Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4680: Cho dù là tôi


“Công tử, không thể khinh địch”. Một ông lão đầu trọc bên cạnh Cổ Tu lên tiếng.

Đôi mắt đục ngầu của lão ta nhìn Diệp Bắc Minh chòng chọc, có chút sợ hãi ôi cảm nhận được một loại cảm giác nguy hiểm từ trên người tên nhóc.

nói này”.

Nhưng Cổ Tu lại không chút để tâm: “Lão Trịnh, ông cũng cẩn thận quá rồi đói”

“Chỉ một tên Đại Năng tầng hai nhỏ bé cũng có thể uy h**p tới một Đại Đạo Chi Thượng tầng một như ông sao?”

“Cho dù là tôi, chỉ dùng một ngón tay cũng có thể b*p ch*t hắn!”

Vẻ mặt Cổ Tu tràn đầy kiêu ngạo.

“Đúng vậy, Cổ sư huynh muốn g**t ch*t tên này thật quá đơn giản!” “Muốn giết loại rác rưởi này còn cần đích thân Cổ sư huynh ra tay sao?” Vài tên thanh niên tranh nhau cười đùa.

Cổ Tu vô cùng hưởng thụ cảm giác được người tâng bốc này!

“Đi, qua đó nhìn xem”.

Nhân lúc mấy người Diệp Bắc Minh còn đang tán gẫu, Cổ Tu dẫn theo một nhóm người đi tới.

Trực tiếp phớt lờ Diệp Bắc Minh! Ánh mắt rơi thẳng lên người Côn Ngô Mật Phi: “Xin hỏi tên gọi của vị cô nương đây là gì? Tôi thấy mấy người các cô tiến vào rừng Lạc đường như vậy

thực sự quá nguy hiểm!”

“Vừa hay chúng tôi cũng đang chuẩn bị vào đó để tìm kiếm một vài loại dược liệu”.

“Không bằng chúng ta đồng hành cùng nhau thế nào? Tôi là Cổ Tu, đến từ đế huyết Cổ gia!”

Đế huyết Gổ gia giống tộc Bất Hủ!

Tổ tiên đều từng sinh ra đại đế!

“Vị này là Trịnh Khung, lão Trịnh! Đại Đạo Chi Thượng tầng một!”

Trên mặt Cổ Tu không hề che giấu nét giễu cợt liếc Diệp Bắc Minh nói: “Chỉ cần có lão Trịnh ở đây, trong phạm vi mười dặm bên ngoài rừng Lạc đường,

chúng ta đều có thể tự do đi lại không chút trở ngại!”

“Còn hơn một vài tên giun dế không biết tự lượng sức mình, còn không mau cút, đến lúc đó cũng không biết mình chết thế nào!”

Kẻ mà hắn đang ám chỉ tất nhiên không ai khác ngoài Diệp Bắc Minh! Là sự uy h**p trắng trợn!

Diệp Bắc Minh hỏi: “Anh đang hăm dọa tôi sao?”

Mọi người nghe vậy đều ngẩn ra, không ai ngờ tới!

Diệp Bắc Minh lại dám hỏi thẳng ra miệng như vậy!

Chỉ là một tên giun dế Đại Năng tầng hai cũng dám tiếp lời Cổ Tu!

Hầu hết mọi người khi nghe đến danh xưng đế huyết Cổ gia này đều sẽ bị doạ tới mức luống cuống như gà mắc tóc.

Cổ Tu bày vẻ quân tử, đáp lại với nụ cười giả lả: “Anh bạn à anh hiểu lầm rồi”. “Tôi không phải đang uy h**p, mà là, ừm... tốt bụng nhắc nhở!”

Sở dĩ phun ra câu nói đầy giả dối này là vì hắn muốn tỏ vẻ lịch thiệp trước mặt Côn Ngô Mật Phi!

Chẳng ngờ tới lại đánh tan ý nghĩ muốn ra tay của Diệp Bắc Minh! Vô hình trung tự cứu lấy mình một mạng!

“, vậy cảm ơn anh đã nhắc nhởi”

“Dung Phi, Nhã Phi, Tử Y...”

Đến đoạn Côn Ngô Mật Phi thì hơi dừng lại suy ngẫm một lát: “Tiểu Phi Phi, chúng ta đi thôi!”

Cũng không để ý tới nhóm người của Cổ Tu nữa mà xoay người đi thẳng.

Côn Ngô Mật Phi trợn trắng mắt, có chút tức giận đuổi theo: “Này, anh gọi em là gì? Tại sao lại gọi em là Tiểu Phi Phil”

“Em có thể gọi tôi là Tiểu Minh Minh, vì sao tôi lại không thể gọi em là Tiểu Phi Phi?”

“Hay tôi gọi em là Tiểu Mật Mật nhé?” “Mật Mật cái gì cơ chứ!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4681: Cha cậu có dặn dò


Vài người thanh niên phía sau lập tức đi theo anh.

Cổ Tu ăn thịt, bọn họ chẳng lẽ không thể uống canh sao?

Hai chị em Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi còn có Viên Tử Y, mặc dù không bì được với Côn Ngô Mật Phi.

Nhưng cũng đều là những mỹ nhân khuynh nước khuynh thành.

Trịnh Khung tiến lên phía trước một bước, ngăn cản họ lại: “Công tử, không cần phải mạo hiểm vì một người phụ nữ”.

“Cha cậu có dặn dò, đợi bọn họ tới rồi tính, vả lại gần đây rừng Lạc Đường có chút kỳ quái...”

Sắc mặt Cổ Tu trầm xuống: “Trịnh Lão, lẽ nào ông sợ rồi sao?

“Một cảnh giới Đại Đạo Chi Thượng như ông, lại sợ một tên Đại Năng tầng hai?”

“Cái này...

Vẻ mặt già nua của Trịnh Khung trở nên nghiêm túc: “Công tử, đây không phải là vấn đề sợ hay không sợ”.

“Nếu không sợ, thì còn do dự cái gì?” “Ngụy Tường, ngươi ở lại chờ cha ta, những người khác đi theo ta”. ©ổ Tu bỏ qua lời cảnh tỉnh của Trịnh Khung, trực tiếp đuổi theo.

“A? Tại sao lại là tôi?”, Ngụy Tường thất vọng, ghen tị nhìn những người khác rời đi.

“Haiz”. Trịnh Khung giậm chân, mau chóng theo sau.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: “Nhóc con, đám người Cổ Tu đang đuổi theo cậu”.

Diệp Bắc Minh âm thầm cười lạnh: “Có người muốn chết, ngăn cũng không ngăn được”.

Vừa vào rừng Lạc Đường khoảng một trăm dặm. Grào!

Đột nhiên, một bóng đen lao tới làm gấy một cây cổ thụ vài người ôm không hết xuống, mùn cưa bay khắp nơi.

Mang theo một cơn gió tanh, lao về phía mấy người Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh vừa định hành động.

Côn Ngô Mật Phi dẫn đầu đã bước lên trước, bảo kiếm trong tay chém xuống.

Phụt! Bóng đen tách làm đôi, hóa ra là một con gấu đen khổng lồ dài gần 10 mét. “Hắc Ma Hùng, sức mạnh tương đương với cảnh giới Đại Năng tầng 5”.

“Tên nhóc này phải đi vào ít nhất mười ngàn dặm mới gặp phải, tại sao mới trăm dặm đã xuất hiện rồi?”

Côn Ngô Mật Phi cau mày.

Diệp Bắc Minh khẽ cười: “Đó là chuyện bình thường, chỉ cần là nơi mà tôi xuất hiện, sẽ thường xuyên xảy ra chuyện như vậy”.

“Khi mọi chuyện không bình thường, chứng tỏ vận may của tôi đến rồi”. “Anh nói nhảm gì thế?”

Côn Ngô Mật Phi trừng mắt lườm Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh cười cười, cũng không nói thêm.

Chậm rãi đi về phía trước, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay, xé nát bụng của Hắc Ma Hùng.

Từ bên trong lấy ra một viên tinh hạch màu đen, năng lượng trực tiếp phun ra.

Bóp nó làm đôi: “Dung Phi, Nhã Phi, thứ này có ích cho hai em”. “Sau này tìm cơ hội hấp thu nớ”.

“Anh Diệp, anh vẫn nên giữ lại nó đi”, hai người vội vàng lắc đầu.

Diệp Bắc Minh cười nói: “Thứ này đối với anh mà nói, chỉ là hạt cát trong sa mạc thôi”.

“Nhưng đối với hai em mà nói, nó đủ để tăng lên một cảnh giới lớn”.

“Lế nào hai em không muốn nâng cao sức mạnh của mình, trở thành cánh tay đắc lực của anh sao?”

Đôi mắt đẹp của họ khế bừng sáng. Không từ chối nữa mà nhận lấy tinh hạch của Hắc Ma Hùng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4682: Sát Thần Phong?


Hoa cỏ, cây cối đột nhiên phủ lên một lớp sương giá.

“Anh Diệp, lạnh quá”.

Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi run rẩy nói.

Cơn gió này kỳ lạ đến nỗi dù hai người có dùng chân nguyên chống cự, cũng căn bản không thể ngăn được cái lạnh thấu xương.

“Là Sát Thần Phong”.

“Sát Thần Phong?”, Diệp Bắc Minh ngờ vực hỏi.

Đôi mắt đẹp của Côn Ngô Mật Phi trở nên nghiêm túc: “Trong rừng Lạc Đường này, cứ đến khi trời tối sẽ xuất hiện một loại gió lạ!”

“Cơn gió này có thể làm tổn thương thần hồn của võ giả, chỉ cần tiếp xúc với cơn gió này, thần hồn sẽ không ngừng bị tổn thương”.

“Đó là lý do tại sao nó được gọi là Sát Thần Phong”.

“Sát Thần Phong chỉ có thể tìm thấy ở nơi sâu nhất của rừng Lạc Đường, khoảng 100 nghìn mét mới có, chúng ta mới đi có một nghìn mét, vậy mà đã xuất hiện rồi”.

“Tiểu Minh Minh, em đề nghị chúng ta nên rời đi”.

Diệp Bắc Minh trầm mặc trong mấy giây.

Lắc đầu.

“Chỉ là một cơn Sát Thần Phong mà thôi, tôi vẫn có thể kiên trì được”.

“Chúng ta hãy cắm trại tại đây, đợi trời sáng rồi đi tiếp”.

Diệp Bắc Minh chém một kiếm ra, một thân cây cao chót vót nổ tung, những mảnh vụn của cây vừa hay thích hợp để nhóm lửa.

Ngọn lửa bốc lên khiến nhiệt độ tăng lên vài phần. Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Qua nửa giờ sau, khuôn mặt xinh đẹp của hai người càng lúc càng tái nhợt, run rẩy vì lạnh.

Diệp Bắc Minh nói: “Dung Phi, Nhã Phi, anh đưa hai em vào trong Tiểu Tháp

nhé”.

“Không!”

Hai người đồng thời lắc đầu: “Anh Diệp, chúng em có thể kiên trì được”.

“Chúng em muốn ở bên cạnh anh!”

“Được!”

Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ nói: “Qua đây với anh, sẽ ấm hơn một chút”.

Hai người nhào vào ngực Diệp Bắc Minh, trong nháy mắt.

Diệp Bắc Minh giật mình khi cảm thấy hai luồng khí lạnh ập tới, hai người không khác gì hai khối băng: “Tiểu Tháp, Sát Thần Phong này mạnh như vậy sao? Sao tôi không cảm giác được?”

“Phí lời! Trên người cậu có dòng khí Hỗn Độn, có thể ngăn cách mọi thứ”.

“Chỉ là một cơn gió thôi, đã tính là gì?”

“Đúng vậy!”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh sáng lên.

Một tầng năng lượng Hỗn Độn nhàn nhạt trào ra, gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bao trùm lên người Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi!

“ÔI Sao lại không lạnh nữa!” Hai người kinh ngạc!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4683: Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây?


Ngoài đó một nghìn mét.

Cổ Tu đưa theo người trốn trong rừng, quan sát đám người Diệp Bắc Minh từ xa.

“Con mẹ nó, Sát Thần Phong này là thế nào? Vậy mà lại thổi tới tận đây?”, Cổ Tu tức giận nói.

Trịnh Khung bên cạnh hắn ta dùng một cỗ sức mạnh bao trùm lấy Cổ Tu. Sát Thần Phong không ảnh hưởng tới hắn ta nhiều lắm.

“Cổ thiếu, lạnh quá... con mẹ nó lạnh quá, hay là... chúng ta quay về đi”. Một vài thanh niên bên cạnh không may mắn như vậy.

Quần áo trên người biến thành băng, sắc mặt đều tái nhợt.

Răng va vào nhau kêu lên lập cập.

“Cũng được, tìm vài người phụ nữ cho các ngươi làm ấm người!”, Cổ Tu cười nhếch miệng, hướng về phía đám người Diệp Bắc Minh mà đi.

Đồng thời. Vùng ngoại ô của rừng Lạc Đường.

Cổ Tông Hàn đưa một đám người từ trên trời giáng xuống, Ngụy Tường lập tức lên nghênh đón.

“Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây? Tu Nhi đâu?”

Cổ Tông Hàn mặc một thân áo bào, quét mắt nhìn qua bốn phía, ánh mắt rơi trên người Ngụy Tường.

Ngụy Tường quỳ trên đất: “Cái này...” “Tu Nhi rốt cuộc đang ở đâu? Nói!”, uy áp của Cổ Tông Hàn bạo phát.

Khí tức của Đại Đạo Chi Thượng tầng 4 khiến cho Ngụy Tường không chịu được.

Trực tiếp nói ra mọi chuyện.

Cổ Tông Hàn nghe thấy vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tên khốn này, vì một người phụ nữ mà làm kháng lệnh của ta!”

Đột nhiên.

Phía sau vang lên một trận chấn động, một đoàn người như mây đen đáp. xuống, toàn bộ đứng ngoài khu rừng Lạc Đường.

“Bất Hủ huynh, Côn Ngô huynh, hai người sao lại tới đây rồi?” Cổ Tông Hàn sửng sốt.

Ông ta nhận ra trong đám người chính là Bất Hủ Hàn và Côn Ngô Thiên Huyền.

Phía sau hai người, là hơn ba mươi người cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng. Và hơn mười vạn các cao thủ cảnh giới khác nhau. Cảnh tượng làm người ta kinh hãi.

Bất Hủ Hàn sắc mặt âm trầm nói: “Đương nhiên là tìm đôi cẩu nam nữ Diệp Bắc Minh và Côn Ngô Mật Phi rồi, Cổ Tông Hàn ông biết rõ mà còn hỏi à?”

“Chuyện về Thần Viện Thái Thương, ông chưa nghe qua à?”

Cổ Tông Hàn âm thầm cảm thấy bưồn cười, ông ta sớm đã biết về chuyện của Thần Viện Thái Thương rồi.

Lúc này, đương nhiên sẽ không soi mói chuyện của nhà người khác: “Bất Hủ huynh, đôi cẩu nam nữ này nhất định sẽ không thể trốn thoát”.

“Hừ, còn cần ông nói à?”

Bất Hủ Hàn nghiêm túc nói: “Bí thuật truy tìm của tộc Bất Hủ này đã phát hiện ra khí tức của đôi cẩu nam nữ này, bọn chúng có lẽ đang ở trong rừng Lạc Đường”.

“Người đâu, lập tức đăng ảnh của đôi khốn nạn này ngay”.

“Bất kỳ ai phát hiện ra bọn chúng, sẽ được tộc Bất Hủ trọng thưởng!”

Một nhóm người phía sau tiến tới.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4684: Người đẹp à


"Đúng!"

Nguy Tường sợ hãi đến mức vội móc ra đá truyền âm rồi rót thần lực vào. trong.

Tại nơi sâu trong rừng Lạc Đường. Khi Diệp Bắc Minh đang ôm ba người ngồi bên đống lửa giúp họ giữ ấm! Một trận tiếng bước chân vồn vã truyền tới!

Trong phút chốc xung quanh đã bị bao vây chặt chẽ, chặt đứt mọi đường lui của Diệp Bắc Minh!

“Ôi chao, tên nhóc này đúng là phúc phận không mỏng mà! Một người mà ôm những ba vị mỹ nữ?”

"Người đẹp à, vòng tay của chúng tôi cũng rất ấm áp, có muốn chui vào thử xem sao không?”

Hai tên thanh niên với khuôn mặt đầy dung tục mở lời. “Để tôi khiến các người ấm hơn một chút!”

Diệp Bắc Minh giơ tay vỗ nhẹ một chưởng, hai ngọn lửa liền bay ra, rơi trúng hai kẻ vừa nói chuyện kiat

"Ahl"

Hai tên thanh niên chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết liền bị ngọn lửa nuốt chứng lấy!

Chúng điên cưồng lăn lộn vài vòng trên đất rồi hóa thành tro bụi!

Sắc mặt Cổ Tu tối sầm lại: “Phần Thiên Chi Diễm! Một tên rác rưởi như mày vậy mà dám đánh lén, giết hắn cho tôi!”

"Cẩn thận dị hỏa!” “Vâng!” Sáu người còn lại hét một tiếng, đồng thời lao về phía Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục liền xuất hiện trong tay anh rồi quét ngang ra ngoài!

Kiếm khí hình huyết long biến mất trong tích tắc! Phụt! Phụt! Phụt....

Đầu của sáu người bay lên cao, thân thể vẫn giữ nguyên quán tính lao về phía Diệp Bắc Minh, phịch một tiếng quỳ xuống xung quanh anh!

“Công tử, cứu mạng...” Sáu cái đầu hét lên, kinh hoàng bay về phía Cổ Tu! Khóe miệng Diệp Bắc Minh vẽ lên ý cười trêu đùa: “Nổi”

Một từ này giống như hiệu lệnh, đầu của sáu kẻ kia nổ tung như quả dưa hấu, máu tươi bung bét dính bắn về phía người Cổ Tu!

Trịnh Khung một bước tiến tới chắn trước mặt Cổ Tu, nhanh chóng ngưng tụ sức mạnh thành một tấm khiên ánh sáng ngăn chặn lại máu tươi đang bắn tới!

Con mắt Cổ Tu co rụt lại: “Phế vật, xem ra ông đây đánh giá thấp mày rồi! Không ngờ mày lại giả heo ăn thịt hổ!”

"Đáng tiếc có Trịnh Khung ở đây, cho dù mày là một con rồng cũng không cuốn lên nổi sóng gió!”

“Lão Trịnh, giết hắn đi!”

Cổ Tu lạnh lùng ra lệnh.

"Vâng thưa công tử!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4685: Thực lực của mày


“Thực lực của mày... sao có thể?"

Trịnh Khung giật mình kinh hãi.

Cổ Tu cũng ngây người, bất giác lùi lại, nhìn hướng Trịnh Khung hỏi: “Lão Trịnh, chuyện này là sao? Tôi kêu ông giết tên nhãi đó, ông đang làm cái quái gì vậy?”

“Công tử, tên nhãi này có vấn đề!”

Sắc mặt của Trịnh Khung ánh lên sự sợ hãi: “Một kiếm vừa rồi ít nhất cũng bằng sức mạnh của 500 con rồng!”

"Thực lực của tên nhãi này chắc chắn không chỉ dừng lại ở cảnh giới Đại Năng tầng hai!”

"Ít nhất cũng gần đạt tới Đại Năng tầng chín! Thậm chí là tương đương với Đại Đạo tầng một!”

"Cái gì?"

Cổ Tu nheo mắt lại, lạnh băng nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: “Cảnh giới Đại Đạo tầng một thì đã thế nào? Còn không phải là rác rưởi sao?”

“Tôi ra lệnh cho ông không tiếc giá nào cũng phải g**t ch*t hắn!” Trịnh Khung cau mày.

Nếu Gổ Tu đã hạ lệnh, ông ta khó có thể cự tuyệt!

Ngọn giáo màu đen xoay vòng, xuyên phá hư không mà tới!

"Ba người các em lui ra một chút!”

Diệp Bắc Minh nói.

Ba người đều nằm trong ngực khiến anh không tiện thi triển võ công!

“bược!" Tiêu Dung Phi, Tiêu Nhã Phi cùng Viên Tử Y liền lui ra! Diệp Bắc Minh đứng lên, trực tiếp bạo phát ra một kiếm!

Tiếng gầm của rồng vang vọng khắp bầu trời, một con huyết long lao tới như một cơn sóng thần!

Sau khi đánh tan tác mọi thế công của Trịnh Khung, nó giống như thiên thạch đập mạnh xuống lồng ngực ông ta, bùm một tiếng nổ tung!

Trịnh Khung hóa thành sương máu tản ra khắp trời, thần hồn trực tiếp bị tiêu diệt!

Chết! "Aht" Cổ Tu sợ tới mức hai chân đều mềm nhũn.

Hắn định quay người muốn chạy thoát thân, nhưng hai chân giống như đeo chì mà ngã sõng soài xuống đất!

Hắn khiếp đảm nhìn Diệp Bắc Minh đang sải bước về phía mình mà đổ mồ hôi như mưa, lắp bắp nói: “Anh.... anh Diệp à, tôi chỉ là đang đùa với anh thôi...”

“Vậy sao? Tôi cũng đang đùa với anh đó!” Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười toe toét.

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hạ xuống, một bên cảng chân của Cổ Tu liền bay ra ngoài!

"A, chân của tôi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4686: Tu Nhi?


Tên này từ đâu nhảy ra vậy!

Bản thân đã lộ ra thân phận của đế huyết Cổ tộc vậy mà còn dám ra tay với mình!

Đinh! Chiếc nhẫn chứa vật của Cổ Tu phát ra âm thanh giòn tan. “Tiếng gì vậy?”

“Đây là đá truyền âm của bạn đồng hành của tôi... nhất định là cha tới rồi!”, Cổ Tu vui mừng khôn xiết.

Hắn ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự oán độc!

“Nhãi con, nơi này cách ngoại ô của rừng Lạc Đường chưa đến ngàn dặm, nếu nhóm người của cha tao dồn toàn lực đuổi đến, thì trong vòng một trăm nhịp thở nữa sẽ tới nơi!”

“Cha tao là Đại Đạo tầng năm, khoảng cách này giống chỉ như ăn kẹo!”

"Nếu mày thức thời, tốt nhất là lập tức quỳ xuống cầu xin tha mạng, tao còn có thể cho mày một cơ hội!"

“Được!”

Diệp Bắc Minh gật đầu.

Trong mắt Cổ Tu tràn đầy lạnh lùng, nhẫn chứa vật vừa lóe lên ánh sáng. Một viên đá truyền âm liền xuất hiện trong tay hắn!

“Tu Nhị, tạ ơn trời đất con vẫn còn sống!”

Cổ Tông Hàn thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng nói: “Nguy Tường nói con đã đuổi theo cái tên Diệp Bắc Minh kia rồi? Bây giờ lập tức trở về cho bối”

“Tên nhãi đó cực kỳ nguy hiểm, hắn đã g**t ch*t một vị trưởng lão cảnh giới Tế Đạo tại Thần viện Thái Thương đó!”

“Còn cướp đi con dâu của tộc Bất Hủ ngay trước mặt mọi người. Con tuyệt đối đừng để t*nh tr*ng lên não mà hồ đồ, trở về đây ngay!”

Nghe được lời này của Cổ Tông Hàn, sắc mặt Cổ Tu thoắt cái tái nhợt như giấy!

Hai hàm răng va lạch cách vào nhau! “Cha... cha nói....cha nói cái gì cơ?” “Diệp Bắc Minh.... hắn g**t ch*t một vị Tế Đạo?”, Cổ Tu run lẩy bẩy hỏi lại.

Cổ Tông Hàn nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn: “Tu Nhi, con sao thế? Con có phải là đã chạm trán với hắn rồi không?”

Cổ Tu rùng mình! Nhìn lên.

Vừa hay chạm phải gương mặt cười như không cười của Diệp Bắc Minh: “Tao đã cho mày cơ hội rồi, cha mày có thể cứu được mày không?”

“Anh Diệp à.."

Cổ Tu toàn thân run rẩy, cho dù mất đi đôi chân vẫn nằm phủ phục trên đất, điên cuồng dập đầu: “Tha mạng... a...”

Nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Cổ Tu!

“Tu Nhi? Không!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4687: Có gan thì vào trong rừng Lạc Đường đi!


Người của tộc Bất Hủ cùng Côn Ngô nhao nhao há miệng chửi bới: “Diệp Bắc Minh, tao khuyên mày hãy giơ tay chịu trói!”

“Nếu không một khi bị bọn tao bắt được, tao bảo đảm mày sẽ nếm được mùi vị sống không bằng chết là thế nào!”

“Có gan thì vào trong rừng Lạc Đường đi!”

Diệp Bắc Minh khẽ cười: “Các người vào bao nhiêu tôi liền giết bấy nhiêu!” “Gia tộc đế huyết? Ông đây giết không sail”

Đá truyền âm phát nổi

Bên đống lửa trại.

Côn Ngô Mật Phi kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh hỏi: “Tiểu Minh Minh à, anh đây là muốn làm gì vậy?”

“Giết Cổ Tu xong chúng ta phủi mông đi luôn là được, sao anh còn muốn dụ bọn họ tới đây?”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng, lắc đầu đáp: “Trốn chạy không phải phong cách của tôi!”

“Tôi muốn bọn họ biết rằng, Diệp Bắc Minh tôi không phải quả hồng mềm, để mặc bọn họ n*n b*p!”

“Nơi đây là rừng Lạc Đường, ngọn gió sát thần lại nổi lên rồi...” Côn Ngô Mật Phi giật mình: “Anh định làm gì?"

Phía sau Diệp Bắc Minh tuôn ra một nguồn sát khí cuồn cuộn ngất trời: “Sát thần, sát thần!”

“Ngọn gió thuộc về tôi đang thổi tới rồi, không giết sạch bọn họ, tôi sao xứng danh với hai chữ sát thần này!”

“Cho dù là ở Nguyên Thủy Chân Giới, tôi vẫn phải khiến bọn họ khi nghe thấy hai chữ sát thần này đều phải cảm thấy kinh hồn táng đảm!”

"ôm Đôi mắt đẹp của Côn Ngô Mật Phi lấp lánh. Máu cô sôi lên vì phấn khích!

Cơn lạnh lẽo do cơn gió sát thần quét tới dường như đã lắng xuống rất nhiều: "Có vẻ rất k*ch th*ch đó, để em giúp anh!”

“Dung Phi, Nhã Phi, Tử Y, các em đi vào trong tháp trước đi!”

Giọng điệu của Diệp Bắc Minh tràn đầy lạnh lùng: “Cuộc sát phạt, bắt đầu

Người của tộc Bất Hủ cùng Côn Ngô nhao nhao há miệng chửi bới: “Diệp Bắc Minh, tao khuyên mày hãy giơ tay chịu trói!”

“Nếu không một khi bị bọn tao bắt được, tao bảo đảm mày sẽ nếm được mùi vị sống không bằng chết là thế nào!”

“Có gan thì vào trong rừng Lạc Đường đi!”

Diệp Bắc Minh khẽ cười: “Các người vào bao nhiêu tôi liền giết bấy nhiêu!” “Gia tộc đế huyết? Ông đây giết không sail”

Đá truyền âm phát nổi

Bên đống lửa trại.

Côn Ngô Mật Phi kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh hỏi: “Tiểu Minh Minh à, anh đây là muốn làm gì vậy?”

“Giết Cổ Tu xong chúng ta phủi mông đi luôn là được, sao anh còn muốn dụ bọn họ tới đây?”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng, lắc đầu đáp: “Trốn chạy không phải phong cách của tôi!”

“Tôi muốn bọn họ biết rằng, Diệp Bắc Minh tôi không phải quả hồng mềm, để mặc bọn họ n*n b*p!”

“Nơi đây là rừng Lạc Đường, ngọn gió sát thần lại nổi lên rồi...” Côn Ngô Mật Phi giật mình: “Anh định làm gì?"

Phía sau Diệp Bắc Minh tuôn ra một nguồn sát khí cuồn cuộn ngất trời: “Sát thần, sát thần!”

“Ngọn gió thuộc về tôi đang thổi tới rồi, không giết sạch bọn họ, tôi sao xứng danh với hai chữ sát thần này!”

“Cho dù là ở Nguyên Thủy Chân Giới, tôi vẫn phải khiến bọn họ khi nghe thấy hai chữ sát thần này đều phải cảm thấy kinh hồn táng đảm!”

"ôm Đôi mắt đẹp của Côn Ngô Mật Phi lấp lánh. Máu cô sôi lên vì phấn khích!

Cơn lạnh lẽo do cơn gió sát thần quét tới dường như đã lắng xuống rất nhiều: "Có vẻ rất k*ch th*ch đó, để em giúp anh!”

“Dung Phi, Nhã Phi, Tử Y, các em đi vào trong tháp trước đi!”

Giọng điệu của Diệp Bắc Minh tràn đầy lạnh lùng: “Cuộc sát phạt, bắt đầu rồi ”

Một lúc sau.

Người của Cổ tộc, tộc Bất Hủ cùng Côn Ngô đều đã đuổi tới! Bên cạnh đống lửa vẫn còn ngổn ngang sáu cái xác không đầu! Cùng hai làn sương máu dày đặc! “Tu Nhi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4688: Chuyện gì vậy?


Sắc mặt Côn Ngô Thiên Huyền tái xanh: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Tên tiểu súc sinh này hại tộc Côn Ngô ta khốn khổ như vậy, đuổi theo cho tới khi giết được hắn mới thôi!”

Người của hai bên vừa rời khỏi, hướng tới nơi sâu trong núi Lạc Đường.

"Ah-l"

Đột nhiên, một tiếng hét rợn người vọng tới từ phía sau!

"Chuyện gì vậy?"

Hai người biến sắc.

"Có người tập kích!"

Ba người Cổ Tông Hàn, Bất Hủ Hàn, Côn Ngô Thiên Huyền lập tức quay đầu, chạy về phía hiện trường vụ việc!

Thi thể của một ông già thuộc tộc Bất Hủ đang nằm trên mặt đất! Phần đầu đã nổ tung! “Mẹ kiếp! Bất Hủ Ngạo!”

Bất Hủ Hàn suýt chút nữa nhảy dựng lên, ông ta nhận ra trang phục của người này!

Côn Ngô Thiên Huyền cau mày: "Hàn huynh, sao vậy?”

Gương mặt Bất Hủ Hàn đen kịt Chi Thượng tầng bốn!”

"Cái gì?" Cổ Tông Hàn cùng Côn Ngô Thiên Huyền liếc mắt nhìn nhau! Một cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng lên tới đỉnh đầu họ!

Từ lúc phát hiện ra tiếng động cho tới khi bọn họ xông tới còn chưa đầy năm nhịp thở!

Điều đó có nghĩa là.

Trong thời gian năm nhịp thở, Diệp Bắc Minh có thể chém giết một vị Đại Đạo Chi Thượng tầng bốn?

Chuyện này cũng quá kh*ng b* rồi!

Cho dù là bọn họ cũng không có cách nào làm được điều đó! !!

“Ông chắc chắn chứ? Thực sự là do Diệp Bắc Minh làm sao? Ông tận mắt nhìn thấy tên nhãi đó ra tay à?”, Cổ Tông Hàn vọt tới trước mặt một người đàn ông trung niên của tộc Bất Hủ, túm lấy cổ áo ông ta hỏi.

Sắc mặt người đàn ông trung niên trắng bệch, khiếp sợ gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có một mình Diệp Bắc Minh!”

“Hắn bất ngờ lao ra khỏi mặt đất, dùng một kiếm chém đứt đầu lão Ngạo!”

“Dưới đất?”

Đám ngưòi lật mình, vội vàng tung mình lên không trung.

Một tiếng rồng ngâm bỗng nhiên vang lên!

Cách đó hàng trăm mét trên bầu trời, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bất thình lình giáng xuống!

Một ông già mặc áo đen lập tức bị chặt thành hai nửa bắt đầu từ phần đầu!

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục quét qua, sương máu nổ tung! “Lão Thiết!”

Côn Ngô Thiên Huyền kinh ngạc thốt lên, ngay lập tức phản ứng lại: "Còn ngẩn người ra đó làm gì? Giết!!! Giết hắn cho ta!”

Hàng chục Đại Đạo Chi Thương đồng loạt ra tay, toát ra khí thế hủy thiên diệt địa!

Bùm! Bùm! Bùm... Vô số năng lượng kh*ng b* dâng trào!

Vị trí của Diệp Bắc Minh trong nháy mắt biến thành hư vô, hư không sụp đổi

Vùng đất với bán kính vài trăm mét hoàn toàn cháy đen chỉ trong chớp mắt!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4689: Thích thì chiều!


“Đám nhân loại đáng chết này, vậy mà dám cả gan xông vào tại thời khắc quan trọng nhất khi Tế hoàng độ kiếp!”

“Gió sát thần đều đã thổi tới bìa rừng rồi, chúng còn dám tiến vào, không sợ chết sao?”

“Hơn sáu mươi tên Đại Đạo Chi Thượng, còn lại một trăm ngàn người đều là cảnh giới Đại Đạo Chi Thượng trở xuống!”

Một tên thanh niên có sừng trên đầu đây mặt ngạo mạn nói: “Thi xem ai giết được nhiều nhất đi!”

“Thích thì chiều!” Hơn chục bóng người tản ra rồi biến mất dạng trong màn đêm!

Sau khi hạ gục hai tên Đại Đạo Chỉ Thượng, Diệp Bắc Minh liền trở về bên cạnh Côn Ngô Mật PhiI

Hai người trốn trong một cái hốc cây trên ngọn cây cao chót vót.

“Nhanh như vậy đã về rồi?” Xung quanh cửa hang được bao trùm trong dòng khí hỗn độn!

Diệp Bắc Minh ngồi bệt xuống đất: “Đêm nay không cần làm gì cả, tôi đã liên tiếp g**t ch*t hai tên Đại Đạo Chỉ Thượng rồi!”

“Tất cả bọn chúng đều rơi vào tình trạng chim sợ cành cong, tỉnh thần phòng thủ đang là lúc mạnh nhất!”

“Chúng ta đi ngủ trước, đợi đến bình minh, lúc tinh thần của họ suy yếu nhất!”

Côn Ngô Mật Phi vòng tay qua cổ Diệp Bắc Minh, treo lên người anh, mập mờ hỏi: “Anh vừa nói là... đi ngủ sao?”

“Khụ khụ... Mật Phi à, ở đây không tiện lắm đâu?”, ngay cả khuôn mặt dày như Diệp Bắc Minh cũng không kìm được đỏ bừng.

“Có gì không tốt chứ? Em cứ muốn ở đây đó!”

Côn Ngô Mật Phi mạnh bạo hôn tới, vừa định đẩy ngã Diệp Bắc Minh! Bỗng nhiên.

"Ahl"

“Đừng mà, cứu mạng!

Xa xa truyền đến những thanh âm hoảng loạn, người của Cổ tộc, tộc Bất Hủ cùng Côn Ngô đều hãi hùng!

“Chuyện gì xảy ra thế?” Diệp Bắc Minh sửng sốt.

Hai người đánh mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy hơn chục. bóng người quái dị đang lao vào đám đông tàn sát!

“Đây là yêu tộc!”

Côn Ngô Mật Phi trợn to mắt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Thực lực đều là Đại Đạo Chỉ Thượng, sao bọn chúng lại ra đây rồi?”

Diệp Bắc Minh cũng hết sức ngạc nhiên. Thực lực của đám yêu tộc này thật kinh người!

Dưới sự hợp sức của hơn chục người vậy mà dồn dập đánh bại hơn sáu mươi tên Đại Đạo Chỉ Thượng, còn không ngừng có người ngã xuống!

Thương vong đã hơn quá nửa!

“Đi, rút lui nhanh!"

“Mẹ kiếp! Diệp Bắc Minh, Côn Ngô Mật Phi cấu kết với Yêu tộc

Bất Hủ Hàn cũng không kiên trì nổi nữa, gầm lên một tiếng liền quay người bỏ chạy!

"Rút" Cổ tộc cùng tộc Côn Ngô cũng binh bại như núi đổ.

Tất cả đều vội vã tháo chạy về phía bên ngoài rừng Lạc Đường!

“Một đám rác rưởi vô dụng! Với chút thực lực này cũng dám xông vào rừng Lạc Đường?”, tên thanh niên tóc tím l**m vết thương trên tay: "Ta đã giết 3669 tên, trong đó có hai tên Đại Đạo Chi Thượng!”

"Ta giết 1579 tên, một tên Đại Đạo Chỉ Thượng!”

"1876 tên! Một tên Đại Đạo Chi Thượng!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4690: Miệng sạch sẽ chút cho tôi!


Trên cây cao còn có hai người đang ẩn trốn.

Chỉ cần giết họ, Lôi Lam sẽ lập tức vượt qua cô gái áo đỏ mà thắng lợi!

Diệp Bắc Minh rút bỏ dòng khí hỗn độn, cùng Côn Ngô Mật Phi bước ra khỏi cái hốc trên cây.

“Đồng bọn đầu đã bỏ chạy rồi, sao các ngươi còn có tâm tình ở chỗ này yêu đương vụng trộm vậy? Nhân loại đúng là thứ bẩn thỉu!”, một tên thanh niên Yêu tộc nhếch miệng cười khinh bỉ.

“Miệng sạch sẽ chút cho tôi!”

Giọng nói của Diệp Bắc Minh lạnh băng.

"Ha ha hai"

Xung quanh lập tức vang lên một tràng cười khoái trá.

'Trên mặt tên thanh niên yêu tộc vừa lên tiếng kia tràn đầy ý cười trêu đùa: “Miệng của ta không sạch sẽ thì đã thế nào?”

“Muốn chết!”

Giọng nói của Diệp Bắc Minh đã rét lạnh tới cực điểm. Mười mấy tên yêu tộc liền cảm thấy một trận ớn lạnh! Giây tiếp theo.

Diệp Bắc Minh vậy mà chủ động ra tay, tiến lên một bước, thi triển Thúc Địa Thành Thốn.

Trước khi tất cả kịp phản ứng lại, anh đã xuất hiện trước mặt tên thanh niên kia, vung nắm đấm tới miệng hắn!

“Con giun đế nhân loại này, muốn chết à!”

Sắc mặt tên thanh niên Yêu tộc lạnh lùng, trực tiếp hóa thành dáng vẻ thực sựt

Một con cá sấu dài hơn mười thước há chiếc miệng to như chậu máu đớp về phía cánh tay Diệp Bắc Minh!

Sẵn sàng cắn đứt nó!

Diệp Bắc Minh quét qua một quyền, hơn chục cái răng trực tiếp gãy rụng!

Cùng lúc đó, cả người anh nhảy vọt lên trên tấm lưng của cá sấu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4691: Nhãi con


“Thứ khốn kiếp, tao thấy mày là chán sống rồi đó!” Lôi Lam hét lên.

Hắn lập tức tham gia trận chiến, một ngọn giáo vàng xé gió lao tới đâm về phía đầu Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh vung ra kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, một con huyết long liền bổ nhào vào Lôi Laml

“Phát”

Lôi Lam dáng vẻ bệ vệ, mũi giáo chuẩn xác rơi xuống đầu huyết long, “răng rắc' một tiếng giòn tan, huyết long trực tiếp nổ tung!

“Nhãi con, còn thủ đoạn gì thì lôi hết ra dùng đi!” "Nếu không trước mặt Lôi Lam ta chỉ có một kết cục, chính là chết!” Lôi Lam vô cùng tự tin.

Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, mặc dù kẻ trước mặt này chỉ tâm Đại Đạo Chi Thượng tầng bảy, nhưng thực lực lại đáng kinh ngạc!

Ngọn thương này khiến anh cảm giác được nguy cơ mãnh liệt! “Ma long, ra đi!” Diệp Bắc Minh gầm lên một tiếng.

Ma khí trào tới từ phía sau, trong chốc lát đã xông ra chín con ma long màu đen!

Mỗi một con đều dài hàng trăm mét!

Chúng vọt thẳng lên trời cao, hoàn toàn được hình thành từ ma khí, những chiếc vảy trên cơ thể lập lòe ánh sáng kim loại màu đen!

“Ma khí?”

“Thằng nhãi này không phải là con người, hắn là Ma tộc!” Những tên Yêu tộc còn lại giật mình kêu lên.

“Lôi Lam, mau dừng tay lại!”

Gô gái áo đỏ khẽ quát.

Lôi Lam không hề có ý định dừng lại, hắn dứt khoát phóng ra cây thương trong tay, khí thế đề cao tới đỉnh điểm!

Bọn họ đều được chứng kiến qua ngọn giáo này đã đâm chết tươi một cường giả nhân tộc Đại Đạo Chỉ Thượng tầng tám!

“Lôi Lam, Ma tộc, Yêu tộc là người một nhà!” “Ngươi điên rồi à?”

Cô gái áo đỏ sốt ruột giậm chân, giơ lên tấm khiên có một mặt màu xám ngăn lại trước mặt Diệp Bắc Minh!

Đỉnh-!

Chiếc khiên phát ra một tiếng vang chói tai, một gợn sóng màu vàng trào ra ngoài!

Ngọn giáo màu vàng bị thổi bay ra ngoài, sau đó vòng trở lại trong tay Lôi Lam!

“U Nhược, ngươi có ý gì? Muốn ngăn cản ta g**t ch*t hắn sao?”, Lôi Lam

chĩa ngọn thương vàng của mình vào Diệp Bắc Thần, sát khí ngập trời mà chất vấn. ”

Cô gái áo đỏ lạnh giọng đáp: “Lôi Lam, anh ta là người của Ma tộc

“Theo quy định của Yêu tộc, tất cả những người mang trong mình dòng máu của Ma tộc đều là đồng minh của Yêu tộc!”

“Nếu ngươi còn dám động tới anh ta, ta sẽ báo cáo lại với mấy vị lão tổi” Nghe tới hai chữ lão tổ này, con ngươi Lôi Lam xẹt qua một tia kiêng dè!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4692: Lập tức


Cô gái áo đỏ lạnh lùng phun ra một câu: “Ngạc Ngao, ngươi muốn bị tộc quy trừng phạt có đúng không?”

Ngạc Ngao nghe vậy thì khựng lại, nhưng thoát cái đã nghĩ ra biện pháp, tức giận gầm gừ:

“Tên khốn kiếp này đánh ta thành như vậy rồi, không lẽ cứ dễ dàng bỏ. qua như vậy sao?”

“Người ta rõ ràng là một đôi, ngươi mắng chửi khó nghe như vậy, đánh ngươi một trận đã là nhẹ rồi!", cô gái áo đỏ công chính nói.

Cô ta lại lắc đầu: “Lập tức....”

Bỗng nhiên cô ta nhớ ra mình còn chưa biết tên của hai người họ!

Mắt đẹp vừa chuyển liền rời đến trên người Diệp Bắc Minh cùng Côn Ngô Mật Phi: “Không biết hai vị đây xưng hô thế nào?”

“Diệp Bắc Minh!”

“Côn Ngô Mật Phi!"

“Tôi là U Nhược!”, cô gái áo đỏ cũng giới thiệu tên mình, một lần nữa nhìn hướng Ngạc Ngao: “Ngạc Ngao, xin lỗi anh Diệp cùng cô Mật Phi đây đi"

Ngạc Ngao tức giận tới mức toàn thân run rẩy.

Nhưng ngại thân phận của U Nhược, hắn chỉ có thể cứng rắn nuốt cục giận này xuống bụng, nói: “Anh Diệp, cô Mật Phi, xin lỗi, vừa rồi là do tôi độc miệng!”

Diệp Bắc Minh liếc U Nhược một cái: “Cảm ơn cô!” Sau đó kéo Côn Ngô Mật Phi nhanh chóng biến mất.

Tại nơi sâu trong rừng Lạc Đường vong tới tiếng gầm chói tai của dã thú!

Lôi Lam, U Nhược đột nhiên biến sắc, cấp tốc lao về phía phát ra âm thanh.

“Tiếng gì vậy?”

Diệp Bắc Minh vừa rời đi không xa, không khỏi cau mày ngoái đầu nhìn lại.

Côn Ngô Mật Phi cũng ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “Đây là âm thanh của Tế linh, hình như ở sâu trong rừng Lạc Đường xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Bằng không Tế linh tuyệt đối sẽ không phát ra thanh âm như vậy để triệu tập đám yêu tộc!”

Cùng lúc đó.

Dao Trì kích động truyền âm tới: “Nhóc con, ngươi quả nhiên rất may mắn đói”

“Đây là âm thanh báo hiệu Tế hoàng bỏ mình, muốn tuyển chọn ra Tế hoàng đời tiếp theo!”

“Mau đi đi, nếu ngươi có thể giành được nội đan của Tế hoàng, ít nhất có thể tăng lên ba cảnh giới nhỏ đó!”

Bên ngoài khu rừng Lạc Đường.

“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!”

Bất Hủ Hàn may män thoát chết trong gang tấc, nhưng hàng chục Đại Đạo Chi Thượng truy giết một tên Diệp Bắc Minh vậy mà bị đánh tới mức tháo chạy tán loạn như vậy!!!

Nếu bị truyền ra ngoài không phải là sẽ mất mặt đến chết sao!

“Tên tiểu súc sinh đáng chết này vậy mà cấu kết với Yêu tộc!!!"

“Côn Ngô Thiên Huyền, đây là chuyện tốt mà tộc Mật Phi các người làm ra đói"

Ánh mắt của những người khác đều đổ dồn lên người Côn Ngô Thiên Huyền.

“Cái này.... không liên quan gì tới chúng tôi! Tộc Côn Ngô sớm đã trục xuất con khốn Côn Ngô Mật Phi đó ra khỏi gia tộc, huống chỉ vừa rồi chúng tôi cũng thiệt mạng rất nhiều người!”

Sắc mặt Côn Ngô Thiên Huyền đại biến.

“Cổ huynh, ông cũng nói giúp tôi vài lời đi chứ!”

Vừa nói ông ta vừa đưa ánh mắt cầu cứu về phía Cổ Tông Hàn

Cổ Tông Hàn nghiêm mặt đáp: “Bất Hủ huynh, ông ấy nói đúng đó!”

“Tộc Côn Ngô hơn ai hết đều muốn g**t ch*t đôi nam nữ chó má đó, Côn Ngô Mật Phi tự mình phản bội gia tộc, cũng không thể đổ hết lỗi lên tộc. Mật Phi được!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4693: Chẳng lẽ


Côn Ngô Thiên Huyền giật mình, vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Ý tôi là khu rừng Lạc Đường này! Có phải đêm qua chúng ta gặp phải gió Sát thần rồi không!",

“Cơn gió này chỉ trong trăm ngàn dặm của núi Lạc Đường mới xuất hiện!”

“Đêm qua mới chỉ cách mấy ngàn dặm vậy mà đã có gió Sát thần rồi?”

"Chẳng lẽ...", Cổ Tông Hàn giật nảy, sau đó mới kịp phản ứng lại: “Rừng Lạc Đường xảy ra chuyện gì rồi?”

Giây tiếp theo. Tiếng gầm của dã thú tràn tới như sóng cuồng! “Tế linh, là âm thanh của Tế linh!”

“Âm thanh gấp gáp bi thương, có Tế linh bỏ mình rồi? Mau thông báo. cho gia tộc, đây là cơ hội ngàn năm có một!"

“Kế hoạch ấp ủ bao lâu nay không lẽ sắp thành hiện thực rồi?”

Nghe được âm thanh này, Diệp Bắc Minh cùng Côn Ngô Mật Phi gia tăng bước chân, lao như bay về phía sâu trong rừng Lạc Đường.

Một ngày sau đó.

“Không ổn, có gì đó bất thường ở đây!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Côn Ngô Mật Phi không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Chúng ta đã đi sâu vào trong trăm ngàn dặm rồi, vậy mà dọc đường một con yêu thú cũng không thấy!”

“Không lẽ toàn bộ yêu thú đã thực sự tới nơi sâu nhất kia?”

“Thật sự có Tế linh buông mình?”

Nghe được hoài nghỉ của Côn Ngô Mật Phi, Dao Trì cười kiêu ngạo:

“Tiểu Phi Phi à, ngay cả ngươi cũng nghỉ ngờ bổn đế sao?”

Côn Ngô Mật Phi không vui, hỏi vặn lại một câu: “Tiểu Phi Phi là tên cho. cô gọi à?”

“Bổn đế cứ muốn gọi đó, Tiểu Phi Phi, Tiểu Phi Phi!", Dao Trì cũng không chịu thua.

“cô" Mắt thấy hai người sắp cãi nhau to tới nơi. "Được rồi!"

Diệp Bắc Minh khẽ quát một tiếng: “Tới xem tình huống cụ thể rồi lại nói!"

Dòng khí hỗn độn bao trùm lấy hai người họ, tiếp tục hướng về phía sâu trong khu rừng Lạc Đường!

Suốt một ngày một đêm này, trên đường vẫn không có bóng dáng một con yêu thú nào!

Họ lại đi tiếp nửa ngày nữa!

Đột nhiên.

Dọc đường đi một lượng lớn rừng nguyên sinh đổ rạp, cây cối nổ tung, trên mặt đất còn in đầy dấu chân dã thú!

Một số lượng lớn xác yêu thú bắt đầu xuất hiện trước mặt họ, tình trạng vô cùng bi thảm!

“Thú triều!”

“Hơn nữa còn không chỉ có một đợt, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”, Côn Ngô Mật Phi chỉ nhìn thoáng qua đã biết nơi đây vừa trải qua một trận càn quét.

Diệp Bắc Minh cau mày, đi tới trước một xác hổ dài hàng chục mét.

Một kiếm phá nát đan điền, móc ra một viên tinh hạch màu đen từ bên trong.

Nó ẩn chứa năng lượng cực kỳ kh*ng b*!

“Tinh hạch vẫn còn chứng tỏ không phải bị con người săn giết, mà là đồng loại tương tàn!”

Côn Ngô Mật Phi phỏng đoán: “Trừ phi Tế hoàng buông mình chưa chọn ra được ngay tân hoàng nên Yêu tộc xảy ra nội đấu rồi?”

“Rất có khả năng đó, tới đó liền biết thôi!” Dọc đường này, Diệp Bắc Minh thu thập được không ít tỉnh hạch yêu thú. Một hơi này vậy mà đạt tới hàng chục ngàn viên!

Anh không chút nghĩ ngợi ném chúng vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục, bất giác đã chất thành núi!

Tiếng gầm trầm thấp của Tế linh cấp thú hoàng lại vang lên! Âm thanh như sóng thần quét qua toàn bộ rừng Lạc Đường! Tiếp đó.

Một số âm thanh khác nhau liên tiếp vang lên cùng lúc, vô số gốc cây cổ thụ bị quật ngã bởi năng lượng ẩn chứa trong làn sóng âm thanh này!

“Âm thanh này... ít nhất phải có năm tên Tế linh!", cả người Côn Ngô Mật Phi phát run.

Khuôn mặt xinh đẹp thoắt cái trắng bệch. Cô chậm rãi quay đầu, trong mắt đều là sợ hãi!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4694: Sơn Hải Kinh gì cơ?


Một ngọn núi cao hàng trăm ngàn mét vọt thẳng lên nơi sâu thẳm của tầng mây!

Khu vực xung quanh chân núi dày đặc hàng trăm triệu yêu thú đang điên cuồng tàn sát lẫn nhau!

“Ai chiếm được núi Thánh, bổn tọa liền phong hắn làm vương!”

Một con gấu đen ba đầu sáu tay cao mười nghìn mét tóm lấy một ngọn núi nhỏ rồi ném về phía ngọn núi cao hàng trăm nghìn mét kia!

Lời này vừa vang!

Vô số yêu thú phía sau nó liền như lên cơn điên mà lao về phía trước, quần đấu với đám yêu thú dưới chân núi Thánh kia!

“Hùng hoàng sáu tay! Trong ghi chép của Thần viện Thái Thương có nói nó đã là cảnh giới Tế đạo vào hàng tỷ năm trước!"

Côn Ngô Mật Phi hơi run lên: “Không lẽ ngọn núi mà hắn đang tấn công kia chính là núi Thánh của Yêu tộc?”

“Là một trong mười ngọn núi thần từ thời sáng thế, núi thần Thái Nhất xếp hạng thứ chín?”

Diệp Bắc Minh ngơ người: “Một trong mười ngọn núi thần từ thời sáng thế?”

Côn Ngô Mật Phi gật đầu: "Đúng vậy! Núi Côn Ngô vừa hay đứng thứ mười!”

Một con kỳ lân lửa toàn thân rực lửa, cao mấy ngàn trượng gầm lên: “Uống chân huyết của ta, đốt cháy sinh mạng!”

“Người đầu tiên của tộc kỳ lân leo lên được núi Thánh chính là kỳ lân Thánh hoàng tiếp theo!”

Vô số yêu tộc của tộc kỳ lân hăng máu lao lên! Chúng giống như phát điên l**m láp chân huyết của Thánh hoàng Kỳ lân!

Công hiệu thần kỳ xuất hiện, toàn thân chúng lập tức bị lửa thiêu đốt, hung hăng lao vào trong đàn yêu thú dưới chân núi Thánh!

“Tộc ta đã tồn tại trên thế gian này từ thời đất trời sáng lập!”

“Vị trí Tế hoàng kế nhiệm này nhất định phải thuộc về ta!", một con mãng xà màu vàng khổng lồ ló đầu ra khỏi vạn trùng mây.

"Thôn Thiên Mãng Hoàng!"

Côn Ngô Mật Phi toàn thân nổi da gà: "Trời ạ, nghe nói trước thời đại Đế Lạc, Thôn Thiên Mãng Hoàng đã tồn tại rồi!”

“Nó vậy mà chưa chết? Rốt cuộc nó đã sống bao lâu rồi? Ba mươi tỷ năm? Hay là năm mươi tỷ năm?"

"Nhiều năm như vậy qua đi, Thôn Thiên Mãng Hoàng vậy mà còn chưa hóa rồng?”

Diệp Bắc Minh ngước đầu nhìn lên.

Một con trăn khổng lồ mười nghìn mét màu vàng cuộn mình trên vòm trời liền phản chiếu trong mắt anh!

Côn Ngô Mật Phi lắc đầu: "Nghe nói nó không muốn hóa rồng!”

“Mà bước đi trên con đường của chính mình, nó từng nuốt chửng mấy chục con Tổ long trong một đêm đó!”

“Trước đây thung lũng Táng Long còn được gọi là sào Tổ Long!”

"Tất cả Tổ long đều bị tàn sát, cho nên mới tạo nên thung lũng Táng Long...”

Bỗng nhiên.

Bầu trời thoáng chốc trở nên tối tăm! Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn lên! Chỉ thấy.

Một con cá voi khổng lồ hùng dũng phá rách tầng không mà đến, chỉ riêng thân mình đã dài tới một triệu mét!

Che trời rợp đất, bao phủ gầm trời! Xung quanh cơ thể nó sôi trào sức mạnh phép tắc, thiên lôi gầm vang! “Không lẽ đây là... Côn Bằng?”, Diệp Bắc Minh há hốc mồm.

Côn Ngô Mật Phi nặng nề gật đầu: "Tiểu Minh Minh à, anh thông minh lắm!"

“Thứ này quả thực là Côn Bằng!”

“Trời ạ! Côn Bằng đều đã xuất hiện rồi!”

Diệp Bắc Minh hưng phấn nhìn chằm chằm Côn Ngô Mật Phi: “Nguyên Thủy Chân Giới các em sẽ không phải là thế giới bên trong Sơn Hải Kinh đó chứ?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4695: Khiến nó bắn ra ngoài!


“Nhân tộc vậy mà dám đặt chân vào khu vực cấm của rừng Lạc Đường, muốn chết!”

Hùng hoàng sáu tay nhấc bổng một ngọn đồi, rồi dậm chân lấy đà nhảy lên độ cao mấy nghìn mét, thẳng tay ném về phía mấy người Tô Bi Vân!

Hai người Tô Bi Vân cùng Đỉnh Phù Đồ tiến lên, cùng nhau ra tay! Bùm-!

Ngọn đồi nổ tung, đất đã giống như sao băng đập vào đám yêu thú, nhất thời tạo nên thương vong vô số.

Cùng lúc đó.

Hai người cùng tung ra một đòn với sức mạnh vượt qua mười vạn long lực đánh vào ngực của Hùng hoàng sáu tay!

Khiến nó b*n r* ngoài!

Đập mạnh xuống dưới chân núi Thái Nhất, mặt đất 'răng rắc' một tiếng nổ tan tác, lộ ra một miệng núi lửa đáng sợ!

“Mọi người trước tiên hợp lực giết hết đám nhân loại này, xem ai giết được nhiều nhất, cuối cùng trở thành Tế Hoàng thế hệ mới!", Hùng hoàng sáu tay bò lên!

Giống như Kingkong, cánh tay điên cuồng gõ xuống lồng ngực!

“Được!”

"Nhất trí!"

"Ta đồng ý!"

Thôn Thiên Mãng Hoàng, Côn Bằng cùng Kỳ Lân Thánh hoàng đều gật đầu tán thành!

Cuộc chiến như sắp nổ ra!

Bầu không khí cùng năng lượng điên cuồng biến ảo, còn đáng sợ hơn núi Ngộc Đạo gấp mười lần!

Diệp Bắc Minh ẩn nấp từ xa quan sát với ánh mắt rực lửa: “Đây chính là trận đấu giữa cường giả cảnh giới Tế Đạo sao? Nhấc tay liền tỏa ra phép tắc thiên địa!”

Dao Trì nhắc nhở một câu: “Nhóc con đừng xem nữa!”

“Loại đánh nhau của trẻ con này có gì hay mà xem, mau ởi lên núi thần Thái Nhất đi!”

“Lão Tế Hoàng của Yêu tộc sắp không xong rồi, nếu có thể giành được nội đan của ông ta sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho ngươi!”

Diệp Bắc Minh lúc này mới phản ứng lại.

Anh thuần thục điều khiển dòng khí hỗn độn bao trùm lấy cơ thể mình, cùng Côn Ngô Mật Phi tiến thẳng tới đỉnh núi thần Thái Nhất.

Khắp nơi trên đường đều là yêu thú! “Tiếng ồn gì thế?"

"Hình như có thứ gì đó vừa vụt qua?”

“Sao ta lại không nhìn thấy? Thôi quên đi! Cuộc chiến sắp bắt đầu rồi, nhân loại còn đang phá rối, trông coi tất cả lối đi cho tốt, tuyệt đối không thể để con người xông l*n đ*nh núi thánh!”

Có yêu vương hét lên.

Nâng cao tỉnh thần cảnh giác!

Dưới sự che chắn của dòng khí hỗn độn, tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ bị phát hiện!

Dưới tình huống không có chướng ngại vật, núi cao trăm ngàn mét đối với Diệp Bắc Minh chẳng khác gì đất bằng.

Chưa đầy một trăm nhịp thở, anh đã có mặt trên đỉnh núi thần Thái Nhất!

Đây là một quảng trường khổng lồ!

Một nhóm thanh niên yêu tộc đang quỳ trên mặt đất và không ngừng dập đầu trước một tế đàn cổ kính.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4696: Lôi Mông!


“Tế Hoàng, tứ đại yêu hoàng bị con người ngăn cản rồi, e rằng trong chốc lát không thể lên tới đỉnh núi thánh!”, một tên Yêu tộc hóa thành người đàn ông trung niên cao hai mét lên tiếng.

Rồi bước tới phía dưới tế đàn!

Lôi Mông!

Bố của Lôi Lam, Đại Đạo Chỉ Thượng tầng chín!

Chỉ còn cảnh cảnh giới Tế Đạo một bước chân.

Nhưng đáng tiếc trong hơn ba tỉ năm qua vẫn không có cách nào vượt qua rào cản để đột phá!

“Tế Hoàng đại nhân, thời gian của ngài đã không còn nhiều nữa! Xin

ngài lập tức chọn ra Tế Hoàng đời tiếp theo, ổn định cục diện Yêu tộc!”, Lôi Mông khụy một gối xuống nói.

“Xin Tế Hoàng đại nhân chọn ra tân hoàng!”

Hơn một nửa số Yêu tộc đang có mặt theo đó hét lên.

Một nhóm Yêu tộc khác nhìn nhau kinh ngạc!

Diệp Bắc Minh cười khẽ: "Ha ha, đến sớm không bằng đúng lúc, Yêu tộc vậy mà cũng có tiết mục bức vua thoái vị!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục: “Nơi nào có người, ở đó có giang hồ!” “Yêu tộc cũng không ngoại lệ!” Một ông lão Yêu tộc đứng lên, giận dữ trừng mắt với Lôi Mông: “Lôi

Mông, việc Tế Hoàng đại nhân chọn ai làm Tế Hoàng đời kế tiếp còn cần ngươi nhắc nhở sao?”

“Tế Hoàng đại nhân lựa chọn thế nào còn chưa đến lượt ngươi lắm miệng đâu!”

“Lôi Mông, ngươi đừng tưởng rằng chúng ta không biết ngươi đang nghĩ gì"

Lại có thêm hai ông lão Yêu tộc khác đứng lên!

Lôi Mông ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt rét lạnh quét về hai người họ một cái!

Nhấc chân nhảy tới!

Sức mạnh đáng sợ của sấm sét giáng xuống, ba ông lão liền ngay tại chỗ hóa thành sương máu!

Ba đạo thần hồn lao ra, muốn tháo chạy trong sợ hãi!

Năm ngón tay Lôi Mông chụp vào không trung, nắm lấy thần hồn của ba người vào trong tay, trực tiếp nghiền nát!

“Còn ai có ý kiến với lời nói của ta không?” Toàn trường chết lặng!

Lôi Mông hài lòng nhìn phản ứng của đám đông, rồi khế cười nhìn lên tế đàn: “Tế Hoàng đại nhân, xin ngài lập tức chọn ra Tế Hoàng tiếp theo!”

“Lôi Mông, ông cứ nói thẳng ra là mình muốn làm Tế Hoàng là được rồi"

Một giọng nói đột nhiên vang lên.

Rầm!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4697: Hắn ta thật sự sợ rồi!


“Lôi Mông... ông lòng muông dạ thú, Yêu Tộc có ai không biết chứ?”, sắc mặt U Nhược tái nhợt, khóe miệng tràn ra một ngụm máu tươi.

“Ừm, tiếp tục đi”.

Lôi Mông gật đầu.

“Ông ép buộc Tế Hoàng, đây là bất trung!” Một cỗ áp lực ập tới.

Thân thể U Nhược phát ra tiếng răng rắc.

Gô ta không khuất phục, tiếp tục nói: “Ông giết trưởng lão của Yêu Tộc, đó là bất nghĩa”.

Phụt! Đầu gối của U Nhược bị áp lực đè lên, quỳ mạnh xuống đất.

“Năm đó ông giết cha ruột của mình mới có thể ngồi lên chức vị thủ lĩnh của Lôi Tộc, đó là bất hiếu”.

Rầm!

Thân thể U Nhược đập mạnh vào đá lát sàn của quảng trường, tất cả đá đều nổ tung.

Cô ta đau đớn vô cùng, cả người bị nghiền nát trong sỏi đá.

Máu tươi không ngừng chảy ra khỏi cơ thể.

Nhưng vẫn cứ đau đớn hét lên: “Một kẻ bất trung, bất nghĩa, bất hiếu như ông, làm sao xứng làm Tế Hoàng của Yêu Tộc chứ?”

“Những người nói ta không xứng làm người, đều đã chết hết rồi”.

Lôi Mông nở một nụ cười nửa miệng.

Chậm rãi đi tới trước mặt U Nhược, chuẩn bị một cước giẫm nát cô ta: “Cô cũng không ngoại lệ, đợi bổn Hoàng đè chết tất cả những kẻ chống đối, ta vẫn cứ bước lên vị trí Tế Hoàng thôi!”

“Chat”

Lôi Lam vội vàng chạy tới trước mặt Lôi Mông.

Ôm lấy đùi của ông ta: “Đừng giết, con thích cô ta, cha giữ lại một mạng cho cô ta đi!"

Bịch! Lôi Mông một cước đá Lôi Lam bay ra xa mấy chục mét. Lôi Lam gãy bảy tám cái xương sườn, phun ra một ngụm máu tươi.

“Đồ khốn kiếp, cũng chỉ là một con đàn bà mà thôi, ở đâu không có chứ?”

Ánh mắt Lôi Mông rét lạnh, một cỗ sát khí ngưng tụ: “Nể mày là con trai tao, tao sẽ cho mày một cơ hội"

“g**t ch*t con tiện nhân này, tao sẽ coi như vừa rồi chưa xảy ra chuyện gì”.

“Nếu không, tao sẽ giết luôn thằng con ruột là mày đấy”.

Lôi Mông giơ tay lên bắt lấy. Lôi Lam bay về sau, cổ vừa hay rơi vào trong tay Lôi Mông. Nắm ngón tay siết chặt.

Rắc rắc... một cảm giác khó thở ập tới, trán Lôi Lam nổi gân xanh, hai mắt gần như lồi ra ngoài.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4698: Ngươi nói xem?


Diệp Bắc Minh giật mình, vội quét mắt nhìn xung quanh.

Lúc này mới phát hiện ra mọi thứ trên đỉnh núi thần Thái Nhất đều đứng yên bất động.

Vạn vật tĩnh lặng, ngay cả tiếng gió lướt qua cũng không có! “Dao Trì, là cô ra tay à?”

“Không phải ta!”

“Vậy là ai?”

“Ngươi nói xem?”

Diệp Bắc Minh phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn về phía tế đàn nằm ở trung tâm quảng trường kia!

Làn da của lão Tế hoàng bỗng nhiên phồng lên. Mở ra đôi mắt trống rỗng: “Là tai” “Tế hoàng!”

Diệp Bắc Minh đột nhiên giơ tay lên, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục liền xuất hiện trong lòng bàn tay anh!

Anh thậm chí còn dặn tháp Càn Khôn Trấn Ngục một khi có nguy hiểm liền trực tiếp hành động!

Giọng nói của lão Tế hoàng phẳng lặng: “Ngươi không cần căng thẳng, †a biết mục đích của ngươi khi đến đây, ngươi muốn nội đan của bổn hoàng đúng chứ?”

Diệp Bắc Minh ngẩn người.

Sau đó gật đầu!

"Đúng!"

“Bổn hoàng có thể đưa nội đan cho ngươi!”

"B2"

“Nhưng ngươi cần phải làm một việc cho bổn hoàng!”

Diệp Bắc Minh biết quả nhiên chuyện không đơn giản như vậy.

Nhưng!

Nếu có thể giành được nội đan của một vị Tế hoàng, nâng cao ba cảnh giới nhỏ, vậy đồng ý với ông ta một việc cũng là đáng giá!

“Ông cần tôi làm gì?”

“Bảo vệ tính mạng cho con bé, giúp con bé trở thành Tế hoàng đời tiếp theo của Yêu tộc trong tương lai!”, lão Tế hoàng chỉ vào U Nhược nói.

"Đồng thời, tìm kiếm vũ khí Đại Đế mà Thiên đế Yêu tộc để lại, kiếm Thiên Yêu! Trả lại nó cho Yêu tộc!”

Diệp Bắc Minh cau mày: “Ông nói vậy thì thành hai việc rồi!”

Lão Tế hoàng khẽ cười: “Thứ nhất, bảo vệ một mạng cho U Nhược đối với ngươi mà nói là dễ như bỡn!”

"Thứ hai, việc tìm kiếm kiếm Thiên Yêu chẳng qua là tiện tay giúp đỡ thôi!"

"Có ý gì?”, Diệp Bắc Minh có chút ngờ vực. “Lúc trước đầu của Nữ đế Dao Trì chính là bị kiếm Thiên Yêu chém đứt!”

“Từ đó tới nay, thanh kiếm này vẫn luôn được cất giấu ở nhà tù số một, trấn giữ phần đầu của ngài ấy!”

“Ngươi đã đem một phần thi thể của Nữ đế Dao Trì ra khỏi nhà tù số bảy thì đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!"

Diệp Bắc Minh kinh ngạc quá đổi! Đầu của Dao Trì vậy mà bị kiếm Thiên Yêu chặt xuống! “Ha hai”

Nữ đế Dao Trì phá lên cười vui vẻ, bay ra từ tầng 108 của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Một bàn tay mềm mại trắng muốt lơ lửng giữa không trung: "Lão Tế hoàng à, ngươi vậy mà đoán ra rồi?”

Lão Tế hoàng cúi đầu nói: “Tham kiến Nữ đế! Ta đã mắc kẹt ở cảnh giới Tế Đạo tầng chín này hàng tỷ năm!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4699: Dao Trì là nghĩ tới điều gì vậy?


Đột nhiên, cô ta bay trở lại tháp Càn Khôn Trấn Ngục, không có thông tin gì nữa!

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Tiểu Tháp, cô ấy làm sao thế?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Nhóc con, cô ta tựa hồ đang sợ hãi!” “Sợ hãi?”

Diệp Bắc Minh khựng lại.

Dao Trì là nghĩ tới điều gì vậy? Là chuyện gì có thể khiến một vị Đại Đế hoảng sợ đây?

“Diệp Bắc Minh, đây là nội đan của bổn hoàng, cầm lấy đi!", lão Tế hoàng nhấc tay.

Một viên nội đan màu vàng bay tới, rơi xuống tay Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh có thể cảm giác được viên nội đan này ẩn chứa lực lượng cực kỳ đáng sợ!

Không đợi anh kịp vui mừng!

Hiện tượng thời gian đứng yên đã được giải trừ! “Tế hoàng!”

“Người không sao chứ?”

Mọi người trong Yêu tộc đều sửng sốt, đổ dồn ánh mắt kinh hãi nhìn lên lão Tế hoàng trên tế đàn kial

"Làm sao có thể!" Lôi Mông cũng choáng váng.

Lôi Lam cũng bị dọa tới mức 'phịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất, cũng không dám tấn công U Nhược nữa!

Giọng nói của lão Tế hoàng trong phút chốc truyền khắp núi thần Thái Nhất: “Tế hoàng đời kế tiếp, U Nhược!”

“Con bé chính là chủ của vạn yêu, U Nhược!” Sau đó một tia sức mạnh cuối cùng tiêu tan! Lão Tế hoàng hóa thành một cơn mưa ánh sáng và biến mất.

Giọng nói lại giống như sóng thần cuộn tới!

Từ đỉnh núi thần Thái Nhất cao mấy trăm ngàn mét truyền ra bao phủ lấy toàn bộ rừng Lạc Đường!

"Thế hệ Tế hoàng tiếp theo được tuyển chọn ra rồi?”

“U Nhược? Kẻ này lại là ai? Chưa từng nghe nói qua! Không lẽ là Tế linh mới thăng cấp?”

Mấy người Tô Bi Vân, Đỉnh Phù Đồ, Côn Ngô Tuyệt Long, Cổ Kiếm Trần đưa mắt nhìn nhaul
 
Back
Top Dưới