Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4620: Sao tôi cảm thấy


“Nếu biết sớm hơn, cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám bắt cô!”

Anh khẽ chỉ ra.

Châm bạc bay ra khỏi cơ thể Viên Tử Y.

Giải phóng đan điền và kinh mạch của cô ta.

Viên Tử Y quả nhiên có thể di chuyển.

Cô ta vô cùng tức giận, hừ lạnh một tiếng: “Hừ, xem anh còn dám nữa không!”

“Bổn cô nương đại nhân đại lượng, tha thứ cho anh!”

Diệp Bắc Minh cười nói: “Cô Viên, tiểu thư nhà cô... là cái gì Côn Ngôi Mật phi... đúng rồi, cô Côn Ngô...”

“Tôi muốn gặp cô ấy xin lỗi, cô xem có được không?”

Viên Tử Y cười vui vẻ, kiêu ngạo nói: “Tiểu thư nhà tôi nói, anh giống một người bạn của cô ấy”.

“Nếu đã như vậy, tôi sẽ đưa anh đi gặp tiểu thư!”

“Đi thôi!”

Nói xong.

Trực tiếp xoay người, rời khỏi thung lũng Táng Long.

Diệp Bắc Minh ngây ra tại chỗ, chuyện này... con mẹ nó cũng đơn giản quá

Không chỉ Diệp Bắc Minh, mà ngay cả Dao Trì dũng bối rối.

Diệp Bắc Minh nhịn không được truyền âm: “Tiểu Tháp, trên thế gian thật sự có loại người này sao?”

“Sao tôi cảm thấy, cô nhóc này ngốc đến mức không chân thực nhỉ?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Nhóc. con, trên đời này có một loại người mang tâm hồn trẻ thơI”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4621: Nếu không có


Núi Côn Ngô cách rất xa thung lũng Tàng Long.

Nếu không có Viên Tử Y dẫn đường, Diệp Bắc Minh ít nhất cũng phải tìm kiếm suốt mười ngày nửa tháng!

Sau một ngày dùng tốc độ nhanh nhất để lên đường, hai người cuối cùng cũng đến được dưới chân núi Côn Ngô!

Chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng đủ khiến Diệp Bắc Minh choáng váng.

Một dãy núi khổng lồ có bán kính hơn triệu dặm nhô lên từ mặt đất với chiều cao hàng trăm nghìn mét vọt thẳng vào vũ trụ!

Gần như chạm tới các vì sao! “Cao quá..."

Ánh mắt Diệp Bắc Minh không giấu nổi sự chấn động trước khung cảnh hùng vĩ này.

Dao Trì buồn cười nói: “Diệp Bắc Minh, coi cái dáng vẻ chưa trải sự đời của

ngươi xeml”

“Côn Ngô mới chỉ là ngọn núi nhỏ nhất trong số mười ngọn núi thần sáng tạo lớn thôi!”

“Vậy mà đã khiến ngươi phải ngẩn ngơ đến vậy, nếu nhìn thấy chín ngọn núi thần còn lại, còn không phải sốc chết sao?

Viên Tử Y lại dừng lại: “Anh Diệp anh đừng ngẩn người nữa, mau đi theo tôi!” Diệp Bắc Minh vội theo sát phía sau hướng về phía gia tộc Côn Ngô. Dọc đường không ngừng xuất người của gia tộc Côn Ngô!

“Cô Tử Y, chào cô, chúc mừng tiểu thư nhà cô sắp gả cho công tử Bất Hủ

nha “Hả? Tiểu thư nhà tôi sắp kết hôn rồi?” Viên Tử Y nghe mà có chút kinh ngạc.

Đôi mày lá liễu nhíu chặt một chỗ: “Nào có chuyện đó! Rõ ràng tiểu thư nhà tôi không thích ngài ấy, sao bỗng nhiên lại đổi ý rồi?”

“Không được, tôi phải đi hỏi tiểu thư!” Nói đoạn liền lao về phía sâu trong gia tộc Côn Ngô với tốc độ cực nhanh. Diệp Bắc Minh theo sau không ai ngăn cản!

Trên đường đi, có rất nhiều hơi thở cùng thần niệm lớn mạnh không chút kiêng dè thăm dò trong bóng tối!

Phát hiện ra Diệp Bắc Minh chỉ là một tên Thiên Tôn cỏn con, căn bản không khởi nổi chút sóng gió!

“Tiểu thư!”

Tốc độ của Viên Tử Y rất nhanh, như tên bắn xông vào trong một toà cung điện!

Côn Ngô Mật Phi ngồi trước bàn trang điểm, Tô Hiểu Vân đang thay trang phục cho cô: “Tiểu thư, em nghe nói người sắp gả cho Bất Hủ Vấn Thiên rồi?”

Côn Ngô Mật Phi liếc Viên Tử Y một cái, lặng im gật đầu: “Ừm! Ba ngày sau sẽ gả thẳng qua đó!”

Bất Hủ Vấn Thiên hoàn toàn không muốn chờ đợi thêm nữa!

Ngày cưới đã được quyết định chính là vào ba ngày saul Côn Ngô Mật Phi không muốn tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa.

Mà hỏi thẳng: “Tử Y, trước đó ta kêu em theo dõi người kia, tình hình thế nào. rồi?”

“À, em đưa anh ta về cùng rồi “, Viên Tử Y ngây thơ trả lời.

“Gái gì?”

Côn Ngô Mật Phi kinh hoảng đứng phắt dậy, đôi mắt đẹp trợn to: “ sao em lại đưa anh ta về cùng?”

Viên Tử Y khó hiểu: “Tiểu thư, không phải người nói anh ta giống một người bạn cũ của mình sao?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4622: Cùng lúc đó


“Hả? Người chạy đi đâu mất rồi? Vừa nãy còn theo sau mài!”

Cùng lúc đó Diệp Bắc Minh phóng ra một tia khí hỗn độn hướng về phía bên trong gia tộc Côn Ngô.

'Trên đường đi mọi ngóc ngách đều có lính canh tuần tra!

Nhưng dưới sự che chắn của dòng khí hỗn độn, không ai có thể phát hiện ra tung tích của anh!

Nửa giờ sau, Diệp Bắc Minh cuối cùng cũng tới được chân núi Côn Ngô.

Vừa định đột nhập vào bên trong thì phía sau truyền tới một trận động tĩnh!

Côn Ngô Mật Phi cùng Viên Tử Y đang cấp tốc đuổi tới!

Khoảnh khắc chạm mặt Côn Ngô Mật Phi, thần niệm của Diệp Bắc Minh thoáng dao động: “Người phụ nữ này... nhìn quen mắt quá, hình như mình từng gặp ở đâu đó rồi?”

Côn Ngô Mật Phi lúc này cũng đã bước tới!

Cách Diệp Bắc Minh rất gần, chưa tới mười mét! “Tiểu thư!”

Vài ông lão đi tới chắp tay thi lễ!

Thực lực của mỗi người trong số đó đều ở tầng hai hoặc ba cảnh giới Đại Đạo Chi Thượng!

Bảo vệ vùng đất trọng yếu của gia tộc!

Ánh mắt Côn Ngô Mật Phi lóe lên, một đạo thần quang quét nhanh qua, xác định vùng phụ cận không có bóng dáng của Diệp Bắc Minh!

“Tiểu thư, sao thế ạ?”

Mấy ông lão tỏ ra ngờ vực.

Côn Ngô Mật Phi cau mày hỏi: “Vừa rồi có ai tới đây không?” “Hoặc là, có ai vào trong núi Côn Ngô không?”

Một ông lão mặc áo xanh lắc đầu đáp: “Thưa tiểu thư, mấy người chúng tôi vẫn luôn canh giữ ở đây, chưa thấy ai đi qua cả!”

Côn Ngô Mật Phi cúi đầu lẩm bẩm: “Không lẽ anh ta không tới?” “Tiểu thư nói ai ạ?” “Không có gì, các người tiếp tục canh gác đi!”

Côn Ngô Mật Phi không giải thích gì thêm mà dẫn theo Viên Tử Y quay người rời đi.

Dao Trì truyền âm: “Nhóc con, lùi lại nửa mét!” Diệp Bắc Minh vừa làm theo thì một cơn gió nhẹ thổi qua!

Côn Ngô Mật Phi đột nhiên ngoảnh đầu lại, nhìn thẳng về phía vị trí của Diệp. Bắc Minh!

Một bước bay lướt tới!

Dừng lại ngay trước mặt anh!

Núi đôi chập chùng gần như áp sát vào mặt Diệp Bắc Minh! Chỉ cần anh cử động nhẹ thì toàn bộ gương mặt đều cọ sát tới. Một mùi hương mang nồng vị sữa phả thẳng vào mặt!

“Chẳng lẽ mình cảm giác sai rồi?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4623: Anh một bước tiến vào trong!


Rồi bất ngờ vỗ tới một chưởng, rơi xuống ngay nơi Diệp Bắc Minh vừa đứng!

Khoảng không xung quanh lập tức sụp đổ, mặt đất trong bán kính hàng trăm mét chớp mắt hoá thành một vùng cháy đen!

Nếu lệch đi mà nửa phân, thì Diệp Bắc Minh, người đang được bao phủ trong dòng khí hỗn độn liền bị bại lộ!

“Trời ạ,... Đế thủ à, năng lực dự cảm này của cô cũng quá nhạy bén rồi đớ”, Diệp Bắc Minh không kìm được nuốt một ngụm nước bọt khan.

Dao Trì kiêu ngạo đáp: “Gọi ta là nữ đết”

Những ông lão khác thấy vậy đều ngạc nhiên nhìn ông lão áo xanh hỏi: “Lão thất à sao thế?”

Ông lão áo xanh nhíu mày, sau đó nhanh chóng thả lỏng: "Không sao... là do tôi nhạy cảm quá ấy mài!”

Rồi lắc đầu, đi thẳng về phía núi Côn Ngô và biến mất! Những ông lão khác cũng theo sau. “Nhóc con, nhân lúc này mau đi thôi!”

Diệp Bắc Minh nhanh chóng đuổi theo, vừa đặt chân vào núi Côn Ngô, một hơi thở thuở hồng hoang liền bổ vào mặt!

Giờ phút này anh dường như đã bước chân vào một thế giới cực kỳ cổ xưa.

Một hơi thở viễn cổ bất diệt bao trọn vòm trời!

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Đây chính là núi Côn Ngô sao? Rõ ràng là ở cùng khoảng đất trời, vậy mà lại chia thành hai loại cảm giác hoàn toàn khác nhau!”

“Đương nhiên rồi!”

Dao Trì trịnh trọng giới thiệu: “Núi Côn Ngô là một trong mười ngọn núi thân

sáng tạo!”

“Khi Nguyên Thủy Chân Giới còn chưa ra đời thì nó đã tồn tại trên cõi đời này rồi!"

“Mỗi một cành cây nhành cỏ, hạt cát cục đất ở đây đều mang trong mình hơi thở của thời xa xưal”

“Nhóc con, tiến lên 3978 mét, sau đó dừng lại, khắc xuống đạo phù văn này!”

Nói đoạn trong tâm trí Diệp Bắc Minh liền hiện hữu một đạo phù văn phức tạp!

Anh đương nhiên sẽ không nghỉ ngời Người phụ này quả thực ẩn chứa rất nhiều điều bí ẩn!

Nếu để Dao Trì nghe được, chắc chắn sẽ ngạo mạn ném lại một câu: đúng là nói nhảm, ta là nữ đế cơ mài!

Dưới sự che chở của dòng khí hỗn độn, căn bản không có ai phát giác ra sự †ồn tại của Diệp Bắc Minh, sau khi đi được 3978 mét!

Diệp Bắc Minh nhấc tay, khắc xuống dòng phù văn vừa được truyền tải! Hư không khẽ rung động!

Một màn ánh sáng xuất hiện trước mắt, vừa rồi vậy mà ẩn hình không tản mát ra bất kỳ hơi thở nào!

Nếu Diệp Bắc Minh tùy tiện lao tới chắc chắn sẽ bị phát hiện!

Dao Trì rất hài lòng: “Được rồi, tiếp tục khắc xuống đạo phù văn khác đi!” Diệp Bắc Minh ngoan ngoãn làm theo.

Tỉ mỉ khắc một đạo phù văn khác trong đầu mình xuống!

Anh một bước tiến vào trong!

Trên đường đi Dao Trì liên tục chỉ điểm!

Suốt hai ngày hai đêm, Diệp Bắc Minh thuận lợi một đường lên tới đỉnh núi Côn Ngô, không hề va chạm với bất kỳ cấm chế nào ở đây cả!

Một dòng suối thần dài chỉ hơn trăm mét, chiều rộng tâm bốn năm mét, cuồn cuộn như sông!

Điều khiến anh ngỡ ngàng chính là thứ chảy xuôi bên trong con suối không phải nước suối như bình thường mà là một dòng sông chứa đầy sao!

Những hòn đá cuội dưới lòng suối giống như những vì sao tỏa sáng lấp lánh trong vũ trụ, mang theo sức mạnh vô tận!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4624: Ngay lập tức


Tiêu Dung Phi, Tiêu Nhã Phi hai người nhảy ra từ không gian bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Bản thể của tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng xuất hiện, cùng bọn họ chìm vào suối thần Côn Ngô.

Ngay lập tức.

Thân thể của Tiêu Dung Phi và Tiêu Nhã Phi hai người kịch kiệt run rẩy. Vào khoảnh khắc họ tiếp xúc với nước suối, thật sự đã thăng cấp. Mặc dù.

Chỉ là cảnh giới Bản Nguyên sơ kỳ tiến vào Bản Nguyên trung kỳ.

Nhưng hai người cũng cực kỳ kinh ngạc khi cảm nhận được sức mạnh của dòng nước này.

“Chị, nước này thật là lợi hại!” "Tiêu Nhã Phi vui mừng tột độ. Tiêu Dung Phi lắc đầu: “Đừng nói nữa, nhanh hấp thu nào!”

“Mỗi một giây ở đây bằng chúng ta điên cuồng tu luyện cả một năm, thậm chí là mười năm”.

'Tiêu Nhã Phi nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ”. Đặc biệt là khi tới gần Diệp Bắc Minh, nước suối thần thấm đẫm toàn thân.

Đường cong hoàn mỹ của cơ thể thật sự hoàn toàn lộ ra trước mặt Diệp Bắc Minh.

Đáng sợ hơn nữa là, khi nước này tràn vào cơ thể Diệp Bắc Minh, giữa hai lông mày của anh xuất hiện thần ma chỉ nhãn.

Đôi mắt có thể nhìn xuyên thấu.

Máu trong người Diệp Bắc Minh sôi lên, suýt nữa thì phun ra máu mũi. “Anh Diệp, anh sao vậy?”

Tiêu Nhã Phi nghi hoặc hỏi.

Diệp Bắc Minh vội vàng nhắm mắt lại nói: “Không sao, các em tiếp tục hấp. thu đi!”

Lúc này không phải là lúc suy nghĩ những điều vớ vẩn.

Tiêu Dung Phi hiển nhiên biết được suy nghĩ của Diệp Bắc Minh, bật cười nói: “Nhã Phi, qua đây nào”.

Tiêu Nhã Phi bối rối nói: “Vâng ạ”. Vẫn là rất nghe lời, xoay người bơi đến bên cạnh chị gái mình.

Diệp Bắc Minh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, truyền âm: “Tiểu tháp, ông cảm thấy thế nào?”

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đứng trong dòng suối thần, hóa thành cơ thể cao hơn 1 mét.

Xung quanh.

Là dòng khí hỗn độn trôi nổi.

Một lượng lớn nước của suối thần như bị hút vào vòng xoáy, di chuyển về phía bản thể của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng vô cùng hưng phấn: “Nhóc con, đây đúng là sức mạnh thuần túy nhất trên thế giới”.

“Tùy ý một ngụm nước ở suối thần này thôi cũng có thế sánh ngang với sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể của đại năng thượng cổ”.

“Bổn tháp hấp thu một hồi thôi, vậy mà giống như hấp thu hàng trăm tên đại năng thượng cổ vậy!”

“Wãi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4625: Đạo đài Luân Hồi


Cả một cảnh giới lớn.

“Tiếp tục!”

Toàn thân Diệp Bắc Minh run rẩy, giống như bắt được vận may lớn: “Tiền bối Đế Thủ, dựa vào tốc độ này, đừng nói cảnh giới đại năng thượng cổi”

“Trực tiếp tiến vào cảnh giới Đại Đạo cũng không phải là không có khả năng!”

Đế Thủ khế cười nói: “Ha ha, ngươi nghĩ nhiều quá rồi, ở đây ngươi chỉ có thể tiến vào cảnh giới đại năng thượng cổ thôi!”

“Tại sao?” Diệp Bắc Minh nghỉ hoặc. Đế Thủ không trả lời.

Lúc này, tháp Càn Khôn Trấn Ngục tiếp tục nhắc nhở: “Nhóc con, đừng một mình hấp thu thế chứ!”

“Đạo đài Luân Hồi, còn bia mộ 100 vị sư phụ của cậu nữa”.

Diệp Bắc Minh như bừng tỉnh.

Bằng một niệm thức, anh tế ra đạo đài Luân Hồi.

Khoảnh khắc Đạo đài Luân Hồi xuất hiện, nó thế mà rung lên dữ dội.

Chủ động bạo phát ra một cỗ sức mạnh, giống như một miếng bọt biển, tham lam hấp thu nước suối thần.

Đồng thời.

Bia mộ của 100 vị sư phụ xung quanh Đạo đài Luân Hồi đột nhiên sáng bừng lên.

Từng đạo ảo ảnh linh hồn mơ hồ xuất hiện phía trên bia một! “Sư phụ!”

Diệp Bắc Minh vô cùng kích động.

“Đồ, đồ nhi...”

Vua tàn sát là người đầu tiên tỉnh lại, nhìn mọi thứ xung quanh, kinh hãi nói: “Đây là chuyện gì? Sư phụ ta không phải đã chết rồi sao?”

“Tại sao... lại có thể tỉnh lại?”

“Đồ nhi, chuyện này là sao? Vi sư tại sao cảm thấy được một cỗ sức mạnh cực kỳ thuần khiết đang giúp ta tái tạo lại linh hồn!”

“Vả lại còn giúp ta nuôi dưỡng thần hồn nữa”. Tiếp theo đó.

Giáo Phụ!

Dược Vương Quỷ Cốc!

Kiếm Chủ Bất Diệt!

Đan Đế Bất Hủ...

Linh hồn của 100 vị sư phụ dần được hồi sinh.

Từng đạo linh hồn ngưng tụ trên bầu trời phía trên bia mộ, vẫn trong suốt nhưng lại cho Diệp Bắc Minh sự tự tin vô cùng lớn.

Đôi mắt anh đỏ hoe, nước mắt trào ra: “Ha ha ha, tốt quá rồi, sư phụ!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4626: Giây tiếp theo


Giây tiếp theo.

Rầm!

Một tiếng sấm lớn vang lên, cả bầu trời trên núi Côn Ngô sáng chói. Một đạo sấm sét dày dường như đánh thẳng vào người Diệp Bắc Minh. “AI”

Rong và Tiêu Nhã Phi kinh ngạc kêu lên, bị sức mạnh kh*ng b* này chấn bay ra ngoài.

Thậm chí.

Hai người không thể ngâm mình trong suối thần nữa, chỉ có thể nhảy ra ngoài, kéo lê cơ thể ướt đẫm nước.

Đứng từ xa sửng sốt nhìn cảnh này. “Anh Diệp, thăng cấp rồi!” Hai chị em vô cùng vui mừng và ngạc nhiên.

Phía dưới núi Côn Ngô, vô số thành viên của gia tộc nhao nhao lao ra khỏi phòng.

Kinh hãi ngẩng đầu nhìn l*n đ*nh núi Côn Ngô.

“Chuyện gì vậy? Đỉnh núi Côn Ngô tại sao đột nhiên xuất hiện sấm sét?”

Một lão giả ăn mặc mộc mạc xuất hiện, đôi mắt già nua hiện lên một tia kinh hãi nồng đậm: “Không đúng! Đây không phải là sấm sét bình thường, có người

đang độ kiếp!”

Lão giả này tên là Côn Ngô Tuyệt Long, là một vị lão tổ đã sống hàng tỷ năm của tộc Côn Ngô.

“Không ổn!”

“Suối thần! Có người đang lén lút uống nước suối thần! Đáng chết!” Côn Ngô Tuyệt Long sững sờ mấy vài giây.

Sau đó đột nhiên mới phản ứng lại.

Ông ta điên cưồng lao về chân núi Côn Ngô.

Lúc tới nơi, chân núi đã có một biển người.

Tất cả đám người chức vị cao của tộc Côn Ngô đều tụ tập tại đây, ai nấy kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi.

Thấy Gôn Ngô Tuyệt Long xuất hiện, bọn họ nhao nhao quỳ xuống bái lạy: “Lão Tổ...”

“Ngu ngốc!”

Côn Ngô Tuyệt Long vung tay tát cho đám người bảo vệ núi một cái. Mấy lão giả đó biến thành đám sương máu ngay tại chỗ.

“HítI”

Những người khác hít vào một ngụm khí lạnh, quỳ trên mặt đất không dám dứng dậy.

Côn Ngô Tuyệt Long trầm giọng gầm lên: “Một đám ăn hại, phế vật, tất cả đều là phế vật!”

“Suối thần là nền tảng của gia tộc Côn Ngô chúng ta, các người lại dám để người lén lút lên núi mà không hề hay biết?”

“Còn ngây ra đó làm gì? Tập hợp tất cả người có cảnh giới Đại Đạo trở lên, lên núi Côn Ngô với tal”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4627: Lúc này trên đỉnh núi Côn Ngô


Lúc này trên đỉnh núi Côn Ngô.

Dao Trì bay tới, khẽ quát một tiếng: “Nhóc con, người của gia tộc Côn Ngô phát hiện ra rồi!”

“Một tên lão tổ cảnh giới Tế Đạo mang theo hơn một ngàn tên Đại Đạo đang chạy tới đây!”

“Mau đi thôi! Bổn đế bây giờ vẫn đang ở trong trạng thái khuyết thiếu, không có cách nào đối kháng với một tên Tế Đạo đâu!”

Diệp Bắc Minh khựng người. Cảnh giới Tế Đạo! Ngay cả Đế thủ cũng bó tay?

“Tiền bối, thực sự không còn cách nào khác nữa sao?”, Diệp Bắc Minh vẫn muốn kiên trì thêm một lúc nữa.

Dao Trì không nói lên lời: “Nếu có thể kiên trì thì tại sao bổn đế còn nói ngươi

chỉ có thể đột phá tới cảnh giới Đại năng thượng cổ cơ chứ?”

“Bởi vì một khi ngươi độ kiếp, người của gia tộc Côn Ngô sẽ lập tức phát hiện ra sự tồn tại ngươi!”

“Bọn chúng đã đuổi tới nơi rồi, nếu còn không đi, sẽ không kịp mất!” Cùng lúc đó từ dưới chân núi vọng đến một trận gầm vang như động đất! Toàn bộ ngọn núi Côn Ngô đều đang rung chuyển!

Diệp Bắc Minh ngó đầu nhìn xuống liền nghẹn họng trân trối.

Một ông lão tóc bạc trắng với hơi thở cực kỳ kh*ng b* dẫn theo hàng ngàn bóng người đang cấp tốc lao về phía đỉnh núi.

Dưới khí thế như càn quét vạn vật của ông ta, toàn bộ trận pháp phòng ngự ven đường của gia tộc Côn Ngô đều nổ tung rồi sụp đổi!

“Đây chính là cảnh giới Tế Đạo sao?”

Con ngươi Diệp Bắc Minh co rụt lại.

Với thực lực hiện tại của mình, Diệp Bắc Minh căn bản không ngăn cản nổi! “Đi

Diệp Bắc Minh sải bước vọt tới trước người Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi, đường nét thân thể ướt đẫm của cả hai cơ hồ nhìn không sót điểm gì.

Anh một phát tóm lấy vòng eo thon nhỏ của họ, rồi ném vào trong Tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

“Tiểu Tháp, chết tiệt, ông vẫn còn đang hấp thu à? Mau đi thôi!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không ngừng rung lắc, gần như sôi sục: “Ha ha ha, nhóc con à, nước suối thần này cũng quá tuyệt vời rồi! Không được, để tôi hút thêm một chút nữa đã!”

“Ông...

Diệp Bắc Minh sững sờ tại chỗ.

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói với vẻ vô cùng trịnh trọng: “Nhóc con, thứ đồ này không tầm thường đâu!”

“Nếu bây giờ rời đi, thì kiếp này cũng không còn cơ hội nào gặp lại nữa!”

“Cậu để mắt một chút, tôi hút thêm một ít vào trong cơ thể, cho dù không thể hấp thụ trực tiếp cũng có thể dự trữ lại!”

Diệp Bắc Minh sửng sốt, khóe miệng giật giật: "Tiểu Tháp à, ông cũng qúa tham lam rồi đó, nhưng tôi thích!”

“Cầu phú quý trong nguy hiểm!”

Dứt lời anh liền đi thẳng tới rìa đỉnh núi, nhìn chăm chăm tình huống bên dưới!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4628: Chết tiệt


Diệp Bắc Minh đột nhiên xoay người, hô lớn: “Tiểu Tháp, đi thôi!!!”

Một người một tháp nhanh như gió từ một bên khác lao ra khỏi núi Côn Ngô!

Ba giây trôi qua, nhóm người Côn Ngô Tuyệt Long quả nhiên đã lên tới đỉnh núi, thấy suối thần gần như đã chạm đáy, chỉ còn lại độ nông khoảng mười centimetI

Dòng suối thần sâu gần một mét lại bị giày xéo thành dáng vẻ này!

“Chết tiệt!!!"

Cho dù là Côn Ngô Tuyệt Long, sự tồn tại ở cảnh giới Tế Đạo cũng tức giận tới mức gần như hộc máu!

“Đuổi theo! Mau đuổi theo cho tôi!”

“Bất luận thế nào cũng phải bắt được kẻ đã làm ra việc này, lão phu muốn diệt sạch cả gia tộc hắn!”

Hàng ngàn bóng người lao ra, đuổi theo hướng Diệp Bắc Minh vừa đào tẩu! Khuôn mặt xinh đẹp của Côn Ngô Mật Phi vô cùng nghiêm nghị!

Vừa rồi cô nhìn thấy rõ bóng dáng của Diệp Bắc Minh, cộng thêm tòa tháp kia cũng quá đỗi quen thuộc với cô!

“Chắc chăn là anh ta! Vậy mà là anh ta? Đúng là anh ta rồi!”

“Anh ta vậy mà có thể leo tới đỉnh núi Côn Ngô! Với tính cách của lão tổ, một khi bắt được, chắc chắn sẽ không thoát khỏi chữ chết!”

“Phải làm sao đây?” Côn Ngô Mật Phi cũng vội vàng đuổi theo.

Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh, nhưng tốc độ của hàng ngàn người với cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng kia còn nhanh hơn!

“Súc sinh! Đúng là thứ súc sinh mài”

“Ngươi uống một hai ngụm cũng quên đi, nhưng lại cả gan ăn cắp gần 90% lương nước trong suối thần!”

“Súc sinh, đứng lại cho lão phu, lão phu phải lột da rút gân ngươi!” “Giết! Mau giết hắn!”

Người của gia tộc Côn Ngô gần như bị tức chết!

Đây thế nhưng là suối thần đó!

Ít nhất 90% trong số đó đều đã bị Diệp Bắc Minh đánh cắp rồi!

Chỉ những người thực sự có giá trị với gia tộc mới có cơ hội nhận được một giọt mỗi năm!

Mỗi lần có đóng góp lớn cho gia tộc cũng có thể nhận được một giọt làm phần thưởng!

Có thể tưởng tượng được, suối thần Côn Ngô trân quý đến mức nào đối với người của gia tộc Côn Ngô!

Dưới sự truy đuổi ráo riết của hơn một ngàn tên Đại Đạo Chi Thượng, Diệp Bắc Minh căn bản không dám dừng lại!

“Ảnh Thuấn! Ảnh Thuấn!”

Diệp Bắc Minh không ngừng thi triển Ảnh Thuấn, mỗi lần đều lao ra mấy vạn mét!

Đám người Đại Đạo Chi Thượng phía sau vẫn đang áp sát phía sau, vô số tia thần niệm khóa chặt lên người anh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4629: Chính là Diệp Bắc Minh!


Hàng ngàn tên Đại Đạo Chỉ Thượng quanh quẩn tìm kiếm thung lũng rất nhiều vòng!

Những vẫn không thấy tung tích Diệp Bắc Minh đâu!

Côn Ngô Mật Phi cau mày: “Các vị trưởng lão, người vừa xông vào thung lũng có thể là phân thân của kẻ đó!" _

"Sau khi xông vào thung lũng, phân thân biến mất nên mới tìm không rai

“Chân thân của hắn nhất định vẫn còn ở núi Côn Ngô, mọi người mau chia ra tìm đi!”

“Có lý!”

“Đi, chia ra tìm!”

“Ngay khi tìm ra manh mối, lập tức phát tín hiệu!"

Nói đoạn họ liền tỏa ra mọi hướng!

Lúc này, trong thung lũng chỉ còn một mình Côn Ngô Mật Phi, gương mặt xinh đẹp liền sâm xuống: “Tôi biết anh đang ở đây, trước đó khi ở dưới chân núi Côn Ngô, tôi đã cảm nhận được sự hiện diện của anh!”

“Không ngờ anh lại lớn mật đến vậy, dám cướp đi suối thần của gia tộc tôi!”

Một vài giây trôi qual

Không có bất kỳ âm thanh nào!

“Không nói chuyện có đúng không?”

Côn Ngô Mật Phi cắn cánh môi đỏ mọng: “Dám làm mà không dám chịu? Thế lúc đầu tại lối vào của nhà tù số bảy anh sao dám làm vậy?”

“Tôi mặc kệ tâm thế anh thế nào, tốt nhất anh vẫn nên quên sạch chuyện đó đi, đừng nhắc tới nữa!”

“Nếu không, không chỉ gia tộc Côn Ngô muốn truy lùng anh, mà gia tộc Bất Hủ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!”

Sau khi bỏ lại câu này, Côn Ngô Mật Phi liền quay người biến mất!

Một lát sau, Diệp Bắc Minh mới xuất hiện, cau mày hỏi: “Cô ta đang nói cái gì vậy? Sao tôi một chữ cũng không hiểu thết

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp gọn lỏn: “Tôi không biết!" “Đi thôi!”

Diệp Bắc Minh cũng lười suy nghĩ thêm, mà dứt khoát rời đi theo hướng khác.

Một tiếng sau.

Dưới chân núi Côn Ngô, tất cả những người đứng đầu gia tộc Côn Ngô đều có mặt.

Sắc mặt của Côn Ngô Tuyệt Long âm u tới cực điểm: “Mang người lên đây!”

Hai ông lão áp giải Viên Tử Y một thân be bét máu, bị tra tấn đến mức không còn là hình người tới, rồi hung hăng ném phịch xuống đất!

“Lão tổ, chính là con nhóc ăn cây táo rào cây sung này!”

“Vào ba ngày trước, cô ta dẫn theo một tên đàn ông trở về, chúng tôi từng điều tra qua, sau khi tiến vào gia tộc, tên đó đã hoàn toàn biến mất!"

“Đây là bức chân dung được vẽ bởi người dọc đường từng nhìn thấy tên tiểu súc sinh đói”

“Đây là dáng vẻ từ phía sau, cùng bóng lưng khi truy đuổi theo tên tiểu súc sinh đó gần như giống hệt nhau, về cơ bản có thể khẳng định răng chính là tên tiểu súc sinh đó!”

Dứt lời.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4630: Mấy ông lão cực kỳ giận dữ mà gầm lên!


Côn Ngô Mật Phi khẽ cười, gật đầu: “Đúng vậy thưa lão tổ!”

"Cho nên, người này tiến vào gia tộc Côn Ngô, cướp đi suối thần cũng không thoát khỏi quan hệ với con?”, giọng nói của Côn Ngô Tuyệt Long lạnh xuống.

Đôi mắt của những thành viên khác trong gia tộc Côn Ngô đều đỏ hoe, nhìn chòng chọc Côn Ngô Mật Phi, tất cả đều toát lên vẻ phẫn nộ.

“Côn Ngô Mật Phi, cô là thứ ăn cây táo rào cây sung!” “Không lẽ là cô cấu kết với tên tiểu súc sinh đó để đánh cắp suối thần?”

“Côn Ngô Mật Phi, cô tưởng rằng mình sắp gả tới gia tộc Bất Hủ nên cố ý để cho suối thần bị tổn hại có đúng không? Cô đúng là thứ lòng lang dạ thú mài!”

“Lão tổ, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy, nhất định phải khiến một chi của Côn Ngô Mật Phi trả giá!”

Mấy ông lão cực kỳ giận dữ mà gầm lên!

"Im lặng!"

Côn Ngô Tuyệt Long mở lời, tất cả mọi người lập tức ngậm miệng lại! “Mật Phi, trả lời câu hỏi của ta!”

Côn Ngô Mật Phi quét mắt liếc xung quanh một vòng: “Lão tổ, ở đây nhiều người như vậy!

“Người chắc chắn muốn con trả lời sao? Một khi con nói ra, sẽ không có cách nào rút lại được đâu!”

Vừa nói khóe miệng cô vừa nhếch lên ý cười nhàn nhạt. Ba phần tự giễu, bảy phần trêu đùa. Nhìn thấy nụ cười này, trái tim Côn Ngô Tuyệt Long như thắt lại!

Ông ta quá hiểu Côn Ngô Mật Phi, bởi cô được ông ta đích thân nuôi nấng từ thuở nhỏ!

Chỉ bằng một ý , hàng trăm phù văn xung quanh liền sáng lên!

Một bức màn ánh sáng bao trùm lấy Côn Ngô Tuyệt Long cùng Côn Ngô Mật Phi vào trong.

Hai người lập tức tiến vào một khoảng không gian, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài!

Biểu cảm của Côn Ngô Tuyệt Long dịu lại: "Mật Phi, nói đi, rốt cuộc con cùng kẻ đó có quan hệ gì hả?”

Côn Ngô Mật Phi cười đáp: “Lão tổ, cũng không phải quan hệ gì quá lớn!”

“Người đó đã lấy đi lần đầu tiên của con!”

“Con nói cái gì!”

Côn Ngô Tuyệt Long xém chút nhảy dựng lên.

Đôi mắt già nua trợn to, hiển nhiên không thể tin vào tai mình: “Mật Phi... con... con nói cái gì?”

“Kẻ đó đã lấy đi lần đầu tiên của con?”

Côn Ngô Mật Phi gật đầu: “Vâng!”

"Tại sao?"

Côn Ngô Tuyệt Long gần như rống lên khi thốt ra hai chữ này!

Ông ta không hiểu! Thực sự không thể hiểu nổi!

“Chỉ một con giun dế vậy mà lấy đi lần đầu tiên của con? Con điên rồi đấy à”

“Vậy mà trao thân trong sạch cho một con kiến cỏ?” “Con đã đồng ý liên hôn với gia tộc Bất Hủ, con có biết nếu gả qua đó như: thế này, bị gia tộc Bất Hủ biết được, sẽ đem tới họa diệt vong cho cả gia tộc Côn

Ngô ta hay không!”

“Gia tộc Bất Hủ là đế tộc, tổ tiên của họ từng xuất hiện đại đế, sao có thể chấp nhận việc bị sỉ nhục như thế này?”

Côn Ngô Tuyệt Long sắp điên rồi!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4631: Vươn tay túm lấy!


Côn Ngô Mật Phi lăn ra đất, phun ra một ngụm máu tươi!

"Ha ha ha hai Báo ứng, tất cả đều là báo ứng!”, Côn Ngô Mật Phi năm trên đất, phá lên cười điên cuồng.

“Đồ điên này, con muốn hại chết toàn bộ gia tộc Côn Ngô sao!”

Côn Ngô Tuyệt Long tức đến run rẩy cả người.

'Vươn tay túm lấy!

Côn Ngô Mật Phi liền bay lên!

Cần cổ trắng ngần rơi vào trong bàn tay thô ráp của Côn Ngô Tuyệt Long! Nắm ngón tay co lại!

Một cảm giác ngột ngạt ập đến!

Côn Ngô Mật Phi cười yếu ớt: “Lão tổ, giết con đi!”

“Kiếp sau con không muốn bị người khác khống chế trong lòng bàn tay nữa, cũng không muốn đầu thai đến gia tộc Côn Ngô nữa!”

Nói xong liền nhắm mắt lại, một hàng lệ trượt khỏi khóe mắt cô! “Conl"

Trong lòng Côn Ngô Tuyệt Long dâng lên một cảm giác bất lực: “Mật Phi, con làm lão tổ quá thất vọng rồi!”

“Nhưng đời này của con đã định sẵn phải ràng buộc với gia tộc Côn Ngô!” “Bây giờ con chỉ có một con đường, chính là gả vào gia tộc Bất Hủ!”

“Về phần thằng nhãi kia, lão phu sẽ tự tay b*p ch*t hắn!”

“Thân thể của con lão phu cũng sẽ nghĩ cách khôi phục lại!”

“Sẽ không để cho người của gia tộc Bất Hủ biết được đâu!”

Nói đoạn liền giơ tay chỉ tới, trực tiếp phong ấn Côn Ngô Mật Phi lại!

Chỉ bằng một ý nghĩ, cả hai đã trở lại hiện thực!

“Người đâu, đem Mật Phi xuống, trước khi gia tộc Bất Hủ tới đón người, không ai được phép tiếp xúc với con bé!”, Côn Ngô Tuyệt Long ra lệnh.

Ông lão cầm bức chân dung tiến lên một bước: “Lão tổ, quan hệ giữa Côn Ngô Mật Phi cùng tên nhãi này còn chưa làm cho rõ ràng mài!”

"Có hay không..."

Bốp!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4632: Tuyệt đối không thể bị gián đoạn!


Diệp Bắc Minh một hơi hắt hơi bảy tám lần.

Anh xoa xoa mũi, tự hỏi: “Là ai đang mắng mình vậy?”

Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phi ở một bên đang ngồi xếp bằng ổn định lại cảnh giới. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền âm: “Nhóc con, cậu một lúc trộm đi nhiều

nước suối thần của nhà người ta như vậy, còn cần phải hỏi nữa sao?”

Diệp Bắc Minh phàn nàn: "Tiểu Tháp, hình như vào giây phút cuối cùng ông vẫn còn đang điên cuồng hấp thu nước thần đó?”

“Khụ khụ.... cậu nhìn nhầm rồi!”

"Tiểu Tháp, nói thật đi, ông rốt cuộc đã hấp thụ bao nhiêu suối thánh rồi?”, Diệp Bắc Minh hỏi.

“Cũng không nhiều lắm, cậu tự mình xem đi!” 'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười gian! Chỉ với một ý nghĩ, tâng sáu của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã được mở ral

Tai vị trí trung tâm của tầng sáu, có một cái ao dài hơn chục mét, rộng và sâu khoảng một mét.

Bên trong tràn ngập nước suối thần của núi Côn Ngô! “Tuyệt vời! Chỗ này ít nhất cũng có tầm 200 mét khối đó!" Hai mắt Diệp Bắc Minh sáng rỡ: “Tiểu Tháp à, ông được lắm!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khúc khích: "Nhóc con, cậu định sử dụng đống nước suối thần này như thế nào?"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Đây là lượng cuối cùng ông hấp thu được, đương nhiên là do ông tùy ý sử dụng rồi!"

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sững người, giọng nói trầm xuống: “Nhóc con, tôi không đùa đâu”.

“Tôi đã hấp thu đủ nước suối thần rồi, thực lực ít nhất cũng tăng lên gấp mấy lần!"

“Nếu hai chúng ta bắt tay bạo phát, tôi cảm thấy hẳn là có thể hạ gục được Đại Đạo Chi Thượng!”

Diệp Bắc Minh nghe vậy hai mắt liền nhen nhóm lửa nóng!

Dao Trì khế quát: “Được rồi, đừng tranh nhau nữa, lão tổ cảnh giới Tế Đạo. của gia tộc Côn Ngô tới rồi!”

Diệp Bắc Minh nhắm mắt lại, dùng thần niệm thăm dò xung quanh! Quả nhiên.

Cách đó hàng trăm dặm, Côn Ngô Tuyệt Long đang dẫn theo hơn ngàn tên Đại Đạo Chi Thương triển khai một cuộc tìm kiếm trải dài.

Gần như mỗi một ngọn núi đều dùng thần niệm tra xét!

Trong tay những người này còn cầm theo một chiếc gương có hình dáng mộc mạc cổ xưa!

Mọi thứ đều không thể ẩn mình dưới sự chiếu rọi của tấm kính đó!

“Dòng khí hỗn độn có thể che giấu hơi thở nhưng cảm giác của cảnh giới Tế Đạo quá nhạy bén, ngộ lỡ bị tìm được thì...”, đôi mày Diệp Bắc Minh cau chặt một chỗ.

Quay đầu nhìn lại Tiêu Dung Phi cùng Tiêu Nhã Phil

Hai người vẫn đang chìm trong trạng thái củng cố cảnh giới, ngay tại thời điểm mấu chốt!

Tuyệt đối không thể bị gián đoạn!

“Tiếp Tháp, có thể mang hai người họ đi được không?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4633: Mày lại dám xuất hiện!


“Con bà nó

“Mày lại dám xuất hiện!”

“Khiêu khích, đây chính là một sự khiêu khích trắng trợn mài!” “Tiểu súc sinh, mày con mẹ nó đáng chết!”

Hơn ngàn lão giả cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng đang tỉ mỉ dò tìm vị trí của Diệp Bắc Minh.

Lúc này. Diệp Bắc Minh chủ động xông ra, đúng là không coi bọn họ là người.

Khóe mắt Côn Ngô Tuyệt Long co giật dữ dội, như thể có ai đó tát vào mặt mình một cái, phát ra âm thanh chói tai.

“Giết cho ta, không cần quan tâm sống chết! Bằng mọi giá phải khiến tiểu súc sinh này hoàn toàn biến mất!”

Côn Ngô Tuyệt Long gầm lên.

Rầm rầm rầm!

Hàng ngàn thân ảnh lao tới phía trước như sao băng.

Hư không rung chuyển, gần như nổ tung.

Diệp Bắc Minh xoay người, lập tức dùng ảnh thuấn.

Dao Trì hét lên: “Diệp Bắc Minh, ngươi quá mạo hiểm rồi!” “Một khi bị bắt được, ngươi và ta đều cùng chung số phận!"

Diệp Bắc Minh cười cười: “Đế Thủ, vậy cô nghĩ ra chúng ta là số phận gì chưa?”

“Ngươi... cút!” Dao Trì hét lên giận dữ.

Sau đó lại phun ra một câu: “Ảnh thuấn của ngươi quá rác rưởi, mặc dù được gọi là dịch chuyển tức thời, nhưng mỗi lần chỉ khoảng 1 vạn mét mà thôi!”

“Bổn đế chỉ cho ngươi một chiêu, “Thúc Địa Thành Thốn, uy lực gấp trăm lần ảnh thuấn kia của ngươi!”

Diệp Bắc Minh khẽ sửng sốt: “Công pháp cấp Đại Đế sao?”

Dao Trì cười kiêu ngạo: “Hừ, bổn Đế sinh ra đã là Đại Đế, căn bản không cần những vật ngoài cấp Đại Đết”

“Vãi chưởng...”

Diệp Bắc Minh cạn lời.

Cô ta quá tự tin.

“Nghe rõ đây!”

“Vũ trụ càn khôn, phương thốn chỉ gian!” “Kim khắc ngọc luật, Thúc Địa Thành Thốn!”

“Đế bất lưu hành, tứ thông bát đạt!”

“Hãy nghe lệnh của ta, thông chín tầng trời mười tâng đất!”

Bốn câu khẩu quyết vừa nói ra.

Trong não Diệp Bắc Minh đã xuất hiện hàng trăm phù văn.

Mỗi một phù văn đều có hình con nòng nọc màu vàng, Kim Khoa Văn. Dao Trì nói: “Ngươi bắt đầu học đi, có thể sẽ hơi chậm đó!”

“Có điều, đủ để bỏ xa đám người kia rồi!”

Diệp Bắc Minh theo hướng dẫn của Kim Khoa Văn, tiến lên một bước, mọi thứ xung quanh nhanh chóng lùi về phía sau.

Một bước. 10 vạn mét. “Chúa ơi!"

Diệp Bắc Minh thật sự chấn động, ảnh thuấn là dịch chuyển thời gian tức thì, trong nháy mắt đã xuất hiện cách 1 vạn xa.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4634: Trong nháy mắt


Diệp Bắc Minh một hơi bước ra mười bước. Mỗi bước 10 vạn mét, tổng được 100km. Mười bước, chính là một ngàn km.

Trong nháy mắt.

Đám võ giả cảnh giới Đại Đạo của gia tộc Côn Ngô, nhìn Diệp Bắc Minh dần biến nhỏ như con kiến.

“Có chuyện gì thế? Tốc độ của tiểu súc sinh kia lại nhanh đến thế?”

Người của gia tộc Côn Ngô sửng sốt.

Khuôn mặt Côn Ngô Tuyệt Long ngưng trọng hỏi: “Thằng nhóc này biết một công pháp cực kỳ kh*ng b*, nhất định phải đuổi kịp hản, lão phu càng ngày càng

có hứng thú rồi!”

“Ta nói mà, người đàn ông mà Mật Phi nhìn trúng, sao có thể là một con kiến hôi được!”

“Trên người thằng nhóc này, nhất định có gì đó ưu tú!” Nghe thấy điều này.

Hàng ngàn võ giả Đại Đạo của tộc Côn Ngô sốc đến mức không khép được. miệng.

Ý của lão tổ là gì?

Người đàn ông mà Côn Ngô Mật Phi thích?

Lễ nào tiểu súc sinh này có quan hệ gì đó với Côn Ngô Mật Phi? Lúc này.

Diệp Bắc Minh một hơi bước hơn trăm bước, xuất hiện cách xa ngàn dặm, gần như đã ra khỏi phạm vi của núi Côn Ngô.

“Thế này cũng quá lợi hại đi, vả lại mỗi một bước bước ra, dưới chân sẽ tự nhiên sinh ra đạo văn!”

“Trời ơi, ảnh thuấn cần tiêu hao thần niệm, tiêu hao thần lực...”

“Thúc Địa Thành Thốn này, căn bản không cần sức mạnh gì cả, chỉ cần bước đi là được”, Diệp Bắc Minh cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Có được Thúc Địa Thành Thốn, có nơi nào mà anh không đi được chứ?

Dao Trì càng hãi hùng hơn: “Diệp Bắc Minh, ngươi nói thật cho bổn Đế biết, trước đây có phải ngươi đã từng học qua Thúc Địa Thành Thốn không?”

“Hoặc là, ngươi đã từng học qua phép thần thông giống như vậy!?”

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không có!”

“Ngươi chắc không?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4635: Ta cũng không biết!


Một đạo huyết quang từ tay Đế Thủ trào ra, hóa thành một cô gái tuyệt thế phong hoa, cô ta duỗi một bàn tay trắng như ngọc chỉ về phía mi tâm của Diệp Bắc Minh.

“Ngươi là ai?”

Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

Người phụ nữ này cũng đẹp quá đi.

Hoàn hảo không một tỳ vết.

Mười vị sư tỷ và đám hồng nhan tri kỷ của anh cộng lại cũng không đẹp bằng cô gái trước mặt này.

Loại cảm giác cao cao tại thượng đó. Băng thanh ngọc khiết.

Không thể khinh nhờn.

Vào giây phút anh nhìn thấy người phụ nữ này, trong đầu Diệp Bắc Minh trở nên trống rỗng, không hề có chút suy nghĩ bất kính nào.

“Ta là Dao Trì!"

Ánh mặt người phụ nữ vô cùng uy nghiêm, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Đừng cử động”.

Một cỗ uy áp của Nữ Đế ập tới.

Diệp Bắc Minh giật mình.

Đồng thời cùng lúc đó, ngón tay kia chỉ vào vị trí mi tâm của Diệp Bắc Minh. Ngay lập tức.

Một cỗ lực như sóng nước dâng trào khiến thần hồn Diệp Bắc Minh run rẩy. Qua vài giây.

Đợi khi Diệp Bắc Minh phản ứng lại thì Dao Trì đã biến mất, lại biến thành một bàn tay bị chặt đứt.

“Diệp Bắc Minh, bổn Đế có một bộ công pháp ở đây, ngươi có muốn học không?”, giọng Dao Trì rất nghiêm túc.

Diệp Bắc Minh cau mày: “Sao đột nhiên muốn dạy tôi công pháp?”

Dao Trì nghiêm túc nói: “Vừa rồi ta biến thành hình dạng thật của mình chỉ để kiểm tra thân thể của ngươi”. nh

“Rất rõ ràng, ngươi tuyệt đối không phải là người bình thường!

“Trong cơ thể của ngươi có ẩn giấu một bí mật to lớn. Cho dù bổn Đế có ra tay cũng không thể nhìn ra được”.

Diệp Bắc Minh ngây ra: “Cô đang đùa với tôi à?”

“Tiểu tháp, cô ta đang lừa tôi đúng không?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng sửng sốt, trầm mặc hồi lâu mới phun ra một câu: “Nhóc con, không sợ nói cho cậu biết, có lẽ cảnh giới của tôi quá thấp, không nhìn ra gì cả...”

“Cái gì cơ?”

Diệp Bắc Minh thật sự choáng váng.

Giọng của Dao Trì trịnh trọng: “Diệp Bắc Minh, ngươi có thể suy nghĩ một chút!”

“Công pháp mà ta nói, có tên là 'Cực Đạo Tự Tại Công/, tổng cộng có chín tầng”.

“Cho dù khi ta còn là đại Đế, cũng chỉ lĩnh ngộ được đến tầng thứ 3”.

“Vãi chưởng, không phải chứ..., Diệp Bắc Minh kích động.

Dao Trì nữ đết Từ thời thiên địa hồng hoang, là cường giả xuất hiện sớm nhất. Vậy mà mới lĩnh ngộ đến tầng 3?

Mí mặt Diệp Bắc Minh giật giật: “Cực Đạo Tự Tại Công? Lễ nào có nguồn gốc gì đó sao?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4636: Đế thủ sững sờ tại chỗ!


Dao Trì nói: “Bởi vì ta cảm thấy ngươi có thể trở thành Đại Đết"

Diệp Bắc Minh cau mày: “Đây là lý do quái quỷ gì thế? Chỉ cần tôi không ngừng thăng cấp, trở thành Đại Đế chẳng phải là vấn đề thời gian thôi sao?"

“Ngươi...”

Dao Trì nhất thời không nói nên lời.

Đế thủ sững sờ tại chỗ!

Một lát sau mới lạnh lùng phun ra một câu: “Diệp Bắc Minh, ngươi ắt hẳn tưởng rằng sau khi mình đột phá cảnh giới đại năng thượng cổ, thì chỉ cần có đủ tài nguyên liền có thể thăng cấp có phải không?”

Diệp Bắc Minh bối rối: 'Không phải sao?"

“Sai hoàn toàn!”

Dao Trì cười lạnh không thôi.

“Với thực lực đại năng thượng cổ hiện tại của ngươi, quả thực có thể thăng cấp nhanh chóng!"

“Nhưng mỗi lần muốn tăng lên một cảnh giới nhỏ, thì đều đòi hỏi lượng tài nguyên gấp mười lần!”

“Nếu như đột phá cảnh giới đại năng thượng cổ tâng một ngươi cần một phần tài nguyên!” „

“Vậy tầng hai cần mười lần chỗ đó

“Lên đến tầng chín, lượng tài nguyên ngươi cần tiêu hao chính là con số trăm triệu lần đáng sợi”

Diệp Bắc Minh há mồm trợn mắt: “Có khoa trương như vậy sao?"

Một trăm triệu lần!

Như vậy cũng quá kh*ng b* rồi chăng!

Giọng điệu của Dao Trì đầy kiêu ngạo: “Thế nào, bị dọa sợ rồi à?”

“Cảnh giới đại năng thượng cổ đã cần lượng tài nguyên dồi dào như vậy!”

“Chớ nói đến Đại Đạo, Đại Đạo Chỉ Thượng phía sau, trừ phi là gia tộc đỉnh cấp như Côn Ngô, bằng không những tông môn thông thường căn bản không có

khả năng bồi dưỡng ra loại tồn tại hiếm hoi này!”

“Ngươi phải biết rằng, phóng mắt khắp gia tộc Côn Ngô cũng chỉ có một hai tên Tế Đạo ít ỏi mà thôi!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4637: Ta nhịn!


Diệp Bắc Minh chắp tay, làm động tác bái phật: “Được, van cầu cô đừng nói nữa, tôi thực sự không muốn biết!”

“Ngươi...”

Dao Trì xém chút bị ép tới phát điên, mềm mại hét lên: “Diệp Bắc Minh, bổn Đế cứ phải nói đó!”

“Tiểu Tháp, nhìn xem, dễ bắt chẹt chưa!” Diệp Bắc Minh truyền âm.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ho khan hai tiếng: "Khụ khụ... nhóc con, cậu làm như vậy không tốt lắm đâu?”

“Cô ta thần thông quảng đại, chúng ta truyền âm hình như đều bị nghe thấy hết đó!”

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Yên tâm, cô ta sẽ làm như không nghe thấy!” Dao Trì giận run!

Năm ngón tay siết chặt lại, khớp xương vang lên từng trận răng rắc! Nhịn!

Ta nhịn!

"Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, bí mật mà bổn Đế sắp nói ra liên quan tới cảnh giới Tế Đạo!”

“Chỉ cần người tu võ vượt qua cảnh giới Tế Đạo thì thần lực trong cơ thể sẽ không ngừng thất thoát, mà tốc độ cũng càng lúc càng nhanh!"

“Đối với một số Đại Đạo Chi Thượng đỉnh phong, cho dù may mắn đột phá tới Tế Đạo, nếu trong vòng một vạn năm không thể tiến vào Tế Đạo tầng hai thì tu vi cũng sẽ tụt dốc không thể giải thích được! "

“Rồi trở về cảnh giới Đại Đạo Chi Thượng! Muốn một lần nữa tiến vào cảnh giới Tế Đạo, thì sẽ không chỉ gian nan gấp mười lần thôi đâu!”, Dao Trì một hơi nói xong.

Diệp Bắc Minh nghe vậy giật mình.

Đây là lần đầu tiên anh nghe được cách nói này.

Cảnh giới võ đạo không tiến bộ mà còn tụt dốc nữa?

“Vậy mà có loại chuyện này xảy ra?”

“Bằng không ngươi cho rằng vì sao lại có ít Tế Đạo như vậy?”

Dao Trì ngạo nghề vô cùng: “Người tu võ ở cảnh giới Tế Đạo muốn tốc độ hao tổn thần lực trong cơ thể chậm lại!"

"Cách duy nhất là phong ấn bản thân không tiếp xúc với thế giới bên ngoài nữa!”

"Ví dụ như vị lão tổ cảnh giới Tế Đạo đó của gia tộc Côn Ngô chắc chắn sẽ không dám rời khỏi phạm vi núi Côn Ngô!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4638: Vậy mà không hề tin tưởng một ai cả!


Bất kỳ gia tộc nào có được nó cũng đều có thể bồi dưỡng ra một số lượng lớn võ giả cảnh giới Tế Đạo rồi!

Theo thời gian tích lũy, số lượng Tế Đạo cũng tăng lên! Cho dù là hậu duệ mang trong mình đế huyết cũng cực kỳ yếu đuối!

“Bây giờ ngươi muốn tu luyện “Cực Đạo Tự Tại Công' rồi chứ?”, Dao Trì cười nói, dường như đã nắm được thóp của Diệp Bắc Minh.

Không thể không thừa nhận!

Diệp Bắc Minh quả thực có chút động lòng.

Vô cùng động lòng!

"Nói đi, công pháp này có những điều cấm ky gì?”

"Hoặc là, cô cần điều kiện gì mới có có thể truyền dạy công pháp này cho †ôi?”, Diệp Bắc Minh hỏi thẳng.

Dao Trì cười xòa: “Công pháp này không có gì cấm ky cả, khuyết điểm duy nhất chính là rất khó tu luyện!”

"Vê phần điều kiện, quả thực có một cái!" “Nói đi!” Diệp Bắc Minh gật đầu.

Giọng nói của Dao Trì trở nên trịnh trọng: "Đầu tiên, cần phải giúp ta tìm được những phần thi thể còn lại được cất giữ trong những nhà tù khác!”

"Thứ hai, nếu có một ngày ngươi trở thành Đại Đết”

“Bất luận thế nào cũng phải đứng về phía ta!”

“Kẻ địch của Dao Trì ta chính là kẻ thù của Diệp Bắc Minh ngươi, nếu ngươi có thể thỏa mãn được hai điều này, ta liền truyền lại 'Cực Đạo Tự Tại Công cho. ngươi!”.

Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: “Điều kiện kiểu gì thế?”

“Tìm kiếm thi thể của cô rất đơn giản”.

“Nhưng tôi muốn đảm bảo an toàn cho bố mẹ, các vị sự tỷ cùng nhóm hồng nhan của mình trước!”

“Sau đó nếu cô dạy tôi 'Cực Đạo Tự Tại Công), chúng ta từ nay liền trở thành bạn bè, tại sao tôi phải giúp đỡ người khác đối phó với cô đây?”

Nghe được hai chữ bạn bè này, Dao Trì cười đầy mỉa mai: “Bạn bè? Ha ha...” “Diệp Bắc Minh, người còn chưa đạt tới trình độ đó!” “Đợi ngươi đạt đến cảnh giới đó sẽ biết!”

“Bạn bè gì đó, cho dù là đám sư tỷ mà ngươi rất để tâm tới hay nhóm hồng nhan tri kỷ kia , thậm chí là cả bố mẹ cũng đều có thể phản bội ngươi!”

Có thể cảm nhận được lời này của Dao Trì chất chứa đầy oán giận! Diệp Bắc Minh nghỉ hoặc.

Rốt cuộc người phụ nữ này đã trải qua những gì vậy?

Vậy mà không hề tin tưởng một ai cả!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4639: Diệp Bắc Minh như có điều suy nghĩ.


Diệp Bắc Minh như có điều suy nghĩ.

Một lúc sau.

Giọng nói của anh vang lên: “Tôi có thể đồng ý với cô, nhưng có một vấn đề!"

“Tôi có thể không tiếp tay cho kẻ địch của cô, hơn nữa luôn đứng về phía cô một cách vô điều kiện!

Diệp Bắc Minh dừng một chút, giọng nói trầm xuống: “Nhưng, nếu cô trở thành kẻ thù với bố mẹ, sư tỷ cùng nhóm hồng nhan của tôi, tôi cũng phải giúp cô sao?”

“Cái này rất đơn giản!”

Dao Trì búng ngón tay.

Đầu ngón tay lập tức bay ra một giọt tinh huyết!

Cô ta không chút do dự thề: “Cổ Đế- Dao Trì ta!”

"Còn được gọi là Dao Trì đại đế, Dao Trì nữ đế hoặc Dao Trì thiên đế của Nguyên Thủy Cổ Hoàng của Cửu Thiên Thánh Hoàng!”

“Một lần nữa lấy tinh huyết sinh mệnh ra thề, kiếp này sẽ không bao giờ trở thành kẻ địch đối với bố mẹ, sư phụ, sư tỷ, hồng nhan tri kỷ cùng bạn bè của Diệp Bắc Minh!”

“Nếu vi phạm lời thề này, sẽ chết thảm theo phép tắc Thiên đạo, vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Dứt lời.

Giọt tỉnh huyết kia liền run rẩy, hóa thành phù văn đẫm máu ngập trời, in dấu vào trong hư không!

Rồi biến mất.

Diệp Bắc Minh nhanh gọn giơ tay, đầu ngón tay trượt một đường xuống lòng bàn tay!

Một giọt tỉnh huyết bay ra, lơ lửng giữa không trung! “Diệp Bắc Minh tôi dùng tâm võ đạo thề cùng phép tắc thiên đạo!”

“Kiếp này mãi mãi đứng về phía Dao Trì, ai dám gây điều bất lợi với Dao Trì, Diệp Bắc Minh tôi liền giết không tha!”

Hư không một lần nữa rung chuyển, tinh huyết của Diệp Bắc Minh cũng hóa thành phù văn cấm ky khắc dấu vào hư không rồi biến mất ngay lập tức.

“Được!”

Trong giọng nói của Dao Trì mang theo vài phần kích động, bay ngay tới trước người Diệp Bắc Minh.

Ngón tay ngọc ngà chỉ tới, khẽ đặt xuống giữa hai đầu lông mày anh. Giây tiếp theo.

Một bài kinh văn dài ba nghìn chữ liền xuất hiện trong tâm trí anh. Mỗi một ký hiệu đều mang hình thái của con nòng nọc!

Chính là ba tầng đầu tiên của 'Cực Đạo Tự Tại Công!

“Diệp Bắc Minh, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu phải xem bản thân ngươi rồi", Dao Trì nói.

Khi Diệp Bắc Minh nhìn vào tầng đầu tiên của “Cực Đạo Tự Tại Công, cả người liền rơi vào trạng thái của một mảnh hỗn độn.

Bầu trời đầy sao tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi ở giữa vòng xoáy, quan sát chuyển động của mặt trời, mặt trăng và các vì sao!

Không biết đã bao lâu rồi!

Hỗn độn bắt đầu chậm rãi xoay vần, lục địa đầu tiên xuất hiện! Diệp Bắc Minh dường như là người đầu tiên trên thế giới này! Không biết qua bao nhiêu tỉ năm, hỗn độn không ngừng biến đổi!

Sau một khoảng thời gian dài, tế bào đầu tiên cuối cùng cũng xuất hiện, sau đó là vụ nổ sinh mệnh lớn!
 
Back
Top Dưới