Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1140: Sướng!


Phương Dã Ma ngây người, toàn thân hóa đá giống như điêu khắc.

Ầm!

Lôi ảnh trùng trùng!

Diệp Bắc Minh bước ra, lưu ra một tàn ảnh tại chỗ, xuất hiện trước mặt Phương Dã Ma!

Phương Dã Ma cảm nhận được nguy điểm, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, vừa vặn đối mặt với ánh mắt coi thường tất cả của Diệp Bắc Minh!

Giơ kiếm Đoạn Long, chém về phía cổ Phương Dã Ma!

“Đừng, cậu Diệp, tôi biết lỗi rồi…”

“Bắt đầu từ bây giờ, nhà họ Phương khuất phục dưới chân cậu, để mặc cho cậu sai khiến!”

Phương Dã Ma luống cuống, ánh mắt kinh hoàng.

Phụt!

Một người canh giữ lập tức quỳ xuống, làm con mắt tất cả mọi người đều hiện lên kinh hoàng!

Một kiếm vừa rồi hoàn toàn nghiền nát lòng tin của Phương Dã Ma!

Phương Dã Ma biết chỉ có thần phục mới có thể miễn chết, nhà họ Phương mới có khả năng tồn tại!

Diệp Bắc Minh chẳng buồn nghe ông ta nói nhảm, giơ kiếm lên.

Phốc!

Một cái đầu dữ tợn liền bị chém đứt, lăn bảy tám vòng trên đất mới dừng lại.

Toàn trường tĩnh mịch!

Biểu cảm những lão giả vừa uy h**p nhà họ Ngụy, nhà họ Lý Cảng Đảo, nhà họ Lục Cổ Võ giống như ăn phải phân vậy!

Kiếm Hiên Viên vỡ rồi?

Đài võ đạo sập?

Phương Dã Ma chết?

Thời gian ở đây giống như ngừng lại.

Ánh mắt cả mọi người nhìn về phía Diệp Bắc Minh từ chấn động biến thành kinh hoàng!

Cuối cùng hóa thành nỗi kinh sợ nồng nặc!!!

Ngụy Yên Nhiên giống như nằm mơ: “Anh… anh ấy một kiếm g**t ch*t Phương Dã Ma?”

Lý Gia Hinh kích động đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt đều chảy ra: “Chủ nhân, chủ nhân thắng rồi!”

Lục Khi Sương kích động nhảy cẫng lên: “Bố, bố xem! Thần y Diệp thắng rồi, anh ta đã giết Phương Dã Ma!!!”

“Cái gì?”

Lục Lâm Thiên ngẩng đầu, trên khuôn mặt già nua đều là vẻ khiếp sợ.

Vạn Lăng Phong và Lâm Thương Hải kích động đến mức toàn thân run rẩy!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1141: Quá dọa người!


Con mẹ nó quá sướng!

Trận chiến còn chưa kết thúc!

Diệp Bắc Minh trực tiếp xoay người, xông về phía hai người Tần Quân Lâm và Chu Nhân Tiên.

“Rít rít rít rít!”

Hai người hít khí lạnh, không còn ngạo mạn như lúc trước, chỉ có vẻ kiêng kỵ vô tận!

Năm người canh giữ đã chết ba, bọn họ nào còn dám khinh thường Diệp Bắc Minh?

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!

Hai người bị dọa cho liên tục lùi lại phía sau.

Nếu Diệp Bắc Minh lại chém ra một kiếm đầy uy lực như vừa rồi, chắc chắn bọn họ phải chết!

“Đến lượt các người!”

Giọng nói Diệp Bắc Minh lạnh như băng truyền tới.

Ầm!

Lôi ảnh trùng trùng, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Tần Quân Lâm, một kiếm chém tới!

Vành mắt Tần Quân Lâm sắp nứt ra: “Toàn thể nhà họ Tần ra tay cho tôi! Ra tay hết, không tiếc bất cứ giá nào, xóa bỏ Diệp Bắc Minh!!!”

“Toàn thể nhà họ Tiêu, toàn thể nhà họ Phương, các người còn đang chờ cái gì?”

185006-0.jpg


Tần Quân Lâm hoàn toàn điên rồi!

Sợ choáng váng!

Con mẹ nó quá kinh khủng!

Nhóc con này năm năm trước thật sự là một phế vật sao?

Bây giờ anh mới chỉ 23 tuổi sao?

Quá dọa người!

Giới võ đạo Long Quốc tuyệt đối không cho phép có nhân vật lợi hại như vậy tồn tại!!!

Đám người nhà họ Tiêu và nhà họ Phương sửng sốt!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1142: “Vô liêm sỉ!


“Không tiếc bất cứ giá nào, giết Diệp Bắc Minh!”

“Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh, vị trí gia chủ nhiệm kỳ tới sẽ là của người đó!”

“Nhất mạch của người đó lập tức trở thành nhất mạch của gia chủ nhà họ Chu!”

Đám người nhà họ Chu lao ra khỏi khán đài.

Ngoài nhà họ Long, người của bốn gia tộc canh giữ là nhà họ Tần, nhà họ Tiêu, nhà họ Phương, nhà họ Gia lập tức xông ra.

Soạt! Soạt! Soạt! Soạt!

Bóng người trùng trùng, mấy trăm Võ Tông!

Khoảng gần một trăm Võ Tôn!

Võ Thánh sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cộng lại cũng ba bốn mươi người.

Vây quanh đài võ đạo!

Kinh khủng!

Quá kinh khủng!

Mấy người có mặt tại chỗ nơm nớp lo sợ!

Mấy trăm võ giả hàng đầu cộng lại, khí tức mỗi người tản mát ra giống như hồng thủy mãnh thú vậy!

Bốn phương tám hướng đài võ đạo vỡ nứt, nội lực dâng trào mãnh liệt, giống như hình thành một khu vực năng lượng vậy!

Diệp Bắc Minh tay cầm kiếm Đoạn Long, đứng ở khu vực trung tâm.

Ánh mắt nghiêm túc!

Tần Quân Lâm ngửa mặt cười lớn: “Ha ha ha ha, con mẹ nó tiếp tục điên cuồng cho tao đi!!!”

“Không thể không nói, mày quả thật khủng khiếp, quá mức kinh khủng!”

“Long Quốc từ ngàn năm qua chưa từng xuất hiện thiên tài yêu nghiệt như mày!”

“Nhưng…”

Tần Quân Lâm dừng lại, tức giận gầm thét: “Vậy thì sao?”

“Mày vẫn phải chết, người mày quen biết, bạn bè của mày, người từng giúp mày, tất cả phải chết!!!”

“Nợ máu mày gây ra, bọn tao sẽ khiến bọn họ phải bồi thường gấp trăm, gấp ngàn, gấp chục ngàn lần!”

“Vô liêm sỉ! Lão thất phu nhà họ Tần mày quá vô liêm sỉ!”

Vạn Lăng Phong quát lên.

Lâm Thương Hải cũng gào thét: “Con mẹ nó lão thất phu, bọn tao dù thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho mày!”

“Ông nội... Cái này... Diệp Bắc Minh chết chắc sao?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1143: Một tiếng long ngâm.


Phong Cửu U than thở một tiếng: “Diệp Bắc Minh, cậu hà cớ gì phải thế? Ban đầu trở thành đệ tử của tôi thì sao có thể có ngày hôm nay?”

“Ha ha, sư phụ, hắn đáng đời”.

Cô gái xinh đẹp sau lưng Phong Cửu U cười nhạt.

Diệp Bắc Minh chết rồi cũng đáng tiếc!

Nhưng.

Thật sự quá sướng!

Tên nhãi vừa phách lối lại ngông cuồng cuối cùng phải chết!

Mắt đẹp của Lăng Thi Âm toàn là tia máu, nghiêm nghị gầm thét: “Truyền lệnh xuống, toàn bộ Vạn Bảo Lâu đánh ra!”

“Không tiếc bất cứ giá nào cứu thiếu chủ!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc con, để tôi ra tay…”

Diệp Bắc Minh đang muốn trả lời.

Đột nhiên toàn thân chấn động!

Giây tiếp theo.

Từ trong cơ thể anh trào ra sát khí và mây đen đầy trời, ánh sáng bốn phía cũng ảm đạm!

Một đường hư ảnh huyết long màu máu xuất hiện sau lưng Diệp Bắc Minh.

Dữ tợn!

Hung tàn!

Bá đạo!

Cảnh tượng này khiến đám người xung quanh đài võ đạo hoàn toàn ngây người.

Đây có phải hiệu ứng 3D không?

Con huyết long kia trông rất sống động, giống y như thật!!!

Cuồng phong bốn phía chấn động, cát bay đá chạy!

Một luồng huyết quang đậm đà lan tràn khắp bốn phương tám hướng.

“Gầm!!!”

Một tiếng long ngâm.

Hư ảnh huyết long kia lên tiếng, từ trong con ngươi Diệp Bắc Minh bộc phát ra hàn mang kinh người: “Truyền nhân của Long Đế tao, đám kiến hôi chúng mày cũng vọng tưởng giết cậu ta?”

“Tao ban cho chúng mày cái chết!”

“Máu tươi hóa thành năng lượng, nuôi dưỡng truyền nhân của Long Đế!”

“Linh hồn chôn vùi, trọn đời không được siêu sinh!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1144: Trong mắt đều là tia máu!


Diệp Phi Phàm ở bên cạnh ngây người: “Cái gì… công tử, hắn thật sự đã học Long Đế Quyết?”

Tần Quân Lâm sửng sốt, đột nhiên trong người bộc phát ra sát ý lạnh như băng: “Tên Long Đế chó má gì đó giả thần giả quỷ!”

“Chúng ta cùng tiến lên, nghiền nát tên tạp nham này, mặc kệ Long Đế hay Xà Đế gì đó, xóa bỏ hết!!!”

“Giết!”

“Giết!!!”

Mấy trăm võ giả hàng đầu bộc phát ra sát khí kinh thiên động địa.

Bốn phương tám hướng liều chết xông tới!

Trong phạm vi võ giả đầu tiên xông vào huyết quang, một tiếng nổ tung ‘Phụt’, hóa thành sương máu!

Những võ giả khác còn chưa kịp phản ứng, liên tục vọt vào.

Giây tiếp theo.

Bùm! Bùm! Bùm! Bùm…

Tất cả võ giả xông lên, khi tiến vào trong phạm vi ánh sáng màu máu.

Cơ thể nổ tung giống như dưa hấu, hóa thành sương máu!

“A! Chạy mau!”

“Rút lui!”

Võ giả ở phía sau kịp phản ứng, giống như gặp ma quỷ liền xoay người bỏ chạy.

Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Muốn đi?”

Giơ tay túm không khí!

Ầm!

Từ trong huyết quang lao ra mười mấy móng rồng màu máu, túm nổ tất cả những võ giả kia!

Dù là Võ Tông hay Võ Thánh, chúng sinh ngang hàng.

Một kích túm nổ, hóa thành sương máu!

Mấy trăm võ giả bị tiêu diệt toàn bộ!

Thời gian như ngừng lại!

“Cái… cái này rốt cuộc là thế nào?”

“Tất cả đều nổ... Tại sao có thể như vậy?!!!”

“Trời ơi, chuyện gì vậy!”

Người canh giữ gia tộc cũng điên rồi!

Trong mắt đều là tia máu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1145: Ngạc nhiên mừng rỡ!


“Toàn thể nhà họ Chu biết sai rồi, cầu xin đại nhân tha mạng!”

Bùm bùm bùm bùm!

Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh lẽo, không mang một chút cảm xúc.

Giơ tay lên, đè nén không khí!

Một móng vuốt rồng màu máu xuất hiện!

Phụt!

Thân thể hai người nổ tung, hóa thành sương máu nhập vào trong huyết long!

Tất cả đều quay về yên tĩnh!

Bốn phía đài võ đạo chỉ còn lại mùi máu tanh đậm đà.

Thi thể tất cả mọi người đều biến mất hết không thấy!

Biểu cảm của mọi người cực kỳ ngoạn mục!

“Ông nội, ông nội... anh ta thắng rồi? Cháu không nằm mơ chứ”, Vân Kiếm Bỉnh không ngừng nuốt nước miếng,

Vân Chi Lan ngơ ngác, lẩm bẩm: “Người này đệ nhất Long Quốc!”

Thân thể Ngụy Yên Nhiên mềm nhũn, ngã ngồi trên ghế, gần như mệt lả!

Diệp Bắc Minh thắng!

Thắng một cách dứt khoát, nhưng cô ta thiếu chút nữa bị hù chết!

“Chủ nhân… phù phù phù…”

Lý Gia Hình miệng lớn thở hổn hển, cảm giác toàn thân nóng ran khó chịu.

Mặt đẹp cô ta đỏ bừng, ngực phập phồng kịch liệt!

Kích động muốn nhào ra!

Diệp Lăng Tiêu và Diệp Cấm Thành liếc nhìn nhau, mặt đầy khiếp sợ.

Cơ thể mềm mại của Diệp Như Ca run rẩy, thiếu chút nữa kích động đến bất tỉnh!

Trong đám người, mẹ Hạ ngồi ở đó, từ đầu đến giờ miệng vẫn chưa khép lại.

“Hắn… Thằng nhóc này sao có thể?”

Toàn thân mẹ Hạ run rẩy.

Chấn động!

Ngạc nhiên mừng rỡ!

Bất ngờ!

Còn có chút sợ hãi!

Bà ta nắm chặt thành quả đấm!

Móng tay bấm vào trong thịt!

Trong lòng bà ta thậm chí còn nảy sinh chút hối hận.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1146: “Ai mà lá gan lớn vậy?”


Mẹ Hạ ngây ra suy nghĩ.

Trong sự im lặng.

Một giọng nói phá vỡ yên tĩnh!

“Chủ nhân vô địch thiên hạ!!!”

Vạn Lăng Phong quát lên.

Lục Lâm Thiên vội đứng dậy, ra khỏi khán đài, đi tới dưới đài võ đạo, dứt khoát quỳ xuống.

“Bắt đầu từ bây giờ, nhà họ Lục Cổ Võ tôn sùng cậu Diệp!”

“Bố…”, Lục Khi Sương che miệng nhỏ nhắn.

Mọi người sững sờ!

Mẹ kiếp!

Con mẹ nó ông ta đúng là biết gió chiều nào xoay chiều nấy!

Giây tiếp theo.

Vô số người của gia tộc Cổ Võ rối rít xông ra đài võ đạo, đứng xung quanh đài.

Mọi người chen lấn, tất cả đều quỳ xuống.

“Bắt đầu từ bây giờ, nhà họ Khương Cổ Võ tôn sùng cậu Diệp!”

“Nhà họ Tống Cổ Võ tôn sùng cậu Diệp!”

“Nhà họ Chu Cổ Võ tôn sùng cậu Diệp!”

“Nhà họ Mặc Cổ Võ tôn sùng cậu Diệp!”

Mấy trăm người quỳ rạp xuống dưới chân Diệp Bắc Minh.

Tất cả đều là người của tầng lớp cấp cao Long Quốc!

Những người canh giữ gia tộc bị dọa cho hồn siêu phách lạc, nằm trên đất.

Sau trận chiến này, giới võ đạo Long Quốc sẽ không còn âm thanh thứ hai nữa.

Cá chép hóa rồng!

“Xuất sắc, quả đúng là xuất sắc!”

Bỗng nhiên.

Một giọng nói không êm ái truyền tới.

“Aiz ya!”

“Ai mà lá gan lớn vậy?”

“Muốn chết phải không? Dám nói chuyện với cậu Diệp như vậy?”

Soạt!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1147: Thuật Đằng Không!


“Có chút như vậy cũng khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, đáng tiếc!”

“Câu chuyện của anh đến đây là kết thúc”.

Con ngươi Diệp Bắc Minh đông cứng lại, nhìn cậu thanh niên này, bên cạnh còn có Diệp Phi Phàm.

Sau lưng người này có một lão giả đang đứng!

Rất vâng lời, hai tay buông thỏng tự nhiên.

Ông ta giống như vực sâu không lường được!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, đây là một Võ Đế!”

Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Người đến từ Côn Luân Hư?”

Các võ giả có mặt ở đây kinh hãi, người của Con Luân Hư?

Người đàn ông trẻ tuổi cười ngạo mạn: “Thông minh đấy, không tệ, cậu đây đến từ học viện Thiên Thần Côn Luân Hư!”

“Học viện Thiên Thần?”

Người ở đây mặt đầy nghi ngờ, chưa từng nghe nói qua cái tên này.

Chỉ có một vài người bảo vệ gia tộc mặt hốt hoảng, lập tức biến sắc!

Diệp Bắc Minh nghe thấy bốn chữ ‘Học viện Thiên Thần’, sát ý trong lòng tăng vọt ngút trời: “Năm đó đuổi giết mẹ tôi có học viện Thiên Thần các người?”

“Không sai!”

Người đàn ông trẻ tuổi quả quyết thừa nhận: “Ai bảo trong tay mẹ anh có thứ đồ không nên có, bây giờ giao ra đi!”

“Sau đó...”

Diệp Bắc Minh trầm giọng cắt đứt: “Mẹ tôi chết?”

Người đàn ông trẻ tuổi cười lớn: “Ha ha ha ha, đương nhiên, năm đó bà ta quay lại Côn Luân Hư, bị mấy thế lực liên thủ bắt”.

“Sau đó, bà ta không nói ra đồ ở đâu, vì vậy chúng tôi liền giết bà ta!”

“Người phụ nữ này thật lợi hại, đủ các loại hình phạt tàn khốc bà ta đều có thể chống cự!”

“Bà ta chết rất thảm, ừm, ngay cả thi thể cũng cho chó ăn mất!”

“Mày nói bậy!”

Diệp Bắc Minh tức đến mức toàn thân run rẩy, trán nổi gân xanh: “Chờ tao bắt được mày, sưu hồn luyện phách!”

“Có một chữ là giả, tao giết cả nhà mày!”

Thuật Đằng Không!

Lôi ảnh trùng trùng!

Bước ra một bước, sấm chớp rền vang.

Bay về phía cậu thanh niên!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1148: “Lão phu thực lực Võ Đế là đùa giỡn?”


“Đáng chết, chúng mày đều đáng chết!”

“Côn Luân Hư giỏi lắm sao?”

“Chúng mày có tư cách gì quyết định sống chết của người giới thế tục?!!!”

Con ngươi Diệp Bắc Minh đỏ bừng, trong mắt đều là tia máu!

Giống như hỏa tiễn xông về phía cậu thanh niên.

Ông Giới đứng chắp tay, nhẹ nhàng bước ra, đứng trước mặt cậu thanh niên.

“Ha ha ha, khí tức của tên nhãi này khá mạnh, chỉ đáng tiếc!”

Ông Giới mặt đầy cười nhạo.

Giống như người đứng trên mây, mắt nhìn xuống người bình thường sống trong bùn lầy.

Cao cao tại thượng!

Coi trời bằng vung!

Khi Diệp Bắc Minh cách ông Giới còn khoảng mười mét, ông ta đột nhiên ra tay.

Đánh một quyền về phía Diệp Bắc Minh, chuẩn bị phế bỏ anh!

Đột nhiên.

Diệp Bắc Minh quát: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, cho tôi sức mạnh!”

“Không tiếc bất cứ giá nào, giết lão cẩu này!!!”

Ầm!

Nhận được sự cho phép của Diệp Bắc Minh, tháp Càn Khôn Trấn Ngục điều động nội lực của Diệp Bắc Minh.

Một luồng uy thế kinh khủng bộc phát ra!

Ông Giới biến sắc mặt.

Một giây trước, khí tức của Diệp Bắc Minh rất yếu!

Một giây sau, Diệp Bắc Minh giống như biến thành một người khác, như một con dã thú lao ra từ trong phong ấn viễn cổ!

Cuồng bạo!

Hung tàn!

Kinh khủng!

“Cái này…”

Sắc mặt ông Giới trở nên nghiêm trọng: “Đồ ngu xuẩn, mày muốn ngưng tụ toàn bộ nội lực thành một kiếm?”

“Lão phu thực lực Võ Đế là đùa giỡn?”

“Muốn một kiếm giết Võ Đế? Nằm mơ!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1149: “Bảo vệ chủ nhân!”


Mẹ kiếp!

Võ giả này lại là một Võ Đế?

Mẹ kiếp!!!

Trên mặt đám người Diệp Lăng Tiêu, Vân Chi Lan, Phong Cửu U đều là vẻ khiếp sợ.

Dù là hai cô gái Ngụy Yên Nhiên, Lý Gia Hinh không biết võ công cũng run rẩy theo!

Các cô cũng biết Võ Đế ý là gì!

Một vài kẻ địch của Diệp Bắc Minh lại điên cuồng gào thét: “Ha ha ha ha, Diệp Bắc Minh, đúng là trời giúp tôi!”

“Chết đi, Diệp Bắc Minh mày chết đi!”

“Võ Đế đại nhân, giết hắn, giết Diệp Bắc Minh!!!”

Giọng nói điên cuồng truyền tới.

Lúc này.

Diệp Bắc Minh đã đến bên cạnh ông Giới!

Giơ tay lên!

Ngưng tụ 99% nội lực chung một chỗ, hóa thành một kiếm chém ra!

Cùng với tiếng gào thét của Diệp Bắc Minh: “Chết cho tôi!!!”

Một mảng kiếm sáng chói tấn công tới!

Khiến người ta mắt không mở nổi.

“Nhóc con, đây là cái gì…”

Cuối cùng ông Giới cảm thấy không đúng, điên cuồng chống cự.

Nhưng cơ thể vốn không chịu khống chế, sau khi kiếm khí của kiếm Đoạn Long bao trùm, trong nháy mắt bị xé toạc!

“Ông Giới!!!”

Cậu thanh niên bị dọa sợ điên rồi, bị kiếm khí đánh bay ra ngoài.

“Phụt!” .

Nằm trên đất giống như chó chết, xương cốt toàn thân bị uy lực còn lại làm vỡ, sâu trong đồng tử đều là sợ hãi nồng nặc!

Ông Giới là Võ Đế sơ kỳ, ở giới thế tục quả thật đúng là vô địch!

Nhưng lại bị một kiếm của Diệp Bắc Minh giết trong nháy mắt, ngay cả thi thể không còn sót lại, hóa thành sương máu?!!!

Diệp Phi Phàm ở bên cũng hoảng sợ nằm trên đất.

Người bị thương nặng, toàn thân run rẩy!

Sắc mặt Diệp Bắc Minh tái nhợt, người lảo đảo đi tới!

“Bảo vệ chủ nhân!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1150: Huyết Hồn chú!


Một kiếm vừa rồi Diệp Bắc Minh bộc phát ra toàn bộ nội lực, người sắp mệt lả.

Toàn bộ đều dựa một hơi thở!

Vèo!

Mấy trăm thân ảnh lao ra, vây quanh Diệp Bắc Minh nước chảy không lọt.

Dưới ánh mắt vạn người, Diệp Bắc Minh kéo kiếm Đoạn Long, giống như thần chết đang đi tới!

“A... A!!! A… …. …”

Cậu thanh niên đạp hai chân, không ngừng lùi về phía sau: “Đừng…

Mày đừng qua đây!”

“Tao tên Lý Trùng Tiêu, là học sinh nòng cốt của học viện Thiên Thần, còn là đệ tử của viện trưởng!”

“Nếu mày giết tao thì sẽ bị học viện Thiên Thần đuổi giết không ngừng nghỉ!”

Diệp Bắc Minh không nói một lời.

Người lảo đảo đi tới!

Nhưng.

Nhịp bước vô cùng kiên định!

“Đừng… Đừng giết tôi…”

“Tao nói cho mày biết, mẹ mày chưa chết, bà ta thật sự chưa chết!”

“Lời vừa rồi đều là tao lừa mày thôi, mẹ mày thực lực rất mạnh, bọn tao không bắt được bà ta…”, Lý Trùng Tiêu sợ quá bật khóc.

Giọng nói run rẩy!

Người đàn ông trước mắt nhất định là ma quỷ!

Con ngươi Diệp Bắc Minh lóe qua vẻ vui mừng!

Giây tiếp theo.

Một luồng sát ý lạnh như băng bùng nổ: “Có phải thật hay không, không cần mày nói!”

Vù!

Trong cơ thể Diệp Bắc Minh bộc phát ra huyết khí, bao phủ Lý Trùng Tiêu.

Huyết Hồn chú!

“A!”

Lý Trùng Tiêu kêu thảm một tiếng.

Phút chốc, tất cả những gì trong đầu đều bị Diệp Bắc Minh mở ra!

Đột nhiên.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1151: “Ôi chúa ơi!”


“Quả nhiên là lừa gạt tao, ha ha ha ha, mẹ tao không sao…”

“Đế quốc Thanh Long, cung Hạo Miểu, học viện Thiên Thần…”

“Mày có thể chết rồi!”

Ánh mắt rơi trên người Lý Trùng Tiêu, một kiếm chém hắn thành sương máu!

Trước mắt tối sầm, ngất xỉu rồi.

“Chủ nhân!”

“Thiếu chủ!”

Đám người Vạn Lăng Phong, Lâm Thương Hải, Trần Lê Y biến sắc.

Lăng Thi Âm tiến lên, ôm lấy Diệp Bắc Minh: “Đi, về Vạn Bảo Lâu!”

“Bất kỳ kẻ nào trên đường dám ngăn cản, giết không tha!!!”

Sau khi Lăng Thi Âm dẫn Diệp Bắc Minh rời đi.

Toàn bộ hiện trường đài võ đạo hỗn loạn.

Chuyện hôm nay e là sẽ chấn động toàn bộ giới võ đạo Long Quốc, trời sắp sập rồi!

...

Sau khi đám người Diệp Bắc Minh rời đi.

Trên khán đài, mấy chục bóng người vội vả đi mất.

Nếu quan sát cẩn thận, nhất định sẽ phát hiện đây là một vài khuôn mặt ngoại quốc.

Một người đàn ông da trắng sau khi rời khỏi đài võ đài, vội vàng gọi điện thoại: “Alo, giới võ đạo Long Quốc xảy ra chuyện lớn, ông nhất định không ngờ đâu!”

“Ôi chúa ơi!”

“Diệp Bắc Minh này đúng là nghịch thiên, đúng, bây giờ tất cả những người canh giữ gia tộc của Long Quốc đều bị phế! Ha ha ha, là cơ hội tốt nhất để chúng ta thống nhất giới võ đạo Long Quốc!”

“Mau liên lạc với núi Chúng Thần!”

Không chỉ là người đàn ông da trắng.

Người khác cũng vội vã gọi điện, thông báo cho thế lực của mình.

“Alo, boss…”

“Đại nhân, giới võ đạo Long Quốc thay đổi kinh hoàng!”

“Giáo chủ, thành Võ Đế Long Quốc xảy ra chuyện lớn, Diệp Bắc Minh diệt gần như toàn bộ người canh giữ gia tộc, hắn cũng bị thương…”

"Lão đại, Diệp Bắc Minh phế rồi..."

Giờ phút này.

Các thế lực lớn ở nước ngoài nhìn chằm chằm.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1152: Điên cuồng luyện chế tụ lực đan!


Long Đô, trong phòng họp tại nơi nào đó.

Mọi người hoảng sợ nhìn cảnh tượng trên màn hình lớn, lâm vào sự yên tĩnh như chết!

...

Trên đường trở về Vạn Bảo Lâu.

Mấy người Diệp Bắc Minh gặp phải gia tộc người canh giữ vây công điên cuồng.

Có Võ Thánh đỉnh phong Lăng Thi Âm ở, bọn họ an toàn trở lại Vạn Bảo Lâu.

Cô ta lập tức hạ lệnh: "Từ giờ trở đi, Vạn Bảo Lâu tiến vào trạng thái phòng bị cao nhất!"

"Bất luận kẻ nào tiến vào Vạn Bảo Lâu đều giết không tha!"

"Dù có là một con ruồi, dám can đảm bước vào phạm vi Vạn Bảo Lâu, tất cả đều đánh bay cho tôi!"

"Rõ!"

Tất cả lực lượng của Vạn Bảo Lâu đều xuất hiện, kể cả lực lượng trong tối lẫn lực lượng ngoài sáng.

Toàn bộ Vạn Bảo Lâu tiến vào giới nghiêm!

Cho dù là như thế, vẫn có vô số võ giả không cần mạng lao tới.

Bọn họ đều biết Diệp Bắc Minh mạnh mẽ bộc phát sức mạnh, bị thương khi chém giết một vị Võ Đế.

Hiện giờ là cơ hội giết anh tốt nhất!

316

1/2

Bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Sau khi nội lực Diệp Bắc Minh khô cạn, ý thức anh trực tiếp tiến vào bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Điên cuồng luyện chế tụ lực đan!

Không ngừng nuốt xuống.

...

Cơ thể vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Chuyện gì xảy ra vậy, sao cơ thể tôi không có phản ứng gì vậy?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận đáp: "Cậu để tôi không tiếc bất cứ giá nào g**t ch*t tên Võ Đế kia!"

"Nhưng đối với cậu mà nói, cũng phải trả một cái giá đắt".

"Sao vậy?"

Trong lòng Diệp Bắc Minh thầm động.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1153: "Tôi còn tiêu hao sức sống của cậu!"


"Tôi còn tiêu hao sức sống của cậu!"

Diệp Bắc Minh giật nảy cả mình: "Tiêu hao sức sống?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: "Sợ cái gì, người tu võ ở cảnh giới Võ Tông vốn có thể sống hai trăm năm".

"Tôi chỉ tiêu tốn của cậu một trăm năm mà thôi!"

Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: "Một trăm năm... Ông nói ung dung nhỉ".

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thản nhiên đáp: "Không cần lo lắng, chỉ cần cảnh giới của cậu tăng lên, tuổi thọ cũng sẽ tăng theo".

"Một trăm năm không đáng kể chút nào!"

"Giờ, cậu cần phải khôi phục khí huyết đã tổn thất, luyện viên tinh hạch Tật Phong Lang cấp ba kia thành đan dược đi!"

"Đan dược luyện chế từ ma thú tinh hạch có thể giúp cậu khôi phục khí huyết đã tổn thất ở mức độ lớn nhất!"

Diệp Bắc Minh suy tư.

Trong đầu một ý niệm lóe lên, tinh hạch Tật Phong Lang xuất hiện trên tay.

Ánh mắt của anh lập lòe.

Nhanh chóng lật qua lật lại sách cổ ghi lại hơn chục ngàn loại đan phương.

...

Bên ngoài.

Toàn bộ thành Võ Đế rơi vào bầu không khí xơ xác tiêu điều.

Vạn Bảo Lâu sớm đã bị vây chật như nêm cối.

Nhà họ Tần, nhà họ Phương, nhà họ Tiêu, nhà họ Chu đã triệu tập một số lượng võ giả lớn, bao vây bên ngoài Vạn Bảo Lâu.

Một người đàn ông mặt chữ điền đứng ở đằng trước, trong mắt toàn là tơ máu: "Nhà họ Tần đã đến thời điểm tồn vong nguy cấp, bố mẹ, vợ, con cái của các người sống hay chết toàn phụ thuộc vào trận chiến này!"

"Từ giờ trở đi, Tần Viễn Sơn tôi tiếp nhận vị trí đứng đầu nhà họ Tần!"

Tần Viễn Sơn, Võ Thánh trung kỳ.

Ông ta quát lên: "Hiện tại, gia chủ ra lệnh, giết cho tôi!"

"Giết!"

Mấy ngàn người không muốn mạng lao đến.

Dù là võ giả cấp Thiên cũng gia nhập chiến đấu!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1154: Một bên là thiên đường, một bên là địa ngục!


"Nhà họ Phương nghe đây, nếu chúng ta thắng trận chiến này, tất cả tài sản của Vạn Bảo Lâu cho mọi người tùy ý chọn lựa!"

Một lão già trong đám người nhà họ Phương đau thương gào lên.

"Nghe lão gia chủ, giết!"

Mọi người nhà họ Phương oán khí ngập trời.

Bọn họ giơ vũ khí phóng về phía Vạn Bảo Lâu.

Nhà họ Chu hét to: "Toàn bộ nhà họ Chu nghe, san bằng Vạn Bảo Lâu cho tôi, báo thù cho tộc trưởng!"

Bốn gia tộc người canh giữ kết hợp lại, chừng mấy chục ngàn người!

Những này đều là người tu võ!

Còn còn kinh khủng hơn cả đội quân triệu người.

"Đến rồi, ngăn lại!"

Lăng Thi Âm thét dài, trận chiến hết sức căng thẳng!

"Giết"

Bên ngoài Vạn Bảo Lâu vô cùng lộn xộn.

Máu tươi, thi thể, chân cụt tay đứt, đầu người nơi nơi.

"Giết giết giết, bất kỳ thứ gì muốn đến gần Vạn Bảo Lâu đều giết hết!", Vạn Lăng Phong máu me khắp người, giết đỏ cả mắt.

Bốn phương tám hướng đều là kẻ địch.

Vô số cao thủ điên cuồng đánh tới.

Cho dù là Lăng Thi Âm cũng cực kỳ mệt mỏi.

Đôi mắt cô ta đỏ bừng, trong mắt phủ rộng tơ máu, xông vào trong đám người, điên cuồng giết chóc.

Bốn năm tên Võ Thánh trung kỳ thấy thế, đồng loại ra tay ngăn cản Lăng Thi Âm.

"Giết!"

Lâm Thương Hải hét to, dẫn đầu người Vạn Bảo Lâu đánh lui hết đợt cao thủ này đến đợt cao thủ khác.

Đường Thiên Ngạo bị dọa đến cả người run rẩy, trốn ở trong góc, khóc không ra nước mắt: "Tại sao có thể như vậy, tại sao lại có thể như vậy?"

...

Lúc này.

Trong một quán trà ở nơi xa.

Vân Chi Lan ngồi cạnh cửa sổ, vừa uống trà vừa nhìn trận chiến trước cửa Vạn Bảo Lâu.

Nơi đây chỉ cách Vạn Bảo Lâu một con đường.

Một bên là thiên đường, một bên là địa ngục!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1155: "Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"


...

Cô ta sắp phát điên rồi!

Cửa Vạn Bảo Lâu toàn là thi thể.

Những tên võ giả canh giữ gia tộc kia như bị điên.

Không ngừng đánh về phía Vạn Bảo Lâu!

Thi thể của đồng đội, thi thể của kẻ địch liên tục bị giẫm lên!

Chia năm xẻ bảy!

Cổng Vạn Bảo Lâu quả thực không khác gì Địa Ngục Tu La!

"Những gia tộc người canh giữ này chỉ có thể làm như vậy!"

Vân Chi Lan lẩm bẩm: "Nếu Diệp Bắc Minh không chết, sau khi anh hồi phục, người chết chính là bọn họ".

"Hiện giờ là cơ hội duy nhất của họ!"

...

Trong một quán ăn khác.

Phong Cửu U ngồi đó, nhìn cửa chính Vạn Bảo Lâu, mí mắt mạnh mẽ giật giật.

Mấy người Diệp Lăng Tiêu, Diệp Cấm Thành chỉ có thể mong ngóng ngồi xem ở khu vực an toàn.

"Ông nội cả, ông nội, mau ra tay giúp đỡ đi!"

Diệp Như Ca lo lắng dậm chân.

"Hầy".

Diệp Lăng Tiêu thở dài: "Chẳng có cách nào, chúng ta hoàn toàn không xen tay vào được".

"Giờ đi qua hỗ trợ chỉ có nước chịu chết".

"Hy vọng người Vạn Bảo Lâu có thể kiên trì".

Trong phòng bao nào đó.

Ngụy Yên Nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu trước cửa Vạn Bảo Lâu: "Kiên trì, mọi người nhất định phải kiên trì đấy!"

"Chủ nhân nhất định có thể kiên trì!"

Lý Gia Hinh đi tới.

Hai tay nắm lấy ngạch cửa sổ, đốt ngón tay trắng bệch.

...

"Giết!"

Suốt ba ngày ba đêm, bên ngoài Vạn Bảo Lâu biến thành núi thây biển máu.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1156: "Đù, đám này thật sự không sợ chết sao!"


Vạn Bảo Lâu vốn có hơn chục ngàn hộ vệ, giờ phút này chỉ còn lại có mấy trăm người.

Thi thể chồng chất thành núi.

Bọn họ vẫn cắn răng tử thủ!

Vạn Lăng Phong chặt đứt một tay, vẫn gào thét: "Đừng từ bỏ, ngăn chặn bọn họ cho tôi!"

Toàn thân Lâm Thương Hải đều là vết thương, máu gần như chảy khô: "Bất luận kẻ nào cũng không được bước vào Vạn Bảo Lâu một bước!"

Đường Thiên Ngạo c*̃ng gia nhập chiến đấu, một con mắt bị đâm mù, một cái chân hoàn toàn mất đi cảm giác: "Mẹ nhà nó, Đường Thiên Ngạo ông đây liều mạng với chúng mày!"

"Đám chó hoang gia tộc người canh giữ, đến! Đến! Ông đây không sợ!"

Ông ta tham sống sợ chết.

Gió thổi chiều nào theo chiều nấy!

Bằng mặt không bằng lòng!

Giờ phút này ông ta đều không đếm xỉa đến!

Hơi thở Lăng Thi Âm bất ổn, gương mặt xinh đẹp tái nhợt, nhìn chăm chú vào mấy người Tiêu Viễn Sơn, Tần Long Chiến.

Cho dù là Võ Thánh đỉnh phong cũng không chịu nổi nhiều người tu võ thay nhau chém giết ba ngày ba đêm như vậy!

Tần Long Chiến tái mặt: "Đù, đám này thật sự không sợ chết sao!"

"Cao thủ nhà họ Tần tử thương hơn một nửa!"

Tiêu Viễn Sơn bình tĩnh đáp: "Bọn họ chỉ còn lại vài trăm người, nhiều nhất có thể kiên trì thêm ba giờ".

"Chúng ta góp thêm chút sức, đồng loạt ra tay!"

"Chờ cái rắm! Giết, giết sạch bọn họ, một tên cũng không để lại!"

Lão gia chủ nhà họ Phương điên cuồng gào lên.

"Giết!"

Gia tộc người canh giữ lại một lần tập hợp mấy ngàn người lao tới!

Mọi người trong Vạn Bảo Lâu tuyệt vọng!

Bỗng nhiên.

Một giọng nói lạnh như băng truyền đến: "Muốn giết sạch người của tao?"

"Gia tộc người canh giữ thật là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ!"

"Cái gì?"

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn về phía Vạn Bảo Lâu!

Vạn Lăng Phong kích động quỳ xuống: "Chủ nhân, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1157: "Tổng hội trưởng!"


Lâm Thương Hải mệt lả nằm trên mặt đất, ngửa mặt lên trời cười to.

Bả vai Đường Thiên Ngạo co rúm, kích động ch** n**c mắt: "Đù, Diệp Bắc Minh! Nếu cậu không giết sạch những người này, rồi để ông đây làm võ lâm minh chủ, dù có là quỷ tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cậu!"

"Mạng của tôi giao cho cậu tất, cậu nhất định phải cho tôi thù lao tôi nên được!"

"Hu hu hu hu..."

Đường Thiên Ngạo khóc.

Kích động!

Run rẩy!

Hoàn toàn do bị dọa!

Mẹ nó!

Ba ngày ba đêm này quả thực hù chết người!

Một âm thanh lạnh nhạt truyền ra từ bên trong Vạn Bảo Lâu: "Được, về sau võ lâm minh chủ giới võ đạo Long Quốc chính là Đường Thiên Ngạo ông".

Chợt thấy.

Một cột sát khí nồng nặc phóng lên cao, bao phủ toàn bộ Vạn Bảo Lâu!

Một bóng người cầm kiếm Đoạn Long trong tay, bước ra từ bên trong sát khí.

Khoảnh khắc trông thấy Diệp Bắc Minh.

"Thiếu chủ!"

Lăng Thi Âm, Vạn Lăng Phong, Lâm Thương Hải kích động.

"Tổng hội trưởng!"

Đường Thiên Ngạo hưng phấn kêu to: "Cậu đã đáp ứng tôi rồi đấy! Tôi muốn làm võ lâm minh chủ, Đường Thiên Ngạo tôi sắp làm võ lâm minh chủ!"

"Làm sao có thể! Cậu ta không có việc gì?"

Lông mày Vân Chi Lan giật giật, cảm thấy khó tin.

"Ông nội, cậu... cậu ta cứ thế đi ra?", Vân Kiếm Bình cũng thay đổi sắc mặt.

...

Trong đôi mắt to xinh đẹp toàn là sùng bái và kích động!

"Hít hà! Thằng này!"

Diệp Lăng Tiêu hít sâu một hơi.

Diệp Cấm Thành lẩm nhẩm: "Anh cả, rốt cuộc cậu ta là quái vật gì thế?"

Trái tim Phong Cửu U không ngừng bùm bùm đập loạn, biểu cảm hoàn toàn cứng lại.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1158: "Cùng tiến lên, giết Diệp Bắc Minh!"


Trông thấy Diệp Bắc Minh, Ngụy Yên Nhiên vui đến phát khóc.

Thân thể mềm mại của Lý Gia Hinh xụi lơ, gục xuống bên cửa sổ, miễn cưỡng đứng vững.

Hai người ở trong phòng bao này ròng rã nhìn suốt ba ngày không chợp mắt.

Khoảnh khắc Diệp Bắc Minh xuất hiện, các cô kích động đến không thể thở nổi, người như muốn nhũn ra!

Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Các vị, ba ngày nay cực khổ rồi!"

"Tiếp theo, hãy giao cho tôi đi!"

Lời vừa dứt, Diệp Bắc Minh đã lao ra ngoài.

"Là, là Diệp Bắc Minh!"

Vừa thấy Diệp Bắc Minh bước ra, tất cả cao thủ của gia tộc ở đây đều choáng váng, không ngừng nuốt nước bọt.

Tiêu Long Chiến quát một tiếng lớn: "Diệp Bắc Minh lại như thế nào, cậu ta đã bị thương".

"Ba ngày ngắn ngủi chắc chắn không thể hồi phục!"

"Cùng tiến lên, giết Diệp Bắc Minh!"

Mấy ngàn người lao tới.

Đôi mắt Diệp Bắc Minh bộc phát ra sát ý rung trời, kiếm Đoạn Long trong tay cách không chém xuống!

Thân thể mấy trăm người nổ tung, hóa thành từng đám sương máu!

Diệp Bắc Minh như một cối xay thịt, chớp mắt giết ra một đường máu!

"Á..."

Gia tộc người canh giữ kêu thảm thiết, điên cuồng chạy trốn.

Vù!

Một kiếm quét ngang, mấy trăm người bị chém ngang lưng, trực tiếp cắt thành hai nửa!

Lại một kiếm rơi xuống!

Ầm!

Mặt đất vỡ ra, xuất hiện một khe rãnh kinh khủng!

Mấy trăm tên võ giả gần đó bị đánh chết tươi!

"A... A..."

Tần Viễn Sơn nhìn võ giả nhà họ Tần bị g**t ch*t, mắt như muốn lòi ra!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 1159: Đây là một bữa tiệc giết chóc!


Cộng thêm Tần Viễn Sơn thì có tổng sáu bóng người lao về hướng Diệp Bắc Minh.

Tần Viễn Sơn nhe răng cười: "Diệp Bắc Minh, ông đây không tin cậu có thể khôi phục chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chắc chắn cậu đang miễn cưỡng chống đỡ”.

"Nhà họ Tần của tôi bị cậu biến thành dáng vẻ này, cậu chết đi cho tôi!"

Diệp Bắc Minh lười nhìn Tần Viễn Sơn dù chỉ một cái.

Anh nâng tay lên chém một kiếm ra ngoài!

Năm cái đầu của Võ Thánh sơ kỳ bay lên cao!

Con ngươi Tần Viễn Sơn co rút lại, sợ tới mức lập tức quỳ rạp xuống đất: "Vì sao! Ông trời ơi!"

"Vì sao phải đối xử với nhà họ Tần của tôi như vậy?"

"Không! Không! Không!"

Ông ta ngửa mặt lên trời thét dài, đôi mắt chảy ra huyết lệ.

Phập!

Diệp Bắc Minh lười nghe ông ta gào rống.

Anh chém ra một kiếm!

Cái đầu của Tần Viễn Sơn bay lên cao rồi rơi xuống đất.

Mãi cho đến chết, trên mặt Tần Viễn Sơn vẫn là vẻ không cam lòng, nhà họ Tần bọn họ đã xong rồi sao?

"Trời!"

Tiêu Long Chiến hít một hơi lạnh: "Rút lui, mau bỏ đi!"

Đám người nhà họ Phương và nhà họ Chu cũng sợ tới mức ba hồn chấn động, bảy phách thăng thiên!

Mọi người binh bại như núi, điên cuồng chạy ra khỏi thành Võ Đế.

Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, đuổi theo như thần chết!

Vạn Lăng Phong quát lên một tiếng lớn: "Các anh em, giết hết đám phế vật này cho tôi, không để lại một kẻ nào hết!”

"Cùng nhau ra tay, đánh một trận với thiếu chủ!"

Lâm Thương Hải tức giận rống lên: "Diệt gia tộc người thủ hộ, lập ra danh tiếng bất bại!"

"Giết!"

Tiếng gầm ngập trời!

Dưới màn đêm, khắp nơi trong thành Võ Đế đều là tiếng gào thét!

Diệp Bắc Minh sử dụng tháp Càn Khôn Trấn Ngục, phạm vi mấy chục ngàn mét đều được bao phủ ở dưới mắt anh.

Không có một người nào có thể trốn thoát được!
 
Back
Top Dưới