Cổ Kiếm Trần tặc lưỡi lắc đầu: Chậc chậc! Đây đều là máu Hỗn Độn đấy! Thật là lãng phí, thật là quá lãng phí! "

Tô Bi Vân cười lạnh: "Tôi đã nói rồi mà, tuy Hỗn Độn Thể là nghịch thiên!"

"Nhưng Côn Ngô Mật Phi mới là cảnh giới Đại Đạo cấp chín, không thể là đối thủ của cảnh giới Tế Đạo cấp bốn được!”

Khóe miệng Đỉnh Phù Đồ hiện lên một nụ cười: "Vậy thì tôi yên tâm rồi."

"Lão Bàng, ông là người của Hồng Hoang Đế Cung, nếu hôm nay chúng tôi giết Côn Ngô Mật Phi, chia nhau máu Hỗn Độn trong người cô ta, ông sẽ không nói ra chứ??”

Bàng Vân cười toe toét: "Hôm nay tôi không có mặt ở đây, nói cái gì chứ?"

Đỉnh Phù Đồ mỉm cười.

Sau đó ông ta nhìn về phía Côn Ngô Tuyệt Long và Côn Ngô Tuệ: "Anh Tuyệt Long, Tuệ lão tổ, các người thì sao?"

Côn Ngô Tuyệt Long cười lạnh: "Côn Ngô Mật Phi đã lừa dối và phản bội gia tộc Côn Ngôi!"

"Cô ta sớm đã không còn liên quan gì đến tộc Côn Ngô nữa rồi, nhưng máu của cô ta thì tôi rất có hứng thú.” Côn Ngô Tuệ cười, cuối cùng cũng lộ

ra răng nanh.

"Ha ha......"

Nghe mọi người thảo luận, Côn Ngô Mật Phi mỉm cười: "Các người cho. rằng có thể đánh bại tôi sao?"

Cô từ từ đứng dậy!

Rắc, rắc, rắc... vặn vẹo cơ thể một chút!

Vết thương vừa rồi đã bình phục trong nháy mắt! "Cái này... bình phục nhanh như vậy sao?”

"Tuy nhiên, uy lực nhát kiếm vừa rồi của ta vượt qua 60 vạn con rồng cơi”

"Nếu ta ra tay toàn lực, có thể đạt đến 70 vạn con rồng, còn không thể đánh bại cô sao?”

Côn Ngô Mật Phi không trả lời. Từ từ quay đầu lại nhìn Diệp Bắc Minh!

"Tiểu Minh Minh, cho tôi mượn Tháp Càn Khôn Trấn Ngục của anh một lát”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4824: Một tiếng hét lên!


"Cái gì?"

Diệp Bắc Minh sửng sốt.

Mật Phi có thể dùng tháp Càn Khôn Trấn Ngục? "Tiểu Tháp, đi đi!"

Một tiếng hét lên!

Uỳnh-1

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp bay ra ngoài, Côn Ngô Mật Phi quay đầu lại, đấm vào bức màn ánh sáng của Bất Hủ Chiến!

Răng rắc! một tiếng, trên bức màn ánh sáng nứt ra một cái lỗ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi vào.

Rơi vào tay Côn Ngô Mật Phi!

Thời khắc này, toàn bộ trời đất trở nên hoàn toàn im lặng!

'Trên người Côn Ngô Mật Phi toát ra khí chất của một nữ đết

Rõ ràng cô ta đang đứng trên mặt đất, mười lăm cảnh giới Tế Đạo đều đang nhìn cô ta, nhưng lại khiến người ta có ảo giác cô ta đang ở trên chín

tầng trời, coi thường tất cả mọi người!

"Cái này... khí thế của cô ta, tại sao lại có cảm giác trong chớp mắt đã mạnh lên gấp mười lần?”

'Thân thể của một cảnh giới Tế Đạo run rẩy.

Đồng tử của Cổ Kiếm Trần co rút lại: "Chuyện gì vậy? Tòa tháp đó có vấn đề gì à?"

Tô Bi Vân nuốt nước bọt: "Khung lão tổ, xin ông mau ra tay, g**t ch*t Côn Ngô Mật Phi đi!”

Mí mắt ông ta giật giật, có một dự cảm không lành!

Bất Hủ Chiến đang đứng ngây ra, lập tức phản ứng lại: “Tòa tháp rách nát gì chứ! Giả thần giả quỷ!”

"Cấp độ còn không bằng kiếm của ta, lúc còn ở Bất Hủ tộc, nếu ta muốn, một cái tát cũng có thể đập nát nó!"

"Giết!" Một kiếm chém ral

Thanh thần kiếm khổng lồ màu đỏ như máu vừa khiến Phi Phi bị thương nặng lại một lần nữa ngưng tụ lại!

Đâm mạnh xuống!

Côn Ngô Mật Phi ngẩng đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười: "Tiểu Tháp, giúp tôi bùng phát!"

"Được!"

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chỉ cảm thấy máu trong cơ thể đang sôi sùng sục!

Năng lượng ẩn chứa trong cơ thể Côn Ngô Mật Phi mạnh hơn Diệp Bắc Minh gấp mấy lần!

Không chỉ vậy, Côn Ngô Mật Phi còn là một Hỗn Độn Thể, bản thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng được tạo thành từ mẫu thạch Hỗn Độn, còn được Võ tổ tái tạo lại, trên thực tế là tháp Hỗn Độn Trấn Ngục!

Một người một tháp, thực ra còn tương thích hơn cả với Diệp Bắc Minhl!!

"Bùng phát!" Uỳnh—! Một luồng sức mạnh áp đảo trào ra từ cơ thể Côn Ngô Mật Phi!

Tất cả mọi người có mặt đều nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt!

Hơn chục người trong cảnh giới Tế Đạo chấn động đến mức tắt thở! Chỉ thấy.

Côn Ngô Mật Phi tiến lên một bước, bay lên không trung, hướng thẳng về phía thanh kiếm thần màu đỏ như máu!

Tung ra một cú đấm!

"Mẹ kiếp!"

Cách xa hàng nghìn mét, Diệp Bắc Minh ngơ ngác nhìn, nói: "Là thật hay giả vậy? Mật Phi có thể sử dụng sức mạnh của Tiểu Tháp sao? Không thể nào..."

Há hốc miệng!

Hoàn toàn không thể ngậm lại được!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4825: Không ngừng lùi lại!


Cổ Kiếm Trần, Tô Bi Vân, Đỉnh Phù Đồ, Côn Ngô Tuyệt Long, Côn Ngô Tuệ, Bàng Vân và mười mấy cảnh giới Tế Đạo đều sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt!

Không ngừng lùi lại!

Chỉ có Côn Ngô Mật Phi bình tĩnh nói: "Không có gì là không thể cả, cảnh giới Tế Đạo Cảnh cấp bốn sao? Rất lợi hại sao?"

Cú đấm thứ hai được tung ra! Bang-!

Trận pháp do Bất Hủ Chiến tạo ra liền sụp đổ ngay tại chỗ, tất cả phù văn đều bị hủy diệt!

"Cô... Ta không tin! Lĩnh vực Hư Không!!!"

Bất Hủ Chiến gầm lên một tiếng.

Trực tiếp triệu hồi lĩnh vực pháp tắc!

Trong chớp mắt!

Ông ta thực sự đã diễn hóa ra một bầu trời đầy sao, một bầu trời đầy sao thực sự trong vũ trụ và hút Côn Ngô Mật Phi vào!

Phía sau Bất Hủ Chiến, ba ngôi sao có đường kính khoảng 10.000 mét đang không ngừng trôi!

"Trong lĩnh vực tuyệt đối của ta, Hỗn Độn Thể chắc chắn sẽ chết!" "GiếtII!"

Bất Hủ Chiến gầm lên một tiếng, xoay tròn ba ngôi sao, lao về phía Côn Ngô Mật Phi

"Chỉ vậy thôi?"

Côn Ngô Mật Phi lắc đầu, tung ra một cú đấm cực kỳ cưồng bạo: "Nổ tung cho tal"

Bang!

Một ngôi sao có đường kính 10.000 mét phát nổi

"Nổi"

Cú đấm thứ hai!

"Nổ tiếp!"

Cú đấm thứ ba giáng xuống, cả ba ngôi sao đều nổ tung!

Mặc dù mỗi ngôi sao chỉ có đường kính khoảng 10.000 mét, thậm chí còn không lớn bằng một ngọn núi trong Nguyên Thủy Chân Giới!

Nhưng đây là những ngôi sao được ngưng tụ bởi pháp tắc của cảnh giới Tế Đạo, là sức chiến đấu cực hạn của Bất Hủ Chiến. Mỗi một ngôi sao có thể nghiền nát sức mạnh của hơn 700.000 con rồng!

Lại... bị Côn Ngô Mật Phi đánh nổ chỉ với một cú đấm?

"Ôi mẹ ơi..."

Hơn mười cảnh giới Tế Đạo ở phía xa sợ hãi đến không nói nên lời!

Một cú đấm làm nổ tung một ngôi sao!

"Muốn giết ta? Nằm mơ đi!"

Bất Hủ Chiến cười lạnh, thanh kiếm cổ xưa trong tay chém ra, muốn trực tiếp chém Côn Ngô Mật Phi tan xương nát thịt!

Keng! một tiếng, thanh kiếm mô phỏng kiếm Bất Hủ lại bị Côn Ngô Mật Phi đánh gãy!

"Cô......"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4826: Chiến lão tổI


Bất Hủ Chiến cuối cùng cũng biến sắc.

Ông ta hoảng sợ ném một chiếc khiên màu đen ra trước mặt và phát nổi Một chiếc đỉnh vàng nổ tung!

Hơn chục binh khí phòng thủ đều bị đập nát chỉ bằng một cú đấm!

Cuối cùng ông ta lấy ra một bộ chiến giáp, khoác lên người, vừa đúng lúc cú đấm của Côn Ngô Mật Phi giáng xuống!

"AhhhhhhI Phụt...!"

Chiến giáp trên người Bất Hủ Chiến phát nổ và biến thành bột! Toàn bộ máu thịt phía dưới ngực nổ tung, hóa thành sương máu!

Nửa thân trên của ông ta bay ra ngoài một cách cực kỳ thê thảm!

Lĩnh vực Hư Không được triệu hồi ra hoàn toàn bị hủy diệt!

"Ahhh... Đừng giết ta. Rốt cục cô là quái vật gì? Hỗn Độn Thể? Đây chính là Hỗn Độn Thể sao? Ahhhh... Đừng giết ta! Ahhh!" Bất Hủ Chiến sợ hãi hét to.

Dùng sức lực cuối cùng của mình lấy ra một lá bùa màu tím!

Phun một ngụm máu tươi lên đó!

Buzz—!

Một cái lỗ mở ra trong hư không, ông ta điên cuồng bò vào trong đó!

Bên kia khe nứt không gian chính là núi Bất Hủ!

"Muốn chạy sao? Nằm mơ đi!"

Côn Ngô Mật Phi cười lạnh một tiếng, đấm vào vết nứt không gian sắp khép lại!

"Keng!" Một tiếng vang lớn chấn động, toàn bộ hư không sụp đổi

"Ahhhl"

Bất Hủ Chiến hét lên một tiếng thảm thiết, trực tiếp bay ra ngoài, đập mạnh vào quảng trường của Bất Hủ tộc, tại chỗ nổ tung một miệng núi lửa có đường kính hàng vạn mét!

"Chuyện gì vậy?"

"Vừa rồi là cái gì bay qua?"

"Mau đi xem đi, hình như là một người!"

"Chiến lão tổI!"

Người của Bất Hủ tộc nhìn thấy cảnh tượng này, bị dọa đến mức da đầu như muốn nổ tung!

Côn Ngô Mật Phi quay đầu nhìn về phía mười mấy người cảnh giới Tế Đạo đang chạy trốn: "Hừ! Coi như các ngươi chạy nhanh!"

"Ha ha ha ha!"

Chứng kiến mười mấy cảnh giới Tế Đạo cụp đuôi chạy trốn, Diệp Bắc Minh cười lớn: "Mật Phi, cô lại có thể sử dụng tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"

"Tôi hoàn toàn chưa bao giờ ngờ đến, bất ngờ, thật là quá bất ngời” "Rốt cục là thế nào?"

Côn Ngô Mật Phi bước ra, đáp xuống bên cạnh Diệp Bắc Minh, đỡ hắn

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm ngâm mấy giây, rồi mới chậm rãi nói: "Tiểu tử, theo lý mà nói, cậu mới là chủ nhân của tôi!”

"Ngoài cậu ra, không ai có thể sử dụng sức mạnh của bổn tháp!”

"Giữa tôi và Mật Phi trước đây cũng chưa từng cùng nhau ra tay!"

Nó im lặng thêm vài giây: "Chẳng lẽ là..."
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4827: Chẳng lẽ cái gì?


"Chẳng lẽ cái gì?"

Diệp Bắc Minh sốt ruột: "Tiểu Tháp, ông nói đi! Đừng úp mở nữa!"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bật ra một câu: "Cho dù là thể chất Hỗn Độn được sự đồng ý của bổn tháp, nhưng không có khí tức huyết mạch của cậu, thì chắc chắn không thể điều động sức mạnh của bổn tháp!"

"Vừa nấy, lúc Côn Ngô Mật Phi triệu hoán tôi, tôi đã thấy lạ lắm rồi!"

"Sau đó, bổn tháp lại còn có thể nâng cao sức chiến đấu của cô ấy, cuối cùng bổn tháp đã hiểu..."

Diệp Bắc Minh phàn nàn: "Đù, tiểu Tháp!"

"Ông quan tâm đến cảm xúc của người bị thương tí được không? Rốt cuộc ông muốn nói gì?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cạn lời: 'Nhóc con, bổn tháp đã ám chỉ rõ ràng đến vậy rồi!"

"Chẳng lẽ cậu vẫn chưa hiểu?” Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Tôi chưa hiểu thật!"

"Lúc cậu thông minh, thì thông minh phát sợ, lúc ngốc thì ngốc ghê!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thở dài bất đắc dĩ.

Nó bổ sung thêm một câu: "Nhóc con, bổn Tháp gắn kết với cậu!"

"Trừ phi là huyết mạch của cậu, nếu không thì không thể sử dụng sức mạnh của bổn tháp!"

"Cậu hiểu chưa?" Người trong cuộc mù mờ, người ngoài cuộc thì rõ ràng! Côn Ngô Mật Phi ở bên cạnh đỏ mặt!

Nhưng Diệp Bắc Minh vẫn chẳng hiểu gì, anh nghỉ hoặc nói: "Chẳng lẽ vì, Mật Phi có máu Hỗn Độn nên mới cộng hưởng với ông?"

"Cậu... 'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục triệt để cạn lời: "Đoán tiếp đi!" "Chẳng lẽ trong cơ thể Mật Phi có máu của tôi?"

Diệp Bắc Minh nhíu mày, khẽ lẩm bẩm: "Không thể nào, trừ phi... đợi đã, đù mét"

Anh chợt ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Côn Ngô Mật Phi! Giọng nói run run vì kích động: "Mật Phi, cô có rồi?"

"Ừm”"

Côn Ngô Mật Phi xấu hổ gật đầu.

Diệp Bắc Minh kích động: "Chuyện lúc nào vậy?"

Côn Ngô Mật Phi đỏ mặt: "Lần trước, sau khi anh cuớp hôn, mạnh như thế..."

Cổ Kiếm Trần cùng hơn chục người ở cảnh giới Tế Đạo chạy một mạch mấy chục vạn dặm.

Cuối cùng.

Bọn họ dừng lại rồi quay đầu nhìn một cái!

"Phù... may quá, không có đuổi theo!"

Tim Tô Bi Vân đập thình thịch, khuôn mặt già tái mét.

Bên cạnh, Đỉnh Phù Đồ ngồi xổm xuống đất, ọe một tiếng, sợ phát nôn: "Mẹ kiếp... thực lực của Côn Ngô Mật Phi tăng nhanh quá, đây chính là thể

Đỉnh Phù Đồ điên cuồng gào thét. Ông ta sợ thật sự!

Những người khác đứng yên tại chỗ, sự chấn động trong lòng không thể nguôi ngoai!

Con mẹ nó quá đáng sợi

Nếu bọn họ không chạy, chắc chắn sẽ bị Côn Ngô Mật Phi giết hết!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4828: Nữ nhân đó đúng là một kẻ điên!


Nữ nhân đó đúng là một kẻ điên!

Bàng Vân nghiến răng: "Tòa tháp Càn Khôn Trấn Ngục đó có vấn đề, trước đây lão phu đã thấy rất lạ rồi, Diệp Bắc Minh mới ở cảnh giới Đại Năng tầng năm, dựa vào đâu mà có thể g**t ch*t cảnh giới Đại Năng?"

"Thậm chí, cậu ta còn vượt cấp g**t ch*t người ở cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng!"

"Lúc đầu, Côn Ngô Mật Phi đánh không lại Bất Hủ Chiến, toàn bị Bất Hủ Chiến áp đảo, các ngươi cũng thấy rồi chứ?"

"Nhưng, sau khi cô ta sử dụng tòa tháp đó, chiến lực ít nhất tăng gấp bai"

Mọi người rơi vào im lặng! Bọn họ đều ở cảnh giới Tế Đạo, không phải kẻ ngốc! Chắc chăn tòa tháp đó có vấn đê!

Cổ Kiếm Trần gật đầu sâu sắc: "Không chỉ vậy, Đế Thi cũng có liên quan với thằng nhóc đó!"

"Theo lão phu được biết, Côn Ngô Mật Phi luôn trông coi nhà tù số bảy!"

"Đế Thi cũng đi ra từ nhà tù số bảy, mấy người bảo, liệu có một cái khả năng thế này không?"

Nói đến đây, Cổ Kiếm Trần dừng lại.

Quét mắt nhìn xung quanh! "Khả năng gì?" Mọi người nhíu mày nhìn ông ta chằm chằm.

Giọng của Cổ Kiếm Trần trở nên ngưng trọng: "Diệp Bắc Minh không phải người của thế giới này, cậu ta đến từ nhà tù số bảy!"

"Cái gì?"

Tim mọi người run lên.

"Thằng nhóc đó đến từ nhà tù số bảy ư?"

"Cậu ta là hậu duệ của Tội Huyết?"

"Có khả năng đấy thật! Đế Thi, tòa tháp kỳ lạ, còn cả trạng thái của Côn Ngô Mật Phi nữa... tất cả đều giải thích được rồi!" Tô Bi Vân choàng tỉnh

ngộ.

Côn Ngô Tuệ nhíu mày: "Thảo nào trong tay tên nhóc này có máu Hỗn Độn và mẫu thạch Hỗn Độn!"

"Thì ra cậu ta đi ra từ nhà tù số bảy!" Sắc mặt của các vị các cảnh giới Tế Đạo khác thay đổi không ngừng.

Một lão giả nói: "Chư vị, chuyện này rất quan trọng, lão phu phải về tộc để bàn bạc, cáo từ trước!"

"Tôi cũng đi đây!"

Mười mấy bóng dáng nhanh chóng rời đi.

Trên đường đến Vạn Y Cốc.

"Tiểu Minh Minh, anh giỏi thật đấy!"

"Anh mới đi có mấy ngày, thế mà lại dụ dỗ thêm một người nữa, tốc độ cũng nhanh quá rồi đấy!" Côn Ngô Mật Phi vừa trị thương cho Bất Hủ Nhan, vừa nói.

Diệp Bắc Minh ngưng trọng nói: "Nếu không có Nhan cô nương, tôi đã chết dưới tay Bất Hủ Khung rồi!"

Côn Ngô Mật Phi gật đầu: "Yên tâm đi, cô ấy chỉ bị mất máu quá nhiều, không nguy hiểm đến tính mạng!"

Cho cô ấy uống mười mấy viên đan dược, sau đó thêm một ngụm Côn Ngô thần tuyền nữa!

Bất Hủ Nhan, từ từ tỉnh lại.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4829: Cô là ai?


"Diệp Bắc Minh!"

Cô ấy hét lên một tiếng rồi ngồi bật dậy.

Thấy Diệp Bắc Minh đang ngồi bên cạnh, mỉm cười với cô ấy! Tuy vẫn còn yếu, nhưng không có nguy hiểm!

"Cô là ai?"

Bất Hủ Nhan bước ra một bước, chắn trước người Diệp Bắc Minh, nhìn chằm chằm vào Côn Ngô Mật Phi!

Người trước mặt, chỉ có tu vi ở cảnh giới Đại Năng tầng chín, thế mà lại cho cô một cảm giác uy h**p rất mạnh mẽ!

Côn Ngô Mật Phi mỉm cười: "Cô gái, đừng lo, tôi giống cô, cũng là nữ nhân của anh ấy!"

"Hả? Cô là người phụ nữ của anh ta?" Bất Hủ Nhan sửng sốt.

Trong lòng xoẹt qua một tia mất mát, mặc dù Diệp Bắc Minh đã bảo trước với cô ấy rằng, mình có rất nhiều hồng nhan!

Lúc ở tộc Bất Hủ, hai người cũng chỉ gặp dịp thì chơi.

Hôm nay, khi thật sự gặp được người phụ nữ của Diệp Bắc Minh, trong lòng cô ấy có cảm giác kỳ lạ!

Giây tiếp theo.

Bất Hủ Nhan phản ứng lại, Côn Ngô Mật Phi nói câu này có vấn đề: "Này... cô... cô đừng có nói lung tung! Tôi khác cô!”

"Cô là người phụ nữ của anh ta, tôi không phải!" "Thế sao?"

Côn Ngô Mật Phi cười xấu xa: "Nếu cô đã không thích anh ấy, thế cô liều mạng vì anh ấy làm gì?"

"Một chưởng của cảnh giới Tế Đạo kia, nện hết lên người cô, cô chưa chết là may mắn!"

Bất Hủ Nhan khế hừ một tiếng: "Tôi thích thì làm, ai cần cô quản?”

Côn Ngô Mật Phi nhún vai, gật đầu: "Đương nhiên là tôi sẽ không quản cô, bây giờ tiểu Minh Minh đang bị thương rất nặng!"

"Chuyện về Vạn Y Gốc, tôi đã biết rồi, cô tiếp tục đi cùng chúng tôi tới Vạn Y Cốc, hay quay về tộc Bất Hủ của cô?"

Tiểu Minh Minh? Đây là cái xưng hô gì vậy! Bất Hủ Nhan trầm mặc vài giây.

Rồi nói tiếp: "Tôi đưa anh ấy đến Vạn Y Gốc!"

"Chỉ cần gặp được Vạn Đỉnh Thiên, rồi xin ông ta cứu người xong, tôi sẽ đi ngay!"

Côn Ngô Mật Phi hơi bất ngờ, cô ta nhìn Bất Hủ Nhan một cái thật sâu: "Tùy cô! Chúng ta lên đường thôi!"

"Tôi đi đằng trước mở đường, cô cõng tiểu Minh Minh đi!" Đứng lên, đi về phía Vạn Y Cốc.

"Đây là người phụ nữ của anh bảo tôi cõng anh, anh đừng hiểu lầm!"

"Chúng ta chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, anh đã giúp tôi, nên tôi mới giúp anh”

Nói xong, cô ấy cõng Diệp Bắc Minh lên lưng rồi đuổi theo.

Côn Ngô Mật Phi đi đằng trước nhìn thấy cảnh này, khóe môi cong lên cười: "Tiểu Minh Minh, đừng bảo chị đây không giúp anh nhé!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4830: Mồm không ngừng lặp đi lặp lại một câu!


Một ngày sau.

Bên ngoài Vạn Y Cốc.

Trước một không gian rộng lớn, hàng trăm ngàn người đang đứng chờ.

"Vạn thần y, cầu xin ông hãy cứu tôi... Tôi bị thương do thiên kiếp, đã tìm kiếm vô số bác sĩ nổi tiếng, nhưng họ đều không thể làm gì! Họ đều nói rằng nếu thần y của Vạn Y Cốc không thể cứu được, thì tôi chắc chắn sẽ chết!”

Một ông lão đang quỳ trên mặt đất.

Mồm không ngừng lặp đi lặp lại một câu!

Binh! Binh! Binh!

Ông lão không ngừng dập đầu vào một cục đá trên mặt đất, trán đã chảy máu từ lâu!

Cách đó không xa, một phụ nữ trẻ đang ôm đứa con trong tay, khóc nức nở: "Thần y, xin hãy cứu con tôi..."

"Mẹ... mẹ, mẹ đừng chết! Thần y, Vạn thần y, cầu xin ông cứu mạng mẹ tôi!” Một thah niên đang quỳ trên mặt đất, hướng về phía lối vào của Vạn Y Cốc, không ngừng cầu xin.

Đàn ông, đàn bà, thiếu phụ, người già, trẻ nhỏ!

Những người này đều đang quỳ trên mặt đất, đều tới đây xin được chữa bệnh!

Qua cửa cốc, có thể thấy sự bình yên ở trong Vạn Y Cốc. Giống như một xứ sở thần tiên! Bên ngoài lại vang lên đủ loại tiếng cầu xin, trái ngược hoàn toàn!

Không chỉ vậy, hàng chục thanh niên mặc đồ trắng đang ngồi trên ghế ở cửa cốc.

Vừa căn hạt dưa, vừa ăn bánh ngọt. Đối mặt với những người đến xin chữa bệnh, lại cười đùa: "Dương sư: huynh, thiếu phụ kia nhìn cũng được, anh xem con của cô ta lại sắp chết

rồi!"

"Để cô ta ở lại với anh đêm nay, ngày mai sắp xếp cho cô ta gặp sư phụ?”

Dương sư huynh đang ngồi trên ghế tựa.

Đứng sau lưng anh ta là một cô gái trẻ đang trong độ tuổi trưởng thành, căn chặt đôi môi đỏ mọng!

Năm ngón tay thanh tú của cô siết chặt vai Dương sư huynh!

Nghe vậy, thân thể mảnh dẻ của cô run lên, tay bất giác siết chặt hơn! "Hả?"

Dương sư huynh cau mày.

Thanh niên bên cạnh giáng một cái tát xuống, đánh cô gái quỳ trên mặt đất: "Đồ vô dụng đáng chết, vụng về đến thế à? Làm đau Dương sư huynh thì bố mẹ cô cũng đừng mong được sống nữa!”

"Xin lỗi...hu hu hu, xin lỗi, tôi biết mình sai rồi!"

Cô gái quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu.

Dương sư huynh không có hứng thú, xua tay: "Cho cô ta cút đi!"

"Vâng!"

Thanh niên đứng cạnh cô gái bước lên một bước, đá bay cô gái.

Cô gái đập mạnh vào tảng đá ở phía xa và phun ra một ngụm máu tươi!

Anh ta nhả ra một câu vô cùng thương xót: "Đừng nói là chúng tôi không chăm sóc cô. Sáng mai đưa bố mẹ cô đến cửa cốc tìm chúng tôi!"

"Cảm ơn, cảm ơn!" Cô gái vừa nôn ra máu, vừa quỳ trên mặt đất. Không ngừng dập đầu, vô cùng biết ơn bò ra ngoài!

Những người khác có mặt ở đó dường như không hề ngạc nhiên, dường như hoàn toàn ngây ra trước tất cả mọi việc!

Dương sư huynh liếc nhìn.

Thanh niên lập tức bước tới chỗ thiếu phụ đang ôm đứa trẻ, trong mắt anh ta tỏa ra ánh sáng rực lửa!

"Cảm ơn!"

Thiếu phụ vẻ mặt vui mừng khôn xiết, ôm đứa con chạy tới cửa cốc: "Các người thật sự có thể cho tôi gặp Vạn thần y sao?”

Thanh niên có chút không vui: "Nhìn thấy Dương sư huynh mà còn đứng nói chuyện?"

Thiếu phụ phản ứng ngay lập tức, quỳ xuống đất không chút do dự!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4831: Sư phụ tôi rất bận!


Mười mấy thanh niên có mặt ở đó đều cười đùa!

Dương sư huynh liếc nhìn người phụ nữ: "Cô quỳ xa thế làm gì? Tôi không nhìn thấy con của cô, làm sao biết biết cô cần sư phụ tôi trị bệnh cho?”

"Sư phụ tôi rất bận!"

"Người đưa đến để sư phụ tôi chữa bệnh phải được tôi khám trước."

"Được!"

Thiếu phụ đang định đứng dậy. "Hả? Bò qua đây!" Dương sư huynh hừ lạnh một tiếng. Thiếu phụ ngây ra.

Lập tức ôm đứa bé sơ sinh vào lòng, từng bước một bò về phía Dương sư huynh.

Khi còn cách Dương sư huynh khoảng một mét thì dừng lại!

"Để tôi xem đứa bé!"

Dương sư huynh giơ tay đi về phía đứa bé trong lòng người phụ nữ! Đột nhiên.

Anh ta đưa tay vượt qua đứa bé, dùng hai ngón tay nhéo vào cổ áo của người phụ nữ!

"Anh định làm gì?" Người phụ nữ hoảng sợ. Ôm đứa trẻ trong tay, vẻ mặt thay đổi, lùi lại phía sau!

Dương sư huynh sầm mặt nói: 'Haha! Không cần mạng của đứa bé này nữa à?”

Thanh niên bên cạnh cùng với hơn chục người khác cùng mắng chửi: "Con khốn, Dương sư huynh muốn xem con của cô, cô chạy cái gì?”

"Chết tiệt! Cô có cần mạng của con mình nữa không?”

"Sao cô lại khốn kiếp như vậy? Làm như Dương sư huynh có thể ăn thịt cô không bằng?"

"Nếu không muốn cứu mạng con của cô thì cút đi ngay! Vạn Y Cốc không phải là nơi để một con khốn như cô đến!"

"Nếu muốn cứu mạng con cô thì tiếp tục quỳ dưới chân Dương sư huynh đi, đừng có làm lỡ việc Dương sư huynh khám cho con cô!"

Nghe những âm thanh bên tai.

Thân thể thiếu phụ run rẩy!

Đôi mắt đã đỏ hoe!

"Hu hu hu..."

Trên mặt Dương sư huynh lộ ra vẻ thích thú: "Cũng tàm tạm!"

"Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bẩm báo sư phụ, đảm bảo ngày mai nhất định sẽ chữa trị cho con gái côi”

Anh ta đưa tay ra, tiến về phía ngực của người phụ nữ! Nắm lấy viền áo của cô ta, từ từ mở ra một khoảng trống!

Thân thể người phụ nữ run lên, cúi đầu, trong mắt tràn đầy những giọt nước mắt tủi nhục, không có bất kỳ phản kháng nào!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4832: Đầu gối nổ tung!


Đứa trẻ trong lòng cô càng khóc to hơn.

'Trên mặt Dương sư huynh lộ ra một tia tham lam và hưng phấn, ánh mắt mười mấy thanh niên xung quanh cũng rực lửa, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của những người khác trên quảng trường!

Ánh mắt của mọi người đều dán chặt vào ngực thiếu phụ!

Chuẩn bị được no mắt!

Đúng lúc Dương sư huynh chuẩn bị kéo áo của thiếu phụ ra!

Vèo!

Một hòn đá bay thẳng đến, Dương sư huynh hét lên, đột nhiên bay ra ngoài như một con chó chết!

"Dương sư huynh!"

Mọi người đều quay lại nhìn, không khỏi bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc!

Một cánh tay của Dương sư huynh hoàn toàn nổ tung, toàn thân vô cùng nhếch nhác, trên mặt đất có một vệt máu dài hàng chục mét, không ngừng thổ huyết!

"Đây chính là Vạn Y Cốc sao?"

"Lợi dụng tấm lòng của một người mẹ muốn cứu con mình, lại làm ra việc đáng kinh tởm như vậy!”

Chính là khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của Côn Ngô Mật Phi.

Cô mới mang thai, nhìn thấy cảnh tượng này thì không thể kiềm chế được sự tức giận trong lòng!

Phía sau. Bất Hủ Nhan cõng Diệp Bắc Minh trên lưng chậm rãi bước tới! Lông mày của hai người cau lại!

Bọn họ không ngờ rằng đến Vạn Y Cốc lại được chứng kiến cảnh tượng như vậy!

"Ngươi... Ngươi lại dám đánh bị thương ta? Ngươi có biết nơi này là nơi nào không? Một cảnh giới Đại Đạo cấp chín, lại dám làm loạn trong Vạn Y

Cốc! Phế cô ta cho tai "

Dương sư huynh lấy ra mấy viên đan dược, nuốt vào, khôi phục một chút vết thương, gầm lên cực kỳ quỷ dị!

"RõI" Mười mấy thanh niên đó phản ứng ngay lập tức.

Thân ảnh bay ra, vây quanh Côn Ngô Mật Phi!

Bọn họ đều là cảnh giới Đại Đạo cấp chín, giống như Côn Ngô Mật Phi, có thể tùy ý xử lý cô!

Bọn họ vừa lao tới, Côn Ngô Mật Phi liền giơ tay lên tung ra một cái tát, một sức mạnh khủng khiếp bùng phát, toàn bộ mười mấy người bay ra như chó chết!

Binh một tiếng đập mạnh xuống đất!

Giữ nguyên trạng thái quỳ trên mặt đất!

Giọng nói Côn Ngô Mật Phi lạnh lùng: "Các ngươi đã làm quá nhiều việc ác, cứ quỳ ở đây chờ phán xét đi!”

"Cái này......

Bên ngoài Vạn Y Cốc, những người đến xin chữa bệnh đều kinh ngạc! Giây tiếp theo.

"ồ, được!"

Bất Hủ Nhan gật đầu.

Cô giơ tay ném chiếc kẹp tóc về phía người đàn ông trung niên. "Tín vật quái quỷ gì chứ, ta thấy các ngươi chán sống rồi!"

Người đàn ông trung niên siết chặt năm ngón tay, một sức mạnh ngưng tụ lại, chiếc kẹp tóc bị gãy thành hai mảnh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4833: Một âm thanh trầm đục!


Bất Hủ Nhan giật mình, sau đó tức giận nói: "Ông thật to gan, dám làm hỏng tín vật này?"

Người đàn ông trung niên hừ lạnh: "Một cái kẹp tóc rách nát, thì là tín vật gì chứ?"

"Ngược lại, các ngươi làm bị thương đệ tử của Vạn Y Cốc, tất cả đều phải chết!"

Nói xong.

Người đàn ông trung niên trực tiếp ra tay, hóa thành một tàn ảnh, lao thẳng về phía Côn Ngô Mật Phi!

Bốp!

Một âm thanh trầm đục!

"Ai yal"

Tiếp sau đó là một tiếng hét thảm thiết!

Mọi người đều không nhìn rõ Côn Ngô Mật Phi ra tay như thế nào. Người đàn ông trung niên như một con chó chết bay ra, đập mạnh vào cửa vào của Vạn Y Cốc!

'Thân thể ông ta nổ tung, nằm thảm hại trên mặt đất!

"Tống sư huynh!"

Các đệ tử của Vạn Y Cốc kêu lên kinh ngạc!

Động thái to lớn hoàn toàn thu hút sự chú ý của Vạn Y Gốc, một giọng nói cực kỳ già nua từ bên trong truyền ra: "Các ngươi coi Vạn Y Cốc là nơi nào? Đệ tử của Vạn Đỉnh Thiên ta mà các ngươi cũng dám đánh bị thương?”

"Ta thấy các ngươi chán sống rồi!"

Buzz—!

Một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ bùng phát ra từ trong Vạn Y Cốc!

Uỳnh uỳnh uỳnh! !!

Cả sơn cốc đều đang gầm thét!

Giây tiếp theo.

Một ông già gầy gò bước ra với đôi mắt lạnh lùng.

Vừa nhìn thấy người này, đám người Dương sư huynh lần lượt lên tiếng: "Sư phụ, xin người nhất định phải làm chủ cho chúng con!"

"Hu hu hu, sư phụ! Những người này không hề coi người ra gì, lại dám hành hung trước cửa Vạn Y Gốc!”

"Sư phụ, xin hãy lập tức g**t ch*t ba người này, để duy trì sự uy nghiêm của Vạn Y Cốc!"

Người đàn ông trung niên lên tiếng theo.

"Ông ta chính là người được gọi là thấy chết không cứu, Diêm Vương mặt lạnh, Vạn Đỉnh Thiên?"

Đám người bệnh, bị thương ở bên ngoài Vạn Y Cốc.

Vừa nhìn thấy Vạn Đỉnh Thiên, mọi người đều kích động lao tới!

Không dám đắc tội vị thần y này! Chỉ thấy.

Vạn Đỉnh Thiên sâm mặt nói: "Chính là cô động thủ ở Vạn Y Cốc? Cô thật to...”

Gòn chưa nói hết câu!

"Hả? Gô là..."
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4834: Toàn thân đều đang run rẩy!


Đột nhiên.

Ánh mắt ông ta quét qua Bất Hủ Nhan, cơ thể khẽ run lên!

Mở to mắt!

Toàn thân đều đang run rẩy!

"Cầm Nhi...? Cô là Cầm Nhi? Không đúng, Cầm Nhi không còn trẻ như vậy, khí tức cũng không đúng, nói, cô là gì của Cầm Nhi?" Vạn Đỉnh Thiên vô cùng kích động.

Khí tức của cảnh giới Tế Đạo liền tản ra!

Buzz—!

Giống như một cơn sóng thần, hàng trăm ngàn người quỳ gối xung quanh đều bị thổi bay!

Bất Hủ Nhan hừ lạnh một tiếng: "Hừ! Tôi là Bất Hủ Nhan, Cầm Nhi mà ông nói là Cầm lão tổ nhà tôi nhỉ!”

"Cầm lão tổ?"

Vạn Đỉnh Thiên sửng sốt, sau đó gật đầu tỏ vẻ hiểu biết: "Đúng rồi, chúng ta đã xa nhau nhiều năm như vậy, cô ấy có lẽ cũng phải đến thân phận lão tổ rồi."

Nghe những lời này.

Mọi người đều chết lặng!

Nói không nên lời!

Trợn tròn mắt!

"Cầm Nhi... sư phụ gọi thân thiết như vậy, lẽ nào là người yêu cũ?"

Người đàn ông trung niên vừa làm gấy chiếc kẹp tóc đột nhiên mồ hôi đổ ra như mưa.

Sợ hãi đến mức tim gần như ngừng đập!

"Xong rồi... Chiếc kẹp tóc mình vừa làm gãy không phải là tín vật định tình của họ đấy chứ...

Người đàn ông trung niên hai mắt đỏ hoe, ý định muốn chết cũng hiện lên rồi.

Dương sư huynh và hơn chục thanh niên khác đột nhiên tái mặt!

Vẻ mặt Vạn Đỉnh Thiên dịu lại!

Diêm Vương mặt lạnh này lại nở nụ cười ôn hòa: "Nhan Nhi cô nương, sao cô lại đến đây? Có phải Cầm Nhi đã thay đổi ý định, muốn đi cùng ta không?”

"Ha ha hai Ta biết ngay là nha đầu đó đang đùa với ta mài!"

"Cũng không uổng ta chờ đợi cô ấy ở Vạn Y Cốc cả đời này!"

Vạn Đỉnh Thiên giống như một đứa trẻ, cực kỳ vui mừng!

Ông ta càng vui mừng, người đàn ông trung niên, Dương sư huynh và những người khác càng không khỏi run rẩy!

Bất Hủ Nhan lắc đầu: "Vạn tiền bối, ông hiểu lầm rồi." "Cầm lão tổ của tôi hiện đang bế quan, không có thời gian tới tìm ông!"

Vạn Đỉnh Thiên rất thất vọng, gật đầu: "Được rồi, xem ra cô ấy vẫn không chịu đi cùng ta..."

Bất Hủ Nhan tiếp tục nói: "Tiền bối, tôi tới là muốn cầu xin ông cứu một người!"

"Cô cầu xin tôi?"

Vạn Đỉnh Thiên liếc nhìn Bất Hủ Nhan, hừ lạnh: "Hừi Cho dù cô là hậu nhân của gia tộc Cầm Nhi, danh tiếng Diêm vương mặt lạnh của ta cũng không phải gọi không đâu?"

"Cô bảo ta cứu là ta sẽ cứu sao? Ta không cứu!"

Chỉ tay xuống mặt đất cách đó không xa!

"Vốn dĩ là tôi mang theo tín vật."

"Đáng tiếc là bị người của Vạn Y Gốc làm hỏng rồi!" "Tín vật?"

Vạn Đỉnh Thiên xoay người nhìn về phía mặt đất.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4835: Đệ tử của tôi?


Ở một nơi cực kỳ kín đáo, một chiếc kẹp tóc nằm lặng lẽ.

Chiếc kẹp tóc rất bình thường, thậm chí còn không phải là pháp khí, ánh sáng trên đó có vẻ đã cũ.

"Đây là......HI"

Hai mắt Vạn Đỉnh Thiên đột nhiên đỏ lên!

Ông ta lao tới một bước, cầm chiếc kẹp tóc gấy trên tay như tìm được kho báu!

Cơ thể không ngừng run rẩy: "Năm đó Cầm Nhi và ta đã định tình bên bờ sông. Đây là món quà ta tặng cô ấy!"

"Hàng tỷ năm trôi qua, sông đã cạn rồi! Cô ấy... lại vẫn còn giữ chiếc kẹp tóc này?"

"Đáng tiếc, lại bị gãy rồi... Là Cầm Nhi bẻ gấy sao?" Vạn Đỉnh Thiên cười khổ.

Chiếc kẹp tóc bị gấy đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa hai người hoàn toàn bị cắt đứt.

Bất Hủ Nhan khẽ mỉm cười: "Đương nhiên không phải, lúc mang tới đây, chiếc kẹp tóc vẫn còn nguyên vẹn."

"Là người của Vạn Y Cốc ông đã làm gấy nó!”

"Cái gì?"

Trái tim Vạn Đỉnh Thiên run lên.

Quay đầu lại với vẻ mặt tím ngắt!

Trong mắt ông ta mang theo sự tức giận vô cùng, liếc nhìn mọi người trong Vạn Y Cốc, tuy không nói một lời, nhưng cơn thịnh nộ quái dị đã bao trùm toàn bộ nơi này!

"Tiêu rồi!"

Người đàn ông trung niên rùng mình sợ hãi, ngã hoàn toàn xuống đất!

Hắn như một con chó chết, điên cuồng dập đầu: "Cốc chủ, tôi sai rồi! Tôi thật sự không biết..."

"Thì ra là ngươi!"

Vạn Đỉnh Thiên tát hắn một cái, người đàn ông trung niên trong nháy. mắt đã bị tiêu diệt, hoàn toàn biến mất!

Những người khác sợ đến mức đều quỳ rạp xuống đất!

Run rẩy sợ hãi!

Cũng không dám ngẩng đầu lên!

Diêm Vương mặt lạnh tức giận, không ai có thể chống đỡ được!

"Giết chóc cũng rất dứt khoát, đáng tiếc, đám đệ tử mà ông thu nhận lại không làm những việc mà con người làm!"

Côn Ngô Mật Phi chế nhạo.

Mọi người có mặt đều kinh ngạc nhìn Côn Ngô Mật Phi, người phụ nữ này điên rồi sao?

Lúc này mà lại dám giễu cợt Vạn Đỉnh Thiên!

Vạn Đỉnh Thiên trầm giọng nói: "Cô có ý gì?"

Côn Ngô Mật Phi chỉ vào Dương sư huynh và mười mấy người khác: "Những người này đều là đệ tử của ông đúng không? Ông hỏi bọn chúng đã làm gì?"

"Đệ tử của tôi?"

Vạn Đỉnh Thiên nhíu mày: "Ta nói thu nhận các ngươi là đệ tử khi nào?"

Một tiếng hét giận dữ: "Nói!"

Dương sư huynh và hơn chục người sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu!

Không dám giấu một lời! Nói hết toàn bộ!

Sắc mặt Vạn Đỉnh Thiên xám xịt: "Vạn Đỉnh Thiên ta là thấy chết không cứu, nhưng tuyệt đối không phải là không có nhân tính!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4836: Các ngươi được lắm!


"Ta có thể không cứu người, nhưng ta tuyệt đối sẽ không lợi dụng, càng không dùng sự đau đớn của bệnh tật để uy h**p những người bệnh kia!”

"Các ngươi được lắm! Làm được lắm!" Câu nói cuối cùng.

Vạn Đỉnh Thiên gần như nghiến răng nghiến lợi, lửa giận đã hoàn toàn ngưng tụ!

"Cốc chủ, xin tha mạng..."

Dương sư huynh và những người khác sợ hãi đến mất hồn, điên cuồng dập đầu!

Vạn Đỉnh Thiên chém xuống, mười mấy bóng người đó, tất cả đều hóa thành sương máu!

Thần hồn bị tiêu diệt! Giây tiếp theo. Vạn Đỉnh Thiên xoay người nhìn về những người bên ngoài Vạn Y Cốc: "Các vị, chỉ cần có người bị đám khốn kiếp này uy h**p, bất kể là ai hãy đưa ra bằng chứng!"

"Các người có bệnh, Vạn Đỉnh Thiên ta sẽ chữa!"

"Về phần những người khác, những người không bị uy h**p, đã nói là thấy chết không cứu, thì vẫn sẽ là thấy chết không cứu!"

Ông ta quay đầu liếc nhìn ba người Diệp Bắc Minh, Côn Ngô Mật Phi, Bất Hủ Nhan!

"Mấy người đi theo ta!"

Ông ta xoay người, đi vào Vạn Y Cốc.

Diệp Bắc Minh khóe miệng giật giật: "Người này rất có nguyên tắc." Bước vào Vạn Y Cốc, trước mắt đột nhiên bừng sáng!

Cánh đồng thuốc vô tận trải dài hàng trăm dặm.

Tuổi của cây thuốc nào cũng đáng sợi

"Tử trúc đằng!"

"Kim mộc thảo!"

"Thiên lôi trúc!"

"Huyền thiên quả!"

Diệp Bắc Minh không thể tin được, những dược liệu này đều là những thứ trong nội kinh Hoàng Đế.

Trên đường đi, hắn chưa từng nhìn thấy những dược liệu này, còn tưởng rằng chúng căn bản không tồn tại!

Thật không ngờ. Lại nhìn thấy ở Vạn Y Cốc!

Không chỉ một hai cây, mà là cả một khoảng đất!

Nhìn thoáng qua, mỗi cây đều già đến đáng sợ, thân và lá đều đỏ đến mức ngả đen, ngả tím, đan dược được luyện chế bởi những loại dược liệu này chắc chắn là nghịch thiên!

Vạn Đỉnh Thiên có chút hứng thú quay đầu lại: "Tiểu tử, ngươi biết về dược liệu à?"

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Không giấu tiền bối, vãn bối cũng biết chút y thuật!”

"ð" Vạn Đỉnh Thiên thản nhiên gật đầu.

Bất Hủ Nhan kinh ngạc: "Tiền bối, chữa trị ở đây sao?"

Côn Ngô Mật Phi cau mày: "Không phải có chút sơ sài sao?"

Vạn Y Cốc khác hoàn toàn so với tưởng tượng của cô!

Ngoài cánh đồng thuốc, vẫn là cánh đồng thuốc, trên đường tới đây còn có một căn nhà đá, có lẽ là phòng luyện đan hay gì đó tương tự!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4837: Về phần những thứ khác


Về phần cung điện, ngay cả một cái cũng không có!

Vạn Đỉnh Thiên nói: "Ta biết các người đang nghĩ gì, lão phu cả đời chỉ muốn nghiên cứu y thuật, nên rất tùy tiện.”

"Về phần những thứ khác, đều là hư ảo!"

"Lế nào chỉ có xây dựng Vạn Y Cốc thành một nơi hào hoa tráng lệ như Thiên Cung mới có thể chứng minh y thuật của lão phu sao?"

Gôn Ngô Mật Phi và Bất Hủ Nhan nhìn nhau kinh ngạc! "Tiếp giáo rồi!"

Hai người gật đầu.

Đặt Diệp Bắc Minh lên tảng đá.

Vạn Đỉnh Thiên giơ tay bắt mạch cho Diệp Bắc Minh, nheo mắt lại: "Tiểu tử, ngươi chịu đạo thương của cảnh giới Tế Đạo, đan điền bị phế rồi!"

"Gân cốt gấy rồi, xương cũng bị vỡ nát hoàn toàn rồi!" "Có thể sống đến giờ, mệnh cũng lớn lắm đấy!" "Nhìn bộ dạng của ngươi, chắc là đã dùng Hồi Quang Phản Chiếu đan!"

"Mới có thể kiên trì đến gặp ta, nếu không, ngươi đã huyết khí cạn kiệt mà chết từ ba ngày trước rồi!”

Diệp Bắc Minh nói: "Tiền bối, có cách nào không?”

Vạn Đỉnh Thiên kiêu ngạo cười: "Có!" "Thật sao?"

Bất Hủ Nhan còn hưng phấn hơn cả Côn Ngô Mật Phi: "Tiền bối, có cách gì?”

Côn Ngô Mật Phi nhìn cô một cái, nhịn cười. Diệp Bắc Minh nói: "Xin tiền bối chỉ rõ!"

Vạn Đỉnh Thiên nói: "Tạo một cơ thể mới, trực tiếp chuyển thần hồn tới đói"

"Cơ thể này của ngươi đã hoàn toàn bị phế rồi!"

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Bắc Minh hơi trầm xuống: "Vậy cảnh giới võ đạo của tôi thì sao?"

"Ha ha, tiểu tử, ngươi chịu đạo thương của cảnh giới Tế Đạo, có thể giữ được mạng đã là tốt lắm rồi!”

Vạn Đỉnh Thiên cười lạnh: "Ngươi phải biết, đạo thương cấp độ này, đợi huyết khí cạn kiệt!”

"Thứ tiếp theo cạn kiệt sẽ là thần hồn của ngươi!"

"Thật sự có thể hủy diệt thần hồn của ngươi! Còn muốn giữ lại cảnh giới? Không thể nào!"

"Giữ tính mạng, tu luyện võ lại là được!" "Không được!"

Diệp Bắc Minh quả quyết lắc đầu: "Cảnh giới của tôi, nhất định phải giữ được!"

"Diệp Bắc Minh, giữ được mạng đã là tốt lắm rồi.” Bất Hủ Nhan khuyên.

Côn Ngô Mật Phi im lặng một lát rồi nói: "Tiểu Minh Minh, chỉ cần có thể sống tiếp, điều đó quan trọng hơn bất cứ điều gì khác!"

"Không được!" Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu. Sắc mặt vô cùng ngưng trọng!

"Giữ cho thần hồn của ngươi không bị hủy diệt đã tiêu tốn rất nhiều công sức của ta rồi, ngươi còn muốn giữ tu vi?"

"Ngươi cảm thấy có thể sao? Trừ phi Hỗn Độn Thể trong truyền thuyết xuất hiện trước mặt ngươi, nguyện ý đem máu Hỗn Độn trong cơ thể mình tặng cho ngươi!"

"Với sức mạnh của máu Hỗn Độn, khôi phục tổn thương của ngươi, hoàn toàn rửa gân thay tủy cho ngươi!”

Nói xong.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4838: Đợi đã cô nương


Vạn Đỉnh Thiên nhìn Diệp Bắc Minh một cách nực cười: "Nhưng điều này. không thể, cậu tìm đâu ra một Hỗn Độn Thể chứ?"

Bất Hủ Nhan sửng sốt! Côn Ngô Mật Phi che cái miệng nhỏ của mình lại!

Sắc mặt Diệp Bắc Minh có chút kỳ lạ: "Tiền bối, nếu thật sự có Hỗn Độn Thể bằng lòng cho ta máu của cô ấy!”

"Có tổn hại gì cho cô ấy không?"

Vạn Đỉnh Thiên cười nhẹ: "Hỗn Độn Thể là thiên hạ vô song! Máu Hỗn Độn là vô tận!”

"Có thể sẽ yếu ớt mấy ngày, còn có tổn hại gì được?"

"Không phải... Tiểu tử ngươi hỏi cái này có ích lợi gì? Chẳng lẽ ngươi thật sự có thể tìm được một Hỗn Độn Thể sao?”

Hắn lắc đầu!

Côn Ngô Mật Phi cười nói: "Tiền bối, có thể nào tôi chính là Hỗn Độn Thể đó không?”

Dậm chân một cái, phóng thích ra khí tức! Buzz—!

Từ trong người Côn Ngô Mật Phi phát ra một khí tức Hỗn Độn, xám xịt một vùng!

Vây quanh cơ thể cô!

"Mẹ kiếp...

Cơ thể Vạn Đỉnh Thiên run lên, hai mắt gần như kinh ngạc đến mức nổ tung: "Hỗn Độn Thể? Làm sao có thể! Cô là Hỗn Độn Thể? Trời ơi, trên đời này lại thật sự có loại thể chất này sao?”

"Gô... cô... ta... cô từ đâu chui ra?"

Hụt hơi!

Mặt mũi đỏ bừng!

Tim đập loạn xạ!

Ông ta giơ tay lên và nắm chặt cổ tay của Côn Ngô Mật Phi.

"Sức mạnh Hỗn Độn khắc chế, huyết khí cường đại, mạnh như giao long!"

Vạn Đỉnh Thiên kích động gật đầu: "Hỗn Độn Thể, quả nhiên là Hỗn Độn Thểi"

"Ý? Đợi đã cô nương, cô có thai à?" Côn Ngô Mật Phi mỉm cười: "Ừm, đúng vậy!"

Sắc mặt của Bất Hủ Nhan có chút mất tự nhiên!

Sắc mặt già nua của Vạn Đỉnh Thiên trầm xuống: "Vậy thì cô nương phải đưa ra lựa chọn rồi! Đứa bé trong bụng vừa mới thành hình!”

"Bây giờ là thời điểm hấp thu năng lượng, một khi cô dùng máu chữa trị cho tiểu tử này, đứa bé trong bụng cô chắc chắn sẽ thiếu máu!"

"Dung hợp lẫn nhau, dung nhập vào cơ thể tiểu tử này! Máu mạnh hơn máu Hỗn Độn, có lẽ... chỉ có máu của Đại Đế, lấy máu của một vị Đại Đế, các người nghĩ có thể không?”

Nghe thấy điều này.

Sắc mặt của Côn Ngô Mật Phi tái mét!

Diệp Bắc Minh cười nói: "Chỉ cần tôi lấy được máu của một vị Đại Đế thì có thể giữ được đứa con của mình phải không?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4839: Ông xem cái này, được không?


Thấy vẻ mặt này của Diệp Bắc Minh.

Vạn Đỉnh Thiên âm thầm nhíu mày: 'Chẳng lẽ tên nhóc này có thể lấy ra đế huyết thật sao?"

"Tuyệt đối không thể có khả năng này! Vừa nảy ra ý nghĩ này.

Diệp Bắc Minh giơ tay lên, trong lòng bàn tay hiện ra một giọt máu tươi như hổ phách!

"Ông xem cái này, được không?"

"Đây là..."

Trái tim Vạn Đỉnh Thiên run lên, trợn tròn mắt, cơ hồ ngừng hô hấp: "Sức sống mạnh mẽ quá, một giọt máu mà giống như một vị cảnh giới Tế Đạo. đang ở thời kỳ đỉnh cao, sức sống đồi dào quá!”

"Sao có thể chứ! Đây chỉ là một giọt máu thật sao?" "Diệp Bắc Minh, đây là máu gì?"

Diệp Bắc Minh mỉm cười thần bí: "Ông nói xem?" "Chẳng lẽ, là đế huyết thật!"

Vạn Đỉnh Thiên kích động đến nỗi suýt thì quỳ xuống: "Ừng ực... ừng ực..."

Miệng liên tục nuốt nước miếng, đôi tay không ngừng hướng về phía đế huyết, nhưng khi sắp chạm vào đế huyết, lại rụt về!

Bốp bốp bốp!

Tự tát mình mấy cái thật mạnh! Sợ đây là mơi

"Là thật, đế huyết, đây là đế huyết!"

Vạn Đỉnh Thiên quỳ xuống đất, kêu cái phịch một tiếng: :"Trời ơi, không ngờ Vạn Đỉnh Thiên tôi khi còn sống lại có thể trông thấy đế huyết!"

"Tốt! Tốt lắm!" Ngay sau đó.

Nét mặt Vạn Đỉnh Thiên khế trầm xuống, ông ta thở dài: "Haiz, tiếc là... một giọt đế huyết, còn lâu mới đủ!"

"Muốn trị khỏi thương thế của cậu, ít nhất phải cần hơn mười giọt đế huyết!"

Diệp Bắc Minh lại gật đầu: "Yên tâm, đế huyết, có đủ!" "Cái... cái gì?"

Vạn Đỉnh Thiên trợn tròn mắt.

Đế huyết, có đủ? Cách diễn đạt hiếm thấy quá!

Nếu câu này mà để người bên ngoài nghe thấy, họ chả không sốc chết à! Đây là máu của đại đế đấy!

"Chỉ cần có đủ đế huyết, lão phu không những có thể giúp cậu bình phục, mà còn có thể nâng cao thể chất của cậu lên một tầng nữa!"

Nghe thấy lời của Vạn Đỉnh Thiên. Diệp Bắc Minh hơi rung động! Đang định cất lời.

Nét mặt Vạn Đỉnh Thiên thay đổi, ông ta suy tư một lát rồi nói: 'Diệp Bắc Minh, lão phu có một yêu cầu quá đáng!"

"Tiền bối, mời nói!"

Vạn Đỉnh Thiên khẽ hừ một tiếng: "Thể chất Hỗn Độn được xưng là thể chất hạng nhất muôn đời, nhưng một khi trở thành Đại Đế, dù cậu là cơ thể người phàm, hay cơ thể mang thể chất Hỗn Độn, cuối cùng cũng chẳng có

gì khác biệt!"

"Hỗn Độn có thể hóa ra vạn vật, nếu lấy máu Hỗn Độn dung hợp với đế huyết!"

"Biến đổi thành đế huyết, có lẽ có thể sinh ra một cơ thể Đại Đế tối cao! Cơ thể này, chắc chắn sẽ có thể chất mạnh mẽ nhất, hoàn hảo nhất từ trước đến nay..."
 
Back
Top Dưới