Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3760: Cơ thể già nua khẽ run rẩy!


Trong kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại vang lên một giọng cô gái: “Cuối cùng cũng ăn no một lần! Cảm ơn chủ nhân!”

“Cái gì? Việc này!”

Nghe thấy giọng truyền ra từ trong kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, mọi người nhà họ Ngư liền chấn kinh!

Ngư Thất Tình mở to đôi mắt đẹp! Thạch Trung Hổ tỏ vẻ mặt kinh hãi tuyệt vọng!

Lão tổ nhà họ Ngư hít khí lạnh: “Suýt! Hồn của kiếm này lại biết nói?”

“Thông thường thần khí có thể chủ động chọn chủ nhân, có ý thức tự chủ sánh vai chiến đấu cùng chủ nhân!”

“Còn tổ khí lại có ý thức nhất định, có thể tiến hành giao lưu giữa thân niệm với chủ nhân, nhưng tuyệt đối sẽ không nói tiếng người!”

“Thanh kiếm này lại biết nói? Nó... chẳng lế nó thực sự là thanh kiếm đó?”

Nếu lão tổ nhà họ Ngư biết trong cơ thể Diệp Bắc Minh còn có một tòa tháp biết nói, thì sẽ phản ứng thế nào đây?

Diệp Bắc Minh giật khóe miệng: “Cái gì gọi là cuối cùng đã ăn no một lần? Trước đây cô cũng không nói muốn ăn mà!”

Giọng của cô gái lại vang lên: “Chủ nhân, trước đây người †a cũng muốn ăn mà”.

“Nhưng mỗi lần chiến đấu chủ nhân mới lấy người ta ra, lúc sức mạnh của chủ nhân truyền vào trong cơ thể người ta”.

“Người ta thực sự muốn biến những sức mạnh đó thành món ăn ngon đấy, nhưng người ta biết chủ nhân dùng sức mạnh giết địch”.

“Mỗi lần chiến đấu xong, người ta đều đói bụng đấy!”

“Đói lâu ngày, người ta chỉ muốn ngủ, không thể giao lưu với chủ nhân”.

Kiếm hồn nói xong. “Suýt..” “Trời ơi..."

Trong đôi mắt của đám người nhà họ Ngư ngoài kinh hãi vẫn là kinh hãi!

Bên ngoài thủy lao cực kỳ yên tĩnh!

Diệp Bắc Minh khế động trong lòng hỏi: “Cho nên, cô không những có thể nuốt chửng khí linh của vũ khí khác, mà còn có thể cả sức mạnh của võ giả?”

“Đúng thế”.

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trả lời chắc chẳn.

Diệp Bắc Minh vui mừng: “Thật không?”

Đồng tử của lão tổ nhà họ Ngư bên cạnh co mạnh lại!

Cơ thể già nua khẽ run rẩy!

Không đợi Diệp Bắc Minh lên tiếng, lão tổ nhà họ Ngư liền cướp lời trước: “Tất cả mọi người nhà họ Ngư nghe lệnh, tất cả không ai được truyền chuyện hôm nay ra ngoài, ai dám tiết lộ một chữ, gia pháp đang đợi!”

“Không được, chẳng may tiết lộ chäc chản sẽ gây họa sát thân cho Diệp tông chủ!”

“Tất cả mọi người lập tức thề với liệt tổ liệt tông, nếu tiết lộ bí mật của thanh kiếm này nửa chữ!”

“Không những bị thiên lôi đánh chết, còn mãi mãi không được siêu sinh!”

Ngư Thất Tình sợ giật mình: “Lão tổ, không cần vậy chứ?” Mọi người nhà họ Ngư cũng gật đầu theo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3761: Tiền bối


Ngư Thất Tình chỉ đành thề theo yêu cầu của lão tổ.

Các lãnh đạo cấp cao khác của nhà họ Ngư cũng thề theo.

Diệp Bắc Minh nhìn lão tổ nhà họ Ngư: “Cảm ơn tiền bối thay tôi giữ bí mật này!”

Tuy để người khác biết bí mật này cũng không sao!

Nhưng.

Lão tổ nhà họ Ngư đã tỏ thái độ như vậy!

Lão tổ nhà họ Ngư dường như nhìn ra suy nghĩ của Diệp. Bắc Minh, giọng điệu trầm trọng: “Diệp tông ch, có phải cậu suy nghĩ giống họ không?”

“Cảm thấy chuyện này truyền ra ngoài thì cũng không sao?”

Diệp Bắc Minh suy nghĩ một lúc, gật đầu: “Đúng thế!"

“Cậu có biết, chuyện này sẽ gây ra họa sát thân cho cậu không?”

Đôi mắt của lão tổ nhà họ Ngư cực kỳ nghiêm trọng.

Diệp Bắc Minhh thản nhiên nói: “Tiền bối, trong cơ thể tôi có hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn”.

“Qua mấy ngày nữa sợ rằng sẽ truyền khắp cả thần giới, tôi đã gây ra họa sát thân rồi!”

“Thêm một thanh kiếm, hình như cũng không sao chứ?” “Không! Cậu không hiểu!”

Lão tổ nhà họ Ngư lắc đầu, nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc: “Xương Chí Tôn đúng là đã gây cho cậu họa sát thân, nhưng sau khi vượt qua cảnh giới thần hoàng, thần cốt trong cơ thể võ giả đã định hình!”

“Cần thêm xương Chí Tôn của cậu cũng không có tác dụng gì”

“Cho nên, người trên cảnh giới thần hoàng chắc chắn sẽ không vì xương Chí Tôn mà truy giết cậu!”

“Nhưng thanh kiếm này thì khác!”

“Cậu biết một thanh binh khí có thể hấp thụ sức mạnh của võ giả, có nghĩa là gì không?”

Diệp Bắc Minh ngẩn người, anh vẫn chưa nghĩ kỹ.

Lão tổ nhà họ Ngư trả lời thay anh: “Việc này có nghĩa là tiềm lực của thanh kiếm vô cùng vô tận!”

“Nếu bị người có dã tâm lấy được thanh kiếm, sẽ càng điên cuồng thu gặt tính mạng của võ giả để nâng cao uy lực của thanh kiếm này!”

“Nếu xảy ra chuyện này, Diệp tông chủ cảm thấy sẽ thế nào?”

Lời vừa được nói ra.

Diệp Bắc Minh ngẩn người!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3762: Chuyện gì?


“Suýt.” Ngay cả Diệp Bắc Minh cũng phải hít khí lạnh! Ánh mắt của lão tổ nhà họ Ngư ngưng trọng: “Cho nên, Diệp tông chủ còn cảm thấy lão phu làm lớn vấn đề lên không?”

Còn chưa đợi Diệp Bắc Minh trả lời.

Giọng của lão tổ nhà họ Ngư lại vang lên: “Diệp tông chủ, mời cậu rời đi đi!”

“Bắt đầu từ bây giờ, nhà họ Ngư không có quan hệ gì với Diệp tông chủ!”

“Yêu cầu trước đó của tôi, cũng hủy toàn bộ! Chỉ hy vọng Diệp tông chủ quên nhà họ Ngư đi, từ nay về sau đừng nói quen biết nhà họ Ngư!”

“Cũng đừng nói có qua lại gì với nhà họ Ngư!”

Những lời nói đột ngột đó khiến Ngư Thất Tình hơi biến sắc: “Lão tổ, ông... làm sao vậy?”

Lão tổ nhà họ Ngư quát một tiếng: “Cô im miệng!”

Rồi nhìn sang Diệp Bắc Minh, không dao động: “Diệp tông chủ, có được không?”

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Tôi hiểu”.

“Tiền bối đã nói đến mức này, tôi còn không đi cũng đúng là không hiểu chuyện!”

“Cáo từ!”

Nhà họ Ngư đã sợ bị liên lụy, anh cũng không có gì để nói.

Quay người, biến mất.

Diệp Bắc Minh vừa mới biến mất, Ngư Thất Tình đã vội vã lên tiếng: “Lão tổ, tại sao ông làm vậy?”

“Chẳng phải ông cũng coi trọng anh Diệp sao? Tại sao. phải đối xử với anh ta như vậy?”

Vẻ mặt của lão tổ nhà họ Ngư phức tạp: “Tôi tin kẻ này là rồng phượng, càng tin tiền đồ của cậu ta không có giới hạn!”

“Nhưng cô biết thanh kiếm đó có lai lịch thế nào không? Thanh kiếm đó, còn có một tòa tháp từng khiến cả thần giới suýt bị hủy diệt!”

“Không những vậy, từng có một gia tộc cực kỳ cường mạnh cũng bị hủy diệt hoàn toàn vì nó!”

“Không ngờ thanh kiếm này lại quay lại, chẳng lế cô muốn nhà họ Ngư cũng giống như gia tộc đó sao?”

“Ông đang nói đến Hoa tộc thượng cổ ư?”, Ngư Thất Tình ngẩn người.

Lão tổ nhà họ Ngư gật đầu: “Đúng thết”

“Sau khi lão phu xác định được lai lịch của thanh kiếm đó, nhưng không phải muốn chiếm hữu nói”

“Mà muốn vạch rõ ranh giới với nó! Thất Tình, cô phải hiểu đây là một thanh kiếm không may mắn!”

“Bất kỳ ai chỉ cần có liên quan đến nó, chỉ có một kết cục, đó là mãi mãi không được siêu sinh!”

Ngư Thất Tình cần môi.

Không nhịn được lên tiếng: “Lão tổ, Thất Tình có một chuyện chưa nói với ông!”

“Chuyện gì?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3763: Lão tổ


Không biết qua bao lâu, lão tổ nhà họ Ngư mới phản ứng lại: “Cô nói thật chứ?”

Ngư Thất Tình gật đầu: “Tôi đã ở Huyền Giới một thời gian, anh Diệp rất nổi tiếng ở Huyền Giới!”

“Làm việc sát phạt quyết đoán, có danh hiệu là sát thần”.

“Tôi đã âm thầm cho người điều tra thân thế bối cảnh của nh ta, có thể chắc chẳn anh ta đến từ Hoa tộc Thượng Cổi”

Lão tổ nhà họ Ngư cực kỳ ngưng trọng. Chắp tay sau lưng, không đừng đi đi lại lại. “Lão tổ, làm sao thế?”, Ngư Thất Tình nghỉ hoặc.

Lão tổ nhà họ Ngư dừng lại: “Nếu cậu ta chỉ có thanh kiếm đó, không chừng còn có cơ hội sống sót!”

“Nhưng cậu ta lại là người của nhà ho Diệp Thượng Cổ, sợ rằng.. sẽ chết chắc!”

“Cái gì?”

Ngư Thất Tình liền lo lắng: “Lão tổ, có phải ông biết điều gì không?”

“Nếu có thể, ông nhất định phải cứu anh Diệp!” Lão tổ nhà họ Ngư lắc đầu, thở dài một tiếng: “Cứu cậu †a? Đừng nói có cơ hội hay không trước, nhân tiện có thể đưa cả nhà họ Ngư cùng vào chỗ vạn kiếp không hồi sinh!”

“Thất Tình, bắt đầu từ bây giờ không cho phép cô liên lạc. với Diệp Bắc Minh!”

“Sau này gặp cậu ta, cũng phải coi như người xa lại”

“Nhớ đó, đây là mệnh lệnh!”

Cùng lúc đó, cách mấy triệu dặm.

Thần Quốc Đại Ngụy, cả đại điện hoàng cung chật kín người, gần như không có chỗ đặt chân!

Nhưng.

Cả đại điện chật kiến mấy chục vạn người lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có ai dám thở mạnh! Càng không có ai dám lên tiếng!

Chỉ vì nửa canh giờ trước, long khí trôn không trung hoàng cung Đại Ngụy đã dập tắt!

Trên không trung hoàng cung Đại Ngụy có tổng cộng chín long khí, cửu ngũ chí tôn!

Cho nên nhà họ Ngụy lấy nó ddeeer xây dựng quốc gia!

Lúc này, chín long khí thì bị dập tắt mất một, tám long khí còn lại cũng đều tối tăm không ánh sáng.

Có vẻ như cũng đang sắp dập tắt. Một ông lão áo choàng đỏ run run ngẩng đầu, kinh hãi nhìn tám long khí còn lại: “Họ quay lại rồi... khí vận của Thần Quốc Đại Ngụy ta sắp cạn

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3764: Nếu không


Không khí chấn rung một trận, rất nhiều bùa chú hiện lên trong không trung!

Liền sau đó, những phù văn này tụ lại với nhau, một hình ảnh xuất hiện!

Gru!

Một con huyết long trong hình ảnh gào thét, lại một lúc nuốt chửng hết chín long khí của Thần Quốc Đại Ngụy!

“Suýt! Chuyện này...”

Cả hội trường tĩnh lặng như cái chết!

Ông lão mặc áo choàng đen phun ra một ngụm máu tươi, điên cuồng hét lớn: “Ha ha ha! Hoa tộc Thượng Cổ, họ quay lại rồi"

“Ngụy Quốc của chúng ta sắp diệt vong rồi, ha ha ha...”

“Ha ha ha, khí vận vốn thuộc về họ, chúng ta đã trộm lấy khí vận của họ...”

“Ha ha ha!” Toàn hội trường ngây ra như gà mắc thóc!

Bỗng nhiên, một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Người đầu, đại tế tư không được khỏe, đưa ông ta xuống nghỉ ngơi!”

Mấy hộ vệ tiến lên, đưa ông lão áo choàng đen đi.

Mọi người đều chuyển ánh mắt, nhìn lên người đàn ông trung niên mặc long bào.

Chính là hoàng đế của Thần Quốc Đại Ngụy, Ngụy Thương Lan!

Lúc này, Ngụy Thương Lan co giật da mặt, khí tức như mãnh hổ xuống núi: “Muốn diệt Thần Quốc ta! Đúng là kẻ ngốc năm mơi”

“Thứ nhất, lập tức tìm kẻ có khả năng là người của Hoa tộc Thượng Cổ cho tôi!”

“Chỉ cần là kẻ đáng nghi, giết không tha! Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!”

“Thứ hai...”

Ngụy Thương Lan dừng một lúc, ngẩng đầu nhìn long huyết trong không trung: “Bắt đầu từ nay Thần Quốc Đại Ngụy cấm bất kỳ nơi nào xuất hiện long huyết, trong tất cả công pháp nào mà xuất huyết long huyết đều lập tức dừng tu luyện!”

“Nếu không, giết không tha!”

“Thứ ba, Thái Dương Tông khôi phục, trong cơ thể tông chủ mới đã dung hợp một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn!”

“Con trai tôi chết trong tay hắn, kiếm Long Đạo cũng bị hắn cướp!”

“Tìm được kẻ này, giết không tha!” Ngụy Thương Lan ngồi trên ghế rồng, nhìn xung quanh:

“Tôi không tin, một lời dự đoán nhỏ nhoi, lại tiêu diệt được cả vận khí hàng triệu năm của Thần Quốc Đại Ngụy ta!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3765: Đối với tôi


Thạch Trung Hổ đã công nhận thân phận chủ nhân của Diệp Bắc Minh!

Thấy Diệp Bäc Minh tỏ vẻ mặt bình tĩnh, Thạch Trung Hổ không nhịn được nói thêm một câu: “Chủ nhân, cậu thực sự kiềm chế được sao?

“Người ta đã đuổi cậu đi như vậy, cậu không tức giận chút nào sao?”

Diệp Bắc Minh thản nhiên cười: “Đối với tôi, nhà họ Ngư cũng như người qua đường”.

“Tôi cứu Ngư Thất Tình cũng coi như đã hoàn toàn trả ân tình cho cô †a, con người đều hướng về cái lợi tránh cái hại, tôi có gì phải tức giận?”

Thạch Trung Hổ vẫn tức giận không thôi: “Tôi vẫn không thể hiểu được, thực lực của chủ nhân kh*ng b* như vậy!”

“Trong cơ thể còn có hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn, lại có một thanh binh khí tiền đồ vô lượng!”

“Rốt cuộc lão tổ của nhà họ Ngư sợ cái gì?”

Diệp Bắc Minh không lăn tăn, trực tiếp chuyển chủ đề: “Đừng nghĩ nhiều quá, đưa tôi đến rừng rậm Tinh Hồn!”

“Vâng!”

Tuy Thạch Trung Hổ bất mãn với cách làm của nhà họ Ngư.

Nhưng nghe thấy Diệp Bắc Minh nói như vậy, cũng không dám nói gì!

Dẫn Diệp Bắc Minh trực tiếp đi về hướng rừng rậm Tinh Hồn.

Sau một ngày, đã đến được rừng rậm Tinh Hồn. Dấy núi cao mấy trăm ngan mét liên miên vô tận.

Khí thế hào hùng, kéo dài hàng trăm triệu dặm!

Diệp Bắc Minh giật khỏe miệng: “Đây là rừng rậm ư?”

Thạch Trung Hổ cười giải thích: “Chủ nhân, rừng rậm Tinh Hồn chỉ là một cách gọi”.

“Trên thực tế, nơi này là biên giới giữa nhân tộc và yêu tộc, chỉ cần xuyên qua rừng rậm Tinh Hồn, đối diện chính là lãnh thổ của yêu tộc!”

“Biên giới của rừng rậm Tinh Hồn tổng cộng một triệu dặm, cách một vạn dặm thì có một toàn thành, tổng cộng một trăm tòa thành”.

“Một khi có yêu tộc xuất hiện, cả trăm tòa thành sẽ cùng phát ra cảnh báo, võ giả của nhân tộc có thể biết ngay lập. tức”.

“Muốn tiến vào rừng rậm Tinh Hồn, thì phải tiến vào một tòa thành trong đó trước!”

Lúc này Diệp Bắc Minh mới chú ý đến.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3766: Tự ý rời khỏi vị trí


Hầu Tử!

Anh ta mặc trang phục của binh sĩ canh thành, đang kiểm tra những người ra vào!

Diệp Bắc Minh ngac nhiên: “Hầu Tử, sao anh lại ở đây?”

Hầu Tử ngẩn người, sau khi nhìn thấy Diệp Bäc Minh cũng rất kích động: “Anh Diệp, sao anh lại đến đây?”

Bàn giao với binh sĩ bên cạnh một câu, rồi chạy đến trước Diệp Bắc Minh.

Vô cùng kích động ôm Diệp Bắc Minh một cái: “Tôi còn tưởng trong mấy năm cũng không thể gặp lại anh chứ, không. ngờ anh Diệp lại đến rừng rậm Tinh Hồn!”

Diệp Bắc Minh ngảm nhìn Hầu Tử: “Hầu Tử, thế này là thế nào?”

“Chẳng phải anh gia nhập Thất Tinh Các sao? Sao lại ở đây canh gác cổng thành?”

Hầu Tử hơi lúng túng cười: “Căn cốt của tôi hơi kém, chỉ có thể làm thần bộc của Thất Tinh Các!”

“Sau khi tôi gia nhập Thất Tinh Các, lại không cẩn thận đắc tội với một trưởng lão, đã thị điều đến rừng rậm Tinh Hồn

canh gác cổng thành!”

“Nhưng tôi sống vẫn ổn, chỉ là cần tuần tra, không có thời gian luyện võ”.

Gần giống với thế giới hiện thực!

Không có bối cảnh!

Căn cốt bình thường.

Điều đến biên cương!

Thạch Trung Hổ ở một bên bổ sung một câu: “Chủ nhân, các tông môn mỗi năm đều cử người đến rừng rậm Tinh Hồn canh gác!”

“Có điều tỷ lệ chết của đội tuần tra cao đến một nửa, rất nhiều người gần đều bỏ mạng!”

Nghe thấy lời này, con mắt của Diệp Bắc Minh lóe lên tia tức giận!

Hầu Tử cười xua tay: “Anh Diệp, người từ hạ giới lên đều như vậy”.

“Thực ra cũng không có gì, chỉ cần vượt qua ba năm, tôi có thể về Thất Tinh Các thoát khỏi thân phận thần bộc, trở thành đệ tử chính thức!”

Diệp Bắc Minh cau mày.

Bỗng nhiên.

Bốp!

Một chiếc roi dài giáng xuống, quất mạnh lên sau lưng Hầu Tử!

Xoẹt!

Một luồng khí tức sấm sét bùng lên, đánh cho lưng Hầu Tử toét máu!

Một mùi cháy truyền đến!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3767: Việc này


Lời vừa được nói ra, vẻ mặt binh sĩ canh thành khác đều biến sắc!

Có người không nhịn được cầu xin: “Cậu Khương, Vương Khinh Hậu chỉ có thực lực cảnh giới thần đế sơ kỳ, ba trăm roi giáng xuống, sợ rằng không chết cũng phết”

“Cậu tha cho anh ta lần này đi!”

Khương Kiếm Phong lạnh lùng hừ một tiếng: “Quy tắc là quy tắc!”

“Mày thay cầu xin thay hắn, hay là mày chịu ba trăm roi này?”

“Việc này...”

Người cầu xin sợ đến vội vàng lùi lại, những người khác cũng đều im miệng!

“Người đâu, hành hình!” Khương Kiếm Phong lạnh lùng quát một tiếng.

Hai người đàn ông trung niên phía sau bước lên một bước, định ra tay.

Diệp Bắc Minh cau mày: “Hầu Tử, vẫn còn đang ở cổng thành, cách cổng thành chưa đến hai mươi bước, đâu có tính là rời khỏi vị trí2”

“Ô!”

Khương Kiếm Phong cười quái dị một tiếng.

Cười như không cười nhìn Diệp Bắc Minh: “Tao nói hắn tự ý với khỏi vị trí thì là tự ý rời khỏi vị trí, cho dù hắn rời một bước thì cũng vậy!”

“Nhóc con, làm sao? Mày không phục hả?”

Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống.

Một luồng lửa giận ngút lên trong lòng!

Hầu Tử thấy tình hình không ổn, vội vàng kéo Diệp Bắc Minh: “Anh Diệp... đừng! Anh vừa đến thần giới, tuyệt đối đừng đắc tội người khác!”

“Ba trăm roi thôi, cũng không có gì ghê ghớm

“Ngược lại là anh Diệp, nếu anh đắc tội với thống lĩnh Khương, thì không thể bảo đảm an toàn!”

Với tính cách của Diệp Bắc Minh. Chẳng may ra tay, chắc chắn là con đường chết!

Bỗng nhiên, Khương Kiếm Phong cười: “Vương Khinh Hậu, anh bạn này của mày hình như rất không phục?”

“Vậy bản thống linh thay đổi trừng phạt, bốn trăm roil” Trong mắt Diệp Bắc Minh sát ý ngưng tụ!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3768: Chủ nhân?


Lúc này, giọng của Thạch Trung Hổ ở một bên vang lên: “Thống lĩnh Khương, ta tôi bảo cậu ấy qua đây để hỏi mấy câu!”

“Cho nên, người này có lẽ không tính là tự ý rời khỏi vị trí chứ?”

Khương Kiếm Phong sầm mặt, lạnh lùng nhìn Thạch Trung Hổ: “Thạch Trung Hổ, ông cũng ở rừng rậm Tỉnh Hồn hơn một trăm năm, chẳng lẽ cứ phải đối đầu với tôi?”

Thạch Trung Hổ cười lắc đầu: “Xin lỗi, Thạch Trung Hổ tôi có rất nhiều kẻ thù!”

“Thêm một mình anh cũng không là gì, những năm nay tôi chém giết vô số yêu tộc, cũng có được tinh hồn lệnh!”

Nói xong, lấy ra một lệnh bài màu đen lắc lư.

“Tôi có tư cách bảo một binh sĩ canh thành ra trả lời câu hỏi của tôi chứ?”

Tinh hồn lệnh, do các tông môn liên liên hiệp lại phát ral Có thể đi lại tự do trong rừng rậm Tinh Hồn!

Sắc mặt Khương Kiếm Phong khó coi: “Đương nhiên ông có tư cách này!”

Thạch Trung Hổ chỉ vào Hầu Tử: “Đã như vậy, người này không tính là tự ý rời khỏi vị trí!”

“Nếu thống lĩnh Khương cứ muốn đánh anh ta năm trăm roi, tôi có thể cho rằng thống lĩnh Khương lợi dụng việc công trả thù riêng không?”

“Tôi có thể báo cáo với thành chủ!”

“Ông!”

“Tôi còn có nhiệm vụ tuần tra, đi trước đây!”

Nói xong, Khương Kiếm Phong hằm hăằm liếc nhìn Hầu Tử một cái, rồi lại lạnh lùng lướt nhìn Diệp Bắc Minh!

Sau khi rời khỏi phạm vị của cổng thành, hạ lệnh với người bên cạnh: “Để ý chặt họ cho tôi, tìm được nơi dừng chân của họ, lập tức thông báo cho tôi!”

“Vâng!”

Trước cổng thành, Hầu Tử nói lời cảm ơn Thạch Trung Hổ: “Cảm ơn tiền bối ra tay tương trợ, tại hạ cảm kích bất tận!”

Thạch Trung Hổ lắc đầu: “Bạn của chủ nhân, là bạn của tôi!"

“Chủ nhân?”

Hầu Tử sợ giật mình: “Anh Diệp, thế này là thế nào?”

Chỉ có thực lực cảnh giới thần tôn trở lên mới có tư cách có được tinh hồn lệnh!

Một cảnh giới thần tôn đó! Lại gọi anh Diệp là chủ nhân?

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Ở đây nhiều người, tìm một nơi rồi tôi giải thích cho anh”.

Hầu Tử giơ ngón tay cái: “Vãi, anh Diệp thật lợi hại!”

“Quả nhiên người lợi hại đi đến đâu cũng lợi hại, không giống tôi... tôi còn nghĩ mình thiên phú dị bẩm cơI”

“Kết quả đến thần giới mới phát hiện tôi chẳng là gì hết...” Cười khổ lắc đầu!

Diệp Bắc Minh võ vai anh ta: “Đừng nghĩ nhiều, anh em chúng ta không dễ gì gặp nhau được ở thần giới!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyena.zz.vn. Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3769: Vậy được!


Thạch Trung Hổ lên tiếng: “Chủ nhân, tôi có tinh hồn lệnh có thể lên phòng bao trên tầng!”

“Hay là tôi đi nói với chưởng quây một tiếng?”

Diệp Bắc Minh cười lắc đầu: “Không sao, anh em vừa gặp mặt thì ăn luôn ở đây đi!"

“Vậy được!"

Hầu Tử nhìn thực đơn một cái, cắn răng gọi một bàn ăn ngon.

Hai người vừa ăn chưa được mấy miếng, Khương Kiếm Phong dẫn một đám người xuất hiện ở cổng tửu lầu!

Một người quản lý trung niên lập tức ra nghênh đón: “Ô, là thống lĩnh Khương, cơn gió nào đưa cậu đến đây thết” _

“Trên tầng có phòng bao, để lại riêng cho cậu đấy

Khương Kiếm Phong đảo mắt nhìn khắp đại sảnh tầng một, lập tức nhìn sang bàn của Diệp Bắc Minh.

Nhếch miệng cười: “Không cần, hôm nay tôi ngồi tầng một!”

Cất bước chân đi về phía Diệp Bắc Minh.

Thạch Trung Hổ cau mày: “Chủ nhân, Khương Kiếm Phong đến!”

Ánh mắt nhìn lên ông lão để râu dê đi sau Khương Kiếm Phong ba bước: “Ông lão đó tên là Tê Cung, cảnh giới thần tôn đỉnh phong, thực lực còn mạnh hơn tôi một chút!”

“Anh Diệp...”

Hầu Tử cũng hơi căng thẳng: “Đều tại tôi không tốt, nếu tôi chịu năm trăm roi sấm sét thì đã không có chuyện nảy rồi!”

Diệp Bắc Minh trợn trừng mắt: “Đừng nói lời ngốc nghếch, anh chịu năm trăm roi thì còn sống được không?”

“Nhưng..”, Hầu Tử tỏ vẻ mặt tự trách.

Diệp Bắc Minh lắc đầu, võ vai Hầu Tử: “Đừng lo lắng, chúng ta tiếp tục ăn, mặc kệ hắn tai”

“Được”. Hầu Tử kiềm chế nỗi lo lắng.

“Bàn này rất được, chúng ta ngồi ở đây đi!", Khương Kiếm Phong đi đến, chỉ vào chiếc bàn của Diệp Bắc Minh.

Soạt! Ánh mắt của tất cả thực khách ở tầng một đều nhìn qua. Có kịch hay xem rồi!

Quản lý trung niên hơi khó xử: “Thống lĩnh Khương, bàn này đã có người rồi”.

“Phòng bao trên tầng dành riêng cho cậu đấy, cậu việc gì cứ phải ngồi trong góc rẽ cầu thang, vị trí này...”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3770: Mày thích ăn lắm hả?


“Tôi lập tức sắp xếp người đổi cho cậu!”

Chạy đến trước Diệp Bắc Minh với vẻ mặt đau khổ: “Cậu Vương, thực sự xin lỗi!”

“Có vị chuyển chỗ ngồi không? Cậu Vương, tôi xin cậu đấy..."

Quản lý trung niên định quỳ xuống!

Vừa hay, bên cạnh có người thanh toán, trống ra mấy chiếc bàn.

Hầu Tử không nhãn tâm: “Anh Diệp, hay là chúng ta nhường đi!”

“Con người lão Trương rất tốt, cũng là người thật thà”. “Được, theo anh sắp xếp”, Diệp Bắc Minh gật đầu. “Được được được!”

Người quản lý trung niên lập tức chuyển đồ ăn trên bàn sang bàn bên cạnh, rồi mời Khương Kiếm Phong ra ngồi.

Khương Kiếm Phong vừa ngồi xuống, lại nhìn chiếc bàn của mấy người Diệp Bắc Minh: “Không thấy tôi có đông người thế này à? Tôi cần cả chiếc bàn đó!”

Quản lý trung niên ngẩn người: “A?”

Khương Kiếm Phong tát quản lý trung niên một cái: “A cái gì mà a? Mau bảo họ cút đi!”

Diệp Bắc Minh cau mày: “Anh muốn gây sư với tôi thế hả?”

Khương Kiếm Phong đập bàn cười lớn: “Ha ha ha, giờ mới phát hiện ra à?”

“Vốn dĩ chuyện này không liên quan đến anh, tại sao anh cứ phải ra mặt giúp tên phế vật này chứ?”

“Thực sự cho rằng có Thạch Trung Hổ chống lưng thì có thể ngang ngược ở thành thứ bảy mươi hai à? Một câu, hôm nay ông đây cứ muốn chơi chết mày!”

Vì Hầu Tử, Diệp Bắc Minh đã nhịn hai lần!

Không thể nhịn nữa, thì không cần nhịn!

Diệp Bắc Minh đột nhiên nổi giận, một bước trực tiếp xuất hiện bên cạnh Khương Kiếm Phong!

“Mày thích ăn lắm hả?”

Một chưởng tóm về phía cổ họng của hắn!

Tê Cung ở bên cạnh bỗng mở đôi mắt, gầm thét một tiếng: “Cậu Khương tránh xa ra! Cút!”

Bàn tay khô gầy tóm về phía trái tim của Diệp Bắc Minh! “Cút cái mẹ mày!”

Diệp Bắc Minh nổi giận, tay trái chí tôn tóm về phía bàn tay khô gầy của Tê Cung!

Khoảnh khắc hai người tiếp xúc, rắc' một tiếng giòn tan! Bàn tay của Tê Cung nổ nứt, cơ thể bị đánh bay đi. “Lão Tề...”

Khương Kiếm Phong sợ giật mình, cuối cùng biết mình đã gây sự với người không nên chọc!

Liền sau đó, tay phải của Diệp Bắc Minh tóm cổ họng của hắn, đập mạnh cái đầu của hắn về phía đồ ăn trên bàn: “Mày thích gây chuyện phải không?”

'Phập' một tiếng bức bối, bát đĩa vỡ tan!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.a_zz .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3771: Tên nhóc này mọc từ đầu ra vậy?


Giọng của Diệp Bắc Minh băng lạnh giống như tử thần! Cả tầng một tửu lầu lập tức trở nên giống như hầm băng!

“Tên nhóc này mọc từ đầu ra vậy?”

“Lại dám ra tay với thống lĩnh Khương ở thành thứ bảy mươi hai.

Những võ giả khác có mặt tỉnh táo lại, đều ngẩng đều nhìn về phía Diệp Bắc Minh!

Trong mắt đầy vẻ chấn hãi! “Nhóc con, mày biết mình đang làm gì không? Người của nhà họ Khương mà mày cũng dám..”,

Tê Cung vừa cầm máu cho bàn tay bị rách nứt, vừa lạnh lùng uy h**p.

Diệp Bắc Minh tóm cổ của Khương Kiếm Phong, đập mạnh xuống bàn.

Quay người bước ra một bước, đi thẳng đến chỗ Tê Cung! “Nhóc con, mày muốn làm gì?”

Vẻ mặt Tê Cung biến sắc, vừa nấy một quyền của Diệp Bắc Minh khiến lòng người kinh hãi!

Ông ta tiện tay rút ra một thanh trường kiếm, chém một đường về phía Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, mày sẽ chết rất thảm đấy! Mày vốn không biết mày đã đắc tội với ail”

Một tiếng gầm thét!

Trường kiếm trong tay Tê Cung ầm ầm bùng phát, một hư ảnh báo săn xuất hiện phía sau ông tal

Mang theo kiếm khí ngút trời chém về phía Diệp Bắc Minh. “Cút!”

Diệp Bắc Minh vung tay trái chí tôn, tấn công ra một quyền!

“Rắc rắc' môt tiếng trầm bức, hư ảnh báo săn bị một quyền đấm nát, kiếm khí càng tiêu tan tại chỗ!

Sức mạnh còn lại đập mạnh lên lồng ngực của Tê Cung, đánh ông ta bay ra phía sau đập lên bức tường của tửu lầu!

Nếu không phải bức tường của tửu lầu sáng lên một trận pháp phòng ngự, ngăn Tề Cung bay ra ngoài, thì sợ rằng ông ta sẽ trực tiếp đập xuyên qua cả bức tường!

Phập!

Cả tửu lầu chấn rung dữ dội.

Lúc này Tê Cung mới trượt rơi xuống đất.

Lồng ngực lõm xuống, toàn bộ xương sườn gãy lìa!

Không chỉ như vậy, kinh mạch toàn thân và đan điền của ông ta lại bị một quyền trực tiếp đánh vỡi

“Mày.."

Tê Cung đưa tay chỉ vào Diệp Bắc Minh, trong đôi mắt đầy vẻ kinh sợ: “Mày là ai?”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3772: Anh cũng muốn lo chuyện bao đồng?


Nhìn con mắt của Diệp Bắc Minh, và cả giọng nói băng lạnh vô tình đó!

Khương Kiếm Phong sợ đến run rẩy: “Tao không biết mày là ai, nhưng mày biết tao là ai không?”

“Tao là..."

Còn chưa nói xong, một tay Diệp Bắc Minh tóm chặt cổ của Khương Kiếm Phong!

Bốc một nắm mảnh sứ vỡ, nhét về phía miệng của Khương Kiếm Phong!

Khương Kiếm Phong đang muốn nôn ra.

Giọng nói như tử thần vang lên: “Trực tiếp nuốt xuống, hãy nhớ, không được cắn vỡi”

“Nếu mày dám nôn ra, tao bảo đảm sẽ trực tiếp dẫm nát cái đầu của mày!”

Khương Kiếm Phong không ngừng run lên, kinh hãi nhìn Diệp Bắc Minh!

Hắn có trực giác, nếu mình dám nôn mảnh sứ ral Diệp Bắc Minh sẽ dẫm nát đầu hắn thật!

“Điên rồi, hắn là kẻ điên! Rốt cuộc mình đã chọc vào ai thế này?

Khương Kiếm Phong đã rất muốn khóc.

Đúng lúc hắn do dự, trên cầu thang vang lên một giọng nói: “Vừa nãy là các người gây ầm ï hả? Khiến bản công tử ăn cơm trên tầng cũng không được yên tĩnh?”

Soạt!

Tất cả mọi người đều quay đầu.

Chỉ thấy, mấy nam nữ thanh niên từ trên cầu thang đi xuống.

Thanh niên dẫn đầu mắt còn cao hơn đỉnh đầu, mặc cẩm y hoa lệt

Một cô gái thướt tha duyên dáng đi theo phía sau, đeo lựa trắng che khuôn mặt!

Khi nhìn thấy người này, đồng tử của tất cả mọi người trong tửu lầu đều co lại!

Đều cúi đầu! Không dám nhìn thẳng! “Hu hu hu... cậu Trương, cứu tôi... cứu tôi với!”

Khương Kiếm Phong không dám nhả mảnh sứ vụn ra, trong lúc nói mảnh sứ vụn lạo xạo trong miệng!

Máu tươi trào ra từ miệng như nước suối!

Diệp Bắc Minh nhìn thẳng thanh niên trên cầu thang: “Anh cũng muốn lo chuyện bao đồng?”

“Việc này...”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3773: Hắn đã sợ thật sự!


Diệp Bắc Minh gật đầu, lại trực tiếp mặc kệ Trương Thiên Vũ.

Quay người nhìn Khương Kiếm Phong: “Mày ăn chậm quá, cho mày thêm thời gian một trăm hơi thở”

“Ăn hết toàn bộ đĩa vỡ dưới đất!”

“1,2,3.”

“Tao ăn... tao ăn...”

Khương Kiếm Phong sợ đến bò dưới đất, nhặt mảnh sứ vụn nhét vào miệng!

Hắn đã sợ thật sự!

Khi Diệp Bắc Minh đếm đến tám mươi bảy, dưới mặt đất đã không còn mảnh vụn nào.

Trong miệng Khương Kiếm Phong đầy máu, vành miệng cũng rạch nát: “Đại... đại nhân, tôi ăn hết rồi...”

Diệp Bắc Minh cười như không cười nhìn hắn: “Sau mày còn gây rắc rối với tôi không?”

“Không dám nữa, không dám nữa!” Khương Kiếm Phong quỳ dưới đất dập đầu liên tục, trong lòng lại hung dữ nghĩ: Khương Kiếm Phong thề với trời, nhất định sẽ băm văm mày ra làm trăm mảnh!"

“Bất luận dùng thủ đoạn gì, trả cái giá thế nào, tao cũng phải cho mày chết vô cùng thê thảm!

“Bây giờ thực lực không đủ, chỉ đành âm ức khuất phục... Nhưng, mày cứ đợi đấy cho tao! Chết!"

Sát ý ngút trời, toàn bộ được chôn xuống đáy lòng!

Diệp Bắc Minh đột nhiên cười: “Đáng tiếc, mày không có cơ hội nữa!”

“Hả?”

Cơ thể của Khương Kiếm Phong run lên, kinh sợ ngẩng đầu!

Vừa hay nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng vô địch! Đồng tử co mạnh lại!

Chẳng lẽ suy nghĩ trong lòng đã bị Diệp Bắc Minh nhìn thấu?

Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Lên đường đi!”

Khương Kiếm Phong sợ hãi lùi lại: “Tao đã ăn hết bát đĩa rồi, mày còn muốn giết tao? Mày không giữ lời!"

“Tôi đã nói mày ăn hết đĩa thì không giết mày lúc nào?”

Diệp Bắc Minh cười.

“Vãi!"

Khương Kiếm Phong tức giận gầm một tiếng, máu tươi từ trong miệng phun ra: “Khương Kiếm Phong tao không thể nào chết ở đây!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3774: Dừng tay!


Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: “Hầu Tử, chúng ta ăn tiếp không?”

“Ức ực..”

Hầu Tử nuốt nước miếng: “Anh Diệp, anh đã giết thống lĩnh Khương, liệu có...”

Diệp Bắc Minh cười: “Yên tâm, tin tôi đi, sẽ không có chuyện gì đâu”.

Hầu Tử suy nghĩ một lát, gật đầu, đừng ngồi không yên.

Đúng lúc này, một thanh niên bên cạnh Trương Thiên Vũ quát nói: “Nhóc con, mày tên là gì?”

“Con trai của tông chủ Trấn Hồn Tông chúng tai đang ở đây, mày còn dám ngồi ăn cơm? Còn không mau lại đây hành lết”

Diệp Bắc Minh như không nghe thấy gì.

Tiếp tục ăn.

Đi đường liên tục, anh thực sự rất đói.

Người thanh niên thấy Diệp Bắc Minh phớt lờ hắn, cảm thấy mất hết mặt mũi, tức giận quát: “Tao đang nói với mày đấy, không nghe thấy hả? Con trai của tông chủ Trấn Hồn Tông đang ở đây!”

“Còn không qua đây hành lễ?”

Diệp Bắc Minh bưng chén rượu, uống cạn một hơi: “Cho dù đích thân tông chủ Trấn Hồn Tông đến, tôi cũng có thể ngồi ngang hàng!”

“Con trai của tông chủ nhỏ bé, cũng xứng để tao hành lễ?”

Cả tửu lầu chìm vào tĩnh lặng như cái chết!

Không khí đông cứng!

“Vãi... tên nhóc này có lai lịch thế nào, khẩu khí lớn như vây?”

“Hắn dám nói ngồi ngang hàng với tông chủ Trấn Hồn Tông?”

Các thực khách trong tửu lầu sợ hãi lùi lại.

Thạch Trung Hổ mở to đôi mắt, ông ta biết Diệp Bắc Minh rất cuồng ngạo, nhưng cũng không ngờ cuồng ngạo đến thết

“Chủ nhân, thế lực của Trấn Hồn Tông rất lớn, cậu...”

Ngay cả cô gái đeo khăn che mặt bên cạnh Trương Thiên Vũ cũng ngạc nhiên lướt nhìn Diệp Bắc Minh một cái!

Trong đôi mắt đẹp chớp lên gợn sóng!

Chỉ có Hầu Tử mặt đầy kích động: Đây mới là anh Diệp mà mình quen thuộc! Tông chủ gì chứ, chẳng là cái thá gì!

“Người thanh niên, không được sỉ nhục Trấn Hồn Tông, không được sỉ nhục bố của tôi!'

Sắc mặt Trương Thiên Vũ lạnh lùng, trực tiếp hạ lệnh: “Bắt lấy hắn! Áp giải về sơn môn Trấn Hồn Tông, quỳ ăn năn hối cải vạn năm!”

“RõI”

Hai ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong phía sau Trương Thiên Vũ đang định ra tay!

“Dừng tay!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3775: Cái gì?


“Ông có biết sau khi về Trấn Hồn Tông sẽ chịu trừng phạt thế nào không?”

Ngụy Vô Nhai gật đầu với sắc mặt nghiêm túc: “Công tử, đương nhiên thuộc hạ biết! Là trưởng lão của Trấn Hồn Tông càng không thể si nhục tông chủ!”

“Cậu ta chính là Diệp Bắc Minh tông chủ mới của Thái Dương Tông, với thân phận địa vị của Thái Dương Tông, Diệp tông chủ thực sự có thể ngồi ngang hàng với tông chủ Trấn Hồn Tông chúng ta!”

Vừa dứt lời, giống như đập một tảng đá lớn xuống mặt nước yên ả!

Dấy lên sóng lớn ngút trời!

“Cái gì?”

“Hắn chính là Diệp Bắc Minh, tông chủ của Thái Dương Tông?”

“Vãi! Nghe nói một mình hắn đã nuốt chửng một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn? Có phải thật không?”

“Vãi! Nếu nói như vậy, bây giờ trong cơ thể của hắn có một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn?”

“Chẳng trách thực lực của hắn kh*ng b* như vậy!”

Cả tửu lầu xôn xao.

Mấy ngày nay, tất cả mọi việc xảy ra bên ngoài Thái Dương Tông đã truyền khắp hơn nửa thần giới!

Thái Dương Tông khôi phục!

Tông chủ Diệp Bắc Minh một mình nuốt chửng một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn!

Mười thần hoàng giáng xuống chúc mừng Thái Dương Tông!

Bất kỳ chuyện nào cũng đủ khiến người ta kinh hãi đến nổ con mắt!

Theo lý mà nói, sau khi Diệp Bắc Minh dung hợp một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn thì sẽ trốn trong Thái Dương Tông không ra ngoài, cho đến khi thực lực đủ để tự bảo vệ mình!

Mọi người nằm mơ cũng không ngờ, lúc này Diệp Bắc Minh dám xuất hiện ở rừng rậm Tinh Hồn!

Tất cả mọi người ánh mắt rực lửa, đều nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!

Tham lam, kích động, sát ý, ngưỡng mộ, đố ky. Các loại cảm xúc dâng lên!

Đồng tử của Trương Thiên Vũ co lại: “Ngụy trưởng lão, hắn là Diệp Bắc Minh thật sao?”

Trong đôi mắt đẹp của cô gái bên cạnh dấy lên gợn sóng! “Đúng thết”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3776: Quá đẹp!


Trực tiếp chạy đến chiếc bàn của Diệp Bắc Minh, kéo một chiếc ghế ngồi xuống.

Tự giới thiệu: “Chào Diệp tông chủ, tôi là Lãnh Thanh Thu!”

“Tôi rất có hứng thú với xương chí tôn trong cơ thể Diệp tông chủ, anh thực sự đã dung hợp một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn sao?”

“Nhưng tôi nghe nói, xương chí tôn cực kỳ hiếm có, một vài thần hoàng đã tìm kiếm xương chí tôn khắp nơi cho con cháu của mình!”

“Cuối cùng cả đời cũng không tìm được một chiếc nào, Diệp tông chủ làm thế nào mà một lúc tìm được một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn?”

Nói xong.

Mở to đôi mắt ngây thơ vô tội, đợi Diệp Bắc Minh trả lời!

Một mùi hương ập đến, khiến tinh thần người ta phấn chấn!

Diệp Bắc Minh bị chọc cười: “Ha ha, chúng tôi không biết cô Lãnh trông như thế nào!”

“Vừa đến đã hỏi xương chí tôn, có phải không lịch sự lắm không?”

Nhưng anh không nổi giận!

Trực tiếp đến hỏi, cũng còn tốt hơn vài người âm thầm ra tay!

Ít nhất, không khiến Diệp Bắc Minh thấy phản cảm. “Được thôi!”

Lãnh Thanh Thu gật đầu, tay ngọc lướt qua khăn che mặt, chậm rãi tháo xuống.

Một khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành xuất hiện trước mắt!

Đẹp! Quá đẹp!

Các võ giả xung quah nhìn mà mê mẩn, không ngừng nuốt nước miếng!

“Vãi, cô...”

Hầu Tử suýt nhảy lên.

Diệp Bắc Minh cũng ngẩn người, nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Thul

Bị Diệp Bắc Minh nhìn như vậy, Lãnh Thanh Thu hơi không tự nhiên: “Làm sao? Trên mặt tôi dính thứ gì à?”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3777: Thật không?


Cô ấy không ở thế giới Tam Thiên!

Cũng không có ở Huyền Giới!

Diệp Bắc Minh suy đoán, chẳng lẽ Hạ Nhược Tuyết đã thông qua cách nào đó tiến vào thần giới?

“Hả? Thật không?”

Lãnh Thanh Thu ngạc nhiên.

Đột nhiên, cô ta như nghĩ đến điều gì, hơi ngưng trọng nhìn Diệp Bắc Minh một cái: “Anh Diệp, nếu tôi thực sự rất giống một hồng nhan tri kỷ của anh..”

“Sao thế?”, Diệp Bảc Minh cảm thấy không đúng lắm.

Lãnh Thanh Thu suy nghĩ một lát, nhìn xung quanh: “Ở đây đông người, không tiện lắm!”

“Nếu được, trên tầng tôi có phòng bao, có thể vào trong nói chuyện không?”

“Được!”

Diệp Bắc Minh liền đồng ý.

“Vãi..."

“Đã đi phòng bao rồi?”

“Mẹ kiếp, họ hẹn nhanh như vậy hả?”

Các võ giả trong tửu lầu gào rú, ra vẻ xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện!

Trương Thiên Vũ đứng trên cầu thang sắc mặt tái xanh, lúc hai người đi qua bên cạnh hắn.

Trương Thiên Vũ häng giọng lên tiếng: “Cô Lãnh, hai người...”

Lãnh Thanh Thu nhìn qua, chỉ thấy trong mắt Trương Thiên Vũ đầy tia máu: “Cậu Trương, tôi và Diệp tông chủ có chuyện cần nói, đi lên tầng trước”.

“Đương nhiên, việc này không ảnh hưởng đến chuyện tôi đã hứa với anhl”

Nói xong, kéo Diệp Bắc Minh trực tiếp đi lên tầng. Đi thẳng đến ngoài một phòng bao, mở cửa đi vào.

Khởi động trận pháp trong phòng, ngăn cách tất cả khí tức!

Trong phòng đương trang trí màu hồng, vừa nhìn là căn phòng bài trí dành riêng cho cô gái.

Dịu dàng và ấm áp!

Lãnh Thanh Thu nói thẳng: “Anh cũng không phải là nhân tộc phải không? Vừa nãy nhìn thấy anh, tôi đã cảm nhận được!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3778: Tôi đồng ý với cô!


Nhưng khuôn mặt đó vẫn là khuôn mặt của Hạ Nhược Tuyết!

“Thỏ thành tinh?”, Diệp Bäc Minh sửng sốt.

Lãnh Thanh Thu tức đến dậm chân: “Cái gì mà thỏ thành tinh? Tôi cũng có huyết thống yêu hoàng cao quý!”

Diệp Bắc Minh giật khóe miệng: “Thôi được, cô gọi tôi đến đấy rốt cuộc muốn nói gì?”

Lãnh Thanh Thu nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc, lên tiếng nói: “Khi yêu tộc chúng tôi hóa thành hình người, thông thường đều sẽ tìm một con người để tham khảo!”

“Trước khi tôi hóa hình, chưa từng gặp con người nào!”

Diệp Bắc Minh sững sờ, hiểu ra: “Cho nên, cô từng gặp Nhược Tuyết?”

Lãnh Thanh Thu gật đầu: “Đúng thế, nhưng khi tôi gặp cô †a, cô ta đang bị một đám yêu tộc truy giết!”

¡ cũng chỉ liếc nhìn qua, chỉ là sau này..”

Đang định nói tiếp.

“Anh... anh làm sao thế?”

Lãnh Thanh Thu kinh ngạc phát hiện đôi mắt Diệp Bắc Minh đỏ bừng, tóm chặt cổ tay của cô ta: “Nhược Tuyết bị yêu tộc truy giết? Chuyện là thế nào? Ở đâu? Lúc nào?”

Lãnh Thanh Thu ngạc nhiên nhìn Diệp Bắc Minh.

Lúc này người đàn ông trước mặt, đúng là giống như thú hoang đang nổi giận!

Nội tiết tố nam bùng phát!

Lãnh Thanh Thu lắc đầu: “Tôi không biết tại sao cô ta bị yêu tộc truy giết, nhưng cũng đã qua hơn nửa năm rồi!”

“Nửa năm?”

Trong lòng Diệp Bắc Minh trầm xuống, đã qua thời gian dài như vậy.

Chẳng lẽ Nhược Tuyệt thực sự lành ít dữ nhiều? Không nhịn được hỏi: “Ở đâu?”

Lãnh Thanh Thu suy nghĩ một lúc, lên tiếng: “Tôi có thể nói với anh địa điểm, cũng có thể đưa anh đến nơi đó!”

“Nhưng bất luận có tìm được Hạ Nhược Tuyết mà anh nói hay không, anh cũng phải theo tôi về thỏ tộc một lần!”

Diệp Bắc Minh cau mày: “Về thỏ tộc?”

“Đúng!

Lãnh Thanh Thu gật đầu khẳng định: “Cụ thể là chuyện gì, bây giờ tôi không thể nói với anh!”

“Tôi chỉ có thể nói, chuyện này liên quan đến sống chết tồn vong của thỏ tộc!”

“Tôi đồng ý với cô!"

Diệp Bắc Minh quyết đoán gật đầu, hai người lập tức rời khỏi phòng, cùng đến đại sảnh tầng một.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 3779: Xương chí tôn đã xuất hiện!


Ánh mắt của ông ta nhìn sang Trương Thiên Vũ: “Đặc biệt là kẻ này, bây giờ chúng ta rời khỏi thành thứ bảy mươi hai, tiến vào rừng rậm Tinh Hồn chắc chắn không phải là lựa chọn thông minh!”

Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được từng đôi mắt tràn đầy vẻ tham lam khóa chặt anh!

Nhưng. Anh phải biết hiện giờ Hạ Nhược Tuyết có an toàn không! “Không kịp nữa, đi thôi!”

Diệp Bắc Minh lắc đầu, cùng Lãnh Thanh Thu trực tiếp đi ra ngoài tửu lầu. Thạch Trung Hổ và Hầu Tử nhìn nhau một cái, rồi đi theo sau!

Liền sau đó, mấy chục võ giả nối đuôi nhau không hề che đậy đi theo phía sau Diệp Bắc Minh!

“Đi về bẩm báo với tông môn, Diệp Bäc Minh đã rời khỏi Thái Dương Tông, đang ở thành thứ bảy mươi hai rừng rậm Tinh Hồn!”, một tốp võ giả khác lại mau chóng đi thông báo về tông môn của mình.

Xương chí tôn đã xuất hiện!

Trương Thiên Vũ âm lạnh hạ lệnh: “Đi theo sát hắn cho. tôi, cho dù các anh mất mạng cũng không được để mất dấu!”

“Vâng!”

Mấy thanh niên phía sau đang định đi theo, Ngụy Vô Nhai vội vàng lên tiếng: “Cậu chủ, tuyệt đối không được!”

“Thực lực của kẻ này cực kỳ kh*ng b*, hơn nữa trong cơ thể có một trăm bốn mươi tám chiếc xương chí tôn, có thể còn có thủ đoạn kinh thiên khác!”

“Câm miệng!”

Trương Thiên Vũ quát một tiếng: “Xương chí tôn? Tôi đang muốn có xương chí tôn!”

“Đi vào rừng rậm Tinh Hồn, là rồng thì cũng phải cuộn mình lại cho tôi, xương chí tôn trong cơ thể tên nhóc này, tôi lấy chắc rồi!”

Nói xong trực tiếp đuổi theo ra.

Cùng lúc đó, mấy người Diệp Bắc Minh xong ra khỏi thành thứ bảy mươi hai mà không quay đầu, mau chóng đi sâu vào trong rừng rậm Tinh Hồn!

Đám võ phía sau đi theo từ đẳng xa.

Giống như rắn độc, có thể phát động tấn công bất cứ lúc nào!

Hai ngày trôi qua. Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh: “Nơi này đã là sâu trong rừng rậm Tinh Hồn, cô Lãnh vẫn không định nói với tôi cô đã

nhìn thấy Nhược Tuyết ở đâu sao?”

Trong hai ngày, tổng cộng có mười mấy lượt người ra tay. chặn đường.

Không ai ngoại lệ, đều bị Diệp Bắc Minh tiện tay g**t ch*t!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Dưới