Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1300: cũng xem như vinh hạnh của mày".


"Ngăn tên kia lại!"

Tướng lĩnh trông cửa hoảng sợ rống to.

Diệp Bắc Minh tiếp tục huy kiếm, đôi mắt lạnh lẽo, như thể một tôn sát thần, không hề có ý hạ thủ lưu tình!

Chưa đến ba phút, máu đã chảy thành sông!

Cửa cung thứ nhất, bị đánh hạ!

Trong điện Kim Loan.

Một tên thái giám xông tới, mặt mũi tràn đầy sợ hãi: "Bệ hạ, cửa cung thứ nhất bị đánh hạ".

"Cái gì?"

Hoàng đế Thanh Long không thể ngồi yên được nữa: "Sao có thể, cửa cung thứ nhất có hơn mười ngàn quân Cấm Vệ, bọn họ đều làm gì?"

Thái giám sợ hãi đáp: "Tất cả đều bị Diệp Bắc Phong giết..."

Điện Kim Loan lại một lần lâm vào sự yên tĩnh như chết!

Hơn mười ngàn quân Cấm Vệ tất cả đã bị giết?

Lúc này.

Trong lòng tất cả mọi người đều sinh ra một suy nghĩ hoang đường: "Không lẽ kẻ này thật sự là sát thần giáng lâm trần gian sao?"

Hoàng đế Thanh Long giận dữ hét: "Mời Đại Quốc Sư đến, mau mời Đại Quốc Sư!"

...

Đồng thời.

Diệp Bắc Minh đánh thẳng một mạch vào trong hoàng cung đế quốc Thanh Long.

Một đường thông suốt!

Hoàn toàn không ai có thể ngăn cản.

Đột nhiên.

Một hơi thở kh*ng b* lao về phía Diệp Bắc Minh, anh khẽ điểm chân, bay nhanh tránh đi!

"Loảng xoảng!"

Không khí nổ tung, đằng trước Diệp Bắc Minh xuất hiện một cái hố to đường kính mười mấy mét.

Một giây sau.

Một người đàn ông nho nhã đạp không tới, đứng trên nóc một tòa đại điện nhìn xuống Diệp Bắc Minh, chế giễu: "Vật nhỏ, hoàng cung đế quốc Thanh Long không phải chỗ mày có thể tới!"

"Trò hề này nên kết thúc ở đây, mày là người đầu tiên, cũng là người duy nhất giết được vào tới đây".

"Có thể để lão phu tự mình ra tay g**t ch*t, cũng xem như vinh hạnh của mày".
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1301: chém ra cơn lốc!


"Là Đại Quốc Sư!"

"Trần quốc sự là tu vi Võ Đế đỉnh phong, chỉ cách cảnh giới Võ Thần có một bước xa, tên chó này chết chắc rồi!"

Binh lính xung quanh kích động, hoan hô.

Ầm!

Bóng sét trùng điệp!

Trong nháy mắt, Diệp Bắc Minh xuất hiện trước người Trần Huyền Lễ, đánh một kiếm về phía ông ta.

Trần Huyền Lễ ngây người, suýt chút nữa bị hốt hoảng đến há miệng.

Kẻ này lấy dũng khí ở đâu ra?

Dám chủ động ra tay với ông ta?

Giây tiếp theo.

Trần Huyền Lễ kịp phản ứng.

Một cơn giận dữ giống như núi lửa phun trào: “Đồ ngông cuồng, thằng nhãi ranh!!!”

Lão phu Trần Huyền Lễ, Võ Đế đỉnh phong, cả đời chưa từng nhìn qua tên cuồng vọng như…”

Chữ ‘mày’ còn chưa kịp nói.

Diệp Bắc Minh phun ra hai chữ: “Om sòm!”

Một kiếm đánh tới, dễ như bỡn!

Không khí như sắp bị xé toạc ra!

Lúc này.

Trần Huyền Lễ cuối cùng cảm cảm nhận được sự khủng khiếp của Diệp Bắc Minh, sắc mặt đông cứng: “Nhóc con, tìm cái chết cũng không chủ động bằng mày!”

Hai tay khoanh lại đang chuyển động trước ngực.

Không khí nổi lên giống như sóng gió điên cuồng!

Tạo thành một cơn lốc đáng sợ đánh về phía Diệp Bắc Minh!

Phụt!

Trong kiếm Đoạn Long trào huyết mang, chém ra cơn lốc!

Kiếm khí màu đỏ máu trong phút chốc xuất hiện trước mặt Trần Huyết Lễ, xé toạc tất cả!

“Mày!”

Trần Huyền Lễ kinh hãi, rút lui về phía sau.

Một tiếng ‘ầm’ cực lớn, đại điện dưới chân ầm ầm sụp đổ, hóa thành phế tích!

Trần Huyền Lễ bay lên không đứng, khiếp sợ nhìn Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, mày rốt cuộc có lai lịch gì?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1302: Mấy trăm đại thần trố mắt nhìn nhau!


Lúc bắt đầu còn khinh thường!

Đến sau đó thì nghiêm túc!

Bây giờ lại khiếp sợ!

Trong mấy giây ngắn ngủi, tâm tình của vị Võ Đế đỉnh phong lại biến hóa ba lần!

Người này hôm nay nhất định phải giết!

Nếu không sẽ gặp tai họa về sau!!!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, người này có chút không đơn giản”.

“Nửa cơ thể bước vào cảnh giới Võ Thần, hơn nữa, một nửa nội lực trong cơ thể hắn đã chuyển hóa thành chân nguyên!”

“Ồ?”

Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Thứ tôi chém chính là Thần!”

Ầm!

Kiếm Đoạn Long chấn động.

Một trận nổ tung vang dội.

Diệp Bắc Minh giống như máy b** ch**n đ** phá trường không, xuất hiện trước người Trần Huyền Lễ!

Giơ tay lên!

Một kiếm chém xuống!

Trần Huyền Lễ vô cùng dữ tợn: “Tới là tốt! Ha ha ha!”

“Tên nhãi, lão phu là võ thể song tu!”

“Chỉ dựa vào thanh kiếm nát của mày mà cũng muốn giết tao?”

Giọng điệu ông ta ngạo mạn!

Nội lực trong cơ thể và chân nguyên điên cuồng cuộn trào, đánh ra một kích cực mạnh, hung hăng đập về phía kiếm Đoạn Long!

Nếu như không ngoài dự đoán, thanh kiếm nát này và Diệp Bắc Minh sẽ vỡ vụn trong nháy mắt.

Bùm!

Trong nháy mắt Trần Huyền Lễ và kiếm Đoạn Long tiếp xúc, một cơn đau nhức nhối truyền tới.

Hai cánh tay của ông ta lại trong nháy mắt hóa thành sương máu!

Sau đó.

Kiếm Đoạn Long tiếp tục rơi xuống!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1303: “Ông là ai?”


“Bệ hạ, cửa cung thứ ba đã bị công phá!”

“Báo!!!”

“Bệ hạ, cửa cung thứ tư…”

“Báo, cửa cung thứ năm…”

Chưa đến một phút, năm cửa cung đều bị công phá toàn bộ.

“Tốc độ gì vậy?”

“Cấm vệ quân của chúng ta là giấy dán sao?”

Mấy trăm đại thần văn võ loạn cào cào, giống như con kiến trên chảo nóng.

“Báo, bệ hạ, cửa cung thứ sáu bị công phá, sát thần hắn… hắn tới rồi!”

Giây tiếp theo.

Soạt!

Hoàng đế Thanh Long mở mắt, giống như chân long thức tình: “Tiểu Lý Tử, liên hệ với người của cung Hạo Miểu đang đóng quân trong thành, mời ông ta đến hoàng cung một chuyến!”

“Lĩnh chỉ!”

“Tiểu Hỉ Tử, bức mật thư này đưa đến tay vị phó viện trưởng của học viện Thiên Thần trong thành!”

“Rõ, bệ hạ!”

Hai đại thái giám nhanh chóng rời khỏi điện Kim Loan.

Một lát sau.

Hoàng đế Thanh Long hơi do dự, lấy ra một khối ngọc bội hình rồng.

Rút dao găm cắt lòng bàn tay mình!

“Bệ hạ, người làm gì vậy?”

“Bảo trọng long thể!”

Mấy trăm đại thần văn võ cũng không nhịn được tiến lên một bước!

Hoàng đế Thanh Long không trả lời, tưới máu tươi của mình lên trên ngọc bội hình rồng!

Vù!

Trong phút chốc, huyết ảnh phun trào!

Ngoại giới sáng như ban ngày, toàn bộ điện Kim Loan rơi vào bóng tối.

Giây tiếp theo.

Một đường huyết ảnh sáng lên trong ngọc bội, miệng phun tiếng người: “Tô Huyền, ông liên lạc với lão phu làm gì?”

“Ông là ai?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1304: ‘Người này chính là sát thần?’


Tô Huyền!

Chính là tục danh của hoàng đế Thanh Long.

Trong thiên hạ, ai dám liên tục gọi đại danh của hoàng đế?

Huyết ảnh cười lạnh một tiếng: “Lão phu tạo ra đế quốc Thanh Long, trên đá Huyền Vũ màu đen đã lập phách, cách ngày nay hơn ba ngàn bảy trăm năm!”

“Bọn họ vậy mà không nhận ra lão phu?”

“Cái gì?”

Văn võ toàn triều kinh hãi, tất cả mọi người đều hít ngược lại hơi lạnh: “Rít!”

Tròng mắt trợn trừng, bị kinh động cực lớn: “Người… người là hoàng đế khai quốc của đế quốc Thanh Long!!!”

Vào lúc mọi người khiếp sợ.

Hoàng đế Thanh Long quỳ sụp một tiếng: “Lão tổ tông, đế quốc Thanh Long gặp nạn!”

“Sát thần Diệp Bắc Phong đã tiến vào đại nội hoàng cung”.

“Ồ?”

Con ngươi già nua của huyết ảnh đông cứng lại, nhìn ra ngoài điện Kim Loan: “Ha ha, sát thần?”

“Trên đời này lại có người dám lấy danh hiệu này, thật sự không biết sống chết!”

“Hắn dám tiến vào điện Kim Loan, lão tổ thay ông chém hắn!”

Sát ý giống như thủy triều bao vây tấn công tới!

Tất cả mọi người trong đại điện nơm nớp lo sợ, thiếu chút nữa bị hù chết.

Mặc dù lão giả này là huyết ảnh ngưng tụ, nhưng sát ý giải phóng ra là thật!

...

Mười bảy cửa cung, mấy trăm ngàn lính cấm vệ cũng không ngăn được Diệp Bắc Minh.

Anh một đường xông vào điện Kim Loan!

Trực tiếp đi tới.

Soạt! Soạt! Soạt!

Vô số ánh mắt đều rơi vào người Diệp Bắc Minh.

‘Người này chính là sát thần?’

‘Trẻ quá!’

Xung quanh tĩnh mịch!

Dù là hoàng đế đế quốc Thanh Long cũng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.

Giọng nói Diệp Bắc Minh vang lên: “Tôi tới đây chỉ làm hai việc”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1305: Diệp Bắc Phong có thể lên trời sao?


“Thứ hai, diệt đế quốc Thanh Long”.

Giọng nói không lớn, nhưng vang dội như sấm!

Mẹ kiếp!

Điên quá rồi!

Dám nói muốn diệt đế quốc Thanh Long?

Đây chính là điện Kim Loan của đế quốc Thanh Long đó!!!

Vù!

Huyết ảnh lão tổ nhà họ Tô xuất hiện trong ngọc bội hình rồng của hoàng đế Thanh Long, một luồng sát ý lạnh như băng trong nháy mắt bao phủ Diệp Bắc Minh: “Mày muốn diệt hoàng thất nhà họ Tô?”

“Khà khà khà, thằng súc sinh, mày biết nghĩ đấy!”

Diệp Bắc Minh có chút bất ngờ, không nhịn được cười: “Một đường tàn hồn thôi mà, tôi tiện tay diệt là được”.

“Ha ha ha!”

Một tràng cười truyền tới.

Sau đó lại có liên tiếp hai giọng nói vang lên.

“Diệp Bắc Phong, mày quả nhiên phách lối!”

“Sát thần? Thú vị, lại có thể ép hoàng đế Thanh Long cầu xin hai người bọn tao tiếp viện!”

Vèo! Vèo!

Giữa điện quang hỏa thạch, hai bóng người bước vào điện Kim Loan.

Một trước một sau kẹp Diệp Bắc Minh ở giữa, ngăn cản đường đi.

Một người là thái thượng trưởng lão của cung Hạo Miểu, Cổ Thước Kim, Võ Thần sơ kỳ!

Một người khác là phó viện trưởng học viện Thiên Thần, Võ Tam Thiên, Võ Thần sơ kỳ!

Hoàng đế Thanh Long cười nói: “Hai vị tiền bối, cuối cùng các ông đã tới rồi”.

Hai Võ Thần có mặt.

Lại thêm luồng huyết hồn của lão tổ!

Diệp Bắc Phong có thể lên trời sao?

Đột nhiên.

Tiếng cười một cô gái truyền tới: “Ha ha ha, thú vị, nhiều người như vậy cùng nhau ức h**p sư đệ của tôi, coi tôi không tồn tại sao?”

“Ai đang nói?”

Văn võ toàn triều ngơ ngác.

Rối rít ngẩng đầu lên, nhìn về phía nóc nhà điện Kim Loan.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1306: “Yêu nữ, cô tự tìm cái chết!”


Mọi người kinh hãi!

Cổ Thước Kim và Võ Tam Thiên nhìn cô ấy, có chút kiêng kỵ: “Cô là ai, giả thần giả quỷ, xuống cho tôi!”

Người này xuất hiện từ lúc nào?

Bọn họ không hề nhận ra chút nào!

Diệp Bắc Minh rất vui mừng và bất ngờ: “Chị Tiểu Yêu, tại sao chị lại ở đây?”

Cô gái xinh đẹp kia.

Chính là Lục sư tỷ Đạm Đài Yêu Yêu!

Cô ấy bước tới, đến bên cạnh Diệp Bắc Minh.

Chìa tay nhéo mặt anh.

“Tiểu sư đệ, đã lâu không gặp!”

Đạm Đài Yêu Yêu cưng chiều nhìn Diệp Bắc Minh: “Không phải là vì chị sợ em xảy ra chuyện sao, trực tiếp xông vào hoàng cung của đế quốc Thanh Long, cũng chỉ có em mới dám làm như vậy!”

“May mà chị tới, nếu không chưa chắc em đánh thắng hai lão già khốn kiếp này đâu”.

Mọi người trợn mắt há mồm.

Người phụ nữ này là ai?

Quá to gan!

Dám khinh bỉ thái thượng trưởng lão cung Hạo Miểu và phó viện trưởng học viện Thiên Thần?

Khuôn mặt già nua của Cổ Thước Kim trầm xuống, Yêu nữ, khẩu khí của cô lớn quá!”

“Người của cung Hạo Miểu cô cũng dám khinh thường?”

Đạm Đài Yêu Yêu bật cười: “Cung Hạo Miểu là thứ rác rưởi gì thế?”

Trong nháy mắt cô ấy ra tay, bình tĩnh bước xuống, đứng trước mặt Cổ Thước Kim!

Một quyền đập về phía ông ta!

Đợt khí khủng khiếp trong nháy mắt nổ tung!

Cổ Thước Kim có chút khiếp sợ, quát lên: “Yêu nữ, cô tự tìm cái chết!”

Ông ta không chút lưu tình giơ một quyền, đấu với một quyền của Đạm Đài Yêu Yêu!

Răng rắc!

Một tiếng giòn dã.

Quả đấm của Cổ Thước Kim trong nháy mắt bị phế, nứt hỏng từng tấc!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1307: “Khác biệt một trời một vực!”


Cổ Thước Kim kêu đau thảm thiết.

“Kêu cái gì? Hù được sư đệ tôi hả!”

Đạm Đài Yêu Yêu nhướng mày.

Giơ tay lên, vỗ về phía đầu của Cổ Thước Kim!

Phụt!

Đường đường là thái thượng trưởng lão của cung Hạo Miểu, Cổ Thước Kim Võ Thần sơ kỳ!

Đầu trong nháy mắt nở hoa!

Trực tiếp nổ tung!

Nhìn thấy cảnh này, Võ Tam Thiên ở bên cạnh cũng bị dọa!

“Rít!”

Ông ta hít ngược lại hơi lạnh.

Tim gần như bị dọa sợ muốn nổ tung!

Lui về phía sau, hoảng sợ nhìn Đạm Đài Yêu Yêu: “Cô là ai?”

Con ngươi hoàng đế Thanh Long điên cuồng co lại!

Đây chính là Võ Thần đó!

Lại bị một cái tát đánh nát đầu?!!!

Mồ hôi chảy ròng ròng,

Hoàn toàn ngồi không yên nữa.

Diệp Bắc Minh hô hấp dồn dập, giơ ngón cái lên: “Lục sư tỷ bá đạo!”

“Chị Tiểu Yêu, rốt cuộc chị là cảnh giới gì?”

“Đến khi nào em mới có thể giống chị tiện tay đánh gục Võ Thần?!!”

“Ha ha”.

Đạm Đài Yêu Yêu cười hì hì: “Chờ em trở thành võ giả tiên thiên thì biết, dưới tiên thiên thì xem như là võ thấp!”

“Trên tiên thiên chính là võ cao!”

“Võ giả học võ thấp gặp võ giả võ cao thì giống như kiến gặp rồng!”

“Khác biệt một trời một vực!”

Con ngươi Diệp Bắc Minh cứng lại: “Võ giả tiên thiên?”

Giây tiếp theo.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1308: Lão tổ nhận thua?


Đạm Đài Yêu Yêu cười khẽ: “Muốn chạy?”

Một quyền đánh ra không khí, giữa không trung ngưng tụ ra một luồng năng lượng khủng khiếp, nện sau lưng Võ Tam Thiên!

Phốc!

Trực tiếp xuyên thủng người ông ta.

Phó viện trưởng học viện Thiên Thần Võ Tam Thiên chết!

Diệp Bắc Minh giật mình: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, rốt cuộc chị tiểu yêu là cảnh giới gì?”

Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Không nhìn ra, trên người cô ta có đồ che giấu khí tức”.

Hoàng đế Thanh Long mặt biến sắc, hoảng sợ kêu lên: “Lão tổ, mau ra tay, giết hai người!”

Soạt!

Đạm Đài Yêu Yêu quay đầu, nở nụ cười: “Tiểu hoàng đế, ông gấp cái gì? Ông cũng muốn chết sao?”

“Rít!”

Mấy trăm đại thần văn võ của đế quốc Thanh Long hít ngược hơi lạnh, da đầu tê dại, thiếu chút nữa bị hù chết.

Mẹ kiếp!

Người phụ nữ này quá kinh khủng!

Dùng thái độ này nói chuyện với hoàng đế của đế quốc Thanh Long?!!!

Xung quanh im lặng!

Đột nhiên.

Huyết ảnh trong ngọc bội hình rồng nói: “Cô gái, lão phu không biết lai lịch của cô, nhưng nhìn thủ đoạn của cô chắc không phải người bình thường!”

“Lần này, đế quốc Thanh Long của chúng tôi bị vu oan!”

“Chỉ cần hai người lập tức rời khỏi đế quốc Thanh Long, bắt đầu từ bây giờ, chúng tôi sẽ hủy bỏ bỏ lệnh truy nã Diệp Bắc Phong!”

“Tất cả ân oán từ đây được xóa bỏ!”

Hoàng đế Thanh Long ngây người, mặt không thể tin nổi: “Lão tổ, sao có thể!”

“Nếu hủy bỏ lệnh truy nã, mặt mũi đế quốc Thanh Long chúng tôi để đi đâu?”

Lão tổ nhận thua?

Còn muốn đế quốc Thanh Long hủy bỏ lệnh truy nã?!!!

Huyết ảnh tức giận trách mắng: “Ông im miệng cho tôi, Tô Huyền, chuyện này đều vì ông cả”.

“Ông có biết chọc vào bọn họ, khiến đế quốc Thanh Long mang lại tai nạn lớn thế nào không?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1309: “Tiểu sư đệ!”


Cắn chặt răng!

Không dám phản bác!

Diệp Bắc Minh buồn cười: “Hủy bỏ? Ông cảm thấy có thể sao?”

Đạm Đài Yêu Yêu nhàn nhạt lên tiếng:”Sư đệ tôi không muốn, vẫn phải diệt các người”.

Huyết ảnh cười đầy thâm ý: “Ha ha, các người không dám đâu!”

“Ồ?”

Đạm Đài Yêu Yêu cười: “Nói đi, sao tôi không dám?”

Huyết ảnh trả lời lạnh băng: “Lão phu chưa chết, hơn nữa thân phận thật của lão phu ở ngay hoàng triều Đại Chu!”

Lúc này.

Toàn bộ bên trong điện Kim Loan rơi vào tĩnh lặng như tờ!

Tất cả mọi người đều giống như thấy quỷ!

Hoàng đế Thanh Long ngây ra!

Văn võ toàn triều ngây ra!

Bốn chữ hoàng triều Đại Chu giống như có ma lực.

Dù là Đạm Đài Yêu Yêu cũng nhíu mày!

Chỉ có Diệp Bắc Minh kỳ quái: “Hoàng triều Đại Chu? Chưa từng nghe nói qua”.

Đạm Đài Yêu Yêu nghiêm túc giải thích: “Hoàng triều Đại Chu cách chúng ta rất xa, phải xuyên qua một cánh rừng rậm ma thú!”

“Trong đó có ma thú cấp mười!”

“Võ giả bình thường muốn đi hoàng triều Đại Chu phải xuyên qua rừng rậm ma thú!”

“Người này nhất định là đã xuyên qua rừng rậm ma thú mới có thể đến hoàng triều Đại Chu!”

Huyết ảnh cười ngạo mạn nói: “Ha ha ha ha, người phụ nữ này xem ra có chút kiến thức”.

“Ba ngàn năm trước, lão phu xuyên qua rừng rậm ma thú, thập tử nhất sinh, cuối cùng đến được hoàng triều Đại Chu!”

“Lão phu bây giờ chính là cung phụng của hoàng triều Đại Chu, nếu thân phận thật quay về đế quốc Thanh Long”.

“Các người cảm thấy mình còn mạng không?”

Bên trong điện Kim Loan hoàn toàn yên tĩnh.

Người từ ba ngàn năm trước vẫn còn sống?

Võ giả bình thường có thể sống đến một ngàn năm đã rất kinh khủng.

Võ giả sống hơn ba ngàn năm, đây là cảnh giới gì?

Hoàng đế Thanh Long cười lớn: “Ha ha ha, hóa ra người chưa chết”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1310: “Sao mày có thể ác độc như vậy?!!!”


“Ông nghĩ tôi đùa à?”

“Tặng ông phần quà lớn!”

Diệp Bắc Minh cười đầy ác độc.

Phất tay!

Vù!

Máu tươi của hoàng đế Thanh Long trào ra, trong nháy mắt bốc cháy!

Huyết Mạch Chú Sát!

Điều anh phải làm chính là khiến hoàng thất của hoàng đế Thanh Long bị diệt tộc!!!

Sát thần tôi đùa với ông à?

Lúc này, trên trăm người trong đại sảnh trực tiếp bị bốc cháy.

Trong cơ thể bọn họ đều có huyết mạch của hoàng thất Thanh Long!

Không chỉ có như vậy.

Bên trong Côn Luân Hư, khắp nơi đều có huyết mạch của hoàng thất Thanh Long bị bốc cháy!

...

Huyền Lôi Cốc.

Trong thao trường, ba võ giả trẻ tuổi đột nhiên kêu thảm một tiếng.

Ngọn lửa dày đặc bao trùm toàn thân!

Sau khi vùng vẫy mười mấy cái hít thở, hóa thành một mảnh tro tàn.

Mọi người ở thao trường ngây ra: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

...

Thiên Kiếm Tông.

Bên trong tàng kinh các, một đệ tử đang học kiếm kỹ.

Đột nhiên, thân thể bốc cháy.

Trên kiếm đài.

Hai đệ tử trẻ tuổi đang đối chiến, một người trong số đó bỗng nhiên cơ thể bùng cháy.

Thông qua huyết quang, lão tổ đế quốc Thanh Long nhìn thấy cảnh này.

Ông ta điên cuồng gào thét: “Không… Đừng!!! Diệp Bắc Phong, dừng tay, dừng tay cho tao!!!”

“Mày đây là muốn diệt sạch tất cả huyết mạch của người nhà họ Tô tao à!!!

“Sao mày có thể ác độc như vậy?!!!”

Diệp Bắc Minh cười khẽ: “Ác độc sao? Khi các người đuổi giết tôi và mẹ tôi, sao chưa từng nghĩ qua ác độc?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1311: Như bị sét đánh!


Mày!!!”

Lão tổ đế quốc Thanh Long tức muốn ngất xỉu.

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Đừng nói, người đế quốc Thanh Long các người hưng thịnh lắm, còn có rất nhiều người chưa chết đâu”.

Hình ảnh trong ngọn lớn xoay chuyển.

Phạn Âm Cốc.

Một cô gái tuyệt mỹ đang tắm.

Trắng nõn da thịt, dung nhan xinh đẹp!

Nha hoàn trải cánh hoa hồng trong bồn tắm!

“A!”

Cô gái tuyệt mỹ kêu thảm một tiếng, trong nước bốc cháy mộc cách quỷ dị.

“A!”

Nha hoàn hoảng sợ nhìn chủ nhân của mình bị ngọn lửa thiêu sống trong nước.

Nước tắm bị đun sôi sùng sục!

...

Cung Hạo Miểu.

Bên trong điện chính đại cử hành lễ tấn thăng cho các đệ tử nội môn.

Mấy chục ngàn người đang có mặt dự lễ.

Một lão giả mở miệng: “Tô Thần, biểu hiện của con rất tốt, bây giờ bổn tọa phá lệ đề thăng con lên làm đệ tử nội môn!”

Một cậu thanh niên anh tuấn đi ra từ trong đám người: “Đa tạ thái thượng trưởng lão thương yêu, Tô Thần con… A!!!”

Một tiếng hét thảm!

Dưới ánh mắt hoảng sợ của vô số người, Tô Thần hóa thành bụi tro!

“Rít!”

Âm thanh hít hơi lạnh truyền tới.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

...

Cung Xã Tắc.

Lưu Ly Tông.

Học viện Thiên Thần.

Cũng xảy ra chuyện tương tự, chỉ cần là người trong cơ thể có chảy huyết mạch của đế quốc Thanh Long, toàn thân đều bị đốt cháy không hiểu nổi.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1312: Chính là ngọc tỷ truyền quốc của Long Quốc!


Tim như sắp bị nổ tung vì tức giận.

“Phụt!”

Ông ta phun ra một ngụm máu tươi.

Miếng ngọc bội hình rồng nổ tung, huyết ảnh trong nháy mắt biến mất dạng!

...

Lúc này.

Ở một nơi nào đó hoàng triều Đại Chu, trong một mật thất.

Một lão giả đột nhiên mở ánh mắt già nua, trong con ngươi đều là tia máu.

“A!!! A! A!!!”

Tiếng gào thét dữ tợn và tuyệt vọng: “Diệp Bắc Phong, Diệp Bắc Phong!!!”

“Tô lão ma tao thề, cuộc đời này chỉ có một chuyện, đó chính là giết mày!”

“Nếu không giết mày, Tô lão ma tao thề đời này không là người!!!”

“A!!!’

Âm thanh dữ tợn khủng khiếp vang vọng trong mật thất!

Ánh mắt Diệp Bắc Minh đông cứng lại, nhìn vào chiếc hộp màu vàng.

Mở ra nhìn, một viên ngọc tỷ chạm trổ hình rồng xuất hiện trước mắt.

Trong lòng động một cái, cầm lên nhìn.

Tám chữ lớn xuất hiện trước mắt: Thụ Mệnh Vu Thiên, Ký Thọ Vĩnh Xương!

Chính là ngọc tỷ truyền quốc của Long Quốc!

Diệp Bắc Minh kích động trong lòng: “Quả nhiên là ngọc tỷ truyền quốc!”

Vật này bị mất, quốc vận của Long Quốc cũng vì vậy mà chịu tổn thương.

Đồ mất nay tìm lại được, Long Quốc ắt sẽ quật khởi!

Diệp Bắc Minh cẩn thận cất đi, không dám thờ ơ.

Đạm Đài Yêu Yêu cười đi tới: “Tiểu sư đệ, những người này xử lý thế nào?”

“Sát thần đại nhân, tha mạng!”

Những đại thần đế quốc Thanh Long này đều đang quỳ xuống đất, điên cuồng dập đầu.

“Thôi, tha cho bọn họ”.

Diệp Bắc Minh lắc đầu.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1313: Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.


Chỉ là một công việc!

Giết những người bình thường này cũng không có ý nghĩa!

Đạm Đài Yêu Yêu thản nhiên cười: “Được, cứ theo lời của tiểu sư đệ”.

Diệp Bắc Minh lại cau mày: “Nhưng chuyện này lại liên lụy đến chị Tiểu Yêu”.

“Nếu những người này truyền tin tức đi, đối với chị Tiểu Yêu sẽ gây nên phiền phức!”

Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Huyết Hồn chú có thể xóa trí nhớ của một người, còn muốn xóa phần trí nhớ nào, cậu tự nhìn”.

“Ồ?”

Diệp Bắc Minh trong lòng khẽ nhúc nhích.

Giây tiếp theo.

Anh đột nhiên quát lên: “Mọi người nhìn tôi!”

Soạt!

Mấy trăm đại thần văn võ bị dọa sợ đột nhiên ngẩng đầu.

Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!

Chỉ thấy một mảng huyết quang lóe xoẹt qua.

Tất cả mọi người ngây ra, trong đầu trống rỗng.

Đến lúc bọn họ tỉnh táo, Diệp Bắc Minh và Đạm Đài Yêu Yêu đã sớm không thấy bóng dáng.

...

Cùng lúc đó.

Trong quốc khố của đế quốc Thanh Long.

Nhìn quốc khố đến không xuể châu báu, Diệp Bắc Minh hít ngược hơi lạnh: “Nhiều vàng bạc châu báu vậy? Rốt cuộc đế quốc Thanh Long đã vơ vét được bao nhiêu của cải xương máu của nhân dân?”

“Xem ra bọn họ bị diệt cũng không oan!”

“Chỉ tiếc, tài nguyên tu luyện cũng không nhiều”.

Vàng bạc châu báu đối với võ giả mà nói cũng không có ích lợi gì.

Cuối cùng.

Ở sâu trong bảo khố, anh tìm được một lô đan dược.

Võ kỹ cấp thấp có rất nhiều, còn có khoản hơn một triệu khối nguyên.

Dược liệu 3000 năm có hai mươi mấy cây.

Dược liệu 5000 năm có mười mấy cây.

Xem như là thu hoạch rất phong phú!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1314: “Tất cả đều do sát thần Diệp Bắc Phong làm?”


Tướng sĩ Long Hồn không thể không quản.

Sau khi tiêu diệt người bảo vệ gia tộc, bọn họ phải nhận trách nhiệm nặng nề bảo vệ Long Quốc!

Tiểu đội Sát Thần là lá bài tẩy của anh.

Cũng không thể không có tài nguyên tu võ!

Đạm Đài Yêu Yêu nghi ngờ: “Em không về?”

Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại: “Em cần phải đi nhà họ Diệp một chuyến, làm rõ một số chuyện!”

“Chờ em làm xong tất cả những thứ này, em sẽ quay về”.

Đạm Đài Yêu Yêu như có điều suy nghĩ, sau đó gật đầu: “Được!”

Tay cô ấy vung lên, cất tất cả vào nhẫn chứa vật.

Diệp Bắc Minh phân dược liệu làm hai phần, phần nhiều đưa cho Đạm Đài Yêu Yêu: “Chị Yêu Yêu, chị cầm chỗ dược liệu này đi”.

“Ha ha, tiểu sư đệ, em còn khách sáo với chị?”

Đạm Đài Yêu Yêu che miệng cười khẽ.

Một bước đi tới trước mặt Diệp Bắc Minh.

Kéo anh.

Rồi xoay người rời đi: “Em còn quan trọng hơn những thứ này, chị tin em sớm sẽ trở thành Võ Đế!”

...

“Ngoài nhà họ Phương, đại tướng quân đế quốc Thanh Long thống lĩnh một trăm ngàn đại quân bao vây tấn công Diệp Bắc Phong bị giết, một trăm ngàn đại quân chết hết!”

“Sát thần Diệp Bắc Phong tiến vào hoàng cung Thanh Long, chém rớt đầu hoàng đế Thanh Long!”

“Phó viện trưởng học viện Thiên Thần Võ Tam Thiên chết!”

“Thái thượng trưởng lão cung Hạo Miểu Cổ Thước Kim chết!”

“Hình như bị sát thần chém chết?”

“Đế quốc Thanh Long bị diệt…”

Tin tức giống như mưa to gió lớn, ào ào về phía các thế lực lớn trong Côn Luân Hư.

Trong nháy mắt.

Tất cả thế lực lớn nhỏ, gia tộc, tông môn của Côn Luân Hư đều kinh hãi!

Khắp nơi bàn luận sôi nổi, giống như xảy ra động đất.

“Cái gì?”

“Tất cả đều do sát thần Diệp Bắc Phong làm?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1315: Cả phòng họp rơi vào trầm mặc!


Tất cả mọi người ghi nhớ tên của sát thần Diệp Bắc Phong!

Loại thủ đoạn cách không giết người, thiêu đốt con người khiến người ta sợ hãi!

...

Sâu trong học viện Thiên Thần, trong phòng hội nghị cấp nguyên lão.

“Rít! Chẳng lẽ những thanh niên của đế quốc Thanh Long đột nhiên cơ thể bốc cháy cũng là sát thần?”, có người kinh hãi, cơ thể phát run.

“Chúng tôi đã hỏi qua một vài đại thần của đế quốc Thanh Long, trí nhớ của bọn họ hình như đã bị xóa”.

“Nhưng có một điểm bọn họ đều nhớ”.

“Diệp Bắc Phong lợi dụng máu tươi của hoàng đế Thanh Long, giết sạch huyết mạch của đế quốc Thanh Long ngoài vạn dặm!”

Trong phòng họp yên tĩnh.

Mọi người cũng cảm giác có chút kinh khủng!

Đột nhiên.

Một lão giả từ góc tối đi ra: “Đây là Huyết Mạch Chú Sát!!”

“Một loại tà thuật vô cùng cổ xưa, không ngờ sát thần Diệp Bắc Phong lại biết!”

“Trên người hắn nhất định có nhiều hơn một bí mật”.

“Hơn nữa tôi còn tra ra, trên người tên này có liên quan nhiều đến yêu nữ Diệp Thanh Lam hai mươi ba năm trước!”

Sạt!

Mấy chục ánh mắt nhìn sang.

Xoẹt!

Mọi người đứng dậy, cung kính mở miệng: “Viện trưởng Tề, ông tới rồi!”

Một lão giả trong số đó nghi ngờ: “Viện trưởng Tề, ông chắc chắn?”

“Tên này có liên quan đến yêu nữ Diệp Thanh Lam?”

Viện trưởng Tề nghiêm túc gật đầu.

“Rít!”

Mọi người hít hơi lạnh.

Mọi người suy đoán: “Chẳng lẽ là con trai của yêu nữ này?”

Có người gật đầu: “Có thể chống lại cả thời gian, Diệp Bắc Phong còn trẻ như thế, nói không chừng thật sự là con trai của yêu nữ kia!”

Giây tiếp theo.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1316: Thở hổn hển!


Có thể trở thành nhân vật cấp cao của học viện Thiên Thần, ai nấy cũng đều là người thông minh.

Bọn họ lập tức nghĩ đến một việc đáng sợ!

Nếu Diệp Bắc Phong thật sự là con của yêu nữ Diệp Thanh Lam!

Như vậy Diệp Bắc Phong này chắc chắn sẽ không vượt quá 23 tuổi!

Chưa đến 23 tuổi mà đã có thể một mình xông vào hoàng cung đế quốc Thanh Long, giết Thanh Long hoàng đế!

Hơn nữa.

Phó viện trưởng Cổ Thước Kim Võ Thần sơ kỳ cũng chết ở trong tay đối phương?

Đây là khái niệm gì!

Tuyệt đối kh*ng b* a!

Trong phút chốc.

Tất cả nhân vật cấp cao của học viện Thiên Thần đều kích động : “Viện trưởng Tề, kẻ này đúng là con trai của Diệp Thanh Lam sao?”

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm viện trưởng Tề, cùng đợi câu trả lời của ông ta.

Bầu không khí vô cùng nghiêm trọng!

Chỉ thấy viện trưởng Tề khẽ gật đầu: “Tám chín phần mười”.

“Trời!”

Vô số những tiếng hít khí lạnh truyền đến.

Không phải là bọn họ sợ hãi, mà là kích động.

Tiếp theo.

“Ha ha ha ha ha!”

“Ông trời ơi, quả nhiên trên người yêu nữ kia có thứ gì đó khó lường!”

“Nếu lấy được bí mật trên người kẻ này, học viện Thiên Thần chúng ta cũng không phải không có khả năng trở thành thế lực lớn nhất Côn Lôn Hư!”

Mấy lão già này đều hưng phấn đến mức đỏ bừng mặt.

Thở hổn hển!

Kích động đến mức vui vẻ hoa tay múa chân.

Những biểu cảm như tham lam, khiếp sợ, bất ngờ, hưng phấn không ngừng hiện ra trên những khuôn mặt già nua.

Chỉ duy nhất không có sợ hãi và lo lắng!

Đối với bọn họ mà nói, một tên Diệp Bắc Phong nho nhỏ thì có năng lực như thế nào chứ?
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1317: Đao sắt rơi xuống!


Một tên quản lý của học viện Thiên Thần mở miệng: “Không phải Diệp Bắc Phong này có liên quan đến đế tinh mới xuất hiện kia chứ?”

“Nếu truyền thuyết là thật, kẻ này...”

“Dù sao, cậu ta cùng lắm mới chỉ 23 tuổi, vậy mà lại có loại thực lực này!”

Nghe thấy thế.

Phòng họp vốn dĩ đang náo nhiệt lập tức im phăng phắc!

Đám người vốn dĩ còn đang hưng phấn và tham lam, đột nhiên lại cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Khoảng mấy phút sau.

Một lão già khàn khàn mở miệng: “Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!”

“Truyền thuyết kia chắc chắn là giả, nếu không sao vẫn chưa có ai có thể lấy thực lực bản thân để trở thành người đứng đầu Côn Lôn Hư chứ?”

“Cho dù thật sự có người kia, cũng không thể là một tên nhóc mới 23 tuổi được!”

“Càng không thể là sát thần Diệp Bắc Phong kia!”

Tất cả đám quản lý khác đều gật đầu.

“Không sai!”

“Tuyệt đối không có khả năng là Diệp Bắc Phong!”

Mọi người ngoài miệng nói không có khả năng.

Nhưng trên thực tế đáy lòng đã bắt đầu sợ hãi.

Nhỡ may Diệp Bắc Phong thật sự vươn lên, bọn họ còn đều là người từng tham gia đuổi giết yêu nữ Diệp Thanh Lam!

Chắc chắn bọn họ sẽ phải chết!

Lão già có giọng nói khàn khàn co rúm khóe mắt, mở miệng: “Cho dù như thế nào, nhất định phải tìm ra kẻ này!”

Viện trưởng Tề lắc đầu: “Không cần tìm, tôi biết cậu ta đang ở đâu!”

“Ồ?”

Tất cả mọi người đều nghi hoặc nhìn qua.

Trong bóng tối, viện trưởng Tề lộ ra một nửa khuôn mặt dữ tợn: “Nếu mấy người là con của yêu nữ kia, sau khi trở lại Côn Lôn Hư, trước tiên sẽ đi làm cái gì?”

Phòng họp an tĩnh lại.

Sau một lát.

Một giọng nói lạnh như băng hiểu ra: “Tôi biết rồi, nhà họ Diệp ở Côn Lôn Hư!”

Vèo!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1318: “Ông nội!”


Lại bị một khí thế mạnh mẽ ngăn cản!

Không thể tới gần anh một chút nào.

“Cậu!”

Người đàn ông trung niên vô cùng sợ hãi: “Cậu là ai?”

Ầm!

Diệp Bắc Minh dẫm chân xuống một cái, khí thế mạnh mẽ bộc phát ra.

Trong nháy mắt người đàn ông trung niên đã hóa thành mưa máu!

“A...”

Một người đàn ông trung niên khác sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất.

Diệp Bắc Minh không nhìn người này, chỉ đi vào sâu bên trong nhà họ Diệp.

...

Đại sảnh nhà họ Diệp.

Một người đàn ông khoác da hổ đang ngồi ở vị trí gia chủ.

Phía dưới, tất cả mọi người nhà họ Diệp đều đứng ở đó.

Sắc mặt ai nấy đều vô cùng trắng bệch!

Trong đám người có một ông lão cực kỳ suy yếu, đôi môi tái nhợt: “La Thiên Bá, nhà họ Diệp tôi tuy rằng nghèo túng, nhưng không thể cho phép ông làm nhục như vậy!”

“Ha ha ha ha!”

La Thiên Bá điên cuồng cười: “Diệp Nam Thiên, ông cho rằng nhà họ Diệp của ông vẫn là nhà họ Diệp lúc trước sao?”

“Nếu biết điều thì hãy giao tất cả cửa hàng và khế đất của nhà họ Diệp ra đây!”

“Nói không chừng tôi sẽ còn nể mặt mấy người là bạn cũ mà xác nhập nhà họ Diệp của mấy người vào Huyết Nguyệt Môn”.

“Về phần ông, tôi sẽ cho ông một chức tiểu đường chủ, cũng không phải là không có khả năng”.

Diệp Nam Thiên cắn răng, nhìn chằm chằm La Thiên Bá: “Ông nằm mơ đi!”

“Ha ha, lão già kia, ông rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt đúng không?”

Ánh mắt La Thiên Bá trầm xuống, bộc phát ra sát khí lạnh như băng.

Sau đó nâng tay lên đè xuống trong không khí!

Ầm ầm!

Một khí tức kh*ng b* truyền đến.

La Thiên Bá là Võ Thánh đỉnh phong, Diệp Nam Thiên căn bản không chịu nổi!

Một tiếng “răng rắc” vang lên.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1319: Cậu ấy đã trở về?


Một cô gái xông lên, chuẩn bị đỡ Diệp Nam Thiên dậy.

La Thiên Bá đã sớm chú ý tới cô gái này.

Tuy rằng hơi yếu, nhưng dáng vẻ xinh đẹp động lòng người lại càng khiến trong lòng gã như có ngọn lửa thiêu đốt!

Gã vung tay lên, một lực lượng kéo cô gái đến bên người.

Sau đó bắt lấy cổ tay cô gái: “Ha ha ha, mềm mại thật đấy!”

“Ông buông ra!”

Cô gái giãy giụa.

Mí mắt Diệp Nam Thiên như muốn nứt toác: “La Thiên Bá, nếu ông muốn tài sản của nhà họ Diệp thì cứ việc cầm đi”.

“Không được làm Uyển Thu tổn thương!”

Ánh mắt La Thiên Bá sáng ngời, nhìn cô gái bị mình bắt lấy cổ tay: “Uyển Thu? Cô tên là Diệp Uyển Thu!”

“Diệp Nam Thiên, mặc dù nhà họ Diệp mấy người rất vô dụng!”

“Nhưng phụ nữ nhà họ Diệp mấy người lại đều là cực phẩm!”

Ánh mắt La Thiên Bá nóng như lửa.

Khí nóng phun ra từ lỗ mũi phả vào khuôn mặt Diệp Uyển Thu.

Cô ấy gần như muốn ngất đi!

“Năm đó Diệp Thanh Lam có thể nói là có sắc đẹp xuất sắc nhất cả Côn Lôn Hư!”

“Chỉ tiếc là Diệp Thanh Lam cực phẩm này lại không biết sĩ diện, không biết là mang thai con hoang của ai!”

“Nếu để ông đây chơi, bảo tôi sống lâu thêm ba mươi năm nữa tôi cũng đồng ý!”

Bỗng nhiên.

Một giọng nói như đến từ sâu trong địa ngục truyền đến: “Ai to gan như thế, dám sỉ nhục mẹ tôi?”

Cơ thể già nua của Diệp Nam Thiên run lên!

Chẳng lẽ là...

Ông ta không nhịn được quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người trẻ tuổi với dáng người thon dài, khuôn mặt lạnh lùng đi vào.

“Cậu là...”

Đồng tử Diệp Nam Thiên co rụt lại, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Ông ta ngân ngấn nước mắt: “Giống, thật sự là quá giống, Minh nhi?”

“Con chính là Minh nhi đúng không, cuối cùng con đã trở lại”.

Diệp Bắc Minh nhướng mày, giọng nói có chút lạnh lùng: “Ông là...”

Anh tạm dừng một chút: “Ông ngoại trên danh nghĩa của tôi?”

Đám người nhà họ Diệp vô cùng khiếp sợ.
 
Back
Top Dưới