Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 820: Wilson điên rồi!


Anh vừa chém ra một kiếm thì một lũ quân tinh nhuệ của Ưng Quốc đã đi đời.

Pháo súng nhắm ngay Diệp Bắc Minh mà điên cuồng xả đạn, xung quanh đạn nổ tung trời.

Nhưng anh từ trong vụ nổ bước ra, cả người bao phủ một luồng huyết khí khủng khiếp.

Súng đạn bình thường vậy mà chẳng thể nào mảy may làm anh bị thương.

Quân tinh nhuệ của Ưng Quốc thấy thế thì sợ mất mật, lao nhao tháo chạy.

Thấy cảnh đó, Wilson suýt nữa đập nát máy tính: “Đây vẫn còn là con người à? Đó rốt cuộc là quái vật gì thế!”

“Chó! Ai nói cho tôi biết đi? Đó là con quái vật gì thế?”

Wilson điên rồi!

“Mau chuyển cho tôi hình ảnh trên chiến trường!”

“Vâng ạ!”

Hình ảnh trên chiến trường truyền tới.

Tay Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long lao vào giữa ba đội quân của Ưng Quốc như bước vào chốn không người.

Một số lượng lớn xe tăng và xe thiết giáp lao tới!

Rầm!

Diệp Bắc Minh chém ra một kiếm, một đám mây hình nấm hiện lên, xe tăng và xe thiết giáp đều bị nổ tung.

“Bắn đi! Mau bắn đi! Bắn hết đạn cho tôi mau!”

“Không được để Diệp Bắc Minh tới gần bộ chỉ huy!”

Các tướng lĩnh của Ưng Quốc điên cuồng hét lên, súng đạn ầm ầm xả tới.

Nhưng đối với Diệp Bắc Minh mà nói thì chẳng khác nào gãi ngứa.

Chẳng những anh có Bất Diệt Kim Thân Quyết!

Mà còn có cả Long Đế Quyết.

Máu tươi từ người chết hóa thành một làn sương máu ngưng tụ về phía Diệp Bắc Minh.

Làn sương máu ấy hóa thành đầu rồng đẫm máu ngay sau lưng anh.

Dáng vẻ của nó trông rất bệ vệ.

“Ầm ầm!”

Bỗng nhiên.

Trên không trung xuất hiện mấy chục chiếc máy b** ch**n đ** Hắc Ưng xuất hiện, lao xuống chỗ Diệp Bắc Minh với tốc độ cực kỳ nhanh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 821: “Địa ngục rỗng tuếch, ác ma tại nhân gian!”


Xoẹt...!

Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long chém ra một nhát!

Rầm!

Hơn mười chiếc máy b** ch**n đ** Hắc Ưng bị chém nát!

“Bay lên, bay cao lên!”

“Chúng ta công kích từ trên cao! Không cần thấp quá!”

Các phi công khác rống lên.

Những máy b** ch**n đ** Hắc Ưng còn lại đều bay lên cao rồi tiếp tục xả đạn!

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Có ích lắm à?”

Vút!

Anh bước ra, bay thẳng lên trời.

Phù quang lược ảnh kết hợp với thuật Đằng Không!

Diệp Bắc Minh vọt tới chỗ máy b** ch**n đ** Hắc Ưng nhanh như chớp, chém nát chúng!

“Thương Long Trảm!”

“Thương Long Trảm!”

Thương Long Kình kết hợp với Kinh Lôi Trảm!

Đó là một tổ hợp võ kỹ.

Ầm!

Lấy kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh làm trung tâm, sấm chớp đùng đùng nổ ra.

Hàng chục tia sét cỡ bằng cổ tay đánh xuống ầm ầm.

Mỗi một tia sét lại đánh trúng một chiếc máy b** ch**n đ** Hắc Ưng.

Vào giờ phút ấy.

Diệp Bắc Minh như một vị thần thống trị sấm sét vậy.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm...

Giây tiếp theo.

Máy b** ch**n đ** Hắc Ưng nổ tung, trên không trung thêm vài đám mây hình nấm nở rộ, chiếu sáng cả một vùng trời.

“Đây...”

Trong phòng chỉ huy yên lặng đến đáng sợ!

Dù có Thượng tướng Wilson ở đây thì mọi người cũng sợ run người.

Có người còn thì thào tự nói: “Ôi chúa ơi, là ai mở cánh cửa địa ngục thả tên Diệp Bắc Minh đó ra thế?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 822: “Cũng có đạo tàn sát”.


Sau khi hơn mười chiếc máy b** ch**n đ** Hắc Ưng bị phá hủy, ba mươi vạn quân lính dưới kia đã tan rã từ lâu rồi.

Bọn họ tận mắt nhìn thấy Diệp Bắc Minh chém nát ba mươi mấy chiếc máy b** ch**n đ** Hắc Ưng rồi thì làm gì còn khao khát chiến đấu nữa?

Diệp Bắc Minh chỉ với một người một kiếm mà đơn độc đối đầu với ba mươi vạn quân lính!

Đó tựa như thần thoại vậy!

Thần thoại xen lẫn vào trong đám người thường!

Trận đấu như nghiêng về một bên, cho dù có người phản kháng thì cũng chẳng thể nào cản nổi một kiếm của Diệp Bắc Minh.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Tên nhóc này, lòng giết chóc của cậu nặng thế?”

“Khi ở Long Quốc, tôi không thấy cậu giết người, liệu tâm tính cậu đã bị ảnh hưởng rồi chăng?”

Diệp Bắc Minh mỉm cười trả lời: “Tôi có chín mươi chín vị sư phụ vô địch!”

“Sư phụ của tôi có đạo Y Vương, có nghĩa là chữa trị”.

“Có đạo Kiếm Vương tức kiếm đạo độc tôn”.

“Có đạo Châm Vương khiến Diêm Vương phải rút lui”.

“Cũng có đạo tàn sát”.

“Mà ngay tại đạo tàn sát ấy!”

“Chỉ có máu tươi mới có thể thấm nhuần đạo tàn sát!”

Diệp Bắc Minh chém ra một kiếm, diệt mấy trăm người của Ưng Quốc: “Khi ở Long Quốc, người đều là đồng bào của tôi”.

“Trừ phi là hạng người đại gian địa ác, nếu không thì chỉ cần giết kẻ cầm đầu địch là được, còn những người dân Long Quốc bình thường khác, tôi sẽ không giết họ”.

“Còn đây là nước ngoài, tôi quan tâm làm gì? Không phải cùng tộc mình ắt không đồng lòng!”

“Bọn chúng phái ba mươi vạn quân lính bao vây tiêu diệt tôi, cho dù tôi có giết hết ba mươi vạn quân lính đó thì chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào cả”.

Ầm!

Một luồng sát khí dâng lên ngút trời.

Trời đất đổi dời, một khoảng không trung đều bị máu tươi nhuộm đỏ.

Một kiếm chém ra quét ngang cả mười vạn lý, đến cả Diêm La cũng hoảng sợ!

“Tướng quân, mau chạy thôi! Diệp Bắc Minh đánh tới đây rồi!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 823: Không có thù oán gì nhỉ?”


Mặc dù mấy tên lính bỏ chạy đều đã bị bắn chết thì cũng không khiến mọi người nản lòng.

Wilson ngồi ở kia, mặt mày xám xịt như đám tro tàn.

Trốn?

Ông ta lãnh đạo hơn ba trăm nghìn quân lính mà còn bị đánh cho tan tác thì còn trốn đi đâu được nữa?

Loảng xoảng...!

Cửa phòng bị người đá văng, một người đàn ông Long Quốc hệt như thần chết đang cầm kiếm đi tới.

Hai mắt Wilson co rút lại: “Diệp... Diệp Bắc Minh...”

Diệp Bắc Minh kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống: “Nói đi, ai sai ông phái ba trăm nghìn quân tới giết tôi?”

Một luồng khí tức mạnh mẽ truyền tới.

Wilson sợ tới mức chân mềm nhũn.

Rầm!

Ông ta từ trên ghế quỳ rạp xuống đất.

Dẫu cho Wilson không sợ chết thì cũng không cách nào kháng cự lại khí tức trên người Diệp Bắc Minh truyền tới được.

Loại khí tức ấy không phải không sợ chết là có thể chống lại được.

Trên thế giới này còn có thứ đáng sợ hơn cái chết nữa.

Wilson đáp lời: “Là do hoàng đế của đế quốc Đại Ưng chúng tôi ra lệnh bảo tôi g**t ch*t cậu”.

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Hình như tôi với Ưng Quốc các ông không có thù oán gì nhỉ?”

“Không có”.

Wilson lắc đầu nói: “Thế nhưng, thực lực của cậu rất kinh khủng, một khi trưởng thành thì thực lực của Long Quốc sẽ tăng vọt!”

“Chúng tôi có đội ngũ chuyên môn đã đánh giá cậu, giá trị của một mình cậu tương đương với ba trăm nghìn quân lính”.

“Ban đầu tôi còn không tin, mà bây giờ... tôi tin rồi!”

Wilson vô cùng sầu não.

Diệp Bắc Minh còn chưa nói gì.

Tích tích tích...

Lúc này, chiếc điện thoại trên bàn làm việc đổ chuông.

Wilson ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh nói: “Nhận đi”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 824: Cuộc gọi kết thúc.


“Khi tôi đang ở cung điện Bạch Kim chuẩn bị tiệc mừng công thì nhận được tin tức mới nhất!”

“Vậy mà Diệp Bắc Minh vẫn chưa chết?”

“Hơn nữa còn một thân một mình đánh tan tác ba trăm nghìn quân lính!”

“Ông mau cho tôi một lời giải thích, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Wilson khiếp hãi, vội vàng che loa điện thoại lại.

Rồi nhìn về phía Diệp Bắc Minh.

“Là hoàng đế bệ hạ, người hẳn đã biết chuyện gì đã xảy ra ở đây”.

“Hoàng đế bệ hạ hỏi cậu đã chết chưa...”

Diệp Bắc Minh mỉm cười đầy thâm ý: “Nói với hoàng đế bệ hạ của ông rằng tin tức đó là giả, tôi đã chết rồi”.

Wilson run người: “Cậu... cậu muốn làm gì?”

Diệp Bắc Minh lạnh như băng nói: “Cứ nghe theo là được”.

“Vâng!”

Wilson không dám trễ nải, vội nói: “Bệ hạ, đó là do có người cố ý lừa gạt người đó”.

“Diệp Bắc Minh đã chết từ lâu rồi!”

Ưng hoàng nhíu mày, chần chừ hỏi: “Wilson, ông đang lừa tôi à?”

Tâm lý Wilson rất vững vàng.

“Hoàng đế bệ hạ, tôi là người trung thành với người nhất, sao có thể lừa gạt người chứ?”

"Đúng là Diệp Bắc Minh đã chết, nhất định là có người ghen ghét tôi, cho nên mới bịa ra lời nói dối hoang đường không có thật này".

"Bệ hạ người hãy ngẫm lại đi, một mình Diệp Bắc Minh làm sao có thể giết đại quân ba trăm nghìn người chứ?"

Lúc nói ra lời dối trá này, ngay cả Wilson cũng không tin!

Đúng thế!

Một người làm sao có thể giết đại quân ba trăm nghìn người chứ?

Còn khiến toàn quân tan tác đâu?

Căn bản không có khả năng!

Ưng hoàng sững sờ, sau đó cười nói: "Hahaha, đúng thế, thân vương đại nhân của tôi, ông nói đúng".

"Hoàng đế vĩ đại nhất của ông chờ ông trở về ở cung điện Bạch Kim, đêm nay sẽ tổ chức tiệc ăn mừng cho ông".

Cuộc gọi kết thúc.

Sau lưng Wilson đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Diệp Bắc Minh quay người đi ra ngoài phòng điều khiển: "Đi thôi".

Wilson hỏi theo bản năng: "Đi đâu?"

...

Ngoài phòng truyền đến mấy chữ:
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 825: "Ngay vừa rồi mới có chiến báo quân tình".


Ưng quốc, thủ đô.

Cung điện Bạch Kim.

Đèn đuốc sáng trưng, tất cả quyền quý đỉnh cao của Ưng quốc đều tề tụ tại đây.

Thậm chí còn có một vài người Hoa có địa vị, tất cả đều trình diện, tham gia yến hội đêm nay.

Ưng hoàng ngồi trên ngai vàng.

Đột nhiên.

Một vị thân vương Ưng quốc đi tới, cung kính nói: "Hoàng đế bệ hạ, vừa rồi tôi nhận được một tin tức quân sự, nhưng tôi cho rằng đó là chuyện cười lớn nhất thế kỷ này".

Mọi người đều yên tĩnh lại nhìn người này.

Ưng hoàng cười: "Thân vương Richard, là tin tức quân sự gì?"

Thân vương Richard cười nói: "Ngay vừa rồi mới có chiến báo quân tình".

"Có một người Long quốc đã đánh tan tác đại quân ba trăm nghìn người của Ưng quốc chúng ta ở Vatican".

"Một người Long quốc, chỉ là một người Long quốc thôi!"

Thân vương Richard làm ra vẻ mặt buồn cười: "Một người giết sạch đại quân ba trăm nghìn người? Đây là chuyện nực cười nhất thế kỷ này!"

"Hahaha!"

Mọi người cười vang.

Đám quyền quý ở đây mặc lễ phục dạ hội, tay cầm ly rượu đỏ, cực kỳ ưu nhã!

"Ai nói thế chứ, lúc Chaplin đại sư còn sống cũng không thể kể được câu chuyện cười như vậy!"

"Thân vương đại nhân, là ai nói cho ông tin tức này vậy, loại người này nên bị đưa lên đoạn đầu đài!"

"Hahahaha!"

Lại có những tiếng cười truyền đến, trong đại sảnh cung điện Bạch Kim vô cùng náo nhiệt vui vẻ.

Ngay cả Ưng hoàng c*̃ng nhẹ nhàng lắc đầu.

Ông ta đã sớm nghe được “chuyện cười” này từ một giờ trước rồi!

Lúc đám người đang cười nói vui vẻ.

Ầm!

Đột nhiên.

Một tiếng vang thật lớn.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 826: Tin tức là thật!


Đám người tập trung nhìn vào, hít sâu: "Wilson thượng tướng!"

"Sao lại là ông ta?"

"Chết rồi!"

Một giây sau.

Một người trẻ tuổi Long quốc đầm đìa máu tươi đi tới: "Nghe nói hoàng đế của mấy người ra lệnh giết tôi? Tôi đến cho mấy người giết đây!"

Vèo!

Tất cả quý tộc Ưng quốc trong cung điện Bạch Kim quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Bắc Minh.

"Đây là ai?"

"Lại dám xông vào trong cung điện Bạch Kim?"

"Một người Long quốc? Haha, nơi cao quý như thế này cũng là nơi mà bọn họ có thể bước vào sao?"

Một vài quý tộc cười lạnh.

Còn có mấy người phụ nữ da trắng bịt mũi: "Haha, mùi máu tươi trên người cậu ta nặng quá, buồn nôn chết mất".

Vẻ mặt ghét bỏ!

Kinh ngạc, bất ngờ, khinh miệt!

Vẻ mặt nào cũng có, chỉ là không có sợ hãi và hoảng hốt!

Đồng tử của Ưng hoàng co lại, tràn ngập u ám và rét lạnh.

Sau khi nhận ra người trẻ tuổi Long quốc này, ông ta mới hoàn toàn chấn động: "Cậu là Diệp Bắc Minh?"

"Sao cậu có thể vào đây được? Cung điện Bạch Kim của tôi có võ giả bảng xếp hạng ngầm canh gác, cậu không thể vào đây được!"

Tin tức là thật!

Một mình Diệp Bắc Minh đánh đại quân ba trăm nghìn người tan tác?

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Những người mà ông nói đã bị tôi giết sạch rồi".

Đám người sững sờ!

Diệp Bắc Minh?

Diệp Bắc Minh nào?

Một tên vô danh tiểu tốt, chưa bao giờ nghe nói đến!

Bọn họ căn bản không nghĩ đến Wilson và đại quân ba trăm nghìn người.

Thân vương Charlie đẩy đám người ra đi tới, khinh miệt nói: "Người của Long quốc, là ai cho cậu tiến vào đại sảnh cung điện Bạch Kim, cậu có tư cách tiến vào nơi này sao?"

Ông ta còn chưa hiểu được tình huống.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 827: Thậm chí còn ngừng hô hấp!


Giọng nói dừng lại.

Máu tươi bắn tung tóe!

Ầm!

Thế mà thân vương Charlie lại phát nổ!

Đậu má!

Cứ phát nổ như vậy, ngay trước mặt một đám quý tộc Ưng quốc, trong đại sảnh cung điện Bạch Kim, cả người nổ tung.

"A!"

"Oh my God!"

Bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, giống như đã biến thành pho tượng.

Thậm chí còn ngừng hô hấp!

Nơi này chính là cung điện Bạch Kim!

Một người Long quốc xâm nhập vào nơi này, đập chết một vị thân vương chí cao vô thượng của Ưng quốc?

Nếu chuyện này bị truyền đi, toàn thế giới sẽ kinh ngạc đến chết!

Toàn bộ cung điện Bạch Kim hoàn toàn tĩnh mịch.

Giọng nói của Diệp Bắc Minh giống như thần chết đến từ sâu trong Địa Ngục: "Ưng hoàng..."

Anh đang định nói chuyện.

Reng reng reng…!

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Thế mà điện thoại của Diệp Bắc Minh lại reo lên đúng lúc này.

Anh chần chờ một chút, lấy điện thoại ra: "Alo?"

Tất cả mọi người trong cung điện Bạch Kim ngây ra, đây là chuyện gì vậy?

Một người Long quốc xâm nhập vào cung điện Bạch Kim, xem ra là không có ý tốt, bây giờ lại nghe điện thoại trước mặt mọi người?

Coi hoàng cung của Ưng quốc bọn họ là chỗ nào?

Một giọng nói quen thuộc truyền đến: "Tiểu sư đệ..."

Diệp Bắc Minh bất ngờ: "Sư huynh? Lại là anh".

Đối phương có chút xấu hổ: "Khụ khụ... Đúng, lại là anh đây".

Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

Xem ra gián điệp của Long quốc đã trải rộng khắp các nơi trên thế giới.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 828: “Sư đệ nể mặt anh vậy”.


Chàng trai Long quốc này vừa nói gì cơ?

Ưng hoàng… Không được giết?

Hai tròng mắt co rút, run rẩy dữ dội!

Mẹ kiếp!

Thanh niên đến từ Long quốc này muốn giết Ưng hoàng sao!?

Sư huynh mạnh mẽ gật đầu: “Tiểu sư đệ, không phải là không được giết mà giết rồi sẽ phải trả cái giá đắt!”

“Nếu chẳng qua chỉ có một mình em, đương nhiên không cần phải sợ sự trả thù của Ưng quốc rồi”.

“Nhưng sau lưng em còn có hàng ngàn hàng vạn con dân Long quốc”.

“Hoàng đế Ưng quốc vừa chết, toàn bộ Âu Châu đều sẽ rung động, nếu xử lý không ổn rất dễ dẫn đến chiến tranh thế giới thứ ba bộc phát!”

“Tới khi đó, người bị thương có thể không phải là em, nhưng chắc chắn là hàng tỷ nhân dân Long quốc, em biết không?”

Nghe được những lời này.

Diệp Bắc Minh trầm mặc, anh nhẹ nhàng cười: “Tấm lòng sư huynh chứa đựng cả thế giới, em thấy xấu hổ vì không bằng!”

“Sư đệ nể mặt anh vậy”.

Anh có thể không sao cả.

Nhưng không thể bỏ mặc những người dân bình thường khác của Long quốc được.

Sư huynh thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn em!”

“Không giết hoàng đế Ưng quốc là được, những thứ khác tùy em quyết định”.

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Được!”

Tắt điện thoại.

Ánh mắt Ưng hoàng chợt rét lạnh, biết Diệp Bắc Minh sẽ không giết mình bèn âm trầm nói: “Diệp Bắc Minh, chuyện này, tôi…”

Xoẹt—!

Diệp Bắc Minh vung tay lên, kiếm Đoạn Long bỗng nhiên xuất hiện, một nhát chém xuống.

Ánh sáng từ thân kiếm bộc phát quét thẳng về phía Ưng hoàng!

“A!”

Vị vua nọ hét lên một tiếng thảm thiết, kiếm khí hòa lẫn với sát ý của thần chết vụt sát qua da đầu ông ta.

Chiếc vương miện quyền lực tối cao tượng trưng cho hoàng đế giờ đây đã bị chém hỏng!

Ngai vàng ở sau lưng cũng bị Diệp Bắc Thần cắt thành hai nửa.

“Đây…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 829: “Giả, chắc chắn là giả!”


Con ngươi trợn to tới mức sắp rớt hẳn ra ngoài, cả người không nhịn được run lẩy bẩy.

Khoảnh khắc vừa nãy làm cho trái tim của mọi người ở đây gần như phát nổ, bọn họ cũng cho rằng người thanh niên của Long quốc này muốn giết Ưng hoàng!

Im lặng như chết!

Trong tòa cung điện Bạch Kim, tất cả các quý tộc đều phải dừng việc hít thở lại.

Đã hoàn toàn bị dọa sợ.

Lạch cạch—!

Một âm thanh bỗng nhiên phá vỡ sự tĩnh mịch bên trong cung điện.

Một viên kim cương cực lớn lăn xuống từ bên trên vương miện.

Ngôi sao của châu Phi!

Viên kim cương tự nhiên lớn nhất thế giới, to gần bằng một nắm đấm.

Long lanh sáng rực!

Diệp Bắc Minh vung tay, nội lực đã cuốn ngôi sao châu Phi rơi vào trong tay anh, sau đó xoay người rời đi.

Hoàng đế Ưng quốc tê liệt ngồi xuống chiếc ngai vàng giờ đây chỉ còn một nửa, mệt tới gần như kiệt sức!



Đêm hôm đó.

Một tin tức kinh khủng thổi quét toàn bộ Âu Châu!

Có một người đàn ông thần bí đến từ Long quốc đã nhẹ nhàng g**t ch*t đội quân ba trăm nghìn người của Ưng quốc tại Vatican.

Cùng lúc đó.

Có người còn tận mắt nhìn thấy một vị lang thần của Lang quốc dẫn theo ba trăm tên người sói tham gia chiến đấu.

Toàn bộ bỏ mình!

Hơn một ngàn binh vương đứng đầu đến từ đội Thủy quân Lục chiến của Hùng quốc cũng chết sạch hết cả!

Tin tức vừa phát ra, khắp Âu Châu đều chấn động.

“Giả, chắc chắn là giả!”

“Một người nhẹ nhàng giết đội quân ba trăm nghìn người? Cậu thấy có hợp lý không? Cho dù là ba trăm nghìn con heo còn không giết sạch trong một đêm được nữa là!”

“Còn có người sói tham gia chiến đấu? Đùa cái gì vậy, trên đời làm gì có người sói cơ chứ!”

“Một ngàn vị binh vương của Hùng quốc có thể ngang hàng với một trăm nghìn đội quân đó!”

Phản ứng đầu tin của đám người nghe thấy tin tức này chính là không tin.

Cùng với đó là những hình ảnh và video xuất hiện đầy rẫy trên mạng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 830: Chậm rãi đưa ra quyết định.


Xen lẫn trong vũng máu là huy chương của binh vương đội Thủy quân Lục chiến.

Cả Âu Châu im lặng!



Âu Châu, sâu bên trong một tòa lâu đài cổ.

Một bóng đen đội nón rộng vành bước đến: “Cụ Ross, kế hoạch vây giết đã thất bại!”

“Tôi đã cảnh cáo ông rồi, Diệp Bắc Minh không dễ giết như vậy đâu!”

“Quân đội đối với cậu ta là vô dụng, một là ông dùng bom nguyên tử, còn không là một trăm vị cao thủ đứng đầu bảng xếp hạng ngầm ấy”.

Người này.

Chính là người đứng đầu điện Huyết Hồn - Huyết Hồn.

Chính mắt ông ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh tiến vào đội quân ba trăm nghìn người, một kiếm chém rơi hơn ba mươi cỗ máy chiến đấu Hắc Ảnh.

Bị dọa tới nhũn cả người!

Một lão già người da trắng ngồi bên cạnh, dưới ánh đèn lờ mờ không thể nhìn rõ khuôn mặt ông ta.

Âm thanh rét lạnh truyền tới: “Hahaha, vô dụng? Chưa chắc đâu!”

Huyết Hồn kinh ngạc: “Ông còn kế hoạch gì khác sao?”

Lão già da trắng gằn cười làm lộ ra nửa khuôn mặt tái nhợt, nói: “Con trai của Lôi thần đã chết, ông cho rằng Lôi thần sẽ không có phản ứng gì sao?”

“Lang thần chết, toàn quân gồm hơn ba trăm người sói cũng đã bị tiêu diệt, dựa trên tính cách của nhân dân Lang quốc, bọn họ nhất định sẽ trả thù!”

“Còn nữa, thánh đường ở sau lưng Hồng Y đại giáo chủ…”

“Đây mới chính là những thế lực kinh khủng ảnh hưởng tới toàn thế giới!”

“Cả ba phe phái này, Diệp Bắc Minh làm gì trêu chọc nổi ai cơ chứ?”

Đôi đồng tử của Huyết Hồn không ngừng động đậy.

Chậm rãi đưa ra quyết định.

Thế nhưng chỉ cần vừa nhắm mắt lại, trước mặt ông ta lại hiện lên cảnh tượng kinh hoàng khi Diệp Bắc Minh dùng tay không xé xác ba trăm tên người sói, tiến thẳng vào đại quân ba mươi nghìn người!

Đêm nay thật sự giống như địa ngục Tu La vậy.

Trở thành cơn ác mộng không tài nào quên được của ông ta.

Vài giây sau, Huyết Hồn lên tiếng: “Lão Ross, tôi phải tạm thời che giấu điện Huyết Hồn lại thôi”.

“Diệp Bắc Minh không chết thì điện Huyết Hồn của tôi cũng sẽ không lộ diện thêm lần nào nữa!”

“Nếu không thì tôi chỉ sợ điện Huyết Hồn sẽ thật sự bị cậu ta tiêu diệt”.

Nói xong lập tức xoay người rời đi.

Vài phút sau.

Lão già da trắng mới chật vật đáp lời: “Một cậu thanh niên của Long quốc, mới chừng hai mươi tuổi mà thôi, lại có thể có nguồn năng lượng như vậy?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 831: "Sư đệ ngoan nào".


Lúc Diệp Bắc Minh về lại Vatican thì trời đã sáng.

Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Lục sư tỷ thờ phào nhẹ nhõm: “Tiểu sư đệ, em hơi liều lĩnh quá rồi đó!”

“Sư huynh đã gọi điện thoại báo cho chị rồi, nhờ chị coi chừng em!”

“Em thật là!”

Lục sư tỷ nắm lấy lỗ tai Diệp Bắc Minh nói: “Nếu em còn làm liều như vậy nữa thì chị sẽ tét mông em như hồi còn ở núi Côn Luân cho mà coi!”

Diệp Bắc Minh vô cùng bối rối: “Lục sư tỷ, mọi người nhìn thấy hết rồi, chừa cho em chút sĩ diện đi mà”.

Ở bên ngoài làm trời đất rung chuyển, đối mặt với đội quân ba trăm nghìn người cũng dám đánh thằng vào.

Lúc này đây.

Thế nhưng lại giơ hai tay đầu hàng!

Lục sư tỷ mất hứng, buồn bực đáp: "Lục sư tỷ, Lục sư tỷ!"

"Sao em không gọi chị là chị Tiểu Yêu như hồi chị vừa mới cứu em nữa?"

Diệp Bắc Minh dịu dàng cười, cất tiếng: "Chị Tiểu Yêu".

Lục sư tỷ tên là Đạm Đài Yêu Yêu.

Lúc trước, chính cô ấy đã cứu Diệp Bắc Minh, mang về núi Côn Luân, từ đó thay đổi vận mệnh của anh!

Thời gian ở tại địa bàn Côn Luân cũng là khoảng thời gian hai người thân mật nhất.

Đạm Đài Yêu Yêu khẽ hừ: "Như vậy còn tạm được, mau để chị xem xem sư đệ có bị thương không!"

"Lại đây kiểm tra thân thể!"

Cô ấy tóm lấy Diệp Bắc Minh.

"Chị Tiểu Yêu, có người đấy!"

Diệp Bắc Minh giật mình.

Tính cách của Lục sư tỷ Đạm Đài Yêu Yêu rất giống tên của cô ấy!

Một chữ: Yêu!

Những sư tỷ khác thích kiểm tra thân thể Diệp Bắc Minh bởi đều học từ chỗ Lục sư tỷ.

Hồi còn ở núi Côn Luân, mấy vị sư tỷ kia không thiếu hành hạ anh.

Đạm Đài Yêu Yêu cười khúc khích: "Sợ cái gì?"

"Ngày xưa, mỗi lần em bị thương, đều là chị tắm, thay thuốc cho em".

"Đối với chị, em còn có bí mật gì sao?"

"Sư đệ ngoan nào".

Diệp Bắc Minh xoay người chạy.

"Hahaha".
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 832: Lôi Thần!


Trong lòng ông ta khiếp sợ nghĩ: "Chủ nhân, Vạn Lăng Phong chọn đi theo cậu chính là lựa chọn chính xác nhất kiếp này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa!"

Lục Khi Sương ở bên cạnh bị chấn động suốt cả đêm!

Cô ta từng thấy tin tức trên mạng, dù tự mình trải qua, tận mắt nhìn Diệp Bắc Minh xé nát đội quân Người Sói, lao vào bên trong đội quân ba trăm nghìn người, cô ta cũng không dám tin tưởng đây là sự thật.

"Tại sao lại có người mạnh đến như vậy? Giá trị võ lực cao một cách vô lý, còn mang theo Quỷ Môn Thập Tam Châm?"

Lục Khi Sương nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.

Không thể dịch mắt khỏi dù chỉ một giây.

Diệp Bắc Minh đang đùa giỡn với Đạm Đài Yêu Yêu.

Anh thu lại sát khí, thoạt nhìn như một chàng trai nhà bên bình thường.

Nhưng Lục Khi Sương biết, đây là một tên Sát Thần!!!

Một tên Sát Thần vô cùng kinh khủng!

Đủ loại cảm xúc phức tạp quanh quẩn trong đầu, khiến cô ta không thể bình tĩnh.

Diệp Bắc Minh!!!

E rằng, ba chữ này sẽ khắc sâu vào trong tâm trí cô ta suốt cuộc đời này.

Lục Khi Sương đi tới, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Bắc Minh.

"Thần y Diệp, tin tức của tôi có hữu ích với ngài không?"

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Có một ít trợ giúp, mặc dù tin tức của cô giống với những gì Lăng Phong tra được".

"Nhưng, cô đã nói cho tôi biết trước".

Lục Khi Sương vui mừng.

May mắn cô ta nói!

Nếu không thì tin tức của cô ta sẽ không có ý nghĩa.

Cô ta trông ngóng nhìn Diệp Bắc Minh, đôi mắt sáng lên: "Thần y Diệp, như vậy, ngài có thể..."

"Ngài có thể đi cùng ta đến nhà họ Lục để cứu một người không?"

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Được, trước về Giang Nam một chuyến, sau đó tôi sẽ cùng cô đi đến nhà họ Lục".

"Dạ, được, được!"

Lục Khi Sương kích động, không ngừng gật đầu.

...

Cùng lúc đó.

Bên kia bờ đại dương, Hùng Quốc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 833: Lôi Thần vung chùy Lôi Thần!


Cũng có người nói với thực lực của Lôi Thần, trên bảng xếp hạng ngầm có thể chen chân vào top 100.

Ầm!!!

Cổ tay Lôi Thần đột ngột dùng lực, máy tính bảng trực tiếp hóa thành mảnh vụn.

Giọng nói lạnh lẽo thấu xương truyền đến: "Tác Âu, con của ta! Chết rồi?"

Vèo!

Lôi Thần bước một bước ra khỏi điện Lôi Thần, trong tay cầm một chiếc chùy Lôi Thần màu đen, chỉ lên bầu trời.

Ầm ầm!

Một tia sét lao xuống, rơi vào chùy Lôi Thần!

Chùy Lôi Thần chế tạo từ viên thiên thạch vũ trụ, không phải vàng không phải sắt.

Nó có thể dẫn thiên lôi!

Sau khi rèn đúc thành binh khí, sức mạnh của nó cực kỳ kh*ng b*.

"Ngài Lôi Thần!"

"Người... Xảy ra chuyện gì vậy?"

Bên ngoài điện Lôi Thần, rất nhiều kẻ mạnh đứng đầu của Hùng Quốc khiếp sợ hỏi.

Đôi mắt Lôi Thần lạnh giá: "Con của tao chết rồi!"

"Tác Âu mà tao yêu thương nhất, chết trong tay người Long Quốc!!!"

"Chuẩn bị máy bay cho tao, tao phải đến Long Quốc!"

Có người khiếp sợ: "Ngài Lôi Thần, này... sao có thể..."

"Bảng xếp hạng ngầm có quy củ, người tu võ từ Võ Tông trở lên, trừ khi được mời tham dự đại hội Võ Đạo cấp thế giới, nếu không thì không được rời khỏi quốc gia của mình!"

Lôi Thần vung chùy Lôi Thần!

Ầm!

Một đạo thiên lôi bổ xuống, đánh người này thành tro bụi.

Giọng nói lạnh như băng truyền đến: "Con trai tao đã chết rồi, còn muốn tao tuân thủ quy củ chết tiệt này?"

"Bất luận là ai, dám giết con trai tao, tao muốn người đó nợ máu phải trả bằng máu!"

...

Trở lại phủ Diệp Giang Nam, Diệp Bắc Minh không hề nghỉ ngơi.

Anh đi thẳng xuống mật thất dưới đất.

Tiểu đội Sát Thần đứng trước mặt anh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 834: Cô ấy đã quyết định.


Anh dẫn bọn họ bước vào thế giới mà người bình thường cả đời không thể chạm đến.

Diệp Bắc Minh trực tiếp hạ lệnh: "Các cậu có thể ra ngoài tiến hành huấn luyện sinh tử!"

"Đồng thời, tìm kiếm tung tích của tổng bộ điện Huyết Hồn trên toàn bộ Long Quốc cho tôi!"

"Các cậu cũng có thể thử săn giết người điện Huyết Hồn, một đầu người ban thưởng một viên đan dược cực phẩm!"

Ánh mắt tất cả mọi người nóng cháy.

Vạn Lăng Phong ở bên cạnh cũng muốn tham gia!

Một đầu người ban thưởng một viên đan dược cực phẩm?

Đây là phần thưởng rất lớn.

Vạn Lăng Phong biết.

Điện Huyết Hồn sắp xong rồi!

Một trăm thành viên tiểu đội Sát Thần đồng thanh trả lời.

"Vâng, chủ nhân!"

...

Biết Diệp Bắc Minh trở về

Hạ Nhược Tuyết lập tức chạy về phủ Diệp.

Diệp Bắc Minh giao nhiệm vụ cho tiểu đội Sát Thần xong, bước ra khỏi mật thất.

Hai người gặp nhau tại phòng khách.

Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Nhược Tuyết, sao em lại đến đây?"

"Anh đang định lát nữa đến công ty gặp em".

Gương mặt xinh đẹp của Hạ Nhược Tuyết ửng đỏ, trái tim như bị nai con chạy loạn.

Ngón tay cô ấy hồi hộp vân vê góc áo: "Bắc... Bắc Minh, tối nay chúng ta cùng nhau xem phim đi".

"Em mua phiếu lúc nửa đêm rồi".

Khuôn mặt cô ấy đỏ rực, trái tim bé nhỏ cũng đập loạn nhịp!

Hô hấp dồn dập.

Lồng ngực kịch liệt phập phồng!

Cô ấy đã quyết định.

Việc này không nên chậm trễ, chính là đêm nay.

Diệp Bắc Minh khó hiểu, chẳng phải chỉ là đi xem phim thôi sao?

Căng thẳng như vậy làm gì, chẳng lẽ anh còn có thể ăn cô ấy?

Buổi tối.

Hạ Nhược Tuyết đã chuẩn bị vé xem phim từ trước, xuất chiếu lúc mười giờ đêm.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 835: Còn lại đều là cảnh giới Võ Tông hậu kỳ!


“A, đừng”.

Hạ Nhược Tuyết vội vàng lắc đầu.

Diệp Bắc Minh mặt đầy nghi ngờ: “Sao vậy?”

Tim Hạ Nhược Tuyết đập loạn: “Em đói bụng, mình đi tìm đồ ăn trước nhé được không?”

Vội vàng chuyển chủ đề!

Cũng không thể bảo một cô gái như cô ấy nói với Diệp Bắc Minh, mình thuê phòng ở bên ngoài?

“Cũng được”.

Diệp Bắc Minh gật đầu, quán cơm đều đã đóng cửa, hai người tìm một sạp hàng ven đường ngồi xuống.

Ăn uống xong đã hai giờ khuya.

Diệp Bắc Minh lại một lần nữa đề nghị đưa Hạ Nhược Tuyết về nhà.

Hạ Nhược Tuyết lắc đầu: “Bố mẹ em đã ngủ rồi, bây giờ đã quá muộn”.

“Em về sẽ quấy rầy đến họ”.

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Vậy cũng được, đến đó có rất nhiều phòng”.

“Phủ Diệp xa quá!”

“Xa sao?”

“Xa!”

Hạ Nhược Tuyết gật đầu chắc nịch.

Diệp Bắc Minh có chút kỳ quái, nơi này cách phủ Diệp một đoạn đường chỉ mười phút đi xe.

Gỗ!

Đúng là một khúc gỗ!

Hạ Nhược Tuyết cắn răng: “Vậy chúng ta ở bên ngoài đi”.

“Ở bên ngoài?”

“Đúng vậy, nhưng anh không được phép chạm vào em”.

Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút: “Cũng được”.

Dù sao khi còn ở Kim Lăng, bọn họ cũng đã từng ngủ chung.

Hai người vừa đứng dậy, lúc chuẩn bị đi về phía khách sạn.

Mấy chiếc xe màu đen phóng qua.

Mấy giây sau, một đám người bước xuống xe.

Đây là một đám võ giả, ba Võ Tôn sơ kỳ, một Võ Tôn trung kỳ.

Còn lại đều là cảnh giới Võ Tông hậu kỳ!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 836: Con mẹ nó quá phách lối!!!


Một thanh niên xã hội đang ăn nước liền đập bàn: “Thứ gì vậy, chỗ này tôi bao!”

“Nhóc con, mày từ đâu ra thế?”

Lão giả giơ tay, nội lực giống như bão túm lấy thanh niên xã hội vừa mở miệng, bóp cổ hắn.

“A…”

“Giết người, giết người rồi!!!”

Những người khác bị dọa bay hết hồn vía, điên cuồng chạy thoát thân.

Hạ Nhược Tuyết theo bản năng núp sau lưng Diệp Bắc Minh.

Soạt!

Mười mấy ánh mắt đồng loạt rơi trên người Diệp Bắc Minh.

Giọng nói lạnh như băng truyền tới: “Mày chính là Diệp Bắc Minh?”

Những võ giả Võ Tông hậu kỳ kia tản ra, vây xung quanh Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt gật đầu: “Là tôi, các người có chuyện gì?”

Trong con ngươi lão giả cầm đầu đều là tia máu: “Diệp Bắc Minh, mày biết lão phu là ai không?”

Diệp Bắc Minh nhún vai: “Không biết, tôi chẳng có hứng thú”.

“Cho ông mười giây, giới thiệu bản thân mình đi”.

Mười mấy người đều ngây ra, bất ngờ.

Con mẹ nó quá phách lối!!!

Lão giả nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, con ngươi ứ máu, giống như nhìn một người chết: “Diệp Bắc Minh, mày còn nhớ hai ngày trước, Khương Minh Châu và Khương Kiếm Vân mời mày đến nhà họ Khương Cổ Võ cứu người không?”

Diệp Bắc Minh bừng tỉnh hiểu ra: “Bọn họ ấy hả, nói như vậy, các người là người nhà họ Khương Cổ Võ?”

Lão giả gần như hét lên: “Tao là bố chúng nó, tên Khương Sơn Điêu!”

“Con trai và con gái của tao mời mày đến nhà họ Khương chữa bệnh đã là coi trọng mày”.

“Mày không đồng ý cũng thôi đi, tại sao phải giết chúng nó?!!!”

Một luồng lừa giận điên cuồng ngưng tụ ở ngực Khương Sơn Điêu!

Có thể bùng nổ bất cứ lúc nào!

Diệp Bắc Minh mặt thản nhiên: “Giết thì giết, sao?”

Anh chẳng buồn giải thích.

Chỉ dựa vào việc Khương Kiếm Vân xông vào phủ Long soái, tùy tiện giết tướng sĩ Long Hồn đã là tội chết rồi!

Nếu giết.

Còn cần giải thích cái gì?
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 837: Kiêu căng ngút trời!


“Giết hắn cho tôi!!!”

Ba Võ Tôn sơ kỳ hóa thành tàn ảnh, trực tiếp xông tới!

Bọn họ phối hợp vô cùng ăn ý, từ ba phía đánh tới, đợt khí mạnh mẽ cuộn mở, toàn bộ sạp thịt nướng nổi lên cuồng phong!

Bàn ghế đều bị thổi bay ra ngoài!

Diệp Bắc Minh đứng ở đó, không có ý ra tay.

“Ngu xuẩn, sợ đến choáng váng chưa?”

Một Võ Tôn sơ kỳ cười gằn, quả đấm đánh về phía đầu Diệp Bắc Minh!

“Đi chết đi!”

Võ Tôn sơ kỳ thứ hai đánh tới, công kích đến tim Diệp Bắc Minh.

“Người phụ nữ này cũng phải chết!!!”

Võ Tôn sơ kỳ thứ ba cũng quát lớn.

Hạ Nhược Tuyết bị khí tức khủng khiếp làm cho mặt đẹp trắng bệch, lúc này cùng chết với Diệp Bắc Minh cũng là một lựa chọn tốt.

Cô ấy nhắm mắt lại, túm cánh tay Diệp Bắc Minh!

Ầm! Ầm! Ầm!

Ba tiếng kêu truyền vào lỗ tai, Hạ Nhược Tuyết không có chút đau đớn nào!

Sau đó bên tai truyền đến giọng nói không tin nổi của đám người nhà họ Khương: “Sao có thể!!!”

Hạ Nhược Tuyết mở mắt, ba võ giả Võ Tôn sơ kỳ biến mất, cách đó không xa còn lại ba vết máu!

‘Là ba võ giả kia?’

Hạ Nhược Tuyết hơi hé miệng nhỏ.

Khương Sơn Điêu ngược lại hít một hơi khí lạnh: “Mày… nhóc con, mày có cảnh giới gì?”

Ông ta ngơ ngác!

Vừa rồi, Diệp Bắc Minh như tia chớp, đánh ra ba quyền nổ tung ba võ giả Võ Tôn sơ kỳ!!!

Khương Sơn Điêu đương nhiên đã từng nghe nói qua uy danh của Diệp Bắc Minh, quậy tung giới võ đạo Long Quốc.

Nhưng thân là gia tộc Cổ Võ, ông ta chẳng coi Diệp Bắc Minh ra gì.

Khương Sơn Điêu biết Diệp Bắc Minh có chút cường hãn.

Nhưng không ngờ lại cường hãn đến vậy!

“Người chết biết nhiều vậy làm gì?”

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói.

“Mày!!!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 838: “Chạy mau!”


Khương Sơn Điêu giận dữ: “Con mẹ nó mày tự tìm cái chết rồi, mày coi ông đây là cái gì? Phế vật sao?”

Lựa giận và sát ý bộc phát, nội lực trong cơ thể lưu chuyển, giơ tay đập về phía Diệp Bắc Minh.

Một tiếng ‘răng rắc’ giòn dã.

Cánh tay Khương Sơn Điêu lập tức nổ tung, ông ta như chó chết bay ra ngoài, đáp xuống mui một chiếc ô tô màu đen.

Keng!

Mui xe lõm xuống.

“Rít!”

Những võ giả nhà họ Khương xương sống phát rét, không nhịn được ngừng thở.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Ông không phải phế vật?”

“Một quyền cũng không tiếp nổi!”

Đến trước mặt Khương Sơn Điêu, lộ ra sát ý!

Con ngươi Khương Sơn Điêu co rút: “Chờ chút, mày không thể giết tao, tao là người nhà họ Khương Cổ Võ”.

Lỗ tai Diệp Bắc Minh như nghe tiếng con trùng, một quyền đập ra.

Ầm!

Khương Sơn Điêu và chiếc xe kia trong nháy mắt móp méo, giống như bị trục lăn ép qua vậy.

“Chạy mau!”

Đám võ giả nhà họ Khương bị dọa vội bỏ chạy.

Diệp Bắc Minh lắc đầu, tiện tay lấy ra mười mấy cây kim bạc.

Những võ giả này của nhà họ Khương sau khi xông ra ngoài mấy chục mét, lập tức nằm trên đất, tim ngừng đập.

Hạ Nhược Tuyết ngơ ngác nhìn tất cả, mắt đẹp không ngừng biến ảo: “Thủ đoạn này còn đáng sợ hơn mấy đệ tử tông môn mình từng gặp ở Côn Luân Khư khi còn nhỏ!'

‘Có lẽ, khi Bắc Minh trưởng thành có thể đối kháng được với Côn Luân Khư?’

Trong đầu vừa thoáng qua suy nghĩ này.

Hạ Nhược Tuyết lại lắc đầu, đá suy nghĩ không thiết thực này ra khỏi đầu mình.

Côn Luân Khư, thứ khổng lồ!

Cô ấy không hy vọng Diệp Bắc Minh mạo hiểm, bị thương.

Diệp Bắc Minh đi tới, quan tâm hỏi: “Sao hả, bị dọa giật mình?”

Hạ Nhược Tuyết khẽ mỉm cười: “Không, em cũng quen rồi”.

“Bên ngoài vô cùng nguy hiểm, hay là chúng ta quay về đi”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 839: Im lặng một hồi!


Diệp Bắc Minh lấy điện thoại, gọi cho Vạn Lăng Phong, bảo ông ta đến xử lý.

Rồi đưa cho ông chủ quán thịt nướng mười ngàn tiền mặt, dẫn Hạ Nhược Tuyết rời đi.

Chân trước vừa mới đi, ngoài mấy trăm mét.

Dưới đèn đường mờ mờ, một đám người đang đứng.

Cầm đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng.

Một đám thanh niên đứng phía sau ông ta.

Một cô gái trẻ kinh hãi: “Sư phụ, người vừa rồi là Khương Sơn Điêu của nhà họ Khương Cổ Võ?”

“Đây chính là võ giả Võ Tôn trung kỳ, vậy mà… lại thua một thanh niên?”

“Không phải là một lão quái vật uống thuốc cải lão hoàn đồng đấy chứ?”

Con ngươi lão giả nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.

Im lặng một hồi!

Khoảng ba phút sau mới khàn khàn nói: “Đây là thanh niên chân chính!”

“Cũng không phải là cải lão hoàn đồng!”

Ầm!

Những người sau lưng thoáng chốc bùng nổ!

“Cái gì?”

“Làm sao có thể!”

“Mẹ nó! Long Quốc lại xuất hiện một nhân vật nghịch thiên như vậy?”

“Nếu tính tuổi thật thì hắn mới bao nhiêu chứ? Tính tới tính lui, nhìn cũng khoảng 25 tuổi thôi!”

“Trời ơi, chưa đến 25 tuổi đã có thể giết Võ Tôn trung kỳ trong nháy mắt? Rít…”

Đám người phía sau lưng lão giả đều không lạnh mà run.

Thiên phú và thực lực này quá khủng khiếp!

“Sư phụ, làm sao có thể?!!!”

Trong mắt cô gái thoáng qua vẻ hoảng sợ, hít một hơi lạnh.

Hô hấp cô ta dồn dập, ngực phập phồng.

Rõ ràng bị Diệp Bắc Minh dọa sợ.

Nhưng lão giả lại vui mừng: “Không ngờ, sống bao nhiêu năm lại có thể nhìn thấy thiên tài như vậy!”

“Nếu lùi lại mười năm, lão phu phải thu hắn làm đệ tử thân truyền!”
 
Back
Top Dưới