Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4540: Giây tiếp theo


Con tim Diệp Bắc Minh đập thình thịch.

Thần lực khắp cơ thể anh trong chớp mắt đã bị kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hút cạn!

Giây tiếp theo.

Một con huyết long đỏ tươi, một con huyết long chân thật đến vậy lao ra từ kiếm Trấn Ngục Càn Khôn, ánh sáng máu dâng trào, va chạm kịch liệt với ma đao trong tay Đế Ngao!

Đinh!

Toàn bộ đất trời chấn động, hư không xung quanh tan nát!

Diệp Bắc Minh gần như điếc, căn bản không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cả, bởi nó đã vượt quá giới hạn thính giác của con người!

Ma đao trong tay Đế Ngao phát nổ, chín đầu rồng sống động như thật kia cũng hóa thành bột phấn!

Dư âm không chút cản trở quét tới, khiến cánh tay ông ta nổ tung!

“Anh!”

Thân thể Đế Cơ run lên, một đòn này vượt quá sức tưởng tượng của bà ta! Tiếp đó.

Bả vai!

Lồng ngực!

Một nửa cơ thể của Đế Ngao đều nổ tung thành sương máu! Mắt thấy toàn thân ông ta sắp bị sức mạnh từ một kiếm này g**t ch*t!

Bỗng nhiên.

Một giọng nói già nua vang lên: “Kẻ nào dám làm bị thương người đứng đầu Đế tộc tai”

“Là hơi thở của dư nghiệt Huyền tộc? Tiểu súc sinh, ngươi là người của Huyền tộc?”

Toàn bộ hoàng cung rung chuyển, mặt đất mở ra một vết nứt như đường dẫn lối tới địa ngục, từ nơi sâu trong lòng đất vươn ra một bàn tay khô khốc như củi khô!

Một phát túm lấy Đế Ngao rồi cấp tốc rút luil

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, đây chính là đại năng thượng cổ mà tôi đã cảm nhận được trước đó!”

“Thì ra tung tích của Hỗn Độn Chân Hỏa lại nằm ở dưới lòng đất của hoàng cung Thiên Mail”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh tối sầm nhìn xuống phía mặt đất!

Một bóng dáng cổ xưa chậm rãi xuất hiện.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4541: Anh... đồ khốn kiếp!


“Em thế nào rồi? Để tôi xem vết thương cho eml” Anh nhẹ nhàng đặt Phượng Cửu xuống muốn tiến tới kiểm tra.

Phượng Cửu ôm chân ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt lăn dài xuống má: “Anh đừng chạm vào tôi...”

“Xin lỗi, chuyện này là do tôi mà ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em” "Thật ra, em không cần phải làm tổn thương bản thân, dùng cái kia...” “Anh còn nói!”

Phượng Cửu trừng to hai mắt, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh quát lên!

Diệp Bắc Minh có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em chuyện ở Phượng Loan Các!"

“Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em, từ nay em chính là người phụ nữ của anh!”

Phượng Cửu nghiến răng, bướng bỉnh đáp: “Ai cần làm người phụ nữ của anh cơ chứ? Không phải là anh coi thường tôi sao?”

“Lúc ở Phượng Loan Các còn nhục nhã tôi một trận, bây giờ lại cứu tôi!”

“Anh tưởng rằng lòng tự trọng của Phượng Cửu tôi có thể tùy tiện dẫm đạp như vậy sao?”

Cô loạng choạng muốn đứng dậy đi về phía cửa hang!

Nhưng thân thể thực sự quá mức yếu đuối liền ngã nhào xuống đất!

Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, nhanh gọn hạ xuống mấy cây trâm bạc tạm thời ổn định lại vết thương cho cô, lại đưa vài viên đan dược tới: “Ăn nó đi để trị thương!”

"Tôi không cần!"

Phượng Cửu lắc đầu nguầy nguậy.

Diệp Bắc Minh cau mày: "Ăn!"

“Không!"

Phượng Cửu cắn chặt răng ngà không há miệng!

"Không ăn à?"

Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng, tự mình ngậm lấy đan dược rồi chủ động hôn Phượng Cửu.

Phượng Cửu không ngờ tới hành động đột ngột này của anh, phản ứng đầu tiên là giấy dụa!

Nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản được nhiệt tình của anh, răng miệng bị cạy mở, dược lực liền truyền tới.

“Anh... đồ khốn kiếp!” Phượng Cửu muốn chạy trốn.

Diệp Bắc Minh giơ tay bắt lấy, một luồng ma khí cuốn tới: “Nếu tôi đã thừa nhận em là người phụ nữ của tôi, vậy em đừng chạy nữa!”

“Nào, để tôi chữa thương cho eml”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4542: Cậu cứ tiếp tục đi


“Không còn thời gian nữa rồi, cho nên... khụ khụ..."

Phượng tổ Thiên Ma cũng có đôi phần xấu hổ: “Nên chỉ có thể trực tiếp hóa hình! Yên tâm, tôi là người từng trải, sớm đã không lấy làm lạ với chuyện nam nữ này nữa rồi

“Cậu cứ tiếp tục đi, tôi nói là được!” Phượng tổ Thiên Ma nói với vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn.

Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, anh cũng phải người thích khoe thân!

Ma khí lại cuộn lên. “Tiểu Cửu, em mặc quần áo vào đi”.

Một lát sau, Diệp Bắc Minh mới cùng Phượng Cửu đứng trước mặt Phượng †ổ Thiên Ma.

Gương mặt xinh đẹp của Phượng Cửu đỏ bừng, vừa rồi cô thực sự xém chút đã vượt rào, chỉ kém một chút nữa thôi.

Nếu không phải Phượng tổ Thiên Ma đột nhiên xuất hiện, cô đã chính thức trở thành người phụ nữ của Diệp Bắc Minh nên trong lòng lúc này có chút ít thất

vọng, nhưng cũng đan xét chút may mắn.

Suy cho cùng, không người phụ nữ nào muốn lần đầu tiên của mình diễn ra trong một hang động †ồi tàn cả!

“Người thực sự là Phượng tổ Thiên Ma sao? Phụ vương tôi từng nói một tia tinh hồn của Phượng tổ Thiên Ma vẫn còn lưu lại trên thế gian, một mực bảo vệ

Phượng tộc!”

“Khi trưởng thành, hậu duệ của hoàng tộc Phượng tộc sẽ dùng huyết phượng xăm hình phượng hoàng lên trên ngực!”

“Khi Phượng tộc gặp phải nguy cơ tồn vong hoặc người trong lời tiên đoán năm đó xuất hiện, tiên tổ mới hiển linh!”

Nói đoạn, Phượng Cửu lại kích động nhìn chằm chằm huyết ảnh nói: “Không lẽ tất cả những điều này đều là thật sao?”

"Đúng vậy! Cậu ta chính là người mà Phượng tộc ta đang chờ đợi!”

Ánh mắt Phượng tổ Thiên Ma thoắt cái tối đi, rơi xuống người Diệp Bắc. Minh!

"Tôi?" Diệp Bắc Minh cau mày: “Các người đợi tôi làm gì?"

Lúc này, Diệp Bắc Minh mới kinh hãi phát hiện ra, Phượng Cửu đứng thừ người ra tại chỗ với ánh mắt vô hồn, ngay cả hô hấp cũng không còn!

Đóng băng thời gian? Phượng tổ Thiên Ma vậy mà làm thời gian ngừng trôi!

Thấy Diệp Bắc Minh kinh ngạc, Phượng tổ Thiên Ma phun ra một câu: “Đừng lo, Phượng Cửu không sao đâu”.

“Những lời tôi nói tiếp đây vô cùng quan trọng, con bé không có tư cách để nghe!"

Phượng tổ Thiên Ma cũng không giải thích quá nhiều mà đi thẳng vào trọng tâm: “Diệp Bắc Minh, cậu cảm thấy thế gian này thế nào?"

Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Có ý gì?”

Phượng tổ Thiên Ma mỉm cười: “Chính là ý trên mặt chữ, phép tắc võ đạo, chuyển đổi thế giới từ thấp tới cao của thế gian này, cậu cảm thấy thế nào?”

Diệp Bắc Minh nhíu mày.

Anh hiển nhiên không ngờ tới Phượng tổ Thiên Ma sẽ hỏi như vậy!

“Tiền bối, người rốt cuộc có ý gì?”

Phượng tổ Thiên Ma vẫn lắc đầu: "Cậu trả lời tôi trước, cậu cảm thấy với tư cách là một người tu võ thì những thế giới, đẳng cấp, cảnh giới này khiến cậu cảm thấy thế nào?”

Diệp Bắc Minh suy ngẫm một lúc mới phun ra một câu: “Quá nhiều cảnh giới, hơn nữa, các thế giới nhỏ lẻ cũng quá nhiều!”

“Đột phá xong một thế giới thì phía trên vẫn còn những thế giới lớn mạnh hơn nữa!”

“Cảnh giới, thế giới dường như là vô tận!"

Phượng tổ Thiên Ma cười gật đầu: "Đúng vậy! Xem ra cậu cũng phát hiện ra vấn đề này rồi”.

"Đối với những người tu võ ở thế giới thấp, thế giới quả thực là nhiều vô tận, cảnh giới cũng vậy!”

"Trong suốt cuộc đời của mình, họ không ngừng nỗ lực nâng cao cảnh giới, đột phá sang thế giới mới, rồi lại thăng cấp cảnh giới, đột phá thế giới!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4543: Những lời bà ấy nói đều là thật sao?


Con ngươi Diệp Bắc Minh co rụt lại.

Phượng tổ Thiên Ma gật đầu: "Thế giới mà cậu đang ở, hoặc là nói thế giới mà chúng ta đang ở này chính là một nhà tù khổng lồ!"

“Tất cả mọi người ở trong nhà tù này cả đời cũng không thể biết được bí mật của thế gian này!"

“Người bình thường trải qua một cuộc đời giống như phận kiến cỏ”. “Cho dù bước lên con đường võ đạo, không ngừng nâng cao cảnh giới, cũng sẽ phát hiện ra rằng thế giới mà mình đang ở không phải là điểm cuối, cho dù

một phần một tỷ người tu võ đột phá tới thế giới hiện tại!”

“Thì khi tiến vào thế giới tiếp theo, lại phát hiện ra rằng bản thân lại phải bắt đầu lại từ đầu!"

Diệp Bắc Minh trợn to hai mắt, ngỡ ngàng nhìn Phượng tổ Thiên Ma! Anh quả thực có loại cảm giác này! Mọi thứ giống như một con con lật đật, hết lớp này tới lớp khác!

Nó là vô cùng vô tận, sau khi anh trở thành người có lực chiến đấu mạnh nhất tại một thế giới!

Thì trên đầu vẫn còn một thế giới càng thêm lớn mạnh!

Khi anh bước vào thế giới tiếp theo, mọi thứ vẫn diễn ra như vậy!

Trái tim Diệp Bắc Minh co thắt lại: “Tiền bối, ý của người là?”

Anh của lúc này tựa hồ đã đã hiểu được bí mật của thế gian này!

Phượng tổ Thiên Ma cười tự giễu: “Có người cố ý làm như vậy là để cho. những người tu võ có tài năng dị bẩm không ngừng theo đuổi và đột phá các tầng cao võ đạo!”

“Thoát khỏi “nhà từ” nhỏ lại rơi vào nhà tù lớn hơn!”

"Khi có người đạt đến ngục tù cuối cùng, thời gian sắp hết thì sẽ sắp xếp Hắc Thủy Tộc tới tiêu diệt!”

“Tất cả bắt đầu lại từ đầu, những kẻ cai trị nhà tù kia liền có thể vĩnh viễn kê cao gối mà ngủ!”

Diệp Bắc Minh vô cùng chấn động. Lí luận mà Phượng tổ Thiên Ma đưa ra thực sự quá kinh người!

Nếu tất cả những điều này là thật, chẳng phải điều đó có nghĩa là anh vẫn luôn trưởng thành trong một nhà tù sao?

"Tiền bối, người đang đùa sao?”

Mí mắt Diệp Bắc Minh giật liên hồi.

Vào lúc này, thế giới quan của anh dường như đã bị bóp nát. Sau đó tập hợp lại!

Phượng tổ Thiên Ma cười đầy thâm ý: “Diệp Bắc Minh, có phải cậu đang dao. động rồi không?”

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong tay cậu cũng giống như cậu vậy, được một vị cường giả tuyệt thế xây dựng lên!”

“Ông ấy muốn công phá nhà tù này, nhưng đáng tiếc lại thất bại rồi!”

Diệp Bắc Minh nghe vậy thì đổ mồ hôi lạnh như mưa: “Sao người lại biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục ở trong tay tôi?”

Phượng tổ Thiên Ma thản nhiên nhìn anh đáp: “Bởi vì năm đó tôi đã cùng Võ Tổ kề vai chiến đấu!”

“Là tôi tận mắt chứng kiến cảnh tháp Càn Khôn Trấn Ngục bị phá hủy!"

“Là tôi tận mắt nhìn thấy đám người theo gót Võ Tổ bỏ mạng, thần hồn của một vài người thì hoàn toàn tan biến!”

“Còn có một số người không muốn chết nên đã tiến vào luân hồi!" “Muốn mượn sức luân hồi để né tránh sự hủy diệt của nước đen, hy vọng một ngày nào đó thức tỉnh trí nhớ xông phá mảnh trời đất này, thoát khỏi nhà tù

này!"

“Tiểu Tháp!”

Diệp Bắc Minh trầm giọng hỏi: “Những lời bà ấy nói đều là thật sao?”

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kịch liệt rung chuyển, nó nối liền với máu thịt của Diệp Bắc Minh!

Dòng máu của anh cũng bắt đầu sục sôi! “Tôi nhớ ra rồi... nhớ ra tất cả rồi... Võ Tổ... thất bại rồi...”

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khàn giọng, tâm tình vô cùng suy sụp: “Nhóc con, lời bà ấy nói đều là thật, chủ nhân của tôi thất bại rồi!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4544: Nếu cậu không muốn


“Diệp Bắc Minh, Hắc Thủy tộc hủy diệt thế giới, là một thủ đoạn khởi động lại nhà tù này!”

“Nếu cậu không muốn những người xung quanh chết thì hãy thoát khỏi nhà tù này... nếu không mọi chuyện sẽ lặp lại!"

“Cậu và những người cậu quan tâm đều sẽ chết...”

Ánh sáng màu máu lóe lên rồi vụt tắt!

Khoảnh khắc Phượng tổ Thiên Ma hoàn toàn biến mất!

“Ai?”

Cõi lòng Diệp Bắc Minh run rẩy.

Một cảm giác khủng hoảng chưa từng có đánh úp tới!

Lúc này anh giống như đang tr*n tr**ng đứng trước mặt người! Mọi bí mật của anh đều bị nhìn thấu!

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở anh một câu: “Nhóc con, đừng để lộ ra bất kỳ khác thường nào! Cô ta đang nhìn cậu đó!”

“Cô ta là ai?” Diệp Bắc Minh dựng tóc gáy.

“Một người phụ nữ! Cậu đang làm gì thì cứ làm như vậy! Cứ coi như cô ta không tồn tại đi!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hoàn toàn rơi vào im lặng.

Thậm chí còn cắt đứt liên hệ với Diệp Bắc Minh.

Lúc này Phượng Cửu mới tỉnh lại từ trong trạng thái thời gian ngưng đọng, nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ mặt khó hiểu: “Diệp... Bắc Minh, vừa rồi tổ tiên Phượng †ổ tôi nói gì với anh vậy?”

Cảm giác bị dòm ngó kia vẫn chưa biến mất!

Diệp Bắc Minh tận lực giữ bình tĩnh, đáp: “Tiền bối Phượng tổ nói tôi phải chăm sóc thật tốt cho eml”

“Đồng thời giữ vững truyền thừa của Phượng tổi”

“Tiểu Cửu em yên tâm, Phượng tổ vì tôi mà xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ giúp em giải quyết!”

Mặt Phượng Cửu đỏ lựng như tôm luộc, ngượng ngùng gật đầu: "Ừm...”

Diệp Bắc Minh ôm chầm lấy cô vào lòng: “Nào, chuyện vừa rồi còn chưa làm xong, chúng ta tiếp tục thôi”.

"Ừm!.

Phượng Cửu xấu hổ đến nỗi giọng nói nhỏ như muỗi kêu! Một luồng ma khí tràn tới bao bọc lấy hai người họ!

Một lúc sau, vọng tới tiếng thở hổn hển!

Còn có tiếng gầm khẽ khàng!

"Hừi! Không biết xấu hổi!”

Một giọng nói lạnh lùng vọng tới từ trong hư không.

Giây tiếp theo.

Cảm giác bị người nhìn chòng chọc kia của Diệp Bắc Minh mới biến mất.

Sau một nhịp thở, phía trên sông Mặc Uyên của Hỗn Độn giới, một cô gái với thân hình hoàn mỹ không tì vết bước vào trong hư không!

Cô ta dường như không thuộc về thế giới này!

Sông Mặc Uyên bên dưới điên cuồng gầm thét, cuốn lên từng đợt sóng khổng lồ cao hàng chục nghìn mét!

Cô ta như không nhìn thấy, vẫn như cũ lướt trên không trung.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4545: Tình hình thế nào rồi?


Khoảng không bên cạnh tấm bia đá rung chuyển, một thanh niên từ trong đó bước rat

'Tên thanh niên đó mang trên mình khí chất tối cao vô thượng, giống như: Thiên đế giáng trần vậy!

Thấy cô gái trước mặt, hắn ta liền lộ ra ý cười: “Sư muội, tông môn nói nhà tù số bảy này xảy ra chút hỗn loạn, kêu ta tới nhìn xeml”

“Tình hình thế nào rồi?"

“Tất cả đều bị b*p ch*t từ trong trứng nước, đã không sao rồi”, cô gái lạnh lùng lắc đầu.

Tên thanh niên mỉm cười đáp: “Sư muội, em canh giữ ở đây quá lâu rồi, có cảm thấy cô đơn không?”

“Hay là tôi ở lại bầu bạn với em nhé?”

Nói đoạn liền bước tới chỗ cô gái, muốn nắm lấy tay cô ta! “Cút!”

Cô gái nhấc tay quét qua một chưởng, hư không tiêu tán!

Tên thanh niên nổ tung tại chỗ, hóa thành một đám sương máu!

Nhưng ngay lập tức, làn sương máu đã tập hợp lại hóa lại dáng vẻ của tên đó.

Hắn ta hãi hùng lùi lại, sợ hãi không thôi nhìn chăm chăm cô gái: “Cô...”

Ánh mắt cô gái rét lạnh như hầm băng: “Trong mắt đàn ông các người chỉ có chuyện này thôi sao?”

“Cút! Nhà tù số bảy không hoan nghênh anh, nếu còn dám bước chân đến đây một lần nữa, tôi sẽ khiến anh đến cơ hội phục sinh cũng không còn!”

“Côn Ngô Mật Phi, cô cứ đợi đó cho tôi!” Đôi mắt của tên thanh niên lập tức đỏ quạu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng tưởng rằng có xuất thân từ gia tộc Côn Ngô thì có thể ngồi lên đầu người

khác!"

“Còn không phải vẫn phạm sai lầm đó sao? Nói một cách dễ nghe là kêu cô tới canh gác nhà tù số bảy!”

“Mà khó nghe thì cùng việc bị tống giam vào nhà tù số bảy có gì khác biệt? Nếu thức thời liền gả cho tôi...”

“Chết đi!”

Những ngón tay thon thả trắng dài như cọng hành của Côn Ngô Mật Phi chỉ tới, sức mạnh của một đạo phép tắc liền hạ xuống!

Gã thanh niên một lần nữa hóa thành sương máu, cuộn lên một luồng khí hỗn độn lúc sương máu sắp bị tiêu diệt!

"Đừng... đừng giết tôi!" Từ trong làn sương máu vọng tới một giọng nói đầy kinh hoàng!

Khi Côn Ngô Mật Phi thoáng do dự thì hư không dao động, sương máu nhanh chóng biến mất!

“Coi như anh chạy nhanh!” Côn Ngô Mật Phi hừ lạnh một tiếng. Cô ta tiến lên một bước, ngồi xếp bằng dưới mẫu thạch Hỗn Độn!

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể bình ổn lại tâm trạng, trong đầu luôn hiện lên cảnh tượng trong hang động vừa rồi!

Diệp Bắc Minh căn bản không dám dừng lại.

Sau một ngày một đêm, khi chắc chắn rằng cảm giác bị nhìn trộm kia đã biến mất anh mới dừng lại.

"Bắc Minh..." Phượng Cửu sớm đã thở không ra hơi. Vừa kết thúc liền chìm vào giấc ngủ sâu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4546: Đột nhiên


Diệp Bắc Minh trợn trắng mắt.

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khổ: "Nhóc con, là vậy đó! Chính là như vậy!” “Khoảnh khắc gặp Phượng tổ Thiên Ma kia, tôi đã nhớ lại mọi thứ”.

“Hỗn Độn giới hẳn là lối vào của nhà tù này, cũng là lối ra!”

“Chủ nhân đầu tiên của tôi cũng chính là Võ Tổ của thế giới này đã sáng tạo ra hệ thống tu luyện của người tu võ, cũng tạo ra tôi!”

“Chủ nhân đầu tiên của tôi hẳn là nhóm phạm nhân đầu tiên của nhà tù số bảy!”

Diệp Bắc Minh sởn tóc gáy: “Tiểu Tháp à, nơi này thực sự là một nhà giam sao?”

"Đúng vậy!"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gật đầu: “Thuận theo dòng chảy của sông Mặc Uyên đến điểm cuối, chủ nhân đầu tiên của tôi đã từng tới đó!”

“Ở đó có một cô gái hoàn mỹ vô khuyết canh gác, chủ nhân của tôi đã từng giao chiến với cô ta!”

“Chỉ một chiêu là bại trận....” “Trời ạ... Diệp Bắc Minh hít ngược một ngụm khí lạnh!

Người tạo ra Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vậy mà bại dưới tay cô gái đó, kiên trì không nổi lấy một chiêu?

Diệp Bắc Minh nuốt khan: “Tiểu Tháp à, thực lực thật sự chênh lệch lớn đến Vậy sao?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lắc đầu: "Thực lực không phải cách biệt quá xa, mà là tại nhà tù số bảy này, phép tắc của toàn thế giới này đều do cô ta quy

định!”

"Nói cách khác, tất cả phép tắc, công pháp võ đạo mà cậu lĩnh ngộ được đều dựa trên phép tắc mà cô ta sáng tạo ral”

“Cô gái đó chỉ cần một suy nghĩ liền có thể lật đổ cả một thế giới!” Diệp Bắc Minh rơi vào trầm mặc. Lần đầu tiên trong lòng anh có cảm giác tuyệt vọng!

Đôi mắt anh có chút ửng đỏ: “Tiểu Tháp, không lẽ chúng ta cứ như vậy chấp nhận số mệnh sao?”

Đột nhiên. Nghĩa địa Hỗn Độn rung lắc dữ dội!

Tấm bia mộ thứ tám lóe lên, giọng nói của Vua thời gian truyền tới: “Nhóc. con, bây giờ cậu đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của tôi chưa?”

“Hắc Thủy tộc không có gì đáng sợi"

“Cô gái ở cuối sông Mặc Uyên kia mới là thứ đáng sợ nhất!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4547: Rồi lập tức phá lên cười


Vua thời gian nghe được lời này của Diệp Bắc Minh thi có chút ngớ người.

Rồi lập tức phá lên cười: “Ha ha ha, nhóc con, nếu cậu thực sự có thể tán tỉnh người phụ nữ đó, không biết chừng chuyện này thật sự sẽ xoay chuyển được!"

"Tuy nhiên, tôi từng gặp cô ta trước đây rồi, tính cách lạnh lùng lắm!”

“Căn bản không có thứ gì có thể làm cô ta rung động cả, trừ khi cô ta chủ động lựa chọn cậu, nếu không tất cả cũng chỉ là hy vọng hão huyền!”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh khẽ động: "Vua thời gian tiền bối, không lế thực sự không còn cách nào khác sao?”

“Năm đó mọi người đều đi đến cuối sông Mặc Uyên liền không có bước ngoặt nào nữa à?”

Vua thời gian thở dài một tiếng: "Mộ chủ, không phải bổn tọa muốn đả kích

cậu”.

"Khi cậu được nhìn thấy thủ đoạn của người phụ nữ đó cũng sẽ tuyệt vọng giống như tôi vậy!”

“Cả đời bổn tọa đều dốc sức nghiên cứu lĩnh vực thời gian, thậm chí có thể đảo ngược thời gian cùng không gian, quay về quá khứ trong chốc lát!"

“Bổn tọa tưởng rằng có thể lợi dụng lĩnh vực thời gian để đánh bại người phụ nữ đói”

Nói tới đây. Vua thời gian run rẩy: “Cậu có biết bổn tọa đã nhìn thấy cái gì không?” Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Cái gì?”

Vua thời gian nhắm mắt lại: "Khi tôi thi triển lĩnh vực thời gian, người phụ nữ đó hoàn toàn không bị ảnh hưởng tới!”

“Thậm chí tốc độ của cô ta còn nhanh hơn cả tôi, dường như cô ta mới là chủ nhân thật sự nắm giữ thời gian!”

“Vào lúc đó, đạo tâm của tôi đã hoàn toàn sụp đổ..."

Khi nói những lời này, giọng nói của Vua thời gian vẫn đang run rẩy!

Diệp Bắc Minh im lặng, trên thế gian này thực sự có người không thể đánh bại sao?

Không thể nào!

Chỉ cần là người, cho dù là người sáng tạo ra thế giới này, thậm chí là vị thần †ạo ra cả thế giới cũng phải có điểm yếu.

Đột nhiên.

Toàn bộ Hỗn Độn Giới rung chuyển, hang động nơi Diệp Bắc Minh và Phượng Cửu ẩn náu cũng bắt đầu rung chuyển theo!

“Chuyện gì xảy ra thế?” Diệp Bắc Minh bước ra khỏi hang động.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Kết giới bao quanh toàn bộ Hỗn Độn Giới vậy mà sáng lên! Giọng nói của Đế Ngao thông qua nút nối sức mạnh vang vọng tới toàn bộ Hỗn Độn giới: “Diệp Bắc Minh, bổn vương biết mày đang nghe, nếu mày muốn

trốn liền dẫn theo Phượng Cửu trốn chạy cả đời đi!”

“Bổn vương sẽ không lãng phí thời gian truy tìm mày nữa, từ giờ phút này trở đi, cứ mỗi mười lăm phút, tao sẽ g**t ch*t một ngàn người của Phượng tộc!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4548: Thành Thiên Ma!


“Chỉ cần em làm theo lời tôi nói, tôi bảo đảm phụ vương của em, còn có cả những người khác đều sẽ bình an vô sự!”

Thành Thiên Ma!

Quảng trường có sức chứa hàng trăm triệu người một mảnh sôi trào, còn náo nhiệt hơn cả dịp lễ Tết.

Ánh mắt của tất cả đều dán chặt lên bục cao được xây dựng ở trung tâm quảng trường.

Hàng chục ngàn người của Phượng tộc đều bị trói bằng gông cùm và quỳ trên mặt đất!

“Tới giờ rồi, chém!” Ở bên bục cao, một ông lão mặt không cảm xúc hô vang.

Một ngàn người Phượng tộc bị đè xuống ở mép đài cao, tên đao phủ giơ cao thanh đao sắc lẹm!

“Đừng mài!" Phượng Vương đau đớn gào lên.

Đao sắc hạ xuống, một ngàn chiếc đầu lăn lông lốc xuống từ bục cao, một đám ma thú cấp thấp bên dưới vội lao tới, thi nhau ngấu nghiến phần xác và đầu!

Chúng ăn xong còn ngẩng đầu nhìn lên, l**m lưỡi ra chiều thòm thèm!

“Đế Ngao!!!”

Phượng Vương không thể nhẫn nhịn được nữa, phẫn hận gầm lên giống như dã thú: “Ông muốn giết thì giết một mình tôi, tại sao lại tàn sát người Phượng tộc. tôi!”

“Thả bọn họ ra, mạng của tôi ông cứ lấy!”

Đế Ngao ngồi cách đó không xa, nửa thân thể bị Diệp Bắc Minh phá hủy vẫn còn rất yếu.

Ông ta nở nụ cười hung ác: “Phượng Vương, mạng của ông sớm muộn đều nằm trong tay tôi!”

“Bây giờ là đang trừng phạt Phượng tộc các ông cấu kết với tên tiểu tạp chủng Diệp Bắc Minh kia, muốn trách thì hãy trách con gái Phượng Cửu yêu quý

của ông!”

“Nếu không phải tại nó, Phượng tộc các ông sao có thể rơi đến bước đường cùng này?”

Phượng Vương đỏ mắt gầm lên: “Đế Ngao, đừng có buộc tội lên đầu con gái tôi!"

“Đế tộc tâm địa hiểm độc!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4549: Dừng tay!


Phượng Vương bất lực đành phải ngửa mặt lên trời hét lớn: "Xin lỗi Đế chủ! Là Phượng tộc tôi mưu đồ tạo phản, là tôi cấu kết với Huyền tộc!”

“Xin Đế chủ hãy tha thứ, xin tổ tiên Ma tộc tha thứ!”

“Phượng tộc tôi biết sai rồi, sẵn sàng chịu chết!!!”

“Vương thượng! Người đang nói vớ vẩn gì vậy?”

Mọi người trong Phượng tộc kinh ngạc trợn mắt.

Bọn họ đương nhiên không tin Phượng Vương sẽ tạo phản!

“Quả nhiên là do Phượng Vương phản loạn thất bại, bị Đế chủ mạnh mẽ trấn áp!

“Hừ! Phượng tộc đúng là đám lòng muông dạ thú, bao nhiêu năm qua chúng.

đã giành được bao nhiêu lợi ích rồi? Nhưng lại vẫn cấu kết với tàn dư của Huyền tộc để tạo phản!”

“Phượng tộc đúng là đáng chết!”

“Đúng là thứ ăn cây táo rào cây sung, tôi nhổ vào!”

Vô số trứng thối và rau cỏ nát đồng loạt ném về phía Phượng vương!

Thức ăn ôi thiu cơ hồ chôn vùi ông ấy!

Nhưng Phượng Vương vẫn cắn chặt răng, một dòng huyết lệ lăn dài xuống má.

Đế Ngao, Đế Cơ, Đế Trần cười ung dung xem kịch.

“Trần Nhi, chiêu này của con thật sự có tác dụng sao?", Đế Cơ nhìn con trai bên cạnh hỏi.

Đế Trần mặc mãng bào, nhưng lại ngồi trên ngai vàng của Ma hoàng! Ông ta gật đầu: “Mẫu hậu, con rất hiểu Diệp Bắc Minh!” “Tên tiểu tạp chủng này vô cùng quan tâm đến người xung quanh. Phượng

Cửu nay đã là người phụ nữ của hắn, vậy hắn chắc chắn sẽ không nhắm mắt làm ngơ với sự sống chết của Phượng tộc!”

Đế Cơ suy tư gật đầu!

Giây tiếp theo.

“Phụ hoàng!”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Tiếp đó.

Một người phụ nữ mặc cung trang đỏ rực như lửa lao vụt tới như sao băng, quỳ xuống trước mặt Phượng Vương, những ngón tay mảnh khảnh điên cuồng gạt bỏ đống đồ ăn hôi thối xuống.

Hàng chục cường giả của Đế tộc sầm mặt chuẩn bị tiến lên!

“Dừng tay!”

Đế Ngao lắc đầu.

Mấy chục cường giả Đế tộc lúc này mới dừng lại bước chân, không ngăn cản hành động của Phượng Cửu!

“Mẫu hậu, người xem, không phải người tới rồi đó sao?”, khóe miệng Đế Trần hiện lên một tia trêu chọc.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4550: Cũng không thể


Diệp Bắc Minh thở dài: “Ừm, không đến thì cũng không có cách nào khác”.

“Cũng không thể đơ mắt nhìn ông giết tộc nhân của người phụ nữ của tôi chứ?”

“Phượng Cửu, cậu ta chính là...” Ánh mắt Phượng Vương rơi trên người Diệp Bắc Minh.

Đồ ăn bị thối rữa xung quanh đã sớm được Phượng Cửu dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Phượng Cửu đỏ mặt, khẽ gật đầu: “Phụ hoàng, anh ấy là Diệp Bắc Minh, là người đàn ông con đã chọn!”

“Được!” Phượng Vương nặng nề gật đầu. Trước tiên, không nói đến thực lực của Diệp Bắc Minh như thế nào.

Chỉ với hành dộng dám đến đây, trách nhiệm và dũng khí đó, đã hơn một đám người rồi.

“Mẹ nó! Ranh con, mày cũng xứng làm đàn ông của quận chủ Phượng Cửu à?”

“Dựa vào cái gì chứ?”

“Quận chủ Phượng Cửu xinh đẹp như vậy, mày có tư cách gì mà làm người đàn ông của cô ấy?”

Trong đám người, có một vài người của Ma tộc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Phụt! Diệp Bắc Minh trực tiếp ra tay, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục quét qua.

Hơn trăm người vừa mở miệng mỉa mai anh biến thành sương máu ngay tại chỗ.

Những người khác của Ma Tộc sợ hãi không ngừng lui về phía sau, kinh hãi nhìn Diệp Bắc Minh, không ngờ anh lại dám ra tay,

Hừt

Mười mấy người cảnh giới Thiên Tôn hậu kỳ của Đế Tộc lao ra, bao vây Diệp. Bắc Minh.

“Không được cử động!”

Diệp Bắc Minh gầm lên: “Ai dám lên trước một bước, tôi lập tức dùng Dị Hỏa tự sát!”

Quả nhiên.

Lời này vừa nói ra.

Đế Trần sợ hãi vội vã hét lên: “Dừng lại, tất cả dừng lại cho tôi! ” Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên một nụ cười.

Xem ra, cách này thật sự có hiệu quả.

“Trần Nhĩ?”

Đế Cơ cau mày: “Chúng ta muốn thằng ranh này chết, nếu nó tự sát, chẳng phải sẽ càng tốt hơn sao?”

Hốc mắt Đế Trần đỏ bừng: “Mẫu thân, không được!”

“Trong cơ thể thằng nhóc này có huyết mạch của Huyền Tộc, nếu nó chết đi, sao con có thể thu thập huyết mạch của tứ đại ma tộc, mở ra cấm địa Thiên Ma chứ?”

“Không vào được cấm tộc Thiên Ma, sẽ không có cách nào được tổ tiên Thiên Ma thừa nhận!”

“Hoàng Vị này, con đã thừa kế mấy chục triệu năm rồi! Mẫu thân, hoàng vị này của con danh không chính ngôn không thuận!”

Đắc vị bất chính, luôn là cái gai trong lòng Đế Trần.

Ông ta nhất định phải danh chính ngôn thuận, nhất định phải được tổ tông Thiên Ma công nhận.

Vì thế. Diệp Bắc Minh, tạm thời không thể chết.

“Được, dù sao nó cũng xuất hiện rồi, để nó sống thêm một lát cũng không sao”, Đế Cơ gật đầu, không nói gì thêm.

Đế Trần cố gắng dùng ngữ điệu hết sức bình tĩnh, lộ ra một nụ cười Bắc Minh, đừng xúc động!”

“Có chuyện gì, chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện!” Diệp Bắc Minh cười: “Nói cái con mẹ nhà ông!”

“Mẫu thân của ông Đế Gơ, loạn luân với anh trai ruột của mình, đẻ ra em trai tên là Đế Cuồng, ông có biết không?”

Toàn trường trở nên náo nhiệt.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4551: Sắc mặt


Đế Trần sững sờ đứng bật dậy, đồng thời kinh ngạc nhìn về phía Đế Cơ.

Sắc mặt Đế Cơ khó coi đến cực điểm, hận không thể xé nát Diệp Bắc Minh ngay tại chỗ.

Đế Cơ gần như sụp đổ, căn bản không ngờ Diệp Bắc Minh dám nói những điều này ra, giống như phát điên gầm lên: “Diệp Bắc Minh, con mẹ nó mày muốn chết sao? Còn dám nói nhảm nữa, tao cam đoan sẽ dùng cách tàn nhãn nhất thế gian g**t ch*t mày!”

“Thần hồn của mày sẽ bị ném vào sông Mặc Uyên, vĩnh viễn không thể đầu thai"

Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Đây chính là lý do bà làm xăng làm bậy với Đế Ngao à?”

“Mày muốn chết!!!” Đế Cơ tức giận đến mức toàn thân run rẩy!

Một thanh ma kiếm lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay bà ta, rồi đồn lực chém về phía Diệp Bắc Minh!

“Mẫu hậu!” Sắc mặt Đế Trần tái mét: “Mau ngăn bà ấy lại!”

Mười bóng người lập tức tiến lên ngăn cản Đế Cơ, chính là mười tên Thiên Ma thượng cổ trước đó từng lùng giết Diệp Bắc Minh!

“Các ngươi dám cản †a?”, Đế Cơ phẫn nộ tới cực điểm.

Mười tên Thiên Ma thượng cổ liên tục lên tiếng: “Thái hậu, xin lỗi! Mệnh lệnh của Thiên Ma hoàng là trên hết!"

Đế Trần cưỡng ép đè nén lửa giận trong lòng, trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh chăm chăm: “Diệp Bắc Minh, mày là một người thông minh!"

“Nếu mày đã dám tới đây, nhất định phải có con át chủ bài cho riêng mình!” “Chúc mừng, mày cược đúng rồi, nói đi, mày muốn thứ gì?”

Diệp Bắc Minh thẳng thắn đáp: “Thả tất cả người của Phượng tộc, khởi động kết giới của Hỗn Độn Giới!”

“Diệp Bắc Minh tôi tùy các người xử lý!”

"Không thể nào!"

Đế Trần quả quyết lắc đầu.

“Vậy thì không cần phải đàm phán nữa nhỉ?”

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Vậy tôi đi đầu thai đây, tạm biệt!” Nói đoạn Phần Thiên Chi Diễm liền dựa sát vào cơ thể anh! Trong phút chốc, một góc quần áo đã bốc cháy!

“Đợi đã, cứ bình tình, chúng ta thương lượng lại!”, hai mắt Đế Trần đỏ ngầu cuống quýt gầm lên.

Thanh kiếm trong tay Diệp Bắc Minh khẽ buông, góc áo rách nát vừa chạm đất liền hóa thành tro bụi!

“Mày!” Lồng ngực Đế Trần phập phồng kịch liệt!

Diệp Bắc Minh quả thực là một kẻ điên, đây thế nhưng là Phần Thiên Chi Diễm đó!

Không cẩn thận liền biến thành tro tàn, muôn đời muôn kiếp không trở lại được!

“Người đâu, mở ra kết giới, thả người!” "Cái gì? Thả người?”, Đế Ngao lập tức giấy nảy, giận dữ gào lên:

“Đế Trần, Phượng tộc mưu phản, người vậy mà thả người?”

Đế Trần nhìn qua với đôi mắt đỏ hoe: "Đế Ngao, ngươi là Thiên Ma hoàng hay là trẫầm?”

“Cái này...

Đế Ngao giật mình, sắc mặt thoắt cái đen như đáy nồi, xem ra Đế Trần đã không còn trong tâm khống chế của ông ta nữa.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4552: Tiếp đó


Vì vậy, tốt nhất mọi người vẫn nên rời khỏi Hỗn Độn Giới đi!” Đế Trần cười khẩy: “Nhóc con, mày ngược lại khá thông minh đó!”

"Nhưng.

Trên gương mặt già nua của Phượng Vương không giấu được nét đấu tranh. Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tiền bối, đây là tôi nợ Tiểu Cửu!” Nói đoạn.

Ánh mắt lại rơi xuống người Phượng Cửu: “Tiểu Cửu, em quên những gì đã hứa với tôi rồi sao? Đưa người trong tộc của em tới nơi đó đi!”

“Tôi hứa với em, nhất định sẽ sống sót! Ngoan, nghe lời!” "Bắc Minh..."

Phượng Cửu nước mắt rơi như mưa, cắn chặt răng ngà, tha thiết gật đầu: “Được! Em rất ngoan... Tiểu Cửu nhất định sẽ ngoan ngoãn

“Toàn bộ Phượng tộc đi theo tôi!” Sải bước phá không, tiếng Phượng hoàng ngân vang vọng khắp trời!

Hóa thành một con phượng hoàng rực lửa, đập cánh hướng về vết nứt không gian của Hỗn Độn Giới!

“Diệp Bắc Minh, là chúng tôi nợ cậu!”

Phượng Vương liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, rồi dứt khoát đưa người của Phượng tộc rời đi.

Diệp Bắc Minh dõi mắt nhìn theo hướng đi của Phượng tộc, xuyên qua khe nứt không gian anh có thể thấy Phượng Cửu lưu luyến liếc anh một cái rồi mới đành lòng rời đi.

Kết giới đóng lại!

“Diệp Bắc Minh, mày đã vừa lòng chưa?”, Đế Trần lạnh giọng hỏi. Diệp Bắc Minh khế mỉm cười: "Cám ơn, tạm biệt!”

Dứt lời liền tiến lên trước một bước, Ảnh Thuấn!

Trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi cách xa vạn mét!

Đế Trần cười dữ tợn: “Muốn đi? Mời lão tổ hãy giữ hắn lại!”

Một giọng nói ực kỳ già nua vang lên: "Nhóc con, là cậu tự mình ở lại? Hay là để lão phu phải ra tay đây?”

Lời này vừa vang thì một thân hình cao hàng tỷ thước hiện ra từ trong hư: không, bao trùm lấy toàn bộ vòm trời.

Một bàn tay khô khốc vươn về phía Diệp Bắc Minh giống như muốn tóm một con kiến.

Đại năng thượng cổ của Ma tộc! Một áp lực vô hình bùng nổ! Lão tổ Thiên Mat

Vô số ma tộc có mặt tại quảng trường Thiên Ma bất giác quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu.

Diệp Bắc Minh khẽ quát: “Tiểu Tháp, ra tay đi!”

Một thanh âm như chuông đồng ngân vang, từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh lập tức bộc phát ra một luồng sức mạnh cực kỳ kh*ng b*!

Lão tổ Thiên Ma chỉ kịp nhìn thấy một tòa bảo tháp cổ kính giống như sao băng lao vút ra khỏi lồng ngực Diệp Bắc Minh, đâm sầm vào cánh tay ông ta!

Cánh tay tức khắc nổ tung! Mưa máu bắn tung tóe.

Nhưng tòa tháp đó không có dấu hiệu dừng lại, mà tiếp tục mang theo khí thế hủy thiên diệt địa không gì ngăn cản nổi đè ép về phía trước!

“Không...

Lão tổ Thiên Ma không cam lòng rít lên một tiếng, toàn thân phát ra một tiếng nổ vang tanh bành tạo thành một màn sương máu nuốt gọn lấy thành Thiên Ma.

“Lão tổ... Làm sao có thể như vậy!”

Đế Trần há hốc mồm kinh ngạc!

“Cái này..."

Đế Ngao cùng Đế Gơ cũng bị doạ cho ngây ngốc, thân thể không kìm được run lẩy bẩy.

Diệp Bắc Minh vậy mà có năng lực giết chế lão tổ Thiên Ma? Vậy tại sao hắn lại phải lấy việc tự sát ra uy h**p họ?

Thậm chí sau khi hạ gục được lão tổ Thiên Ma, đầu cũng không ngoảnh lại liền co cẳng chạy đi mất!

“Hắn chạy làm cái gì?” Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người lúc này.

Tiếp đó.

Toàn bộ thành Thiên Ma rung chuyển dữ dội, nguồn gốc đến từ nơi sâu nhất trong hoàng cung Thiên Ma, cấm địa Thiên Ma!

Răng rắc!

Kết giới của cấm địa Thiên Ma vỡ nát!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4553: Toàn bộ thành Thiên Ma


Diệp Bắc Minh vừa vào ra khỏi thành Thiên Ma, liền cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng truyền đến từ phía sau.

Rầm rầm rầm! '

Toàn bộ thành Thiên Ma rung chuyển dữ dội.

Phía trên của thành Thiên Ma cổ xưa, hơn trăm thân ảnh không thể phai mờ lao lên trời.

Một chuỗi thần niệm như sóng thần lập tức khóa chặt Diệp Bắc Minh. Ngay lập tức.

Thần hồn của Diệp Bắc Minh suýt chút sụp đổ, sắc mặt trở nên trắng bệch: “Lực thần hồn thật đáng sợ, những người này đã sống mấy kỷ nguyên rồi!”

“Nhóc con, lẩm bẩm cái gì đấy? Đi nhanh!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục gầm lên.

Diệp Bắc Minh trực tiếp sử dụng ảnh thuấn, xuất hiện ở hàng chục dặm phía xa.

Lại tiếp tục dùng ảnh thuấn. Ảnh thuấn! Ảnh thuấn!

Sau khi dùng ảnh thuấn mấy trăm lần trong vài hơi thở, Diệp Bắc Minh đã cách thành Thiên Ma hơn vạn dặm, nhưng khí tức sau lưng vẫn chưa biến mất.

'Thậm chí, nó càng gần anh hơn.

Ở phía cuối bầu trời, thân ảnh của những đại năng thượng cổ kia mang theo. ý cười nhàn nhạt, từng bước từng bước đi tới.

Có một cỗ khí tức kh*ng b* của ma chủ. Cũng có một yêu vương với vẻ ngoài hung dữ.

Còn có mỹ nhân đẹp khuynh quốc khuynh thành, khiến người ta không thể quên sau một lần nhìn.

Một lão giả gầy như bộ xương khô, chỉ còn lại xa bọc xương. “Trấn Ngục đại nhân, chúng tôi nhớ ngài rồi!”

“Trấn Ngục đại nhân ngài chạy làm gì thế? Mau trở về, bản thể của ngài ở đây, chúng ta hoan nghênh thần hồn của ngài trở lại!”

“Trấn Ngục đại nhân mau dừng lại đi, các người chạy không thoát đâu, để chúng ta thôn phệ cũng không phải là chuyện xấu, ha ha ha...”

Đám đại năng thượng cổ này, giống như lệ quỷ. Âm hồn không tan.

Diệp Bắc Minh rất nhanh đã tăng tốc lao về phía xa, chỉ nghe thấy âm thanh “ầm rầm. Một đạo phù văn màu vàng bay ra, hóa thành một chiếc lồng màu vàng.

trong không trung, nhốt Diệp Bắc Minh vào trong.

Không đợi Diệp Bắc Minh kịp mở miệng, tháp Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp bạo phát.

Sức mạnh trào ra ngoài, chiếc lồng màu vàng nổ tung, Diệp Bắc Minh tận dụng cơ hội đó lao ra ngoài.

Rầm! Một cảm giác nguy hiểm ập đến, anh vội vã tránh về một bên.

Một ngọn giáo dài màu đen sượt qua lưng anh, cơ thể nháy mắt đầm đìa máu tươi.

Nếu anh chỉ chuyển thêm 1 phân nữa, trái tim chắc chắn sẽ bị ngọn giáo kia đâm xuyên thủng, đóng chặt anh xuống đất.

“Gràot” Không đợi Diệp Bắc Minh kịp th* d*c.

Ngọn núi dưới chân anh đã nứt ra, vô số đất đá bay lên không trung, hình thành một con rồng đá ngăn phía trước mặt Diệp Bắc Minh.

“Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, ra dây!” Diệp Bắc Minh gầm lên.

Một con huyết long xông ra, đâm sầm vào con rồng đá, ầm một tiếng cực lớn, sóng năng lượng dâng trào.

Đá vụn giống như sao băng bay khắp bầu trời, đập mạnh về hướng Diệp Bắc. Minh.

“Mở cho tai”

Diệp Bắc Minh chém ra, giết ra một con đường sống, khi anh sắp lao ra khỏi vùng thiên địa đó thì.

“Lĩnh vực U Minh!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Khung cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi, Diệp Bắc Minh biến mất khỏi thế giới thật, bị kéo vào một vực thẳm tối tăm.

Bốn phía tràn ngập quỷ khí.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4554: Sông Mặc Uyên ?


Có người ngực nổ tung, có người đầu bị chia làm hai, còn có người gấy tay gãy chân, năm bò trên mặt đất.

Cũng có người chỉ còn lại một nửa thân thể, nhưng lại bò nhanh hơn mãnh hổ.

Cảnh tượng vô cũng khủng khiếp.

“Nhóc con, đây là tâm ma của cậu! Đừng để bị mắc kẹt trong đó, nếu không sẽ vĩnh viên không thoát ra được!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở.

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng, mi tâm xuất hiện một con mắt. “Thần ma chỉ nhãn, phá hủy mọi ảo ảnh!” “Các người đã là vong hồn dưới kiếm của ta, cho dù có biến thành lệ quỷ!”

“Diệp Bắc Minh ta cũng vẫn có thể giết các người thêm một lần nữa! Giết!”, Diệp Bắc Minh gầm lên một tiếng.

Sát khí trong cơ thể anh điên cuồng dâng trào. Trong nháy mắt.

Lệ quỷ gào khóc.

Tất cả tâm ma đều bị một kiếm tiêu diệt.

Cuối cùng, Diệp Bắc Minh vung kiếm chém vào không trung, mở ra một lỗ hổng.

Một bước bước ra ngoài, quay trở lại với thế giới thực tại.

“Trấn Ngục đại nhân, ngài chọn được vật chủ khá tốt đó, vậy mà lại có thể thoát khỏi lĩnh vực U Minh?”, một âm thanh đến từ bầu trời vang lên.

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên nhìn, không nhịn được cảm thấy tim mình co thắt lại.

Cơn sợ hãi lại sắp bắt đầu rồi. Chỉ thấy. Một con mắt cực kỳ kh*ng b*, gần như chiếm một nửa bầu trời.

Lòng trắng của nó mang màu máu, con ngươi màu đen giống như một cái hố đen vậy.

Khát máu! Lạnh lùng! Ăn mòn! Bóp nát thần hồn!

Ánh mắt Diệp Bắc Minh dần trở nên mờ mịt, vậy mà lại giơ tay Muốn tóm lấy con mắt đáng sợ kia.

“Càn Khôn Trấn Ngục!”

Trong não vang lên một tiếng gầm trầm thấp.

Thân thể Diệp Bắc Minh khẽ run, mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi. Sau khi tỉnh lại!

“Nhóc con, đây là Ác Ma chỉ nhãn, đừng nhìn vào nó nữa. Nếu nhìn nó thêm một lần, thần hồn của cậu sẽ thật sự tan vỡ! Nhanh đi thôi!”

Diệp Bắc Minh gầm lên một tiếng, máu toàn thân sục sôi. “Ảnh thuấn! Ảnh thuấn! Ảnh thuấn...” Vụt! Vụt! Vụt!

Ngay lập tức!

Sau mười hơi thở, Diệp Bắc Minh xuất hiện ở ngàn dặm phía xa.

Quay đầu lại nhìn, anh thấy đám đại năng thượng cổ kia đã bị mình bỏ xa, từng người đều nở nụ cười tàn ác đuổi theo: “Trấn Ngục đại nhân, ngài đừng có chạy chứ...”

“Con mẹ nói”

Diệp Bắc Minh giận dữ chửi thề một tiếng, tiếp tục lao về phía trước.

Một ngày một đêm.

Diệp Bắc Minh không hề dừng lại, hơn một trăm đại năng thượng cổ phía sau cũng vậy, luôn theo sát anh như hình với bóng.

Họ gần như đã chạy được một nửa Hỗn Độn Giới.

Róc rách!

Đột nhiên, phía trước truyền đến tiếng ầm vang của nước chảy.

“Có một con sông ư?”

Thần Ma chỉ nhãn ở mi tâm Diệp Bắc Minh mở ra, sớm đã rỉ ra máu tươi. Quả nhiên.

Cách đó trăm dặm, có một dòng sông nước chảy cuồn cuộn.

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mừng rỡ: “Nhóc con, cậu tạm thời được cứu rồi!”

“Phía trước cậu là sông Mặc Uyên, chỉ cần cậu nhảy vào đó là có thể an toàn, đám người này tuyệt đối không dám nhảy xuống đâu!”

“Sông Mặc Uyên ?”

Diệp Bắc Minh khế ngây ra, lập tức phản ứng lại: “Đây chính là lối vào nhà tù mà Thiên Ma Phượng Tổ và Vua thời gian nói sao?”

“Không ổn rồi, phía trước chính là sông Mặc Uyên!” “Ngăn hắn ta lại, không được để hắn ta nhảy xuống đó!”

“Cho dù thằng nhóc này có chết, cũng không được để nó tiến vào sông Mặc: Uyên!”

Giọng nói lo lắng của một trăm đại năng thượng cổ vang lên từ phía sau. Rầm rầm rầm! Có người trực tiếp ra tay, một cỗ sức mạnh hủy diệt thế giới ập tới.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4555: Có đuổi theo không?


“Hắn ta rơi xuống đó rồi!”

“Mẹ kiếp, phải làm thế nào?”

“Có đuổi theo không?”

Thân ảnh hơn trăm người đồng thời xuất hiện, căn bản không dám lại gần sông Mặc Uyên, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Một lão giả nhìn giống như cái xác khô cười lạnh, có chút sợ hãi nhìn về phía sông Mặc Uyên nói: “Nếu đuổi theo, ai dám nhảy xuống sông Mặc Uyên? Trừ khi các người muốn thần hồn bị tiêu diệt, vĩnh viễn không thể đầu thai!”

Nghe thấy lời này! Những đại năng thượng cổ khác không nhịn được mà run lên. Một người đàn ông trung niên cau mày: “Vậy chúng ta phải làm thế nào?”

Lão giả giống xác khô kia mỉm cười: “Chư vị, Võ Tổ đã chết, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng đã vô dụng!”

“Chúng ta chính là những người có sức mạnh đỉnh cao của thế giới này, đương nhiên là đi thôn phệ sức mạnh sinh mệnh của vạn giới, kéo dài sinh mạng

của chính mình rồi!”

Một người phụ nữ cau mày: “Nếu chúng ta giết quá nhiều người, người phụ nữ kia có ra tay không?”

“Cô nghĩ nhiều quá rồi!”

Lão giả xác khô lắc đầu: “Mấy kỉ nguyên đã qua đi, lẽ nào cô còn chưa hiểu sao?”

“Thế giới mà chúng ta đang ở, chính là một nhà tù. Để ngăn chặn sự xuất hiện của những cường giả có thể đe dọa đến nhà tù này, Hắc Thủy Tộc thỉnh

thoảng sẽ xuất hiện để tiêu diệt thế giới!”

“Chỉ cần chúng ta duy trì cảnh giới đại năng thượng cổ, thôn phệ sức mạnh sinh mệnh, kéo dài tuổi thọ, người phụ nữ đó sẽ không động đến chúng ta!”

Mắt đám người sáng lên. Hình như, ông ta nói cũng có lý. “Nếu đã như vậy, thì bắt đầu từ Hỗn Độn Giới này đi!”

“Sức mạnh sinh mệnh của những người Ma Tộc này, dường như cực kỳ mạnh mẽt”

Diệp Bắc Minh vừa rơi xuống sông Mặc Uyên liền bị sóng lớn cuốn đi. Ngực anh truyền đến một cơn đau nhói.

Nước của sông Mặc Uyên không thề giống nước, nó giống như một dòng sắt thép vậy.

Diệp Bắc Minh giơ tay muốn bơi. Nhưng đôi cánh tay như bị nhét đầy trì, không cách nào cử động được. Chỉ có thể để mặc cho dòng nước cưồn cuộn mang mình đi.

“Tiểu tháp, đây là chuyện gì? Nước này có vấn đề à? tôi không cách nào bơi được!”, Diệp Bắc Minh kinh hãi nói.

Âm thanh của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Mỗi một giọt nước của sông Mặc Uyên đều nặng 1 vạn cân!”

“Mỗi lần cậu muốn bơi, ít nhất sẽ phải mang theo hàng tỷ giọt nước, sao có thể cử động được chứ?”

Vãi chưởng!

Diệp Bắc Minh chấn động!

Một giọt nước 1 vạn cân?

Đây còn là nước không?

“Ọc ọc...”

Diệp Bắc Minh nuốt khan: “Tiểu tháp, ông không nói đùa đấy chứ?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Bổn tháp không biết nói đùa là gì!”

“Nếu không phải nhục thể của cậu đủ mạnh, từ khoảnh khắc cậu rơi xuống sông Mặc Uyên, đã trực tiếp biến thành sương máu rồi!”

“Cậu muốn bơi ở sông Mặc Uyên này, ít nhất phải có sức của 10 con rồng!” Diệp Bắc Minh rất nhạy bén: “Sức của 10 con rồng? Đó là gì?”

Đây là cái tên mới mà lần đầu anh nghe.

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Sức của một người, khoảng 100 cân!” “Sức của một con bò vào khoảng một nghìn cân!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4556: Gần như thế!


'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Cũng được, một quyền của Chân Long, cũng khoảng 10 tỷ!”

“Thế nên, sức mạnh của một con rồng, ước chừng khoảng 10 tỷ cân!” “Hít..."

Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh: “Thế nên, tiểu tháp, tôi phải có được thực. lực gấp mười lần hiện tại, mới có thể bơi được ở sông Mặc Uyên?”

“Gần như thế!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẳng định nói: “Nhóc con, cố lên, nhân lúc vẫn còn thời gian, cố gắng nâng cao sức mạnh của mình!”

“Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu.

Một niệm thức, anh tiến vào lĩnh vực tuyệt đối.

Anh lợi dụng số lượng lớn dược liệu mình có, điên cuồng luyện chế Kim Tủy Đan.

Sau khi nuốt hơn trăm viên Kim Tủy Đan, Diệp Bắc Minh đã thăng lên một cấp.

Đồng thời, anh cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn mà người thường không chịu nổi.

Anh mở mắt. Đưa tay lên gạt dòng nước thật mạnh.

Lúc trước, anh căn bản không thể cử động, bây giờ đã có thể nhúc nhích được đôi chút.

“Cũng gần bằng lực của hai con rồng rồi, tiếp tục!”

Bằng một niệm thức, anh lại một lần nữa đi vào lĩnh vực tuyệt đối.

Nơi đầu con sông Mặc Uyên.

Côn Ngô Mật Phi đang ngồi khoanh chân, phía sau là một tấm bia Hỗn Độn Mẫu Thạch khổng lồ, trên đó khắc bốn chữ “nhà tù số 7' làm chấn động lòng người.

Lúc này.

Trước mặt Côn Ngô Mật Phi xuất hiện hình ảnh.

Trong ảnh là Diệp Bắc Minh đang vùng vẫy trên sông Mặc Uyên.

Đột nhiên.

“Phi Nhi!”

Phía sau vang lên giọng nói của một người phụ nữ: “Sao con lại có hứng thú như vậy, xem một con kiến vùng vẫy ở sông Mặc Uyên?”

“Người trong tù mang trong mình dòng máu tội lỗi!”

“Mạng sống của loại người đó không đáng tiền, con đừng lãng phí thời gian nữa!"

Côn Ngô Mật Phi quay đầu lại, kinh ngạc đứng bật dậy: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Người phụ nữ kia mỉm cười bước tới, kéo lấy đôi tay của Côn Ngô Mật Phi: “Nhiều năm như vậy rồi, con vẫn chưa buông bỏ sao?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4557: Cuối cùng


Bà ta vung tay tát qua.

Biểu cảm của Côn Ngô Mật Phi trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào. người phụ nữ kia, không nói gì.

Người phụ nữ thất vọng xoay người rời đi: “Với tính cách này của con thì cứ tiếp tục ở lại đây đi!”

“Ta và cha con, coi như không có đứa con gái máu lạnh này!” Sau đó bà ta xoay người và biến mất. “Ha ha hai”

Côn Ngô Mật Phi gượng cười, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: “Tôi không đồng ý gả, vẫn là lỗi của tôi... ha ha ha... tôi máu lạnh, ha ha ha...”

Ở bờ bên kia của sông Mặc Uyên. “Sức mạnh của năm con rồng! Tôi đã khống chế được cơ thể mình rồi!” “Lại nữa!”

Diệp Bắc Minh rất kích động, điên cuồng sử dụng Kim Tủy Đan thượng cổ, sức mạnh của anh tăng lên rất nhanh.

Không biết qua bao lâu.

Đôi mắt Diệp Bắc Minh mở ra một lần nữa, dùng sức gầm lên: “Thập Long Chỉ Lực! Mởi”

Đôi tay di chuyển. Rào rào rào!

Nước sông Mặc Uyên chảy xuôi theo thân người anh, Diệp Bắc Minh bơi rất nhanh, ngược dòng mà bơi.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, tìm một nơi để lên bờ đi, những đại năng thượng cổ kia không ở gần đây!”

Nhưng Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: “Không, tiểu tháp. Tôi muốn đến một nơi khác!"

“Nhóc con, cậu muốn làm gì?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh ngạc.

Diệp Bắc Minh bơi theo dòng nước đang chảy: “Tôi muốn đến nơi tận cùng của sông Mặc Uyên, muốn nhìn thế giới này xem có thật sự là một nhà tù hay không?”

“Nhóc con, cậu điên rồi à!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi: “Người phụ nữ kia nhất định sẽ giết cậu!”

“Với thực lực của cậu hiện tại, cho dù có tôi giúp đỡ, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của cô tal”

Diệp Bắc Minh cười: “Nếu người phụ nữ đó thật sự mạnh như vậy, đời chủ nhân thứ nhất của ông cũng không phải đối thủ của cô ta”!

“Bây giờ tôi đi, với sau này đạt được cảnh giới của chủ nhân ông mới đi, có gì khác biệt không?”

“Cái này...”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng đờ ra. Rất có đạo lý.

Không thể phản bác.

“Nhóc con, nghĩ kĩ chưa?”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Nghĩ kĩ rồi, dù sao cũng là ngõ cụt, không bằng thử một lần xem sao!”

Nói xong, anh điên cưồng bơi về phía thượng nguồn sông Mặc Uyên. Không biết qua bao lâu.

Có thể một ngày, cũng có thể là 1 tháng hoặc 1 năm.

Cuối cùng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4558: Khoảnh khắc nhìn thấy


Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một cô gái hoàn mỹ không tì vết.

Mỗi một sợi tóc đều hoàn hảo tới cực điểm đang đứng cạnh tấm bia Hỗn Độn Mẫu Thạch.

Cô ta cúi đầu nhìn xuống phía dưới. Diệp Bắc Minh sửng sốt, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như vậy.

Khoảnh khắc nhìn thấy người này, Diệp Bắc Minh mới biết, dung mạo của đám sư tỷ, hồng nhan của mình đều không thể so sánh với người trước mắt.

“Tôi biết điều đó, nhưng tôi cũng không khác gì với họ đúng không?” “, vậy sao?”

Sắc mặt Côn Ngô Mật Phi không thay đổi nói: “Cậu ngoài không biết tự lượng sức mình ra, còn không biết mình mấy cân mấy nạng!”

Diệp Bắc Minh cười nói: “Đừng nói như vậy, bọn họ tới đây đều bị cô một chiêu g**t ch*t!”

“Với thực lực hiện tại của tôi, tới nơi đây cũng sẽ bị cô giết trong nháy mắt!” “Thế nên, tôi là ngang hàng với bọn họ!”

“Tôi chỉ muốn tới xem, dù sao cũng đánh không lại, bị cô giết cũng không sao cải”

Côn Ngô Mật Phi sửng sốt. Nguy biện. Đây chính là ngụy biện.

Nhưng mà, trong lòng cô ta lại bắt đầu có hứng thú với anh: “Nói thử xem, là ai cho cậu dũng khí đến đây gặp tôi?”

Diệp Bắc Minh phun ra một câu: “Lương Tịnh Như!”

Côn Ngô Mật Phi nghiêm túc hỏi: “Lương Tịnh Như là ai? Mẹ của cậu? Hay là hồng nhan tri kỷ của cậu?”

“Cô ấy là ai không quan trọng, tôi càng muốn biết cô là ai?”, Diệp Bắc Minh bò lên từ sông Mặc Uyên.

Giống như Côn Ngô Mật Phi, ngồi xếp bằng dưới bia Độn Mẫu Thạch. Đưa mắt nhìn qua, sông Mặc Uyên trước mặt đang cuồn cuộn gầm thét. Dòng nước chảy về hướng Hỗn Độn Giới.

Diệp Bắc Minh phàn nàn: “Tôi rốt cuộc đã bơi bao lâu? Con mẹ nó, dòng sông này dài quái”

“Phụt..." Côn Ngô Mật Phi bật cười: “Nửa năm, không ngờ cậu lại kiên trì đến vậy!”

Diệp Bắc Minh buông lời khen: “Cô cười lên nhìn thật xinh, không nhất thiết phải bày ra bộ mặt lạnh lùng đâu”.

Côn Ngô Mật Phi thu lại nụ cười, giọng nói bỗng nhiên trở nên giá lạnh: “Con kiến kia, cậu lại dám cười tôi?”

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi mỉa mai cô làm gì? Ngược lại, tôi rất khâm phục cô!”

“Cô là một người phụ nữ, vậy mà lại ở đây nhiều năm như vậy, không thấy mệt sao?”

“Nhà tù này, mặc dù giam cần chúng tôi, chẳng phải cũng là giam giữ cô sao?”

Tim Côn Ngô Mật Phi như thắt lại. Mặt ngoài nhìn có vẻ ung dung thờ ơ. Nhưng sâu trong lòng sớm đã dâng lên cảm xúc hỗn loạn.

Đặc biệt là câu nói kia của Diệp Bắc Minh: “Nhà tù này, mặc dù giam cần chúng tôi, chẳng phải cũng là giam giữ cô sao!”

Đúng vậy!

Cô ta cũng bị giam cầm trong nhà tù này. Còn là bị cha mẹ ruột của mình đưa đến đây. “Kể cho tôi nghe câu chuyện của cô đi!” Diệp Bắc Minh nói.

Giọng nói lạnh lùng của Côn Ngô Mật Phi vang lên: “Cậu không có tư cách được nghel”

Diệp Bắc Minh thở dài: “Không nói thì thôi, vậy cô tiếp tục canh giữ ở đây đi!”

“Lần sau có người tới đây, không biết sẽ là bao lâu nữa, dù sao thế giới này cũng sắp bị hủy diệt và khởi động lại rồi!”

“Cô đợi vài kỷ nguyên nữa cũng được, đợi lần sau có người tới, nếu muốn nói thì hãy nói cho họ biết!”

Vừa nói.

Diệp Bắc Minh giơ tay lên, trong tay xuất hiện một điếu thuốc, châm thuốc.

Anh hút mạnh một hơi.

Nhả và một vòng khói và nói: “Được rồi, giết tôi đi!”

Một bộ dạng như không chuẩn bị phản kháng.

Côn Ngô Mật Phi sửng sốt, cô ta chưa từng gặp ai như vậy trước đây.

Chín cường gỉa tuyệt thế trước đó, đương nhiên, là so với những người ở trong nhà tù này, không một ngoại lệ, đều trực tiếp tấn công cô ta, muốn thoát khỏi nhà tù này.

Chỉ có Diệp Bắc Minh là ngồi đây chờ chết.

Không biết qua bao lâu, giọng nói lạnh lùng của Côn Ngô Mật Phi mới vang lên: “Tôi đến từ Nguyên Thủy Chân Giới, gia tộc Côn Ngô! Tôi vừa ra đời liền trở

thành thiên kiêu chi nữ, sau khi đại diện cho nhà Côn Ngô gia nhập học viện Huyền Thần, liền ưu tú hơn bạn bè đồng lứa!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4559: Điên rồi!


“Hầu hết các gia tộc đều không xem trọng phụ nữ, cho dù đó có là thiên tài! Sau cùng, họ sẽ trở thành đồ phụ thuộc vào đàn ông!”

“Bề ngoài của cô có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất rất mạnh mẽ kiên cường!” “Cô là một cô gái mạnh mẽ, không muốn khuất phục bởi người khác!”

“Đồng thời, cô cũng là một cô gái có trái tim nhạy cảm, mong muốn được cha mẹ mình thừa nhận, đáng tiếc, chỉ vì cô là con gái mà luôn bị coi thường!”

“Cho dù cô có là thiên tài hay thiên kiêu chỉ nữ đi nữa! Trong mắt mọi người, cô vẫn phải gả đi!”

“Gả cho một thiên tài khác, hào quang trên người cô có nhiều thế nào, cũng sẽ không được người khác thừa nhận!”

“Thế nên, khi cô cố gắng nâng cao sức mạnh của bản thân, mọi người lại càng không hiểu nổi, một người phụ nữ như cô, sao phải liều mình đến vậy!”

“Cô bị gia đình hối ép gả cho người kia nhưng không đồng ý!” “Tại sao? Dựa vào cái gì chứ?”

Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm thấp, cuối cùng tức giận gầm lên: “Ai nói phụ nữ không bằng đàn ông?”

Câu nói cuối cùng của Diệp Bắc Minh. Như chạm vào phần mềm yếu nhất trong nội tâm của Côn Ngô Mật Phi. “Cậu... ha ha ha...”

Côn Ngô Mật Phi sớm đã lệ rơi đầy mặt, cười khổ nói: “Cha mẹ, hai người nhìn thấy không?”

“Người hiểu con nhất trên thế gian, vậy lại là một con kiến trong nhà tù này?” “Ha ha ha, đáng cười, thật đáng cười!”

Diệp Bắc Minh bước lên trước một bước, đưa qua một chiếc khăn giấy: “Lau nước mắt đi!”

“Gậu.... không được nhìn!”

Côn Ngô Mật Phi giật lấy khăn giấy, lau khô dòng lệ.

“Làm một điếu không?”

Diệp Bắc Minh châm một điếu thuốc.

Côn Ngô Mật Phi lắc đầu: “Nuốt vân nhả sương, có ý nghĩa gì chứ!” “Thử thì sẽ biết thôi!", Diệp Bắc Minh đưa qua.

Côn Ngô Mật Phi hít một hơi.

“Khụ khu...”

Cô ta bị sặc!

Đồng thời, nicotin nhanh chóng ập vào não, cảm giác này khiến cô ta tạm thời quên đi mọi phiền não.

Sau khi hút xong điếu thuốc, giọng nói của Diệp Bắc Minh vang lên: “Đúng rồi, cô có muốn lội ngược dòng 1 lần không?”

Côn Ngô Mật Phi nhìn Diệp Bắc Minh: “Như thế nào?”

Diệp Bắc Minh nói: “Tôi có rất nhiều hồng nhan tri kỷ, khoảng mấy chục người, cũng không tính chính xác là bao nhiêu!”

“Giao thân thể của cô cho tôi, cho người không biết tự lượng sức mình, cho người đàn ông giống như con kiến trong mắt bọn họ!”

“Bọn họ cho rằng cô là thiên kiêu chỉ nữ, nên gả cho một thiên tài!”

“Nếu cô lột con kiến như tôi ch**m l** th*n th*, bọn họ có thất vọng không? Có phẫn nộ không nhỉ?”

Lời này vừa nói ra. 'Toàn bộ không gian đều trở nên an tĩnh. 'Yên tĩnh đến đáng sợ.

“Nhóc con, cậu...., tháp Càn Khôn Trấn Ngục sợ đến mức toàn thân run rẩy, suýt chút thì nổ tung.

Trên nghĩa địa Hỗn Độn. Sấm chớp gầm vang.

Hoàng đế Hiên Viên và Vua thời gian vẫn luôn theo dõi mọi chuyện, nghe thấy câu này của Diệp Bắc Minh, thần hồn cũng bị dọa cho gần như nổ tung.

Điên rồi!

Diệp Bắc Minh thật sự bị điên rồi!

Điều mà tất cả mọi người không ngờ tới là!

“Được!”

“Côn Ngô Mật Phi tôi đồng ý với cậu”.

“Mẹ kiếp! Nhóc con, cậu...”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi.
 
Back
Top Dưới