Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1320: Vượt qua tưởng tượng của ông ta!


Diệp Uyển Thu ngây người, đôi mắt đẹp trừng lớn, cũng không biết nói gì.

Cô ấy cứ ngơ ngác nhìn Diệp Bắc Minh như vậy: “A! Anh là... Anh Minh mà ông nội từng kể với em?”

Trong mắt La Thiên Bá là sát ý lạnh như băng: “Mấy người coi ông đây không tồn tại sao? Đậu má!”

“Nhóc con, mặc kệ cậu là ai, quỳ xuống cho tôi!”

Vèo!

Ánh mắt của Diệp Bắc Minh dừng ở trên người La Thiên Bá, một sát ý kh*ng b* bao phủ lấy gã!

Giờ phút này.

La Thiên Bá cảm thấy người mình đang đối mặt không phải người, mà là thần chết!

Gã không nhịn được run rẩy một chút!

Như rơi vào vực sâu!

La Thiên Bá cảm giác được nguy hiểm: “Giết cậu ta cho tôi, giết cậu ta!”

Hơn mười người Huyết Nguyệt Môn xông lên!

Nhưng bọn họ còn chưa chạm được vài Diệp Bắc Minh đã bay ra, chết ngay lập tức!

“Cậu!”

La Thiên Bá cực kỳ hoảng sợ, bóp chặt cổ Diệp Uyển Thu: “Cậu còn dám tiến lên một bước, tôi sẽ giết cô ta!”

Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: “Ha ha”.

Anh vẫn tiếp tục tiến lên, căn bản không sợ uy h**p!

“Con mẹ nó, cùng lắm thì cá chết lưới rách!”

La Thiên Bá dùng sức, muốn bóp nát cổ họng Diệp Uyển Thu.

Nhưng cùng lúc đó, Diệp Bắc Minh đã tới trước mặt La Thiên Bá, trực tiếp bắt lấy cánh tay kia.

Răng rắc!

Một cánh tay bị xé rách xuống.

La Thiên Bá đau đớn không ngừng kêu thảm thiết, đang định ra tay.

Diệp Bắc Minh đã đá ra một cú!

Rầm!

La Thiên Bá bay ra, tạo thành một lỗ thủng kh*ng b* trên tường, hóa thành một bãi máu!

Tất cả mọi người nhà họ Diệp đều chấn động.

Khuôn mặt già nua của Diệp Nam Thiên vô cùng kích động, đôi mắt sáng ngời!

Thực lực của Diệp Bắc Minh quá mạnh mẽ!

Vượt qua tưởng tượng của ông ta!

Ánh mắt Diệp Uyển Thu cũng tỏa sáng, khiếp sợ nhìn Diệp Bắc Minh: “Đây là anh Minh đó sao? Thật mạnh, thật đẹp trai!”

Sau đó.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1321: “Mấy người lại đang ở đâu?”


Người nhà họ Diệp ai nấy đều thầm kêu không ổn.

Nhìn bộ dạng của Diệp Bắc Minh có vẻ như cũng không có nhiều ấn tượng tốt đối với nhà họ Diệp.

Một người đàn ông giận dữ nói: “Thằng nhóc kia, thái độ của cháu vậy là sao?”

“Nếu như cháu là con trai của Diệp Thanh Lam thì ông cụ kia chính là ông ngoại của cháu đấy!”

“Thân là con cháu của nhà họ Diệp lại dám dùng thái độ như vậy để nói chuyện với trưởng bối à?”

Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng liếc mắt nhìn người đó một cái: “Ông là ai đấy?”

“Hừ!”

Người đàn ông kia hừ lạnh rồi đáp: “Tên cậu là Diệp Thanh Dương, mẹ của cháu tên Diệp Thanh Lam, cháu nói thử coi cậu là ai hả?”

“Ồ?”

Diệp Bắc Minh có chút hứng thú mà nhìn người nọ: “Nếu nói như vậy, trên danh nghĩa thì ông là cậu của tôi rồi”.

Diệp Thanh Dương giận tái cả người: "Nhóc con, cậu trên danh nghĩa là cái gì cơ?"

“Cậu chính là cậu của cháu, là cậu ruột luôn ấy!”

Diệp Bắc Minh gật nhẹ đầu: “Quỳ xuống đi rồi nói chuyện!”

Đùng!

Một luồng sức mạnh đè nén kh*ng b* ập thẳng vào mặt.

Diệp Thanh Dương hoàn toàn chịu không nổi.

Ầm một tiếng ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ khóe miệng chảy ra!

“Bố!”

Vẻ mặt Diệp Uyển Thu hốt hoảng, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Anh Minh, anh đừng đối xử với người nhà của mình như thế chứ!”

“Em cầu xin anh đó, bỏ qua cho mọi người đi mà”.

“Ha ha ha ha!”

Diệp Bắc Minh cười lớn, dùng nét mặt tràn trề thất vọng mà nhìn người nhà họ Diệp: “Người nhà? Đám người này xứng làm người nhà của tôi chắc?”

“Năm đó khi mẹ tôi bị người ta đuổi giết, cái đám gọi là người nhà các người đang ở đâu?”

“Tôi lưu lạc giữa giới phàm tục, mấy người dám nói không biết đến sự tồn tại của tôi ư?”

“Mấy người lại đang ở đâu?”

“Nói thật, nếu không phải là vì tôi muốn đi tìm manh mối của mẹ mình, các người cho rằng tôi sẽ đến nhà họ Diệp hả?”

Diệp Thanh Dương ngây người, tức giận quát: “Thằng nhóc khốn nạn nhà cháu, cháu có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?”

“Tình hình khi đó phức tạp hơn những gì cháu nghĩ nhiều!”

“Con mẹ nó, cháu thật là làm cho cậu tức chết!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1322: Phất tay một cái.


“Chuyện này là ông ngoại sai, nếu như con cảm thấy nhà họ Diệp rất có lỗi với con”.

“Ngay từ bây giờ ông sẽ lập tức quỳ xuống, dập đầu xin con tha lỗi!”

Diệp Nam Thiên đi đến bên cạnh Diệp Bắc Minh.

Nhắm mắt lại, cơ thể già nua mềm nhũn!

Chầm chậm quỳ xuống!

“Ông cụ à!”

“Gia chủ!”

“Ngài làm gì vậy?”

“Làm gì có ông ngoại nào lại đi quỳ trước cháu mình cơ chứ?”

“Ngài mau đứng dậy đi mà!”

Người nhà họ Diệp thay nhau gào rống, hai tròng mắt sắp sửa rớt ra bên ngoài, đong đầy tơ máu.

Mọi người nhanh chóng tiến lên, định đỡ Diệp Nam Thiên dậy.

Diệp Nam Thiên giận dữ quát một tiếng: “Tất cả dừng tay hết cho tôi, đây là nhà họ Diệp chúng ta nợ Minh nhi!”

Diệp Bắc Minh cũng sợ mất mật, không ngờ rằng Diệp Nam Thiên lại đột ngột quỳ xuống: “Tốt nhất là ông nên cho tôi một lời giải thích hợp lý”.

Diệp Nam Thiên gật đầu: “Minh nhi, đây là bức thư mà Thanh Lam để lại, dành cho con”.

“Con tự mình đọc đi, trong đó đã nói rõ mọi chuyện”.

Trái tim Diệp Bắc Minh bắt đầu đập mạnh.

Nhìn chằm chằm bức thư đã ố vàng trong tay Diệp Nam Thiên.

Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, có lẽ đều được viết ở bên trong!

Phất tay một cái.

Bức thư đã bay vào trong tay Diệp Bắc Minh.

Mở ra nhìn thử.

Một dòng chữ viết thanh tú đập vào trong mắt.

Minh nhi:

“Khi con đọc được lá thư này, có lẽ con đã được gặp người nhà họ Diệp rồi nhỉ”.

“Chuyện năm xưa, mẹ cũng có thể nói cho con”. “Nếu như con đã luyện thành công nửa phần đầu của Long Đế Quyết, hơn hết còn tiến vào cảnh giới Võ Đế”.

“Vậy thì cũng có thể đến rừng rậm Âm Ảnh giải cứu tiền bối Long Đế, lấy được nửa bộ Long Đế Quyết phía sau”.

“Tiền bối Long Đế giữ lại một phần tàn hồn, nếu như con không trở thành Võ Đế, có khả năng sẽ bị ông ấy đoạt xác!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1323: “Anh Minh, em có thể làm chứng”.


Con ngươi Diệp Bắc Minh khẽ co rụt lại.

‘Bọn mẹ? Chẳng lẽ là bố và mẹ ư?’

Hơi thở nặng nề!

Có hơi gấp gáp mà đứng dậy.

Rồi lại tiếp tục nhìn phía dưới:

“Nếu như thực lực của con không đủ, hoặc là hoàn toàn không có bước lên con đường tu võ”.

“Vậy thì đến năm con ba mươi tuổi, cũng vẫn sẽ nhận được lá thư này, mẹ chúc con sinh nhật vui vẻ!”

“Làm một người bình thường là tốt rồi”.

“Cả bố và mẹ đều là người tu võ, không được chọn số phận của mình, không có cách nào để ở lại bên cạnh con”.

“Con chỉ cần biết rằng bố mẹ rất yêu con, không giữ con bên cạnh là vì muốn bảo vệ con!”

“Nhớ kĩ, con đừng trách móc nhà họ Diệp ở Côn Luân Hư, là do mẹ không muốn liên lụy đến bọn họ”.

“Kẻ thù của bố mẹ rất mạnh mẽ, rất kinh khủng, rất nguy hiểm”.

“Nếu như mẹ tiếp tục qua lại với nhà họ Diệp thì sẽ kéo bọn họ vào vực sâu muôn đời không thể trở lại!”

“Mẹ sẽ tìm một cặp vợ chồng hiền lành để nuôi dưỡng con nên người”.

“Nếu như không ngoài dự đoán, cuộc đời con sẽ rất bình thường cho đến năm ba mươi tuổi, ngay ngày sinh nhật ba mươi tuổi sẽ có người nói cho con tất cả những điều này”.

“Minh nhi, sống thật tốt nhé”.

Ký tên: Diệp Thanh Lam.

Sau khi đọc xong tất cả những chữ này, Diệp Bắc Minh đứng ngơ ngẩn tại chỗ: “Đây là sự thật của năm đó sao?”

Diệp Nam Thiên gật đầu: “Đây chính là toàn bộ sự thật”.

Diệp Thanh Dương không vui nói: “Thằng khốn này, nếu như bọn cậu không cưng chiều cháu, không thương cháu”.

“Sao lại đưa Long Đế Quyết cho cháu cơ chứ?”

“Cháu biết không, Long Đế Quyết chính là lời hẹn ước giữa tổ tiên nhà họ Diệp chúng ta và một bậc tiền bối kinh khủng!”

“Nếu như nhà họ Diệp có người thích hợp để tu luyện Long Đế Quyết thì sẽ giao vật này cho người đó!”

“Còn có tấm lệnh bài huyền thiết kia trong tay cháu, chỉ cần lấy ra thôi là đã có thể tham gia vào tông môn bậc nhất ở Côn Luân Hư”.

“Cái thằng Diệp Phi Phàm súc vật đó dùng hết mọi thủ đoạn ông cụ còn không chịu nhả ra nữa là!”

“Cháu còn dám nói bọn cậu đối xử với cháu không tốt? Cháu quả thật làm cho cậu tức chết mà!”

Diệp Uyển Thu gật cái đầu nhỏ: “Anh Minh, em có thể làm chứng”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1324: Diệp Nam Thiên xúc động!


Diệp Uyển Thu nhấc tay.

Từ bên trong nhẫn chứa vật rơi ra một vài món đồ chơi như con ngựa gỗ, kiếm gỗ các loại.

Vừa nhìn đã thấy là chuẩn bị riêng cho con trai.

Bên trên còn khắc tên của Diệp Bắc Minh!

Diệp Uyển Thu nhẹ chậc lưỡi: “Anh Minh, thật xin lỗi, có vài món đồ chơi bị em chơi ké hư mất rồi”.

Âm thanh của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: “Nhóc con, những vật này đã có chút niên đại rồi rồi, ít nhất cũng phải mười mấy hai mươi năm”.

“Hẳn không phải là giả”.

Đáy lòng Diệp Bắc Minh thoáng động đậy.

Diệp Nam Thiên khẽ mỉm cười: “Chuyện đều đã qua, Minh nhi quay về là tốt rồi”.

Nét mặt Diệp Bắc Minh nghiêm túc: “Nếu đã vậy thì cha của tôi là ai?”

“Tại sao mẹ tôi lại bị học viện Thiên Thần, cung Hạo Miểu và đế quốc Thanh Long đuổi giết?”

Diệp Nam Thiên thở dài một hơi: “Mẹ của con có thiên phú rất khủng khiếp, là người duy nhất có thể xuyên qua rừng rậm ma thú, hơn nữa lại còn quay lại an toàn trong mấy trăm năm trở lại đây”.

“Trên người con bé ấy”.

“Có vô vàn bí mật!”

“Đám người thuộc học viện Thiên Thần, cung Hạo Miểu và đế quốc Thanh Long muốn tìm hiểu bí mật ở trên người mẹ con, lại càng muốn biết võ kỹ mà con bé tu luyện!”

“Mẹ con rời khỏi nhà họ Diệp, phần vì muốn bảo vệ nhà họ Diệp, nhưng hơn hết là để bảo vệ con đó!”

Nói đến đây.

Diệp Nam Thiên xúc động!

Phụt!

Đột nhiên, trái tim bởi vì quá mức kích động mà rạn nứt, phun ra một ngụm máu đen như mực!

“Ông cụ!”

“Bố!”

“Ông nội!”

Người nhà họ Diệp loạn thành một nồi cháo heo, tất cả ai nấy đều xông lên phía trước đỡ lấy Diệp Nam Thiên.

Diệp Bắc Minh cũng hét lớn một tiếng: “Ông ngoại!”

Anh tách đám người ra, đi đến bên cạnh Diệp Nam Thiên, khuôn mặt tràn ngập áy náy: “Thật xin lỗi, ông ngoại, con chưa làm rõ sự thật mà đã oán hận nhà họ Diệp”.

Diệp Thanh Dương vô cùng tức giận, phùng mang trợn mắt nói: “Nhóc khốn nạn này, cháu còn bắt ông cụ phải quỳ xuống nữa cơ”.

Diệp Bắc Minh hơi bối rối: “Khụ khụ, cậu à, cháu không ngờ là…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1325: “Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?”


Hoàn toàn không có dáng vẻ trưởng bối.

Diệp Bắc Minh ngây người tại chỗ: “...”

Diệp Uyển Thu lo lắng không thôi: “Bố, bố đừng có đùa giỡn nữa”.

“Mau cứu ông nội đi, ông nội sắp không xong rồi kìa!”

Sắc mặt Diệp Bắc Minh khựng lại, cúi đầu nhìn.

Diệp Nam Thiên nhắm chặt đôi mắt, vị trí giữa hai đầu chân mày có một ngọn lửa đen kịt!

Chỗ lồng ngực lại còn xuất hiện một luồng khí đen nồng đậm!

Đang chậm rãi di chuyển đến tim!

Diệp Bắc Minh cau mày: “Trúng độc!”

Diệp Thanh Dương cắn răng: “Đều là chuyện tốt của thằng Diệp Phi Phàm đáng chết kia, ông cụ không chịu giao chức gia chủ ra cho hắn”.

“Thằng khốn nạn đó lại hạ độc tất cả mọi người trong nhà họ Diệp, hiện giờ mạng sống của bọn cậu đều nằm trong tay thằng hèn Diệp Phi Phàm đó!”

“Chỉ có trong tay Diệp Phi Phàm mới có thuốc giải!”

“Chúng tôi cũng thử dùng rất nhiều biện pháp, mời thử rất nhiều người, hoàn toàn không có cách nào giải được độc!”

“Nếu không phải tất cả mọi người đều trúng độc, sao chúng tôi lại bị Huyết Nguyệt Môn làm khó dễ được chứ?”

“Nếu như không tìm được Diệp Phi Phàm thì chúng tôi ai ai cũng chết là cái chắc”.

Người nhà họ Diệp lên tiếng.

Người nào người nấy đều rất tức giận.

Ánh mắt Diệp Bắc Minh kỳ quái, mở miệng nói: “Diệp Phi Phàm đã bị tôi giết rồi”.

Soạt!

Giây tiếp theo.

Tầm mắt tất cả mọi người đều đặt hết lên người Diệp Bắc Minh.

“Cái gì cơ?”

“Diệp Phi Phàm bị cháu giết rồi?”

Mọi người đều sửng sốt!

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta đến giới phàm tục để làm phiền tôi nên bị tôi g**t ch*t luôn rồi”.

Khóe miệng Diệp Thanh Dương chợt co rút lại: “Xong rồi, xong hết rồi!”

Diệp Nam Thiên nở một nụ cười: “Minh nhi, trước khi chết con còn có thể trở về nhà họ Diệp, ông ngoại có chết cũng không nuối tiếc”.

“A!”

“Không muốn đâu!”

“Ông cụ, bọn con không muốn chết mà!”

Người nhà họ Diệp k** r*n đầy trời.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1326: Thật là quá vô lý!


Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Ông ngoại, ông yên tâm đi, mọi người sẽ không chết!”

“Mọi người trúng phải độc Mạn Đà La và Hóa Công Tán của Tây Vực!”

“Loại độc này ở trong mắt tôi, căn bản còn không được gọi là độc!”

Giây tiếp theo.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người.

Vèo!

Diệp Bắc Minh tiện tay lôi ra vài cây ngân châm, đâm thẳng vào trong người Diệp Nam Thiên.

Phụt!

Diệp Nam Thiên khạc ra một ngụm máu đen, khí đen trên mặt và ngực cũng tan bớt một ít: “Không thể nào, đan điền của ông có cảm giác?”

“Có thể lại lần nữa ngưng tụ nội lực!”

Cổ tay Diệp Bắc Minh lật một cái: “Ông ngoại, ăn viên đan dược này đi!”

“Trong vòng ba ngày sẽ khôi phục được thực lực võ đạo”.

“Đây là…”

Diệp Nam Thiên kinh ngạc.

Những người khác thuộc nhà họ Diệp đều nhìn chằm chằm vào viên đan dược trong tay Diệp Bắc Minh!

Tổng cộng có bốn vệt đan văn, đây con mẹ nó chính là đan dược cấp thiên phẩm!

“Đù má!”

Diệp Thanh Dương ngây người, mạnh mẽ nuốt một ngụm nước miếng: “Thằng nhóc kia, đây chính là đan dược cấp bậc thiên phẩm, giá trị liên thành đó!”

“Thứ này lấy ra để khôi phục thực lực có phải là quá lãng phí rồi không?”

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Không sao đâu, loại đan dược này cháu còn nhiều lắm”.

Anh thẳng thừng lấy đan dược ra.

Cho mỗi một người thuộc nhà họ Diệp một viên đan dược cấp bậc thiên phẩm.

“Má ơi!”

Diệp Thanh Dương bối rối hết cả người.

Vẻ mặt của những người khác trong nhà họ Diệp cũng khiếp sợ vô cùng, cứ như là đang nằm mơ.

Đây chính là đan dược cấp bậc thiên phẩm, cũng không phải kẹo.

Diệp Bắc Minh vậy mà lại phát cho mỗi người một viên?

Thật là quá vô lý!

Sắc mặt Diệp Nam Thiên đông cứng, hoàn toàn không dám ăn viên đan dược cấp thiên phẩm kia: “Minh nhi, loại đan dược thiên phẩm này quý giá quá, ông ngoại không ăn được đâu”.

“Đan dược ở cấp bậc này, ít nhất cũng có thể đổi được một nghìn năm trăm tệ!”

“Hơn nữa có giá mà không nhiều người bán, có tiền cũng mua không được đâu!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1327: "Sáu Võ Thần?"


Vì để cho ông ngoại yên tâm.

Anh vung tay lên.

Lại có trên trăm viên đan dược Thiên phẩm xuất hiện ở trước mắt mọi người!

Mỗi viên đều có bốn đạo đan văn.

Không chỉ như thế, trên đan dược còn lộ hơi thở mới tinh.

Chắc chắn là đan dược mới luyện chế gần đây!

"Hít hà!"

Người nhà họ Diệp hô hấp thô nặng, há miệng thở hổn hển.

Trái tim ai cũng cuồng loạn đập bình bịch!

Sảnh lớn yên tĩnh như chết!

Diệp Thanh Dương suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Trời ạ! Cháu trai lớn, cháu muốn lên trời hả!"

"Nhà họ Diệp chúng ta đúng là nhặt được của quý!"

"Cháu trai lớn, cậu yêu cháu chết mất!"

Diệp Thanh Dương xông lên, ôm Diệp Bắc Minh nâng lên cao.

Diệp Uyển Thu ngơ ngác nhìn Diệp Bắc Minh, đôi mắt tràn ngập kích động!

Anh Minh có một tay y thuật nghịch thiên, dùng mấy cây ngân châm liền giải được độc dược bọn họ trúng phải.

Ngoài ra còn là một vị Đan Vương?

Diệp Bắc Minh xấu hổ: "Khụ khụ, cậu buông cháu xuống, để cháu giải nốt độc cho mọi người đã".

"Được, được!"

Diệp Thanh Dương kích động gật đầu.

Trong nháy mắt Diệp Bắc Minh được buông xuống.

Âm thanh của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc, phiền phức đến!"

"Tốc độ rất nhanh, tổng cộng sáu người, đều là cảnh giới Võ Thần!"

Sắc mặt Diệp Bắc Minh ngưng trọng: "Sáu Võ Thần?"

Một giây sau.

Một giọng nói lạnh như băng truyền đến: "Hóa ra đang ngồi ôn chuyện à, sát thần Diệp Bắc Phong tới rồi sao?"

Sáu lão giả mang sát ý nghiêm nghị rơi từ trên trời xuống!

Đứng ở trong viện nhà họ Diệp.

Ầm ầm!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1328: Đây chính là Võ Thần đó!


Một nửa phía trên sảnh lớn nhà họ Diệp bay ra ngoài, nổ tung ầm ầm.

Tất cả mọi người đứng trong căn nhà mất nóc!

Đôi mắt của sáu vị lão giả liếc qua người nhà họ Diệp.

Không hề chú ý đến Diệp Bắc Minh!

Anh mới cảnh giới Võ Tôn sơ kỳ.

Hơn nữa anh dùng gương mặt thật để gặp người nhà họ Diệp.

Không hề bị chú ý!

Một lão giả có đôi mắt như chim ưng hà khắc mở miệng: "Sát thần Diệp Bắc Phong đâu?"

"Tên kia không đến nhà họ Diệp?"

Đột nhiên.

"A? Đây là... Đan dược Thiên phẩm!"

Một lão giả kinh ngạc hô lên, con ngươi co rút: "Từ đâu mà chúng mày có được nhiều đan dược Thiên phẩm như vậy?!"

Năm người lão giả còn lại c*̃ng giật mình, ánh mắt trở nên tham lam: "Không ngờ hôm nay tới nhà họ Diệp lại còn có thu hoạch ngoài ý muốn!"

"Giao ra đây tất cả đan dược Thiên phẩm, nếu không, chết!"

Ong!

Một cỗ uy áp kh*ng b* mãnh liệt đè ép xuống như sóng thần.

Tất cả mọi người nhà họ Diệp đều bị uy nghiêm của Võ Thần chèn ép đến quỳ rạp xuống đất!

"Này này... Những người này đều là cảnh giới gì?"

Thân thể đám người Diệp Nam Thiên, Diệp Thanh Dương run lẩy bẩy.

Trái tim bị dọa đến sắp nổ tung!

Với thực lực của bọn họ, hoàn toàn không thể cảm nhận được cảnh giới của sáu vị lão giả này!

Chỉ có một mình Diệp Bắc Minh vẫn đứng tại chỗ.

Anh phun ra hai chữ: "Võ Thần!"

"Cái gì?"

"Võ Thần!"

"Trời ạ!"

Mọi người nhà họ Diệp đồng loạt hít hà, suýt chút nữa bị dọa đến nằm sấp xuống.

Võ Thần!

Đây chính là Võ Thần đó!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1329: Anh không muốn lãng phí chân nguyên.


"A?"

"Thằng nhóc này là ai?"

"Một tên Võ Tôn yếu nhớt lại không quỳ?"

"Còn nhìn ra thực lực của chúng ta? Có chút thú vị!"

Giọng nói ngạo mạn mang theo một chút nghiền ngẫm.

Tạch!

Sáu ánh mắt đồng loại rơi xuống người Diệp Bắc Minh: "Thằng nhóc, mày là người phương nào? Vì sao không quỳ? Muốn chết phải không?"

Diệp Bắc Minh bước lên trước một bước, quanh người bộc phát ra một cỗ sát khí kinh khủng!

Một hư ảnh hình rồng màu đỏ như máu xông ra khỏi thân thể: "Sát thần, Diệp Bắc Phong!



"Cái gì?"

Sáu lão giả giật nảy mình: "Mày chính là Diệp Bắc Phong?"

"Mày thật sự chỉ có cảnh giới Võ Tôn?"

"Làm sao có thể!"

Sắc mặt bọn họ không ngừng thay đổi, vô cùng ngoài ý muốn.

Một giây sau.

Tạch!

Sáu người sôi nổi tản ra, bày ra thế vây quanh, bao bọc xung quanh Diệp Bắc Minh!

Đối mặt với khí thế của sáu Võ Thần, người nhà họ Diệp sớm đã bị dọa đến hồ đồ!

...

Chỉ có mình Diệp Bắc Minh.

Anh mỉm cười, chợt nói: "Long Đế, giao cho ông".

Giọng Long Đế truyền đến: "Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, sao cậu biết tôi bằng lòng ra tay?"

Diệp Bắc Minh lạnh nhạt đáp: "Ông không muốn ra tay cũng được, tôi có thể bảo tháp Càn Khôn Trấn Ngục giúp tôi bùng nổ".

"Nhưng, nếu ông ra tay, tôi sẽ không cần lãng phí chân nguyên".

Anh không muốn lãng phí chân nguyên.

Cho nên.

Dứt khoát để Long Đế ra tay là được!

Long Đế không biết nói gì: "Cậu cũng biết làm ăn đó!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1330: "Mấy lão giả này thật sự là Võ Thần sao?"


Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: "Được, nhẫn trữ vật trên người bọn họ của tôi!"

"Thành giao!"

Giọng Long Đế truyền đến.

Hơi thở Diệp Bắc Minh đột nhiên tăng vọt, trong cơ thể anh b*n r* vô tận sát khí!

Ầm!

Như núi lửa phun trào.

Bầu trên phía trên toàn bộ nhà họ Diệp lập tức trở nên đen kịt.

Bị biển máu bao phủ!

Một đầu huyết long với hơi thở dữ tợn hiện ra sau lưng Diệp Bắc Minh!

Mí mắt sáu Võ Thần nhảy liên tục, cảm giác nguy cơ đánh úp lại.

Một vị lão giả hét to: "Lập tức ra tay, phế đi kẻ này!"

"Tên này rất kỳ quặc, phế đi đan điền của cậu ta đã rồi hẵng nói".

"Đánh gãy tay chân của tên này, biến cậu ta thành người tàn phế, rồi từ từ ép hỏi bí mật của cậu ta!"

Đột nhiên.

Diệp Bắc Minh cười một tiếng.

Chớp mắt xuất hiện trước mặt lão giả đang nói chuyện: "Mày nói nhiều nhỉ?"

"Chết đi!"

Anh đưa tay chộp về phía yết hầu lão giả!

"Ông Kim cẩn thận!"

Một lão giả khác quát một tiếng lớn.

Đôi mắt ông Kim lạnh như băng, tàn khốc cười đáp: "Sát thần? Ha ha, lão phu muốn thử xem, mày là sát thần cái gì!"

"Quỳ xuống cho lão phu!"

Cánh tay khô héo của ông Kim giơ lên, đột nhiên phát lực, bộc phát ra âm thanh phá không.

Nện về phía bả vai Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh đưa tay chế trụ cánh tay ông Kim, bàn tay tạo thành dáng như long trảo, rồi dùng sức kéo một phát!

Ầm!

Cánh tay ông Kim lập tức xuất hiện năm vết trảo máu me đầm đìa!

Bắp thịt và mạch máu đều bị xé rách xuống!

"A! Con chó, tay của tao... Mày đáng chết!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1331: "Mày đi chết cho tao!"


Sao cứ có cảm giác như đang nằm mơ!

Một lão già dữ tợn, giận dữ hét lớn: "Mọi người cùng nhau ra tay, đừng cho cậu ta bất kỳ cơ hội nào!"

"Huyết quang trên người thằng chó này rất mãnh liệt, phỏng chừng dùng đủ thứ thủ đoạn thiêu đốt tinh huyết!"

"Chỉ cần chúng ta đứng ở xa xa tấn công, cậu ta tuyệt đối không thể khiến chúng ta bị thương!"

Bốn lão giả khác đồng loạt gật đầu: "Ông Mạnh nói rất đúng!"

Vèo!

Bọn họ nhanh chóng lui lại, tự mình lấy ra vũ khí, muốn tấn công Diệp Bắc Minh từ xa!

Diệp Bắc Minh cười một tiếng rất có thâm ý, lạnh như băng nhìn ông Mạnh: "Mày thông minh?"

"Nếu mày đã thông minh như vậy, mày đi chết trước đi!"

Hai tay phối hợp!

Trảo về phía ông Mạnh.

Sát khí màu đỏ tươi trong cơ thể dâng trào, hóa thành một con huyết long sống động như thật.

Nó lao thẳng về phía ông Mạnh, rồi cắn!

"Đây là quái vật gì?"

Ông Mạnh bị dọa đến như muốn vỡ tim.

Hai tay ông ta ngưng tụ chân khí, đánh một quyền về phía huyết long!

Ầm!

Công kích của ông Mạnh như gãi ngứa cho huyết long, bị nó nuốt vào trong bụng, hóa thành một bãi sương máu!

"Mày đi chết cho tao!"

Trong chớp mắt ông Mạnh chết đi.

Lão giả thứ ba gào thét lao lên!

Ông ta đánh lén từ sau lưng.

Khí thế hung mãnh, một quyền hung hăng đánh về phía trái tim Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh như thể không phản ứng kịp, lúc nắm đấm của ông ta cách anh chỉ có ba mét anh vẫn không hề quay đầu!

Lão giả rét lạnh cười to: "Ha ha ha, thằng chó, tất cả kết thúc rồi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1332: Ba tên còn lại bị dọa chạy?


Với tốc độ khủng khiếp như vậy, anh quả thực như là quay đầu trong chớp mắt.

Một tay của anh chộp vào nắm đấm của ông ta, tay khác bắt lấy bả vai ông ta.

Anh đột nhiên dùng sức, chia thành hai!

Xoẹt!

Tiếng máu thịt bị xé rách truyền đến, khiến da đầu người ta tê dại!

Một người Võ Thần sơ kỳ mạnh mẽ lại bị Diệp Bắc Minh thô bạo xé làm đôi!

Chia thành hai nửa như tờ giấy!

"Ông Khâu! Không!"

Ba người còn lại không nhịn được mà quát to một tiếng, con ngươi tràn ngập tơ máu.

"Ừng ực!"

Mạnh bạo nuốt nước miếng!

"Đây là võ kỹ gì?"

"Đù!"

Ba người còn lại hoàn toàn ngây dại, dù bọn họ có là Võ Thần cũng chưa từng gặp được phương thức chiến đấu như vậy!

"Tên điên, con mẹ nó tên kia chắc chắn là kẻ điên!"

Trong lòng ba tên Võ Thần còn lại sinh ra sợ hãi vô tận!

Bọn họ soạt soạt soạt lui lại!

Danh tiếng sát thần!

Hoàn toàn không phải đùa giỡn.

Kẻ này có thể xứng với hai chữ sát thần.

Ba người nhìn thoáng qua nhau.

Một giây sau.

Vèo! Vèo! Vèo!

Bọn họ không hề do dự, đồng loạt lao ra khỏi nhà họ Diệp!

Sáu Võ Thần đánh bất ngờ, chỉ chớp mắt đã bị Diệp Bắc Minh g**t ch*t ba người!

Ba tên còn lại bị dọa chạy?

Nếu chuyện này truyền ra, có ai trên địa bàn Côn Luân dám tin tưởng?

Chắc chắn sẽ làm chấn động toàn bộ địa bàn Côn Luân!

Giọng nói lạnh lẽo của Diệp Bắc Minh vang lên: "Giờ mới muốn chạy, chúng
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1333: Thẩm Hảo Thiên!”


Diệp Bắc Minh lao ra giống như bom đạn, nhằm chuẩn vào một ông lão chạy chậm nhất.

Giơ chân đạp thật mạnh về phía lưng ông ta!

Ông lão này cảm nhận được nguy hiểm, quay đầu nhìn theo bản năng.

Vừa hay nhìn thẳng vào đôi mắt vô tình lạnh như băng của Diệp Bắc Minh, cúi đầu nhìn, một cú giáng lên lồng ngực!

Phụt!

Máu tươi bắn tung tóe, cơ thể rạn nứt!

Diệp Bắc Minh chẳng thèm nhìn ông ta thêm một cái.

Mũi chân nhún xuống mặt đất, sát khí trào dâng, đuổi theo một ông lão khác!

Vừa lao ra được mấy trăm mét, ông lão đó đã thấy Diệp Bắc Minh đuổi đến.

Ông ta biết tiếp tục bỏ chạy thì sẽ chết chắc!

Bèn đột ngột dừng lại, gào thét như con sư tử: “Diệp Bắc Minh, mày muốn giết tao, có thể không?”

“Nói thế nào tao cũng là võ thần, tao chính là thần của Côn Luân Hư này!”

“Mẹ kiếp, mày là cái thá gì?”

“Chết đi cho tao!”

Một thanh bảo kiếm màu máu xuất hiện trong tay người này, bùng phát ra kiếm khí băng lạnh, khóa chặt cổ họng của Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh không hề giảm tốc độ, lao đến đập về phía kiếm khí!

Đúng thế!

Anh muốn trực tiếp dùng thân thể chống lại uy lực của đường kiếm này!

Ông lão nhìn thấy cảnh này, tức đến phùng mang trợn mắt: “Vãi! Mày tưởng lão phu dễ bắt nạt lắm hả?”

“Đây là vũ khí phụ ma cấp bảy, có thể sánh được với một đòn của võ thần đỉnh phong!”

“Mẹ kiếp, mày đi chết đi!”

“Nhớ kỹ tên của tao, người giết mày, Thẩm Hảo Thiên!”

Ầm!

Bảo kiếm màu máu đột nhiên lóe sáng hào quang ngút trời!

Sức mạnh trong ma thú tinh hạch cấp bảy, lập tức bùng phát ra.

Giết về phía Diệp Bắc Minh!

Phập!

Kiếm khí điên cuồng đập lên người Diệp Bắc Minh, một cảnh quỷ dị xuất hiện.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1334: Ông lão này thực sự là võ thần sao?


“Làm sao có thể… Mày là quái vật gì…”

Thẩm Hạo Thiên ngẩn người.

Cơ thể già nua của ông ta cứng đờ tại chỗ!

Giống như bị người ta thi triển định thân pháp chú vậy.

Đôi mắt trừng to, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh giết đến!

Hoàn toàn ngẩn người!

Trong đầu ông ta chỉ có một ý nghĩ: ‘Kẻ này đúng là sát thần, cho mình thêm một cơ hội, hôm nay có chết thì mình cũng không đến!’

Diệp Bắc Minh đáp đến trước người Thẩm Hạo Thiên.

Đập một chưởng lên đầu ông ta!

Phập!

Cơ thể của Thẩm Hạo Thiên bị đập lún xuống đất, máu thịt lẫn lộn, trực tiếp bỏ mạng tại chỗ!

Anh chuyển ánh mắt nhìn sang người cuối cùng!

“A…”

Ông lão cuối cùng nhìn thẳng vào đôi mắt của Diệp Bắc Minh, tâm trạng suy sụp.

Ông ta sợ hãi đến mức còn không có ý muốn bỏ chạy, trái tim ngừng đập, đầu óc vang lên ù ù!

Diệp Bắc Minh mau chóng xông đến!

Liền sau đó.

Hai chân của ông lão mềm nhũn, lập tức phun ra một vũng chất lỏng, thụp quỳ xuống đất: “Sát thần đại nhân, thuộc hạ Hàn Bát Chỉ, tình nguyện trở thành nô bộc của sát thần đại nhân!”

“Đời đời kiếp kiếp phục vụ sát thần đại nhân, nếu làm trái lời, vạn mũi tên xuyên tim mà chết!”

Phập phập phập!

Nhân lúc Diệp Bắc Minh đang đi đến.

Ông lão Hàn Bát Chỉ điên cuồng dập đầu.

Đầu cũng sắp dập vỡ rồi!

Máu tươi đầm đìa.

“Suýt!”

Đám người nhà họ Diệp nhìn thấy cảnh này, tất cả đều ngẩn người.

Bầu không khí cả nhà họ Diệp, yên tĩnh đến đáng sợ!

Ông lão này thực sự là võ thần sao?

Một võ giả cảnh giới võ thần lại quỳ trước Diệp Bắc Minh?
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1335: “Tôi tự có cách”.


Hoàn toàn sợ chết khiếp!

Đôi mắt già nua của Diệp Nam Thiên lập tức sáng lên, tinh thần phấn khởi: “Giỏi lắm! Không hổ là con cháu của nhà họ Diệp!”

Diệp Bắc Minh chậm rãi đi đến, thú vị nói: “Nói xem, tại sao tôi phải tha cho ông?”

Toàn thân Hàn Bát Chỉ ướt đẫm mồ hôi, giống như chó chết bò trên mặt đất: “Sát thần đại nhân, nói thế nào thuộc hạ cũng là một võ thần, cậu tha cho tôi, chắc chắn có ích!”

“Sau này có công việc gì, cậu chỉ nói một câu, thuộc hạ có thể làm giúp cậu”.

“Hơn nữa, thuộc hạ còn là trưởng lão của học viện Thiên Thần!”

“Có thể điều động rất nhiều tài nguyên!”

Câu nói cuối cùng

Mới là mấu chốt khiến Diệp Bắc Minh động lòng.

Anh mới vào Côn Luân Hư, có rất nhiều chỗ cần dùng người.

Thân phận và thực lực của Hàn Bát Chỉ, thực sự rất được.

Bầu không khí yên tĩnh!

Hàn Bát Chỉ quỳ dưới đất, cảm thấy mỗi một giây đều dài như một năm.

Ông ta cũng từng nghĩ, bây giờ có nên đánh lén Diệp Bắc Minh không?

Nhưng rất nhanh ý nghĩ này bị nén xuống!

Bây giờ ông ta đánh lén, chắc chắn sẽ chết chắc!

Chỉ có thần phục dưới chân tử thần đại nhân mới có cơ hội sống.

Cuối cùng.

Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Ép ra một giọt máu tinh trong tim của ông, ký điều ước nô lệ thần hồn!”

“Rõ!”

Cơ thể già nua của Hàn Bát Chỉ run rẩy.

Điều ước nô lệ!

Đó là điều ước thần hồn còn khắc nghiệt hơn cả điều ước chủ nô!

Nhưng ông ta không dám chậm trễ, ép ra một giọt máu!

Diệp Bắc Minh thi triển huyết hồn chú, ký điều ước nô lệ với Hàn Bát Chỉ!

Lúc này.

Trên trái tim của Hàn Bát Chỉ có thêm một chữ ‘Diệp’ màu máu.

Ông ta biết, bắt đầu từ bây giờ, cái mạng của ông ta nằm trong một ý nghĩ của thanh niên trẻ trước mặt này.

Chỉ cần một ý nghĩ của Diệp Bắc Minh, trái tim của ông ta sẽ lập tức nổ tung!

Nghĩ đến đây, Hàn Bát Chỉ cung kính hỏi: “Đại nhân, cậu có dặn dò gì không?”

Diệp Bắc Minh lên tiếng: “Ông lui xuống trước đi, chốc nữa tôi sẽ liên lạc với ông”.

“Chuyện ở đây, tạm thời giấu kín!”

“Còn che giấu bằng cách nào, tự ông nghĩ cách”.

“Rõ!”

Hàn Bát Chỉ quay người định bỏ đi, lại không kìm được quay đầu: “Đại nhân, cậu liên lạc với tôi bằng cách nào?”

“Tôi tự có cách”.

“Được!”

Hàn Bát Chỉ sợ hãi run rẩy bỏ đi.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1336: “Linh hồn này bị tổn hại quá nghiêm trọng rồi”.


“Trong đầu tôi đã tính toán, nếu ra tay bằng cách khác, chắc chắn sẽ phí nhiều sức lực hơn”.

“Ha ha ha!”

Long Đế cười lớn: “Nhu Tử đã dạy, thiên phú tu võ của cậu đúng là kh*ng b*”.

“Một trận chiến đấu, lại có thể lĩnh ngộ nhiều điều như vậy”.

“Cậu thực sự không xem xét bái tôi làm sư phụ sao? Tôi có thể truyền thụ tất cả kinh nghiệm chiến đấu của tôi cho cậu!”

Diệp Bắc Minh vẫn lắc đầu: “Không cần đâu”.

“Được thôi, tôi không ép cậu”.

Long Đế đáp lại một câu.

Vù!

Tất cả huyết khí bốn phương tám hướng lập tức bay ra.

Hóa thành năm con huyết rồng, chui vào trong cơ thể của Diệp Bắc Minh!

Xuất hiện trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Tàn hồn của Long Đế càng rắn chắc.

Liền sau đó.

Chút tàn hồn đó lại hóa thành một phần mộ màu máu!

Đứng ở giữa phía sau tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Đó là cái gì?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng “Đây là tượng đài định hình linh hồn, ông ta muốn tạo lại linh hồn!”

Long Đế cười nói: “Vẫn là tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiểu tôi, đúng thế, đúng là tôi muốn tạo lại linh hồn”.

“Linh hồn này bị tổn hại quá nghiêm trọng rồi”.

“Chỉ có tạo lại linh hồn bằng tượng đài định hình linh hồn, tôi mới có thể sống lại!”

“Hút thêm máu tươi của mấy vạn võ thần, chắc tôi có thể sống lại rồi”.

Diệp Bắc Minh giật khóe miệng: “Mấy vạn võ thần… ông đúng là dám nghĩ đấy!”

Anh không nhiều lời với Long Đế nữa.

Thu thập năm chiếc nhẫn trữ vật lại.

Về đến trước mặt đám người nhà họ Diệp.

Ánh mắt mọi người nhìn anh đều lóe lên giống như nhìn một bảo vật kinh thiên!

Diệp Thanh Dương chạy đến, vỗ mạnh lên vai Diệp Bắc Minh: “Cháu ngoại thật lợi hại!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1337: Mà là giống y hệt!


Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Cậu à, cháu giải độc cho mọi người trước đã”.

Một tiếng sau.

Giải độc xong!

Khuôn mặt già của Diệp Nam Thiên dao động, ánh mắt lóe lên, mới nghiêm trọng lên tiếng: “Minh Nhi, con đi theo ông, ông có chuyện muốn nói với con!”

“Được”.

Anh đi theo sau Diệp Nam Thiên.

Đến một căn mật thất.

Diệp Nam Thiên dừng lại, nhìn Diệp Bắc Minh bằng ánh mắt phức tạp.

Phải mười phút trôi qua.

Giọng của Diệp Nam Thiên vang lên: “Minh Nhi, con thực sự là chúa cứu thế của nhà họ Diệp?”

“Là người mà tổ tiên nhà họ Diệp chúng ta nói sao?”

Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Tổ tiên nhà họ Diệp?”

“Chúa cứu thế?”

“Ông ngoại, ông có ý gì?”

Sắc mặt Diệp Nam Thiên nghiêm trọng, kéo Diệp Bắc Minh đi vào sâu trong mật thất.

Xuyên qua một thông đạo mấy trăm mét.

Cuối cùng.

Đến nơi sâu nhất dưới lòng đất nhà họ Diệp.

Nơi này là một quảng trường dưới lòng đất, được cải tạo từ một động huyệt tự nhiên khổng lồ!

To bằng một sân bóng đá quốc tế tiêu chuẩn.

Ở vị trí trung tâm quảng trường.

Một bức tượng điêu khắc màu đen lặng im đứng ở đó!

Giống như bức tượng nữ thần tự do.

Khoảnh khắc Diệp Bắc Minh nhìn thấy bức tượng màu đen đó, đồng tử bỗng co lại: “Ông ngoại, đây chẳng phải là con sao?”

“Tại sao tượng điêu khắc của con lại ở đây?”

Bức tượng này, lại trông khá giống với Diệp Bắc Minh!

Không đúng.

Không phải là khá giống.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1338: “Minh Nhi, con rất thông minh”.


Diệp Nam Thiên nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc: “Minh Nhi, đây không phải là tượng điêu khắc con”.

“Đây là bức tượng chúa cứu thế cứu nhà họ Diệp mà tổ tiên nhà họ Diệp điêu tạc theo lời dự đoán!”

Diệp Bắc Minh cau mày: “Chúa cứu thế cứu nhà họ Diệp?”

Diệp Nam Thiên gật đầu: “Đúng thế, sau khi tổ tiên nhà họ Diệp đến đây, xây dựng nhà họ Diệp ở đây, và dựng nên bức tượng này”.

“Cũng chính vị tổ tiên này, đã mang Long Đế Quyết về cho nhà họ Diệp!”

“Đồng thời, ông ấy để lại một câu, tương lai nếu có một người giống y hệt bức tượng này”.

“Thì cậu ta chính là gia chủ nhà họ Diệp kế nhiệm!”

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh dao động.

Không nói gì.

Diệp Nam Thiên nói tiếp: “Vốn dĩ, khi mẹ của con lớn lên, càng ngày càng giống bức tượng này”.

“Cũng thể hiện ra thiên phú võ đạo kinh người, ông còn cho rằng Thanh Lam chính là chúa cứu thế của nhà họ Diệp!”

“Nhưng dù sao Thanh Lam cũng là con gái, không phải là đàn ông như tổ tiên nói”.

Ông ta dừng một chút.

Ánh mắt nóng rực nhìn Diệp Bắc Minh!

“Minh Nhi, ông ngoại nằm mơ cũng không ngờ, con lại là chúa cứu thế của nhà họ Diệp!”

Ông ta hít thở gấp, vẻ mặt kích động nhìn Diệp Bắc Minh: “Con có biết, lúc ông nhìn thấy con, ông vui mừng thế nào không?”

“Cuối cùng nhà họ Diệp khởi dậy rồi!”

“Cuối cùng nhà họ Diệp không cần trốn nữa rồi!’

“Cuối cùng nhà họ Diệp có thể nở mày nở mặt rồi!”

Diệp Nam Thiên hưng phấn hô lớn.

Giọng nói kích động vang vọng khắp quảng trường khổng lồ!

Diệp Bắc Minh nhìn Diệp Nam Thiên: “Ông ngoại, ông vừa nói sau khi tổ tiên nhà họ Diệp đến đây, đã xây dựng nhà họ Diệp”.

“Câu này có ý gì, chẳng lẽ nhà họ Diệp không phải là cư dân vốn sống ở Côn Luân Hư sao?”

Khuôn mặt già của Diệp Nam Thiên nóng bừng, vui mừng cười nói: “Minh Nhi, con rất thông minh”.

“Ông ngoại chỉ tiết lộ một thông tin như vậy, con đã đoán được rồi”.

“Đúng thế, khởi nguồn của nhà họ Diệp, đúng là không ở nơi này, mà ở hoàng triều Đại Chu!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1339: “Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”


Một lát sau.

Diệp Bắc Minh mới hỏi: “Ông ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Sắc mặt Diệp Nam Thiên hơi sầm xuống, trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Minh Nhi, ông ngoại có thể nói với con, nhưng con tuyệt đối không được nói ra ngoài!”

“Bởi vì chuyện này, thực sự liên quan đến sự tồn vong của cà nhà họ Diệp!”

“Có khả năng hôm nay con tiết lộ ra ngoài, ngày mai, nhà họ Diệp chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn thân!”

“Ông ngoại không nói đùa, cũng không dọa con!”

“Cho dù bây giờ con có thể chém giết võ thần, trước mặt họ, cũng nhỏ bé giống như con kiến thôi!”

Diệp Bắc Minh nhướn mày, trong ánh mắt lóe lên vẻ băng lạnh: “Bọn họ?”

“Bọn họ là ai?”

Diệp Nam Thiên nghiêm trọng trả lời: “Hoàng thất Đại Chu!”

“Ồ?”

Diệp Bắc Minh nghi hoặc.

Đôi mắt Diệp Nam Thiên đỏ bừng: “Nhà họ Diệp vốn là quý tộc của hoàng triều Đại Chu, dưới một người, trên vạn người!”

“Tổ tiên nhà họ Diệp nắm trong tay binh quyền của hoàng triều Đại Chu!”

“Mở mang bờ cõi cho hoàng triều Đại Chu, lập chiến công hiển hách!”

“Nhưng sau này hoàng thất nghi kỵ, huyết mạch nhà họ Diệp gần như bị giết hết sạch chỉ trong một đêm”.

“Chỉ có tổ tiên và số ít người thoát ra khỏi vòng bao vây của hoàng triều Đại Chu, đến nơi này kéo dài hơi tàn”.

Diệp Bắc Minh gật đầu.

Trong lòng không có quá nhiều cảm xúc.

Anh không biết rõ tình hình cụ thể, cũng sẽ không vì mấy lời của ông ngoại mà thề phải đối địch với hoàng triều Đại Chu.

Anh coi như nghe một câu chuyện là được.

Nhiệm vụ đầu tiên, vẫn là tìm được tung tích của mẹ.

“Ông ngoại, mẹ của con thì sao?”

Diệp Bắc Minh hỏi: “Sau này bà ấy đi đâu?”

“Ầy!”

Thấy Diệp Bắc Minh không có hứng thú lắm với lai lịch của nhà họ Diệp, ông ta thở dài một tiếng.

Chỉ có thể sau này rồi tính vậy.
 
Back
Top Dưới