Đô Thị Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4880: Ai đang nói vậy?


"Ai đang nói vậy?"

Trong ánh mắt ngạc nhiên và nghi hoặc của Bất Hủ Lộng Nguyệt.

Bất Hủ Đế Kim hóa thành hình dáng sơ bộ của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, rất thô ráp, trông giống như một sản phẩm mới xong một nửa vậy!

Sau đó.

Diệp Bắc Minh lại cố gắng giao tiếp với Bất Hủ Đế Kim, nhưng bất kể dùng cách gì, Bất Hủ Đế Kim cứ như đã định hình hoàn toàn rồi vậy!

Không nhúc nhích tí nào!

"Chuyện gì thế này? Sao lại dừng lại rồi?"

Diệp Bắc Minh nghỉ hoặc.

Giọng Dao Trì vang lên: "Diệp Bắc Minh, thế là tốt lắm rồi!"

"Dù có là Đại Đế, cũng không thể rèn luôn ra một thanh binh khí Đại Đế, việc này cần trải qua vô số lần mài luyện!"

"Cậu mới làm lần đầu đã tạo ra kiếm phôi, thế là đã thành công bước đầu!"

Diệp Bắc Minh nhíu mày. Hơi thất vọng!

Mặc dù Bất Hủ Đế Kim đã có hình dáng của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, nhưng còn kém xa!

Giống như một bán thành phẩm! Chỉ với một ý nghĩ! Mảnh vỡ của kiếm GCàn Khôn Trấn Ngục đã xuất hiện trước mặt!

Diệp Bắc Minh cầm thanh kiếm gấy chỉ còn lại một phần ba, nghiêm giọng nói: "Kiếm hồn, ra đây!"

"Chủ nhân, anh tìm tôi à?" Nửa đoạn kiếm Càn Khôn Trấn Ngục rung lên.

Một bóng dáng mờ ảo bay ra từ trong kiếm, rồi hóa thành hình dáng một thiếu nữ mười hai mười ba tuổi!

Chính là kiếm hồn của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!

Sau khi kiếm Càn Khôn Trấn Ngục gãy, kiếm hồn cũng bị thương, nhưng may mà chưa tan biến!

Diệp Bắc Minh nói: "Đây là cơ thể mới của cô, vào đi!" "Thật sao, chủ nhân?"

Thân là kiếm hồn, vừa nhìn một cái liền biết chất liệu của kiếm phôi này phi phàm!

"Đừng nói nhảm nữa, vào đi!" "Vâng!"

Kiếm hồn nhảy vào kiếm phôi, bỏ lại kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bị gãy, hào quang quanh kiếm ảm đam đi!

Diệp Bắc Minh thu lại mảnh kiếm gãy chỉ bằng một ý nghĩ.

"Chủ nhân, cơ thể này hợp với tôi quái"

"Hơn nữa, chủ nhân à, tôi có thể cảm nhận được cỗ cơ thể này cực kỳ cường đại, tựa như nó là một loại kim loại rất lợi hại!" Kiếm hồn kích động nói.

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Thanh kiếm này được rèn từ Bất Tử Đế Kim, tuy chỉ là một kiếm phôi, nhưng đời này tôi nhất định sẽ khiến nó thành hình

hoàn chỉnh!"

Dao Trì cười lạnh một tiếng: "Diệp Bắc Minh, không phải Bổn đế đả kích cậu đâu."

"Cậu có biết đúc một thanh binh khí Đại Đế, có nghĩa là gì không?"

Diệp Bắc Minh nghỉ hoặc: "Sao thế? Khó lắm à?”

"Ha hat"

Dao Trì tức quá bật cười: "Không khó, rất đơn giản!"

"Vậy thì tốt!"

Diệp Bắc Minh gật đầu.

"Gậu...

Dao Trì cảm giác trong lòng ngổn ngang, thầm phỉ nhổ: 'Chẳng lẽ tên này không nghe ra, Bổn Đế đang nói mát à? Thôi bỏ đi, cậu ta là một tên ngốc, ta nhịn!

Cùng lúc đó.

"Diệp công tử, anh đang nói chuyện với ai vậy? Nữ nhân nói chuyện với anh là ai? Vì sao cô ta lại tự xưng là Bổn Đế?"

"Bây giờ cô ta đang ở đâu? Đây là cấm địa của tộc Bất Hủ, tuyệt đối không cho phép người ngoài bước chân vào!" Bất Hủ Lộng Nguyệt cảnh giác

nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm.

Giọng nói của nữ nhân kia liên tục phát ra từ vị trí trái tim Diệp Bắc Minh!

Quá kỳ lạ!

Cô ta buộc phải chú ý!

"Muốn biết Bổn Đế là ai à?"

Bất Hủ Lộng Nguyệt hoảng hốt, đang định thi triển thực lực của Đại Đạo Chi Thượng tầng tám!

Bàn tay ngọc ngà truyền ra một giọng nói: "Phong!" Huyết quang lóe lên! Ngưng tụ thành một phù văn, rồi nhập vào cơ thể Bất Hủ Lộng Nguyệt!

Trong nháy mắt, toàn bộ sức mạnh trong cơ thể Bất Hủ Lộng Nguyệt biến mất sạch, giờ đây cô ta không khác gì một nữ tử bình thường!

"Cô đã làm gì tôi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4881: Bổn đế đây!


"Sao sức mạnh của tôi lại mất hết rồi? Tôi không còn cảm ứng được đan điền của tôi nữa!"

Bất Hủ Lộng Nguyệt đổ mồ hôi.

Cô ta tuyệt đối không ngờ, một bàn tay đứt, lại có thực lực kinh khủng như vậy!

Dao Trì cười lạnh lùng: "Cơ thể cô được đấy, có thể làm vật dẫn cho thi thể Bổn Đết"

"Coi như cô may mắn, bắt đầu từ bây giờ, quyền kiểm soát khối cơ thể này của cô thuộc về Bổn Đết"

Bất Hủ Lộng Nguyệt đang định lên tiếng, cả người run rẩy: "Cô nói gì? Đợi đã..."

Nghĩ đến một chuyện đáng sợ!

"Bổn Đế, thi thể... cô là khối Đế Thi chạy thoát khỏi nhà tù số bảy?" Dao Trì cười: "Chúc mừng cô đã trả lời đúng!"

"Sao có thể chứt"

Bất Hủ Lộng Nguyệt sợ run lẩy bẩy.

Cả người lập tức toát mồ hôi, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, môi run run: "Cô định giết tôi, đoạt lấy thân thể của tôi sao?"

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Dao Trì, đừng làm hại cô ấy!" "AP"

Dao Trì cười lạnh một tiếng: "Diệp Bắc Minh, cậu quan tâm cô ta thế làm gì? Lế nào cậu có ý với cô ta?"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Cô với cô ấy không thù không oán, giết cô ấy làm gì?"

"Đời tôi đã giết vô số người, nhưng không bao giờ giết người bừa bãi! Chí ít, Lộng Nguyệt cô nương không có địch ý với chúng ta!"

Dao Trì cười khẽ: "Diệp Bắc Minh, Bổn Đế đòi giết cô ta khi nào?" "Dưới đại điện này, phong ấn thân thể của Bổn Đế!"

"Giải trừ phong ấn cho thân thể, cần dùng máu tươi tẩm bổi Cô gái này có thể chất Thái Âm, rất hợp dùng để nuôi dưỡng thân thể của Bổn Đết"

Nghe thấy lời này, Bất Hủ Lộng Nguyệt thở phào nhẹ nhõm!

Ngay sau đó.

Cô ta lại bắt đầu hoảng sợ: "Tiền bối, ngài là Đại Đế, tôi chỉ là một người bình thường!"

"Cơ thể tôi không xứng dùng để bồi dưỡng cho ngài, ngài hãy tìm người khác đi!"

Dao Trì kiêu ngạo cười một cái: 'Hừ! Người mà Bổn Đế chọn trúng, ngươi không có tư cách từ chối!"

Dứt lời.

Đế Thủ di chuyển, trực tiếp hóa thành một làn huyết vụ, nhoáng cái đã nhập vào cổ tay phải Bất Hủ Lộng Nguyệt!

Dung hợp vào máu thịt của cô ta!

Bất Hủ Lộng Nguyệt hoảng sợ hét lên, trước mắt tối sâm ngã xuống sàn!

"Lộng Nguyệt cô nương?"

Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, ôm chặt eo Bất Hủ Lộng Nguyệt, để cô ta không ngã xuống.

Khoảnh khắc hai người tiếp xúc.

Bất Hủ Lộng Nguyệt mở mắt ra, sâu trong đáy mắt mang theo một tia lãnh đạm lạnh như băng, cô ta lạnh giọng nói: "Diệp Bắc Minh, cậu định làm gì Bổn Đế? Bỏ cái tay của cậu ral"

Vung tay vỗ một chưởng về phía cánh tay của Diệp Bắc Minh!

Ầm!

Một cỗ lực lượng cực kỳ mạnh mẽ ập tới, Diệp Bắc Minh lùi ra sau.

Anh kinh hãi nhìn Bất Hủ Lộng Nguyệt trước mặt: "Cô? Cô là Dao Trì?"

"Bổn đế đây!"

Bất Hủ Lộng Nguyệt gật đầu, giọng nói đã hoàn toàn biến thành giọng của Dao Trì.

"Chuyện này là sao? Lộng Nguyệt cô nương đâu?" Diệp Bắc Minh nhíu mày.

Cú đấm cực kỳ mạnh mẽ, những viên gạch dưới chân vỡ tung!

Lộ ra một không gian dưới lòng đất, xung quanh là một trận pháp cổ xưa, phù văn kim sắc chuyển động cuồn cuộn, phía cuối có hơn trăm sợi dây xích màu đen!

Đang xích một thân thể khô héo!

"Diệp Bắc Minh, nhờ cậu đấy, mang thân thể của Bổn Đế trở về!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4882: Bỗng nhiên


Bên ngoài cửa lớn, một canh giờ trôi qua.

"Sao vẫn chưa ra vậy? Đã một canh giờ rồi, chẳng lẽ định để tôi quỳ mãi à”

"Lỡ có người tới thì sao?" Bất Hủ Trục Nhật đang quỳ.

Thỉnh thoảng anh ta lại nhìn về phía cửa lớn, đầu gối run run, đang định đứng lên.

Bỗng nhiên.

Anh ta cảm thấy dựng tóc gáy, nghĩ đến sát ý khủng khiếp của Diệp Bắc Minh, anh ta lại thành thật quỳ tiếp!

Lúc này. Hư không xảy ra một trận dao động, mấy bóng người đi tới.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy Bất Hủ Trục Nhật quỳ trên mặt đất, bọn họ ngây người!

"Mấy người... đùi!"

Bất Hủ Trục Nhật đỏ bừng mặt: "Nhắm mắt lại cho ông đây, ai cho các cậu nhìn hả?"

"Này...

Ba người gồm Bất Hủ Häằng, Bất Hủ Vũ, Bất Hủ Băng ngớ người đứng yên tại chỗ!

"Nhắm mắt lại, ông đây bảo mấy người nhắm mắt lại, không nghe thấy à”

"Nếu mấy người dám nhìn thêm cái nữa, thì sau khi ông đây ra ngoài, sẽ giết cả nhà mấy người luôn! Đệt! Chết tiệt! Đệt!"

"Nhắm mắt lại...!"

Bất Hủ Trục Nhật giận dữ gào lên!

Nhưng.

Cảnh tượng trước mặt, thật sự quá chấn động!

Ba người vừa mới phản ứng lại, đang định quay người đi nhắm mắt lại. Bất chợt.

Cánh cửa phía sau ầm ầm mở ra, Diệp Bắc Minh và Bất Hủ Lộng Nguyệt đi ral

Liếc mắt nhìn Bất Hủ Trục Nhật, khóe miệng cong lên một nụ cười trêu tức: "Vẫn còn quỳ à? Xem ra anh rất nghe lời!"

Mặt Bất Hủ Trục Nhật xanh mét, trong lòng lửa giận phừng phừng! Nhưng không dám phát tác!

Anh ta chỉ có thể tươi cười bảo: "Diệp công tử, tôi đã quỳ lâu như vậy, thật sự không hề đứng lên, anh... anh tha cho tôi lần này đi?"

Câu này gần như là cầu xin!

"Này...

Ba người Bất Hủ Hăng, Bất Hủ Vũ, Bất Hủ Băng trông thấy cảnh này, đầu óc trống rỗng!

Bọn họ làm gì đã trông thấy vẻ mặt này ở chỗ Bất Hủ Trục Nhật bao giờ đâu?

Chớ nói chỉ là quỳ xuống cầu xin người ta! Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, toàn bộ tộc Bất Hủ sẽ bùng nổ! Âm ïkhắp luôn!

Diệp Bắc Minh cười: "Con người tôi không hay ghi thù, tôi chưa giết anh ngay tại chỗ đã là cho anh cơ hội rồi!"

"Thực ra anh không cần phải quỳ lâu như vậy, đứng dậy sớm cũng không sao."

"Hả?"

Bất Hủ Trục Nhật ngẩn ra.

Diệp Bắc Minh không giải thích thêm.

Anh mau chóng rời đi, chân trước anh vừa đi!

Cánh cửa lớn phía trước nứt ra một đường, rồi ầm ầm nổ tung!

Cảnh tượng này làm cho Bất Hủ Trục Nhật và ba người ngơ ngác.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4883: Bên ngoài


Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, toàn bộ khoảng không gian đằng trước sụp xuống, hóa thành không còn gì cả!

Đế thi thoát khỏi xiêng xích, mảnh không gian này, căn bản không thể trụ được.

Bên ngoài, mọi người tộc Bất Hủ đứng trên bậc thang tổ điện, hoảng sợ nhìn các dãy cung điện đằng trước lần lượt đổ sập, cả cấm địa liên tục rung chuyển, hư không dao động kịch liệt.

"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao hư không lại dao động?"

"Mau nhìn kìa, không gian chỗ đó nứt rồi!"

"Trời ơi..."

Mọi người tộc Bất Hủ nhìn sang, tất cả ngây ngốc, trợn tròn mắt há hốc mồm!

"Đi mau, nơi này sắp sập rồi, sắp không còn gì nữa rồi!"

Hàng vạn bóng người hoảng sợ cực kỳ, tất cả bóp nát ngọc bài của mình!

Diệp Bắc Minh đứng trên không trung, nhìn nhà tù số sáu liên tục sụp đổ, vẻ mặt anh ngưng trọng đến cực điểm.

Cái kiểu không gian sập kh*ng b* này, một khi xảy ra, những người ở cảnh giới Tế Đạo trở xuống không thể sống sót!

"May mà nhà tù số bảy đang tạm thời bị phong ấn, không thì bố mẹ, sư tỷ và Nhược Giai sế gặp nguy hiểm!"

Bên cạnh. Bất Hủ Lộng Nguyệt nói: "Diệp công tử, tôi đưa anh ra nhé!"

Dao Trì đã nói cho cô ta biết mọi việc, cơ thể mình đã trở thành vật chứa của Đế Thi, cần dùng máu để nuôi dưỡng Đế ThiI

Cô ta không có lựa chọn, chỉ có thể đồng ý!

Nếu không, với thực lực của Dao Trì, cô ta hoàn toàn không có đường sống!

"Được!" Diệp Bắc Minh gật đầu.

Bất Hủ Lộng Nguyệt lấy ngọc bàn ra, một tay nắm lấy cổ tay Diệp Bắc Minh, tay kia bóp nát ngọc bàn!

VùI!

Một cỗ lực lượng hư không trào ra, bao phủ lấy hai người.

Ngay sau đó.

Không gian xung quanh xoay chuyển, họ đã đặt chân xuống quảng. trường bên ngoài cấm địa, các đệ tử ra ngoài trước đã nói cho đám Bất Hủ Động Hư chuyện xảy ra trong cấm địa.

Nét mặt của nhóm Bất Hủ Động Hư dao động không thôi!

Bọn họ đương nhiên biết, trong cấm địa có phong ấn Đế Thi!

Trừ phi Đế Thi phá tan phong ấn, không thì không gian cấm địa không thể sập được!

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên Diệp Bắc Minh! Chẳng lẽ có liên quan với tên này?

Bất Hủ Động Hư trầm giọng nói: 'Lộng Nguyệt, trong đó đã xảy ra chuyện gì?"

Bất Hủ Lộng Nguyệt lắc đầu: "Lão †ổ, cháu cũng không biết, bọn cháu vừa đi vào bảo khố, đang định chọn bảo vật!"

"Đột nhiên, không gian ở chỗ sâu nhất sập xuống."

"Cháu chắc chứ?"

Bất Hủ Động Hư nhíu mày.

Bất Hủ Cầm nghiêm giọng hỏi: "Lộng Nguyệt, thật vậy sao?"

"Bọn cháu có trông thấy cái gì kỳ quái không?"

"Cỗ năng lượng kh*ng b* kia rơi xuống cỗ thi thể khô héo, phá hủy nó luôn, sau đó, phiến không gian đó liền sập.”

Nghe Bất Hủ Lộng Nguyệt giải thích xong.

Bất Hủ Động Hư, Bất Hủ Cầm cùng mười mấy vị cảnh giới Tế Đạo sững người đứng yên tại chỗ!

Há to miệng!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4884: Anh đưa tay ra bắt!


Vẻ mặt như trông thấy quỷ!

Bọn họ biết, cỗ thi thể khô héo đó chính là Đế Thi bị phong ấn! Nhưng chắc chắn Bất Hủ Lộng Nguyệt không biết!

Lễ nào, những gì con bé nói là thật? Có một cỗ năng lượng thần bí đã xuyên qua tổ địa của tộc Bất Hủ, còn thiêu rụi cỗ Đế Thi đó?

"Động Hư đại ca, là ai ra tay vậy?"

Bất Hủ Cầm nuốt ngụm nước miếng, truyền âm, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng.

Ánh mắt Bất Hủ Động Hư lóe lên: 'Mặc kệ là ai, khối thi thể Đại Đế này cũng nên hủy diệt đii'

'Đế thi bị hủy diệt, nhà tù số sáu sụp đổ, chẳng qua sự tồn tại của nhà tù số sáu cũng không có ý nghĩa quá quan trọng với tộc Bất Hủ chúng ta, chỉ tiếc cho số bảo vật mà tổ tiên để lại thôi!'

Nhưng.

Tổ điện bị phá hủy, sớm muộn gì nhà tù số sáu cũng sập hoàn toàn!

Diệp Bắc Minh không lấy được Bất Hủ Đế Kim, mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn sẽ thuộc về tộc Bất Hủ!

Nghĩ đến đây.

Bất Hủ Động Hư mỉm cười nhìn Diệp Bắc Minh: "Diệp công tử, xem ra cậu chưa lấy được Bất Hủ Đế Kim nhỉ?"

"Nếu đã vậy, máu Hỗn Độn và mẫu thạch Hỗn Độn..." Ông ta còn chưa nói xong. Diệp Bắc Minh cắt ngang luôn: "Ai bảo tôi chưa lấy được?”

Anh nhẹ nhàng nhấc tay, lòng bàn tay hiện ra một khối kim loại cỡ bằng hạt đậu!

Chính là Bất Hủ Đế Kiml

Diệp Bắc Minh cố ý để lại một miếng nhỏ!

"Cái gì? Đây... Khuôn mặt già của Bất Hủ Động Hư lập tức đen lại, suýt thì hộc máu!

Diệp Bắc Minh đưa tay ra: "Dám cược dám thua, trả mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn cho tôi!"

Khuôn mặt già của Bất Hủ Động Hư biến ảo bất định, đôi mắt già nua đỏ ngầu!

Ông ta trầm mặt, không nói một lời, ánh mắt toát ra hàn ý!

Vào khoảnh khắc này, ông ta có suy nghĩ muốn cầm lấy kiếm Bất Hủ, cưỡng chế giết Diệp Bắc Minh!

"Động Hư đại ca, đừng xúc động! Anh đừng quên đã đồng ý với em điều gì?"

Bất Hủ Cầm thấy thế, giật mình vội vàng truyền âm: 'Tên nhóc này có thực lực rất kh*ng b*, nếu không thể một kích tất sát!'

"Thì thứ chờ đợi tộc Bất Hủ chúng ta, sẽ là sự trả thù không ngừng nghỉ!"

Bất Hủ Động Hư cố kìm lại sát ý trong lòng.

Ánh mắt lóe lên!

Ông ta kinh ngạc phát hiện, khóe môi Diệp Bắc Minh cong lên mang theo vẻ chế giễu và đùa cợt: 'Chuyện gì thế này? Không có chuyện tên nhóc này không cảm nhận được sát ý của mình, tại sao cậu ta vẫn có thể ung dung bình tĩnh như vậy?"

"Chẳng lẽ cậu ta có cách chống lại kiếm Bất Hủ? Không thể nào!'

"Thế tại sao cậu ta lại cười như vậy? Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề!'

Càng nghĩ.

Bất Hủ Động Hư càng thấy hãi!

Khi tiếp xúc với ánh mắt Diệp Bắc Minh, lưng ông ta toát mồ hôi lạnh!

Đó là một đôi mắt lạnh băng vô tình, có bảy phần lãnh đạm, ba phần chế giễu.

Tựa như chỉ cần Bất Hủ Động Hư dám ra tay, thì ngay giây sau, sẽ là giờ chết của ông ta!

"Ha ha ha ha, Diệp công tử, cậu thắng rồi! Bất Hủ Động Hư cười to, vung tay lên.

Một khối mẫu thạch Hỗn Độn to cỡ chậu rửa mặt, và một lọ máu Hỗn Độn, bay về phía Diệp Bắc Minh!

Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc con, tộc Bất Hủ khá thông minh đấy nhỉ!"

"Bổn tháp còn tưởng lại phải đại khai sát giới cơ!" Diệp Bắc Minh không trả lời.

Anh đưa tay ra bắt!

"Mẫu thạch Hỗn Độn? Máu Hỗn Độn! Chuyến đi đến tộc Bất Hủ lần này, không hề uổng công!" Một giọng nói cực kỳ kích động vang lên, mọi người ngẩng đầu lên nhìn.

Chỉ thấy.

Một chiến thuyền cổ xưa đang trôi nổi trên không trung quảng trường!

"Nhóc con, dừng tay! Mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn này, Thái Hư tông bọn ta lấy rồi!"

"Hai viên đan dược này, coi như đền bù cho cậu!"

Nói xong.

Hai viên đan dược màu đỏ đập lên cánh tay Diệp Bắc Minh như thể đang bố thí cho ăn mày vậy!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4885: Hai viên đan dược rơi dưới đất!


Diệp Bắc Minh thờ ơ, coi như không nhìn thấy.

Sau khi tiếp được mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, anh cất chúng vào không gian trong tháp!

Hai viên đan dược rơi dưới đất!

'Trông thấy cảnh này, nét mặt người thanh niên mặc áo trắng đứng trên mũi thuyền cổ trầm xuống.

Đôi mắt lóe lên hàn ý lạnh băng, anh ta nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: "Tên kia, cậu có biết mình đang làm cái gì không? Từ khi Tuyết Bạch Y tôi ra đời đến nay, suốt 2 tỷ năm, tôi chưa bao giờ thấy có người..."

"Nhớ này, là chưa bao giờ có! Bất cứ! Một người nào!"

"Dám! Coi thường lời tôi nói! Như này!"

"Tôi! Rất tức giận! Hậu quả, rất nghiêm trọng!"

Diệp Bắc Minh cười nhạo một tiếng: "Bây giờ anh gặp được rồi? Đồ nói lắp!"

Anh vừa nói xong.

Bầu không khí trong toàn tộc Bất Hủ tựa như đông cứng, im phăng phắc!

Điều đáng sợ hơn là, Diệp Bắc Minh lại gọi Tuyết Bạch Y là... đồ nói lắp?

"Diệp Bắc Minh, anh đừng nói bừa! Tuyết tộc đến từ đại lục Trung Châu, cả Nguyên Thủy Chân Giới chia làm năm mảnh lục địa là: đông, nam, tây, bắc, trung. Tương ứng với thuộc tính của ngũ hành."

"Trong đó, lấy đại lục Trung Châu là đại lục mạnh nhất, Tuyết tộc là một trong những chủng tộc Đế Huyết cực lớn ở Trung Châu!" Bất Hủ Nhan buột miệng nói ra.

Ngoài mặt là giới thiệu cho Diệp Bắc Minh.

Trên thực tế là đang nói cho Diệp Bắc Minh biết, chỗ kh*ng b* của Tuyết tộc!

Lo Diệp Bắc Minh gặp rắc rối.

Tiếc là, từ trước đến nay, tính cách của Diệp Bắc Minh là không bao giờ sợ rắc rối!

Kể ra, anh không sai chỗ nào cả!

Hai viên đan dược rác rưởi mà đòi đổi lấy mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn ư? Dù có đổi, chí ít cũng phải bỏ ra vật phẩm đẳng cấp cỡ Bất Hủ Đế Kim chứ?

Hai viên đan dược, bố thí cho ăn mày đấy à!

"ò"

Diệp Bắc Minh tùy ý gật đầu: "Tuyết tộc, mạnh lắm sao?"

"Cái này..."

Giờ phút này, toàn bộ tộc Bất Hủ im lặng như tờ!

Mọi âm thanh đều im ắng!

Tuyết Bạch Y bật cười: "Tuyết tộc cũng bình thường, không mạnh lắm!"

"Chẳng qua, Tuyết tộc tôi có binh khí Đại Đế tọa trấn! Theo như tôi được biết, lão tổ giỏi nhất tộc Bất Hủ cũng chỉ ở cảnh giới Tế Đạo tầng năm, tầng

sáu nhỉ?"

"Chủng tộc Đế Huyết ở Trung Châu bên kia, có sự tồn tại của các vị cảnh giới Tế Đạo tầng bảy, tầng tám, thậm chí là tầng chín!"

"Ừm, cậu nói đúng!" "Tuyết tộc, quả thực không mạnh! Không mạnh! Một tí nào, thật đấy!"

Tuyết Bạch Y vừa kể vừa gật đầu, nhưng giọng điệu nói ra thì đầy kiêu ngạo.

Anh ta tưởng, sau khi kể ra thực lực của Tuyết tộc. Chắc chăn Diệp Bắc Minh sẽ hãi đến nỗi quỳ xuống cầu xin tha mạng!

Rồi hai tay dâng ra mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, nhưng Tuyết Bạch Y có nằm mơ cũng không ngờ!

Diệp Bắc Minh chế nhạo luôn không chút nể nang: "Có cảnh giới Tế Đạo tầng bảy, tám, chín mà đã kiêu ngạo như vậy, ai không biết còn tưởng, Tuyết tộc anh có Đại Đế tọa trấn đấy!"

"Ha ha ha ha! Ha ha ha..."

Tuyết Bạch Y tức quá hóa cười: "Cậu tên Diệp Bắc Minh đúng không? Bản công tử nhớ cái tên này rồi."

"Nhân dịp bây giờ, bản công tử, còn chưa, quá tức giận, cho cậu một, cơ hội, quỳ xuống!"

"Cô không có tư cách cầu xin tôi, cút ra!"

Tuyết Bạch Y liếc mắt nhìn một cái, một cỗ uy áp ngập trời bộc phát ra từ trong cơ thể, nghiền áp về phía Bất Hủ Nhan!

'Thế mà lại là khí tức của cảnh giới Tế Đạo tầng một! Tuổi còn trẻ mà đã lên đến cảnh giới Tế Đạo tầng một! Xác thực có vốn liếng để kiêu ngạo!

Phanh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4886: Mặt Tuyết Bạch Y lạnh như băng!


Diệp Bắc Minh bước ra một bước, chắn trước người Bất Hủ Nhan: "Đồ, nói lắp! Anh, cho tôi? Cơ hội ư?"

"Tôi cũng, cho anh, một cơ hội! Quỳ xuống, tôi cho anh, được toàn thây!"

Anh bắt chước giọng điệu của Tuyết Bạch Y! Cứ nói một, hai chữ là ngừng lại một chút!

Tuyết Bạch Y tức xanh mặt: "Cậu quả là đáng chết! Ông đây sẽ cho cậu biết, kết quả của việc chế nhạo ông đây!"

"Biết Tuyết tộc bọn tôi có nguồn gốc như nào không? Đó là người mà cậu mãi mãi không thể trêu vào!"

Cực kỳ thị huyết và cuồng nội! Anh ta đưa bàn tay thon dài ra, nghiền áp về phía Diệp Bắc Minh! Chỉ có một chữ, giết!

Thấy bàn tay từ trên trời giáng xuống nghiền ép mình, Diệp Bắc Minh cũng bừng bừng lửa giận, anh giãm mạnh chân một cái!

Không những không né tránh, ngược lại còn lao về phía chưởng phong của Tuyết Bạch Y như một ngôi sao băng!

"Cậu đúng là chui vào chỗ chết! Người dám tiếp một chưởng của Tuyết Bạch Y tôi còn chưa ra đời đâu!"

Mặt Tuyết Bạch Y lạnh như băng!

Năm ngón tay nện xuống!

Đánh thẳng vào đỉnh đầu Diệp Bắc Minh!

"Diệp công tử, dừng tay!"

"Diệp công tử hãy suy nghĩ lại!"

Bất Hủ Động Hư và Bất Hủ Nhan vẫn đang trong trạng thái ngẩn ngơ.

Họ còn chưa rõ sao đột nhiên Diệp Bắc Minh và Tuyết Bạch Y lại cãi nhau!

Mãi đến khi thấy hai người đánh nhaul Lúc này hai người mới có phản ứng! Không phải họ lo cho Diệp Bắc Minh, họ đang lo cho Tuyết Bạch Y!

Diệp Bắc Minh là người có thể giết được cả cảnh giới Tế Đạo tầng năm, Tuyết Bạch Y sao có thể là đối thủ của anh được?

Khi hai người còn cách nhau chưa đến mười mét! "Diệp Bắc Minh, cậu đi chết đi!"

Tuyết Bạch Y quát to một tiếng.

Lực lượng đột ngột tăng vọt!

Một đòn này giáng xuống, chắc chắn Diệp Bắc Minh sẽ bị anh ta đánh thành huyết vụ!

Trên chiến thuyền cổ xưa, trên boong tàu sau lưng Tuyết Bạch Y, có một đám thanh niên nam nữ với một lão giả đứng đó, cả đám thờ ơ nhìn hết thảy!

Một con kiến cảnh giới Đại Năng tầng năm, không đáng để họ có bất kỳ biểu cảm nào!

Răng rắc! Một âm thanh trong trẻo vang lên!

Diệp Bắc Minh chẳng những không sao, còn bàn tay của Tuyết Bạch Y... thì nổ tung! Nổ be bét, hóa thành một làn huyết vụ!

"AI Tay tôi... sao lại thế? Chuyện này là sao?" Vẻ tự tin trên mặt Tuyết Bạch Y đã biến mất sạch, thay vào đó là vẻ kinh hãi tột độ!

Diệp Bắc Minh đứng trên mũi thuyền!

Vung ra một cái tát!

Phanh!

Tuyết Bạch Y chỉ cảm thấy, một ngọn núi lớn đang đè lên vai mình.

Bụp!

Hai chân mềm nhũn, đầu gối dập xuyên boong tàu, quỳ sâu trên sàn tàu! "Cậu dám..."

Diệp Bắc Minh tát anh ta một cái, anh ta hộc ra một ngụm máu, chiếc trường bào Bạch Tuyết Y đang mặc đã đẫm máu lâu rồi!

Cả người thê thảm vô cùng! Một cánh tay bị gãy, khuôn mặt anh tuấn còn nổ bung bét! Mười mấy cái răng bay ra ngoài, nửa bên mặt bị hủy!

Đám người thuộc Thái Hư tông đang đứng trên boong tàu đăng sau, kinh ngạc đứng yên tại chỗ, quên cả phản ứng!

"Cậu... sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy? Tôi là người của Tuyết tộc!" Dù bị thương, nét mặt Tuyết Bạch Y vẫn đầy căm phẫn, anh ta không kìm được quát Diệp Bắc Minh: "Gậu tiêu đời rồi, đời này của cậu tiêu rồi, tôi phải..."

Diệp Bắc Minh đá Tuyết Bạch Y lăn trên sàn tàu!

Sau đó anh giẫm lên đầu anh ta!

"ƠI Sao tự nhiên không nói lắp nữa?"

Ngẩng đầu lên nhìn, trên boong tàu đằng trước, một lão giả áo xanh đẩy đám người ra đi tới, khí tức cảnh giới Tế Đạo tâng bốn cuồn cuộn, mặt mày ngưng trọng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!

"Diệp công tử, để lão phu nói một câu công đạo!"

"Cậu sỉ nhục người ta thế này, có quá đáng quá không? Dù sao Tuyết

Bạch Y cũng chưa làm gì cậu, cậu đánh cậu ta bị thương thành thế này, có phải hơi quá rồi không!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4887: Rất tức giận!


Diệp Bắc Minh thờ ơ, coi như không nhìn thấy.

Sau khi tiếp được mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, anh cất chúng vào không gian trong tháp!

Hai viên đan dược rơi dưới đất!

Trông thấy cảnh này, nét mặt người thanh niên mặc áo trắng đứng trên mũi thuyền cổ trầm xuống.

Đôi mắt lóe lên hàn ý lạnh băng, anh ta nhìn Diệp Bắc Minh chằm chằm: "Tên kia, cậu có biết mình đang làm cái gì không? Từ khi Tuyết Bạch Y tôi ra đời đến nay, suốt 2 tỷ năm, tôi chưa bao giờ thấy có người..."

"Nhớ này, là chưa bao giờ có! Bất cứ! Một người nào!"

"Dám! Goi thường lời tôi nói! Như này!"

"Tôi! Rất tức giận! Hậu quả, rất nghiêm trọng!"

Diệp Bắc Minh cười nhạo một tiếng: "Bây giờ anh gặp được rồi? Đồ nói lắp!"

Anh vừa nói xong.

Bầu không khí trong toàn tộc Bất Hủ tựa như đông cứng, im phăng phắc!

Điều đáng sợ hơn là, Diệp Bắc Minh lại gọi Tuyết Bạch Y là... đồ nói lắp?

"Diệp Bắc Minh, anh đừng nói bừa! Tuyết tộc đến từ đại lục Trung Châu, cả Nguyên Thủy Chân Giới chia làm năm mảnh lục địa là: đông, nam, tây, bắc, trung. Tương ứng với thuộc tính của ngũ hành."

"Trong đó, lấy đại lục Trung Châu là đại lục mạnh nhất, Tuyết tộc là một trong những chủng tộc Đế Huyết cực lớn ở Trung Châu!" Bất Hủ Nhan buột miệng nói ra.

Ngoài mặt là giới thiệu cho Diệp Bắc Minh.

Trên thực tế là đang nói cho Diệp Bắc Minh biết, chỗ kh*ng b* của Tuyết tộc!

Lo Diệp Bắc Minh gặp rắc rối.

Tiếc là, từ trước đến nay, tính cách của Diệp Bắc Minh là không bao giờ sợ rắc rối!

Kể ra, anh không sai chỗ nào cả!

Hai viên đan dược rác rưởi mà đòi đổi lấy mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn ư? Dù có đổi, chí ít cũng phải bỏ ra vật phẩm đẳng cấp cỡ Bất Hủ Đế Kim chứ?

Hai viên đan dược, bố thí cho ăn mày đấy à!

"ð"

Diệp Bắc Minh tùy ý gật đầu: "Tuyết tộc, mạnh lắm sao?"

"Cái này..."

Giờ phút này, toàn bộ tộc Bất Hủ im lặng như tờ!

Mọi âm thanh đều im ăng!

Tuyết Bạch Y bật cười: "Tuyết tộc cũng bình thường, không mạnh lắm!"

"Chẳng qua, Tuyết tộc tôi có binh khí Đại Đế tọa trấn! Theo như tôi được biết, lão tổ giỏi nhất tộc Bất Hủ cũng chỉ ở cảnh giới Tế Đạo tầng năm, tầng

sáu nhỉ?"

"Chủng tộc Đế Huyết ở Trung Châu bên kia, có sự tồn tại của các vị cảnh giới Tế Đạo tầng bảy, tầng tám, thậm chí là tầng chín!"

"Ừm, cậu nói đúng!" "Tuyết tộc, quả thực không mạnh! Không mạnh! Một tí nào, thật đấy!"

Tuyết Bạch Y vừa kể vừa gật đầu, nhưng giọng điệu nói ra thì đầy kiêu ngạo.

Anh ta tưởng, sau khi kể ra thực lực của Tuyết tộc. Chắc chắn Diệp Bắc Minh sẽ hãi đến nỗi quỳ xuống cầu xin tha mạng!

Rồi hai tay dâng ra mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, nhưng Tuyết Bạch Y có nằm mơ cũng không ngời

Diệp Bắc Minh chế nhạo luôn không chút nể nang: "Có cảnh giới Tế Đạo tầng bảy, tám, chín mà đã kiêu ngạo như vậy, ai không biết còn tưởng, Tuyết tộc anh có Đại Đế tọa trấn đấy!"

"Ha ha ha hai Ha ha ha..."

Tuyết Bạch Y tức quá hóa cười: "Cậu tên Diệp Bắc Minh đúng không? Bản công tử nhớ cái tên này rồi."

"Nhân dịp bây giờ, bản công tử, còn chưa, quá tức giận, cho cậu một, cơ hội, quỳ xuống!"

"Cô không có tư cách cầu xin tôi, cút ra!"

Tuyết Bạch Y liếc mắt nhìn một cái, một cỗ uy áp ngập trời bộc phát ra từ trong cơ thể, nghiền áp về phía Bất Hủ Nhan!

Thế mà lại là khí tức của cảnh giới Tế Đạo tầng một! Tuổi còn trẻ mà đã lên đến cảnh giới Tế Đạo tầng một! Xác thực có vốn liếng để kiêu ngạo!

Phanh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4888: Vị Diệp công tử này, dừng tay


Diệp Bắc Minh bước ra một bước, chắn trước người Bất Hủ Nhan: "Đồ, nói lắp! Anh, cho tôi? Cơ hội ư?"

"Tôi cũng, cho anh, một cơ hội! Quỳ xuống, tôi cho anh, được toàn thây!"

Anh bắt chước giọng điệu của Tuyết Bạch Y! Cứ nói một, hai chữ là ngừng lại một chút!

Tuyết Bạch Y tức xanh mặt: "Cậu quả là đáng chết! Ông đây sẽ cho cậu biết, kết quả của việc chế nhạo ông đây!"

"Biết Tuyết tộc bọn tôi có nguồn gốc như nào không? Đó là người mà cậu mãi mãi không thể trêu vào!"

Cực kỳ thị huyết và cuồng nộ! Anh ta đưa bàn tay thon dài ra, nghiền áp về phía Diệp Bắc Minh! Chỉ có một chữ, giết!

Thấy bàn tay từ trên trời giáng xuống nghiền ép mình, Diệp Bắc Minh cũng bừng bừng lửa giận, anh giãm mạnh chân một cái!

Không những không né tránh, ngược lại còn lao về phía chưởng phong của Tuyết Bạch Y như một ngôi sao băng!

"Cậu đúng là chui vào chỗ chết! Người dám tiếp một chưởng của Tuyết Bạch Y tôi còn chưa ra đời đâu!"

Mặt Tuyết Bạch Y lạnh như băng!

Năm ngón tay nện xuống!

Đánh thẳng vào đỉnh đầu Diệp Bắc Minh!

"Diệp công tử, dừng tay!"

"Diệp công tử hãy suy nghĩ lại!"

Bất Hủ Động Hư và Bất Hủ Nhan vẫn đang trong trạng thái ngẩn ngơ.

Họ còn chưa rõ sao đột nhiên Diệp Bắc Minh và Tuyết Bạch Y lại cãi nhau!

Mãi đến khi thấy hai người đánh nhau! Lúc này hai người mới có phản ứng! Không phải họ lo cho Diệp Bắc Minh, họ đang lo cho Tuyết Bạch Y!

Diệp Bắc Minh là người có thể giết được cả cảnh giới Tế Đạo tầng năm, Tuyết Bạch Y sao có thể là đối thủ của anh được?

Khi hai người còn cách nhau chưa đến mười mét! "Diệp Bắc Minh, cậu đi chết đi!"

Tuyết Bạch Y quát to một tiếng.

Lực lượng đột ngột tăng vọt!

Một đòn này giáng xuống, chắc chăn Diệp Bắc Minh sẽ bị anh ta đánh thành huyết vụ!

Trên chiến thuyền cổ xưa, trên boong tàu sau lưng Tuyết Bạch Y, có một đám thanh niên nam nữ với một lão giả đứng đó, cả đám thờ ơ nhìn hết thảy!

Một con kiến cảnh giới Đại Năng tâng năm, không đáng để họ có bất kỳ biểu cảm nào!

Răng rắc! Một âm thanh trong trẻo vang lên!

Diệp Bắc Minh chẳng những không sao, còn bàn tay của Tuyết Bạch Y... thì nổ tung! Nổ be bét, hóa thành một làn huyết vụ!

"AI Tay tôi... sao lại thế? Chuyện này là sao?" Vẻ tự tin trên mặt Tuyết Bạch Y đã biến mất sạch, thay vào đó là vẻ kinh hãi tột độ!

Diệp Bắc Minh đứng trên mũi thuyền!

'Vung ra một cái tát!

Phanh!

Tuyết Bạch Y chỉ cảm thấy, một ngọn núi lớn đang đè lên vai mình.

Bụp!

Hai chân mềm nhữn, đầu gối dập xuyên boong tàu, quỳ sâu trên sàn tàu! "Cậu dám..."

Diệp Bắc Minh tát anh ta một cái, anh ta hộc ra một ngụm máu, chiếc trường bào Bạch Tuyết Y đang mặc đã đẫm máu lâu rồi!

Cả người thê thảm vô cùng! Một cánh tay bị gấy, khuôn mặt anh tuấn còn nổ bung bét! Mười mấy cái răng bay ra ngoài, nửa bên mặt bị hủy!

Đám người thuộc Thái Hư tông đang đứng trên boong tàu đằng sau, kinh ngạc đứng yên tại chỗ, quên cả phản ứng!

"Cậu... sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy? Tôi là người của Tuyết tộc!" Dù bị thương, nét mặt Tuyết Bạch Y vẫn đây căm phẫn, anh ta không kìm được quát Diệp Bắc Minh: "Cậu tiêu đời rồi, đời này của cậu tiêu rồi, tôi phải..."

Diệp Bắc Minh đá Tuyết Bạch Y lăn trên sàn tàu!

Sau đó anh giẫm lên đầu anh ta!

"ƠI Sao tự nhiên không nói lắp nữa?"

Ngẩng đầu lên nhìn, trên boong tàu đẳng trước, một lão giả áo xanh đẩy đám người ra đi tới, khí tức cảnh giới Tế Đạo tầng bốn cuồn cuộn, mặt mày ngưng trọng nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!

"Diệp công tử, để lão phu nói một câu công đạo!"

"Cậu sỉ nhục người ta thế này, có quá đáng quá không? Dù sao Tuyết

Bạch Y cũng chưa làm gì cậu, cậu đánh cậu ta bị thương thành thế này, có phải hơi quá rồi không!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4889: Nói một câu công đạo ư?


"Nói một câu công đạo ư? Ha ha ha!"

Diệp Bắc Minh bật cười. Anh chửi thẳng mặt lão giả áo xanh: "Lão chó già ra vẻ đạo mạo!"

"Lúc thằng nói lắp này dùng hai viên đan dược, ép đổi mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, sao ông không đứng ra nói một câu công đạo?"

"Khi nấy, tên nói lắp này uy h**p tôi, bắt tôi quỳ xuống, dùng miệng l**m đan dược, sao ông không đứng ra nói một câu công đạo?"

"Kể ra, vừa nấy lúc anh ta đánh một chưởng hòng giết tôi, sao ông không đứng ra nói một câu công đạo?"

"Bây giờ lại bảo nói lời công đạo? Công cái con mẹ ông!"

"Lão chó già này, ông cũng câm mồm lại cho ông đây! Còn dám nói thêm một câu nhảm nhí nào nữa, tôi giết cả ông luôn!"

Câu này. Tựa như kíp nổ đạn hạt nhân!

Bất Hủ Cầm bay lên, đặt chân lên chiếc chiến thuyền cổ: "Diệp Bắc. Minh, cậu đừng hồ nháo nữa!"

"Vị này là Phó trưởng lão của Thái Hư tông..."

Lão giả áo xanh lạnh lùng cười khẩy: "Ha ha, ngay cả tôi giết à? Lão phu nói rồi đấy, cậu dám giết lão phu thật sao?”

âu cũng muốn

“Tôi có gì mà không dám?"

Diệp Bắc Minh bước lên một bước!

"Grừm!"

Sau lưng xông ra chín con Ma Long màu đen!

Súc địa thành thốn!

Hỗn độn đế huyết toàn thân, tỏa ra ầm ầm!

Chỉ một bước, Diệp Bắc Minh đã đứng trước mặt lão giả áo xanh!

Giống như một tử thần của thiên giới, ánh mắt tử vong lạnh lùng, hờ hững, lãnh khốc khóa chặt ông ta: "Tôi giết cho ông xem!"

Uỳnh!

Đánh ra một quyền!

Đồng tử của lão giả áo xanh hung hăng co rút, luống cuống vung tay đỡi Bụp!

Mọi biện pháp đều vô tích sự, hoàn toàn không đỡ được một quyền cực kỳ cuồng nộ của Diệp Bắc Minh!

Một làn huyết vụ bùng lên! "Hít..."

Bất Hủ Cầm hít một ngụm khí lạnh, ngẩn người đứng yên tại chỗ!

Bà ta biết Diệp Bắc Minh rất mạnh, nhưng không ngờ anh lại mạnh đến mức này!

"Phó trưởng lão!" Đám đệ tử của Thái Hư Tông sợ ngây người!

Phó đạo trưởng ở cảnh giới Tế Đạo tầng bốn, thế mà lại bị một quyền đánh tan thành huyết vụ! Ngay cả thần hồn cũng bị diệt!

"AI" Tuyết Bạch Y nằm bẹp dưới sàn hét lên một tiếng.

Vẻ độc ác và căm phẫn trong mắt biến mất sạch, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và run rẩy!

Bụp!

Diệp Bắc Minh đá một cước, Tuyết Bạch Y hóa thành huyết vụ ngay tại

chỗI Thần hồn cũng bị diệt theo!

Một cước đá diệt thân thể, diệt luôn thần hồn, đây phải mạnh cỡ nào chứI
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4890: Anh đang định quay người đi


Anh đang định quay người đi.

Vù!

Cái làn huyết vụ còn lại của Tuyết Bạch Y cuồn cuộn lại, rồi tụ thành một huyết ảnh!

"Bạch Y! Con trai tôi! Cậu là ai? Cậu lại dám giết con trai tôi, cậu..." Một nữ nhân trông như người đã có chồng gào lên như phát điên! Còn chưa nói hết câu!

"Cút!"

Diệp Bắc Minh đánh ra một quyền.

Khí Hỗn Độn nổ đùng đoàng, huyết ảnh lập tức tan biến!

"Này..."

Mọi người tộc Bất Hủ và đám Thái Hư tông ngây người, họ không ngờ Diệp Bắc Minh lại mạnh đến vậy!

Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, Diệp Bắc Minh nhảy xuống khỏi chiếc chiến thuyền cổ, anh liếc mắt nhìn Bất Hủ Lộng Nguyệt một cái, rồi đi ra ngoài tộc Bất Hủ!

Không một ai dám ngăn!

Điều quan trọng hơn là, không ngăn được!

Bất Hủ Lộng Nguyệt hé môi, ánh mắt lóe lên, mau chóng đuổi theo. Chân trước Diệp Bắc Minh vừa đi ra khỏi tộc Bất Hủ!

"Diệp công tử!"

Bất Hủ Lộng Nguyệt đuổi kịp, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, hoàn toàn là

do bị kinh hãi: "Diệp công tử, anh không nên giết Tuyết Bạch Y! Anh ta không chỉ là người của Tuyết tộc, mà còn là đệ tử của Thái Hư tông!"

Diệp Bắc Minh nói: "Nếu là cô, cô có đồng ý để người khác dùng hai viên đan dược rác rưởi, đổi lấy mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn của cô không?"

"Cái này..."

Bất Hủ Lộng Nguyệt nghẹn lời.

Lắc đầu!

Tất nhiên là không!

Diệp Bắc Minh nói tiếp: "Được! Nếu không đổi, Tuyết Bạch Y sẽ đối xử với tôi thế nào?"

Bất Hủ Lộng Nguyệt nhíu mày: "Với tính cách của anh ta, anh ta sẽ dùng sức mạnh!"

"Dùng sức mạnh, nếu là cô, cô có phản kháng không?”

"Này...

Bất Hủ Lộng Nguyệt lại gặp vấn đề khó, suy nghĩ một lúc, cô ta gật đầu: "Cót"

Diệp Bắc Minh cười: "Nếu phản kháng thì sẽ thế nào?"

Bất Hủ Lộng Nguyệt nhíu mày: "Tuyết Bạch Y cả đời bá đạo, đồng môn ở Thái Hư tông đều sợ anh ta bảy phần! Nếu phản kháng, chắc anh ta sẽ nổi sát tâm!"

"Nói hay lắm!"

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Anh ta nổi sát tâm, thế tôi phải làm sao?"

"Nghển cổ ra chịu giết, đợi chết à?"

Bất Hủ Lộng Nguyệt lắc đầu quả quyết: "Đương nhiên sẽ không đứng im chờ chết!"

"Thế phải làm sao đây?" Diệp Bắc Minh mỉm cười nhìn cô ta.

Bất Hủ Lộng Nguyệt ngây ra một lúc, mới nhìn Diệp Bắc Minh một cái thật sâu rồi bật ra một chữ: "Giết!"

"Thế có phải tôi đã giết anh rồi không?"

Diệp Bắc Minh hỏi ngược lại. "Dù chọn thế nào, kết cục cuối cùng đã định sẵn, khác biệt duy nhất là, bị buộc phải giết người! Hoặc mình chủ động giết người!" Diệp Bắc Minh lắc đầu.

"So với bị ép, tôi thích chủ động tấn công hơn!"

"Cứ cường thế một tí, không tốt à?"

Vừa nghe thấy câu này.

Diệp Bắc Minh biết, bây giờ Dao Trì đang kiểm soát cơ thể: "Không phải đã nói trước rồi à, đợi tôi tiến vào cảnh giới Tế Đạo, chúng ta sẽ đến nhà tù số năm một chuyến?"

Dao Trì nói: "Bổn đế cứ có cảm giác, tâm thần bất an!"

"Thực lực mà cậu thể hiện ra quá đáng sợ! Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ rất nguy hiểm!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4891: Cô vẫn còn muốn lừa tôi à?


Diệp Bắc Minh gật đầu: 'Không phiền cô lo, đợi tôi tiến vào cảnh giới Tế Đạo, chúng ta sẽ gặp lại!"

Anh quay người lại định đi.

"Đợi đãi"

Dao Trì suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định lên tiếng. "Còn chuyện gì à?"

Diệp Bắc Minh quay đầu lại, nét mặt nghi hoặc, Dao Trì thân là Đại Đế, đây là lần đầu tiên anh thấy cô ta ngập ngừng thế này!

Dao Trì nhìn thẳng vào mắt Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, bổn đế có thể nói cho cậu biết một chuyện!"

"Thực ra, trước đây bổn đế đã lừa cậu!" Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Cô nói vậy là sao? Lừa tôi?"

Dao Trì gật đầu: "Đúng vậy! Dù cậu có tiến vào cảnh giới Tế Đạo, cậu cũng không thể ngăn nhà tù số bảy sụp đổi!"

"Cô nói cái gì?"

Mắt Diệp Bắc Minh lập tức đỏ ngầu!

Sâu trong đôi mắt, toàn là tơ máu!

VùI

Anh bước ra một bước, Hỗn Độn đế huyết lập tức bùng lên, anh đưa tay ra bóp cổ khối cơ thể của Bất Hủ Lộng Nguyệt: "Dao Trì! Không ngờ cô lại dùng loại chuyện này lừa tôi!"

"Cô đáng chết!"

Giọng nói đầy giận dữ của Diệp Bắc Minh vang lên như tiếng sấm!

Äm ầm!

Mặt đất xung quanh ầm ầm nổ tung, đất đai trong phạm vi trăm mét xung quanh lún xuống vài mét, hoàn toàn bị sức mạnh bạo phát của Diệp Bắc Minh nghiền áp lún xuống!

Dao Trì bình tĩnh lạ thường, không có phản kháng.

Trái lại còn nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ bình tĩnh!

Tuy là cơ thể của Bất Hủ Lộng Nguyệt, nhưng giờ phút này, cô ta lại là người nắm cảm giác!

Cho nên.

Cô ta tuyệt đối có thể cảm nhận được cái cảm giác hít thở không thông này!

Đường đường là nữ đế, thế mà lại bị người ta bóp cổ, thật khó tin!

"Diệp Bắc Minh, trước đây bổn đế chỉ muốn tìm lại cơ thể, cho nên mới lừa cậu! Bổn đế nghĩ, cậu sẽ không sống được mấy nữa ở Nguyên Thủy Chân Giới!"

"Cho nên, có lừa cậu hay không, vốn không cần nghĩ!" Dao Trì nói.

"Tiếp tục đi!"

Diệp Bắc Minh gầm nhẹ.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc...

Năm ngón tay không ngừng siết chặt, cổ của Bất Hủ Lộng Nguyệt phát ra tiếng xương bị bóp, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào!

Dao Trì nói tiếp: "Nhưng, thiên phú và thực lực của cậu!"

"Với cả số kiếp kh*ng b* và sức bật kinh người mà cậu thể hiện ra khiến Bổn đế nghĩ, tương lai của cậu chắc chắn không chỉ như này!"

"Có lẽ, cậu thật sự có thể trở thành một vị Đại đế!" Diệp Bắc Minh cười lạnh: "Đây chính là lý do để cô lừa tôi?"

"Nếu đúng là vậy, thì đời này cô đừng hòng thu thập được các Đế Thi khác nữa! Tôi sẽ g**t ch*t cô ngay bây giờ!"

Nét mặt Dao Trì sầm xuống, lạnh giọng nói: "Nếu Bổn đế nói cho cậu biết một tin tức cuối cùng, mà tin này thật sự có thể cứu vãn nhà tù số bảy. thì sao?"

"Cô vẫn còn muốn lừa tôi à?"

Cuối cùng, anh buông lỏng năm ngón tay rai

Trên cổ Bất Hủ Lộng Nguyệt hiện ra một vết bầm xanh tím!

"Nói!"

"Dùng một thanh binh khí Đại Đế, là ổn định được toàn bộ nhà tù số bảy!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4892: Binh khí Đại Đế?


"Binh khí Đại Đế?"

Nghe vậy, phản ứng đầu tiên của Diệp Bắc Minh chính là: "Dao Trì, không phải cô lại lừa tôi đấy chứ?"

Giọng điệu của Dao Trì rất kiêu ngạo: "Với thân phận của bổn đế, không cần phải lừa ngươi!”

"Bổn đế nhìn thấy thiên phú tuyệt đối trên người ngươi!"

"Làm sao cứu được nhà tù số 7, bổn đế đã nói cho ngươi biết rồi, còn lựa chọn như thế nào thì phải xem bản thân ngươi rồi.”

Nói xong. Bất Hủ Lộng Nguyệt nhắm mắt lại và khi mở mắt ral Diệp Bắc Minh đã biến mất.

Vừa rời đi nửa canh giờ liền không nhịn được mà truyền âm: "Tiểu Tháp, ông cảm thấy lời nói của Dao Trì có mấy phần đáng tin?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: "Tiểu tử, ít nhất Dao Trì nói cho cậu biết, cho dù cậu tiến vào cảnh giới Tế Đạo, cũng không thể ngăn cản nhà tù số 7 sụp đổi"

"Hiện tại, cậu chỉ có thể tin tưởng cô ta."

"Nói cũng đúng, nhưng..."

Diệp Bắc Minh cau mày nói: "Binh khí Đại Đế chỉ có Đế Huyết chủng tộc mới có. Ngay cả tôi hiện tại cũng không thể chống đỡ được lực tấn công của binh khí Đại Đết”

"Tôi đi đâu để làm được một binh khí Đại Đế chứ!"

Theo hắn biết.

Bất Hủ tộc, Cổ tộc, Tử Vi Đế tộc, Hồng Hoang Đế Cung, còn có Tuyết tộc của đại lục Trung Châu, có lẽ đều có một binh khí Đại Đết

"Cho dù là thế lực nào, tôi muốn trực tiếp xông vào cướp binh khí Đại Đế, rõ ràng là không thực tế."

Diệp Bắc Minh thấp giọng.

Nếu bị tu võ giả khác nhìn thấy, nhất định sẽ khiếp sợ chết mất! ! ! Cướp binh khí Đại Đế?

Từ xưa đến nay ai dám có ý nghĩ đó chứ!

"Chỉ có thể đi bước nào hay bước đó thôi!"

Diệp Bắc Minh lắc đầu.

Cùng lúc đó, một cánh cửa không gian xuất hiện phía trên Bất Hủ tộc, một thiếu phụ ăn mặc lộng lẫy xông ral

"Cái này....." Ba trưởng lão cảnh giới Tế Đạo đều sửng sốt. "Hừ!"

Hơn mười trưởng lão cảnh giới Tế Đạo khác của Bất Hủ tộc cũng bay. lên không trung, lạnh lùng nhìn mấy người bọn họ!

Trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo! Bất Hủ Động Hư cười lạnh: "Tuyết phu nhân, bà nhìn xem đây là đâu!"

"Bà mở ra cánh cửa không gian, trực tiếp truyền tống đến sâu trong Bất Hủ tộc chúng ta, bà coi Bất Hủ tộc chúng ta là cái gì?"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4893: Bất Hủ Động Hư hét lên!


“Chuyện này, con trai bà vừa mới chết, chuyện này ta không truy cứu trách nhiệm của bài! Bà còn muốn giết người của Bất Hủ tộc ta sao? Bà coi Bất Hủ tộc chúng ta là cái gì?"

"Kiếm Bất HủI"

Bất Hủ Động Hư hét lên!

ðZt£rã, 571t»1i#!

Uỳnh! !!

Một luồng sát khí cực kỳ đáng sợ ập đến từ trên cao.

Ba ông lão ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh trường kiếm cổ xưa treo trên đầu, sắc mặt của ba vị cảnh giới Tế Đạo hoàn toàn thay đổi!

Một khi kiếm Bất Hủ rơi xuống, đừng nói là ba người cảnh giới Tế Đạo. cảnh cấp sáu bọn họ, có thêm ba mươi người cảnh giới Tế Đạo cấp sáu khác cũng chắc chăn sẽ chết, hóa thành sương máu ngay tại chỗ!

"Anh Động Hư, có gì thì từ từ nói!”

Một ông già có chòm râu dê bước tới: 'Không cần sử dụng kiếm Bất Hủ đâu nhỉ?”

"Hừ!"

Bất Hủ Động Hư hừ lạnh một tiếng: "Tuyết Đại Nham, ta nể mặt ông! Nếu người phụ nữ điên này còn làm loạn, đừng trách ta không khách sáo!”

"Ở đại lục Trung Châu, Bất Hủ tộc chúng ta nhường Tuyết tộc các ông ba phần!"

"Đây là Nam đại lục, Bất Hủ tộc mãi mãi bất hủ!" Tuyết Đại Nham gật đầu: 'Anh Động Hư nói đúng!"

Ông ta nhìn sang thiếu phụ bên cạnh, hét lên: "Ngụy Vân, còn không thu thần thông lại?”

Thiếu phụ nghiến răng, thu thanh trường kiếm lại.

Hàn băng xung quanh đột nhiên tan chảy, nhiệt độ trở lại bình thường.

Bất Hủ Động Hư vung tay lên, kiếm Bất Hủ biến mất, ẩn vào hư không!

Cảm giác áp bức trên người ba người Tuyết Đại Nham biến mất ngay lập tức, thở phào nhẹ nhõm.

"Bất Hủ tộc các ngươi nhất định sẽ giao hung thủ ra! Ngoài ra, cha mẹ, người phụ nữ, anh chị em của hắn, Ngụy Vân ta sẽ bắt chúng phải chết hết!!! Chỉ có như vậy, cái chết của con trai ta mới không uổng phí!"

Ngụy Vân nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu.

Bất Hủ Động Hư nói: "Thật sự không phải!" "Nếu không tin, bà có thể hỏi bọn họ."

Ông ta chỉ vào một chiếc thuyền chiến cổ xưa ở phía xa, bên trên có một đám đệ tử Thái Hư Tông đang đứng đó!

"Chuyện là như thế nào? Nói!" Ngụy Vân hét lên.

Ánh mắt dán chặt vào một thanh niên Đại Đạo Chi Thưởng cấp 7 của Thái Hư Tông.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4894: Mẫu thạch Hỗn Độn, máu Hỗn Độn!


Thanh niên run lên vì sợ hãi. Với thực lực cảnh giới Tế Đạo cấp 2 của Ngụy Vân, anh ta căn bản không thể chống đỡ được áp lực, trực tiếp quỳ

xuống trên mặt đất!

"Tuyết phu nhân, chúng ta tới Bất Hủ tộc, vốn là đón Lộng Nguyệt sư tỷ và Trục Nhật sư huynh về tông môn.”

"Vừa bước ra từ cổng truyền tống liền cảm giác được khí tức của mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn. Tuyết sư huynh đã lấy hai viên đan dược,

muốn trao đổi với hung thủ, nhưng kết quả là hai người lại ra tay!"

"Thực lực của hung thủ rất đáng sợ, không chỉ giết Tuyết sư huynh, còn chém chết Phó trưởng lão!”

Ngụy Vân sửng sốt!

Ba người Tuyết Đại Nham đều cau mày.

Phó trưởng lão là cảnh giới Tế Đạo cấp 4, vậy mà cũng bị giết rồi? "Ngươi chắc chắn?"

“ỨỰc ực... đó là sự thật..."

Thanh niên nuốt nước bọt, kinh hãi gật đầu: "Hơn nữa là g**t ch*t chỉ với một cú đấm!”

"g**t ch*t chỉ bằng một cú đấm? Hít!" Ba người hít một hơi lạnh!

Cho dù là bọn họ, chỉ có thể làm được đến mức g**t ch*t một cảnh giới Tế Đạo cấp 4 trong vòng 30 chiêu!

Nhưng tuyệt đối không thể làm được việc g**t ch*t một cảnh giới Tế Đạo cấp 4 chỉ với một cú đấm!

"Đợi đất"

Ngụy Vân đột nhiên phản ứng lại, giống như nghĩ ra điều gì, hơi thở gấp gáp nhìn chằm chằm vào thanh niên: "Ngươi vừa nói cái gì? Mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn?”

"Trong tay hung thủ đó có mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn?"

Ba người Tuyết Đại Nham cũng phản ứng lại, tiến lên một bước tiến tới chỗ thanh niên.

Bị ba cảnh giới Tế Đạo vây quanh, thanh niên bị dọa đến mức run như cầy sấy.

Dưới đầu gối là một vũng nước, trực tiếp tè ra rồi!

"Đúng vậy, trong tay hung thủ có mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn!" Thanh niên điên cuồng dập đầu.

Binh! Binh! Binh! Hoàn toàn sợ hãi.

Hai mắt Tuyết Đại Nham sáng lên, trong mắt hai trưởng lão còn lại cũng tràn đầy hưng phấn và kích động!

Quay đầu lại, ánh mắt rơi vào Bất Hủ Động Hư: "Anh Động Hư, chuyện lớn như vậy sao các anh không nói sớm?”

"Hiện tại, tên hung thủ đó ở đâu? Chắc là đã bị Bất Hủ tộc các anh bắt lại rồi chứ!"

"Tuyết tộc chúng ta sẽ lấy mạng của tên hung thủ này! Để đền bù, mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn, Tuyết tộc chúng ta muốn chia một nửa!”

Mẫu thạch Hỗn Độn, máu Hỗn Độn!

Ý nghĩa quá lớn!

Khóe miệng Bất Hủ Động Hư giật giật: 'Phụt... Ha ha ha! Ngươi nghĩ nhiều rồi, Diệp công tử đã rời khỏi Bất Hủ tộc rồi!”

"Hơn nữa ta nói cho ngươi biết, Diệp công tử muốn đi, Bất Hủ tộc chúng †a cũng không giữ anh ta lại được!”

"Ông nói cái gì?"

Tuyết Đại Nham ngây ra.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4895: Làm sao có thể!


Ngụy Vân hét lên: "Cái con khỉ! Trên đời còn có người mà Đế Huyết chủng tộc không giữ lại được sao?"

"Càng đừng nói là Bất Hủ tộc, còn có kiếm Bất Hủ tọa trấn! Các ngươi không muốn để hắn đi, hắn có thể đi được sao?”

"Bất Hủ Động Hư, ngươi muốn che đậy cho hung thủ giết con trai ta sao? Còn muốn nuốt trọn mẫu thạch Hỗn Độn và máu Hỗn Độn!!!"

"Ha hai" Bất Hủ Động Hư cười nhạt, khóe miệng cực kỳ lạnh lùng: "Đã nói rồi mà các ngươi không tin, mấy người các ngươi cộng lại cũng không phải là đối thủ của Diệp công tử!"

"Cho dù ta sử dụng kiếm Bất Hủ cũng chưa chắc có thể giữ được anh ta.

"Ngộ nhỡ để anh ta thoát được, với tính cách của Diệp công tử, thứ chờ đợi Bất Hủ tộc chính là sự báo thù, giết chóc không ngừng!"

Nghe thấy điều này. Mấy người hoàn toàn ngây raI

Nghe giọng điệu của Bất Hủ Động Hư, dường như đang sợ Diệp công tử đó?

Làm sao có thể! ! I

Đế Huyết chủng tộc, có binh khí Đại Đế tọa trấn lại còn sợ người khác. báo thù?

Giọng nói của Tuyết Đại Nham trầm xuống: "Anh Động Hư, Diệp công tử mà anh đang nói đến rốt cục là ai vậy?"

"Xin lỗi!"

Bất Hủ Động Hư lắc đầu: "Không thể tiết lộ!"

"Ta có thể nói cho ngươi biết!"

Phía sau vang lên một giọng nói cực kỳ lạnh lùng.

Quay đầu nhìn lại!

Bất Hủ Trục Nhật bước ra từ đám đông, mặt vẫn còn hơi đỏ, sưng tấy, trong mắt hiện lên những tia máu dày đặc: "Hắn là Diệp Bắc Minh, tiểu tử này không chỉ có mẫu thạch Hỗn Độn, máu Hỗn Độn!”

"Hắn còn là Hỗn Độn Đế Thểi!!"

"Hỗn Độn Đế Thể?"

Ba người Tuyết Đại Nham đều choáng váng.

Diệp Bắc Minh cau mày, tiến lên một bước: "Tiền bối, tôi quay lại rồi!" "Diệp Bắc Minh, cậu cuối cùng cũng quay lại rồi, mau vào đây!" Giọng nói của Vạn Đỉnh Thiên có chút gấp gáp.

Một dự cảm xấu truyền đến!

Bức màn ánh sáng trận pháp dao động, mở ra một cái lỗ, Diệp Bắc Minh nhanh chóng xông vào!

Sắc mặt Vạn Đỉnh Thiên u ám, bao bọc bởi một cái kén đen lớn, xung quanh tràn ngập năng lượng Hỗn Độn.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4896: Đây là cái gì?


"Tiền bối, xảy ra chuyện gì rồi?"

"Đây là cái gì?"

"Mật Phi đâu?"

Diệp Bắc Minh không nhìn thấy Côn Ngô Mật Phi.

Vạn Đỉnh Thiên chỉ vào cái kén lớn màu đen: "Đây chính là Côn Ngô cô nương!"

"Cái gì?"

Diệp Bắc Minh biến sắc.

Vẻ mặt Vạn Đỉnh Thiên ngưng trọng, giải thích: "Sau khi cậu truyền máu Hỗn Độn Đế của mình cho Côn Ngô cô nương, quả thực vết thương của cô ấy đã ổn định."

"Sau khi cậu rời đi không bao lâu, đứa bé trong bụng Côn Ngô cô nương cảm nhận được nguy hiểm!”

"Tôi đoán bào thai trong bụng đã phản ứng thái quá sau khi biết cơ thể mẹ gặp nguy hiểm!"

"Những năng lượng Hỗn Độn này được ngưng tụ thành kén để bảo vệ cơ thể mẹ!"

Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngưng trọng, hắn đi vài vòng xung quanh cái kén lớn được ngưng tụ bởi năng lượng Hỗn Độn.

Sau đó nói: "Tiền bối, có cách nào phá vỡ được nó không?" "Tôi đã thử rồi!"

Vạn Đỉnh Thiên lắc đầu: "Sức phòng ngự của cái kén này cực kỳ kinh người, ngay cả binh khí Tế Đạo cũng không thể phá vỡ được!"

"Nếu dùng vũ lực, tôi sợ sẽ làm tổn thương người bên trong."

"Cậu yên tâm, chỉ cần hấp thu đủ sức mạnh, hoặc là đứa bé cảm giác được cơ thể mẹ đã an toàn, thì sẽ phá kén ra ngoài!"

Diệp Bắc Minh có chút lo lắng. Đứa bé này mới lớn chừng nào?

Còn chưa đến một tháng!

Nếu tuân theo quy luật phát triển của con người, ước tính ngay cả phôi thai cũng chưa được hình thành!

Phản ứng hiện tại lớn như vậy cũng quá sớm rồi!

Một ý nghĩ xuất hiện, đưa cái kén Hỗn Độn này vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

"Diệp Bắc..."

"Tiền bối

Hai người gần như nói cùng một lúc.

Diệp Bắc Minh sửng sốt, Vạn Đỉnh Thiên khẽ mỉm cười: "Có chuyện gì? Cậu nói trước đi!”

Diệp Bắc Minh không hề giấu diếm, kể lại toàn bộ câu chuyện một cách rõ ràng!

Bao gồm cả việc hắn đến từ Nhà tù số 7, việc đế thủ Dao Trì, cùng nói ra hết!

Quả nhiên. Vạn Đỉnh Thiên cũng không có gì quá ngạc nhiên, ngược lại nhìn Diệp Bắc Minh thật sâu và nói: "Diệp Bắc Minh, từ lúc bàn tay đó xuất hiện, ta đã

đoán được vài phần rồi!"
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4897: Quả thực là một cách!


"Trên đời này căn bản không thể có một Đại Đế còn sống, cho nên Huyết Đế chắc chắn là từ Đế Thi!”

"Mà gần đây tôi có nghe được một chút về chuyện xảy ra ở Nhà tù số 7."

"Cho dù cậu không nói, tôi cũng có thể đoán được thân phận của cậu, nhưng không ngờ cậu lại chủ động nói ra."

Diệp Bắc Minh cũng nghĩ tới điểm này. Thay vì giấu diếm, tốt hơn hết là thẳng thắn nói ra!

"Tiền bối có ơn cứu mạng với tôi. Nếu tôi còn giấu diếm nữa, rõ ràng có chút tiểu nhân.”

"Chỉ là, bây giờ, trong vòng một năm, nhà tù số 7 chắc chắn sẽ sụp đổ. Những người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi đều ở bên trong! Cần phải

có một binh khí Đại Đế mới có thể cứu họi”

Vạn Đỉnh Thiên nheo mắt lại: "Diệp Bắc Minh, không phải tôi đả kích cậu."

"Bên trong binh khí Đại Đế có lưu lại ý chí của Đại Đế lúc còn sống."

"Binh khí Đại Đế, cậu không thể cướp được, cũng không thể trộm đi được! Nếu cậu thật sự muốn có, chỉ có một cách!”

"Cách gì?" Hơi thở Diệp Bắc Minh trở nên gấp gáp. Nhìn chằm chằm Vạn Đỉnh Thiên, chờ đợi đáp án!

Vạn Đỉnh Thiên lắc đầu: "Bảo Đế Huyết chủng tộc chủ động cho cậu mượn!"

Diệp Bắc Minh giật mình. Không phải là hắn chưa từng nghĩ đến cách này!! Nhưng người ta dựa vào đâu mà cho hắn mượn?

Hắn nhíu mày: "Thứ đồ này dùng để tọa trấn toàn bộ Đế Huyết chủng tộc, không thể nào dễ dàng cho người ngoài mượn!”

Vạn Đỉnh Thiên cười: "Là không thể dễ dàng cho người ngoài mượn, chứ không nói tuyệt đối không cho mượn phải không?”

"Tiền bối, ý của ông là...?"

Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.

Vạn Đỉnh Thiên im lặng vài giây trước khi thốt ra một bí mật: "Tử Vi Đế tộc có một lão tổ ở cảnh giới Tế Đạo cấp 7, khi đột phá cảnh giới Tế Đạo

cấp 8 thì thất bại!"

"Bị thương cực kỳ nghiêm trọng, đã từng có một khoảng thời gian, tôi luôn sống trong Tử Vi Đế tộc!"

"Chỉ đáng tiếc, y thuật của tôi kém cỏi, không thể cứu người!"

"Nếu có thể tìm được cách cứu mạng lão tổ cảnh giới Tế Đạo cấp 7 đó, nói không chừng Tử Vi Đế tộc sẽ cho cậu mượn!”

Diệp Bắc Minh trong lòng suy tư.

Quả thực là một cách!

Tuy nhiên, y thuật của Vạn Đỉnh Thiên tốt hơn hắn rất nhiều. Trong thời gian này, y thuật của hắn gần như vẫn giữ nguyên, cũng không có thời gian

để học thêm những y thuật cao thâm hơn!

Người mà Vạn Đỉnh Thiên không thể cứu được, hắn có thể có cách gì chứ?

Âm thầm lắc đầu. "Tiền bối, vừa rồi ông muốn nói gì với tôi?'Diệp Bắc Minh đổi chủ đề.

Vạn Đỉnh Thiên giơ tay lên, một quyển sách bằng ngọc xuất hiện trong lòng bàn tay.

Uỳnh uỳnh uỳnh——I

Một làn sóng năng lượng quét qua toàn bộ Vạn Y Cốc, khiến cát bay đá chạy!

"Diệp Bắc Minh, là ngươi giết con trai của ta? Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi!" Ngụy Vân trực tiếp xông vào.

Ba trưởng lão cảnh giới Tế Đạo cấp 6 Tuyết Đại Nham bước lên một bước, chặn ba hướng của Diệp Bắc Minh và Vạn Đỉnh Thiên.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4898: Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!


"Cảnh giới Tế Đạo tầng sáu!"

Cảm nhận được khí tức của ba lão giả, Vạn Đỉnh Thiên giật mình, khuôn mặt già nua trắng bệch!

Diệp Bắc Minh thản nhiên nói: "Đồ vô dụng Tuyết Bạch Y đó hả? Các người đến nhanh thật đấy!"

Ngụy Vân tức đến nỗi mặt tái mét: "Con trai tôi, là thiên chỉ kiêu tử, kẻ hiếm có trên đời, thế mà, cậu, dám bảo nó là đồ vô dụng?”

"Diệp Bắc Minh, cậu, khốn kiếp!"

Diệp Bắc Minh bật cười: "Hoa ra tật nói lắp của tên vô dụng đó kế thừa từ bà à?"

"Cậu muốn chết!"

Ngụy Vân nổi cơn tam bành.

Thẳng tay đánh ra một chưởng!

Hư Không nổ tung như mặt gương!

Không khí xung quanh lập tức bị hút sạch!

Chỉ một bước đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh, năm ngón tay thô bạo chộp về phía cổ họng anh!

"Trò gì đây?" Diệp Bắc Minh cười nhạt, tung ra một cú đá!

Ngụy Vân còn chưa chạm tay vào Diệp Bắc Minh, đã bay ra ngoài như một con chó chết, b* ng*c ngạo nghễ nổ tung, máu chảy đầm đìa!

"Á...

Ngụy Vân kinh hoàng hét lên thảm thiết, Tuyết Đại Nham tiến lên đỡ được bà ta, khuôn mặt già u ám: "Ngụy Vân, cô xúc động quá rồi!"

"Lúc ở tộc Bất Hủ, cô đã biết tên nhóc này có thể g**t ch*t cảnh giới Tế Đạo tầng bốn, thế mà cô còn dám làm thế này!"

"Lão tổ, do tôi muốn báo thù cho con trai tôi quái"

Ngụy Vân hộc máu, sau đó móc ra mười viên đan dược rồi nuốt hết: "Xin lão tổ ra tay, g**t ch*t tên này!"

'Thấy Ngụy Vân không có nguy hiểm đến tính mạng, Tuyết Đại Nham gật đầu.

Ông ta quay người, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt Diệp Bắc Minh!

"Chàng trai trẻ, lão phu cho cậu một cơ hội, cậu..." Tuyết Đại Nham đang định nói.

Diệp Bắc Minh cười ngạo nghễ ngắt lời luôn: "Một người chết, không cần nói nhảm nhiều vậy!"

"Ha ha ha! Nói hay lắm, một người chết!”

Tuyết Đại Nham cười gắn gật đầu: "Đúng là không cần thiết phải phí lời!"

Ông ta giậm mạnh chân xuống đất!

"Băng thiên tuyết địa!"

"Phong cho tai"

Tuyết Đại Nham vung tay lên!

Tuyết trên không trung tụ về phía Diệp Bắc Minh!

Tiếp xúc với cơ thể anh, trong chớp mắt đã đóng băng anh!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 4899: Diệp Bắc Minh!


Hàn băng càng ngày càng nhiều, chỉ trong ngắn ngủi vài hơi thở, Diệp. Bắc Minh đã bị đóng băng thành một bức tượng băng!

"Đồ không biết tự lượng sức mình, thế mà lại bị xử lý dễ dàng như này! Sao con trai tôi lại có thể chết trong tay loại phế vật này cơ chứ?" Ngụy Vân trông thấy Diệp Bắc Minh bị khống chế, trầm mặt đi tới.

"Diệp Bắc Minh!"

Vạn Đỉnh Thiên lo lắng.

Tuyết Đại Nham vung tay lên, Diệp Bắc Minh đã hóa thành tượng băng bay đến trước mặt ông ta!

Ông ta lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh trong khối băng: "Nhóc con, vừa nấy cậu cứng miệng lắm cơ mà? Sao giờ chẳng có một tí sức phản kháng nào vậy?"

Răng rắc!

Một tiếng giòn tan vang lên!

Bức tượng băng chợt nổ tung!

Một cỗ khí tức giết chóc khủng khiếp khóa chặt Tuyết Đại Nham!

Hàng lông mày của Tuyết Đại Nham giật giật: "Cậu muốn giết tôi?"

Dút lời, Diệp Bắc Minh thẳng tay đánh ra một quyền, đánh thẳng vào đầu Tuyết Đại Nham!

"Muốn chết?" Tuyết Đại Nham tức quá hóa cười.

Ông ta như mãnh thú, cũng đấm ra một quyền, trực tiếp cứng chọi cứng!

Bùm!

Nấm đấm hai người chạm vào nhau, một luồng sóng khí kh*ng b* nổ tung, kèm theo một làn sương máu!

Tuyết Đại Nham bất ngờ bay ngược ra sau, cái bàn tay vung quyền kia đã biết mất, chỉ còn lại một vết thương kinh khủng ở chỗ vai!

Một quyền kia của Diệp Bắc Minh, thế mà phế luôn một cánh tay của ông taI

"Lão tổI" Ngụy Vân hoảng sợ.

Hai lão giả cảnh giới Tế Đạo tầng sáu còn lại cũng mặt mày sa sầm: "Đại Nham, có cần giúp không?”

"Không cần!"

Tuyết Đại Nham giơ tay trái ngăn hai người, khuôn mặt già nua không còn tươi cười nữa, mà âm trầm và lạnh lếo cực kỳ: Ranh con, thú vị đấy! Đây chính là Hỗn Độn đế thể à? Sức mạnh cơ bắp mạnh thật!"

"Chỉ tiếc là, đứng trước phép tắc tuyệt đối, thì cũng như giấy thôi!"

VùI

Ông ta giậm chân một cái, tiến vào lĩnh vực Tế Đạo lần nữa!

Chỉ có điều, số băng tuyết đó lại hóa thành vô số mũi khoan băng, trước khi đóng băng Diệp Bắc Minh, chắc chắn sẽ đâm anh thành tổ ong vò vẽ!

"Cùng một thủ đoạn, ông còn muốn dùng hai lần à?" Diệp Bắc Minh lắc đầu.

Anh bước ra một bước, súc địa thành thốn!

Trực tiếp biến mất!
 
Back
Top Dưới