Cập nhật mới

Đô Thị  Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 240: “Diệp Bắc Minh đi đến nhà họ Quân?”


Tiếp đó, đoàn xe của người Hùng Quốc xuất hiện.

Không một lời liền ra tay.

Sau khi Diệp Bắc Minh g**t ch*t hai võ giả Hùng Quốc, những người còn lại chạy trốn!

“Đây là...”

Dư Thiên Long ngây ra, đè thấp giọng: “Người bị một quyền đánh chết là Hughes, Tông Sư võ đạo của Hùng Quốc”.

“Người bị đạp một cước bể đầu tên O'Neill! Thực lực Đại Tông Sư!”

“Một quyền đánh chết Tông Sư võ đạo, một cước g**t ch*t Đại Tông Sư!”, Đường Văn Quân ngây người, mặt đẹp nóng bừng.

Dương Huyên Hách im lặng không nói, trong mắt đều là ghen tị và cay độc!

Diệp Bắc Minh tuổi tác tương đương với anh ta, thực lực võ đạo vậy mà lại khủng khiếp như vậy.

Dư Thiên Long mặt không thể tin nổi: “Chúng ta đã suy đoán sai về Diệp Bắc Minh này, rốt cuộc hắn có thực lực gì?”

Dương Huyên Hách lạnh giọng nói: “Tướng quân, mặc kệ Diệp Bắc Minh thực lực gì”.

“Hắn giết người trong địa bàn chúng ta quản lý”.

“Trung Hải không phải Giang Nam!”

“Không đến lượt Diệp Bắc Minh ngang ngược!”

“Cháu đề nghị bắt hắn ngay lập tức!”

Chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện Long Đô bọn họ không hề biết.

Theo như bọn họ thấy Diệp Bắc Minh cùng lắm chỉ ngạo mạn ở Giang Nam.

Đến Trung Hải còn dám làm điều xằng bậy, chắc chắn là hành động đâm đầu vào chỗ chết.

Tút tút tút!

Điện thoại trên bàn làm việc vang lên.

Sau khi Dư Thiên Long nghe xong, bên trong truyền đến giọng nói phẫn nộ.

Sắc mặt ông ta đen lại, cúp điện thoại: “Cấp trên gọi điện thoại tới, người bên Hùng Quốc rất tức giận”.

“Sự kiện lần này ảnh hưởng vô cùng tồi tệ!”

“Các nước trên thế giới tham gia đại hội quân võ đều chờ xem chuyện cười của chúng ta”.

Ông ta trực tiếp hạ lệnh: “Đi, dẫn người đi bắt Diệp Bắc Minh”.

Tút tút tút!

Lại một cuộc điện thoại gọi tới, Dư Thiên Long kinh hãi: “Cái gì?”

“Diệp Bắc Minh đi đến nhà họ Quân?”

“Hắn… hắn điên rồi sao? Dám khiêu chiến ranh giới cuối cùng của thế gia?!”

Mười giờ tối.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 241: Có thể so sánh được với vương phủ cổ đại.


Diệp Bắc Minh lái xe SUV của người Hùng Quốc nghênh ngang dừng ở cửa lớn nhà họ Quân.

“Anh là ai!!!”

“Đúng là to gan, cút mau! Biết đây là đâu không?”

Một đám người làm khí thế hung hăng xông tới.

Hầu Tử có phần lo lắng, anh ta túm lấy cánh tay Diệp Bắc Minh: “Anh Diệp, hay là chúng ta đi thôi”.

Diệp Bắc Minh vỗ vai anh ta, truyền vào một tia nội tình: “Yên tâm, mọi thứ đều có tôi lo!”

Quân Vô Tà không trả giá.

Tâm ma của Hầu Tử không thể biến mất!

Cuộc đời này của anh ta coi như xong.

Diệp Bắc Minh xuống xe.

Hầu Tử nhìn theo bóng lưng Diệp Bắc Minh, toàn thân đang run rẩy.

Anh ta hít sâu một hơi!

Lấy hết dũng khí đẩy cửa xe ra, đi xuống.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt mở miệng: “Ba phút, bảo Quân Vô Tà ra gặp tôi”.

“Con mẹ nó, mày…”, một quản sự đi lên phía trước, chỉ vào mũi Diệp Bắc Minh, đang muốn mắng chửi.

Ầm!

Một tàn ảnh lướt qua!

Tên quản sự này ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có.

Bị Diệp Bắc Minh dùng một cước đạp bay, cửa lớn nhà họ Quân xuất hiện một lỗ thủng hình người trông vô cùng khủng khiếp!

Cửa lớn chế tạo từ gỗ cứng lại bị xuyên thủng.

“Rít!”

Những người làm khác trong nhà họ Quân hít một hơi lạnh, toàn bộ lui về phía sau.

Lương tháng có ba ngàn, mày liều mạng làm gì chứ?

“Hầu Tử, đi”.

Diệp Bắc Minh đi vào cửa lớn nhà họ Quân.

Hầu Tử cực kỳ kích động: “Được!”

Hai người một trước một sau, bước vào cửa nhà họ Quân.

Nhà họ Quân rất lớn, kiến trúc sân vườn cổ điển.

Có thể so sánh được với vương phủ cổ đại.

Còn xa hoa và lớn gấp đôi phủ đệ của vua Giang Nam.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 242: “Tôi đến tìm Quân Vô Tà!”


“Kẻ nào?”

“Có người xông vào nhà chúng ta?”

“Đi, đi xem sao!”

“Sức mạnh thật khủng khiếp, là võ giả!”

Khắp nơi nhà họ Quân, mọi người đều lần lượt ngẩng đầu.

Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, chờ đợi ở trước sân nhà họ Quân.

Chưa đến năm phút, hơn một trăm người từ khắp các hướng đi tới.

Người đàn ông trung niên cau mày: “Cậu thanh niên, cậu biết đây là đâu không?”

“Nửa đêm xông vào đây, biết phải trả giá thế nào không?”

Diệp Bắc Minh nhìn người này, lạnh giọng hỏi: “Ông là người phụ trách của nhà họ Quân?”

“Hừ!”

Người đàn ông trung niên hừ lạnh: “Ngay cả Quân Chính Dương tôi cậu cũng không nhận ra?”

“Còn dám xông vào nhà họ Quân?”

“Cậu tên gì?”

“Diệp Bắc Minh!”, Diệp Bắc Minh nói.

Ba chữ ngắn ngủi!

Vù!

Nhà họ Quân lập tức nổ tung.

Diệp Bắc Minh!!!

Cái tên này quả thực quá quen thuộc.

“Hắn chính là Diệp Bắc Minh?”

“Không thể nào, trông trẻ quá…”

“Chính hắn giết Vô Hối?”

Rất nhiều người cũng ngây ra.

Ngay cả Quân Chính Dương cũng không ngờ cậu thanh niên trước mắt lại là Diệp Bắc Minh.

Trong đám người, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ánh mắt phút chốc trở nên vô cùng cay độc.

Bà ta cắn răng nghiến lợi, lạnh lùng hỏi: “Mày chính là Diệp Bắc Minh?”

“Con trai Quân Vô Hối của tao chết trong tay mày?”

Bà ta là mẹ của Quân Vô Hối, Quân Văn Tịnh.

Một trong những người phụ nữ của Vạn Lăng Phong!

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Phải!”

“Chuyện hôm nay không liên quan đến Quân Vô Hối”.

“Tôi đến tìm Quân Vô Tà!”

“Ha ha ha ha!”, Quân Văn Tịnh bật cười điên cuồng, chỉ vào Diệp Bắc Minh: “Chú Mạc, giết hắn cho tôi!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 243: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.


Trong đám đông một lão già bước ra.

Lưng gù rất nặng.

Toàn thân áo vải màu xám, nhìn giống như một lão nô bộc trung thành.

Có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh vừa nhìn liền biết!

Đối phương là thực lực Tông Sư võ đạo đỉnh phong!

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Tôi chỉ cần Quân Vô Tà, đừng để người khác đi chết thay”.

Chú Mạc nhếch miệng cười, lạnh lẽo nói: “Diệp Bắc Minh, cậu không nên đến đây”.

“Nhà họ Quân là nơi nào, chắc cậu đã dò hỏi kỹ, không phải…”

“Ồn ào!”

Diệp Bắc Minh cau mày, chẳng buồn nghe người này phí lời.

Anh nhấc chân, đá một hòn đá bay ra!

Vèo!

Tốc độ nhanh gấp ba lần viên đạn!

Phốc!

Máu tươi tung tóe, mắt phải chú Mạc xuất hiện một lỗ thủng, con ngươi biến mất.

Sau gáy xuất hiện một lỗ thủng khác!

Ầm!

Thi thể chú Mạc ngã xuống đất.

Con ngươi Quân Chính Dương có rút lại.

Quân Văn Tịnh cũng kinh hãi.

Những người nhà họ Quân khác mặt đều kinh hoàng, chấn động nhìn Diệp Bắc Minh!

Một Tông Sư võ đạo trấn giữ nhà họ Quân cứ thế chết như vậy!

Bị một hòn đá nhỏ đánh thủng đầu?

Diệp Bắc Minh bước ra, đi đến bên cạnh Quân Chính Dương, một tay khoác lên bả vai ông ta.

Phốc!

Quân Chính Dương không cản nổi áp lực bàn tay Diệp Bắc Minh.

Hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất!

Ông ta tức giận ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, uy h**p nói: “Diệp Bắc Minh, cậu…”

“Rắc rắc!”

Diệp Bắc Minh giơ chân lên, rơi vào bắp chân Quân Chính Dương, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống: “Tôi không muốn nghe nói nhảm”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 244: “Không phải muốn để bố anh làm chủ đó chứ?”


Quân Chính Dương biết, mình không liên hệ với Quân Vô Tà thì cậu thanh niên này có thể sẽ giết mình!

“Được…”

Quân Chính Dương lấy điện thoại di động ra, gọi vào số của Quân Vô Tà, giận dữ hét lên: “Thằng nhóc, con mẹ nó mày ở đâu?”

“Cút về cho tao!”

Lúc này.

Trong một khách sạn năm sao ở Trung Hải.

Quân Vô Tà đang trong cơn mê muội thì nhận được điện thoại của Quân Chính Dương: “Bố, sao thế?”

“Gần đây con không đi gây chuyện mà!”

Quân Chính Dương tức giận nói: “Mặc kệ mày gây chuyện không, bây giờ, ngay lập tức lăn về đây cho tao!”

“Nếu không tao không có đứa con trai mày”.

Quân Vô Tà cảm nhận được tính nghiêm trọng của sự việc.

Hắn vội vàng mặc quần, dẫn theo người phụ nữ bên cạnh chạy về nhà họ Quân.

Khi hắn xuất hiện ở cửa lớn nhà họ Quân, cảm thấy tình huống có chút không đúng!

Vừa vào sân trước liền nhìn thấy một đám người đứng ở đó.

Bố Quân Chính Dương của mình đang quỳ xuống bên cạnh một chàng trai trẻ tuổi!

Hả?

Tên phế vật kia sao cũng ở đây?

Ánh mắt của Quân Vô Tà rơi trên người Hầu Tử: “Bố, xảy ra chuyện gì thế, sao cái tên phế vật này cũng ở đây vậy?”

“Bố quỳ ở đó làm gì?”

Toàn thân Hầu Tử run rẩy!

Nhìn chằm chằm Quân Vô Tà!

Cắn răng nghiến lợi!

Người phụ nữ bên cạnh Quân Vô Tà mặt đầy bất ngờ, cười nói: “Vô Tà, anh nhìn kìa, đây không phải con chó kia sao?”

“Sao anh ta lại chạy vào được trong nhà anh thế?”

“Không phải muốn để bố anh làm chủ đó chứ?”

Quân Vô Tà nhướng mày: “Đừng nói bậy bạ…”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 245: Không một ai dám ngăn cản!


“Được”.

Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười.

Vèo!

Anh sải bước xuất hiện bên cạnh hai người.

Một cước càn quét!

Lộp cộp!

Một nam một nữ bốn cái chân, trong nháy mắt đứt gãy!

“A!”

Quân Vô Tà và người phụ nữ bên cạnh phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, nằm trên đất giống như chó chết!

“Hầu Tử, giao cho anh”, Diệp Bắc Minh mỉm cười nói.

Hầu Tử đỏ mắt, nhớ tới nỗi nhục nhã mình phải chịu.

Anh ta nhặt một cây chổi lên!

Đi về phía Quân Vô Tà và Tô Tiểu Nguyệt, đánh loạn vào đầu họ!

Tô Tiểu Nguyệt đau đến mức nước mắt chảy ròng: “Hu hu, cứu tôi, cứu tôi với…”

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi biết lỗi rồi”.

Hầu Tử đỏ mắt, toàn thân run rẩy.

Quân Vô Tà gào thét: “Mẹ nó! Khốn kiếp, mày chết chắc!”

“Hai chân của tao… hai chân của tao gãy rồi!”

“Đây là nhà họ Quân, mày thật to gan, tao phải g**t ch*t cả nhà mày!”

Dù Quân Vô Tà bị hành hung, nhưng vẫn mở miệng ra uy h**p.

Hầu Tử bừng bừng giận dữ!

Ban đầu, Quân Vô Tà đem bố mẹ anh ta ra uy h**p: “Con mẹ nó mày chết đi!”

Nửa tiếng sau, Quân Vô Tà và Tô Tiểu Nguyệt đã không nhìn ra hình người.

Sau khi Hầu Tử phát tiết xong, anh ta nằm trên đất, miệng thở hổn hển, nước mắt tuôn ào ào: “Ha ha ha... Ha ha ha…”

Diệp Bắc Minh không nói năng gì.

Yên lặng tiến lên, cắm một cây kim bạc vào người Hầu Tử.

Sau khi trải qua niềm vui lẫn đau buồn, anh ta có thể sẽ phát điên.

Diệp Bắc Minh cõng Hầu Tử, đi ra ngoài nhà họ Quân.

Toàn thể nhà họ Quân nhìn theo bóng lưng Diệp Bắc Minh rời đi.

Không một ai dám ngăn cản!

...

Diệp Bắc Minh vừa đi khỏi, Quân Chính Dương liền gào lên: “Con trai! Vô Tà!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 246: Hai chân con trai bị phế!


“Gia chủ, đã không còn hơi thở”.

Có người kiểm tra cho Quân Vô Tà và Tô Tiểu Nguyệt, sau đó lắc đầu.

“Chuẩn bị xe, chuẩn bị xe cho tôi! Tôi phải lên núi Bàn Long, tôi muốn đích thân nói cho ông cụ!”

Quân Chính Dương giận dữ, ngửa mặt lên trời hét lớn: “Nhà họ Quân! Chúng ta chính là nhà họ Quân ở Trung Hải!”

“Vậy mà lại bị một Diệp Bắc Minh đến cửa, đánh gãy hai chân tôi, đánh chết con trai tôi!!!”

“Diệp Bắc Minh không chết, nhà họ Quân làm sao đứng nổi đây?”

“Làm sao đứng nổi đây!!!”

Đám người Dư Thiên Long đã đến muộn.

Khi bọn họ vào nhà họ Quân, nhìn thấy hai chân Quân Chính Dương bị đánh gãy.

Sau khi nhìn thấy trạng thái chết của Quân Vô Tà và Tô Tiểu Nguyệt, sắc mặt ông ta u ám đến đáng sợ.

“Diệp Bắc Minh!”

Dư Thiên Long cắn răng: “Giang Nam bị mày náo loạn đến mức chướng khí mù mịt, mày lại tới Trung Hải gây chuyện?”

“Truyền lệnh xuống, truy nã Diệp Bắc Minh trong toàn bộ Trung Hải!”

...

Núi Bàn Long cách Trung Hải một trăm sáu mươi kilomet.

Non xanh nước biếc, long mạch chiếm cứ.

Thích hợp dưỡng già.

Ông cụ nhà họ Quân Quân Khiếu Thiên vừa mới ngủ thì nhận được tin dữ.

Nửa đêm Diệp Bắc Minh xông vào nhà họ Quân, phế bỏ hai chân Quân Chính Dương, cháu trai Quân Vô Tà cũng bị đánh chết!

Hai chân con trai bị phế!

Cháu trai ruột chết ở trong nhà mình!

Quân Khiếu Thiên tức giận muốn bùng nổ, nhà họ Quân thành lập hơn một trăm năm, chưa bao giờ chịu nhục nhã như vậy!

Quả thật là vô cùng nhục nhã!

Quân Khiếu Thiên gọi điện cho con trai lớn, tức giận hét lớn: “Quân Kiếm Phong! Hội trưởng hiệp hội võ đạo Trung Hải con đã làm cái gì thế?”

“Có người nửa đêm xông vào nhà họ Quân, giết Vô Tà, con biết chưa?!!”

“Bố, bố đang nói đùa sao, rõ ràng con đã bảo lão Mạc bảo vệ nhà họ Quân rồi, lão Mạc là Tông Sư võ đạo thực lực đỉnh phong đó”, Quân Kiếm Phong đang họp, mặt ngơ ngác.

Sau khi biết chuyện xảy ra ở nhà họ Quân.

“Cái gì?”

“Sao có thể!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 247: Tất cả kinh ngạc nhìn Quân Kiếm Phong!


Quân Khiếu Thiên lạnh giọng nói: “Không có gì không thể, vừa rồi em hai con đã đích thân gọi điện thoại thông báo cho bố”.

“Mấy ngày trước, Vô Hối chết dưới tay Diệp Bắc Minh!”

“Hôm nay, Vô Tà lại chết dưới tay Diệp Bắc Minh!”

“Hai chân em trai con cũng bị phế!”

“Diệp Bắc Minh này muốn làm gì?”

Hắn muốn tiêu diệt nhà họ Quân sao?!”

Da mặt Quân Kiếm Phong nhăn lại, cắn răng nói: “Bố, bố yên tâm, Diệp Bắc Minh này để con xử lý!”

Cúp điện thoại.

“Ầm!”

Quân Kiếm Phong giáng một chưởng xuống, chiếc bàn dài trong nháy mắt vỡ tan, hóa thành vụn.

Trong phòng họp, tất cả mọi người đều đứng dậy, nhanh chóng lui về phía sau.

Tất cả kinh ngạc nhìn Quân Kiếm Phong!

Xảy ra chuyện gì vậy?

Bọn họ chưa từng nhìn thấy hội trưởng giận dữ như vậy!

...

Cõng Hầu Tử rời khỏi nhà họ Quân, Diệp Bắc Minh tìm một khách sạn năm sao.

Chuẩn bị thuê phòng cho Hầu Tử nghỉ ngơi một đêm.

Vừa tiến vào khách sạn, một giọng nói kinh ngạc mừng rỡ truyền tới: “Diệp Bắc Minh, sao anh lại ở đây?”

Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện cách đó không xa, cô ta mặc bộ đồ Chanel tinh xảo.

Chân đi giày cao gót!

Tất màu da!

Thân hình chữ S hấp dẫn, một mùi thơm phả vào mặt.

Ngụy Yên Nhiên chạy đến, xuất hiện bên cạnh Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Anh em tôi bị thương, bây giờ cần phải tĩnh dưỡng, chuẩn bị thuê phòng để anh ta ngủ một giấc thật ngon”.

“Không dễ đâu, tôi thuê một căn phòng Tổng thống ở chỗ này, anh cõng anh ta đến phòng tôi cũng được”, Ngụy Yên Nhiên cười nói.

Diệp Bắc Minh cau mày: “Bất tiện không?”

Ngụy Yên Nhiên mỉm cười nói: “Phòng Tổng thống có đến mấy phòng, hơn nữa tuyệt đối yên tĩnh”.

“Còn nữa, đây là khách sạn năm sao, cần phải đặt trước nới có phòng”.

“Vậy thì anh chỉ có thể thuê được phòng tiêu chuẩn, sao có thể cho anh em của anh tĩnh dưỡng tốt được?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 248: “Rốt cuộc ông có biết hay không?”


Cắm mấy chiếc kim bạc xuống, đảm bảo Hầu Tử sẽ không xảy ra vấn đề.

Diệp Bắc Minh mới lui ra khỏi phòng.

Vừa ra phòng khách bên ngoài liền thấy Ngụy Yên Nhiên mái tóc dài ướt nhẹp, mặc đồ ngủ vừa lau tóc vừa đi ra.

Cô ta chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ.

Cộng thêm mới vừa tắm xong, trong phòng tràn đầy hơi thở k*ch th*ch.

Bầu không khí có chút mập mờ!

Ngụy Yên Nhiên mở miệng trước: “Ách, tôi còn tưởng rằng anh vẫn ở trong, cho nên mới tắm trước”.

“Ừ”.

Diệp Bắc Minh bình tĩnh trả lời.

Anh tìm ghế sofa ngồi xuống, lấy ra đỉnh Thanh Mộc và đơn thuốc.

Cúi đầu nhìn.

Một lúc lâu cũng không có ý nhìn Ngụy Yên Nhiên!

Ngụy Yên Nhiên thấy vậy liền có chút tức giận!

Người này sao vậy? Bà đây cũng xem như là một đại mỹ nữ yểu điệu, còn vừa tắm xong, ngay cả nhìn anh cũng không thèm nhìn?

Bà đây còn không bằng cục sắt vụn và một tờ giấy rách sao?

Một cảm giác thất bại đột ngột nảy sinh!

Diệp Bắc Minh đang âm thầm trao đổi với tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, ông có thể nhìn ra đơn thuốc này không?”, Diệp Bắc Minh hỏi.

Giọng nói tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, có một đại mỹ nữ ở đây, cậu chắc chắn tối nay muốn trao đổi với tôi, mà không phải trao đổi với cô ta?”

Diệp Bắc Minh không đáp lời, mà tiếp tục nói: “Rốt cuộc ông có biết hay không?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bình luận: “Ha ha ha, không tệ! Không động lòng vì nữ sắc, chỉ có võ giả như vậy mới đi cao hơn, xa hơn”.

“Tôi nhìn thấy đơn thuốc này rồi, rõ ràng thiếu ba loại dược liệu là cỏ Bạch Hạc, sâm Thủ Dương, lá Hoàng Kim!”

“Một đơn thuốc rất rác rưởi, cậu cần nó làm cái gì?”

“Đơn thuốc tầng thứ nhất bên trong Càn Khôn Trấn Ngục không biết lợi hại hơn nó gấp bao nhiêu lần!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 249: “Tôi miễn phí cho anh”.


“Bây giờ tôi là Võ Linh, Võ Vương chính là cảnh giới tiếp theo”.

Trong lòng Diệp Bắc Minh có chút mong đợi.

“Bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục rốt cuộc có thứ gì?”

Tòa bảo tháp như vậy có thể dùng ý thức trao đổi với anh.

Còn có thể khiến thần hồn của anh tiến vào một không gian tương tự với giả tưởng.

Quả thật là thần bí!

Thứ đồ này còn là đồ mẹ để lại, Diệp Bắc Minh muốn biết bí mật của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thần bí cười: “Các loại công pháp, thân pháp, phương thuốc, thần binh lợi khí, y thuật, tóm lại đồ cậu nghĩ đến thì nó đều có!”

Trao đổi hoàn tất.

Diệp Bắc Minh mở mắt ra.

Ngụy Yên Nhiên đang đắp mặt nạ bên cạnh.

Diệp Bắc Minh đột nhiên nhìn sang, cô ta bị dọa cho giật mình.

Ngã từ xuống ghế sofa, một làn da trắng thoáng qua.

Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Cô sao thế?”

Ngụy Yên Nhiên ngượng ngùng: “Không, không có gì”.

Diệp Bắc Minh trực tiếp hỏi: “Lần trước tôi giúp cô sửa một đơn thuốc, công việc của cô chắc hẳn được tiếp xúc qua rất nhiều dược liệu?”

“Tôi là người phụ trách về mặt nghiên cứu dược liệu của nhà họ Ngụy, sao vậy?”, Ngụy Yên Nhiên nhìn anh.

Diệp Bắc Minh nói: “Tôi cần ba loại thuốc”.

“Cỏ Bạch Hạc, sâm Thủ Dương, lá Hoàng Kim”.

“Có thể giúp tôi tìm không? Tôi mua theo giá thị trường”.

Ngụy Yên Nhiên trực tiếp đồng ý.

Cô ta rất vui vẻ giúp đỡ Diệp Bắc Minh: “Cái này có vấn đề gì chứ, chút dược liệu thôi mà”.

“Tôi miễn phí cho anh”.

“Cảm ơn”.

Diệp Bắc Minh nói ra hai chữ.

Ngụy Yên Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên hỏi: “Anh có bạn gái chưa?”

Uống một hớp nước, che giấu vẻ ngượng ngùng.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 250: Anh ta vẫn đang ngủ say.


Ngụy Yên Nhiên phun một hớp nước, ngực ướt cả mảng lớn.

“Không… không có… tôi không có ý này, anh đừng hiểu lầm”.

Diệp Bắc Minh bật cười: “Hay là cô làm bạn gái tôi?”

“Hả? Cái gì? Thật?”, Ngụy Yên Nhiên có chút vui mừng.

“Đương nhiên là giả”.

Diệp Bắc Minh cười tà mị.

“Hừ!”

Ngụy Yên Nhiên thẹn quá thành giận: “Cái gì chứ, ai muốn làm bạn gái anh”.

“Cũng biết nói liều!!!”

Hai tay Diệp Bắc Minh than: “Không phải cô nói liều trước sao?”

“Anh!”

Ngụy Yên Nhiên xem thường: “Không hiểu phong tình!”

Cô ta cảm thấy có gì đó không đúng.

Người đàn ông trước mắt dùng ba quyền đánh bại Đường Kình Thương!

Lại được quốc chủ coi trọng!

Làm sao tán tỉnh đối phương được?

Diệp Bắc Minh mặt tỏ ra không quan trọng.

Đàn ông phong lưu không hạ lưu, đa tình không lạm tình.

Đây là quy tắc xử sự của anh!

“Tút tút tút!”

Đột nhiên, điện thoại của Ngụy Yên Nhiên reo lên, một cuộc điện thoại gọi đến.

Sau khi nghe xong, biểu cảm không ngừng thay đổi!

Cuối cùng là hoan hô nhảy cẫng lên!

“Tốt quá!”

Cúp điện thoại.

Mặt đẹp của Ngụy Yên Nhiên kích động đến đỏ ửng, miệng thở hổn hển: “Diệp Bắc Minh, cảm ơn anh! Thật sự cảm ơn anh, đơn thuốc anh sửa đổi đã có hiệu quả rồi”.

“Phòng thí nghiệm mới vừa thành công, vô cùng viên mãn!”

“Buổi họp báo ngày mai tôi thắng chắc!”

“Tốt quá rồi!”

Trái tim đang treo ngang của Ngụy Yên Nhiên cuối cùng đã hạ xuống đất.

Cô ta tràn đầy mong đợi nhìn Diệp Bắc Minh: “Ngày mai cùng tôi tham gia buổi họp báo được không?”

“Là anh sửa đổi đơn thuốc của tôi, có một phần công lao của anh trong đó”.

Diệp Bắc Minh suy nghĩ một lúc.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 251: “Cô ta muốn chết đây mà!”


Diệp Bắc Minh để lại một hàng chữ, rồi theo Ngụy Yên Nhiên đến hội trường lễ công bố!

Ngụy Tử Khanh đã đến từ sớm, cô ta muốn xem Ngụy Yên Nhiên xấu mặt như thế nào.

Khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Ngụy Tử Khanh rất bất ngờ: “Sao anh ta lại đến đây?”

Cô ta cau chặt mày.

Hôm qua ở hội trường phòng đấu giá Sotheby's, Diệp Bắc Minh bỏ ra một trăm tỷ giành được đỉnh thanh mộc, thực sự khiến cô ta chấn hãi.

Thư ký ở một bên ghé đến, thì thầm nói: “Cô chủ, vừa nãy nhận được tin mới nhất, tối qua phòng thí nghiệm của Ngụy Yên Nhiên đã thí nghiệm lại, cô ta thành công rồi”.

“Cái gì?”

Ngụy Tử Khanh sầm mặt: “Anh chắc chắn chứ?”

Thư ký gật đầu: “Theo như nội ứng nói thì là thật”.

“Có điều vẫn chưa rõ công hiệu cụ thể”.

“Nhưng tất cả chỉ số đều đạt đến mức hoàn hảo nhất!”

Ngụy Tử Khanh cau mày: “Số liệu thí nghiệm vừa mới ra, cô ta đã dám sử dụng?”

“Cô ta muốn chết đây mà!”

“Tôi đã sắp xếp người, chốc nữa chắc chắn cho cô ta mất mặt”.

Tách tách tách!

Với vô số ánh đèn vụt sáng, Ngụy Yên Nhiên dẫn theo Diệp Bắc Minh lên sân khấu.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Ngụy Yên Nhiên!

Còn Diệp Bắc Minh bị mọi người coi thành tùy tùng của Ngụy Yên Nhiên.

“Cô Ngụy, mọi người rất quan tâm sản phẩm mới được công bố hôm nay của cô!”

“Cô Ngụy, nghe nói cô đặt cược được ăn cả ngã về không, nếu lần này thất bại, thì sẽ rút khỏi đội quân nòng cốt của nhà họ Ngụy, có phải thật không?”

“Cô Ngụy, cô có lòng tin với sản phẩm của mình không?”

“Mẹ của cô là ngôi sao được kính trọng trong giới làm đẹp, sau khi năm năm trước qua đời, công ty càng ngày càng xuống dốc, sản phẩm mới được công bố cũng càng lúc càng xa vời người tiêu dùng, bên ngoài nói ‘hổ mẹ chó con’, cô nghĩ thế nào về câu này?”

“Cô Ngụy, tại sao cô không nói gì?”

Rất nhiều phóng viên vây lại như đàn ong.

Giơ micro đến trước Ngụy Yên Nhiên.

Rõ ràng đám phóng viên này không có ý tốt!

Đa số là do Ngụy Tử Khanh mời đến, cố ý gây chuyện.

Chỉ cần Ngụy Yên Nhiên đi xuống thì cô ta có thể lên sân khấu.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 252: Cũng rất nỗ lực rồi!


Ngụy Yên Nhiên cúi đầu, mở một túi tài liệu.

Nhìn số liệu bên trên một lượt!

Lập tức khó xử.

Tuy cô ta có số liệu toàn diện của thí nghiệm.

Nhưng vốn không biết hiệu quả của phương thuốc sau khi cải thiện.

Làm sao giới thiệu cho mọi người được?

Cô ta nhìn sang Diệp Bắc Minh bằng ánh mặt cầu cứu.

Diệp Bắc Minh hiểu ý của Ngụy Yên Nhiên, khẽ gật đầu.

Ngụy Yên Nhiên thở nhẹ nhõm: “Vậy cho tôi…”

“Mời trợ lý riêng của tôi lên giới thiệu với mọi người”.

Diệp Bắc Minh giật khóe miệng..

Mình lại trở thành trợ lý riêng của Ngụy Yên Nhiên?

Tách tách tách!

Trong tích tắc, tất cả máy ảnh đều hướng về phía Diệp Bắc Minh.

Bấm máy liên tục!

Diệp Bắc Minh đi lên trước.

Ngụy Yên Nhiên nhường sân khấu cho anh.

Dưới con mắt của tất cả mọi người!

“Hôm nay, sản phẩm chúng tôi công bố là: Đan dưỡng nhan!”

“Đan dưỡng nhan? Tên hay quá!”

Đôi mắt của Ngụy Yên Nhiên cũng phải sáng lên.

Ngụy Tử Khanh có dự cảm không tốt.

“Đan dưỡng nhan?”

“Anh trợ lý, có thể giới thiệu chi tiết không?”

“Nghe cái tên cũng khá hay đấy”.

“Đan dưỡng nhan có công hiệu gì?”

Rất nhiều người nhao nhao nói.

Diệp Bắc Minh giới thiệu: “Công hiệu rất đơn giản, nói tóm lại, có thể cho giữ nước cho da phụ nữ”.

“Đạt đến trẻ hóa, thậm chí có hiệu quả giảm số tuổi”.

“Nói một cách đơn giản, nếu bạn ba mươi tuổi, sau khi sử dụng sản phẩm của chúng tôi, có thể về đến trạng thái hai mươi lăm tuổi”.

“Bạn hai mươi lăm tuổi, có thể hồi phục đến trạng thái mười tám tuổi!”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 253: Cực kỳ châm biếm!


Vậy nên Diệp Bắc Minh tiện tay thay đổi!

Một vị sư phụ nữ nào đó ở núi Côn Luân vẫn luôn sử dụng đan dưỡng nhan này, hiệu quả rất tốt.

Vị sư phụ đó ít nhất cũng phải một trăm tuổi rồi!

Nhưng chỉ trông như thiếu nữ mười tám tuổi, đúng là rất nghịch thiên.

Anh vừa dứt lời.

Cả hội trường tĩnh mịch!

Im lặng như tờ!

Kể cả Ngụy Yên Nhiên cũng phải trố mắt há hốc miệng!

Cô ta chỉ bảo Diệp Bắc Minh giới thiệu công hiệu, không bảo anh bốc phét!

Đúng thế!

Ngay cả Ngụy Yên Nhiên cũng cho rằng Diệp Bắc Minh đang bốc phét.

Nghĩ cũng biết, phản ứng của những người khác thế nào!

“Ha ha ha!”

“Trẻ hóa?”

“Năm mươi sáu mươi tuổi có thể trẻ hóa đến như hai mươi tuổi?”

“Đùa cái gì vậy, một công ty làm đẹp như các người đang đánh hạ vấn đề lão hóa của con người sao?”

“Cải lão hoàn đồng? Truyện cổ tích hả!”

“Tôi khinh, quả nhiên là ‘Hổ mẹ chó con’!”

“Cô ta làm sản phẩm làm đẹp đến mức ảo giác rồi phải không?”

“Cô Ngụy, các cô bán sản phẩm làm đẹp, hay là bán sản phẩm Magic?”, một phóng viên nữ cười nói có ý sâu xa.

“Ha ha ha!

Khiến cả hội trường cười lớn!

Cực kỳ châm biếm!

Cả hội trường lễ công bố tràn ngập tiếng cười chế giễu.

Mỗi một tiếng cười đều như một con dao đâm sâu vào tim Ngụy Yên Nhiên!

Tút tút tút!

Chuông điện thoại của Diệp Bắc Minh vang lên.

Anh cầm lên xem, là một tin nhắn: Không muốn hắn chết, thì đến đại sứ quán Hùng Quốc!

Còn gửi một bức ảnh Hầu Tử.

Trong lòng Diệp Bắc Minh bùng lên cơn lửa giận!

Anh quay đầu nhìn sang Ngụy Yên Nhiên: “Tôi còn có chút việc, tôi đi trước đây!”

“Hãy tin tôi, đan nhưỡng nhan không có vấn đề”.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 254: Cậu ta điên rồi chắc?”


Chỉ còn lại Ngụy Yên Nhiên ngẩn người đứng tại chỗ, không biết phải làm sao.

Thư ký khẽ cười một tiếng: “Cô chủ, hình như chúng ta không cần ra tay nữa”.

“Ầy”.

Ngụy Tử Khanh đưa tay đỡ trán, thở dài một hơi: “Đúng thế, Ngụy Yên Nhiên đáng thương, sao lại tìm một người đàn ông như vậy?”

“Tất cả ngón đòn mà tôi chuẩn bị, xem ra bây giờ không cần sử dụng nữa rồi”.



Sau khi Diệp Bắc Minh ra khỏi cửa, gọi một chiếc taxi.

Chạy thẳng đến đại sứ quán Hùng Quốc!

Trước đại sứ quán, một đám binh sĩ canh gác nghiêm ngặt!

Một con ruồi cũng đừng mơ lọt vào.

Diệp Bắc Minh đi thẳng về phía cổng lớn đại sứ quán Hùng Quốc.

“Đứng lại, nơi này là đại sứ quán Hùng Quốc!”

Có người quát nói.

Diệp Bắc Minh phớt lờ, vẫn sải bước đi thẳng vào!

“Người Long Quốc đứng lại, còn đi thêm một bước, chúng tôi nổ súng đấy!”, các binh sĩ đồng loạt giơ súng chĩa thẳng vào Diệp Bắc Minh.

Soạt!

Ngay sau đó, Diệp Bắc Minh bước dài xông lên, như một cơn lốc!

Một luồng nội công đáng sợ cuồn cuộn cuốn ra bốn phương tám hướng.

Đám binh sĩ Hùng Quốc giống như lá rơi trong cơn bão, đều bị hất bay đi!

Một cánh cổng hàng rào sắt chặn phía trước!

Diệp Bắc Minh đưa tay ra tóm lấy lan can.

“Tinh tang” một tiếng vang lớn.

Binh sĩ Hùng Quốc nằm dưới đất kêu gào sợ đến vỡ gan, mẹ kiếp, có còn là người không?

Chỉ thấy Diệp Bắc Minh nhấc cổng sắt hàng rào lên, ném mạnh ra.



Lúc này, Dư Thiên Long nhận dược tin.

Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán của Hùng Quốc!

“Cái gì? Diệp Bắc Minh này muốn làm gì hả? Cậu ta điên rồi chắc?”
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 255: Cản lại tất cả viên đạn!


“Đi, lập tức dẫn theo đội quân tinh nhuệ của Long Hồn đóng quân tại Trung Hải ngăn cản tên ngu xuẩn này cho tôi!”

Đội quân tinh nhuệ của Long Hồn tập trung với tốc độ nhanh nhất.

Xuất phát đến đại sứ quán Hùng Quốc!

Diệp Bắc Minh tiến thẳng một mạch, cả đoạn đường không có ai cản được.

Anh tiến vào một tòa nhà văn phòng, đứng trong đại sảnh, lớn tiếng quát: “Bảo người phụ trách của các người ra đây!”

“Giao Hầu Tử ra, nếu không, đừng trách hôm nay tôi rửa máu tại đây!”

Một tiếng thét tức giận: “Con heo da vàng ngu xuẩn nhà cậu, dám xông vào đại sứ quán Hùng Quốc chúng tôi, tôi đưa cậu đi gặp thượng đế, kiếp sau ăn năn hối hận đi!”

Một võ giả da trắng xông ra từ phía mặt bên của Diệp Bắc Minh.

Bóng người lao như điện giật, giết về phía Diệp Bắc Minh.

Phập!

Diệp Bắc Minh giơ một chân đạp chết người này.

Anh cũng chẳng thèm nhìn thêm một cái, tiếp tục tiến về phía trước!

“Các người bảo tôi đến đại sứ quán Hùng Quốc, tôi đến rồi đây!”

“Sao thế?”

“Không dám ra gặp tôi hả?”

“Hầu Tử bị tổn thương một cọng lông, thì tôi sẽ giết một người!”

“Hầu Tử gãy một cánh tay, hôm nay, Diệp Bắc Minh tôi sẽ giết toàn bộ đại sứ quán Hùng Quốc các người!”, Diệp Bắc Minh lớn tiếng quát, giống như một tử thần.

Sải bước lớn đi đến!

Cạch cạch cạch!

Một hàng binh sĩ Hùng Quốc xuất hiện tấn công Diệp Bắc Minh.

Đạn bay thẳng vào mặt như mưa rơi!

Vù!

Diệp Bắc Minh dậm chân né tránh, phát nội lực, hình thành một bức ‘tường khí’ vô hình.

Cản lại tất cả viên đạn!

Pằng!

Anh dậm chân, phát nội lực phản kích!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 256: Định giết anh bằng một đòn!


Tiếng kêu la thảm thiết, đám binh sĩ Hùng Quốc đều bị thương bởi mảnh vụn của vũ khí bắn phải, nằm dưới đất la hét.

Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán Hùng Quốc còn chưa đầy ba phút!

Cả tầng một tòa nhà đại sứ quán Hùng Quốc lộn xộn hỗn loạn.

“Diệp Bắc Minh!”

Bỗng nhiên, một tiếng quát vang lên.

Một đám đàn ông da trắng xuất hiện, có người mặc đồng phục quan chức Hùng Quốc, có người mặc vest đi giày da.

Còn có người mặc quân phục, trên vai đính mấy ngôi sao.

Vừa nhìn là biết thân phận không thấp.

Người lên tiếng là một người đàn ông trung niên da trắng, ông ta mặc quân phục.

Trên vai có một ngôi sao!

Là một thiếu tướng Hùng Quốc!

Mũi khoằm!

Hốc mắt rất sâu!

Cao một mét chín mươi trở lên, để đầu đinh gọn gàng.

Diệp Bắc Minh vừa nhìn là nhận ra, người này có thực lực võ linh.

“Đến đại sứ quán Hùng Quốc giết người, tôi thấy cậu muốn chết mà!”, người đàn ông da trắng quát lớn một tiếng.

Ông ta bùng phát ra một luồng nội lực, bộ quân phục lập tức bung rách tung ra!

Rắc!

Một tiếng giòn tan vang lên.

Lộ ra cơ bắp rắn chắc như nham thạch.

Thịch!

Ông ta dậm chân, để lại một dấu chân sâu nửa tấc tại chỗ!

Hai tay như vuốt chim ưng, tóm về phía cổ họng của Diệp Bắc Minh.

Định giết anh bằng một đòn!
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 257: Tất cả nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!


Cũng bày tư thế vuốt chim ưng!

Không đúng.

Người đàn ông da trắng đột nhiên sinh ảo giác, mình là vuốt chim ưng.

Còn Diệp Bắc Minh là vuốt rồng!

Rắc rắc!

Liền sau đó, Diệp Bắc Minh tóm chặt cổ tay của người đàn ông da trắng một cách chuẩn xác.

Bóp thật mạnh!

Rắc rắc một tiếng giòn tan.

Cổ tay của võ linh da trắng bị Diệp Bắc Minh bẻ gãy.

Suýt suýt suýt!

Cơn đau dữ dội truyền đến, người đàn ông da trắng vội lùi lại phía sau.

Mạnh quá!

Quá mạnh rôi!

Cổ tay bị gãy của ông ta run rẩy dữ dội, kinh hãi nhìn Diệp Bắc Minh: “Mày… làm sao có thể, mày cũng là cảnh giới võ linh ư?”

“Mày mới bao nhiêu tuổi chứ?”

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”

Diệp Bắc Minh không thèm trả lời.

Anh bước một bước lên trước, tung một quyền ra.

Tấn công một quyền đơn giản thô bạo nhằm chuẩn vào lồng ngực của ông ta!

Phập!

“Phụt!”, người đàn ông da trắng không kịp phản ứng lại, chịu một đòn, phun ra một ngụm máu tươi, lăn ra xa.

Diệp Bắc Minh bước dài lên trước một bước, dẫm thiếu tướng Hùng Quốc này dưới chân.

Nhìn quanh đám người đại sứ quán Hùng Quốc!

Lạnh giọng hỏi: “Giao Hầu Tử ra, nếu không, ông ta sẽ chết!”

Đám người Hùng Quốc lộ vẻ tức giận.

Tất cả nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh!

“Người Long Quốc, cậu thật to gan!”

“Diệp Bắc Minh, cậu biết đây là nơi nào không?”

“Nơi này là đại sứ quán Hùng Quốc, thả thiếu tướng Andew ra, nếu không, cậu sẽ chết!”

Đám người mặc vest, vừa nhìn là biết nhân viên quan chức ngoại giao Hùng Quốc nói.

Người đàn ông Hùng Quốc mặc quân phục trên vai có bốn ngôi sao ưỡn cái bụng bia đi ra khỏi đám đông.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 258: Bruce Rudolf giật khóe mắt!


“Cậu xông vào đại sứ quán như vậy, còn dẫm thiếu tướng của chúng tôi dưới chân, cậu muốn làm gì?”

“Muốn đối địch với Hùng Quốc sao?”

Ông ta tên là Bruce Rudolf, thượng tướng bốn sao Hùng Quốc.

Người phụ trách của Hùng Quốc trong đại hội quân võ lần này.

Tuy ông ta là một người bình thường, nhưng có địa vị rất cao ở Hùng Quốc!

Có thể tự do ra vào nhà trắng của Hùng Quốc, hội đàm trực tiếp với tổng thống.

Đầy kinh nghiệm, từng trải!

Cho nên, cho dù Diệp Bắc Minh xông vào đại sứ quán, ông ta vẫn không đổi sắc mặt, nói chuyện với anh.

“Thả thiếu tướng Andrew ra, chúng ta mới có cơ hội đàm phán!”

Diệp Bắc Minh bật cười: “Mời tôi đến đây?”

“Các người bắt anh em của tôi đi, còn có mặt mũi nói mời tôi đến đây?”

“Tôi cho ông ba phút suy nghĩ, thả Hầu Tử ra”.

“Nếu không, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!”

Bruce Rudolf vẫn bình tĩnh, lắc đầu nói: “Không thể nào, sự việc bắt nguồn từ người đàn ông Long Quốc đó”.

“Tông sư và đại tông sư của chúng tôi chết có liên quan rất lớn đến cậu ta”.

“Không thể thả cậu ta, cậu ta phải tiếp nhận thẩm tra!”

Diệp Bắc Minh không thèm lãng phí nước bọt.

Dùng hành động chứng minh thái độ của mình!

Anh dồn lực xuống chân!

Phập!

Cái đầu của Andrew nổ tung như quả dưa hấu.

Cơ thể cứng đờ!

“A!”

“Oh my god!”

“Ọe…”, rất nhiều quan chức Hùng Quốc sợ đến toàn thân run rẩy, quỳ xuống đất nôn ọe.

Bruce Rudolf giật khóe mắt!

Ông ta trửng mở to mắt!

Đồng tử co lại!

Ông ta nằm mơ cũng không ngờ, Diệp Bắc Minh lại dứt khoát nhanh gọn như vậy.

Một lời không hợp, dẫm chết thiếu tướng Andrew!

“Cậu!”

Bruce Rudolf chỉ vào Diệp Bắc Minh.
 
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ
Chương 259: Không ai được ra khỏi đây!”


“Bốp!”

Tát một cái.

Vị thượng tướng bốn sao Hùng Quốc này lặn lộn dưới đất như chó chết.

Ông ta rất mập, cái bụng to áp xuống đất, nhất thời không bò dậy nổi!

Phập!

Diệp Bắc Minh chậm rãi đi đến, đạp một cú lên bụng của ông ta, khiến ông ta phun ra một ngụm máu tươi.

Suýt nôn ra sườn bò vừa mới ăn.

“Cậu… sao có thể ra tay như vậy? Không có quy tắc chút nào? Tôi là lãnh đạo cấp cao của Hùng Quốc đó!”, Bruce Rudolf lớn tiếng kháng nghị, ông ta cũng sắp phát điên rồi.

Trong lòng bùng lên ngọn lửa giận!

Ôm bụng, tức giận nhìn Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh lạnh lùng đi đến, dẫm một chân lên đầu Bruce Rudolf: “Ba giây, thả Hầu Tử ra”.

“Nếu không… phập…”

Bruce Rudolf run rẩy.

Lúc này, tất cả lửa giận trong lòng ông ta đều bị dập tắt!

Vị tượng thướng bốn sao Hùng Quốc này hít khí lạnh, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Đồ điên!

Người đàn ông Long Quốc này chắc chắn là kẻ điên!

Bruce Rudolf không hề nghi ngờ, Diệp Bắc Minh thực sự dám dẫm bẹp cái đầu của ông ta.

“Thả người, thả người ra cho tôi!”

Bruce Rudolf điên cuồng gào lớn.

Lập tức có người đưa Hầu Tử ra.

Lúc này, Hầu Tử đã tỉnh lại.

Sau khi anh ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh, rất kích động: “Anh Diệp, sao anh lại đến đây?”

Diệp Bắc Minh cười; “Hầu Tử, anh yên tâm, không ai có thể ức h**p anh”.

Bruce Rudolf run rẩy: “Diệp Bắc Minh, tôi đã thả người của cậu rồi, cậu có thể thả tôi ra rồi chứ?”

“Đừng vội”.

Diệp Bắc Minh thản nhiên nhìn ông ta một cái, sau đó nói: “Hầu Tử, anh đi trước đi”.

“Đi? Không ai được ra khỏi đây!”
 
Back
Top Bottom