Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 900: “Thì ra là tên phế vật”.


Diệp Bắc Minh gật đầu: “Rất tốt, câu hỏi vừa nãy, tao không muốn hỏi lần thứ hai”.

Lý Tái Hy hoảng loạn trả lời: “Tao không biết mẹ của mày ở đâu, tao chỉ nói bừa thôi!”

Ánh mắt của Diệp Bắc Minh bùng phát ra sát ý đáng sợ: “Tại sao lại lừa tao?”

Toàn thân Lý Tái Hy run lên: “Tao… tao cũng không cố ý, sau khi bọn tao biết mày đang tìm mẹ, bèn muốn tìm một cách lừa mày đến Cao Ly Quốc”.

“Vốn dĩ định mấy ngày nữa mới thông báo với mày”.

“Tao… tao quá tự tin rồi, nghĩ rằng mày không thể nào tìm được tao, cho nên thông báo cho mày trước”.

Diệp Bắc Minh cất giọng lạnh lùng: “Lừa tao đến Cao Ly Quốc làm gì?”

Lý Tái Hy không dám che giấu: “Lôi thần của Hùng Quốc, Hùng Vương của Lang Quốc chuẩn bị liên thủ với tập đoàn Lý thị g**t ch*t mày!”

Hùng Quốc?

Lang Quốc?

Thật đúng là âm hồn bất tán!

Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Tao và tập đoàn Lý thị mày không thù không oán phải không? Tại sao muốn giết tao?”

Hùng Quốc, Lang Quốc giết anh, còn có lý do.

Vậy thì tập đoàn Lý thị có lý do gì?

Ánh mắt của Lý Tái Hy hơi né tránh.

Phụt!

Diệp Bắc Minh không thèm tốn nước bọt.

Giơ kiếm chém nốt một chân còn lại của Lý Tái Hy.

Trên quảng trường phía dưới tĩnh lặng như cái chết.

Đều bị chấn hãi bởi thủ đoạn đáng sợ của Diệp Bắc Minh, toàn hội trường im phăng phắc!

“A!”

Lý Tái Hy gào lên thảm thiết, đau đến con ngươi trố ra, mắt đầy máu: “Tao nói, tao nói…”

“Là người Long Quốc, tao nghe thấy bố tao nói chuyện điện thoại với một người Long Quốc”.

“Tập đoàn Lý thị chỉ nhận sự nhờ vả của người ta…”

Người Long Quốc?

Ánh mắt của Diệp Bắc Minh lóe lên, xem ra còn có người đang ẩn nấp, chưa bị tìm được.

“Mày còn biết gì nữa?”

“Không biết, tao chỉ biết bấy nhiêu thôi”.

“Ầy”.

Diệp Bắc Minh thở dài một tiếng: “Cho nên, mày không biết gì hết, nhưng lại gọi điện chế nhạo tao?”

“Đúng thế…”

Lý Tái Hy mặt xám như tro.

“Thì ra là tên phế vật”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 901: Tôi kháng nghị kịch liệt!”


Đồng tử của Cao Ly Quốc co lại, vẻ mặt chấn kinh: “Bố của tao là chưởng môn nhân của tập đoàn Lý thị, mày muốn đi tìm ông ấy?”

“Làm sao mày dám… tổng bộ tập đoàn Lý thị canh gác nghiêm ngặt…”

Diệp Bắc Minh bình tĩnh trả lời: “Không liên quan đến mày”.

“Rắc rắc” một tiếng giòn tan.

Trước mặt rất nhiều người rất nhiều phóng viên.

Hắn là người thừa kế giống như hậu duệ mặt trời, bị Diệp Bắc Minh tiện tay b*p ch*t.

Ném đi giống như rác rưởi.

Cũng không phải ở Long Quốc, giết người trước mặt người Cao Ly Quốc thì đã làm sao?

Cần phải quan tâm ảnh hưởng sao?

“Bốp!” một tiếng.

Thi thể của Lý Tái Hy từ trên sân khấu trượt rơi xuống.

Anh 1uay người rời đi.

Ma quỷ!

Đúng là ma quỷ!

Xông vào trường đại học thủ đô Cao Ly Quốc, sau khi giết người thừa kế tập đoàn Lý thị trước nhiều người, rồi hiên ngang bỏ đi?

Ầm ầm!

Đại học thủ đô Cao Ly Quốc bùng nổ.

“Kháng nghị! Tôi kháng nghị kịch liệt!”

“Người Long Quốc, đó là người Long Quốc!”

“Người Long Quốc đâu thể ngạo mạn như vậy? Công bố trên trường quốc tế, để toàn thế giới cùng ngăn chặn Long Quốc!”

Những người Cao Ly Quốc này không thể tức giận gầm lên.



Tập đoàn Lý thị.

Tổng bộ được xây dựng trong một khu công nghiệp lớn.

Nơi này bao gồm hàng không vũ trụ, công nghiệp quân sự, xe hơi, thậm chí có cả công xưởng hỏa tiễn.

Được gọi là khu công nghiệp tổng hợp lớn nhất thế giới!

Trong khu có mấy trăm ngàn công nhân, đều là nhân tài khoa học kỹ thuật hàng đầu Cao Ly Quốc!

Bên cạnh còn có quân đội của Cao Ly Quốc đóng quân.

Nghĩ cũng biết, nơi nay quan trọng đến mức nào.

Lý Bỉnh Tông và mấy chục cổ đông của tập đoàn Lý thị đang mở cuộc họp đại hội cổ đông.

“Quý thứ nhất, lợi nhuận sau thuế đạt đến một ngàn bảy trăm chín mươi năm đô la…”

Bỗng nhiên, điện thoại bàn đổ chuông.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 902: Giống như đã xảy ra một vụ nổ khủng bố!


Đại hội cổ đông như này, trừ phi trời sập, nếu không, không thể nào có người gọi điện làm phiền.

Lý Bỉnh Tông cau mày, nhấc điện thoại: “Có chuyện gì?”

Trong điện thoại vang lên giọng nói sợ hãi: “Hội trưởng, cậu ba bị giết rồi”.

“Cái gì?”

Lý Bỉnh Tông sượt một cái đứng bật lên, suýt nữa xuất huyết não tại chỗ.

Đôi mắt già nua của ông ta tràn đầy tia máu, co lại dữ dội: “Ăn nói bừa bãi! Tuyệt đối không thể nào!”

“Bên cạnh Tái Hy có mấy trăm vệ sĩ, trong đám đông cũng có bảo vệ ngầm, người nào có thể giết được nó?”

“Ông đang lừa tôi phải không?”

“Nổ bom?”

“Hạ độc?”

“Súng bắn tỉa?”

“Tôi biết rồi, chắc chắn là phụ nữ!”

Lý Bỉnh Tông vô cùng tức giận: “Tên ngu xuẩn này, tôi đã nói với nó rồi, bớt chơi phụ nữ đi!”

“Sớm muộn gì nó cũng chết trên bụng phụ nữ!”

Người trong điện thoại cười không được khóc không xong: “Hội trưởng, không phải phụ nữ, không liên quan đến phụ nữ”.

“Là một người Long Quốc, trực tiếp xuất hiện trên quảng trường đại học thủ đô, đã bóp vỡ cổ họng của cậu ba trước mặt hàng trăm ngàn người”.

Lý Bỉnh Tông:…

Một lát sau.

Lý Bỉnh Tông cất giọng nghiêm trọng: “Người Long Quốc?”

“Đúng thế, hình như nói tên là… Diệp Bắc Minh… gì đó”.

“Diệp Bắc Minh!”

Nghe thấy ba chữ này, trái tim của Lý Bỉnh Tông liền đập chậm nửa nhịp.

Ầm ầm!

Bỗng nhiên.

Một tiếng động lớn vang lên, trời rung đất chuyển.

Giống như đã xảy ra một vụ nổ kh*ng b*!

Tất cả cổ đông của tập đoàn Lý thị trong phòng họp đều chấn hãi nhìn qua cửa lớn của tổng bộ tập đoàn Lý thị.

Chỉ thấy.

Ở cổng chính của khu công nghiệp rộng lớn, ánh lửa ngút trời phản chiếu ngược ở sâu trong đồng tử của tất cả mọi người.

Tút tút tút!

Tinh tinh tinh!

Tang tang tang!

Gần như điện thoại của tất cả cổ đông tập đoàn Lý thị cùng đổ chuông.

“Ông chủ, không ổn rồi, có người xông vào khu công nghiệp chúng ta!”

“Có người xông vào… ma quỷ, có ma xông vào!”

“A…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 903: “Đạn dược cũng không sợ!”


Lý Bỉnh Tông hét lớn một tiếng: “Đổi sang camera giám sát ở cổng lớn cho tôi”.

“Vâng”.

Một cô thư ký căng thẳng đổi camera.

Một cảnh tượng khiến người ta khiếp sợ xuất hiện.

Chỉ thấy một thanh niên Long Quốc tay cầm một thanh kiếm đầu rồng màu đen giết vào trong khu công nghiệp của tập đoàn Lý thị.

Đi theo phía sau là một cô gái nghiêng nước nghiêng thành, vẻ mặt hiện ý cười.

Cách cách cách!

Trong khu công nghiệp của tập đoàn Lý thị, có rất nhiều binh sĩ phụng quốc trang bị võ trang súng đạn canh gác.

Một lúc mấy trăm người xông ra, nổ súng với Diệp Bắc Minh và hoàng hậu Hồng Đào.

Cách cách cách!

Đạn dược bắn đến liên tục không ngớt như mưa rơi.

Pằng!

Diệp Bắc Minh giống như một sát thần, không hề có ý hạ thủ lưu tình.

Chém một kiếm ra, gió tanh mưa máu!

Mấy trăm binh sĩ phụng quốc bị giết, máu chảy thành sông!

Nhưng.

Diệp Bắc Minh cũng không ra tay với người bình thường.

Chỉ giết những kể chủ động đến ngăn cản anh!

“Thật to gan, biết nơi này là nơi nào không?”

Một tiếng quát vang lên.

Một người đàn ông trung niên nhảy xuống từ trên tòa nhà cao tầng bên cạnh.

Ông ta cầm một thanh trường kiếm, chém ra một đường kiếm khí vô cùng sắc bén, trực tiếp lấy đầu của Diệp Bắc Minh!

Võ tôn trung kỳ!

Khí tức thực sự kh*ng b*.

Nếu võ giả bình thường xông vào khu công nghiệp của tập đoàn Lý thị gặp phải người này, thì sẽ chết chắc.

Nhưng.

Ông ta lại đối diện với Diệp Bắc Minh!

Anh giơ tay, chém kiếm Đoạn Long ra!

Kiếm khí khuấy động!

Phập!

Vị võ giả võ tôn trung kỳ này đang nổ tung trong không trung.

Diệp Bắc Minh cũng chẳng thèm có ý nhìn ông ta thêm một cái, có sự giúp đỡ của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, anh trực tiếp khóa chặt vị trí của một nhóm lãnh đạo cấp cao tập đoàn Lý thị.

Lý Bỉnh Tông nhìn Diệp Bắc Minh trong camera, sợ đến suýt rớt cả cằm xuống đất.

Trong phòng họp tĩnh lặng như cái chết!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 904: “Ông không biết điều là gì sao?”


“Mau, hội trưởng đại nhân, mau… mau đi gọi tướng quân Kim chi viện!”, có người kinh hãi kêu lớn.

Lý Bỉnh Tông phản ứng lại, lập tức lấy điện thoại ra gọi: “A lô, tướng quân Kim, xảy ra chuyện lớn rồi…”

“Tôi biết rồi!”

Trong điện thoại vang lên giọng nói lạnh lùng: “Có người xông vào khu công nghiệp của các ông”.

“Ông yên tâm, chúng ta đã cho chiếc máy b** ch**n đ** thế hệ Thunder BR-1 được mua từ Hùng Quốc, tấn công hắn từ trên không trung!”

Ầm ầm!

Tiếng động cơ vang lên, mọi người đều nhìn ra ngoài cửa sổ.

Năm chiếc máy b** ch**n đ** Lôi Đình BR-1 xuất hiện trên bầu trời khu công nghiệp.

Chúng nhắm thẳng vào Diệp Bắc Minh.

“Tập trung!”

“Chuẩn bị nổ súng!”

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu, nhìn thoáng qua mấy chiếc máy b** ch**n đ** trên trời: “Cửu sư tỷ, đợi em một lát”.

“Được”.

Hoàng hậu Hồng Đào nở một nụ cười cưng chiều.

Ngay sau đó.

“Vút!”

Diệp Bắc Minh sử dụng thuật Đằng Không bay lên vài trăm mét.

Rồi chém ra một kiếm quét ngang bầu trời!

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Năm chiếc máy b** ch**n đ** Lôi Đình BR-1 nổ tung trước mắt đám người Lý Bỉnh Tông.

“Vãi chưởng!”

Tướng quân Kim trong điện thoại thấy thế thì kinh hãi hét to.

Ông ta sợ tới mức ngắt điện thoại giữa chừng.

Lý Bỉnh Tông hãi hùng run cả người!

Thế mà Diệp Bắc Minh lại biết bay!

Còn dùng một kiếm chém nát năm cái máy b** ch**n đ** luôn sao?

Đây có khác gì huyền thoại không!

Khi tất cả còn đang ngẩn ngơ.

Bỗng một tiếng nổ vang lên, cửa phòng làm việc mở tung.

Một người hệt như Thần Chết đang chậm rãi bước vào!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 905: Mặt mũi như tượng tạc!


Anh rất lười nghe mấy câu dư thừa đó.

Anh lấy từ đâu ra mấy cây ngân châm rồi đâm vào người Lý Bỉnh Tông.

Trong nháy mắt, ông ta như bị hàng ngàn con kiến xâu xé.

Đau đến nỗi lăn lộn trên mặt đất, kêu la cực kỳ thảm thương.

Quỷ Môn Thập Tam Châm!

Thuận thế thì cứu người, nghịch thế thì giết người!

Lý Bỉnh Tông đi lại, dập đầu trong điên cuồng nói: “Á... giết tôi đi, cầu xin cậu giết tôi đi...”

Diệp Bắc Minh rét lạnh nhìn ông ta.

Anh không thèm nói dù chỉ là một câu!

Một giây!

Hai giây!

Ba giây!

Đến cả ba giây mà Lý Bỉnh Tông cũng không chịu đựng được.

“Tôi nói, đó là Cửu Thiên Tuế... Là Cửu Thiên Tuế của Long Quốc các cậu!”

Diệp Bắc Minh nghiêm túc: “Cửu Thiên Tuế ư?”

Ầm ầm!

Bỗng nhiên.

Một tia sét giáng xuống, đục một lỗ trên vách tường phòng họp.

Ngay lập tức, cả căn phòng ngập tràn trong tia điện.

Những cổ đông của tập đoàn Lý Thị đều bị thiêu thành đống tro đến cả cơ hội kêu la cũng không có.

“Tiểu sư đệ cẩn thận!”

Hoàng hậu Hồng Đào rất sợ hãi, nhanh chóng bay lên tóm lấy Diệp Bắc Minh.

Cánh tay thon thả ngọc ngà tung ra một quyền nện vào sàn bê tông.

Rầm!

Tiếng nổ vang lên, trên mặt đất xuất hiện một cái hố to.

Cô ấy lập tức tóm Diệp Bắc Minh nhảy xuống.

“Hahaha! Diệp Bắc Minh, rốt cuộc mày cũng đến đây rồi”.

Một tiếng cười to truyền tới, vang dội như tiếng sấm.

Trên nóc một tòa nhà cao chọc trời phía đối diện, một người đàn ông da trắng đang đứng đó.

Người nọ sở hữu mái tóc vàng, đôi mắt xanh biếc và dáng người mảnh khảnh!

Mặt mũi như tượng tạc!

Trong tay ông ta cầm một cái chùy sắc, xung quanh có sấm chớp nhấp nháy.

Diệp Bắc Minh híp mắt: “Ông chính là Lôi Thần à?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 906: Tên nhãi này rất quái lạ”.


Một tiếng rống to như dã thú vọng tới: “Còn có tao nữa, Diệp Bắc Minh, mày xuống địa ngục đi!”

Người đàn ông cao khoảng chừng ba thước xuất hiện, khắp người ông ta đều là lông mao đen dài.

Trông như người gấu vậy.

Trong tay ông ta cầm một cái búa lớn, từ phía cuối chân trời đi tới.

Lôi Thần nói: “Ông giữ chân câu ta trong ba giờ để tôi dẫn thiên lôi tới đánh chết cậu ta!”

Hùng Vương nhếch miệng cười: “Vậy chưa chắc ông có cơ hội ra tay đâu”.

Ông ta giơ ba ngón tay lên, vẻ mặt rất kiêu ngạo.

“Ba mươi giây, tôi sẽ đánh cậu ta sấp mặt!”

Hai người cười cợt thảo luận chiến thuật trước mặt Diệp Bắc Minh.

Cả hai chẳng thèm đặt anh vào mắt.

“Ông cẩn thận chút, tên nhãi này rất quái lạ”.

Lôi Thần nhắc nhở.

“Cậu ta có thể bỗng nhiên bùng nổ lực lượng vượt mức đấy!”

Hùng Vương kinh thường bảo: “Bàn về lực lượng thì tôi số một không ai số hai đâu!”

Lôi Thần không nói gì nữa.

Ông ta giơ cái chùy trong tay lên trời.

Ầm ầm...!

Một tia sét giáng xuống.

Cả bầu trời Cao Ly Quốc gió nổi mây phun.

Một cái lốc xoáy khổng lồ dần hình thành trong không trung.

Trông hệt như tận thế sắp tới!

Ngay giờ phút ấy.

Hơn mười triệu người trong thủ đô Cao Ly Quốc đều nhìn về phía khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị.

“Đây là cái quái gì vậy?”

“Đã xảy ra chuyện gì thế, tận thế sắp tới sao?”

“Lực lượng thật đáng sợ...”

“Chuyện gì xảy ra thế này?”

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào cái lốc xoáy khủng khiếp đang thành hình kia.

Ngay khi ấy.

Trên đài truyền hình của Cao Ly Quốc, biên tập viên nữ đưa tin: “Trong vòng một giờ tới sẽ có giông bão kéo tới, mời người dân tránh xa các kiến trúc bằng kim loại”.

“Tránh xa nguồn điện, các cơ dẫn lửa và nguồn nước, ở im trong nhà, đóng kỹ cửa”.

Trên bầu trời thủ đô Cao Ly Quốc ngập tràn trong sự hủy diệt dữ dội!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 907: “Chỉ là một Long Quốc mà thôi?”


Cùng lúc đó.

Cao Ly Quốc, phủ Quốc Chủ.

Hơn trăm nghị sĩ đang ngồi đây.

Bọn họ vô cùng căng thẳng nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát.

Hình ảnh bên trong chính là cảnh trong khu công nghiệp tập đoàn Lý Thị.

Tổng thống Cao Ly Quốc căng thẳng đến nỗi tim sắp rơi ra ngoài: “Chuyện gì đang xảy ra vậy, sao Diệp Bắc Minh lại đánh đến tận cửa Cao Ly Quốc của chúng ta thế?”

Cả phòng yên lặng.

Không một ai lên tiếng.

Một lát sau.

Một nghị sĩ phát biểu: “Quốc chủ, chuyện này không liên quan tới chúng ta, là do người của Hùng Quốc gây ra”.

“Người của Hùng Quốc sao?”

Quốc chủ Cao Ly Quốc biến sắc, bọn họ nào dám đắc tội Hùng Quốc.

Một nghị sĩ khác cười bảo: “Quốc chủ, chuyện này chưa chắc là tệ đâu”.

“Hả?”

Quốc chủ Cao Ly nhìn qua.

Người nghị sĩ nọ cười đáp: “Đối với Long Quốc mà nói, Diệp Bắc Minh cực kỳ hữu dụng”.

“Có Diệp Bắc Minh ở đó, tương lai ắt sẽ trở thành người bảo vệ của Long Quốc!”

“Hơn nữa, Diệp Bắc Minh mới hai mươi ba tuổi, còn lâu mới trưởng thành!”

“Quốc chủ, người nói xem, Hùng Quốc và Lang Quốc nóng lòng muốn g**t ch*t Diệp Bắc Minh lẽ nào chỉ vì báo thù hay sao?”

“Không phải!”, người nghị sĩ nọ lắc đầu nói tiếp: “Bọn họ không muốn Long Quốc phất lên mà thôi!”

Chương 311: Có người chặn đường

“Diệp Bắc Minh vang danh giới võ đạo Á Châu, mà nay chết trên đất Cao Ly chúng ta, đó chẳng khác nào là đả kích nghiêm trọng với Long Quốc!”

“Hơn nữa, danh tiếng của Cao Ly Quốc sẽ như nước lên thì thuyền lên!”

“Dù sao Diệp Bắc Minh chết trên đất chúng ta đấy”.

Quốc chủ Cao Ly hơn lo lắng nói: “Nếu Long Quốc chế tài chúng ta thì phải làm sao?”

Tất cả các nghị viên khác đều nở nụ cười: “Chế tài sao?”

“Chỉ là một Long Quốc mà thôi?”

“Chỉ cần chúng ta dựa dẫm vào Hùng Quốc thì Long Quốc làm gì được chúng ta chứ?”

“Quốc chủ, người cứ yên tâm đi, chỉ cần ngồi xem Diệp Bắc Minh chết như thế nào là được”.

Quốc chủ Cao Ly nhíu này: “Nếu Diệp Bắc Minh thắng thì sao?”

Ngay sau đó.

Cả phòng hội nghị chìm trong tĩnh lặng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 908


Giây tiếp theo.

“Hahaha!”

Tiếng cười rộ lên.

“Quốc chủ, sao Diệp Bắc Minh có thể sống sót được chứ?”

“Lôi Thần là ai? Ông ta là một trong các vị thần của phương Tây, giết Diệp Bắc Minh dễ như trở bàn tay thôi!”

“Ngươi cứ yên tâm đi, Diệp Bắc Minh chết chắc rồi!”

Tất cả mọi người đều nhao nhao khẳng định điều đó.

Chỉ có mỗi quốc chủ Cao Ly lòng đầy bất an.

Ông ta nhíu mày.

Lòng chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ: “Nếu Diệp Bắc Minh chiến thắng thì sợ rằng Cao Ly Quốc của chúng ta chỉ có nước đầu hàng, vĩnh viễn lệ thuộc vào Long Quốc!”

...

Một bên khác.

Vùng ngoại thành thủ đô Cao Ly.

Quân đội của Hùng Quốc đang đóng quân tại đây.

Tướng quân Assef nâng tách cà phê nhìn vào màn hình: “Chà, đã ba bốn mươi năm nay Lôi Thần không ra tay rồi”.

Một nữ sĩ quan đứng bên cạnh cười nói: “Tướng quân, để giết một tên Diệp Bắc Mình mà phái cả Lôi Thần thì quá lãng phí rồi!”

Assef mỉm cười lắc đầu.

“Không, không hề lãng phí”.

“Tuy Diệp Bắc Minh chỉ là một con người thôi nhưng chiến lực tổng hợp của cậu ta lại cực kỳ khủng khiếp!”

“Khả năng phát triển lại không thể đong đếm”.

“Dựa vào số liệu thống kê của Cục Tình báo Quốc gia, sức mạnh của Diệp Bắc Minh có thể tương đương với mười sư đoàn”.

“Cái gì? Mười sư đoàn!”

Nữ sĩ quan kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ngỡ ngàng.

Assef không để ý tới nữ sĩ quan, ông ta híp mắt: “Trận chiến bắt đầu rồi”.

...

Cạch cạch cạch!

Hùng Vương cầm một cái búa khổng lồ nặng nề lao tới như một con thú hoang.

Ầm!

Chẳng mấy chốc ông ta đã xuất hiện ngay gần Diệp Bắc Minh, cái búa lớn đập tới chỗ tòa nhà.

Một cơn dư chấn lan ra, cả tòa nhà chấn động.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 909: Búa giáng xuống!


Ầm!

Búa thứ hai nện xuống!

Ầm!

Rồi tới búa thứ ba!

Tòa nhà văn phòng lung lay, nó sụp xuống rồi ngã thẳng qua một bên.

Một vài nhân viên cao cấp trong tập đoàn Lý Thị sợ tới mức mặt mày trắng bệch.

Diệp Bắc Minh và Cửu Sư tỷ bay thẳng lên trời rồi đáp xuống đất.

Cửu sư tỷ mỉm cười hỏi: “Tiểu sư đệ, cần chị hỗ trợ không?”

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Một mình em được rồi”.

“Gào...”

Hùng Vương rống lên.

Tuy cơ thể ông ta rất cồng kềnh nhưng tốc độ lại đáng sợ.

Chốc lát đã xuất hiện ngay trước mặt Diệp Bắc Minh.

Ông ta giơ cao cái búa trong tay lên, giáng thẳng xuống chỗ Diệp Bắc Minh: “Đồ côn trùng nhỏ bé kia, được chết dưới búa của tao chính là vinh hạnh của mày!”

Búa giáng xuống!

“Giết!”

Diệp Bắc Minh tức giận gầm lên, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay, chém ra.

Rầm!

Kiếm Đoạn Long và cái búa nặng trịch của Hùng Vương va chạm vào nhau.

Cái đằng sau như một miếng đậu hũ bị đánh văng ra.

Nửa cái búa bay ra ngoài.

Trên bề mặt được đúc bằng sắt thép của cái búa lớn kia xuất hiện một vết cắt trơn nhẵn như gương.

“Làm sao có thể?”

Hùng Vương ngơ ngác, sợ tới mức phải lui ra sau mấy bước.

Ông ta chết trân nhìn chằm chằm vào kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh, lòng tham chợt nổi lên.

“Bảo bối, bảo bối đó phải thuộc về tao!”

Vậy mà ông ta dám không để tâm tới sát thương kiếm Đoạn Long mang lại.

“Muốn chết!”

Con ngươi Diệp Bắc Minh rét lạnh, kiếm Đoạn Long chém về phía cánh tay của Hùng Vương.

Xoẹt!

Một kiếm kia thất bại.

Hùng Vương quỷ dị xuất hiện ngay đằng sau Diệp Bắc Minh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 910: “Tao muốn xé nát mày!”


Hùng Vương nhìn chằm chằm vào cổ Diệp Bắc Minh, ông ta nhe răng cười: “Đồ côn trùng ngu xuẩn, để tao xé rách đầu của mày!”

Cặp móng vuốt chộp tới đầu Diệp Bắc Minh.

Dường như ông ta đã tưởng tượng ra cảnh não của Diệp Bắc Minh văng tứ tung rồi.

Diệp Bắc Minh nhấc chân sau lên, đạp vào bụng Hùng Vương.

Rầm!

Hùng Vương bị đạp bay ra ngoài cả trăm mét nhanh như xe lửa,.

Trên mặt đất xuất hiện một cái rãnh rất sâu!

“Đây...”

Trong phủ Quốc Chủ của Cao Ly Quốc tĩnh lặng như tờ.

Một nghị sĩ cười bảo: “Không sao cả, đừng lo lắng”.

“Lực lượng cơ thể của Hùng Vương rất kinh khủng, có thể chống lại đạn bọc thép nữa mà!”

“Một đạp này của Diệp Bắc Minh không thấm vào đâu hết”.

Trong quân doanh, tướng quân Assef nhướng mày: “Hả?”

Ngay sau đó.

“Gào! Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!”

Hùng Vương chật vật đứng lên.

Ông ta điên loạn nắm chặt tay đánh vào ngực mình.

Người trong phủ Quốc Chủ Cao Ly Quốc và Assef trong quân doanh đều thở phào nhẹ nhõm.

Hùng Vương căm tức nhìn về phía Diệp Bắc Minh nói: “Tao muốn xé nát mày!”

Ngay lập tức.

Hùng Vương sửng sốt: “Hả?”

“Người đâu rồi?”

Diệp Bắc Minh vừa nãy còn đứng đó mà giờ lại không thấy đâu hết.

Lúc này.

Lôi Thần trên nóc nhà hét to: “Hùng Vương cẩn thận! Cậu ta ở sau lưng ông!”

Hùng Vương bất ngờ, không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.

Ông ta chỉ thấy Diệp Bắc Minh đã xuất hiện ngay đằng sau mình rồi.

“Tốc độ của mày...”

Hùng Vương vừa mở miệng nói gì đó.

Phụt...!

Kiếm Đoạn Long chém xuống!

Nửa câu sau của Hùng Vương mắc nghẹn trong cổ họng, ông ta đứng im bất động giống như pho tượng!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 911: Một kiếm là chết queo!


Ngay sau đó.

Trong màn hình, cơ thể của Hùng Vương bị chẻ ngang như có một chiếc máy cưa vô hình lướt qua.

Phụt!

Máu tươi phun trào, cơ thể ông ta bị chẻ thành hai.

Hùng Vương, tử trận!

“Vãi!”

Tất cả nghị sĩ trong phủ Quốc Chủ của Cao Ly Quốc đều khiếp hãi.

Cơ thể bọn họ cứng ngắc.

Quốc chủ Cao Ly sợ run người, miệng thì thào: “Tại sao lại thế?”

“Á!”

Trong quân doanh, nữ sĩ quan xinh đẹp sợ hãi hét.

Tay tướng quân Assef run lên, cà phê đổ hết lên người.

Ông ta bị bỏng mà trợn mắt.

Quân trang thấm đẫm mồ hôi lạnh: “Thế mà Hùng Vương lại bị chém, trình độ võ đạo của Diệp Bắc Minh rốt cuộc đến đâu chứ?”

“Không ổn rồi, nếu Lôi Thần cũng...”

“Phải chuẩn bị đường rút gấp, hôm nay Diệp Bắc Minh phải chết!”

Trên nóc nhà, khóe mắt Lôi Thần run run: “Mày!”

Sắc mặt ông ta liên tục biến đổi, Hùng Vương tử trận rồi.

Ông ta biết rất có thể Hùng Vương không phải là đối thủ của Diệp Bắc Minh nhưng ai ngờ rằng cái chết của Hùng Vương lại chóng vánh như vậy.

Một kiếm là chết queo!

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu, nhìn vào Lôi Thần đang đứng trên nóc nhà.

Bầu trời dày đặc mây đen, thời tiết biến động thất thường.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhớ: “Nhóc con, cái chùy trong tay ông ta được rèn từ đá Lôi Minh”.

“Đá Lôi Minh ư?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp lời: “Đúng vậy, đá Lôi Minh được sinh ra trong lôi điện, rất hiếm thấy”.

“Nó có thể sử dụng lực lượng sấm sét, cơ thể của võ giả bình thường không thể chống chịu được!”

“Mà Cửu chuyển kim thân quyết của cậu còn chưa tiến vào tầng thứ hai nên sẽ rất nguy hiểm”.

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Tôi sẽ không cho ông ta cơ hội”.

Anh từ từ bước ra.

Vút!

Diệp Bắc Minh bám vào tường tòa nhà lao lên như tên lửa.

Chẳng mấy chốc anh đã xuất hiện trên đỉnh.

Đồng tử Lôi Thần co rút: “Diệp Bắc Minh, mày chết đi!”

“Sấm tới!”

Ông ta hét to!

Ầm!

Cái chùy của Lôi Thần bùng nổ một tia chớp dũng mãnh giáng về phía Diệp Bắc Minh.

Lực lượng hủy diệt đầy kh*ng b* khiến Diệp Bắc Minh nhướng mày.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 912: Ông ta chơi trò đánh lén!


Ngay khi anh né khỏi tia sấm sét ấy, sàn bê tông dưới chân lập tức bị xuyên thủng một lỗ cháy đen.

Sắt thép cấu tạo lên bê tông đều bị tan chảy.

“Nhiệt độ kinh thật!”

Diệp Bắc Minh bất ngờ.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Không phải nói ngoa đâu, khi sấm sét bùng nổ thì nhiệt độ sinh ra cao tới tận mấy chục nghìn độ, còn hơn mười nghìn độ nữa đó, thậm chí có khi lên tới mấy triệu độ cũng được nữa là”.

“Máu thịt bị dính chút thôi cũng bị đánh thành tro bụi”.

Sắc mặt Lôi Thần tái nhợt, ông ta không ngờ rằng Diệp Bắc Minh lại tránh được đòn ấy.

Ông ta tiếp tục vung chùy Lôi Thần lên, chuẩn bị tung ra cú đánh thứ hai.

“Còn một lần nữa sao?”

Diệp Bắc Minh nở nụ cười.

Vút!

Anh lại lướt lên, tung ra một quyền!

Đồng tử Lôi Thần hơi co, ông ta biết sức mạnh của Diệp Bắc Minh kinh khủng nhường nào.

Bèn dùng chùy Lôi Thần đánh tới.

Diệp Bắc Minh lật cổ tay, biến nắm đấm của mình thành kiếm Đoạn Long.

Keng!

Kiếm chém vào đá Lôi Minh.

Ấy vậy, đá Lôi Minh bị chém làm đôi như một miếng đậu hũ.

“Cái gì? Kiếm của mày là cái quái gì thế?”

Lôi Thần kinh hãi thật rồi, ông ta hít một hơi thật sâu.

Diệp Bắc Minh cũng rất ngỡ ngàng: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục này, đá Lôi Minh mềm mại như vậy à?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục buồn cười trả lời: “Đá Lôi Minh quả thật không tệ, nhưng chỉ là không tệ mà thôi”.

“Nếu so sánh với kiếm Đoạn Long trong tay cậu thì chẳng khác nào rác rưởi”.

Diệp Bắc Minh sửng sốt.

Lôi Thần chớp lấy thời cơ, cần nửa cái chùy Lôi Thần trong tay mình đánh về phía Diệp Bắc Minh.

Ông ta chơi trò đánh lén!

Diệp Bắc Minh huấn luyện với con rối hình người suốt ba ngày ba đêm nên khả năng phản xạ rất ngược đời.

Anh tùy tiện né tránh đòn tấn công của Lông Thần rồi thuận chân đá ra một phát!

Rầm!

Lôi Thần bị đá lộn nhào bay ra ngoài, ngã từ mái nhà xuống độ cao hơn trăm mét.

Tiếng rung chấn truyền tới.

Mặt sàn bê tông nổ tung, Lôi Thần quay cuồng ngã xuống, máu tươi phun ra không ngớt.

Xương cốt trên người hình như gãy mấy chục cái!

Ông ta vừa đứng dậy thì bị một chân của Diệp Bắc Minh đã giẫm nát đầu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 913: Giẫm nát đầu của Lôi Thần!


Vẻ mặt của Lôi Thần đầy sự nhục nhã, tơ máu hiện lên ngập mắt ông ta: “Diệp Bắc Minh, mày...”

“Hỏi thì trả lời đi chứ!”

Diệp Bắc Minh lại đạp xuống.

Tiếng “răng rắc” vang lên giòn tan.

Bả vai của Lôi Thần nát bét, nửa người giẫm thành miếng thịt nát.

“Á...”

Lôi Thần đau đớn kêu la thảm thiết, kinh hoảng nhìn vào Diệp Bắc Minh.

Ông ta không ngờ rằng Diệp Bắc Minh lại ra tay lưu loát như vậy, ông ta rống to: “Diệp Bắc Minh, tao xuất thân từ núi của các vị thần phương Tây, mày dám đối xử với tao như vậy hả?”

“Lẽ nào mày không sợ các vị thần phương Tây hợp tác...”

Diệp Bắc Minh ngắt lời ông ta: “Lảm nhảm nhiều thế, trí nhớ của ông không tốt lắm nhỉ?”

Hai tiếng “răng rắc” liên tục vang lên.

Một cặp đùi của Lôi Thần bị giẫm nát vụn.

Anh thở dài nói: “Thần hả? Thần gì mà yếu nhớt!”

Lôi Thần tức đến độ muốn hộc máu, ông ta tức tối hét lên: “Ông Jack, ông còn muốn đợi đến khi nào nữa?”

“Lẽ nào trơ mắt nhìn tôi bị giết thật sao?”

“Còn người nữa à/”

Diệp Bắc Minh híp mắt lại.

Anh cũng cảm nhận được ai đó!

Ở một phương hướng có một luồng khí tức rất mạnh.

Một lát sau, luồng khí tức ấy biến mất.

Diệp Bắc Minh cười khẽ: “Hình như cứu viện của ông trốn rồi”.

Ông Jack trong miệng Lôi Thần không xuất hiện, mặt mũi ông ta xám xịt như tro tàn, dường như biết bản thân mình toi đời rồi.

Lôi Thần vội vã sửa miệng: “Boss, là Hùng Quốc muốn giết người, bọn họ sợ Long Quốc phất lên nhờ vào người!”

“Vậy nên mới muốn giết người!”

“Boss, tôi đồng ý rời khỏi Hùng Quốc, từ nay trở đi phục vụ dưới trướng của người!”

“Chỉ cần người tha mạng cho tôi thì từ nay về sau tôi sẽ là Lôi Thần của Long Quốc!”

“Là người hầu của người!”

Chỉ cần sống sót.

Thì bảo Lôi Thần làm gì cũng được!

Diệp Bắc Minh nhấc chân lên: “Là một kẻ tàn phế mà cũng muốn làm Lôi Thần của Long Quốc, ông xứng à?”

Rầm!

Anh giẫm chân xuống.

Giẫm nát đầu của Lôi Thần!

Trái tim của các nghị sĩ trong phủ Quốc Chủ Cao Ly Quốc co rút theo cái đầu nổ tung của Lôi Thần.

Hơn một trăm nghị sĩ ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy cũng đều rất kinh hoàng!

Hùng Quốc và Lang Quốc liên minh với nhau rồi mà vẫn không thể g**t ch*t được Diệp Bắc Minh ư?

“Quốc chủ, làm sao bây giờ?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 914: Cảm giác nguy hiểm này lại đến!


Quốc chủ Cao Ly sững sờ, sắc mặt trắng bệch: "Chuyện này vốn không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi giải thích rõ ràng là được".

"Đồng thời nộp quốc thư, đầu hàng Long Quốc!"

Trong phủ quốc chủ.

Lặng ngắt như tờ!

...

Diệp Bắc Minh cầm hai hòn đá Lôi Minh bị cắt nửa.

Một trọng lượng kh*ng b* truyền tới!

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Hai hòn đá này cộng lại tối thiểu nặng mười mấy tấn".

"Ngoài phóng ra sấm sét, nó còn có tác dụng gì?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Luyện đan!"

"Luyện đan?"

Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

"Tảng đá cũng có thể luyện đan sao?"

Vừa hỏi ra tiếng.

Vù vù vù vù!

Bỗng nhiên.

Không trung truyền đến tiếng báo động phòng không.

Mí mắt Diệp Bắc Minh giật giật: "Sao vậy?"

Vào lúc này.

Ông Jack đã rời khỏi phạm vi khu công nghiệp của tập đoàn Lý thị.

Mới vừa rồi, lúc ông ta chuẩn bị ra tay, đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt!

Hiện tại.

Cảm giác nguy hiểm này lại đến!

"Ở trên trời?"

Ông Jack giật mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Một đầu đạn cực lớn đang nhanh chóng bay tới.

"Đây là..."

Con ngươi ông Jack co rút kịch liệt, chửi ầm lên: "CK! CK! CK! CK!!!"

"Assef, ngay cả tao mà mày cũng muốn giết?"

"Tên điên, cái thằng điên này!"

Trái tim ông Jack bị dọa đến phát nổ!

Ông ta điên cuồng chạy ra xa!

Hoàng hậu Hồng Đào biến sắc lao đến, bổ nhào vào Diệp Bắc Minh: "Tiểu sư đệ, cẩn thận, đó là bom nguyên tử!"

Ầm!

"A...", ông Jack kêu thảm thiết.

Trong nháy mắt, sức mạnh của quả bom nguyên tử làm ông ta bốc hơi hoàn toàn.

Dù có nằm mơ, ông ta cũng chẳng thể ngờ bản thân lại chết dưới tay người của mình.

...

Assef đứng trước doanh trại, nhìn về phía khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị.

Một đám mây hình nấm chậm rãi mọc lên!

Phản chiếu vào cặp kính râm lớn của ông ta.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 915: "Chị sẽ không chết".


Đối phó kẻ hèn Diệp Bắc Minh, thế mà dùng đến cả bom nguyên tử.

Assef khẽ nói: "Kết thúc, hết thảy đều kết thúc!"



"Cửu sư tỷ!"

Diệp Bắc Minh gào rống.

Xung quanh đều là lửa cháy hừng hực!

Ánh lửa tận trời.

Nhiệt độ cao đến dọa người.

Một tòa tháp trong suốt tạo từ năng lượng xuất hiện, bảo vệ Diệp Bắc Minh và hoàng hậu Hồng Đào bên trong!

Ngăn trở nhiệt lượng kinh khủng sinh ra từ vụ nổ hạt nhân!

Giờ phút này.

Diệp Bắc Minh ôm Cửu sư tỷ hôn mê bất tỉnh, đôi mắt toàn là tơ máu!

Mới vừa rồi, trong chớp mắt bom nguyên tử phát nổ, Cửu sư tỷ đã lao tới.

Cô ấy bộc phát ra toàn bộ nội lực, bảo hộ Diệp Bắc Minh!

Thời điểm vụ nổ hạt nhân xảy ra, Cửu sư tỷ bị bức xạ nhiệt kh*ng b* đánh sâu vào, kinh mạch toàn thân vỡ vụn.

Nội tạng bị phá hủy!

Sau lưng máu thịt be bét!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục rút ra chín phần nội lực của Diệp Bắc Minh, tạo thành một lồng phòng hộ, ngăn cản dư âm sau đó.

Đây là một quả bom nguyên tử cỡ nhỏ, không phải là loại đủ để phá hủy một thành phố.

Nhưng thật sự cũng quá đáng sợ!

Trong vòng 5km xung quanh không còn một ngọn cỏ.

Đất khô cháy xém.

Cửu sư tỷ yếu ớt mở to mắt: "Tiểu sư đệ... Chị đau quá... Em... Em không sao là tốt rồi..."

"Sứ mệnh của chị, chính là bảo vệ em".

"Xong, nhiệm vụ của chị đã hoàn thành".

Cô ấy nghiêng đầu.

Ngất đi.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: "Nhóc, tính mạng của cô ấy đang nhanh chóng biến mất!"

Toàn thân Diệp Bắc Minh run rẩy: "Không, Cửu sư tỷ, chị không thể chết!"

Vèo!

Anh trực tiếp lấy ra Quỷ Môn Thập Tam Châm.

Mười ba ngân châm cùng xuất hiện, đâm vào trong cơ thể Cửu sư tỷ!

Anh còn lôi dược liệu ngàn năm cho Cửu sư tỷ ăn.

Dược liệu ngàn năm vô cùng quý giá.

Luyện chế thành đan dược mới có thể phát huy tối đa dược hiệu của nó!

Ăn trực tiếp sẽ lãng phí rất nhiều dược hiệu.

Nhưng lúc này.

Diệp Bắc Minh hoàn toàn không quan tâm nhiều đến thế: "Cửu sư tỷ, chị sẽ không sao cả, chị chắc chắn sẽ không có việc gì".

"Quỷ Môn Thập Tam Châm, cải tử hoàn sinh!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 916: Nổ súng cho tôi!"


Sát ý trong mắt càng trở nên nồng đậm!

...

Cao Ly Quốc, trong phủ quốc chủ.

Hơn một trăm tên nghị sĩ và quốc chủ Cao Ly nhìn đám mây hình nấm ngoài cửa sổ.

Tất cả đều ngây người.

Con ngươi kịch liệt co rút, ngơ ngác nhìn mây nấm bên ngoài.

Quốc chủ Cao Ly thì thào: "Người Hùng Quốc thật sự dám sử dụng bom nguyên tử?"

Nội tâm cực kỳ chấn động!

Điên cuồng!

Người Hùng Quốc quá điên cuồng!

"Xem ra Diệp Bắc Minh hoàn toàn xong rồi..."

"Tập đoàn Lý Thị cũng xong rồi, đây chính là đầu tàu kinh tế của Cao Ly Quốc chúng ta".

"Long Quốc thiệt hại một Diệp Bắc Minh, chúng ta thiệt hại tập đoàn Lý Thị, tất cả đều tổn thất nặng nề!"

"Chỉ có Hùng Quốc được lợi, Hùng Quốc đáng chết!"

Rất nhiều nghị sĩ nghiến răng nghiến lợi.

Hàng năm Tập đoàn Lý Thị đóng góp trên 70% GDP cả nước.

Tập đoàn Lý Thị bị bom nguyên tử san bằng, kinh tế của Cao Ly Quốc xong đời!

...

Long Quốc, Long Đô.

Lục Tuyết Kỳ nhận được điện thoại của cấp dưới: "Cái gì?"

"Tiểu sư đệ và Cửu sư muội bị đám người Hùng Quốc ném bom nguyên tử ở Cao Ly Quốc?"

Ngay lập tức.

Lục Tuyết Kỳ tức giận đến toàn thân run rẩy!

Cô ấy quát lớn: "Cấp dưới của Lục Tuyết Kỳ, toàn thể Long Hồn nghe lệnh, đến Cao Ly Quốc!"

Lục Tuyết Kỳ vừa chấn chỉnh đội quân Long Hồn, vừa thông báo cho mấy người Vương Như Yên, Liễu Như Khanh.

Nước mắt Vương Như Yên tuôn trào: "Cái gì?"

"Đám người Hùng Quốc đáng chết, nếu tiểu sư đệ của tao có chuyện gì, tao sẽ trực tiếp đánh đến Hùng Quốc!"

Liễu Như Khanh đang tuần tra thường ngày ở vùng biển Nam Á.

Một nữ tướng quân báo cáo: "Ngài Tu La, đằng trước có tàu sân bay của Hùng Quốc đang gây hấn".

Liễu Như Khanh ngồi trong buồng lái, uống cà phê: "Không cần để ý tới, dù sao bọn họ cũng không tiến vào vùng biển của Long Quốc".

"Nó khiêu khích thì kệ nó khiêu khích đi, dù sao cũng không tốn dầu của chúng ta".

"Rõ!"

Nữ tướng quân đang muốn lui xuống.

Tút tút tút...

Điện thoại cá nhân của Liễu Như Khanh đột nhiên vang lên.

Cô ấy nghe điện thoại, gương mặt xinh đẹp đột nhiên biến sắc: "Tiểu sư đệ... bị người Hùng Quốc ném bom nguyên tử tại Cao Ly Quốc?"

Oành!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 917: e rằng không về được".


"Trong phạm vi 1000km ở vùng biển Nam Á, nếu xuất hiện bất kỳ hạm đội nào của người Hùng Quốc".

"Cho dù là tàu sân bay, không tiếc bất cứ giá nào, trực tiếp đánh chìm cho tôi!"

Nữ tướng quân hít hà: "Cái gì? Ngài Tu La, ngài... ngài muốn khai chiến với Hùng Quốc sao?"

Liễu Như Khanh không trả lời.

Cô ấy lao thẳng ra ngoài.

Sau đó.

Một chiếc máy bay bay thẳng đến Cao Ly Quốc.

Ba giờ sau.

Ba người xuất hiện trên đất Cao Ly, trực tiếp đi đến khu công nghiệp của tập đoàn Lý Thị.

Lúc đến đó, ba người nhìn thấy lửa đỏ hừng hực thiêu đốt phía trước.

Đôi mắt lập tức đỏ au!

Sắc mặt Vương Như Yên trắng bệch: "Tiểu sư đệ không có việc gì, em ấy nhất định không sao cả!"

Ầm!

Người cô bộc phát ra khí thế kinh khủng.

Nội lực phóng ra ngoài, hình thành một lớp năng lượng bảo vệ cơ thể.

Cô ấy vọt thẳng vào trong biển lửa tận trời!

Lục Tuyết Kỳ và Liễu Như Khanh cũng không do dự, phóng ra lớp năng lượng bảo vệ cơ thể, xông vào biển lửa.

"Tiểu sư đệ..."

"Em đừng dọa các chị..."

Cùng lúc đó.

Đôi mắt Diệp Bắc Minh khẽ nhúc nhích, anh kinh ngạc mở to mắt: "Sư tỷ?"

"Sao các chị lại đến đây?"

Diệp Bắc Minh lo lắng ba vị sư tỷ xảy ra chuyện.

Anh hét lớn: "Em ở chỗ này!"

"Tiểu sư đệ!"

"Sư đệ!"

Ba vị sư tỷ nghe thấy âm thanh, nhanh chóng chạy về phía đó.

Các cô thấy Diệp Bắc Minh không sao, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chớp mắt sau.

Nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của hoàng hậu Hồng Đào, con ngươi bọn họ lập tức trở nên đỏ tươi!

Tròng mắt như muốn lồi ra, tơ máu dữ tợn: "Cửu sư muội!"

"Cửu sư tỷ!"

"Xảy... Xảy ra chuyện gì?"

Ba vị sư tỷ hỏi.

Giọng nói của Diệp Bắc Minh đông lạnh đến tận cùng: "Cửu sư tỷ vì bảo vệ em nên mất đi toàn bộ nội lực".

"Chị ấy đã ngăn cản lần phát nổ đầu tiên của bom nguyên tử!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 918: Bóng kiếm bay đầy trời!


Trong lòng chỉ còn lại sát ý lạnh như băng!

Các cô đồng loạt ra tay, rót nội lực vào trong cơ thể hoàng hậu Hồng Đào.

Ròng rã suốt ba ngày ba đêm.

Kết hợp với Quỷ Môn Thập Tam Châm và dược liệu của Diệp Bắc Minh, cuối cùng hoàng hậu Hồng Đào cũng tỉnh lại.

Nhưng cô còn rất yếu ớt.

Lửa vẫn đang thiêu đốt hừng hực xung quanh!

Diệp Bắc Minh chậm rãi đứng dậy, đôi mắt lạnh lẽo: "Ba vị sư tỷ, mọi người chăm sóc cho Cửu sư tỷ, em rời đi một lúc".

"Sư đệ?"

Vương Như Yên, Lục Tuyết Kỳ, Liễu Như Khanh đồng thời giật mình.

Diệp Bắc Minh đã đi ra ngoài lửa lớn.

...

Mấy phi công Hùng Quốc đang tuần tra trên không trung.

Mấy người cười nói: "Tướng quân Assef cũng quá cẩn thận, ông ta ở doanh trại uống cà phê, lại bắt chúng ta đi tuần tra?"

"Có cái gì mà tuần tra, dưới vụ nổ của bom nguyên tử còn có ai có thể sống sót sao?"

Một phi công khác trả lời: "Ai biết được, đây là mệnh lệnh của cấp trên, mày nghe lệnh là được".

"Đêm nay tao dẫn mày đi quán bar đứng đầu Cao Ly vui vẻ tiêu khiển".

"Đám phụ nữ Cao Ly kia thích chúng ta nhất".

Nghe vậy.

"Hahahaha!"

Những phi công khác đều bỉ ổi cười ra tiếng.

Đột nhiên.

Một phi công thốt lên: "Đó là gì? Có người!"

"Người?"

Mấy phi công khác cười lắc đầu.

Còn có người cười nhạo: "Ron, mày đừng nói hươu nói vượn, sau vụ nổ hạt nhân, sao có thể..."

Cổ họng như bị thứ gì chặn lại!

Nửa câu sau, bất luận thế nào người kia cũng không nói ra được.

Bởi vì...

Bọn họ tận mắt nhìn thấy, trong biển lửa hừng hực mà vụ nổ hạt nhân mang tới.

Một người đàn ông chậm rãi đi ra.



"Má!"

Khoảnh khắc trông thấy người đàn ông kia, tất cả phi công đồng thời thở mạnh.

"Trời ạ!"

Con ngươi mấy người kịch liệt co rút.

"Này... Này... Sao có thể, cậu ta đi ra từ trong vụ nổ hạt nhân?"

Diệp Bắc Minh ngẩng đầu, ánh mắt mang theo sát ý lạnh như băng.

Kiếm Đoạn Long chém về phía không trung!

Bóng kiếm bay đầy trời!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 919: Assef kỳ quái.


Mấy chiếc máy bay tuần tra đều bị đánh rơi.

...

Trong doanh trại của Hùng Quốc tại Cao Ly.

"Kỳ quái, đám phi công Ron mất liên lạc?"

Trên màn hình lớn trong phòng điều khiển, điểm đỏ rađa của mấy chiếc máy bay tuần tra đột nhiên biến mất.

Một giây sau.

Tích tích tích!

Phòng điều khiển truyền đến cảnh báo máy bay tuần tra rơi xuống đất.

"Gì cơ? Rơi tan tác?"

Mọi người trong phòng điều khiển sững sờ.

Một vị quan chỉ huy đi tới, sắc mặt ngưng trọng: "Kiểm tra video mà máy bay tuần tra quay lại cho tôi!"

"Rõ!"

Video máy bay tuần tra quay lại được điều ra.

Mở ra xem, tất cả mọi người trong phòng điều khiển đều thở gấp.

"Trời!"

Sau đó.

Yên tĩnh!

Một lát sau, quan chỉ huy hoảng sợ ra lệnh: "Mau... Mau đi báo cáo cho tướng quân Assef!"

Giọng nói đều thay đổi.

Cùng lúc đó.

Assef đang uống cà phê, đọc tài liệu quân sự.

Quan chỉ huy chật vật xông tới: "Tướng quân Assef, mau mau mau mau... Ngài mau nhìn đi!"

Ông ta đưa máy tính bảng trong tay qua.

Tướng quân Assef không vui: "John, cậu cũng dám xông vào phòng làm việc của tôi?"

"Nếu cậu không phải thân tín của tôi, trước khi cậu bước vào cửa, cậu đã bị hộ vệ của tôi vặn gãy cổ rồi".

Sắc mặt quan chỉ huy trắng bệnh: "Tướng quân, trước tiên ngài xem cái này đi đã..."

Ông ta mạnh mẽ đẩy máy tính bảng qua.

"John, tôi không thích xem cái này, cậu nói thẳng đi, có chuyện gì?'

Assef cau mày.

Vị quan chỉ huy này của ông lòng dạ rất sâu, làm việc vững vàng.

Hôm nay lại sao vậy?

Sao thành ra bộ dạng này?

Quan chỉ huy nghẹn ngào: "Tướng quân, tên người Long Quốc kia, không chết..."

"Gì mà người Long Quốc không chết?"

Assef kỳ quái.

Ông ta thậm chí không nghĩ đến Diệp Bắc Minh!

Trong lòng ông ta, Diệp Bắc Minh đã là một người chết.
 
Back
Top Dưới