Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 420: Mình sắp bị tấn công rồi sao?


Và không nói thuộc hạ của mình làm sai trước mặt Diệp Bắc Minh.

Đủ để chứng minh Vạn Lăng Phong có trách nhiệm!



Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Bắc Minh đến hội trường lễ khai trường công ty Hạ Nhược Tuyết từ sớm.

Anh ngồi vào chỗ dành cho khách, xem đến màn đến màn kết thúc của lễ khai trương.

Rất nhiều nhà báo đều chụp ảnh, tuyên truyền.

Vạn Lăng Phong còn gọi rất nhiều phú hào của Giang Nam đến dự.

Lễ khai trương được tổ chức vô cùng trang trọng.

Trong văn phòng, Diệp Bắc Minh cười hỏi: “Sao lại chọn tên là tập đoàn Tuyết Minh?”

Hạ Nhược Tuyết mặc bộ đồ công sở.

Áo sơ mi.

Váy ngắn.

Tất màu da.

Giày ca gót.

Cả người toát lên khí chất nữ chủ tịch.

Cô ấy mỉm cười ngồi bên cạnh Diệp Bắc Minh, trực tiếp khoác cánh tay của anh, dựa lên vai anh: “Cậu nói xem?”

Tất cả đều hiểu ngầm trong lòng.

Diệp Bắc Minh lấy ra một quyển sổ, đưa cho Hạ Nhược Tuyết: “Đơn thuốc bên trên, là tối qua tớ đã đặc biệt viết lại”.

“Cậu có thể nghiên cứu trước, xem có thể có ích cho công ty không”.

“Được”.

Hạ Nhược Tuyết gật đầu, nhận lấy quyển sổ.

Hai người dựa vào nhau.

Một lúc sau, Hạ Nhược Tuyệt đột nhiên lật người như một con vịt nhỏ.

Ngồi vào lòng Diệp Bắc Minh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Thậm chí Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được hơi nóng từ mũi Hạ Nhược Tuyết phả ra.

“Nhược Tuyết, cậu…”

Hạ Nhược Tuyết cắn răng: “Tiểu Độ, Tiểu Độ, đóng cửa sổ lại”.

“Vâng, đã đóng cửa sổ cho cô.”

Cửa sổ của văn phòng được đóng lại.

Hạ Nhược Tuyết đỏ mặt: “Bắc Minh, tớ quyết định làm người phụ nữ của cậu…”

Rồi cô ấy trực tiếp hôn anh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 421: Là mẹ Hạ!


Không được!

Phải thận trọng!

Nhưng mới qua ba giây, Diệp Bắc Minh đã khó mà kháng cự.

“Tút tút tút!”

Máy bàn trong văn phòng đổ chuông.

“Nhược Tuyết, có… có điện thoại…”

“Kệ nó đi!”

Tút tút tút!

Tút tút tút…

Máy bàn vẫn đổ chuông.

“Liệu có phải có việc gấp không?”

“Ôi trời, kệ mó đi mà…”, Hạ Nhược Tuyệt ôm cổ của Diệp Bắc Minh.

Tút tút tút…

Điện thoại vẫn đổ chuông không ngừng.

Hai người đều không thể toàn tâm tập trung.

Hạ Nhược Tuyết chẳng còn cách nào.

Bị quấy rầy như vậy thì không thể tiến hành bước tiếp theo.

Cô ấy đi đến trước bàn làm việc, nghe điện: “A lô?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Con ở trong văn phòng làm gì thế hả?”

Là mẹ Hạ!

Đôi mắt của Hạ Nhược Tuyết hơi hoảng hốt!

Phản ứng đầu tiên.

Trong văn phòng có camera!

Nếu không làm sao mẹ có thể biết chuyện của hai người?

Mẹ Hạ nói tiếp: “Con muốn trao thân mình cho Diệp Bắc Minh hả?”

“Ha!”

Mẹ Hạ lạnh lùng khinh thường.

Hạ Nhược Tuyết cắn môi đỏ, không nói gì.

Mẹ Hạ cảnh cáo: “Con có thể thử xem, Diệp Bắc Minhh có được con gái nhà họ Hạ, thì có thể sống qua ngày hôm nay không?”

“Gia tộc cổ võ đáng sợ đến mức nào, thì con tự biết! Nhà họ Hạ muốn giết Diệp Bắc Minh, chỉ cần một câu nói, không ai bảo vệ được cậu ta!”

“Cuối cùng mẹ cảnh cáo một câu, đừng quên thân phận của mình!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 422: “Thưa bà, bà chắc chắn không?”


Bầu không khí giữa hai người trở nên lúng túng.

Phải mất hai phút, Hạ Nhược Tuyết vẫn không hành động gì.

Đáng ghét!

Rốt cuộc mình đang kỳ vọng cái gì?

Diệp Bắc Minh sợ cô ấy tiếp tục lúng túng, trực tiếp nói: “Hôm nay tớ định đi Hương Đảo, tàu cao tốc sắp xuất phát rồi, đợi tớ về rồi nói chuyện”.

Rồi anh quay người đi ra khỏi phòng, đóng cửa.

Hạ Nhược Tuyết nhìn về hướng cảnh cửa, đôi mắt đỏ lên: “Xin lỗi, ngay cả bản thân mình mà tớ cũng không thể giao cho cậu…”



Cùng lúc đó.

Ở một nơi sâu trong dãy núi nào đó ở Thục Trung.

Một người phụ nữ ngồi trước bàn làm việc.

Nhìn màn hình máy tính, trên đó là cảnh tượng trong văn phòng Hạ Nhược Tuyết.

Người phụ nữ này chính là mẹ Hạ!

Bà ta búng ngón tay, một cô gái đi từ ngoài cửa đi đến, cung kính nói: “Thưa bà, xin dặn dò”.

Mẹ Hạ cau mày: “Cho Song Sát Thục Trung ra tay, giết Diệp Bắc Minh!”

Cô gái giật mình: “Thưa bà, bà chắc chắn không?”

Mẹ Hạ lên tiếng: “Sao thế, cô còn nghi ngờ mệnh lệnh của tôi?”

Cô gái vội nói không dám:”Tính khí của cô chủ, không phải bà không biết”.

“Nếu bà giết Diệp Bắc Minh, cô ấy… thực sự sẽ trở mặt với bà!”

“Dù sao, cô ấy có thể chạy khỏi gia tộc, tự tìm một đôi vợ chồng trung niên giả làm bố mẹ của mình”.

“Còn tự học đại học, tìm việc, tất cả đều là cô chủ kháng cự nhà họ Hạ”.

“Nếu bà còn ép cô ấy, sợ rằng… sẽ phản tác dụng”.

Từ nhỏ cô ta cùng lớn lên với Hạ Nhược Tuyết.

Vô cùng hiểu tính khí bướng bỉnh của Hạ Nhược Tuyết.

Mẹ Hạ trầm mặc.

Bà ta suy nghĩ một lát, sau khi cân nhắc thiệt hơn, nhẹ nhàng gật đầu: “Được, chỉ cần nó có thể an toàn quay về, kết hôn với Đường Môn thì chuyện gì cũng dễ nói”.



Hương Đảo.

Năm giờ chiều.

Diệp Bắc Minh ngồi trong một quán café.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 423: “Đệ tự nghiên cứu đi”.


Lâm Thương Hải đứng ở một bên.

Ông ta được Diệp Bắc Minh thay đổi dung mạo, đóng giả Diệp Bắc Minh đến Hương Đảo, lừa tất cả mọi người.

“Thiếu chủ, rất tiếc, tôi gần như không điều tra được gì”.

“Thương hội Hội Phong thành lập hơn một trăm năm, công tác bảo mật vô cùng tốt”.

“Cho dù cậu là hội viên của thương hội Hội Phong, cũng là các quản lý chia ra tiếp đãi, không biết tên của mẹ cậu”.

“Không biết bà ấy đã gửi đồ gì, chỉ biết mốc thời gian không chính xác lắm là khoảng hai mươi ba năm trước, rất khó điều tra được bà ấy đã gửi thứ gì ở đây”.

Diệp Bác Minh khẽ gật đầu.

Không trách tội Lâm Thương Hải.

Anh không có chút manh mối nào, trực tiếp bảo Lâm Thương Hải đến điều tra.

Thực sự là làm khó người ta rồi.

“Xem ra chỉ có nhờ Cửu sư tỷ ra mặt rồi”.

Tút tút tút!

Diệp Bắc Minh gọi điện.

Trung Hải.

Trên sân thượng một tòa nhà ở Ma Đô, có một cô gái đang nghe điện thoại, bất mãn nói: “Tiểu sư đệ, cuối cùng đệ cũng nhớ đến tỷ rồi ư?”

“Đến Trung Hải mà cũng không tìm tỷ?”

“Bây giờ mới gọi điện, là chịu tội phải không?”

Diệp Bắc Minh cười nói: “Cửu sư tỷ, là vì đệ bận quá mà”.

“Đệ tạ tội với tỷ, lần sau đệ đến Trung Hải, chắc chắn mời tỷ ăn một bữa thịnh soạn”.

Cửu sư tỷ bĩu môi nói: “Thế còn tạm, nói đi, có chuyện gì cần tỷ giúp?”

Diệp Bắc Minh nói: “Tỷ biết thương hội Hội Phong không?”

“Đương nhiên là biết”.

Cửu sư tỷ gật đầu.

“Đệ muốn biết, thông tin của tất cả khách hàng gửi đồ ở thương hội Hội Phong vào hai mươi ba năm trước”.

“Chuyện nhỏ, đợi tin của tỷ”.

“Được”.



Mười phút sau.

Điện thoại cảu Diệp Bắc Minh nhận được một file tài liệu.

Cửu sư tỷ cũng gọi đến: “Xong rồi, tổng cộng ba ngàn sáu trăm năm mươi bản thông tin khách hàng”.

“Trong đó có ba mươi bản giấu thông tin, đã bị tỷ phá giải rồi”.

“Bọn họ đều là phù hào hàng đầu của Trung Hải, còn có một vài nhân viên quan chức”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 424: Có lẽ Diệp Bắc Minh là cậu ấm con nhà giàu chăng!


“Đúng rồi, đệ nợ tỷ một ân tình, lần sau đến Trung Hải, cùng tỷ đi Disneyland đấy!”

Diệp Bắc Minh đồng ý.

Sau khi tắt máy.

Anh xem thông tin danh sách trong máy.

Xem đến file của người không để lại bất

Tủ bảo hiểm số 256!

Diệp Bắc Minh ngẩn người: “256?”

Anh giơ tay ra, một chiếc chìa khóa nạm vàng xuất hiện trong lòng bàn tay.

Bên trên vừa hay là con số 256.

Lâm Thương Hải giật mình, chiếc chìa khóa này từ đâu ra vậy?

Chẳng lẽ gặp ma?

Lâm Thương Hải cũng nhìn con số trên chìa khóa, mau chóng nói: “Thiếu chủ, có lẽ chiếc chìa khóa này là chìa khóa mở tủ bảo hiểm”.

Diệp Bắc Minh đứng lên, đi về phía tổng bộ thương hội Hội Phong.

Lúc này.

Đã gần năm rưỡi, thương hội Hội Phong sắp đóng cửa.

Lúc Diệp Bắc Minh đi vào tổng bộ thương hội Hội Phong, bên trong đã không còn mấy người.

Một cô gái mặc đồ công sử đi đến, nở nụ cười: “Thưa anh, tôi là Tiết Vân, xin hỏi anh muốn làm thủ tục phải không?”

“Vì còn mười phút nữa thương hội chúng tôi sẽ đóng cửa, cho nên tôi có thể giới thiệu cho anh, hoặc hẹn ngày mai làm thủ tục”.

Diệp Bắc Minh lấy chìa khóa ra: “Tôi muốn mở tủ bảo hiểm”.

Tiết Vân ngẩn người.

Nhìn thấy chìa khóa nạm vàng.

Đôi mắt lập tức lóe lên ánh vàng.

Nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh.

Chìa khóa nạm vàng như này dùng để mở tủ bảo hiểm cao cấp dưới lòng đất.

Còn tủ bảo hiểm cao cấp như vậy.

Chi phí sử dụng hàng năm cũng cao đến mười triệu USD.

Người bình thường làm sao có thể thuê được tủ bảo hiểm như vậy?

Có lẽ Diệp Bắc Minh là cậu ấm con nhà giàu chăng!

Tiết Vân làm ở thương hội Hội Phong lâu như vậy, chẳng phải là vì muốn câu một anh chàng con nhà giàu sao?

Cơ hội tốt như vậy bày ngay trước mặt, cô ta phải nắm thật chặt.

Tiết Vân lập tức cười tươi như hoa: “Thưa anh, mời anh đợi một chút”.

“Tôi đi thông báo với tổng giám đốc của chúng tôi ngay”.

Cô ta bảo Diệp Bắc Minh ngồi đợi một lúc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 425: Con chưa đến cấp thiên.


Diệp Bắc Minh tìm chỗ ngồi xuống.

Chẳng mấy chốc tổng giám đốc của thương hội Hội Phong xuất hiện, mỉm cười hỏi: “Thưa anh, tôi là Chu Hiển Tổ”.

“Xin hỏi quý danh của anh, anh muốn mở tủ bảo hiểm nào?”

“Diệp Bắc Minh, tôi muốn mở tủ bảo hiểm số 256”.

Diệp Bắc Minh tiện miệng nói.

Khi Chu Hiển Tổ nghe thấy con số 256 này.

Tỏ ra hơi bất thường!

Diệp Bắc Minh không đổi sắc mặt.

Chu Hiển Tổ cười nói: “Anh Diệp, xin cho tôi kiểm tra chìa khóa, xác nhận có phải là số 256 không”.

Diệp Bắc Minh đưa chìa khóa ra.

Chu Hiển Tổ cầm trong tay ngắm nghía một lúc sau.

Sầm mặt xuống!

Lập tức đổi vẻ mặt, lạnh giọng nói: “Anh Diệp, chìa khóa của tủ bảo hiểm thương hội Hội Phong chúng tôi mà anh cũng dám làm giả?”

“Tôi cho anh một cơ hội, cút ngay lập tức, nếu không, tôi sẽ báo công an”.

Tiết Vân kinh ngạc: “Giám đốc Chu, chìa khóa này…”

Rõ ràng là chìa khóa thật mà.

Vừa nãy cô ta vừa nhìn đã nhận ra chắc chắn là chìa khóa của tủ bảo hiểm thương hội Hội Phong.

Không thể nào là giả!

“Tiết Vân, cô câm miệng!”, Chu Hiển Tổ quát một tiếng, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Anh còn đứng ở đây làm gì, nếu không cút đi, tôi gọi bảo vệ, báo công an ngay lập tức!”

Một đám bảo vệ gần đó lạnh lùng đi đến.

Bọn họ đều là võ giả cấp địa.

Con chưa đến cấp thiên.

Cạch!

Diệp Bắc Minh búng ngón tay: “Lâm Thương Hải, đóng cửa”.

“Rõ!”

Lâm Thương Hải đi đến trước cửa của thương hội Hội Phong.

Ấn nút đóng cửa.

Ầm ầm ầm!

Cánh cửa sắt hạ xuống.

Phát ra tiếng tinh tang.

Chu Hiển Tổ cảm thấy không ổn: “Nhóc con, anh muốn làm gì?”

Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đến trước mặt Chu Hiển Tổ, tóm cổ tay cô ta.

Rắc rắc!

Tiếng giòn tan vang lên!

Cổ tay của Chu Hiên Tổ bị bẻ gãy, chìa khóa trong tay rơi xuống.

Diệp Bắc Minh tóm lấy!

“A… tay của tôi! Khốn khiếp, anh dám làm vậy với tôi?”, Chu Hiển Tổ đau đến quỳ dưới đất, tức giận gào thét: “Bắt lấy anh ta cho tôi!”

Ba mươi mấy bảo vệ xông lên.

Diệp Bắc Minh dậm chân.

Phập!

Một tiếng vang lớn, mặt đất đại sảnh rạn nứt, một luồng sóng khí cuồn cuộn.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 426: Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!


Diệp Bắc Minh không trả lời.

Anh bước lên một bước dài, đá bay Chu Hiển Tổ.

Phập!

Chu Hiển Tổ ngã lăn đươi đất như chó chết, lồng ngực đau dữ dội.

“A…”

Anh ta không ngừng kêu lên thảm thiết, sợ hãi nhìn Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh chắp hai tay sau lưng, cúi nhìn Chủ Hiển Tổ: “Nói đi, tại sao nói chìa khóa của tôi là đồ giả?”

Chu Hiển Tổ cắn răng: “Tôi…”

Phập!

Diệp Bắc Minh dẫm mạnh xuống, một cái chân của Chu Hiển Tổ lập tức teo quắt lại.

Máu thịt và xương cốt hòa thành bột vụn!

“A!”

Chu Hiển Tổ đau đến toan thân co giật, lớn tiếng hét: “Đô trong tủ bảo hiểm số 256 đã bị người khác mang đi rồi…”

“Tôi sợ ảnh hưởng đến thương hội Hội Phong, lại thấy anh còn trẻ, tưởng rằng dễ ức h**p”.

“Cho nên mới nói chìa khóa là đồ giả”.

Diệp Bắc Minh cất giọng băng lạnh: “Chẳng phải bất kỳ thứ gì cũng được giữ lâu dài ở thương hội Hội Phong sao?

Chu Hiển Tổ vội gật đầu: “Đúng thế, nhưng điều kiện để giữ đồ lâu dài là phải nộp phí”.

“Người gửi đồ đã nộp hai trăm triệu đô la Mỹ cho tủ bảo hiểm số 256”.

“Đó là phí bảo quản trong hai mươi năm, phí bảo quản đã hết từ ba năm trước rồi”.

“Chúng tôi vẫn đợi thêm một năm, nhưng không có ai đến nộp phí duy trì”.

“Hai năm trước, chúng tôi đã mở tủ bảo hiểm, bán đấu giá đồ bên trong rồi”.

Diệp Bắc Minh không ngờ.

Thứ đó đã bị bán đấu giá rồi!

Anh lạnh giọng hỏi: “Thứ bên trong tủ bảo hiểm là cái gì?”

Hai trăm mét dưới lòng đất.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 427: Lý Gia Hinh cũng chỉ mong vậy thôi.


Mở ra xem, quả nhiên bên trong không có gì.

Anh không nói một lời, cùng Lâm Thương Hải trực tiếp rời khỏi thương hội Hội Phong.

Chu Hiển Tổ mới lớn tiếng gào lên: “Xe cứu thương, gọi cho tôi xe cứu thương!”



Sau khi rời khỏi thương hội Hội Phong.

Diệp Bắc Minh trở lại quán café, gọi một cuộc điện thoại.

Lúc này.

Trên đỉnh của núi Cửu Long, ngọn núi cao nhất Hương Đảo.

Cao đến hơn tám trăm mét.

Sơn trang đúc kiếm được xây dựng tại đây.

Tối nay là đại thọ một trăm tuổi của Vương Trường Sinh, ông cụ sơn trang đúc kiếm.

Vị đại sư đúc kiếm hàng đầu này nổi tiếng khắp cả Nam Á!

Hầu như những người trong top 50 bảng xếp hạng tông sư Á Châu đều từng tìm đến ông ta để đúc rèn binh khí.

Tối nay, nhà họ Vương vô cùng náo nhiệt, khách khứa như mây.

Giới phú hào Hương Đảo.

Giới võ đạo của Đông Nam Á!

Thậm chí hoàng thất của vài nước nhỏ cũng cử người đến chúc thọ Vương Trường Sinh.

Cả đỉnh núi Cửu Long sáng trưng như ban ngày!

Thậm chí trong không trung có trực thăng tuần tra, đề phòng có chuyện đột xuất.

Lý Gia Hinh chủ trì xong hội đấu giá Sotheby's ở Trung Hải, cũng lập tức về Hương Đảo, tham dự tiệc mừng thọ của Vương Trường Sinh.

Tối nay Lý Gia Hinh vô cùng xinh đẹp, lấn át hết tất cả.

Xung quanh đều là thanh niên có thân phận tôn quý vây quanh trò chuyện với cô ta.

Tút tút tút!

Bỗng nhiên.

Lý Gia Hinh cũng chỉ mong vậy thôi.

Cô ta vội vàng lên tiếng, chỉ sợ Diệp Bắc Minh nghĩ lại: “Anh Diệp, anh nói đi”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 428: “Vượt qua”.


Diệp Bắc Minh trả lời: “Đây là chuyện riêng tư cá nhân”.

Lý Gia Hinh mỉm cười: “Được, anh Diệp đã không muốn nói, vậy tôi trực tiếp nói với anh vậy”.

“Vừa hay tôi có ấn tượng với chiếc hòm đó, bởi vì nó quá đặc biệt”.

“Bất luận dùng cách gì cũng không thể mở nổi, không thể cưa cắt”.

“Cuối cùng, được ông hai Vương Tạng Hải của sơn trang đúc kiếm mua được”.

Diệp Bắc Minh lẩm bẩm: “Sơn trang đúc kiếm?”

Lý Gia Hinh gật đầu: “Sơn trang đúc kiếm nổi tiếng toàn thiên hạ, rất có hứng thú với các loại kim loại”.

“Nếu anh Diệp muốn chiếc hòm sắt đó, sợ là đã hết cơ hội rồi”.

“Rất có thể đã bị sơn trang đúc kiếm làm tan chảy rồi…”

Diệp Bắc Minh mau chóng nói: “Cảm ơn, tôi nợ cô một ân tình”.

Tắt máy.

“A lô… a lô? Anh Diệp?”

Lý Gia Hinh thộn mặt trước điện thoại.



Sau khi Diệp Bắc Minh ra khỏi quán café.

“Đi thôi, đến sơn trang đúc kiếm”.

Lâm Thương Hải không nói nhiều, khởi động xe việt dã, chạy thẳng đến núi Cửu Long.

Một tiếng sau, hai người đến dưới núi Cửu Long.

Bị một đám võ giả ngăn lại: “Mời cho xem thiếp mời”.

Lâm Thương Hải lạnh lùng lướt nhìn dám người này: “Núi Cửu Long cũng không phải của nhà các người, không có thiếp mời, thì không thể lên núi sao?”

Đám võ giả liền phá lên cười.

“Ha ha ha, nghe khẩu âm của ông, đến từ thành phố phải không?”

“Ngu xuẩn, nơi này là Hương Đảo, không phải thành phố của các ông”.

“Có biết núi Cửu Long là nơi nào không? Nơi này là khu người giàu, tối nay là đại thọ một trăm tuổi của ông cụ Vương của sơn trang đúc kiếm, các ông có tư cách lên núi không?”

“Ha ha, chắc là đến nịnh bợ nhà họ Vương”.

Toàn bộ mười mấy võ giả cười thích thú.

Một nửa là cấp thiên.

“Rõ!”

Lâm Thương Hải đạp ga, chiếc xe trực tiếp lao lên.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 429: “Ai mà to gan thế hả?”


“Muốn chết hả?”

“Dám vượt qua chốt ở đây?”

Bọn họ xông đến, nhảy vọt lên, muốn ngăn xe việt dã.

Diệp Bắc Minh mở cửa kính xe, đầu ngón tay b*n r* mấy kim châm.

Những võ đạo tông sư này ngã bò dưới đất như cho chết, không nhúc nhích nổi!

Nhìn chiếc xe việt dã ngang nhiên đi qua với vẻ mặt chấn hãi.



Sơn trang đúc kiếm

Trên sân khấu ngoài trời to rộng.

Một người đàn ông mặc áo đuôi tôm, cầm ly rượu vang đến bên cạnh Lý Gia Hinh, mỉm cười nói: “Gia Hinh, sinh nhật tháng sau, chúng ta cùng đến Maldives được không?”

“Tôi bảo đảm cho cô một bất ngờ”.

Lý Gia Hinh mím môi cười: “Cậu Vương, chuyện của tháng sau, để nói sau đi”.

Cô ta vốn muốn cho cậu Vương một cơ hội.

Nhưng sau khi thấy phong thái của Diệp Bắc Minh.

Vương Thiếu Thu của Hương Đảo, dường như thiếu mất điểm đó.

“Gia Hinh, sao cô không đồng ý với người ta đi”.

“Cậu Vương ưu tú như vậy, chị em chúng tôi muốn theo đuổi cậu Vương cũng không có cơ hội đấy”.

“Đúng thế, Gia Hinh, cô là tiểu công chúa nhà họ Lý, cậu Vương là thái tử gia nhà họ Vương, hai người đến với nhau, đúng là sự kết hợp tuyệt vời!”

Những người xung quah đều vun vào.

Giọng điệu chua ngoa.

Lý Gia Hinh mỉm cười không nói gì.

Mình kén chồng, dù thế nào cũng phải lấy Diệp Bắc Minh làm tiêu chuẩn chứ?

Nhưng người đàn ông như vậy, trên đời này liệu có mấy người đây?

Lý Gia Hinh thầm than một tiếng trong lòng.

Bỗng nhiên.

Một giọng nói giống như sét đánh vang lên.

Lập tức, truyền khắp cả sơn trang đúc kiếm.

“Ai mà to gan thế hả?”

“Dám gọi thẳng tên của ông hai nhà họ Vương?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 430: “Anh là Vương Tạng Hải?”


Một số nhân vật cấp cao nhà họ Vương cũng đi ra từ trong sơn trang đúc kiếm.

Sắc mặt người nào cũng tối sầm dọa người.

Vương Thiếu Thu cũng lạnh lùng nhìn qua.

Bởi vì vừa nãy hắn ta nghe thấy Lý Gia Hinh nói một câu ‘không phải chứ, anh ta đến rồi ư’.

Chắc chắn Lý Gia Hinh quen biết người này!

Bất luận người này là ai, hôm nay hống hách ở nhà họ Vương như vậy, chắc chắn phải chết!

Soạt!

Dưới con mắt của mọi người, Lâm Thương Hải lái chiếc xe việt dã trực tiếp xông đến sân khấu ở cổng sơn trang đúc kiếm.

“Vãi…”

“Lái thẳng xe lên rồi!”

“Mẹ kiếp, điên rồi hả?”

Cả hiện trường xôn xao, sôi sục!

Trong buổi tiệc hôm nay, tất cả phú hào có mặt, bao gồm cường giả hàng đầu của giới võ đạo, hoàng thất nước ngoài, đều đỗ xe ở sườn núi.

Đi bộ l*n đ*nh núi!

Chiếc xe việt dã này lại trực tiếp xông l*n đ*nh núi?

Lâm Thương Hải lái xe, khuôn mặt đỏ bừng, rất kích động.

Vãi!

Mẹ kiếp, cảm giác này quá đã!

Nếu không phải Diệp Bắc Minh, ông ta đau có gan trực tiếp xông lên sơn trang đúc kiếm?

Lâm Thương Hải là người trên bảng xếp hạng tông sư Á Châu, đương nhiên biết sơn trang đúc kiếm là thế nào!

Diệp Bắc Minh đẩy cửa xe đi xuống.

“Anh ta là ai vậy?”

“Chưa từng gặp, rất lạ mặt!”

Tất cả mọi người có mặt đều nghi hoặc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 431: “Các anh còn ngây ra đó làm gì?”


Vang lên tinh tang một tiếng.

Vương Thiếu Thu ngã giữa đám khách đến dự tiệc, vang lên tinh tang, vô cùng nhếch nhác!

Toàn hội trường im lặng!

Sau khi Vương Thiếu Thu bò đứng lên, khuôn mặt xưng lên như đầu heo, hắn ta tức giận gào thét như phát điên: “Giết hắn cho tôi!”

“Vâng!”

Ba mươi mấy tông sư võ đạo xông ra từ xung quanh, gió mạnh nổi lên!

Tất cả đều xông về phía Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh vẫn bình tĩnh: “Tôi tìm Vương Tạng Hải để lấy lại một thứ, lấy được tôi sẽ đi ngay”.

Vừa nãy anh đã nương tay.

Nếu không Vương Thiếu Thu sớm đã bị đập chết rồi!

“Cút cái đầu mày, đi chết đi cho tao!”

Vương Thiếu Thu tức giận gầm lên, cổ họng cũng phải khàn đặc!

Trước mặt nhiều người, hắn ta bị đánh bay đi!

Mất hết cả mặt mũi!

Diệp Bắc Minh không chết, sau này hắn ta làm sao có chỗ đứng trên Hương Đảo?

Tất cả những người có thể xuất hiện ở sơn trang đúc kiếm tối nay đều là tầng lớp thượng lưu, cấp cao trong giới võ đạo, hoàng thất nước ngoài.

Nỗi nhục này sẽ theo hắn ta cả đời!

Soạt!

Ba mươi mấy tông sư võ đạo đã xông lên, gã thứ nhất tung quyền bằng cả hai tay, mang theo làn gió mạnh đáng sợ!

Diệp Bắc Minh đứng chắp hai tay sau lưng, đạp ra một cú.

Phập!

Vị tông sư võ đạo này bay ra, bị đạp chết.

Bên cạnh có ba người xông đến.

Phập phập phập!

Trong một giây, Diệp Bắc Minh đạp ra ba cú liên tiếp, đá chết bọn họ!

“Suýt!”

“Giết!”

Những võ đạo tông sư còn lại cắn răng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 432: Đụng vào người Vương Thiếu Thu.


Liều thôi!

Toàn bộ tông sư võ đạo lao về phía Diệp Bắc Minh!

Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!

Diệp Bắc Minh đứng tại chỗ, những tông sư võ đạo đó dường như là chủ động lao đến chân của anh.

Tiếng xương cốt gãy lìa.

Tiếng phun ra máu.

Tiếng kêu gào thảm thiết.

Ầm ĩ cả hội trường.

Mười mấy giây sau, ba mươi mấy tông sư võ đạo tử vong hơn một nửa, những người khác bị thương nặng nằm dưới đất kêu la.

Thấy Diệp Bắc Minh không hề rời chỗ một bước.

Tất cả mọi người có mặt đều kinh sợ ngẩn người!

Rất nhiều người quyền quý đều mở to con mắt, kinh hãi nhìn Diệp Bắc Minh.

Trong lòng nghĩ: Cậu thanh niên này từ đâu mọc ra vậy? Sao mà kinh khủng thế!

Lý Gia Hinh nắm ngón tay: “Không hổ là nhân vật đáng sợ một quyền đánh chết Quân Kiếm Phong, loại thực lực võ đạo này đúng là tiền đồ là vô lượng!

Mọi tiếng động đều im ắng.

Soạt!

Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại, nhìn về phía Vương Thiếu Thu: “Anh muốn giết tôi?”

Một luồng sát ý lạnh như băng tấn công vào mặt!

Phốc!

Toàn thân Vương Thiếu Thu xụi lơ, bị dọa sợ đến mức quỳ xuống.

Hắn ta chỉ là bị sát khí của Diệp Bắc Minh dọa sợ quỳ xuống, cũng không chịu khuất phục.

Ngẩng đầu lên, trong mắt đều là tia máu, cắn răng nói: “Nhóc con, đây là sơn trang đúc kiếm, tao là Vương Thiếu Thu!”

“Bố tao là Vương Tạng Sơn!”

“Chú tao là Vương Tạng Hải!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 433: Võ Vương trung kỳ!


“Rít!!!”

Ngược lại tiếng hít một hơi lạnh truyền ra: “Cậu Vương chết rồi…”

“Trời sập rồi!!!”

Xung quanh sôi trào!

Tất cả mọi người như sắp phát điên, trợn trừng hai mắt, tim đập loạn thình thịch không ngừng.

Đây chính là Vương Thiếu Thu!

Cháu trai Tông Sư đúc kiếm Vương Trường Sinh yêu thương nhất!

Tông Sư đúc kiếm khác với Tông Sư võ đạo, trong một trăm năm chưa chắc có thể xuất hiện một người, địa vị ở trong giới võ đạo, dù là nhân vật đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu cũng phải nể mặt ông ta.

Ông đứng thứ nhất bảng Tông Sư Á Châu, ông biết đúc kiếm không?

Vẫn phải cầu xin người ta.

Khuôn mặt đẹp của Lý Gia Hinh trắng bệch, không nhịn được hít một hơi lạnh.

Cô ta biết Diệp Bắc Minh gây nên đại họa rồi!

“Cậu thanh niên, cậu thật to gan, dám ngang ngược ở sơn trang đúc kiếm?”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh băng truyền tới.

Một người đàn ông mặc vest đi tới, vô cùng uy nghiêm.

Uy nghiêm của cấp trên bộc phát trên người ông ta.

“Là ông thống đốc!”

Mọi người ở đây đều nhận ra người này.

Thống nhất Cảng Đảo: Cao Đỉnh Thiên!

Quan lớn biên cương!

Sau lưng Cao Đỉnh Thiên có một người đàn ông đang đứng.

Vương Tạng Sơn.

Bố của Vương Thiếu Thu.

“Con trai!”

Trong con ngươi Vương Tạng Sơn đều là tia máu, hai quả đấm nắm chặt, lòng cũng rỉ máu.

Ầm!

Mặt đất lõm xuống hố sâu, ông ta giống như viên đạn b*n r*, xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh một cách quỷ dị.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 434: Đúng là nghịch thiên!


Lão giả chìa một tay vỗ vai Diệp Bắc Minh: “Ở trước mặt Phong Càn Khôn tôi, không ai dám càn rỡ, quỳ xuống!”

“Phong Càn Khôn?”

Nghe thấy cái tên này, con ngươi Diệp Bắc Minh rét lạnh:

“Đứng thứ 49 trong bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu, hiện sống ở Cảng Đảo!”

Phong Càn Khôn nhướng mày: “Cậu biết thứ hạng của tôi?”

Mặc dù bảng xếp hạng Tông Sư Á Châu chẳng phải bí mật gì.

Nhưng không phải ai cũng biết!

Lần trước công bố xếp hạng, Phong Càn Khôn xếp thứ 55.

Một tháng gần đây, ông ta mới vọt lên thứ 49, tiến vào top 50.

Chắc chắn không có mấy người biết.

Cậu thanh niên trước mắt sao lại biết?

Diệp Bắc Minh cười: “Vào danh sách chết của tôi rồi, chẳng lẽ tôi không biết thứ hạng của ông?”

“Danh sách chết? Trò gì vậy?”

Khuôn mặt già nua của Phong Càn Khôn trầm xuống.

Bàn tay không dừng lại, rơi về phía bả vai Diệp Bắc Minh!

Bùm!

Một chưởng này đánh vào bả vai Diệp Bắc Minh.

Không như tưởng tượng, đánh Diệp Bắc Minh gãy kinh mạch, khiến hai chân anh khuỵu xuống đất.

Diệp Bắc Minh đứng tại chỗ thờ ơ.

Giống như không có chuyện gì xảy ra!

“Hả?”

Phong Càn Khôn có chút bất ngờ.

Một giây tiếp theo, Diệp Bắc Minh giơ tay đánh một quyền về phía ngực Phong Càn Khôn.

Cao Đỉnh Thiên cũng kinh ngạc!

Ông ta rất hiểu tu vi của Phong Càn Khôn, không nói là đệ nhất Cảng Đảo, tuyệt đối cũng ở trong top năm.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 435: “Các người còn muốn giải thích cái gì?”


Vương Tạng Sơn vẻ mặt già nua nghiêm túc, cảm giác chuyện này không đơn giản.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt lên tiếng: “Diệp Bắc Minh, Giang Nam”.

“Diệp Bắc Minh?”

Phong Càn Khôn nghe đến đây, không nhịn được run lên: “Cậu chính là Diệp Bắc Minh?!!”

Đương nhiên ông ta cũng đã nghe nói qua chuyện ở Long Đô.

Cao Đỉnh Thiên cũng đầy bất ngờ: “Cậu là Diệp Bắc Minh?”

Vương Tạng Sơn mí mặt giật giật: “Diệp Bắc Minh?!!”

Ngoài ba người này ra, những nhà giàu khác mặt đầy tò mò.

Diệp Bắc Minh?

Ai vậy?

Bọn họ chưa từng nghe nói qua!

Nếu như là chuyện trong giới chính, bọn họ sớm đã như sấm bên tai.

Tin tức của giới võ đạo, đương nhiên bọn họ không biết.

Chỉ có một vài cường giả giới võ đạo giật giật mí mắt, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh!

Một vài hoàng thất nước ngoài dường như cũng đã nghe nói qua cái tên này.

Bừng tỉnh hiểu ra, mặt đầy kiêng kỵ.

Cao Đỉnh Thiên suy nghĩ một lát, trầm giọng nói: “Lão Phong, quay về trước!”

“Rõ”.

Lão Phong gật đầu, lặng lẽ lui về sau lưng Cao Đỉnh Thiên.

Cao Đỉnh Thiên chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh, quan sát trên dưới một hồi mới mở miệng: “Diệp Bắc Minh, nửa đêm cậu xông vào sơn trang đúc kiếm, g**t ch*t Vương Thiếu Thu, rốt cuộc là ý gì?”

Vương Tạng Sơn cắn răng: “Mày giết con trai tao, phải cho tao một lời giải thích rõ ràng nhất!”

“Nếu không, tao mặc kệ mày có thân phận gì, vẫn là câu nói đó, giết người đền mạng!”

Diệp Bắc Minh cười: “Một tên phế vậy, thích thì giết thôi”.

Ông ta kéo cánh tay Vương Tạng Sơn: “Người này đến có chuẩn bị, thân phận bí mật, có lẽ hắn…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 436: Đánh ra một quyền!


Vương Tạng Sơn kinh hãi.

Người Cao Đỉnh Thiên sợ hãi, là ai không cần nói cũng biết.

Tức giận giảm bớt ba phần!

Nếu là thật, vậy thì quá đáng sợ.

Thù của con trai ông ta, đời này đừng mong báo được.

Cao Đỉnh Thiên lạnh lùng nói: “Diệp Bắc Minh, tôi đã nghe nói chuyện cậu là thiếu soái Long Hồn, chuyện của ông bổn đốc cũng đã nghe đồn qua”,

“Nể mặt tôi, mọi người ngồi xuống nói chuyện, không cần phải nổi lên xung đột”.

Ầm!

“Thiếu soái?”

“Mẹ nó!”

“Cậu thanh niên này là thiếu soái?”

Giới nhà giàu Cảng Đảo lập tức sôi sùng sục.

Tất cả mọi người đều không dám tin nhìn Diệp Bắc Minh.

Cậu thanh niên này nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi!

Con mẹ nó lại là thiếu soái?

Chẳng trách dám phách lối như vậy, xông vào cấp cao Cảng Đảo!

Mẹ kiếp có vốn tuyệt đối!

Diệp Bắc Minh đứng chắp tay: “Nếu đã biết tôi rồi, tôi cũng nể mặt ông”.

Anh làm ra tư thế cái kéo: “Hai điều kiện”.

“Thứ nhất, bảo Vương Tạng Hải đi ra gặp tôi”.

“Thứ hai, tôi muốn mạng người này”.

Anh chỉ vào Phong Càn Khôn: “Làm được hai điều này, tôi sẽ đi, không đến núi Cửu Long nữa”.

Nét mặt già nua của Phong Càn Khôn đen lại.

Trán nổi gân xanh.

Cao Đỉnh Thiên quả quyết lắc đầu: “Cậu muốn gặp Vương Tạng Hải, tôi có thể đồng ý với cậu”.

Diệp Bắc Minh giống như quỷ, biến mất trong nháy mắt.

Một giây kế tiếp.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 437: Niềm vui bất ngờ!


“Cậu!!!”

Cao Đỉnh Thiên kinh hãi, theo bản năng tránh né.

Ầm!

Quyền này không đánh về phía Cao Đỉnh Thiên, mà rơi vào ngực Phong Càn Khôn!

“Phụt…”

Phong Càn Khôn phun ra một ngụm máu tươi, trên khuôn mặt già nua đều là vẻ khiếp sợ, không dám tin: “Thân pháp quá… quá nhanh… sao… sao cậu có thể làm được?”

Ầm!

Cơ thể già nua ngã xuống thẳng tắp.

Đến chết cũng trợn trừng hai mắt, đều không tưởng tượng nổi.

Xung quanh kinh hãi!

Con ngươi Lâm Thương Hải co rút: “Thiếu chủ mạnh quá!”

Cao Đỉnh Thiên bị dọa đến mức da đầu tê dại, thiếu chút nữa kêu thành tiếng.

Phong Càn Khôn chết rồi!

Một quyền kia nếu không phải đánh về phía Phong Càn Khôn, mà đánh về phía mình thì sao?

Nghĩ mà sợ!

Lửa giận trong lòng Cao Đỉnh Thiên cũng không khống chế được, ông ta gào thét: “Diệp Bắc Minh, mày biết đây là đâu không?!!!”

“Mày ngang ngược ở đây, không sợ chết sao?”

Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn Cao Đỉnh Thiên: “Ông là cái thá gì? Uy h**p tôi?”

Soạt!

Cái gì?

Cao Đỉnh Thiên là cái thá gì?

Ngang ngược!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 438: Cậu Long?


Cắn răng nghiến lợi!

Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Nếu không muốn chết thì cút!”

“Chết tiệt…”

Tất cả mọi người đều choáng váng.

Lâm Thương Hải trượt chân, thiếu chút nữa ngã nhào: “Mẹ kiếp…”

Lý Gia Hinh đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Bắc Minh!

Địa vị của Cao Đỉnh Thiên ngang ngửa ông nội cô ta, vậy mà Diệp Bắc Minh lại dám bảo ông ta cút?

Toàn thân Cao Đỉnh Thiên phát run, nhưng không dám phản kháng một câu.

Ông ta đã từng nghiên cứu qua tài liệu về Diệp Bắc Minh.

Cao Đỉnh Thiên biết cậu thanh niên này sát phạt quả quyết, nếu mình dám nói nhảm, dù là người đứng đầu Cảng Đảo, e rằng cũng sẽ bị đánh gục!

Bốp bốp bốp bốp!

Một tràng tiếng vỗ tay truyền tới.

Sau đó, một cậu thanh niên mở miệng: “Xuất sắc! Thật sự xuất sắc! Cao Đỉnh Thiên, nói thế nào chứ Cảng Đảo cũng là địa bàn của ông mà?”

“Sao vậy, khác gì chó đâu, người ta làm nhục ông như vậy mà không dám hé răng một câu?”

Soạt!

Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn lại.

Kinh ngạc!

Ai vậy? Lá gan lớn thế, dám giễu cợt Cao Đỉnh Thiên?

Ánh mắt mọi người rơi vào người một cậu thanh niên khoảng hai mươi tuổi.

Hắn mặc đồ thường ngày, đi giày thể thao, rất khiêm tốn.

Mày kiếm mắt sáng!

Mặt đao tước!

Da thịt trắng nõn!

Trên mặt từ đầu đến cuối vẫn là biểu cảm chưa tỉnh ngủ, bất cần đời.

Còn họ Long? Khiến Diệp Bắc Minh nghĩ đến nhà họ Long Cổ Võ.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 439: “Mày chết đi!!!”


Long Hạo Hiên tặc lưỡi nói.

Hắn chậm rãi đứng lên nói: “Cao Đỉnh Thiên, ông cầu xin tôi, tôi giúp ông giết hắn”.

Mắt Cao Đỉnh Thiên sáng lên, vội vàng nói: “Cậu Long, tôi cầu xin cậu giúp tôi giết hắn!”

“Ha ha ha ha ha, vui, vui lắm!”

Long Hạo Hiên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn, giống như một tên thần kinh!

Hắn cười chảy cả nước mắt.

Một giây tiếp theo.

Tiếng cười ngừng lại.

Con ngươi hắn trầm xuống, biểu cảm lạnh như băng.

Chìa ra một ngón tay, ngoắc ngoắc về phía Diệp Bắc Minh, quát một tiếng: “Diệp Bắc Minh, qua đây, quỳ xuống, nhận lấy cái chết”.

Soạt!

Chưa tới một giây.

Diệp Bắc Minh lập tức ra tay, dứt khoát, vô cùng quả quyết.

Anh giống như quỷ, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Long Hạo Hiên, giơ tay chém xuống một kiếm!

Kiếm Đoạn Long xuất hiện!

Phụt!

Máu tươi tung tóe!

Mau!

Quá nhanh!

Không thể thoát được.

Long Hạo Hiên nằm mơ cũng không ngờ thực lực của Diệp Bắc Minh lại kinh khủng như vậy.

“A!!!”

“Gầm!”

Long Hạo Hiên gào thét một tiếng, phát ra tiếng như hổ gầm rồng hú.
 
Back
Top Dưới